Trong hoàng cung, Dam thấy Kiha liền chạy lại:
- Kiha à!
Kiha gịât mình quay lại, trông thấy Dam, cô nở một nụ cười thật tươi:
- Damdeok công tử, công tử làm gì ở đây?
Dam nghe thấy thế liền nhăn mặt:
- Kiha, ta đã bảo nàng bao nhiêu lần rồi, Đừng gọi ta là “công tử”, ta ko thích nàng gọi ta như thế! Chẳng lẽ nàng thích ta gọi nàng là “ công chúa Kiha “ sao?
Kiha ngập ngừng:
- Nhưng
Dam liền xua tay:
- Thôi, nàng thích thế thì cứ gọi, ta cũng ko cản muội!
Kiha cười nhẹ nhõm, cô hỏi:
- Thế công tử đến có việc gì ko?
- Kiha à, chẳng lẽ ko có việc gì thì ta ko đến được sao?
- Ko phải, nhưng…
- Ta đùa thôi, ta đến để rủ nàng đi cưỡi ngựa. Đã lâu lắm rồi chúng ta ko đi với nhau. Ta mới biết một chỗ đẹp lắm!
Kiha im lặng một lúc, rồi ngập ngừng nói:
- Thiếp ko thể đi đươc. Có thể để lần sau ko?
Dam thất vọng, cúi xuống:
- Kiha à, dạo này nàng làm sao thế? Nàng gọi ta là “ công tử”, luôn tìm cách tránh mặt ta, ta rủ nàng đi chơi thì nàng lại từ chối! Có điều gì xảy ra với nàng ư?
Kiha cúi đâu xuống, ko nói gì. Trong đầu cô lởn vởn hình ảnh của mấy tháng trước, khi cô bất ngờ đến yết kiến mẫu hậu mà ko báo trước.
Hôm đó, trời đã khuya. Những giọt mưa lắc rắc tạo cho không gian một không khí se se lạnh. Ngoài trời tối đen , thỉng thoảng có những cơn gió thổi qua làm không khí càng them ảm đạm. Kiha lần bước theo dãy hành lang dài hun hút để tới cung hoàng hậu. Tự nhiên, linh cảm như có gì mach bảo khiến cô thấy bồn chồn ko yên, Cô đinh tới chỗ mẫu hậu để người cho cô lời khuyên” Muộn thế này rồi, ta đến ko biết có làm phiền mẫu hậu nghỉ ngơi ko?” _ Kiha thầm nghĩ. Kia rồi, căn phòng của hoàng hậu. Nhưng lạ thay, nó vẫn còn sang đèn “ Mẫu hậu còn thức ư”- Kiha hết sức ngạc nhiên, Cô rảo bước tới căn phòng,,,,
- Ngươi chắc chắn chứ?
- Hạ thần cũng ko tin vào mắt mình nhưng, đó chính là viên ngọc của công chúa Soo Ah, viên ngọc đó có hình chu tước, hoa văn giống như cái mà công tử Damđeok mang theo bên mình.
Soo Ah ư? Kiha giật thót mình khi nghe đến caí tên Soo Ah. Muội muội, có tin tức của Soo Ah ư? Tim vẫn còn đạp thình thịch, Kiha nín thở lắng nghe:
- Thế viên ngọc đó hiện đang ở đâu?
- Thưa, một cô gái đang giừ nó, cô ta đi cùng một thanh niên. Hình như họ đến từ nơi khác.
- Mau chóng xác minh xem cô gái đó có phải Soo Ah ko. nếu ko, phải truy ra nguồn gốc viên ngọc.Ta nhắc lại, dù bằng cách gì, hãy mang Soo Ah trở về
- Hạ thần hiểu.
- Cho ngươi lui
Kiha giật thót mình.Cô nhanh chóng rời khỏi cung hoàng hậu. Đi trên dãy hành lang âm u lạnh lẽo,Trái tim Kiha như bị giằng xé, bao cảm xúc lẫn lộn trào lên. Kiha thấy miệng mình đắng ngắt, người lạnh toát nhưng lại đổ mồ hôi đầm đìa. Đầu cô trống rỗng, chỉ thấy văng vẳng đâu đây tiếng của mẫu hậu :’ Đưa Soo Ah trở về! Đưa Soo Ah trở về! Đưa Soo Ah trở về!...............................” T ối h ôm đ ó, Kiha thức trắng
- Kiha!
Tiếng củaDam khiến Kiha giật mình, kéo cô trở về thực taị:
- nàng làm sao thế! Trông mặt nàng trắng bệch!
Kiha lung túng:
- Thiếp ko sao, chàng đừng quá lo lắng!