Tiệm cà phê Hoàng tử số 1
![Tiệm cà phê Hoàng tử số 1 [đang dịch] - Literature & Poetry - ,](http://img208.imageshack.us/img208/5407/hanbook19667700897ck4.jpg)
Nguyên tác : Lee Seon Mi
Quyển tiểu thuyết có tựa tiếng Hàn "Coffee Prince Ilhojeom" được coi như bestseller tại Hàn Quốc vào tháng 7.2007 và được phóng tác thành tác phẩm truyền hình cùng tên qua diễn xuất của Gong Yoo và Yoon Eun Hye.
Translator : Vivian@krfilm.net
Vui lòng không copy sang website khác ...
PHẦN MỞ ĐẦU
Chiếc xe nhập khẩu bóng lộn màu chàm đỗ xịch trước cửa tiệm. Chú Hong, vừa mới mở cửa tiệm cà phê, ngừng tay lau sàn nhà, nhìn chàng thanh niên khoác chiếc áo da màu be bước xuống xe."Xem cách ăn mặc của cậu ta kìa! Còn nữa chứ, chiếc xe đó đẹp thật!"Chú Hong tự nhủ với mình, anh chàng kia không thể nào kinh doanh thứ gì xung quanh đây khi anh chàng nhìn về phía cửa tiệm. Không, phải nói (krfilm.net) là liếc qua thì đúng hơn. Chàng trai nhìn tấm bảng hiệu tồi tàn và và tấm màn cửa bằng nhựa hoa văn là những bông hồng đang che phủ những cánh cửa sổ, mặt anh ta biểu lộ như không thể tin vào mắt mình
"Gì chứ, cậu ta thấy nó xơ xác lắm sao?" - Chú Hong lấy hết sức bình sinh quắc mắt nhìn anh chàng. Thời gian và tuổi tác đã khiến mí mắt chú chùng xuống như một người Mông Cổ phía Bắc, không khác gì một con chó con đang ngủ.
"Đừng có trố mắt ra thế được không? Thật rùng cả mình. Đi đi, đi đi...Không bán cà phê cho mày đâu, để xem tao có bán không..."
Trong khi chú Hong tự lầm bầm, anh chàng kia làm vẻ mặt hạ mình và khẽ lắc đầu. Biểu hiện của anh ta như muốn quát lên "Tôi thà uống loại cà phê tự động rẻ tiền ở trạm xe bus còn hơn uống cà phê ở đây". Nhưng ngay cả như thế, chàng trai vẫn bước về phía cửa tiệm. Anh ta dừng lại ở tấm bảng "Cần thuê người" treo trước cánh cửa kiếng trước khi bước vào trong.
Nó muốn làm việc ở đây sao? Nó à? Không đời nào..Ở tuổi tác cỡ đó..
"Chúng tôi vẫn chưa mở cửa" - chú Hong chuẩn bị lên tiếng, nhưng trước khi kịp mở miệng, chú phải nheo mắt lại.Có thể vì anh chàng đó đứng xoay lưng lại với ánh mặt trời, nhưng cũng hình như trên đầu anh ta có một vầng hào quang vậy. Ánh sáng đó chói đến độ chú Hong không thể nhìn rõ anh ta, (krfilm.net) chú Hong mất cơ hội lên tiếng, và trước khi chú kịp nhận ra, thì anh chàng đó đã ngồi xuống chiếc bàn gần cửa sổ.
"Làm ơn, 1 tách cà phê"
" Oh, được"
Đó chỉ là phản xạ. "Chết tiệt, mình đâu có muốn nói thế.." - chú Hong nghĩ thầm trong lúc bước vào bếp. Cái đồng hồ cúc cu treo trên tường bắt đầu gõ 11 tiếng. Bây giờ chú không thể nói là tiệm vẫn chưa mở cửa. Hơn nữa, trên cửa cũng đã treo bảng rõ ràng : Giờ mở cửa : 11h"
Anh chàng đó đúng là dạng công tử bột thượng lưu hiếm thấy ở khu phố này. Anh ta đúng là rất sạch sẽ và đẹp trai. Khoảng 27 tuổi? Hay 28? Anh ta ngồi nhìn ra cửa sổ, đuôi mắt khá dài. Gương mặt anh ta có chút gì đó sắc sảo và lạnh lùng, nhưng con người anh ta toát ra vẻ gì đó rất vênh váo. Loại vải của chiếc quần anh ta mặc đủ làm mọi (krfilm.net) cô gái mê mẩn, còn chiếc áo khoác da thì bám chặt vào cơ thể anh ta như da thịt vậy. Không chỉ có vậy, kích thước vòng đùi của cái quần nhìn có vẻ nhỏ hơn 6 inches. Không hiểu bằng cách quái gì mà chân của cậu ta mặc vừa nữa? Cậu ta là gì chứ, kẻ quái dị sao? Không biết thế giới bây giờ là sao nữa? Đó mà là chân của đàn ông à? Thật là ẻo lã...
Chú Hong di chuyển thân hình thấp bé mập mạp của mình để bưng cà phê đến. Chú đặt tách trước mặt anh chàng công tử bột
"Dùng ngon miệng!"
Công tử Bột vẫn không thèm nhìn đến. Đến gần, người anh ta thoang thoảng mùi nước hoa.
"Đàn ông gì mà..." - chú Hong nhăn nhăn mũi suy nghĩ. Vừa lúc đó chú nhận ra cái nhìn chăm chăm và do dự của chàng trai. Nhanh chóng, chú nở nụ cười cầu tài, nhưng Công tử Bột nhìn đằng sau của chú. Anh ta nhìn vào nhà bếp, bước tường, gạch ... Biểu hiện (krfilm.net)của anh ta chẳng khác gì lúc ở ngoài cửa tiệm cả...
Đây là gì chứ, chuồng lợn? Chuồng ngựa - ánh mắt anh ta như nói lên điều đó. Thì sao chứ? Liên quan gì đến mày? Đừng có trố mắt lên nữa, thằng nhóc. Nếu mày là khách hàng thì cứ uống cà phê rồi biến dùm đi. Mày nghĩ mày đang làm gì chứ, há hốc mồm ra nhìn quanh thế này à? Này! Mày nghĩ mày là ai mà có quyền xem xét ? Tao là chủ! Mày cứ nhìn chằm chằm cái gì chứ? Sao? Mày thích phong cách của tao à?
Chú Hong không thể tiếp tục im lặng và đang mơ màng nổi nóng vì nhiều chuyện giận bốc lửa. Quanh một cổ tay của Công tử Bột, cánh tay đang nhấc ly cà phê lên, là một cái đồng hồ sáng ngời. Chú Hong vừa định quay lại nhà bếp, tiến tới cạnh anh chàng đó (krfilm.net)như có một ma lực vậy...
"Uh...Hình như...cậu...không ở gần đây..."
Cái đồng hồ phát ra ánh sáng bằng bạch Kim, là sản phẩm nổi tiếng của Thụy Sĩ. Chú Hong nhận biết nhãn hiệu, dù chỉ mới nghe đến mà thôi. Chú Hong không còn cách nào khác nhưng cảm thấy có chút khúm núm...
"Cậu hẹn với ai ở đây à?"
"Phải. Ở đây không có nhân viên nào khác sao?" - Công tử Bột hỏi, tay mân mê mép cốc.
"Oh, có chứ, nhưng anh ta vừa nghỉ việc. Thế nên tôi treo bảng ở đằng kia, tìm người làm thêm"
"Vừa nghỉ việc" mà chú Hong vừa nói đến nghĩa là khoảng thời gian 8 tháng. Có một anh chàng làm việc bán thời gian ở đây nhưng cuối cùng đã nghỉ việc vì kinh doanh quá ế ẩm. Thật ra, việc làm ăn tệ đến nỗi chú Hong có thể làm việc một mình mà vẫn còn nhiều thời gian dư dả, nhưng dù sao cũng rất khó kiếm tiền trả tiền thuê nhà. Nên chú đã rao bán cửa tiệm, nhưng mọi chuyện chỉ vừa yên ắng trong 2 tháng trở lại đây. Cuối cùng, vài ngày trước, có người đến yêu(krfilm.net) cầu cửa tiệm ký hợp đồng, nhưng chú Hong vẫn chưa nói cho gia đình biết.
Xe bán thức ăn dạo, chết tiệt thật. Trong 39 năm của cuộc đời, mình chưa bao giờ làm gì khác ngoài bán cà phê...
"Ở đây chú dọn dẹp cửa tiệm, pha cà phê, phục vụ và thu tiền à? Một mình chú làm cả sao"
"Tôi phải làm vậy thôi, biết làm sao chú? Cậu biết thời buổi này rất khó tìm người làm thêm trung thực mà..?"
"Chú cũng đa năng thật nhỉ"
"Ha ha, tôi cũng có chút ít khả năng" - Chú Hong cười sảng khoái
"Vậy chú học pha cà phê ở đâu?"
Gì chứ, pha cà phê cũng cần có chứng chỉ sao?
"Tôi không học ở đâu cả, nhưng tôi có nhiều kinh nghiệm. Tôi từng làm thêm ở một tiệm cà phê suốt thời gian học đại học. Nó còn quen thuộc với tôi hơn cả chuyên ngành (krfilm.net) của mình nữa. Ha ha ha"
"Chú mở cửa tiệm này bao lâu rồi?"
"Năm nay là ba năm. Địa điểm cũng không tốt lắm"
"Chú biết không, địa điểm không hẳn là khuyết điểm hoàn toàn, phải chứ? Nói vậy cũng như một thành ngữ về người thợ mộc đổ thừa cái đục của mình vậy..."
Mày nói quái gì hả, thằng nhóc?
"Tôi đi ngang qua nhiều cao ốc rất đẹp trên đường đến đây".
"Phải, năm ngoái có vài ngân hàng và công ty cổ phần khai trương ở quanh đây. Nhưng làm thế có gì tốt chứ? Cái cửa hiệu Bucks and Seattle ở đó giết chết cả khu này. Không chỉ có thế, nhưng cả cái siêu thị lớn ở đó cũng hoàn toàn giết cả những cửa hàng nhỏ gần bên. Thấy chưa, đây đúng là điểm yếu của đất nước chúng ta. Không phải người ta nên ủng hộ những cửa (krfilm.net) hàng buôn bán nhỏ trước hay sao? Nếu như vậy kinh tế của người bình dân mới phát đạt, và chỉ khi kinh tế của người bình dân thịnh vượng thì đội bóng đá của nước ta mới đạt thành tích nổi bật, cậu nghĩ phải không? Ha ha ha"
Công tử Bột không cười khiến chú Hong có chút xấu hổ
Công tử Bột tiếp tục xoay cái tách bằng những ngón tay, sau đó lần lượt xem xét cái dĩa, cái khay, muỗng cà phê và hũ đựng đường. Sau đó cậu ta nâng(krfilm.net) cốc lên như nâng ly rượu. Tự nhiên chú Hong cảm thấy khó thở và căng thẳng, không hiểu tại sao lồng ngực chú cảm thấy như co lại. Chú phát hiện mình đang nhìn chăm chăm vào đôi môi của Công tử Bột. Chú biết nhìn như vậy rất quái dị, nhưng chú không thể nào quay đi hướng khác.
Lúc đó Công Tử Bột dùng môi nhắm một hớp cà phê...Chú Hong muốn hỏi "Cậu cảm thấy sao?" nhưng cổ họng nghẹn lại không thể thốt ra lời. Công Tử Bột nhăn mặt. Cậu ta(krfilm.net) nhổ hớp cà phê ra khỏi miệng và thử nuốt một ngụm khác, sau đó quăng cái tách xuống bàn như không bao giờ muốn nhìn thấy nó nữa vậy..
Cái thằng này bị quái gì vậy chứ?Chú Hong bắt đầu nổi đóa. Nếu không còn gì khác, chú đã đặt danh dự của mình vào tách cà phê mà chú pha rồi...
"Cậu không hợp với mùi vị này sao??" Chú Hong cố nở nụ cười..
"Mùi vị y như lá cây bị nấu lên vậy"
"Huh"
"Tôi cho là nếu chú nấu nó đủ lâu, nó sẽ biến thành màu này, phải không?"
- Công tử Bột lạnh lùng nói. Điều này càng khiến chú Hong nổi đóa. Vừa lúc đó, cửa tiệm mở ra thật mạnh....
Còn tiếp...