Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Tổng hợp bài viết hay của phim Thái Vương Tứ Thần Ký

Tổng hợp bài viết hay của phim Thái Vương Tứ Thần Ký

Để nhiều bạn tiện theo dõi , hôm nay CC sẽ tổng hợp 1 số bài viết hay của thread TV
Nếu bạn nào còn thấy bài nào thì post lên nha
  
Đầu tiên là bài của bạn ngoctuyenjp2

@huongcoi à! Tối qua ngoctuyen nghe lại bài hát trong Thái Vương. Bài mà ngoctuyen up lên đúng là bài Approval, nhưng bài ở trang 1 của forum này thì hình như là hông phải (ngoctuyen thấy tên nó cũng là Approval, nghía qua trang 1 mà xem!). Hai bài hát này có giai điệu hoàn toàn khác nhau nhưng chúng có cùng một điểm chung: tuyệt vời! Thật đáng tiếc cho bạn nào chưa xem phim Thái Vương, nhưng sẽ là đáng tiếc hơn nếu các bạn chưa nghe 2 bài hát này, 2 bài hát phần nào đã diễn tả được nội dung phim, cái hùng khí của đoàn quân Tae Wang, tình yêu cao thượng mà Su dành cho Dam... xa nhau để yêu  nhau nhiều hơn! Xa chàng vì thiếp sợ thiếp ở bên cạnh chàng sẽ làm hại chàng! Mỗi khi nghe 2 ca khúc này, chúng ta như thấy hiển hiện trước mắt là khí thế ngút trời của đoàn quân ra trận, là sự chờ đợi của Dam và Su, là hình ảnh của một Thanh Long đầy nhiệt huyết với tình yêu thầm kín, hình ảnh của Huyền Vũ có phần vụng về, lật đật nhưng hết lòng vì vua, hình ảnh một Jumuchi xông xáo khi giết giặc nhưng lại biến thành một Ju "ngố" khi đứng trước mặt Dalbi... Tất cả những hình ảnh đó, những giai điệu đó là một sức sống bất diệt cho Approval.
Khà khà! Hôm qua mới up lên bài Approval nhưng nghe thì hông được mượt cho lém, vì extract từ phim ra nên vẫn có tiếng nước chảy, vẫn có tiếng oánh nhau, tên bay vù vù. Hôm nay up lên cho @huongcoi và các bạn soundtrack Approval versiton 2 mượt lém, đúng original của nó! Hi vọng các bạn sẽ thích! Riêng ngoctuyen thì thích cả 2 version, nhưng nghe Approval version 1 có lẽ @huongcoi sẽ còn nhớ Thái Vương da diết hơn ấy chứ! (có tiếng tên bắn của Sae Oh mừ!).
Link của Approval ver2 nè:
http://www.mediafire.com/?bmghotmzn0j

Còn đây là link của bài hát ở trang 1 trong forum:
http://www.mediafire.com/?0zbiese9nuj

Hai bài khác nhau hoàn toàn đấy chứ?
Hôm qua Cecil đã post lên link mới của P3 ep 23 rùi! Nhưng có nhiều bạn chưa down ep này, ngoctuyen xin phép @xuxu89, @cattran và các bạn trong thread Thái Vương cho ngoctuyen post bản dịch bài hát Approval của các bạn lên forum nha! Các bạn dịch quá là hay đi, quá ý nghĩa! Cảm nhận lời bài hát để chúng ta yêu Thái Vương hơn, (khà khà, tất nhiên là yêu Su nhà mình hơn rùi!):

Miễn là thiếp gặp được chàng thì cho dù thiếp không thể nói được gì cũng chẳng sao!
Thậm chí ngay cả khi thiếp không thể có chàng hay chạm tay vào chàng.
Thật lòng thiếp cũng muốn chống cự lại lý lẽ của con tim lắm!
Nhưng sao cứ luôn nghĩ về chàng, thiếp tự hỏi liệu bây giờ chàng đang ở đâu, vẫn khỏe chứ?
Vào những đêm mà ánh trăng bị bóng đêm che lấp, ý nghĩ về chàng khiến thiếp không thể chợp mắt.
Cầu trời hãy cho thiếp được sinh ra lần nữa, vì tình yêu không thể bày tỏ...
Thậm chí nếu thiếp không được ở bên chàng, cũng chỉ nguyện xin làm một chiếc bóng cô đơn bên chàng mà thôi!
Đừng quay lại chàng nhé, cho dù chàng muốn thế!
Hãy tránh xa thiếp đi, con người mà không thể cho chàng hạnh phúc dù chỉ là một chút nhỏ nhoi.
Một bước, hai bước, đi nhanh lên chàng nhé!
Có như thế thì tay thiếp và cả đôi chân của thiếp cũng sẽ không thể cản lối chàng!
Nếu được sinh ra lần nữa!
Ta mong ông trời sẽ chấp nhận tình yêu chưa thành của chúng ta...
Thượng đế ơi! Hãy đóng kín trái tim con và gió ơi hãy chắp cánh cho nỗi đau này.
Và xin Người cũng đừng để chàng thấy những giọt nước mắt của con...

Hic! Hic! Thương Su nhà mình quá đi! Có lẽ đây là cảnh cảm động nhất trong phim Thái Vương, từng lời bài hát như thấm vào lòng người. Bài hát đã nói lên tình yêu cháy bỏng của Su, nhưng vì Dam, Su đã phải kìm nén tình yêu này! Mỗi hình ảnh, mỗi cử chỉ, lời nói của Dam đã khắc sâu trong trái tim Su. Còn gì đau khổ hơn khi không được ở bên người mình yêu, thậm chí phải lảng tránh chàng!
Su chỉ dám đứng xa nhìn Dam, và Su hạnh phúc khi thấy Dam cười, khi thấy Dam vui vẻ nhưng Su cũng không khỏi chạnh lòng khi nghĩ về số mạng của mình! Nếu Su không mang số mạng Chu Tước thi có thể sẽ hạnh phúc hơn chăng? Nhưng nếu không có số mạng Chu Tước thì Su sẽ chỉ là một con người tốt bụng, nhí nhảnh như bao cô gái khác, và có thể sẽ không gặp được Dam! Su thà mang số mạng Chu Tước để được yêu Dam cho dù yêu trong sự chờ đợi và đau khổ. Vì tình yêu con người có thể chịu đựng được tất cả nỗi đau thể xác cũng như nõi đau tinh thần! Nỗi đau của Su phải chịu không phải cô gái nào cũng làm được!
Một cô gái hồn nhiên có phần táo bạo đã hy sinh những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời! Khi biết được Kiha là chị gái mình và có con với Dam, người Su yêu tha thiết, Su đã đau khổ lắm chứ! Trước đó, Su đã không ngần ngại vung dao lên giết Kiha trả thù cho cha mẹ! Với tấm lòng bao dung, Su đã không làm vậy mà giúp đỡ Kiha khi sinh con. Nhìn đứa bé trong tay, Su như không tin vào tai mình khi Sa Ryang nói đó là con của Dam và chị gái cô, một sự thật mà Su không bao giờ muốn chấp nhận. Giá như đứa trẻ không phải là con của Dam, và Kiha không phải là chị gái cô thì... Phải xa Dam, Su đã đau khổ lắm rồi, bây giờ lại thêm chuyện này nữa, nó như một nhát dao đâm vào tim Su. Tình cảm chị em, tình yêu Su sẽ phải đối diện như thế nào đây? Nhưng sự an nguy của một sinh mạng vừa chào đời đã không để cho Su có thời gian suy nghĩ! Cho dù đứa trẻ có là con ai thì với bản tính của mình Su cũng sẽ cứu đứa bé.
Suốt 9 năm ròng, nuôi con của tỷ tỷ, nỗi vất vả này có ai thấu hiểu cho Su? Một Su hồn nhiên, tinh nghịch đã không còn, thay vào đó là một Su trưởng thành, đằm thắm. Như một định mệnh, Su càng cố tránh xa Dam thì Dam lại càng gần cô hơn bao giờ hết. Trong nhà của Cao Vân nước Yan, Su và Dam cách nhau chỉ vài bước chân, Dam đã cảm nhận được sự có mặt của Su nhưng Su thì vẫn lẩn tránh chàng! Su vui vì Dam không cô đơn, Dam luôn có TL bên cạnh thay Su chăm sóc cho Dam. Nhưng cảm giác uống rượu của Dam đã khác rồi! Có TL bên cạnh nhưng khi uống rượu Dam chỉ uống một mình (TL thì hông bít uống rượu rùi, làm sao giỏi bằng Su nhà ta được?). Mỗi khi cầm bình rượu trên tay, Dam lại nhớ về quá khứ, quá khứ có Dam và Su tay trong tay uống rượu, tình cảm biết bao! Trong thâm tâm Dam rất hối hận, Dam đã nói với HV: "chỉ vì cái danh vua Jyooshin mà ta đã đánh mất nhiều thứ". Phải, Dam đã đánh mất nhiều thứ quý giá của cuộc đời nhưng có lẽ thứ quý giá nhất mà Dam đánh mất chính là Su! Là vua nên trên vai phải mang gánh nặng của cả một dân tộc, một đất nước. Nếu không là vua, Dam có lẽ đã thổ lộ tình cảm của mình với Su và hai người sẽ đươc sống hạnh phúc! Nhưng làm sao một vị vua có thể có được một hạnh phúc cá nhân khi hàng vạn binh lính đang chiến đấu và hy sinh ngoài chiến trường? Càng nhớ, tim Dam càng nhói đau!
Xem phim, chúng ta luôn chờ đợi, chờ đợi một cảnh thực sự của riêng Dam và Su. Chúng ta cứ chờ, chờ đến... cuối tập 23 chúng ta mới được thỏa mãn (chưa bình luận tập 24 nha!). Nói vui thui nha: chúng ta và Dam, Su rất giống nhau đó, là vì tất cả đều phải.... chờ đợi. Dam thì luôn chờ đợi ngày Su sẽ trở lại bên Dam còn chúng ta thì luôn chờ đợi mối tình của Dam và Su sẽ ra hoa, kết trái. Nếu bánh xe không bị hỏng thì chưa chắc Dam đã gặp được Su (Dam thì luôn mong mỏi "bánh xe" ấy sẽ quay trở về). Cảnh Dam gặp Su là một cảnh quay quá đẹp, Dam và Su trong một khung cảnh có phần hơi mờ mờ, không phải là vì chất lượng của phim mà có lẽ đây là ngụ ý của đạo diễn chăng! Phải chăng Dam đang mơ? Gặp được Su sau 9 năm đằng đẵng xa cách, tình cảm dồn nén bấy lâu nay được bùng cháy mãnh liệt bởi ngọn gió tình yêu. Dam và Su đưa mắt nhìn nhau, chỉ một cái nhìn thôi, một cái nhìn cũng đủ nói lên tất cả. Sự chờ đợi, sự yêu thương, lo lắng, những đôi mắt ngân ngấn lệ... không một từ ngữ nào có thể miêu tả được! Chỉ một giây phút thôi cũng khiến con người ta không cầm được nước mắt. Đâu cần một nụ hôn cháy bỏng mới thể hiện tình yêu, tình yêu thì tự con tim đã cảm nhận được rồi! Giấc mơ này Dam và Su không bao giờ muốn mình tỉnh mộng, thời gian như dừng lại, đất trời như nhường chỗ cho hai người, trên đời chỉ có chàng và thiếp!
Xem phim thì cặp đôi Dal và Ju là cặp đôi hạnh phúc nhất! Tập 23 này mới thấy được sự đáng yêu của Ju-Dal. Ông Ju đánh trận thì giỏi thế, là người bất khả chiến bại nhưng chỉ nhìn Dal thôi thì Ju đã là kẻ chiến bại rồi! Buồn cười nhất là các cảnh Ju tỏ tình với Dal, cứ lóng nga lóng ngóng. Bạn thích một Ju "ngố" như vậy hay là một Ju đánh trận giỏi, tán tỉnh cũng giỏi? (Ju này có vẻ hơi "gian gian" à nghe!). Chắc chắn không chỉ riêng ngoctuyen mà tất cả mọi người đã xem Thái Vương chúng ta đều thích một Ju "ngố" nhưng chân thành! Tình cảm của Ju rất trong sáng và thuần khiết! (Thế nên thần vật Bạch Hổ mới chọn Ju làm chủ nhân).
Xuyên suốt bộ phim Thái Vương là tình yêu thương giữa con người với con người! Toàn quân Tae Wang như là một gia đình vậy, luôn quan tâm, chăm sóc nhau, quân lính thì hết lòng lo cho vua, Bộ phim lịch sử nào cũng vậy, đều có cảnh chém giết nhưng sao khi xem Thái Vương, chúng ta không có một chút cảm giác nặng nề nào cả, thay vào đó là một cảm giác thanh thản, an lành? Thanh thản, an lành vì tình người trong phim đẹp quá, ấm áp quá! Chúng ta như quên đi những vất vả, lo toan của cuộc sống thường ngày để đắm mình vào một thế giới khác, thế giới hòa binh của Jyooshin! Thái Vương đi vào lòng người không chỉ bởi một mối tình cảm động mà còn vì có quá nhiều nhân vật để chúng ta yêu thương!
Sa Ryang là một thích khách giết người không ghê tay! Điều này không sai, nhưng ngoài bản mặt lạnh lùng và hành động tàn ác, trong con người Sa Ryang vẫn còn sự lương thiện. (Không như Trưởng lão, hắn có khi còn không có trái tim!). Tất cả những hành động của Sa đều do một tay Trưởng lão sai khiến. Do bị HTH khống chế nên Sa không còn sự lựa chọn nào khác. Mỗi khi Sa giết người, chúng ta luôn nhận thấy trên khuôn mặt của Sa phảng phất sự u buồn, Sa buồn vì không quyết định được cuộc đời của chính mình, hay là buồn vì phải làm những việc trái với lương tâm? Đối với HTH, từ lâu Sa đã có ý chống đối lại rồi! Kiha là đứa trẻ nhà Haek được nuôi dưỡng bởi Sa, người mà đã giết cả nhà Kiha. Có lẽ Kiha đã đánh thức phần lương tâm ít ỏi còn sót lại trong Sa, phần lương tâm mà trước đây Sa không biết là mình có hay không! Đối với Sa mà nói, Kiha vừa là công chúa, vừa là một người con của Sa, Sa đã nuôi nấng Kiha, dõi theo từng bước đi của Kiha. Để cứu con của Kiha, Sa đã lấy trái tim của một đứa bé giao cho HTH. Chúng ta thấy hành động này của Sa là vô cùng nhẫn tâm, lấy trái tim con của người đàn bà đã giúp đỡ Kiha, nhưng xét về một góc dộ khác chúng ta sẽ thấy được tình cảm của Sa với Kiha. Để bảo vệ đứa con vừa mới chào đời của con mình (Sa như người cha thứ hai của Kiha) Sa không còn cách nào khác phải làm như vậy! Biết rõ là HTH sẽ lấy mình làm lá chắn nhưng Sa Ryang lại không có phản ứng gì, để mặc cho Kiha đâm mình. Có lẽ Sa đã quyết định, quyết định tự giải thoát cho bản thân, tự giải thoát khỏi HTH, giải thoát khỏi sự cắn rứt lương tâm. Tình cảm như cha con của Sa với Kiha không ai có thể phủ nhận, cũng chính vì lẽ đó mà Sa muốn chết dưới tay Kiha để chuộc lại một phần lỗi lầm của mình. "Người phải sống, nhất định người phải sống, vì con của người..." đến lúc chết, Sa vẫn còn lo lắng cho Kiha! Một tình cảm thật đáng trân trọng!
Dù Sa đã giết cả gia đình nhưng Kiha cũng không nỡ lòng xuống tay với Sa! Từ lâu Sa đã là một phần quan trọng trong cuộc đời của Kiha! Sa chết, Kiha không có cảm giác của một người đã trả được mối thù cho cho mẹ mình mà là một cảm giác mất đi người thân! "Sa Ryang... hãy đưa anh ta về nơi an nghỉ cuối cùng... hãy đào mộ sâu một chút, nông quá anh ta sẽ lạnh đấy". Gọi tên Sa Ryang đã là một thói quen của Kiha mà có lẽ bây giờ Kiha mới nhận ra!
Chưa có một bộ phim nào ngoctuyen thấy càng xem lại càng cảm nhận được cái hay cái tuyệt vời của nó như bộ phim Thái Vương. Mỗi lần xem chúng ta lại nghiệm ra một điều mới, một triết lý mới. Có thể là một điều rất đơn giản nhưng đôi khi chúng ta không để ý đến,..

TOP

Ngoctuyenjp2

Tối qua xem lại tập 13 vẫn thấy hay, buồn cười nhất có lẽ là cảnh đêm trên thuyền, khi Jumuchi đi tìm Dalbi trong đám quân lính đang ngủ trên sàn. Jumuchi đã đá một người chỉ vì nhìn thấy người đó ngủ cùng người phụ nữ mà Jumuchi tưởng là Dalbi (có hơi khó hỉu wá hông vậy?) Jumuchi vốn là lính đánh thuê nên cũng không hiểu được rằng mình đã yêu Dalbi có khi ngay từ lần gặp đầu tiên, chỉ có điều là Ju vẫn chưa nhận ra mà thôi, Jumuchi đã tự vỗ vào đầu mình "Hôm nay ngươi sao thế này, Jumuchi, tỉnh táo lại đi". Ju luôn lảng tránh những lời nói, cử chỉ quan tâm ngọt ngào của Dalbi, lần nào cũng thế, Ju không chịu thừa nhận tình cảm của mình, không dám thổ lộ với Dalbi (cái này chỉ có Su nhà ta là hiểu rõ Ju nhất (^_^) Khi Dalbi buộc lại dây giày cho Ju, Ju đã nhìn Dalbi rất tình cảm, nhưng khi Dalbi ngẩng lên nhìn thì Ju lại quay ngoắt sang hướng khác! Một chi tiết thú vị vừa buồn cười, vừa đáng yêu của Ju. Ju không còn là một chiến binh bất khả chiến bại, trước mặt Dalbi thì Ju cứ như một thằng ngốc. Bà con cứ xem lại đoạn này mà xem, buồn cười chết đi được. Dal thì tỏ rõ là mình quan tâm đến Ju còn Ju thì cứ làm ngơ. Mặc dù thích thật đấy nhưng mặt lại ngoảnh đi, hệt như tình cảm của tuổi mới lớn vậy: rung rinh vì người ta thật đấy nhưng nhất quyết không chịu nhận! Trong lòng Ju thì rất muốn mình sẽ là người che chở bảo vệ Dal nhưng miệng lại nói "tôi sẽ cử người bảo vệ cô" HEHE! (Thế này mà có một người khác đem lòng yêu Dalbi thì không bít Ju nhà ta sẽ ra sao đây!!)
Kể từ khi Ju xuất hiện chúng ta có thể nhận thấy ở Ju một tấm lòng nhân hậu bên trong một hình dáng "hầm hố" (ngoctuyen khoái mái tóc của Ju lém, hehe "rất hợp với dáng Ju", và quả "râu" hổng giống ai nhìn rất "phê", có khi Ju để râu thế này còn đẹp trai hơn ngoài đời ấy nhỉ?). Tuy có một tấm lòng lương thiện nhưng Ju lại không nhận mình là người tốt, khi HV nhận xét Ju là người tốt thì Ju toàn lảng tránh sang chuyện khác! Qua đó chúng ta có thể nhận thấy bà Song đã xây dựng một nhân vật Ju có một cá tính thật đặc biệt. Tuy là lính đánh thuê (có thể gọi là sát thủ chuyên nghiệp) nhưng ngay cả trong quy tắc nhận công việc của người thuê mình, quy tắc của Ju cũng toát lên sự lương thiện: "Trước hết chúng ta không tấn công phía sau. Thứ hai không giết người già, trẻ em và phụ nữ. Thứ ba nếu không thích người bỏ tiền thì sẽ không nhận việc.". Và ngay cả khi Dam hỏi Ju: "Ta thì sao", Ju đã không một giây suy nghĩ mà trả lời: "Ta không thích ngài", một người thật thẳng thắn (giống Trương Phi trong Tam Quốc chí, nhưng Ju đẹp trai và cool hơn nhìu! HEHE).
Cầm đầu một đội quân đánh thuê, chinh chiến khắp nơi nên có lẽ đã lâu rồi Ju không được một bàn tay người phụ nữ chăm sóc. Hehe, vì vậy mà Dal mới chiếm được cảm tình của Ju chăng? Giết người không phải là một việc con người muốn, có lẽ trong thâm tâm Ju cũng không muốn như vậy, điều mà Ju mong muốn là một gia đình, một mái nhà với một người vợ hiền thục và những đứa con. Đánh thuê nhưng Ju rất coi trọng mạng sống của con người. Ju đã không chịu được khi Dal định từ bỏ mạng sống của mình. Chỉ một cáu nói của Ju thôi cũng làm Dal bừng tỉnh. Dal không muốn ăn sau cái chết của chồng, Ju đã lấy đi thức ăn mà Ba Son mang đến "Ta đưa nó đến trại tị nạn, ta cho lũ trẻ đang chết đói" "Còn gì điên tiết bằng nhìn một kẻ muốn nhịn đói đến chết chứ, họ không muốn dùng dao tự tử hay nhảy vào lửa để chết, sao một người có thể nhịn đói đến chết chứ" (Nói thật nha, câu này ngoctuyen cũng hổng hỉu lém, bạn nào hỉu thì vui lòng post lên cho anh em cùng hỉu nha!!). Giận dữ là thế nhưng khi Dal nói "Cho ta miếng nước" thì Ju là người đầu tiên đi lấy nước cho Dal (lãng mạn ghê ha!).
Dalbi và Ba Son chỉ là hai nhân vật phụ của phim nhưng đã để lại một ấn tượng khó phai trong lòng mỗi chúng ta. Dalbi, một người phụ nữ tốt bụng, hiền lành, tháo vát. Sống trong phủ Yon gia, chăm sóc cho Ho Gae từ thưở nhỏ, Dal đã không khỏi đau lòng khi nhìn thấy Ho Gae ngày càng dấn sâu vào con đường tội lỗi, đánh mất linh hồn mình. Một Ho Gae trong sáng thân thiện lại biến thành một Ho Gae đầy thủ đoạn và thù hận. Khi bị Ho Gae bắt trong doanh trại, Dal đã phần nào đánh thức được lương tâm của Ho Gae, nhưng chừng đó dường như là không đủ để cô có thể tìm lại một Ho Gae như ngày xưa của Dal. Dal là người dám sống, dám nghĩ và dám yêu. Cô đã không ngần ngại biểu lộ sự yêu mến đặc biệt của mình với Ju: "Ngài chỉ có thể để chiến bào vấy máu kẻ thù. Tôi không thích nhìn thấy máu của ngài đâu".
Dù biết là như vậy nhưng Ju cũng không biết nhân cơ hội này "phát triển" mối quan hệ kiểu "ẩm ương" giữa hai người (bớm giống Dam ha! Hình như khi yêu con người ta bờm hơn thì phải! Há há!!). Có vẻ như bà Song này luôn muốn chúng ta phải chờ đợi hay sao ấy! Những cảnh giữa Dam và Su, Ju và Dal đáng lẽ ra có thể sẽ có một cảnh thật "lãng mạn" thì lại hổng có, bà này cứ phải cho đến gần cuối phim thì đôi nào mới vào đôi ấy! Hic!!! Dù sao thì đa số những mem đã xem phim thì đều công nhận với ngoctuyen rằng, bộ đôi Ju và Dal này là một đôi rất đáng yêu và tình yêu của họ có một phần nào đó giống với tình yêu tuổi học trò!!!
Nhiều khi tự hỏi là Ba Son xuất hiện khi nào! Chỉ khi Ba Son nhớ lại thời điểm đó thì chúng ta mới để ý đến sự xuất hiện của Ba. Xem lại tập Ba xuất hiện, cái tập mà thần vật Bạch Hổ phát sáng ý, trông Ba "bẩn bẩn" và nhìn cứ như là con trai (sorry các mem yêu mến Ba nhé (trong đó có tui), tui chỉ nói lên nhận xét của mình thui!). Ấn tượng với Ba bởi giộng nói khàn khàn và tính cách như đàn ông. Là một thợ rèn giỏi nhất nhưng Ba chỉ rèn những vật rất tầm thường phục vụ sản xuất của người dân, sống một cuộc sống vất vả, có phần thiếu thốn, đơn giản bởi vì Ba không muốn làm những thư vũ khí dùng để giết người.
Vì thần vật Bạch Hổ mà cha và anh của Ba bị giết. Chúng ta không khỏi xót xa cho những người bảo vệ thần vật. Họ đã không tiếc mạng sống để bảo vệ thần vật với một niềm tin sắt đá chờ đợi vua Jyooshin. ngoctuyen để ý thấy là Dam và các chủ nhân của 4 thần vật thì cha mẹ đều đã chết hoặc bị giết. Đây có phải cũng là một sự sắp đặt của Thượng đế? Phải chăng Thượng đế muốn thử thách lòng tin của con người! Vai trò của Ba là người giúp vua Jyooshin, mặc dù không phải là chủ nhân của Bạch Hổ nhưng Ba đã hết lòng giúp Dam làm vũ khí (điều mà Ba trước đây không bao giờ làm). Trong đoạn này chúng ta lại thấy được sự khác biệt của vua Jyooshin. Một vị vua nếu đến nhờ thợ rèn làm vũ khí thì thường họ sẽ nói là vì tương lai của đắt nước, vì bách tính nhưng Dam lại nhờ Ba làm vũ khí để bảo vệ những người lính của mình, những người con của Goguryo. Xét vê một góc độ nào đó thì hai câu nói tương tự nhau, nhưng xét về góc dộ con người thì câu nói của Dam đã lay động được Ba. Từ trước đến nay, chúng ta về cơ bản đều hiểu vũ khí chiến tranh là để chiến đấu, là để giết người, nhưng Dam thì khác, vũ khí đối với Dam là một công cụ bảo vệ binh lính, nếu càng có chuẩn bị tốt thì sẽ có ít binh lính phải ngã xuống.
Su biết rõ sự nhân ái của Dam nên Su đã khuyên Dam: "Nếu anh trở thành vua sẽ có nhiều người mất mạng... Nếu mỗi lần mất đi vài binh lính mà nhụt chí thì làm sao anh trở thành vua chứ? Vậy nên một vị vua nhất định phải có khả năng chữa lành vết thương trong một ngày". (Hà hà! Su lúc ấy cũng không dám thừa nhận sự quan tâm của mình với Dam nên lảng sang chuyện khác "Tôi nói nhiều câu thông thái thế này, đầu tôi đau quá. Tôi đi ngủ đây" --> đáng iu chít đi được!!!). Đây có thể là một tiêu chí mới hình thành nên một vị vua! Một vị vua khác với một binh lính như thế nào. Binh lính ra chiến trường chiến đấu trước hết là vì lòng trung của anh ta với vua, với đất nước, sau đó là vì gia đình vì họ ý thức được rằng "nước mất thì nhà tan", một binh lính ra chiến trường có một nhiệm vụ duy nhất là chiến đấu hết mình vì đất nước. Còn một vị vua thì khác. Nắm trong tay sinh mạng của hàng ngàn, thậm chí hàng vạn binh lính, không chỉ có thế, phía sau những binh lính là gia đình của họ, những đứa con là tương lai của họ. Chỉ một quyết định sai lầm thôi là có thể không chỉ hàng trăm, hàng ngàn binh lính tử trận mà sẽ có gấp nhiều lần như thế những nỗi đau gia đình. Dam đã có lần nói rằng "mỗi lần ra quyết định ta rất sợ, ta sợ quyết định sai lầm của ta sẽ khiến cho bao nhiêu người phải chết". Làm vua cũng chẳng sung sướng gì, làm vua phải mang trên vai gánh nặng của cả quốc gia! Nhưng Dam không cô đơn như những vị vua khác. Người ta thường nói địa vị càng cao thì càng cô dơn, càng có ít bạn. Chính lòng nhân từ và sự quan tâm đến con người, lòng tin vào con người của Dam đã cảm hóa được binh lính, các tộc trưởng, Dam không dữ dằn kiểu chuyên quyền như các vị vua khác, những người bên cạnh vua không có cảm giác là "chơi với hổ" mà thay vào đó là một cảm giác ấm áp. Dam luôn cười nhân từ, lời nói nhẹ nhàng song đầy sức mạnh. Trước các triều thần, Dam luôn tỏ ra là một vị vua trí dũng song toàn và những suy nghĩ không ai có thể đoán biết được (như lời HV đã nhận xét). Lòng nhân từ bao trùm thiên hạ. Chúng ta vẫn còn nhớ cảnh vua và triều thần họp tại đại điện trước khi Dam dẫn vài nghìn quân đi đến Khiết Đan, tất cả các đại thần đều muốn mở rộng bờ cõi Goguryo bằng chiến tranh nhưng Dam thì lại muốn dùng tinh thần bằng hữu để hợp tác với các bộ tộc khác xây dựng nên nước Jyooshin. Trong đoạn này chúng đã được biết nước Jyooshin của Dam là như thế nào, đó là nơi mà các thần dân của Dam sống yên vui, hạnh phúc trong hòa bình. Một ý nghĩ khác rất xa so với ý nghĩ của chúng ta. Đa số chúng ta cho rằng diễn biến của bộ phim sẽ là một loạt các cuộc chiến mở rộng bờ cõi Goguryo vươn đến nơi mà trước đây là nước Jyooshin (ngoctuyen cũng từng nghĩ như vậy!). Nhưng câu nói của Dam đã thay đổi tất cả! Một khái niệm khác về đất nước, không phải là vị trí, không phải là độ rộng của biên giới, mà là sự bao trùm của lòng nhân từ, của lòng bao dung. Dù có đoạt lại được các mảnh đất trước đây của Jyooshin nhưng người dân không được sống trong cảnh thái bình thì nhà nước đó cũng chẳng có ý nghĩa gì cả. Đúng như Dam nói, chỉ một cuộc chiến tranh nổ ra, nó sẽ là chất xúc tác gây nên biết bao cuộc chiến tranh khác, những người con của bộ tộc khác sẽ chĩa mũi gươm vào Goguryo đê trả thù. Một đất nước như vậy chắc chắn chẳng có người dân nào mong muốn cả.
Chúng ta hãy cùng bàn luận về câu nói của Dam ở tập 21 khi chuẩn bị đi thương thuyết, Dam đã nói với người ghi chép lịch sử được cử đi cùng: "Nếu có gì nguy hiểm, hãy đứng sau lưng ta. Ngươi đừng sợ, chỉ cần chuyên tâm đi theo ta là được". Câu nói này cũng ý nghĩa lắm đó! Mỗi câu nói của Dam là một triết lý sống, là sự quan tâm chia sẻ. Trong tập 21, Ba Son rất đau khổ vì cái chết của anh mình, đau khổ và hối hận khi không cho Dam biết về thần vật Bạch Hổ. Ba nói rằng nếu cho Dam biết sớm thì nhất định Dam sẽ lấy được thần vật, tất nhiên không phải bằng cách mà Ho Gae đã làm, điều đó cũng đồng nghĩa với việc anh của Ba Son sẽ không chết. Thật đau đớn biết bao khi người anh sau 23 năm xa cách (hổng nhớ là 23 năm hay 17 năm!!), đến khi gặp lại được người anh thì cũng chính Ba Son là người gián tiếp hại chết anh trai mình. Đau đớn tột cùng, Ba Son chỉ muốn chặt đứt đôi tay của mình, chính đôi tay đó đã đưa thần vật cho kẻ thù, nhưng Dam đã nói "đôi bàn tay này không phải là của cá nhân ngươi, nếu ngươi làm nó bị thương ta sẽ không tha tội đâu". Nếu Dam khuyên bảo một cách bình thường (ví dụ như: hãy nén đau buồn, ngươi phải sống để trả thù cho anh trai chẳng hạn...) thì Ba Son chắc hẳn sẽ không nghe. Câu nói của Dam rất có sức thuyết phục, đôi bàn tay của thần rèn Ba Son nếu mất đi thì những  người lính trên chiến trường sẽ mất đi một phần sức mạnh, sẽ mất đi những bộ áo giáp tốt nhất, những mũi tên bắn xa nhất, những thứ đã bảo vệ họ trong suốt cuộc chiến. Nếu Ba Son mất đi đôi bàn tay này, không chỉ là một sự đau đớn của riêng cá nhân mà nó còn ảnh hưởng đến biết bao nhiêu binh lính khác nữa, và không biết sẽ có bao nhiêu người phải chết. "Là chủ nhân của đôi bàn tay này, ngươi cũng phải để nó ăn tốt, ngủ tốt. Hiểu chưa?". Câu nói đầy hàm ý chứa đựng tình yêu thương, sự quan tâm của Dam. Ui! Xem cảnh này cảm động lắm bà con ạ!!! Hic!!!
Nếu bạn là vua thì bạn sẽ mong muốn một tương lai như thế nào với người mình yêu? Một là sẽ đưa người đó vào hoàng cung sống cuộc sống vinh hoa phú quý, và để người ấy luôn ở bên bạn. Nhưng hoàng cung vốn là nơi hiểm ác, bạn cũng không chắc là khi nào mình sẽ mất cô ấy. Cho nên giả thuyết thứ hai là bạn sẽ từ bỏ ngai vàng và cùng với người đó sống một cuộc sống đạm bạc nhưng hạnh phúc! (Giả thuyết thứ hai này hơi "sến" wá, thời đại ấy còn sông được chứ như bây giờ "một túp lều tranh hai trái tim vàng" thì có mà toi, đến đất để dựng lều có khi cũng nằm trong diện giải tỏa của nhà nước cũng nên! HEHE!). Nếu bạn là một vị vua tốt thì việc từ bỏ ngai vàng có thể sẽ đẩy người dân vào cảnh cơ cực lầm than! Vậy thì làm cách nào đây! Dam đã cho chúng ta một câu trả lời mà chỉ có vua của Jyooshin mới nghĩ và làm được. "Nàng ở nơi đâu, nơi đó là hoàng cung của ta". Câu này chắc chắn trong forum có nhiều mem đã bình luận rùi, nhưng ngoctuyen muốn nói ở khía cạnh khác. Tình cảm của Dam dành cho Su qua câu nói đầy hàm ý này thì ai cũng có thể nhận ra, nhưng ẩn chứa sau nó là một trí tuệ tuyệt vời của một vị vua anh minh. Dam đã không nói sẽ từ bỏ ngai vàng vì Dam biết chỉ có Dam mới làm cho dân chúng được ấm no, hạnh phúc. Từ bỏ ngai vàng để sống với người mình yêu chỉ là sự ích kỷ của bản thân.
Bộ phim có những lời thoại quá hay và đầy tính nhân văn. Nếu xem một lần thì chắc chắn chúng ta sẽ không hiểu hết dược ý nghĩa mà bộ phim muốn truyền tải. Chúng ta phải cám ơn bà Song nhỉ? Song Ji Na đã xây dựng được một kịch bản phim quá tuyệt vời! Có lẽ những lời thoại trong phim hầu hết là do bà Song xây dựng nên! Nếu là chúng ta chắc chúng ta cũng không nghĩ ra được những lời thoại như vậy! Thật không công bằng khi chúng ta lại lãng quên một phần rât quan trọng làm nên thành công của bộ phim, đó là tác giả Song Ji Na. Theo ngoctuyen thì một bộ phim muốn được duyệt để làm thì điều đầu tiên là kịch bản của bộ phim đó phải được duyệt đã (đúng hông nhỉ?) Cho nên người biên kịch cũng như một huấn luyện viên bóng đá vậy, họ biết dùng những kiến thức mình có và ở đây là làm nên cái hồn cho bộ phim. Cho dù một bộ phim quy tụ tất cả các ngôi sao hàng đầu nhưng nếu không có một kịch bản hay thì chắc chắn cũng sẽ không để lại ấn tượng gì! Cũng như đội bóng Real Madrid đó, đội hình toàn sao nhưng không có HLV giỏi thì cũng vẫn thua như thường. Nhắc đến một bộ phim thành công (TVTTK là mọt bộ phim quá thành công!) điều đầu tiên chúng ta nhắc đến là gì? Là nhân vật trong phim, là những diễn viên đóng phim... mà quên mất người tạo ra linh hồn cho bộ phim đó! Chúng ta hãy ủng hộ cho Mrs Song đi nào bà con! (Tui dùng Mrs chắc hông sai chứ?).
Khà khà, chắc diễn viên đóng vai Trưởng láo Hwacheon là người mỏi tay nhất nhỉ, tay lúc nào cũng khua khua, ít khi thấy ông ta để tay bình thường. HTH là một con cáo già đầy gian ác. Luôn miệng nói chờ đợi sự ra đời của vua Jyooshin để phục vụ nhưng tâm địa lại muốn làm bá chủ, muốn cướp quyền lực của Thượng đế! Nic-, Cecil, Vivian có bít ông này bao nhiêu tuổi hông vậy? Ông này mà còn sống tới giờ chắc được ghi vào sách kỷ lục Guiness! HTH âm mưu lấy 4 thần vật nhưng chỉ lấy được một thần vật là Chu Tước, mẹ của Trái dất (Chu Tước này có liên quan đến mấy cái phim nói về Hậu Nghệ của Trung Quốc hông nhỉ?). Người Hwacheon ở khắp nơi và có ảnh hưởng rất lớn, đội quân của Hwancheon giống như một đội quân sát thủ, lạnh lùng và vô cảm. HTH thì không phải là người nữa rồi, quá độc ác và tàn nhẫn, "ông ta sống lâu quá rồi nên không biêt đến trái tim con người" (nhớ đại loại lời của Kiha nói với Sa Ryang như thế về HTH). Xem phim thì lúc đầu chúng ta có cảm giác là Dam và Ho Gae sẽ là hai thái cực đối địch chính nhưng càng xem càng thấy Dam và HTH mới đối địch gay gắt nhất. Lời nói của HTH lúc nào cũng gằm ghè như được phát ra từ địa ngục, tất cả những người xung quanh HTH đều là một vẻ khiếp sợ. Kiha, Ho Gae và Yon chỉ là những quân cờ trong tay ông ta. Nhưng một người như HTH cũng không tính được Kiha lại còn một người em gái, và hắn cũng không biết được kế hoạch của Kiha. Lòng người chính là yếu tố làm đảo lộn tất cả kế hoạch của HTH. HTH theo ngoctuyen thì là một nhân vật "được" nhiều người ghét nhất!
Thanh Long có lẽ là một trong bốn chủ nhân của tứ thần vật xuất hiện muộn nhất và tần suất xuât hiện ít nhất. Nhưng độ hot của anh chàng Phillip này cũng hông thua kém Dam đâu nhỉ? Phải hông các "nữ" bà con???(^_^)
Cảnh TL và Su trong rừng phong thiệt là quá đẹp đi! Su lúc đó đang bất tỉnh (chắc là do đau khổ khi phải xa Dam), TL ngồi bên cạnh. Lúc đó TL lại nghĩ về giấc mơ của mình, một giấc mơ ngọt ngào với người con gái rất giống Su (Có thể là Su, có thể là Sae Oh và cũng có thể là một người khác!)! ngoctuyen vẫn tự hỏi sao TL không mơ về một ai khác nhỉ mà nhất thiết phải là Su, để rồi khi gặp mặt lại là một sự tiếc nuối. Nếu Su gặp TL trước Dam thì sao nhỉ? Hà hà, cái này hay đấy! Với bản tính của Su thì có lẽ Su sẽ yêu TL, mà cũng có thể Su sẽ chỉ coi TL là một người bạn thôi. Nếu mà như thế thật thì khi Dam đến chinh phục pháo đài Gwanmi và gặp Su ở đó thì sẽ thế nào nhỉ?
Trong tập 18, cảnh Su uống rượu còn TL lấy ngón trỏ quét quanh miệng bình, đưa lên mũi ngửi ngửi rùi đưa lên miệng nếm --> nhăn mặt, trông cool không chịu được! TL là nhân vật có lời thoại ít nhất phim nhưng không phải vì thế mà vai diễn này quá dễ dàng. Được các bạn trong forum cho bít là Phillip đã tốn không ít công sức cho vai diễn này! Một tràng pháo tay cho Phillip nào!! TL là người Su tâm sự, Su cũng là người trong giấc mơ của TL. Có thể từ lâu TL đã yêu người con gái trong mơ đó. Giấc mơ vẫn chỉ là giấc mơ. Hiện thực thì Su lại dành hết tình cảm cho Dam rùi! Khi còn nhỏ, TL cũng là một đứa bé xuất chúng, có thể dùng mọi loại binh khí. Nếu không có thần vật thì TL có lẽ đã trở thành một tướng quân giỏi, thần vật đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời của TL. TL là nhân vật chịu nhiều đau khổ nhất trong các "nam" chủ nhân của các thần vật! Ngoài nỗi đau mất người thân, nỗi cô đơn thì nỗi đau lớn nhất mà anh phải chịu là phải "nhường" tình yêu của mình cho vua Jyooshin. Nếu TL không phải là chủ nhân của thần vật, nếu Dam không phải là vua Jyooshin, nếu Su không mang số mạng Chu Tước thì có lẽ TL sẽ hạnh phúc bên Su cũng nên. (Có nhiều bạn cũng mong điều đó xảy ra!!) TL cũng như Ho Gae, đều yêu đơn phương, nhưng TL còn hạnh phúc hơn Ho Gae vì người mà anh thầm yêu luôn coi anh là một người bạn tốt, không như Kiha. Ho Gae yêu Kiha nhưng Kiha lại luôn lợi dụng Ho Gae để đạt được mục đích. Có người cho rằng tình yêu của Ho Gae là tình yêu mù quáng, nhưng ngoctuyen thì cho là không hẳn như vậy. Ho Gae yêu say đắm Kiha, đúng, điều này không thể phủ nhận. Nhưng sự thay đổi của Ho Gae không phải vì tình yêu với Kiha mà cái chính là vì cái danh "vua Jyooshin" vô hình mà cha mẹ bắt anh phải khoác lên mình. Ho Gae là một người đáng thương, từ chỗ một người có tất cả (được mọi người công nhận tài năng, được quân lính ủng hộ), thế mà sau cái chết của mẹ, Ho Gae lại là người mất tất cả. Là tướng quân nhưng quân lính lại luôn nghi ngờ, yêu Kiha nhưng không được đáp lại, luôn chịu sự điều khiển vô hình của Trưởng lão phái Hwacheon. Vì hoàn cảnh nên Ho Gae chưa từng có thời gian sống thật với bản thân mình, luôn phải sống trong sự tranh giành, đố kỵ với Dam.
Đại nhân Yon là người nhu nhược, đúng, nếu không nhu nhược thì vợ ông đã không chết, nếu không nhu nhược thì ông đã không chịu sự điều khiển của Trưởng lão. Nhưng tình cảm mà ông dành cho con trai thì không phải ông bố nào cũng có được. Dù đã biết chắc chắn Dam là vua Jyooshin huyền thoại nhưng Yon vẫn nói với Dam "Giữa bệ hạ và con, thần vẫn sẽ chọn con mình" ông vẫn coi Ho Gae là vua Jyooshin của Yon gia.Yon đã quá cố chấp chăng? Có lẽ đúng và cũng không hẳn là đúng! Làm những việc trái với lương tâm nhằm giúp con lên làm vua Jyooshin, khi biết được con mình không phải là vua Jyooshin, Yon chắc chắn sẽ rất đau khổ. Đau khổ vì số mạng trớ trêu, nếu đã không phải là vua thì sao Thượng đế lại cho con ông sinh đúng vào ngày ngôi sao vua chiếu sáng, để ông phải hi vọng, để vợ ông phải chết? Vượt lên trên nỗi đau đó là tình cha con. Trong mắt người cha thì con mình bao giờ cũng là người giỏi nhất, và có lẽ ông muốn Ho Gae sẽ trở thành một vua Jyooshin khác, không phải vua do Thượng đế sắp đặt mà là do chính con trai Ho Gae của ông tạo nên. Không chỉ có Dam mà ngay cả Yon cũng phản kháng lại Thượng đế! Có phải sau 2000 năm con người đã thay đổi? Không phải vậy, đơn giản chỉ vì con người muốn tự mình viết nên số phận của mình!!!

TOP

Ngoctuyenjp2

Xem TVTTK chúng ta không có cảm giác mỗi khi chuẩn bị có một trận chiến đấu ác liệt sắp xảy ra. Xen vào những cảnh đau buồn và đầy nước mắt là những cảnh khiến chúng ta phải bật cười, cười vì sự hồn nhiên của các nhân vật! Tộc trưởng Julno Go Ju Ka tuy già nhưng lại toát lên sự chân chất, có phần hồn nhiên của người dân tộc. Nói thì lúc nào cũng to nhất, có lúc máu quá át cả vua (hehe) song là một người hêt mực trung thành, một con người có tính cách phóng khoáng, dám nghĩ, dám nói và dám làm! Dam còn đang cân nhắc kế hoạch đánh thành Gwanmi thì một mình ổng đã dẫn quân của mình đi đánh thành, ai đời đi đánh giặc, đang mai phục mà vẫn cười nói ầm ầm. Huyền Vũ thì có cái điệu cười cứ như "gà mái" nuôi con ấy, cái cảnh HV trên thành định dùng cây gậy thần vật gọi mưa mới buồn cười chứ, ổng làm cứ như người lên đồng! Còn Ju thì khỏi phải nói, mới nhìn đến mái tóc và bộ râu cũng đủ làm người ta buồn cười rùi, chưa kể có lúc mặt cứ "đần đần"! HA HA! Kiểu này nhà đài mà chiếu phim này trên TV thì ra đường sẽ có khối trẻ con để kiểu đầu của Ju cho coi! Khi đó muốn gọi chúng nó có khi phải gọi là Ju A, Ju B, Ju C mất.. HEHE.
Trang phục trong phim thì đẹp miễn chê lun, nhất là chiến bào của anh Bae. Công nhận BYJ nhà ta mặc chiến bào đẹp thiệt đó! Còn trang phục của Su thì có nhiều điều để bàn đó, trang phục này có lẽ Lee Ji Ah đã tốn nhìu tâm huyết lắm đây! Trang phục của Su là sự kết hợp giữa cổ điển và hiện đại. Áo của thời vua Jyooshin mà nhìn cứ như bộ dồ của các cơ thủ bia snooker vậy. Tập 21 mà Su mặc áo trắng và thêm cái nơ nữa thì giống lắm đó!! HEHE!
Có thể là một tình huống phim, một câu nói đơn giản TVTTK đã là một phần cuộc sống của chúng ta lúc nào không hay...
Chúng ta luôn có cảm giác hụt hẫng và bức xúc với cái kết của phim không như chúng ta mong đợi! Vậy thì chúng ta đang mong đợi điều gì! Mong đợi Dam sau khi trả lời Thượng đế sẽ quay lại sống hạnh phúc bên Su, mong đợi HV, TL, BH sẽ không có ai phải chết... mọi người sau đó sẽ sống cuộc sống giống như cái kết của bà Song chăng? Nếu như vậy thì bộ phim Thái Vương này sẽ đọng lại trong chúng ta là những gì? ngoctuyen chắc chắn rằng khi ấy đa số trong chúng ta sẽ đọng lại hình ảnh hạnh phúc của Dam và Su, của Ju và Dalbi... Nhưng chúng ta quên mất một điều rằng, lịch sử thì không phải lúc nào cũng đẹp đẽ như vậy. Có những trang sử được viết nên bằng máu và nước mắt! Có nhìn vào những trang sử đầy đau thương chúng ta mới thấu hiểu hết giá trị của những con người đã hy sinh, những con người đã làm nên trang sử ấy! Bản năng xem phim của chúng ta là phải thấy được một cái kết thật có hậu! (Điều này cũng đúng thôi vì con người vốn "nhân chi sơ, tính bản thiện" mà!). Nếu có cái kết có hậu như vậy thì theo các bạn thông điệp của cả bộ phim này muốn gửi đến người xem là gì vậy? Chắc chắn nó sẽ không logic với toàn mạch của bộ phim rùi! Như chúng ta thấy xuyên suốt 23 tập phim là nói đến câu chuyện của Dam, chuyện Dam trở thành vị vua tốt như thế nào, chuyện Dam cố gắng gây dựng tình anh em với các bộ tộc khác ra sao, và những mấu thuẫn cũng như tình huống giải quyết mâu thuẫn giữa Dam và Ho Gae. Để tương xứng thì cái kết phải như thế nào, chứ không thể mang một cái kết có tính hạnh phúc cá nhân của Dam được.
Hà hà, bây giờ các bạn đã phần nào chấp nhận cái kết của ông Kim rùi đúng hông? Theo ngoctuyen thì cái kết đó hay chứ, cái kết nâng bộ phim lên một tầm mới, một cái kết không bình thường như mọi cái kết khác. Nó để lại một chút tiếc nuối, tiếc nuối cho Dam và Su, và một bản hùng ca bi tráng, bi tráng vì những con người đã ngã xuống, HV, BH, TL dù bị thương do thần vật bị phá hủy nhưng vẫn cầm đao giết giặc, họ đã không tiếc sinh mạng mình chiến đấu vì cái gì, chẳng phải là vì vua Jyooshin, vì Goguryo thanh bình trong tương lai hay sao? Nếu hạnh phúc đạt được một cách dễ dàng thì sự hy sinh sẽ là vô nghĩa hay sao? Cái kết của ông Kim đầy tính huyền thoại như chính bộ phim này vậy! Nó không cho chúng ta biết được số phận của những thần vật, những con người trong phim cuối cùng sẽ thế nào! TL, HV, BH có chết hay không? Có người cho rằng họ sẽ không chết và Dam sẽ quay lại, Dam sẽ dựng lên nhà nước Jyooshin. Nhưng cũng có người sẽ cho rằng họ sẽ chết, Dam sẽ quay lại và tạo nên nhà nước Jyooshin bằng chính khả năng của mình, bằng lòng tin của mình vào con người chứ không cần dến sự trợ giúp của Thượng đế qua các thần vật... Sẽ còn nhiều cái kết nữa sẽ được mở ra. Thậm chí ngay cả trong một con người thôi cũng sẽ có nhiều cái kết khác nhau, hôm nay khác, ngày mai sẽ khác. Cái kết của một bộ phim không phải là sự kết thúc mà nó lại mở ra muôn vàn cái kết khác trong lòng mỗi con người chúng ta. Một cái kết như vậy thì tuyệt vời quá còn gì??? (Ông Kim này cũng đen ha, chỉ vì lý do tập cuối chưa có phụ đề tiếng Việt mà ổng bị "chém" quá trời lun! Khà khà, có khi ổng được vua Jyooshin bảo vệ nên mới bình yên vô sự đó! HEHE!)
TVTTK là một bộ phim tuyệt vời! Nó không chỉ chứa đựng những chiến lược kinh tế, quân sự mà nó còn chứa chan tinh người. Nó chứa đựng một quan niệm sống, một cách sống cao thượng, bộ phim đã giúp chúng ta sống tốt, sống đẹp và sống có trách nhiệm hơn!
KST à, ngoctuyen thật sự rất ngưỡng mộ các bạn! Cuộc sống hiện đại phần nào đã lấy đi sự quan tâm đến người khác của chúng ta. ngoctuyen lúc đầu cứ nghĩ rằng với số lượng bài khổng lồ như vậy các bạn chỉ đọc qua thui, thậm chí là sẽ bỏ qua, nhưng sự thực thì ngoctuyen đã lầm! Các bạn không những đọc kỹ từng bài viết mà còn góp ý cho chúng mình nữa. Chỉ cần một câu nhận xét, một lời động viên ngắn gọn đã thê hiện sự quan tâm của các bạn đến các thành viên trong diễn đàn này rùi! ngoctuyen còn nhớ một câu trong HHT: "Một số món quà rất lớn, một số khác rất

TOP

Ngoctuyenjp2

Chính huyền thoại đã là một cái gì đó mơ hồ rùi! Cái kết của bà Song thì có lẽ người nào lần đầu tiên xem tập 24 cũng sẽ thích cái kết đó hơn. Nhưng theo ngoctuyen thì cái kết đó có phần đời thường quá, giống phim tâm lý tình cảm hơn là một bộ phim lịch sử thần thoại. TVTTK mở đầu là sự xuất hiện của Hwan Woong dưới cây Thần đàn và kết thúc cũng dưới tấm bia đá thần đàn đó.
Theo ngoctuyen thì hình tượng Dam đi vào ánh sáng đó để trả lời câu hỏi của thượng đế là một hình ảnh mang rất nhiều ý nghĩa. Ý nghĩa của nó tuỳ thuộc vào sự liên tưởng của mỗi người, một cái kết quá là mở chứ không mang sự chủ quan của đạo diễn hay của người viết kịch bản. Điều này cũng mới lạ đó nha. Theo ngoctuyen bít thì có phim còn thăm dò để làm kết phim cho phù hợp với mọi người nữa đó! Cái kết mà chiều lòng mọi người thì dễ rùi, hầu như phim nào mà chả làm thế. Nhưng một cái kết để lại sự tiếc nuối, sự day dứt trong lòng khán giả thì không phải phim nào cũng làm được điều này đâu!
Cám ơn mọi người đã reup lại link tập 23. Nghe bà con bàn luận là tập này hay lém! Chắc là có cảnh "tình cảm" của Dam và Su nhỉ! Ui! Thích xem cảnh này wá! Giá như cảnh đó cứ kéo dài mãi nhỉ??? Cũng có cảnh Su ôm Dam phía sau khi mặc áo giáp cho Dam nhưng cảnh đó coi mà thấy thương tâm wá! Một cái ôm chia tay trong nước mắt! Đây cũng là lần đầu tiên Su mặc bộ đồ con gái! Có cô gái nào mà không muốn người mình yêu khen mình là xinh đẹp cơ chứ??? Và SU đã hoàn toàn mãn nguyện khi nghe được lời khen tặng của Dam. Thương nhất là cảnh sau đó, khi HV thấy Su mặc như vậy thì đã nói "trông con mặc bộ này thật buồn cười", tuy nói là như vậy nhưng thực ra trong lòng ông là một nỗi đau, đau khổ vì không làm gì được cho đệ tử yêu của mình! Hic hic

TOP

heoconphaphach

Mấy ngày trước bận rộn thi cử nên cũng không có thời gian phát biểu cảm nghĩ giúp thread phát triển. Thấy có lỗi ghê  Bi giờ hơi bị rảnh nên chắc sẽ đi coi lại TV  cho đỡ nhớ. Trước hết chắc trả lời mấy câu hỏi của CC đã.

          Cảnh trong phim thích thì nhiều lắm, vì phim này chẳng có cảnh nào chê được cả, được chăm chút rất kỹ càng và cẩn thận. Mình chỉ nói đến những cảnh của Dam-Su thui vì nếu nói đến những nhân vật khác nữa thì không biết bao nhiêu mới đủ. Trong những tập đầu, hình ảnh của Su là 1 chú nhóc quậy phá, suốt ngày quanh quẩn bên Dam như hình với bóng, vô hình tạo ra 1 sức ảnh hưởng đến Dam mà anh không biết. Những cảnh Su ở bên Dam thật vui vẻ, thú vị. Khi Su ngây thơ vén áo cho Dam xem vết thương đã được lành hẳn, khi cô chôm được bình rượu nhưng vua uống trước thì cô mới được uống, khi cô mặc áo giáp dùm anh và được anh tặng cho chai dầu thơm, khi cô sát cánh bên cạnh anh trên chiến trường.... tất cả những điều đó nói lên sợi dây ràng buộc giữa 2 người đã không thể nào cắt đứt được. Khi mọi việc tưởng chừng đã ổn định để 2 người có thể vui vẻ bên nhau thì cô lại khám phá ra mình có thể là nguyên nhân đem đến bất hạnh cho anh. 1 lần nữa cô mặc áo giáp cho anh nhưng không phải để ra trận cùng mà là muốn nhìn mặt anh lần cuối. Lúc đó mình đã khóc theo Su, đã cảm nhận được nỗi mất mát và đau lòng nhất của cô khi phải lìa xa Dam. Cảnh anh tâm sự với sư phụ về việc mình mệt mỏi với trọng trách và về việc tứ thần vật đến cỡ nào, rồi anh lại cầm chai dầu thơm để nhớ về cô, hỏi chính mình "Nàng bây giờ ở đâu?" Cảnh bóng chiều tà 2 người gặp nhau, nỗi giận dỗi như trẻ con của anh khi đạp gãy bánh xe để cô không đi xa được, vòng tay ấm áp chờ đợi bao nhiêu năm để được ôm cô vào lòng, để được nói "Nếu nàng không đến với ta thì ta sẽ đến với nàng". Đẹp biết bao tình yêu cuồng nhiệt ấy. Bỏ qua mọi cản trở, bỏ qua tước vị, thân phận, và hòan cảnh, trong thế giới của họ bây giờ chỉ tồn tại 2 người. Nhưng cảnh làm mình ấn tượng nhất về tình cảm của 2 người là ở tập 24, khi Dam nhảy ra che chở cho Su và Ahjik, rồi 2 người nhìn nhau với ánh mắt thật thiết tha, say đắm nhưng cũng không kém phần đau khổ. (chắc vì quá ngưỡng mộ cái cảnh đó nên mình đã lấy làm chữ ký lun rùi  ) Với ánh mắt đó, cũng như ánh mắt anh nhìn cô vào buổi chiều tà, lung linh hơn và mãnh liệt hơn nhiều. Không có lời nói hay hành động nào có thể diễn tả hết được những gì trong lòng anh muốn nói với cô. Ngay cả với cái nhìn ấy cũng không thể bao la, sâu thẳm như tình yêu của anh dành cho cô. Nói chung, trong bộ phim thì cảnh nào có 2 người là những cảnh đã để lại cho mình nhiều cảm xúc và ấn tượng nhất.

         Cảm nghĩ sau khi xem xong bộ phim này ah? Thấy tiếc nuối, nhớ nhung, và 1 chút hụt hẫng. Đã cùng TV vui buồn trong suốt thời gian qua, đã kết được rất nhiều bạn trong box TV, đã chiêm nghiệm ra cho mình 1 giá trị đích thực của cuộc sống: hãy sống hết mình và yêu hết mình vì thời gian qua rất mau, nó không chờ đợi ai cả. Cũng giống như sự chờ đợi của Dam với Su kéo dài đằng đẵng 9 năm trời, thời gian đó không gọi là dài để Dam có thể quên đi Su, nhưng cũng chẳng phải quá ngắn để cho tình yêu đó bùng cháy mãi. 2 người đã xây dựng cho mình 1 tình yêu trường tồn mà trong đó, 2 người sống vì nhau và cho nhau. Su đã phải rời xa Dam cũng chính vì lo cho AhJik, lo cho giọt máu của 2 người thân yêu nhất của mình. Còn Dam, anh đã luôn mang theo hình bóng của Su trong trái tim, và nhờ vậy anh mới có đủ can đảm, dũng khí để tiếp tục gánh vác trọng trách của mình. Nếu không, nỗi cô đơn và trống trải sẽ giết chết anh theo ngày tháng mất. Thật ngưỡng mộ và yêu quý mối tình ấy của 2 người!

TOP

heoconphaphach

Su - biểu tượng của 1 tình yêu cao quý và chân thật. Cô yêu Dam không phải vì anh là vua, cũng chẳng phải đẹp trai hay tài giỏi. Không phải cô bé Su đã ủng hộ HG trong trận cầu chỉ vì HG là 1 "dũng sĩ đẹp trai và tài giỏi, được biết bao cô gái trong thành mơ uớc" ư? Nhưng chỉ vì thấy đội banh của anh ăn gian mà cô đã nổi giận và nhìn HG bằng 1 con mắt khác ah? Tâm hồn và sự nhận định của cô rất đơn giản: việc đúng thì nên làm, sai thì nên sửa. Nhưng bắt đầu từ cái nhìn đầy ngưỡng mộ khi cô nhìn Dam thổi sáo trên lầu xanh, từ những lúc sát cánh bên anh để giành lại vị trí Thái Tử, giành lại giang sơn cho anh, cô đã không ngần ngại giúp đỡ anh cho dù cô không biết rằng việc đó có đúng hay không. Cô chỉ biết duy nhất 1 điều là cô phải đi theo anh, bảo vệ cho vị "Hòang Thượng" trong lòng cô. Chúng ta thấy xuyên suốt bộ phim là hình ảnh 1 Su âm thầm cưỡi ngựa theo Dam, luôn luôn có mặt những nơi anh đến, luôn luôn đứng phía sau anh như hình với bóng, và ánh mắt cô luôn dõi về anh. Mình sẽ có những hình ảnh minh họa, tuy không đầy đủ nhưng khi nhìn lại những cảnh này, mình mới khám phá ra 1 Su rất nhí nhảnh nhưng sâu lắng, rất cô đơn nhưng hạnh phúc trong thế giới riêng của cô. 1 hình tượng đẹp như thế, đầy biểu cảm như thế, ai có thể phủ nhận?

TOP

ieuting

. Bạn có kỷ niệm nào vui / buồn khi xem Thái Vương Tứ Thần Ký không ?
Kỷ niệm vui thôi chứ chẳng có gì buồn hết à( nếu có chỉ là cảm giác tiếc nuối khi phim kết thúc).Còn lại, chính nhờ có TV mà mình biết đến KST và tìm thấy ở đây những niềm vui: được xem phim, được nghe các bạn bình luận và lần đầu tiên biết đến tường thuật phim trực tiếp.Kể từ khi biết KST không ngày nào mình không vô đây kể cả khi phim đã kết thúc.
2. Sau khi xem xong phim , bạn rút ra cho mình được những gì ?
Đây là một bộ phim cổ trang chứa nhiều ý nghĩa sâu sắc .Mình thíc nhất nhân vật DD ở chỗ tuy là người luôn được mện danh là Vua Jyoshin - đại dinệ cho quyền lực của Thượng Đế nhưng DD lại là người không tin vào Thượng Đế hơn ai hết.Từ đầu chí cuối, DD luôn nghĩ tới con người.Kể cả khi cha của Hogae ăn cắp hai thần vật và tự tử thì điều đầu tiên DD nói không phải là lo lắng cho hai thần vật cao quý kia mà là tiếc cho một người tài của đất nước.Luôn luôn vì con người và muốn dùng sức thần của mình để bảo vệ lợi ích của con người.Đến tận cuối cùng DD cũng lựa chọn con người , tin tưởng sẽ  có người đủ sức gây dựng một đất nước Jyoshin huyền thoại và từ bỏ hoàn toàn ưu thế thần linh của mình để đảm bảo chấm dứt những cuộc chiến thần thánh đãm máu.Tin tưởng vào chính nmình từ xưa tới nay luôn là một bài học lớn.

TOP

Ngoctuyenjp2

Mỗi khi nhắc đến thể loại phim cổ trang hay lịch sử chúng sẽ không khỏi liên tưởng đến những phim kinh điển của Trung Quốc, một cường quốc về thể loại phim này! Nhưng bây giờ phần nào chúng ta đã có nhận định khác về phim lịch sử của Hàn Quốc khi xem xong Thái Vương Tứ Thần Ký (Nghe cứ như một bài văn nhỉ?). Như các phim mà tui xem qua (vì hổng thích và hông có time xem) ví dụ Thần Y Hơ Jun (sorry bà con, tại tui hông nhớ rõ tên ông này viết thế nào nết viết tiếng Việt như vậy, mong bà con "xông cảm" nha!) hay phim Nàng Dae Jang Kum, xin lỗi chứ phim hay thì hay thật nhưng xem cứ bực cả mình. Tại sao à, một là vì nó dài quá (Như Truyền thuyết Joo Mong ý, hơn trăm tập), hai là tình tiết của nó quá chậm, có nói mỗi một câu thui mà mất cả phút! Mà người Hàn Quốc rất giỏi, gặp nhau không thấy nói gì, cảnh sau đã thấy ở một quán ăn hay một nơi đại loại như vậy. Không bít là đạo diễn cắt cảnh hay là người Hàn hiểu được cả ý nghĩ của nhau nữa. Việt Nam trên phim thì phải nói thẳng, ví dụ  như "chúng ta sẽ gặp nhau ở A" chẳng hạn. (Nếu không nói chắc anh thì ở quán bia, em thì ở quán giải khát quá!! HEHE). Đó hình như là phong cách làm phim của người Hàn thì phải!
Trong TVTTK ta thấy một phong cách làm phim khác hẳn. Ngay từ tập đầu chúng ta đã choáng ngợp bởi hình ảnh quá đẹp, diễn viên quá xinh (nhất là Sae Oh của tui, sorry Sae Oh của "chúng ta", phải sorry nhanh kẻo lại bị "oánh" vì dám chiếm hữu Sae Oh! (^_^), mà có lẽ một điều mà ai cũng thấy bây giờ mới có ở thể loại phim truyền hình, đó là kỹ xảo (tui chưa xem Cờ bay phấp phới của Jang Dong Gun nên mới nói vậy, nếu có gì sai bà con bỏ wa nha!). Quá hoành tráng lun, không thua kém gì của Hollywood cả! Phim có một cốt truyện hay, lôi cuốn được người xem, cả bộ phim là một dòng lịch sử logic của 2000 năm! Dam, Su, Kiha là những truyền nhân của Hwan Woong, Sae Oh và Kajin. Tất cả như đã là sự sắp đặt của Thượng đế. Ngay từ khi xuất hiện 3 nhân vật này, người xem đã có một câu hỏi là liệu lịch sử có lặp lại 2000 năm về trước không? Kịch tính của bộ phim là ở chỗ, vào ngày ngôi sao Vua Jyooshin chiếu sáng không phải chỉ có một đứa trẻ mang dòng máu hoàng thất ra đời mà lại có 2, một là Dam, hai là Ho Gae. Đây là một bước ngoặt của phim. Một bước ngoặt khác là có đến 2 người mang số mạng Chu Tước, Kiha và Su. Thật trớ trêu là Chu Tước Sae Oh và thần lửa Kajin lại "đầu thai" vào nhà Haek. Hai vị nữ thần này vốn "xung khắc" với nhau, bây giờ lại đầu thai là hai chị em, không biết giữa tình cảm chị em ruột thịt và tình yêu với Dam họ sẽ ra sao?
Các nhân vật trong phim có những số phận và hoàn cảnh khác nhau! Nhưng tất cả đều có một mục tiêu chung, đó là xây dựng một nước Jyooshin thái bình và thịnh vượng, một nước Jyooshin 2000 năm trước mà Thiên đế Hwan Woong đã dựng nên!
Có thể nói cả bộ phim xoay quanh Dam. Ngay từ khi lọt lòng Dam đã mang số mệnh của vua Jyooshin. Và cũng vì vua Jyooshin mà không biết bao nhiêu người phải chết dưới tay của Trưởng lão phái Hwacheon. Dam là một người có trí tuệ hơn người (mẹ của Ho Gae đã nhận định Dam có trí tuệ của loài rắn), thân thủ hơn người, và nhất là lòng nhân ái hơn người. Từ nhỏ Dam đã bộc lộ mình chính là vua Jyooshin. (Nhưng chúng ta cũng đã đoán được ai là vua của Jyooshin thông qua các tình tiết trong phim, nhất là khi Dam và Ho Gae đã lớn. Nếu ông đạo diễn mà chọn hai diễn viên nam đóng hai vai này đẹp trai như nhau và có độ HOT như nhau, ví dụ là Bae và Jang Dong Gun hoặc Kwon Sang Woo chẳng hạn, thì có lẽ phải đến cuối phim chúng ta mới biết được ai thực sự là vua Jyooshin!). Nói về Dam thì nói cả tuần không hết nên tui chỉ mạo muội bà con cho phép nói tí xíu về Dam nha!
Cha của Dam là một người hết lòng thương yêu con. Người cha nào mà chả mong con mình được khẳng định mình trước mọi người, nhưng cha Dam thì khác. Để bảo vệ con ông đã khuyên Dam phải giấu kín mình, thu mình lại để người ngoài thấy Dam là một thái tử yếu ớt, đến cưỡi ngựa còn không dám, và để mọi người quên lãng. Còn gì đau khổ hơn khi sống mà bị mọi người quên lãng, sống trong nỗi cô đơn. Cũng chính vì vậy mà Dam chỉ có Kiha là bạn, vừa là bạn, vừa là ân nhân vì Kiha đã cứu cha khi bị mẹ của Ho Gae đầu độc. Sự kiện này đã vun đắp cho tình cảm giữa Kiha và Dam. Kiha là người luôn đứng sau cổ vũ Dam: "Người có trí tuệ không phải là người cầm rìu mà là người tạo bẫy để bẫy con hổ, rõ ràng là sợ hãi nhưng vẫn thực hiện để phát huy trí thông minh của mình, người đó mới là người dũng cảm thật sự". Dam không sợ mình bị quên lãng, Dam chỉ sợ nếu mình được biết tới thì sẽ xảy ra sự tranh giành, cuối cùng và bách tính Goguryo là những người phải chịu khổ. Cái chết của mẹ Ho Gae cũng chỉ là bất đắc dĩ, thực sự thì Dam không muốn thế nhưng bởi vì mẹ Ho Gae đã quá thủ đoạn. Thủ đoạn đối với cha của Dam, thủ đoạn đối với cả con trai của mình là Ho Gae, dùng cái chết của mình để gây nên mối thù Ho Gae với Dam, để kích thích Ho Gae chiến đấu trở thành vua Jyooshin. Cha của Dam là một người tuyệt vời nhưng vì hoàn cảnh nên ông cũng phải dùng cách này để chia rẽ Dam và Kiha. Tình cảm của Dam và Kiha bắt đầu rạn nứt từ cái chết của nhà vua. Không hiểu vì lý do gì mà Dam không hỏi thẳng Kiha về cái chết của cha mình, nếu Dam hỏi thì có thể mọi chuyện sẽ khác. Nhưng Dam đã không hỏi. Từ đó ta có thể thấy có vấn đề xảy ra trong tình cảm giữa hai người. Nếu yêu nhau thật sự thì người kia sẽ hiểu, nhưng Kiha đã bắt đầu nghi ngờ là Dam đã không còn tin tưởng mình, điều mà Dam đã nói với Kiha khi ở ruộng thuốc của Thần đường. Chính sự im lặng là liều thuốc giết chết tình yêu của họ. (Nếu mà Dam hỏi Kiha thì Su của chúng ta sẽ bỏ cho ai nhỉ?).
Dam là một thái tử tốt, một ông vua tốt, luôn hết lòng vì thần dân của mình. (Trên phim thì người tốt luôn gặp tình yêu trắc trở thì phải!). Trong lịch sử hình như chưa có vị vua nào khi lên làm vua lại chưa từng ngồi trên ngai vàng mà chỉ ngồi ở bậc mà lý do chính lại là chưa thấy xứng đáng để ngồi trên ngai vàng, chưa tập xong các bài tập của các tiên đế. "Ta không cần những người chết vì ta, mà hãy sống và ở bên cạnh ta". Bạn đã từng nghe vị vua nào nói với binh sĩ của mình như vậy chưa? Câu nói tuy đơn giản nhưng có sức lay động lòng người! Dam quan tâm đến binh lính của mình. Đến một binh lính vô danh Dam còn hỏi thăm con anh vừa đầy một tuần tuổi, hay là vợ mới sinh. Điều đó cũng đủ thấy Dam tuyệt vời như thế nào. Ngay cả trong một gia đình cũng chưa chắc anh em hiểu hết hoàn cảnh của nhau, thế mà trong tay có cả ngàn binh lính, Dam biết từng người một. Lại còn ngồi ăn cơm cùng với binh sĩ nữa chứ. Không phân biệt vua tôi, chỉ có những người cùng chí hướng. Một vị vua vĩ đại như Bác Hồ của chúng ta vậy.
Cuộc gặp gỡ giữa Dam và Su là một định mệnh. Su luôn bên cạnh Dam, giúp đỡ và thầm ủng hộ Dam. Vì sự nhân từ của Dam mà Su yêu Dam từ lúc nào chính Su cũng không biết. Và cũng không biết từ lúc nào mà Su trở nên quan trọng với Dam đến vậy. Dam đã một mình vào thành Gwanmi để cứu Su. Ngoài sự quan tâm của nhà vua với binh lính của mình thì chắc chắn còn một thứ tình cảm khác Dam giành cho Su thì mới khiến Dam có hành động như vậy. Có thể là một vị vua, nắm trong tay sinh mạng của rất nhiều binh sĩ nên việc thổ lộ tình cảm hình như cũng rất khó khăn, hay là bởi vì Dam vẫn còn tình cảm với Kiha cho dù sợi dây tình cảm của họ đã bị Dam chặt đứt! Điều này chúng ta cũng không biết rõ được! Tình yêu vốn là một thứ không rõ ràng! (Có hơi nặng về Triết không vậy bà con, chắc là không đâu vì trước đây điểm Triết của tui toàn 5 với 6 à (^_^).Nhưng có một điều mà ai cũng nhận thấy một cách rõ ràng là Dam bắt đầu yêu Su. Bắt đầu yêu từ thời điểm nào thì cũng khó xác định. Có mem cho rằng thời điểm đó là thời điểm Su trong vòng tay của Dam ngồi uống rượu. Nhưng cũng có mem cho rằng Dam yêu Su từ khi Su bị Thanh Long bắt đi! Nói chung là mỗi người một quan niệm khác nhau. Cecil, Vivian và Greenrosetq nè, theo tui thì chúng ta nên phát động cuộc thi viết về thời điểm mà Dam bắt đầu yêu Su theo quan điểm của mỗi người nhỉ? Chắc sẽ rôm rả lắm đấy!
Ho Gae có một bà mẹ rất thương mình và đặt hết hi vọng vào anh. Cũng chính vì vậy mà vô hình đã là gánh nặng của Ho Gae. Ho Gae phải chiến đấu, phải chứng minh cho mọi người thấy tài năng của mình, chứng minh mình mới là vua Jyooshin thực sự. Ho Gae xét về một góc độ nào đó thì là một phương tiện của chính người mẹ. Một người mẹ có dã tâm rất lớn, không chuyện gì là bà ta không dám làm. Bà muốn tự mình tạo ra vua Jyooshin, có thể là vì con của bà nhưng cũng có thể để thỏa mãn nỗi uất ức của mình khi đứa con không được hoàng huynh thừa nhận là vua Jyooshin tương lai.
Từ nhỏ Ho Gae bộc lộ mình là một người kiệt xuất, tâm hồn trong sáng, suy nghĩ có phần giản đơn của một chiến binh trên sa trường. Trông cảnh Ho Gae dạy thương thuật cho Dam thật là ấm áp biết bao. Lúc đó không còn địa vị thái tử hay vua Jyooshin tương lai gì nữa, đơn giản là hai người bạn, hai người anh em. Song chính mẹ chàng đã phá nát cái ấm áp, cái lương thiện của Ho Gae. Tham vọng đã đẩy con bà vào vòng xoáy của sự đua tranh, của sự tàn bạo, thủ đoạn mà khi nhìn lại Ho Gae không khỏi xót xa "chị ta nói đúng. Tại sao ta lại ra nông nỗi này". Dalbi khi bị Ho Gae bắt đã từng nói về Ho Gae "lúc còn nhỏ đại nhân là người tốt, đối với người hầu chúng tôi cũng rất thân thiện".  Sự độc ác của Ho Gae không phải bản tính tự nhiên của anh ta mà do bị ép buộc, do hoàn cảnh xô đẩy. Cái chết của mẹ, sự kỳ vọng của người cha vô hình chung đã là cái gông đeo trên cổ của Ho Gae. Chúng ta mới chỉ thấy ở nhân vật này sự độc ác, nhưng chúng ta còn thấy ở anh ta một tình yêu đáng ngưỡng mộ với Kiha. Ngay từ lần gặp đầu tiên Ho Gae đã có tình cảm với Kiha, một ty tế của Thần đường thiên địa. Tình cảm anh dành cho Kiha là chân thành xuất phát từ trái tim nhưng tình cảm của Kiha lại dành hết cho Dam. Tình yêu của Ho Gae là tình yêu đơn phương đầy đau khổ. Dù Kiha có đối xử với mình như thế nào thì anh vẫn chỉ yêu có một mình nàng. Ho Gae đã nghe theo lệnh của Dam chỉ khi biết đội quân Thiết Mã có Kiha cùng đi. Và khi biết được Kiha về Gooknae không đến được, Ho Gae đã đau khổ tìm đến rượu. Đau xót nhất là khi trong doanh trại, Kiha lúc đó với danh nghĩa là Đại pháp sư của Thần đường đến để "nhờ" Ho Gae giết Dam, và Ho Gae đã hỏi Kiha một câu là "ta cũng sẽ chết như vậy đúng không?". Và khi Kiha trả lời là đúng Ho Gae đã thỉnh cầu Kiha đến lúc đó thì đừng nhờ ai cả mà hãy tự tay giết mình. Còn gì đau khổ hơn khi chết dưới tay người phụ nữ mình yêu trong khi tình yêu của người đó lại hướng về một trái tim khác.
Nhân vật Ho Gae là một nhân vật có nội tâm phức tạp, có sự giằng xé giữa cái thiện và cái ác. Ho Gae luôn muốn hướng về cái thiện nhưng hoàn cảnh đã không cho anh có cơ hội quay đầu lại. Ho Gae bước đi trên con đường đầy đau khổ trong sự cô độc. Chắc hẳn có nhiều mem cũng đồng cảm với Ho Gae, thương thay cho một số phận nghiệt ngã.
Sự đau khổ của Ho Gae phần nào cũng chính là sự đau khổ của Kiha. Từ nhỏ, Dam là người đầu tiên Kiha nói chuyện cùng. Có một điều rất đáng yêu là quy định của Thần đường "trong thời gian thực tập không được nói chuyện với người ngoài" (Hehe câu dịch này của Vivian và Greenrosetq hơi hiện đại wá nha), vì thế Kiha gọi Dam là "anh giá sách", và Dam gọi Kiha là "hoa". Kiha đã "yêu" Dam ngay từ giây phút đó (từ "yêu" này có vẻ hơi sớm nhỉ, lúc ấy cả 2 còn nhỏ wá, sửa lại "yêu" thành "có tình cảm" cho nó logic ha!) và Dam cũng vậy. Nếu không vì lý do này thì Dam đã không nói với Kiha "Nhất định là muội phải ở bên cạnh ta, nơi mà khi ta quay đầu lại là có thể nhìn thấy muội". Tình yêu của họ sẽ bình thường như bao tình yêu đẹp khác nếu như không có thân phận của Chu Tước, nếu như không có thân phận của vua Jyooshin. Người chia rẽ họ chính là Thượng đế! Kiha vì muốn giúp Dam đã đi ngược lại chủ ý của phái Hwacheon. Bắt đầu từ giây phút đó ta có thể thấy cái mầm của sự phản kháng, chống lại sự sắp đặt của Thượng đế! Con người luôn muốn tự mình tạo ra số phận, "nhân định thắng thiên", mà sau này khi có mang đứa con của Dam, Kiha đã từng nói "Thượng đế không đáng sợ, ta là người tạo ra Thượng đế". Có thể đây là sự phản kháng mãnh liệt của Kiha chống lại Thượng đế, chỉ vì Thượng đế mà cô đã mất đi tình yêu của mình, mất đi con người thật của mình, một cái giá quá đắt. Không những vậy Kiha còn mất luôn tình cảm của em gái mình. Xa cách hàng mười mấy năm trời, khi gặp nhau câu đầu tiên mà người em hỏi người chị "Thần Vật Chu Tước mà ngươi đang đeo có phải được cướp từ nhà họ Baek ở Beakjae không?", ngay cả câu hỏi cũng liên quan đến vua Jyooshin. Đáng thương thay là Kiha không nhớ gì về gia đình của mình, lại làm việc cho chính những người giết cha mẹ mình. Phải chăng đây cũng là sự sắp đặt của Thượng đế, sắp đặt từng bước, từng bước để Kiha biến thành Hắc Chu Tước 2000 năm về trước?
Tình yêu của Dam giành cho Kiha đã chấm dứt khi Dam bước vào Thần đường "rửa sạch máu trên người" khi từ sa trường trở về. Dam đã chặt đứt sợi dây vàng, sợi dây tình cảm vô hình gắn kết Dam và Kiha. Đây cũng là bước ngoặt để Kiha "tạo ra Thượng đế". Một con người khi mất đi tình yêu của mình thì sẽ ra sao? Có lẽ câu hỏi này Thượng đế cũng không trả lời được!!! (Bạn nào có nhã hứng với câu hỏi này thì post lên diễn đàn để cùng thảo luận nha!).
Số phận của nhân vật Kiha có lẽ cũng giống giống số phận của một nhân vật nào đó trong phim của Trung Quốc mà chắc là chúng ta có thể đã từng xem qua. Làm thế nào để tạo ra sự khác biệt về tạo hình giữa hai nhân vật có số phận giống nhau. Điều này đòi hỏi vào tài năng diễn xuất của người diễn viên. Và diễn viên đã hoàn thành tốt vai diễn Kiha của mình.
Ui, chuyển sang Suzini của tui cái nhỉ, óe, Suzini của chúng ta, (xém tí là lại bị đánh "không oan tí nào" đây, phù, may wá, vẫn còn tỉnh táo). Người để lại tình cảm lớn nhất trong lòng khán giả ngoài Dam ra có lẽ chính là Suzini. Không chỉ vì ngoại hình xinh đẹp của nhân vật này (UI, Su của ... chúng ta) mà còn vì tính cách hồn nhiên đáng yêu của cô. Từ nhỏ, Su là người tháo vát, vô lo vô nghĩ, đặc biệt là khả năng uống rượu (Hic, uống rượu từ lúc 7 tuổi, chú công an ui, có trẻ con uống rượu nè...). Đây cũng là điểm đặc biệt của nhân vật này! Với bản tính như vậy nên Su rất được mọi người yêu thương. Từ lần gặp Ba Son lần đầu tiên, Su đã khiến Ba Son bảo vệ mình. Khi gặp Dam, Su mới có bộc lộ hết khả năng cũng như tính cách của mình. Một Su có phần hoang dại nhưng trong trái tim là cả một bầu nhiệt huyết, luôn chống lại những bất công, vô lý.
Thanh Long là một trong từ thần vật của Thiên đế Hwan Woong. Nhân vật này có vẻ là một nhân vật đầy tâm trạng. "Thanh Long là sự từ bi băng giá". Ngay từ nhỏ Thanh Long đã bị cha đâm thần vật vào tim để bảo vệ thần vật. Vì thần vật mà đã không tiếc hiến cả con ruột của mình. Cũng từ đó Thanh Long mang một gương mặt xấu xí. Đau khổ với khuôn mặt như vậy đã khiến cho TL luôn xa lánh mọi người. Lãnh chúa của Gwanmi mà ở trong cung điện một mình, ngai thì không ra ngai, toàn cây cối chằng chịt. Mang thần vật trong người nên Thanh Long có một sức mạnh của loài quỷ, khiến cho quân thù khiếp sợ. Nhưng TL không muốn đánh nhau "tại sao bọn chúng không để cho ta yên chứ" do TL có sự từ bi của thần vật. Su là người đầu tiên kéo TL ra khỏi sự cô đơn, dằn vặt. Su đã không khiếp sợ hét lên và bỏ chạy khi gặp TL trong rừng như bao người khác. Một chi tiết thú vị là dù rất đau khổ vì ngoại hình xấu xí nhưng TL lại rất hạnh phúc vì những giấc mơ anh có được. Và trong mọi giấc mơ của anh thì luôn có một người, đó là Su (hổng bít là Su hay là Sae Oh nữa). Và khi TL gặp được Su thì "Bây giờ ta đã được gặp người đó rồi, vì vậy cái này (thần vật Thanh Long) chẳng còn ý nghĩa gì với ta nữa". Hà hà... phim này hấp dẫn quá ha, hai cô yêu một anh và hai anh yêu một cô. Su và Kiha đều yêu Dam, Dam và TL lại cùng yêu Su. Thực sự lạ đó, có đến 2 tình yêu tay ba liền. Có lẽ đây cũng là một trong những nguyên nhân mà phim có sức hút lớn như vậy.
Trước đây, việc viết bài tham gia một diễn đàn là một việc có thể nói là xa lạ với mình. Chắc chắn không chỉ có một mình mình mà sẽ có rất nhiều mem ở đây cũng vậy.
Chúng ta vào một diễn đàn, down cái chúng ta cần xong rùi "bỏ đi" không chút dấu vết mà không cần biết diễn đàn đó ra sao, các thành viên của diễn đàn đang xây dựng diễn đàn ấy như thế nào, chúng ta chỉ quan tâm là link die hay sống (hic). Nhất là vào một diễn đàn về phim, tôi và các bạn cũng vậy, mỗi ngày vào diễn đàn điều quan tâm đầu tiên là đã có tập phim mới chưa? Nếu chưa có thì mới đọc đến các bài viết trong diễn đàn để xem mọi người bàn tán về tập phim mới như thế nào. Sau đó chúng ta lại thoát ra và đi tìm một đường link mới hơn.
Đây là một thực trạng rất phổ biến (trong đó có tui). Nhưng kể từ khi vào diễn đàn Thái Vương, mọi chuyện với tui đã khác hẳn. Một bộ phim hay chưa hẳn là một bộ phim có kinh phí sản xuất cao, có diễn viên nổi tiếng, xinh đẹp... mà là một bộ phim trong đó cả đoàn làm phim dồn hết tâm huyết cho phim, hy sinh vì nghệ thuật, các diễn viên sống vì phim. Thái Vương là một bộ phim như thế. Nếu không đọc các bài viết trong diễn đàn thì khi xem phim chúng ta sẽ không biết được là anh Bae của chúng ta lại bị thương ở ngón tay. (Hehe, cái này tui để ý là bắt đầu từ tập 17  anh Bae của chúng ta đã bị thương ở ngón tay (quấn băng kít mít à) và đến cuối tập 24, trong cảnh anh ý bẻ đôi cán của thần kiếm Joo Mong, tay anh ấy vẫn bị thương như vậy. Không hẳn là anh ấy bị thương trong một thời gian suốt từ tập 17 đến tập 24 (vì mỗi cảnh quay là một phân đoạn của tập phim, cứ trong hoàn cảnh phù hợp là có thê quay các cảnh khác nhau được, ví dụ như 9h sáng quay cảnh tập 3 nhưng có thể cảnh sau đó là một cảnh trong tập 20 chẳng hạn, sau đó là công việc của studio --> sẽ ra được một tập phim hoàn chỉnh ( Các bạn xem cứ để ý, như mấy cảnh cuối trong tập 18, lúc Su định giết Kiha trả thù cho cha mẹ chết vì bị người Hwacheon giết, Su bị thương ở tay phải, máu chảy đầm đìa ướt hết cánh tay (thương Su của chúng ta wá à) nhưng trong cảnh tiếp theo thì áo của Su lại sạch bong, không một chút máu nào hết à! Bà con xem đoạn này cứ để ý kỹ mà xem!). Chỉ qua chi tiết này chúng ta đã phần nào hiểu được tâm huyết mà đoàn làm phim và các diễn viên dành cho phim. Trong các phim lịch sử khác, chúng ta ít thấy những chi tiết bị thương như vậy trên phim! (Hoặc bị cắt, hoặc là đợi diễn viên bình phục mới quay tiếp). Cũng có thể vì lẽ đó mà phim này có một cái gì đó của đời thực rất gần gũi với chúng ta.
Người Việt Nam vốn có bản tính nhân hậu, tương thân tương ái, xem một bộ phim cảm động có thể rơi nước mắt, thậm chí mỗi khi nghĩ về cảnh đó không ít người ngân ngấn nước mắt. Là con người luôn hướng về cái thiện, cái đẹp nên mong muốn của con người là phải được hạnh phúc. Nhưng phim lịch sử thì không thể chiều theo mong muốn chủ quan của con người được. Đã là chiến tranh thì phải có kẻ sống người chết không ưu tiên cho bất kỳ người nào. Những chiến binh của Goguryo đã ngã xuống vì một lý tưởng cao đẹp, bảo vệ vị vua Jyooshin tương lai, vị vua mà có thể mang lại cuộc sống ấm no không chỉ cho gia đình vợ con họ, mà còn cho các đời con cháu sau này nữa. Một sự hy sinh vì lợi ích dân tộc.
Chắc chắn tui cũng như các bạn không thích tí nào cái kết của ông Kim. (Hà hà, chúng ta đều thích cái kết của tác giả Song Ji Na mà Vivian đã dịch đúng không). Có thể điều này chưa có ai nói, có thể chính ông đạo diễn Kim cũng thích cái kết của Song Ji Na, và cả đoàn làm phim cũng vậy. Nhưng có lẽ cái kết này có lẽ là cái kết có chủ ý của ông Kim ( Hà hà! Ông này mấy ngày trước hông bít đã bị bà con trong diễn đàn chúng ta dọa giết và đốt nhà bao nhiêu lần rùi! Kết kiểu vậy chắc ổng muốn làm phần 2 wá). Một cái kết có hậu thì chẳng có gì phải bàn, nhưng một cái kết có phần bi thương sẽ đọng lại trong lòng khán giả những day dứt khôn nguôi. Người ta sẽ mãi nhớ đến cái kết đó, sẽ mãi bàn tán và bất bình vì cái kết đó, thậm chí là phản đối. Song chính những điều đó đã một phần làm nên sức sống của bộ phim. Có gì đau khổ bằng làm một bộ phim mà không có người bình luận về nó, thậm chí là chê thôi cũng không có! Theo riêng ý kiến của tui thì một bộ phim như vậy (có thể là rất hay) nhưng chưa thực sự tuyệt vời! Cái kết đau khổ nhưng mở ra một tương lai tươi sáng!
Lại nói về cái kết của The Legend, có nhiều phiên bản kết khác nhau. Chúng ta chỉ bình luận về cái kết trong version trong diễn đàn thui nha!

TOP

tannghiem87

1. Bạn có kỷ niệm nào vui / buồn khi xem Thái Vương Tứ Thần Ký không?
buồn ko có đâu ^^ xem TV toàn chiện dzui ko àh. này nhé: thứ nhất là phim rất hay & rất cuốn hút, thứ 2 là làm wen đc với rất nhiều bạn mới :D  còn thì giờ tới phiên kể cho mọi ng` chiện dzui nhất ^^ chả là xem TV đến khoảng tập 20, 21 thì phải thi học kỳ ^^ lúc đó ghiền wá rùi nên ko thể ko xem raw đc :D  điều đặc biệt nhất là cứ mỗi tối hôm trc ngồi xem & tường thuật trên krfilm thì môn thi của sáng ngày hôm sau thi cực kỳ tốt & toàn trúng tủ   hahaaaaaa  thiệt là ghia gúm lun áh. nói là ko buồn vì những tình tiết của phim là bởi vì, dù buồn nhưng cái buồn ấy nó rất... đẹp :)  ko biết giải thích thế nào, lấy ví dụ vậy. như lúc SJN mặc áo váy đẹp đến chia tay với DD, cảnh ấy buồn lắm... nhưng SJN khóc rất đẹp, lí do mà nàng ra đi cũng thật là đẹp, thật là cao cả... khiến cho đoạn ấy mình cảm thấy hình ảnh của SJN thực sự tỏa sáng, lấn át hết mọi cái buồn :)  chẳng biết mọi ng` có cảm thấy như thế ko

2. Sau khi xem xong phim , bạn rút ra cho mình được những gì
1 bộ phim cổ trang hoành tráng & cuốn hút... và điều mình cảm thấy tâm đắc nhất trong phim (trừ những hình ảnh quá đẹp của SJN & DD nhé :D) đó là thông điệp "con ng` phải tự quyết định đc số phận của mình, cho dù họ có mắc sai lầm". câu trả lời của Tae Wang ở cuối phim đối với thượng đế chính là điều mà mình luôn tin & luôn cố gắng để làm đc. hãy sống đúng như bản thân mình và đừng sợ sai. phải quyết đoán, từ những sai lầm phải rút ra được kinh nghiệm và tiếp tục đứng lên sống đàng hoàng. sống đúng với bản thân, thử mọi phương án để giải quyết 1 vấn đề (ngay cả trong chuyện tình cảm cũng nên như vậy) để sau này, khi có thời gian nhìn lại những gì mình đã làm trong cuộc đời, chúng ta sẽ ít khi phải nhắc đến từ "Giá như..."

TOP

diamond218

. Bạn có kỷ niệm nào vui / buồn khi xem Thái Vương Tứ Thần Ký không?
Kỷ niệm thì dĩ nhiên là có rồi... Có thể nói là nhờ krfilm mà diamond mới được coi phim của anh Bae đóng sớm như vậy đó (diamond mê anh Bae lắm, hehe)... Uhm, ban đầu lý do coi TV thì cũng chỉ vì phim đó có anh Bae đóng thui (ko bít Su là ai lun mới ghia ^^!), nhưng mà càng về sau lý do để coi ko phải chỉ vì có anh Bae trong đó, mà còn vì nội dung phim nè, khá mới lạ và ko quá uỷ mị sướt mướt, cảnh quay thì rất đẹp, rồi nội dung cũng hay nữa... Qua phim này biết thêm Ah Ah nè (nhìn iu kinh) rồi Philip nữa (ngưỡng mộ tóc anh TL wé chừng)... Rồi ko biết từ lúc nào mỗi lần online lại mở forum lên, ngày có phim thì để down về, ngày ko có phim thì cũng lên coi các bạn bàn luận, dự đoán tình tiết trong phim rồi thấy dzui dzui... Nhiều khi đi học căng thẳng cả ngày về, lên forum và coi TV là một cách xả xì chét dzô cùng hiệu quả lun, hehe... Nói chung là nội dung TV ko phải lúc nào cũng vui, nhưng diamond nghĩ đây là 1 bộ phim đã đem lại nhiều điều cho mình như vậy thì sao mà có kỉ niệm bùn với nó được (chỉ có bùn tí tí do mí cảnh trong phim thui, hehe ^^!), phải vui lên chớ ^^!

2. Sau khi xem xong phim , bạn rút ra cho mình được những gì?
Xem phim TV là biết thêm 1 phần về lịch sử Hàn Quốc nè, coi như là đã làm giàu kiến thức cho mình rồi... Diamond thấy các bộ phim nói chung và TV nói riêng đều có những câu nói, những tình tiết tuy nhỏ nhưng rất hay để người ta suy nghĩ về cuộc sống, về tình yêu và cả về cách đối xử lẫn nhau... Câu nói trong phim thì có nhiều nhưng mà có lẽ thích nhất chắc là câu lúc DD nói với tướng sĩ trước khi ra trận... "Ta ko cần các ngươi phải chết vì ta, ta muốn các ngươi sống để ở bên ta"... Đơn giản là vậy nhưng mà đôi khi người ta lại ko nghĩ tới... Đâu cần phải hi sinh là chết vì nhau mới gọi là hạnh phúc, là lý tưởng, ko phải sống mới chính là cuộc chiến đấu gian khổ và cam go nhất hay sao... Mỗi nhân vật, tính cách trong phim cũng đều đại diện cho những loại người mà ta có thể sẽ gặp trong xã hội, diamond thấy đôi khi có những điều người ta làm xấu nhưng lại cảm giác đáng thương bên cạnh sự trách móc, như Ki Ha chẳng hạn... Cũng phải một phần nhìn nhận từ đâu mà Ki Ha lại trở nên như vậy... Sự thay đổi đâu phải tự nhiên mà có... Cái gì cũng có lý do của nó mà... Cả tình yêu trong phim đôi khi cũng đáng để người ta suy nghĩ, những tình yêu rất đẹp, của TL chỉ cần im lặng bảo vệ cho Su, thấy Su cười là đủ hay như Su, chấp nhận rời xa người mình yêu vì muốn người đó được an toàn... Yêu nhau và được ở bên nhau đúng là hạnh phúc , nhưng tình yêu thì wé chừng cung bậc mà, hì, nên cũng có những tình yêu rất đẹp như thế đó sao ^^!

TOP

Processed in 0.047958 second(s), 5 queries, Gzip enabled.