Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
 13 12
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

TWSSG 2 made by chocopie117 ( Bae yoong jun, lee ji ah, phillip lee...)

Su nghênnh ngang đi trong chợ,tay cầm một quả táo. Đang ngoác miệng ra định gặm một miếng to thì.. mồm Su cứng đơ, mắt trố ra trông đần thối. Tất cả là vì cậu Dam của chúng ta đang đứng gần đó, say sưa chọn đồ mà ko hề hay biết gì cả!
Su, sau giây phút kinh hoàng, đã lấy lại tinh thần. Bao nhiêu cảm xúc căm hờn từ đâu đổ về. Cô xắn tay áo, nghiến răng hết sức quyết tâm. Su bước lại gần Dam- vẫn ko hề hay biết về hiểm hoạ sắp đến.( ^^ ), Su vỗ vai Dam từ đằng sau, cậu giật mình quay lại. Cũng như Su, Dam vô cùng ngạc nhiên khi thấy Su. Dam cười với Su một cái ( vẻ mặt ngây thơ cụ). Su cũng mỉm cười đáp trả, 2 ngừơi nhìn nhau cười dễ phải đến 2 phút. Và…
-        ĐỨNG LẠI!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!- Su thét lên
Dam, chạy trối chết. Nhanh như cắt, cậu kéo chiếc xe hang ở gần đó,làm cho hang hoá trên xe rơi tung toé cản lối Su đi. Còn Sujini, với một khí thế trả thù bừng bừng, nóng mặt đuổi theo, Cô nhanh chóng vượt qua nhưng chướng ngại vật Dam để lại, và cũng chạy…… với tốc độ kinh hoàng. Hai người chơi trò cút bắt vòng quanh chợ đó trong không biết bao nhiêu lâu. Chỉ biết, rất nhiều xe hang bị đổ, rất nhiều tiếng la ó và cả hai người đều mệt lử… (^^)
Trên một vệ đường, Su và Dam- quá mệt mỏi, ko còn sức để chạy, ngồi phịch xuống đất, thở ko ra hơi
-        đời ta chưa bao giờ gặp ai như người_ Dam vừa thở hổn hển vừa nói
-        ta cũng vậy _ su, khó nhọc nói.
Mồ hôi trên trán hai người chảy ròng ròng, mặt đỏ phừng phừng. Hai nngười nhìn nhau một hồi và cùng.,.. phá lên cười
-        Ta chưa bao giờ chạy nhiều như thế!
-        Ngươi tưởng ta khác ngươi hả? Mệt muốn chết đây này.
-        Sao lại có đứa con gái như ngươi thế hả?
-        Ngươi thì bình thường lắm đây! _ Su ương bướng nói
Dam mỉm cười, quay ra Su:
-        Chào,ta là Damdeok.
Su vênh mặt lên:
-        Còn ta là Sujini!
Và cứ thế, Dam và Su, ngồi bên …vệ đường, nói chuyện trên trời dưới biển. Và mún bít chính xác hị nói gì thì các  bạn lien hệ với địa chỉ email : boychoiboithiendinh@yahoo.com của thượng đế nha( hôhô, chứ em thì em chịu)

TOP

Trong hoàng cung, Dam thấy Kiha liền chạy lại:
-        Kiha à!
Kiha gịât mình quay lại, trông thấy Dam, cô nở một nụ cười thật tươi:
-        Damdeok  công tử, công tử làm gì ở đây?
Dam nghe thấy thế liền nhăn mặt:
-        Kiha, ta đã bảo nàng bao nhiêu lần rồi, Đừng gọi ta là “công tử”, ta ko thích nàng gọi ta như thế! Chẳng lẽ nàng thích ta gọi nàng là “ công chúa Kiha “ sao?
Kiha ngập ngừng:
-        Nhưng
Dam liền xua tay:
-        Thôi, nàng thích thế thì cứ gọi, ta cũng ko cản muội!
Kiha cười nhẹ nhõm, cô hỏi:
-        Thế công tử đến có việc gì ko?
-        Kiha à, chẳng lẽ ko có việc gì thì ta ko đến được sao?
-        Ko phải, nhưng…
-        Ta đùa thôi, ta đến để rủ nàng đi cưỡi ngựa. Đã lâu lắm rồi chúng ta ko đi với nhau. Ta mới biết một chỗ đẹp lắm!
Kiha im lặng một lúc, rồi ngập ngừng nói:
-        Thiếp ko thể đi đươc. Có thể để lần sau ko?
Dam thất vọng, cúi xuống:
-        Kiha à, dạo này nàng làm sao thế? Nàng gọi ta là “ công tử”, luôn tìm cách tránh mặt ta, ta rủ nàng đi chơi thì nàng lại từ chối! Có điều gì xảy ra với nàng ư?
Kiha cúi đâu xuống, ko nói gì. Trong đầu cô lởn vởn hình ảnh của mấy tháng trước, khi cô bất ngờ đến yết kiến mẫu hậu mà ko báo trước.
Hôm đó, trời đã khuya. Những giọt mưa lắc rắc tạo cho không gian một không khí se se lạnh. Ngoài trời tối đen , thỉng thoảng có những cơn gió thổi qua làm không khí càng them ảm đạm. Kiha lần bước theo dãy hành lang dài hun hút để tới cung hoàng hậu. Tự nhiên, linh cảm như có gì mach bảo khiến cô thấy bồn chồn ko yên, Cô đinh tới chỗ mẫu hậu để người cho cô lời khuyên” Muộn thế này rồi, ta đến ko biết có làm phiền mẫu hậu nghỉ ngơi ko?” _ Kiha thầm nghĩ. Kia rồi, căn phòng của hoàng hậu. Nhưng lạ thay, nó vẫn còn sang đèn “ Mẫu hậu còn thức ư”- Kiha hết sức ngạc nhiên, Cô rảo bước tới căn phòng,,,,
-        Ngươi chắc chắn chứ?
-        Hạ thần cũng ko tin vào mắt mình nhưng, đó chính là viên ngọc của công chúa Soo Ah, viên ngọc đó có hình chu tước, hoa văn giống như cái mà công tử Damđeok mang theo bên mình.
Soo Ah ư? Kiha giật thót mình khi nghe đến caí tên Soo Ah. Muội muội, có tin tức của Soo Ah ư? Tim vẫn còn đạp thình thịch, Kiha nín thở lắng nghe:
-        Thế viên ngọc đó hiện đang ở đâu?
-        Thưa, một cô gái đang giừ nó, cô ta đi cùng một thanh niên. Hình như họ đến từ nơi khác.
-        Mau chóng xác minh xem cô gái đó có phải Soo Ah ko. nếu ko, phải truy ra nguồn gốc viên ngọc.Ta nhắc lại, dù bằng cách gì, hãy mang Soo Ah trở về
-        Hạ thần hiểu.
-        Cho ngươi lui
Kiha giật thót mình.Cô nhanh chóng rời khỏi cung hoàng hậu. Đi trên dãy hành lang âm u lạnh lẽo,Trái tim Kiha như bị giằng xé, bao cảm xúc lẫn lộn trào lên. Kiha thấy miệng mình đắng ngắt, người lạnh toát nhưng lại đổ mồ hôi đầm đìa. Đầu cô trống rỗng, chỉ thấy văng vẳng đâu đây tiếng của mẫu hậu :’ Đưa Soo Ah trở về! Đưa Soo Ah trở về! Đưa Soo Ah trở về!...............................” T ối h ôm đ ó, Kiha thức trắng
-        Kiha!
Tiếng củaDam khiến Kiha giật mình, kéo cô trở về thực taị:
-        nàng làm sao thế! Trông mặt nàng trắng bệch!
Kiha lung túng:
- Thiếp ko sao, chàng đừng quá lo lắng!

TOP

Tiếp đi bạn ơi! đang hấp dẫn mà, mình thích kết nào có Dam và Su bên nhau í

TOP

 13 12

Processed in 0.100456 second(s), 5 queries, Gzip enabled.