Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
 20 12
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Còn mãi 1 tình yêu

Còn mãi 1 tình yêu

Bộ phim này mình dành cho Sam-Leila
Giới thiệu nhân vật
Sam : Trần Gia Hưng
Leila : Tống Văn Nhi
Nancy : Trần Gia Mỹ
Ken : La Thăng


Gia Hưng sinh viên khoa kiến trúc năm 4, cha mẹ mất sớm chỉ còn mình anh và cô em gái.
Văn Nhi sinh viên năm 2 khoa kinh tế, gia đình giàu có ba là chủ tịch 1 công ty lớn, mẹ cô là phụ tá cho ba cô và còn 1 đứa em trai học lớp 12 chuẩ bị thi tốt nghiệp.
Nacy em gái Gia Hưng thua anh trai 1 tuổi tốt nghiệp lớp 12 thì nghỉ học đi làm.
Ken là sếp của Nancy ở công ty .

TOP

Khánh : Nè Hưng tao mới giúp mày tìm 1 chỗ dạy thêm tiền lương khá lắm mày nhận không.
Hưng : Khá sao mày không nhận lại cho tao.
Khánh : Ừ thì tao nghe nói thằng này học lớp 12 nhưng lại là học sinh cá biệt mà ba má nó muốn nó kỳ thi này phải đậu tốt nghiệp nên tao cũng hơi ớn, vả lại tao biét mày là học sinh giỏi mà đối với mày thằng cá biệt như thế tao nghĩ mày sẽ có cách nên tao nhường lại cho mày.
Hưng : Thôi được rồi mày cho tao địa chỉ đi ngày mai tao tới đó thử xem sao, tao đã nghỉ chỗ làm cũ rồi tao đang lo tiền học phí sắp tới chẳng lẻ lại hỏi em tao, bây giờ mày giúp tao có việc làm mới, cám ơn nhiều nha.
Khánh : đừng cám ơn vôi chừng nào mày chính thức nhận việc thì khao tao 1 chầu được rồi, điạ chỉ đây nè ngày mai mày đến thử xem.
  Địa chỉ Khánh đưa thì ra là ngôi biệt thự kính cổng cao tường Hưng đứng trước cổng khoảng 10 phút mới dám bấm chuông. Hưng chờ không bao lâu thì có 1 người ra mở cổng anh đoán chắc đó là người làm. Sau mấy câu chào hỏi biết Hưng là thầy giáo dạy kèm thì chị người làm mời anh vào nhà ngồi chờ bà chủ xuống. Khi chị người làm lên lầu mời bà chủ thì anh nhìn xung quanh khắp ngôi nhà quả thật là 1 ngôi nhà to đẹp và chợt trong đầu anh nghĩ gia đình giàu có như thế thì cha mẹ chỉ lo làm việc thôi hèn chị đứa con lại là học sinh cá biệt. Nhưng ý nghĩ đó đã tan biến khi anh nhìn thấy bà chủ, 1 người phụ nữ đứng tuổi sang trọng với gương mặt đầy phúc hậu bước xuống.
Bà chủ : Chào cậu, cậu sẽ là thầy dạy kèm cho con tôi/
Hưng : Vâng,ạ
BC : Chắc là cậu biết tình hình học tập của con tôi chứ.
H : Dạ cháu có nghe nói qua ạ.
BC : Vậy cậu có chắc sẽ giúp nó đậu tốt nghiệp kỳ này không.
H : Cháu phải kiểm tra trình độ của em ấy rồi cháu mới có thể trả lời được ạ.
BC : Trăm sự nhờ cậu tôi chỉ có 2 đứa con đứa lớn thì tôi không lo việc học hành của nó còn thằng út thì tôi lo quá, vợ chồng tôi suốt ngày cứ đến công ty họp hành rồi lại đi công tác, đứa chị gái lại không thèm quan tâm đến em mình thật là tệ.
  Khi bà chủ nói dứt câu thì tiếng chuông kêu inh ỏi, chị người làm lật đật mở cửa từ xe hơi bước xuống là cô gái có làn da hơi ngăm mặc áo 2 dây và quần sọt ngắn, Hưng đoán chắc đây là con gái bà chủ đây và anh chợt nghĩ mình không hề có cảm tình với cô gái này chút nào cả và càng tệ hơn khi thấy cô ấy hỏi chiếc xe đạp của anh là thứ gì sao lại ở đây.

TOP

Văn Nhi bước vào phòng chào hoỉ mẹ rôì quay sang Gia Hưng với đôi mắt không thiện chí rồi cô hỏi mẹ .
- Đây là ai vậy me
- Là thầy dạy kèm cho thằng Tuấn.
- Thầy mà trẻ thế sao
Rôì cô quay sang Gia Hưng
- Anh đã biết tình hình cuả em tôi rồi vậy anh có chắc sẽ đảm đương việc này hay không
Gia Hưng trả lời:
-Lúc nãy tôi đã trả lời bà chủ rồi việc đảm đương nôỉ hay không thì còn phải kiểm tra kiến thức cuả Tuấn.
Anh nói với bà chủ:
-Cháu có thể tới dạy em Tuấn thứ 2 4 6 khoảng 7 giờ được không ạ
-Được vậy thì thứ 2 tuần sau cháu tơí nhé
-Dạ
Sau đó Hưng đứng dậy chào bà chủ về khi đứng lên anh có liếc nhìn Văn Nhi nhưng hình như cô không thèm để ý anh, anh chỉ lắc đầu quay đi và nghĩ đúng là cô gái ngaọ mạn.
Đúng như hẹn thứ 2 Hưng tơí nhà dạy kèm, khi bước vào nhà anh đã chạm trán người mà anh không muốn gặp. Văn Nhi nhìn thấy Hưng liền nói :
-Anh đúng hẹn thật đó.
-Cám ơn cô đúng giờ luôn là quy tắc cuả tôi
-Tốt nhưng tôi nghĩ lần sau anh sẽ không giữ quy tắc cuả mình đâu
-Tại sao?
-Vì anh sẽ trốn biệt tăm bởi vì biết khả năng cuả mình thật là hạn hẹp cứ thích nhìn lên trời
-Khả năng cuả tôi có hạn hẹp hay không tự bản thân tôi tự biết rõ nhưng tôi biết 1 điều là có 1 người cứ tự cho là mình thông minh lắm nhưng thật chât chỉ là 1 cái đầu nông cạn.
Nói xong anh quay lưng lên lầu, còn Nhi thì con giận tức lên đến đỉnh đầu.
Cho Tuấn kiểm tra xong anh mới biết lỗ hỏng kiến thức cuả Tuấn quá lớn để vá lỗ hổng này anh phải rất cực khổ đây nhưng quan trọng là Tuấn có hợp tác với anh không (anh thầm nghĩ không biết cậu em có giống cô chị không nếu thế thì chắc anh phải rời khỏi đây sớm rồi anh chợt nhớ đến câu nói cuả Nhi).

TOP

Văn Nhi bước vào phòng chào hoỉ mẹ rôì quay sang Gia Hưng với đôi mắt không thiện chí rồi cô hỏi mẹ .
- Đây là ai vậy me
- Là thầy dạy kèm cho thằng Tuấn.
- Thầy mà trẻ thế sao
Rôì cô quay sang Gia Hưng
- Anh đã biết tình hình cuả em tôi rồi vậy anh có chắc sẽ đảm đương việc này hay không
Gia Hưng trả lời:
-Lúc nãy tôi đã trả lời bà chủ rồi việc đảm đương nôỉ hay không thì còn phải kiểm tra kiến thức cuả Tuấn.
Anh nói với bà chủ:
-Cháu có thể tới dạy em Tuấn thứ 2 4 6 khoảng 7 giờ được không ạ
-Được vậy thì thứ 2 tuần sau cháu tơí nhé
-Dạ
Sau đó Hưng đứng dậy chào bà chủ về khi đứng lên anh có liếc nhìn Văn Nhi nhưng hình như cô không thèm để ý anh, anh chỉ lắc đầu quay đi và nghĩ đúng là cô gái ngaọ mạn.
Đúng như hẹn thứ 2 Hưng tơí nhà dạy kèm, khi bước vào nhà anh đã chạm trán người mà anh không muốn gặp. Văn Nhi nhìn thấy Hưng liền nói :
-Anh đúng hẹn thật đó.
-Cám ơn cô đúng giờ luôn là quy tắc cuả tôi
-Tốt nhưng tôi nghĩ lần sau anh sẽ không giữ quy tắc cuả mình đâu
-Tại sao?
-Vì anh sẽ trốn biệt tăm bởi vì biết khả năng cuả mình thật là hạn hẹp cứ thích nhìn lên trời
-Khả năng cuả tôi có hạn hẹp hay không tự bản thân tôi tự biết rõ nhưng tôi biết 1 điều là có 1 người cứ tự cho là mình thông minh lắm nhưng thật chât chỉ là 1 cái đầu nông cạn.
Nói xong anh quay lưng lên lầu, còn Nhi thì con giận tức lên đến đỉnh đầu.
Cho Tuấn kiểm tra xong anh mới biết lỗ hỏng kiến thức cuả Tuấn quá lớn để vá lỗ hổng này anh phải rất cực khổ đây nhưng quan trọng là Tuấn có hợp tác với anh không (anh thầm nghĩ không biết cậu em có giống cô chị không nếu thế thì chắc anh phải rời khỏi đây sớm rồi anh chợt nhớ đến câu nói cuả Nhi).

TOP

Trái với ý nghĩa của anh Tuấn chỉ là cậu bé ham chơi chứ không có vẻ kiêu ngạo như cô chị. Sau khi kiểm tra Tuấn anh mới phát hiện lỗ hỏng kiến thức của Tuấn quá lớn và để vá lỗ hổng này anh phải vất vả đây và quan trọng là sự hợp tác của Tuấn.
  -Em mất căn bản khá nghiêm trọng nhưng chỉ cần cố gắng và học theo phương pháp của anh,em có thể nhanh chóng lấy lại căn bản thôi.
  -Thật không anh vậy anh có chắc anh sẽ đậu tốt nghiệp không.
  -Anh chỉ có thể chắc là sẽ lấy lại căn bản cho em nhưng quan trọng là em phải biết cố gắng nữa.
  -Em biết rồi.
  -Vậy thì chúng ta bắt đầu học thôi.
  Tuấn vốn dĩ không phải là học sinh cá biệt khó trị mà chỉ vì khi lên lớp do mất căn bản về những môn tóan, lý nên những gì thầy cô giảng cu cậu không thể để lọt vô lỗ tai được nên đành nằm gục xuống bàn ngủ bị thầy giáo tóan phát hiện không chỉ 1 lần nên từ đó cậu mang danh học sinh cá biệt chỉ của thầy tóan, cô lý.

  Buổi tối ngày thứ 7  ngôi biệt thự rất náo nhiệt bao nhiêu bạn làm ăn của ông Tống, bạn bè của Văn Nhi tập trung ở nơi đây để chúc mừng xin nhật lần thứ 20 của cô. Lần thứ 20 một sinh nhật đáng nhớ đánh dấu sự trưởng thành của cô 1 bước ngoặt không thể quên. Trong bạn bè của ông Tống có Bà Châu là 1 đối tượng làm ăn có sức ảnh hưởng không nhỏ với công ty của ông Tống. Bà Châu có người con trai mới vừa du học ở Pháp về, và 2 ông bà cũng ngụ ý nhân buổi tiệc này giới thiệu cho 2 đứa trẻ làm quen với nhau.

  Châu Quốc Khanh(Ron) được giới thiệu với ông bà Tống và Văn Nhi là con của bà Châu sau khi chào hỏi vài câu thì 3 người lớn lùi bước để 2 người trẻ tuổi trò chuyện tìm hiểu về nhau. Quốc Khanh khác hẳn với những công tử nhà giàu khác, anh không có vẻ gì kiêu ngạo ra dáng công tử và 1 điều mà Văn Nhi ấn tượng nhất ở Khanh là anh nói chuyện vô cùng dí dởm, chỉ mới gặp nhau thôi mà anh đã kể cho cô nghe biết bao nhiêu là chuyện cười làm cô cười chảy đến cả nước mắt khỏang cách giữa 2 người càng xích lại gần nhau hơn, ở cách đó không xa  3 người lớn đang nhìn họ mỉm cười. Sau khi cắt bánh là buổi khiêu vũ Khanh dìu Văn Nhi với bài rumba lãng mạn, những bước nhảy nhịp nhàng ăn ý như thể họ là 1 đôi trời sinh.     

  Buổi tiệc kết thúc Quốc Khanh là người ra về cuối cùng, anh cố tình nán lại cho đến khi tàn tiệc vì anh đã cảm mếm Văn Nhi và anh quyết định sẽ đeo đuổi Văn Nhi tới cùng và anh cũng biết đó cũng là ý muốn của cha mẹ 2 bên. Văn Nhi không cảm thấy mệt mỏi sau buổi tiệc mà cô còn cảm thấy phấn khởi, với bộ đồ đầm cô chưa kịp thay đã nhảy lên giường nằm và cô lại nhớ đến Quốc Khanh nhớ đến những cử chỉ ân cần anh dành cho cô khi mời cô ly rượu khi gắp thức ăn cho cô, những câu chuyện vui anh kể. Cô thầm nói với mình” đúng là anh chàng đáng yêu” và đột nhiên cô lại nhớ tới Gia Hưng chàng sinh viên nghèo đang dạy kèm cho em cô và cô cười nữa miệng” đúng là một trời một vực”.

Ngày thứ  sau khi tan học Gia Hưng lật đật chạy về nhà anh qua loa miếng gì đó rồi đi dạy thêm, nơi anh dạy phải đạp xe 30 mới đến nên anh phải rất tranh thủ thời gian sao cho không đến trễ. Bước vào nhà chỉ có chị người làm không có Văn Nhi ở đó anh thở phào vì anh vốn không muốn gây tay đôi với cô. Nhưng sự vui mừng của anh không trọn vẹn khi tan buổi học anh bước xuống lầu lại thấy Văn Nhi ngồi đó.
  -Chào thầy sinh viên, tôi nghĩ anh đã bỏ cuộc rồi chứ không ngờ anh lại như đĩa vậy.
  -Cám ơn  cô đã khen tính tôi là vậy vốn không thích bỏ cuộc giữa chừng.
  -Tôi là chị cuả Tuấn nên cũng phải quan tâm đến việc học cuả em mình chứ.
  -Nếu cô quan tâm vậy tại sao không dạy cho cậu ấy đi mà phải nhờ cậy người khác.
  -Chính vì tôi biết lượng sức mình,tôi cũng như anh đêu là thanh niên cả nên tôi biết có đôi lúc những người trẻ tuổi không biết được vị trí giới hạn của mình nằm ở đâu.

Gia Hưng kiềm nén cơn giận của mình mà trả lời:
  -Thật sự tôi cũng sợ mình sẽ đảm đương không nổi việc dạy cho Tuấn nhưng vì mẹ cô đã tin tưởng tôi và cũng muốn chứng minh cho cô biết vị trí giới hạn của tôi nằm ở đâu.
Văn Nhi giận tím mặt nhưng cô cũng đủ bình tĩnh để đáp trả:
  -Anh vẫn dạy ở đây bởi vì tiền lương cao phải không, tôi biết mà những người nghèo như anh thì chỉ cần nơi nào có lương cao thì nhào tới mà không nghĩ đến khả năng của mình.
  -Vì tôi nghèo nên tôi rất cần tiền nhưng những đồng tiền tôi kiếm được là mồ hôi là nước mắt, chứ không giống tiểu thư nhà giàu như cô chỉ biết xè tay xin tiền bố mẹ, xã hội là 1 lớp học rất công bằng đến 1 lúc nào đó cô sẽ học được những giá trị của cuộc sống mà điều đầu tiên mà cô phải học đó là cần biết tôn trọng người khác.
Nói xong Gia Hưng quay đầu đi, để lại Văn Nhi đang ngồi với 1 cái đầu bóc khói.
Vừa ra khỏi trường Văn Nhi đã thấy Quốc Khanh đang chờ cô, mấy tháng nay Khanh cứ đều đặn đưa đón Nhi rồi cùng nhau đi chơi, Khanh đã tỏ ý với Nhi nhưng cô mãi cứ chừng chừ không đáp.  Đã có lần Diệp bạn thân của cô hỏi:
  -ông KHanh vừa đẹp trai vừa giàu có suốt ngày theo đuôi cậu sao cậu không ưng đi.
  -Mình cũng biết điều đó vả lại mình cũng có cảm tình với anh ấy nhưng cảm giác yêu thì không.
  -Hay là cậu yêu thầy dạy thêm của Tuấn rồi.
  -Nè cậu nói gì vậy hả, mình mà thèm để ý đến tên thầy sinh viên nghèo ấy sao.
  -Cậu đừng sớm nói thế, cậu không nghe ghét của nào trời trao của ấy hay sao, mình thấy anh ấy cũng nó nét hấp dẫn đó chứ. Biết đâu sao này cậu sẽ phải đau khổ vì anh ấy đấy.
  -Thôi đi đừng nói chuyện không có nưã mình không muốn nghe về hắn nữa đâu.

Thời gian qua thật nhanh Gia Hưng đã dạy kèm cho Tuấn cũng đã được 4 tháng để chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp và đại học mẹ Tuấn đề nghị anh dạy thêm 1 buổi sáng chủ nhật. Hôm nay chủ nhật thứ 3 anh đến dạy học. Anh tới nhà thấy cửa hé mở cảm thấy có gì không ổn anh lật đật dắt xe vào nhà, chưa kịp gạt chống xe thì có gì đó chọi vào anh, Hưng quay đầu lại ngước lên nhìn thấy Văn Nhi đang đứng trên 1 cái thang, tay cầm kéo cắt cành, Hưng liền hỏi
  -Cô đang làm gì thế
  -Anh không thấy sao mà còn hỏi
  -Người làm đâu mà sao lại để cho cô tiểu thư phải đích thân làm thế
  -Chị người làm đi chợ rồi mà tôi thích làm đấy thì sao nào, tôi không muốn bị nói là chỉ có cái đầu không suy nghĩ nông cạn có tay chân mà cũng như không có.
  -Cũng đúng thôi vận động tay chân sẽ giúp cho đầu óc cô thông thóang hơn nhưng có làm gì thì làm cô cũng nhớ phải khóa cửa chứ phải đề phòng có người lạ vào nhà thì sau cô thân là con gái không sợ cướp vào nhà sau.
  -Tôi quên nói cho anh biết tôi có đai đen takwondo đấy mà nếu có đề phòng thì người đầu tiên đó là anh, anh vào nhà mà không biết bấm chuông sao.
  -Mọi lần tôi đến đây đều do chị Hồng(người làm) mở cửa cho tôi, hôm nay tôi không thấy đóng cửa cảm thấy lo lắng nên mới vào nếu cô cảm thấy không hài lòng thì tôi sẽ đi ra bấm chuông không sao cả chỉ sợ phiền cho tiểu thư phải leo lên leo xuống mở cửa thôi.
Văn Nhi liếc xéo Gia Hưng rồi tiếp tục công việc tỉa lá của mình trong lòng đang tức giận cái tên đáng ghét cô lấy cây ra trút giận cô cứ cắt cứ cắt, còn Hưng đứng ở dưới thì đang tội nghiệp cho cái cây đáng thương vì anh mà sắp có lẻ lát nữa thôi chắc sẽ không còn 1 chiếc lá nào với sự trút giận của cô tiểu thư. Đột nhiên anh nghe tiếng á,,anh nhìn lên thấy Nhi đang chao đảo té xuống anh lập tức chạy tới chụp đỡ cô, cả người Văn Nhi té lên người của Hưng chưa kjp hòan hồn thì Hưng thấy cái thang cũng sắp sửa ngã, anh quay lại ôm cô vào lòng,, giây phút đó đầu óc của Văn Nhi không còn nghĩ ngợi được gì mà chỉ cô chỉ nghe thấy tiếng tim đập của Gia Hưng và tiếng thở của anh, cô cảm thấy mặt của cô nóng ran nếu không vì tiếng kêu của “á” bị thang rớt xuống trúng chệch cái lưng của anh kíu cô về với thực tại..
  Cô rời khỏi bàn tay của Gia Hưng nhưng cái cảm xúc khó tả ấy vẫn còn trong cô?
  -Anh có sao không?
  -Tôi không sao còn cô?
  -Tôi cũng không sao nhưng lúc nãy tôi nghe anh hét lớn lắm tôi nghĩ chắc cũng không nhẹ đâu.
  -Tôi nghĩ chỉ trầy xước chút thôi.
  -Anh đừng cãi tôi có được không anh vào nhà đi rồi cho tôi xem thế nào
Gia Hưng bống thấy cô gái trước mặt mình thật đáng yêu chứ không đáng ghét lúc nãy rồi anh cũng ngoan ngỏan theo cô vào nhà. Áo Gia Hưng có vết rách do thang gây ra cô vén áo anh lên nơi lưng anh có vết trầy xước và dấu bầm tím, cô nghĩ chắc là anh đau lắm nhưng vì bản tính đàn ông nên anh cố nhịn đau, cô nhanh chóng lấy hộp thuốc ra để bôi cho anh. Trong lúc bôi thuốc cho anh Văn Nhi mới thấy được thì ra lưng của anh lại rộng đến thế, tấm lưng này vừa lúc nãy đã che chở cho cô, cũng may là Gia Hưng quay lưng lại chứ nếu không sẽ phát hiện khuôn mặ t của cô ửng đỏ.
  -Tôi bôi thuốc xong rồi đó
  -Cám ơn cô, mọi lần miệng lưỡi của cô dữ dằn lắm nhưng hôm nay tôi mới biết  thì ra bàn tay cô lại ngược với miệng lữơi của cô.
Lời nói của Gia Hưng không biết là ý châm chọc hay là khen nhưng cũng làm Văn Nhi thẹn thùng, đột nhiên Gia Hưng lên tiếng:
  -Nãy giờ tôi quên Tuấn đâu sao không thấy cậu ấy.
  -À, hôm nay nó có buổi dạ ngọai với bạn nó nhắn với tôi là xin phép anh cho nó nghỉ 1 buổi, bữa sau sẽ học bù lại.
  -Sao lúc tôi đến cô không nói cho tôi biết, đợi đến bây giờ tôi hỏi thì cô mới nói.
  -Thì tôi cũng chỉ muốn trêu anh 1 chút thôi.
  -Thì ra là vậy à, nhưng mà cũng vì cô muốn trêu tôi chút chơi nên đã cứu cô 1 bàn thua trông thầy
Khi anh nói dứt câu thì chị Hồng về, anh cũng xin cáo từ về. Dáng anh đã đi xa rồi mà đôi măt cô vẫn trông theo, cảm xũc vấn vương lưu luyến lần đầu tiên cô cảm nhận đựơc.

TOP

Ngày hôm sau Văn Nhi cứ đi tới đi lui ngó đồng hồ, cô mong sẽ gặp mặt Gia Hưng rôì cô sẽ mỉm cười với anh và hỏi anh vết thương cuả anh như thế naò, cô tưởng tượng ra nụ cười mà anh sẽ dành cho cô nhưng cõi lòng cô vưà hé mở thì vụt tắt khi Gia Hưng bước vào vưà nhìn thấy cô chỉ ban tặng cho cô 1 ánh mắt lạnh lùng và câu chào hỏi “ Chào cô”  rôì bước lên lầu, cô chợt thấy đau nhói ở tim 1 cảm giác chưa bao giờ xuất hiện trong cô. Cô thất thiểu bước lên phòng mình và nằm ỳ trên giường không biết là bao lâu trong đầu cô hình ảnh cuả Gia Hưng cứ mãi hiện lên cô nhớ đến sự chở che cuả anh nhớ đến tấm lưng rộng cuả anh và lại nhớ đến những lời nói cuả mình với anh, bây giờ cô mới biết ân hận vì việc làm cuả mình cô cảm thấy xấu hổ làm sao có thể đứng trước mặt anh đây,suy nghĩ mong lung không biết bao lâu thì Văn Nhi đứng dậy bước ra cưả sổ cô cần phải hít thở không khí chứ nếu không cô sợ mình chết ngạt mất, mở cưả sổ nhìn xuống sân bóng dáng người đang hiện hưũ trong cô lại đang ở dưới sân, cô nhìn anh chăm chút vẫn dáng người đó vẫn dáng đi đó nhưng cảm giác đáng ghét ban đầu không còn nưã mà thay vào đó làm cảm giác lưu luyến nhớ nhung, bỗng nhiên Gia Hưng ngẩng đầu lên cô lập tức núp mình vào tim đập thình thịch cô sợ anh sẽ nhìn thấy cô nhìn thấy gương mặt đang xấu hổ cuả cô.
  Ngày thứ tư, Văn Nhi lại ngồi trông ngóng như đưá trẻ đang đợi mẹ về cho kẹo, bỗng nghe tiếng chuông cô mừng rỡ ra mở cửa nhưng gương mặt của cô lại xị xuống khi người đến là Quốc Khanh.
    -Anh đến đây có việc gì không.
   -Thì nhớ em cũng là việc của anh, sao khách đến nhà mà không mời vào nhà sao cô bé.
   -Mời anh vào.
Hai người mới nói chuyện vài ba câu thì Gia Hưng bước vào Văn Nhi quên đi là có Khanh ở đó cô cứ nhìn Hưng và mặt có chút thẹn thùng như muốn nài nĩ anh hãy ban cho cô 1 nụ cười nhưng vẫn gương mặt lạnh lùng với câu chào hỏi thì anh bứơc lên lầu ánh mắt của cô cứ dõi theo anh cô đâu biết rằng cũng có ánh mắt đang nhìn cô từ lúc có người thứ 3 bước vào, Quốc Khanh đã đoán ra được phần nào của sự việc chỉ có mấy ngày không gặp thôi vậy mà Văn Nhi của anh đã thay đổi khi con người bước vào tình yêu thì có những biểu hiện rất khác lạ mà những biểu hiện đó cô không dành cho anh.

TOP

-Có phải em đã yêu đã hắn ta rồi phải không?
Văn Nhi vẫn im lặng, Khanh biết mình đã đóan đúng anh cảm thấy mình bị sỉ nhục nặng nề,
    -Hắn ta chỉ là sinh viên nghèo mọi thứ đều không bằng anh sao em lại có thể yêu hắn chứ.
Nếu cô biết được vì sao cô lại có thể yêu anh thì cô đã không như con ngốc như bây giờ để cho Khanh lớn tiếng như vậy.
   -Anh im đi anh đừng xũc phạm người khác vậy chứ.
   -Xúc phạm à! Không phải trước đây em đối với hắn cũng vậy sao, hắn đã cho em uống thuốc gì hay là mua chuộc em bằng lời ngon tiếng ngọt mà em lại thay đổi về hắn nhanh như thế.
Gia Hưng không cho cô uống thuốc gì cả, lời ngon tiếng ngọt chỉ thay vào đó là những lời cãi tay đôi với cô mà thôi nhưng điều mà làm cô thay đổi cách nhìn về anh đó là sự chở che của anh, khi được anh ôm trong vòng tay cô cảm thấy đó là vùng trời bình yên và ấm áp.
   -Anh đi về tôi không muốn nghe anh nó nữa.
  Khanh tức giận đứng dậy ra về. Chỉ còn Văn Nhi cứ bần thần ngồi đó.
  
Gia Hưng đạp xe về nhà của anh thuộc chung mà khi nhìn vào cũng biết là chung cư dành cho người lao động nó sập sệ không thang máy nơi dành cho đủ thành phần người, anh đã ở đây từ khi anh sinh ra đã ở đây chính vì thế từ nhỏ anh đã ao ước khi lớn lên anh sẽ xây những ngôi nhà chung cư cho những người không có khả năng và đặc biệt là anh muốn xây ngôi nhà dành tặng gia đình anh, ba mẹ lần lượt qua đời  chỉ còn lại 2 anh em sống nương tựa nhau nhưng niềm khao khát được xây ngôi nhà cho gia đình anh vẫn ấp ủ, chính vì biết anh luôn cố gắng để thực hiện ứơc mơ của mình nên Gia Mỹ khi tốt nghiệp lớp 12 xong thì cô ra ngoài làm việc để phụ cấp tiền cho anh học đại học, anh thấy thương cho em mình và cảm thấy hổ thẹn khi mình là anh trai không lo lắng đựơc cho mình mà ngược lại anh lại nhận đựơc sự lo lắng, anh đã tự nhủ với lòng anh quyết sẽ không để cho em mình chịu cực khổ nên ngoài đi học ra anh cũng đi làm thêm để phụ tiền cho em, khi nhận dạy kèm cho Tuấn với tiền lương khá cao anh rất phấn khởi nhưng vì những lời nói của Văn Nhi đôi lúc anh cũng muốn nghỉ dạy nhưng vì thương em mình và lòng tự trong của 1 người đàn ông nên anh đã quyết tâm dạy cho Tuấn học. Mọi lần khi dạy học về anh lật đật ăn cơm rồi làm bài tập của mình thỉnh thoảng lại nhớ đến những lời cay cú của Văn Nhi hình ảnh cô gái ngang ngạnh kiêu ngạo đôi lúc dập dờn trong trí óc anh. Nhưng không hiểu sao hôm nay tâm trạnng anh lại thấy thoáng buồn chiếc xe đạp nhẹ tênh của anh ngày nào sao hôm nay lại nặng trịch anh phải khó khăn lắm mới đạp về tới nhà , bụng thì đói cồn cào nhưng sao anh cảm thấy không ngon miệng, Gia Mỹ thấy vậy hỏi anh :
   -Anh bệnh hả sao ăn cơm yếu xìu thế.
   -Anh không sao chỉ hơi mệt chút thôi.
   -Vậy anh vào nghỉ đi lát nữa em sẽ nấu cháo cho anh.
   -Ừ anh vào nằm chút, em khỏi cần nấu cháo cho anh, em đi làm cả ngày mệt rồi cũng phải nghĩ đi.
   -Dạ.

TOP

Gia Hưng thả người lên giường mắt nhìn lên trần tâm trí anh nhớ đến cảnh Văn Nhi và Quốc Khanh ngồi nói chuyện với nhau hình ảnh 2 người cứ quanh quẩn tâm trí anh, đột ngột anh ngồi dậy chạy ra toilet lấy nước tạt vào mặt mình và tự nói “ mình điên thật rồi”.      

  Đã mấy ngày sau khi đi học về cô chỉ nằm trong phòng cả ăn cơm cũng không buồn để mà ăn hễ cứ nằm lên giường thì cô lại nhớ đến Gia Hưng và nước mắt lại trào ra cô tự hỏi “ sao mình lại như thế này anh thật là người nhẫn tâm”, bà Tống thấy sự khác biệt ở con gái của mình nên bà vào phòng con mình để tìm hiểu xem thế nào.
   -Sao hả con sao không xuống ăn cơm.
   -Con không muốn ăn mẹ à.
   -Con có tâm sụ sao?
   -Dạ đâu có mẹ.
   -Đừng có dấu mẹ nhìn thấy biểu hiện khác lạ ở con là mẹ biết rồi, sao không thể nói cho mẹ biết được à.
   -Mẹ à, cảm giác khi yêu là thế nào hả mẹ ?
  Câu hỏi của Văn Nhi bà không biết trả lời như thế nào vì bà chưa trải qua cảm giác yêu là như thế nào. Bà và ông Tống lấy nhau không phải là tinh yêu mà chỉ là hôn nhân sắp đặt bởi gia đình, khi cưới nhau ông bà luôn thể hiện tốt vai trò vợ chồng của nhau và từ đó tình cảm cũng nảy sinh, nhưng đó đã là tình cảm vợ chồng còn cảm giác của 2 người mới yêu nhau thì bà không thể giải thích nhưng bà chỉ có thể nói với con.
   -Khi con yêu người nào đó thì trong lòng con luôn hiện diện hình ảnh của người đó và khi con làm việc gì đó thì cũng nhớ đến người đó. Còn sẽ không làm việc gì ra hồn cả khi nhớ đến ai đó. Sau đây người đang hiện diện trong lòng con là ai vậy.
   -Mẹ à có ai đâu.
   -Con gái đã lớn nói chuyện yêu đương là lẽ đương nhiên thôi, nhưng mẹ muốn khuyên con đừng bao giờ dối với lòng mình bởi vì khi người ta yêu thì ta có thể dối người khác nhưng không thể dối với lòng mình được vì càng dối lòng thì sẽ càng đau khổ thêm thôi. Mà người đó có phải là Quốc Khanh không.
Văn Nhi ngổi chổm dậy:
   -Sao mẹ lại nhắc đến anh ta chứ.
   -Ừ thì mẹ thấy con cũng thường xuyên đi với cậu ấy mà vả lại mẹ thấy cậu ấy cũng là đối tượng tốt đấy chứ.
   -Chỉ là đối tượng tốt với ba mẹ thôi chứ con thì không.
  Bà Tống nghe thì cảm thấy lo lắng, người mà con gái bà yêu không phải là Quốc Khanh vậy là ai đây liệu tình yêu của con bà có trải thảm hoa hồng không khi chồng của bà kiên quyết Quốc Khanh sẽ là con rễ của ông bà. Bà thương đứa con gái tuy có vẻ bướng bỉnh ngang ngạnh nhưng lại là đứa con gái bé bỏng của bà, bà luôn mong con gái sẽ sống vui vẻ nhưng bây giờ thấy con mình lại đau buồn vì chuyện tình yêu bà lại tháy đau lòng nhưng không thể làm gì được vì sự lựa chọn là ở con bà.

TOP

Nhớ đến lời của mẹ là khi yêu thì đừng nên dối lòng nên cô đã quyết đinh liều 1 phen cô nhờ Tuấn hãy rời khỏi nhà trước giờ học để cô có thể nói chuyện với Gia Hưng, Tuấn ngạc nhiên sao bà chị của mình lại làm như thế Tuấn hỏi cô thì cô chỉ trả lời “chỉ cần em làm theo ý chị sau khi em về chị sẽ giải thích”
   Gia Hưng bứơc vào nhà nhìn thấy Văn Nhi ngồi đó anh cố giữ gương mặt lạnh lùng bước qua cô. Đột nhiên Văn Nhi lên tiếng:
    -Anh ngồi đi đợi Tuấn về,
    -Tuấn đi đâu vậy?
    -À nó có hẹn với bạn đột xuất không kịp báo với anh nó nhờ tôi chuyển lời nói với anh là đợi nó 1 lát nó sẽ về.
   Hai người ngồi đối diện nhau nhưng lại không nói lời nào, Gia Hưng cảm giác cô gái ngồi trước anh khác hẳn không còn vẻ kiêu ngạo mà lại rất nữ tính và dịu dàng, anh đang suy nghĩ mông lung thì Văn Nhi thình lình lên tiếng:
   -Hình như anh cảm thấy khó chịu khi ngồi đây với tôi thì phải?
   -Sao cô lại nghĩ thế?
   -Vì tôi thấy anh không thoải mái và cũng không nói câu nào.
   -Tôi sợ lại phải gây tay đôi với cô mệt mỏi lắm.
    -Anh nghĩ tôi thế sao?
    -Không phải tôi nghĩ thế mà thực sự mọi lần trước cũng như thế đó thôi.
    -Nhưng cũng phải thay đổi chứ anh không muốn như thế sao?
     Trời ạ! Cô gái ngồi trước mặt có phải là cô gái mọi ngày thường gây chuyện với anh không, sao hôm nay cô lại nhỏ giọng thế.
    -Có thực sự là thay đổi không hay là cô muốn trêu tôi đây.
    -Thì tôi đang thay đổi đây, anh không muốn thế sao.
    -Nếu thế thì tốt như vậy khi đến đây tôi sẽ không cần chuẩn bị vũ khí để ứng khẩu với cô nữa.
     -Tôi lợi hại đến sau.
     -Ừ .
  Rồi cả 2 cùng nhìn nhau cười đây là lần đầu tiên cả 2 gần gũi nhau đến thế, mọi chuyện cãi vả trước đây không còn hiện diện nữa. Văn Nhi hỏi anh:
   -Vết thương của anh thế nào?
    -Đã không sao rồi vết trầy đã lành nhưng vết bầm tím vẫn còn.
  Văn Nhi nhanh miệng :
    -Đâu anh vén áo cho tôi xem thử thế nào.
  Nói dứt câu cả 2 không hẹn mà mặt đều đỏ ửng. Văn Nhi biết mình hơi bạo nên đành phải vả lả:
   -Anh uống nước nha.
   -Nếu cô cho tôi uống thì tôi không khách sáo đâu.
  Văn Nhi đi rót nước cho anh, khi đem nước tới mời anh cô hỏi về tình hình học tập của Tuấn.
   -Tuấn học thế nào hả anh ?
   -Tuấn khá lên nhiều lắm, tôi chắc Tuấn sẽ đậu tốt nghiệp thôi.
   -Nghe đựơc lời anh nói chắc ba mẹ tôi vui lắm vậy còn anh thì sao?
   -Hả?
   -Thì việc học tập của anh đó .
   -À, tôi đang học năm 4 chuẩn bị làm luận án. Còn cô thế nào?
      -Suốt ngày cứ nhìn mấy con số chán phèo.
      -Cô học kinh tế à?
      -Ừm.
      -Thế mà tôi cứ tưởng cô học luật chứ.
      -Sao anh nghĩ thê?
      -Vì mỗi lần nhìn thấy tôi cô lại tìm cách cãi nhau, tôi nghĩ là cô đang thực tập cho môn học của mình.
      -Cái anh này thật  là anh muốn cãi nhau với tôi  lắm sao.
      -Ấy ấy tôi không muốn.
  Hai người lại nhìn nhau cười, Tuấn bước vào nhà chứng kiến cảnh mà anh có nghĩ nát óc cũng không ra là thầy của mình và chị gái đang cười nói vui vẻ với nhau, Tuấn thấy rất hứng khởi khi 2 người thân với nhau như thế, buổi học trễ hơn 45 phút nhưng với Gia Hưng và Gia Mỹ đó là khoảnh khắc đáng nhớ. Cứ thế sau những giờ giải lao ít phút, Gia Hưng ở dưới sân còn Văn Nhi thì ở trên phòng mình nhìn xuống cả 2 cùng trao ánh mắt yêu thương tuy không lời nói nhưng lại tràn ngập cả yêu thương. Nhưng đó chỉ trao ánh mắt bằng yêu thương chứ chưa ai thổ lộ lời nào, Văn Nhi nhiều lúc muốn thổ lộ với anh nhưng không biết anh nghĩ gì về cô và anh có chấp nhận cô không còn Gia Hưng anh cũng biết rõ tâm tình của mình nhưng anh dám nào dám vớ tới bởi anh biết anh và Văn Nhi ở 2 thế giới khác nhau làm sao có thể.

TOP

chuyện hay quá
cám ơn bạn
nhưng mong kết thúc ko buồn
nhưng mình nghĩ cái tựa nói lên tất cả chắc họ sẽ hạnh phúc
mong hai người họ đến với nhau

TOP

 20 12

Processed in 0.048918 second(s), 5 queries, Gzip enabled.