Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Girl and boy

Thanks veconlonton91, nhiều,ai99 cũng thật lòng rất muốn fic thành công.

CHAP 4: Cá cược


…Cậu chủ nhỏ lúc đó đang bước đi giữa đám người bỗng dưng dừng lại:

-Ở trên đó thì xuống đi!!

-Không!! Ngu gì xuống!

-có xuống không? -Dương Minh nhíu mày.

-Không!

-Cô! Muốn chết à?

-Không!Định làm gì?-Giọng cô bé hơi đề phòng.

-Cậu bé thò tay vào túi và lôi ra…một khẩu súng.(Híc. Chú thích của tác giả.Dương Minh vốn là cậu chủ tập đoàn DL giàu có nên luôn phải đề phòng bị bắt cóc. Do đó Dương Minh ngoài vệ sĩ ra còn mang cả vũ khí theo người)
Crắc…Crắc…

-Ấy, Đừng nói là you đang lên đạn à nha!

-Hi hi- Dương Minh cười.

Đoàng đoàng đoàng.Ba phát liên tiếp,con nhóc trên cây cũng không vừa, tránh đạn, nhảy lóc chóc như khỉ múa trên cây(các  bạn thông cảm, đừng trách tác giả dung từ hơi quá, chỉ tại tác giả ở ví trí trung lập nên phải công bằng thui!!)

-Này!Định gít ngừi à?- con bé lừm cái thằng dưới gốc cây, 1  tay nắm lấy cành cây, cả thân người đu dưa vắt vẻo.(giống coan khỉ thật)

ĐOÀNG!

Một phát nữa, và lần này sau tiếng sung còn có tiếng phịch. Con bé như khỉ lìa cành, tiếp đất an toàn, nhẹ nhàng ngay trước mặt thằng bé (đẳng cấp thế mà bảo giống khỉ?Chắc cxái bà tác giả nì có vẫn đề. Mà tác giả là ai? Tui chứ ai TT_TT)

Con bé giơ  tay wệt một hạt mồ hôi trên trán:

-MÚN GÍT NGỪI À??

-Khởi động buổi sáng tí thôi.

-Tui _con nhóc chỉ tay vào mặt thằng nhóc_sẽ báo cảnh sát vì tội you sử dụng súng nhằm đả thương người.

Gạt tay cô nhóc đi. Thằng nhóc vêng mặt:

-Đả thương ai?

-Tui!

-Vết thương đâu?

-Nhờ nội công thâm hậu nên tui thoát được. Dấu đạn còn trên cây kia.

-Vớ vẩn. Trên kia quả có dấu đạn .Nhưng cô thấy tôi bắn lúc nào?

-Vừa mới đây.

-Thế ai làm chứng?

-Này! You đừng tưởng mọi người ở đây mù hết nhá!Họ có hai mắt, hai mũi à quên 1 mũi 1 miệng 2 tai cả đấy!

-Vậy à? Để tôi hỏi mội người xem. Và cậu bé quay lại, nhìn một vòng tất cả, cười một cái. Tất cả bị xây xẩm (Riêng tác giả nhờ đoán được trước nên bịt mắt lại, do đó mà sống sót để kể cho các bạn).

-Mọi người có thấy tôi đạn trên kia là do  súng này của tôi bắn ra không?

-KHÔNG>>> Tất cả đồng thanh!

-Đó cô thấy chưa?-thái độ quay ngoắt 180 độ.

-Cái thằng ác quỷ!!

-Im lặng!!Nô lệ không có quyền nói thế?

-WHAT??

-Thằng bé gián bụp một tờ giấy vào mặt con bé.

-Kết quả kì thi học kì cách đây 1 tuần.

…hồi tưởng…cách đây một tuần…

Con bé gấp bài thi nộp cho GV, rồi nhảy lon ton ra khỏi phòng thi.

-Phấn khởi thế chắc làm tốt lắm nhỉ?

Cái giọng rõ là khiêu khích mà. Thui kệ, đang zui, hổng thèm chấp.Con bé quay lưng bước đi, nhưng quên, bỗng quay lại. Nhớ lại lần trước cá cược với hắn bị thua phải hát bài một con vịt trong loa phóng thanh trườngtrọn ba ngày, mà thấy nhục ghê gớm…Làm trò cười cho thiên hạ(cơ bản là tại giọng nó giở wá thôi), nhục không chịu được.

-Này,cá đi!-Con bé tiến một bước.

-Cá gì?

-Lần này tui vẫn không bằng điểm you, cho you oánh còn tui mà hơn điểm you thì you phải tùy tui xử lí (sớm chết mày thôi con ạ, Dậm 1 phát vào không khí như dậm 1 con gián)

-Thế không công bằng, cô xử lí tôi? Nghe mập mờ qúa. Với lại tôi không đánh con nít (Híc , ổng tưởng mình lớn lắm không bằng).

-Vậy muốn sao?

-Mười ngày làm nô lệ của tôi, không chơi mặc cả.- Dương Minh thách thức.

-Ok…

…Trở về hiện tại…

Tờ giấy kết quả kì thi.

Bảng A:

1>Bạch Dương Minh. Lớp:5A1 200/200

1>Dương An Nam. Lớp: 5A2 200/200

3>Dương Điệp Linh. Lớp: 5A1199/200

Nhìn tờ giấy mà nước mắt con bé muốn trào ra, hẩm hiu cho số phận của mình. Không có đâu mà, mình nhớ mình đúng hết mà, chắc thằng này nó lừa mình.

-Bài thi của tui, phải xem tui mới tin.

-Đây, một xập xấy bay vào mặt con bé.

Họ và tên: Dương Điệp Linh

Đúng : 200/200. trừ 1 điểm chữ xấu. Kết quả:199đ

-GRỪ…CÁi này là cái gì hả thằng kia?

-Không biết.

-Đây là toán chứ có phải văn đâu mà trừ 1 điểm chữ xấu hả.

-Tôi không biết-Thằng bé lắc đầu, ngây thơ vô(số) tội. Mà thôi, chịu đi!! Hạng 3 thì rõ rang thua hạng 1. Thay vì thắc mắc thì lo mà về luyện chữ đi!!

-Ừh, cậu nói đúng, chắc tớ phải nghe lời câu, bây giờ về lớp luyện chữ ngay đây.- Con bé cười nhẹ, rồi lẹ làng quay lưng bước đi.

Sao bỗng dưng con bé ngoan thế nhỉ???

1 phút…2 phút…3phút…

-ĂC! Wên mất, con nhỏ này…CÒN VỤ NÔ LỆ THÌ SAO HẢ???





   (các bạn thấy ổn thì comment choa tác giả có sức vít tiếp nha!!)

TOP

Hic, Bùn wá, ko có ai vô bóc tem để tự mình póc vây! Nhân tiện có chuyện nì muốn xin lỗi các bạn đã đọc fic, ở chap 3 hôm qua tác giả đã lên thay đổi 1 tí để phù hợp với cháp sau, nên các bạn chú ý! Có thế thui, thanks,hic, cho comment của mọi ngừi để có niềm tin viết tiếp!

TOP

hô hô
hay lém bạn ạ
cậu chủ nhỏ hiểm thật
à này bạn có thể post hình hay giưới thiệu nhân vật được ko
mình muốn xem lắm
chờ chap mới của baạ

TOP

trời chuyện này dài thế cơ ah....mình chỉ thích đọc truyện tranh thui chứ đọc truyện chữ đau mắt lắm.............

TOP

Đọc thấy cũng hay đóa , có gắng post thêm nữa nha bạn . Mình sẽ ủng hộ hết mình

TOP

Cảm ơn các bạn lucky, honey and mrtit đã comment cho tác giả vít típ...
Sau thời gian cật lưc tác giả đã pót đc chap nì...tăng các bạn.

CHAP 5: Đại ôn thần

“Cái thằng chết bẫm! Giám thòng giây vào cổ mình kéo đi mỗi tiết một lần! Đời mình còn sống quyết không trả thù thì đổi tên làm người khác!!Grừ…”

-Này,tui hổng phải chó đâu mà you làm thế nhá!!-Con bé vừa nói vừa thò tay vừa bứt rứt cái giây thòng long trên cổ (Đầu kia có kẻ đang nắm…kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy)

-Vớ vẩn, có mún xích cả tay lẫn chân vào không hả?

-Ngưi mún…-Vừa nói con bé vừa hít sâu (vì tức wá mà)

-Mún gì?-Thằng nhóc trợn mắt.
-Mún chít  không hả?- Con bé nghiến răng.
Thằng nhóc bỗng cười , nụ cười không đơn giản chút nào, con bé nhớ nếu thấy thằng nhóc cười với mọi người thì có nghĩa là hắn muốn nhờ việc gì(nói chính xác là “sai” việc gì) còn nếu hắn cươig với con bé thì có nghĩa là…

Thằng bé cúi xuống...

Các bạn yêu quý, các bạn đã khi nào tưởng tượng ra cảnh hoàng tử đi giày cho cô bé lọ lem chưa, cảnh thực sự sẽ là như thế nếu không tính tới việc có 1 tên áo đen,kính đen(vệ sĩ của dương minh) đang giữ lấy vai và tay không cho nàng lọ lem cử động và hoàng tử thay vì cầm cái giày lại cầm…1 sợi xích…

-Này! Định làm gì??-Con nhóc hỏi đề phòng.

Đơn giản, ngắn gọn, thằng nhóc đáp:

-Trói chân.

-Hahaha, nge dễ thế!! You tưởng tui ngu hay sao mà đứng yên cho you trói chân??

-Thì tôi mới cho người dữ cô đó!!

-Ờ ha (Bó tay.org)

Thằng bé vừa đưa tay định nắm lấy cổ chân con bé.

-Ờ mà quên nói với you nha! Chân uôi vẫn chưa đồng ý mà!!-Vừa dứt lời , con bé đã tung một chân lên.

Bốp!!Đá  trúng ngay mặt thằng bé…(Tại vị trí dễ quá mà)

Thằng bé giơ tay lên, che bên má vừa trúng đòn, mắt lừ lừ.

-Cô khá lắm!Đã thế thì tôi không tha.

Con bé ngửi thấy mùi sát khí nguy hiểm, nhưng vẫn cố nói cứng.

-Không thế you cũng đâu có tha, chầy xát khuôn mặt đẹp rồi, tiếc lắm hả?

-Hì, nói chỉ có đúng. - bỗng dưng cậu chủ cười dễ thương cực (không phải cái nụ cười tinh quái bình thường độc quyền dành riêng cho con nhóc)
Thằng bé cầm cái xích, với động tác cực nhanh nhẹ chuẩn xác của người học  võ, tòm lấy hai cổ chân con bé.

Thả ra, đừng tưởng ta để mi trói…Vừa hét con bé vừa gồng mình bật hai chân lên cao…

-Cô quên mình đang mặc váy à?mà tôi lại ở vị trí này…

-You…Câu nói như trúng ngay yếu huyệt con bé…Nó chết trân…khi tỉnh lại thì tên đại ôn thần cũng đã trói xong chân con bé…hic, chỉ bít khóc trong lòng, ai bảo trời sinh ra bắt nó làm con gái chứ…

-Grừ…nhớ đó…
     (Còn típ!Các bạn cho nhận xét nha)

Lucky 93 iu mến,
Ai99 đã đọc đề nghị post ảnh nhân vật lên của bạn nhưng thật lòng đáng tiếc là ai99 không có. Tại hình tượng các nhân vật chính của chúng ta là do tớ tưởng tượng ra...không gán ghép vào 1 hình tượng thần tượng nhất định...nhưng mà các bạn cứa thỏa sức tưởng tượng theo ý các bạn mún.Nếu bạn nào tưởng tượng ra hay hay thì cho tác giả biết với nhé(giả sử vẽ ra tranh rồi post lên cho mọi ngừi cùng xem chẳng hạn), thanks

TOP

Cám ơn bạn đã viết FIC này. Fic rất thú vị.
Cô bé trong truyện học cách ghét 1 người để người đó để ý đến mình. Có vẻ ngây thơ, ấu trĩ nhưng mình lại rất thích.
Người con trai không biết giữ gìn tình cảm đó thì sẽ đến lúc phải nỗ lực hết mình để có tình cảm của cô bé thôi. Phải không bạn.
Mong chờ FIC của bạn. Đừng bỏ FIC nhe

TOP

Mình đọc mà mình hơi mông lung một chút. Nhân vật nam mà cô gái thích ở mấy phần đầu sao hỏng thấy kể gì hết dzậy.

TOP

chuyện còn mà bạn. từ từ rùi cũng sẽ có liên quan đến phần đầu thui. Truyện hay lắm bạn ah. Cố gắng lên nhé

TOP

cảm ơn thanhtrucnguyen, nga pham và kevinlong đã phản hồi.
>>thanhtrucnguyen:Thanks nhiều, comment của bạn rất hay,mong bạn sẽ theo dõi tiếp!

>>kevinlong: cảm ơn bạn đã bào chữa giúp tác giả...^^

>>ngapham: bạn à, thật ra như kevinlong nói, câu chuyện chỉ mới bắt đầu, những nốt thắt sẽ được tớ tháo ra dần.Vì thế tác giả đã viết chap 6:"trái táo trái mùa" với toàn bộ chap gần như là 1 ký ức sẽ giải đáp cho bạn cậu bé bây giờ là ai. Các bạn yêu quý! các bạn cũng sẽ thấy tính cách nhân vật bị tác giả thay đổi quá nhiều  nhưng không phải tự nhiên mà như thế! Mong các bạn theo dõi fic và xem ai99 giải đáp dần...
                            Thanks



CHAP 6:      Trái táo trái mùa
. . .

Này, nhìn thấy chưa? Trái táo trái mùa!!-cô bé hớn hở như vừa phát hiện ra một điều kì diệu, nhưng hình như điều đó kì diệu thật, giữa gió và lá vàng…một trái táo trái mùa…

Ngày qua ngày, gió thổi, những chiếc lá cứ lặng lẽ lìa cành …  có một cô bé cứ ngày qua ngày chờ táo chín… ngày qua ngày…


Rồi một chiều nọ…

-Đi nhanh lên nào, nhanh lên!!-cô bé giục.

Cậu bé chẳng buồn hỏi, chỉ lặng lẽ bước theo…

-Thấy chưa, nó chín rồi!-Tay chỉ lên trái táo chín mọng…

Trái táo chín trái mùa…giữa gió và những cành cây trơ trọi hiếm hoi lá hồi chuyển đông…

-Tớ sẽ hái nó, đứng dưới cây chờ tớ nhé!

-Để làm gì?-câu bé nhăn nhó.

-Chúng ta sẽ mở tiệc với trái táo này.

-Tiệc với một trái táo? Ngốc nghếch.

“Mẹ bảo nếu có hai người cùng ăn quả táo trái mùa thì họ sẽ là bạn nhau mãi mãi…” Cô bé mỉm cười.

-Nhớ đó! Chờ tớ nhé! Khi tớ ngã sẽ có cậu đỡ tớ mà, phải không?

Cô  bé trong niềm tin tưởng như thế đã trèo lên cây không sợ hãi cho dù đây là lần đầu cô bé trèo cây.

Không biết rằn dưới kia, cậu bé đang dựa lưng vào gốc cây và chợp mắt…

…Cô bé đứng trên nhánh cây lớn và vịn vào một cành cây để đứng lên, với quả táo…

Một tí, một tí nữa thôi…

Crắc…Crắc…

Cành cây giãy…

Và cô bé rơi xuống…

Tiếng ồn thức cậu bé dậy, và điều đầu tiên câu ấy thấy khi mở mắt ra là một con bé đang nằm song xoài trên đất
…lo lắng…tim đập nhanh…cậu bé vỗi vã chạy lại bên cô bé, cúi xuống…

-Ngốc! có sao không?

-Tớ không sao- cô bé cười và cố gượng dậy…nhưng vô ích.

-Đỡ tớ dậy cái...



Có một cậu bé chậm chạp cõng một cô bé bước đi…trong đó, cô bé đang cười…

Gió thu thổi, nhẹ bẫng…

-Xin lỗi…lời xin lỗi vụng về của cậu bé…

Cô bé cười…

-Không sao thật mà…hay mình phạt cậu nhé…cô bé vừa nói vừa xiết tay ôm lấy cổ cậu bé thật chặt, thật chặt…

-Thở được không??Phạt cậu đó!!Nữa nhá!!

-Bỏ ra…vứt xuống bây giờ…Cậu bé nhíu mày…

Cô bé cười…

Trái  táo trái mùa bị quên mất…

…Bất chợt dương minh mở mắt, một giấc mơ…hay đúng hơn là một mảnh kí ức êm đềm…bốn năm…hay năm năm rồi…?

Bỗng ánh mắt bắt gặp một con nhóc… đang lừ lừ mắt nhìn nó với vẻ căm hận vô cùng.

-Tôi ghét cô.- Bất chợt.

-Tôi cũng thế!- con bé đáp trả không suy nghĩ. Lời đáp trả đó vô tình…làm cậu bé buồn…

“Tôi ghét cô! Tại sao cô dám quên tôi?”





Ngày hôm đó, cậu bé đã không biết rằng cô bé vì quá đau nên đã xiết chặt lấy cổ cậu… đau, nhưng vẫn cười để cậu không lo lắng…

Và cũng vì thế cậu bé đã sớm quên đi lời xin lỗi vụng về của bản thân lúc đó…

Cô bé đã học cách trèo cây...

“Để không ngã…vì cậu ấy sẽ không đỡ mình…ngã sẽ rất đau…”  

                                         (còn nữa)
               
                  Mong các bạn theo dõi và nhận xét cho tớ có sức vít típ,thanks nhìu.Híc không hiểu sao thấy cháp nì dài lắm mà post lên lại thấy ngắn vầy...đánh máy mỏi cả tay rùi mà.

TOP

Processed in 0.024500 second(s), 5 queries, Gzip enabled.