Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Girl and boy

Girl and boy


“Luôn luôn là thế, luôn luôn là chị ấy. Tại sao??
Có phải chỉ vì chị ấy không đi theo cậu như tôi??
Có phải tại vì chị ấy không chỉ cười với cậu như tôi??
Có phải vì chị ấy không mến cậu như tôi??
Vậy thì tôi sẽ học cách ghét cậu để cậu mến tôi nhé…”






CHAP 1: Tứ diệp thảo
Tôi không thể bao giờ cũng cười như cậu nghĩ…


- Chúng ta đi tìm tứ diệp thảo đi!!- cô bé hớn hở.

- Để làm gì?- câu bé nhăn nhó.

- Đi đi mà, đó là cỏ may mắn đó!- cô bé cầm tay cô bé kéo đi.

- Cậu thật rắc rối!!...


Đã tìm lâu thế rồi mà không được!- cậu bé nhăn nhó.

Không!! Tớ phải tìm cho được…

[Trên cánh đồng có 1 cô bé đang lọ mọ tùng bước chân, lật từng nhánh cỏ, và một cậu bé đang nằm dang tay đăm chiêu nhìn mảnh trời xanh… yên bình…
Về thôi!! – cậu bé  bật dậy

Một lát nữa!! – cô bé nài nỉ.

Dứt khoát không!! – câu bé cầm tay cô bé lôi đi…

Gió lay làm cả cánh đồng như gợn sóng nhè nhẹ, trong ánh hoàng hôn, hai đứa trẻ đang bước đi, trong đó đứa bé gái đang mỉm cười… mỉm cười……


Này, mình đi theo với… 1cái bóng bé xíu đuổi theo 1 cái bóng bé xíu…

Rắc rối!! – Cậu bé phán đúng hai chữ rồi lại cặm cụi bước đi.

Chờ  với!! – cô bé chạy lẽo đẽo, bước chân ngắn cũn… cậu bé cũng chẳng chậm lại.

Cậu đi đâu vội thế??

Tìm cỏ ba lá!! – cậu bé trả lời.

Một nụ cười bỗng hiện trên môi cô bé!!



Muộn rồi về thôi!! Mặt trời đi ngủ rồi…

Không! Tôi phải tìm cho bằng được!!

Mình về thôi!!

Cậu thật lằng nhằng đó!! Muốn về thì tự về một mình đi. Có phải tôi bắt cạu đi theo đâu!! – cậu bé nhíu mày.

Vậy thì… tôi về!! – cô bé bực tức quay lưng đi…

Đêm hôm đó có một cô bé trằn trọc không ngủ được…
            
…“cậu ấy có giận mình không nhỉ?”…

Sáng sớm mai, khi mặt trời vừa thức giấc đã thấy một cái bóng nhỏ cặm cúi trên cánh đồng cỏ…

Tặng cậu tứ diệp thảo. Đừng giận mình nữa nhé!!

Cậu bé nhíu mày…

Đừng giận mình nữa!! Cô bé nài nỉ… rồi dúi vào tay cậu bé cánh tứ diệp thảo vừa được ép cẩn thận.

Tôi không cần nữa!!

Tại sao không??

Vì chị ấy không cần nữa, có người đã tặng chị ấy vào sáng nay rồi…

…thì ra là thế…

Cô bé im lặng quay lưng đi, không nói gì nữa…

“Luôn luôn là thế, luôn luôn là chị ấy. Tại sao??
Có phải chỉ vì chị ấy không đi theo cậu như tôi??
Có phải tại vì chị ấy không chỉ cười với cậu như tôi??
Có phải vì chị ấy không mến cậu như tôi??
Vậy thì tôi sẽ học cách ghét cậu để cậu mến tôi nhé…”

Cô bé mỉm cười… một nụ cười buồn…


                                                     (Còn nữa)

TOP

hơ mở đàu rất ấn tượng

bạn ưi làm ưn viết típ nhá

TOP

thanks dong hae, tớ sẽ cố gắng post tiếp

TOP

CHAP 2:  Mưa

Nhưng vẫn như thế, cái thói quen hễ nghe tiếng cậu bé là chạy lai, hễ thấy bóng của cậu bé là đuổi theo của cô bé vẫn không thay đổi…

“Tại sao mình  lại thế nhỉ?”

Hôm qua cô bé trong bộ váy thiên thần xinh xắn cùng cậu bé tới bữa tiệc sinh nhật bạn.

Ai cũng khen cô bé xinh nhưng chỉ có một kẻ nhíu mày, nhăn nhó… và cũng cái kẻ đó, lại đứng như tượng khi thấy 1 cô bé lớn hơn 1 tí xuất hiện…

Và bỏ cô bé một mình ngơ ngác trong buổi tiệc…Để về sớm…Không nói lời nào.

. . .

-Tại sao bỏ mình về trước?

-Vì thích.

-Tại sao không nói với mình một câu rồi mới về?

-Mất công.

-Thôi không sao! – cô bé cười khi thấy cái nhíu mày của cậu bé – lần sau nhớ nói với mình một tiếng, không mình sẽ giận đấy!!

Rồi cầm tay cậu bé kéo đi…

Hai cái bóng nhỏ xíu bước đi trong nắng…

“Đồ ngốc!! Nếu có lần sau mình sẽ học cách ghét cậu đấy.”

. . .



Lại một buổi tiệc sinh nhật…

-Chúc mừng cậu!! HAPPY BIRTHDAY!!-Cô nhóc trong bộ váy hồng xinh xắn đưa một hộp quà cho cậu bé, cười thật tươi.

Cảm ơn.

Cụt ngủn. Và lại quay đi.

Cô nhóc nhìn theo, ánh mắt…buồn…

. . .



Cậu bé mở mẩu giấy ra:
   “Hôm nay, buổi tập bóng của cậu kết thúc khi 3 giờ phải không?Mình chờ cậu ở cổng trường bên trái nhé!”

“Ngốc nghếch.”
Vò mẩu giấy lại, cậu bé ném đi.
..
2h30.Buổi tập bóng kết thúc.

3h.Cả trường tan học.

Có một con bé đứng chờ ở cổng trường bên trái.

“Lát nữa mình sẽ đưa cho cậu ấy hciếc bánh đầu tay mình làm trong giờ học nữ công hôm nay.”

“Sau lâu thế nhỉ?”-cổng trường vắng dần.

“Hay buổi tập kết thúc muộn?”- 30 phút sau, và người ra thường chỉ còn lẻ tẻ.

“Hay mình chạy đi tìm?Nhưng lỡ cậu ấy ra và không thấy mình thì sao?”

“Hay cậu ấy về  trước” – bất chợt một ý nghĩ thoáng qua nhưng cô bé phẩy tay  xua đi như  xua một con ruồi phiền nhiễu.-“ Chắc không có đâu! Hôm trước đã nói với cậu ấy là mình sẽ giận cơ mà.”…

Và cứ đứng đợi…Và những hạt mưa đầu tiên rơi… “chờ tí nữa!Chắc cậu ấy sắp ra rồi!”.

-Này cháu bé, mưa rồi. Sao tan học lâu vầy vận chưa về?

-Cháu đang đợi bạn ạ.

-bạn cháu có lẽ về rồi!

-Không có đâu, bạn ấy chưa về đâu!

Và cứ chờ…
...
Hắt xì…hắt xì…hắt xì…

“Sao lâu thế nhỉ?”

Hay mình kiếm chỗ trú mưa? Mà thôi, nhỡ cậu ấy ra không thấy thì sao?”

Hay qua cổng bên phải đứng, chỗ đó có tán cây?mà thôi, đã hẹn với cậu ấy là cổng bên trái cơ mà.”

Và cứ thế chờ…

Mưa và mưa…



“Con nhóc đó chưa về. Nó mà về chắc đã đi tìm mình rồi. Mà thôi, kệ nó.”

“Vẫn chưa về. Mà sao mình lại đứng trước cổng nhà con bé nhỉ. Cổng khóa trái. Chứng tỏ nó chưa về.”

“Mưa rồi. Chắc tự biết mò về thôi”

“Hay nó tới nhà bạn chơi. Chắc thế!”

“Chắc rồi!!”


17h30.

Cậu bé cầm cái dù. Trong cơn mưa, có một cô bé đang đứng dựa lưng vào cái cổng bên trái , ướt nhẹp…và đang run…

-Này ngốc.

Cô bé ngẩng lên.

-Cậu lại bỏ mình để về trước?

Đúng thế. Nhưng thay vì 1 tiếng ừh hay một tiếng đúng đơn giản , cậu bé lại im lặng.
Chính cậu cũng không hiểu sao bản thân mình lại thế. Do ánh mắt cô bé chăng, buồn bã.

-Tại sao không nói mà về trước?

-Mất công. Dù này.- Cậu bé đưa cô bé cái dù.

Cô bé không nhận lấy.

-Mất công tới thế sao?

Và cô bé lại cười. Nhưng không cầm tay cậu bé kéo đi như những lần trước mà một mình quay đi.

-Mình  ghét cậu!

Trong cơn mưa, một cái bóng bước đi lẻ loi.
Đêm hôm đó cô bé nhập viện lúc 9h 30 tối. Mẹ cô bé về và phát hiên ra cô bé đang nằm mê man trên giường.



Trong cơn hôn mê, cô bé không biết ai đó lấy bàn tay bé xíu nắm bàn tay bé xíu của cô bé và nói xin lỗi trăm lần, ngàn lần...

“Đừng ghét tôi bằng cách đó!”                          
                                                                               (còn nữa)

TOP

hay quá bạn ơi
vít típ đi nha bạn
không bít chuyện này sẽ ra sao nữa

TOP

hơi nhức đầu một chút, cậu bé với cô bé, hai đại từ này đọc đi đọc lại lộn tung lên ~__~

Viết tiếp nha bạn :D

TOP

thanks vika và lucky 93.
Không lâu nữa chừng chap 3hoac 4 mình sẽ đổi đại từ nhân xưng bình thường. Vì đây chỉ là đoạn mở đẩu mà thôi.

TOP

mình chờ phần sau đó

lâu quá à!!!

đừng bỏ fic nha bạn!
hơ mình thấy xưng hô như thế cũng đâu có loạt lắm đâu

TOP

CHAP 3:  Bạch Dương Minh

Một chiếc ô tô phanh cái két trước cổng trường (máy cái xe bảo vệ phía sau hổng thèm nói tới à nha) trong ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, nhất là các bé gái. Vâng, nhưng đó không có gì là lạ.

Người tài xế nhanh nhẹn chạy ra mở cửa cho một bé trai bước xuống…vâng, xin thưa, điều này cũng không lạ.

Thế nhưng tại sao tất cả lại bắt đầu xầm xì??

Vâng, chỉ cần để ý tí thì biết, cái chuyện xầm xì này thì cũng thường xuyên thôi, từ phụ huynh đến học sinh, người bán xôi tới bác bán trà sữa, từ già tới trẻ, họ đang ngưỡng mộ vẻ đẹp của cậu bé đó mà…

Quả không phô trương, cậu bé đẹp tới mức nếu thiên thần mà có ở đây thì chắc họ cũng phải trầm trồ thôi…

Nhưng vểnh tai lên tí nữa thì biết họ còn trầm trồ  những chuyện khác về cậu bé. Đây là 1 đoạn hội thoại nho nhỏ giữa 1 bà mẹ và 1 đứa con gái 7 tuổi.

-Con yêu!! Cậu bé thiên thần đó là ai thế??

-Mẹ có phải là người của thành phố này không vậy?? Cậu chủ gia đình họ Bạch mà không biết!! Có  cần con cho thêm thông tin về gia đình đó không vậy??Đó là gia đình chủ của tập đoàn DL. Mà mẹ đừng nói là không biết tí gì về DL nhé!! – cô bé làm một tràng.

-Ờ ờ!! Bà mẹ xay xẩm…

Vâng, đó là một trong những đề tài bàn tán của họ, cậu chủ tập đoàn DL, tập đoàn mà người ta thường gọi kèm với cái tên Không-ai-được-phép-không-biết.Còn đề tài khác, vâng, đề tài này thì thường là do học sinh hay giáo viên bàn tán, vâng, một cậu bé thần đồng…

-Không hiểu tại sao nhà họ Bạch lại bắt thằng bé đi học ở trường này.- một cô giáo thắc mắc.
-Đây là trường nổi tiếng nhất nước mà!!- một thầy giáo bên cạnh trả lời.

-Hôm nào có tiết dạy lớp thằng bé là tôi lại phải soạn bài chục lần ở nhà.

-Thế cô không thích nó à?

-Không!! Thằng bé đích thị là một thiên thần . Tôi  không thể không  thích nó được!!
-Ưh !!Đúng vậy, khuôn mặt thánh thiện thiên thần!! Haha…

Vâng, đó là một đoạn hội thoại nho nhỏ khác giữa hai giáo viên. Nhưng hôm nay còn có chuyện khác hơn để bàn tán, đó là…Đi tới  1hội thoại nho nhỏ khác là biết.

1 nhóm các bạn nữ xinh xắn.
Vâng, các girl xinh xinh nổi bật trong bộ đồng phục xinh xắn (trường điểm mà li.),nhưng 1 điểm không thể không chú ý đó là tất cả các bé đều đeo cái băng đô xinh xắn do 1 nhà thiết kế nổi tiếng của Mĩ thiết kế, và trên nơ có ghi dòng chữ:
“Bạch Dương Minh”
Vâng, đó là tên cậu chủ chúng ta. Thế các girl đeo cái băng đô đó làm gì?? Dễ hiểu thôi, các girl này là fan của cậu ấy mà… toàn tiểu thư danh giá cả đấy, vểnh tai lên nghe đề tài đặc biệt của họ hôm nay nhé.

Lạ thật, hôm nay không thấy con nhóc đó đâu!!- 1bé tóc hai bím lên tiếng.

Nó chết rồi cũng nên.- một bé tóc đuôi gà con lên tiếng

(Đấy, các bạn đừng tưởng đó chỉ là những cô bé đơn giản nhé)

Nhiều khả năng đó lắm!! chắc sợ thua nên chuồn rồi.- một bé tóc xoăn lên tiếng

Càng tốt, nó ở gần chẳng cho ai tới gần Dương Minh cả.- và cuối cùng 1bé có cái nơ màu đỏ xinh xắn lên tiếng.


Mà thôi, chuyện đó gác sau, còn bây giờ thì chúng ta cùng quay lại và theo dõi cậu chủ thiên thần của chúng ta, vâng, câu ấy đi thẳng vào trường không thèm ngoái lại.

Cậu ấy đang nghĩ gì??


Lúc đó trên cây…

-Hừm, ngày nào cũng vào trường khoa trương  như thế mà không thấy ngượng.- Một con bé vắt vẻo trên cây lầm bầm.

Cậu chủ nhỏ lúc đó đang bước đi giữa đám người bỗng dưng dừng lại:

-Ở trên đó thì xuống đi!!
                                    (còn nữa)

Lời tác giả:chap này có khi các bạn sẽ choáng vì cách thay đổi văn phong bất ngờ, cho ý kiến nhé!!)1 lần nữa xin cảm ơn dong hae.À bạn nào biết làm poster thì giúp mình với.

TOP

ĐỌc truyện của bạn rất hay. Cố găng post đều nha. Mình thấy mọi người ở đây hay dừng fic lắm. FIc của bạn rất hay. Duy trì nhá. Chúc may mắn.

TOP

Processed in 0.039364 second(s), 5 queries, Gzip enabled.