Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

[Long Fic] Chuyện tình Trâu quỳ

[Long Fic] Chuyện tình Trâu quỳ

^^ Lần đầu post fic ở KST mog các bạn ủng hộ
Mô tả chung:
Tác giả : Cupid & Sparkykatty ^^
Disclamer : Lee Jae Jin (member of F.T island)
Chris aka Hyung Rok (member of Battle)
Park Jung Min (member of SS501)
Kang Ji Hye nhân vật nữ chính của fic.
Rating : K

Poster: (c) sparkykatty
[Long Fic] Chuyện tình Trâu quỳ - Fanfic - ,

Fic này là phần nối tiếp của "Only Love", 1 fanfic do bạn Kun_kun viết, mọi người có thể đọc tại forum ftislandvn.com. Tuy fic "chuyện tình trâu quỳ" mang nội dung gần như ko liên quan gì đến phần trước là fic "Only love" nhưng tớ vẫn sẽ tóm tắt lại nội dung của "Only love" cho mọi người hiểu nguyên nhân sâu xa của câu truyện :))

Lee JaeJin là em họ của Oh Won Bin, 2 người sống trog cùng một ngôi nhà, vì JaeJin đã mất bố mẹ. Nhưg người hãm hại cha mẹ JaeJin lại chính là bác của cậu, cũng chính là cha của Won Bin. JaeJin lớn lên trg cảnh sung túc ấm no nhưg trong lòng mang đầy thù hận.
Một ngày Won bin gặp và yêu 1 người con gái tên YuRi, nhưg YuRi lúc đầu lại rất quý JaeJin và ghét Won bin. Sau nhiều biến cố xảy ra Yuri biết đc mình chỉ là công cụ để Jaejin lợi dụng nhằm khiến Won bin bị tổn thuơng.
Yuri nhận ra người mình yêu thật sự lại là WonBin. Cùng lúc đó sự thật về bí mật cái chết bí ẩn của cha mẹ JAejin được lan ra cho mọi người biết. Tuy nhiên cũng chính vì sự thù hận lên đến tột độ, Jaejin đã trở nên hung hăng và đánh bị thuơng Wonbin, sau đó, anh bị mắc chứng trầm cảm.
Cha của Wonbin đã lãnh nhận trách nhiệm cái chết của cha mẹ Jaejin, nhưg vì tuổi cao sức yếu, lại là cái chết ko do chủ ý, nên ko bị phạt nặng. Ông cũng tới nhận lỗi trước JAejin nhưg đã quá muộn. Cậu trở thành một người mắc chứng tâm thần từ đó.

Sau đó, truyện tình tại viện tâm thần được xin phép bắt đầu :x

Trích nhật kí Kang Ji Hye
“Ngày… tháng… năm…
Trời lại mưa..
Anh ah, anh có thấy mưa không? Hình như mọi kỉ niệm của chúng mình đều gắn liền vời mưa thì phải. Anh nhỉ?

Khi e quen anh cũng vào hôm trời mưa như thế này..

Rồi một hôm anh nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn này lên ngón tay áp út của em, nói với em rằng “Nếu chiếc nhẫn đeo vừa vào ngón tay út người con trai và ngón áp út của ng con gái, thì họ đúng là 1 đôi trời sinh”. Những ngón tay đan vào nhau, ấm áp và ngập tràn hạnh phúc. Em cảm thấy em là người hạnh phúc nhất trên thế gian này, hạnh phúc vì em có anh.
Rồi hôm nay, ngày chúng mình chia li, trời cũng mưa không ngớt. Anh có biết khi anh sắp lên máy bay, e chỉ muốn gào to lên, rằng  anh đừng đi.. hãy ở lại đây với e. Lúc tiễn anh đi, em muốn khóc thật to, nhưng rồi e chỉ im lặng, đứng đó và ôm anh. Anh biết em yêu anh nhiều chứ? Em ko khóc,  nếu e khóc sẽ chỉ khiến anh thêm khó nghĩ. E biết những điều đó sẽ cản bước chân của anh . E không muốn để ng` e yêu vì sự ích kỉ của e mà hủy hoại tương lai và phải trở thành một đứa con bất hiếu. E muốn a yêu của e phải luôn vui vẻ..
5 năm… 5 năm sẽ nhanh qua thôi phải ko anh?
Anh sẽ trở về với em phải ko? Em tin anh Chris àh. Giữ lời hứa với em anh nhé. Em sẽ chờ đến ngày đó, ngày a quay về và lại gọi em là Hye bé nhỏ.
Em yêu anh, Chris… “
===================

5 năm sau

“Em không biết diễn tả cảm giác của e ngay lúc này. Hạnh phúc ư? Hình như còn hơn thế nữa cơ. Đầu óc e quay cuồng, cả ngày e cứ luống cuống, đứng ngồi không yên. E tự hỏi mình e sẽ là gì nếu không có anh, nếu không có tình yêu của anh. 5 năm rồi. Em chờ đc anh rồi Chris ah.. Em tự nhéo tay mình. Không phải là giấc mơ đúng ko? Hôm nay, anh lại trở về với em… “

_Solbi unni, đổi ca cho e đi. Tối nay e có viêc rồi, unni.. đi mà làm ơn _ Hye đang cầu xin chị y tá cùng bệnh viện.

_Cả bệnh viện có mỗi e trị được Jung Min thôi, e tha cho unni, unni sợ nó lắm :(( nó còn khó tính hơn mẹ chồng unni :((

_ Không e sẽ làm công tác tư tưởng, hay không thì unni cứ tiêm, cứ dọa làm gà cho nó sợ ý.

_ Không!!! Thà giết unni còn hơn. Lần trước unni thay ca cho em một lần, bị Min nó cho ss giảm cân tìm cả bệnh viện, mới thấy nó trốn trong lùm cây làm cây đỗ, chưa hết ko chỉ làm cây đỗ. nó còn làm siêu nhân diệt gian trừ ác, phá cả 1 vườn hoa, rồi trước khi đi ngủ nó không cho unni tiêm, giằng co một lúc unni bị cả mũi tiêm vào đùi. Dù cho đây là cái bệnh viện tâm thần nhưng nó là một thằng tâm thần thuộc hạng nhất vô địch điên.

_ unni… đi mà! Chris về hôm nay, unni nỡ để e gái unni lại tiếp tục mỏi mòn chờ đợi ư :x – JiHye nũng nịu.

_ Hye seo e cứ làm cái mặt cầu xin thế . Được rồi unni sẽ thay ca cho e một lần cuối làn cuối . Không hiểu qua đêm nay tôi có còn là con ng` không =(

_ Yêu unni nhất . Thôi e về đây.

JiHye tí tởn đi về . Chưa ra đến cổng đã bị chặn lại:

_ Mẹ đi đâu đấy không ở nhà với Min à? seo mặc quần áo như têh này?

_ Mẹ đi có chuyện, ở nhà ngoan mẹ nhờ bác Solbi đến trông Min nhớ, ngoan nhá, không được chạy đi lung tung.

_ Không biết đâu…. – Min lè nhè -  bác í mà ở với con sẽ làm lộ thân phận siêu nhân của con mất

_ Min có nghe lời mẹ không? Không là mẹ không đi tìm bố siêu nhân cho Min đâu _ Hye hét lên.

_ Không chịu đâu, nếu thân phận bị lộ, sẽ nhiều kẻ gian ác sẽ hãm hại Min khi Min chưa biến hình thành siêu nhân.

Min vừa ôm chân Hye vừa khóc đòi mẹ ở nhà.

"Phụt" cả mũi thuốc mê cắm vào người Min.
_ Cám ơn unni giải cứu cho e. Thôi e đi đây, unni tự giải quyết Min nhá. – Hye nhìn Min lắc đầu - Chúc unni may mắn  _ Trước khi đi Hye đê lại cho Solbi cái nháy mắt đến lạnh người.

Mặc cái váy đẹp nhất Hye đến sân bay với gia đình của Chris . Chỉ vài phút nữa thôi Chris sẽ xuất hiện trước mặt Hye. Hye bất giác theo thói quen xoay chiếc nhẫn Chris tặng rồi tự hỏi liêu anh còn đeo chiếc nhận đấy không. Liệu anh còn nhớ đến e không? Tự nhiên Hye cảm thấy lo sợ là anh sẽ quên mình..

TOP

CHAP 2 ^^

Tại sân bay..
Bà Jung nhìn thấy Jihye liền vẫy tay:
_ Jihye con, ở đây!
_ Con chào 2 bác. Sắp tới giờ hạ cánh chưa ạ.
_ Hôm nay trông Jihye xinh lắm. Chắc HyungRok (tên Hàn quốc của Chris) nhìn thấy, nó sẽ ko bao giờ nghĩ đến chuyện đi đâu đó để lại phải xa Jihye mất. – Bà nhẹ nhàng vuốt tóc Jihye.
_ Con cảm ơn bác – Jihye ngượng ngịu.

Ông Jung nhìn Jihye và nở nụ cười tươi. 5 năm qua, họ đã coi Jihye như con cái trong nhà. Thế rồi hôm nay, đã đến lúc để cả gia đình đoàn tụ. 3 người, chung một tâm trạng. Họ đang tràn ngập những hi vọng tốt đẹp.
Trong lòng Jihye rất hồi hộp. Cô ko biết khi gặp lại anh, cô phải làm gì. 5 năm qua anh có nhớ cô nhiều không. Cô muốn dựa vào vai anh, trách móc anh vì sao anh ít liên lạc về với cô, để cô luôn khắc khoải ko yên tâm. Cô muốn ôm anh, và tự nhủ sẽ ko bao h để anh rời xa cô thêm một lần nữa..
Jihye tin rằng, từ ngày hôm nay, cô sẽ lại được là người hạnh phúc nhất trên thế gian..

Cánh cửa mở rộng, từng dòng người tấp nập cứ thế tiến vào. Sum họp bên gia đình, những giọt nước mắt hạnh phúc..
Anh kia rồi. Tim JiHye đập loạn nhịp. Cô nhận ra anh từ rất xa...
_ Bác ơi – JiHye vui mừng chỉ tới hướng Chris -  Anh HyungRok kia rồi. Con nhìn thấy..
_ Kia, bác thấy rồi con à – Bà Jung nở nụ cười tươi – Nhưng nó đi với ai kia?
Họ khoác tay nhau, tình cảm quá. JiHye lùi lại một bước, hai bước, ba bước.. Cô sợ. Anh càng đến gần, cô càng lùi xa dần.

_ Bố mẹ. Lâu quá rồi. – Chris cười rất tươi, và ôm chầm lấy cha mẹ. Gia đình họ đang tận hưởng phút giây đoàn tụ.
Bà Jung đập nhẹ vào vai con trai mình:
_ Cả nhà nhớ con lắm. Đi 5 năm mà sao con ít liên lạc về thế, để cho Ji..
_ Con xin giới thiệu đây là Seo In Young. Cô ấy là người con đang yêu – Chris vui vẻ ôm nhẹ cô gái lạ kia.
“Bốp!” Một cú tát giáng từ tay bà Jung nhằm thẳng vào mặt Chris.  
_ Mày.. mày làm trò gì vậy? Còn Ji Hye thì sao? – bà tức giận, rồi ngó quanh – Mình ơi, Ji Hye nó đâu rồi?
Cô nấp mình lẩn trốn trong dòng người tấp nập. JiHye thấy bác gái gọi tên mình. Và cô cũng đã thấy cái tát mạnh đó của bà dành cho con trai yêu quý. Ko còn ngạc nhiên, hồi hộp hay j j nữa. Cô hiểu ra…

Chạy như bay…
Nước mắt…
Trốn chạy…
Nắm lấy chiếc nhẫn trên ngón tay…
Thì ra cũng chỉ là như vậy…
5 năm. Một con ngốc.

Cô bất giác thấy mình đang ngồi trên chiếc ghế công viên ngày xưa. Nơi ngập tràn kỉ niệm, nơi họ chơi đùa với nhau từ hồi còn rất nhỏ, nơi anh nắm tay cô lần đầu, nơi họ hẹn hò, và nơi anh đeo lên ngón tay cô chiếc nhẫn.

“Kang Ji Hye. Mày là con ngốc. Mày rất đáng thương. Mày đã chờ đợi cái gì? Mày đã làm đc gì trong 5 năm qua?” – Hàng loạt suy nghĩ cứ chạy qua trong đầu Ji Hye.

Ghế đá khu vui chơi, 10 năm trước,
_ Ji Hye ngoan đừng khóc. Oppa thương Ji Hye nhiều mà.
_ Chris oppa bắt nạt Ji Hye, ứ chơi với oppa nữa – Jihye mếu máo.
_ Thôi ngoan nào, oppa xin lỗi đã trêu Jihye bé bỏng. Jihye ngoan oppa mua kẹo nhá.
_ Oppa phải hứa sẽ ko bao giờ được làm cho Jihye khóc nữa cơ – Jihye lau nước mắt, nấc nhẹ.
_ Ừh. Hôm nay, Chris Oppa hứa với Kang Ji Hye sẽ ko bao giờ làm Ji Hye của oppa khóc nữa. Oppa hứa đấy – Chris cười, xoa đầu  Jihye.
_ Ngoắc tay nào.
_ Uhm, ngoắc tay ^^

Nước mắt lại rơi. Vì một người mà cô đã nghĩ sẽ ko bao h làm cho cô khóc. Người mà cô nghĩ sẽ luôn giữ đúng lời hứa đó cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra.

---------------------------------------
Sáng hôm sau, tại bệnh viện.
Vừa thấy JiHye bước vào phòng, Solbi đã rên rỉ:
_ Aigoo, hôm qua JungMin cháo hành unnie cả chiều. Nào là siêu nhân tiêu diệt kẻ gian ác Solbi, nào là đổ thức ăn ra vườn hoa cho giun ăn, rồi gào ầm ĩ bắt unnie dẫn đi tìm mẹ Ji Hye. Em ác lắm >.< Thề từ nay unnie sẽ ko bao giờ thay ca cho em nữa.
_ Xin lỗi unnie. Từ nay sẽ ko có chuyện đó xảy ra nữa đâu – Jihye cười – Nào, em đi thăm JungMin của em cái đã, nhớ quá. ^^ Em đến hơi muộn, chả hiểu sáng nay Min có chịu ăn ko.
_ Cô làm thế thảo nào nó lúc nào cũng 1 điều mẹ Hye, 2 điều mẹ Hye. – Solbi thở dài – Sau này cưới chồng cô định đem Min về nuôi chắc. À mà nhắc đến mới nhớ, hôm qua như thế nào đấy. GẶp lại nhau hạnh phúc tràn trề chưa?
Jihye ko trả lời. Cô bước vội đi tránh câu hỏi của Solbi.

Tại phòng bệnh số 126.
_ Mẹ Hye!! – JungMin hét ầm lên, chạy tới bá cổ Jihye. Cảnh tượng một anh chàng đẹp trai cao mét tám bá vai bá cổ một cô gái trẻ, lại còn gọi là mẹ, đúng là chỉ ở bệnh viện tâm thần Seoul này mới có thật.
_ Min ngoan, mẹ về rồi này – Jihye véo má Min. Tại cái bệnh viện này, cặp đôi mẹ - con Jihye – Jungmin đã nổi tiếng. Họ như là mẹ con thật vậy. Đôi phần cũng là tại vì Min là bệnh nhân đẹp trai nhất bệnh viện.
_ Sao hôm qua mẹ bỏ con – Min chợt nhớ ra, vội làm mặt giận dỗi, bỏ ra giường ngồi 1 mình.
_ Mẹ xin lỗi. Mẹ đi có chuyện quan trọng mà. Nhưng mẹ lại về với Min đây còn gì – JiHye cười, xoa đầu Min – Min của mẹ ngoan ko giận mẹ nữa nhé. Sáng nay ăn ngon miệng ko Min?
_ Từ sau có chuyện quan trọng gì, mẹ phải cho siêu nhân Min đi giúp đỡ mẹ nhé, mẹ gặp kẻ xấu thì Min sẽ giết kẻ xấu cứu mẹ Hye xinh đẹp. – Min lườm Hye.  
_ OK. Ngoắc tay nào.
_ Đồng ý.
_ Bây giờ Min ngoan uống thuốc nhé.
_ Lại thuốc sao nhiều thuốc thế - Min lè nhè. Siêu nhan có bao giờ phải uống thuốc đâu.
_ Siêu nhân của mẹ phải uống thuốc khỏe mới bảo vệ được mẹ chứ.
_ Thế thì Min sẽ uống. – Min tít mắt cười nhìn Hye.

Jihye cười nhìn Min. Có lẽ cứ như Min còn hơn. Cậu ta hồn nhiên, trẻ con quá. Hye tự nhủ, người như Min thì sẽ ko bao h biết đến đau khổ vì yêu một người.

TOP

CHAP3.


Hết giờ làm việc, Jihye bước về nhà. Mỗi lúc một mình, lòng cô nặng trĩu biết bao nhiêu suy nghĩ. Cô ko dám chắc hoàn toàn những gì mình đã thấy, cô chỉ muốn một lần được nghe sự thật từ chính anh.
Cô càng bước, càng run sợ. Nhà cô ở cuối con dốc, gần nhà Chris. Đây là nơi họ đã có biết bao nhiêu kỉ niệm từ nhỏ. Cô sợ phải đi qua ngôi nhà ấy.
Đây rồi.. Jihye đứng lặng lẽ ngắm nhìn ngôi nhà. Nó to, đẹp, và có vườn cây to. Chiếc xích đu trong vườn nhẹ nhàng chao theo gió.
“Chắc anh đang ăn tối với 2 bác. Bác gái ko biết đã làm lành với anh vì chuyện ở sân bay chưa..”  - Jihye tự nhủ. Những giọt nước ấm và mặn chát đã lăn dài trên má. Cô muốn quên tất cả, nhưng ko thể hiểu nổi vì sao mình cứ đứng mãi ở trước cửa ngôi nhà ấy.

Chợt có ánh đèn từ đâu lóe sáng. Một chiếc ô tô đỗ xịch cạnh cô. Hye lau nước mắt và bước đi. Nhưng có một người chạy theo và nắm tay cô lại:
_ Hye..
Im lặng. JiHye để yên cho người ấy nắm tay cô. Cô chợt muốn giây phút ấy là mãi mãi.
Chợt, Chris bước tới trước mặt cô, phá vỡ bầu không khí gượng gạo ấy:
_ Lâu quá rồi phải ko em.
_ 5 năm – Cô cười mỉm.
_ Vào nhà đi. Em có muốn một cốc café ko?
_ Cảm ơn anh, có lẽ để khi khác, em hơi mệt nên về nhà luôn đây – Jihye vẫn cười, ngước mắt lên nhìn anh. Trong lòng cô đang rối bời.
_ Vậy để anh đưa em về.
_ Thôi, nhà em ngay đây rồi mà. Hẹn gặp lại anh nhé. – Jihye chào tạm biệt rồi vội vã bước đi.
_ Hye à.. Anh.. có lỗi với em. – Chris ấp úng, anh cúi mặt ko nhìn cô.
Cô dừng lại. Cuối cùng thì anh đã tự nói ra với cô. Jihye giờ đã ko còn thắc mắc gì trong lòng nữa. Mọi câu hỏi đều đã có lời giải đáp của nó.
_ Anh hạnh phúc là em vui rồi – Jihye gạt nước mắt. Cô nhét chiếc nhẫn vào tay Chris.
_ Anh..
_ Thôi em về đây, anh cũng vào nhà đi – Jihye nói khẽ.
Cô bước đi như đang chạy. Và cô chạy, chạy thật nhanh khỏi ngôi nhà ấy. Chạy thật xa.
Cô khóc.

“My tears are falling down
They don't stop even when I wipe them
You are falling down
You are embedded in my body even when I erase you”

(Tears are falling – FT Island)

Jihye vội vã chạy vào phòng, những con hạc giấy trong lọ, những bức ảnh, vài lá thư, và vô vàn những thứ mang hình ảnh của anh.. Chỉ một ngọn lửa, chúng bừng cháy, sáng lòa, mùi khét lẹt. Mắt cô cay xè.

Những ngày sắp tới, cô ko biết sẽ phải sống tiếp ra sao…

--------------------------------------------
Sáng hôm sau,
_ Hye, con sao thế này? Người nóng bừng cả thế này? – Mẹ Jihye hoảng hốt.
_ Con ko sao đâu – Jihye cảm thấy đầu như muốn vỡ tung ra, mọi thứ xung quanh quay cuồng.
_ Nằm xuống đi. Mẹ đi lấy khăn ướt và thuốc giảm sốt.
Ko còn một chút sức lực nào, Jihye mặc kệ, mắt cô nhắm chặt.

Khoảng 3 tiếng sau, cảm thấy đã đỡ mệt, Jihye bất giác nhớ ra điều gì đó. Cô vội vàng tỉnh dậy, thay quần áo rồi bước ra cửa.
_ Jihye, con đi đâu đấy? đang ốm thì ở nhà đi. Mẹ gọi điện lên viện xin cho con nghỉ rồi mà – bà Kang lo lắng nhìn con.
_ Ko sao đâu, con đi được, con phải đến viện bây giờ mà. – Jihye vội vã chạy đi.
_ Bao nhiêu nghề thì ko chọn, sao lại đi chọn cái nghề này thế hả con? – Bà Kang thở dài não nuột.  

Đúng như Jihye nghĩ, vừa vào đến phòng bệnh 126, đã thấy Min ngồi một mình, vẻ mặt như đang rất hoảng sợ. Hôm nay là ngày phải tiêm, mà Min rất sợ bị tiêm. Ko có Jihye bên cạnh, Min sẽ rất hoảng loạn và ko biết có thể xảy ra chuyện gì. Jihye chạy vội vào:
_ Cho mẹ xin lỗi! Mẹ ..
Min ko trả lời. Cứ ngồi nguyên đó, với vẻ mặt sợ hãi. Cậu ta ko ngẩng lên nói chuyện với mẹ Hye như mọi khi.
_ Mẹ xin lỗi Min – Jihye ôm Min, vỗ về, nước mắt cô rơm rớm. Cô đang rất lo cho Min.
Một lúc lâu sau, người Min mới hết run, Min ngẩng đầu lên:
_ Mẹ khóc đấy à.
_ Mẹ xin lỗi Min, sáng nay mẹ ko đến đc với con – Jihye lau nước mắt.
_ Mẹ nói dối. Mẹ bỏ Min.. – Min nấc lên như sắp khóc.
_ Min àh.. Mẹ ko bao h bỏ Min đâu, mẹ iêu Min của mẹ lắm mà – Jihye lắc lắc vai Min. – Sáng nay mẹ bị ốm nên ko đến được.
Min nghiêng nghiêng đầu chăm chú nhìn Hye:
_ Mẹ uống thuốc chưa?
_ Mẹ uống rồi. Min của mẹ có giận mẹ nữa ko.
_ Thế thì tốt, mẹ ngoan lắm ^^ – Min xoa xoa đầu Jihye.
_ Sáng nay tiêm có đau lắm ko con.
_ Ko đau, con chỉ sợ mẹ bỏ con thôi.
_ mẹ ko bao giờ bỏ Min của mẹ đâu mà – Jihye lại ôm Min. Cô thương Min lắm, luôn cảm thấy cậu ta như con thật của mình vậy.

Jihye bước vội, cô còn phải đi kiểm tra một vài bệnh nhân khác, còn Min lẽo đẽo bám theo. 2 mẹ con vừa đi vừa chuyện trò vui vẻ.

Jihye vào văn phòng.
_ Hx sáng nay ốm, đau đầu quá.
_ ĐÃ xin phép nghỉ còn đến làm gì? Em ốm thêm thì sao – Solbi nói.
_ Em ko đến thì ko hiểu Min còn thế nào nữa. Lúc nãy em sợ quá.
_ Haizz, tình mẫu tử thật là khó chia lìa. –Sol bi thở dài- À có tin mới đây!
_ Gì thế unnie?
_ Tin mới ehhee, trưởng khoa sắp cho em nhận thêm một bệnh nhân nữa đấy.
_ Vậy ạ? Nhập viện chưa unnie?
_ Hồ sơ đây, chiều mai sẽ nhập viện.
Jihye đưa tay nhận hồ sơ từ Solbi.

“Tên: Lee Jae Jin
Tuổi: 23
Triệu chứng và chẩn đoán: …”

_ Gì thế mẹ? – Min đột ngột xuất hiện từ đằng sau.
_ À, hồ sơ bệnh nhân mới.
_ À há – Min sáng mắt. – Có xinh gái ko thế?
_ Là con trai – Jihye lắc đầu nhìn Min – Sắp ở cùng phòng với con đấy.
_ Cùng phòng với con á. Ko đc đâu siêu nhân ko thích ở chung phòng đâu.
_ Chấp nhận đi. Bệnh viện phân thế rồi – Ji hye cười, tay cầm bộ hồ sơ gõ gõ vào vai Min.

Min xị mặt được một tí rồi lại hớn hở chạy lung ta lung tung. Mỗi lần nhìn Min như thế, Hye thấy rất vui. Min hồn nhiên và đáng iu lắm.

----------------------------------------------
Chiều hôm sau, tại bệnh viện.

_ Bệnh nhân Lee Jae Jin, sẽ ở phòng số 126, cùng với bệnh nhân Park Jung Min. – Bác sĩ trưởng khoa nói chuyện với Yuri và Wonbin (muốn biết 2 ng này là ai đọc fic Only love của Kun), là người nhà của bệnh nhân Jin.
_ Vâng. Bây giờ cho em cháu vào nhận phòng luôn đc chứ ạ? – Wonbin nói.
_ Được. Mọi người đi lối này.

2 người dìu Jin đi. Nhìn vẻ mặt Jin như rất hoảng sợ. Sau sự việc hồi đó, Jin trở nên trầm cảm, rồi dần dần xuất hiện trạng thái co giật, thất thường, đôi khi lại la hét, còn thường xuyên thì chỉ ngồi một mình, vẻ mặt rất sợ hãi. Mặc dù rất giận Jin, nhưng vì vẫn cảm thấy có lỗi với Jin, gia đình Wonbin quyết định có lẽ nên đưa Jin vào bệnh viện điều trị một thời gian, hi vọng Jin sẽ trở lại bình thường.

_ Đây là phòng bệnh 126. Còn đây là bệnh nhân Park Jung Min. – BÁc sĩ trưởng khoa chỉ tay vào Min, đang ngồi chơi với mấy bông hoa. – Còn đây là giường của bệnh nhân Jin.

Min tò mò nhảy xồ ra nhìn chằm chằm vào Jin. Rồi cậu ta đưa bông hoa trên tay cho Jin, nhưng Jin ko có phản ứng, vẫn cúi gằm mặt và run run người. Bác sĩ nói:
_ Hi vọng 2 người sẽ làm quen với nhau sớm. Min cố gắng giúp bạn Jin nhé.
_ Mẹ! – Min ko trả lời, vừa thấy Jihye bước vào phòng đã chạy ra nắm tay mẹ.
_ À, xin giới thiệu, đây là bác sĩ Kang Ji Hye, sẽ nhận điều trị hàng ngày cho bệnh nhân Jae Jin. – Bác sĩ trưởng khoa nói.

Sau khi mọi người đã đi hết, Jihye ngồi xuống cạnh JaeJin.
_ Xin chào, tôi là Jihye, bác sĩ của anh.
_ Mẹ ơi lúc nãy con tặng hoa cho cậu ý nhưng cậu ý ko nhận. – Min vừa mách mẹ vừa dòm dòm Jin.
Ko thấy động tĩnh gì từ Jin. Jin ko hề ngẩng mặt lên, chỉ ngồi nguyên đó mãi.
Jung Min bắt đầu chán khi bắt chuyện với Jin mà ko đc. Nó lại bắt đầu ra ngồi chơi với mấy bông hoa. Jihye đứng tựa cửa, khẽ lắc đầu. Cô nghĩ “Có lẽ anh ta đã trải qua chuyện gì đó kinh khủng lắm thì mới dẫn đến như vậy, thật là đáng tiếc”.

TOP

CHAP 4 (^^)

Jihye ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ. Tay phải cô đang nắm lấy ngón tay áp út bàn tay trái. Ngón tay ấy đã từng đeo trên nó chiếc nhẫn kỉ niệm của anh 5 năm, bây giờ thì đã ko còn chiếc nhẫn. Cô cảm thấy trống trải quá. Cô ko khóc nữa, vì cô đã khóc đủ rồi. Cô muốn quên đi để tiếp tục sống.

Nhưng quên mà dễ thế sao?

Ngoài kia, những bệnh nhân vẫn cứ đi đi lại lại. Có người đờ đẫn, có người trông ngơ ngác, có những người hồn nhiên ngây thơ, có người la hét trêu ghẹo những người xung quanh. Uh, họ là những người trí não ko đc bình thường. Nhưng họ lại rất vui vẻ, và dường như ko bao h quan tâm đến bất cứ chuyện gì xảy ra xung quanh. Jihye tự hỏi rằng, họ có bao h biết buồn?

Chuông điện thoại reo vang. Jihye lặng lẽ rút điện thoại khỏi túi áo blouse khoác ngoài trắng tinh.
_ Alo?
_ Jihye hả con? Bác đây – Đầu dây bên kia là giọng nói của bà Jung.
_ Dạ.. Vâng. Bác mấy hôm nay có khỏe ko ạ?
_ Bác nhớ con và rất muốn gặp con. Có được ko?
_ Vâng.

Tại quán café.
Bà Jung bước vào và kéo ghế ngồi xuống.
_ Con đến lâu chưa?
_ Con chào bác. Con cũng vừa mới đến thôi ạ.
Bầu ko khí gượng gạo tràn ngập xung quanh 2 người. Có quá nhiều thứ để nói, nhưng họ ko dám nói bất cứ câu nào.
Cuối cùng, bà Jung cũng đành cất tiếng:
_ Hôm đó, con bỏ về lúc nào bác ko biết. Xin lỗi con vì đã để con nhìn thấy cảnh ko đáng nhìn.
_ Ko sao đâu bác. – Jihye ngập ngừng.
_ Thằng HyungRok nhà bác... Con.. đã gặp nó chưa?
_ Cháu gặp 1 lần rồi ạ..
_ Nó nói gì, nó có làm con buồn lắm ko? – Bà Jung thở dài nhìn Ji Hye, vẻ mặt rất lo lắng.
_ Dạ.. – Ji Hye ko biết phải trả lời sao nữa. Cô chọn cách im lặng.
_ Bác sẽ khuyên bảo nó. Chuyện này cứ để đấy bác lo cho. Cái thằng mất nết này. Nó tưởng nó đi tây đi tàu về là nó giỏi sao. Cái gì cũng phải có khuôn khổ của nó. Cái con nhỏ đó nhìn chả ra cái thể thống gì cả. Son son phấn phấn, váy áo thì ngắn cũn cỡn. – Bà Jung nói một hồi rồi buồn bã thở dài.
_ Bác ơi, con hiểu bác muốn giúp con, nhưng chuyện tình cảm làm sao ép buộc được. – Ji Hye nói rồi cúi mặt xuống, cố kìm giữ lại những giọt nước cứ chực trào ra khỏi mắt mình.
_ Ko được. Nhà này ko thể chấp nhận bất cứ ai ngoài con làm con dâu. Bác tin là nó sẽ nghĩ lại. Bác tin là nó còn yêu con. – Bà Jung nắm lấy tay Jihye, quả quyết nói.

Jihye ko nói thêm gì. Trong lòng cô, tự nhiên lóe lên một chút hi vọng nhỏ nhoi. Cô muốn níu giữ trái tim của anh lắm. Mặc dù chỉ là hi vọng rất mong manh.. Cô thở dài và nhìn ra ngoài cửa sổ.

”Nhưng thực ra, nếu ở cạnh em anh ko còn thấy hạnh phúc, thì anh hãy rời xa em, thật xa em. Em chỉ muốn anh lúc nào cũng được hạnh phúc, vui vẻ và tươi cười..”

-------------------------------------
Sáng hôm sau, tại bệnh viện.

JungMin lại tò mò muốn bắt chuyện với Jaejin:
_ Ya, cậu kia.
Ko thấy trả lời.
_ Cậu bị câm hay điếc thế? Sao ko trả lời tôi? – Min ngồi dưới đất, ngước ngước mắt lên nhìn mặt Jin đang cúi gằm xuống.
Vẫn ko trả lời. Cậu ta đã ngồi nguyên như thế cả đêm hôm qua rồi.
_ Ko hiểu là giả vờ hay là bị ngốc thật nữa – Min càu nhàu.

Jihye bước vào phòng, lỉnh kỉnh thuốc thang, ống nghe..
_ Mẹ đến rồi! – Min bỏ mặc Jin, chạy ra ngay lập tức với Jihye.
_ Con ngoan – Jihye vỗ vỗ vai Min – Sao rồi, đã bắt chuyện được với cậu ấy chưa?
_ Chưa. - Min xị mặt rồi thì thào nói nhỏ vào tai Jihye – Cậu ta bị câm đấy hí hí hí.
_ Tại vì cậu ấy chưa muốn nói chuyện thôi. Min của mẹ mang thuốc ra kia lấy nước uống nhé, để mẹ kiểm tra cho cậu ấy 1 chút.
_ Cả đêm qua cậu ta ngồi nguyên như thế. – Min lẩm bẩm, tay chộp ngay lấy mấy viên thuốc từ tay mẹ Hye.
Min cầm mấy viên thuốc nghịch nghịch chơi trò tung hứng rồi bỏ tọt vào mồm, nhai ngấu nghiến. Hậu quả của việc đó là bị sặc thuốc. Nhìn nó vội vã ôm lấy cốc nước uống lấy uống để, Jihye cười:
_ Mẹ đã bảo bao nhiêu lần là phải uống nước với thuốc cơ mà.
_ Uuuhhu.. T.T – Min ngượng nghịu, rồi tí ta tí tởn chạy ra ngoài chơi.

Jihye tiến lại gần ngồi với Jin.
_ Lee Jae Jin, anh nằm xuống nghỉ chút đi, đêm qa sao anh ko ngủ chút nào thế? Thế hại cho sức khỏe lắm đấy.
Jin ko trả lời, Ji hye ân cần đỡ Jin nằm xuống. Người cậu ấy run run, lạnh lạnh. Nhìn rất đáng thương. Jihye lắc đầu, rồi kéo chăn đắp cho Jin. Sau đó cô lấy đèn pin soi mắt kiểm tra cho Jin. Đôi mắt vô hồn đang mở to nhìn Jihye. Cô nhìn thẳng vào mắt Jaejin. Hình như sâu thẳm trong đôi mắt ấy, là cả một nỗi đau khó có thể diễn tả hết bằng lời. Nghĩ đến đó, cô chợt quay đi ko nhìn JaeJin nữa.

_ Anh cần tĩnh dưỡng và nghỉ ngơi. Tôi rất hi vọng sẽ có một ngày anh khỏi bệnh và ra khỏi đây, và lại có một cuộc sống tốt đẹp.
Jihye thở dài, ngồi ngó ra bên ngoài. Thấy Min đang giả làm máy bay trực thăng phi ầm ầm trong sân chơi. Cô cười rồi nói:
_ Nhiều lúc tôi muốn được sống vô tư như JungMin. Cậu ta mãi mãi vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Im lặng. Jin nằm im trên giường, ko trả lời.
_ Nhưng tôi ko hiểu sao một “đứa trẻ” đáng yêu như Jung Min lại bị gia đình hắt hủi tống vào đây. Chả mấy khi họ ghé vào thăm Min. Gia đình cậu ấy nghĩ gì thế ko biết nữa.
Jin ko trả lời. Jihye tiếp tục:
_ Anh biết nói mà, đúng ko? Và tôi cá là anh cũng nghe thấy những gì tôi nói.

Jin vẫn cứ nằm đó bất động, chỉ có đôi mắt đang nhìn vô hướng của anh vẫn chớp theo nhịp. Jihye cũng ko biết anh ta có hiểu được những gì mình nói ko. Cô kéo ghế ngồi lại gần khung cửa sổ phòng bệnh, trong lòng vẫn bộn bề nhiều suy nghĩ.

-----------------------------------------
Con đường về nhà bây giờ là một quãng đường dài và vất vả.
Jihye bước đi, từng bước chân cô trĩu nặng.

_ Tôi ko cho phép cô bước vào ngôi nhà này!
_ Kìa, mình ơi..
“Rầm” – Tiếng cửa sắt đóng lại nghe lạnh người. Là tiếng nói của ông bà Jung. Jihye nhìn lên đã thấy mình đến đoạn đường qua nhà Chris.. Cô nấp vội vào một góc xem đã xảy ra chuyện gì.. Là Chris và cô gái kia.
Cô ta ngúng nguẩy:
_ Anh! Làm sao bây giờ? Mẹ anh khó tính thế.
_ Haizz. Thì từ từ, anh sẽ cố thuyết phục mẹ. – Chris nắm lấy tay cô ta – Em tin anh mà, đúng ko?
_ Em ko muốn mất thể diện thế này. Đến phải bỏ về Mỹ mất – Cô gái kia cau có.
Chris ôm lấy cô gái:
_ In Young ah. Nghe này, em chỉ cần tin anh thôi, được ko. Mọi chuyện sẽ đc giải quyết sớm thôi.
_ Hix. Anh hứa đấy nhé. Cùng lắm là em với anh lại về Mỹ.
_ Thôi, đừng nói đến chuyện đi Mỹ Mẽo gì vội nữa. Lên xe đã, bọn mình đi ăn.

Chris mở cửa xe cho cô gái. Chiếc xe đen bóng lộn thoắt chốc đã vù đi, để lại một làn khói mờ mờ..

Họ là 2 người đang yêu nhau..
Jihye ko còn nhìn thấy bất cứ tia hi vọng nhỏ nhoi nào nữa. Anh yêu cô ta. Anh muốn giới thiệu cô ta với 2 bác, anh muốn cưới. Anh ko bao h còn là của cô.
Jihye chợt thấy thương anh. Cô ko muốn bác gái làm khó cho anh chỉ vì cô. Anh được quyền yêu người anh thích cơ mà.

Nhưng rồi cô tự hỏi, anh có cảm thấy thật sự hạnh phúc khi ở bên cô gái kia ko.

TOP

CHAP 5.

Tại quán ăn.
_ Em buồn cười thật. Anh bảo với em là phải từ từ rồi mà – Chris càu nhàu.
_ Em buồn cười cái gì cơ? À ừh em là trò cười còn gì. Gia đình anh có coi em ra cái gì đâu?
_ In Young, nghe này, những lúc thế này, anh cần em tin tưởng anh.
_ Em ko biết. Chúng mình nên về Mỹ. Có gì tính sau, ở đây ngột ngạt lắm.
_ Anh ko muốn đi nữa. Đi 5 năm là quá đủ rồi. Anh muốn ở đây chăm sóc bố mẹ anh.
_ Thế bố mẹ em thì sao? Em ko phải chăm sóc bố mẹ em chắc. Chắc là bên đó họ ở nhà cũng đang lo cho em lắm đấy. – Inyoung gào loạn lên.
_ Nhỏ tiếng đi, ng ta đang nhìn đấy. – Chris thì thào.

Bầu không khí trong lành, mát mẻ. Trời đang vào thu rồi. Cả khu sân chơi im ắng ko một tiếng động. Jihye nhẹ nhàng thả bước. Cô chỉ muốn đi dạo cho thư thái đầu óc, cố gắng thoát khỏi những chuyện vừa xảy ra.

Nhìn thấy chiếc xích đu gỗ đang đu đưa, Jihye mỉm cười, nhẹ bước đến và ngồi đu mình một cách thoải mái. Gió mát quá…
Jihye nhớ Chris Cô biết cô cần quên, nhưng càng cố chỉ càng nhớ thêm mà thôi.

Sau khi đưa In Young về nhà, Chris cũng lái xe về thẳng nhà.
Anh ko nghĩ cuộc sống lại trở nên rắc rối thế này. Chán nản, Chris dừng xe ở khu sân chơi hồi nhỏ anh hay đến chơi. Tự nhiên anh nghĩ đến Jihye.
Và cũng ngay lúc ấy, họ chạm mặt nhau.
4 con mắt nhìn nhau, im lặng.

Một lúc lâu sau, Chris mới dám phá vỡ bầu không khí im lặng:
_ Hye ah, em.. khỏe chứ?
_ Em vẫn khỏe mà – Jihye khẽ mỉm cười và trả lời, cô tránh ko nhìn Chris.
_ Vậy thì tốt. – Chris ngập ngừng. Anh cũng ko biết phải nói gì thêm.

Anh biết, anh có lỗi với cô lắm. Anh biết 5 năm cô vẫn chờ anh. Nhưng trong những thág ngày ở Mỹ, anh ko có đủ dũng cảm để nói với cô bất cứ điều gì. Giá như anh nói, cô đã ko chờ đợi anh. Cô sẽ tìm được hạnh phúc cho riêng mình, chứ ko phải là chờ đợi vô ích thế này.

JiHye ko muốn cứ im lặng mãi. Cô đành lên tiếng.
_ Em xin lỗi.. vì em.. mà mẹ anh làm khó với chị ấy.
_ Ko phải lỗi của em. Anh mới là người có lỗi. – Chris quay mặt đi, anh ko đủ can đảm để nhìn JiHye.
_ Ko phải lỗi của anh.. Em nói rồi mà. Anh đừng xin lỗi em thế. Mà thôi, muộn rồi, em về trước đây.
_ Để anh đưa em về.
_ Cảm ơn anh, cũng gần đây, em tự về được mà – JiHye mỉm cười mà trong lòng muốn khóc.
_ Lên xe đi – Chris mở cửa xe.
Chris đưa Hye về nhà. Trong lòng anh đột nhiên có cảm giác lạ. Anh muốn được nắm tay cô thêm một lần nữa thôi, nhưng anh chả có tư cách gì để làm thế. Anh biết mình chỉ là một thằng tồi tệ xấu xa hết sức. Một thằng nói mà ko giữ lời, đã làm cho JiHye đau lòng.

---------------------------------------
Sáng hôm sau. Một ngày như bình thường tại bệnh viện..
Jihye vừa vào đến cổng viện đã thấy Min ngồi cắn móng tay ở chỗ chậu hoa cạnh cửa. Vừa thấy Jihye, Min liền chạy tới:
_ Mẹ ơi con ko ở cùng phòng với cậu ta nữa đâu hu hu hu – Vừa nói Min vừa kéo kéo tay Jihye cầu xin.
_ Sao thế? Sao lại ngồi đây một mìh thế này Min? – Jihye chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
_ Cậu ta đánh con ý – Min mếu máo – Con chỉ sang đập vào vai xem cậu ta còn sống hay ko thôi mà cậu ta nắm chặt lấy tay con quăng ra chỗ khác làm con ngã huhu.. Con ko biết đâu bắt đền đấy.
_ Min của mẹ đau ko? – Jihye hoảng hốt kiểm tra Min – Thương con quá.
_ Huhuhu..
_ Thôi nín đi mẹ thương.
Jihye phải kiễng chân hết cỡ mới xoa đầu được Min. Dỗ dành Min một lúc lâu sau, Jihye bảo:
_ Nào, đi vào phòng với mẹ.
_ Con ko đi đâu hết, con ko vào đâu con sợ lắm – Min lại gào lên.
_ Ngoan nào, có mẹ đi cùng ko sợ đâu mà – Nói rồi Jihye chìa tay ra.
Min vẫn ko chịu.
_ Siêu nhân gì mà nhát thế, siêu nhân định để cho cậu ấy đánh mẹ, ko đi theo bảo vệ mẹ à? – Jihye giả vờ dỗi Min.
Ngập ngừng một lúc, Min mới dám đi theo Jihye vào phòng.

Jihye vừa bước vào phòng đã thấy Jin ngồi nguyên chỗ đó như mọi khi. Min thì thập thò ở ngoài ko dám vào, chỉ đứng đó ngó nghiêng.
_ Anh sao vậy, sao lại đánh Min, nó đâu có ý gì xấu đâu. Haizz – JiHye vừa nói vừa ngồi xuống cạnh Jin.
Jin ko trả lời mà cứ im lặng ngồi nhìn xuống đất.
_ Thôi, anh nằm xuống đi. Tôi kiểm tra và cho anh uống thuốc.
Rồi Jihye đỡ Jin nằm xuống. Nhưng thìa thuốc của cô đưa vào miệng Jin, bị cậu ta gạt phắt đi đổ ra ngoài. Những cảnh này là thường xuyên gặp, nên Jihye vẫn kiên nhẫn lấy thêm thuốc, cứ thế cho đến lúc cảm thấy Jin đã uống được thuốc. Sau đó, cô khẽ kéo lại chăn cho Jin.
_ Anh nằm đây nhé. Anh rất cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, chút nữa thuốc ngấm sẽ khiến anh thấy dễ chịu đầu óc hơn một chút đấy.
Nói rồi Jihye thu dọn đồ đạc cốc tách, toan đứng lên. Cô vừa nhỏm người đứng dậy thì có bàn tay nắm cổ tay cô rất chặt. Là Jaejin.
_ Đừng đi.. – Jin nhìn Jihye nói.
_ Tôi đi cất chỗ thuốc này rồi sẽ về đây ngay thôi – Jihye định rút tay ra khỏi tay Jin.
_ Đừng đi.. – Jin lặp lại câu nói ấy. Anh nắm cổ tay Jihye mạnh hơn nữa.
_ Thôi được rồi. – Jihye ngồi xuống bên giường của Jin.
Khi thấy Jihye đã ở lại, Jin liền bỏ tay Jihye ra. 2 người ngồi im lặng một lúc, Jihye mới nói:
_ Ra là anh biết nói thật. Tôi suýt nữa cũng định tin là anh ko nói được giống như lời Min kể đấy. – Jihye vừa nhìn ra ngoài cửa sổ vừa nói.
Jin ko nói thêm gì nữa. Anh lại im lặng để cho mình Jihye độc thoại:
_ Anh ko trả lời tôi, nhưng ít nhất tôi cũng biết được là anh hiểu tôi nói gì.
_ Chốc nữa anh hãy nói gì đó với Min nhé, anh làm cậu ấy sợ anh đấy.
_ Anh hãy cố gắng ngủ đi một chút sẽ thấy khỏe người hơn đấy.
_ Anh cứ im lặng thế này khiến tôi biến thành một kẻ lắm mồm mất rồi. Haizz.
Thời gian cứ thế trôi. Jihye chợt nhìn xuống, mới thấy Jin đã chìm vào giấc ngủ. Lúc này trông anh ta có vẻ gì đó rất thanh thản, ko sợ hãi hay tỏ vẻ tức giận như  những lúc anh thức.
Cô nhìn anh thêm lần nữa, rồi mỉm cười tự nói:
_ Anh ấy cũng khá cute đấy chứ.

TOP

Processed in 0.040142 second(s), 5 queries, Gzip enabled.