Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Được làm phò mã

hay lắm đóa nha bạn oai!!!post típ nhanh lên nha bạn iu wý!!haha...^^

TOP

Episode 48:

_Nè,tập trung vô những gì cô đang làm đi chứ!

Có lẽ đây là lần thứ mấy ngàn rồi Shin nhắc lại cái điệp khúc chán ngắt đó khi thấy cô nàng cứ ngó đâu đâu chứ chẳng chịu để ý gì tới công lao chỉ bảo mướt mồ hôi suốt hơn 2 tiếng của anh chàng cả.Kết quả là cho đến tận bây giờ cô nàng vẫn chưa thuộc nổi một động tác đơn giản nhất trong khi những người khác thì đã tập được gần như hoàn chỉnh,Jessica đang ngồi nghỉ ở góc phòng âm thầm dõi theo Shin và Chae Gyong mặc cho Hero lăng xăng bên cạnh cô nàng hết rót nước rồi quạt lấy quạt để chỉ để mong được người đẹp nhìn lướt qua mình một cái thôi.Hyun Joong và cô nàng Yoona vẫn lo cãi cọ nhiều hơn là tập dượt , căn cứ vào nội dung mà hai người đang tranh cãi thì Shin có thể hiểu là Yoona đã cố tình giẫm vào chân Hyun Joong ít nhất là 14 lần tính tới thời điểm bây giờ (chẳng biết do cô nàng vô tình hay cố ý).Ryan và Sun Ye thì tương đối hòa thuận hơn,chỉ có điều là anh chàng vốn lạnh lùng băng giá quanh năm có vẻ hơi choáng váng trước sự quan tâm quá mức của cô nàng thì phải.Eru thì vẫn đang hướng dẫn tận tình cho Gyu Ri,và đó là cặp duy nhất không có vẻ gì là...bất thường trong số 5 cặp-đôi-hoàn-hảo.

_Tôi đã cố gắng lắm rồi đấy,anh không thấy hay sao chứ?_Chae Gyong cự nự Shin rồi ngồi bệt xuống sàn tập,đối với cô nàng thì mấy chuyện đại loại như hát hay múa thì chẳng là gì cả,nhưng ấy là nói tách riêng từng việc chứ nếu mà gộp lại thành một thì thật khó mà đảm đương nổi.Làm sao có thể vừa hát vừa phải vũ đạo cho thật khớp với những người còn lại cơ chứ?Đã vậy còn phải chịu đựng tia nhìn sắc lẻm như thiếu điều muốn ăn tươi nuốt sống của Jessica nữa chứ,cũng chính vì vậy mà cô nàng không thể nào tập trung được vào việc mình đang làm như Shin vừa mới phàn nàn.

_Này,uống nước đi rồi tập tiếp !_Shin "tử tế" đưa chai nước cho cô vợ yêu dấu khiến cô nàng vô cùng cảm động,nhưng câu tiếp theo của anh chàng làm cho Chae Gyong chỉ muốn sặc nước mà chết ngay lập tức.

_Cô mà tập không xong thì tối nay đừng có ngủ nghê gì hết!

_Hả?_Cô nàng trợn mắt với vẻ không tin nổi_Anh đừng có ngược đãi tôi như vậy chứ!Không cho ngủ thì làm sao ngày mai tập nổi?

_Đó là chuyện của cô,tôi không bận tâm!Miễn sao đừng làm ảnh hưởng đến người khác là được rồi,chỉ còn có 3 ngày nữa thôi nên cô làm sao đó thì làm!_Nói rồi Shin lảng ra chỗ của Hero,và điều đó cũng đồng nghĩa với việc Jessica càng có cơ hội thuận tiện để thu hút anh chàng bằng nụ cười ngọt hơn mật của cô nàng.

_Trời ơi,sao trên đời này lại có người vô tâm vô tình như anh ta nhỉ?Mình cực khổ như vậy là vì ai mà còn dám lên giọng sai bảo này nọ chứ?_Chae Gyong ấm ức nguyền rủa Shin hết lời,nhưng mà điều làm cô nàng bực bội nhất là cái cảnh anh chàng chuyện trò vui vẻ với Jessica trông mới "chướng mắt" làm sao.

Chẳng lẽ không cười với cô ta thì người ta nghĩ rằng anh không biết cách cười à?Đồ dễ ghét!

Thật không may là đúng lúc Chae Gyong đang ngó chăm chăm về phía Shin với ánh mắt mang hình viên đạn thì anh chàng vừa mới cười nói sôi nổi đó bất thần chuyển hướng nhìn từ Jessica sang cô nàng với tốc độ nhanh hơn ánh sáng khiến cho Chae Gyong chẳng làm sao mà che giấu kịp tia nhìn hậm hực của mình.Cô nàng vừa lấy lại vẻ mặt tỉnh bơ như thường thì thấy Shin đã đứng trước mặt từ khi nào.

_Cô nhìn tôi cứ như thể đang muốn giết chết tôi không bằng vậy,mà chắc là tôi đoán không lầm đâu nhỉ?_Shin cười ranh mãnh_Có muốn rủa xả hay trút giận vào tôi thì cố đợi qua Giáng sinh đi,bây giờ tôi vẫn còn nhiều việc phải làm mà!

_Cái gì...?

_Đứng dậy và tiếp tục!_Chae Gyong còn chưa tìm được lời nào để phản bác lại thì Shin đã đưa tay kéo cô nàng đứng lên bắt đầu hành trình gian khổ do anh chàng cố tình sắp đặt.

....
_Kiễng chân lên đi...chút nữa,được rồi!
...
_Vươn tay cao lên!
...
_Ngã người về phía sau...,ừ tốt đó!Sợ cái gì chứ,có tôi đứng phía sau đỡ rồi,đừng lo!Người lo là tôi mới phải!
...
_Đã nói là bên trái trước,không phải hướng đó!Quay người lại dùm đi cô nương!
...
_Thêm lần nữa,lần này phải cố gắng nhớ hết đấy nhé!
...

2 tiếng nữa trôi qua trong sự nỗ lực hết mình của Chae Gyong và biết bao nhiêu công sức của Shin đổ ra trên sàn tập,và kết quả cũng vì vậy mà có vẻ khả quan hơn_cô nàng đã tập được gần hết mọi động tác khó và chỉ cần cố gắng thêm một chút để phối hợp cùng những người trong nhóm mà thôi.

_Về thôi,hôm nay như vậy là đủ rồi!_Shin ra hiệu dừng lại buổi tập khiến cho tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm sau một ngày quá là kiệt sức.

_Woa,cuối cùng cũng được ân xá!_Hyun Joong không nén nổi nụ cười toe toét của anh chàng khi đã thoát được cô nàng Yoona,dù phải lãnh thêm 20 cú giẫm vào chân bất kể vô tình lẫn cố ý.Ngoài anh chàng ra thì chẳng ai còn đủ sức để nói thêm câu nào nữa,Eru vốn thường ngày hay lanh chanh láu táu giờ cũng chỉ đủ tỉnh táo để vẫy tay tạm biệt Shin và Chae Gyong mà thôi.

_Tụi này về trước đây,bye bye!_Anh chàng khoác vai Hero và Ryan ra khỏi cửa,riêng Hero vẫn cố nán lại cười với Jessica một cái trước khi bị lôi tuột khuất tầm nhìn của cô nàng.Căn phòng vắng vẻ giờ đây chỉ còn lại Shin,Chae Gyong và Jessica.

_Shin,mình có thể gặp cậu một lát được không?_Sau cùng Jessica tiến lại gần Shin thì thầm để tránh bị Chae Gyong nghe lỏm được.

_Ơ..._Anh chàng chưa kịp trả lời thì thì tiếng chuông cửa đã reo lên ầm ĩ át cả tiếng của Jessica vừa mới nói điều gì đó.

_Đợi mình một lát!_Shin quay lại nói với Jessica rồi nhanh nhẹn ra mở cửa xem còn ai đến quấy rầy vào cái giờ trễ muộn này nữa.

Thật bất ngờ,kẻ đó chẳng ai xa lạ mà chính là anh chàng đã đụng độ với Shin từ thưở nảo thưở nào xa xưa lắm rồi.Và cũng chính vì lâu như vậy mà anh chàng phải mất tới 5 phút mới ngờ ngợ nhận ra gương mặt quen quen của người đó.

_Cậu là...bạn của Chae Gyong?

_Phải,tôi đến để gặp cô ấy!_Yul lạnh lùng đáp lại,không thèm giả vờ tỏ ra thân thiện hay niềm nở với Shin lấy một tẹo làm anh chàng bực mình hết sức.

_Giờ này hả?

_Ừ!Tôi biết cô ấy ở đây mà!Vậy phiền cậu vui lòng tránh chỗ dùm cho!_Yul vừa định gạt Shin ra khỏi cửa để xông vào trong thì anh chàng đã kịp ngăn lại với vẻ mặt cũng lạnh lùng không thua kém sát thủ là mấy.

_Xin lỗi!_Shin nhìn xoáy vào Yul bằng ánh mắt cực kỳ lãnh đạm_Tôi không cho phép cậu tự tiện tự ý ra vào chỗ này!Nếu muốn gặp bạn của cậu thì hãy lo mà gọi điện trước khi đến,ở đâu có cái kiểu đến đột ngột như thế?Vậy là bất lịch sự lắm đó!

_Cậu..._Yul nắm tay lại thật chặt như chỉ muốn thoi cho kẻ ngáng đường trước mặt mình một cái thật đau ngay tức thì,nhưng dù sao thì anh chàng cũng chưa ngốc tới mức tự phá vỡ hình ảnh của mình trong mắt Chae Gyong.

_...

_Thôi được!Cậu có thể chuyển lời giúp tôi hay không?

_Như vậy tốt hơn rồi đấy!_Shin cười nửa miệng_Lịch sự luôn luôn gây ấn tượng tốt,dù rằng với tôi thì cái ấn tượng về cậu đã tan tành từ lâu rồi!

Nói rồi anh chàng tằng hắng gọi vào trong bằng cái giọng mang hương vị của mật ong nấu với đường phèn,bởi vì Shin là người hiểu hơn ai hết cái kết quả mỹ mãn mà nó sẽ đem lại trong ít giây nữa thôi.

_Cưng ơi!Ra đây nào!

Shin chẳng phải đợi lâu,chỉ 2 giây sau là một giọng nói ngọt ngào tương đương với cái giọng mà anh chàng vừa cất lên đã đáp lại ngay lập tức:

_Gì vậy,anh yêu?_Chae Gyong hiện ra ở cửa với vẻ mặt trìu mến...hơi bị giả tạo,nhưng với Shin thì nhiêu đó cũng là quá đủ để cho Yul đo ván mà không cần tốn nhiều công sức.Chẳng là cô nàng đang tìm cơ hội để trã đũa cả Jessica lẫn Shin mà,thế nên chẳng còn dịp nào tốt hơn dịp này được nữa.Và Chae Gyong rất lấy làm hả hê khi nhìn thấy vẻ mặt như vừa bị tạt một xô nước đá lạnh của Jessica bây giờ.Ánh mắt cô nàng nheo lại đầy căm phẫn còn môi thì mím chặt lại vì tức tối.

Đúng như dự đoán của Shin,vẻ mặt Yul bây giờ không thể miêu tả bằng từ ngữ nào để tương xứng với những cảm xúc trộn lẫn vào nhau đang âm thầm cuộn xoáy trong con người anh chàng.Thất vọng,bất ngờ,tức giận,chỉ một ánh mắt của Yul cũng đủ để thiể hiện tất cả những thứ đó.

_Yul...!Cậu..._Chae Gyong đưa tay lên bịt miệng như thể vừa mới lỡ lời nói ra điều gì đó đáng lẽ không nên nói,nhưng trước khi cô nàng kịp thanh minh hay giài thích thì Yul đã quay đi vội vã mà không cần nghe thêm bất cứ điều gì quá sức chịu đựng của mình nữa.

_Yul!Đợi mình với...!_Chae Gyong cố chạy theo bắt kịp Yul nhưng anh chàng đã đi xa lắm rồi,đến khi bóng dáng cao gầy trong chiếc monteau đen thẫm hòa vào màu trắng của tuyết đang rơi dữ dội và biến mất hẳn trong tầm mắt.

_Chúng ta về thôi!_Shin đến bên lặng lẽ đưa Chae Gyong trở lại phòng tập chuẩn bị hồi cung,trông vẻ mặt tê tái của cô nàng như đang muốn bệnh tới nơi.


..........................

Chae Gyong nhìn chăm chăm vào màn hình điện thoại của mình,vẫn chẳng có cuộc gọi nào hiện ra cả.Cô nàng đã cố gắng gọi cho Yul từ chiều đến giờ nhưng không ai bắt máy,tin nhắn cũng không trả lời,có lẽ lần này Yul đã nổi giận thật rồi.Thực ra Chae Gyong chỉ định đùa với Shin mà thôi,nhưng không ngờ lại bị Yul nghe thấy tất cả,thế nên cô nàng cũng tự cảm thấy mình đáng trách gấp ngàn lần những gì mà Yul đang nghĩ.Làm sao điều đó có thể ngẫu nhiên xảy ra được cơ chứ?

_Cậu ta vẫn không chịu nghe điện thoại của cô à?_Giọng của Shin bất thần vang lên ở ngưỡng cửa làm Chae Gyong giật mình ngẩng lên,rồi cô nàng lại thở dài thườn thượt.

_Ừ!

_Yên tâm đi,cậu ta giận lâu thế nào được?Con trai mà giận dai là hẹp hòi lắm!

_...

_Tin tôi đi,tôi cũng là con trai mà,bởi vậy cô không hiểu cậu ta bằng tôi đâu!_Shin nhe răng cười an ủi Chae Gyong rồi đi hẳn vào trong phòng.

_Có lẽ vậy!Tôi sẽ giải thích với Yul sau vậy!_Cô nàng ủ ê đáp.

_Cậu ta tên là Yul à?

_Phải,có gì sao?

_À,không..._Shin nhún vai_Một cái tên đáng nhớ!

_Mà khoan đã,sao anh lại vào đây?

_Tôi đến để xem thử cô có chăm chỉ tập dợt không ý mà!

_Nè!Anh biết bây giờ là mấy giờ rồi không hả?_Chae Gyong sửng sốt hết ngó đồng hồ rồi tới Shin_9g tối rồi đó!

_Mấy bữa tôi thấy cô thức khuya hơn nhiều,đừng có viện cớ!

_Cái gì?Bây giờ cũng phải tập nữa sao?Cũng chỉ vì anh mà cái lưng yêu quý của tôi sắp sửa gãy làm đôi rồi đây này!

_Cũng chỉ vì cô mà cái cổ họng của tôi rất hết rồi đây này,chẳng biết còn hát hò gì được không đây?_Anh chàng làm bộ nói giọng lo âu xạo sự.

_Anh đừng có gạt tôi!

_Giờ nói tóm lại có tập không thì bảo?_Shin lại gần cô vợ yêu dấu với bộ dạng hăm he đáng ngờ hết sức.

_Không!_Chae Gyong bướng bỉnh lắc đầu,dù rằng cô nàng đã bắt đầu thấy...hơi lo lo.Cái vụ trả đũa nghẹt thở của Shin hôm nọ vẫn còn chưa hề phai mờ chút nào trong tâm trí của cô nàng.

_Nhớ đừng có hối hận đấy nhé!

Anh chàng chỉ vừa lăm le đến gần hơn chút nữa thì cô nàng nhát gan đã giơ tay đầu hàng.

_Được rồi!Tôi sẽ tập mà!

_Ừ,tốt đấy!Cô ngoan hơn tôi tưởng !_Shin nhe răng cười tinh quái rồi kéo Chae Gyong đứng dậy.
...
Suốt buổi tối hôm đó,hai người miệt mài tập mãi tới khuya,ngoài kết quả tốt đẹp là Chae Gyong đã tiến bộ lên rất nhanh thì một điều nữa cũng rất đáng được kể tới là sự thân thiết giữa Shin và Chae Gyong cũng đã tăng lên ở một mức vô cùng ấn tượng.Dường như có điều gì đó âm thầm đã thay đổi từ giờ phút đó...


..........................

Đêm Giáng sinh...

Trường trung học Yoon Joo chưa bao giờ chứng kiến một buổi lễ hội nào tưng bừng rực rỡ đến vậy,khách mời ra vào từng đoàn nườm nượp,phần lớn cũng là nhờ vào danh tiếng nổi trội của cặp đôi đẹp nhất và cũng là duy nhất ở đây_vợ chồng Công chúa và Phò mã đương triều.Số lượng học sinh tham gia vốn chỉ giới hạn trong trường và vé mời cũng phát rất hạn chế,nhưng rồi chẳng biết làm cách nào đó mà những học sinh trường khác ở Seoul cũng chen chân vào tham dự.Thế nên phần đầu của buổi tiệc đã xảy ra khá nhiều vụ lộn xộn và cãi cọ vì ai cũng muốn được vào trong,cuối cùng phải huy động gấp đôi lực lượng cận vệ mới giải tán được đám đông ồn ào ngoài cổng.Sở dĩ có cảnh náo loạn đó là vì thông tin về buổi trình diễn đặc biệt trước khi tốt nghiệp của nhóm 5S cùng với một girlband đình đám không biết do ai tiết lộ mà đã làm cho tất cả mọi người háo hức muốn đến tận mắt chiêm ngưỡng xem nó hoành tráng ra sao.

Trong đại sảnh,một cây thông lớn treo đầy những món đồ trang trí lấp lánh và cả đám tuyết bằng bông gòn rơi lả tả xuống từ trần nhà.Những dãy bàn dài phủ khăn trắng và đỏ_màu của Giáng sinh_ xếp dọc theo chiều dài căn phòng thênh thang,bên trên chất đầy mocktail và bánh ngọt thơm phức.Từng nhóm học sinh đứng tụ tập gần sâu khấu tranh nhau chỗ tốt nhất,trong đó có vô số các nữ sinh đang khoái chí ngắm nghía tấm poster của nhóm 5S được trưng bày ở hai bên.Có cô nàng còn thử gỡ tấm poster ra làm của riêng nhưng bị bắt gặp nên đành tiếc nuối bỏ ý định.

Được làm phò mã - Fanfic - ,

_Cố lên!_Ryan vỗ vai từng anh chàng và tổng động viên lần cuối cùng trước khi chính thức trình diễn.Đối với 5S thì chuyện này đã quá quen thuộc rồi nên chẳng cần phải lo âu gì nữa,nhưng với những cô nàng lần đầu xuất hiện trước đám đông thì quả là một áp lực khổng lồ.Ngay cả cô nàng Jessica vốn tự tin bản lĩnh nhất cũng phải nhíu mày căng thẳng và quên luôn sự có mặt của Shin trong phút chốc.

_Bình tĩnh lại,không có gì phải lo cả!_Shin trấn an những người khác và lại gần bên Chae Gyong,gương mặt của cô nàng đã trở nên tái xanh đến tội nghiệp_Cô có sao không?

_Không...!_Chae Gyong lắc đầu với vẻ kiên quyết không thuyết phục lắm.

_Đừng lo,tôi sẽ đứng sau cô mà!Nếu có rắc rối gì thì lùi lại phía sau,Jessica sẽ thế cho cô,hiểu không?

Cô nàng bồn chồn gật đầu.

_Đi thôi!_Tiếng của Ryan vang lên làm tim của Chae Gyong rớt bịch xuống bao tử,cô nàng đứng dậy và đi theo cả nhóm như người mộng du,không biết mình đang đi đến thiên đường hay địa ngục nữa.Đã vậy rừng người trước mặt cùng với tiếng la hò cổ vũ vang dội càng làm cho Chae Gyong mất tinh thần thậm tệ.

Nhưng chỉ cần nhớ đến nụ cười cùng lời động viên của Shin là Chae Gyong như quên hết mọi thứ và bằng nỗ lực của mình,cô nàng đã chinh phục tất cả khán giả bên dưới đến nỗi làm lu mờ cả hình ảnh của Jessica vốn nổi trội hơn hẳn về cả giọng hát lẫn vũ đạo.

10 phút trôi qua trong sự im lặng ngưng đọng của những đôi mắt đang chăm chú dõi theo từng chi tiết của màn trình diễn xuất sắc mà họ được tận mắt nhìn thấy.Bỗng dưng đến phút cuối...

Shin là người đầu tiên phát hiện ra có sự cố gì đó với Chae Gyong bởi vì anh chàng đang đứng sau và luôn chăm chú dõi theo từng động tác của cô nàng trong hồi hộp căng thẳng.Nhất định là có điều gì đang xảy ra khiến Chae Gyong bỗng dưng loạng choạng mất thăng bằng trong màn vũ đạo cuối cùng,đội hình nhóm 5S đã có ít nhiều sai lạc vì sự cố này.Và rồi trong ánh đèn thoáng qua Shin chợt nhìn thấy vấn đề ở vị trí đứng của Chae Gyong,một vật gì đó có đầu nhọn hoắt đang chĩa lên một cách nguy hiểm đối với gót giày của cô nàng.

Trong 5 giây ngắn ngủi,Shin lao tới vừa kịp lúc để đỡ lấy Chae Gyong khi cô nàng giẫm phải đầu nhọn đó và suýt té bật về phía sau.Màn trình diễn đã kết thúc nhưng Chae Gyong vẫn còn tựa vào vòng tay của Shin,ánh mắt hai người tình cờ chạm nhau và dừng lại như bất tận...

May mắn là không ai hay biết gì về sự cố vừa xảy ra cả,họ cứ ngỡ đó là một điệu nhảy ấn tượng để kết thúc cho buổi trình diễn,thế nên cả đại sảnh vang dội tiếng vỗ tay cùng những lời tán tụng trước hình ảnh lung linh lộng lẫy ngàn năm có một của Phò mã và Công chúa.Không ai thấy và cũng chẳng ai hay biết đến vẻ bực tức của Jessica vì kế hoạch làm Chae Gyong bẽ mặt trước bao người đã thất bại cay đắng.

Ở một góc của đại sảnh,Yul nhìn đăm đăm về phía sân khấu và lặng lẽ bỏ ra về trước khi Chae Gyong kịp nhìn thấy mình...

TOP

Episode 49:

11g30 đêm...

Yul đi đi lại lại trong phòng mình với tâm trạng không thể nào bực bội hơn nữa.Ban nãy khi vừa mới về đến nhà anh chàng đã nổi nóng tới mức gạt hết tất cả những thứ có trên bàn xuống đất_kể cả khung hình lưu giữ nụ cười rạng rỡ của Chae Gyong bên cạnh Yul vào ngày tốt nghiệp 3 năm về trước.Tấm kính đã vỡ tan tành và để lại một vềt cắt sâu hoắm trên tay Yul khi anh chàng vội vã cúi xuống nhặt nó lên với sự hối hận muôn vàn.Nỗi bực tức vô cớ đã biến mất từ khi nào không biết,chỉ còn lại một khoảng trống lớn trong lòng Yul mà không gì có thể lấp đầy.Nụ cười của Chae Gyong vẫn luôn ấm áp và trìu mến chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí của Yul,nhưng chỉ cần nghĩ đến việc cô nàng cũng mỉm cười ngọt ngào như vậy với cái kẻ đáng ghét được gọi là Phò mã kia thì Yul lại thấy tức không chịu nổi.Đã vậy lại còn...

Gì vậy,anh yêu?

Yul mệt mỏi vùi đầu trong gối,cố nhắm mắt để xua đuổi hình ảnh Chae Gyong đang tựa trong tay Shin ở buổi tiệc quái quỷ ban nãy ra khỏi đầu.Nhưng mãi mà cái cảnh không được mong muốn nhìn thấy nhất vẫn cứ loanh quanh luẩn quẩn trước mắt Yul một cách sống động đến mức khó tin.Và đây là lần đầu tiên Yul nhận ra những nỗ lực của mình đã thất bại một cách thê thảm,ai nói là chỉ cần cố gắng thì sẽ thành công cơ chứ?Điều đó chẳng đúng chút nào,ít ra là với tình cảnh hiện giờ của Yul.

Nhưng có khi nào anh chàng tự hỏi tại cớ làm sao mà mình phải lao tâm khổ tứ chỉ vì một nụ cười của Chae Gyong dành cho kẻ khác,có nhất thiết phải tức giận như vậy không?Chae Gyong là bạn thân của Yul suốt 10 năm qua,cô ấy chưa bao giờ đi quá khoảng cách được đặt ra bởi tình bạn của hai người,chỉ là bạn,chỉ như vậy thôi...

Thế nên nếu như muốn trách thì phải trách Yul bỗng dưng nổi giận với Chae Gyong mà không có lý do gì chính đáng hết,ngoại trừ...anh chàng đang ghen.Mà lý do này nói ra mới thật khôi hài,Yul đã bao giờ nhận ra rằng mình thích Chae Gyong đâu (ít ra là cho tới trước lúc bắt gặp cảnh thân mật của cô nàng với Shin) và Chae Gyong thì cũng chỉ xem Yul như bạn bè bình thường,đơn giản vậy thôi.Thế thì tại sao cứ phải tự hành hạ mình bằng cái lý do lãng nhách đó chứ?

Càng nghĩ Yul càng thấy mình tệ hại.Và cuối cùng anh chàng đành nhượng bộ dẹp bỏ tự ái để cầm đến chiếc điện thoại đã ghi lại hàng chục cuộc gọi nhỡ cùng với tin nhắn đến từ số của Chae Gyong suốt từ hôm qua tới giờ.Cô nàng có lẽ biết Yul đang giận nên cũng không cố gắng liên lạc thêm lần nào nữa,và bỗng nhiên điều đó lại khiến Yul thấy chột dạ.Anh chàng tự nhủ sẽ gọi điện làm hòa với Chae Gyong và vui vẻ như xưa,nhưng không phải lúc nào mọi chuyện cũng suôn sẻ thuận lợi như Yul mong muốn...

"Số điện thoại này hiện thời không liên lạc được,xin vui lòng gọi lại sau."

Yul nhìn trân trối vào màn hình điện thoại như thể không tin rằng cơ hội của mình lại ngắn ngủi đến vậy,khi Chae Gyong gọi anh chàng đã cố tình phớt lờ,để rồi đến bây giờ mới thấu hiểu cảm giác chờ đợi là mệt mỏi như thế nào.Và Yul biết,mình sẽ còn phải day dứt suốt đêm nay với cảm giác áy náy đối với Chae Gyong...


............................

Rời khỏi buổi tiệc,cả Shin và Chae Gyong đều mệt đứt hơi vì phải tiếp quá nhiều người và cười nói đến nỗi cứng cả hàm,được làm người nổi tiếng đôi khi cũng mệt như thế đây.Chính vì lý do đó nên cả hai người về đến cung mà không nói với nhau bất cứ lời nào nữa,Shin thì phờ phạc cả người còn Chae Gyong thì đờ đẫn tới mức chưa ăn được gì suốt buổi tiệc cả.Mà cô nàng cũng chẳng muốn ăn uống bất cứ thứ gì trong lúc bị sụt sịt vì cảm lạnh và hắt hơi liên tục.Có lẽ do chiều qua chạy theo Yul ngoài trời lạnh căm căm nên Chae Gyong đổ bệnh cũng nên.

_Đem món gì cho cô ấy nhé!_Shin ái ngại bảo với bà Tổng quản phục vụ rồi quay trở về phòng,trông bộ dạng của anh chàng thì chỉ muốn đi ngủ càng sớm càng tốt mặc dù cũng chưa có miếng gì vào bụng cả.Nhưng dẫu sao sức chịu đựng của con trai cũng giỏi hơn con gái gấp nhiều lần,vậy nên Shin cũng chẳng lấy đó làm phiền.

_Thưa điện hạ,Công chúa nói là không muốn ăn ạ!_Bà Tổng quản trở lại báo cáo với Shin khi anh chàng chỉ vừa mới đặt nửa phần lưng xuống giường còn hai mắt thì đã díp lại hoàn toàn.

_Được rồi,đưa cho tôi vậy!_Anh chàng uể oải ngồi dậy đỡ lấy khay đồ ăn bày biện đủ thứ món ngon lành nóng sốt rồi lừ thừ đi qua phòng Chae Gyong.Cô nàng đang nằm ủ rũ trong cái kén bông dày sụ của mình và mở mắt nhìn Shin với vẻ ngạc nhiên.

_Anh chưa ngủ sao?

_Sắp sửa rồi,nhưng mà nghe nói cô không chịu ăn gì hết nên tôi đành phải từ bỏ giấc ngủ tuyệt vời của tôi để qua đây dỗ dành cho trẻ biếng ăn!Ngồi dậy nào!_Shin đặt cái khay cạnh chỗ của Chae Gyong rồi đỡ cô nàng ngồi dậy.

_Tôi không đói thiệt mà!_Chae Gyong nhìn những món ăn trước mặt với vẻ hờ hững.

_Không đói cũng phải ăn,không thì lại đổ bệnh bây giờ!

_Bệnh rồi chứ còn gì nữa...ắt xìiiiii!_Như để chứng minh cho lời tiên đoán như thần của Shin,cô nàng hắt hơi liên tù tì không kịp thở.

_Từ từ !_Shin bật cười đưa tay lên trán Chae Gyong_Cũng hơi ấm đầu một chút thôi,đừng có phóng đại lên chứ!

_Thiệt mà,anh không tin thì thôi..._Cô nàng dỗi hờn hệt như chú mèo con.

_Có ai nói gì đâu?Cô thật là...Nếu không ăn thì mất công phải uống Kiddi Pharmaton đó,nghe nói thuốc đó đắng kinh khủng ấy!

_Cái gì?Tôi là con nít hay sao mà phải uống cái đó chứ?_Chae Gyong quạu quọ la lên.

_Được rồi,ăn cái này nhé,nhìn đẹp quá chừng luôn!_Shin xuýt xoa đưa một dĩa thịt nướng trông cực kỳ hấp dẫn và cố ý thổi mùi hương đặc trưng thơm nức của nó về phía Chae Gyong._Thơm quá,cô mà không ăn là tôi dành hết đấy nhé!

_Có mà!_Chae Gyong hấp tấp quên ngay tật lười ăn của cô nàng và nhận chén cháo nóng hổi từ tay Shin,nhưng cô nàng vội vàng rụt tay lại ngay tức thì_Nóng quá,sao mà tôi cầm được đây?

_Vậy thì đưa đây,tôi đút cho!_Shin hăng hái nhận lãnh nhiệm vụ cao cả_Nói A đi nào!

_Aaaaaa!_Cô nàng há miệng và nhắm tịt mắt lại,trông đáng yêu hết sức.

_Hihi,dễ thương quá!_Shin cười vui vẻ và tiện tay bẹo má cô vợ yêu dấu một cái.

_Ui da,đau mà!_Chae Gyong phụng phịu hờn dỗi,nhưng thực ra thì cô nàng...đang rất hài lòng vì được nựng yêu.

_Đừng có làm bộ nữa đi,chỉ là một cái nhẹ hều thôi!

_Vậy để tôi làm lại với anh thử coi anh có thấy đau không biết liền!

_Thì muốn gì cũng phải ăn hết chỗ này đi rồi tính sau!_Shin tìm cớ hoãn binh,anh chàng đó thừa biết là cô vợ yêu dấu của mình ngây thơ tới mức nào.

_Được,tha cho anh đấy!_Chae Gyong nhoẻn miệng cười và ăn hết muỗng cháo cuối cùng của Shin,rồi cô nàng chợt nhớ ra điều gì đó._Mà khoan đã,anh cũng chưa ăn gì mà phải không?

_Không cần đâu..._Shin chưa nói hết câu thì Chae Gyong đã gắp một cuốn kimpak kề sát miệng anh chàng với nụ cười thân ái.

_Tới lượt tôi đút cho anh nhé!

_Hả?_Shin ngớ người hết nhìn từ Chae Gyong sang miếng cơm cuộn,bỗng dưng anh chàng nhận ra là mình...đang đói bụng khủng khiếp.

_Nói A đi!

_Aaaa!_Shin há miệng ra ,nhưng chờ mãi mà...chẳng thấy gì.?Tới lúc ngó lại thì Chae Gyong đã ăn hết rồi còn đâu.

_Ê,cô ăn gian!Ban nãy tôi có làm như vậy đâu chứ!_Shin cự nự trong khi cô nàng thì cười khúc khích.

_Ai biểu anh tham ăn làm chi!

_Đâu có đâu!

_Được rồi,lần này là thật đấy!Nói A đi!

_Không tin cô nữa,tự tôi gắp cũng được chứ bộ!

_Không!_Chae Gyong cất khay đồ ăn qua phía bên kia của cô nàng và bướng bỉnh lắc đầu.

_Nè,đừng để tôi dùng biện pháp mạnh nhe!_Shin hăm he.

_Thử đi,tôi không sợ đâu!_Cô nàng le lưỡi trêu lại Shin khiến anh chàng cay cú hết sức,và đành thực hiện lời đe dọa của mình.

_Đưa hay không?_Shin vừa nói vừa cù Chae Gyong làm cô nàng cười lăn lộn suýt rớt khỏi giường.

_Á,đưa....mà....đừng....!_Chae Gyong chịu thua và để Shin lấy lại khay đồ ăn,nhưng trong lúc anh chàng đang với tay đến đó thì cô nàng đã tụt xuống bên kia và nhấc cái khay chạy biến đi chỗ khác.

_Đứng lại mau!Đứng lại cho tôi!_Shin gào lên và đuổi theo cô vợ lém lỉnh,lúc này mới thấy chiều cao của anh chàng là có lợi.Chỉ 1 phút sau là Chae Gyong đã bị tóm lại và cái khay cũng thuộc về Shin,nhưng có điều...

Chẳng biết vì sàn nhà quá trơn hay vì ông trời muốn thử thách Shin mà vừa lúc anh chàng bắt được Chae Gyong thì cả hai đều té nhào xuống ghế sofa êm ái,và tình huống đó mới thật...khó xử cho Shin.

Anh chàng chợt nhận ra mình đang kề sát mặt Chae Gyong,cảm nhận được sức nóng lan tỏa từ cơn sốt của cô nàng và cả hương thơm thoang thoảng từ làn tóc mát rượi làm Shin thấy mình như đang lạc vào thế giới nào đó không hề có thực trên đời.Còn Chae Gyong sau phút bất ngờ chợt nhận ra tim mình đập loạn xạ không cách nào kiểm soát nổi,có lẽ có điều gì lạ lùng vừa mới ập đến trong lòng của cả hai người thì phải...

Tại sao đến tận bây giờ Shin mới có thể nhận ra rằng vợ mình cực kỳ xinh đẹp nhỉ?

TOP

h3h3...^^...hay wé!!ngay đoạn hấp dẫn bạn oai!!post típ nhanh đi nha....mính chờ đóa nha...cố gắng lên..!!

TOP

Episode 50:

Thấm thoắt mà mùa đông đã trôi qua nhường chỗ cho ánh nắng của mùa xuân rực rỡ tràn về,mặt trời lan tỏa sưởi ấm cho những con đường phủ tuyết trắng xóa và đem lại sự hồi sinh kỳ diệu cho vạn vật sau giấc ngủ đông lạnh lẽo dài thật dài.Trên cành cây khẳng khiu,những chồi non xanh biếc đã bắt đầu nhú lên đầy sức sống,tuyết thưa dần và cuối cùng là biến mất,để cho không khí mát lành của ngọn gió mùa xuân lấp đầy từng ngõ ngách của phố phường.Người người lại nô nức tưng bừng mua sắm chào đón ngày Tết truyền thống đang tới gần kề.Trẻ em tung tăng khắp phố trong những bộ áo hanbok bé xíu đủ màu sắc,gương mặt ai cũng tràn ngập niềm vui rộn ràng và dường như đã rũ bỏ tất cả phiền muộn năm cũ lại phía sau.Bởi vì một năm mới hy vọng tốt lành đang đến gõ cửa mọi nhà...

Trong Hoàng cung cũng đang tất bật nhộn nhịp chuẩn bị cho nghi lễ quan trọng đón năm mới,mùa xuân năm nay càng đặc biệt hơn mọi năm vì Hoàng tộc đã có thêm thành viên là tân Phò mã trẻ tuổi.Vì vậy Shin chẳng hề cảm thấy ngạc nhiên chút nào khi bỗng dưng bị túm lấy và bắt học đủ thứ nghi thức rườm rà phức tạp từ thời Choson,Park Che hay thời nào đấy mà dù cho anh chàng có cố tập trung cách mấy cũng không sao nhớ cho nổi.Chae Gyong thì tương đối thảnh thơi hơn bởi vì cô nàng vốn đã quá quen với những nghi lễ trọng đại từ khi còn nằm nôi nên có học thêm cũng chẳng ăn nhập gì.

Cuối cùng thì buổi lễ cũng được tiến hành một cách nghiêm chỉnh và không xảy ra bất cứ sai sót nhỏ nào,chính vì vậy mà Quốc vương vô cùng hài lòng về chàng rể của mình và còn rộng lượng mở lòng cho anh chàng được phép về thăm nhà_dĩ nhiên là phải có cả cô nàng Chae Gyong đi cùng nữa.(Ai bảo người xưa đặt ra cái lệ bất công" xuất giá tòng phu" làm gì?)

_Công chúa,trong thời gian ở nhà chồng con phải tỏ ra ngoan ngoãn và mẫu mực đấy,biết không?_Hoàng hậu căn dặn Chae Gyong một cách nghiêm túc,còn Shin thì cố nín cười trước lời dặn mà anh chàng biết tỏng là cô nàng đó còn khuya mới nghe theo.Mặc dù sống chung một nhà chưa lâu nhưng Shin đã rành tính cách bướng bỉnh hay làm hỏng chuyện của vợ mình quá rồi,còn gì để không hiểu nữa chứ!Thế nên anh chàng vô cùng ngạc nhiên khi thấy Chae Gyong ngoan hiền gật đầu vâng lời.

_Dạ,con biết rồi!Hoàng hậu đừng lo ạ!_Nói rồi cô nàng nhìn qua phía Shin và lém lỉnh nói thêm_Chắc chắn Phò mã sẽ giúp đỡ cho con rất nhiều mà!Phải vậy không,Phò mã điện hạ?

_Hả?_Shin ngớ người ra trước cái danh xưng trang trọng mới được nghe lần đầu từ miệng của cô nàng_À,đúng vậy!Con nhất định sẽ giúp Công chúa làm tròn bổn phận của con hiền dâu thảo ạ!

_Hihi,sao hôm nay Công chúa và Phò mã khách sáo với nhau quá vậy?_Thái hậu che miệng cười khúc khích còn Quốc vương và Hoàng hậu thì lại tỏ ra cực kỳ hài lòng.

_Thôi được,vậy hai con hãy khởi hành đến nhà của Phò mã đi.À,nhớ chuyển lời hỏi thăm của chúng ta đến ba mẹ con luôn thể nhé!

_Vâng!Con sẽ ghi nhớ ạ!_Shin lễ phép đáp lời Hoàng hậu rồi cùng Chae Gyong lui ra ngoài.


.....................

_Này,anh lấy đâu ra cái câu "con hiền dâu thảo" đó?_Chae Gyong cười khúc khích trêu Shin.

_Vậy cô lấy đâu ra cái ngữ "Phò mã điện hạ" đó?Tôi nghe không quen!_Shin nói tỉnh bơ_Sau này nếu có thể tránh được thì làm lơn làm phước gọi tên tôi là được rồi!

_Tại vì trước mặt mọi người mới vậy thôi,chứ bình thường làm gì có!_Cô nàng cãi lại_Mà sao tôi thấy anh có vẻ không vui khi được về nhà vậy?Nếu là tôi thì tôi sẽ mừng hết lớn luôn!Đừng có để tôi phải thấy bộ dạng ủ ê của anh vào một ngày đẹp trời như hôm nay chứ!

_Ai bảo cô nhìn mặt tôi làm gì?Đi mà nhìn ngày đẹp trời của cô ý!

_Thật là...sao lại có người nóng tính như anh cơ chứ?_Chae Gyong chau mày nhăn nhó_Nếu tôi cãi nhau với anh thì coi như suốt năm nay tôi sẽ xui tận mạng,vậy nên đừng có coi sự im lặng của tôi đồng nghĩa với việc nhượng bộ đấy!

Nói rồi cô Chae Gyong quay ngoắt ra cửa kính và không thèm ngó Shin suốt cả quãng đường còn lại.Mà xem ra việc đó cũng thật vô ích,bởi vì cho dù có nhìn đi đâu chăng nữa thì trước mắt cô nàng cũng chỉ phảng phất hiện ra gương mặt của anh chàng mà thôi.Nhưng là hình ảnh của ngày hôm qua cơ,một anh chàng Shin kiên nhẫn dỗ dành cho cô nàng từng muỗng một và còn cả cái khoảnh khắc bất ngờ ấy nữa chứ.Đành rằng những lúc nổi nóng Shin nổi quạu thì cực kỳ đáng ghét,nhưng khi đã dễ thương ôn hòa rồi thì cũng...chẳng ai bằng.Vậy thì muốn xua đi hình ảnh đáng ghét ban nãy thì chỉ còn cách nhớ ra thật nhiều hình ảnh dễ thương để mà bù trừ thôi.Có lẽ cách đó cũng hiệu quả một chút,bằng chứng là bây giờ cô nàng chẳng còn giữ vẻ nhăn nhó nữa mà thay vào đó là vẻ mơ màng hạnh phúc như đang đi trên mây chứ không phải đang ở dưới đất.Nhưng mà cũng kèm theo một khuyết điểm đáng kể là khiến cho Shin...mang vẻ mặt của một kẻ ngơ ngáo nhất thế gian,bởi vì anh chàng đang tự hỏi là tại sao lại có sự thay đổi 360 độ này?Dĩ nhiên là Shin chẳng bao giờ hiểu nổi tâm tư của con gái,và càng không biết gì về cô vợ thất thường của mình.Mà biết đâu như vậy lại tốt hơn,nếu mà tất cả bọn con trai đều hiểu tất tần tật con gái thì thế giới này đâu còn điều gì thú vị nữa,phải không?


.....................

_Nè,tới rồi!Cô có thể thôi mơ mộng và xuống đất được không?_Shin nhìn Chae Gyong với ánh mắt nửa lạ lùng nửa ngao ngán,còn cô nàng thì chợt bừng tỉnh khỏi cơn mơ để quay về thực tại.

_Ơ...Tới rồi sao?

Chae Gyong ngơ ngác nhìn quanh ngôi biệt thự trắng tinh sang trọng trước mắt,chẳng phải vì choáng ngợp trước vẻ đẹp của nó hay vì mang tâm trạng bỡ ngỡ của cô dâu mới lần đầu về nhà chồng mà là cô nàng đang nhớ xem tòa nhà có thay đổi gì không kể từ lần trước mình tới đây.(Chắc mọi người vẫn còn nhớ lần đó là khi nào đúng không?)

_Đi thôi!_Shin dẫn Chae Gyong bước vào cánh cổng to lớn,băng qua một khu vườn rộng thênh thang đang trổ hoa thơm ngát và dừng lại trước bậc thềm đá hoa cương bóng loáng.Anh chàng đưa tay gõ cửa.

_Shin,con về rồi à?_Mẹ của Shin xuất hiện gần như ngay tức thì ở ngưỡng cửa_phía sau là ba của anh_ và mỉm cười tươi tắn với Chae Gyong,cô nàng vẫn còn ngượng ngập vì "sự cố" lần trước nên chỉ cúi đầu không dám nhìn lên._Công chúa,thật thất lễ quá,chúng tôi không ngờ là hai người lại đến sớm như vậy nên không ra đón kịp thời,xin Công chúa thứ lỗi!

_Ơ!Vâng...Mẹ cứ gọi con như bình thường là được rồi!Con không muốn giữ cách xưng hô như trong cung đâu ạ!

_Vậy à?Thế thì hay quá!_Mẹ Shin thân tình cười niềm nở_Vậy cứ gọi con là con dâu nhé?

_Sao ạ?_Chae Gyong ngơ ngác nhìn qua Shin nhưng anh chàng đang bận lảng sang chỗ khác để tránh bị vạ lây,gì chứ anh chàng thì quá dư biết điều gì sẽ xảy ra nếu đưa vợ về nhà.Vậy nên cách tốt nhất là tránh được đằng nào thì tránh.

_Thôi,hai con mau vào trong đi!Cứ đứng đây là thể nào mẹ con cũng nói nữa cho xem!_Ba Shin xua tay ra hiệu cho cậu quý tử đưa con dâu mới vào trong phòng khách và quay sang bảo vợ_Bà đi nấu món gì thật ngon đãi hai con nhé!Nhớ hỏi trước xem khẩu vị của Công chúa thế nào?

_Con...con thì sao cũng được ạ!Ba mẹ đừng lo!_Chae Gyong hăng hái nói_Con chỉ muốn được đối xử như Shin thôi ạ!Ba mẹ cứ gọi con là Chae Gyong cho thoải mái!

_À...thế cũng được!_Ông gật gù_Shin à,con có phước lắm mới lấy được người vợ hiền lành như Chae Gyong đấy,cho nên con phải đối tốt với vợ con,nhớ chưa ?

_Sao cơ ạ?_Anh chàng giãy nãy khi nghe tới hai từ "hiền lành",nhưng vì chẳng tìm được lời nào để nói nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt._Vâng,con sẽ cố gắng hết mức có thể!(Vì ba Shin hơi lãng tai nên chỉ nghe được tới chữ "Cố gắng" mà thôi)

_Bữa trưa chuẩn bị xong cả rồi đấy,cả nhà vào đây đi!_Giọng của mẹ Shin vọng ra từ phòng ăn cắt ngang câu chuyện và vô tình giải thoát cho Shin khỏi trách nhiệm năng nề mà ba anh chàng mới giao phó.Cũng may là Chae Gyong không tỏ ra tự mãn vì lời khen đó chứ nếu không thì thể nào cũng tận dụng nó để...hiếp đáp anh chàng.

_Nhiều món ngon quá!_Cô nàng xuýt xoa reo lên khi nhìn thấy cơ man nào là bát đĩa được bày đầy trên bàn ăn,ngay cả trong cung cũng không chắc là có nhiều món như vậy dành cho 4 người ăn.

_Con cứ ăn tự nhiên đi nhé,đừng ngại gì hết!_Mẹ Shin ần cần nói với con dâu,bỏ quên luôn sự có mặt của cậu con trai đang trố mắt vì bỗng dưng bị phân biệt đối xử đẩy xuống hàng ưu tiên thứ hai.

_Vâng ạ!_Cô nàng nhanh nhẹn ngồi xuống chỗ của mình và chẳng thèm ngó tới Shin lấy một cái,trong mắt của cô nàng chỉ còn thấy mỗi đồ ăn mà thôi.Điều đó chứng tỏ lời tiên đoán của anh chàng sáng nay về lời nhắc nhở Chae Gyong "giữ đúng mẫu mực "đã đúng tới 101%.

_Ăn xong hai con cứ lên phòng nghỉ đi,mẹ đã dọn dẹp phòng-của-hai-con xong cả rồi đấy!

Lời nói của mẹ Shin vang lên giữa lúc cả nhà đang ăn tới món tráng miệng làm Shin mắc nghẹn luôn cái bánh bông lan thứ 3 còn Chae Gyong thì làm rớt chiếc muỗng inox trên tay cô nàng xuống nền đĩa sứ xinh đẹp và đánh một cái boong!

_Phòng của... hai con?_Shin sửng sốt lập lại với vẻ không thể nào tin nổi.

_Đúng vậy!_Ba anh đáp lại với vẻ mặt bình thản không có vẻ gì là đang đùa cả.

_Nhưng mà khoan đã..._Shin hấp tấp la lên_Nhà mình còn tới 4 phòng đang để trống lận mà,tại sao không...?

Vừa lúc anh chàng đang bận chỉ chỏ về phía Chae Gyong để nói nốt phần còn lại của câu phản đối thì tiếng chuông cửa đã reo lên lanh lảnh.

_Chắc là tụi nhỏ tới rồi đó!_Mẹ Shin vui vẻ nói với ba anh rồi lật đật chạy ra mở cửa trước vẻ mặt cứ ngây ra từng giây từng phút của cả Shin lẫn Chae Gyong.

_Là ai...?_Anh chàng vừa mới lên tiếng lại bị chặn họng giữa chừng vì cái âm thanh ồn ào đang ập tới sau lưng như vũ bão.Đến khi quay lại,Shin mới tá hỏa vì đám người đang hiện diện trước mắt mình bây giờ_nguyên cả bộ sậu 5S ,không sót thành viên nào.Nhưng điều đáng nói là trên vai anh chàng nào cũng vác theo một cái túi du lịch căng phồng như sắp sửa đi picnic.

_Dạ,tụi con chào hai bác ạ!_Hero toe toét cười với ba mẹ Shin rồi quay sang ngó bản mặt ngố tàu của Shin với vẻ hớn hở không cần thiết chút nào_Chào,Shin và Chae Gyong!

_Năm mới mạnh giỏi chớ?_Hyun Joong thò mặt ra sau lưng Eru nói chen vô.

_Ê...sao các cậu...

_Lại tới đây hả?_Ryan vui vẻ tiếp lời.

_À,là vì bọn tớ muốn tranh thủ thời gian để ở bên cạnh cậu càng nhiều càng tốt ấy mà!_Eru giải thích với vẻ chẳng thuyết phục cho lắm_Cậu biết đấy,từ khi cậu ở trong cung thì mấy khi tụi mình có dịp tụ tập với nhau!Cho nên đây là cơ hội không thể nào bỏ qua được!

_Đúng vậy!_Hyun Joong,Hero và Ryan đồng thanh xác nhận.

_Nhưng mà...

_Vì vậy mà mẹ đã để dành 4 phòng trống cho các bạn của con đó!_Mẹ anh chàng giải thích_Càng đông càng vui mà!

_Khoan đã...

_Thôi đừng có đuổi tụi này về mà,lỡ tới rồi là không đi đâu hết!_Hyun Joong cắt ngang lời Shin rồi lũ lượt theo chân 3 anh chàng còn lại đến ngồi vây quanh bàn ăn.

_Ôi,tụi mình đến trễ rồi!Đã qua bữa trưa rồi còn đâu!_Eru tiếc rẻ chép miệng.

_Đừng lo !Bác có để phần cho tụi con mà,biết tụi bây thể nào cũng tới!_Mẹ anh chàng lăng xăng dọn lại bàn ăn như cũ có Chae Gyong phụ giúp một tay.

_Cám ơn bác nhiều lắm,con đói muốn chết luôn!_Hero than vãn vớ lấy cái đĩa gần nhất và bắt đầu ăn một cách nhiệt tình,phớt lờ luôn vẻ mặt chưng hửng sửng sốt của Shin từ nãy giờ.

Anh chàng vẫn chưa hiểu ngọn ngành tất cả những chuyện này nghĩa là gì,ngoại trừ một điều rõ ràng như ban ngày:Mình sẽ phải ở cùng phòng với cô nàng Chae Gyong.Và hiện giờ thì cái sự thật hiển nhiên đó đang đập ầm ĩ vào màng tang của Shin với sức mạnh của búa tạ,dù rằng anh chàng đã tự an ủi mình rằng dù sao thì đây cũng chỉ là một tuần trăng mật thứ 2 mà thôi.Nhưng phải nỗi tuần trăng mật này lại kéo dài những... 1 tháng chứ không phải là 7 ngày!


.....................

Bữa ăn trưa hôm nay sao mà dài lê thê,cái tụi 4S tinh quái cứ lần khân mãi không chịu buông muỗng nĩa xuống cho Shin nhờ.Đã vậy đề tài bàn tán còn dẫn tới một lĩnh vực tai hại khác đối với cả anh chàng lẫn Chae Gyong,đó là khi Hero nói rằng chị dâu của anh chàng vừa mới sinh em bé,thế là mẹ của Shin ngay lập tức liên tưởng tới...cô con dâu của mình.

_Mẹ chỉ ước sao mau có cháu bồng bế càng sớm càng tốt,tới tuổi này rồi thì chỉ có mỗi thú vui với con cháu nữa thôi!_Mẹ Shin khéo léo nói bâng qươ như thể đang nói tới ai đâu chứ không phải con mình,nhưng Hyun Joong đã lanh chanh nói huỵch toẹt ra luôn.

_Vậy bác cứ hối thúc Shin mau có cháu cho bác bồng!

_Mẹ ơi,sao lại nói chuyện đó ở đây chứ?_Anh chàng hoảng hốt xua tay như thanh minh,Chae Gyong thì đã gần như đứng hình từ đời nảo đời nào rồi.

Ở bên kia bàn,rõ ràng là Eru và Ryan đang ráng nín cười muốn chết luôn,bởi vì Ryan vừa mới tọng một miếng bánh to tổ chảng vào miệng để khỏi phá ra cười còn Eru thì níu chặt lấy thành ghế và làm như đang ngắm nghía hoa văn thẩm mỹ.Nhìn cảnh đó sao mà Shin thấy ứa gan vậy không biết?Chưa hết,Hero chẳng thèm che giấu gì nữa mà cười rung rinh cả bàn kéo theo Hyun Joong làm đồng minh.Và điều tệ hại cuối cùng là cả bậc phụ huynh của anh chàng cũng tủm tỉm nhìn nhau đầy ẩn ý.

_Thôi,con lên lầu đây!_Shin ấm ớ đứng dậy đánh bài chuồn,không quên kéo theo cô vợ đang ngồi như phỗng._Mình đi thôi!

_Cho tụi này đi với!_Nhóm 4S la ó và lũ lượt kéo theo lên lầu với cái cớ lãng nhách là...đi xem phòng mới,nhưng Shin thừa biết là tụi bạn thân đang muốn tìm cơ hội chọc ghẹo anh chàng chứ chẳng còn lý do nào khác.

_Này,chơi bài không?_Eru rủ rê Shin khi đã lên đến lầu 2.

_Không!Cám ơn!_Anh chàng cáu kỉnh đáp.

_Cậu ta đã theo vợ bỏ cuộc chơi rồi,không dám tham gia đâu!_Hero châm chọc.

_Cái gì chứ?Ai nói không dám?_Shin nổi sùng vặc lại rồi lập tức gia nhập bè lũ 5 tên của anh chàng và nói vọng lại với Chae Gyong._Cô đi ngủ trước đi!

_Ê,cho vợ cậu vào chơi chung luôn cho vui!Ai lại để cô ấy ở một mình trong căn phòng rộng như vậy,lỡ bị bắt cóc thì sao?_Hyun Joong tinh quái vẫy tay với Chae Gyong mời gọi cô nàng lúc này cũng đang háo hức tò mò.

_Cậu có muốn vào không?Xem thử chồng cậu thắng hay thua nào?_Ryan thân thiện cười với Chae Gyong,cô nàng do dự một lát rồi cũng đi theo.


.....................

_Khoan,phải giao hẹn trước đã!_Hyun Joong ra điều kiện và cả bọn lập tức gật đầu tán thành (trừ Shin ra).

_Cái gì nữa đây?

_Nếu cậu thua quá một nửa số ván thì sẽ chịu cái gì đây?

_Sao cơ?Thua quá nửa?_Shin khịt mũi_Làm gì có chuyện đó?Tớ luôn luôn thắng ít nhất là 3/4 số ván và hơn đứt cậu ấy chứ!

_Thì cứ giao hẹn trước đi đã!

_Thôi được!Nếu đúng như vậy thì các cậu muốn gì ?

_Đơn giản thôi..._Hyun Joong nhìn Eru,Ryan và Hero với vẻ ranh mãnh_Nếu cậu thua thì phải hôn Chae Gyong một cái!

_Hả?_Cả Shin lẫn Chae Gyong đều chưng hửng.

_Nhưng mà đừng lo,tại vì cậu đã nói là sẽ thắng hết 3/4 lận mà,sợ gì thua chứ?

_Thôi được,chơi luôn!Cô cứ yên tâm đi,tôi sẽ thắng mà!_Shin khoát tay đầy bản lĩnh và cuộc chơi được bắt đầu.

Chẳng biết vì Thượng đế run rủi hay vì thần may mắn đã từ chối bảo hộ cho Shin mà tới ván thứ 12 thì anh chàng buộc lòng phải nhận ra rằng danh tiếng của người-luôn-luôn-thắng đang đổ vỡ loảng xoảng bên tai.Kết cục là anh chàng thua tới 7/12 ván.Hoặc là Shin phải thực hiện giao kèo của mình,hoặc là kiếm đường rút lui,trong tình thế này thì anh chàng đành phải lựa chọn cách thứ hai mà thôi...

_Hơ,buồn ngủ quá rồi!_Khi kết quả đã phân định thắng thua rõ rành rành thì Shin làm bộ ngáp vắn ngáp dài và từ từ tụt lại phía cánh cửa để không bị ai chú ý đến.Nhưng với cả 8 con mắt tinh tường của 4S thì còn lâu anh chàng mới thoát được.

_Đứng lại ngay!_Eru gào lên ngay khi Shin đã chuồn được nửa đọan đường tới cửa.

_Đi đâu hả?_Ryan chăn đường rút lui của cậu bạn thân,kế bên là Hero và Hyun Joong.

_À..._Shin ngắc ngứ.

_Quay lại và thực hiện giao kèo đi chứ!_Cả bọn áp giải anh chàng trở về chỗ Chae Gyong và vây quanh canh chừng.

_Tụi này sẽ tự giải quyết với nhau,để bọn tớ về phòng đã..._Shin tìm cách hoãn binh dù biết là vô ích,thực ra anh chàng chưa bao giờ nuốt lời hứa cả,nhưng cái viễn cảnh hôn cô nàng trước mặt bàn dân thiên hạ thì thật mất mặt làm sao.

_Không,xong rồi muốn đi đâu thì đi!

_Từ từ,đừng có đẩy mà...

Chae Gyong đã đỏ bừng vì ngượng,còn Shin thì cũng khốn đốn không kém.Lẽ ra anh chàng phải biết trước là sẽ có cớ sự này mới phải...

_Được rồi,nhưng mà chỉ một cái thôi đấy!

Cuối cùng anh chàng chẳng còn cách nào khác nữa ngoài việc thực hiện lời hứa của mình.Shin hít thật sâu như thể sắp sửa bước vào vùng mất trọng lực,rồi anh chàng vội vàng hôn phớt một cái lên má Chae Gyong.Chỉ một giây thôi,nhưng cũng đủ để làm cho trái tim của cả hai được dịp thót lên một cái thật mạnh,cứ như mấy mùa nắng ấm áp đã nhẹ nhàng trôi qua...

Được làm phò mã - Fanfic - ,

TOP

chài oai!!sao ngay đoạn hay ...hấp dẫn thì lại hít thía nhỉ???làm tớ tò mò chít đi đc...post típ nhanh lên nha bạn iuuuuu!!!^^

TOP

Episode 51:

Kể từ giây phút chạm môi lên gò má ửng hồng vì ngượng ngùng của Chae Gyong,Shin đột nhiên nhận ra rằng mình đã thật sự thay đổi một cách khó tin,và điều đó khiên cho anh chàng cảm thấy như mình vừa từ trên cung trăng rơi thẳng xuống vực thẳm chỉ trong tích tắc ngắn ngủi còn không đủ cho một cái chớp mắt.Nụ hôn phớt qua đó không giống như nụ hôn trong vô thức lần trước,chỉ vài giây chớp nhoáng nhưng đã đủ để những ký ức đang phiêu lãng nơi nào bỗng dưng lũ lượt kéo về trong đầu Shin làm anh nhớ đến bầu trời đêm đầy sao ở Ichikawa,hàng cây khẳng khiu đứng im lìm trong cơn mưa tuyết,vầng trăng mùa đông nhạt nhòa treo trên đỉnh Phú Sĩ giữa đêm dài.Shin tưởng như vẫn đang nhìn thấy cô gái nằm gối đầu trên tay để ngắm sao bên cửa sổ bé tẹo,vẫn còn cảm giác được làn tóc mát rượi luồn qua những ngón tay anh,vẫn chưa thể quên giai điệu sâu lắng của Against all odds...

Những ký ức đó làm cho Shin hiểu rằng mình không còn cảm thấy ngột ngạt và khó chịu khi sống cùng một nhà với Chae Gyong nữa,mà trái lại có đôi lúc anh chàng còn cảm thấy một niềm vui vô hình nào đó thoáng qua khi nhìn thấy Chae Gyong mỉm cười hay khi nhìn anh chàng bằng đôi mắt tròn xoe đầy thắc mắc như một cô bé mới lên 5 tuổi.Chẳng hiểu từ bao giờ Shin bắt đầu quan tâm tới vợ mình nhiều hơn mức quan tâm đối với bất kỳ ai khác,và còn rất nhiều sự thay đổi đáng kể mà anh chàng vẫn cố chấp chưa chịu thừa nhận là mình có.Dẫu sao thì cái điều mới phát hiện đó đã vô tình rút ngắn khoảng cách vốn được xem là xa xôi cách trở giữa Shin và Chae Gyong xuống còn vài gang tay nữa thôi,ai biết được cần bao nhiêu thời gian và thêm mấy lần "tình cờ nhận ra điều gì đó "thì nó rút xuống con số 0.Chẳng phải người ta luôn nói chuyện tình cảm chẳng ai đoán được ngoại trừ thần tiên đó sao?Thế nên Shin vẫn cứ ngốc nghếch che giấu tình cảm đang dần dần làm tan chảy khối băng lạnh giá trong lòng mình,không chịu nói ra và càng không thể hiện cho Chae Gyong thấy,cho dù có đôi lúc vì che giấu không đạt mà anh chàng lại tự biến mình thành một kẻ ngu ngơ nhất thế giới.Ví dụ như là bây giờ...

_Shin,con làm sao vậy?_Câu hỏi vang lên với âm vực cao chót vót của sự kiên nhẫn đang vơi đi thấy rõ bất thần kéo Shin trượt một vệt dài ra khỏi dòng hồi tưởng êm ái mà anh chàng chìm đắm suốt từ chiều tới giờ và kéo theo tiếng lanh canh của cái muỗng inox rơi xuống sàn nhà.

_Hả?_Shin giật mình nhặt lại cái vật vừa tuột khỏi tay và cười gượng gạo với vẻ mặt mà anh chàng hy vọng là mang ý nghĩa con-khỏe-lắm-mẹ-đừng-lo,nhưng xem ra không được thuyết phục cho lắm.Ba mẹ Shin vẫn nhìn cậu con trai chăm chăm đầy ngờ vực,còn bè lũ 4S thì vẫn cứ cắm cúi ăn uống say sưa như thể cái sự bình an hay bất hạnh của anh chàng đó chẳng hề ảnh hưởng gì tới hòa bình thế giới cả.Tất cả cũng chỉ tại trò cá cược tai quái của tụi bạn mà Shin mới lâm vào cảnh khốn đốn như bây giờ,sao có thể vô tâm như thế được chứ?

_Anh cảm thấy không khỏe chỗ nào?_Chae Gyong quay sang nhìn Shin với vẻ ái ngại như thể theo nhận xét của cô nàng thì anh chàng đã bệnh thật rồi chứ chẳng cần phải bàn cãi thêm làm gì nữa.

_À...không._Shin ngắc ngứ lắc đầu nguầy nguậy_Tôi không sao hết,chỉ là...

_Chỉ là cậu ta đang có tâm bệnh ấy mà!_Hyun Joong tạm ngừng ăn mấy giây để giải thích cho Chae Gyong dùm Shin,Hero và Eru bấm nhau cười hinh hích bên cạnh còn Ryan thì giả lơ giả tảng với sang món tráng miệng không thèm bào chữa biện hộ cho cậu bạn thân lấy một câu.

_Là sao?_Cả mẹ Shin lẫn Chae Gyong đều nhướn mày lên hỏi lại Hyun Joong,anh chàng mở miệng định giải thích cặn kẽ hơn nhưng ngay tức thì vội nín thinh khi nhìn thấy bộ dạng hăm he của Shin ở phía đối diện,và mấy giây sau đã khôn ngoan lảng qua câu khác.

_À...con chỉ đoán vậy thôi!Nếu bác muốn biết rõ thì cứ hỏi Shin là biết ngay ấy mà...

_Con không sao thật mà!_Shin lập lại một cách kiên nhẫn_Con lên phòng trước,chúc ba mẹ ngủ ngon ạ!

Nói rồi anh chàng đứng dậy và quay qua phía Ryan.

_Tớ sẽ ngủ ở phòng cậu !

_Cái gì?_Giống như có bão cấp 10 vừa cuốn qua phòng ăn vào lúc này,vẻ mặt của ai cũng chứa đựng vẻ kinh ngạc thảng thốt như mới nghe sét đánh ngang tai_ngoại trừ cô nàng Chae Gyong là vẫn thản nhiên như thường.

_Không được!_Mẹ Shin chau mày phản đối.

_Đúng vậy!_Ryan gật đầu tán thành,kế đến là Hero,Hyun Joong và Hero giơ cả hai tay lên đồng tình.

_Tại sao?Đây là nhà của tớ mà!

_Nhưng tạm thời tớ là khách,cho nên phòng đó là của một mình tớ mà thôi!Thông cảm nha bồ tèo!_Ryan vỗ vai an ủi Shin bằng một vẻ mặt chứng tỏ anh chàng đang phải cố nín cười hết sức.

_Cái gì?Đời thưở nào chủ nhà phải năn nỉ khách để được ở trọ trong chính căn nhà của mình chứ?_Shin la lên.

_Ryan nói đúng đó,con cũng có phòng riêng mà,sao không ngủ ở đó cho tiện mà còn đi lung tung nữa?_Mẹ Shin qưở trách cậu con trai ương ngạnh,nhưng cũng không thể nào che giấu nổi "ý đồ" của mình.

_Nhưng mà còn..._Anh chàng nhìn sang Chae Gyong ngầm ra hiệu cho cô nàng nói gì đó,nhưng không may là Chae Gyong còn đang bận...nhìn vào dĩa bánh phủ đầy mứt dâu ngon lành của mình nên vô phương cứu giúp.

_Thôi!Quyết định vậy đi!Miễn bình luận!_Hero nhe răng cười ranh mãnh rồi tiếp tục ăn nốt phần của anh chàng.

_Cứ thế mà làm!_Cả bọn còn lại gào lên phấn khởi để hưởng ứng cái khẩu hiệu muôn thưở của 5S.

_Tại sao mọi người lại như thế nhỉ?_Shin nhăn nhó bực bội rời chỗ ngồi đi về phía cầu thang và cố làm như không nghe thấy tiếng cười chọc quê của lũ bạn thân đang rộ lên phía sau.


.............................

Chiếc tivi trong phòng Shin đến khổ vì cứ phải chuyển từ kênh này đến kênh khác rồi lại quay về kênh cũ mà vẫn chưa làm anh chàng hài lòng chút nào.Mắc cái chứng gì mà Shin lại có cảm giác như căn phòng rộng có đến 80m2 này bỗng dưng trở nên chật chội kinh khủng,đã vậy lại còn thiếu không khí trầm trọng nữa chứ.Ấy là anh chàng đã mở toang tất cả cửa sổ và kéo tung hết màn cửa ra rồi,chứ nếu không thì thể nào Shin cũng sẽ chết vì...ngạt thở mất thôi.Anh chàng có cảm giác như mình đã bị chia làm hai nửa riêng biệt để chống đối nhau.Một đằng là Lee Shin băng giá lạnh lùng xưa nay chẳng hề bận tâm đến ai và một bên là Lee Shin đã tan chảy hoàn toàn vì hình ảnh của một cô nàng nào đó lớn dần trong tim.

Vừa lúc anh chàng định tắt tivi để làm một việc gì đó thú vị hơn thì cửa phòng bật mở và cô-nàng-nào-đó bước vào.Không khí trong phòng vốn đã ít ỏi giờ lại càng thiếu hụt hơn gấp đôi.

_Anh đang xem tivi à?_Chae Gyong mỉm cười với Shin và ngồi xuống chỗ bên cạnh.

_Hả?À...phải!_Anh chàng lóng ngóng chọn đại một kênh đang chiếu phim hoạt hình khiến cô nàng bật cười khúc khích.

_Anh mà cũng thích phim này nữa sao?

_Ơ...đâu có!_Shin chống chế.

_Thôi anh xem đi,tôi phải đi tắm đây!

20 phút sau...

Lần này Shin cũng đang định với tay lấy remote để tắt tivi,nhưng ngón tay chưa tới được đúng chỗ thì anh chàng đã ngay đơ cán cuốc khi cửa mở lần thứ hai.Chae Gyong trong chiếc áo đầm ngủ màu hồng nhạt đứng ngay ngưỡng cửa,mái tóc cột không gọn lòa xòa từng lọn trên khuôn mặt xinh đẹp,đôi chân trắng muốt lồng trong đôi dép bông cùng màu áo.Và câu đầu tiên hiện ra trong đầu Shin ngay lúc này là...

Dễ thương không thể tả!

Anh chàng Shin lạnh giá đang xỉ vả không thương tiếc kẻ đối đầu bên kia_cái kẻ vừa mới thốt lên câu đó không cần do dự hay suy nghĩ.

Mày điên rồi,mắc mớ gì mà mày nhìn người ta chăm chăm như vậy ?

Kệ tao,cô ấy quả thật là xinh đẹp cực kỳ,sao có thể không nhìn được chứ?

Mày nghĩ vậy chỉ vì mày đã hôn cô ấy trưa nay.

Không đúng,cảm giác đó có từ lâu rồi mà...

Mày không được nhìn Chae Gyong nữa,nếu không mày sẽ...

Im đi!

Shin có cảm giác như đầu mình muốn nứt ra làm đôi vì cái sự đầu tranh tư tưởng dữ dội đang xảy ra hỗn loạn bên trong.Anh chàng vừa muốn nhìn vào màn hình tivi và làm như mình chẳng bận tâm đến sự có mặt của Chae Gyong trong phòng,nhưng cái nửa còn lại thì đang cố sức kháng cự ý muốn dứt ánh mắt ra khỏi cô nàng.Và cuối cùng nửa đó thắng,Shin buộc lòng phải nhận ra mình đang mang bản mặt của một thằng điên khi cứ thẫn thờ ngắm Chae Gyong đang bình thản ngồi chải tóc trước gương.

_Đi ngủ thôi!

Giọng nói của cô nàng vang lên làm Shin suýt chút nữa là té xuống đất,nhưng cũng may là nửa còn tỉnh táo của anh chàng đã xoay xở một cách khéo léo để Shin không trở thành kẻ mất trí trước mắt Chae Gyong.Cho đến nay thì cô nàng vẫn chưa hay biết gì về sự thay đổi bất ngờ của Shin cả,và mọi sự vẫn bình thường yên ổn...

_Anh đi đâu vậy?_Chae Gyong tròn mắt ngạc nhiên khi thấy Shin cắp gối ra góc sofa như tuần trăng mật lần trước.

_Đi ngủ,không phải cô nói vậy sao?

_Nhưng mà...ở đây chứ không phải đó!

_Ừ,đặng nửa đêm thấy mình nằm dưới đất hả?_Anh chàng ngán ngẩm đáp lại,thực ra đó không hẳn là lý do chính đáng,nhưng mà chẳng lẽ lại huỵch toẹt ra rằng "Tôi mà ngủ ở đây thì sẽ thức trắng cả đêm vì đau tim mất".Mà Shin cũng không chắc liệu ngủ ở sofa thì có yên thân chút nào hay cũng lại thao thức trằn trọc tới sáng?

_Không có đâu,tôi không đạp anh xuống đất đâu mà lo!_Cô nàng tỉnh bơ nói.

_Ai biết được chứ?

_Hứa danh dự mà!Không thôi mẹ lại nói tôi ngược đãi anh nữa!

_Vậy thì...

Shin ngắc ngứ do dự một hồi rồi cũng trở lại chỗ của mình,bất chấp sự phản đối dữ dội từ cái nửa vẫn chưa chịu tan chảy kia.Chae Gyong cũng nằm xuống gối,và ngay lập tức hương thơm dịu dàng từ mái tóc cô nàng lan tỏa về phía Shin không cách nào ngăn lại được,nhưng dù có ngăn được thì Shin cũng sẽ không muốn làm vậy...

Cho dù biết chắc mình không thể ngủ được,Shin vẫn cảm thấy một cảm giác hân hoan lạ thường đang tràn ngập trong lòng anh chàng,đó có thể gọi là hạnh phúc hay không nhỉ?


.............................

Đã khuya lắm rồi mà Chae Gyong vẫn còn trằn trọc mãi không thể nào nhắm mắt ngủ được,cũng chỉ vì cô nàng cứ mãi nhìn đăm đăm vào cái lưng vô cảm vô tình đang quay về phía mình suốt cả mấy giờ liền không hề thay đổi tư thế.Chẳng biết nằm mãi một phía như thế Shin có ê lưng không chứ Chae Gyong thì đã thấy mỏi mắt lắm rồi.Mà có muốn quay đi chỗ khác cũng vô ích,trong phòng còn thứ gì hay ho hơn để nhìn nữa đâu.

Chae Gyong nhẹ nhàng ngồi dậy rời khỏi giường và lại bên cửa sổ đang mở rộng để hít thở làn gió đêm mát lành mang hương thơm dìu dịu của những đóa hồng trong vườn thoảng qua.Trên bầu trời xanh thẫm lác đác tinh tú,vầng trăng mùa xuân tỏa ánh sáng vàng hắt hiu xuống ngọn đồi phía xa hắt lên nền trời một chiếc bóng đơn độc lẻ loi.Đêm luôn là thời điểm tĩnh lặng và êm đềm nhất trong ngày,nhưng cũng chính vì nó quá yên ắng mà người ta thường có cảm giác buồn nhiều hơn vui.

Bất giác Chae Gyong nhớ lại đêm đầu tiên đến Ichikawa,khi ấy trời có rất nhiều sao dù đang là giữa mùa đông lạnh lẽo,và chợt nhớ đến Shin...Có lẽ đó là lần duy nhất Chae Gyong nhận ra rằng bên dưới vẻ ngoài lạnh lùng và cứng rắn của Shin là một khoảng trống lớn vô hạn.Để lấp đầy khoảng trống đó phải cần bao nhiêu thời gian và bao nhiêu nỗ lực?Không thể nào biết được,nhưng Chae Gyong cảm thấy mình cần phải làm gì đó ,dù biết cố gắng của mình sẽ làm tổn thương lòng kiêu hãnh của Shin...

_Có phải cô đang nhớ nhà không?_Giọng nói quen thuộc bao ngày qua vang lên giữa những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu Chae Gyong khiến cô giật mình quay lại, Shin đã đứng bên cạnh từ khi nào.

_Không!

Shin mỉm cười nhìn Chae Gyong không nói thêm lời nào,anh yên lặng hướng tầm mắt về bóng đêm nhạt nhòa trước mắt.

_Anh cũng không ngủ được sao?

_Tại vì ai đó cứ trở mình qua lại mãi không chịu ngủ dùm cho nên tôi mới phải thức theo đó chứ!

_Sao cơ?Tôi đã cố gắng không gây chút tiếng động nào mà,chỉ có người vốn đã không ngủ mới nghe được thôi!_Chae Gyong chống chế.

_Thì cứ cho là vậy đi!_Shin bật cười_Giữa đêm mà cãi nhau sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của người khác đấy,nói nhỏ nhỏ thôi!

_Tại anh chứ...

_Thôi vào trong đi,đứng ở đây sẽ cảm lạnh mất!_Shin với tay khép cửa sổ lại rồi đẩy Chae Gyong trở lại giường,ấn cô nàng nằm xuống và kéo cái chăn dày sụ lên tới cằm như thể vẫn còn là mùa đông lạnh buốt chứ không phải mùa xuân ấm áp.

_...

_Ngủ ngon!_Shin nháy mắt với cô nàng rồi đi về phía cửa,y hệt như lần trước ở Tokyo.Chỉ khác một điều là Chae Gyong không chịu yên phận ở lại một mình nữa mà chạy đến dang cả hai tay để chặn đường Shin.

_Khoan đã,anh định đi đâu?

_Ở trong nhà chứ đâu,nếu muốn ra ngoài thì tôi đã nói với cô rồi!

_Nhưng để làm gì mới được?

_Này,ngay cả tự do cá nhân của tôi mà cô cũng muốn can thiệp hay sao chứ?

_Tôi không thích ở lại đây một mình...

_??????

_Cho tôi đi với!

_Cô có biết chơi game không?

_Hả?

_Không biết thì miễn bàn tiếp!_Shin nhe răng cười tinh nghịch rồi biến mất sau cánh cửa,mặc cho Chae Gyong í ới gọi theo sau.Cũng may là ba mẹ Shin cùng với lũ 4S ở tầng thứ 4 chứ nếu không thì cũng phải thức dậy bất thình lình vì tiếng gọi của cô nàng đó mất.

_Biết chứ sao không?Đừng có nghĩ là Công chúa thì tôi không biết gì hết đâu nhé!

_Vậy thì tới đây,chúng ta sẽ xem thử ai biết ai không?_Shin nheo mắt khiêu khích.

_Được thôi!_Cô nàng chấp thuận lời thách thức ngay tắp lự mà chẳng cần suy nghĩ đắn đo gì nữa.

Ở tầng trên cùng,cả nhóm 4S vẫn còn đang say sưa ngủ mà không hề biết rằng chỉ chốc lát nữa thôi sẽ bị đáng thức không thương tiếc vì tiếng la hò inh ỏi của hai nhân vật chính vọng từ nhà dưới lên...


.............................

_Yeahhh!!!!!

Tiếng reo hò long trời lở đất xé tan màn đêm tĩnh mịch thành hàng ngàn mảnh vụn và cứ theo cái đà đó mà xuyên qua 3 lớp bê tông kiên cố để chọc thẳng lên tầng trên cùng_nơi bốn tên con trai đang say sưa đắm chìm trong mộng đẹp.Thế là chẳng mấy chốc giấc ngủ yên bình của hội 4S đã bị phá đám một cách không thương tiếc.

_Cái gì vậy hả trời?_Hero nhổm dậy ngay lập tức và lao ra khỏi chăn nhanh đến độ suýt té lăn xuống sàn nhà vì hoảng hồn,kéo theo là anh chàng Hyun Joong vừa bịt chặt hai tai vừa lùi lại sát tường với bản mặt cũng kinh hoàng chẳng kém.

_Ai la vậy?_Ryan và Eru lật đật chạy sang phòng hai đứa bạn tìm hiểu sự tình,nhưng khi nhìn thấy vẻ thất sắc của cả Hero lẫn Hyun Joong thì hai anh chàng hiểu ngay rằng tiếng hét vừa rồi không phải xuất phát từ đây.

_Tao đâu biết!_Hyun Joong ngơ ngác lắc đầu,rồi anh chàng chỉ tay về phía cầu thang._Hình như là từ dưới đó vọng lên!

_Xuống coi thử đi!_Ryan khoát tay bảo cả đám.

_Lỡ...lỡ như có ma thì sao?_Eru rụt lại nấp sau Hyun Joong và Hero làm hai anh chàng phá lên cười ngặt nghẽo.

_Hahha,mày có phải là đàn ông con trai không đó?Trên đời này làm gì có ma chứ!Nhảm nhí hết sức!_Hero nói giọng giễu cợt.

_Vậy mày ở lại ngủ tiếp đi để tụi tao xuống!_Hyun Joong nhún vai một cách vô thưởng vô phạt.

_Không,thà chết còn hơn!_Eru cuống quýt bám theo lũ bạn thân rồi cả hội 4S dò dẫm xuống cầu thang,vẻ mặt ai nấy vẫn còn chưa hết ngái ngủ và bực bội vì bỗng dưng bị kẻ nào đó phá tan giấc ngủ ngon lành.Nhưng bốn anh chàng chẳng cần phải thắc mắc lâu,bởi vì cảnh tượng ở phòng khách đã giải đáp nguyên nhân của tiếng động ầm ĩ vừa rồi.

Ngay giữa nhà,hai vị Phò mã và Công chúa đáng tôn kính của Đại Hàn Dân Quốc đang ngồi xếp bằng cạnh nhau và ra sức reo hò cổ vũ cho nhân vật của mình trong game StarCraft.Căn cứ vào vẻ hào hứng sôi nổi trên nét mặt Shin và vẻ cay cú hậm hực của Chae Gyong thì có thể hiểu là nhân vật của cô nàng vừa mới bị anh chàng hạ đo ván xong.Nhưng chỉ vài giây sau thì tình thế đã đảo ngược,Shin hớn hở gào lên vì đã chiến thắng Chae Gyong một bàn quá ư đẹp mắt.Rồi tiếp sau đó,một hiệp mới lại bắt đầu.Cũng chính vì quá say mê dõi theo nhất cử nhất động trên màn hình mà cả hai đều không thể nhận ra bốn đôi mắt (không kể cặp kính cận của Ryan) đang ngó chằm chằm từ phía sau với vẻ ngạc nhiên sửng sốt vô cùng.

_Trời đất quỷ thần ơi!_Sau cả 5 phút đứng như trời trồng Hero mới sực tỉnh lên tiếng làm cho Shin và Chae Gyong cùng giật mình quay lại.

_Ủa...là các cậu đó hả?_Anh chàng nhe răng cười cầu hòa như thể chẳng có chuyện gì xảy ra,cũng không thèm hỏi tại sao đang giữa đêm giữa hôm mà đám bạn thân lại tụ tập đông đủ hết xuống đây.

_Hai vợ chồng cậu có làm sao không đó?Không lo ngủ đi mà rủ nhau xuống đây chơi game là cớ làm sao?_Hyun Joong trợn mắt ngó từ Shin sang Chae Gyong một cách sửng sốt.

_Ừ thì tại vì tớ không ngủ được nên mới...Lúc đầu là định đi một mình thôi,nhưng mà sau đó.._Anh chàng ngưng một lát để chỉ sang Chae Gyong_Cô ấy cũng đòi theo luôn!

_Cái gì?Ai thèm theo anh chứ?_Chae Gyong la lên phản đối.

_Không phải sao,đã nói là đi ngủ đi mà còn nài nỉ đi theo làm gì?

_Tôi nài nỉ anh hồi nào,tại anh khiêu khích trước chứ bộ!

_Tại cô ý...

_Tại anh thì có...

_Thôi,đủ rồi nghen!_Cả hội 4S đồng thanh gào lên để chấm dứt cuộc tranh cãi đang có nguy cơ kéo dài ra suốt đêm,chẳng biết mắc mớ gì mà bốn anh chàng lại bị dính vào chuyện rắc rối này cơ chứ?

_Mà thôi!Nếu các cậu đã xuống đây rồi thì chơi chung luôn cho vui!_Shin thôi cãi cọ với cô vợ yêu dấu và quay sang rủ rê đám bạn thân.Chẳng là anh chàng đang nghĩ nếu chỉ có hai người thức suốt đêm thì cũng không vui cho lắm,giá mà cả đám đều tập trung vui chơi ở đây thì tuyệt biết mấy!

_Thôi thì tớ cũng đành chịu!_Ryan nhún vai chấp thuận.

_Ê tụi mày nghĩ sao?_Hyun Joong hất mặt sang Hero và Eru hỏi ý,riêng anh chàng thì vừa mới nghe qua đã đồng ý ngay tắp lự.

_OK luôn!

_Vậy thì nhào vô!_Bốn tên con trai hí hửng sà xuống cạnh Shin và tham gia vào trò chơi đang đến hồi gay cấn,dĩ nhiên là không tránh khỏi cãi cọ chút đỉnh và la hét reo hò vang dội hơn cả ban nãy.Nhưng cũng may là ba mẹ Shin đang ngủ trong phòng cách âm nên chẳng hề nghe thấy gì,mà nếu có cũng chẳng bận tâm là mấy vì từ hồi nào tới giờ ông bà đã quá quen với những trò nghịch ngợm của cậu con trai lẫn tụi bạn tinh quái.


.............................

_Ê tao đói bụng rồi,mày đi kiếm cái gì ngon ngon lại đây coi!_Hyun Joong vừa chăm chú ngó vào màn hình vừa gọi với ra sau để sai biểu Hero.

_Nói Eru á!_Hero làu bàu sai chuyền.

_ Eru,đi nấu mì đi!

_Biểu Ryan kìa!

_Ryan...

_Kêu Shin á!_Anh chàng chưa nghe hết câu đã vội vàng bán cái cho Shin.

_Cái gì?_Shin la lên._Ai đói thì tự thân vận động đi!

_Đúng rồi!Mày sai biểu tụi tao cái gì,đói thì tự động lăn vô bếp đi!_Hero bậm môi cốc đầu Hyun Joong.Đúng lúc đó,một giọng oanh vàng thỏ thẻ vang lên làm cả lũ con trai im bặt...

_Tôi cũng đói nữa,bạn muốn ăn gì,tôi sẽ đem cho!_Ấy là cô nàng Chae Gyong đáng yêu đang nói với Hyun Joong,nhưng tác dụng của câu nói thì lan rộng ra cả bốn anh chàng còn lại.

_Ngồi xuống!_Shin kéo tay Chae Gyong khi cô nàng đang định đứng dậy đi vào bếp,rồi anh chàng quay sang ra lệnh cho Hyun Joong._Cậu phải đi!

_Hả?

_Nói mày đó!_Hero huých tay thằng bạn đang ngồi ngay đơ cán cuốc.

_Tại sao lại là tớ chứ?

_Có đi không thì bảo?_Cả nhóm hăm he vây quanh Hyun Joong làm anh chàng bí quá phải gật đầu đại,cho dù vẫn còn lầm bầm nguyền rủa...cái tật ưa kêu ca phàn nàn của mình.Đáng lẽ mới đầu chỉ phải phục vụ cho cái bao tử của một mình anh chàng mà thôi,ai dè bây giờ phải vác lưng ra phục vụ cho cả lũ bạn thân nữa.Rõ khổ!!!

_Đi mà,đừng có nổi nóng vậy chứ!_Hyun Joong cau có đi vào lục tủ lạnh tìm đồ ăn,miệng vẫn không thôi càu nhàu những anh chàng lười biếng khác.


.............................

Sau khi Hyun Joong đã trổ tài làm bồi bàn siêu đẳng với 6 tô mì nóng hổi ngon lành được bưng ra thì ái nấy đều buồn ngủ híp cả mắt.Nhưng vẫn còn chưa biết ai thắng ai thua nên cả hội vẫn còn ráng ngồi lại chơi hết ván,chỉ có Shin là rã đám ra khỏi cuộc chơi sớm nhất.

_Woa!!!Buồn ngủ chết đi được!_Anh chàng vừa ngáp vắn ngáp dài vừa ngó quanh quất,và ngay lúc đó mới chợt phát hiện ra...

Cô vợ yêu dấu của Shin đã ngủ ngay đơ từ khi nào,mới vài phút trước lúc ăn mì còn tỉnh táo lắm mà sao giờ lại ngủ mê mệt như vậy được nhỉ?Thật chẳng hiểu nổi làm sao...

_Ê dậy đi,lên phòng ngủ nào!_Shin khẽ lay Chae Gyong dậy,nhưng cô nàng chỉ chóp chép miệng rồi lại quay sang hướng bên kia... ngủ tiếp.

_Trời đất,thật là..._Shin ngán ngẩm nhìn cô nàng rồi quay lại bảo tụi bạn.
_Này,các cậu chơi tiếp đi!Tớ lên trước đây!

_Ừ!Đi đi!Ngủ ngon!_Hội 4S chẳng buồn để ý gì đến hai kẻ phía sau mà chỉ lo dán mắt vào trò chơi hấp dẫn,dù sao như vậy cũng đỡ hơn là bị dòm ngó.

Shin nhẹ nhàng đỡ Chae Gyong dậy và cõng cô nàng đi lên phòng,cố gắng không gây chút tiếng động nào hết.Và cuối cùng,sau khi đã leo hết cả 6 đoạn cầu thang thì anh chàng cũng đến nơi mặc dù mệt muốn tắc thở.

_Giờ thì ngủ đi nhé!_Shin đặt cô nàng vẫn còn ngủ say sưa xuống giường và kéo chăn lên đắp cẩn thận.Đáng lẽ tới giờ phút này thì anh chàng nên đi ra cửa và xuống tham gia với đám bạn mới phải,nhưng chẳng hiểu vì lý do gì mà Shin lại ngồi cạnh Chae Gyong và yên lặng ngắm nhìn cô nàng đắm chìm trong giấc ngủ.Ngây thơ và trong sáng.

Và rồi như có điều gì đó vô hình bỗng nhiên thôi thúc trong lòng Shin,anh chàng cúi xuống mặt Chae Gyong....

Cô nàng vẫn ngủ ngon lành mà không hề hay biết rằng có một nụ hôn ngọt ngào vừa mới phớt qua trong khoảnh khắc,dù ngắn ngủi nhưng dường như đã chứa đựng cả một mùa xuân rực rỡ và ấm áp...

Được làm phò mã - Fanfic - ,

TOP

hihi...hay wé đoa!!!bạn post típ đi nha...vì vài ngày nữa tớ fải vô học òy...nên chắc là sẽ ít lên mang hơn để đọc fic của bạn đóa...bùn ghê lun...nhưng lâu lâu lên vẫn ủng hộ bạn nha....cố lên!!^^

TOP

Episdode 52:

Được làm phò mã - Fanfic - ,

[SIZE="3"]Những tia nắng đầu tiên trong ngày ùa vào khung cửa sổ mở rộng và tràn đến từng ngõ ngách làm sáng bừng cả một góc phòng,nơi cô gái đang cuộn mình trong chăn say ngủ.Cơn gió ban mai mát lành khẽ lướt nhẹ nhàng qua những lọn tóc phủ lòa xòa trên gương mặt ngây thơ như thiên thần,làn mi dài cong vút che nghiêng trên sóng mũi cao,khóe miệng hơi nhếch lên thành một nụ cười hiền hòa như đóa hàm tiếu lung linh dưới nắng mai.Chae Gyong mỉm cười vì giấc mơ vừa thấy đêm qua,đó là một giấc mơ đẹp của Công chúa và Hoàng tử như cổ tích.Chỉ cần mở mắt ra là nó sẽ biến mất nên dù đã thức dậy từ lâu nhưng cô nàng vẫn còn tiếc rẻ chưa chịu thức dậy ngay mà vẫn cố vùi mặt vào gối để giữ lại dư vị ngọt ngào đang từ từ tan đi.Trong mơ Chae Gyong thấy mình lạc vào một xứ thần tiên tuyệt đẹp,rồi bỗng dưng một chàng Bạch mã Hoàng tử đẹp trai từ đâu xuất hiện và đưa tay đỡ cô nàng lên yên ngựa cùng với mình.Câu chuyện kết thúc có hậu,Hoàng tử thành hôn với Công chúa trước vô vàn lời chúc tụng và ca ngợi của thần dân vương quốc.Trong lễ cưới lộng lẫy của họ,Hoàng tử nhìn Công chúa say đắm rồi từ từ cúi xuống bên Công chúa và...

Đáng lẽ phải có cảnh lãng mạn tiếp theo nữa nhưng cô nàng Chae Gyong chưa kịp mơ đến đó thì đã bị đánh thức một cách không thương tiếc,vậy nên tác giả vẫn chưa biết là Hoàng tử và Công chúa sau khi kết hôn có hạnh phúc không,có hay cãi nhau không ,sẽ sinh được mấy tiểu Hoàng tử và tiểu Công chúa?

Dù giấc mơ có đẹp đến đâu thì cũng chỉ là mơ mà thôi,còn ở ngoài đời thực thì sao nhỉ?Cổ tích ngày nay vẫn có thể xảy ra trong thời hiện đại,như là Công chúa Chae Gyong và Phò mã Lee Shin của chúng ta vậy.Muốn biết hai người sẽ có một kết thúc như thế nào thì chỉ còn cách là phải kiên nhẫn chờ xem thôi!:smile:

.........................

Reeee...eng!!!!!!!!!!

Tiếng chuông báo thức bất thần reo vang giữa gian phòng yên ắng làm Chae Gyong giật mình mở mắt ra,thế là giấc mơ hạnh phúc chưa kịp đến hồi kết của cô nàng đã tan biến như mây khói không để lại chút dấu vết nào.Ôi chẳng biết đến bao giờ mới được gặp lại Hoàng tử nhỉ?

_Hơ,buồn ngủ chết đi được!_Cô nàng ngồi dậy vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa nhìn quanh quất,mãi đến khi định thần nhìn lại thì mới phát hiện ra mình đang nằm trên giường hẳn hoi chứ không phải ở ghế sofa trong phòng khách.

[I]Làm cách nào mà mình lại lên đây được nhỉ?Rõ ràng tối qua mình ngủ quên trong phòng khách mà![/I]

Chae Gyong vỗ trán cố nhớ lại mọi chuyện,nhưng trí nhớ của cô nàng chỉ chịu dừng lại ở đoạn ăn mì rồi trôi tuồn tuột đi mất,chẳng còn lưu giữ thêm chút ký ức nào nữa.Nhưng mà khoan đã,còn Shin thì sao...?

_Shin đi đâu rồi?_Cô nàng dụi mắt tự hỏi chính mình,nhưng câu trả lời thì không phải là từ miệng cô nàng mà là từ cái kẻ đang được hỏi đến kia.

_Đây chứ đâu!

_Trời ơi!_Giọng nói chứng tỏ sự có mặt của người thứ hai trong phòng buộc lòng Chae Gyong phải cố mở to mắt để nhìn thật kỹ khắp cả gian phòng thênh thang,mãi một lúc sau mới thấy Shin đang ngồi tuốt ở cái ghế đặt cuối phòng,kế bên cửa sổ đang hắt nắng choi chang.Ngồi ở chỗ khuất như vậy thật khó mà thấy được,hèn chi mà lúc nãy cô nàng không thể nhận ra.

_Cô ngủ mơ thấy gì mà cười hoài vậy?_Shin khoanh tay nhìn chăm chăm vào Chae Gyong với vẻ thắc mắc xen lẫn trêu chọc,nụ cười nửa miệng của anh chàng trông đáng ghét kinh khủng.

_Tôi...tôi cười hồi nào chứ?_Cô nàng đỏ mặt chống chế,rồi vội vàng lảng sang chuyện khác_Mà anh ngồi đó làm gì vậy?Đừng có nhìn trộm người khác trong lúc ngủ chứ?

_Ai nhìn trộm?Mới thức dậy là muốn cãi cọ với tôi hay sao?Đi rửa mặt đi,mèo lười à!_Shin nhe răng cười ranh mãnh làm cô nàng tức cành hông.

_Cái gì?

_Không phải mèo lười thì là gì?Lần sau có ngủ làm ơn tự đi lên phòng chứ đừng có bắt người khác cõng cô lên nữa,mệt đứt hơi!Đã vậy lại còn...

_Còn gì nữa?_Chae Gyong cãi bướng,bất chấp mặt cô nàng đang đỏ dần lên vì ngượng.

_Nếu không nhớ thì để tôi nhắc cho,hai lần đạp tôi xuống đất và năm lần qườ tay trúng người tôi.Làm sao mà ngủ được chứ?_Shin nhìn cô vợ yêu dấu với nỗi tổn thương sâu sắc cộng thêm bộ dạng đau khổ vì mất ngủ suốt cả đêm.

_Tôi...

_Không cần xin lỗi,giờ thì làm ơn dậy đi nhé!Nếu cô không chịu xuống nhanh thì mẹ sẽ không cho tôi ăn sáng đâu đấy!

_Là...là sao?_Chae Gyong tròn mắt hỏi lại.

_Mẹ nói chừng nào cô dậy tôi mới được ăn sáng,còn nữa từ nay đi đâu cũng phải cho cô đi cùng chứ không được đi một mình như trước nữa.Thiên vị con dâu đến thế là cùng!_Shin quạu quọ một hồi rồi đi xuống nhà dưới,bỏ mặc Chae Gyong ngồi thừ ra giữa đống chăn mền lùm xùm chưa xếp gọn.Sở dĩ cô nàng bỗng nhiên trở nên thẫn thờ như vậy là vì mới chợt nhận ra một điều vô cùng có ý nghĩa:

Hoàng tử trong giấc mơ đêm qua sao mà giống hệt Shin đến thế!

Được làm phò mã - Fanfic - ,

...........................

Khi Chae Gyong đi theo Shin xuống nhà dưới thì thấy hội 4S đã tề tựu đông đủ quanh bàn ăn,vẻ mặt anh chàng nào cũng phờ phạc đờ đẫn vì thiếu ngủ nhưng tuyệt nhiên không hề giảm bớt chút tinh quái nào trong khoản chọc ghẹo hai vợ chồng nhà Shin.Bằng chứng là vừa nhác thấy bóng dáng hai người từ trên cầu thang đi xuống thì ngay lập tức bốn tên con trai đã nháy mắt với nhau một cách đầy "âm mưu".Mở màn là Hyun Joong (cũng tại vì anh chàng vẫn còn tức anh ách cái vụ bị Shin đàn áp tối qua ấy mà).-_-

_Ủa sao hai cậu dậy sớm vậy?Tối qua thức khuya lắm mà,ngủ thêm chút nữa đi!_Anh chàng cố tình nhấn mạnh hai chữ "thức khuya" một cách thái quá,đúng là đêm qua Shin có thức khuya thật nhưng hình như trong ngụ ý của Hyun Joon thì cụm từ này còn bao hàm thêm một ý nghĩa khác sâu xa hơn nhiều.

Nếu ai ở ngoài cuộc mà nghe câu này chắc sẽ ngất xỉu vì...cảm động mất,nhưng với chỉ số IQ trên 170 cộng thêm gần 10 năm gắn bó thì Shin chẳng cần phải quá hao tâm tổn sức để đoán ra ẩn ý đằng sau sự quan tâm đột xuất của Hyun Joong.Và cũng chính vì thông minh như vậy nên anh chàng càng phải biết làm cách nào để chuyển bại thành thắng trong trường hợp này.

_Cám ơn cậu,nhưng tụi này ngủ vậy đủ rồi!Chừng nào tớ cần một bảo mẫu chu đáo sẽ gọi cậu đầu tiên mà!Yên tâm đi!_Shin trìu mến vỗ vai Hyun Joong và thay vì đi qua phía bên kia thì anh chàng lại đổi ý ngồi xuống bên cạnh cậu bạn thân.Thế là mưu toan thử thách lòng kiên nhẫn của Shin đã bị phá sản hoàn toàn.Nhưng không phải vì vậy mà anh chàng được yên thân,bởi vì dù cho Hyun Joong có bị kềm cặp đi nữa thì vẫn còn những...ba vị trí dự bị không hề thua kém.

Ngay bên cạnh Shin, Chae Gyong cũng đến khốn khổ vì sự chăm sóc quá mức của bà mẹ chồng kỹ tính số 1 thế giới.

_Tối qua con ngủ ngon chứ?Đêm đầu tiên ở chỗ lạ chắc là khó thích ứng lắm phải không?

_Ơ...con không sao đâu ạ!_Cô nàng ấp úng đáp.

_Shin có lấn sang con không?Ai chứ nó thì bác biết rành quá mà,lúc thức thì không nói chứ khi ngủ thì cũng nghịch ngợm hiếu động lắm!

_Sao cơ ạ?_Shin kêu lên đầy bất mãn khi thấy cô nàng bên cạnh che miệng cười khúc khích trong khi hội 4S thì cứ thế mà lăn ra cười sặc sụa.Sự thật là tại vì Chae Gyong mà Shin mới ra nông nỗi này,ai ngờ đâu tình huống lại bị đảo ngược.Đúng là cây ngay mới hay chết đứng!

_Chứ gì nữa,hồi nhỏ con còn hay...

_MẸ!_Đến nước này thì Shin chịu hết nổi rồi,nếu để Chae Gyong nghe được những bí mật "khi xưa ta bé" của anh chàng thì còn gì là thể diện nữa chứ!:huh:

_Thôi được rồi,con lo ăn cho xong đi!_Mẹ Shin xua tay rồi lảng sang chuyện khác_Hôm nay ba mẹ có việc phải đi,đến tối mới về được!Các con ở nhà nhớ đừng có làm nổ tung mọi thứ nghen!

_Dạ bác yên tâm!Tụi con không làm nổ nhà đâu!_Hero hớn hở nói,nhưng mà nhìn bản mặt háo hức của anh chàng thì chắc chắn là đang chứa đầy âm mưu...không trong sáng chút nào.

_Phải không đó?_Shin nhìn Hero với vẻ ngờ vực.

_Đúng mà,tớ sẽ coi nhà cậu như nhà của mình,vợ cậu cũng như...

_E hèm!_Shin tằng hắng nhắc nhở cậu bạn thân đang lỡ trớn đi quá đà.

_À ,ý tớ là xem Chae Gyong như bạn bè thân thiết ý mà!_Hero nhe răng cười cầu hòa,ba anh chàng còn lại thì nín cười đến run cả tay luôn.

_Hôm nay cậu định làm gì chưa?_Ryan vừa khua muỗng trong tô súp nóng hổi cho nó nguội bớt vừa quay sang hỏi Shin.

_Không biết,có lẽ tớ phải đi ngủ thôi!_Anh chàng vừa chợt nhận ra hai mắt mình đang càng lúc càng díp lại không tài nào cưỡng lại nổi cơn buồn ngủ đang kéo đến dữ dội.Một ngày đẹp trời như hôm nay mà không ngủ nướng thì thật là uổng phí!

_Con không được đi ngủ gì hết!_Mẹ Shin lập tức răn đe rồi quay sang con dâu ân cần hỏi han_Chae Gyong,con có định đi đâu chơi không?Mẹ sẽ bảo Shin đưa con đi!

_Ơ...con...

_Mẹ đừng thiên vị cô ấy nữa được không ạ?Con-là-con-trai-của-mẹ-mà!_Shin ganh tỵ nhìn sang Chae Gyong.

_Im ngay cho mẹ!Từ lâu mẹ đã mơ ước có một cô con gái dễ thương như vợ con vậy,cho nên mẹ nói con làm gì thì làm nấy đi!Đừng tỵ nạnh vô ích!_Mẹ anh chàng khoanh tay phán một câu xanh rờn làm Shin chết cả nửa cõi lòng.

_Con sẽ chỉ ở nhà thôi ạ!_Chae Gyong đáp rồi mỉm cười dịu dàng với Shin để bù đăp thiệt hại cho giấc ngủ của anh chàng đêm qua.

_Hihi,có thế chứ!_Vẻ mặt nhăn nhó của Shin giãn ra ngay tắp lự,thay vào đó là nụ cười hài lòng cực kỳ.Đôi khi anh chàng thấy việc có vợ cũng không đến nỗi phiền phức cho lắm!

Nhưng sự hân hoan của Shin chưa kéo dài được bao lâu thì đã bị dập tắt một cách không thương tiếc,ấy là khi anh chàng đã ăn xong điểm tâm và đang chuẩn bị lên lầu ngủ bù.Vừa lúc đó,chuông cửa reo vang báo hiệu "sự chẳng lành" đang sắp sửa ập đến với cả Shin lẫn Chae Gyong...

Cửa mở,một cô gái xuất hiện khiến cho anh chàng suýt đứng cả tim.Nhưng đừng hiểu lầm là Shin đang thẫn thờ vì bóng hồng trước mặt,chẳng qua anh chàng vừa trông thấy chiếc xe đẩy của trẻ con bên cạnh cô gái và đang cân nhắc xem nên chuồn đi bằng đường nào thì nhanh nhất trước cái viễn cảnh làm bảo mẫu cho chú nhóc 9 tháng tuổi đang tròn xoe mắt ngó lại kẻ đối diện.

_Shin,em về nhà chơi đấy à?Còn đây chắc là...Công chúa phải không?_Mẹ thằng nhóc mỉm cười với Shin và Chae Gyong rồi nói tiếp_Chị là chị họ của Shin,ở cách đây hai dãy phố.Khi nào rảnh hai em ghé qua chơi nhé!

_À vâng,em chào chị!_Cô nàng ngoan ngoãn cúi đầu.

_Chị đến có việc gì thế ạ?_Anh chàng đau khổ cười gượng gạo trong khi Chae Gyong thì vẫn ngơ ngác chẳng hiểu chuyện kinh khủng gì sắp nổ ra.

_Không,chị có công chuyện phải đi gấp!Em giúp chị trông coi thằng bé cả ngày nhé,đến chiều chị lại đến đón!_Cô gái cười tươi tắn,không buồn để ý gì đến vẻ mặt như đang bị tuyên án chung thân của cậu em họ yêu dấu.

_Vâng!Được thôi ạ!_Shin ngán ngẩm cầm lấy tay đẩy của chiếc xe nôi và đáp lại nụ cười tạm biệt của bà chị bằng một bộ dạng... thảm sầu hết sức nói.Còn cô nàng bên cạnh thì ngược lại_vô cùng hí hửng với vai trò làm bảo mẫu mới được giao phó.Cũng tại...thằng bé dễ thương quá mà!

Được làm phò mã - Fanfic - ,

...........................

_Ê các cậu muốn