KIM HOA CHI HẬU.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Chap 3:
- YunHo, tôi thấy chúng ta không nên đến đây nữa! - YooChun nói, mắt nhìn YunHo chăm chú.
- Lý do?- YunHo cười nói.
- Người ta không muốn gặp thì hà tất chúng ta cưỡng cầu làm gì?
- Chưa bao giờ ta muốn làm gì mà không làm được cả! – YunHo cười ngạo nghễ tuyên bố.
- Nhưng…
- Con người đó đã dám từ chối ta, chưa một ai dám chống đối Jung YunHo này cả, đó là người đầu tiên!
- Bởi vì huynh là thái tử! – YooChun khẽ cười nói.
Vị thái tử ngạo mạo giương đôi mắt nâu sắc lạnh nhìn cậu trân trối, dường như y đã bị xúc phạm bởi những lời nói đó.
- Vậy ý huynh muốn nói, nếu ta không phải là thái tử thì sẽ không ai thèm nghe theo lời ta nói, có phải không? – Y rít từng tiếng một bằng cái giọng trầm trầm.
- Nếu những gì người nói là đúng, là hợp lòng người thì dù người không phải là thái tử, mọi người cũng sẽ nghe theo! – YooChun nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm ấy, từ tốn trả lời.
- Vậy còn huynh? – YunHo nhướng mày hỏi – Có phải huynh cũng vì ta là thái tử cho nên mới nghe theo ta phải không?
- Tôi theo huynh bởi vì thật tâm tôi xem huynh là bạn, hoàn tòan không có gì liên quan đến thân phận hay địa vị của huynh cả!
- Nói hay lắm! – YunHo gật gù mỉm cười, y đưa tay vỗ vào vai YooChun rồi tiếp tục nói – Nếu huynh bảo rằng huynh theo ta bởi vì ta là một thái tử thì ngay lập tức ta sẽ đá huynh ra thật xa! Ha ha ha ha!
- Huynh…? – YooChun nhíu mày hơi ngạc nhiên trước phản ứng của YunHo.
- Huynh nghĩ ta không biết những gì huynh vừa nói sao? Ta không phải chỉ làm thái tử bù nhìn, những điều đó ta dư biết cả, và ta đã luôn chờ đợi gặp được người dám nói thẳng điều này với ta! YooChun, làm một thái tử thì rất cô đơn đấy!
- Tôi hiểu! – Park YooChun nói, lòng thầm vui mừng.
- Huynh hiểu thì tốt! Hảo bằng hữu của ta! Nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai chúng ta còn phải đến gặp Kim JunSu của người nữa!
- Huynh… huynh nói gì? Tôi không hiểu huynh nói thế là sao? – YooChun lấp bấp, bối rối đến đỏ cả mặt.
- Ha ha ha ha! Vẻ mặt bây giờ của huynh trông thật buồn cười! Thôi hiểu hay không thì huynh tự biết! Ta mệt rồi, nghỉ ngơi sớm thôi!
- Thái tử! – YooChun vừa lên tiếng thì bắt gặp ánh mắt không hài lòng từ YunHo thì vội sửa lời – YunHo à, huynh ngủ ngon nhé!
- Ừ, huynh của vậy! – YunHo mỉm cười hài lòng rồi trèo lên giường ngủ.
Sáng sớm hôm sau, cả hai lại cùng đến cánh đồng Kim hoa.
- YunHo, tôi vẫn chưa hiều lí do vì sao huynh nhất quyết muốn gặp cho được Kim chủ chứ? – YooChun nhìn bạn hỏi.
- Có lẻ, một phần do ta hiếu kì về con người thần bí ấy, một phần là vì ta muốn tìm hiểu bí mật về Kim hoa. Lợi nhuận từ loài hoa này rất lớn, danh tiếng của nó bây giờ đã bắt đầu loan truyền đến các nước lân bang. Nếu ta thành công phát triển loài hoa này thì đất nước sẽ thu về một món lợi không nhỏ.
- Muốn gặp đã khó, muốn biết bí quyết của người ta thì lại càng không thể nào! – YooChun nhăn mặt nói.
- Ta không tin ta không làm được! – YunHo nhếch mép cười đầy tự tin!
...
- Lại là hai huynh à? – Khi YunHo và YooChun vừa đặt chân đến nơi thì cũng vừa lúc JunSu bước ra, dường như cậu sắp đi đâu, vừa trông thấy hai người thì JunSu thờ dài mà nói.
- Cậu đang định đi đâu à? – YooChun lên tiếng hỏi.
- Nhà trưởng thôn có việc cần tôi đến đấy! – JunSu nói, mắt không nhìn và chân tiếp túc bước qua hai người đang đứng trước mặt – À, hôm nay đại ca tôi không có nhà đâu, hai huynh khỏi nhọc công đứng chờ làm gì!
- Người đó đi đâu vậy?- YunHo không nén được tò mò liền hỏi.
- Dựa vào đâu mà huynh nghĩ tôi sẽ nói cho huynh biết chứ? – JunSu quay người lại nhíu mày nói.
...
- Thôi được! – YunHo gật gù – Thế thì hôm nay không phải đứng đây chờ nữa! YooChun à, thế thì hôm nay chúng ta nhàn rỗi rồi đây! – Chàng nháy mắt với YooChun đầy thâm ý.
- Đúng vậy! Đã nhàn rỗi quá chi bằng hai ta cứ đi theo vị Kim công tử đây vậy! – Trên môi YooChun liền trưng bày một nụ cười ma mãnh.
- Hai huynh… Nếu không có việc gì làm thì cứ đi du ngoạn cảnh vật khắp nơi đi, tại sao lại đi theo tôi kia chứ? – JunSu dậm chân hậm hực nhăn nhó nói.
- Vì chúng tôi tò mò muốn biết thêm về chủ nhân của Kim hoa, và cậu lại là tiểu đệ của người đó! – YooChun mỉm cười trả lời.
- Thôi được! – JunSu thở dài ngao ngán – Nếu hai huynh thích thì cứ việc, nhưng nói trước không được làm phiền tôi khi tôi đang làm việc đấy!
- Được! Được mà! – Park YooChun cười rạng rỡ, nét mặt vô cùng phấn khích.
Cả hai theo JunSu đến nhà trưởng thôn.
----------------------
----------
Thì ra ái nữ của trưởng thôn lâm bệnh nặng và JunSu được mời đến để chẩn mạch cho cô nương ấy.
Cả Jung YunHo và Park YooChun càng lúc càng ngạc nhiên và tò mò trước huynh đệ nhà này. Một người có thể trồng được một loài hoa quí hiếm mà không ai khác có thể, không chỉ có vậy lại còn là một cầm thủ siêu phàm khó ai bì kịp; Người còn lại thì tinh thông y lí, nhìn cách cậu chẩn bệnh cho vị tiểu thư ấy qua một sợi chỉ nhỏ cũng đủ biết trình độ y thuật cao minh như thế nào!
Sau khi bắt mạch, JunSu khẽ nhíu mày rồi nói:
- Eun Chae, có phải tỉ lại không nghe lời đệ, lén lút lên núi nữa có phải không?
- JunSu – Vị trưởng thôn già nói thay cho ái nữ - Ta đã nhiều lần khuyên ngăn, nhưng cái tính khí cố chấp cứng đầu không chịu nghe lời của nó thì cậu cũng đã biết…- Ánh mắt già nua của ông chứa đựng sự lo lắng – Lần này bệnh tình nó trầm trọng lắm sao?
- Căn bệnh của tỉ ấy thúc cũng đã biết, nó không thể chữa trị trong một sớm một chiều được, mà nay thì… - JunSu nhăn mặt nói, rồi quay sang nói với cô gái – Eun Chae, tại sao tỉ cứ không chịu nghe lời vậy?
- Ta…- Cô gái thôn thức nói – Vì… vì ta muốn gặp huynh ấy… đệ cũng biết, chỉ có lên núi mới có hi vọng gặp được huynh ấy mà thôi!
- Thật ngu ngốc! – JunSu bực bội hét to – Đệ biết chắc việc gặp được huynh ấy của tỉ chỉ là nấp vào một góc, từ xa mà dõi theo thôi! Tội tình gì tỉ phải làm thế chứ?
- JunSu… ta… khục khục khục…- Cô gái ho khan một lúc rồi mới nói tiếp -Ta biết… mình …rất ngốc, nhưng ta không thể làm chủ trái tim mình được!
- Đừng nói nữa! – JunSu hạ giọng – Điều quan trọng bây giờ là tỉ cần nghỉ ngơi điều dưỡng lại sức khỏe, nếu không thì có muốn cũng không thể lên tìm huynh ấy! – Rồi cậu quay sang nói với trưởng thôn – Tôi sẽ kê đơn thuốc, thúc cho người sắc theo hướng dẫn. Nhớ kĩ, tuyệt đối không cho tỉ ấy ra ngoài. Bây giờ chỉ một cơn gió nhẹ thì cũng có khả năng lấy mạng của Eun Chae đấy!
- Ta biết rồi! Cám ơn cậu, JunSu! – Ánh mắt ông đầy cảm kích, im lặng nhìn cậu viết đơn thuốc, khi cầm nó trên tay, trầm ngâm một lúc ông lại hỏi cậu – Người ấy vẫn khỏe chứ?
- Vẫn như vậy! – Cậu nói trong tiếng thở dài – Có lẻ huynh ấy cũng ngốc như Eun Chae tỉ vậy!
- Cho ta gửi lời hỏi thăm đến người ấy. Kim thôn này có được ngày hôm nay đều là nhờ có người ấy.
- Câu đầu thì thì cháu sẽ chuyển lời đến, còn câu sau thì huynh ấy không thích nghe đâu! – JunSu mỉm cười rồi quay lưng bước đi.
Vị trưởng thôn già nhìn theo bóng JunSu, bất giác quay đầu nhìn ái nữ mình đang nằm bệnh trên giường thì nén một tiếng thở dài buồn bã.
..........................
............
- Kim công tử! Kim JunSu! – YooChun chạy vội theo sau JunSu, vừa chạy vừa gọi to.
- Huynh đi theo tôi làm gì? – Cậu khẽ nghiêng đầu nhíu mày hỏi. Không biết được rằng những cử chỉ ấy đáng yêu như thế nào trong mắt YooChun. Cậu đã vô tình khiến con tim ai đó nhảy rung từng nhịp.
- Chẳng phải đã nói rồi sao? – YooChun khó khăn lắm mới dứt ra hẳn cơn mơ mộng, nở một nụ cười thật tươi mà nói.
- Tôi chẳng có gì muốn nói cho hai huynh biết cả! – Cậu nói, mắt chợt nhìn lướt qua khắp nơi quanh YooChun rồi nói-Người bạn kia của huynh đi đâu rồi?
- Vừa nãy khi cậu đang chẩn bệnh cho tiểu thư của trưởng thôn thì YunHo chợt nhớ là có việc cần làm nên đi trước rồi!
- YunHo? Huynh ấy tên là YunHo à?
- Ừ! Còn tôi là Park YooChun! – YooChun hồ hởi nói.
- Hai huynh đến Kim thôn để làm gì vậy? – JunSu vẫn thản nhiên tiếp tục hỏi.
- Du ngoạn. Mà này, người đáng lí muốn hỏi là tôi mà!
- Tôi tên kim JunSu và đến đây để sống! – JunSu cười thật tươi đáp.
- Không! Tôi không hỏi điều này, tôi muốn hỏi về đại ca của cậu kìa?
- Vậy thì tôi không có gì để nói! – Nụ cười tắt hẳn trên môi JunSu, cậu xoay người bỏ đi thẳng một mạch.
- Này! Kim công tử, tôi chưa hỏi xong mà! Này! – Park YooChun vội vàng chạy đuổi theo sau.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
~~~~~~~~~~~~
End chap 3.