Chapter7: Trò chơi trốn tìm
Tiếng ồn ào.Ánh sáng. Những khuôn mặt và cả tiếng nhạc. Tất cả đang làm tôi chóng mặt. Đây không phải là lần đầu tiên tôi lên sân khấu nhưng lại là lần đầu tiên được hát trên sân khấu và... nhất là cùng với thần tượng của mình. Có ai đó đặt tay lên vai tôi rồi thì thầm:
- Hwaiting!
Hero cười hiền lành. Tim tôi đập rất nhanh, không phải vì nụ cười của anh ấy mà do ước mơ của tôi. Đây là lần đầu tiên tôi có dịp để mọi người biết đến giọng hát của mình.
Nhạc lên, tôi run.Thực sự rất sợ. Nếu như không ai chấp nhận tôi...tôi phải làm sao?
Nhưng cứ nghĩ đến ước mơ đấy, đây là sự khởi đầu duy nhất. Tôi nhìn Uknow, trong mắt anh ấy, tôi đọc được sự động viên, niềm tin tưởng.Tôi thấy mình như được tiếp thêm sức mạnh, tôi cất tiếng hát, mắt nhìn thẳng. Tim tôi không còn đập loạn nhịp nữa. Thực hiện ước mơ của mình cơ mà. Tôi dường như chẳng biết quanh mình là những gì nữa. Tôi chỉ biết mình đang rất hạnh phúc,rất rất hạnh phúc. Ca khúc kết thúc bằng cả tràng pháo tay nhiệt liệt của tất cả mọi người. Tôi thấy JinAh. Kì lạ thay, cậu ấy đang cười, rất tươi.Nghĩa là... cậu ấy không còn giận tôi nữa. Hạnh phúc quá!Tôi tưởng rằng mình có thể chết ngay đi được.Tất cả mọi người, kể cả JinAh đang chào đón giọng hát của tôi.Tôi cứ đứng như thế cho đến khi có bàn tay ai đó kéo tôi vào trong
- LÀm cái trò gì thế? - Uknow quát
- Trò gì? - Tôi tỏ ra nai tơ
- Đừng có đứng đực như thế trên sân khấu, lố bịch lắm đấy- Xiah e hèm
- Anh thì biết cái gì?- Tôi vênh mặt rồi ngúng nguẩy bỏ đi.
....
Bằng những lời đe dọa đầy vũ lực của mình, JooHwan đã cầm chân được tất cả học sinh trong trường, đặc biệt là những ai có ý định chạy theo TVXQ vào trong hậu trường.Bây giờ các anh ấy đang đi tham quan trường. Chị Tea Hye đang nghe điện thoại, tôi đang thảo luận với JooHwan về 1 số vấn đề trong buổi dạ hội. Tôi nghe tiếng EunHye ở bên ngoài:
- NÀo các ban, chúng ta hãy mở đầu cùng giai điệu bốc lửa của "Love me Hate me"
Tiếng nhạc xập xình nổi lên, học sinh trong trường nhảy rất nhiệt tình. Tôi không ngờ trường mình lại có nhiều nhân tài hop đến như thế.Joo Hwan hắng giọng:
- Riky! Cậu mau đi tìm khách mời về đây ngay, họ cần phải có mặt trong phần trao giải thưởng.
- Lát nữa cũng được mà! - Tôi nhăn nhó.
- Đi luôn đi,họ mà lạc là tôi sẽ đổ hết trách nhiệm lên đầu cậu đấy.
Tôi lườm hắn ta 1 cái rồi cũng bập bịch bỏ đi tìm TVXQ. Mấy cái người này, sao mà phiền phức thế.Nhưng mà JooHwan nói không hẳn là sai.Trường tôi nói gì thì nói cũng là loại có tiếng nên cơ sở hạ tầng tương đối hoành tráng. Trường chia làm 3 khu A,B,C dành cho 3 khối.Mỗi khu có 10-15 lớp. Có căng tin và nhà vệ sinh riêng cho từng khu. Phía sân trước cổng trường được trồng rất nhiều cây phong.
Tôi vẫn thích đi dạo 1 mình trong khoảng sân ngập lá đỏ ấy. Không biết mấy cái người này đến khu nào rồi. Giờ tôi đang ở khu trung tâm, nơi tổ chức dạ hội. Tìm riêng khu này thôi cũng đủ mệt chưa nói gì đến 3 khu còn lại. Đáng ra tôi có thể bảo chị TeaHye gọi cho bọn họ nhưng chị ấy đã biến mất 1 cách bí ẩn. Xuất hiện 1 cách bí ẩn và biến mất 1 cách bí ẩn chắc là phong cách của chị ấy =.=".
Bây giờ là 8h16' theo giờ trên chiếc di động cũng là thứ phát ra ánh sáng duy nhất ở cái hành lanh tối om này. Vì trường tổ chức dạ hội nên ánh sáng chỉ tập trung cho phía ngoài khu trung tâm. Còn trong này thì chẳng có nổi 1 mẩu ánh sáng nào trừ chiếc di độnh trên tay tôi. Tối thế này mà họ còn bày đặt đi thăm quan. Có ngày ma nó bắt. Tự dưng nghĩ đến đây tôi thấy rùng cả mình. Con gái con đứa, 1 mình đi trong màn đêm yên ắng. Lạy chúa! Tôi nuốt nước bọt cái ực rồi nhìn quanh mình. Tất cả đều lặng im với 1 màu đen bao trùm. 1 cảm giác ớn lạnh đến tận chân tóc khi tôi nghe tiếng chân nhẹ nhàng ngày 1 đến gần. Sợ!
Tôi muốn bỏ chạy nhưng có lẽ càng chạy càng mắc vào bóng tối nên tôi đứng im, chờ đợi. Tim tôi thắt lại. Gió từ ô cửa kính lùa vào làm tôi liên tưởng đến những bộ phim kinh dị. Con ma sẽ nhảy xổ ra, lè chiếc lưỡi đỏ lòm, bộ răng dơm dớp nước dãi, đôi mắt hằn gân lên trắng ởn.Ôi trời ơi! Con ma đang đến rất gần tôi. Tôi nhắm tịt mắt lại và tôi cảm nhận được bàn tay con ma trên đôi vai mình.
__________________