mặc dù đang là mùa hè nhưng coi lại fim mà như cảm thấy tuyết đang rơi ngoài cửa sổ ( tại nhập tâm wa!!). YoonSang thì thích mùa đông, thích tuyết trắng. Yujin thì thích hoa hồng trắng, yêu cún bôg. Hai con người có cùng sở thích ấy hình như cũng thích nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên ?? YoonSang cô đơn, lạnh lẽo, ghét phải ăn cơm một mìh nên thường phải ra wan ăn. Yujin lại hoạt bát , nồng hậu, chân thành. Hai con người ấy gặp nhau, bù đắp cho nhau, thành thật và lãng mạn đúng như cái tuổi trung học của họ.
Khi bản nhạc "Dancing Queen" của Abba vang lên, mình cũng hồi hộp dõi theo ánh mắt của YoonSang , như thể là chính mình đang nhìn lén Yujin vậy, cũng thích thú, ngạc nhiên nhìn Yujin nhún nhẩy, cũng tủm tỉm cười khi Yujin ngượng ngùng vì bít bị nhìn lén.
Và khi Yujin đi học muộn, vội kéo YoonSang trèo tường vào trường, thật vui như thể chính mình đi trèo tường ấy. Yujin mặc váy ngắn, đứng trên lưng YoonSang trèo vào, kô wên dặn dò là kô được nhìn lên đấy ^^ YoonSang kêu là "nặng như vậy làm sao nhìn lên đc??" Lãng mạn mà vô cùng hài hước!! Rồi YoonSang đi dép cho Yujin, đỡ Yujin xuống, và khi Yujin đi rồi ko wen gọi lại trêu "Ya! Yujin ah! Dây kéo hở ra rồi"..." Dây kéo ba lô đó!" Hì !! Anh YoonSang coi vậy mà vui tính ghê *_*
Rồi khi Yujin và YoonSang cùng đàn pianô, cùng đi chơi, đạp xe giữa con đường đầy nắng và lá vàng... Tất cả những kỉ niẹm ấy thật lãng mạn và sống động, như thể họ là có thật , kô phải chỉ trong suy nghĩ, mà là cả trong tâm tưởng, trong trái tim mình vậy.
Vẫn bít là fim kô hợp với những người ghét "sướt mướt", nhưng vẫn cãi nhau đến cùng với con bạn thân vì nó chê fim này, để đến jờ nó thi thoảng còn trêu mình là bị khùng vì fim ảnh. Thế mới biết tình cảm mình dành cho fim lớn đến thế nào!!