Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Góc Hà Nội

Chỉ còn mùi hoa sữa nồng nàn



Thu về trên phố mang theo những cơn gió mùa đầu tiên. Đất trời dịu dàng hơn, và hẳn cũng sẽ làm chạnh lòng những tâm hồn đa cảm. Lang thang phố phường Hà Nội, gió heo may đã về, những chiếc áo cánh đã được khoác nhẹ nhàng lên phố, những hàng cây sấu bên đường đã xao xác lá, trải tấm thảm vàng gợi cảm trong khắc giao mùa ngọt ngào. Nhưng thu Hà Nội sẽ trở nên thiếu vắng nếu ta không nhắc tới hương hoa sữa. Vâng, đó là một điều vừa rất mơ hồ, nhưng lại thanh trọng, tinh tế, lại gần gũi vô cùng mà nếu thiếu vắng đi điều đó thì dường như thu Hà Nội cũng ít quyến rũ hơn, ít làm nao lòng – cả với người ở gần và người đang xa Hà Nội… Có thể dễ dàng thưởng thức hương thơm ngọt ngào của hoa sữa trên khắp các nẻo đường của đất kinh kỳ Thăng Long, từ những tuyến phố mới như Nguyễn Chí Thanh, Trần Duy Hưng… đến những ngõ ngách thật sâu trong lòng phố cổ. Nhưng nhiều hơn, ấn tượng hơn cả là những phố trung tâm như phố Nguyễn Du, Bà Triệu, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo…

Thật không gì thú vị hơn là một đêm mùa thu tản bộ trên phố Nguyễn Du, trong cái se se lạnh của heo may, tâm hồn ta cứ thảnh thơi mà quên hết những lấn chen, những ồn ào, bụi phố. Thảnh thơi hít căng lòng ngực cái mùi hương dịu dàng của hoa sữa. Để rồi biết đâu mỗi người lại tự tìm thấy cho mình một miền ký ức… Những ngày tháng mười, hoa sữa đang độ nở rộ, từng chùm nhỏ xinh xắn màu trắng sữa đang ướp lên những dãy phố dài, mà thu không phải là mùa dành cho các loại cây bên đường khác, một mùi hương nồng nàn, êm dịu. Loài hoa đã được nhiều người trên khắp mọi miền Tổ quốc yêu thích, đem về trồng ở quê nhà. Nhưng dáng sù sì, trầm mặc của những cây hoa sữa đã mấy chục năm tuổi trên khắp các nẻo phố Hà Nội thì chẳng phải nơi nào cũng có. Hương thơm dịu dàng của nó cũng vì thế mà thanh trong, mà riêng, mà trở thành cái hồn của phố. Và trong đậm sâu ký ức của mỗi người đi xa Hà Nội, từ bao giờ làn hương ấy đã trở thành miền xúc cảm bình yên không thể nào quên...

Những cây hoa sữa có dáng đẹp, mùa hoa về nở đầy ăm ắp, lùm lùng trên những gốc già nua, sù sì những mấu. Cả trên những tầng cao nhất hoa cũng đang khoe mình đầy ấn tượng, thì thật không nhiều. Mọi người vẫn thường được chiêm ngưỡng những cây hoa như thế trên các đường phố Trần Hưng Đạo, Quang Trung, Bà Triệu… Nhưng có lẽ ít ai để ý đến một con phố nhỏ, nằm bình yên bên cạnh Nhà Thờ Lớn, có cái tên như một hoài niệm – phố Ấu Triệu. Nhịp sống ồn ã của đô thị nhiều khi đã cuốn tôi đi qua con phố ấy thật vội vã đến vô tình. Chỉ đến một ngày, sau khi kết thúc một tuần bộn bề công việc, tôi thèm được thư giãn với khí trời của đêm thu yên tĩnh, người bạn chở tôi đi dạo phố không theo lộ trình quen thuộc… Đêm không trăng… Những cây hoa sữa vẫn nhẹ nhàng dâng hương, đánh thức trong lòng người miền tâm tư nhiều trắc ẩn. Trong bóng đêm, tôi không nhìn thấy rõ hình dáng cây và hoa bên góc phố khiêm nhường, nhưng tôi chắc gốc hoa này hẳn là to lắm vì hương thơm của nó bay xa đến tân cuối phố Lý Quốc Sư và lan tỏa mãi … Bây giờ tôi đã qua con phố ấy thường xuyên hơn, trong thâm tâm vẫn tự nhủ một điều, dưới ánh trăng thu hẳn hoa sẽ còn gợi cảm hơn nhiều lần như thế ! Và tôi vẫn đợi chờ…

Và rồi, có một đêm như đêm nay. Bông trăng thu nõn nà, thanh trong, đang dịu dàng rải lên màn đêm một thứ ánh sáng kỳ ảo. Ngay trước mắt tôi, gốc cây hoa sữa cổ thụ đã để lại một ấn tượng đặc biệt từ này nào, để rồi tôi vẫn mong được gặp lại một lần trong đêm trăng thu, giờ đang đứng trầm mặc , ưu tư cùng khoảng không gian nhiều xúc cảm. Thật sự bị cuốn hút. Lặng im. Tôi ngắm… Không vòi vọi những tầng những nhánh trên cao như hàng cây bên đường Nguyễn Du, Trần Hưng Đạo… mà tán cây cứ bung xổ ra xung quanh, thu về hoa nở nõn nường, tròn căng, cứ y như một chiếc mâm khổng lồ, kết tòan bằng hoa sữa. Ánh trăng tan trên mâm hoa và hắt lên nền trời một màu sáng xanh trong, kỳ ảo. Đứng dưới cái mâm hoa khổng lồ ấy, chẳng khó khăn gì để có thể với tay, tự dành tặng cho mình một chùm hoa bé xíu, coi như mình đang cầm được cả mùa thu trong tay vậy… Gốc cây thì sù sì những mấu mắt, lại còn phình to như những bình , những vò cổ quái và đầy nghệ thuật. Nhưng chẳng kênh kiệu vì hương thơm của mình nồng nàn là thế, dáng cây cũng đặc biệt là thế, ba gốc hoa vẫn đứng khiêm nhường, thâm trầm và lặng lẽ dâng tặng mùi hương tinh tế của mình để tôn thêm vẻ cổ kính, thâm nghiêm của ngôi nhà thờ. Với tôi, đó là ba cây hoa sữa có hình dáng đẹp và ấn tượng nhất của Hà Nội. Và phố Ấu Triệu có đêm trăng thu thật đẹp và đáng yêu cũng vì được tan trong mùi hương nồng nàn của hoa sữa…

Chẳng biết có phải vì thế không mà mùa thu hoa sữa, từ lâu cũng đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận, thành đề tài gợi cảm cho những tâm hồn nhạy cảm với cái đẹp của thiên nhiên, không nỡ vô tình bước qua thời khắc hiếm hoi của cuộc đời trước đất trời, cây cỏ. Để rồi, chính những xúc cảm ở phút thăng hoa ấy, họ đã làm nên những câu thơ ngọt ngào nhưng đầy day dứt:


Lạ lùng không em Hà Nội mùa thu
Hương hoa sữa lan xa mềm như một lời ru
Như một lời tha thiết
Bổng làm anh hiểu ra
Nỗi bâng khuâng không thể nói ra
Nỗi khắc khoải sâu sa
Chính là nỗi nhớ em
Chính là em đấy !

(Tình ca mùa thu-
Thơ Nguyễn Trọng Bài)



Và còn cả những giai điệu mượt mà trong bài hát Hoa sữa của nhạc sĩ Hồng Đăng: “Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm. Có lẽ nào anh lại quên em, có lẽ nào anh lại quên em?…”; Và trong Im lặng đêm Hà Nội nhạc sĩ Phú Quang ngân lên tha thiết: “Chỉ còn mùi hoa sữa nồng nàn trong căn phòng nhỏ, đêm cuối thu trăng lạnh mờ sương. Chỉ còn nỗi im lặng phố khuya, không gian dạ hương sâu thẳm. Từng tiếng chim đêm khắc khoải vọng về…” sẽ còn làm cho chúng ta nhớ mãi , hát mãi.

Mùa thu năm nay thật lạ. Gió heo may đã thóang tràn về, mơn man lùa vào cảm giác của mỗi người, đánh thức thu về trong ta thật sớm. Nhưng vẫn còn nắng. Cái nắng lại thóang hanh hao, chấp chóa trên mặt Hồ Gươm, như còn luyến lưu lắm những dư vị mùa hè. Thoáng chốc, mây đem kéo trận mưa bất chợt ập về… Trời đất cứ như đang chơi trò đùa giỡn với những cảm xúc của con người… Nhưng sớm nay thức dậy, thì ôi chao… Hà Nội đã thật là thu. Mùa thu ùa vào ăm ắp, gió nhẹ nhàng đưa làn hương của cây hoa sữa phía mãi xa kia về đánh thức nỗi ưu tư, ngạt ngào xúc cảm nơi thẳm sâu những ngóc ngách của tâm hồn. Thu đã về, dù có là hơi muộn , nhưng hoa sữa thì mãi mãi cứ ngát hương…


Source : Hà Nội tạp văn – NXB Thanh niên 2004

TOP

chà, set sợ nhất là hoa sữa àh, ngửi mùi hoa này đau đầu lắm àh, sợ nhất đi trên phố Phan Đình Phùng àh, toàn hoa sữa thui:khỉ83:

TOP

Không hỉu sao cái mùi hoa sữa nó nồng quá,ngủi vào đau đầu lắm.
Mùi hoa Lan là thích  nhát chẳng nhớ tên là Lan gì,chỉ biết các cụ thỉnh thoảng mua cho lên bàn  thờ  thắp hương.
Hoa thơm ngọt lắm.

TOP

Ngõ nhỏ thơm mùi ngô nướng



Cái se se lạnh ngày cuối thu đã về cũng là lúc bắt đầu một mùa ngô nếp nướng. Bạn có thể bắt gặp các hàng ngô nướng ở khắp các đường phố hay ngõ hẻm của Hà Nội về đêm bởi người bán chỉ cần có một bếp than củi đỏ hồng, dăm chục bắp ngô nổ lách tách tỏa mùi sữa ngọt là đã đủ hấp dẫn người qua đường.

Ngô nướng là món ăn ưa thích của người Hà Nội. Dưới chân cột đèn một góc phố nào đó, hình ảnh chậu than hồng với những bắp ngô non đang căng sữa, hạt mẩy tăm tắp như hàng răng ngọc, cùng những đôi má ửng đỏ, những cặp mắt long lanh xúm xít quanh người bán hàng đang nhanh tay quạt cho chín mẻ ngô đã trở thành hình ảnh thân quen trong lòng người Hà Nội mỗi độ thu về. Ngô nướng quyến rũ thực khách bằng mùi hương đặc trưng, riêng có, mùi thơm của hương đồng gió bãi hào phóng và thơm thảo. Muốn vậy, các bà các cô bán hàng phải cẩn thận từ khâu chọn ngô. Ngô nướng muốn ngon phải là loại ngô nếp bánh tẻ, nghĩa là không non quá mà cũng không già quá. Bóc lớp áo lá xanh mướt bên ngoài, tuốt hết những sợi râu ngô, ta bắt gặp những hạt ngô trắng ngần, bóng và đều tăm tắp. Lấy tay bấm thử vào hạt ngô thấy có sữa trắng vị thanh ngọt trào ra, ngô ấy mà đem quạt nướng trên than hồng thì giòn, ngọt, dẻo, bùi, thơm ngon phải biết.

Hình như ngô nướng sinh ra không phải để cho mùa khác, cũng không phải cho lúc khác mà phải đúng vào mùa này, khoảnh khắc này khi cái se se lạnh của heo may bủa vây người đi, khi màn đêm biến chậu than hồng trở lên lung linh huyền hoặc, mới thấy hết cái thi vị của món ăn. Ai cũng muốn ngồi gần chậu than hoa hơn chút nữa, không phải là để giữ cho mình một cái bắp nướng mà là để hòa quyện vào không khí chờ đợi thơm mùi ngô nếp. Nho nhỏ những câu chuyện không đầu không cuối, những tiếng xuýt xoa trong tà áo mỏng và cả âm thanh lép bép của lò than... tất cả tạo nên một không gian ấm cúng lạ kỳ. Một lát sau, bắp ngô đã trở nên vàng óng gần như trong suốt mà phần ngoài đã lấm tấm đen vì hơi lửa. Ngô đã chín đấy. Cầm cái bắp ngô ấy mà nhẩn nha đi tiếp đoạn đường sương, vừa đi vừa tỉa từng hạt, ta sẽ có cảm giác hơi ấm lan truyền từ tay vào khắp đường gân thớ thịt. Có lẽ ngô nướng cũng cần những bàn tay, những tấm lòng biết thưởng thức nó.

Cách người ta thưởng thức ngô nướng cũng nhiều kiểu lắm. Người thì cẩn thận tẽ từng hạt ngô be bé bỏ vào miệng, nhâm nhi như sợ cái vị ngon ngọt ấy tan đi quá nhanh, người thì ăn theo từng lớp hết lớp này đến lớp khác đều đặn và chỉn chu... âu cũng là tùy thuộc tính cách và lối sống của từng con người.

Chị Giang, quê ở Thanh Hóa, một người bán ngô nướng vỉa hè phố Ngô Thì Nhậm tâm sự: 2000đ một bắp ngô, nếu tối nào đắt hàng cũng được 100 nghìn đồng cả vốn lẫn lãi, tằn tiện cuối tháng cũng giữ được chút ít tiền đóng học cho con...”. Vất vả là thế nhưng khi bắt gặp nụ cười dung dị, lấp lánh niềm vui của chị, tôi lại đọc được trong đấy một tình yêu cuộc sống và biết bao khát khao cho một ngày mai đỡ vất vả hơn.

Trong phảng phất hơi sương, giá rét ngô nướng trở thành niềm vui nỗi ấm cho người Hà Nội, để khi xa rồi hình ảnh một góc phố, một ánh đèn vàng mờ nhạt, và sợi khói mỏng tang bay lên sẽ trở thành khó phai trong tâm trí của những người Hà Nội đi xa. Xin được một phút ngồi lại bên chậu than hồng rực, trong mùi thơm, trong sự chờ đợi đến thắc thỏm mong đến lượt mình, trong ánh lửa lập lòe theo đôi tay nhịp nhàng của cô gái đang đều tay quạt, chiếc quạt nan cũ kĩ, mặt người lúc sáng lúc tối, tiếng cười nói râm ran, mọi người như xích lại gần nhau hơn và mùa Hà Nội như dừng lại.


Source : H A N O I M O I

TOP

Hương đêm Hà Nội



Có những người thích đi ngủ sớm để dậy sớm thì cũng có những người có thói quen ngược lại: thích thức khuya nên thường dậy muộn. Sáng sớm, Hà Nội có những nét đẹp, vẻ nên thơ thì đêm khuya, Hà Nội cũng có những điều dễ làm say lòng người, những điều như trong mơ và đôi khi còn như mơ trong mơ nữa.

Nhiều người có nhận xét Hà Nội là thành phố xinh đẹp, duyên dáng. Có những khu vực trầm lặng, cổ kính, đầy vẻ thanh bình tinh khiết. Điều nhận xét này là thực tế vì nó đã gây được ấn tượng tốt đẹp với những con người không mấy ưa ồn ào, ô nhiễm, xô bồ. Nét xinh đẹp duyên dáng ấy còn được bình phương lên trong đêm.

Hà Nội về đêm mang màu áo khác, hơi thở khác, hình dáng khác. Nhất là khi có những làn hương đầy kỳ ảo khiến Hà Nội như mang một tâm hồn khác, đầy vẻ trữ tình thơ mộng. Những mái nhà trăm năm đã tựa vai nhau, rủ nhau vào giấc ngủ chập chờn trước khi gặp những giấc mơ hiện về từ thời con rồng vàng bay lên đón Lý Công Uẩn, từ thời con rùa vàng nổi lên chào Lê Lợi, từ thời tiếng chuông hồ Tây vang khiến con trâu vàng từ phương Bắc phải lồng sang đón con nghé ọ...

Những con đường như cũng được thư giãn gân cốt sau một ngày phải gồng lên toàn bộ sức lực dưới guồng xe hối hả. Những tầng cây ban ngày xanh biếc đã chuyển sang màu thẫm như nhuộm ánh đêm. Hoa không cần khoe sắc để gọi bướm ong, để gọi mắt người mà đã làm một việc khác mơ màng hơn: tỏa hương vào bầu trời thanh sạch. Mùa nào Hà Nội cũng có riêng một thứ hương đêm, giống như người phụ nữ biết điểm trang, mỗi thời điểm biết dùng một loại phấn son riêng để ánh nắng để gió mát... hài hòa cùng màu sắc, nâng nhan sắc lên gấp nhiều lần.

Cũng không hiểu mùa tạo ra hương hay hương gọi mùa về, hỡi Hà Nội mến yêu ơi. Mùa thu là mùa Hà Nội mang trên mình những nét yêu kiều diễm ảo nhất chăng? Cô gái đã bước qua tuổi thiếu nữ chưa phát triển hết, bước vào tuổi thanh niên rực rỡ nhưng hơi đáng sợ, và cô gái cũng chưa bước vào tuổi thiếu phụ ở dốc đồi bên kia thấp thoáng ánh tà. ôi, sắc đẹp của tuổi vừa đủ độ chín của mặn mà, đằm thắm, nây tròn như quả chín cây.

Hà Nội mùa thu là thế chăng? Nhà Hà Nội học còn mải đi tìm một văn bia, một viên đá lát, một cuốn gia phả. Còn người thơ đi tìm gì đó hỡi thi nhân? Mùa thu không bị ẩm ướt của mưa phùn, không bị nắng xém cả lá cây. Cũng không bị gió mùa đông bắc làm tê tái. Lẫn trong lá bay vàng rộm mặt đường, lẫn trong sương lam mơ hồ trên mặt sóng... thời tiết cứ dìu dịu như tơ chăng, lọc gió cho mát vai người, cho dẻo bước chân. Lẫn vào những niềm mê man ấy là những làn hương từ đâu đó lan tỏa vào không gian như từng sợi âm thanh của cây vĩ cầm vô hình mà rất thực.

Những làn hương cứ réo rắt qua vòm lá gần xa, qua tầng cây thức ngủ, qua những công trình kiến trúc, những con đường, những ngã tư đầy hào hoa thanh lịch. Hoa dạ hợp nồng nàn trắng muốt, vừa tỉnh khỏi một cơn mộng nồng nàn, khi những ngọn đèn đường sắp thức dậy. Chẳng dễ gì tìm thấy cây nửa thẳng nửa leo ấy, thấy những cành mềm cho bốn cánh hoa mập mạp, cong như móng con rồng thiêng bí mật.

Chỉ cảm thấy đâu đây nở bông hoa như sự có mặt của người vô hình, người thích trò ú tim ẩn hiện, người hẹn hò với ta nhưng còn nấp vào chỗ nào để ta phải hồi hộp kiếm tìm. Khu vườn biệt thự nào trên đường Phan Đình Phùng đầy bí ẩn kia cứ xòe bàn tay có năm ngón tay xanh mềm mại để tung ra những con sóng hương hoàng lan thoảng nhẹ, và hương ngọc lan như ngón tay tháp bút, trắng muốt, sắc sảo hơn, khiêu khích hơn. Ngõ Tức Mạc, Cung Thiếu nhi và những nơi nào, cây hoàng lan mấy trăm năm còn bền lòng xức nước hoa cho Hà Nội. Xin những đôi người hãy thủy chung đến bạc đầu nếu một lần đã sóng bước dưới đường thơm hoa sữa phố Trần Hưng Đạo, Nguyễn Du.

Hẳn có người khó ngủ nếu bên cửa sổ có xòa một cành sữa mùa thu. Có lẽ sương thu đã lấn át, đã bắt hương sữa chỉ được bay ngang, hoặc sà xuống thấp, sương thu chiếm phần chiều cao? Vì vậy mà hương sữa cứ ướt đẫm tóc những đôi người. Đã có những người tài hoa của Hà Nội ngợi ca hoa sữa bằng kịch thơ, bằng thơ và bằng nhạc. Đã có những em bé ra đời sau đêm hoa sữa của người yêu nhau say đắm và trong sạch.

Ôi, biết bao tâm hồn đã thao thức khắc khoải khi nhớ về Hà Nội có hoa sữa đêm thu, có hoàng lan, ngọc lan man mác. Dù ở phương trời nào, hương ấy chẳng mất đi, chẳng tan ra, mà nó cứ đọng lại, đậm lại như khối ngọc Trương Chi. Có người nhớ về hoa sữa, hoa hoàng lan, ngọc lan để tưởng niệm tuổi hoa niên của mình, tưởng niệm thời học trò, tuổi yêu đương, những tháng năm mơ mộng...

Thực sự có đôi người đã có cháu nội cháu ngoại năm nào họ cũng phải một lần dắt tay nhau đi trong đêm sương thu đầy hoa sữa. Lúc ấy họ nói gì với nhau, họ nghĩ gì bên nhau, họ nghĩ gì về Hà Nội, hỡi mùa thu đi qua mà chẳng bao giờ mất. Hà Nội đâu phải chỉ có hoàng lan, ngọc lan, hoa sữa, dạ hợp...

Vườn Chí Linh có mấy khóm dạ lan hương, đêm hè hoa nở như níu chân người qua lại để tâm sự điều gì. Dọc bao phố cây xum xuê tròn bóng, những hàng sấu cổ thụ cứ tháng ba lại khiêm tốn tỏa một thứ hương ra xung quanh. Không thơm ngát, không tình tứ, chỉ thoảng nhẹ như không có, chợt hiện rồi chợt biến, khi những bông hoa như cái chuông nhỏ xíu trắng ngà rơi nhẹ không một âm vang. Cả hương và hoa cứ bay cứ rơi, còn mang mang như liễu bên hồ, không để ý có khi người vô tình không thấy.

Đi trong đêm, nhất là khuya Hà Nội, màu đêm đã lọc đi những âm thanh ồn ã, như lọc đi những tạp chất, để còn lại trong hồn ta sự tinh khiết, thanh tao, cho ta cảm nhận được hoàn toàn chất thiên nhiên tinh khôi trong hương thơm hoa lá. Đôi khi hiếm hoi bắt gặp từ ban công chuồng chim nhà ai một chút hương nhài khêu gợi mà kín đáo, lả lơi mà thắc thỏm, không đủ sức bay xa hoặc qua một ngõ nhà có ngôi chùa cổ kính trăm năm, một gốc bưởi cằn nào đó bỗng tỏa làn hương mộc mạc đồng quê, gợi nhớ đến đĩa bánh trôi bánh chay tháng ba có hội làng rộn rã, và có những làn mưa lây phây làm duyên cho cánh đồng, cây cỏ...

Hương đêm Hà Nội không phải là nước thơm nhân tạo, mà là món quà thanh sạch của thiên nhiên, trời đất gửi cho người. Cái lồng nan ngực thiếu dưỡng khí thường xuyên kia được no nê những làn hương này sẽ tươi lại dòng máu, mát dịu lại cảm giác, trẻ trung lại tâm hồn, say đắm lại tình người...

Yêu biết bao nhiêu là những làn hương ấy và cũng là không uổng phí, nếu phải thức những đêm dài để đi dạo trên những con đường ngan ngát của Hà Nội thanh lịch.


Sưu tầm

TOP

Trích dẫn:
Bài viết này hac_hong_huong vào lúc 1-1-2008 21:41  Góc Hà Nội - Traveling - ,
Không hỉu sao cái mùi hoa sữa nó nồng quá,ngủi vào đau đầu lắm.
Mùi hoa Lan là thích  nhát chẳng nhớ tên là Lan gì,chỉ biết các cụ thỉnh thoảng mua cho lên bàn  thờ  th ...
Nếu hoa màu trắng thì là Ngọc Lan còn hoa màu vàng xanh là Hoàng Lan. Ss lại rất thích mùi hoa sữa. Nhớ hồi còn học phổ thông cứ thỉnh thoảng đi qua phố Bà Triệu lại xuống dắt xe đạp để ngửi mùi hoa sữa.
Ss cũng yêu Hà Nội lắm vì Hà Nội là nơi mà ss sinh ra, lớn lên và bây giờ vẫn đang sống ở đó nè :mèo92: . Hà Nội không buồn như Huế nhưng cũng không quá náo nhiệt như Sài Gòn.

TOP

Không phải ngọc lan ss ạ ngọc lan nhà em có mấy cây cơ.MÀ muỳi ngọc lan cũng nồng lắm ss
Cái cây hoa lan này em nhớ hình như là Lan tây ,nếu để bình  thường cây nó to như cây cổ th ụ.CÓ lẽ là hoàng lan.
Ngày trước trường tiểu học BÀ triệu có 1 cây rất to đó ss.
em thích phố lò đúc(em đi học ở đó máy năm liền ) đi mãi giờ đâm nhớ mấy hàng cây chỗ đó.Chỗ đó trước còn có mấy cây sấu giờ thấy mất tiêu rồi.Mà bánh đúc chỗ phó lê ngọc hân khỏi chê lun.Lần nào về hè em cũng lên đó chén đẫy
em mới chỉ  sống có 18  năm   6  th áng ở Hà Nội ,vì hoàn cảnh bắt buộ thì phải xa thôi.
Nếu được hỏi thì mãi mãi em chỉ muốn ở Hà Nội thôi.
Không đâu tốt bằng nhà của mình cả .

TOP

Nét đẹp phố nhà binh Lý Nam Đế!



Mặc dù cả phố Lý Nam Đế chỉ trồng toàn xà cừ, nhưng đi về phía con đường này cứ văng vẳng giọng Mỹ Linh. Người viết lời "Hà Nội đêm trở gió" giúp Trọng Đài là Chu Lai - nhà văn quân đội rất gắn bó với con phố này: Phố nhà binh - Lý Nam Đế

Góc Hà Nội - Traveling - ,



Phố chừng một cây số, nằm phía đông Thành cổ Hà Nội, bắt đầu từ vườn hoa Vạn Xuân. Đây cũng là phía sau lưng của khu quân đội nên hầu như cả phố, cư dân đều mang áo lính.

Phố nhà binh là cái tên gắn vào phố Lý Nam Đế, đi cả vào văn chương. Phim truyền hình Người Hà Nội được dựng từ tiểu thuyết của Chu Lai, cả phố nhà binh lên TV thành nổi tiếng. Đi dọc phố, hầu như nhà ai cũng gắn chung một số nhà, số cho cả khu tập thể.

Đời người lính, trong quân ngũ ăn ngủ tập thể, kỷ luật kỷ cương. Lúc về hưu giải ngũ, giữa đời thường cũng vẫn trong tập thể. Hàng xóm là đồng đội, đồng đội là hàng xóm...

Đầu phố nhà binh là trụ sở của tạp chí Văn nghệ Quân đội ở địa chỉ số 4. Đây không chỉ là nơi sinh ra nhiều giá trị tinh thần một thời, mà còn là một giá trị về kiến trúc.

Tuy chỉ được xây dựng mới từ những năm 40 thế kỷ trước nhưng lại được nhiều chuyên gia đánh giá tốt vì sự kết hợp nhuần nhị giữa kiến trúc Đông và Tây: vừa bề thế kiểu Pháp vừa cổ kính kiểu Việt Nam. Nếu qua phố nhà binh, thử đôi lần dừng lại tìm hương hoa đại nơi đầu phố, có thể bạn biết thêm về một toà kiến trúc đẹp mà ít nơi làm được vậy.

Cũng bởi là phố nhà binh - phố ngụ cư của nguyên những chuyên viên quân sự cao cấp, nên con đường này cũng hiếm hoi ở Hà Nội chẳng buôn bán gì ồn ào. Chục năm trước đây, vài hộ mở ra nghề sửa chữa và buôn bán máy giặt, tủ lạnh cũ. Dần dần, biến cả con phố thành phố kinh doanh đồ điện lạnh bãi.

Nay thì mặt hàng này bớt đi, thay thế vào đó là một mặt hàng hiện đại hơn là máy tính. Phố ngày càng tấp nập hơn với số lượng cửa hàng, công ty kinh doanh thiết bị máy tính ngày càng nhiều. Công ty lớn thì bán laptop, bán linh kiện. Cửa hàng nhỏ thì kinh doanh đĩa lậu phần mềm máy tính. Tới mức ai đó gọi đùa phố Lý Nam Đế là phố Máy tính.


Góc Hà Nội - Traveling - ,



Cả ngày nhộn nhịp... nhưng phố Máy tính hầu như người bán mua toàn... đàn ông. Phố nhà binh nghe đã toàn lính, nay phố máy tính lấy đâu ra đàn bà.

Liệu có sự mất cân bằng nào đó mà đôi khi, qua phố thấy con đường "dương tính" này yên ắng, đơn điệu và lạnh lùng hay không? Cũng có sàn nhảy cổ điển đấy, có rạp chiếu phim đấy... mà sao đêm về lại buồn đến lạ...

Đôi khi tạm lý giải rằng, thôi thì con phố trật tự quá, có buôn bán thì cũng chẳng mấy người mở hàng thâu đêm. Lấy đâu ra đèn vàng nhấp nháy, lấy đâu ra tiếng nhạc house vũ trường...

Mà thôi, đã là phố lính, nếu qua đây cũng có chút yên tâm vì không nhiều chật vật bon chen... Ai từng ghé khu tập thể bất kỳ Hà Nội, mỉm cười với dòng chữ khuyến nghị “Đi nhẹ nói khẽ”. Vậy đi trên phố nhà binh, phố của những số nhà tập thể, nếu nghĩ đến yêu cầu “đi nhẹ nói khẽ”, chắc cũng thoáng cười duyên...

Và có lẽ, đêm yên ắng thế, ông nhà văn Chu Lai mới bất chợt nghe “cô đơn sấu rụng ngoài ngõ vắng” chứ! Đúng không nào.


Theo : Sài Gòn tiếp thị

TOP

Hà Nội mấy hum nay đang lạnh lắm lun (8độ) lâu lắm rùi HN mới lạnh như thế này >_<
Ko bít có bạn nào bít phố Thể Giao ko nhỉ, 1 đoạn phố rất ngắn đằng sau lưng phố Bà Triệu cũng có mấy cây hoa sữa. Mỗi lần đi qua đấy tớ thấy thích lắm, vì chỉ có mấy cây thôi nên nó cũng nhẹ và dịu, nhìu khi đi wa rất lạnh nhưng vẫn cố bỏ khẩu trang ^^ ra để ngửi hương hoa. Tớ toàn đi xe đạp qua phố đó, đi qua cái đoạn có mấy cây hoa sữa ấy chỉ khoảng 5 giây thôi mà lúc nào cũng thích ^^
Đặc sản HN thì ngon lém lém, tớ rất thích món HN mặc dù cũng chưa được thưởng thức hết
4rum mình cũng có nhìu mem gốc HN nhỉ :khỉ11:

TOP

Mùa thu uống rượu cúc

Rủ nhau đi khắp Hà Nội, vào khắp các quán rượu dân tộc may ra tìm được hai quán có rượu cúc, quán Hoàng Hoa Tửu ở phố Khâm Thiên và quán Tứ Hải ở gần Hồ Tây. Rượu cúc có hai loại: loại hoàng cúc và loại bạch cúc. Thực ra nhà hàng toàn dùng cúc Tầu để ướp hương cúc rõ nhưng gắt, uống thành thử sốc, người hay rượu cũng chỉ một be là mặt đỏ lựng lên rồi. Bạch cúc hương không đượm bằng hoàng cúc, nhưng lên rượu hoàng cúc sắc lại hơn nên đắt hơn, chứ thực tình hai loại chẳng khác gì nhau cả. Nhưng viết ra vậy mới biết là ngay cả rượu cúc bây giờ cũng ngoại hoá đi nhiều.

Ướp rượu cúc bây giờ thì đơn giản, ra phố thuốc bắc mua hoa cúc của Tầu về, hoa cúc tầu là tối ưu nhất, vì hoa to cánh hoa đẹp, đượm hương mang về nhà ngâm vào trong bình rượu cồn hoặc rượu gạo nồng độ cao như ngâm thuốc bắc, ngâm độ một tuần là lọc hoa ra có thể đem ra uống được. Cúc ta hay gọi la cúc chi, hay kim cúc, không đượm hương được bằng nên chẳng ai dùng.

Như tôi đã cũng một lần ngâm cúc chi thì mới thấy khó khăn hơn nhiều, cách này là của một người bạn, nói bạn cũng là hơi xấc vì ông năm nay đã hơn bẩy mươi, tôi hai mươi nhưng vì chơi với nhau nên tôi gọi là bác. Hoa cúc bóp cho nát chỉ lấy những nhụy hoa đem sàng cho thật kỹ thì mới ngâm rượu, ngâm xong để bẩy bẩy bốn chín ngày cho rượu thấm hương cúc. Hoa cúc nước mình kém hương nên phải để lâu, trước khi uống, vợi ra hai nài một nài ngâm thêm ít cam thảo nam, uống ngọt ngọt, một nài thì để nguyên, màu rượu vàng sánh, uống một hụm không hề thấy gắt, tâm thật tĩnh thì mới thưởng được hết hương cúc trong chén. Uống rượu cúc không nên uống có đồ nhắm, cùng lắm là thêm vài lát xoài xanh hoặc dăm hột lạc. Ngồi trên một hiên nhà tranh trước mặt là một giàn mướp trông ra hồ Tây trong một chiều thu, hơi lất phất những cơn mưa ngày thất tịch, tưởng chừng không có gì khoái hoạt bằng.

Nâng chén rượu cúc trong tiết lập thu...

Ngẫm ra mới thấy buồn vì ngày nay cái văn hoá phương Tây ăn sâu vào đời sống của dân mình nhiều quá, ngay cả cách hưởng thụ thôi cũng thể hiện cả một thế giới quan của người Tây phương rồi. Uống rượu bổ, uống rượu nghĩ đến mình, uống rượu để hưởng thụ cuộc sống, uống rượu trần tục để gieo nghiệp vào mình, một chén rượu mất bẩy loại rắn, một chén rượu mất nguyên con gấu, một chén rượu phải mổ bụng khỉ đang có mang để lấy bào thai, một chén rượu phải lấy nguyên một tổ ong đất.

Trong khi đó chén rượu cúc thì chẳng mấy ai hay, đạo thiền sinh ra từ chén rượu, uống rượu mà cảm được thiên nhiên, được trời đất, giao hòa lại như trong một nhất thể, uống rượu mà thấy thiên nhiên đẹp quý vô cùng, uống rượu mà nâng niu cuộc sống, trân trọng cuộc sống... a các cụ ta không dưng là làm nên bài Tứ thời để dạy cho con cháu cách chơi, hưởng thụ cuộc sống:

Xuân du phương thảo địa
Hạ thưởng lục hà trì
Thu ẩm hoàng hoa tửu
Đông ngâm bạch tuyết thi

Có nghĩa là: mùa xuân thì đi chơi ngắm hoa cỏ đất trời, mùa hạ thì thưởng sen trong hồ, mùa thu uống rượu cúc, mùa đông ngâm thơ ngắm tuyết trắng. Cách chơi với thiên nhiên đó, trân trọng thiên nhiên đó của các cụ mới xem như là “Chơi cho đài các cho người biết tay”.

Nói đến đây, chị bạn tôi lại phản biện rằng: Cái cảnh tứ thời ấy là ở Trung Quốc chứ đâu phải là của nước mình.

Đúng là cái lối nói mùa đông ngắm tuyết thì xứ nực như ta nào có được. Dẫu cho nền văn chương cử tử cũ cuả nước ta gò con người ta vào những cảnh ước lệ, tượng trưng của văn chương Tầu thì không có nghĩa là chúng ta không chơi được như Tầu.

Bên Tầu, trong dịp tết trùng cửu, tết mùng 9 tháng 9 âm lịch (chữ cửu cửu gần với âm chữ cúc cửu nên trong dịp này người ta hay uống rượu cúc chăng?). Vả lại tháng 9 cũng là tháng hoa cúc, người ta gọi là tháng cúc cửu, tháng này hoa nở rộ nên hoa cúc đôi khi còn được gọi là hoa cửu. Cũng theo một cách giải thích khác cho thú uống rượu hoa cúc là có ông Đào Tiềm – một nhà thơ ẩn dật nổi tiếng của Trung Quốc với bài ký Đào hoa nguyên nổi tiếng cũng đồng thời là một người yêu hoa cúc, rất thích uống rượu (ở nước ta, trẻ con chỉ biết đến Đào Tiềm qua câu thơ của ông Nguyễn Khuyến trong ba bài thơ Thu có câu: Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào). Thành thử ra, mọi người yêu thơ Đào Tiềm, yêu thơ, yêu nhân cách của ông nên yêu luôn hoa cúc, và món rượu cúc là một thức quý để tưởng nhớ đến thi nhân.

Cho nên có bảo chúng ta học bên Tầu thì cũng là học cái sự trân trọng thiên nhiên trân trọng một lối sống đẹp của thi nhân mà thôi.

Còn thói uống rượu thì chẳng cần học ai, chơi với rượu, dan díu với rượu thì cũng chẳng cần học ai. Nói vậy không phải cứ giàu cứ có tiền là biết chơi cho trọn. Đến quán uống một be rượu cúc chỉ có mười nghìn, trong khi một be nhất dạ ngũ giao hay cửu xà lên tới bẩy chục nghìn. Xem ra để gieo tính thiện vào trong người thì đúng là không thể tính bằng tiền bạc được.
Uống để trân trọng tự nhiên cũng là một cách uống, uống để mà tàn phá thiên nhiên giết hại muông thú cũng là một cách uống. Uống rượu để tạo phật tính cũng là một cách uống, uống rượu để tạo nghiệp cũng là một cách uống, kiến tính thì thành Phật, tạo nghiệp thì luân hồi. Thành phật thì thoát tục căn, còn luân hồi thì tạo quả báo. Xem ra những triết lý đơn giản đó nhiều khi lại ít người hiểu được.

Lại một mùa thu nữa sắp qua với mỗi người. Thu Hà Nội thì đẹp vô cùng, trong một căn gác nhỏ, dăm ba người bạn ngồi với nhau bên một be rượu cúc, đánh một tiếng tờ ngâm lên bài Cảm thu, tiễn thu của cụ Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu:

Từ vào thu đến nay
Gió thu hiu hắt sương thu lạnh
Giăng thu bạch
Khói thu xây thành
...
Ngoài hồ Tây chuông chùa Trấn quốc đã điểm khóa kinh sớm...


ST

TOP

Processed in 0.035719 second(s), 5 queries, Gzip enabled.