Chapter 2
-12 năm trước-
Khi đó Nhậm Gia Tuyên mới có 12 tuổi. Cô bé đang đứng ở cuối những bậc hiên trước nhà mình, cân nhắc cẩn thận xem đã an toàn để đi vào đó chưa. Lúc này đã gần nửa đêm và bố dượng của cô bé hẳn đã say mèm sau cả ngày chìm trong hũ rượu. Mẹ cô bé thì sẽ không trở về cho đến tận sáng ngày mai bởi vì bà đang làm việc ở Quận Hoa như một gái quán bar.Và Tuyên buộc phải trở về với nỗi sợ hãi con quỷ dữ đó sẽ thức dậy, khi đó cô bé Tuyên nhỏ nhắn sẽ trở thành nơi trút những buồn bực của hắn về sự thất bại . Tại sao mẹ cô bé lại cưới loại người xấu xa đó, Tuyên đã không hiểu được. Hắn ta chưa làm được bất kì điều gì cho ngôi nhà này, và sự thật còn là một gánh nặng, hắn mang lại nhiều phiền phức hơn bất kì điều gì khác.
Chính xác thì vào thời điểm mới bắt đầu khi hắn ta chuyển tới đây, nó đã không tồi tệ như vậy. Bố của Tuyên rời bỏ mẹ con cô bé ra đi khi cô bé mới chỉ có 3 tuổi, trong 2 năm sau đó hai mẹ con đã phải vất vả chống chọi lại cuộc sống, Cuối cùng mẹ cô bé đã tìm được một công việc ở quán bar. Không lâu sau đó, năm Tuyên 5 tuổi, cô bé được giới thiệu với một người đàn ông sẽ là bố dượng tương lai của mình. Và hắn ta đã đối xử với cô bé khá tử tế, đó hiển nhiên là điều mà bất kì người nào cũng có thể làm với một cô bé con đáng yêu. Tuy nhiên, điều này diễn ra không dài chỉ được khoảng 1 năm, sau đó khi sự nghiệp của hắn trở nên bế tắc, mọi việc đã diễn ra theo chiều hướng tồi tệ . Công ty nơi hắn làm việc bị phá sản và rồi hàng trăm người rơi vào tình trạng thất nghiệp, hắn là một trong số đó. Sau khi đi hết công ty này đến công ty khác phỏng vấn xin việc, hắn vẫn không thể xin được một công việc nào. Và nhanh chóng hắn trở thành một con ma men. Mẹ Tuyên khó chịu với điều đó đã nói ra những suy nghĩ của mình với hắn và bà được đáp lại bằng một trận đánh đập. Hắn đổ lỗi cho bà về sự rủi ro của hắn. Thế là sau đó, mẹ Tuyên không bao giờ dám cao giọng với hắn và phải chiều theo mọi yêu cầu mà hắn đòi hỏi bất cứ lúc nào . Bà sợ rằng hắn không chỉ hành hạ bà mà còn làm đau cả Tuyên. Nhưng bà không biết rằng vào mỗi tối khi bà đi ra ngoài làm việc, hắn ta chẳng bao giờ nương tay với cô bé.
Đến cuối cùng Tuyên vẫn phải quyết định . Cô bé không muốn ở ngoài này thêm nữa, trời quá lạnh và cô bé đang dần trở nên mệt mỏi. Khẽ khàng đi lên những bậc hiên, cô bé bước vào trong. cánh cửa vẫn kẽo kẹt vang lên dù cô bé cô gắng mở nó rất cẩn thận. Không khí hôi hám nồng nặc mùi rượu và thuốc lá, nó sộc ngay lên mũi khi cô bé vừa bước vào trong nhà nhưng Tuyên biết và đã sẵn sàng cho nó. Sau 6 năm phải chịu đựng người đàn ông này, Tuyên đã quen với thứ mùi hôi hám này ở trong nhà mình. Cô bé khinh thường hắn và cố gắng chịu đựng tất cả chỉ bởi mẹ của mình.
Những chiếc chai không và những cái đĩa dơ rỗng nằm lăn lóc trên sàn nhà, Tuyên phải bước đi cẩn thận lắm mới không dẵm lên chúng. Đóng một cách nhẹ nhàng cánh cửa sau lưng mình, cô bé bắt đầu" cuộc hành trình rùng rợn" băng qua sàn nhà về tới phòng mình. Khi cô đi tới nửa đường, cô nhìn thấy bố dượng mình nằm dưới gầm bàn, đầu thì gác lên một chiếc ghế trong khi nước dãi từ miệng chảy ra nhỏ xuống sàn nhà.Cô bé nhăn nhăn mũi vì kinh tởm trước cảnh tượng này. Lắc đầu, cô bé tiếp tục đi. Khi cô bé đã gần nắm được cái tay cầm ở cửa phòng mình , cô bé đã không chú ý đến cái vỏ chai thủy tinh gần đấy, và một tiếng đổ vỡ to vang lên khi cô bé đá phải nó. Tuyên đã đóng băng tại chỗ lo sợ rằng mình đã đánh thức con quỷ dữ.
Một tiếng đập mạnh vang lên cùng với đó Tuyên nghe thấy tiếng bố dượng mình rên rỉ. Xoa xoa đầu mình, hắn nhìn vào trong thứ ánh sáng lờ mờ, có vẻ hơi mất phương hướng. Hắn bị cộc đầu vào cạnh bàn. Thô bạo đẩy chiếc bàn ra, hắn lầm bầm chửi rủa một vật vô tri vô giác.
"Chiếc bàn chết tiệt....Nó làm cái quái gì ở đây chứ?" Hắn nhìn ra xung quanh và chú ý thấy Tuyên đang đứng bên cạnh cửa phòng và nhìn hắn. Khi nhận thấy điều đó, đôi mắt cô bé mở to sợ hãi. Tuyên vội vàng quay lại để mở cửa phòng mình. Khi cửa phòng gần khép lại cũng là lúc hắn tóm được cô bé, hắn xô cái thân thể nặng nề của mình vào cánh cửa giữ cho nó mở.
"Mày định đi đâu thế? Mày lại về muộn rồi đấy!" Hắn cúi xuống gần cô bé với vẻ đe dọa. Lắc lư người nhè nhẹ tại chỗ, con người của hắn đang giãn ra " Mày biết không, tao đã không tìm thấy mày suốt cả ngày. Mày đã rúc vào cái xó xỉnh nào thế hả Tuyên bé nhỏ?" Hắn ta đưa một tay ra và giật mạnh tóc cô bé.
Tuyên đưa tay lên cố gắng gỡ tay hắn ra nhưng vô ích hắn vẫn hung hăng nắm chặt tóc cô bé. " Thả tôi ra" Cô bé thét lên, nước mắt bắt đầu tuôn vì đau.
Hắn cười man rợ. Cúi gần xuống ngang với tầm mắt của Tuyên, hắn chế giễu." Gì thế này? Khóc sao? Wao....Tuyên nhỏ bé tội nghiệp làm sao. Không thể chịu được một trò chơi nhỏ từ bố mình." Hăn bất ngờ xô Tuyên ra, hằn học nhìn vào cô bé. Tuyên cũng đáp trả lại hắn bằng cái nhìn lạnh băng, đôi mắt cô bé biểu lộ tất cả sự căm ghét cũng như sự sợ hãi với hắn.
"Ông không phải bố tôi" Tuyên nghiến răng nói. Đôi mắt hắn chợt nheo lại , hắn tiến bước lên với vẻ đe dọa.
"mày nói gì?" Hắn hỏi, thách Tuyên lặp lại những lời vừa nói.
Tuyên im lặng. Cô bé đã nhận ra là mình không nên kích động như vậy. Hắn cúi gần xuống Tuyên lần nữa, tay hắn bóp mạnh cánh tay cô bé.
"Tao hỏi mày đấy. Mày đã nói gì? " hắn ta hỏi lại. Tuyên vẫn giữ im lặng và ngoảnh đi.
Mất kiên nhẫn với sự lầm lì của Tuyên, hắn đã cho cô bé một cái bạt tai. " Con ranh này, sao mày không nói? chết đi!" Hắn quát tháo và liên tiếp giáng mạnh bàn tay to của mình vào mặt Tuyên.
Tuyên cố gắng chịu đựng sự hành hạ của hắn ta, nếu cố bé nói thêm bất kì cái gì, điều đó chỉ khiến hắn thêm điên tiết và kích động hơn. Khi Tuyên đã nằm bất động trên sàn nhà , hắn mới dừng lại thở hổn hển. Hắn đứng dậy , sút cô bé qua một bên bằng chân của mình. " Ranh con ngu xuẩn...mày chẳng có gì vui vào tối nay hết." Hắn đột nhiên ngoác mồm ra ngáp một cái to và bắt đầu đi ra khỏi phòng của Tuyên. " Tao sẽ không bao giờ sống ở cái nơi rác rưởi hôi hám này nếu không vì tiền của mẹ mày, đồ đàn bà ngu ngốc. Bọn mày phải trả cho tao vì tai ương mà chúng mày mang lại cho tao" Hắn tiếp tục lầm bầm trước khi đổ ụp cả thân hình xuống ghế sofa ở phòng ngoài, giọng nói líu nhíu đang dần im của hắn nhắc nhớ Tuyên lần sau nên giữ im lặng.
Tuyên vẫn nằm im. Đó không phải vì sự đau đớn trên thân thể mà là cô bé muốn đợi đến khi con quỷ dữ đó đã ngủ say. Chầm chầm, tự dựng mình dậy, Tuyên hơi rụt người lại vì cảm thấy rõ hơn sự đau đớn từ những vết bầm tím mà hắn đã để lại trên người mình. Cô bé đi đến gần cánh cửa, đóng nó một cách cẩn thận bằng then cửa. Bây giờ cô bé đã an toàn. Khập khiễng đi về giương của mình, Tuyên nhẹ nhàng nằm xuống cẩn trọng với những vết bầm tím của mình. Đưa tay lên miệng, cô bé thấy những vết máu nhớp nháp đã bắt đầu khô. Sự giận dữ một lần nữa tràn ngập lên trong lòng cô bé. Tuyên khinh bỉ người đàn ông đó, cô bé căm ghét hắn và ghê tởm sự tồn tại của hắn. Tuyên không thể tìm ra một từ nào miêu tả chính xác sự căm thù sâu sắc của mình với hắn. Hắn thậm chí đã không còn là một con người. Bây giờ thì cô bé đã có thêm rất nhiều vết bầm tím trên người để đến trường vào ngày mai, và cô bé cũng sẽ nhận thêm những ánh mắt tò mò lạ lầm từ những người bạn cùng lớp.
Tuyên hướng ánh mắt mình lên bầu trời đêm với vầng trăng khuyết đang tỏa thứ ánh sáng dịu nhẹ bên ngoài cửa sổ. Cô bé khẽ thở dài. Thứ ánh sáng trắng dịu dàng ấy đang xoa dịu bớt sự giận dữ đang trấn giữ toàn bộ đầu óc cô bé nhưng cũng cùng lúc đó một nỗi buôn tủi sâu sắc lại nhen lên trong lòng cô bé. Trường học là một trong những nơi cô bé ghét phải đến. Tất cả bọn trẻ con ở đó luôn luôn cười đùa vui vẻ và cũng ghanh nhau trong những trò nhảm nhí như việc ai sẽ là người chiến thắng trò " Bài toán Kamen" . Thật phiền khi suốt ngày phải nhìn lũ trẻ con đó làm những trò nhàm chán . Cô bé ghét những đứa tré đó. Cô bé chắc chắn rằng bọn họ chẳng bao giờ có những cơn ác mộng giống như cô bé thường gặp phải vào mỗi buổi tối. Cuối cùng vì vậy Tuyên trở thành một kẻ lập dị không hòa đồng trong lớp, những người giáo viên bắt đầu lo lắng nhưng họ cũng không nói một lời nào họ ngại phải làm điều gì đó.
Tuyên ngồi dậy và kéo rèm cửa che không cho ánh sáng lọt vào. Đã rất muộn và ít nhất thì cô bé muốn mình có một giấc ngủ vào tối nay.
~
Tuyên luôn được nhìn thấy ở một góc của sân thể thao ở trường, cô bé giấu mình đằng sau một cái cây và ngồi xem những đứa trẻ khác chơi đùa. Khi thấy những đứa trẻ khác phát hiện ra mình đang nhìn bọn chúng, cô bé sẽ nhanh chóng làm như vẻ đang bận làm bài tập. Đây là nơi mà cô bé cũng thường dành nhiều thời gian để làm công việc đó. Những đứa bé có hơi không thoải mái khi có một anh mắt cứ nhìn chằm chằm vào mình nhưng rồi điều đó đã chẳng còn là vấn đề khi đã 2 năm trôi qua như vậy. Cô bé chọn nơi này làm nơi ẩn náu cho đến khi rất muộn, ít ra nơi này cho cô bé những phút giây thanh bình thoải mái để tránh khỏi cuộc đời độc ác rối ren ở ngoài nơi này. Nhưng bây giờ và sau đó, những điều nhảm nhí trong cuộc nói chuyện của một bọn trẻ con khác đã làm phiền đôi tai cô bé.
"Mình rất thắc mắc về cô bạn đó" giọng một cậu bé trai vang lên, cậu ta đang tựa người vào những tay vịn trên hàng rào " Bạn ấy luôn ngồi trên cái cây đó và nhìn vào chúng ta. Nó thật kì bí."
"Suỵt....Phong! Đừng nói về bạn ấy quá to như vậy, bạn ấy sẽ ngoạm vào đầu cậu đấy". một cô bé nói trong khi đang nhảy xuống từ bờ rào.
Cậu bé tên Phong ngoảnh ra nhìn vào cô bé đó. " Nhưng cậu không thấy điều đó lạ sao, Hoa? Không có một ngày nào mà bạn ấy không xuất hiện ở đấy cả , thậm chí cả khi trời mưa"
"Hãy chỉ lờ bạn ấy đi, Phong. Có thể bạn ấy tập luyện một vài phép thuật phù thủy nào đó hoặc điều gì đó và điều đó giải thích tại sao bạn ấy luôn ở cái cây đó." Hoa cuối cùng đã xuống được để lại Phong một mình ở trên hàng rào. Cậu bé chăm chú nhìn vào Tuyên một lúc trước khi đuổi theo cô bạn của mình.
Tuyên không thể không bật cười trước ý nghĩ trẻ con của cô bé tên Hoa." Tập luyện những phép phù thủy? Mình ước mình đã làm điều đó." Cô bé thì thầm có vẻ hơi mỉa mai trước khi tiếp tục làm bài toán của mình.
~
Đã là 2 giờ sáng. tiếng đồng hồ kêu bíp bíp đánh thức Tuyên dậy. Cô bé vẫn ở trên cái cây của mình, chiếc áo ngoài đã quấn chặt lấy người khi cô bé dần rơi vào giấc ngủ. Sau sự cố lần trước, Tuyên quyết định là mình sẽ trở về nhà muộn hơn để chắc chắn cô bé không gặp phải việc như lần trước. Cầm lấy cặp của mình, Tuyên khoác chiếc áo khoác lên người trước khi trèo xuống khỏi cái cây.
Khi chân đã chạm xuống mặt đất vững chãi, cô bé chầm chậm đi khỏi đó. Cô bé hít sâu vào lồng ngực thứ không khí mát lạnh của buổi tối. Tiếng bước chân gõ xuống mặt đường vang nhẹ trên con ngõ nhỏ và vắng người. Xa xa có tiếng vài con chó sủa, âm thanh hung hãn đó hòa lẫn vào với tiếng kêu meo meo của những con mèo. Tiếng kêu ro ro không ngừng của những bóng đén huỳnh quang trên cao được hưởng ứng trong cái tĩnh mĩnh của đêm tối.
Những cái bóng quạnh quẽ hắt xuống nhờ thứ ánh sáng yếu ớt từ những bóng đèn, tối nay không có trăng. Đây là khoảng thời gian Tuyên cảm thấy thanh bình nhất, cô bé đã ước mình có thể hòa tan vào cái không khí tịch mĩnh này nhưng cô bé biết sẽ không bao giờ là có thể. Cô bé sẽ phải tiếp tục chịu đựng tên quỷ dữ đó cho đến tận khi cô bé đủ lớn và có thể dá hắn ra cuộc đời của mẹ con mình mãi mãi. Dù sao thì cái ước mơ nhỏ nhoi đó ít nhất cũng cổ vũ Tuyên có thể sống tiếp bởi vì nếu không có mẹ cuộc đời cô bé sẽ chẳng có ý nghĩa gì nữa.
Rẽ ở góc đường, Tuyên lại cảm thấy một nỗi khiếp sợ dâng đầy trong người. Cái bóng của căn nhà lù lù hiện ra trước mặt cô bé án ngữ như một con quái vật. Và cầu thang dẫn đến phòng cô bé thì không khác gì cánh cửa dẫn đến địa ngục. Hít một hơi sâu, cô bé tự làm bản thân bĩnh tĩnh hơn, cố tạp trung tất cả sức mạnh trong người cho cuộc hành trình sắp tới. Buổi tối trước là do Tuyên chưa đủ tập trung và cô bé tin rằng đó là lý do vì sao cô bé đã đá phải chiếc chai. Nhưng kể từ tối nay cô bé sẽ không bao giờ mắc phải lỗi đó nữa.
Cái nắm cửa kêu lên nhè nhẹ khi cô bé từ từ xoay nó, đẩy cửa vào trong lại thêm một tiếng kẽo kẹt vang lên. Tuyên rón rén bước vào nhà trong im lặng và đóng cửa nhẹ nhạng như có thể.Cô bé soi mắt vào bóng tối cố gắng để định vị xem lão quỷ quái đó ở chỗ nào giữa một khối đen xì này. Cô bé thấy một vật gì đó nhô lên rồi lại ngã vật xuống ghế sofa và điều đó khiến cho Tuyên nghĩ rằng đó là hắn. Bước đi một cách cẩn thận, cô bé phải đi qua một bãi mìn đầy rác rưởi và những cái vỏ chai để có thể đến phòng của mình. Một giấc ngủ sớm đã có tác dụng , cô bé nhận thưc được và tỉnh táo với mọi thứ xung quanh mình. Nhưng có lẽ, cô bé vẫn chưa đủ tỉnh táo.
Khi Tuyên đi gần tới cánh cửa phòng mình, đột nhiên có 2 cánh tay to khỏe bất ngờ vòng quanh người cô bé, chúng khóa cơ thể bé bỏng của cô bé bằng một cái ôm thật chặt. Tuyên vũng vẫy chống lại người đang bắt mình, cô bé liên tục đạp vào không khí. Hắn liền ngay sau đó nhấc bổng cô bé lên và vác cô bé về phía ghế sofa rồi ném xuống một cách thô bạo. Tuyên ngẩng lên, đôi mắt trừng lên vì sợ hãi khi nhận thấy đó là bố dượng của mình. Hắn đang đểu cáng liếc nhìn cô bé. Một nụ cười ác dâm hiện lên trên khuôn mặt ti tiện hèn hạ của hắn. Nhưng điều làm Tuyên khiếp sợ hơn cả là hôm nay thâm chí hắn không chút hơi rượu nào trên người.
"Khà khà...xem nào, xem con mụ đàn bà đó đã mang cho ta cái gì nào. Một con chim non nhỏ bé đang cố gắng thoát khỏi miệng của một con hổ." Hắn ta tiến lại mỗi lúc một gần hơn. Đặt đôi tay bẩn thỉu của hắn lên người Tuyên và ẩn cô bé sâu xuống ghế salong. " Tao đã có một cuộc nói chuyện với một vài người bạn chí cốt của tao và bọn họ đã cho tao vài lời khuyên rất hữu ích về mày đấy."
Hắn đột nhiên lấy tay mình vuốt ve một bên má của Tuyên, sự động chạm của hắn khiến cô bé run lên và cố lùi ra phía đằng sau. Hắn chú ý thấy sự di chuyển đó và nhếch mép cười đầy vẻ độc địa.
" Tao đã rất ngu ngốc, có vẻ là vậy. Bọn bạn tao đã nói rằng ' Đạo, mày là một thằng ngốc. Mày rõ rang là có một miếng thịt rất thơm ngon luôn đợi mày vào mỗi buổi tối ở nhà vậy mà mày lại chưa bao giờ nhận ra là mày có thể thưởng thức nó sao?' ". Hăn cười phá lên. " Họ nói rất đúng . Mày cũng gần 13 rồi...sắp là một thiếu nữ. Và khi nhìn gần mày đúng là rất xinh đẹp."
Hắn lại bắt đầu vuốt ve má Tuyên, Tuyên cố lùi ra xa khỏi hắn, không muốn bàn tay của hắn động vào người mình. Cô bé không hiểu hắn nuốn nói cái gì. Ý hắn là gì khi ám chỉ Tuyên là một miếng thịt?
Đột ngột hắn tóm chặt lấy cằm của Tuyên, chộp lấy khuôn mặt cô bé buộc cô bé phải nhìn vào hắn. " Mẹ mày sẽ về nhưng phải sau ít nhất là 2 giờ nữa. Trong thời gian đó chúng ta hãy vui vẻ một tẹo."
Giữ chặt cánh tay Tuyên, hắn đẩy cô bé ra khỏi trường kỉ và dùng sức mạnh của mình để kéo cô bé về phòng. Khi tới gần cửa phòng, hắn không thể kiềm hãm thêm lòng ham muốn của mình. Đôi môi hôi hám của hắn tìm tới môi Tuyên làm cô bé sợ hãi tới tột đỉnh. Đây không phải là nụ hôn đầu mà cô bé muốn. Nhận ra rằng con quỷ dữ này còn có thể làm hại đến mình còn hơn cả việc đánh đập thường ngày, cô bé bắt đầu vũng vẫy điên cuồng. Bất ngờ lấy đầu gối thúc vào háng của hắn khiến cho hắn phải kêu lên đau đớn và khi nhìn thấy có cơ hội thoát ra, Tuyên mau chóng vọt ra xa và hướng thẳng đến lối ra. Khi đã ra gần tới cửa, Tuyên lại cảm thấy một cái siết chặt hung hãn tóm lấy tay mình, hơn một lần cô bé bị đẩy ra khỏi lối thoát.
"Con quỷ cái ngu ngốc này." Hắn kêu lên tát mạnh vào má cô bé. Liên tiếp cho cô bé thêm vài cái tát giáng trời nữa, hăn đang cố gắng để giữ cô bé yên lặng." Hãy ở yên đây và mày sẽ không bị đau." Hắn leo lên người cô bé, cắn mạnh vào cô bé buộc đôi môi nhỏ xinh tội nghiệp phải mở ra. Tuyên có thể cảm thấy cái lưỡi kinh tởm của hắn đi vào miệng của mình và cô bé đã cắn nó thật mạnh . Cô bé sẽ không bao giờ từ bỏ mà không có bất kì sự chiến đấu nào.
Con quỷ dữ đó lại phải kêu lên đầy đau đớn một lần nữa, hắn cố rụt lưỡi của mình lại nhưng vô ích Tuyên vẫn cắn chặt nó. Cô bé sẽ cắn chặt nó nếu buộc phải làm vậy. Tay hắn đưa lên cổ Tuyên, bóp chặt nó làm cho Tuyên bắt đầu ngạt thở. Khi không thể thở được nữa, Tuyên nhả lưỡi hắn ra và hắn cũng rời cô bé ra để cô bé ngã sụp xuống sàn nhà. Hắn quỳ chân xuống và bắt đầu tát cô bé liên hồi cho đến khi cô bé nằm yên thì thôi.
"Không... phải tao... đã bảo mày... là phải giữ..... yên lặng sao?"Hắn lên tiếng nạt nộ và thôi không đánh Tuyên. Nhìn thấy cô bé không còn động đậy nữa, hăn bắt đầu cởi quần áo của cô bé ra, hắn mở từng chiếc khuy trên áo khoác ngoài ở trường của Tuyên ra với một niềm ham thú mới.
Tuyên gần như bất tỉnh sau khi bị hắn ta đánh. Nhưng cô bé sẽ không bao giờ quên được cái cảm giác mà bàn tay bẩn thỉu của hắn đã làm gì với mình. Hắn hôn hít cô bé cũng như cắn thật mạnh vào cô bé khiến cho Tuyên đau đến rúm ró người lại. Cô bé đã kinh hãi đến tột đỉnh nhưng bản năng cho biết cô bé phải chiến đấu đến cùng. Hướng nhìn ra xung quanh, Tuyên nhận thấy có một vỏ chai thủy tinh ở gần đó. Với tay ra và tóm chặt vào cổ chai, cô bé lấy tất cả sức mạnh mà mình có hướng thẳng đến đầu hắn và đập thật mạnh vào thứ đáng kinh tởm đang ở trên ngực cô bé. Những mảnh vụn vỡ của vỏ chai bắn tung tóe ra xung quanh và Tuyên nhìn thấy máu bắt đầu tuôn ra từ vết thương trên đầu hắn. Hắn ta nhìn lên Tuyên với sự tức giận bừng bừng hiện lên trong đôi mắt.
"Tại sao, mày.." Hắn không bao giờ có thể hoàn thành nốt câu nói đó. Nửa trên của chiếc chai vẫn trên tay Tuyên giờ ghim chặt vào cổ hắn, máu tứa ra giống như nước xối ra từ một cái ống bị vỡ dưới áp suất cao. Dòng máu đỏ tươi phun ra bắn cả vào Tuyên. Cô bé vẫn nhìn vào hắn sợ hãi và bàng hoàng. Đôi mắt hắn đang mở trừng trừng nhưng không còn một chút sự sống nào tồn tại trong đó.
___________________________________________________________