Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
 13 12
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

TWSSG 2 made by chocopie117 ( Bae yoong jun, lee ji ah, phillip lee...)

TWSSG 2 made by chocopie117 ( Bae yoong jun, lee ji ah, phillip lee...)

Em vi ết fic n ày ch ỉ mong c ó th ể t ạo m ột k ết th úc t ốt đ ẹp h ơn cho Dam v à su, nh ưng v ì t ài vi ết v ăn h ạn h ẹp n ên ko b ít c ó th ể theo đ ến cu ối ko, n ên mong m ọi ng ư ời th ông c ảm đ ộng vi ên, gi úp đ ỡ em ti ến b ộ. Thanks !
Chap 1: Tiểu công chúa mất tích
Hoàng cung rực sáng, ánh đuốc rọi khắp nơi, Tiếng chuông báo động ngân vang, đội cận vệ hoàng gia được lệnh triệu tập gấp, tiếng người thất thanh, khuôn mặt ai nây hốt hoảng, lo sợ. M ọi ng õ ng ách c ủa cung đi ện đ ư ợc x ới tung:
TIỂU CÔNG CHÚA ĐÃ MẤT TÍCH!
Trong phòng, từng giọt nước mắt của hoàng hậu thi nhau chảy xuống. Trong l òng b à r ối b ời, ng ổn ngang bao suy ngh ĩ :’’ S oo ah, gi ờ n ày con đ ang ở đ âu? C ó an to àn ko?  S oo Ạh c ủa m ẹ v ốn nh ạy c ảm, hay kh óc nh è. B ây gi ờ thi ếu m ẹ, ch ắc con kh óc  l ắm. con c òn ch ưa đ ư ợc ăn b ữa t ối,. bây  j ờ con đ ói l ắm phải ko,. S oo Ah”
Ngh ĩ đ ến đ ây, l òng b à qu ặn th ắt, S oo Ah c ông ch úa l à đ ứa con g ái th ứ 2 c ủa b à v à c ũng l à đ ứa con b à y êu th ư ơng nh ất. B ây gi ờ, c ông ch úa m ấ t t ích, ng ư ời l àm m ẹ nh ư b à sao c ó th ể b ình t âm.
Bên cạnh bà, một cô é với đôi mắt to tròn, trong veo ngước lên :
-        Mẫu hậu,  mẫu hậu đừng buồn, Muội muội nhất định sẽ trở về mà.
Hoàng hậu ôm lấy Kiha, thì thầm:
-        Kiha ah, , mẫu hậu lo lắm, muội muội của con còn quá nhỏ.  Lỡ, Soo Ah có mệnh hệ jì….
Cô bé Kiha chớp chớp mắt, giọt nước mắt trong veo lăn dài trên đôi má bầu bĩnh. Cô rất yêu muội muội của mình. Soo Ah là niềm vui, là người cô yêu quý nhất.  Nụ cười ngây thơ của Soo Ah mỗi khi cô mang cho em những chum hoa đẹp, Kiha còn thấy văng vẳng đâu đây tiếng cười của muội muội: “ Soo Ah ah, hãy mau trở về nhé”
Trong một căn nhà nhỏ:
Choreo đang lo lắng cho sư phụ của cậu: “ Sao giờ này su phụ vẫn chưa về. Đã muộn quá rồi. Bình thường, cứ hoàng hôn là sư phụ đã trở về nhà. Thật lạ Ko biết có chuyện jì xảy ra ko?”- long cậu nóng như lửa đốt, cậu chạy ra cổng để chờ sư phụ
Kia rồi, cậu đã nghe thấy tiếng vó ngựa quen thuộc. Câu vội ra đỡ sư phụ, nhưng ngạc nhiên thay, tngười đang bế một bé gái Sư phụ trao bé gái đó cho cậu bế Khi hai ngừơi vào nhà, cậu vẫn băn khoăn với câu hỏi đó. Cuối cùng,Cậu bối rối hỏi:
_ Sư phụ, bé gái này là ai.
Người thầy ngồi lặng im, sau một hồi, ông cất tiếng:
- Cho ah, con còn nhớ những gì ta hay nói với con chứ?
- Tất nhiên, thưa sư phụ. Người hay dạy con : mỗi người sinh ra đều mang một sứ mạng của riêng mình. Và khi tìm ra sứ mạng đó, chúng ta phải theo đuổi nó đến cùng.
- Đúng rồi. Cho ah, cho dù phải hi sinh mạng sống của mình, con cũng phaỉ hoàn thành nhiệm vụ  mà thượng đế đã giao phó. Và sứ mạng đó của con là bảo vệ cô bé này, Con hãy hứa với ta, cho dù chuyện gì xảy ra con cũng phải bảo vệ cô bé này, phải luôn ở bên, che chở để ko điều jì xấu có thể xảy ra với nó. Con hiểu ko?
Choreo hơi ngạc nhiên trước những gì sư phụ cậu nói, nhưng tiềm thức thôi thúc cậu, ko hiểu vì sao, từ lúc nhìn thấy cô bé, trái ti choreo quặn thắt, cậu ko hiểu đó là cảm giác jì nhưng trái tim cậu mach bảo : Đúng như sư phụ cậu nói, cậu phải bảo vệ cô bé này. Cho khẽ nói:
_ Vâng, con hiểu, con hứa với SP sẽ bảo vệ cô bé này cho dù điều jì xảy ra.
-        Tốt lắm.
-        Nhưng thưa sư phụ…
-        Sao vậy?
-        Tên của muội muội này là jì ạ?
Người sư phu suy nghĩ một lát rồi khẽ nói:
- Từ này, tên nó là … SUJINI
Sujini, cho khẽ nhắc lại cái tên đó, cậu cúi xuống nhìn cô bé trong vòng tay. Cô bé ko hay biết gì, vẫn ngủ ngon lành, miệng khẽ nở nụ cười….

TOP

Chap 2:
-        Đ ại ca, đ ại ca, d ậy đi, d ậy đi…..- Su lay m ình ch o d ậy ( cho ở đ ây l à ch oreo ch ứ ko ph ải ch ocopie đ âu ah nha, em l àm j ì c ó c ái ph ư ớc đ ư ợc Th ái phi n ư ơng n ư ơng g ọi d ây ch ớ ^^)
Cho đang say gi ấc, nghe su g ọi b èn tr ả l ời b ằng gi ọng n ói ng ái ng ủ:
_ su ah, C ó vi ệc j ì m à mu ội l ại g ọi  ta th ế?
-        Đ ại c a, đi theo mu ôi đi, c ó vi êc quan trong l ắm. Nhanh l ên ko mu ộn m ất, đ ại ca.
-        vi ệc quan tr ọng g ì m à v ào l úc canh ba n ửa đ êm th ế n ày? C ó g ì đ ể s áng mai đi su.
Su d ằn d ỗi:
-        Mu ội bi ết ngay l à huynh s ẽ n ói th ế m à. C ó vi ệc mu ội  m ới nh ờ đ ến huynh ch ứ, vi ệc n ày quan tr ọng l ắm, m à ch ỉ c ó th ể l àm trong đ êm nay th ôi, Gi úp mu ội đi m à đ ại ca, đ ại c aaaaaaa.
Su d ài gi ọng n ăn n ỉ, khu ôn m ặt c ầu xin tr ông th ật t ội nghi ệp, cho th ấy m ủi l òng. Th ấy th ế, s ujini gi ả v ờ t ủi th ân
-        Mu ội bi ết m à, đ ại ca c ó th ư ơng mu ội mu ội n ày đ âu, Th ật t ội nghi ệp cho s ujini, h ết l òng y êu qu ý c a ca c ủa m ình m à huynh ấy coi s ujini n ày nh ư vi ên s ỏi b ên đ ư ờng v ậy ( nh ặt m ột vi ên đ á m ân m ê), l úc n ào ng ứa m ắt th ì ( s u đ á c ái v èo vi ên đ á ấy đi. ^^) …. Nh ư th ế đ ấy!Đ úng l à t ội nghi ệp s ujini m à ( quay m ặt đi, gi ả v ờ kh óc)
Cho b ối r ối, c ậu quay ra d ỗ d ành s ujini:
-        Đ ừng kh óc n ữa, n ín đi.Th ôi m à, mu ội bi ết l à ko ph ải nh ư th ế m à. D ù mu ội c ó vi ệc j ì, ta c ũng s ẽ gi úp mu ội…..
s ujini quay ph ăt l ại, m ắt s áng r ực:
- Ca ca v ừa n ói l à co chuy ện j ì c ũng se gi úp mu ội đ ó nh á. qu ân t ử nh ât ng ôn, ca ca ph ải gi úp mu ội l ần n ày. h a h a ha
Đ ến l úc n ày, c ậu cho ng ờ ngh ệch m ới bi ết l à m ình m ắc l õm s ujini, b ất ng ờ, c ậu b ật c ư ời. Đ ã bao nh êu l ần, b ị l ừa, tth ế nh ưng c ứ m ỗi l ânf th ấy su kh óc l à cho ko th ể k ìm l òng, ph ải chi ều theo c ô mu ội mu ội tinh qu ái n ày.  ko l ần n ào cho c ó th ể t ừ ch ối s ujini, c ậu bi ết, m ãi m ãi c ậu ko th ể t ừ ch ối s ujini đi ều j ì….
Su l ôi x ềnh x ệch cho đ ị, cho n ói:
- c ứ t ừ t ừ, c ó vi ệc j ì m à mu ội v ội th ế.
êSu h ớn h ỏ n ói:
-        Ph ải nhanh l ên m ới kipk, tr ời s ắp s áng r ồi.
-        Vi ệc j ì m à l ại ph ải l à ảmt ư ớc khi tr ời s áng? _ cho h ỏi
Su quay ra, n ở m ột n ụ c ư ời tinh qu ái;
-        R ồi huynh s ẽ bi ết…
Chap 3:

TOP

Chap 3:
Cho v à su n ấp  au m ột b ức t ư ờng, Cho h ỏi:
_ muội đưa ta đến đây làm jì? Nơi này  ko phải là quán rượu sao?
Su quay lại, cừơi ranh mãnh,:
-        chính xác  nó là quán rượu đó đại ca. Bây jờ, huynh hãy leo vào trong kia, và lấy trộm cho muội mấy chai rượu hảo hang nhé.
-        Cái gì, muội muốn ta ăn trộm ư? – cho thét lên
-        Suytttttttt, huynh nhỏ tiềng chút nào, đi ăn trộm mà huynh cứ oang oang lên thế, chủ nhà thức bây giờ.Thế rút cục huynh có vào ko?- khuôn mặt của su dần dần chuyển thành… cái bánh đa ngâm nước
Cho lung túng nói:
-        Muội biết thế là làm khó ta mà.
Su thấy tội nghiệp cho:
-        thôi, muội cũng ko muốn làm khó huynh nữa ( khuôn mặt cho giãn ra, cậu thở phào), vậy bây giờ, huynh hãy ở ngoài làm cảnh giới cho muội. nếu thấy có động, phải báo luôn cho muội nhé.
-        Thôi, ta chịu thua muội rồi
Su nháy mắt với cho, rồi nhanh thoăn thoắt cô trèo qua bức tường cao, nhảy vào trong. Cho thấy lo lắng cho su, “ sujini, muội thật là.. Lúc nào cũng hành động mà ko suy nghĩ jì cả, làm ta lúc nào cũng thấp thỏm ko yên. Mỗi khi muội rời khỏi tầm mắt của ta, long ta lại rôí bời, sujiji, đến bao giờ muội mới ko làm ta lo lắng cho muội nữa?”
Miên man với những suy nghĩ đó, cho ko để ý đến tiếng bước chân của người hầu bàn rong quán rượu….
Còn sujini, cô đã lọt vào hầm rượu của quán ăn. Khuôn mặt cô tràn trề hạnh phúc, vẻ mặt  mãn nguyện. Su cầm hết chai rượu nọ đến chai kia, hít hít ngửi ngửi rồi nếm thử mỗi thứ một ít. Mỗi lần nếm xong, sujini đều chép miệng một cái, ngửa cổ lên trời cười sung sướng : “ ta còn sống ko nhỉ ?  nếu chết rồi ắt hẳn đây là thiên đường, Hay đây là do mình tưởng tương ra, mình đang ở trong giấc mơ đep nhất chăng? Ko, ha ha. Đây là sự thật, hạnh phúc biết bao…..”
_ CÓ TRỘM, CÓ TRỘM!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
tiếng kếu của người hầu bàn cắt đứt dòng suy nghĩ của sujini, Lúc bấy giờ cho mới hốt hoảng báo động cho su:
-        Su, có người! Trốn mau lên!!!!!!!!!!!!!!!
Su vội vàng cầm lấy 3 chai rượu, nhưng ko thể mang hết đi được. Cô ngắm chai nọ, nhìn chai kia rồi bỏ một chai xuống, trông mặt tiếc nuối thấy rõ. trước khi đi, su còn quay lại nhìn chai rượu bị bỏ lại lần nữa và … ù té chạy!
May cho su, trong quán chỉ còn người hầu bàn ngủ lại trông tiệm nên cô chạy thoát được. Cô chạy mãi, chạy mãi,trong long thầm mắng Cho vô dụng cuối cùng,cô đụng cái cốp vào một người. Đau quá, su ngẩng m, ặt lên càu nhàu:
_ Đại ca.
-        su, muội đấy ah. Ta tìm muội mãi. Muôi có làm sao ko? _ trông Cho thất thần, khuôn mặt biến sắc
Nhìn thấy cho lo lắng cho mình như vậy, bao nhiêu hờn giận của  su tan biến. thay vào đó là cảm giác thương xót cho Cho. Cô dịu dàng:
-        Muôi ko sao đâu, đại ca đừng lo lắng quá. Muội là sujini mà. Trên thế gian này ai có thể bắt được sujini cơ chứ. phải ko đại ca? _ cô hấp háy mắt, nhìn Cho tươi cười
Nhìn thấy nụ cười của su, long Cho nhẹ nhõm. Su nói tiếp:
-        Đại ca, thế đại ca phải làm gì để đền bù cho muội đây?
-        Muội muốn ta đền gì nào?
-        Uống cùng muội hết 2 chai rượu này_ su giơ lên 2 chai rượu chôm được, cười giòn giã

TOP

Chap 4:
Chú  thích: Sau khi sujini mất tích, hôn ước của Dam và su bị huỷ bỏ, thay vào đó là một mối nhân duyên mới giữa Dam và Kiha.  Phần sau kể về lần đ ầu ti ên  Dam và Kiha gặp nhau, cũng là sự khởi đầu của mối tình của Dam và Kiha
Ánh nắng ban mai rọi qua khung cửa khiến Kiha tỉnh giấc. Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo đón chào ngày mới, gió hiu hiu thổi, kiha chợt thấy sảng khoái lạ thường. tối qua cô ngủ ngon quá, đã lâu rồi kiha mới có một giấc ngủ yên lành như vậy. Từ khi Soo Ah mất tích, đêm nào Kiha cũng mơ về muội muội của mình.Dù muội muội và cô xa nhau đã lâu, thế nhưng hình ảnh về Soo Ah ko hề phai nhạt trong cô. Dù thời gian hai người bên nhau thật ngắn ngủi nhưng dường như có Một sợi dây liên kết vô hình giữa cô và Soo Ah. Cô thở dài :” Soo Ah, muội hôm nay thê nào?”
-        Thưa công chúa,
-        Có việc jì ko? _ kiha giật mình quay lại
-        Bẩm, hoàng hậu cho gọi công chúa. Hôm nay công chúa sẽ gặp mặt công tử Damdeok ạ.
-        Ta biết rồi- kiha thở dài- ngươi có thể lui. Đến báo với mẫu hậu là ta sẽ tới liền
-        Nô tì xin lui.
Khi bong người hầu nữ đã khuất, Kiha đi chuẩn bị cho buổi gặp mặt, long miên man bao suy nghĩ: “ Soo Ah à, ta chuần bị đi gặp Damdeok, vị hôn phu của muội đây. Phụ hoàng đã quyết định cho ta đính hôn với cậu ấy- người ta chưa từng gặp. Soo Ah, muôij bảo ta pahỉ làm sao đây?”
Trong vườn hoa…
-        Th ưa mẫu hậu, con đã đến
-        Kiha à, ngồi đi con
-        Đa tạ mẫu hậu
-        Kiha à, con biết hôm nay ta ọi con đến đây có việc jì chứ?
-        Thưa con biết ạ, hôm nay là ngày con và công tử damdeok gặp nhau
Hoàng hậu yên lặng hồi lâu, thật lòng bà ko muốn làm việc này chút nào. Hôn phu của em lại đính ước với chị ư? Thế nhưng gia tộc họ Yen luôn có hôn sự với hoàng tộc, con trai của họ nhất định phải lấy công chúa trong triều. đó là một quy định mà ai cũng hiểu, đồng thời làm cho gia tộc đó luôn có thế lực lớn mạnh trong triều.Khi soo ah sinh ra, cô mang trong mình nhiệm vụ đó rồi. Thế nhưng Soo Ah đã mất tích khá lâu, buộc hoàng hậu phải đưa ra một quyết định khó khăn : Cho Kiha thay thế Soo Ah, nối lại hôn ước với Damdeok,
Kiha cũng ko muốn cuộc hôn nhân gượng ép này, thậm chí cô còn chưa biết mặt của người chồng tương lai. Thế nhưng đạo làm con éo cô phải nghe thoe lời mẫu hậu, ko được phép chọn người bạn đời của mình, Soo Ah ra đi, để lại cho kiha biết bap gánh nặng ko tên.
-        Thưa hoàng hậu và công chúa kiha, công tử damdeok đã đến
-        Được. cho ngươi lui
Kiha quay người lại, khuôn mặt cô chợt nóng bừng lên. trước mắt cô là một cậu bé tóc ngắn, khuôn mặt mịn màng và ánh mắt sang như sao. Thấy kiha, cậu cười với cô, kiha thấy tim mình thót lên, “nụ cười của cậu ấy ấm áp làm sao.” – kiha thầm nghĩ. Bất chợt, cô thấy việc Soo Ah bị bắt cóc khiến Dam và cô lại có hôn ước với nhau ko đến nỗi tồi tê- điều mà trước đây cô chưa bao giờ có thể nghĩ đến.
-        Chào muội! Ta là Damdeok, từ nay chúng ta sẽ làm bạn nhé, được ko?- Dam tươi cười hỏi kiha
Kiha khẽ mỉm cười, thấy long vui sướng khôn xiết. Nụ cười đó, lâu lắm rồi kiha mới có được…….
Trong phòng hoàng hậu,
-        Có tin tức gì về soo ah ko?
-        Thưa, tiểu nhân vô dụng, ko thể đáp lại sự tin tưởng chủ nhân giao phó.
-        Hãy tiếp tục tìm kiếm, dù có phải lật tung quả đất này lên cũng phải đưa Soo Ah trở về. Ko thể để mất Soo Ah, dù phải trả bất cứ giá nào. Hãy nhớ, Soo Ah có mang theo bên mình một viên ngọc có hình chu tứơc mang dấu ấn hoàng gia, nó là một cặp với cái mà damdeok mang theo bên mình. Hãy dựa vào nó và tìm ra công chúa Soo Ah.
-        tiểu nhân hiểu, chất định tiểu nhân sẽ tìm được công chúa Soo Ah và trả cô ấy về với chính vị trí của mình, thưa hoàng hậu
-        Tốt, ngươi có về
Người đàn ông  lùi vào trong bong tối, để hoàng hậu một mình trong căn phòng im lặng

TOP

Chap 5 : c ác n h ân v ật chính trưởng thành ra ? Công chúa Soo Ah liệu có trở về? Những giấc mơ kì lạ của Dam? Chuyến du hí kinh thành của Su và Cho? Và liệu Dam và Su có gặp nhau ???????????? Chờ nhé ^^

TOP

Chap 5: Chú thích : lúc này các nhân vật chính đã lớn . Chap này kể về chuyện Su và Cho tới kinh thành chơi, và từ đó hành tung của Soo Ah được hé mở
Trên môt chiếc xe bò,
Su vòng tay qua vai Cho (ăn cắp bản quyền), tay cầm một trái lê, ngoác miệng ra cắn cái rộp. Vừa nhai, Su vừa nói :
_ Cho ah, ko biết kinh thành là nơi thế nào nhỉ? Huynh đã đến đó bao giỡ chưa?
Su giơ quả lêcắn dở lên, chía cho Cho. Cho cầm lấy quả lê, cắn một phát,rồi đưa trả lại cho su nhai xong( hai anh chị tình củm chưa, ăn chung trái lê nhé, phần này là vì fan của coupe Cho_Su đó nhé), cậu nói:
-Ta cũng chưa đến đó bao giờ.
- Nghe nói đó là một nơi tuyệt vời. Có hẳn một khu phố dành để đánh bạ, và quán rượu thì nhiều vô số kể. Chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy đê mê rôi. Thử tưởng tượng xem, mọi người nói hầm rượu của những quán trên đó lớn gấp trăm lần cái hầm eươụ cỏn con ở đây. Ôi, nếu thế thật thì có chết Sujini này cũng phải đến đó một lần. Thế thì chết Sujini mới có thể nhắm mắt được.
Hai tay ôm lấy trái lê, Sujini nói với ánh mắt mơ màng,mắt hướng lên bầu trời (đang tượng tưởng về cái gì thì ai cũng biết ^^), Cho mỉm cười:
-        Nhưng sư phụ sẽ ko bao giờ cho muội đi lên đó một mình đâu.
-        Muội có nói muội sẽ đi một mình đâu! – Su  nhìn Cho một cách tinh quái- tất nhiên, huynh sẽ đi với muội!
Choreo tái mặt, quay sang Su với ánh mắt kinh hoàng. Bên cạnh anh, con nhóc Su cười ma mãnh, tỏ vẻ đắc chí lắm.x
Tất nhiên, theo như những điều chúng ta biết, Cho cón tu luyện 1000 năm nữa cũng ko thể thắng nổi Su, và thế là, Su hăng hái lôi Cho đang ỉu xíu như bánh đa nhúng nước- thăng tiến kinh thành!
Kinh thành……
Kinh thành còn hơn cả sự mong đợi của Su. Cô mê mẩn trong song bạc trong liền tù tì 3 ngày và tất nhiên ko chịu dứt ra cho đến khi biết có một nơi gọi là ….quán rượu. Trái khoáy thay, Su cầu trời khấn phật, tính toán rất kĩ và đề phòng mọi tình huống thì đánh đâu thua đấy, tiền trong túi cứ đội nón ra đi. Còn cho, cậu ko muốn chơi nhưng bị su ép buộc, cậu bèn cầm đồng tiền quăng bừa vào bàn cược và… thắng to. Sau 4 lần như thế, Su quay ra nhìn Cho, ánh mắt tức tối:
-        Huynh làm cách nào vậy?
Cho nhún vai:
-        Ta ko biết, ta chỉ ném bừa thôi. Tự nhiên nó trúng (^^)
Cuối cùng, quá nản vì vận may đen như mực của mình, Su kéo Cho đến quán rượu. Và có thể nói về Su lúc đó thế này:’’ Sống trong vò rượu”
Sujini đã ko tỉnh táo trong 1 tuần, và đến ngày thứ 8 thì có một sự cố, kéo Su ra khỏi giấc mộng thiên đường: túi tiền của sujini ….trống rỗng. ^^
Phần này là kể về khi Su và Cho đến tửu lầu, đã đụng phải một người đàn ông lạ
Su ấm ức ,mãi về việc đánh bạc thất trận của mình, Cho chỉ yên lặng lắng nghe, thỉnh thoảng mỉm cười. Trong khi Su thao thao bất tuyệt, một người đàn ông va phải cô, Su nổi cáu:
-        Sao lại đi đứng thế hả?
Ông ta có vẻ rất vội vã, thấy thế liền cúi xuống xin lỗi:
-Xin lỗi, tôi vội quá….
Và tiếng xin lỗi của ông ta bị cắt đứt, khi ánh mắt của ông chạm vào viên ngọc hình chu tước cuae Sujini…..
Trong một căn phòng:
-        Ngươi chắc chắn chứ?
-        Hạ thần cũng ko tin vào mắt mình nhưng, đó chính là viên ngọc của công chúa Soo Ah, viên ngọc đó có hình chu tước, hoa văn giống như cái mà công tử Damđeok mang theo bên mình.
-        Thế viên ngọc đó hiện đang ở đâu?
-        Thưa, một cô gái đang giừ nó, cô ta đi cùng một thanh niên. Hình như họ đến từ nơi khác.
-        Mau chóng xác minh xem cô gái đó có phải Soo Ah ko. nếu ko, phải truy ra nguồn gốc viên ngọc.Ta nhắc lại, dù bằng cách gì, hãy mang Soo Ah trở về
-        Hạ thần hiểu.
-        Cho ngươi lui
Khi kẻ đẫy tớ đã đi, hoàng hậu ngồi xuống ghế. Mắt bà long lanh nước: “ Soo Ah à, con đang ở đâu? Hãy trở về đi, hãy về nhà của con đi, Soo Ah à.?’’
Kể ra thì mình cũng vip thật, Trongg 3 ngày, lên ý tưởng kịch bản, viết liền 5 chap. Thui, viết thía cho pà con đọc một lèo cho vui. đến khi em bận thì có khi cả tháng chả có chap nào

TOP

fic của em mang hơi hướng của cổ tích với giọng điệu Đài Loan em nhỉ, hihi....
có nhiều chỗ ss đọc mà nổi da gà, ko tin là có thể "sến" hơn được, hehe....

Cho ss góp ý kiến nhen: ss không hiểu lắm phần vào đề, tự nhiên Su đang ở trong hoàng cung lại bị mất tích là sao? Lại rơi vào tay ông sư phụ, chẳng lẽ ổng bắt cóc Su???

Dam có đính ước với Su, tức là Dam nhỏ tuổi hơn Kiha, sao kiu Kiha bằng "muội" dzị ... ^_^....

Em viết hay lắm, không biết em sẽ cho Dam với Su gặp nhau thế nào đây..... ^_^...

(Khi typing em nhớ chú ý đừng cho khoảng cách không đúng chỗ giữa những chữ cái nhen, khó đọc lắm....)

TOP

Chap 6:
Su vừa đi vừa đá mấy viên đá bên đường, Cho cười:
-        Su ah, mấy viên đá ko khiến chúng ta rơi vào tình cảnh ko xu dính túi thế này đâu. Muội để chúng yên đi.
-        Thật là tức quá! Tức quá đi mất!  Nếu biết trước có nhiều rượu như thế thì muội đã ko tiêu 1 xu vào cái trò cờ bạc đó. Muội chết mất, ca ca ơi. Thấy rượu mà ko được uống khác nào tra tấn muội, thà để muội chết đi cho rồi.
-        Thế thì muội phải nghĩ cách để kiếm tiền chứ.
-        Huynh yên tâm đi, muội nhất định tìm ra cách…..
Nói đến đây, miệng Su cứng đơ lại, ánh mắt cô dán vào túi tiền trông hết sức…nặng kí của một tên lưu manh. Sau một hồi, Su quay ra, nháy mắt với Cho:
_ Huynh chờ xem tài nghệ của muội nhé!
Cậu Cho ngờ nghệch tự dưng cảm thấy lạnh cả sống lưng khi nhìn thấy nụ cười đó của Sujini ( ^^)
-        Xin lỗi!
-        Đi ko có mắt à.
-        Xin lỗi! Tôi vội quá.
Sujini gãi đầu, gãi tai lung túng hết sức ngây thơ. n lưu manh bực mình lẩm bẩm, hắn đâu biết rằng túi tiền của mình đã… ko cánh mà baylúc nào rồi. Cách đó ko xa, Su giơ cái hầu bao lên, vẻ mặt tự đắc:
-        thấy tàimuội chưa, chỉ cần có Sujini thì trên đời này ko có gì là ko giải quyết được.
Su thì vênh mặt lên trông có vẻ tự mãn.Cho trố mắt ngạc nhiên., rồi quay ra nhìn Su với ánh mắt than phục:
-        Su, mu ôi th ật là…. Ta chịu thua muội đó! ( lúc này anh Cho nhịn ko nổi, phì cười)
Thế nhưng, khoản tiền chôm được chỉ đủ để ăn, còn việc thoả mãn con sâu rượu trong người Su thì nó đành chịu …pó tay,  Tất nhiên, Su làm sao có thể chịu thua, cô nghĩ ra một kế hoạch khác….
Và thế là: TRỘM RƯỢU PHIÊN BẢN 2
Thật tình cờ và thật bất ngờ ^^, gia đình được mắt xanh của Su lựa chọn để ghé thăm, lại là phủ nhà họ…. Yen, nơi cậu Dam của chúng ta cư trú ( ^^)
Buổi tối., bên bức tường của nhà họ Yên.
Su đang xắn tay áo, bặm môi bặm lợi rất quyết tâm. Cô thầm nghĩ :’’ Nghe nói đây là gia tộc lớn bậc nhất kinh thành. Họ có tiền bạc và  quyền lực ko thể đếm xuể. Theo kinh nghiệm bản thân ta, những thứ đó tie lệ thuận với… độ lớn của hầm rượu.( nghĩ đến đây, Su xoa tay, ánh mắt có vẻ nham hiểm, hô hô). Ta mà lọt vào được đó thì đúng là, chuột sa chĩnh gạo…”
Mất 5 phút mơ màng, Su kịp trấn tĩnh lại và tiếp tục hoàn thành công việc của mình.
Đang loay hoay tìm cách hạ cánh, thì ngạc nhiên thay, cô thấy một kẻ mặc áo đen  đang tìm cách…… trèo ra.  Nghĩ đấy là… đống nghiệp của mình, Su than thiện hỏi( hô hô):
- Huynh đệ, cũng chôm đồ à? Nhìn huynh thế kia chắc là đi về tay trắng à? Tội nghiệp, huynh mới vào nghề phải ko, nhìn non nớt lắm.
Và Su đâu có ngờ, “ tên trộm” đang tìm cách trèo ra kia chính là … công tử Damdeok trèo tường trốn đi chơi.
Thoạt nhiên, Dam ngạc nhiên quá đỗi,Cậu ngẩn người ra một lúc, mãi mới trấn tĩnh được nhưng lại ko nhịn nổi cười. tên trộm ngang nhiên bắt chuyện với chủ nhà, lại còn có nhầm lẫn tai hại thế kia nữa chứ. Cô bé này, lạ thật..Cậu thấy cô ta mắc cười làm sao và ko hiểu sao, Dam lại nổi ý định trêu chọc cô nhóc mới gặp kia chút chơi.
Dam giả vờ ngờ nghệch:
-        Ừ, định vào đây cuỗm mấy thứ về lấy tiền nhậu chơi, nhưng canh riết quá, ko lấy được món bảo bối nào.
Máu giang hồ nổi lên,Su vênh mặt lên tự đắc:
-        Đấy là do huynh đệ chưa có kinh nghiêm thôi,  Cứ ở yên đấy, nấp kĩ, khi nào rat a sẽ chia cho huynh một nửa Quan sát  và học tập nhé
Nói xong, Su nhảy xuống đất, trước khi lẩn vào trong còn nháy mắt ma mãnh với Dam. Dam, trong dáng vẻ ngây thơ cụ, hướng mắt nhìn Su với vẻ than phục làm Su ta càng tự mãn.
một lúc sau, Su đã quay lại với 2 chai rượu lớn trên tay, khuôn mặt tươi cười hớn hở. Cô tìm ra Dam, ra vẻ hào phóng đưa cho cậu một chai:
-        Thấy chưa, ăn trộm là phải như thế chứ!
Dam nhìn Su cười một cái, Su ngỡ cậu cảm ơn mình nên tươi roi rói, khoát tay:
-        Huynh cứ cầm chai rượu ấy về, Cùng là đồng nghiệp cả mà ( ^^)
-        Đúng, cùng là đồng nghiệp _ Dam gật gật đầu tỏ vẻ đồng tình, miệng vẫn tủm tỉm
Bất chợt, cậu giơ tay lên, hô hoán :” có trộm ! có trộm!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!” su giật mình hoảng hốt, thét lên;
-        Huynh làm cái jì vậy? im ngay
Dam vẫn tiếp tục hô hoán, tiếng gia nhân đổ tới mỗi lúc một gần,  Su  - chưa hết bang hoàng cuống quýt tìm lối thoát, thế nhưng để trèo được lên bức tường cao nhanh chóng để thoát thân, Su buộc phải để lại chai rượu. Trước khi tụt xuống, Su ném cho Dam một tia nhìn giận dữ, Dam. vẫn với vẻ mặt ngây thơ cụ- tay cầm 2 chai rượu vẫy tạm biệt Su, ko quên nói câu “ May mắn nhé!!!” (^^)
Khi bong Su vừa khuất thì cũng là lúc bọn gia nhân đổ đến. Thấy Dam ở đó, bọn chúng hoảng hốt:
-        Thiếu gia? Sao thiếu gia lại ở đây? Thiếu gia có sao ko ạ?
-        Ta ko sao. Các ngươi cần canh gác cần mật hơn
-        Bọn tiểu nhân hiểu. Đã làm thiếu gia kinh sợ, bọn tiểu nhân đáng tội
Dam ko để ý đến lời lão quản gia, trong long cậu thấy vui vui, Một cảm giác rất lạ khi Dam  nhìn cô gái đó mà cậu ko biết chính xác nó là thứ cảm xúc gì. Nhưng dù sao, ko được ra ngoài chơi nhưng Dam đã có một buổi tối thú vị.
Chap 7: Sự nhầm lẫn tai hại? Dam Su tái ngộ như thế nào? Sự xuất hiện của cặp đôi Jumuchi & Dadbi? Kiha nhận ra điều gì bất thường của Dam?

TOP

Chap 7:
S ujini, chạy bán sống bán chết., bất ngờ  vấp phải hòn đá. Su đau quá, lầm bầm mắng hòn đá mắc dịch thì ít mà mắng Dam thì nhiều (^^)
Su tập tễnh bước vào phòng, trong đó Cho đang lo lắng chờ đợi, Thấy Su lê chân bước vào, Cho vô cùng lo lắng:
-        Su, muội sao thế? Sao giờ muội này mới về? Có biết ta lo lắng cho muội thế nào ko? Á
Su ngồi phịch xuống ghế, mặt ỉu xìu như bánh đa nhúng nước:
-         Muội đi trộm rượu.
-        Cái gì? Sao muội ko nóivới ta, ta đã bảo muội bao nhiêu lần rồi cơ mà.
-        Chính vì huynh như thế nên muội mới ko nói với huynh đó. Trời ơi, đau quá.
-        Muội sao vậy? – nhìn thấy vết thương trên chân Su, cho hốt hoảng
-        Thì đó, trộm rượu, bị  một tên tiểu nhân bắt gặp, muộ nhanh châni. chạy trối chết nên mới thoát được, thậm chí còn phải bỏ rượu mà chạy, vấp phải hòn đá. Đau như thế này mà ko mang được chai nào về mới cay chứ. Tên đó, đúng là đồ…...- Su đập đập bàn ra vẻ uất ức lắm
-        Lần này muội còn may đó. Nếu bị bắt thì muội tính sao?
-        Đâu phải tại muội, Tất cả là tại tên vô lại kia. Muội đã hào hiệp chia cho hắn 1 chai rượu muội chôm được, thế mà hắn hô hoán người đến bắt muội. Đúng là thế gian hiểm ác, quân tử thời nay  thời nay ….chết hết cả rồi… Á, đau quá!
Mặc Su thao thao bất tuyệt, Cho chỉ im lặng ko nói gì.Thấy Su bị thương, long Cho như bị xát muối. Anh cảm thấy còn đau hơn chính mình bị thương, từ lúc nào, anh đã coi người con gái này quan trọng hơn chính bản thân mình rồi. Cho lẳng lặng đi lấy khăn và nước ấm, rửa vết thương cho Su. Mỗi khi Su nhăn  mặt, Cho lại thấy xót xa quá. Chợt, Cho ngẩng đầu lên, khẽ nói:
-        Lần sau, muội đừng làm ta lo lắng  như thế nữa nhé.
Lúc bấy giờ, Su mới nhận ra Cho quan tâm đến mình như thê nào. Trong long đầy hối hận, Su tự trách bản thân đã làm Cho lo lắng. Su rụt rè nói:
-        Muội xin lỗi vì đã làm huynh lo lắng. Lần sau, dù có làm gì muội cũng sẽ nói với huynh, muội sẽ luôn ở bên huynh để huynh ko lo lắng nữa.
Cho vẫn im lặng, Su biết anh đang giận cô bèn giơ ngón út ra:
-        Thật đấy, muội hứa mà. Chúng ta móc nghoéo nhé!
Cho ngẩng lên, trông bộ dạng hối lỗi của su, anh thấy tội nghiệp qua. Cho cười, móc ngoéo với Su Su cười nhẹ nhòm  Khi thấy nụ cười đó,Anh thầm: “ Sujini à, chúng ta sẽ luôn ở bên nhau. Ta hứa với muội”
(Chú thích: phần này là sau buổi gặp gỡ Dam Su mấy tháng, Su và Cho quyết định ở lại kinh thành. Su đã trở nên quen thuộc với cuộc sống ở đây)
Trong một khu chợ ồn ào….
-        sujjini! Chào
-        Chào buổi sáng Sujini!
-        Hôm nay vẫn khoẻ khoắn nhỉ?
…….
Su tươi cười chào mọi người trong chợ, cô đi thẳng một mạch đến quán cơm nhỏ, nơi cô đã là khách quen.
-        Dadbi tỉ tỉ! _ Su dài giọng gọi
-        Sujini, muội đến rồi à? Ta chờ muội mãi – người phụ nữ trẻ tuổi cười rạng rờ khi nhìn thấy Su.
-        Thế hôm nay tỉ tỉ có gì để đãi muội nào?
-        Muôi chờ chút, ta mang đến ngay.
Dadbi vội vàng chạy ra sau bếp.Một người đàn ông bước vào tiệm. Thấy anh ta, Su kêu to:
-        ôi, jumuchi đại ca!
Jumuchi nh ìn thấy Su, nhăn mặt:
-        Con nhóc này, kiếp trước ta nợ ngươi hay sao mà ngươi cứ theo ám ta vậy.
Su chạy ra chỗ Ju,cười tươi rói. Với ánh mắt ngây thơ cụ, Su nói
-        Jumuchi đại ca!!!!!!!!

TOP

Tiếp chap 6 nè bà con. Chap này em viết vôi * nửa tiếng) vag viết trong lo sợ ( canh mẹ ) nên ko hay lắm, thong cảm nha. Em sẽ b ù cho pà con sau
Jun( em gọi thía cho kute nhé ^0^), nghe giọng nói ngọt như mía lùi thì…. cảnh giác, lùi lại mấy bước như để thủ thể :
-        Ngươi muốn gì?
-        Sao huynh lại nói thế? Muội đâu có muốn gì đâu? – huynh nghiêng nghiêng đầu nhin Jun( ^0^), tinh quái
-        Thôi ngay cái trò giả nai ấy đi. Muốn gì thì nói đi.
-        Huynh nói cứ như thể muội tống tiền huynh ý, muội đau long chết( hai tay ôm ngực ra vẻ đau khổ), muội muội này chỉ muốn điều tốt cho ca thôi mà. Nhưng, nếu huynh đã nói thế thì,…. 2 bình rượu hảo hạng.
-        Cái gì????????????????????????
-        Huynh ko thích hả? Ko thích thì ko cần gượng ép. Để muội nói với Talbi tỉ tỉ là có người thương thầm trộm nhớ tỉ ấy nhé ( nói đến đâu Jun tái mặt đến đấy). Talbi tỉ tỉiiiiiiii………
Su ngoác miệng ra định gào lên,Jun hốt hoảng  nhảy lên, lấy ta bịt mồm Su, ngăn ko cho cô nói. Su tay đập, chân giãy vẫn cứ gào lên:
-        Talbiiiiiiiiiiiiiiiii!!!!!!!!!!!!!!!!!
-        Xuỵttttttttttttttttt! Ta xin ngươi, được rồi .( Jun thở dài), 2 chai thì 2 chai
Su, chỉ chờ có thế, toe toét cười:
-        Đúng là đại ca tốt cuả muội.
Rồi, Su lại gào lên :-
-        Tỉ tỉ Talbi, cho muội 2 chai rượu, đại ca Jun trả tiền!!!!!!!!!!!!!!!
Dalbi từ bếp bước ra, tay bê một đĩa thức ăn. Thấy Jun, cô lung túng:
-        Chào,.. chào huynh
Nghe thế,Jun ngượng chin cả mặt, lắp ba lắp bắp:
-        Chào…. Chào… muội!
Hai người cứ thế nhìn nhau, lung túng như gà mắc tóc. Gần đó, Su nhìn họ với, cô xì dài một tiếng, hết sưc tức tối trước màn kịch của 2 người.
Trên bàn nhậu
Trước mặt Su là 2 chai rượu ( Jum bị ép buộc tài trợ), 1 đĩa nhậu ( Dalbi tình nguyện tài trợ ), Su gắp miệng đồ nhắm, uống một ngụm rượu. Cô khà một tiếng, có vẻ khoan khoái lắm:
-        Đại ca, muội ko thể hiểu đại ca.
-        Sao cơ?- Trông Jun vẫn có vẻ ấm ức vì vụ tống tiền trắng trợn của Su
-        Sao huynh ko nói với Talbi là huynh thích tỉ ấy. Chỉ cần nói một câu “ Talbi à, muội đồng ý ở bên ta suốt đời chứ! Ta nhất định sẽ mang lại hạnh phúc cho muội:” Thế là xong. ( phần này em ăn cắp bản quyền trắng trợn ko kém gì vụ tống tiền của Su”
-        Ta… ta… ta… Thôi, con nít như ngươi biết gì mà nói.
-        Thật là….  Ko có chút chí khí đàn ông gì hết!- su nhăn mặt, ra vẻ khinh thường ^^
-        Cái gì…cái gì_
Jum tưc muốn xịt khói, giơ tay định cốc vào đầu Su, nhưng cô nàg nhanh nhẹn lẩn được, lè lười trêu tức Jun trước khi lẩn nhanh vào  đám đông ở chợ.
Chap 8:

TOP

 13 12

Processed in 0.143154 second(s), 5 queries, Gzip enabled.