|
Rest In Peace
|
Nhớ cái Rét Hà Nội!
Mình thích nhất là mùa đông. Chắc là tại cái Rét đến cắt da cắt thịt của nó. Chẳng biết nữa! Hồi học lớp 11, không có việc gì làm, đêm toàn xách xe luợn đi trên đường. Đêm đông đường Hà Nội vắng người. Lác đác mới có vài chiếc xe chạy trên đường vội vã.
Mặc quần áo rõ ấm, lớp trong lớp ngoài, cổ quàng khăn kín, tay đeo găng, chân đóng giầy thể thao kiên cố. Thế mà đi ra đường vẫn gặp Rét. Chào Rét nhá. Mình thích cái cảm giác mặc quần áo ấm mà thấy Rét chạy qua mặt, chui vào mũi, vào mồm, chạy ra bằng làn khói thở phì phò. Rét nghịch ngợm luồn vào ống quần làm cóng cả mắt cá chân. Rét đùa với tay mình, làm mình run run cầm lái. Rét nghịch quá. Lấy hết sức thở ra một cái thật mạnh, Rét cười, giãn ra một lúc rồi lại lon ton chạy theo.
Rét ở khắp mọi nơi. Rét như đứa trẻ con gặp ai cũng hỏi, cũng chào như muốn chứng minh sự hiện diện của mình.Rét đến chào bác lái xe ôm đứng bên đường đang ngâm nhi cốc trà nóng. Rét chào cô bán hàng rong bên vỉa hè. Rét đứng cách cái bếp than hồng của cô, nhìn mấy bắp ngô nướng đang quay quay trên mấy thanh sắt nóng thèm nhỏ dãi. Nhưng Rét nhường bắp ngô ấy cho mấy em nhỏ xa mẹ hàng ngày vất vả bán báo, ban đêm mãi mới được nghỉ ngơi. Rét thương các em không có quần áo ấm. Rét bảo Rét vẫn cảm nhận được hơi ấm của tình người,của sự sống mãnh liệt nơi các em. Rét nhìn gương mặt rạng rỡ của các em, Rét biết mình không thể lại gần các em hơn nữa.
Rét cúi đầu chào cô lao công quét rác bên đường. Rét ngưỡng mộ những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cô. Rét hiểu đường phố sáng mai sẽ lại sạch sẽ, lại đông người, lại đông xe cộ nhưng ít người nhớ đến cô lao công quét rác đêm qua.
Rét chào cả cụ già đang móm mém nhai trầu, chào anh kỹ sư đang hăng say làm việc bên ánh đèn và bản vẽ, chào chị công nhân hối hả đạp xe cho kịp ca sáng. Rét chào các cô các bác nông dân thồ rau quả ra phiên chợ sáng mai. Rét chào mấy bông hoa đu trên quang gánh cong cong của các cô các bác, hôn lên mấy cánh hoa và để lại những giọt thương lên mấy cánh hoa ấy. Giọt thương long lanh... long lanh....
Rét nghịch quá cơ, thấy mình giận dỗi, Rét trèo tót lên cây ngắt xuống một chùm hương đêm đến cho mình. Mình vẫn giả vờ giận, Rét hồn nhiên đưa lên mũi mình chùm hương đêm.
Mùi hương đêm có chút lạnh giá của sương, có mùi thơm của hoa sữa trên đường Trần Phú, có cái yên ắng của không khí đêm đông, có hơi ấm từ bếp than hồng, có tiếng chổi tre loẹt quẹt, có tiếng cười của mấy em bé ngấu nghiến ăn ngô.
Rét Hà Nội là gió, là hương hoa trên đường, là không khí đêm đông, là âm thanh và mùi vị quê hương. Chào Rét nhá mình về nhà ngủ đây, hẹn gặp lại khi mình thảnh thơi. Rét nhá.
Mới đấy mà cũng gần 10 năm rồi, chưa có lúc nào thảnh thơi để gặp lại Rét. Nhớ quá Rét ơi.
ST
|