Episode 51:
Kể từ giây phút chạm môi lên gò má ửng hồng vì ngượng ngùng của Chae Gyong,Shin đột nhiên nhận ra rằng mình đã thật sự thay đổi một cách khó tin,và điều đó khiên cho anh chàng cảm thấy như mình vừa từ trên cung trăng rơi thẳng xuống vực thẳm chỉ trong tích tắc ngắn ngủi còn không đủ cho một cái chớp mắt.Nụ hôn phớt qua đó không giống như nụ hôn trong vô thức lần trước,chỉ vài giây chớp nhoáng nhưng đã đủ để những ký ức đang phiêu lãng nơi nào bỗng dưng lũ lượt kéo về trong đầu Shin làm anh nhớ đến bầu trời đêm đầy sao ở Ichikawa,hàng cây khẳng khiu đứng im lìm trong cơn mưa tuyết,vầng trăng mùa đông nhạt nhòa treo trên đỉnh Phú Sĩ giữa đêm dài.Shin tưởng như vẫn đang nhìn thấy cô gái nằm gối đầu trên tay để ngắm sao bên cửa sổ bé tẹo,vẫn còn cảm giác được làn tóc mát rượi luồn qua những ngón tay anh,vẫn chưa thể quên giai điệu sâu lắng của Against all odds...
Những ký ức đó làm cho Shin hiểu rằng mình không còn cảm thấy ngột ngạt và khó chịu khi sống cùng một nhà với Chae Gyong nữa,mà trái lại có đôi lúc anh chàng còn cảm thấy một niềm vui vô hình nào đó thoáng qua khi nhìn thấy Chae Gyong mỉm cười hay khi nhìn anh chàng bằng đôi mắt tròn xoe đầy thắc mắc như một cô bé mới lên 5 tuổi.Chẳng hiểu từ bao giờ Shin bắt đầu quan tâm tới vợ mình nhiều hơn mức quan tâm đối với bất kỳ ai khác,và còn rất nhiều sự thay đổi đáng kể mà anh chàng vẫn cố chấp chưa chịu thừa nhận là mình có.Dẫu sao thì cái điều mới phát hiện đó đã vô tình rút ngắn khoảng cách vốn được xem là xa xôi cách trở giữa Shin và Chae Gyong xuống còn vài gang tay nữa thôi,ai biết được cần bao nhiêu thời gian và thêm mấy lần "tình cờ nhận ra điều gì đó "thì nó rút xuống con số 0.Chẳng phải người ta luôn nói chuyện tình cảm chẳng ai đoán được ngoại trừ thần tiên đó sao?Thế nên Shin vẫn cứ ngốc nghếch che giấu tình cảm đang dần dần làm tan chảy khối băng lạnh giá trong lòng mình,không chịu nói ra và càng không thể hiện cho Chae Gyong thấy,cho dù có đôi lúc vì che giấu không đạt mà anh chàng lại tự biến mình thành một kẻ ngu ngơ nhất thế giới.Ví dụ như là bây giờ...
_Shin,con làm sao vậy?_Câu hỏi vang lên với âm vực cao chót vót của sự kiên nhẫn đang vơi đi thấy rõ bất thần kéo Shin trượt một vệt dài ra khỏi dòng hồi tưởng êm ái mà anh chàng chìm đắm suốt từ chiều tới giờ và kéo theo tiếng lanh canh của cái muỗng inox rơi xuống sàn nhà.
_Hả?_Shin giật mình nhặt lại cái vật vừa tuột khỏi tay và cười gượng gạo với vẻ mặt mà anh chàng hy vọng là mang ý nghĩa con-khỏe-lắm-mẹ-đừng-lo,nhưng xem ra không được thuyết phục cho lắm.Ba mẹ Shin vẫn nhìn cậu con trai chăm chăm đầy ngờ vực,còn bè lũ 4S thì vẫn cứ cắm cúi ăn uống say sưa như thể cái sự bình an hay bất hạnh của anh chàng đó chẳng hề ảnh hưởng gì tới hòa bình thế giới cả.Tất cả cũng chỉ tại trò cá cược tai quái của tụi bạn mà Shin mới lâm vào cảnh khốn đốn như bây giờ,sao có thể vô tâm như thế được chứ?
_Anh cảm thấy không khỏe chỗ nào?_Chae Gyong quay sang nhìn Shin với vẻ ái ngại như thể theo nhận xét của cô nàng thì anh chàng đã bệnh thật rồi chứ chẳng cần phải bàn cãi thêm làm gì nữa.
_À...không._Shin ngắc ngứ lắc đầu nguầy nguậy_Tôi không sao hết,chỉ là...
_Chỉ là cậu ta đang có tâm bệnh ấy mà!_Hyun Joong tạm ngừng ăn mấy giây để giải thích cho Chae Gyong dùm Shin,Hero và Eru bấm nhau cười hinh hích bên cạnh còn Ryan thì giả lơ giả tảng với sang món tráng miệng không thèm bào chữa biện hộ cho cậu bạn thân lấy một câu.
_Là sao?_Cả mẹ Shin lẫn Chae Gyong đều nhướn mày lên hỏi lại Hyun Joong,anh chàng mở miệng định giải thích cặn kẽ hơn nhưng ngay tức thì vội nín thinh khi nhìn thấy bộ dạng hăm he của Shin ở phía đối diện,và mấy giây sau đã khôn ngoan lảng qua câu khác.
_À...con chỉ đoán vậy thôi!Nếu bác muốn biết rõ thì cứ hỏi Shin là biết ngay ấy mà...
_Con không sao thật mà!_Shin lập lại một cách kiên nhẫn_Con lên phòng trước,chúc ba mẹ ngủ ngon ạ!
Nói rồi anh chàng đứng dậy và quay qua phía Ryan.
_Tớ sẽ ngủ ở phòng cậu !
_Cái gì?_Giống như có bão cấp 10 vừa cuốn qua phòng ăn vào lúc này,vẻ mặt của ai cũng chứa đựng vẻ kinh ngạc thảng thốt như mới nghe sét đánh ngang tai_ngoại trừ cô nàng Chae Gyong là vẫn thản nhiên như thường.
_Không được!_Mẹ Shin chau mày phản đối.
_Đúng vậy!_Ryan gật đầu tán thành,kế đến là Hero,Hyun Joong và Hero giơ cả hai tay lên đồng tình.
_Tại sao?Đây là nhà của tớ mà!
_Nhưng tạm thời tớ là khách,cho nên phòng đó là của một mình tớ mà thôi!Thông cảm nha bồ tèo!_Ryan vỗ vai an ủi Shin bằng một vẻ mặt chứng tỏ anh chàng đang phải cố nín cười hết sức.
_Cái gì?Đời thưở nào chủ nhà phải năn nỉ khách để được ở trọ trong chính căn nhà của mình chứ?_Shin la lên.
_Ryan nói đúng đó,con cũng có phòng riêng mà,sao không ngủ ở đó cho tiện mà còn đi lung tung nữa?_Mẹ Shin qưở trách cậu con trai ương ngạnh,nhưng cũng không thể nào che giấu nổi "ý đồ" của mình.
_Nhưng mà còn..._Anh chàng nhìn sang Chae Gyong ngầm ra hiệu cho cô nàng nói gì đó,nhưng không may là Chae Gyong còn đang bận...nhìn vào dĩa bánh phủ đầy mứt dâu ngon lành của mình nên vô phương cứu giúp.
_Thôi!Quyết định vậy đi!Miễn bình luận!_Hero nhe răng cười ranh mãnh rồi tiếp tục ăn nốt phần của anh chàng.
_Cứ thế mà làm!_Cả bọn còn lại gào lên phấn khởi để hưởng ứng cái khẩu hiệu muôn thưở của 5S.
_Tại sao mọi người lại như thế nhỉ?_Shin nhăn nhó bực bội rời chỗ ngồi đi về phía cầu thang và cố làm như không nghe thấy tiếng cười chọc quê của lũ bạn thân đang rộ lên phía sau.
.............................
Chiếc tivi trong phòng Shin đến khổ vì cứ phải chuyển từ kênh này đến kênh khác rồi lại quay về kênh cũ mà vẫn chưa làm anh chàng hài lòng chút nào.Mắc cái chứng gì mà Shin lại có cảm giác như căn phòng rộng có đến 80m2 này bỗng dưng trở nên chật chội kinh khủng,đã vậy lại còn thiếu không khí trầm trọng nữa chứ.Ấy là anh chàng đã mở toang tất cả cửa sổ và kéo tung hết màn cửa ra rồi,chứ nếu không thì thể nào Shin cũng sẽ chết vì...ngạt thở mất thôi.Anh chàng có cảm giác như mình đã bị chia làm hai nửa riêng biệt để chống đối nhau.Một đằng là Lee Shin băng giá lạnh lùng xưa nay chẳng hề bận tâm đến ai và một bên là Lee Shin đã tan chảy hoàn toàn vì hình ảnh của một cô nàng nào đó lớn dần trong tim.
Vừa lúc anh chàng định tắt tivi để làm một việc gì đó thú vị hơn thì cửa phòng bật mở và cô-nàng-nào-đó bước vào.Không khí trong phòng vốn đã ít ỏi giờ lại càng thiếu hụt hơn gấp đôi.
_Anh đang xem tivi à?_Chae Gyong mỉm cười với Shin và ngồi xuống chỗ bên cạnh.
_Hả?À...phải!_Anh chàng lóng ngóng chọn đại một kênh đang chiếu phim hoạt hình khiến cô nàng bật cười khúc khích.
_Anh mà cũng thích phim này nữa sao?
_Ơ...đâu có!_Shin chống chế.
_Thôi anh xem đi,tôi phải đi tắm đây!
20 phút sau...
Lần này Shin cũng đang định với tay lấy remote để tắt tivi,nhưng ngón tay chưa tới được đúng chỗ thì anh chàng đã ngay đơ cán cuốc khi cửa mở lần thứ hai.Chae Gyong trong chiếc áo đầm ngủ màu hồng nhạt đứng ngay ngưỡng cửa,mái tóc cột không gọn lòa xòa từng lọn trên khuôn mặt xinh đẹp,đôi chân trắng muốt lồng trong đôi dép bông cùng màu áo.Và câu đầu tiên hiện ra trong đầu Shin ngay lúc này là...
Dễ thương không thể tả!
Anh chàng Shin lạnh giá đang xỉ vả không thương tiếc kẻ đối đầu bên kia_cái kẻ vừa mới thốt lên câu đó không cần do dự hay suy nghĩ.
Mày điên rồi,mắc mớ gì mà mày nhìn người ta chăm chăm như vậy ?
Kệ tao,cô ấy quả thật là xinh đẹp cực kỳ,sao có thể không nhìn được chứ?
Mày nghĩ vậy chỉ vì mày đã hôn cô ấy trưa nay.
Không đúng,cảm giác đó có từ lâu rồi mà...
Mày không được nhìn Chae Gyong nữa,nếu không mày sẽ...
Im đi!
Shin có cảm giác như đầu mình muốn nứt ra làm đôi vì cái sự đầu tranh tư tưởng dữ dội đang xảy ra hỗn loạn bên trong.Anh chàng vừa muốn nhìn vào màn hình tivi và làm như mình chẳng bận tâm đến sự có mặt của Chae Gyong trong phòng,nhưng cái nửa còn lại thì đang cố sức kháng cự ý muốn dứt ánh mắt ra khỏi cô nàng.Và cuối cùng nửa đó thắng,Shin buộc lòng phải nhận ra mình đang mang bản mặt của một thằng điên khi cứ thẫn thờ ngắm Chae Gyong đang bình thản ngồi chải tóc trước gương.
_Đi ngủ thôi!
Giọng nói của cô nàng vang lên làm Shin suýt chút nữa là té xuống đất,nhưng cũng may là nửa còn tỉnh táo của anh chàng đã xoay xở một cách khéo léo để Shin không trở thành kẻ mất trí trước mắt Chae Gyong.Cho đến nay thì cô nàng vẫn chưa hay biết gì về sự thay đổi bất ngờ của Shin cả,và mọi sự vẫn bình thường yên ổn...
_Anh đi đâu vậy?_Chae Gyong tròn mắt ngạc nhiên khi thấy Shin cắp gối ra góc sofa như tuần trăng mật lần trước.
_Đi ngủ,không phải cô nói vậy sao?
_Nhưng mà...ở đây chứ không phải đó!
_Ừ,đặng nửa đêm thấy mình nằm dưới đất hả?_Anh chàng ngán ngẩm đáp lại,thực ra đó không hẳn là lý do chính đáng,nhưng mà chẳng lẽ lại huỵch toẹt ra rằng "Tôi mà ngủ ở đây thì sẽ thức trắng cả đêm vì đau tim mất".Mà Shin cũng không chắc liệu ngủ ở sofa thì có yên thân chút nào hay cũng lại thao thức trằn trọc tới sáng?
_Không có đâu,tôi không đạp anh xuống đất đâu mà lo!_Cô nàng tỉnh bơ nói.
_Ai biết được chứ?
_Hứa danh dự mà!Không thôi mẹ lại nói tôi ngược đãi anh nữa!
_Vậy thì...
Shin ngắc ngứ do dự một hồi rồi cũng trở lại chỗ của mình,bất chấp sự phản đối dữ dội từ cái nửa vẫn chưa chịu tan chảy kia.Chae Gyong cũng nằm xuống gối,và ngay lập tức hương thơm dịu dàng từ mái tóc cô nàng lan tỏa về phía Shin không cách nào ngăn lại được,nhưng dù có ngăn được thì Shin cũng sẽ không muốn làm vậy...
Cho dù biết chắc mình không thể ngủ được,Shin vẫn cảm thấy một cảm giác hân hoan lạ thường đang tràn ngập trong lòng anh chàng,đó có thể gọi là hạnh phúc hay không nhỉ?
.............................
Đã khuya lắm rồi mà Chae Gyong vẫn còn trằn trọc mãi không thể nào nhắm mắt ngủ được,cũng chỉ vì cô nàng cứ mãi nhìn đăm đăm vào cái lưng vô cảm vô tình đang quay về phía mình suốt cả mấy giờ liền không hề thay đổi tư thế.Chẳng biết nằm mãi một phía như thế Shin có ê lưng không chứ Chae Gyong thì đã thấy mỏi mắt lắm rồi.Mà có muốn quay đi chỗ khác cũng vô ích,trong phòng còn thứ gì hay ho hơn để nhìn nữa đâu.
Chae Gyong nhẹ nhàng ngồi dậy rời khỏi giường và lại bên cửa sổ đang mở rộng để hít thở làn gió đêm mát lành mang hương thơm dìu dịu của những đóa hồng trong vườn thoảng qua.Trên bầu trời xanh thẫm lác đác tinh tú,vầng trăng mùa xuân tỏa ánh sáng vàng hắt hiu xuống ngọn đồi phía xa hắt lên nền trời một chiếc bóng đơn độc lẻ loi.Đêm luôn là thời điểm tĩnh lặng và êm đềm nhất trong ngày,nhưng cũng chính vì nó quá yên ắng mà người ta thường có cảm giác buồn nhiều hơn vui.
Bất giác Chae Gyong nhớ lại đêm đầu tiên đến Ichikawa,khi ấy trời có rất nhiều sao dù đang là giữa mùa đông lạnh lẽo,và chợt nhớ đến Shin...Có lẽ đó là lần duy nhất Chae Gyong nhận ra rằng bên dưới vẻ ngoài lạnh lùng và cứng rắn của Shin là một khoảng trống lớn vô hạn.Để lấp đầy khoảng trống đó phải cần bao nhiêu thời gian và bao nhiêu nỗ lực?Không thể nào biết được,nhưng Chae Gyong cảm thấy mình cần phải làm gì đó ,dù biết cố gắng của mình sẽ làm tổn thương lòng kiêu hãnh của Shin...
_Có phải cô đang nhớ nhà không?_Giọng nói quen thuộc bao ngày qua vang lên giữa những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu Chae Gyong khiến cô giật mình quay lại, Shin đã đứng bên cạnh từ khi nào.
_Không!
Shin mỉm cười nhìn Chae Gyong không nói thêm lời nào,anh yên lặng hướng tầm mắt về bóng đêm nhạt nhòa trước mắt.
_Anh cũng không ngủ được sao?
_Tại vì ai đó cứ trở mình qua lại mãi không chịu ngủ dùm cho nên tôi mới phải thức theo đó chứ!
_Sao cơ?Tôi đã cố gắng không gây chút tiếng động nào mà,chỉ có người vốn đã không ngủ mới nghe được thôi!_Chae Gyong chống chế.
_Thì cứ cho là vậy đi!_Shin bật cười_Giữa đêm mà cãi nhau sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ của người khác đấy,nói nhỏ nhỏ thôi!
_Tại anh chứ...
_Thôi vào trong đi,đứng ở đây sẽ cảm lạnh mất!_Shin với tay khép cửa sổ lại rồi đẩy Chae Gyong trở lại giường,ấn cô nàng nằm xuống và kéo cái chăn dày sụ lên tới cằm như thể vẫn còn là mùa đông lạnh buốt chứ không phải mùa xuân ấm áp.
_...
_Ngủ ngon!_Shin nháy mắt với cô nàng rồi đi về phía cửa,y hệt như lần trước ở Tokyo.Chỉ khác một điều là Chae Gyong không chịu yên phận ở lại một mình nữa mà chạy đến dang cả hai tay để chặn đường Shin.
_Khoan đã,anh định đi đâu?
_Ở trong nhà chứ đâu,nếu muốn ra ngoài thì tôi đã nói với cô rồi!
_Nhưng để làm gì mới được?
_Này,ngay cả tự do cá nhân của tôi mà cô cũng muốn can thiệp hay sao chứ?
_Tôi không thích ở lại đây một mình...
_??????
_Cho tôi đi với!
_Cô có biết chơi game không?
_Hả?
_Không biết thì miễn bàn tiếp!_Shin nhe răng cười tinh nghịch rồi biến mất sau cánh cửa,mặc cho Chae Gyong í ới gọi theo sau.Cũng may là ba mẹ Shin cùng với lũ 4S ở tầng thứ 4 chứ nếu không thì cũng phải thức dậy bất thình lình vì tiếng gọi của cô nàng đó mất.
_Biết chứ sao không?Đừng có nghĩ là Công chúa thì tôi không biết gì hết đâu nhé!
_Vậy thì tới đây,chúng ta sẽ xem thử ai biết ai không?_Shin nheo mắt khiêu khích.
_Được thôi!_Cô nàng chấp thuận lời thách thức ngay tắp lự mà chẳng cần suy nghĩ đắn đo gì nữa.
Ở tầng trên cùng,cả nhóm 4S vẫn còn đang say sưa ngủ mà không hề biết rằng chỉ chốc lát nữa thôi sẽ bị đáng thức không thương tiếc vì tiếng la hò inh ỏi của hai nhân vật chính vọng từ nhà dưới lên...
.............................
_Yeahhh!!!!!
Tiếng reo hò long trời lở đất xé tan màn đêm tĩnh mịch thành hàng ngàn mảnh vụn và cứ theo cái đà đó mà xuyên qua 3 lớp bê tông kiên cố để chọc thẳng lên tầng trên cùng_nơi bốn tên con trai đang say sưa đắm chìm trong mộng đẹp.Thế là chẳng mấy chốc giấc ngủ yên bình của hội 4S đã bị phá đám một cách không thương tiếc.
_Cái gì vậy hả trời?_Hero nhổm dậy ngay lập tức và lao ra khỏi chăn nhanh đến độ suýt té lăn xuống sàn nhà vì hoảng hồn,kéo theo là anh chàng Hyun Joong vừa bịt chặt hai tai vừa lùi lại sát tường với bản mặt cũng kinh hoàng chẳng kém.
_Ai la vậy?_Ryan và Eru lật đật chạy sang phòng hai đứa bạn tìm hiểu sự tình,nhưng khi nhìn thấy vẻ thất sắc của cả Hero lẫn Hyun Joong thì hai anh chàng hiểu ngay rằng tiếng hét vừa rồi không phải xuất phát từ đây.
_Tao đâu biết!_Hyun Joong ngơ ngác lắc đầu,rồi anh chàng chỉ tay về phía cầu thang._Hình như là từ dưới đó vọng lên!
_Xuống coi thử đi!_Ryan khoát tay bảo cả đám.
_Lỡ...lỡ như có ma thì sao?_Eru rụt lại nấp sau Hyun Joong và Hero làm hai anh chàng phá lên cười ngặt nghẽo.
_Hahha,mày có phải là đàn ông con trai không đó?Trên đời này làm gì có ma chứ!Nhảm nhí hết sức!_Hero nói giọng giễu cợt.
_Vậy mày ở lại ngủ tiếp đi để tụi tao xuống!_Hyun Joong nhún vai một cách vô thưởng vô phạt.
_Không,thà chết còn hơn!_Eru cuống quýt bám theo lũ bạn thân rồi cả hội 4S dò dẫm xuống cầu thang,vẻ mặt ai nấy vẫn còn chưa hết ngái ngủ và bực bội vì bỗng dưng bị kẻ nào đó phá tan giấc ngủ ngon lành.Nhưng bốn anh chàng chẳng cần phải thắc mắc lâu,bởi vì cảnh tượng ở phòng khách đã giải đáp nguyên nhân của tiếng động ầm ĩ vừa rồi.
Ngay giữa nhà,hai vị Phò mã và Công chúa đáng tôn kính của Đại Hàn Dân Quốc đang ngồi xếp bằng cạnh nhau và ra sức reo hò cổ vũ cho nhân vật của mình trong game StarCraft.Căn cứ vào vẻ hào hứng sôi nổi trên nét mặt Shin và vẻ cay cú hậm hực của Chae Gyong thì có thể hiểu là nhân vật của cô nàng vừa mới bị anh chàng hạ đo ván xong.Nhưng chỉ vài giây sau thì tình thế đã đảo ngược,Shin hớn hở gào lên vì đã chiến thắng Chae Gyong một bàn quá ư đẹp mắt.Rồi tiếp sau đó,một hiệp mới lại bắt đầu.Cũng chính vì quá say mê dõi theo nhất cử nhất động trên màn hình mà cả hai đều không thể nhận ra bốn đôi mắt (không kể cặp kính cận của Ryan) đang ngó chằm chằm từ phía sau với vẻ ngạc nhiên sửng sốt vô cùng.
_Trời đất quỷ thần ơi!_Sau cả 5 phút đứng như trời trồng Hero mới sực tỉnh lên tiếng làm cho Shin và Chae Gyong cùng giật mình quay lại.
_Ủa...là các cậu đó hả?_Anh chàng nhe răng cười cầu hòa như thể chẳng có chuyện gì xảy ra,cũng không thèm hỏi tại sao đang giữa đêm giữa hôm mà đám bạn thân lại tụ tập đông đủ hết xuống đây.
_Hai vợ chồng cậu có làm sao không đó?Không lo ngủ đi mà rủ nhau xuống đây chơi game là cớ làm sao?_Hyun Joong trợn mắt ngó từ Shin sang Chae Gyong một cách sửng sốt.
_Ừ thì tại vì tớ không ngủ được nên mới...Lúc đầu là định đi một mình thôi,nhưng mà sau đó.._Anh chàng ngưng một lát để chỉ sang Chae Gyong_Cô ấy cũng đòi theo luôn!
_Cái gì?Ai thèm theo anh chứ?_Chae Gyong la lên phản đối.
_Không phải sao,đã nói là đi ngủ đi mà còn nài nỉ đi theo làm gì?
_Tôi nài nỉ anh hồi nào,tại anh khiêu khích trước chứ bộ!
_Tại cô ý...
_Tại anh thì có...
_Thôi,đủ rồi nghen!_Cả hội 4S đồng thanh gào lên để chấm dứt cuộc tranh cãi đang có nguy cơ kéo dài ra suốt đêm,chẳng biết mắc mớ gì mà bốn anh chàng lại bị dính vào chuyện rắc rối này cơ chứ?
_Mà thôi!Nếu các cậu đã xuống đây rồi thì chơi chung luôn cho vui!_Shin thôi cãi cọ với cô vợ yêu dấu và quay sang rủ rê đám bạn thân.Chẳng là anh chàng đang nghĩ nếu chỉ có hai người thức suốt đêm thì cũng không vui cho lắm,giá mà cả đám đều tập trung vui chơi ở đây thì tuyệt biết mấy!
_Thôi thì tớ cũng đành chịu!_Ryan nhún vai chấp thuận.
_Ê tụi mày nghĩ sao?_Hyun Joong hất mặt sang Hero và Eru hỏi ý,riêng anh chàng thì vừa mới nghe qua đã đồng ý ngay tắp lự.
_OK luôn!
_Vậy thì nhào vô!_Bốn tên con trai hí hửng sà xuống cạnh Shin và tham gia vào trò chơi đang đến hồi gay cấn,dĩ nhiên là không tránh khỏi cãi cọ chút đỉnh và la hét reo hò vang dội hơn cả ban nãy.Nhưng cũng may là ba mẹ Shin đang ngủ trong phòng cách âm nên chẳng hề nghe thấy gì,mà nếu có cũng chẳng bận tâm là mấy vì từ hồi nào tới giờ ông bà đã quá quen với những trò nghịch ngợm của cậu con trai lẫn tụi bạn tinh quái.
.............................
_Ê tao đói bụng rồi,mày đi kiếm cái gì ngon ngon lại đây coi!_Hyun Joong vừa chăm chú ngó vào màn hình vừa gọi với ra sau để sai biểu Hero.
_Nói Eru á!_Hero làu bàu sai chuyền.
_ Eru,đi nấu mì đi!
_Biểu Ryan kìa!
_Ryan...
_Kêu Shin á!_Anh chàng chưa nghe hết câu đã vội vàng bán cái cho Shin.
_Cái gì?_Shin la lên._Ai đói thì tự thân vận động đi!
_Đúng rồi!Mày sai biểu tụi tao cái gì,đói thì tự động lăn vô bếp đi!_Hero bậm môi cốc đầu Hyun Joong.Đúng lúc đó,một giọng oanh vàng thỏ thẻ vang lên làm cả lũ con trai im bặt...
_Tôi cũng đói nữa,bạn muốn ăn gì,tôi sẽ đem cho!_Ấy là cô nàng Chae Gyong đáng yêu đang nói với Hyun Joong,nhưng tác dụng của câu nói thì lan rộng ra cả bốn anh chàng còn lại.
_Ngồi xuống!_Shin kéo tay Chae Gyong khi cô nàng đang định đứng dậy đi vào bếp,rồi anh chàng quay sang ra lệnh cho Hyun Joong._Cậu phải đi!
_Hả?
_Nói mày đó!_Hero huých tay thằng bạn đang ngồi ngay đơ cán cuốc.
_Tại sao lại là tớ chứ?
_Có đi không thì bảo?_Cả nhóm hăm he vây quanh Hyun Joong làm anh chàng bí quá phải gật đầu đại,cho dù vẫn còn lầm bầm nguyền rủa...cái tật ưa kêu ca phàn nàn của mình.Đáng lẽ mới đầu chỉ phải phục vụ cho cái bao tử của một mình anh chàng mà thôi,ai dè bây giờ phải vác lưng ra phục vụ cho cả lũ bạn thân nữa.Rõ khổ!!!
_Đi mà,đừng có nổi nóng vậy chứ!_Hyun Joong cau có đi vào lục tủ lạnh tìm đồ ăn,miệng vẫn không thôi càu nhàu những anh chàng lười biếng khác.
.............................
Sau khi Hyun Joong đã trổ tài làm bồi bàn siêu đẳng với 6 tô mì nóng hổi ngon lành được bưng ra thì ái nấy đều buồn ngủ híp cả mắt.Nhưng vẫn còn chưa biết ai thắng ai thua nên cả hội vẫn còn ráng ngồi lại chơi hết ván,chỉ có Shin là rã đám ra khỏi cuộc chơi sớm nhất.
_Woa!!!Buồn ngủ chết đi được!_Anh chàng vừa ngáp vắn ngáp dài vừa ngó quanh quất,và ngay lúc đó mới chợt phát hiện ra...
Cô vợ yêu dấu của Shin đã ngủ ngay đơ từ khi nào,mới vài phút trước lúc ăn mì còn tỉnh táo lắm mà sao giờ lại ngủ mê mệt như vậy được nhỉ?Thật chẳng hiểu nổi làm sao...
_Ê dậy đi,lên phòng ngủ nào!_Shin khẽ lay Chae Gyong dậy,nhưng cô nàng chỉ chóp chép miệng rồi lại quay sang hướng bên kia... ngủ tiếp.
_Trời đất,thật là..._Shin ngán ngẩm nhìn cô nàng rồi quay lại bảo tụi bạn.
_Này,các cậu chơi tiếp đi!Tớ lên trước đây!
_Ừ!Đi đi!Ngủ ngon!_Hội 4S chẳng buồn để ý gì đến hai kẻ phía sau mà chỉ lo dán mắt vào trò chơi hấp dẫn,dù sao như vậy cũng đỡ hơn là bị dòm ngó.
Shin nhẹ nhàng đỡ Chae Gyong dậy và cõng cô nàng đi lên phòng,cố gắng không gây chút tiếng động nào hết.Và cuối cùng,sau khi đã leo hết cả 6 đoạn cầu thang thì anh chàng cũng đến nơi mặc dù mệt muốn tắc thở.
_Giờ thì ngủ đi nhé!_Shin đặt cô nàng vẫn còn ngủ say sưa xuống giường và kéo chăn lên đắp cẩn thận.Đáng lẽ tới giờ phút này thì anh chàng nên đi ra cửa và xuống tham gia với đám bạn mới phải,nhưng chẳng hiểu vì lý do gì mà Shin lại ngồi cạnh Chae Gyong và yên lặng ngắm nhìn cô nàng đắm chìm trong giấc ngủ.Ngây thơ và trong sáng.
Và rồi như có điều gì đó vô hình bỗng nhiên thôi thúc trong lòng Shin,anh chàng cúi xuống mặt Chae Gyong....
Cô nàng vẫn ngủ ngon lành mà không hề hay biết rằng có một nụ hôn ngọt ngào vừa mới phớt qua trong khoảnh khắc,dù ngắn ngủi nhưng dường như đã chứa đựng cả một mùa xuân rực rỡ và ấm áp...
