Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
 14 12
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

sweet heart(dbsk)

sweet heart(dbsk)

-Em nói lại 1 lần nữa đi Rikyun!
-Chúng mình chia tay nhé!
-Không được đâu! Đừng ... Rikyun!
-Tôi chạy đi, tôi không thể nghe thêm nữa. Tôi không muốn quay mặt lại vì tôi biết JeaJoong vẫn đứng đó nhìn theo.
Nước mắt...
Cuốn theo gió...
Tai tôi ù đi. Dường như không thể nghe thấy hay nhìn thấy gì nữa. Tôi đã mất tất cả. Bên tai tôi vang lên 1 âm thanh quen thuộc.
Là chiếc đồng hồ báo thức và cả tiếng của mẹ nữa
- Riky! Dậy mau, mẹ phải gọi bao nhiêu lần nữa hả?- Mẹ tức giận
Tôi bật dậy như lò xo. Đập vào mắt tôi là tấm poster của nhóm TVXQ chình ình trên bức tường đối diện. Mẹ tiếp tục mắng mỏ:
- Con gái con đứa! Sáng ra không dậy sớm đi học phải để mẹ gọi. Sau này có lấy chồng thì nhớ hỏi trước xem có thể gọi mày dậy mỗi sáng cho con bú được không nhé - Mẹ bỏ ra ngoài.
Ôi! Sao mẹ có thể nói chuyện chồng con với 1 đứa con gái 18 tuổi cơ chứ.Tôi lấy di động, kiểm tra tin nhắn. Là của JongMun.Tự dưng cảm giác tội lỗi bao trùm lấy tôi. Nếu anh ấy mà biết bạn gái của mình vừa mơ 1 giấc mơ về thần tượng mà trong đó cô ta là bạn gái của anh ta không biết anh ấy sẽ nghĩ gì nhỉ.Anh ấy luôn nghĩ việc tôi thần tượng nhóm TVXQ là vô bổ và mất thời gian. Làm sao anh ấy hiểu cơ chứ.>.<. Anh ấy nhắn tin bảo lát nữa sẽ qua dón tôi đi học.Tôi đứng lên và đi đánh răng. Giấc mơ ban nãy mang đến cho tôi 1 cảm giác lâng lâng khó tả mặc dù cảnh đó chẳng hứa hẹn gì cho lắm ( Cảnh chia tay mừ )Chí ít thì bây giờ tôi cũng không còn cảm thấy có lỗi với anh JongMun nữa. Mơ mà, đâu phải lỗi của tôi ( Ngụy biện đấy >.<).

*********
Chiếc xe moto bóng loáng đậu trước cửa nhà tôi. Người thanh niên ngồi trên chiếc xe có dáng người dong dỏng cao.
Anh ta mặc 1 chiếc áo phông tối màu, quần bò rách. giày thể thao, mái tóc màu hung nâu lúc nào cũng dựng ngược lên đầy phong cách. Còn ai ngoài bạn trai của tôi.Anh ấy ôm chiếc mũ bảo hiểm bên hông rồi bước vào nhà.
-JongMun a`?
-Dạ! Cháu chào bác!
-Chờ Rikyun 1 lát nhé! Hôm nay con bé dậy hơi muộn!
-Dạ vâng! Cháu biết! không sao đâu bác ạ
Tôi tất tả lao từ cầu thang xuống.
-Con gái con đứa phải đi đứng cho nhẹ nhàng chứ- Mẹ gắt nhẹ
- Thôi con đi đây! Con chào mẹ- Tôi xỏ đôi giày búp bê vào chân rồi đi về phía anh JongMun.Anh ấy cũng cúi đầu chào mẹ tôi rồi cùng tôi đi ra ngoài.
(Continue...)

TOP

Dậy muộn vậy chắc lại gặp giấc mơ đẹp rồi - JongMun nói trong khi tay bận gỡ cái mũ bảo hiểm để đưa cho tôi.Tôi chột dạ.Sao giờ tôi mói biết bạn trai mình là nhà ngoại cảm nhờ. Hix!Toi thật rồi đóa.
- Mơ về anh à?- Anh ấy nhìn tôi mỉm cười
Ôi! Hết cả hồn! Em vừa mơ là mình "được" chia tay với anh Hero trong nhóm TVXQ đấy >.<
- Này! Lên xe đi! Không định đi học luôn hả?
- À!... Dạ! Vâng...- Tôi đội mũ bảo hiểm rồi ngồi lên sau xe anh ấy.Tự dưng anh ấy rồ ga làm tôi suýt ngã ngửa!
- này! Anh làm gì thế hả- Tôi đập nhẹ vào vai anh ấy
- Đùa chút thôi! Nếu không muốn ngã thì ôm chặt vào
- Ôi!... Cái anh này- Tôi mỉm cười rồi cũng quàng tay qua ôm lấy eo anh ấy.
- haha! Thế mới giống 1 đôi chứ!
********
Tôi vừa đến lớp. JinAh đã lao ra kéo tôi ngồi phịch xuống ghế.
- Mình... có chuyện... cần nói với cậu...- Cậu ấy thở dốc
- Có chuyện gì? - Tôi ngơ ngác.
JinAh kéo tôi lại gần và thì thầm điều gì đó.
1 giây...
2 giây...
3 giây...
- AAAAAAAAAAAAA!
- Úi giời ơi! - JinAh lấy tay bịt miệng tôi lại. Cả lớp ngừng hết việc tiêng quay ra nhìn tôi như 1 con khùng. Mà có lẽ là khùng thật mất thôi.
- Không thể tin được! Cậu nói thật đấy chứ??
- 100% - JinAh khẳng định
- Ôi chúa ơi! Mình nhất định sẽ đến
- Ừm!
Tôi không thể tin được. TVXQ đã trở về sau chuyến lưu diễn tai Nhật bản. Liveshow sắp tới của nhóm sẽ được tổ chức tại Seoul này. Đó không phải là tin giật gân cho lắm nhưng vế sau thì đáng để cho những cái gân bị giật. JinAh đang sở hữu 2 chiếc vé cho buổi diễn đó và cậu ấy có ý muốn rủ tôi đi cùng.Trời ơi! Chết mất thôi ( Ấy chết quên Chết thì xem làm sao đựoc cùng lám là điên mất thôi )
- Đó là vào thứ mấy nhỉ?
- Thứ bảy
- Ờ! tối thứ 7 thì chắc là được.
Mà khoan! Đàu óc tôi quay như chong chóng tua lại cuộc hội thoại lúc trên đường đến trường cùng JongMun
- Tối thứ 7 này em rỗi chứ ?
- Dĩ nhiên em rỗi ( Tại sao lại là dĩ nhiên T^T)
- Vậy bọn mình đi chơi ha?
- Vậy cũng được! Em đang nghĩ sẽ không có gì làm vào tối hôm đó.
Ôi! Tiêu rồi! Mồm ơi là mồm!
- Không được rồi JinAh!
- Sao vậy Riky?
- Mình lỡ hẹn với anh JongMun rồi
- Thì hủy hẹn! Có sao đâu!
- Mình đã nói hôm đó rỗi nên không thể lấy lí do bận việc khác để từ chối.
- vậy nói thật đi
- Úi không được đâu.Anh ấy cực kì phản đối việc mình thân tương TVXQ. Anh ấy mà biết mình hủy hẹn đi xem liveshow thì...
- Sao lại có người đọc đoán như thế chứ- JinAh bức xúc
- Thực ra ban đầu anh ấy cũng mặc kệ việc mình thân tượng ai nhưng từ khi anh ấy lên thăm phòng mình thì...
- Phòng cậu ngập ảnh TVXQ mà không có cái nào củ ổng
- Trong khi phòng anh ấy đầy rẫy ảnh bọn mình chụp chung thêm 1 cái cỡ lớn của riêng mình được đặt ở chính giữa bức tường chỗ đầu giường anh ấy
- Cậu thật là bất công! Riky - JinAh trách móc
- Mình biết ! _ Tôi thiểu não
- Vậy chỉ còn 1 cách - JinAh búng tay cái choét rồi kéo tôi vào thì thầm điều gì đó.

***********
Tối thứ bảy... 7h45'
- Huhu ! Em thực sự xin lỗi! Em cũng muốn đi nhưng không thể đi được! Xin lỗi anh - Tôi mếu máo
Anh JongMUn đặt tay lên trán tôi
- Nóng quá! Em sốt thật rồi đó
-Vâng!- Tôi tiếp tục mếu máo
- Được rồi mà! Không sao !Em cứ nghỉ di
- Vậy hẹn anh khi khác nhé! Bye!
- Anh sẽ ngồi đây trông em
Hả????
- Ôi không không! Mẹ em trông được rồi ! Anh về đi
- Sao lại thế được? Bạn gái anh đang ốm mà. Sao lại đuổi anh về hả- Anh ấy nhìn tôi nghi hoặc.
- A! Không Ý em là... - Tôi ấp úng- Anh bận thì cứ về đi! Không cần trông em đâu
- Không sao! Anh ấy mỉm cười
Tôi liếc đồng hồ. 45 phút nữa liveshow bắt đầu . Sao JinAh còn chưa tới nhỉ.
- Em ngủ đi- Anh JongMuun kéo chăn lên cho tôi
Trời ơi! Biết làm sao giờ T_T
- Để em trông cậu ấy được rồi- Tiếng nói phát ra từ phía cánh cửa ra vào
Là JinAh. Cứu tinh ^^
Anh JongMun cóa vẻ bất ngờ. Anh ấy nhìn tôi như muốn hỏi đó là ai
- À! Đay là JinAh bạn em- Tôi nhanh nhảu
- Tối nay em sẽ ngủ ở đây với cậu ấy-Đòn này của Jinah có vẻ lợi hại Anh JongMun trở nên lúng túng vô cùng
- À!... Vậy giao Riky cho em nhé! Anh về đây
- Vâng- JinAh đáp
Anh ấy cúi xuống thấp gần người tôi nhẹ đặt lên má tôi 1 cái thơm
- Nghỉ ngơi đi nhé Riky! Anh sẽ gọi lại cho em
Tôi vẫy tay tạm biệt anh ấy. Nghe tiếng moto xa dần, tôi mới vùng dậy khỏi chăn.
- Nhanh lên JinAh ! Không muộn mất
- Cậu có chắc là ổn không đấy?
- Ổn mà
- Mẹ cậu bảo cậu sốt 39°.Mình đã bảo là chỉ cần giả vờ thôi ai ngờ cậu về tắm nước lạnh để lăn ra ốm thật Chịu cậu.
- Mình chắc chắn anh JongMun sẽ lên và sờ vào trán mình. Nếu không sốt thật anh ấy sẽ không tin đâu- Tôi vớ lấy cái lược để chải lai tóc.
- Được rồi - JinAh thở dài- Cậu mà có mệnh hệ gì là mình không chịu trách nhiệm đâu đấy
- Ừm - Tôi gật đầu lia lịa
**********
Bước ra khỏi taxi, tôi bắt đầu thấy chóng mặt.Chết rồi! Không được! Tôi phải cố lên! Vì TVXQ!JinAh đang bận mua bỏng ngô nên không phát hiện ra mặt tôi đang dần biến sắc.
Sau 1 hồi chen lấn bọn tôi cũng đã vào được khán đài.Đây không phải lần đầu tiên tôi đến đây nhưng tôi phải thừa nhận, những người bị bệnh tim không ther thở được trong môi trường này. Quá đông! Chỗ này phải 10.000 người là ít.Cuối cùng cũng đã tìm được đúng số ghế nhưng càng ngày tình hình càng tệ.Mắt tôi bắt đầu hoa đi, người nóng ran. JinAh ói điều gì tôi không nghe rõ. 15 phút nữa bắt đầu. Tôi cần vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo. JinAh hỏi có cần đi cùng không tôi đã nói là không. Tôi không muốn cậu ấy lo lắng.
......
Tiếng nước chảy là âm thanh duy nhất trong nhà vệ sinh này. Mọi người đều đã ở hết ngoài kia.Rửa mặt xong, tôi thấy tình hình cũng chẳng khá hơn là mấy. Bỗng mọi thứ trước mắt tôi mờ đi. Tôi quay cuồng, loạng choạng và rồi quỵ xuống. Tôi không thể chống đỡ nổi nữa. Tôi cần ai đó đỡ tôi dậy, tôi nghe tiếng bước chân. Có vẻ đông. Vậy là mình được cứu rồi. Họ dừng lại trước mặt tôi. Tôi ngẩng mặt lên và tôi không thể tin vào mắt mình. Là 5 chàng trai của TVXQ. TVXQ bằng xương bằng thịt.
__________________

TOP

1 cái chớp mắt
2 cái chớp mắt
3 cái chớp mắt
Trước mắt tôi vẫn là họ. Những khuôn mặt giống hệt trong tấm poster treo trên phòng tôi.Tôi không thể nói được gì ngoài việc tỏ ra cần giúp đỡ.( Mà đúng là tôi cần sự giúp đỡ mà)
- Cô bé không sao chứ?
Là Uknow. Anh ấy ngồi xuống cạnh tôi. Ôi! Tôi vỡ tim ra mất thôi
- Sao anh hỏi không trả lời? Cô bé bị á khẩu à?
- Mình tưởng những người bị á khẩu là những người nằm liệt giường, sắp chết mới bị chứ - Xiah quay sang Micky thắc mắc
- Cũng có thể - Micky nhún vai
Tôi lắc đầu. Mặt tôi đỏ ửng lên rồi. Mấy người này sao lại bảo người ta là á khẩu chứ. Ghét quá >"<
- Sao em lại ở trong này hả? - Hero ngồi xuống cạnh Uknow đồng nghĩa với việc ngồi xuống cạnh tôi.
ANh ấy hỏi gì kì vậy. Đây là nhà vệ sinh mà. Tôi làm gì phải báo cáo với anh ấy nữa sao. Mà...á khoan! Đay là nhà vệ sinh nữ mà. Các anh ấy làm gì vậy chứ. Biến... biến thái!!!
--------------------------------------------------------------------------------

Chapter2 Part 2
- AAAAAAAAAAAA! - Tôi la lên thất thanh Nhưng trông họ chẳng có vẻ gì là hốt hoảng với tiéng hét của tôi cả. Max còn thản nhiên :

- Tưởng bị á khẩu
Uknow và Hero nhìn nhau rồi quay ra nhìn tôi.
- Nào! Cần ra khỏi đây không? - Hero chìa tay ra
- Nếu muộn là không kịp đâu-Uknow tiếp
- Các anh... đang nói cái gì vậy -Cuối cùng tôi cúng phụt ra được 1 câu trong suốt thời gian bị á khẩu ( Theo họ nói)
- Mình nghĩ cô bé này có vấn đề -Micky nói
- này!- Tôi quát lên . Dù đó là thần tượng nhưng thật không thêr chịu nổi khi nghe nói mình như vậy
- Thế thử giải thích việc ở trong nhà vệ sinh xem nào? - Max nhìn tôi chằm chằm.
Á! Cái gì??? Nhà vệ sinh nam????
5 người họ nhìn tôi như tôi là 1 vật thể lạ từ dưới đất chui lên
- Có người đến - Xiah lên tiếng sau khi chạy ra ngoài ngó nghiêng
Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì có ai đó bế xốc tôi lên vai. Cái quái gì vậy ???
- Suỵt!
Tôi trở lại với mặt đất khi tôi nhận ra mình đang ở trong 1 góc khuất của nhà vệ sinh. Và trớ trêu thay... Bên trái là Hero, bên phải là Uknow đang bịt miệng tôi. Tôi nghe tiếng người bên ngoài.
- Này! Mấy cậu còn làm gì ở đây! Sắp bắt đầu rồi
- Vâng! BỌn em vào ngay đây ạ! - Max xun xoe
Sau khi người đàn ông kia ra ngoài, Uknow mới bỏ tay ra khỏi miệng tôi.
- Bọn mình đi thôi Jea!!

Anh Hero nhìn tôi rồi cũng bỏ đi cùng mấy người còn lại.
Cái gì vậy?? Chuyện quái gì đang xảy ra? Nhóm TVXQ vừa ở đây và tôi vừa nói chuyện với họ ( Thực ra không hẳn là nói chuyện. Họ tưởng tôi bị á khẩu mà >.< )

Nhưng tôi phải nhanh chóng ra khỏi đây. Nhà vệ sinh nam? Thôi đúng rồi. Có lẽ là lúc hoa mắt tôi đã không để ý nên vào nhầm. Tôi lại nghĩ họ là biến thái nữa chứ. Kẻ biến thái là tôi mới đúng ="=
( Continue...)

Rút cục thì 5 người họ vẫn không giúp gì được cho tôi.Tôi phải tự bê xê lết về chỗ ngồi củ mình cạnh JinAh trên khán đài

- Cậu làm gì mà lâu vậy? Đã bát đầu được 10 phút rồi dấy - JinAh gắt nhẹ
- Xin lỗi! Mình hỏi mệt nên ngồi lại 1 chút - Tôi uể oải
Đâu thể nói với cậu ấy tôi vừa gặp TVXQ trong nhà vệ sinh nam cơ chứ. Có chết cũng không nói >.<

Tôi quay mặt về phía sân khấu. TVXQ đang nhay bài "O" Công nhận là hay. Nhưng sao tự dưng tôi thất họ đáng ghét thế nhỉ. 1 chút thôi. Phần nào đó tôi vẫn yêu họ vì dù sao tôi cũng đã hâm mộ họ thời gian rồi (May cho các anh đấy >.<)

Hình này đã được thu nhỏ. Click vào thanh này để xem hình gốc. Kích thước hình là 550x367 và nặng 37KB.


Sau không khí bốc lửa của "O" là giai điệu nhẹ nhàng da diết của "Loving U". Vừa nãy các fan rú rít cuồng nhiết bao nhiêu thì bây giờ yên lặng bấy nhiêu. Phải thừa nhận tôi rất thích nhạc của TVXQ. Tôi đã nghe đi nghe lại rất nhiều lần " Loving U" nhưng đây là lần đầu tiên xem các anh ấy biểu diễn trực tiếp. 5 người họ trong bộ vest lịch lãm nhưng không kém phần quyến rũ đang cất lên đoạn điệp khúc hay nhất của "LovingU". Cả khán đài lặng đi. Hơn 10.000 con ngườiddang lắng nghe và hòa chung với những cảm xúc của họ.Tôi mê mẩn. Ca khúc kết thúc mà tôi tưởng như vừa từ thiên đường rơi bộp xuống mặt đất.=.="
Sau đó là rất nhiều những ca khúc đã mang đến thành công cho nhóm như " Rising sun", "Balloons", " Hug"...

Hình này đã được thu nhỏ. Click vào thanh này để xem hình gốc. Kích thước hình là 700x389 và nặng 72KB.


11hpm. Liveshow kết thúc. Có vẻ như các anh ấy cũng đã khá mệt mỏi. Tôi cùng JinAh ra về.Đã đỡ chóng mặt nhưng tôi vẫn còn nóng.
..........
- Chà! Vẫn sốt! -Mẹ rút cái nhiệt kế ra khỏi miệng tôi - Mẹ đã bảo con ở nhà mà con không nghe
- Nhưng con không muốn bỏ lỡ buổi diễn quan trọng - Tôi chống chế - À mà anh JongMun có gọi đến không mẹ?
- Có!
- Úi! Thế mẹ nói gì?
- Mẹ bảo là con ra ngoài với JinAh rồi- Mẹ thản nhiên
- NOOOOOO! - Tôi giãy nảy- mẹ hại con rồi.
......
Tôi thả phịch người xuống giường sau khi đã biện minh với anh JongMun về chuyện ban nãy với lí do " 1 đứa bạn em vừa phải cấp cứu" Thật là chuối làm sao >.<

Tôi lại nhớ đến lúc chạm mặt TVXQ ở nhà vệ sinh. Tự dưng mặt tôi nóng bừng. Á khẩu á?? Có vấn đề á??? Xì....
Nhưng nghĩ kĩ ra thì tôi là 1 đứa may mắn. Hơn 10.000 fan có mặt tại buổi diễn tôi là đứa duy nhất được ở khoảng cách gần nhất với các anh ấy. Quả thật quá may mắn. Ôi! Không thể nghĩ thêm nữa. JongMun à! Xin lỗi nhé! Hix!
*******

- 37 độ 5! Vẫn chưa hạ sốt- Mẹ cầm cái nhiệt kế lên càu nhàu
- Nhưng con muốn đi học - Tôi ngồi dậy, nhăn nhó
Mục đích của tôi là có thể đi xem liveshow của TVXQ và hậu quả là 1 trận sốt kéo dài. Mẹ đã đi xuống nhà sau khi quyết định cho tôi nghỉ học hôm nay. Điện thoại tôi rung lên, có tin nhắn của JongMUn. Anh ấy hỏi xem tôi có đi học không để anh ấy đến đón rồi hỏi xem tôi đã hết sốt chưa. Dù gì dược bạn trai mình quan tâm như vậy cũng hạnh phúc chứ nhỉ..
....

NẰm mãi cũng chán, tôi bò dậy mở vi tính, Desktop là ảnh của tôi và JongMun cười toe.



Đấy! Thế mà anh ấy bảo không có tấm hình nào của chúng tôi trong phòng tôi. Tấm ảnh được chụp từ nghỉ đông năm ngoái khi tôi học lớp 11 và anh ấy học lớp 12. Nhớ lại thì năm nay chúng tôi chứa có 1 tấm ảnh nào cả. Anh ấy cũng đã là sinh viên năm nhất còn tôi là học sinh cuối cấp, cả 2 đều bận bịu hơn chăng. Là học sinh lớp 12 tôi phải đối mặt với 1 kì thi cam go và có ý nghĩa quan trọng với cuộc đời mỗi con người : Kì thi Đại học.
Nhưng chẳng ai hiểu được ước mơ của tôi, hoài bão mà tôi luôn nung nấu. Mẹ cũng không hiểu. Tôi muốn trở thành 1 ca sĩ.
__________________

TOP

Dễ thương thế chứ bạn ^^
Lời văn trôi chảy và rất tự nhiên. Không có nhiều yếu tố bất ngờ, nhưng khá cuốn hút...
Đọc xong, thấy thích anh chàng JongMun quá đi mất ^^
P.S.: Vừa đọc xong bài này, thì media player tự động chuyển sang "My Little Princess" ^^

TOP

Chapter3: Dạ hội mùa thu
Cuối cùng tôi cũng đã hạ sốt và sáng nay đã có thể đi học bình thường. JinAH đến rủ tôi cùng đến trường. Nhưng vùa bước vào sân trường, tôi đã suýt té ngửa

- Chuyện... chuyện gì thế này???

- Ủa? Mình chưa kể cho cậu nghe sao. Trường mình sắp tổ chức dạ hội mùa thu - JinAh đáp

Dạ hội mùa thu ư??? Thảo nào trông trường mình hôm nay thật lòe loẹt. Nào là băng rôn màu đỏ, những dải lụa trang trí khắp sân trường với đủ màu sắc. Học sinh hôm nay cũng ăn mặc sặc sỡ hơn thì phải. VÀo những hôm trước dạ hội, trường tôi không bắt mặc đồng phục. 1 ngày Rikyun nghỉ học thôi mà sao trường đầy biến động vậy trời??? MÀ tôi đã nói tôi làm trong hội học sinh chưa nhỉ. Chức của tôi chỉ đứng thứ 3 nhưng cũng là cao lắm rồi đấy.Sắp đến dạ hội, lại bận rộn rồi đây

........

Tôi nói không có sai mà. Giờ tôi đang trên văn phòng trường để dự cuộc họp của hội học sinh

- SAu đây tôi xin phân công công việc cho mỗi người- Tiếng hội trưởng vang vang- EunHye,hội phó sẽ lo phần thiết kế buổi dạ hội,

Dong In, thủ quỹ cậu chỉ việc xuất quỹ, Rikyun, thư kí, cậu hãu lo phần khách mời

- Ủa? Thế cậu làm gì??Joo Hwan??- EunHye thắc mắc



- Hoạnh họe!- Joo Hwan gắt, chẳng phải tôi đã diều hành cả 1 buổi lễ lớn như vậy rồi sao! Thôi! Ai đi làm việc nấy đi,làm không tốt là không xong với tôi đâu



Sau khi EunHye và Dong In đi khỏi, tôi ở lại bàn bạc với hội trưởng về khách mời

- Joo Hwan! Mình phải làm gì bây giờ???

- Ôi giời! Có thế cũng phải hỏi! Cậu đi điều tra trong trường về ngôi sao được quan tâm nhất hiện nay chứ còn gì nữa?
Tôi gật gù. Trời ạ! Cái chức thư kí này thật phiền toái
.......

Suốt 3 ngày tôi đi điều tra về ngôi sao được quan tâm nhất. JinAh cũng có giúp tôi 1 phần không nhỏ. VÀ kết quả là...

- Ôi! trời ơi! Mình không thể tin được- JinAh rú lên đầy phấn khích

- Mình cũng đoán ra nhưng đúng là bất ngờ thật đấy

- Mình biết TVXQ vẫn được quan tâm nhất mà.. Hahahaa...- JinAh cười sung sướng.

Tôi cũng không thể kìm chế cái sự sung sướng ấy lại nhưng tôi vừa mới nhớ ra. Đích thân tôi phải đi mời các anh ấy! Oh My God T^T
*****

-Trường em tổ chức dạ hội?
- DẠ phải
- Ồ! HAy nhỉ? Người ngoài có thể vào được không - Anh JongMun thắc mắc
- Em nghĩ là có
- Em làm trong hội học sinh chắc là bận rộn lắm hả?
- Khá là bận rộn anh ạ / Còn khổ sở nữa chứ/
- Ừm! Có thể hôm đó anh sẽ đến
- Vậy thì tốt quá
- Thôi giờ anh phải đi rồi! Anh cúp máy nhá
- Chào anh
- Ừ chào em

Vừa đặt máy xuống tôi gục mặt vào đống gấu bông trên giường TVXQ ... TVXQ... TVXQ... Ôi!

*********

Tôi phải thừa nhận việc đi gặp TVXQ đối với tôi khá là vinh dự. Nhưng cũng không tránh khỏi sự xấu hổ. Biết đâu các anh ấy lại bảo tôi bị á khẩu thì sao. Đó không phải là vấn đề nghiêm trọng. Vấn đề nghiêm trọng, cực kì nghiêm trọng của tôi bây giờ là

- Mình xin đó! Riky! Cho mình đi cùng đi mà- JinAh nài nỉ
- JinAh à... Mình... - Tôi không biết phải nói gì bây giờ nữa, cậu ấy mà đi thì rắc rối to. Hỏng hết cả cơm gạo
- Đi mà!... PLEASEEEEE!!!!- JinAh tiếp tục ngọt xớt
- Cậu không đi được đâu, JinAh! Mình nói thật đó
- TẠi sao chứ?

Chẳng lẽ lại nói toẹt ra là vì có thể sự việc hôm liveshow sẽ bị bại lộ. Không được! không thể được! Tôi bịa ra 1 lí do nào đó nghe có vẻ thuyết phục. Ví dụ như cậu ấy đi cùng biết đâu lại xông vào xin chữ kí, rồi chụp ảnh mất bao nhiêu thời gian. Với lị, tôi đi với danh nghĩa thư kí hội học sinh còn cậu ấy chỉ là dân đen. Nhưng cuối cùng, cậu ấy buông 1 câu vào mặt tôi

- Thì ra cậu ích kỉ như vậy đấy! Riky!!!
Tôi??? Ích kỉ????

- No! No! No! Jinah à! Không phải vậy- Tôi chạy theo cậu ấy tiếp tục giải thích trong khi cái đầu của JinAh đang bốc khói ngùn ngụt

********

Ngày" Tử thần" đã đến. Hôm nay tôi phải đi gặp TVXQ để mời các anh ấy đến làm khách mời danh dự cho buổi dạ hội của trường tôi.
Mặc dù biết nhiêm vụ khó khăn nhưng có hề gì khi anh hùng đã quyết chí ra đi. Tất nhiên, bên cạnh tôi còn xuất hiện thêm 1 vị anh hùng nữa là JinAh! Thế đấy! Tôi đã phải nhượng bộ cậu ấy

- Cậu làm gì đó!- Tôi la lên khi thấy JinAh xuất hiện trước mặt tôi với bộ váy cực điệu mặc dù thời trang hàng ngày của cậu ấy, ngoài đồng phục là quần túi hộp và áo sport
- SAo? Đẹp không?- Cậu ấy xoay 1 vòng
- Ừ thì công nhận là đẹp nhưng có cần thiết phải như thế không? - Tôi nhăn nhó
- Có chứ!- Cậu ấy nhún vai, cười toe

.......

Chiếc taxi dừng lại ngay trước cổng công ty giải trí SM Town- nơi các anh ấy làm việc. Tôi đã tìm cách liên lạc được với người quản lí của nhóm. HÔm nay các anh ấy không bận gì cả. Tôi và JinAh bước vào trong. Đây quả là 1 tòa nhà đồ sộ. Đứng từ mặt đất mà nhìn lên đến nóc chắc sái cổ quá. Chúng tôi đang ngó nghiêng tìm sơ đồ thì có 1 tiếng nói nhẹ nhàng cất lên từ phía sau

- CÁc em cần giúp gì không??

Tôi quay ra. Đứng trước mặt tôi là 1 cô gái đang mặc 1 chiếc áo lông màu trắng với mái tóc đen xõa dài

- Sao thế??- Chị ấy mở to mắt nhìn tôi ngạc nhiên. JinAh huých nhẹ vai tôi. Tôi giật mình, lúng túng
- À... vâng... Bọn em đến gặp ban nhạc TVXQ
Chị ấy có vẻ bất ngờ. Đôi mắt dò xét nhìn chúng tôi
- Các em là học sinh trường trung học IynChon??
- A! Em có đem theo thẻ- Tôi lục túi xách lấy tấm thẻ học sinh giơ ra trước mặt chị ấy

BỖng chị ấy trở nên tưoi tỉnh
- Chào! Chị là Kim Tea Hye- người quản lí của nhóm

Qua điện thoại, tôi biết người quản lí của nhóm là con gái nhưng tôi không ngờ lại là 1 cô gái xinh đẹp như thế này.



Chúng tôi đi theo chị ấy lên chiếc cầu thang máy. Con số dừng lại ở số 4
- Đây là lần đầu tiên có 1 trường trung học có ý định mời TVXQ làm khách mời- Chị ấy quay mặt lại cười cười
- Thật ạ?- Tôi ngạc nhiên
- Ừm! Những lần trước toàn là những trường Đại Học danh giá
Chúng tôi đi qua 1 dãy phòng dài. Khi đi qua căn phòng có cánh cửa sắt, tôi nghe tiếng nhạc xình xình. JinAh có ý định ngó vào xem nhưng bị cái giật tay của tôi lôi đi.
- Các em vào đây!- Chị Tea Hye mở cửa căn phòng. Đúng như tôi hình dung. Đây giống như 1 văn phòng làm việc ở những công ty lớn. Sau khi rót nước, chị ấy quay sang chúng tôi vui vẻ nói:
- Quy mô dạ hội trường em như thế nào?
- Dạ! Thực ra trường em cũng chỉ là trường trung học nên cũng không thể hoành tráng như các trường ĐẠi Học đâu ạ
- Em nói tiếp đi
- Chương trình dạ hội của chúng em bao gồm 4 phần: Phần thứ nhất là mở đầu dạ hội, giới thiệu khách mời,văn nghệ;phần thứ 2 là khiêu vũ; phần thứ 3 là tiệc đứng buffet, và phần cuối cùng là trao quà và giải thưởng
- Ừm! Cũng tương đối hoành tràng đấy chứ- Chị ấy nhấp 1 ngụm trà- thực ra không phải chị muốn gây khó dễ cho em nhưng mà...
- RẦM!- Cánh cửa phòng bật mở
- MẤy cái thằng dở này! Vào phải gõ cửa chứ! Biết chị đang có khách không hả- Chi Tea Hye gắt
- Xin lỗi! - Anh Uknow đưa khăn lên lau mồ hôi trên trán, có vẻ như các anh ấy vừa phải vận động rât nhiều- Nhưng người đẩy cửa là thằng ChangMin mà- Anh ấy chỉ tay sang phía bên trái
- Cái gì??? - MAx nhảy bắn lên như dẫm phải tổ kiến lửa- Sao lại đổ vấy cho em
- Thôi thôi!- Uknow phẩy tay kiểu như không thèm chấp trẻ con- Không phải chối cãi!!

Tôi quay sang JinAh, cậu ấy không ngậm được miệng lại. MẶc dù có chút bất ngờ thật nhưng tôi bình tĩnh hơn cậu ấy, đây là lần thứ 2 tôi chạm mặt các anh ấy mà

- Ai đây chị?- Hero giật cái khăn từ tay Uknow rồi quay sang chị Tea Hye
- À! chị chưa nói với các em! Đây là học sinh trường trung học IynChon
- Ồ!- Xiah gật gù- Nhưng có liên quan gì ở đây
- Trật tự để yên chị kể cấm bép xép

1 phút cho chị ấy tóm tắt tất cả. Các anh ấy có vẻ bất ngờ
- Vậy sao?? - Micky chớp mắt- Khách mời cho dạ hội mùa thu à??? Nghe cũng hay hay đấy chứ nhể
- Bọn mình chưa bao giờ dự dạ hội trung học cả- Max lên tiếng- Những lần trước toàn là trường Đại Học. MÀ ở đấy lại có người hơn tuổi mới cay chứ!- Anh ấy nhăn nhó

Mấy anh kia cười ngặt nghẽo nhìn Max trêu ngươi
- Ờ! Hay là thế đi!- Uknow vỗ tay cái tét
- NÀy này! Chị Tea Hye gầm gừ- Nãy giờ không coi chị ra cái gì đâu nhá- Chị ấy cốc đầu anh Uknow
Hic! Chắc đau lắm!!
- Ai ui! Em biết rồi- Anh Uknow nhin chị Tea Hye đầy hối lỗi
- Chúng ta bàn bạc tiếp chứ Rikyun!
- Vâng!- Tôi vui vẻ
- Ừm lúc nãy chị nói về vấn đề... - Chị ấy tỏ vẻ ấp úng
- Sao ạ?? - Tôi tò mò
- Là Cát-sê đóa- Micky thẳng tuột- Bà này lúc nào chẳng tiền nong
- Nếu chị lo về vấn đề đó thì không sao đâu ạ!- Tôi cười ( tỏ vẻ) hiền lành

Sau khi bàn bạc xong, bọn tôi ra về. Chị Tea Hye hứa sẽ gọi lại cho tôi vào thời gian sớm nhất. Trước khi ra khỏi cửa, tôi còn kịp nhìn thấy chị TeaHye cầm chiếc khăn thấm mồ hôi cho anh Uknow

- Tập tành nhiều làm gì? Bê bết rồi đây này

Anh Uknow ngoan ngoãn để chị ấy lau mồ hôi trong tiếng trêu chọc của mấy người còn lại. Giữa chị TeaHye và anh Uknow hẳn có gì đó không bình thường
(Continue...)

TOP

Chapter3 Part2

- THôi mà! Đi nào JinAh- Tôi kéo tay JinAh. Cậu ấy muốn nấn ná lại để xin chữ kí của các anh ấy
- Chẳng mấy khi có dịp như thế này. Cậu đừng cản mình
- Ôi! không! cậu định chờ đến bao giờ? - Tôi gào lên
- Đến khi nào họ ra! Họ đâu thể ở mãi trong đó. - JinAh nhìn tôi chắc chắn
Tôi cũng bó tay. Đành chờ cùng cậu ấy. 1 lúc sau tôi nghe tiếng cười nói ngày 1 gần hơn. Các anh ấy đang đi về phía này. JinAh tỏ ra hồi hộp
- Ủa?? Chẳng phải 2 cô bé vừa nãy sao? - Xiah ngạc nhiên
- Dạ phải... - JinAh bối rối- Các anh... có thể cho em xin chữ kí không ạ?
Bất giác, 1 nụ cười nở trên môi các anh ấy. Tôi nghĩ họ sẽ đônghf ý thôi. Ai lại ki bo đến mức 1 chữ kí cũng không cho chứ
- Cô bé này... nhìn quen quen... - Anh Uknow lên tiếng rồi tiến về phía tôi
JinAh ngẩng mặt lên. Những ánh mắt còn lại cũng đổ dồn về phía tôi. Ôi trời ơi! Chuyện gì nữa đây???

TOP

Chapter4 : Tuổi thơ không ngọt ngào
JinAh nheo mắt nhìn tôi đầy nghi hoặc. Tôi biết ngay mà. Bảo ở nhà thì không nghe cơ. Tuy nhiên tôi chỉ đáp lại bằng sự im lặng.

Khuôn mặt tôi nóng bừng vì tình thế bí bách lúc này.
- À!- Hero buông 1 câu nhẹ như thở nhưng nó lại khiến tôi thót tim - Chẳng phải đây là cô bé bị á khẩu lần trước sao!
Ánh mắt anh ấy nhìn tôi châm chọc

Á khẩu! Á khẩu! Á khẩu! Sao tôi ghét cái từ ấy thế. Điên đến thế là cùng. Tức nước thì phải vỡ bờ nhá

- YA!- Tôi vênh mặt lên đầy thách thức - Á khẩu hay không có phải việc cho mấy người quan tâm không?
- Dĩ nhiên là không- Max nhún vai
- Vậy tốt nhất là ngậm miệng lại!Đừng lôi tôi ra làm trò đùa!
Tôi nói rồi kéo tay JinAh đi
- JinAh! Đi thôi! rỗi hơi mà xin chữ kí sao?
Cậu ấy lững thững đi theo bàn tay tôi. Tuy tôi không quay mặt lại nhìn nhưng tôi biết ánh mắt cậu ấy vẫn không rời khỏi tôi từ lúc chúng tôi rời khỏi SM Town
- Này! Nói gì đi chứ! - Tôi đẩy nhẹ vai JinAh khi chúng tôi đang dừng lại trên 1 con phố

Cậu ấy chớp mắt nhìn tôi. Không phải kiểu cực dễ thương hay thỏ con ngơ ngác mà cái chớp mắt lần này không có thiện chí

- Sao cậu dám làm thế?
-Làm gì cơ? - tôi ngạc nhiên
- Cậu ăn nói kiểu đó với các anh ấy sao- JinAh tỏ ra thực sự giận dữ
- Cậu không thấy họ gây sự trước à?- tôi cũng tỏ ra là 1 con bé không có ý nhún nhường
- Vậy cậu đã làm gì? cậu giấu mình chuyện gì?

Xong! Chạy đường nào cũng có tội. Không tội này thì tội kia

- JinAh! Cậu có thể nghe mình giải thích không? - tôi xuống nước

- Nói rằng cậu là 1 đúa ích kỉ à? Cậu đã sắp đặt 1 cuộc gặp gỡ bí mật với các anh ấy mà không cho mình biết!- Cậu ấy cười hắt- Thế mà là bạn bè đấy- Nói rồi cậu ấy quay lưng đi thẳng. Tôi không muốn đuổi theo. Vì tôi biết bây giờ có nói gì cậu ấy cũng không tin. Tốt nhất là kệ. Tôi lê bước về nhà. Lòng nặng trĩu. Dòng người vẫn qua lại nườm nượp nhưng điều đó chỉ làm tôi trống trải thêm. Nỗi cô đơn không thể gọi tên. Không phải vì JinAh bỏ rơi tôi mà vì 1 điều khác. Đối với tôi đó là 1 vệt đen trong quá khứ vốn đã chẳng tươi đẹp

.........

- Con ngoan! Ở đây nhé! Bố sẽ quay lại
Người đàn ông bỏ đi để lại cô bé ngơ ngác giữa con phố tấp nập. Cô bé vẫn chờ... vẫn chờ nhưng cô đâu biết người đó sẽ chẳng bao giờ quay lại. Cô không khóc vì cô đâu có biêt điều đó. 1 cô bé ngoan sẽ chỉ làm theo những gì người lớn dặn. Cô chỉ chờ.. mãi chờ cho đến khi màn đêm buông xuống nhưng nó không thể làm dập tắt tia hi vọng đang tỏa sáng trong đôi mắt cô bé. Nó cứ sáng mãi bởi chính tình yêu trong trái tim cô đang thắp lên. 1 người phụ nữ đến bên cô, với ánh mắt dịu dàng và đôi bàn tay tuy lạnh nhưng lại trở nên vô cùng ấm áp

- Cháu làm gì ở đây? Sao cháu không về nhà? Bố mẹ cháu đâu
- Bố cháu dặn cháu ở đây chờ nhưng sao ông ấy vẫn chưa quay lại hả cô?
Người phụ nữ nhẹ nhàng lấy chiếc khăn của mình quàng lên cổ cô bé
- Trời lạnh lắm ! Cháu không lạnh sao? Đi cùng cô nào
- Không! Cháu phải chờ . Nếu bố cháu quay lại mà không thấy cháu. Ông sẽ lo mất

Dưới đôi mi cong dài của người phụ nữ, có 1 thứ nước long lanh nặng trĩu như trực rơi xuống

- Cô sẽ giúp cháu tìm bố
- Thật không ạ?
- Ừm nhưng trước tiên hãy cho cô biết cháu tên là gì?
- Cháu là Rikyun
( Continue...)

Tôi đã sống trong vòng tay che chở của mẹ tôi suốt 13 năm qua, kể từ ngày người đó ra đi. Người đó đã để lại 1 mình tôi trên thế gian này. Liệu ở 1 nơi nào đó người ấy có còn nhớ đến tôi. Tôi tưởng rằng trái tim tôi đã hoàn toàn trống rỗng vào 1 ngày cách đó không xa
....
- Hãy giải thích đi! - Tiếng đổ vỡ khiến tôi giật mình. Tôi chạy đến bên phòng khách và nép mình sau cánh cửa
- Tôi chẳng có gì để giải thích - Mẹ ngẩng mặt lên và tôi sững sờ mặt mẹ đầy những vết bầm tím
- Tôi đã thấy cô đi cùng gã đầu hói đó - Giọng bố đanh chát

Mẹ chỉ cúi gằm mặt xuống. Im lặng.Tôi chỉ biết đứng đó nhìn. Với suy nghĩ non nớt của 1 cô bé 5 tuổi. Tôi có thể làm gì?

Cái ngày mẹ xách va li ra khỏi căn nhà này. Mọi thứ với tôi trở nên vô nghĩa. Tôi nhìn thấy trong đôi mắt người đàn bà ấy chan chứa tình yêu thương đối với tôi. Bà ta đã ôm chạt tôi vào lòng

- Riky! Mẹ xin lỗi! Mẹ không còn cách nào khác! Hãy ở lại cùng bố và sống cho tốt
Tại sao mắt bà ta lại đỏ như vậy? Bà ấy quay lưng và bước đi. Giữa con đường dài hiu hắt ấy, chỉ còn mình tôi với gió, với lá cây... Và hình ảnh người đàn bà đó cứ mờ dần vào không gian xa thẳm.



Nhưng rồi chẳng bao lâu sau, bố cũng rời bàn tay bé nhỏ của tôi.
Kí ức về tuổi thơ của tôi trở nên trống rỗng. Dường như tất cả đã bị cuốn phăng đi. Mẹ nuôi đã đưa tôi đến nhà trẻ để tôi có thể hòa đồng hơn nhưng tôi không thể. Tôi chưa từng rơi 1 giọt nước mắt nào. Tôi chỉ cảm nhận được rằng dù tình yêu của mẹ nuôi có vô bờ bến thì cũng chẳng thể lấp đầy nỗi đau cứ âm ỉ trong tôi những ngày tháng qua

........

Hôm nay, lại 1 lần nữa tôi bị bỏ rơi trên con phố này. Tôi thấy như bị phản bội

***********

- Con về rồi! - Tôi cởi giày bước vào trong nhà, giọng uể oải
- JinAh đâu? - Mẹ ngó nghiêng tìm kiếm- Mẹ tưởng con bé sẽ về luôn đây ăn cơm
- Không đâu ạ! Cậu ấy về nhà rồi- Tôi bước lên cầu thang 1 cách nặng nhọc
- Có chuyện gì với con thế Riky?- Mẹ tỏ ra quan tâm khi nhận thấy thái độ của tôi có phần bất thường
- Không có gì đâu ạ! - Tôi nói khi đã lên đến tầng 2

Thực ra đâu phải là không có gì chứ.Tôi mệt mỏi thả phịch người xuống chiếc giường đầy nhóc gấu bông. Chợt điện thoại tôi rung lên. Joo Hwan- hội trưởng hội học sinh, cậu ấy gọi có chuyện gì thế nhỉ

- Alo!
- Rikyun!!- cậu ấy quát lên
- Gọi mình là Riky được rồi! - Tôi nhăn nhó, bỏ xa cái điện thoại ra khỏi tai- Có chuyện gì vậy?
- Cậu đã lo phần khách mời chưa đấy?

Nghe giọng cậu ta là tôi biết cậu ta sắp xả cho tôi 1 trận nếu tôi nói là chưa
- Chưa! - Tôi đáp gọn lỏn
- Á à! Tôi biết ngay mà! Cậu có biết trách nhiệm là cái gì nữa không đấy? Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi. Thời gian gấp rút mà mấy người cứ bình chân như vại.Tôi thì đêm đêm trằn trọc, ăn không ngon ngủ không yên
- Khục... khục...- Tôi bụm miệng
- Này! Có cái je` mà cậu cười? - Cậu ta lè nhè
- Mình lo rồi
- Hả?
- Mình đã đi gặp khách mời để đặt vấn đề rồi
- Thế kết quả thế nào?
- Chưa biết! Người quản lí của nhóm sẽ gọi lại cho mình sau
- Chậc chậc... nhanh lên đấy
- Biết rồi- Tôi gắt lên

Cậu ta cúp máy. Thằng nhóc này cứ như 1 cái " bếp than" chính hiệu ấy.Điện thoại tôi rung lên. Ô hay! gọi gì mà lắm thế? Chẳng thèm nhìn số. Tôi mở máy hét tướng lên

- Đã bảo là biết rồi. Nói lăm thế!
- Ơ...? Rikyun à??- 1 giọng con gái bên kia có vẻ ngập ngừng
- Ơ, dạ! Ai đấy ạ?
- Chị Tea Hye mà
- Ôi! Em xin lỗi! Em tưởng bạn em - Tôi lúng túng
- Không sao chị gọi điện báo kết quả cho em đây
- Vâng
- E hèm!- Chị ấy hắng giọng

Tôi nín thở chờ đợi
- Thực ra...Rikyun à! Chị chưa hẳn đã đồng ý nhưng tại 5 thằng quỷ kia...
5 thằng quỷ á????
- Bọn nó nhất quyết muốn dự dạ hội trường trung học nếu không chúng nó dọa sẽ " khởi nghĩa nông dân" lật đổ chị. Thế có đau không cơ chứ
- Hihi... thế là được rồi hả chị?
- Ừm! Yên tâm chưa nhóc?
- Dạ rồi! Cám ơn chị nhiều lắm! Hôm nào em sẽ mời chị đi uống nước
- Nói phải làm đấy- Chị ấy cười cười

Tôi cúp máy. Ôi! Cuối cùng cũng thở được rồi
__________________

TOP

Chapter5: Tương lai và sự ngang trái
JinAh vẫn chẳng thèm gọi điện cho tôi từ hôm đó. Vậy cũng tốt . Dạo này tôi thường xuyên phải đến SM Town gặp chị Tea Hye để bàn bạc. Có cậu ấy chỉ thêm rắc rối. Thỉnh thoảng tôi cũng có chạm mặt các anh ấy nhưng chúng tôi chẳng nói gì nhiều ngoài việc cứ mở miệng ra là họ trêu chọc tôi về cái hôm ở nhà vệ sinh nam. >"<

Hôm nay tôi lại đến tìm chị TeaHye để thống nhất lại chương trình.Chị ấy dẫn tôi vào 1 căn phòng kín và ở nơi đó tôi có thể thấy 5 người con trai đang đeo headphone đứng ở trong phòng kính. Họ dang thu âm.



Tôi vẫn luôn ước mơ được đứng ở vị trí đó, được thu âm bài hát của riêng mình.Đó là khát vọng của tôi. Tôi muốn cất lên tiếng hát của mình và muốn tát cả mọi người cùng lắng nghe và cảm nhận giọng hát đó.Tôi muốn được đắm chìm trong âm nhạc và quên hết mọi thứ. Như các anh ấy, khi thu âm, nhìn họ thật thanh thản. Dường như họ đang hòa những cảm xúc vào chung 1 giai điệu.
- Hay phải không? - Chị Tea Hye cất tiếng hỏi
- Dạ! Dĩ nhiên là hay! - Tôi cười
- Hình như em cũng là 1 fan của họ- Chị Tea Hye quay sang nhìn tôi
- Vâng! Em hâm mộ họ rất lâu rồi! Nhưng tại sao chị biết ạ?
- Chị có tài dọc suy nghĩ đấy
- Hả???- Tôi trố mắt nhìn chị ấy
- Chị đùa thôi!- Chị ấy rúc rích cười
Tôi cũng cười để chữa ngượng.
- Chị quan sát thái độ của em khi gặp họ mà
- Có gì khác thường sao chị?
- Ừm- Chị ấy gật đầu- Nếu là 1 người không quan tâm, người đó sẽ nói nhiều hơn khi tiếp xúc với họ và tự tin hơn nữa. Chị không có ý bảo em không tự tin nhưng có gì đó vẫn rất bối rối ngượng nghịu đúng không
- Dạ phải- Tôi cười rồi cúi mặt xuống che đi sự xấu hổ
- Bọn nó xong rồi kìa!
Tôi quay ra, các anh ấy cũng đã thu âm xong.
- Thấy thế nào? Tea Hye- Anh Uknow hếch mặt lên.
- Cũng được!
- Không phải là cũng được, mà là quá hay ấy chứ!
- Ừm! À Rikyun đến bàn bạc về buổi dạ hội.
- Thế hử?- Anh Uknow cúi xuống nhìn tôi.
- Dạo này rỗi ghê quá ha - Xiah buông 1 câu bâng quơ
- Nghe em nói đây!- Tôi hắng giọng - Vì thời gian không cho phép, chương trình chỉ kéo dài trong 5 tiếng cho nên...
- HỞ??? NĂM TIẾNG?? CHO CẢ 4 PHẦN SAO? - MAx gào lên -SAO KHAM NỔI???
- Đừng có hét mà!- Tôi lấy tay bịt tai lại- Em đã nói xong đâu!
- Tiếp đi! Tiếp đi! - Micky sốt ruột.
Tôi lôi quyển sổ ra lấy bút chỉ trỏ.
- Đây! Phần 1 tức là phần văn nghệ, vì có riêng chuyên mục khách mời nên phần này được phép kéo dài 2 tiếng.
- Rồi sau đó?? sau khi hát xong- Hero nhìn tôi chớp mắt
- Thì là khiêu vũ, tiệc đứng , trao quà...- Tôi trả lời đều đều.
- Bọn anh bắt buộc phải khiêu vũ á?- Max chỉ tay vào mặt mình.
- Dĩ nhiên là không, nếu vạy nam sinh trong trường sẽ ế mất - Tôi thở dài.
- Êu!- Uknow bĩu môi- Đừng có nghĩ là sẽ đá đít bọn anh đấy nhớ- Uknow chỉ tay vào mặt tôi đầy đe dọa.
- Em nói thế bao giờ? Anh bỏ cái tay xuống đi - Tôi cáu.
- Em nói rõ ra xem nào! - Hero nhăn mặt.
- CÁc anh có thể, chỉ là có thể thôi, khiêu vũ cùng học sinh trong trường, dự tiệc buffet như các học sinh khác nhưng phần trao quà bắt buộc các anh phải có mặt.
- Em không nghĩ là có bọn anh thì trong mắt con gái, bọn con trai trường em chẳng là cái quái gì à? - Max nhìn tôi khinh khỉnh
- Cái thằng này! Tự sướng vừa chứ- Micky dúi đầu Max
- Rikyun này, vậy phần khiêu vũ họ có thể tạm lánh được chứ? - Chị Tea Hye cất tiếng hỏi
- Em nghĩ đó là cách tốt nhất
- trong thời gian đó chúng ta thử đi tham quan đâu đó trong trường, ví dụ như nhà vệ sinh nam chẳng hạn - Xiah liếc mắt gian nhìn tôi.

Gru`! LẠi dịnh châm chọc mình đây >"<
- Thoải mái- Tôi nhún vai- Nhưng em cảnh báo trước, nếu chẳng may hệ thống toa lét tắc nghẽn mà có cái gì đấy nổi lềnh phềnh trên mặt nước thì lúc đấy đừng có trách - Tôi tỉnh bơ.
Tôi thấy Xiah khẽ rùng mình trong khi mấy người còn lại bụm miệng cười. Hehe... Vậy là trả thù được rồi, cho chừa cái tội chọc khoáy người khác.

************

Mấy ngày nay bận bù đầu cho công tác chuẩn bị dạ hội, tôi cũng chẳng có thời gian gặp anh JongMun.Thỉnh thoảng cũng có gọi điện hỏi thăm tình hình nhau. Anh ấy đang chuẩn bị cho 1 dự án kinh doanh lớn. JongMun học ngàng công nghệ thông tin ở trường Đại Học Seoul. Anh ấy cùng mấy người bạn đang lên kế hoạch sáng tạo ra 1 game online mới. Ý tưởng hơi liều lĩnh nhưng tôi cũng nói vài câu khách lệ anh ấy và mong anh ấy thành công.Hình như anh ấy đã bắt đầu có hướng cho tương lai của mình. Còn tôi, lớp 12 mà tôi chưa có 1 dự định nào cả ngoài ước mơ chưa bao giờ thực hiện được. MẶc dù hát hay nhưng tôi không biết đọc nhạc, đánh đàn hay chơi bất cứ 1 loại nhạc cụ nào. Chỉ thuộc 1 giai điệu nào đó rồi hát. Dĩ nhiên tôi hát hay nhưng chưa bao giờ mẹ để ý đến điều đó. Mẹ muốn tôi trở thành 1 nhà thiết ké thời trang giống như mẹ. Có lẽ vì thế mà mẹ tôi ăn mặc rất đẹp và cái tính đó truyền sang cả tôi.Mẹ luôn đi cùng để tư vấn quần áo cho tôi khi tôi có ý định đi shopping. Hoặc tự mẹ cũng có thể thiết kế cho tôi 1 bộ đồ bắt mắt hợp thời trang. Mẹ có hẳn 1 công ty riêng chuyên thiết kế trang phục. VÀ tôi tự hào khi nói rằng mẹ đã từng đạt rất nhiều giải thưởng trên các sàn diễn thời trang. Tuy nhiên, giá trị của mẹ mới chỉ đựoc khẳng định trong nước.Mẹ luôn ao ước được tham dự những cuộc thi tầm cỡ quốc tế. NĂm nào mẹ cũng gửi bài tham dự nhưng tiếc thay chưa bao giờ mẹ đựoc chọn. Mẹ biết năm nay trường tôi có dạ hội nên mẹ đã chuẩn bị cho tôi 1 bộ váy dạ hội cực đẹp. Nó màu trắng. Phần trên ôm người và không có quai áo. Phần dưới xòe ra như chiếc váy múa bale. xung quanh đường chỉ dọc thân ở cạnh sườn là những viên ngọc trai được xếp 1 cách đều đặn và cẩn thận. Mẹ còn chuẩn bị cho tôi 1 chiếc vương miện nhỏ để vài lên mái tóc đen dài của tôi. Đôi giày cũng làm cho tôi mê mẩn. Nó cao khoảng 7 phân, có 1 dải lụa trắng để cuốn chéo quanh bắp chân. Tôi mặc bộ đồ đó và soi gương nhìn tôi không khác gì 1 nàng công chúa trong câu chuyện cổ tích. Mẹ đứng ngắm tôi trầm trồ:
- Con gái mẹ xinh quá! lại đây mẹ chỉnh lại vương miên cho nào!Hôm nay con dẫn chương trình phải không? Vậy phải ăn mặc cho thật bắt mắt!! JinAh đến rỷ con hả?

Mẹ nhắc tôi mới nhớ. Tôi và JinAh vẫn chưa nói chuyện với nhau.
Buồn biết bao khi bây giờ phải 1 mình đến buổi dạ hội. Dường như đọc được suy nghĩ của tôi:
- Mẹ sẽ gọi taxi cho con!

**********

Theo dự kiến, 6h chương trình mới bắt đầu mà mới 5h, sân trường đã khá đông rồi. Tôi đi đến văn phòng đoàn trường

- Oa!- EunHye từ đó bước ra nhìn tôi ngưỡng mộ - Cậu đẹp thiệt đó! Mẹ làm nhà tạo mẫu có khác
- Cậu lại tâng bốc mình rồi
- Thiệt đó! so với cậu mình thật kém lộng lẫy

Cô hội phó nhỏ nhắn đang trong bộ váy da cam đễ thương, tóc được uốn 1 cách cẩn thận.



- Cậu cũng xinh lắm EunHye ạ!
Cậu ấy cười ngượng, chắc xấu hổ ^^

- Này! Còn làm gì ở đây? - Giọng lèm bèm và gia trưởng này chẳng ai khác ngoài JooHwan - hội trưởng. Cậu ta nhìn thật bảnh bao với bộ vest đen cùng chiếc nơ đỏ thắt cẩn thận ở cổ
- Chà! Nhìn cậu khác ghê- Tôi nháy mắt
- Hừm! - Cậu ta đẩy gọng kính- EunHye đi lo việc của cậu đi, bộ phận kĩ thuật cần được kiểm tra kĩ

Cậu ta lúc nào cũng tỏ ra nghiêm khắc đến phát ghét
__________________

TOP

Chapter6: Sự Khởi Đầu
Anh JongMun vừa gọi cho tôi. Anh ấy nói hôm nay bận việc nên không thể đến dự dạ hội. Chắc lại cái dự án game online đây. Hừ!
Điện thoại tôi rung lên, có tin nhắn của chị TeaHye

" Em ra cổng sau đi,bọn chị sẽ bí mật vào bằng lối đó để tránh phiền phức bởi các fan"
" Vâng! Mọi người ở đó. Em sẽ ra ngay"

Tôi luồn ra cổng sau 1 cách khéo léo không để ai phat hiện. Vừa đến nơi tôi đã nghe tiếng ồn ào:

- Sao cái trường to vật vã thế này lại có cái lối đi nhỏ như vậy cơ chứ?
- Ừ! LẠi gần cống nữa!
- Xì! Hôi hám chết đi được
- E hèm! - Tôi hắng giọng- Mọi người đang nói gì đó?
- Thì chê trường em chứ sao! Chậc... chậc... - Xiah chẹp miệng lắc đầu.
- Rikyun! - Chị Tea Hye nhẹ nhàng - Đứng đây lâu chắc chết ngạt mất!
- Phải đó! Dễ bị viêm phổi - Uknow bịt mũi.

Trời ạ! Hôi thối thì ảnh hưởng gì đến phổi cơ chứ. Tôi chẹp miệng rồi dẫn họ đi. Mấy cái mặt nhăn nhó đi theo tôi 1 cách nhanh chóng.

.........

Bây giờ 6 người họ đã an toàn trong văn phòng đoàn trường. EunHye đi kiểm tra bộ phận âm thanh ánh sáng. DongIn thủ quỹ đang lẩm nhẩm đếm lại tiền. Tất nhiên con người này chẳng ham hố gì với TVXQ nên mới có thể ngồi cùng 1 không gian với họ mà điềm nhiên đếm tiền chứ.

Joo Hwan đi đâu đó. TVXQ và chị TeaHye đang uống trà. Còn tôi thì đang xem lại toàn bộ chương trình ( trên giấy)

- Rikyun! Em có biết hát không? - MAx lên tiếng hỏi làm tôi giật hết cả nảy.
- Có!... 1 chút - Tôi ấp úng.
- Đưa anh xem nào - Max chìa tay ra, mắt nhìn vào tờ giấy trên tay tôi... - Ái chà! Em có riêng 1 tiết mục cơ đấy! - Sweet Heart.. em thích ca khúc đó sao?
- Vâng! Em tương đối thích - Tôi trả lời.
- Hát thử cái coi- Hero nhấp 1 ngụm trà, mắt không ngẩng lên nhìn tôi.
- Ơ! ... Nhưng mà - Tôi đỏ mặt, làm sao bắt tôi múa rìu qua mắt thợ cơ chứ.
- Rikyun! - LẠi cái giọng đáng ghét đó. Joo Hwan bước vào. Cậu ta có chút bất ngờ trên gương mặt khi thấy TVXQ nhưng đã sớm lấy lại phong độ - Khách mời đây hử- Kèm theo 1 cái mặt lạnh như tiền.

Tôi gật đầu rồi len lén đưa mắt nhìn chị Tea Hye. Chị ấy có vẻ hơi phật ý với tên hội trưởng hắc xì dầu. Cũng phải thôi. Ban nhạc của người ta nổi tiếng như thế mà hắn đáp lại bằng 1 thái độ không quan tâm lắm. Chị ấy tức là phải. Tự nhiên, DongIn từ góc phòng xộc ra, ôm chặt lấy cánh tay JooHwan:

- HỘI TRƯỞNGGGGGGGGG!!!!
- Này! Làm cái trò gì đó? Bỏ ra ngay! - Joo Hwan giật mạnh cánh tay rồi chỉnh lại cổ áo.
- Sao lại gắt với em? - DongIn phịng phịu

Thái độ của cậu ta làm tôi rùng mình. Ngay từ hồi vào hội học sinh tôi đã nhận thấy cậu ta là 1 kẻ không bình thường. Suốt ngày quấn lấy Joo Hwan lại còn nói những câu rất ư là " Chắm chít mặn nồng" . Không hiểu cái tên JooHwan ấy nghĩ gì mà cho 1teen giới tính không rõ ràng như vậy làm thủ quỹ cơ chứ.Chị TeaHye và các anh ấy khẽ bật cười. Trời ơi! Xấu hổ quá đi mất. >"<.

Sau khi vùng vằng ra khỏi DongIn bằng cách tống cậu ta đi kiểm tra đồ ăn trong nhà bếp, JooHwan hắng giọng:

- Rikyun!
Tôi thở dài cái thượt. Lại định sai bảo gì đây.
- Sắp đến giờ rồi đấy. Mau chuẩn bị đi! - Cậu ta nói rồi quay gót , đi ra đến cửa, cậu ta bỗng quay mặt lại nhìn 5 người của TVXQ - Cả khách mời nữa! - Rồi đi thẳng
Ôi! Cái tên này >"<.
- Thái độ gì vậy - chị TeaHye gắt
- Ôi! Em thực sự xin lỗi - Tôi xun xoe- Cái tên đó vẫn thế, chị đừng để ý làm gì!
Chị Tea Hye nhăn hết cả mặt mày lại rồi cũng thở hắt ra như trút cơn giận. CÁc anh ấy chỉ nhìn tôi, lắc đầu, thở dài.

......

Đúng 6h, mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng. Sân khấu, dàn âm thanh, dàn ánh sáng, những bàn tiệc để dầy đồ ăn thức uống.Học sinh trong trường mỗi người 1 kiểu dáng trang phục khác nhau. Nhưng theo cảm nhận của tôi, hôm nay ai cũng đẹp

- Xin chào tất cả các bạn - Tôi bước ra sân khấu với 1 nụ cười tươi roi rói.
Tiếng vỗ tay rào rào bên dứoi khiến tôi thêm đủ tự tin.
- Rất hân hạnh cho tôi được trở thành MC cho chương trình dạ hội mùa thu của trường chúng ta hôm nay. Vâng, như các bạn đã biết, buổi dạ hội hôm nay chúng ta có những vị khách mời vô cùng đạc biệt. Xin trân trọng giơi thiêu... ban nhạc... TVXQ!!

Hình như chỉ chờ có thế. Tiếng vỗ tay, tiếng hò huýt bên dưới ngày càng to hơn khi họ bước ra trong ánh đèn sân khấu.Nhìn họ lcus này thật lung linh với bộ trang phục đen trắng bụi bặm bắt mắt, nụ cười rạng rỡ trên môi.Bọn con gái không ngừng hô vang " Tong Vfang Xien Qi... Tong Vfang Xien Qi... Tong Vfang Xien Qi"

Tôi phải mất 10 phút ổn định trật tự. Sau màn chào hỏi, giao lưu, TVXQ sẽ biểu diễn liên tục 3 ca khúc. Cuối phần văn nghệ sẽ là tiết mục của tôi. VÂng! Chính tôi với ca khúc Sweet Heart
******
( Continue...)

TOP

Chapter6 Part 2
Tôi tạm lánh vào cánh gà trong lúc TVXQ hát. Tôi đang bị cuốn theo tiếng hát của họ thì JooHwan nhảy ra lèm bèm điều gì đó. Lại ca bài cũ. NÀo là không chuẩn bị đi ( Có cái je` mà chuẩn bị), nào là vô trách nhiệm ( Ờ! Vô trách nhiệm nên TVXQ mới đang đứng ở đây để biểu diễn). Tôi bỏ ngoài tai mấy lời của tên dở hơi cám hấp đó mà dỏng tai nghe TVXQ hát mặc dù vẫn gật gù tỏ vẻ đang lắng nghe hắn nói. DongIn từ đâu nhảy bổ ra ôm chầm lấy JooHwan. Cứu tinh! HẮn mải gỡ ra khỏi DongIn mà quên mất là đang dạy cho tôi 1 bài học. Hà hà hà... Cái tên DongIn này, bao giờ phải mời nó đi ăn 1 bữa mới được ^^.

Tôi đánh bài chuồn sang cánh gà bên kia. Từ đây tôi có thể nhìn thấy JinAh. Hôm nay trông cậu ấy thật tuyêt vời với chiếc váy màu hồng đáng yêu, chiếc bờm đá cũng màu hồng được điểm trên mái tóc màu hạt dẻ của cậu ấy.JinAh cũng đang say mê với tiếng hát của TVXQ. Tự dưng tôi thấy lòng trống trải vô cùng. Nếu như không có sự việc ngày hôm đó, có thể tôi và JInAh đã cùng nhau tay nắm tay để tận hưởng những giây phút hạnh phúc khi nghe nhạc của TVXQ .

Đang suy nghĩ lan man tự dưng có bàn tay đập vào vai tôi. Thôi chết rôi! Cái tên Joo Hwan đó đã thoát được khỏi DongIn và hắn sẽ không để tôi yên cho đến khi TVXQ hát xong. Tôi toát mồ hôi hột khi nghĩ đến đây

- Làm gì thế? Rikyun?

Cái giọng con gái nhẹ nhàng này không phải của Joo Hwan. Chị TeaHye! Trời ạ! Làm tôi hết cả hồn.

- Chị ạ!- Tôi quay lại, thở phào
- Em sao vậy? - chị ấy cười trước biểu hiện của tôi.
- Dạ... không!
- Em ra hát cùng họ đi! - Chị ấy hất mặt về phía sân khấu.
- Dạ! CÁi gì cơ ạ????
- Lát hát Sweet Heart với họ nhá!
- Ối!... Không được đâu... em...
- Sao? Ngại gì chứ?
- Nhưng giọng hát của em sao sánh với họ được.
- Chưa thử sao biết!- Chị ấy nháy mắt.
- Không được đâu chị ơi, các anh ấy chắc sẽ không thích.
- Cứ để chị! - chị ấy cười rồi đi vào trong

Ôi! Chuyện gì đang xảy ra thế này??? Sao tim tôi lại đập nhanh thế này??? Tôi? Hát cùng TVXQ??? Có mơ không?? Tôi bấu vào tay mình. Bầu thêm cái nữa. Sao lại không đau nhỉ. Hay là mơ??

- Á Á!! Ai ui! - Tôi xoa vào chỗ vừa bị đau nhưng đây không phải do tôi mà là do bàn tay của 1 người khác.
- Làm cái trò gì vậy? - Max hất cằm lên nhìn tôi

Tôi mở to mắt nhìn anh ấy như tìm dấu vết của thủ phạm.
- Tại em đang ra sức tự bấu mình nên nó chỉ giúp thôi mà! - Hero tủm tỉm cười.

Tôi lườm mấy tên đáng ghét ấy ( Ôi! Đáng ghét á) rồi bước ra sân khấu trở lại với vai trò MC của mình.

Sau đó là rất nhiều tiết mục của học sinh trong trường. Chỉ còn 1 tiết mục nữa là đến tiết mục cuối cùng. Tiết mục của tôi.

- Này!- Chị TeaHye từ đâu bước đến đập nhẹ vào vai tôi

Sao mấy người của SM Town này thích xuất hiện bí ẩn thế nhờ >.<
- Chị bảo chúng nó rồi.
- Sao ạ?
- Chúng nó bảo cũng được...
- Nhưng vơi điều kiện em phải hát hay - Micky tiến lại gần ( LẠi xuất hiện bí ẩn rồi >.<)
- BÀi Sweet Heart cần chất giọng mượt mà, trong trẻo - Uknow bước đến, trên tay còn cầm 1 tờ giấy - NÀy! Hát đi! - Anh ấy đưa ra trước mặt tôi.

Tôi cầm lên xem. Không biết anh ấy lấy đâu ra bản nhạc Sweet Heart nhỉ. Chắc lấy của người đánh đàn.
- Sa ra mu gi ca mi obso...Si mi ca na oa... - Tôi hát trơn tru
- Wao! Kinh đây! - Xiah vỗ tay độp độp
- Học sinh như em mà đọc nhạc chuẩn ghê - Max xoa đầu tôi
- Đâu có!Em đâu biết đọc nhạc - Tôi hồn nhiên.
- Thôi đừng khiêm tốn mà - Hero cười.
- Em nói thật đó - Tôi khắng định

Nói xong câu đó tôi mới thấy mình ngu, thậm ngu. Riky! MÀy có phải là người Trái ĐẤt không thế? Tự dưng lại lòi cái dốt của mày ra cho các anh ấy biết.T^T. Hối hận cũng muộn rồi! Cái mồm nò hại cái thân đây mà.
- A... ý em là... em đọc chưa chuẩn lắm đâu -Tôi bào chữa

Anh Uknow nhìn tôi bằng nửa con mắt rồi chỉ vào 1 nốt trên bản nhạc
- Đây là nốt gì? - Anh ấy nhìn tôi nghi ngờ

Trời ơi! Tôi đã nói là tôi không được học nhạc từ bé mà. Tôi chỉ được học về thời trang thôi.Lúc nãy tôi hát hoàn toàn là do tôi thuộc giai điệu của bài Sweet Heart.
Tôi lắc đầu. MẶt đỏ bừng. Các anh ấy nhìn nhau.Tôi không biết cái nhìn ấy có ý nghĩa gì nữa. Có lẽ họ sẽ đổi ý. 1 ban nhạc tầm cớ như vậy mà phải hát với 1 con bé không biết đọc nhạc thì thật là mất mặt.

- NÀy! Rikyun! Đến lượt cậu đó - EunHye ngó đầu vào văn phòng nhắc tôi
- Ừm!- Tôi lấy mic bước ra ngoài.1 nỗi lo sợ bao trùm lấy tôi. Tim tôi đập nhanh 1 cách bất thường.

- Đưa đây! - Anh Uknow giật mic từ tay tôi rồi hùng hổ tiến ra ngoài.
Anh ấy định làm cái gì vậy. Tôi đứng như trời trồng, còn chưa biết mình phải làm gì thì chị Tea Hye kéo tôi đi ra cùng mấy người còn lại.
Đứng trong cánh gà, tôi thấy fan rú rít ầm ĩ khi anh Uknow bước ra

- Cảm ơn các bạn đã ủng hộ nhiệt tình cho TVXQ.Để đáp lại sự mến mộ đó, nhóm sẽ gửi đến tất cả những ai đang ở đây 1 ca khúc nữa mang tựa đề Sweet Heart!

Tiếng vỗ tay rào rào hưởng ứng.Tôi thực sự bàng hoàng.
- Nhưng... Có 1 sự đặc biệt - Uknow tiếp - Nhóm sẽ hát cùng thư kí hội học sinh Rikyun!!

Tôi cứng đơ.Đầu óc quay mòng mòng. Trong phút chốc tôi thấy mình biến thành 1 con rối cho người ta điều khiển. Có bàn tay ai đó đẩy tôi ra. Ánh đèn sân khấu lóe lên trước mắt tôi

TOP

 14 12

Processed in 0.049060 second(s), 5 queries, Gzip enabled.