|
|
Tình Yêu Tuổi 17
Mình lần đầu viết, mong các bạn góp ý dùm nha!
Tình yêu tuổi 17
Các bạn có thích xem phim không? Tôi thì rất thích, xem những bộ phim khác nhau cũng giống như bước vào những thế giới khác nhau vậy. Tôi có thể cùng những nhân vật mà mình yêu thích tham quan thế giới của họ, tìm hiểu tính cách của họ, thậm chí là cùng họ trải nghiệm bằng cảm xúc của chính mình. Mọi người nói phim ảnh và thực tế là hai thế giới hoàn toàn khác nhau, tôi thì không cảm thấy như vậy. Phim ảnh chính là cách nhìn nhận thế giới của những người tạo ra kịch bản. Ở đó, thể giới vẫn là thế giới, nhưng được nhìn ở một góc độ khác, được cảm nhận theo một cách riêng. Cũng giống như vậy, tôi muốn nhìn nhận thế giới theo cách của riêng mình, một cô bé vừa bước qua tuổi 17. Bạn có cảm thấy thắc mắc không? Một cô bé 17 tuổi sẽ nhìn nhận về thế giới như thế nào? Đơn giản? Thuần Khiết? Ngây thơ? Trong Sáng? Bốc Đồng? Ấu Trĩ? ... Đó có lẽ là những gì người lớn nhìn nhận về thế giới của tôi. Có thể đúng, 17 tuổi, tôi có thể đơn giản và ngây thơ, có thể nóng vội và ấu trĩ. Nhưng tuổi 17 của tôi sở hữu cái mà người lớn không bao giờ có được, một trái tim nóng bỏng, một niềm tin tuyệt đối vào thế giới, một dũng khí tiếng thẳng về phía trước mà không cần do dự. Nếu tôi nhìn thấy tình yêu, tôi tuyệt đối sẽ không để nó đi qua, nếu tôi có một việc muốn làm, tôi sẽ chỉ có một lựa chọn duy nhất là tiến thẳng về phía trước. Có thể thể là nóng vội, cũng có thể tôi sẽ phạm sai lầm và vấp ngã. Nhưng tôi biết, nếu đứng trước thử thách mà chối bỏ tình yêu, đứng trước điều mình muốn làm mà do dự thì cuộc sống sẽ mãi mãi là vô vị, trái tim cũng không còn có thể đập rộn ràng. Có thể tôi sẽ phải trả giá cho quyết định của mình, nhưng tôi đã học được rất nhiều, học tin tưởng, học yêu thương, học kiên cường trước thử thách và vững vàng trong sóng gió. Chỉ có khi té ngã rồi tự mình đứng dậy thì mới có thể tự đi một cách vững vàng nhất trên đôi chân của chính mình. Bây giờ, tôi muốn kể cho bạn nghe một câu chuyện, câu chuyện tình yêu tuổi 17.
"Đời người không có gì là không thể vượt qua, chỉ cần cố gắng, Thụy Chi, cố gắng!!!"
Tôi hiện tại đang đứng trước một nhiệm vụ đầy khó khăn và thử thách, liên quan đến mạng sống và hạnh phúc cả đời người. Tôi chuy...ể...n ... trường. Mọi người đừng vội cười, đây qua thực là một công việc khó khăn đối với tôi, tôi đã bước vào năm cuối cấp và nếu không tốt nghiệp loại giỏi, chắc chắc tôi sẽ chết. Có lẽ sẽ có người thắc mắc, không tốt nghiệp loại giỏi tại sao phải chết, đơn giản, vì mẹ tôi, bà có một kì vọng rất rất cao đối với những người xung quanh, bà luôn muốn tôi phải là giỏi nhất, đẹp nhất, hoàn hảo nhất trong mắt mọi người, còn tôi, thì chưa từng làm bà thất vọng. Cho nên, nếu năm nay tôi chỉ cần tốt nghiệp loại khá thôi, mẹ tôi sẽ không bao giờ tha thứ, còn ba tôi, ông ấy nhất định sẽ bênh vực tôi, sau đó là cãi vã, rồi lôi chuyện quá khứ ra... tôi thực sự không dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra lúc đó.
Thực ra, trường học mới cũng không phải là một nơi quá tệ, một ngôi trường có lịch sử lâu đời với kiến trúc cổ xưa và một khuôn viên rộng rãi. Chỗ ngồi của tôi còn có thể nhìn ra phía sau vườn trường với khá nhiều hoa cỏ. Có vẻ như người làm vườn thật sự rất yêu cây, tôi cũng vậy, tôi thích nhìn ngắm chúng dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ, cảm nhận hương vị, màu sắc của hoa, âm thanh dịu dàng của gió khiến tôi cảm thấy dễ chịu và bình yên hơn bao giờ hết. Vì lý do đó, tôi thường đến trường sớm hơn 30 phút vào buổi trưa, lúc đó rất vắng vẻ, không gian yên lặng và thỉnh thoảng có một làn gió nhẹ thoảng qua làm đung đưa vài chiếc lá, làm dịu bớt đi cái nóng bức của Sài Gòn.
Cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi khá nghiêm khắc, nhưng bù lại ban học thì lại rất hòa đồng, tôi không mất quá nhiều thời gian để hòa nhập vào môi trường mới. Lẽ ra tôi nên có một năm cuối cấp thật suôn sẻ và yên bình, nếu không gặp phải một người, Trần Hạ Phong, nếu nói giữa chúng tôi có điểm chung nào đó, thì duy nhất chỉ có cái bàn học, chúng tôi là bạn cùng bàn. Không biết có phải định mệnh hay không, lần đầu tiên gặp cậu ấy, tôi không nghĩ mình sẽ cãi nhau với cậu ta, lần đầu tiên cãi nhau, tôi không biết mình cũng có thể quan tâm cậu ấy, khi tôi quan tâm cậu ta, tôi không biết rằng chúng tôi cũng có khả năng không cẩn thận yêu nhau, Ngay cả khi yêu nhau rồi, tôi cũng không thể nào giờ giữa chúng tôi có một rào cản vô cùng lớn.
“Á! Ui da!”
“Xin lỗi”
“Cậu cố tình phải không? Vì cậu tưởng tôi nói với cô cậu trốn học!”
“Không phải”
“Còn không phải gì nữa, có thì nhận đi, con trai xấu tính”
“Ok, tôi xấu, được chưa, đang gấp, tránh ra”
“Giả bộ gấp cái gì ..” – Tôi lẩm bẩm nhưng vẫn tránh đường cho cậu ấy đi, trông cậu ấy có vẻ gấp thật, cho đến bây giờ, tôi vẫn không thể nào quên ánh mắt Phong lúc đó, đáng sợ, hoảng sợ, và giận dữ.
Tôi phát hiện ra một điều bí mật, trong trường có tuyết. Tôi đặc biệt thích tuyết, có lẽ do tác động của phim Hàn, nhưng dù sao, Việt Nam cũng không thể nào có tuyết. Vì vậy, tôi đã rất yêu thích một loại hoa, Bồ Công Anh. Khi những cánh bồ công anh tung bay trên bầu trời lộng gió chẳng khác nào những bông tuyết bay lượn giữa không trung. Bồ công anh nhỏ bé như được gió chắp cho một đôi cánh thiên thần để tự do tung bay giữa bầu trời xanh rộng lớn. Vậy là lại có thêm một lí do nữa để tôi đến trường sớm mỗi ngày.
“Nhìn gì đấy?”
“Hỏi làm gì?”
“Để biết không được à?”
“Không”
Phong cũng thường đến trường sớm, tôi không biết là vì cái gì, nhưng những cuộc nói chuyện của chúng tôi luôn luôn kết thúc bằng cãi vã, nếu không cãi nhau thì mỗi người lại chìm đắm vào một thế giới của riêng mình, chẳng ai để ý đến ai và tôi cũng không hề quan tâm lí do Phong đến sớm, và cả lí do vì sao ánh mắt cậu ấy dường như đang che giấu một nỗi buồn. Có người nói, ghét ai đó cũng là một điều nguy hiểm, khi ban ghét một người, ban sẽ để tâm đến họ, khi ban để tâm đến họ, họ sẽ một cách từ từ đi vào trái tim của ban, khiến cho bạn không kịp phản hồi. Tình yêu của chúng tôi, có lẽ cũng đến theo cách đó, chúng tôi đã để cho đối phương đi vào trái tim của mình tự lúc nào mà không hề hay biết…
“Chi! Mẹ chưa tới hả?”
“Uh! Chắc lại họp”
“Có mẹ là nhà văn sướng quá còn gì”
Tôi chỉ cười khi nghe Hân nói câu đó, mẹ Hân là dân chợ búa, hằng ngày đều nói chuyện với nó bằng những lời lẽ thô tuc, nên có lẽ nó ganh tị với tôi lắm, tôi có một bà mẹ là văn sĩ cơ mà. Có lẽ tôi sướng thật, mẹ tôi là một người phụ nữ thành đạt, trí thức, xinh đẹp và bản lĩnh. Bà hoàn hảo, chính vì vậy bà muốn tôi và ba cũng thế, hoàn hảo trong mắt mọi người, giống như những con búp bê được chưng trong tủ kính sang trọng, không được phép có tì vết, không được phép có sai lầm. Mẹ đã đem đến cho tôi nhiều thứ, một cuộc sống sung túc, một gia đình hoàn hảo, ít ra cũng là trong mắt mọi người. Bà cũng dạy tôi rất nhiều: học hành, đi đứng, nói năng, lễ độ và tuyệt đối phục tùng. Trong từ điển cuộc đời từ 1 cho đến 17 tuổi của tôi chưa bao giờ tồn tại từ phản kháng, tôi không được dạy, cũng không bao giờ nghĩ tới.
Hôm nay tôi đến trường sớm hơn mọi ngày, vậy mà đã thấy Phong ở đó, khuôn mặt kì lạ, có cái gì đó rất khác bình thường, ánh mắt hình như có một chút mệt mỏi, một chút tuyệt vọng pha chút tổn thương, dường như mất đi hẳn sự sắc lạnh của mọi ngày.
“Chi”
“Gì?” – Tôi nhìn Phong, quả thực cậu ta rất khác
“Phong dựa Chi nha”
Tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên, đây không phải Trần Hạ Phong mà tôi quen biết, cậu ấy bị người ngoài hành tinh tẩy não, hay đập đầu vào cột điện mất hết trí nhớ rồi cũng nên.
Tôi chưa kịp nói có hay không thì đã cảm thấy cái gì đó nặng nặng trên vai mình, tên đang ghét, tôi còn chưa cho phép mà hắn đã … nhưng tôi đã không đẩy Phong ra, lúc đó, tôi có cảm giác nếu đẩy cậu ta ra, giống như lấy đi viên gạch cuối cùng chống chọi một bức tường đang xiêu vẹo, sẽ sụp đổ mất…
|