Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Góc Hà Nội

Hà Nội có 1 phố Yết Kiêu rất chi là..



Yết Kiêu lâu nay có lẽ không chỉ được nhắc đến như tên của một con phố, mà nó còn là cái từ được ít nhiều trọng vọng trong giới hoạ sĩ. Biệt ngữ “dân Yết Kiêu đấy” ngụ ý những nghệ sĩ mỹ thuật tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật Hà Nội, nằm ở tâm điểm của con phố tại số 42.

Ngôi trường được thành lập từ năm 1925, do công của hoạ sư người Pháp Victor Tardieu. Nơi đây từng làm rạng danh biết bao thế hệ hoạ sĩ Việt Nam; những bộ tứ Sáng - Nghiêm - Liên - Phái, Trí - Lân - Vân - Cẩn đã để lại dấu ấn đậm nét trong nền nghệ thuật Việt Nam.

Thuộc khuôn viên trường, Trung tâm Việt Art mới được khai trương vào đầu tháng 9 năm nay cũng là một địa chỉ mới cho dân “nghệ”. Địa chỉ này đã và đang khuấy động không khí nghệ thuật Hà Nội bằng các hoạt động mỹ thuật đương đại xen lẫn vào các cuộc triển lãm tranh. Do đó phố Yết Kiêu cũng được xem như phố của các nghệ sĩ.

Mỗi sáng đi qua đây, không có ý để tâm nhưng chắc hẳn bạn sẽ không thể bỏ qua hình ảnh một dãy dài “dân nghệ” tụ tập trà đá ngay phía ngoài cổng trường mỹ thuật, với nào lỉnh kỉnh bao giấy, cặp túi thùng thình trông có vẻ lếch thếch mà hoá ra cuốn hút.

Khoảng chục năm trở lại đây, đối lập với vẻ “dân nghệ” lãng mạn bên trường Mỹ thuật là sự hiện diện của Trung tâm FPT. Dân nghiền tin học thường xuyên qua lại đây. Kèm theo đó một địa chỉ cà phê wifi mới mở. Cái phong cách của dân PC, khiến người ta dễ dàng nhận ra ngay, nó đối lập hoàn toàn với những quán trà đá tràn cả ra vỉa hè của đám nghệ sĩ.

Ở đầu kia của phố, nơi giao nối với phố Nguyễn Thượng Hiền, còn có một góc khác của cuộc sống đương đại. Đó là khu chợ tạm ở ngay góc phố ngang Đỗ Hành, ồn ào, bận bịu và dân dã từ tờ mờ sáng.

Góp phần không nhỏ vào cái sự tấp nập mỗi sáng ở đây là quán phở gà ở số nhà 98. Cái thứ nước dùng trong veo đậm vị ngọt của xương, vài lát thịt gà mỏng và mềm, những sợi bánh phở đủ dai làm cho cái thú thưởng thức món sáng trên con phố này trở nên đáng nhớ. Đặc biệt là vào tiết đầu đông, cái se lạnh càng khiến cho bát phở gà vỉa hè nơi đây trở nên ấm lòng...

Thế mà lẫn trong cái không khí bình dân đặc quánh ấy lại là hai tiệm áo cưới khá nổi danh trên đất Hà thành: David Minh Đức, số 17 và đối diện nó là Thu Hương. Tiệm David Minh Đức nổi bật trước tiên nhờ không gian rộng thoáng của cả một toà villa thời Pháp có mặt tiền đến gần 20m. Tường kính làm nổi bật các thiết kế ấn tượng bày trên mannequin cũng như các poster quảng cáo. Còn bên kia, tiệm Thu Hương nhỏ xinh, dịu dàng với decor và thiết kế mẫu màu trắng e ấp dưới tán cây cổ thụ...

Một con phố, những nét đối nghịch nhau, những khoảng không gian trái ngược nhau... đã cùng tạo nên một vẻ đẹp và chiều sâu của bao người Hà Nội nữa.


ST

TOP

Lãng mạn phố Phố Khâm Thiên



Khâm Thiên không phải là một con phố nhỏ. Thậm chí, là một mạch đường huyết mạch của thành phố, là chứng tích của cả một thời bom đạn 1972 - Hà Nội... Nhưng cảm giác chỉ dành cho con phố nhỏ vẫn phơi bày trên mặt tiền vì những ngôi nhà 2 tầng nho nhỏ, những ô cửa bình yên mang địa chỉ một người không quen. Rồi bâng quơ hỏi: Phố nhỏ nhà ai ở đó?

Mùa đông, con đường uốn cong chở sương mù giăng trên mái phố, rớt lơ thơ trên những thân bàng khô guộc... Những mảng tường vàng phai rêu phong, không níu được thời gian. Màu nắng buồn dìu dịu phảng phất vòng quanh bánh xe quay chậm… Những dòng người nối đuôi nhau lặng thầm, chạy qua lại hai đầu thành phố.

Con phố nhỏ như một ống nối thông hai bầu nước lớn không ngừng tuôn chảy. Ít người dừng lại trên con đường vì ai cũng như tôi. Họ tất bật lại qua, hoặc từ đầu dân cư lao động quận Thanh Xuân, hoặc đi ra từ khu trung tâm thành phố. Khúc giữa, trên con đường Khâm Thiên, nếu không là những người luyến lưu một thời kỷ niệm thì cũng chả ai chọn tuyến đường lưu thông đông đúc này mà bán buôn cả.

Khúc mang số nhà lẻ khoảng 31-35 luôn lưu giữ cái nhìn thiện cảm của kẻ bâng quơ. Những căn nhà nhỏ kề bên nhau, hoa văn cũng níu vào nhau. Từng khung cửa đứng bên nhau dịu dàng và thân mật...

Ông Phái thì mê mái ngói xô nghiêng trên khu Hàng Đào - Hàng Bạc. Nhưng dám chắc là phần nhiều cảm hứng những giai âm Hà Nội của Phú Quang thì bắt nguồn từ đây. Nhạc sĩ lớn từng chia sẻ, nền căn nhà cũ của ông ngay đoạn này, tại chỗ tượng đài tưởng niệm nạn nhân phố Khâm Thiên trong đợt rải thảm bom B52 những năm 70.

Người qua phố không quên được những ngôi nhà còn lại sau chiến tranh nay chẳng mấy đổi thay. Người muốn quên thì chỉ dám không nghĩ tới, chứ một thoáng chạnh lòng về phía tượng đài thì khó mà quên được. Nhiều thế hệ sau nếu còn nhớ đến bộ phim Em bé Hà Nội, sẽ hình dung ra Khâm Thiên xưa cũ thế nào trong chiến tranh... Trong nỗ lực của mọi người tẩy sẹo vết thương cuộc chiến, đôi khi nhìn từng vuông nhà mặt tiền đều chằn chặn, lại thoáng thở dài nghĩ đến hàm răng cười tăm tắp mà bắt buộc phải trồng thêm răng giả vậy...

Ôi hàm răng cười phố Khâm Thiên. Đếm dọc vỉa hè còn biết bao nhiêu cô hàng nho nhỏ. Những người phụ nữ vẫn cặm cụi đường kéo đường kim. Những bộ bà ba đơn giản trưng ra mặt phố bên cạnh thời trang 8X.

Hà thành, cứ nghĩ đến may sửa trang phục, người ta nghĩ ngay đến những bàn tay khéo phố Khâm Thiên. Có thể hồ đồ vì chợt tôi nghĩ đến, có thể ngay từ xưa con phố này cũng ít người giàu có mà chỉ nhiều người lao động chân phương. Ô cửa nhà và khuôn mặt, thanh âm của phố nhắc cho tôi như vậy.

Phố rất khuya và đèn vàng yếu ớt, rớt tràn con đường riêng tư. Có hai người chạy chậm hơn kéo dài con đường nhỏ vì biết trước là điểm đến. Chợt gặp tiếng còi tàu đêm về phương Nam đi ngang con đường kéo còi tạm biệt thành phố là mừng lắm. Họ đứng trước barriere, nhìn những vuông sáng nối nhau ra đi, vòng tay đan nhau giữ thêm chút hơi còn lại của một ngày...

Giờ thì đã xa. Nhưng con đường thì vẫn đó đẩy tôi qua hai đầu thành phố ngày hơn hai lần. Mỗi lần qua, ô cửa quen vẫn vậy, chờ một tiếng gọi ghé qua ban công... Và tôi vẫn ngơ ngác tìm, phố nhỏ - nhà ai ở đó?


ST

TOP

:khỉ12:  sao bạn biết là người ta không đọc.
bạn nói chuyện kiểu này thì không ai thích đâu. :khỉ12:

TOP

Trích dẫn:
Tốn công ghi nhiều ra mà chẳng thấy ma nào nó đọc
Ăn nói lịch sự chút đi bạn !

TOP

Lãng mạn phố Phố Khâm Thiên



Khâm Thiên không phải là một con phố nhỏ. Thậm chí, là một mạch đường huyết mạch của thành phố, là chứng tích của cả một thời bom đạn 1972 - Hà Nội... Nhưng cảm giác chỉ dành cho con phố nhỏ vẫn phơi bày trên mặt tiền vì những ngôi nhà 2 tầng nho nhỏ, những ô cửa bình yên mang địa chỉ một người không quen. Rồi bâng quơ hỏi: Phố nhỏ nhà ai ở đó?

Mùa đông, con đường uốn cong chở sương mù giăng trên mái phố, rớt lơ thơ trên những thân bàng khô guộc... Những mảng tường vàng phai rêu phong, không níu được thời gian. Màu nắng buồn dìu dịu phảng phất vòng quanh bánh xe quay chậm… Những dòng người nối đuôi nhau lặng thầm, chạy qua lại hai đầu thành phố.

Con phố nhỏ như một ống nối thông hai bầu nước lớn không ngừng tuôn chảy. Ít người dừng lại trên con đường vì ai cũng như tôi. Họ tất bật lại qua, hoặc từ đầu dân cư lao động quận Thanh Xuân, hoặc đi ra từ khu trung tâm thành phố. Khúc giữa, trên con đường Khâm Thiên, nếu không là những người luyến lưu một thời kỷ niệm thì cũng chả ai chọn tuyến đường lưu thông đông đúc này mà bán buôn cả.

Khúc mang số nhà lẻ khoảng 31-35 luôn lưu giữ cái nhìn thiện cảm của kẻ bâng quơ. Những căn nhà nhỏ kề bên nhau, hoa văn cũng níu vào nhau. Từng khung cửa đứng bên nhau dịu dàng và thân mật...

Ông Phái thì mê mái ngói xô nghiêng trên khu Hàng Đào - Hàng Bạc. Nhưng dám chắc là phần nhiều cảm hứng những giai âm Hà Nội của Phú Quang thì bắt nguồn từ đây. Nhạc sĩ lớn từng chia sẻ, nền căn nhà cũ của ông ngay đoạn này, tại chỗ tượng đài tưởng niệm nạn nhân phố Khâm Thiên trong đợt rải thảm bom B52 những năm 70.

Người qua phố không quên được những ngôi nhà còn lại sau chiến tranh nay chẳng mấy đổi thay. Người muốn quên thì chỉ dám không nghĩ tới, chứ một thoáng chạnh lòng về phía tượng đài thì khó mà quên được. Nhiều thế hệ sau nếu còn nhớ đến bộ phim Em bé Hà Nội, sẽ hình dung ra Khâm Thiên xưa cũ thế nào trong chiến tranh... Trong nỗ lực của mọi người tẩy sẹo vết thương cuộc chiến, đôi khi nhìn từng vuông nhà mặt tiền đều chằn chặn, lại thoáng thở dài nghĩ đến hàm răng cười tăm tắp mà bắt buộc phải trồng thêm răng giả vậy...

Ôi hàm răng cười phố Khâm Thiên. Đếm dọc vỉa hè còn biết bao nhiêu cô hàng nho nhỏ. Những người phụ nữ vẫn cặm cụi đường kéo đường kim. Những bộ bà ba đơn giản trưng ra mặt phố bên cạnh thời trang 8X.

Hà thành, cứ nghĩ đến may sửa trang phục, người ta nghĩ ngay đến những bàn tay khéo phố Khâm Thiên. Có thể hồ đồ vì chợt tôi nghĩ đến, có thể ngay từ xưa con phố này cũng ít người giàu có mà chỉ nhiều người lao động chân phương. Ô cửa nhà và khuôn mặt, thanh âm của phố nhắc cho tôi như vậy.

Phố rất khuya và đèn vàng yếu ớt, rớt tràn con đường riêng tư. Có hai người chạy chậm hơn kéo dài con đường nhỏ vì biết trước là điểm đến. Chợt gặp tiếng còi tàu đêm về phương Nam đi ngang con đường kéo còi tạm biệt thành phố là mừng lắm. Họ đứng trước barriere, nhìn những vuông sáng nối nhau ra đi, vòng tay đan nhau giữ thêm chút hơi còn lại của một ngày...

Giờ thì đã xa. Nhưng con đường thì vẫn đó đẩy tôi qua hai đầu thành phố ngày hơn hai lần. Mỗi lần qua, ô cửa quen vẫn vậy, chờ một tiếng gọi ghé qua ban công... Và tôi vẫn ngơ ngác tìm, phố nhỏ - nhà ai ở đó?


ST

TOP

Nhớ cái Rét Hà Nội!




Mình thích nhất là mùa đông. Chắc là tại cái Rét đến cắt da cắt thịt của nó. Chẳng biết nữa! Hồi học lớp 11, không có việc gì làm, đêm toàn xách xe luợn đi trên đường. Đêm đông đường Hà Nội vắng người. Lác đác mới có vài chiếc xe chạy trên đường vội vã.

Mặc quần áo rõ ấm, lớp trong lớp ngoài, cổ quàng khăn kín, tay đeo găng, chân đóng giầy thể thao kiên cố. Thế mà đi ra đường vẫn gặp Rét. Chào Rét nhá. Mình thích cái cảm giác mặc quần áo ấm mà thấy Rét chạy qua mặt, chui vào mũi, vào mồm, chạy ra bằng làn khói thở phì phò. Rét nghịch ngợm luồn vào ống quần làm cóng cả mắt cá chân. Rét đùa với tay mình, làm mình run run cầm lái. Rét nghịch quá. Lấy hết sức thở ra một cái thật mạnh, Rét cười, giãn ra một lúc rồi lại lon ton chạy theo.

Rét ở khắp mọi nơi. Rét như đứa trẻ con gặp ai cũng hỏi, cũng chào như muốn chứng minh sự hiện diện của mình.Rét đến chào bác lái xe ôm đứng bên đường đang ngâm nhi cốc trà nóng. Rét chào cô bán hàng rong bên vỉa hè. Rét đứng cách cái bếp than hồng của cô, nhìn mấy bắp ngô nướng đang quay quay trên mấy thanh sắt nóng thèm nhỏ dãi. Nhưng Rét nhường bắp ngô ấy cho mấy em nhỏ xa mẹ hàng ngày vất vả bán báo, ban đêm mãi mới được nghỉ ngơi. Rét thương các em không có quần áo ấm. Rét bảo Rét vẫn cảm nhận được hơi ấm của tình người,của sự sống mãnh liệt nơi các em. Rét nhìn gương mặt rạng rỡ của các em, Rét biết mình không thể lại gần các em hơn nữa.

Rét cúi đầu chào cô lao công quét rác bên đường. Rét ngưỡng mộ những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cô. Rét hiểu đường phố sáng mai sẽ lại sạch sẽ, lại đông người, lại đông xe cộ nhưng ít người nhớ đến cô lao công quét rác đêm qua.

Rét chào cả cụ già đang móm mém nhai trầu, chào anh kỹ sư đang hăng say làm việc bên ánh đèn và bản vẽ, chào chị công nhân hối hả đạp xe cho kịp ca sáng. Rét chào các cô các bác nông dân thồ rau quả ra phiên chợ sáng mai. Rét chào mấy bông hoa đu trên quang gánh cong cong của các cô các bác, hôn lên mấy cánh hoa và để lại những giọt thương lên mấy cánh hoa ấy. Giọt thương long lanh... long lanh....

Rét nghịch quá cơ, thấy mình giận dỗi, Rét trèo tót lên cây ngắt xuống một chùm hương đêm đến cho mình. Mình vẫn giả vờ giận, Rét hồn nhiên đưa lên mũi mình chùm hương đêm.

Mùi hương đêm có chút lạnh giá của sương, có mùi thơm của hoa sữa trên đường Trần Phú, có cái yên ắng của không khí đêm đông, có hơi ấm từ bếp than hồng, có tiếng chổi tre loẹt quẹt, có tiếng cười của mấy em bé ngấu nghiến ăn ngô.

Rét Hà Nội là gió, là hương hoa trên đường, là không khí đêm đông, là âm thanh và mùi vị quê hương. Chào Rét nhá mình về nhà ngủ đây, hẹn gặp lại khi mình thảnh thơi. Rét nhá.

Mới đấy mà cũng gần 10 năm rồi, chưa có lúc nào thảnh thơi để gặp lại Rét. Nhớ quá Rét ơi.


ST

TOP

Trích dẫn:
Bài viết này minako vào lúc 3-1-2008 07:18  Góc Hà Nội - Traveling - ,
Hà Nội mấy hum nay đang lạnh lắm lun (8độ) lâu lắm rùi HN mới lạnh như thế này >_<
Ko bít có bạn nào bít phố Thể Giao ko nhỉ, 1 đoạn phố rất ngắn đằng sau lưng phố Bà ...
Biết con phố bé xíu đó.
Trước có 1 cô bạn gây ấn tượng sâu sắc cho mình nhà ở đó.nên biết đến phố đó
Cái lạnh ở Hà Nội khác với cái lạnh ở nơi khác,khác nhiều lắm.Lạnh buốt,cắt da cắt thịt,mặc ấm đôi khi vẫn chưa hết lạnh là cảm nhận cái lạnh ở Hà Nội.

TOP

:khỉ12:  tiết thật em chưa có đi HN.
mà ở HN lạnh vậy sao sis 3H :khỉ12: .

TOP

Ngoài Hà Nội bi h chắc lạnh phải bít..
Trong này king còn hok chịu nổi nữa là ngoài đó...
Lạnh thế rúc trong nhà là sướng nhất..:mèo12:

TOP

hôm qua bố ss nói Hà Nội hôm qua 11 độ về đêm chắc ngày ấm hơin
chỗ ss đợt này cũng lạnh
học thi mà lạnh khổ ghê
hôm  nay -20
kinh người
@ bé
Cái lạnh ở Hà NỘi kác các nơi khác ,do độ ẩm cao gây ra-->lạnh là thấu xương.
CÓ những nơi rất lạnh như chõ ss bây giờ chỉ cần mặc ấm là được.
CÒn ở Hà Nội mặc ấm mà đôi  khi vẫn thấy cái lạnh luồn vào.

TOP

Processed in 0.029828 second(s), 5 queries, Gzip enabled.