Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Tiệm cà phê Hoàng tử số 1 [đang dịch]

<Phần 3> 20h55’: En Chan gặp tên du côn

En Chan chạy đến Tiệm cà phê Hoàng tử với tay áo dính nước bọt đã khô của nó còn quần thì vẫn còn dính một ít phân khô của con Simba.

“Obba, tay của obba sao vậy? Obba bị đau à?”

“Ko En Se, mày…” En Chan đôi lúc không thể nhận ra đứa em gái của nó, En Se. Đó là bởi vì sáng nay, lúc đi học, con bé En Se trông như một người khác. Không còn nghi ngờ gì nữa, bộ đồng phục ở trường chắc chắn con bé En Se lại tống vào ngăn chứa đồ ở ga tàu điện ngầm như mọi lần rồi.

“Obba, Em đã bảo obba đừng đi đánh nhau nữa rồi mà. Obba suốt ngày bị đau chỗ nọ chỗ kia chỉ vì obba cứ đánh bất kỳ thằng du côn nào obba gặp đấy. Hãy để cho quả đấm của obba nghỉ ngơi đi.” Giọng điệu của En Se vô cùng ngọt ngào. Còn En Chan thì biết tỏng bản chất đanh đá của nhỏ em nó rồi.

Dù sao đi nữa thì có cái gì để ăn không?

“Thằng oắt này là ai thế? Bạn trai của em à? Ha, thật nực cười,” một giọng nói xấc xược vang lên. En Chan liếc qua tên con trai đang đứng trước mặt nó. Cái gì thế này! Thằng nhóc này là ai, một thằng du côn đến từ mảnh đất của quạ à (chú thích: ở Hàn Quốc, những người da ngăm đen thường được ví như quạ. Tên du côn được nhắc đến ở đây là một chàng thanh niên có làn da rám nắng, vì vậy mới gọi là tên du côn đến từ mảnh đất của quạ.)? Da của nó cực kỳ đen, và … ôi Chúa ơi, tóc nó lại còn uốn xoăn tít lên nữa. Đúng là hiện thân của thần chết!

En Chan không biết thằng nhóc kia đang đứng rung chân vì nó lo sợ hay bởi vì nó đang cố chứng tỏ mình là một tên du côn nữa.

“Aigoo, aigoo…..” En Chan không ngưng lầm bầm. Nó đang chống chân lên ghế, vì toàn thân nó vẫn còn nhức nhối. Đầu nó như vỡ ra làm hai nửa. Một phần là do cú ngã lúc nãy, nhưng toàn thân nó cũng đã rã rời hết cả. Khoảng 3cm phía dưới tai bên phải, En Chan bị trụi một ít tóc cỡ như đồng xu. Nhóc con, nếu mà chị tóm được đứa ngốc nào nhổ miếng kẹo cao su đấy ra … nhưng đấy không phải là vấn đề. Nó đã biết có điều gì đó tồi tệ sắp xảy ra khi thằng nhóc Tae Won lầm lì múa may loạn lên với 2 cái kéo và nói nó sẽ cắt tóc của En Chan. Trong lúc Seung Kyung đang băng bó cho En Chan, thằng nhóc đứng bên cắt tóc nó với ánh mắt khác thường. Nó chạy qua chạy lại và En Chan có thể nghe thấy tiếng kéo loẹt xoẹt bên tai. Nhìn trông cứ như một cảnh trong bộ phim kinh dị vậy. Chẳng còn cách nào khác, En Chan phải mượn tạm cái mũ bảo hiểm của huấn luyện viên treo trên tường để đội.

“Này, En Se, em đang lừa dối anh có phải không? Em vứt bỏ anh chỉ vì thằng nhãi cò lả này thôi hả?” Đáp lại câu nói đầy ác ý của tên nhóc, En Se đến bên và quàng tay ôm lấy En Chan. Thằng nhóc mắt toé lửa, khuôn mặt tốt sầm của nó nhăn nhó trông thật kinh khủng.

En Chan thở gấp bằng miệng như thể nó đang vô cùng tức giận. Thói quen của nó là thổi mấy cọng tóc với ánh nhìn giận giữ. Cái mũ trên đầu nó sắp bay khỏi và nó phải lấy tay để ấn xuống.

“Obba, tống khứ hắn đi cho em. Thật kinh khủng, em sắp phát điên lên đây vì thằng nhãi này cứ quanh quẩn làm phiền em. Em đã nói với hắn là em có người yêu rồi, nhưng hắn có tin em đâu.”

Lúc này đây, con bé Em Se không bảo En Chan phải đóng giả làm anh trai nó, nó muốn En Chan giả làm bạn trai thì đúng hơn. Thằng du côn kia nói đúng, con nhóc này đang lôi mình ra làm trò cười đây.

Khi nào thì mày mới là người lớn đây hả, Ko En Se. Tao là bà chị khốn khổ của mày đây!

En Chan không thể làm gì ngoài việc thở dài. Chú Hong đã mang ra cho nó một cốc nước.

“Tay cháu sao thế? Tập đấm bảng gỗ tiếp hả?”

“Không có gì đâu chú ạ. À chú Hong, chú có gì ăn không ạ?”

“Ăn hả? Chỉ có bánh biscuit thôi. Cháu có muốn ăn không?”

En Chan thở dài. Nếu En Se không nhặng xị lên với nó về thằng du côn kia thì nó đã có thể thay quần áo trước khi đến rồi. Và còn được ăn bánh pizza nữa chứ. Quả thực là bây giờ nó đang nghĩ đến miếng pizza và cái túi đầy thịt mà nó quẳng lên bàn nữa.

“Dạ, tất nhiên là có chứ ạ.”

“Cháu có muốn uống gì nữa không?”

“Ôi, xem nào, chú biết đấy …..” En Chan, thường thì nó không chọn đồ uống gì cả để tiết kiệm tiền, nhưng đột nhiên nó nhớ ra khuôn mặt tối sầm đang ngồi trước mặt nó. Eh, đúng rồi, thằng nhóc đấy có thể trả mà.

“Nước quả ép ạ, nhiều một chút chú nhé.”

“Có vẻ như một cốc nước hoa quả cũng đang muốn được em gọi đấy, En Se. Mà em có chắc là em muốn đi ra ngoài với … cái thứ này chứ? Em làm sao thế? Obba chưa nói với em à? Em không nên giao du với một thằng nhãi cò lả như nó.”

En Se khịt khịt mũi

“Ha, đừng làm tôi buồn cười nữa. này Hwang Min Dal, ai nói anh là obba hả? Anh chẳng là cái quái gì ngoài một tên du côn hạ đẳng hết, hiểu chưa?”

“Anh không phải Min Dal, anh là Min Yup! Không hiểu sao em có thể nói những câu chê bai như thế mà trông vẫn đáng yêu thế nhỉ?”

Ugh… tôi ném cho anh mấy cái biscuit vào người bây giờ.

En Se huých vào người En Chan. Nó đang muốn hối thúc En Chan sớm tống khứ thằng du côn kia đi. En Chan nhìn từ trên xuống dưới thằng nhóc từ bên dưới cái mũ quá rộng mà nó đang đội. Nó chạy đến đây chỉ vì nghĩ rằng nó phải bảo vệ En Se, nhưng xem những gì đang xảy ra này, tên được gọi là “đối thủ” kia đang ngồi đối diện với nó, nó chẳng thể làm gì khác ngoài việc thở dài. Thằng nhóc đấy thậm chí không thể gọi là du côn được. Nó chỉ đáng là một thằng anh chị ở trường trung học cơ sở mà thôi. Nó có thể ăn nói ương ngạnh, nhưng En Chan không hiểu được ánh nhìn trong mắt nó. Tất nhiên là trông nó không có vẻ như có thể đánh đấm được ai đó.

“À, có phải cái thứ này đang học trường trung học cơ sở không nhỉ?” Thằng nhóc nhếch mép khinh bỉ.

“Ya! Anh làm tôi bực mình rồi đấy!” En Se nhanh chóng quay lại bản chất thật của nó. “Anh là cái quái gì mà cứ bảo obba là “cái thứ này” thế, hả?”

En Chan thật sự không thích nhìn thấy bản chất thật của En Se, nhưng nó thấy sự thật là nhỏ em nó đang cố bảo vệ gia đình nó. Ôi, con nhỏ đáng ghét…

“Obba hơn anh hẳn 4 tuổi đấy! Hãy tỏ ra tôn trọng một chút đi!”

“Cái gì? Cái thứ này mà hơn anh 4 tuổi ý hả. Em đang định làm gì thế hả. Em nghĩ anh mù à? Thằng oắt này không thể nào lớn tuổi hơn một học sinh trung học như anh được. Ha, hắn hói với em hắn 20 tuổi à? Em bị hắn chơi xỏ rồi, ngốc ạ! Này, thằng kia! Nghe đây! Đừng có nói dối nữa, mày nói thật đi. Mày bao nhiêu tuổi hả?”

“Đấy chính là lý do vì sao tôi không ưa nổi anh. Tại sao lúc nào anh cũng nhìn nhận mọi thứ theo hướng tiêu cực thế nhỉ? Ha, anh nghĩ mọi người đều như anh cả sao? Vì mỗi lần anh mở miệng là lại nói những lời lươn lẹo, nên anh nghĩ ai cũng dối trá như anh hả? Anh đúng là kẻ nói dối xấu xa!”

Ngay khi En Se vừa nói xong nhưng câu cạnh khoé của nó, thằng nhóc xìu hẳn xuống.

“Hả, em định…”

“Cái gì, anh định làm gì tôi với bộ dạng của một kẻ đê tiện như thế hả? Định đánh tôi hả? Được, thích thì đánh đi. Sau đấy thì kết thúc tất cả luôn.”

“Chết tiệt…”

Đấy có phải là cách tụi học sinh trung học nói chuyện với nhau không nhỉ? Ôi, Chúa ơi, nó gọi mình ra để làm gì không biết. Có vẻ như đấy là cách để chúng khám phá bản thân...

En Chan ngồi tụt hẳn xuống ghế, ngả đầu ra đằng sau, chờ đợi cốc nước hoa quả chú Hong sắp mang tới. En Se nhận ngay ra ý định đấy và nó lại tiếp tục huých En Chan.

“Obba nói gì đi!” En Chan đang cáu tiết lên với cái mũ. Còn En Se đang nhìn như muốn giục nó hãy nhanh lên.

“Uh … yea…”

Cổ họng nó khô khốc. En Chan đặt tay lên cái dạ dày tỗng tuyếch của nó, và ngồi ngay ngắn lại.

Nếu nó muốn mình đóng giả làm bạn trai của nó thì ít ra nó cũng phải cho mình cái gì vào bụng đã chứ. Mình không thể ráng sức tiếp được nữa. Lúc này …

Giọng En Chan thì thào như gió thoảng.

“Mày…….. mày tên gì?”

“Obba hỏi tên nó làm gì?” En Se nóng nảy nói. En Chan nhìn thằng nhóc qua cái vành mũ đang sụp xuống đầu nó và nói với giọng còn thì thào hơn nữa.

“Mày thích En Se của chúng tao hay cái gì?”

“Obba, sao obba lại hỏi hắn như thế?”

“Cái gì, En Se của mày? Cô ấy thuộc về mày hay gì thế?”

En Chan biết thằng nhóc đang coi thường nó. Trước hết là về cân nặng. En Chan trông cũng như những đứa con gái ở trường trung học và cơ sở, nhưng nó không thể so sánh với tụi con trai bằng tuổi được. Chiều cao 5feet8 của nó cũng chỉ nhỉnh hơn tụi con gái một chút thôi.

“Nghe này, nhóc, mày không hiểu tao nói gì à? Tao đang hỏi mày, mày có hay mày không có …”

Đúng lúc đó, chú Hong mang cốc hoa quả tới. En Chan dừng luôn câu hỏi của nó và giơ tay ra, nhưng nó không xoay ra được. Miếng băng ở tay quá chặt khiến nó không thể cầm nắm gì được. Chết tiệt. Không còn cách nào khác, nó giơ tay còn lại ra. Chú Hong đang tặc lưỡi còn En Chan thì uống ngay một ngụm. Khoảng 5 giây sau, nó đã uống cạn cốc nước hoa quả.

“Aaaahhh.”

“Obba.”

(Ợ…)

“Ew, gớm ghiếc quá.”

“Này, thôi những thứ rác rưởi này đi. Đấu một trận đi xem nào,” thằng nhóc có vẻ mất hết bình tĩnh. En Se lại nháy mắt với En Chan như muốn nói “oánh lại hắn đi”. Không còn nghi ngờ gì lý do tại sao nó lại gọi En Chan tới đây. Nhiều lúc, En Chan tự hỏi không hiểu đứa con gái kia có phải là em gái nó thật hay không nữa? Nó sẵn sàng đẩy chị nó vào mấy trò đấm đá rồi sau đó lượn lờ xung quanh như đội cổ vũ.  

En Chan chép môi rồi đưa tay lên quẹt miệng. Nó vừa mới nạp đầy được năng lượng.

“Này, thằng điếc? Tao bảo ra ngoài.” Thằng nhóc thách thức rồi bỏ ra ngoài, nhưng En Chan chẳng thèm nhúc nhích.

“Mày không thích nó ở điểm gì? Tao thấy nó trông cũng bảnh trai đấy chứ?”

“Ahjussi!” En Se giận dữ nói. Nhưng mặt chú Hong vẫn tỉnh bơ,

“Mấy ngày trước tao còn thấy hai đứa mày cầm tay nhau đi ở đây. Thế mà giờ mày đã ngán nó rồi à?”

“Cháu cũng chỉ vừa mới nhận ra bản chất thật của hắn thôi.”

“Thế bản chất của nó là gì?”

“Hắn là một tên du côn. Hắn khạc nhổ trước mặt phụ nữ, đúng là đồ vô văn hoá, bản tính thật chẳng ra gì, hắn lại còn nói với cháu hắn đang học lại một năm trung học nữa sau khi tốt nghiệp, nhưng thực ra là bị đúp chớ gì đâu.”

“Ah. Đúng là đáng trách thật.”

“Cháu không đùa đâu! Hắn bảo cháu hắn đã thi được vào trường cao đẳng kỹ thuật, nhưng hoá ra hắn chẳng là cái quái gì ngoài một tên du côn bị đúp ở trường trung học kỹ thuật cả. Đồ dối trá!”

“Tao không nghĩ là mày đủ tư cách để nói chuyện thằng nhóc kia học ở trường cao đẳng kỹ thuật hay trung học kỹ thật đâu. Mày còn thậm chí chẳng học gì nữa là.” En Se quay sang cầu cứu đúng lúc En Chan lên tiếng.

“Aw này, mấy chuyện vớ vẩn này để về nhà nói được không? Em đang mệt bã người ra đây!”

“Oh, thế hả? Hẹn hò đúng là mệt nhỉ? Tao thấy thương mày quá!”

“Giờ không phải lúc lên lớp đâu! Em gái chị đang bị lừa gạt đây này!”

“Aigoo, lừa gạt hả? Thằng nhóc thậm chí còn không thể làm đau một con ruồi!”

“Chị nói thế vì chị không biết thôi. Vừa nãy hắn còn định bắt ép em lên phòng hắn nữa đấy!”

“Ha, cháu thấy nực cười không? Cháu lúc nào cũng chỉ nghĩ tới unni của cháu (chú thích: ở Hàn Quốc, con gái hay gọi những người con gái lớn tuổi hơn mình là “unni”) khi cháu có chuyện gì khó xử thôi.” Chú Hong vừa dứt lời đã thấy cái nhìn tức tối của En Se. “Brr, chú sợ quá,” chú Hong lỉnh ra đằng sau quầy thu ngân mỉm cười.

“Unni, lần này là lần cuối cùng mà. Em sẽ không bao giờ lôi chị vào những chuyện tương tự nữa đâu.”

En Chan thở dài nhìn En Se. Con bé đang muốn nó làm như đợt Giáng sinh năm ngoái. Đang định lên lớp con bé nhưng nó chợt nghĩ có làm vậy cũng chẳng thay đổi được gì, vì thế, nó hỏi.

“Mày có thằng khác rồi phải không?”

“Không, chẳng có đứa nào cả.”

“Thế tại sao mày lại muốn tống khứ thằng đó đi?”

“Thế thì em có thể bắt đầu học được mà. Em đang ở năm cuối cấp trung học rồi. Em phải học, chị biết thế mà? Nếu em vào trường nghệ thuật và học thanh nhạc, em sẽ dễ dàng trở thành ca sỹ hơn.”

“Thế hả?”

“Em lớn rồi, không thể lúc nào cũng ngửa tay xin tiền chị được. Khi nào vào đại học, em sẽ tự đi tìm việc làm thêm để kiếm tiền. Vậy nên, unni, giúp em đi, một lần nữa thôi mà?”

En Chan chưa bao giờ hy vọng En Se sẽ nói nhứng lời như thế với nó. Mũi nó phổng lên. Nó không thể nghĩ rằng đứa em gái nó có thể nói những câu như thế. En Chan mong muốn, như mọi người cha trên thế giới này, rằng En Se sẽ lớn khôn khoẻ mạnh và đừng có gây ra quá nhiều rắc rối. Và đúng là nó đang lớn, nó nói đến chuyện nó muốn tự mình kiếm tiền… En Chan cảm thấy rất xúc động.

“Này, em đang nói gì thế hả? Chị không phải lo lắng vì em nữa đâu …”

Đúng lúc đấy, thằng nhóc ló đầu vào và hét lên,

“Yo, mày đang làm cái quái gì thế hả? Ra đây ngay! Sao, mày sợ rồi hả, mày run rồi phải không?”

“Tao chỉ đang đói thôi, thằng nhóc .”

“Cái gì?”

“Vào đây đi đã.”

“Mày nghĩ mày là ai mà ra lệnh cho tao đi ra hay đi vào thế hả? Ra đây ngay!”

“Vào đây và ngồi xuống đi.”

Thằng nhóc ngạc nhiên đi vào và ngồi phịch xuống ghế, bực tức, nhưng không dám hò hét gì. Cũng chỉ bởi vì nó nhìn thấy bộ võ phục Taewonko mà En Chan đang mặc. Mặc dù bên ngoài nó đã mặc thêm 1 cái áo choàng nhưng bên trong nó vẫn mặc bộ võ phục. Và cái đai đen lủng lẳng kia không thể khiến người khác nghĩ rằng nó chỉ đang mặc một chiếc quần trắng bình thường được.

“Nghe này, nhóc. Đây không phải chỗ để Hyung (chú thích: ở Hàn Quốc, tụi con trai thường gọi những đứa con trai lớn tuổi hơn là “hyung”) đánh đấm ai cả.”

“Thằng điên này đang nói cái gì thế?”

En Chan tức tối quát lên.

“Coi chừng cái miệng mày! Hay mày muốn tao lấy giấy ráp ra đánh hả?”

“Mày nói cái gì? Thăng oắt kia!”

“Tao nói, CÂM NGAY!” En Chan cố gắng giữ bình tĩnh và hạ giọng. “Nghe này, nếu tao đánh mày, tao sẽ phải đến đồn công an, và nếu tao đến đồn công an, tao sẽ không thể đi làm được nữa, mày hiểu chưa? Vậy nên hãy giải quyết chuyện này theo cách khác đi.”

“Mày đừng phun ra những lời rác rưởi nữa đi. Chỉ cần đánh một trận là xong!”

“Vậy tao và mày có thể làm cái gì mà mày có sở trường.”

“Ha! Mày đang cố giữ bình tĩnh hả? Mày nghĩ cái gì tao cũng thua mày đấy hả?”

"Oh, yea. Được." En Chan ngoái đầu ra tìm chú Hong. Tiệm vẫn không có khách. Kinh doanh ở đây đúng là ế ẩm thật. "Chú Hong, chú gọi đến Sea King Palace cho cháu được không ạ?"

"Này, chỉ cần ra ngoài kia thôi. Mày định làm thối um chỗ này lên đấy hả?"

"Lại đây, sẽ nhanh thôi."

"Chú không biết. Thôi được. Cũng khá lâu không gọi rồi, nhưng lần này chú sẽ gọi nhé?"

"Vâng ạ!"

Trong lúc đợi chú Hong gọi tới Sea King Palace, En Se càu nhàu,

"Sao chị không thể ăn cơm ở nhà được nhỉ?" En Chan lờ đi không trả lời rồi quay ra phía thằng nhóc hỏi.

"Này... mày có tiền không?"

"Cái gì, mày định lừa tao đấy hả? Lúc nào mày cũng giở trò rác rưởi ra huh?"

"Bây giờ tao với mày sẽ thi ăn Jja Jang Myun. Thằng nào thua sẽ phải trả tiền?"

"Cái gì, Jja Jang Myun? Thằng oắt... Thằng cò lả như mày mà lại đòi thi ăn với tao hả? Ha, thằng điên khùng... Được thôi. Tao sẽ cho mày nghỉ giữa hiệp. Tao không muốn thi đấu với một thằng cò lả như mày nhưng tao đoán là mày không muốn thắng phải không? Nhưng này, Ko En Se, sau này em không được lật lọng đâu đấy. Em phải hứa sẽ là của tôi nếu tôi đánh bại thằng oắt này, nhớ chưa?"

"Hứa à? Hứa cái gì?"

"Ya!"

"Thôi được rồi, anh đúng là tên du côn rồi đấy." Sau đó nó quay sang En Chan nở nụ cười ngọt ngào,

"Nhanh chóng kết thúc vụ này nhé, Obba, ok?"

Thằng nhóc trông khá mệt mỏi khi 10 bát jja jang myun được mang tới. Nếu nó có thể nhìn thấy cặp mắt của En Chan, đang bị cái vành mũ kia che đi, sáng lên như đèn huỳnh quang thế kia, có lẽ nó còn bối rối hơn nữa. Sau khi ăn hết bát mỳ đầu tiên trong vòng 13 giây, mặt En Chan hớn hở hẳn lên. Nó ụp cả mặt vào bát mỳ, nhưng thật kỳ lạ, xung quanh miệng nó vẫn không bị lấm lem gì cả. Với En Chan, để nước sốt jja jang myun dính quanh miệng là sự phí phạm.

Trong khi đó, thằng nhóc bắt đầu nhồi nhét mỳ vào cái dạ dày đã bị teo lại đáng kể vì sự tức tối và những lời hăm doạ lúc trước. Cuộc đấu có vẻ ở thế cân bằng cho đến bát mỳ thứ 3. Nhưng đến bát thứ 4, thời gian dừng lại nghỉ có lúc lên tới hàng phút.

"Đúng là thức ăn cho chó. Bạch tuộc hầm. Pizza. Cháo thịt lợn."

Người đầu tiên từ bỏ hay bị nôn oẹ sẽ bị tuyên là thua cuộc.

"Bơ thực vật. Dầu ăn. Bì lợn chiên. Súp đuôi bò," En Se chống cằm thì thầm. Những lời nó nói ra thật ghê rợn.

"Sườn đầy mỡ. Phomai nặng mùi. Trứng luộc. Kem bọc sữa."

Em Se liếc nhìn hai người đang ăn thi trông hệt như mấy con chó cún đang ăn vậy. Khi En Chan ngẩng đầu lên sau khi nó đã ăn hết cả 5 bát mỳ, thì thằng nhóc mới bắt đầu chuyển sang bát thứ 5. Mặt nó trông thật kinh khủng nhưng có lẽ trong người nó còn cảm thấy kinh khủng hơn.

"Chuối nát bét. Sữa chua dâu..."

"Upghrgh!"

Có vẻ như En Se đã đi quá xa. Thằng nhóc đáng thương bịt miệng lao vội vào toilet. Chú Hong nói với theo,

"Này, cẩn thận đừng có làm dây ra sàn đấy."


còn tiếp

V.trans by cunxinh
Nhật ký bình chọn chủ đề này thời gian gần đây
  • axon Tiền +10 Excellent 7-7-2008 21:09

TOP

<Phần 4> 21h55: Câu chuyện về chiếc nhẫn

En Se chạy ra ngoài, để mặc thằng nhóc nôn mửa ở bên trong.

"Này, Hae Wook, cậu đang ở đâu đấy? Đã ôn thi chưa? Uh, huh, tớ đang ở gần đấy... Thế hả? Ok, tớ đến ngay đây!" Sau khi cúp máy, nó mỉm cười rồi nhảy cẫng lên.

"Obba, có thể tối nay em sẽ về hơi muộn đấy."

"Ya! Ko En Se!"

Thằng du côn nằm bẹp ra ghế như cái giẻ ướt, sau khi đã nôn thốc ra như cái máy bơm tháo nước. Nhưng điều đấy cũng chẳng giúp gì được nó.

En Chan chỉ có 50 won trong túi.

"Xin lỗi nhé nhóc, nhưng thi đấu là thi đấu, đúng không?"

En Chan uống hết cốc nước này đến cốc nước khác trong khi thằng nhóc mặt mũi xanh lét phờ phạc vì nôn oẹ phải trả tiền cho chỗ mỳ jja jang myun.

"Có muốn uống nước không hả?" En Chan hỏi, nhưng thằng nhóc chỉ gườm gườm nhìn nó rồi tức tối bỏ đi.

Huh. Có vẻ như lòng tự trọng của nó bị tổn thương rồi.

"Có vẻ như nó hoàn toàn không phải là đứa xấu xa? Ít ra thì nó cũng đã trả tiền trước khi bỏ đi mà."

"Yea, chắc vậy. Ôi mình no căng bụng rồi," En Chan xoa bụng rồi rời khỏi tiệm. Lúc này trời đã tối rồi, nhiệt độ xuống thấp, ngoài trời quả là lạnh.

Ko En Se, mày đúng là hỗn láo. Mày bảo mày chẳng có thằng con trai nào khác. Vậy mà xem cái cách mày chạy đi kìa!

"Đúng là cái lưỡi không xương. Chết tiệt," En Chan vừa đi bộ về nhà vừa lầm bầm. "Hae Wook là đứa nào nhỉ? Cùng một lúc nó hò hẹn với mấy đứa không biết nữa?" Nó rẽ vào chợ và vẫn không ngừng càu nhàu. Khi nó đang bước vào khu nhà nơi gia đình nó sống ở tầng gác mái thì một giọng nói hét lên.

"Ko En Chan!" Em bỏ đi mà không nói lời nào hả!"

"H-h-huấn luyện viên..." Cặp lông mày của huấn luyện viên nhướn lên, ông đang đứng trước cửa phòng dạy võ. Đột nhiên, những hình ảnh về cái đầu bị rụng ra của Siêu nhân và lũ trẻ chạy vòng quanh để ăn bánh pizza hiện ra trước mắt nó.

"À, h-huấn luyện viên, uh... em, uh..."

"Này, có phải mũ của tôi không hả? Tại sao em lại lấy mũ của người khác để đội ra ngoài thế hả?"

"Ack!" Huấn luyện viên giật phắt cái mũ khỏi đầu nó.

"Em đúng là lạ thật. Thậm chí em còn đội không vừa nữa. Tại sao em lại muốn đội nó đi lung tung thế hả?"

Ai bảo là em muốn đội nó chứ? Chỉ vì cái chỗ tóc bị trụi trên đầu em thôi...

Trước cửa phòng học võ quá tối để huấn luyện viên có thể nhìn thấy nhưng nó vẫn cố che đi chỗ tóc bị trụi trên đầu.

Không thể tin được là chỉ vì cái chỗ trụi tóc này mà mình lạnh như thế. Không hiểu có chuyện gì xảy ra với cái đầu của Siêu nhân không nhỉ. Hy vọng là Seung Kyung đã đặt vào đúng chỗ rồi.

"Cầm lấy đi."

"Cái gì thế ạ?"

Huấn luyện viên đung đưa cái túi nilon đen trên tay. Oh, túi thịt của mình! En Chan vội chạy lại lấy túi thịt.

"Tôi tưởng tôi đã bảo em đừng có chạy loăng quăng ra ngoài với bộ võ phục rồi chứ nhỉ!! Em đúng là chuyên gia rắc rối đấy!"

"Ow!!" Nếu là huấn luyện viên ra tay, thì ngay cả chỉ với 1 cái cốc đầu cũng khiến nó thấy đau và đầu nó thì ong lên.

"Aiish, huấn luyện viên! Thầy đang định làm gì thế ạ, cho em thủng một lỗ ở đầu ạ?"

"Đừng 'aiish' tôi, nhóc con! Lên gác nhanh đi. Mẹ em đang ở nhà một mình đấy."

"Vâng, thưa huấn luyện viên."

"Nhớ khoá cửa cẩn thận đấy nhé."

"Vâng ạ, chúc thầy ngủ ngon!"

"Yea," huấn luyện viên vừa nói vừa xoa lên đầu En Chan. Chỗ cốc vừa nãy bây giờ nó vẫn còn thấy đau đau.

"Agh,f..." nó leo lên tầng gác mái. Nó đi qua phòng vi tính, bể bơi và cuối cùng đã leo lên đến gác mái. Huấn luyện viên là người đã thu xếp cho ba mẹ con nó vào sống trong khu nhà cũ nát này. Cũng chính huấn luyện viên đã thuyết phục chủ khu nhà cho mẹ con nó chỉ phải trả tiền điện nước mà thôi. Huấn luyện viên và người cha quá cố của nó là đồng nghiệp trong ngành hải quân. Đấy là lý do vì sao gia đình En Chan luôn luôn nợ huấn luyện viên, từ nhà cửa, đến công việc, và cả kiếm sống hàng ngày nữa.

"Mình đã về đến nhà."

"Hoàng tử bé nhỏ của mẹ đấy à?"

"Mẹ đi họp lớp có vui không?" Vừa vào phòng, En Chan đã nhìn thấy mẹ nó mặc bộ quần áo màu mận chín đang nằm đắp mặt nạ. Mẹ nó lúc nào cũng ăn vận những bộ quần áo rất tao nhã, kể cả lúc ở nhà.

"Vừa về mẹ đã đắp mặt rồi ạ?"

"Nếu mẹ không chăm sóc ngay, thì da dẻ sẽ xù xì lắm. Hôm nay trời lại lạnh thế này nữa. Mẹ có cảm giác như làn da mịn màng của mẹ sắp sửa bong tróc ra ý."

"Ôi, mẹ đang phóng đại lên thôi đúng không?"

"Mẹ nói thật mà! Đây này. Con sờ mà xem." Mẹ nó đặt ngón tay của nó xuống bên dưới tấm mặt nạ để nó có thể cảm nhận được.

"Oh wow, nó xù xì quá đi. Có cảm giác như sờ vào giấy ráp ý."

"Ôi Chúa ơi, thật thế hả?"

"Con đùa thôi, hehe."

"Con đúng thật là!.. Dù sao thì mẹ cũng đang chán đây, đừng có làm cho mẹ cảm thấy tồi tệ hơn nữa."

"Mặt nạ gì thế hả mẹ?"

"Mặt nạ cung cấp độ ẩm. Từ khi mẹ không thể dùng loại mỹ phẩm tốt thì mẹ phải sử dụng mặt nạ thường xuyên hơn. Lý do duy nhất tại sao mẹ lại có làn da đẹp là bởi vì mẹ rất quan tâm chăm sóc nó. Có người phụ nữ nào dùng mỹ phẩm dưỡng da rẻ tiền có 40, 50 won như mẹ mà lại có làn da mềm mại thế này không hả? Ý mẹ là ở vào độ tuổi như mẹ thế này."

"Đúng thế mẹ ạ. Bà Na có làn da trị giá hàng triệu won!"

"Mm, nó rất mịn và mềm mại. Thế con đã ăn tối chưa? Món salad mẹ vẫn để trong tủ lạnh đấy."

"Trước khi về con đã ăn rồi mẹ ạ."

"Thế con ăn gì rồi?"

"Mỳ jja jang myun ạ."

"Con gái bé bỏng của mẹ. Mẹ đã nói với con rằng những đồ ăn đó được làm từ bột mỳ rồi mà. Nó không tốt cho da của con đâu."

"Hôm nay chẳng còn cách nào khác mẹ ạ. Thế mẹ đã ăn gì rồi ạ?"

"Đồ Ý."

"Wow, mẹ tới hộp đêm ạ. Chắc là ngon lắm."

En Chan quên béng luôn 5 bát mỳ jja jang myun nó vừa ăn. Miệng nó lại tứa đầy nước miếng.

"Cũng bình thường thôi. Tất cả hội bạn của mẹ đều khen ngon nhưng mẹ chắc rằng quán đã thay đầu bếp mới. Vị nước sốt chẳng giống như lần trước nữa."

"Yea, mẹ nhạy cảm với mùi vị thật. Vậy nên mẹ thấy hơi thất vọng đúng không ạ?"

"Thì mẹ làm gì còn cách nào khác là phải chấp nhận và ăn mà không phàn nàn gì cả. Nhưng mùi gì thế nhỉ? Hôi quá."

"Hôi hả mẹ?"

Vừa hỏi En Chan vừa cởi áo khoác ra, và nó nhìn thấy một ít phân màu nâu vàng ở gấu quần. Ôi, chết tiệt!

"T-thế ạ? Con chẳng ngửi thấy mùi gì cả. Thế nước sốt gì hả mẹ?"

"Nước sốt hả?"

"Vâng nước sốt ý. Mẹ vừa bảo con là nước sốt không ngon như lần trước mẹ đến mà?"

"À, có phải nước sốt nghệ tây không nhỉ? À hôm nay mình không ăn món đấy. Đấy là món cá hồi ....." Và mẹ En Chan bắt đầu giải thích. Mười năm trước, bà đã theo học khoá nấu đồ Ý cao cấp trong 5 tuần. En Chan thở dài và đi thay bộ võ phục Taewondo. Nếu mẹ nó mà phát hiện ra, có khi nó phải thay đồ ngoài trời cũng nên.

Simba hay là Shitba thì đúng hơn, mình sẽ không bao giờ cho con chó xù đấy vào lớp học võ một lần nào nữa.

En Chan lén lút cuộn bộ võ phục lại khi mẹ nó hỏi,

"Con bé En Se đâu rồi?"

"N-nó bảo con là sẽ về muộn một chút ạ..."

"Lại muộn nữa? Có chuyện gì với nó thế không biết? Nó bị gai đâm vào mông à? Tại sao nó không thể ngồi học ở nhà một mình được hả? Tại sao một đứa học sinh trung học lại cứ chạy loăng quăng ngoài đường mà chẳng chịu học hành gì thế? Chỉ để hò hét thôi à. Đưa mẹ cái điện thoại đây."

En Chan với cái điện thoại đưa cho mẹ nó rồi chạy vội vào nhà tắm. Nó vứt bộ võ phục vào máy giặt rồi mở vòi hoa sen. Đã hết nước nóng rồi, nó vừa tắm vừa run. Mặc dù có tiếng nước chảy nhưng nó vẫn nghe thấy giọng mẹ nó hét vào điện thoại. Chắc chắn là mẹ nó đang hét lên và tức tối vì con bé En Se không chịu nghe lời.

"Ugh, cứ như bơi ở hồ băng vậy."

Nước càng ngày càng lạnh nên nó tắm vội cho xong và mặc quần áo.

"Ah, chết tiệt. Làm thế nào để che nó lại bây giờ?" En Chan vừa sấy tóc vừa nghĩ. Nó cố kéo tóc ra che chỗ da đầu bị trụi nhưng không được.

"Bong Tae Won, thằng nhóc đúng là có năng khiếu sử dụng kéo đấy. Thằng nhóc ngu ngốc cắt trụi cả mảng tóc của mình."

Mình phải làm gì đó. Nếu để nguyên như thế này... En Chan lôi lọ thuốc trong tủ phòng tắm ra. Nó cắt một miếng gạc bằng đồng xu rồi dán lên đầu. Chẳng còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc dán như thế.

En Chan ra khỏi phòng tắm đúng lúc chuông điện thoại vang lên.

"Alô? Ờ, Dong Ok hả? Hi~"

En Chan nghĩ không hiểu giọng mẹ nó sẽ ngọt ngào thế nào khi mở cái tủ lạnh ra. Ở vị trí chính giữa trong tủ sẽ là một cái bát được bọc nilon. Bên trong cái bát là các loại rau được chia ra cỡ như nắm đấm một. Và không ai nói cũng có thể biết, đấy chính là món salad xinh đẹp.

Mọi người nói rằng khả năng nấu nướng của mẹ En Chan có thể giúp bà kiếm được vị trí đầu bếp tại một nhà hàng sang trọng. Vì thế không có gì phải phàn nàn về hương vị của các món ăn bà nấu. En Chan tất nhiên cũng không có gì phàn nàn. Vấn đề duy nhất là khẩu phần ăn. En Chan phải vật lộn cả ngày với tụi trẻ, nên khẩu phần ăn quả là ít với nó. Mẹ nó thì không biết điều đó nên suốt ngày nói,

"Ôi En Chan của mẹ, nếu con ăn hết chỗ này, con sẽ béo ú lên cho mà xem. Mọi người phải ăn rau để có sức khoẻ tốt. Con có biết là không có gì gớm ghiếc hơn một kẻ háu ăn không hả? Cho dù mẹ không thể nấu món súp đậu tương hay kim chi hầm, nhưng mẹ làm món mỳ spaghetti hay salad ngon tuyệt đấy. Không chỉ có thế đâu, mẹ còn có thể làm bánh nướng và bánh bao nữa, còn gì nữa không nhỉ? À, đúng rồi, cơm Ý hải sản này, súp khoai tây này ..."

Khả năng nấu nướng của mẹ tuyệt hảo thật. Hương vị đáng giá bằng tất cả thời gian, tiền bạc và nỗ lực để làm nên món ăn. Chỉ có điều En Chan thích những món ăn hương vị Hàn Quốc như nước xuýt gà, bulgogi và sườn lợn nướng.

"Cái gì? Nhẫn à? Nhẫn nào?"

Đột nhiên mẹ En Chan hét lên. Nó vội dán miếng băng gạc lên đầu và đi vào phòng.

"Ôi......... ai đã lấy, tôi à? Ai bảo thế? Ôi này, Jin Hyang............ ôi.........ôi, không..........." Rồi bống nhiên mẹ nó đi tới đi lui trong phòng.

"Huh? T-tất nhiên rồi. Tôi không sao mà. Uh huh. Tất nhiên rồi." Mẹ nó, vừa đi lại loẹt quẹt trong phòng, lại bắt đầu lấy tay vỗ xuống sàn nhà và quét. En Chan nhìn mẹ nó. Có vẻ như bà sắp khóc đến nơi.

"Có chuyện gì thế hả mẹ?"

"O-ok.... T-tôi giữ nó cẩn thận mà. Huh? Kh-khi nào? N-năm ngày nữa hả? Cũng hơi khó khăn với tôi. Nhưng không sao. Uh, huh. Ok, tạm biệt." Vừa cúp máy, mẹ En Chan vồ lấy nó.

"Con có nhìn thấy cái nhẫn không?"

"Nhẫn nào hả mẹ?"

"Con có nhìn thấy hay không? Ôi Chúa ơi, tôi đang làm gì thế này? Chiếc nhẫn đấy ...... chiếc nhẫn đấy..........."

"Sao ạ? Chiếc nhẫn sao hả mẹ?"

"Mẹ đã đeo nó, đeo ở ngón này này. Một cái nhẫn kim cương ........ Nó, nó chỉ ở đâu đó quanh đây thôi, đúng không? Đúng không?"

~hết Chương 1~


còn tiếp

V.trans by cunxinh@KST
Nhật ký bình chọn chủ đề này thời gian gần đây
  • axon Tiền +10 Truyện hay! 10-7-2008 18:54

TOP

CHƯƠNG 2

Một tháng trước: Giờ thứ 25 của Han Kyul

<Phần 1> Trụ sở công ty Dong Yi Group


Bên kia cánh cửa xoay là một dãy hành lang. Nó rộng và hoành tráng đến mức nếu bước vào, sẽ cảm nhận ngay thấy sự nguy nga tráng lệ của nó, rộng lớn và rất sạch sẽ.

“Xin chào quý khách. Tôi có thể giúp gì cho quý khách ạ?”

Nhân viên lễ tân mỉm cười lịch sự nói với giọng nhã nhặn. Hắn chỉnh lại bộ quần áo như thể vẫn còn đang trên máy bay.

“Văn phòng của chủ tịch ở tầng mấy?”

“Quý khách đến đây để gặp chủ tịch ạ?”

“Cô không biết chủ tịch có một tình nhân trẻ hả? Chính là tôi đây.”

Thái độ nhã nhặn được đào tạo kỹ lưỡng của cô lễ tân đã giảm sút ngay tức khắc, cô liếc nhìn dung mạo của Han Kyul. Áo vest da màu xanh, một chiếc khăn cổ dài thay thế cho chiếc cà vạt, chiếc quần dài màu xám, và đội một chiếc mũ lưỡi trai. Han Kyul cũng chắm chú nhìn cô bé lễ tân, đặc biệt là đôi môi tô son đỏ chót của cô.

“Quý khách … có hẹn trước không ạ?”

“Hẹn à? Có không nhỉ? Hmm… tôi không nhớ nổi.”

“Ah, nếu vậy thì, tôi có thể nói với chủ tịch là ai đang tới đây ạ?”

“Nhân viên massage riêng.”

“À… vâng…tất nhiên rồi. Xin đợi một phút ạ. Tôi sẽ gọi điện ngay.” Cô nhấc điện thoại và quay nhẹ người đi.

“Nói với bà ý nếu không gặp riêng thì tôi sẽ không lên đâu,” Han Kyul nói với lễ tân và quay người chống tay lên bàn và nhìn ngó xung quanh. Đúng lúc đó, có tiếng bước chân lại gần. Một người đàn ông đang đi bằng qua hành lang và tiến về phía thang máy. Hắn có thể nhận ra những người đi lại trong tầm nhìn của hắn.

“V-vâng….. nhân viên massage ….. Ah, vâng. Tôi hiểu ạ.”

Han Kyul quay lại hỏi cô bé lễ tân vừa hấp tấp trả lời điện thoại,

“Hôm nay ngày bao nhiêu nhỉ?”

“Dạ?”

“Hôm nay là ngày gì mà tôi thấy bao nhiêu ông bà già đến đây thế?”

“À… hôm nay có hội thảo về chiến lược quản lý toàn cầu, thưa quý khách.”

“Ở đây?”

“Vâng, ở phòng họp trên tầng 11…”

“Lúc 10 giờ đúng không?”

“Vâng.”

“Ha!”

Có vẻ như mình lại có trò để vui rồi đây.

“Văn phòng chủ tịch ở tầng 23. Nếu quý khách rẽ trái khi ra khỏi thang máy, văn phòng sẽ ở ngay ……….”

“Cô…….” Han Kyul đọc tên cô gái từ tấm thẻ nhân viên “Cô Yuh Sun Ae. Khoảng 10 phút nữa sẽ có 1 cuộc gọi từ phòng chủ tịch. Khi nào nhận cuộc gọi, cô hãy để lại lời nhắn giúp tôi. Nhân viên massage đội nhiên bị chuột rút ở ngón tay nên phải đi ngay. Và cô cũng không có lý do gì để gọi lên phòng chủ tịch trước cả. Bây giờ, nếu cô xin lỗi tôi.”

“Ah, xin lỗi ……” Nhưng Han Kyul nhanh chóng quay người và biến mất khỏi hành lang.

“Cô đúng là ngốc. Cô không nhận ra trò lừa phỉnh à? Đấy là những gì cô phải nhận vì sự hám lợi của mình đấy.”

Vừa đi xuống tầng hầm hắn vừa lẩm bẩm cho tới khi hắn nghe thấy tiếng nói vọng ra từ phía cầu thang. Tuyệt thật. Chắc chắn là có nhiều người mà mình biết đây. Không còn cách nào khác, hắn nấp vào phía sau cánh cửa.

“Chắc chắn sẽ là một cảnh đáng xem đây.. Một màn pháo hoa rực rỡ.”

“Cái gì sẽ phát nổ nhỉ? Một người là lửa, một người là băng. Thể nào họ cũng sẽ ngấm ngầm chống lại nhau cho mà xem. Có lẽ sẽ phải gầm gừ với nhau một lúc rồi mới kết thúc được.”

“Sẽ có một người nữa. Đấy là mẹ của anh Han Sung.”

“Nếu thế thì cán cân sẽ nghiêng về phía này rồi. Cậu cũng là lửa. Lửa chống lại lửa. Em đoán thế.”

“Nếu tất cả đại biểu đến, không hiểu bà có tới không nhỉ? Anh nghĩ thế nào, hyung? Anh nghĩ bà sẽ đứng về phía nào?”

“Làm sao anh biết bà nghĩ gì được cơ chứ?”

“Trong một lần nói chuyện bà đã nhắc tới Han Kyul rồi đấy.”

“Đây không phải là cuộc chiến của tụi trẻ. Chẳng có gì phải tranh cãi cả. Người chết thì đã chết rồi, và chẳng có luật nào quy định rằng con trai cả sẽ trở thành người đại diện cả. Anh không biết mọi người đang nghĩ gì nữa. Nếu chúng ra cứ cãi nhau về những chuyện như thế này thì sẽ làm xấu đi danh tiếng của gia đình. Như thế thì sẽ rất tồi tệ.”

“Nếu anh nói thế đứng trên quan điểm của anh Han Sung thì thật không công bằng vì ảnh đã có được ngôi vị phù hợp với ảnh rồi. Han Gyu thì sẽ không muốn bỏ lỡ cơ hội này cho tới khi ảnh đạt được nó. Hãy xem cách mà ảnh gọi Han Kyul đến kìa, anh có nghĩ là nếu mình chờ đợi thêm một thời gian nữa thì sẽ đến lượt chúng mình không? Anh có nghĩ vậy không, hyung?”

“Anh thậm chí chẳng muốn nó chút nào. Cho tới khi nào những con ếch điên khùng này chưa bước vào và làm rối tung mọi thứ lên thì anh sẽ cảm ơn vì điều đó.”

Em họ hắn nở nụ cười gượng gạo. Cho đến lúc tiếng cười tắt hẳn, Han Kyul vẫn không nhúc nhích. Hắn vẫn đang đứng yên để ẩn nấp. Cuối cùng, hắn quay người bỏ đi, cầu thang đã yên ắng trở lại. Hắn bước xuống cầu thang và siết chặt nắm đấm. Hắn cười nhếch mép.

Những con ếch điên khùng, huh?

Khi Han Kyul vào bãi đỗ xe, một chiếc xe màu trắng đã đỗ ở bên cạnh chiếc xe của hắn. Han Kyul đang thò tay vào túi lấy chìa khoá thì nhìn thấy đôi mắt của người lái chiếc xe trắng đang nhìn mình.

Chết tiệt, hôm nay là ngày gì không biết?

“Wow, có phải Han Kyul đây không nhỉ?”

Han Kyul hờ hững đưa tay ra bắt tay Han Sung và nói,

“Đã lâu không gặp. Thời gian có vẻ cũng không ủng hộ anh lắm nhỉ?”

“Anh vẫn chưa tới 30 mà.”

“Khi nào 30 tuổi thì bảo em nhé. Em sẽ đặt trước chỗ cho anh ở nhà dưỡng lão Silver Town. Ít ra đấy là điều duy nhất em có thể làm cho anh, hyung ạ.”

“Em vẫn chẳng thay đổi gì cả?”

Trong số anh em họ của Han Kyul, Han Sung là người hắn cảm thấy dễ chịu nhất. Khi cha Han Sung mất, mọi chuyện đáng lẽ sẽ thay thổi theo chiều hướng ngược lại, nhưng Han Kyul không hề gây khó chịu cho Han Sung. Về phần Han Sung, anh ta vẫn đối xử với Han Kyul như 3 năm trước. Lý do duy nhất mà họ vẫn đối xử với nhau như vậy là bởi vì họ đều biết rõ cái gì họ thích và không thích, cũng như không bao giờ cố gắng để giấu diếm quan điểm của mình. Nói cách khác, họ là tuýp người có thể tranh cãi hay đấu tranh vì quan điểm của mình mà vẫn có thể là bạn bè.

“Em đến đây khi nào thế?

“Em cũng chẳng biết nữa. Vài ngày trước? Vài giờ trước? Có cảm giác như em vẫn còn đang trên máy bay.”

“Em đã tới gặp bà chưa?”

“Ha, em có điên đâu. Em sống cùng nhà, vậy tại sao em lại phải đến đây để gặp bà cơ chứ?”

“Nhưng đúng là em có điên mà.”

Han Kyul khịt mũi, xoay xoay chìa khoá trên tay, dài giọng,

“Em đi câu cá đây.”

“Em đang nói với anh em thật sự là tay thợ câu rất cừ đấy hả, Choi Han Kyul?”

“Thế bà có tham dự những chương trình như thế không? Bộ mặt lạnh như tiền của bà ngày càng đẹp đấy. Một chiếc xe hơi mới cũng có thể là vật đổi chác với bà chỉ trong 10 phút nhỉ.”

“Giải quyết cũng không tồi đâu.”

“Em chuẩn bị hết rồi, cần câu, dây thép. Đi vào hang cọp mới biết hôm nay là ngày tất cả lũ cọp tụ tập lại với nhau để mài vuốt cho sắc. Chúa ơi, con sợ quá, con phải đi ngay thôi.”

“Có phải em không cảm thấy hứng thú gì với công ty không?”

“À, nếu em cảm thấy hứng thú thì cuộc sống của anh và mọi người sẽ bớt thú vị đi đúng không?”

“Tại sao một người chẳng làm cái gì hết lại quan tâm thế nhỉ?”

“Em không muốn trở thành quả bóng trong chân mấy ông bà già.”

“Ít ra thì em cũng có thể nhập cuộc mà.”

“Để làm gì chứ? Có quá nhiều trò vui trên thế giới này. Nếu anh thấy mệt, tại sao anh không đi nghỉ nhỉ?”

“Những lời nói của em đầy gai rồi đấy.”

“Anh có thể nhổ chúng ra rồi nghe hoặc bỏ chúng ngoài tai là được mà.”

“Chẳng có loại vaccine nào có thể kháng lại thuốc độc của em cả. Nó ngày càng ác nghiệt hơn rồi đây.”

“Cứ vậy đi. Sau khi sống một cuộc sống như thế thì đi tiếp cũng chẳng có gì sai cả.”

Han Sung nhìn đồng hồ và cầm chiếc cặp xách lên.

"Anh phải đi bây giờ đây."

"Đừng lấy em ra làm cái cớ để đến muộn đấy. Không ai, kể cả bố hay anh Han Gyu biết em tới công ty hôm nay đâu."

"Vậy sao em không lên gặp mọi người rồi hãy đi?"

"Sao phải thế. Này, em và anh lại đi gặp người đàn bà ghê gớm đấy nhé. Anh biết chúng ta trở về cùng nhau mà đúng không?"

Han Kyul liếc nhìn phản ứng của Han Sung nhưng anh ta chẳng biểu lộ thái độ gì cả. Bộ mặt lạnh lùng của bà chắc là gien trội rồi.

"Anh có biết hay không hả?"

"Anh không quan tâm."

"Ooh, lạnh quá. Anh được gọi là băng đúng là không sai tẹo nào."

"Đi đi. Em cũng mệt sau một chuyến bay dài rồi, gọi điện đi."

"Cho ai? Người đàn bà ghê gớm ý hả?"

"Đúng là thằng ngốc."

"Thôi được rồi. Làm việc của anh đi." Han Kyul vào trong xe, vẫy tay với Han Sung, lúc này đã đang đứng đợi ở thang máy. Hắn làu bàu và lái xe ra khỏi bãi,

"Có chuyện gì với những mối quan hệ ràng buộc của mấy gã đó nhỉ? Có phải công ty đã khiến họ như thế không?"

<Phần 2> Ngủ đến 17h

Ngủ cả ngày với cái dạ dày rỗng tuyếch nhưng cũng chẳng có vấn đề gì cả.

<Phần 3> Bắt đầu uống lúc 17h

Gặp gỡ mấy gã bạn thân, rất thoải mái vì họ không phải là họ hàng hay bợm nhậu.

~Hết phần 3~


còn tiếp

V.trans by cunxinh
Nhật ký bình chọn chủ đề này thời gian gần đây
  • axon Tiền +10 Hâm mộ cunxinh wé chòy! 21-7-2008 21:49

TOP

Xem film rồi nhưng đọc vẫn thấy hay , thấy cuốn hút :X Cảm ơn bạn đã dịch :X

TOP

hix,mong cho duoc xem tiep qua(*_*)
Edited by axon: hix, mong chờ được xem tiếp quá(*_*)


@galaxy21286: hic, mong chờ lần sau bạn gõ bằng tiếng Việt có dấu(^_^)

TOP

xin lỗi mọi người,mình hấp tấp quá nên quên đánh tiếng Việt có dấu(^_^)

TOP

Em cún dịch hay quá. ^^

Kelly là một người rất hâm mộ Coffee Prince Drama, vậy nhưng đọc truyện vẫn thấy vô cùng thú vị. Có vẻ như phim đã "nữ tính" Eun Chan đi nhiều thì phải. Chan trong truyện ngầu hơn, tham ăn hơn, đúng là giống boy 100%.

Những lời thoại của truyện vui ghia. Cách dịch của cún cũng trôi chảy lắm ... em ráng dịch đều nha, có rất nhiều người ủng hộ em đó !!!

TOP

Chào cả nhà, em rất vui vì mọi người đã ủng hộ em. Đợt này em bận học hành quá, bài vở liên miên nên cũng chẳng có mấy thời gian rảnh rỗi cả. Đợt trước em còn hay vào 888 ở đây chứ đợt này lâu lâu mới vào 1 lần , ào ào được 1 chút rồi lại phải out. Chính vì cậy tiến độ dịch của em không được đều như trước, mong mí ss thông cảm cho em nhé. Thật sự bản thân em cũng rất thích đọc truyện này vì xem phim đã thấy thik rùi, đọc truyện cũng vẫn thấy lôi cuốn nên chắc chắn là em sẽ dịch cho tới hết truyện mới thôi :p Em sẽ cố gắng dịch nhanh nhất trong thời gian có thể, cũng hok dám hứa trước là bao lâu nhưng em sẽ cố gắng.
Còn đây là phần tiếp theo ạ^^

<Phần 4> Sáng hôm sau, 10h50: Vấn đề với phụ nữ

Han Kyul đang nằm xoay bên nọ bên kia trên giường. Đột nhiên đầu óc hắn choáng váng, có cảm giác như 20 con sóc đang chạy nhảy trong đầu. Hắn ôm lấy đầu và giật xuống.

"Ugh..."

Ngay cả tiếng lầm bầm của mình hắn cũng cảm thấy nhức óc. Có một giọng nói từ nơi nào vọng đến. Có lẽ là những con sóc đang nói chuyện với nhau.

“Ôi Chúa ơi, cái gì thế này?”

“Salad cá hồi.” Con sóc cái hỏi và con sóc đực trả lời.

“Oh, cá hồi! Trông nó ngon quá.”

“Chúng mình ngồi xuống ăn đi.”

Từ khi nào mà lũ sóc lại bắt đầu ăn cả cá nữa thế nhỉ? Có mùi gì đó thơm lắm. Chắc chắn không phải là mùi cá rồi.

“Obba, dậy đi. Em gọi phục vụ phòng rồi. Nào, dậy ăn sáng thôi.”

Có cái gì đó đang lay lay vai hắn. Hắn mở một mắt và liếc nhìn một cách khó khăn vì ánh đèn màu hồng bừng lên khiến hắn chói mắt. Hắn cố gắng nhìn và thấy một mái tóc màu nâu.

“Ai đấy?”

“Ôi nào, obba. Anh có muốn đi rửa mặt trước không? Anh có khát không? Em sẽ mang nước đến cho anh nhé.”

Han Kyul, cẩn thận không muốn lặp lại sai lầm đáng tiếc, từ từ đứng dậy. Người hắn nóng ran lên, mí mắt hắn thì nặng trịch. Đầu óc hắn vẫn quay cuồng và hắn phải đưa tay lên day 2 bên thái dương. Bây giờ thì chỉ còn lại 10 con sóc thôi. Hắn từ từ xoay cái cổ đang đau dừ và nhìn quanh. Một cái bàn trang điểm nạm vàng. Một chiếc bàn kiểu cách, một bộ ghế sofa và một cái giường. Đây đúng là phòng khách sạn của hắn mà.

“Obba, nước của anh đây.”

Hắn nhìn thấy nụ cười dễ thương của cô gái khi đưa tay lấy cốc nước. Yup, hắn không biết cô gái đấy. Dù sao đi nữa, hắn vẫn cầm lấy cốc nước và uống liền một hơi. Ai thế nhỉ?

“Oh!”

“Bây giờ thì anh đã nhớ ra chưa?”

“Cô! Cô đã bày ra tất cả____!”

“Chúc anh buổi sáng tốt lành~”

Có chuyện quái gì với người đàn bà này thế nhỉ? Hắn đẩy cô gái ra trong khi cô đang cố gắng ôm lấy hắn và kéo hắn ra khỏi giường. Hắn bị trượt chân vì đầu óc vẫn còn choáng váng, nhưng hắn nhanh chóng đứng thẳng dậy.

“Cái loại con gái gì mà vẫn không hiểu khi người ta đã nói ‘không’ cả tá lần như thế huh?” Han Kyul đi vòng ra và mặc vội chiếc quần dài. “Màng nhĩ của cô bị thủng hay cái đầu của cô hả?”

“Dù anh có phản đối như thế nào đi nữa thì cũng không thể thay đổi định mệnh của chúng mình được đâu.”

“Cái gì? Định mệnh quái gì hả?”

“Em vẫn còn nhớ cái khoảnh khắc mà em nhìn thấy anh, ‘Chính là người đàn ông này! Người đàn ông của đời tôi!’”

“Huh!”

“Em sẽ đối tốt với anh mà. Em đã yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi. Em nghĩ em đã bắt đầu thích anh rồi đấy.”

Những lời nói đấy làm hắn tỉnh hẳn. Máu trong tim hắn như đông lại. Ngay cả ấn tượng tốt đẹp đầu tiên của hắn về cô cũng biến mất. Trên thực tế, hắn bắt đầu cảm thấy ghét cô như ghét một tên kẻ thù đáng nguyền rủa.

Đối tốt với tôi à? Đối tốt cái gì chứ? Điều duy nhất hắn có thể nói là nốc rượu vào cái dạ dày rỗng tuyếch khiến hắn cảm thấy đau nhức trong người. Nhưng những cảm giác này không phải là do phản ứng hoá học. Nói như thế thì thật không công bằng. Cô không thể nói gì nếu người khác đang thay đổi, vì bất kỳ thứ gì hoặc cho dù họ không thay đổi vì bất kỳ thứ gì đi chăng nữa. Cô thậm chí còn không biết “những thứ đó” là cái gì nữa kia.

“Vậy rồi sao? Thế nào nữa hả?”

“Sao mình không ăn sáng đi đã? Anh không đói à? Em thì đói lắm rồi đây.”

Han Kyul lạnh lùng đẩy tay người phụ nữ ra khi cô đang định vòng tay ôm lấy hắn.

“Ow!”

“Tôi đã nói với cô cả tá lần rồi, đừng động vào người tôi.”

Cô gái vừa xoa tay vừa liếc nhìn hắn.

“Cô muốn gì ở tôi? Tại sao cô phớt lờ đi khi tôi bảo tôi không cần cô và vẫn tiếp tục làm phiền tôi cả đêm thế hả? Lý do tại sao, huh? Có phải những gì tôi nói chẳng có ý nghĩa gì với cô không thế?!”

“Có thật là anh không muốn em chạm vào người anh không?”

“Bộ trông tôi giống phụ nữ lắm hả? Nói rằng tôi không muốn trong khi tôi rất muốn à?”

“Vậy thì tại sao? Tại sao anh lại không thích? Em chưa gặp người đàn ông nào mà lại không thích phụ nữ đâu.”

“Ồ, thế thì đây là lần đầu tiên cho tất cả mọi thứ đấy. Còn bây giờ thì biến ngay khỏi tầm mắt của tôi trước khi tôi nổi cáu lên.”

Han Kyul vừa đi vào nhà tắm vừa nhìn cô gái vẫn đứng đó không hề nhúc nhích và nói,

“Cô có muốn tôi xé xác cô ra làm hai mảnh không hả? Có phải cô muốn như thế không? Chỉ vì tôi là bạn của anh trai cô mà cô nghĩ rằng tôi là món hời của cô đấy hả? hay là cô cần tiền? Tôi không có tiền mặt, nhưng tôi sẽ đưa cô thẻ tín dụng của tôi. Đây. Cô có muốn lấy không?”

Vừa nói hắn vừa rút cái ví trong túi quần ra.

“Obba, những lời nói của anh cay độc quá rồi đấy.”

“Cô có muốn tôi gọi cho Do Hun giúp cô không? Nếu cô không phải là em gái cậu ấy thì tôi đã túm tóc cô quẳng ra ngoài từ lâu rồi. Để xem đến lúc đấy cô còn có thể nói đến định mệnh gì nữa hay không, nhưng tôi không muốn làm như thế chỉ vì Do Hun. Vậy nên cô hãy nhanh chóng ra khỏi đây trước khi tôi gọi cho anh trai cô.”

“Gọi cho anh ấy đi.”

Thật tệ, cô gái vẫn đứng ở đấy. Còn Han Kyul thì đã quá bực dọc. Tại sao cô gái lại quá tin tưởng vào hắn như thế được nhỉ? Tại sao cô lại không rời khỏi đây khi hắn còn nhẹ nhàng với cô?

“Nếu gọi cho anh trai em thì anh định nói gì với anh ý? Anh sẽ giải thích với anh ý thế nào về việc em ở đây với anh?”

Ngay cả khi mắt Han Kyul càng ngày càng lạnh lùng và tỏ rõ sự căm ghét, cô gái vẫn đứng hoa tay múa chân như đang trong buổi đi chơi thú vị.

“Thay vào đó, sao anh không gọi điện cho mẹ em? Bà có lẽ sẽ không quá tức giận vì em đã ngủ với anh đâu. Mẹ vợ thì luôn luôn tha thứ cho con rể mà.”

“Hôm qua anh thấy thế nào?”

“Cái gì? Cô đang nói cái quái gì thế hả?”

“Chỉ là em nghĩ anh vẫn chưa tỉnh táo hẳn thôi.”

“Chính anh đã đề nghị mà. Anh say đến mức chẳng còn nhớ gì nữa sao.”

“Thôi trò đặt bẫy của cô đi!”

Đúng là Han Kyul đã say bí tỉ. Và việc cãi nhau với cô gái điên khùng này từ sáng sớm hôm nay cũng đủ để hắn say khướt rồi!

“Thậm chí cô có trần truồng trước mặt tôi thì tôi cũng chẳng hề có chút xíu cảm giác gì đâu.”

“Em rất tiếc, nhưng tối hôm qua thì lại hoàn toàn khác đấy.”

“Ha, cô là ai thế, một kẻ đại bịp à? Nói về định mệnh của cô, tình yêu từ cái nhìn đầu tiên, dối trá những điều đấy dễ dàng với cô lắm hả?”

Như thể còn một chút lương tâm cắn rứt, cô gái thụt người ra sau. Cô bặm môi, mắt thì rớm lệ. Hắn có thể nói rõ cả kế hoạch của cô. Thở dài ngao ngán, hắn nói với giọng cực kỳ lạnh nhạt,

“Tôi sẽ chỉ nói với cô nốt lần này nữa thôi, vì vậy hãy nghe cho rõ đây. Nếu tôi chết và người ta đưa tôi xuống nhà xác, nếu bác sỹ tiến hành mổ tử thi cho tôi là phụ nữ thì tôi vẫn có thể bật dậy đấy. Con người tôi là như thế. Cô hiểu chưa? Tôi thậm chí còn chưa bao giờ động tay vào phụ nữ nếu tôi còn thức, ý tôi là nếu hoàn toàn thức, tôi còn có thể xâu được cả sợi mỳ qua lỗ kim nữa. Vì vậy nếu tôi động vào người cô suốt đêm hôm qua, thì tôi sẽ tự tử ngay bây giờ và ngay tại đây. Bây giờ, nếu cô hiểu những gì tôi nói thì hãy lặng lẽ ra khỏi đây ngay. Còn nếu cô định lặp lại một lần nữa thì tôi sẽ gọi điện ngay đến bệnh viện của bố cô đấy. Hiểu chưa?”

Nước mắt bắt đầu tuôn lã chã trên khuôn mặt của cô gái. Han Kyul phớt lờ và đi vào nhà tắm. Hắn chẳng bao giờ có cảm giác gì khi nhìn thấy nước mắt của đàn bà. Điều duy nhất khiến hắn phải suy nghĩ bây giờ là có phải nước mắt cũng là một phần trong kế hoạch hay không vì cô gái trông hoàn toàn sợ hãi.

“Ugh… cái đầu của tôi…”

Chết tiệt! Hắn không thể nhớ gì hết cả. Hắn có thật đã động vào người cô gái? Không hiểu có chuyện gì với thằng cha Do Hun nhỉ? Nó thậm chí còn chưa bao giờ quan tâm đến em gái nó. Đúng là chết tiệt!

Càng cố gắng nhớ lại, đầu hắn càng ong lên, những hắn phải cố để nhớ ra. Những gì bây giờ hắn còn nhớ là hắn đã rời bữa tiệc khá sớm và đi vào thang máy. Đầu tiên, bữa tiệc chỉ có mấy người bạn của hắn. Nhưng rồi sau đó, càng lúc càng nhiều người mà hắt không biết mặt tới dự, trong đó có cả em gái của Do Hun và bạn của nó. Khi bữa tiệc đến lúc sôi động nhất, tất cả đã hỗn loạn cả lên thì hắn nghe thấy có tiếng ai đó nói “Này, thôi bỏ đi, hắn đang định nhai mày rồi nhổ bỏ đi như miếng kẹo cao su đấy,” và “Thôi, đừng dây vào loại người như hắn. Cậu lại khiến bản thân cậu bị tổn thương đấy.”  Lúc đó, mọi thứ trở nên ồn ào loạn xạ. Khi có ai đó đến bên và choàng tay qua người hắn thì tất cả những gì hắn nghĩ trong đầu chỉ là muốn về nhà đi ngủ.

“Nếu đấy không phải là một con đỉa thì mình chẳng biết gọi là gì nữa. Tại sao cô ta lại theo mình về đến đây nhỉ? Không thể nào, mình không thể cho cô ta vào nhà mà không cáu gắt nhặng lên được …”

Sau khi tắm xong, hắn xịt một ít nước hoa và choàng cái áo ra ngoài. Khi hắn vào phòng để lau khô tóc thì căn phòng đã trống trơn. Hắn nghĩ, cuối cùng cô ta cũng đã bỏ đi và bắt đầu cảm thấy bớt căng thẳng khi nghe thấy tiếng gọi từ bên ngoài phòng khách.

“Choi Han Kyul đâu rồi?”

“Xin lỗi ai đang gọi đấy ạ?”

Chết tiệt thật! Giọng nói nức nở vừa đi khỏi thì cái giọng xấc xược ngạo mạn là từ đâu tới? Chết tiệt!

“Ôi, thật không tin được là cô vẫn không hiểu đấy …” đang nói, Han Kyul bỗng nhiên im bặt. Mẹ hắn đang đứng ở phòng khách. Hắn bất giác thở dài.

“Cô có thể đi được rồi đấy.”

“Dạ?”

“Tai cô đúng là nghễnh ngãng rồi. Nghe này, cô kia, tôi là mẹ nó, vậy nên tôi là số 1. Cô đi ra đi. Giờ thì cô đã hiểu chưa hả?”

“Ồ, ch-cháu chào bác, bác khoẻ không ạ?”

“Chào hỏi chẳng có ích gì đâu.”

“Vậy… cháu đi trước ạ…”

Người phụ nữ quay lưng lại, khuôn mặt đầy vẻ thách thức. Han Kyul cười cay đắng.

Đúng là tồi tệ. Ôi, phụ nữ. Những rắc rối của hắn lúc nào cũng gắn liền với phụ nữ.

Hắn cảm nhận thấy mùi cà phê thơm nức toả ra từ phía cái bàn. Bữa sáng đã nguội ngắt rồi. Hắn nhấc tách cà phê lên, nhìn xuống mấy cái nút của chiếc máy pha cà phê tự động rồi vặn người.

“O-obba, gặp lại anh sau nhé.”

“Cô bé, đợi chút đã.”

“Dạ?”

“Cưng này, con không kiểm tra lại xem có mất cái muỗng hay cái dĩa nào không hả? Phải chắc chắn là không có gì mất mát cả. Kiểm tra cẩn thận vào. Sau này con không muốn trở thành nạn nhân của một vụ hiểu lầm đúng không?”

“C-cái gì? Bác đang nói với cháu đấy ạ?”

“Không, tôi đang nói với con trai tôi. Ôi Chúa ơi, đúng là tai cô nghễnh ngãng thật rồi? Sao cô lại có thể giương lên mắt nhìn người lớn như thế hả? Đúng là đứa con gái hư hỏng.”

Han Kyul phớt lờ khuôn mặt đỏ bừng lên của cô gái lúc này đang đứng ở trước cửa, còn mẹ hắn thì đang ngồi trên ghể, rôi đi lại chỗ bộ sofa.

“Chuyện quái gì không biết!! Thật không thể tin được!”

“Thái độ của mày thật khó chịu. Nhân nói đến chuyện này, bỏ cái ví của mày ra đây. Mở nó ra và bỏ hết ra xem nào.”

“Tại sao bà lại làm như thế? Có phải bà định nói tôi đã ăn cắp cái gì không thế?”

“Mày nói lạ thật. Tao có nói là mày ăn cắp cái gì không hả? Có phải lương tâm cắn rứt của mày lên tiếng không hả? Hmm?”

“Ôi, Chúa ơi, thật không thể tin được chuyện chó chết gì đang xảy ra nữa.”

“Mày dám nói như thế trước mặt người lớn hả? Mày học cái kiểu đấy ở đâu thế hả? (thở dài) Mẹ thật không nên khó chịu vì điều đấy. Con yêu, đừng bao giờ giao du với cái loại con gái hạ đẳng như thế nữa nhé?”

Sau khi cánh cửa đóng sầm lại, mẹ hắn bắt đầu cười ha hả.

“Ôi con nhóc đấy thật ngu ngốc! Ôi, đúng là buồn cười quá.” Tiếng cười như trẻ con của mẹ hắn ngày càng lớn. Khi cảm thấy không thể chịu đựng hơn nữa tiếng the thé đấy, Han Kyul hỏi.

“Sao mẹ lại biết con ở đây thế?”

“Sao mẹ lại không biết cơ chứ? Mẹ biết tất cả các quán bar, salon, khách sạn, phòng tắm hơi mà con thích đến.”

“Mẹ có muốn biến con trở thành một thằng con trai núp váy mẹ không thế? Nếu mẹ cứ để kệ con thì con sẽ tự trở về nhà. Tại sao mẹ lại phải tìm mọi cách để đến đây bảo con về thế?”

“Thế con có biết con với mẹ đã nói chuyện với nhau được mấy câu kể từ khi con trở về nhà sau 3 năm ở nước ngoài không hả? Đây là lần đầu tiên mẹ con mình nói chuyện với nhau kể từ tối đầu tiên khi cả nhà có bữa ăn tối như một gia đình bình thường đấy. Này, có phải cà phê không? Mùi thơm đấy. Lấy cho mẹ 1 tách.”

Han Kyul nhấn cái nút và một tách cà phê đã được rót trước mặt mẹ hắn. Trên bàn tay đang nâng tách cà phê lên của mẹ hắn có một chiếc nhẫn gắn một viên ngọc lục bảo to tướng. Trang sức cũng lấp lánh trên tai và cổ của bà. Han Kyul chưa thấy một người phụ nữ nào tiêu xài hoang phí đến như thế. Khi mẹ hắn không trang điểm, trông bà cũng giống như bất kỳ người phụ nữ bình dân nào khác. Chính vì bà biết rõ dung mạo của mình thế nào nên bà cố gắng trang điểm thật nhiều. Bà ăn vận như những con vẹt Nam Mỹ, dán bộ mi giả và đeo thật nhiều trang sức. Và bà tin rằng bà đã trở nên rực sáng.

“Ai đấy?”

“Chẳng có ai cả.”

“Mẹ tin con vì cuộc sống của con lúc nào cũng trong sạch. Và thậm chí nếu có vấn đề gì thì con cũng sẽ không giấu diếm đúng không?”

“Mẹ hãy đi vào ý chính đi.”

“Con về nhà đi. Thật kinh khủng khi me, bà con và chị dâu con phải ngủ ở nhà một mình. Mẹ có 2 người con trai nhưng công ty đã lấy mất một đứa rồi. Nếu mẹ biết trước điều này xảy ra thì mẹ đã sinh thêm 2 đứa nữa rồi.

“Vậy tại sao mẹ không tính cả bố nữa?”

“À, đúng thế. Bố con cũng là một người đàn ông của gia đình đúng không? Đã lâu lắm rồi mẹ không nhìn thấy ông ý.”

“Và con thấy đấy cũng là khoảng thời gian để mẹ có thể đi mua sắm lu bù mà. Trông mẹ có vẻ mệt mỏi rồi đấy. Sao mẹ không đi Hong Kong hay đâu đó du lịch một chuyến nhỉ?”

“Tsk, tsk, con bất lịch sự quá đấy.”

Han Kyul đặt cái tách cà phê đã uống hết xuống bàn rồi đứng dậy. Hắn chỉnh lại cái áo, thắt lại khăn quàng rồi nói với giọng cáu kỉnh,

“Hôm nay con sẽ về nhà, vậy nên mẹ có thể về được rồi. Dù sao đi nữa thì một CEO bù nhìn vẫn nên giữ cái chỗ của mình ở công ty chứ.”

“Mẹ chỉ ở đấy cho đến khi nào con nhận vị trí đó, con biết điều đấy chứ? Mẹ biết tại sao mẹ phải giữ vị trí đấy chứ. Vậy khi nào con sẽ đến công ty làm việc?”

“Con đã nói với mẹ là sẽ không có chuyện đó đâu.”

Han Kyul quay trở lại phòng. Đấy chính là lý do vì sao hắn lảng tránh cuộc họp mặt gia đình sau khi trở về Hàn Quốc. Ngay khi mọi người nhìn thấy hắn, thể nào họ cũng hỏi khi nào hắn sẽ vào công ty làm việc. Đấy cũng chính là lý do vì sao hắn bị ép quay về. Hai năm trước, bác ruột hắn đã mất, và bố hắn được tiếp quản công ty. Đột nhiên, Han Kyul trở thành một người quan trọng với công ty. Bố hắn cố gắng bằng cách nào đó sẽ để cho hắn tiếp quản công ty nhưng không có kết quả. Han Kyul không nghe lời, hắn sợ và cảm thấy ghét cái suy nghĩ sẽ đơn độc dấn thân vào cuộc chiến kéo dài này.

Hắn mặc lại quần dài và mặc thêm cái áo sơ mi trong khi mẹ hắn đi vào phòng thay đồ.

“Tại sao?”

“Chỉ là con không muốn thôi.”

“Chẳng lẽ con không có bất cứ tham vọng nào à?”

“Không.”

“Vậy thì hãy nghĩ đến trách nhiệm làm con đi. Ông ý là bố con. Thậm chí nếu có ai đó chĩa mũi dùi vào bố con thì ít nhất con cũng nên đứng ra và giúp đỡ ông ý.”

“Tại sao mẹ lại nghĩ con có đủ khả năng để làm những việc như thế?”

“Ý con là sao?”

Han Kyul siết lại cái khoá ở thắt lưng và cầm chiếc áo khoác da lên. Hắn tiến về phía mẹ hắn,

“Cả thế giới này đều biết ông đã kìm tay bác cả lại. Sau đó bố và các anh đã tiếp tục cuộc chiến này. Thử tưởng tượng nếu con cũng tham gia vào cuộc chiến đấy, mọi người sẽ nói gì? Mẹ có nghĩ rằng mọi người sẽ nói chúng ta quá hám lợi và rằng ta đang cố gắng để chiếm mọi thứ không?”

“Vậy chẳng lẽ con không nghĩ rằng ít ra thì con cũng có khả năng như các anh họ con sao?”

“Vậy khi nào thì các anh sẽ thôi không can dự nữa? Oh, chẳng lẽ chúng ta  không hiểu được điều đấy. Đúng là hỗn loạn. Tại sao chúng ta không cãi cọ về một bát cơm nhỉ?”

“Con cường điệu mọi thứ lên rồi đấy, con yêu.”

Han Kyul đi qua chỗ mẹ hắn để vào phòng ngủ, mặc chiếc áo khoác và đưa mắt nhìn quanh tìm cái mũ của hắn. Nhưng hắn không tìm thấy nó ở đâu cả. Khi hắn trở lại phòng thay đồ, mẹ hắn vẫn đứng ở bàn trang điểm, tay cầm cái mũ.

“Con nghe nói mẹ đã từ chối tới gặp bà.”

“Bà muốn gặp mẹ đúng vào lúc CEOs có cuộc họp. Mẹ không phải con ngốc đâu.”

“Tsk, tsk. Có vẻ như bà đặt mồi chưa đủ khéo léo để bắt được một con gấu trúc láu cá như thế.”

“Mẹ nên rời khỏi đây.”

“Cầm lấy.” Mẹ hắn đưa cho hắn một chiếc điện thoại di động đời mới nhất.

“Có gắn thiết bị theo dõi đấy nên tốt nhất là lúc nào con cũng phải mang nó theo.”

“Tất nhiên rồi mẹ. Đừng có nghe trộm là được.” Sau khi nhìn thấy Han Kyul bỏ chiếc điện thoại vào túi áo, mẹ hắn nói,

“Bố con nói sẽ cưới vợ cho con đấy.”

“Sao ạ?”

“Đấy là tối hậu thư của bố con. Con phải đi làm ở công ty hoặc là phải cưới vợ.”

“Mẹ, mẹ có nghe nhầm không đấy? Han Kyul thấy ý tưởng đấy thật lố bịch, nhưng hắn vẫn thấy lạnh sống lưng.

“Đúng như thế. Mẹ đến đây vì bố con đã đề nghị mẹ. Ông ý nói cuối ngày hôm nay con hãy đưa ra quyết định và nói lại với ông ý.”

“Chuyện quái gì thế không biết? Và mẹ chẳng buồn nói gì khi ông ý nói như thế hả mẹ?”

“Thế mẹ phải nói gì với bố con nữa? Cho dù mẹ là tuýp phụ nữ hiện đại nhưng mẹ vẫn phải nghe theo những yêu cầu của bố con chứ.”

“Vậy bà có biết không ạ?”

“Bà nói niềm mong mỏi của bà là có được thằng cháu đích tôn giống như đứa cháu trai bé bỏng nhất của bà. Vậy nên bà rất tán thành ý tưởng đấy.”

“Không thể nào! Chuyện này thật phi lý!”

“Cái gì, chẳng lẽ con không biết rằng có những thứ trên đời này không hề phi lý à?”

Nhìn Han Kyul nghệt mặt ra chẳng nói được câu nào khiến mẹ hắn lại cười toáng lên. Han Kyul thì quá sửng sốt, hắn có cảm giác như không thể thở được nữa và máu trong người hắn cũng không lưu thông nữa.

Bây giờ mọi người đang dùng mọi thủ đoạn để bắt hắn vào công ty. Đúng là nhảm nhí hết biết. Hắn không biết giải quyết chuyện này như thế nào nữa. Như thế là bà hắn không phải đang định cho hắn 1 chiếc xe hơi mà là đang cố gắng để biến hắn thành kẻ trắng tay. Vào công ty làm việc hoặc cưới vợ à? Thà chết còn hơn! Chết tiệt!


còn tiếp

Vtrans by cunxinh
Nhật ký bình chọn chủ đề này thời gian gần đây
  • axon Tiền +10 Chòy oi! Ngưỡng mộ thía!!!^^ 9-8-2008 11:16

TOP

tiểu thuyết Hàn Quốc hay thật e đề nghị các bác dịch thêm tiểu thuyết Hàn em thấy ở bõ mình ít truyện Hàn quá, em thấy mấy truyện tiểu thuyết Hàn Quốc hiện đại hay lắm

TOP

coffee khong post tiếp nũa hả bạn. mình chờ phần tiêp thep hon 2 tuan roi ma khong thấy phần tiếp theo

TOP

Processed in 0.230265 second(s), 6 queries, Gzip enabled.