Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Tiệm cà phê Hoàng tử số 1 [đang dịch]

CHƯƠNG 3

Một vụ chơi khăm?

<Phần 1>

Mẹ En Chan đã đeo cái nhẫn của ahjumma Dong Ok (chú thích: ở Hàn Quốc, mọi người thường gọi những người phụ nữ lớn tuổi hơn là “ahjumma”. Từ này không khách sáo cũng không kiểu cách) từ buổi họp mặt về nhà. Có nghĩa là mẹ nó phải về nhà với cái nhẫn trên tay. Nhưng không biết ở đâu và từ lúc nào trên đường về nhà, mẹ nó đã đánh rơi cái nhẫn. Thực ra cái nhẫn đó mẹ nó đeo cũng hơi rộng. Mẹ nó đã muốn đeo thử nhưng rồi quên bẵng đi mất và trở về nhà với cái nhẫn trên tay. En Chan biết dì Dong Ok quên chỉ vì có cuộc gọi khẩn cấp của mẹ chồng dì ý, nhưng nó không thể hiểu tại sao mẹ nó lại không gọi dì Dong Ok lại và nói, “Này, cô cầm chiếc nhẫn lại đi.”

Tại sao mẹ nó, người có thể nhớ chính xác rằng chiếc nhẫn kim cương 2.12 carat trị giá 4000$ được đặt tại vị trí trang trọng nhất ở quầy thứ 3 bên phải thuộc khu trưng bày nhãn hàng B của trung tâm thương mại Shin Woo Joo nơi dì Dong Ok và chồng dì đã mua nhân dịp kỷ niệm lần thứ 22 ngày cưới của họ, lại có thể quên đi sự thật là mẹ nó vẫn đang đeo cái nhẫn trên tay? Và không hề có cảm nhận gì khi cái nhẫn không còn trên tay mẹ nó?!?!? Ôi, huyết áp của tôi. Ôi, cái chân khốn khổ của tôi.

“Mẹ hãy nói với ahjumma … nói sự thật với dì ý ….. dì Dong Ok giàu lắm mà … chắc là...”

“Không! Mẹ không thể! Không thể nói được!”

“Thế lúc này làm gì còn cách nào khác? Mẹ phải nói với dì ý là mẹ đã đánh mất cái nhẫn rồi và chúng ra sẽ đền sau, rằng cho dù ngay lúc này chúng ta không có đủ tiền thì cũng sẽ cố gắng trả sớm nhất có thể. Dì ý là bạn mẹ 30 năm nay rồi, dì sẽ không bắt ép mẹ phải trả lại ngay lập tức đâu.”

“Không! Không đời nào mẹ làm thế đâu! Thà mẹ chết đi còn hơn! Mẹ thà cắn lưỡi tự tử ngay bây giờ còn hơn làm như thế!”

“Mẹ, mẹ ngốc nghếch quá đi, tại sao mẹ lại nghĩ đến cái chết chỉ vì những việc như thế chứ?”

Mẹ En Chan cảm thấy đầu đau như dần. Mẹ nó nằm xuống và bắt đầu khóc tấm tức.

“Mẹ, mẹ đang khóc đấy à? Vì Chúa, mẹ đừng khóc nữa đi.”

“Nếu rơi vào tình cảnh như thế, obba có nghĩ rằng mình có thể nói nhưng điều như thế với họ một cách dễ dàng thế không? Thậm chí nếu em không thể làm gì thì em thà chết còn hơn phải nói như thế,” En Se vừa ăn tối vừa nói

“Sao lại không? Còn cách nào để thoát ra khỏi việc này ngoài cách đấy không?”

“Chẳng còn cách nào khác ngoài việc đi vay nóng cả.”

“Chúa ơi, mày im miệng vào mà ăn đi.”

“Mẹ còn nhớ không? Khi gia đình dì Dong Ok phá sản, mẹ đã rất tốt với dì ý. Sau đấy, khi dì Dong Ok gọi mẹ hoặc đến gặp mẹ, mẹ đã bảo chúng con nói với dì ý là mẹ ra ngoài hoặc là mẹ trốn đi còn gì. Khi bố mất, con nghe mấy dì nói chuyện với nhau rằng con người cần phải đối tốt với nhau khi họ có khả năng giúp đỡ người khác mà.”

Chúa ơi! Con nhỏ này có phải em mình thật không đây? Nó đã nghe thấy câu “người mà ta thương yêu nhất lại chính là người làm ta đau khổ nhất” rồi vậy mà tại sao một đứa con gái lại có thể chĩa mũi dùi vào vết thương của mẹ nó và bàng quan về điều đó thế nhỉ?

“Mẹ đã hành động thế nào khi dì Dong Ok đang phải trải qua một thời gian khó khăn nhất như thế.”

“Ya!” En Chan chạy vội ra và bịt miệng nhỏ em nó lại. Đúng lúc đấy, mẹ nó đang nằm trên sàn nhà đột nhiên đứng phắt dậy và mở tung cái tủ để đồ rồi lôi ra một chiếc áo khoác lông chồn.

“Mẹ!”

“Mẹ phải bán nó.”

En Chan thả nhỏ em nó ra và chạy đến ôm chầm lấy mẹ nó.

“Mẹ, mẹ bình tĩnh lại và ngồi xuống đi.”

“I…ít nhất thì mẹ cũng có thể bán cái áo này… Bố con….. (khóc)…..bố con đã mua tặng nó cho mẹ trước khi mất ….. Đây là thứ duy nhất còn lại sau khi đã bán hết tất cả… tất cả ngọc trai ….. nhẫn mặt ngọc … nữ trang, cái áo này là th-thứ duy nhất còn lại, nhưng ít ra … ít ra mẹ cũng có thể bán nó … (khóc) Anh thân yêu, em … em xin lỗi anh!”

“Mẹ… mẹ đừng khóc nữa … đừng khóc nữa mà mẹ…” En Se bắt đầu khóc lóc theo mẹ nó, lúc này đang nằm vật ra sàn nhà như những bà ahjumma ngoài chợ, và nói “ Mẹ bảo bán cái áo này là sao chứ? Mẹ không thể bán nó được. B-bố đã m-mua nó tặng mẹ nhân ngày sinh nhật. B-bố đã rất hạnh phúc khi nhìn thấy mẹ mặc nó … Bố đ-đã nói là bố hạnh phúc vì (khóc) nó khiến cho bố tin tưởng rằng bố đã giữ lời hứa với mẹ là để cho mẹ được sống đầy đủ mà.”

En Chan cảm thấy xấu hổ vì mới vừa nãy thôi, nó đã tự hỏi không biết cái áo kia sẽ bán được bao nhiêu tiền. Ngực nó đau thắt lại khi thấy En Se khóc oà lên khi nói về bố nó. Những lời trăn trối cuối cùng chính bố nó đã nói với nó. Nằm trên giường bệnh, người bê bết máu vì vụ tai nạn ô tô, bố nó đã giơ bàn tay đầy máu cầm lấy tay nó mà nói,

“Chan-à, từ giờ trở đi con sẽ là trụ cột trong gia đình. Mẹ con … En Se … hãy chăm sóc cho mẹ và em con. Bố có thể tin tưởng ở con đúng không, Channy? Bố có thể ra đi thanh thản đúng không con?”

Không thể từ chối. Chẳng còn cách nào khác là phải hứa với bố rằng nó sẽ làm được. Và nó đã làm việc chăm chỉ và tìm đủ mọi cách để giữ lời hứa đó.

En Chan cầm chiếc áo khoác lên và cất vào trong tủ.

“Con sẽ kiếm đủ số tiền đó.”

“L-làm sao con có thể kiếm được?”

“Unni, chị có tiền giấu ở đâu à?” Làm gì có, ngốc ạ! Em có biết em đã lấy của chị bao nhiêu tiền để mua sắm túi xách rồi giày dép, quần áo không hả?

“À … thực ra …”

“Cái gì! Thật thế hả? Ha, tại sao bây giờ chị mới nói chuyện đấy hả? Chị không muốn bỏ ra đúng không? Đúng là keo kiệt. Em đoán là phải nhiều lắm. Thật ngớ ngẩn khi ngồi đây để khóc như thế này. Mẹ, mẹ đừng lo lắng nữa, obba sẽ lo được chuyện này thôi.”

“Huh? thật thế hả?”

En Chan không nói rằng thực ra nó chỉ có 420$ ở ngân hàng. Nó cũng không hé răng về chuyện nó đang dự định đi gặp dì Dong Ok và sẽ van nài dì ý thư thả ít hôm. Nó nắm chặt tay lại rồi nói,

“Con không muốn nói vì con muốn mẹ phải cẩn thận hơn. Mẹ nghĩ con là người thế nào chứ? Tất nhiên là con có tiền rồi. Mẹ cứ tin con. Con sẽ giải quyết xong sớm thôi.”


<Phần 2>

Han Kyul hiếm khi cười hay đi nhảy, nhưng hắn thích được vây quanh bởi đám đông. Con người hắn lúc nào cũng toát lên chút gì huyền bí và hợp thời. Có thể nói một cách đơn giản là khi bước vào phòng, hắn thể nào cũng khiến mọi người phải chú ý đến, như thể có ánh đèn sân khấu soi rọi vào hắn vậy. Vào những đêm mưa ở Seattle, có thể dễ dàng tìm thấy Han Kyul ở Highway, quán bar yêu thích của hắn, vây quanh là những cô gái xinh đẹp. Tất cả những gì hắn làm là ngồi nghe nhạc công chơi đàn và uống bia, nhưng các cô gái thì cứ muốn ngồi cạnh hắn hàng giờ đồng hồ. Khi đêm đã quá khuya, hắn đứng dậy ra về nhưng các cô gái thì vẫn cố níu tay hắn lại. Chẳng thèm nở lấy 1 nụ cười, hắn gạt tay các cô ra, tóc vàng hay tóc đỏ cũng như nhau cả.

Yu Ju trông thấy Han Kyul đang tìm cách thoát khỏi nhóm con gái đang vây quanh. Cô đưa cho hắn một chai Miller Light mà cô mới chỉ vừa nhắp một ngụm. Han Kyul cầm lấy cái chai và uống, mỏ ác của hắn nhô lên rồi lại nhô xuống.

“Tôi thật không hiểu tại sao anh lại thường xuyên đến những hộp đêm thế này đấy.”

“Sao? Cô không tán thành hả?” Han Kyul ngồi xuống và gọi thêm chai bia. Mùi mồ hôi và hơi nóng toả ra từ người hắn không hề làm cho Yu Ju cảm thấy khó chịu.

“Có vẻ như anh không ưa nhậu nhẹt, và trông anh cũng không có vẻ như đến đây để tán tỉnh phụ nữ.”

“Sao lại không? Tôi thích uống và tôi chủ định đến đây để tán tỉnh bất cứ cô gái nào mà tôi muốn.”

“Vậy hả? Thế sao …”

“Thế sao tôi lại không say bí tỷ và tại sao không có cô gái nào giả đò si mê tôi để moi tiền hả?”

“À, thực ra ý tôi không phải như vậy. Thôi được. Vậy thì anh nói đi. Tại sao hả?”

“Bởi vì đấy là sự kết thúc. Nếu tôi xay xỉn té ngã ngoài đường như một con chó hoặc là khiến cho gia đình tôi khuynh gia bại sản chỉ vì phụ nữ, vậy thì tôi sẽ còn cái gì hả? Bị nhốt và khoá chân lại là những gì còn lại với tôi. Và tất cả những thứ rác rưởi đấy là sự kết thúc đối với tôi. Tôi vẫn chưa được hưởng hạnh phúc trọn vẹn. Tôi không muốn phí hoài tuổi trẻ của mình, cô hiểu chứ?”

“Ồ, vậy nếu anh có thể kìm chế bản thân như vậy, nghĩa là anh đã qua thời tuổi trẻ rồi đấy.”

“Ôi chúa ơi, đừng nói những chuyện kinh khủng như vậy nữa đi. Nếu tôi đã qua thời tuổi trẻ thì bây giờ tôi đang ở tuổi nào chứ? Trung niên à?”

“Sao? Anh sợ à?”

“Có ai mà lại thích tuổi già chứ hả? Thế cô không sợ già cỗi theo thời gian hả cô Vixen?”

“Tôi hả? Đôi khi … Những ngày tôi sợ chính là ngày mai. Nhiều lúc tôi lo sợ rằng ngày mai sẽ không bao giờ đến. Có lẽ đấy chính là lý do vì sao tôi làm việc rất chăm chỉ - nhờ thế, tôi có thể quên nó đi.”

Một cô gái mảnh dẻ xinh xắn đi tới, người cô toả ra một mùi hương quyến rũ. Mái tóc dài chảy xuống tận thắt lưng, chiếc minijuyp vừa đủ dài để che đi được phần hông của cô. Yu Ju thấy Han Kyul đang chăm chú nhìn cô gái. Hắn nói, trong khi vẫn không rời mắt khỏi người phụ nữ đó,

“Cô nói đúng. Thậm chí 10 hay 20 năm nữa, cô vẫn xinh đẹp thôi.”

Nghe những lời nói đó, Yu Ju bỗng nhiên cảm thấy bối rối. Cô biết hắn không phải là người dễ dàng nói ra những lời như thế và cũng bởi vì đã rất lâu rồi cô không còn được nghe những lời nói như thế.

“Hmm, được nghe những lời tán dương như thế từ một gã đẹp trai như anh đúng là hạnh phúc. Tôi sẽ coi như đó là một món quà nhé.”

Liền đó, Park Do Hun, bạn của Han Kyul đi tới.

“Ya, cậu làm cái quái gì ở đây thế hả? Cậu nghĩ cậu đang làm gì thế, lượn lờ bên ngoài trong khi tất cả chúng tôi đang ngồi đợi cậu ở trong hả? Mọi người đang bảo là cậu bỏ rơi họ rồi đấy.”

“Ngồi làm gì cái phòng tối om như thế? Nó làm cậu cảm thấy như đang bị đặt bẫy hay gì đó đại loại thế. Bảo họ ra hết ngoài này đi.”

“Cậu có thể nghĩ là tất cả 15 người kia phải ra đây chỉ vì mình cậu hả? Này, cậu và cái tôi của cậu ý.”

“Này, anh không nhìn thấy tôi sao?” Thấy Yu Ju xen vào, Do Hun làm bộ ngạc nhiên.

“Wow, đúng là cô rồi, nuna? (chú thích: ở Hàn Quốc, đàn ông thường gọi những phụ nữ thân quen lớn tuổi hơn là ‘nuna’) Tôi tưởng gã này bị cho vào bẫy rồi chứ. Mà thôi, sao cô vẫn xinh đẹp vậy, nuna? Wow, cảm giác như có một nàng tiên đang ngồi trong quán bar này.”

“Anh lúc nào cũng cường điệu quá đấy. Dù sao thì tôi vẫn rất vui được gặp lại anh. Dạo này anh vẫn khoẻ chứ?”

“Tất nhiên rồi. Còn tôi thì thậm chí không cần phải hỏi cô nữa. Mặt cô trông rất tươi tỉnh. Có chuyện gì vui phải không?”

“Tôi vui vì được về nhà thôi. Này Han Kyul, mọi người đang ở trong cả, tôi nghĩ tốt hơn chúng ta cũng nên vào với họ đi.”

“Được thôi, chỉ cần có cô đến thôi, nuna. Chúng tôi đến đây không phải để gặp thằng ngốc kia. Chúng tôi thậm chí còn chẳng quan tâm nếu hắn có quay về Hàn Quốc hay rời bỏ trái đất này hay không nữa. Nhưng chúng tôi tự hỏi và tự hỏi và tự hỏi khi nào cô sẽ quay trở lại và …” Han Kyul đột ngột,

“Hyung có đến không vậy?”

“Hyung? Là ai vậy?” Han Kyul nháy mắt ra hiệu cho Yu Ju. Do Hun nhanh chóng hiểu ra và nói,

“À … Ảnh có nói hôm nay sẽ đến không nhỉ?”

“Tớ đã để lời nhắn cho ảnh vì ảnh không tới dự cuộc họp, nhưng tớ đoán là thư ký không chuyển lại rồi.”

Han Kyul khá giỏi dùng mưu mẹo nhưng có vẻ như Yu Ju không tin lời hắn . Khi hắn gọi điện, Han Sung không nói rằng anh ta sẽ đến hay không. Nhưng hắn tin chắc rằng anh ta sẽ đến. Han Sung không phải là người phung phí thời gian vì những chuyện thế này nhưng hắn cho rằng anh ta sẽ đến vì niềm kiêu hãnh của mình. Hắn muốn nhìn thấy điệu bộ thờ ơ của Han Sung và xem anh ta cười nhạo vào bộ mặt khó chịu của Yu Ju. Hắn muốn điều đấy xảy ra để cuối cùng, Yu Ju có thể đối mặt với mặc cảm tội lỗi và có thể bằng cách đó tỏ ra đáng tiếc với anh ta.

Han Kyul đưa cô gái mặc minijuyp vào phòng nơi Yu Ju và bạn hắn đang ở đó. Mọi người mới đầu nhìn cô với ánh mắt không mấy thiện cảm, nhưng đã thay đổi hẳn thái độ sau khi nhìn thấy cô nhảy. Họ thậm chí còn gọi cả bạn của cô tới, và bữa tiệc bắt đầu trở nên vô cùng sôi động. Tới khoảng nửa đêm, Yu Ju cầm túi xắc lên. Han Kyul, nãy giờ vẫn đang lén theo dõi, liền chạy theo cô.

“Cô đi về trước hả?”

“Yea. Tôi khá mệt rồi.” Han Kyul nghĩ thầm, chắc là Yu Ju đã muốn đợi Han Sung.

“Đi nào, tôi sẽ cho cô đi nhờ.”

“Thôi khỏi, tôi vẫy taxi cũng được rồi.”

Hắn lặng lẽ nắm lấy tay cô. Có cảm giá như tay cô quá mảnh dẻ. Hắn chợt nhớ đến lần đầu tiên hắn gặp cô. Khi đó hắn mới 8 tuổi đầu. Lúc đó, bàn tay và những ngón tay của cô cũng rất gầy. Lúc đó, nếu có ai hỏi Han Kyul rằng hắn ghét nhất điều gì trên đời thì chắc chắn sẽ là sữa, chơi piano và bố hắn. Từ nhỏ, hắn đã bị ép uống sữa, kể cả lúc hắn nói rằng sẽ chẳng sao cả nếu hắn không lớn thêm chút nào cả; vậy nên hắn cực kỳ ghét sữa. Hắn cũng bị ép chơi piano, mặc dù hắn đã nói không muốn trở thành nhạc công piano, vậy nên hắn rất ghét piano. Và hắn ghét bố hắn nhất vì đã ép hắn làm tất cả những gì mà hắn ghét nhất.

Ngày đó, hắn đổ sữa lên chiếc đàn piano mà hắn đã phải chơi suốt 2 năm liền. Chính vì thế, hắn đã bị ăn đòn và bị mắng mỏ trước mặt khách khứa tới thăm rồi bị nhốt vào phòng. Lúc đó, hắn cảm thấy vô cùng tức giận chính bản thân mình vì đã không thể ngừng khóc. Đúng lúc đó, cô bé tóc dài Yu Ju cao hơn hắn và chơi piano cũng hay hơn hắn bước vào phòng.

“Này, có muốn làm em trai của tôi không?”

Han Hyul nghĩ thầm, cô bé này đúng là kỳ lạ.

“Nếu cậu đồng ý thì tôi sẽ có thuốc để chữa lành vết thương cho cậu đấy.” Vừa nói, cô bé vừa xoè tay cho hắn thấy tuýp thuốc mỡ cô đang nắm trong tay. Miệng cô bé mím chặt như thể sắp khóc tới nơi nếu hắn không nhanh chóng đồng ý.

“Đợi ở đây, tôi sẽ lái xe tới.”

“Anh đã uống rượu rồi. Tốt nhất là nên gọi lái xe tới (chú thích: Ở Hàn quốc, nếu một người đã quá say thì có thể thuê một lái xe tới để chở người và xe về nhà.)”

“Thực ra lái xe khi đang cảm thấy phấn khích thế này cũng thú vị lắm mà. Đừng lo cho tôi, nếu có chuyện gì xảy ra thì tôi cũng không để phiền luỵ đến ai đâu. Tôi chỉ lao xe xuống sông thôi, cùng lắm là chết thôi mà, đúng không? Cô không nghĩ rằng chết cùng với một anh chàng dễ thương như tôi cũng không có vấn đề gì đấy chứ? À, ý tôi là một phụ nữ.”

“Anh mới chỉ say thôi mà, chưa bị mất trí có phải không hả?”

“Sao lúc nào cô cũng làm mọi chuyện nghiêm trọng lên thế? Tôi ổn, tôi chỉ uống có 1 chai bia thôi mà.”

“Nghe này… Tôi sẽ đi mua cà phê ở đằng kia ...”

“Cô không tin tôi phải không?”

“Làm cứ như tôi có thể nói là không thể tin anh vậy”

“Psh”

“Tôi cũng muốn uống cà phê.”

“Được rồi.”

Han Kyul đi tới bãi đậu xe trong khi Yu Ju băng qua đường tới tiệm bán cà phê. Hắn đỗ xe lại và bước ra đúng lúc Yu Ju mang 2 cốc cà phê tới. Đột nhiên, một chiếc xe máy phóng vèo qua trước mặt và giật phắt chiếc túi xắc trên tay cô rồi biến mất dạng.

“Aaaaah!” Yu Ju hét lên. Han Kyul lao tới chỗ cô, cốc cà phê đổ lênh láng trên mặt đường, Yu Ju vẫn đang đứng chết lặng người.

“Nuna, cô có sao không?”

“Ah … tôi … “

“Cô có bị đau ở đâu không?” Han Kyul ôm chặt lấy Yu Ju lúc này đang run lên vì sợ hãi. Cô cố đẩy hắn ra, đúng lúc đó một chiếc scooter từ đâu bành bạch chạy tới.

“Ya! Thằng khốn kia! Dừng lại ngay!”  Một giọng nói thét lên giữa đêm khuya. Han Kyul đọc được dòng chữ trên tấm bảng gắn ở đuôi chiếc xe:

“Giao đồ ăn đêm.”

“Thôi, vào xe đi, cô có đi được không?”

“T-tôi ổn mà. Tôi chỉ hơi giật mình chút thôi …” Yu Ju cố nở nụ cười và nói “Cái túi đó … tôi đã mua nó ở Paris … Đúng là buồn thật.”

“Này, có gì đâu, đừng buồn nữa, tôi sẽ mua tặng cô chiếc khác.”

“Thật không? Sau này anh đừng có hối hận đấy.”

“Cô có thấy đau đầu hay gì không? Sao lại nói nhưng câu vô nghĩa như thế chứ?”

Yu Ju đang dợm bước vào xe bỗng dừng lại, sắc mặt cô biến đổi. Han Kyul nhìn theo hướng của Yu Ju thì thấy có một người đàn ông đang đứng đó. Đấy chính là Han Sung.

“Bây giờ anh mới tới à?”

“Còn em thì đang định về đúng không?”

“Bọn em đang định về nhưng có một tai nạn nhỏ xảy ra …”

Đột nhiên có tiếng còi báo động hú vang. Một chiếc ô tô tuần tra đang đuổi theo sau chiếc scooter, và phía trước là một chiếc xe máy đang lạng lách. Vừa chửi rủa, kẻ đang phóng chiếc xe máy ném chiếc túi của Yu Ju xuống đất. Han Sung chạy ra nhặt chiếc túi trong khi Han Kyul theo phản xạ bắt đầu chạy đuổi theo sau chiếc xe máy.

“Han Kyul!”

“Dừng lại!” Ý nghĩ phải bắt bằng được tên cướp khiến Han Kyul nỗ lực chạy theo đúng lúc chiếc scooter vượt qua hắn.

“Ya! Chết tiệt! Chẳng còn cách nào khác! Ya! Đồ chó chết!” Han Kyul giật phắt chiếc mũ bảo hiểm của người lái scooter mà ném về phía tên cướp. Chiếc mũ lượn theo hình vòng cung và lao thẳng vào lưng tên cướp khiến hắn loạng choạng và ngã nhào xuống đường. Có vẻ như tên cướp không bị thương nghiêm trọng bởi hắn đã đứng ngay dậy và cố dựng chiếc xe máy lên. Đúng lúc đó, cậu nhóc đưa hàng ăn đêm lao tới chỗ tên cướp. Woah, kể ra cũng không tồi. Han Kyul cảm thấy tiếc vì không phải là người trực tiếp bắt được tên cướp. Hắn vừa đi vừa thở phì phò.

“Hah…..hah…..”

Mình nên bỏ thuốc thôi.

Cậu nhóc đưa đồ ăn túm lấy cổ áo tên cướp. Có vẻ như bọn họ đang cãi nhau. Tuy nhiên khi Han Kyul và ông cảnh sát đi tới thì chỉ còn lại cậu nhóc đưa đồ ăn đứng đấy. Tên cướp đã vứt chiếc xe máy của hắn lại và biến mất trong nháy mắt. Vừa đúng lúc Han Sung và Yu Ju đi tới.

“Cậu có bị thương ở đâu không?” viên cảnh sát hỏi,

Cậu nhóc gật đầu chào trong khi vết thương ở gò má đang rướm máu. Viên cảnh sát quay sang Yu Ju.

“Cô có bị mất mát gì không?”

“Dạ không.”

“Có gì bị hư hại không?”

“Dạ không có gì, chỉ hơi giật mình chút thôi ạ.”

“Dựa vào chiếc xe này sẽ nhanh chóng bắt được tên cướp thôi đúng không ạ?” Han Kyul hỏi.

“Ai mà biết được? Ngày nay hàng giả đầy ra, nó có thể là một chiếc xe ăn cắp. Vả lại, bây giờ nhiều xe nhập lậu từ Trung Quốc nên sẽ có rất nhiều xe không đăng ký.”

Vậy thì tên cảnh sát này chạy đuổi theo hắn làm gì nhỉ? Ông ta chỉ đứng nỏi nạn nhân? Đây mà gọi là cảnh sát à? Đúng là không thể tin được!

“Vậy ông đang nói với tôi là ông sẽ không đuổi theo tên cướp nữa đúng không?”

“À, thực ra tôi không nói như thế. Tôi chỉ nghĩ sẽ khó để bắt được nó. Chúng hầu hết là trẻ vị thành niên và chẳng có bằng lái.”

“Lạy Chúa! Cái gì, ông chỉ nói được có thế thôi hả?”

“Thôi đi.” Han Sung bước tới và kéo hắn đi. Cậu nhóc đưa đồ ăn đang cố lấy lại chiếc mũ bảo hiểm bị vỡ.

“Này nhóc, đợi đã.” Viên cảnh sát gọi giật lại.

“Dạ?”

“Cậu có nhìn thấy mặt tên cướp không?”

“À, trời tối quá, cháu không nhìn rõ ạ”

“Thôi được rồi. Về nhà mà thấy bị đau ở đâu thì gọi đến sở cảnh sát, chúng tôi sẽ giúp.”

“Cảm ơn cậu. Nhờ cậu mà tôi lấy lại được cái túi. Cũng không có gì nhiều nhặn, nhưng…”

“K-không, không, không có gì đâu. Tôi chỉ muốn…”

“Cầm lấy đi.” Han Kyul trừng mắt nhìn. Có cái gì đáng ngờ ở đây. Tại sao thằng cướp lại có thể trốn thoát dễ dàng thế, và cả thằng nhóc kia, sau khi cố đuổi theo và còn bị thương nữa lại từ chối nhận bồi thường. Đáng ngờ cả ở chỗ chiếc túi được lấy lại quá dễ dàng, còn tên cướp và thằng nhóc kia có ver như ngang tuổi nhau nữa. Có gì thế nhỉ, một vụ chơi khăm à?

Máy điện đàm của viên cảnh sát lại bắt đầu rít lên. Han Sung kéo Yu Ju quay lại chỗ chiếc xe ô tô còn Han Kyul thì chộp lấy cậu nhóc đưa đồ ăn đang cố dựng chiếc scooter lên.

“Mai gọi vào số này cho tao.” Hắn thò tay vào túi mò mẫm lấy ra một mẩu giấy và ghi số điện thoại lên đó. “Tao sẽ bồi thường cho mày sau.”

“Không cần đâu.” Cậu nhóc thổi mấy cọng tóc trước trán và nhướn lông mày lên. Nó cảm thấy như bị lăng nhục.

“Mỗi tháng mày kiếm được bao nhiêu hả?”

“Gì cơ?” Mắt nó loé lên. “Ông hỏi tôi cái đấy để làm gì?”

Trông thằng nhóc này. Mày có phải là tên chó má không nhỉ? Han Kyul nhìn thằng nhóc vẻ khinh bỉ.

“Tao sẽ trả cho mày bằng một tháng lương nên nhớ gọi lại cho tao. Chẳng có gì phải tự hào đâu. Việc mày nhận được bồi thường cũng tự nhiên thôi.” Hắn khinh khỉnh nhìn chiếc scooter 50cc rồi hỏi, “Mày mua cái của nợ này ở cửa hàng đồ chơi nào thế?”

“Cái gì?”

“Người ta có bao giờ nhận sửa chữa những thứ như thế này không? Nếu có, tao sẽ trả. Ngày mai gọi lại cho tao.” Han Kyul túm chặt mẩu giấy. Mặc dù trông mặt có vẻ như thà chết chứ không thèm nhận, thằng nhóc vẫn thò tay ra lấy. Han Kyul nhìn tay thằng nhóc và túm tờ giấy thật chặt. Thằng nhóc trừng mắt nhìn và giật lấy mẩu giấy. Han Kyul nhìn chiếc scooter lạch bạch phóng đi với ánh mắt chế giễu.

Yea, đúng là đồ cặn bã. Một thằng rác rưởi như mày thì có thể làm gì chứ? Mày sẽ gọi, chắc chắn như thế. Thằng cặn bã. Tao sẽ túm cổ cả hai đứa mày.


còn tiếp

Vtrans by cunxinh
Nhật ký bình chọn chủ đề này thời gian gần đây
  • axon Tiền +10 Excellent! Trên cả tuyệt vời!^^ 17-9-2008 02:05

TOP

@cunxinh: Những người có công sức dịch từ tiếng nước ngoài là axon hâm mộ lém lém. Thật đó! Họ ko những phải bít tiếng mừ còn có khả năng truyền đạt nội dung của tác phẩm một cách chính xác. Hơn thế nữa trong mỗi câu chữ họ dịch lại ko kém phần hoa văn và lãng mạn.
Axon ko bít liệu mình đã thể hiện hết được cảm nghĩ của mình, tình cảm của mình đối với cunxinh nói riêng và với các dịch giả nói chung chưa? Nhưng trên hểt đó là cảm xúc rất chân thành tự đáy lòng của axon.
Xin cảm ơn và bít ơn những người đã thay mặt tác giả truyền tải lại phần hồn của tác phẩm đến với người đọc. Nếu không có các dịch giả thì làm sao chúng ta có thể nhựn ra giá trị của văn học nước ngoài.
Trên đây chỉ là ngu ý của riêng axon. Là do nhất thời ko kiềm chế được sự ngưỡng mộ. Nếu có gì hơi quá thì kính mong được lượng thứ (hic, giọng điệu nì nghe quen quen. Nhỉ?^^)

TOP

cho mình hỏi chuyện này bao lâu sẽ post 1 lần hả bạn. để mình biết mà còn canh me , hay cho mình địa chỉ của truyện bằng tiếng anh cũng được . Arigato

TOP

tuyệt thật, xem phim thì đã rất mê rồi, nhưng mình vốn dĩ đã mê truyện hơn tất cả, giờ đọc lại rồi tưởng tượng bằng nhân vật thật cũng thú vị ghê chứ hihi, cảm ơn Vivian nhiều nhiều....

TOP

Ồ thế cuối cùng thì tiệm cà phê hoàng tử số 1 lại là bộ phim được xây dựng từ một tiểu thuyết ăn khách ở bên Hàn sao?! Trời bây giờ mình mới biết đấy! Thường thì xem phim đã là rất hya rồi nhưng kinh nghiệm của bản thân mình thì cho thấy là khi đọc các t1c phẩm văn học bạn sẽ được tiếp cận với những suy nghĩ những nét tâm trạng và nghệt thuật hơn nhiều so với xem một bộ phim. Đơi khi đọc truyện rồi bạn lại thất vọng với hình ảnh của diễn viện hóa thân vào nhân vật nữa. Nhưng mình đã được xem phim này từ ngồn phim của Forum chúng ta rồi! Và thực sự là rất thích thú do vậy mà mình tin chắc khi đọc truyện này sẽ còn nhiều điều thú vị hơn nữa!
Em không ngờ là chị Vi vừa dịch phim mà còn dịch truyện nữa. Em phục chị ghê!

TOP

Trời ơi, giờ mình mới vô đây lần đầu tiên nhưng mà không đọc được, hichic. Thích và tò mò quá. Chẳng biết khi nào bạn Vi mới dịch tiếp, chắc là không có thời gian rồi, coffee princes cũng đã chiếu hơn 1 năm rồi, nhưng mà mình vẫn thích, :P

TOP

SAu khi đọc bản tiếng Việt, mình đã đi tìm trên mạng bản tiếng Anh để đọc, nhưng mà nếu được đọc bản tiếng Việt do các bạn dịch thì thích hơn nhiều.Cảm ơn các bạn nhé,:D

TOP

ôi ôi , còn cả truyện nữa cơ ạ , thế mà em ko biết , cảm ơn mọi người nhiều nhiều nhé

TOP

<Phần 3>

En Chan nhìn vào gương và dán mẩu băng cứu thương lên mặt.

“Chết tiệt!”

Nó vừa kiếm được việc làm thêm và bị đuổi luôn trong một ngày. Hàng giao đến quá chậm khiến khách hàng bực mình, mũ bảo hiểm thì bị vỡ, còn chiếc scooter thì vẫn ổn khi nó phóng đến cửa hàng, nhưng đúng lúc ông chủ đang gào lên với nó thì chiếc xe rít lên rồi vỡ luôn một mảng. Tất cả chỉ tại thằng ngốc đấy, thằng du côn đến từ mảnh đất của quạ đã theo đuổi En Se. Nó nghĩ thằng nhóc chỉ cùng lắm là ăn chặn tiền của tụi con nít chứ ngờ đâu nó còn đi cướp của người đi đường nữa. Lúc nó nhìn thấy thằng nhóc giật cái ví của cô gái đó, nó đã túm cổ và đè thằng nhóc xuống đường, nhưng khi nhìn thấy mặt thằng nhóc, nó không chỉ ngạc nhiên vì nhìn thấy một gương mặt quen mà còn cảm thấy ngại ngùng. Thằng nhóc xun xoe bên En Se và còn phải trả tiền cho chỗ mỳ jja jang myun nữa. Nếu thằng nhóc bị túm đến đồn cảnh sát, cuộc đời của nó sẽ thảm thương đến thế nào. Còn nữa, nó nói nó là học sinh trung học, cho dù là bị đúp lớp đi nữa, nó vẫn có thể tốt nghiệp trung học, ít nhất thì …..

“Mình vẫn phải đi gặp thằng nhóc đấy để cho nó một trận. Nó nghĩ cái quái gì thế không biết? Thằng ngốc. Không thể tin được là nó sợ hãi đến mức ném cái túi lại.

En Chan cố kéo mấy cọng tóc trên đầu để che đi chỗ tóc bị trụi và chụp cái mũ xuống. Nó gườm gườm mắt nhìn một gương mặt đểu giả hiện lên trong trí tưởng tượng của nó.

“Mày nhìn cái gì chứ thằng nhãi kia? Nhìn người khác với vẻ mặt khó ưa đấy hả. Cái gì? Cửa hàng đồ chơi à? Đúng là thằng ngốc. Trong đời tao thật chưa gặp ai xấu xa như mày.”

Sẽ tốt biết bao nếu nó có thể bỏ qua chuyện đó, nhưng nó không thể bỏ đi mà không thấy số điện thoại của thằng cha không biết cả cách cảm ơn nữa. Nó cũng chưa biết nên cảm ơn hay tức giận về chuyện cái áo lông chồn của mẹ nó nữa. Nó sẽ sớm tìm ra thôi.

En Chan lôi mẩu giấy trong túi áo ra. Chỉ khi về đến nhà nó mới nhận ra đấy là một bức tranh. Một mặt là số điện thoại mà Han Kyul viết nguệch ngoạc lên, còn mặt kia là gương mặt mỉm cười của người phụ nữ. Cô ấy trông thật xinh xắn và thánh thiện.

Có phải bạn gái hắn không nhỉ? Sao hắn lại có thể ra ngoài đưa bức vẽ bạn gái hắn cho người lạ được nhỉ? Đúng là không thể tin được thằng cha đó. Nếu hắn không nói đến chuyện bồi thường cho mình bằng một tháng lương thì mình không đời nào nhận nó. Chết tiệt. Tiền bạc. Hmm… không hiểu hắn nghĩ một tháng lương là khoảng bao nhiêu nhỉ?

En Chan hít một hơi thật sâu rồi nhấc điện thoại lên. Một bản nhạc piano vang lên ở đầu dây (chú thích: ở Hàn Quốc, tiếng chuông đợi có thể thay bằng nhạc chờ) Nó ngâm nga theo bản nhạc cho tới khi bài hát bị ngắt bởi một giọng nói xa lạ vang lên.

“A lô?”

[Cái gì!]

Hít sâu!

“A lô?”

[Ai đấy!]

Một giọng nói cộc lốc vang lên.

“À… T-tôi …”

[Nhầm số]

“A lô?”

Han Kyul dập máy. Em Chan trố mắt ngạc nhiên nhìn chiếc điện thoại.

Cái quái gì thế này! Có chuyện gì với thằng cha này thế nhỉ? Chết tiệt!”

Nó cũng tự cảm thấy tức tối với chính bản thân mình. Nó còn không biết làm thế nào để trả lời khi hắn hỏi nó là ai, và nó lúng búng như thể một con ngốc vậy. Điều khiến nó tức tối hơn nữa chính là việc nó buộc phải gọi lại cho hắn.

En Chan cố gắng bình tĩnh trở lại và bấm nút. Giọng nói ngắt ngang bản nhạc như hét vào tai nó,

[Nếu lại là mày thì tao sẽ giết chết mày đấy.]

Phép xã giao qua điện thoại là thế này đây hả? En Chan cau mày tức tối nói,

“Tôi là người cần nhận tiền bồi thường.”

[Nhận cái gì?]

“Tiền bồi thường.” Giọng nó sắc lên. Không còn cách nào khác. Nó phải đeo một bộ mặt khác và quên đi sự thật là làm như thế khiến nó tự cảm thấy tội lỗi và ngu ngốc.

[Ồ…]

Cuối cùng thì hắn cũng nhớ ra.

[Scooter.]

“Đúng thế.”

[Mày đang qua đây lấy hả?]

Thằng ngốc này! Mình biết là hắn sẽ tỏ ra như thế mà! Chết tiệt!

“À… Cũng không hẳn… À, cái ảnh… tờ giấy anh viết số điện thoại cho tôi là một bức ảnh… Tôi nghĩ tôi nên trả lại cho anh…”

Chúa ơi! Ước gì mình biến mất luôn. Đúng là một trò bẩn thỉu rẻ tiền!

“T-tôi bị đuổi việc… và cái mũ bảo hiểm thì bị vỡ rồi… À, còn chiếc scooter cũng bị hỏng hoàn toàn nữa.”

[Ugh… cái đầu của tôi.]

“A lô?”

[Không, tiếp đi. Thế mày muốn bao nhiêu?]

“Khoảng $4000”. Và thực tế là tôi chưa bao giờ đòi hỏi nhưng anh bảo sẽ bồi thường cho tôi. Ý tôi là, nếu anh không muốn, mọi chuyện sẽ kết thúc ở đây, nhưng tôi bị đuổi việc ở chỗ làm thêm. Và vì anh đã nói với tôi sẽ đưa cho tôi một tháng lương hay gì đó, anh nên có trách nhiệm …”

[Trách nhiệm?]

“À, cũng không hẳn là trách nhiệm, thực ra, nhưng … anh bảo tôi gọi cho anh mà, đúng không?”

Chẳng có gì phải xấu hổ cả, nó chỉ nhận những gì nó nên nhận thôi mà -  hoặc là nó đang muốn nghĩ như thế. Chết tiệt. Nếu không phải vì cái nhẫn của dì Dong Ok, nó sẽ quát lên, “Nghe này, mày chỉ là một thằng ngốc không hơn, mày nghĩ tao gọi đến chỉ vì tiền hả? Đúng là một tên ngu ngốc!” và dập máy.

[Tao không hề nghĩ là mày sẽ gọi.]

“Cái gì?”

[Thôi được. Mày qua đây đi.]

“Đây là đâu?”

Không có gì đảm bảo hắn sẽ đưa tiền nếu nó đến, nhưng nó chẳng còn cách nào khác cả. En Chan đợi hắn trả lời, lẫn lộn giữa sự mong chờ và nỗi thất vọng.

[Khach sạn Dong Yi, phòng S11.]

~Hết chương 3~


Chương 4

Chuyện gì đã xảy ra ở phòng S11?

<Phần 1>

En Chan chưa từng vào khách sạn bao giờ, và nó cũng không biết rằng có một dãy villa ở phía sau khách sạn. Nếu nhân viên lễ tân không chỉ giúp nó, chắc chắn là nó sẽ bị lạc. Phòng S11, mà người lễ tân gọi là villa VIP, nằm khuất ở trong rừng. Khi viên lễ tân bấm chuông, nó vang lên một tiếng rất kêu. Chẳng có tiếng trả lời nên cô gái phải nhấn chuông tiếp. Liền sau đó, khi cánh cửa được mở ra, En Chan giật mình nhìn thấy một người trong bộ dạng ở trần đứng đó. Tuy nhiên, cô gái, có vẻ như đã quá quen với điều đó, điềm nhiên nói,

“Thưa, ngài có khách.”

En Chan không biết phải hướng ánh nhìn của nó đi đâu nữa.

“Mày đúng là chẳng biết thời trang là cái quái gì cả.”

Hả? En Chan cúi nhìn bộ quần áo nó đang mặc.

“Mày mua thứ rác rưởi này ở đâu thế hả? Giẻ rách hả?”

Đồ chết tiệt!

“Vào đi!”

Han Kyul đi vào và lấy khăn lau khô tóc. Viên lễ tân nhắc nó đi vào, nhưng En Chan cảm thấy như bị đặt bẫy. Nó cảm thấy khó chịu với hắn ngay từ câu nói đầu tiên và thực sự muốn quay về. Từ những gì nó nhìn thấy thì thằng cha này đúng là không có chút gì của sự khoan dung. Hắn thậm chí có thể báo nó với cảnh sát. Nó bỗng nhiên cảm thấy lo lắng. Nó thật sự không có ý định lừa hắn, và bây giờ nó đang tới đây để lấy tiền bồi thường cơ mà? Lương tâm của nó đang lên tiếng. Không phải bàn cãi gì nữa, nó đang cảm thấy rất ngại ngùng. Nó bỗng nhìn thấy hình ảnh bộ ngực trần ở lớp dạy võ tự vệ, và đó có phải lý do khiến nó đột nhiên bối rối?

“Mời vào.”

“À, vâng, cảm ơn.” Nó lúng túng đi vào khi nghe hắn quát lên từ bên trong,

“Này! Cho tôi cà phê nhé.”

“Vâng, thưa ngài,” viên lễ tân trả lời trước khi đóng cửa lại. Tự nhiên, En Chan cảm thấy tất cả các cửa đều đóng thật không thoải mái nên nó lén lút mở hé cái cửa ra vào khoảng 10cm và cảm thấy dễ chịu hơn. Kể cả trông hắn cao lớn thế kia thì nó nghĩ nó vẫn có thể hạ gục được hắn nếu nó buộc phải làm thế, nhưng có cái gì đó trong thâm tâm nhắc nó phải cẩn thận.

Căn phòng gác mái của mẹ con nó có thể đặt vừa vào cái phòng ngủ này. Chết tiệt, sao lại có cái nhà lớn đến thế được cơ chứ. Không hiểu thằng cha này ở đâu nhỉ? Thảm sàn, rèm cửa, ghế sofa, bàn, tủ bát, tất cả đồ đạc trong phòng đều nguy nga tráng lệ khiến nó cảm thấy choáng váng.

“Mày đến đây bằng cách nào?”

Hắn hỏi mình đến đây bằng cách nào là có ý gì nhỉ?

“Tôi đi tàu điện ngầm.”

Hắn nhếch mép khinh bỉ. Thằng nhóc xuẩn ngốc!

“Tao không biết liệu có phải tụi nhóc bây giờ gan lì hơn trước hay nó chẳng biết sợ là gì cả? Mày cứ việc đi giao hàng, việc gì phải xía vào chuyện của người khác? Sao, mày nghĩ mày là siêu nhân à? Hay là mày muốn được nhận giải Công dân kiểu mẫu? Bộ mày không thể bỏ lỡ cơ hội nào được nhúng mũi vào việc của người khác hả? Nguyên chuyện mày có thể đi khắp nơi để nhận tiền thế này cũng chứng tỏ mày không phải làm chỉ để đòi lại công bằng đúng không? Ngồi đi nhóc.”

Mình lẽ ra không nên đến đây. Đáng lẽ mình phải biết thà chết còn hơn phải chịu nhục nhã thế này chứ. Chết tiệt.

Tại sao một thằng cò lả thế này lại ăn nói như một thằng ngốc thế chứ? Cặp mắt sắc lạnh của hắn trông cứ như là Mashimaro vậy, còn cái mũi cứ hếch lên của hắn trông cứ như kim tự tháp ý. Ô, còn môi hắn thì trề ra như Angelina Jolie vậy. Dám cá là hắn phải đi tắm nắng hoặc đại loại như vậy vì da hắn trông như cá hồi nướng … A… cá hồi… mình thèm ăn cá hồi quá… Sao cũng được, túm lại trông hắn thật nhếch nhác, còn bộ mặt hắn khiến mình thật khó chịu. Hắn cao khoảng bao nhiêu nhỉ, có lẽ 5 feet 9 inch?

“Đừng có trề môi ra nữa, ngồi đi.”

En Chan trừng mắt nhìn hắn và ngồi phịch xuống ghế sofa. Sau khi nhận ra hắn chẳng mặc gì bên dưới ngoại trừ một chiếc khắn quấn quanh người, nó cảm thấy vô cùng tức giận và tự nhủ sẽ ra khỏi đây càng nhanh càng tốt. Nó cau có nhìn mấy bông hoa violet cắm trên bàn rồi bỗng nghe thấy giọng hắn vang lên từ xa.

“Mày là học sinh trung học hả?

Cái gì? Nó ngoái đầu nhìn quanh nhưng chẳng thấy hắn ở đâu cả.

“Mày học lớp mấy rồi? Trốn học phải không? À hay đang bị án treo? Đuổi học rồi hả?”

Nó quay đầu về phía phát ra giọng nói và nhìn thấy bóng hắn qua tấm kính. Hình ảnh cặp mông của hắn có thể nhìn thấy được qua tấm kính mờ. Và cái bóng đấy đang đổi màu. Cái gì? Hắn đang thay đồ lót trước mặt người khác à? Thằng cha này đang nghĩ cái quái gì trong đầu thế không biết? En Chan đỏ bừng mặt và nói gần như thét lên,

“KHÔNG!”

“Không nghĩ là sao? Câu nào là không?”

“Tôi không phải học sinh trung học!”

“Thôi nào. Vậy trung học cơ sở hả?”

“Không! Tôi 24 tuổi rồi!”

“Này nhóc, ở đây có ai điếc hả? Mày hét lên cái gì đấy?”

Tại sao hắn vẫn ở trần như thế nhỉ? Nếu hắn định mặc quần áo thì phải mặc hết vào chứ? Tất cả những gì hắn mặc là một chiếc quần jean cạp cực trễ. Phong cách thời trang quái gì không biết?!

Hắn đi ngang qua phòng khách, bước vào rồi lại quay trở ra trước khi nói,

“A ha, tao biết, mày muốn được đối xử như người lớn thật sự, nhưng nói dối tuổi không phải là hay đâu.”

Hắn đang đeo đồng hồ trước cửa phòng. Mặc quần rồi đeo đồng hồ à? Một cách thay đồ lạ đấy, chắc chắn là thế.

“Nếu buổi tối mày phải đưa đồ ăn đêm thì ban ngày mày làm gì hả nhóc?”

“Đấy không phải việc của anh!”

“Nhìn thằng nhóc này, hỗn láo quá.”

“Này, ahjussi (chú thích: ở Hàn Quốc, mọi người thường gọi những người đàn ông lớn tuổi hơn là “ahjussi”. Từ này không khách sáo và cũng không kiểu cách) tại sao lại nói với tôi cái giọng thế hả?”

“Cái gì? Ahjussi?”

“Tôi biết anh hơn tuổi tôi, nhưng có cần phải nói những câu như vậy không hả? Anh nên tự hỏi xem tôi có cảm thấy thoải mái khi anh cư xử quá suồng sã như vậy không chứ. Đấy không phải là phép xã giao tối thiểu hả?”

“Này, cậu nhóc trụ cột gia đình, tôi đối xử với cậu có suồng sã quá không? Cậu có thấy vui không?”

“Có vẻ như anh vẫn chưa sẵn sàng đối xử với tôi theo cách đó.”

“Vậy thằng nhóc hôm trước bao nhiêu tuổi vậy?”

“Hai mươi.”

En Chan thở hắt ra. Chết tiệt! Mình vừa nói gì thế nhỉ?

“T-tôi không biết. S-s-sao mà tôi biết được?”

Nhìn vào mặt hắn, nó biết đã quá muộn để chữa lại. Nụ cười chế nhạo của hắn khiến nó nhớ lại việc tra khảo của điều tra viên Nhật Bản với những chiến sỹ đấu tranh vì tự do của Hàn Quốc. Cho dù mày có kề gươm lên cổ, tao cũng không đầu hàng! Mong ước đầu tiên của tao là sự độc lập của Hàn Quốc, thứ hai là, thứ ba là… và mặc dù điều này không cao quý như độc lập tự do của cả một dân tộc nhưng nó phải tiến lên và … Chết tiệt! Chẳng ra làm sao cả!

Dù sao, nó vẫn cố gắng lấy lại bình tĩnh, cười to và nói,

“Ý-ý tôi là … trông nó … khoảng 20… Có thể không phải, nhưng tôi khá giỏi trong việc đánh giá người khác đấy …”

“Ha, trông mày thật ngu ngốc. Nếu mày làm chuyện đó thì mày nên nghĩ ra 1 kịch bản khá hơn. Vẫn còn vụng về lắm. Mày trông như một con nhóc chẳng làm được chuyện gì ra hồn.”

Đột nhiên, có cái gì bừng lên trong người nó. Câu nói “mày trông như một con nhóc” cũng đủ để làm tai nó ù đi, nhưng vì một lý do nào đó, nó chỉ bực mình thôi. Tại sao? Tại vì… tại vì…

…Vì nó là con gái. Nó không cố ý nghĩ đến chuyện đó thường xuyên và đôi khi nó cũng cảm thấy lẫn lộn, nhưng sự thực thì nó vẫn là một đứa con gái. Nhưng bị đánh giá theo kiểu của hắn, một thằng cha ẻo lả thế kia vẫn có thể cân nhắc về chuyện nó trông như một đứa con gái. Không thể là một manh mối được. Psh. Chẳng có gì thay đổi nếu hắn thấy mình trông như con gái cả. Đôi khi mình cũng mong mọi người nhìn nhận mình như thế mà … Yea, đúng rồi. Thế nào cũng được. Muốn nghĩ ra sao cũng được, ahjussi ạ. Tôi muốn nhìn bộ mặt của chú nếu tôi nói với chú rằng sự thật tôi đúng là một đứa con gái, nhưng tôi không muốn làm như thế. Nếu chú không biết tôi là con gái thì chẳng việc gì tôi phải nói với chú chuyện đó cả, đặc biệt là chú chẳng hỏi tôi về chuyện đó. Cảm động quá đi. Chết tiệt.

“Có phải tên cảnh sát cũng cùng một giuộc không nhỉ? Tụi mày là một nhóm hả? Hay một băng nhóm du thủ du thực? Tao cá là mày sẽ nói không cho mà xem.”

En Chan bất ngờ đứng dậy.

Một lời xin lỗi cũng không thể làm gì được nữa. Nó cảm thấy hắn thật tầm thường.

Nó tức giận tới mức không thể ngồi yên được nữa. Có bồi thường hay không cũng chẳng có ý nghĩa gì với nó nữa, có vẻ như tốt nhất là rời khỏi đây càng nhanh càng tốt. Nó cố chạy vụt qua người hắn, nhưng vai nó va vào chiếc cốc mà hắn đang uống.

“Ack!”

Cà phê hắn đang uống đổ hết lên ngực hắn.

“Ối!” Tay của En Chan giơ lên một cách vô thức. Thực ra nó định cố chùi chỗ cà phê bị đổ xuống nên tay nó đã đặt lên ngực hắn. Nhưng ngay khi lòng bàn tay nó cảm nhận được da của hắn thì nó bỗng nhận ra đấy là chỗ rất nhạy cảm. Hắn ngạc nhiên nhìn, còn nó thì cảm thấy như đông cứng người lại. Vừa lúc đó có một giọng thét lên.

“Ôi, chúa ơi!”

En Chan quay đầu lại trong khi tay nó vẫn còn đặt lên ngực hắn. Một người phụ nữ đang đứng đó, lấy hai tay bưng mặt.

“C-cái quái gì mà hai tên đàn ông đang làm với nhau thế hả?!”


còn tiếp

Vtrans by cunxinh

P.S Em cảm ơn chị Axon nhiều ^^ Đọc những dòng của chị em cảm thấy xúc động lắm. Cảm ơn chị và mọi người đã khích lệ ^^
Nhật ký bình chọn chủ đề này thời gian gần đây
  • axon Tiền +10 Thank u! 14-10-2008 19:58
  • axon Tiền +10 Úi chà, hay wá đi! Bõ công mong đ ... 14-10-2008 19:56

TOP

cảm ơn bạn cunxnh nhé , lâu lắm rùi mới lại thấy được một chương mới đấy , mình còn nghĩ các bạn không dịch bộ này nữa chứ

TOP

Processed in 0.119407 second(s), 6 queries, Gzip enabled.