^^ Lần đầu post fic ở KST mog các bạn ủng hộ
Mô tả chung:
Tác giả : Cupid & Sparkykatty ^^
Disclamer : Lee Jae Jin (member of F.T island)
Chris aka Hyung Rok (member of Battle)
Park Jung Min (member of SS501)
Kang Ji Hye nhân vật nữ chính của fic.
Rating : K
Poster: (c) sparkykatty
Fic này là phần nối tiếp của "Only Love", 1 fanfic do bạn Kun_kun viết, mọi người có thể đọc tại forum ftislandvn.com. Tuy fic "chuyện tình trâu quỳ" mang nội dung gần như ko liên quan gì đến phần trước là fic "Only love" nhưng tớ vẫn sẽ tóm tắt lại nội dung của "Only love" cho mọi người hiểu nguyên nhân sâu xa của câu truyện :))
Lee JaeJin là em họ của Oh Won Bin, 2 người sống trog cùng một ngôi nhà, vì JaeJin đã mất bố mẹ. Nhưg người hãm hại cha mẹ JaeJin lại chính là bác của cậu, cũng chính là cha của Won Bin. JaeJin lớn lên trg cảnh sung túc ấm no nhưg trong lòng mang đầy thù hận.
Một ngày Won bin gặp và yêu 1 người con gái tên YuRi, nhưg YuRi lúc đầu lại rất quý JaeJin và ghét Won bin. Sau nhiều biến cố xảy ra Yuri biết đc mình chỉ là công cụ để Jaejin lợi dụng nhằm khiến Won bin bị tổn thuơng.
Yuri nhận ra người mình yêu thật sự lại là WonBin. Cùng lúc đó sự thật về bí mật cái chết bí ẩn của cha mẹ JAejin được lan ra cho mọi người biết. Tuy nhiên cũng chính vì sự thù hận lên đến tột độ, Jaejin đã trở nên hung hăng và đánh bị thuơng Wonbin, sau đó, anh bị mắc chứng trầm cảm.
Cha của Wonbin đã lãnh nhận trách nhiệm cái chết của cha mẹ Jaejin, nhưg vì tuổi cao sức yếu, lại là cái chết ko do chủ ý, nên ko bị phạt nặng. Ông cũng tới nhận lỗi trước JAejin nhưg đã quá muộn. Cậu trở thành một người mắc chứng tâm thần từ đó.
Sau đó, truyện tình tại viện tâm thần được xin phép bắt đầu :x
Trích nhật kí Kang Ji Hye
“Ngày… tháng… năm…
Trời lại mưa..
Anh ah, anh có thấy mưa không? Hình như mọi kỉ niệm của chúng mình đều gắn liền vời mưa thì phải. Anh nhỉ?
Khi e quen anh cũng vào hôm trời mưa như thế này..
Rồi một hôm anh nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn này lên ngón tay áp út của em, nói với em rằng “Nếu chiếc nhẫn đeo vừa vào ngón tay út người con trai và ngón áp út của ng con gái, thì họ đúng là 1 đôi trời sinh”. Những ngón tay đan vào nhau, ấm áp và ngập tràn hạnh phúc. Em cảm thấy em là người hạnh phúc nhất trên thế gian này, hạnh phúc vì em có anh.
Rồi hôm nay, ngày chúng mình chia li, trời cũng mưa không ngớt. Anh có biết khi anh sắp lên máy bay, e chỉ muốn gào to lên, rằng anh đừng đi.. hãy ở lại đây với e. Lúc tiễn anh đi, em muốn khóc thật to, nhưng rồi e chỉ im lặng, đứng đó và ôm anh. Anh biết em yêu anh nhiều chứ? Em ko khóc, nếu e khóc sẽ chỉ khiến anh thêm khó nghĩ. E biết những điều đó sẽ cản bước chân của anh . E không muốn để ng` e yêu vì sự ích kỉ của e mà hủy hoại tương lai và phải trở thành một đứa con bất hiếu. E muốn a yêu của e phải luôn vui vẻ..
5 năm… 5 năm sẽ nhanh qua thôi phải ko anh?
Anh sẽ trở về với em phải ko? Em tin anh Chris àh. Giữ lời hứa với em anh nhé. Em sẽ chờ đến ngày đó, ngày a quay về và lại gọi em là Hye bé nhỏ.
Em yêu anh, Chris… “
===================
5 năm sau
“Em không biết diễn tả cảm giác của e ngay lúc này. Hạnh phúc ư? Hình như còn hơn thế nữa cơ. Đầu óc e quay cuồng, cả ngày e cứ luống cuống, đứng ngồi không yên. E tự hỏi mình e sẽ là gì nếu không có anh, nếu không có tình yêu của anh. 5 năm rồi. Em chờ đc anh rồi Chris ah.. Em tự nhéo tay mình. Không phải là giấc mơ đúng ko? Hôm nay, anh lại trở về với em… “
_Solbi unni, đổi ca cho e đi. Tối nay e có viêc rồi, unni.. đi mà làm ơn _ Hye đang cầu xin chị y tá cùng bệnh viện.
_Cả bệnh viện có mỗi e trị được Jung Min thôi, e tha cho unni, unni sợ nó lắm :(( nó còn khó tính hơn mẹ chồng unni :((
_ Không e sẽ làm công tác tư tưởng, hay không thì unni cứ tiêm, cứ dọa làm gà cho nó sợ ý.
_ Không!!! Thà giết unni còn hơn. Lần trước unni thay ca cho em một lần, bị Min nó cho ss giảm cân tìm cả bệnh viện, mới thấy nó trốn trong lùm cây làm cây đỗ, chưa hết ko chỉ làm cây đỗ. nó còn làm siêu nhân diệt gian trừ ác, phá cả 1 vườn hoa, rồi trước khi đi ngủ nó không cho unni tiêm, giằng co một lúc unni bị cả mũi tiêm vào đùi. Dù cho đây là cái bệnh viện tâm thần nhưng nó là một thằng tâm thần thuộc hạng nhất vô địch điên.
_ unni… đi mà! Chris về hôm nay, unni nỡ để e gái unni lại tiếp tục mỏi mòn chờ đợi ư :x – JiHye nũng nịu.
_ Hye seo e cứ làm cái mặt cầu xin thế . Được rồi unni sẽ thay ca cho e một lần cuối làn cuối . Không hiểu qua đêm nay tôi có còn là con ng` không =(
_ Yêu unni nhất . Thôi e về đây.
JiHye tí tởn đi về . Chưa ra đến cổng đã bị chặn lại:
_ Mẹ đi đâu đấy không ở nhà với Min à? seo mặc quần áo như têh này?
_ Mẹ đi có chuyện, ở nhà ngoan mẹ nhờ bác Solbi đến trông Min nhớ, ngoan nhá, không được chạy đi lung tung.
_ Không biết đâu…. – Min lè nhè - bác í mà ở với con sẽ làm lộ thân phận siêu nhân của con mất
_ Min có nghe lời mẹ không? Không là mẹ không đi tìm bố siêu nhân cho Min đâu _ Hye hét lên.
_ Không chịu đâu, nếu thân phận bị lộ, sẽ nhiều kẻ gian ác sẽ hãm hại Min khi Min chưa biến hình thành siêu nhân.
Min vừa ôm chân Hye vừa khóc đòi mẹ ở nhà.
"Phụt" cả mũi thuốc mê cắm vào người Min.
_ Cám ơn unni giải cứu cho e. Thôi e đi đây, unni tự giải quyết Min nhá. – Hye nhìn Min lắc đầu - Chúc unni may mắn _ Trước khi đi Hye đê lại cho Solbi cái nháy mắt đến lạnh người.
Mặc cái váy đẹp nhất Hye đến sân bay với gia đình của Chris . Chỉ vài phút nữa thôi Chris sẽ xuất hiện trước mặt Hye. Hye bất giác theo thói quen xoay chiếc nhẫn Chris tặng rồi tự hỏi liêu anh còn đeo chiếc nhận đấy không. Liệu anh còn nhớ đến e không? Tự nhiên Hye cảm thấy lo sợ là anh sẽ quên mình..