Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
 29 123
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Từ A-Z về manga

Từ A-Z về manga

Các thể loại


Trẻ em – Kodomo
Con trai – Shonen
Con gái – Shoujo
Thanh niên (Young men) – Seinen
Nữ đứng tuổi (Ladies) – Redisu
Nữ đứng tuổi + Nội dung người lớn – Redikomi
Nam đứng tuổi + Nội dung người lớn – Seijin
Những truyện nghiêm túc: Gekiga


Kodomo

Kodomo dành cho những trẻ em còn rất nhỏ và đang học đọc. Chúng sẽ sớm chuyển sang đọc shoujo hay shonen, phụ thuộc vào việc chúng là nam hay nữ (tất nhiên! )

Shonen

Shonen manga dành cho con trai từ 6 đến 18 tuổi. Tất nhiên là những tuổi quá vẫn có thể đọc nhưng hiếm khi người ta thấy hai nam, một 15 tuổi, một 30 tuổi cùng đọc chung một tờ magazine.
Với những cậu còn nhỏ thì có những magazine như KoroKoro Komikku (CoroCoro Comic), có đăng bộ nổi tiếng Doraemon của tác giả Fujiko F.Fujio
Với những cậu lớn hơn thì thường đọc Shuukan Shonen Jump (Weekly Boys' Jump), thường có những bộ kiểu như bộ Dragon Balls hoặc sê ri về bóng rổ Slam Dunk.

Shoujo

Shoujo manga dành cho các cô bé 6-18. Tuy nhiên giống như Shonen, nhiều người lớn tuổi hơn vẫn đọc shoujo. Người ta thường bảo là shoujo là dành cho nữ nói chung và shonen là dành cho nam nói chung; cũng không có nghĩa là con gái không được đọc shonen và con trai không được đọc shoujo.
Một trong những tạp chí shoujo nổi tiếng là Nakayoshi (Pals). Người ta biết đến nó bởi sê ri nổi tiếng Bishoujo Senshi Sailor Moon (Pretty Soldier Sailor Moon) của Naoko Takeuchi, câu chuyện về một nhóm chiến binh (thôi nhé… khỏi kể). Nó cũng là tạp chí cho đăng Magic Knights Rayearth của nhóm tác giả CLAMP.

Seinen

Một thể loại khó định nghĩa? Seinen manga dành cho nam từ độ tuổi 15 đến 40.

Để thể loại seinen tồn tại, nhà xuất bản Shougakuken đã cho xuất bản một magazine manga dành cho tất cả mọi lứa tuổi. Trong tờ magazine Big Comic, họ đã cho đăng một số lớn truyện trong đó có cả Golgo 13 của Takao Saitou, về một sát thủ chuyên nghiệp và bộ Hotel của Shoutarou Ishinomori về cuộc sống ở khách sạn.
Big Comic magazine còn chia ra: Big Comic Original (mọi lứa tuổi), Big Comic Spirits (tuổi 20-25), Big Comic Superior (tuổi 25-30), and Big Gold (tuổi 20-50).

Redisu

Lại một thể loại khó định nghĩa? Redisu là bản dành cho nữ của seinen. Số lượng các chủ đề của redisu cũng nhiều không kém seinen

Một trong những tạp chí đáng xem là Yan Mama Comic, tạp chí dành cho những bà mẹ trẻ cố gắng hoà nhập vào xã hội Nhật Bản. Ví dụ như bộ Kouen no Shikitari (Rules of Behavious in the Park) nói về một bà mẹ đến thăm công viên ở địa phương và cách để được những người mẹ khác ở đây chấp nhận.

Redikomi & Seijin

Loại truyện người lớn… Nếu bạn muốn tìm hiểu về hent*i thì nên tự tìm lấy vì giới thiệu về thứ này rất chi là…

Gekiga

Không phải tất cả manga đều có mục đích giải trí đơn thuần. Nhiều manga được người đọc đọc để hiểu biết thêm về lịch sử, chính trị, hoặc những kiến thức khác… Một trong những magazine như thế là Garo, ra đời từ năm 1964. Câu chuyện đầu tiên là Kamui, của tác giả Sampei Shirato, thể hiện một cách nhìn lịch sử về các ninja và sự bất công giữa các tầng lớp xã hội Nhật thời phong kiến. Hầu hết các truyện đều rất hay và hấp dẫn. Garo bây giờ vẫn tiếp tục xuất bản hàng tháng… sau khoảng thời gian gần 40 năm.

(sưu tầm)

TOP

Đối với nhiều người phương Tây, một trong hững điều khó khăn nhất để hiểu về Nhật Bản là yêu thích khao khát nhiệt tình đối với manga (truyện tranh) (dù phiên bản manga Shonen Jump bằng tiếng Anh đã giới thiệu gần đây ở Mỹ là một thành công lớn). Theo nhiều sự tường thụât chi tiết, những người ở tuổi trung niên có thể ngồi vùi đầu với những quyển truyện tranh trong giờ giải lao trên tàu hỏa mà không thấy ngượng ngịu. Trong khi xu hướng ở phương Tây thì hầu như việc đó hoàn toàn dành cho trẻ em, thì Nhật Bản lại có nhiều loại manga, một số lại rất không phù hợp với trẻ em. Tính bạo lực và s*x (nhưng với sự hạn chế của các cơ quan nhà nước hiện nay) đã trở nên cũ rích trong manga. Một điều lụât đựoc đưa ra để hạn chế sách báo khiêu dâm cho trẻ em (hầu hết đuợc cung cấp từ Nhật) vì lý do đó, đã ngăn chặn manga - một cái gì đó hầu như chắc chắn có thể làm với 500 tỉ yen một năm. Manga chia thành hai loại chính : manga phát hành hàng tuần, hai lần một tháng, tạp chí theo tháng và đóng sách , thường phát hành một đợt. Những series này thường tách ra từ các tạp chí và chuyển đổi từ các chuơng trình truỳen hình. Ví dụ như, có thể thấy vài đọan trên Animated movies và TV cartoons. Nhiều manga mang theo các quãng cáo đầy màu sắc. Bạn cũng có thể đoán ra rằng, hầu hết manga đuợc phục vụ cho shonen (các thanh niên). Nhưng cũng có shojo manga dành cho các cô gái. Chúng thuờng liên quan đến truyện khoa học viễn tưởng, thể thao, sự lãng mạng, và hướng đến việc miêu tả sinh động các nhân vật nam một cách rập khuôn cũng như manga dành cho con trai thì miêu tả các nhân vật nữ. Một manga nổI tiếng dành cho con gái là Sailor Moon, cũng trở thành một bộ phim họat hình thành công. Tất nhiên, chúng không chỉ phổ biến vớI những những cô gái mà còn với một số lựơng con trai và thanh niên. Đây là một bộ phim hoạt hình gợi cảm, tôi e rằng vựơt quá sự hiểu biết. Đủ để nói rằng thế giới manga và anime phát triển mạnh ở Nhật và hàng loạt các website không đếm đuợc dành cho thể loại này.

Hầu hết các manga phát hành theo tuần có độ dày như một cuốn danh bạ điện thoại. Mặc dù chúng đuợc in trên giấy đã tái chế, giá vẫn dao động từ 200 yen coi bộ rẻ một cách buồn cười. Nhưng vớI doanh thu của những bộ manga vượt hơn 5 triêu bản, hầu hết những câu chuyện nổI tiếng đuợc chuyển thành bộ sưu tập, hoạt hình trên ti vi hay kịch và các bộ phim dài, như thế manga có tính thương mạI rất lớn. Như hai ví dụ dứoi đây.


Shonen Magazine

Một trong những người đi tiên phong trong việc phát triển shukan manga (mỗI tuần), song song với Shonen Sunday, Shonen Mangazine xuất hiện lần đầu tiên vào năm 1959 và vẫn là một trong những tạp chí manga nổI tiếng dành cho con trai. VớI hơn 200 tranh và giá bìa là 230 yen, dường như là một cái giá tốt.

Tất cả các câu chuyện dùng kí tự kana (ngữ âm) đến chữ Kanji (kí tự Trung Quóc), tạo sự rõ ràng cho ngườI đọc và hữu dụng cho sinh viên học ngôn ngữ.

Cũng như các truyện manga và quãng cáo, tạp chí có những bức ảnh nhiều màu hình các cặp nam nữ, thường là trong trang phục bikini, cùng vớI một địa chỉ tiếp xúc cho các fan-mail.
Ngày 27 tháng 10 năm 1999, việc phát hành gồm có mangas GTO (Great Teacher Onizuka), mà đã đuợc chuyển thể thành kịch và phim, Psychometora EIJI, đuợc chuyển từ một vở truyền hình có dĩên viên chính là Matsuoka Masahiro. Những chủ đề khác gồm bóng đá, câu cá, sushi, trỏng khi với vài manga rất khó để thụât lại chính xác chúng có cái gì.
Tạp chí này do nhà Kodansha phát hành, là ngườI cũng đã phát hành nhìeu tạp chí khác trong sáu thể loại: General/Men; Women; Children; Literature/Arts; Comics for Men; Comics for Women.


Shukan Shonen Jump

Đuợc giới thiệu vào năm 1968, Jump cố gắng làm một sự khác bịêt từ bước khởi đầu. Để cạnh tranh với những tạp chí đã thành công như Shonen Magazine và Shonen Sunday, Jump tập trung vào việc thuê và bám lấy các tài năng nhưng chưa phát hiện đựoc các người vẽ tranh và chưa tạo nên đuợc ấn tượng riêng mà đọc giả muốn, thông qua sự nhìn nhận và đánh giá chung.

Sự bắt đầu giải quyết , thăm dò ý kiến đã giúp Jump tiến vựot bậc trở thành tạp chí manga lớn nhất ở Nhật với mức bán cao đến 6 triệu bản. Các truyện thành công đều đựơc chuyển thể thành phim hoạt hình, video games gồm Dragonball Z và Dragon Quest , cả hai đều nổi tiếng ở Nhật và trên thế giới. Những thành công lớn khác trong nước bao gồm Kinnikuman và Slam Dunk vào đầu và giữa thập niên 90.
Nhà xuất bản manga Shueisha đã có hàng tá các báo xuất bản khác gồm Ultra Jump, Business Jump, Young Jump, Monthly Jump … manga dành cho phụ nữ như Margaret, Young You và Ribbon cùng với những tạp chí như Cosmopolian và Playboy


(sưu tầm)

TOP

Giới thiệu về Manga ở Nhật Bản

Nhật bản là nước hàng đầu về truyện tranh. Manga Nhật bản được xuất bản khắp thế giới trên các báo và tạp chí. Trước tiên xin giới thiệu vài nét về công nghiệp manga Nhật bản.
Công nghiệp manga ở nhật bản là một cổ máy khổng lồ. Thử tưởng tượng 20% tổng số xuất bản ở Nhật là Manga. Doanh số bán của manga mỗi năm trong thập kỷ 90 là khoảng 600 tỉ Yen, bao gồm 350 tỉ từ tạp chí và 250 tỉ từ đóng tập thành sách. Với dân số 120 triệu người. Có thể tính ra rằng, mỗi người bỏ ra khoảng 2000 Yen mỗi năm cho manga, dưới hình thức này hay hình thức khác.

3 nhà xuất bản lớn nhất về manga là Kodansha, Shogakkan và Shueisha. Theo sau đó là 10 nhà xuất bản: Akita Shoten, Futabasha, Shonen Gahosha, Hakusensha, Nihon Bungeisha và Kobunsha. Đó là không kể hàng hà các nhà xuất bản nhỏ. Các nhà xuất bản lớn ngoài manga còn xuất bản các thể loại sách khác nữa.

Có người tính rằng có khoảng 3000 hoạ sĩ manga chuyên nghiệp ở Nhật bản. Tất cả cá nhân họ đều có xuất bản ít nhất một bộ manga nhưng đa số kiếm sống bằng cách làm trợ lý cho các hoạ sĩ Manga nổi tiếng. Chỉ 300 trong số họ, hoặc 10% là có thu nhập trên mức trung bình dựa vào vẽ manga. Thêm vào đó, có một lượng rất lớn các hoạ sĩ manga nghiệp dư, chỉ vẽ và xuất bản những tạp chí nhỏ có tính cách kiểu fan, gọi là dojinshi.


Manga Nhật Bản khác biệt với truyện tranh ở các nước khác với những tính cách sau:


1. Nhiều tập và thường dài.

Rất hiếm có manga nào ở Nhật Bản mà được sáng tác ra để xuất bản chỉ 1 cuốn. Thường thì được phát hành theo dạng nhiều tập, mỗi tập 20 đến 30 trang. Vì được xuất bản đầu tiên trên các tạp chí nên manga thường ở dạng trắng đen. Các tác phẩm nổi tiếng có thể được tiếp tục lên nhiều năm và lên hơn cả chục cuốn sách.

2. Đa dạng về đối tượng người đọc.

Manga Nhật bản có thể được chia ra các phân loại sau tuỳ theo lứa tuổi của độc giả của các tạp chí: tạp chí cho trẻ em (yonenshi), tạp chí cho tuổi mới lớn (shonenshi) và tạp chí cho “Trẻ” (yangushi, seinenshi). Nhóm thừ 2 bao gồm tạp chí cho người lớn (otonashi). Manga dành cho phụ nữ thì được chia ra làm manga dành cho con gái (shojoshi) và manga cho quí cô (redizu). Manga dành cho phụ nữ mang đặc diểm là tính cách nhân vật phức tạp và kiểu hành văn rất đặc trưng.

3. Dẫn lời tinh tế và phức tạp.

Dẫn dắt câu chuyện hay sutourii-man được phát triển mạnh ở Nhật bản hơn là loại truyện tranh một hoặc 4 khung. Manga đã đạt đến trình độ cao trong việc dẫn dắt câu chuyện và có thể nói là không thua gì fim. Trong khi các thành phần của fim là các cảnh (cut) thì ở manga nó là khung, hay còn gọi là Koma. Kiểu cách sắp xếp các koma rất tinh tế nên cho phép câu chuyện được thể hiện liền lạc. Sutourii-man chú trọng đến sự phát triển tính cách nhân vật trong khi truyện tranh các nước khác, như Pháp chẳng hạn thì chú trọng đến bối cảnh nhiều hơn. Trong manga, bối cảnh, không khi của câu chuyện được thể hiện một cách rõ ràng bằng từ ngữ thể hiện hành động. Do đó độc giả có thể nhập mình vào câu chuyện qua quá trình liên hệ bằng tâm lý với nhân vật. Đây chính là yếu tố thành công và ăn khách của thể loại manga.


(sưu tầm)

[ Lần sửa gần đây nhất bởi sweet_spy lúc 14-8-2007 08:21  ]

TOP

Tại sao manga phát triển với tầm cỡ như vậy ở Nhật Bản


Ở Nhật Bản truyện tranh có khắp nơi nơi. Người ta có thể tìm thấy manga trên xe lửa, trong tiệm hớt tóc, nhà hàng, văn phòng công ty, các nhà xưởng, thẩm mỹ viện vv và vv. Nhiều hiệu sách bỏ ra phân nữa không gian để trưng bày manga và hẳn là không quên đề dòng chữ "không đọc ké". Đối với những ai chợt lên cơn ghiền manga vào nửa đêm thì đã có những cụm máy bán manga tự động có thể được tìm thấy hầu hết các thành phố lớn.

Thế nhưng tại sao chỉ Nhật Bản mà không phải nước nào khác phát triển truyện tranh với hiện tượng tầm cỡ như vậy ?


Chữ viết

Chữ viết của người Nhật đã tác động mạnh đến sự phát triển của manga. Người dân Nhật chịu ảnh hưởng phương thức thông tin qua hệ thống chữ viết của họ. Lối chữ họa văn được dùng ở Nhật đã thúc đẩy việc vẽ và viết. Mỗi ký tự dưới hình thức cơ bản nhất là một hình họa giản đơn đại diện sự vật cụ thể, khái niệm trừu tượng, cảm xúc hay hành động. Vì vậy nói chữ viết là hình vẽ thật cũng chẳng sai.

50 năm trước, Sergei Eisenstein, nhà làm phim Nga đã chỉ ra mối liên hệ giữa họa văn và cái mà ông gọi là tính “cinematic” nội tại của văn hóa Nhật Bản. Quá trình kết hợp nhiều họa hình để thể hiện những suy nghĩ, ông nói là một dạng của cấu trúc đã ảnh hưởng tất cả nghệ thuật Nhật Bản và ông cũng cho biết thêm việc nghiên cứu họa hình đã giúp ông hiểu thêm nguyên tắc dàn dựng tạo nền tảng cho việc làm phim. Osamu Tezuka từng tự bạch: "Tôi không coi là những hình vẽ - Tôi xem chúng là một dạng của chữ tượng hình....Thực chất, tôi không phải vẽ. Tôi viết một câu chuyện với những biểu tượng riêng biệt"


Lối thể hiện và cách đọc

Độ dài của truyện tranh Nhật Bản cho phép việc sử dụng hiệu ứng hình ảnh thuần túy. Nhờ đó người đọc chỉ cần nhìn lướt qua từng trang để nắm bắt câu chuyện. Theo một biên tập viên của Shonen Magazine, trung bình mất khoảng 20 phút để đọc xong một cuốn tạp chí truyện tranh dày 320 trang. Một phép tính toán chia cho kết quả một khoảng thời gian 3.75 giây để đọc một trang (!

Hoạ sĩ manga trên các tạp chí thường có khoảng 30 trang để thể hiện phần kỳ mỗi tuần của mình. Và cách thể hiện rất cinematic, có nhiều góc quay, cảnh, sự trôi chảy các khung và trang theo nhịp điệu của truyện để xây dựng cao trào, gợi nên những cảm xúc bằng cách dùng nhiều khung để thể hiện một cảnh


Từ A-Z về manga - Anime & Manga - ,



Giống như thi ca, truyện tranh Nhật Bản xem trọng giá trị nội tại ngầm bên trong. Trong nhiều trường hợp bản thân một hình ảnh thể hiện toàn câu chuyện.Cũng giống vài phút tĩnh lặng được sử dụng trong phim để khắc đậm cao trào, nhiều trang truyện tranh hoàn toàn không có lời dẫn chuyện hay đối thoại. Kozure Okami, manga samurai kinh điển với cốt truyện của Kazuo Koike và vẽ bởi Goseki Kojima là một ví dụ tiêu biểu. Toàn câu chuyện gồm 28 tập, khoảng 8400 trang. Các cảnh đấu kiếm đôi khi được diễn tả kéo dài 30 trang, chỉ với âm thanh của lưỡi kiếm chạm nhau.

Qua năm tháng cách thể hiện được mặc nhiên hiểu ngầm giữa hoạ sĩ manga và độc giả. Thời gian trôi qua thường được thể hiện bởi hình ảnh mặt trời mọc và lặn, thay đổi không gian, địa điểm qua hình ảnh loạt các toà nhà và tình cảm có thể được nói lênt qua hình ảnh cành cây khô héo hay một giọt lệ rơi. Giống như trong phim Nhật, hình tượng rất quan trọng. Khi 2 samurai đấu nhau chí chết, xung quanh họ thường các cây xơ xác lá. Và khi nhân vật chính chết, khung cuối cùng của truyện tranh thường là hình ảnh lá anh đào thất thơ rớt xuống đất, tượng hình cho cuộc sống cứ trôi đi như dòng chảy, như chiếc lá buồn rơi...


Nhu cầu

Truyện tranh không thể trở nên phát triển đột bực nếu không có nhu cầu thật sự. Và nhu cầu này xuất phát và hình thành từ trẻ em. Trẻ em Nhật Bản đọc truyện tranh với cùng lý do như trẻ em ở mọi nơi khác - đọc khi chúng vẫn còn học chữ và vì thích thú. Đối với thanh thiếu niên lớn tuổi hơn và người lớn thì manga dễ đọc và có thể đọc nhanh hơn tiểu thuyết. Một phương tiện cơ động, cung cấp một nguồn giải trí và thư giãn quan trọng trong một xã hội kỹ luật cao.

Từ A-Z về manga - Anime & Manga - ,



Nhiều năm trước, Văn Phòng Thủ Tướng Nhật đã thực hiện một cuộc tham dò việc sử dụng thời gian rảnh rỗi của giới trẻ từ 10 đến 15 tuổi ở nhiều nước khác nhau. Bản thăm dò cho thấy, trẻ em phương tây có gấp đôi thời gian rảnh rỗi trẻ em Nhật và có cơ hôi chơi ngoài trời nhiều hơn. Số xem TV như nhau. Trong khi đó trẻ em Nhật thì dọc truyện tranh gấp 3 lần so với đồng trang lứa ở nước khác.

Có 2 nhân tố lý giải kết quả khảo sát trên. Thứ nhất, Nhật Bản là một nước đô thị, mật độ dân cư cao, những khoảng không nhanh chóng bị phủ lấp bởi các toà nhà cao tầng bê tong cốt thép. Không gian sân bãi cho trẻ em chơi ngày một bị thu hẹp dần. Thứ 2, hệ thống giáo dục buộc trẻ em phải bỏ hầu hết thời gian rảnh rỗi để đến những lò luyện thi cho những kỳ thi cữ gắt gao, xác định thứ hạng và theo đó một cách gián tiếp tới tương lai việc làm của chúng. Thi cữ căng thẳng dẫn đến nhiều hệ quả tiêu cực đối với giới trẻ. Theo thống kê, Nhật Bản tuy không có tỉ lệ tự sát cao nhưng các cuộc nghiên cứu cho thấy khó khắn trong việc học tập là một trong những lý do chính dẫn đến các cuộc tự sát ở nước này.

Và để giải toả căng thẳng sau hàng giờ học tập cật lực các bạn trẻ Nhật đọc manga. Manga mở cánh cửa thoát tức thời vào thế giới fantasy. Không mỏi mắt như đọc tiểu thuyết và người ta dễ đọc manga trong 10 phút hơn là xem 10 phút phim truyền hình mà mỗi tập dài cả tiếng đồng hồ. Đến với manga, trong giây phút các cô bé học sinh có thể phiêu lưu vào những cuộc tình lãng mạn đầy những tình tiết éo le, các cậu con trai có thể nhập vào thế giới những cuộc phiêu lưu, những trận đấu thể thao mà cậu không thể tham gia ngoài đời thật.


Từ A-Z về manga - Anime & Manga - ,



Thêm vào đó, đọc manga là một hoạt động thầm lặng và có thể tự thực hiện được một mình đáp ứng với nhu cầu lối sống không gian nhỏ và không làm phiền người khác, một xu hướng chung thể hiện gia tăng các hoạt động nội tâm của một xã hội Nhật Bản đông đúc hiện đại. Không có gì lạ khi một cặp tình nhân trẻ vào một quán cafe, gọi thức uống và sau đó ngồi lặng hàng giờ với cuốn manga riêng của mỗi người mà không nói với nhau lời nhau. Hay cảnh trẻ em đọc một cách ngấu nghiến manga hài hước, không hề mĩm cười hay biểu lộ bất cứ cảm xúc gì trên mặt.

Sự hình thành qua nhiều thế hệ

Sau thế chiến thứ 2, sự phát triển của lối dẫn chuyện với sức thu hút cao đã khiến thế hệ trẻ em hậu chiến lớn lên vẫn không từ bỏ truyện tranh và thế là dẫn đến hiện tượng người lớn bắt đầu đọc các manga dành cho trẻ em. Hiệp hội hợp tác các trường Đại Học Nhật trong cuộc thăm dò đã cho thấy 4 trong số 10 tạp chí phổ biến nhất trong giới sinh viên là Shonen Jump, Shonen Sunday, Shonen Champion và Shonen Magazine - tất cả 4 tạp chí này đều được xuất bản hướng đến đối tượng thiếu niên !

Từ A-Z về manga - Anime & Manga - ,



Sau khi tốt nghiệp và có việc làm ổn định, các sinh viên này vẫn tiếp tục đọc truyện tranh. Trên xe buýt hay xe lửa không hiếm cảnh nhân viên công sở ngồi đọc manga trong khi chờ đến nơi làm việc. Một nhân viên ăn lương điển hình của một công ty Nhật làm việc trong môi trường coi trong kết quả của tập thể hơn thành quả cá nhân. Căng thẳng từ wa, sự đồng nhất của tinh thần tập thể không cho phép người nhân viên này thể hiện tính chất cá nhân nào. Khi rời khỏi công sở vào buổi tối lên tàu về nhà, anh đọc tạp chí manga mà mình yêu thích. Trong khoảng thời gian dài trên tàu, anh nhập mình vào thế giới fantasy, nơi anh giải toả sự đè nén bằng cách cười cợt sự căng thẳng hàng ngày của bản thân, quyến rũ các cô gái xinh đẹp sexy hay dùng súng máy liên thanh hạ gục từng kẻ thù một.

Manga - không thể thiếu

Manga đã trở thành một phần không thể thiếu của cuộc sống công chúng Nhật Bản, người ta xem manga như đọc báo, xem TV, nghe nhạc. Do khác biệt nội tại, sự gắn kết của manga với xã hội Nhật khó có thể được nhân rộng với một qui mô như vậy ở những nơi khác. Trên báo đài đã có những tiếng nói quan ngại và dè dặt trước những khía cạnh tế nhị của manga không đồng nhất với phạm trù mỹ tục cổ hữu chung của Việt Nam. Đối với nhiều người, manga chỉ nên được dừng lại như thưởng thức một phần văn hoá đặc sắc của nước bạn và trên một khía cạnh nào đó điều này đúng. Tuy nhiên, đối với lòng đam mê vô bờ bến của otaku thì mọi rào cản và giới hạn đều có thể bị phá vỡ...

(sưu tầm)

[ Lần sửa gần đây nhất bởi sweet_spy lúc 14-8-2007 08:29  ]

TOP

trời, sao nhiều quá vậy?  Trước giờ linhtinh chỉ coi thôi, k có để ý đến thể loại, k ngờ nhiều dễ sợ luôn. :L

TOP

còn nhiều thể loại chưa giới thiệu kìa :))

TOP

whoa sweet rành về manga quá.
Ngưỡng mộ sweet quá,hehe.
ráng coi mấy bộ hay sweet giới thiệu,.

TOP

mình cũng mê truyện tranh nhưng để có được những tài liệu hay thông tin này thu thập được chắc mất cả tháng trời đó chứ !!! khâm phục sweet wóa !!!:59:

TOP

@Shu: Biết thêm thì post lên đi Shu, tài hèn sức mọn, mò được tới đây thôi :P

TOP

tớ rất thick người Nhật j` họ được đọc chiện tranh suốt ngày :43:

TOP

 29 123

Processed in 0.072528 second(s), 5 queries, Gzip enabled.