Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
Episode 40:

Cuối cùng thì cũng đến ngày Shin và Chae Gyong kết thúc tuần trăng mật "khó quên" (xin đính chính là hai từ này được dùng ở đây không phải muốn ám chỉ đến khía cạnh lãng mạn hay ngọt ngào mà người ta thường hay tưởng tượng về cái gọi là Honey Moon) để trở về Hàn Quốc.

Dù chỉ phải sống cùng nhau vỏn vẹn có một tuần ngắn ngủi thôi nhưng chẳng hiểu sao cả hai nhân vật chính lại tưởng như cả thế kỷ đã trôi qua hay ít nhất cũng mười mấy mùa đông lần lượt đi qua rồi trở lại mà vẫn chưa hết được một nửa thời gian.Thế nên cho tới ngày cuối cùng,khi đã tin rằng mình đang thực sự đứng ở sân bay chứ không phải là trong chiêm bao thì Shin mới dám thở phào vì đã trút được khối đá nặng nề cứ đè nặng trong lòng anh chàng suốt 7 ngày đằng đẵng vừa qua với biết bao nhiêu là sự kiện và biến cố đã xảy ra.Còn Chae Gyong thì khỏi cần phải miêu tả dài dòng về nụ cười hớn hở cứ chực xuất hiện trên môi cô nàng mọi lúc mọi nơi,dù rằng đối tượng may mắn lãnh trọn nụ cười tươi tắn đó...không phải là Shin.

Lý do chỉ đơn giản bởi vì kể từ lúc anh chàng thú nhận tội lỗi là đã chọc ghẹo vợ mình bằng trò đùa "chẳng buồn cười chút nào"(theo lời nhận xét của Chae Gyong sau đó) thì cô nàng giận tới mức không thèm nói năng hay ngó ngàng gì tới Shin suốt 3 ngày sau đó.Mà anh chàng đó cũng có quá nhiều thứ để suy nghĩ rồi nên việc cô vợ mới cưới có giận dỗi hay thậm chí có biến thành một tảng đá lạnh băng giữa sa mạc đi chăng nữa thì cũng chỉ vậy thôi,chẳng có gì to tát để phải cuống lên như một thằng hề cả.

Suốt thời gian ngồi trên máy bay thì cuộc chiến tranh lạnh giữa Shin và Chae Gyong cũng chẳng nguội đi tý nào,anh chàng thì cứ dán mắt ra ngoài cửa sổ ngắm trời ngắm đất còn cô nàng bên cạnh thì cứ chăm chăm ngó mãi một mục quảng cáo thời trang trong tờ báo gần cả tiếng rồi mới nhận ra là mình đã đọc nó rồi.Căn cứ vào tình trạng căng thẳng đó thì chắc chắn đến hết cả chuyến bay thì cũng không ai tỏ vẻ muốn nhượng bộ cho người kia hay ít nhất là mỉm cười một cái để làm dịu đi bầu không khí ngột ngạt đang có nguy cơ nổ tung tới nơi.


.................

_Chúc mừng Phò mã và Công chúa đã trở về!_Ngài Thủ tướng kính cẩn cúi đầu chào đón Shin và Chae Gyong ngay tại cửa ra vào,kế bên là một hàng dài những cận thần trong triều đình và cả những vệ sĩ lạnh như băng mà chỉ mới nhìn qua là Shin đã không thể nén tiếng thở dài thườn thượt vì quá ngán ngẩm.Chưa hết,khi ra khỏi sân bay hai người còn phải đối mặt với đám nhà báo đông đúc vây quanh hết đặt câu hỏi này tới câu hỏi khác,vì thế đã làm chậm mất 30 phút so với dự định.

Chiếc xe Rolls Royce bóng nhoáng gắn biểu tượng của Hoàng gia từ từ lăn bánh khỏi cổng sân bay quốc tế Incheon và tiến thẳng về Hoàng cung trong sự giám sát cẩn mật của những đoàn xe ở cả phía trước và sau.Trong đầu Shin bắt đầu hình dung ra cuộc sống sắp tới của mình rồi sẽ khốn khổ như thế nào nếu như một bước ra đường cũng phải bị theo sát bởi chừng này người đi cùng,và chưa bao giờ anh chàng lại cảm thấy hối hận như bây giờ vì đã dễ dàng chấp nhận hôn lễ với cô nàng được gọi là Công chúa.Nhưng cho dù Shin có hối hận đến chết thì mọi sự cũng đã rồi,không thể thay đổi hay cứu vãn được nữa,thế nên anh chàng chỉ còn dám hy vọng một điều duy nhất là được tiếp tục theo đuổi ước mơ trở thành một nhà sản xuất âm nhạc tầm cỡ thế giới như Timbaland trong tương lai gần_nếu như mơ ước này được Quốc vương Điện hạ coi là chính đáng để cho phép Shin theo đuổi.Mà khả năng để điều đó xảy ra thì hình như hơi mong manh...


.................

_Thái hậu,Quốc vương và Hoàng hậu đang chờ hai vị trong Đại điện,xin mời đi theo thần!_Bà Tổng quản khó đăm đăm nghiêm nghị bẩm báo với Shin và Chae Gyong khi hai người vừa bước xuống xe chuẩn bị đi vào hai cánh cổng to lớn của Hoàng cung.Cho tới giờ phút hệ trọng này thì vẫn chưa có ai chịu dẹp bớt tự ái của mình để xuống nước làm hòa trước,thế nên mạnh ai nấy đi.

_Ôi,Phò mã và Công chúa đã về rồi đấy à?Mau ngồi xuống đi!_Thái hậu mỉm cười niềm nở với hai cháu yêu của mình,nhưng Hoàng hậu đã khẽ lên tiếng nhắc.

_Kìa Thái hậu,hai đứa còn phải thi lễ nữa mà!

_À,phải phải!

Shin và Chae Gyong cùng cúi xuống cung kính thi lễ rồi bước lại ngồi đối diện với Quốc vương và Hoàng hậu,chẳng biết tại sao trong lúc này anh chàng lại thấy hồi hộp đến thế nhỉ?Ngay cả lúc được vời vào cung lần đầu tiên để bàn chuyện hôn ước Shin cũng không run đến thế này.Mà cũng phải thôi,bây giờ anh chàng đã là con rể quý của Hoàng tộc rồi còn gì.Điều đó có nghĩa là từ nay Shin sẽ rất khác với những anh chàng còn lại của Đại Hàn Dân Quốc,thử hỏi sao mà không ngán ngại cho được?

_Tuần trăng mật của hai con thế nào?_Quốc vương ôn tồn hỏi.

_Dạ,cũng bình thường thôi ạ!_Cả Shin và Chae Gyong cùng đồng thanh đáp,rồi lại quay sang ngó nhau chăm chăm.

_Vậy ra....không có gì đặc biệt sao?_Thái hậu tỏ vẻ thất vọng thấy rõ.

_Sao cơ ạ?

_À,ý ta hỏi là...không có gì vui hết sao?

_Vâng!

_Thái hậu mau uống trà đi ạ,con thấy hình như trà sắp nguội rồi đấy ạ!_Hoàng hậu biết ý vội đánh trống lảng để cứu nguy cho Shin và Chae Gyong khỏi tình thế khó xử.

_Ta đã cho người sắp đặt phòng của Phò mã ,đồ đạc từ nhà con cũng đã được chuyển qua hết rồi,nếu con có yêu cầu gì khác thì cứ nói cho ta biết nhé!_Quốc vương mỉm cười thân thiện với Shin làm anh chàng ái ngại tới mức chẳng còn biết nói gì nữa.

_Ơ,con xin cám ơn ạ!

_Kỳ nghỉ đông còn đến 2 tuần nữa,từ giờ tới đó hai con cứ nghỉ ngơi cho thoải mái đi.Nhất là Phò mã vì chưa quen với cuộc sống trong cung nên chắc phải cần nhiều thời gian để tập thích nghi,Công chúa hãy cố gắng giúp đỡ chồng của con nhé!

_Sao ạ?_Chae Gyong nhăn mặt khi nghe tới ba chữ "chồng của con" nhưng nghĩ lại thì đúng là thế thật nên cô nàng chỉ còn nước gật đầu trong đau khổ.

_À còn chuyện về thăm nhà thông gia thì ta định để tới Tết rồi cho hai con về luôn thể,Thực tình ta rất áy náy vì không thể cho Công chúa về làm dâu nhà bên đó,nhưng chắc là hai con cũng hiểu.Vậy ý con thế nào Phò mã?

_Vâng,cũng được ạ!

_Vậy thì được rồi,hai con có thể trở về Đông cung!

_Vâng ,chúng con xin phép lui ạ!_Shin và Chae Gyong cúi chào rồi đi ra khỏi Đại điện,khỏi nói cũng biết anh chàng mừng rỡ tới mức nào khi thoát được gian phòng ngột ngạt thiếu không khí.

Khi hai người đang trên đường về Đông cung thì chợt trông thấy Shin Hye từ đâu vội vàng chạy lại với gương mặt rạng rỡ hơn bao giờ hết.Trong phút chốc Chae Gyong đã tưởng rằng cô bé cười tươi tắn như thế là vì không được gặp chị mình lâu lắm rồi,nhưng sự thực là không phải...




_Anh Shin,em chờ mãi mới thấy anh!_Shin Hye phớt lờ cả bà chị đang chuẩn bị cho màn chào đón cô em gái yêu quý và khoác tay Shin cười hạnh phúc,mặc cho Chae Gyong đang chưng hửng vì bị hớ một vố đau.

_À,tại vì anh phải qua vấn an mọi người mà!

_Vậy sao?Nhưng thôi,anh đã vào xem phòng mới chưa?Là do em tự mình trang trí tất cả đó,nhưng chắc là sẽ hợp gu của anh thôi!Để em dẫn anh vào nhé!_Shin Hye vẫn chẳng chịu để mắt đến bà chị đang sôi cùng sục mà cứ ríu rít nói với một mình Shin mà thôi.

_Này!_Tiếng hét của Chae Gyong làm cả anh chàng lẫn cô nhóc đang thao thao bất tuyệt về căn phòng nào đấy phải giật mình quay phắt lại.

_Gì vậy chị Hai?

_Còn hỏi chuyện gì?Em quá đáng vừa thôi,chị đứng ngay đây cũng không thèm chào hỏi một tiếng mà cứ thì thầm to nhỏ với...chồng của chị làm gì thế?(---->tự thừa nhận là chồng của mình )

_Chị sao vậy?Em là em của chị mà,có gì xa lạ đâu mà phải khách sáo,nhưng anh Shin là người mới đến nên em phải chỉ cho anh ấy nhiều thứ nữa chứ!Đúng không anh Shin?

_Hả?_Anh chàng tự dưng bị lôi ra đứng giữa hai giới tuyến đang kình nhau nên đâm ra lúng túng hết sức,nhưng vì muốn chọc tức cô vợ nên đành hùa theo Shin Hye._À,đúng vậy!

_Thấy chưa?Giờ chị hết hỏi lôi thôi rồi nhé,tụi em đi đây!_Cô nhóc lém lỉnh cười điệu đà như thể đang đổ dầu vào lửa rồi kéo tay ông anh rể đi vào trong,mặc cho cô nàng phía sau nhìn theo với ánh mắt như chỉ muốn ném theo hai người đáng ghét đó một cái gì đó thật khổng lồ cho hả giận.Nhưng tại sao phải giận dữ như vậy thì Chae Gyong cũng chẳng hiểu nữa,chỉ là cô nàng bỗng thấy bực mình khi thấy có ai đó (kể cả cô em gái yêu dấu) đi bên cạnh anh chàng được gọi là Phò mã kia!Đơn giản vậy thôi!

(Riêng ý kiến của tác giả thì cho rằng đó là bởi vì cô nàng đó đang ghen thì đúng hơn!)

Episode 41:

Shin lững thững đi vòng quanh nơi ở mới của mình,đưa mắt nhìn hờ hững vào những món đồ trang trí đắt tiền được bày biện một cách lộng lẫy và xa hoa khắp nơi,rồi trên tường là những bức tranh quý giá và thư pháp được đóng dấu ấn riêng của Hoàng gia.Những chiếc tủ đứng xếp dọc theo tường bằng gỗ đỏ khảm xà cừ,những bộ màn cửa bằng gấm thêu vô cùng tinh xảo,chiếc đàn dương cầm trắng đặt gần cửa sổ nhìn ra khuôn viên Hoàng cung...Tất cả những thứ đó quá đủ để thể hiện tầm vóc của một cung điện tráng lệ_đúng với những gì mà người ta thường hay hình dung khi nghĩ về cuộc sống của các thành viên trong Hoàng thất tôn nghiêm đầy cao quý.

Nhưng đối với Shin thì cho dù nơi đây có lộng lẫy hay sang trọng đến mức nào đi nữa thì nó vẫn không thuộc về anh,hay ít nhất thì chính bản thân Shin cũng sẽ cảm thấy mình không thể nào thích hợp với cuộc sống ngột ngạt ở đây trong suốt cuộc đời còn lại được.Vì thế trong đầu anh đã nghĩ đến một điều gì đó,chỉ mới là nghĩ đến thôi,còn việc có làm được hay không lại là một chuyện khác...

_Shin,anh thấy sao?_Giọng Shin Hye bất thần vang lên bên cạnh làm Shin giật mình quay trở lại với thực tế nhàm chán đang hiển hiện ngay trước mắt anh chàng.

_À,cũng đẹp lắm!Là một mình em thiết kế đấy à?

_Thực ra...cũng không hẳn như vậy..._Shin Hye cười bẽn lẽn_Em chỉ làm mỗi việc ý nghĩa nhất là đặt mua một cây đàn piano mới cho anh thôi,em nghĩ nó sẽ có ích những khi anh rảnh rỗi hay là muốn chơi nhạc gì đó chẳng hạn...

_Cám ơn em!_Shin nói một cách máy móc rồi ngồi thừ xuống ghế,trông bộ dạng anh chàng có vẻ ngán ngẩm lắm rồi thì phải.Và với đôi mắt tinh tế của một người luôn luôn nghĩ rằng mình "hiểu Shin nhất trên thế gian này"như cô nhóc đang đứng trước mặt thì chẳng có gì khó khăn để nhận ra điều đó từ anh chàng.

_Anh sao thế?Mệt lắm à?

_Hả?À...không,không có gì.Chắc tại vì phải ngồi lâu trên máy bay ấy mà!_Shin cười gượng gạo để trấn an nỗi lo lắng đang hiện rõ ràng trên gương mặt của Shin Hye,nhưng thực sự thì anh cũng chẳng biết là mình giả vờ vui vẻ như vậy có đạt không nữa.Dù sao thì điều duy nhất mà Shin muốn làm ngay bây giờ là nhắm mắt lại và ngủ một giấc thật dài để không còn biết mình đang ở đâu,không còn nhớ tới bất cứ điều gì hay phải thấy bất kỳ ai nữa.Đúng,anh chỉ mong muốn một điều đơn giản như vậy thôi...

_Vậy em sẽ ra ngoài để anh nghỉ ngơi,anh cố chợp mắt một chút đi nhé!

_Ừ,tạm biệt em!_Dù không muốn phải tỏ ra bất lịch sự chút nào nhưng rồi cuối cùng Shin vẫn nở một nụ cười mà sau này nhớ lại thì anh chàng chợt vỡ lẽ ra rằng nó mang ý nghĩa là "Cám ơn em vì đã đi ra đúng lúc!".Nhưng cô bé Shin Hye dễ thương thì đâu có lúc nào đủ tỉnh táo để mà ngẫm nghĩ đến những lỗi lầm nho nhỏ của người mà mình đang thầm yêu trộm nhớ,thế nên có lẽ Shin cũng không cần phải tự trách mình để làm gì!


.........................

Buổi chiều,trời vừa có được chút nắng hanh hao đã bị dập tắt bởi cơn mưa tuyết dữ dội từ đâu đổ ập xuống làm cho bầu trời mang một màu xám xịt lạnh ngắt.Cả gian phòng không bật đèn của Shin bỗng dưng trở nên tối om om,dù chỉ mới qua 5g chiều mà thôi.Shin vẫn còn đang ngủ nên chẳng hề hay biết gì đến những chuyển động của không gian và thời gian xung quanh mình nữa,anh chàng cứ thế mà nhắm nghiền mắt như thể không bao giờ muốn thức dậy nữa.

Bên ngoài,Chae Gyong đang nôn nóng đi đi lại lại,thỉnh thoảng lại nhìn ngó qua lớp kính trong suốt,nhưng chờ mãi mà vẫn chẳng thấy động tĩnh gì từ anh chàng đang giam mình ở trong đó cả.Và tới khi không thể kiên nhẫn hơn được nữa,cô nàng đành tự mình mở cửa để vào xem sự thể ra sao,quên mất cả việc đang giận dỗi và lời hứa sẽ không bao giờ nói chuyện lại với Shin nữa.Bởi vậy mới nói người dễ giận thì cũng rất dễ quên mà lại!

Không biết anh ta đang làm gì nhỉ?Từ sáng đến giờ chẳng thấy mặt mũi đâu cả,sao tự nhiên mình lo quá đi mất!

_Shin!_Chae Gyong thì thầm như sợ rằng mình đường đột vào đây mà chưa được sự đồng ý của chủ nhà sẽ làm anh chàng đó nổi giận không biết chừng.Dù sao hai người cũng đang giận nhau cơ mà!

Không có tiếng đáp lại,những lớp cửa kính cách âm đã ngăn cho tiếng gió đang gào thét ngoài kia không thể lọt vào phòng,vì thế mà lại càng nghe rõ từng tiếng bước chân vọng lại của Chae Gyong,cả lời thì thầm rất nhỏ của cô nàng.Nhưng bóng dáng Shin thì vẫn biệt tăm trong bóng tối dày đặc đang mỗi lúc một thẫm hơn vì màn mưa tuyết rơi nhanh ngoài kia.Chae Gyong mở hết cánh cửa này đến cánh cửa khác,đi từ phòng này qua phòng kia đến mỏi chân mà vẫn chẳng tìm ra người mình cần tìm.

Công tắc đèn nằm ở đâu nhỉ?_Cô nàng đưa tay dò dẫm sát tường nhưng mãi cũng chẳng tìm thấy nó nằm ở đâu,đáng lẽ phải tìm hiểu trước thiết kế của gian phòng rộng lớn mênh mông này rồi hãy vào mới phải.

_Choang!_Tiếng thủy tinh vỡ nát dưới sàn nhà lát đá làm Chae Gyong giật bắn mình lùi lại phía sau,và cũng chính vì tối quá nên cô nàng lại va phải một món đồ khác làm nó rơi tung tóe tạo thêm một âm thanh sắc lẻm dội lại từ những bức tường bao quanh nghe rõ mồn một.

_Ai đó?_Cuối cùng thì Shin cũng chịu lên tiếng,rồi chỉ trong tích tắc ánh đèn ngủ được bật lên đã lan tỏa khắp gian phòng mà tới bây giờ Chae Gyong mới biết là phòng ngủ.

Sau lưng Chae Gyong,Shin đang thờ ơ chống tay lên gối và nhìn chăm chăm vào cô nàng đứng đối diện mà chẳng hề tỏ chút cảm xúc ngạc nhiên nào trên nét mặt .Cho dù mới đầu Shin cũng thấy kỳ lạ vì sự xuất hiện đột ngột của người mà từ mấy ngày nay vẫn làm như chẳng liên quan gì tới anh,nhưng rồi sau đó mấy giây thì nỗi tò mò của Shin lại bay biến mất.Cô nàng đó có bao giờ là thôi gây ngạc nhiên cho người khác đâu chứ?

_Liệu tôi có thể hỏi,cô đang làm gì trong phòng của tôi vậy?Đi lạc hay là sao đây?

Đáng ghét,chẳng lẽ tôi lại không rành nhà của tôi hơn anh à?_Chae Gyong rủa thầm và ném cho Shin cái nhìn đầy khiêu khích.

_Đúng vậy!Là tôi đi lạc đấy!_Cô nàng bướng bỉnh đáp_Rồi có sao không?

_À,ra vậy!_Shin cười khẩy bước xuống giường và lại gần Chae Gyong,nhưng tới lúc đã gần lắm rồi mà anh chàng vẫn...chưa chịu dừng lại để giữ khoảng cách cần thiết.Thành ra cuối cùng hai người ....

_Anh...anh đang làm gì vậy?_Chae Gyong hoảng hốt ngó Shin,sau lưng cô nàng là bức tường lạnh ngắt,còn ngay trước mặt lại là bộ mặt của cái kẻ còn lạnh hơn nữa,đúng là tiến không được mà lui cũng hết đường!

_Tự nhiên lại vào phòng người khác,mà quên nữa,phải nói là chồng của cô chứ nhỉ?_Shin cười ranh mãnh_Vậy thì tại sao...

_Anh dám...

_Chúng ta...

_...

Bỗng dưng mọi cảm giác của cô nàng biến mất đâu không biết,cũng không tài nào cử động được nữa,chỉ có thể đứng bất động như tượng dù rằng Chae Gyong rất muốn hét lên hay ít nhất cũng đẩy được kẻ đáng ghét đó ra khỏi tầm nhìn của mình.Nhưng rồi cô nàng vẫn phải chấp nhận một sự thật là mình hoàn toàn mất kiểm soát mất rồi,thế nên càng được thể cho Shin...lấn tới.

_Nhìn từ khoảng cách này thì cô cũng có vẻ xinh đẹp đấy!_Giọng thì thầm của anh chàng êm đềm vang lên làm Chae Gyong không thể thở nổi nữa,cứ như ngay cả không khí cũng biết ngượng mà tránh xa gian phòng này hay sao ấy.

_...


Rồi chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà Chae Gyong lại nhắm tịt mắt lại,không biết vì sợ hãi hay vì quá hồi hộp trước tình huống có thể khiến người ta dễ dàng lầm tưởng rằng sẽ có một nụ hôn ngọt ngào giữa hai nhân vật chính.Mà thật ra anh ta đang định làm cái trò gì vậy hả trời?

_Sao cô bảo không muốn nói chuyện với tôi nữa cơ mà?

_...

_Muốn làm lành rồi phải không,cô vợ của tôi?_Hình như lẫn trong giọng nói của Shin còn có cả tiếng cười,và dù không nhìn thấy nhưng Chae Gyong vẫn có thể hình dung ra nụ cười đó trông đáng ghét đến mức nào.

_...(Đừng có mơ!)

_Phải vậy không?Tại sao không trả lời nhỉ?

_...(Tránh ra đi,tôi không thể thở được nữa đây này!)

_Vậy thì tôi sẽ xem như cô gật đầu rồi đấy nhé!

_...(Không đời nào)

_Có lẽ là trong lúc chỉ có hai chúng ta như thế này nên làm điều gì đó để kỷ niệm chứ nhỉ?_Giọng của Shin đã gần tới nỗi Chae Gyong nghe được cả hơi thở của anh chàng kế bên mình,bầu không khí trong căn phòng đột nhiên chùng xuống hẳn như muốn chờ đợi "điều gì đó" sắp sửa xảy ra.

_...

_Nhưng mà xin lỗi nhé!Tôi không phải là loại người dễ rung động vì những cô gái đẹp!_Shin cười lớn,còn Chae Gyong thì mở mắt ra và thở phào nhẹ nhõm.

_Anh...

_Cô thấy thất vọng lắm à?

_Cái gì?Tôi mà lại thế à?

_Vậy sao lại nhắm mắt lại?Chỉ có khi nào chuẩn bị cho một nụ hôn thì mới phải nhắm mắt thôi!Cô biết điều đó hay không?

_Anh dám..._Chae Gyong gào lên tức tối.

_Thôi được rồi,tôi luôn biết rõ cô nghĩ gì mà!_Shin nhe răng cười cầu hòa_Giờ cô có thể tìm được về phòng chưa,hay để tôi giúp?

_Không cần!_Cô nàng vùng vằng đi thằng ra cửa,và trước khi ra khỏi cái nơi đáng ghét đó còn nghe tiếng Shin gọi với theo.

_Nhưng mà cô cứ yên tâm,lần sau là thật đấy!Cứ chuẩn bị tinh thần đi nhé!Hahaha...

TOP

Episode 42:

Vào mùa đông mặt trời thường thức dậy rất muộn nên mặc dù đã qua 8 giờ sáng từ lâu rồi mà trời vẫn còn âm u đầy mây,chẳng có vẻ gì sẽ báo hiệu một ngày nắng ấm như hôm qua.Hàng cây khô cằn cỗi trước cửa sổ phòng Shin đứng im lìm trong gió lạnh và chĩa mũi nhọn lên tấm màn xám xịt trên cao tựa như những vết rạn dài của bầu trời mùa đông ảm đạm.Đâu đó vọng lại tiếng kêu thảng thốt của một con chim nào đó lạc bầy nên cứ mãi quanh quẩn ở lại miền giá rét này không thể bay đi.Sự tương phản tình cờ được tạo nên bởi âm thanh của gió vi vút trên mái nhà và tiếng vọng lại từ xa của thế giới náo nhiệt bên ngoài cung càng làm cho khung cảnh trước mắt Shin thêm quạnh quẽ và hoang vắng...

Trên bậu cửa sổ còn vương đầy tuyết,anh chàng vẫn bình thản ngồi xếp bằng và thích thú nhìn ngắm tất cả những chuyển động âm thầm đang diễn ra xung quanh mình như hồi còn bé.Mặc dù ô cửa sổ trên gác xép ở ngôi nhà cũ không lớn bằng ở đây và cảnh vật bên ngoài cũng chẳng đẹp như trong cung nhưng Shin vẫn cứ luôn mơ về nơi xa đó với tất cả những hồi ức đẹp nhất của mình_những thứ mà Shin không bao giờ có thể quên được...

_Thưa điện hạ,đã đến giờ vấn an rồi đấy ạ!_Tiếng nói đột ngột vang lên từ một khoảng cách gần làm Shin giật mình quên bẵng những gì mình vừa nhớ lại,và anh chàng bắt đầu cảm thấy hơi bực bội vì cứ luôn bị quấy rầy vào những lúc không thích hợp chút nào.

_Tôi biết rồi!_Shin đáp một cách ngán ngẩm rồi đi thẳng ra cửa mà chẳng buồn ngó lại khung cửa sổ mà mình vừa ngồi ,bởi vì dù anh chàng có yêu thích nó tới mức nào đi nữa thì cũng chẳng thể nán lại thêm lấy một phút.Ở trong cung là thế đấy,phải biết rời bỏ chỗ này đúng lúc để đi đến nơi mình cần phải đến_dù nơi đó có cực kỳ tẻ nhạt cũng không thể từ chối.Tuy mới ở đây chưa tới 3 ngày nhưng với trí thông minh tuyệt vời,Shin đã hiểu quá rõ mọi quy tắc bất di bất dịch phải tuân theo để mà thôi càu nhàu và phàn nàn với ông Tổng quản nghiêm khắc luôn theo sát bên anh chàng mọi lúc mọi nơi.

Khi Shin bước ra khỏi Đông cung thì đã thấy Chae Gyong đợi ở đó,cô nàng đang đi thơ thẩn trong khuôn viên như muốn thử xem những cơn gió lạnh thổi ào ạt ngang qua mặt có thể làm mình bị cảm lạnh thêm lần nữa hay không.Đúng là tật bướng bỉnh gan lì của cô nàng vẫn chẳng suy suyễn chút nào cho dù có bị Shin ...trấn áp bao nhiêu lần đi chăng nữa.

_Công chúa,Phò mã đến rồi!_Vẫn là ông Tổng quản tự mình lên tiếng phá tan bầu không khí tĩnh lặng mà Shin đang muốn giữ lại càng lâu càng tốt.Biết đâu khi Chae Gyong thấy mặt anh chàng thì lại khóc thét lên vì...ám ảnh cũng nên!

Nhưng hình như lần này Shin có hơi tự tin quá đáng thì phải,bởi vì cô nàng đó vẫn cứ tươi tỉnh nhìn anh mà chẳng buồn nhíu mày nhăn mặt như trước nữa.Và trong một khoảnh khắc nào đấy,Shin cảm thấy hơi thất vọng vì cái ý định làm cho Chae Gyong phải chừa cái tật la lối mỗi khi gặp anh chàng đã hoàn toàn đổ bể.Chẳng lẽ cô nàng đã quên béng "sự kiện" hôm qua rồi sao hả trời?

_Chào buổi sáng,ngủ ngon không?_Chae Gyong hớn hở cười toe toét với bộ mặt ỉu xìu của Shin làm cho anh chàng được một phen chưng hửng thấy rõ.Nhưng nếu giơ tay đầu hàng sớm như vậy thì đâu còn là Shin nữa...

_Đương nhiên là phải ngon rồi!_Anh chàng ghé sát mặt cô nàng thì thầm_Tại vì suýt nữa là được một cảnh lãng mạn mà,phải không?

_Anh..._Chae Gyong bặm môi như muốn đe dọa nụ cười ranh mãnh của Shin,nhưng vì còn phải nể mặt ông Tổng quản đang đứng ngó hai người chăm chăm nên cô nàng chỉ còn nước ngậm bồ hòn làm ngọt mà thôi.

_À,ông có thể đi được rồi đấy!Chúng tôi tự đi đến đó cũng được!_Chae Gyong ngọt lạt quay sang bảo ông Tổng quản trong khi Shin tự hỏi phải chăng cô vợ lém lỉnh của mình đang toan tính chuyện gì mờ ám đây.Nhưng anh chàng khỏi phải thắc mắc lâu,bởi vì người thứ 3 vừa mới đi khuất là cô nàng đã trả đũa Shin bằng một cú dẫm lên chân đau điếng.

_Aaaaaaaaaaaa!_Anh chàng gào lên trong tức tối_Cô...cô...

_Tôi làm sao?_Chae Gyong cười khiêu khích_Cho đáng đời anh!Từ nay chừa trêu chọc tôi đi nhé!

Bỏ mặc Shin tự xoay xở với cái chân đau của mình,cô nàng tung tăng bỏ đi một nước với vẻ tự mãn hết sức.Nhưng đáng tiếc là không kéo dài được bao lâu,bởi vì sau đó...

Chỉ trong nháy mắt,không thể nhận ra và cũng quá bất ngờ để phản ứng lại,Chae Gyong không kịp biết là mình đang bị trả đũa lại bằng một nụ hôn kéo dài vô tận.Thực ra thì cũng không lâu lắm,nhưng với người bỗng dưng bị lâm vào tình huống dở khóc dở cười này thì cho dù nó có dài 1s thôi cũng có thể xem như hàng thế kỷ.

Sau mấy phút trôi qua dành cho cái cảnh lãng mạn mà đáng lẽ chỉ được xảy ra trong...ác mộng,Shin bỏ Chae Gyong ra,vẻ mặt anh chàng cũng thất thần y hệt như cô nàng vậy.Có lẽ ngay cả Shin cũng không kịp hiểu mình đã làm gì nữa,điều duy nhất mà anh chàng nhớ là mình chỉ muốn làm gì đó để trêu ghẹo Chae Gyong thôi,nhưng ai mà biết ý định đó lại đi xa đến mức này cơ chứ?

_Anh...anh dám..._Cô nàng run rẩy tránh xa bức tường mà mình vừa bị dồn vào,tuy vẫn chưa đủ tỉnh táo để gào lên như Shin đang tưởng tượng nhưng cũng đủ tức giận để nói điều gì đó.

_Thì tại vì...ý tôi là không cố tình làm như vậy!Chỉ là...

_Chỉ là cố ý thôi à?_Chae Gyong gần như phát khóc lên,chẳng hiểu sao nhìn cô nàng như vậy Shin lại ước ao bây giờ mình đang ngồi ở cung GyeongBok,thà phải đối diện với Quốc Vương nghiêm nghị đáng sợ còn hơn phải đứng đây chịu trận.

_Không phải thế!Mà là...

_Tôi không thể tin được là anh dám hôn tôi chỉ sau khi chúng ta kết hôn có 10 ngày,sao anh dám làm thế hả?

_Nhưng mà đâu có lâu lắc gì đâu,chỉ là sượt qua một chút thôi mà!_Shin cố vớt vát nhưng hình như càng làm cho mọi việc thêm tệ hại.

_Tôi ghét anh!Đồ tồi!_Nói rồi cô nàng chạy vụt đi,bỏ lại Shin đứng đó với nỗi chán chường đầy ứ trong lòng và cả một chút ân hận nữa.

Chẳng lẽ nụ hôn đầu tiên nào cũng đáng nhớ theo kiểu như vậy sao?


.........................

Sau khi vấn an các bậc trưởng bối,Shin kiếm đường chuồn đến phòng thu ở trường để khỏi phải đối diện với bộ dạng sướt mướt của Chae Gyong nữa,mà thực ra thì bây giờ anh chàng có đi đâu hay làm gì thì cũng chẳng liên quan gì tới cô nàng .Thế nên Shin cũng tự an ủi mình rằng ít ra thì từ nay cũng sẽ không còn bị chất vấn lằng nhằng như trước nữa.

Khi anh chàng đến phòng thu thì các thành viên còn lại cũng đã có mặt đông đủ,hôm nay cả nhóm phải tập lại bài hát chuẩn bị cho lễ hội Giáng sinh sắp tới do trường tổ chức.Đó là một vũ hội hoành tráng và quy mô nên không thể lơ là trong việc chuẩn bị,buổi biểu diễn âm nhạc được giao cho ban nhạc của Shin phụ trách nên anh chàng đã lên một kế hoạch tập dượt cực kỳ gắt gao từ 4 tháng trước.Nhưng phải nỗi bận rộn về hôn lễ và bao nhiêu chuyện linh tinh khác nữa nên Shin đành phải giao lại quyền trưởng nhóm cho cậu bạn thân Ryan,đến giờ anh chàng mới được rảnh rỗi ghé thăm phòng thu yêu quý.

_A,anh chàng quyến rũ nhất Đại Hàn Dân Quốc đã đến rồi kìa!_Eru hét tướng lên và chạy đến ôm chầm lấy Shin một cái thân ái ngay khi anh chàng vừa mới ló mặt ra khỏi cửa.Trong khi đó Ryan,Hero và Hyun Joong ôm bụng cười nghiêng ngả.

_Thôi nào,cậu muốn tớ chết trước tuổi 20 vì một lý do lãng nhách là bị kẹp cổ đến nghẹt thở hay sao?_Shin càu nhàu đẩy cậu bạn thân ra rồi bước đến cây đàn piano quen thuộc để lướt ngón như mọi khi.

_Kể cho bọn này nghe về tuần trăng mật của cậu đi!_Hero láu lỉnh nói.

_Đúng thế,có đẹp như trăng và ngọt như mật không?_Hyun Joong đế thêm vào.

_Ngọt như mật gấu thì có!_Shin cay cú đáp lại lời chọc ghẹo khiến tụi bạn thân cười phá lên.

_Ồ,ra vậy!Phò mã của chúng ta đẹp trai và hấp dẫn như vậy mà vẫn không thể lôi cuốn được cô nàng đỏng đảnh ấy hay sao?Thế cô ta từ chối cậu thẳng thừng à?

_Tội nghiệp!_Hyun Joong chép miệng ra vẻ thương cảm_Thế mà bọn này cứ ngỡ là sẽ có nhiều cảnh đẹp cơ đấy!Thằng Hero còn định sang tận Tokyo quay hẳn một bô phim lãng mạn để làm quà cho cậu,nhưng mà tụi này phải kéo áo nó ở lại để khỏi làm phiền hai người!Hóa ra lại chán phèo!Mày phải biết ơn tụi tao đã ngăn cản hết lời đấy nhóc ạ!Nếu không thì món quà điên rồ của mày sẽ mãi mãi ở trong mơ thôi!

_Đúng vậy!_Hero hùa theo_Nhưng mà con gái thì hay e thẹn lắm,tại sao cậu không thử tấn công trước đi?Biết đâu lại thành công rực rỡ thì sao?

_Im mồm đi!_Ryan cốc đầu thằng bạn ưa nói tào lao rồi quay sang an ủi Shin_Dù sao thì chuyện đó cũng chẳng ảnh hường gì lớn,thế nên cậu đừng có chau mày ủ rũ nữa!Cười lên đi chứ!

_Hả?Ngay cả cậu mà cũng cho rằng tớ buồn là vì tuần trăng mật chẳng ra gì sao?_Shin cau có vặc lại_Chẳng qua là sáng nay có vài chuyện bực bội nên mới vậy thôi,không liên quan gì tới chuyện đó cả!

_Uả,vậy hả?_Hero,Eru và Hyun Joong đồng thanh kêu lên,nhưng vẻ mặt của từng đứa thì cứ như muốn trêu gan anh chàng vậy.Chẳng lẽ không làm cho Shin nổi điên lên thì trái đất này sẽ nổ tung hay sao ta?

_Xin chào!_Giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ phía cửa làm cả đám quay phắt lại.

Một cô gái đang đứng ngay ngưỡng cửa trong bộ váy trắng muốt như thiên nga,mái tóc dài màu hạt dẻ bay phơ phất trong làn gió từ bên ngoài thoảng vào.Đôi mắt to với hàng mi cong vút cùng với nụ cười ngọt ngào trên môi làm cho cả đám con trai mà mới ban nãy còn nhốn nháo inh ỏi phải im bặt giữa chừng.Theo nhận xét của Shin thì cô nàng cũng khá xinh đẹp,nhưng căn cứ vào gương mặt những cậu bạn của anh chàng thì rõ ràng chỉ muốn thay từ "KHÁ" bằng từ "CỰC KỲ" thôi.

_Xin lỗi,cho mình hỏi đây có phải là phòng thu không?_Giọng nói êm ái lại cất lên thêm lần nữa khiến cho bầu không khí như nghẽn lại bao quanh 5 bức tượng đang tròn mắt nhìn không chớp.

_À!Phải!Nhưng có chuyện gì vậy?_Shin mau chóng lấy lại vẻ bình thường để trả lời cô gái mới đến,và bỗng dưng anh chàng có cảm giác như mình đang bị thôi miên bởi ánh mắt sâu thăm thẳm đối diện.

_Mình là Jessica,mới chuyển đến trường này để học nốt học kỳ cuối!_Cô nàng tiến lại gần Shin và đưa tay ra trước ánh mắt ghen tỵ không thể che giấu của đám con trai còn lại._Mình nghe nói Giáng sinh sẽ có một buổi vũ hội lớn và nhóm nhạc của các bạn sẽ trình diễn vào ngày đó,thầy Hiệu trưởng biết mình đã từng học về âm nhạc nên mới bảo mình đến tham gia!Không ngờ lại được gặp các bạn ở đây!

_Tôi là Shin!_Anh chàng bắt tay Jessica và không quên giới thiệu luôn những anh chàng bên cạnh mình_Đây là các thành viên trong nhóm nhạc của tôi,Ryan,Eru,Hero và Hyun Joong!

_Xin chào!Hân hạnh làm quen!_Jessica duyên dáng bắt tay từng người_Mình mới vừa từ Mỹ về nên còn nhiều điều chưa biết,hy vọng sẽ được các bạn chỉ dẫn cho!_Cô nàng cười ngọt ngào và lại chiếu tia nhìn long lanh về phía Shin,lần này thì lâu hơn một chút nên không thể không làm cho tụi bạn thân của anh chàng chú ý tới được.Nhìn vẻ mặt của Hero cứ như muốn đấm cho Shin một cái thật là đau vì cái tội...dám thu hút cô nàng xinh đẹp đó,còn Eru thì cứ nhấp nhổm không yên khi Jessica bắt tay Shin lần nữa để từ biệt mà không buồn để ý gì tới phần còn lại.Ryan thì có vẻ cam chịu hơn nhưng Hyun Joong thì thất vọng thấy rõ.

_Mình phải đi đây!Và nhân tiện cho hỏi,các bạn học lớp nào vậy?_Sau cái bắt tay thân thiết Jessica vẫn chỉ nói chuyện với một mình Shin như thể những cậu chàng bên cạnh đã tan vào không khí luôn rồi.

_12A1,còn bạn?

_12A1?_Cô nàng mỉm cười đầy bí ẩn_Thôi tạm biệt!Gặp lại các bạn sau nhé!

Rồi cùng với nụ cười ngọt ngào như lúc đầu,Jessica ra khỏi phòng thu và bỏ lại năm anh chàng vẫn còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

_Cô ấy là ai?_Hero thẫn thờ nhìn sang Eru.

_Mày hỏi tao hả?_Cậu chàng cũng thất thần y như vậy.

_Không!Tao,hỏi Hyun Joong đấy!_Hero cau mày bực bội.

_Cái gì?Mày nhìn về phía Eru mà lại hỏi tao là sao?_Hyun Joong chưng hửng la lên.

_Mấy đứa này ồn quá!_Ryan lãnh đạm lên tiếng rồi ngẩng lên nhìn Shin_Mà này,hình như...cô ấy có vẻ rất thích cậu đấy Shin ạ!

_Hả?_Bốn cái miệng đồng thanh la to,kể cả anh chàng đang được nhắc đến.Và sau một hồi ngẩn ra,chỉ còn ba cái miệng trong số đó là còn đủ khôn ngoan để gào lên cái sự thật hiển nhiên rằng:

_Nhưng cậu ta có vợ rồi mà?!!!!

TOP

hay ghê chưa nè!!post típ đi nha bạn...nhưng bạn cóa thể post nhanh hơn chút đc hok?mình ghiền lắm oy đoa!!h3h3^^iiiiiiiiiiiiuuuuuuuuu

TOP

Episode 43:

_Ôi trời,mình đến phát điên mất thôi!_Chae Gyong gập mạnh cuốn sách trên tay và vùi đầu vào gối để xua đi cái hình ảnh đáng ghét cứ chập chờn lúc ẩn lúc hiện trong đầu cô nàng.Tại sao nó cứ mãi đeo bám dai dẳng làm cho Chae Gyong chẳng thể nào tập trung nổi để làm một việc gì đấy cho ra hồn ra vía thế nhỉ?Ví dụ như việc đọc sách ban nãy cũng thế,cô nàng cứ đọc đi đọc lại dòng đầu tiên đến những 30 lần mới phát hiện ra là mình đã thuộc lòng nó rồi,vậy là chuyển qua dòng thứ hai.Và cho dù đã bắt mình phải tập trung chú ý tới nội dung của mấy dòng chữ trước mắt chứ không phải là hình ảnh của "ai đó" nhưng sao Chae Gyong vẫn buộc lòng phải nhận ra một điều quá sức đơn giản là đầu óc mình đã nằm ngoài tầm kiểm soát rồi,thế nên cách duy nhất trong lúc này là đi đâu đó dạo chơi một lát để mong xóa bớt thông tin dư thừa trong bộ nhớ đi.Sau khi suy nghĩ lựa chọn những nơi hay ho nhất trong cung mà mình có thể đến,cô nàng quyết định tới tìm Shin Hye để trút nỗi lòng bực bội của mình ra,dù sao thì dạo này hai chị em cũng ít khi tán gẫu với nhau nên đây là một dịp quá thích hợp còn gì.

Chae Gyong vừa bước ra khỏi cửa thì gặp ngay Tổng quản của Shin đang đi ngược vào,và dù muốn hay không thì cô nàng cũng vẫn phải hỏi thăm ông về cái kẻ đáng ghét ở đối diện cho đúng với phép tắc trong Hoàng cung.

_Phò mã đã ra ngoài rồi à?

_Vâng.Điện hạ đến trường từ sớm,hình như là để chuẩn bị cho buổi dạ hội Giáng sinh sắp tới thì phải.Vậy ra Công chúa không biết việc này sao?

_À...tôi có biết chứ!_Chae Gyong ậm ừ cho qua chuyện,tại sao cô nàng lại có thể quên bẵng đi buổi tiệc đó nhỉ?Chẳng phải trường đã thông báo từ trước khi nghỉ đông rồi sao?

_Vậy thần xin cáo lui,chúc Công chúa một ngày tốt lành!_Viên Tổng quản cúi chào Chae Gyong rồi tiếp tục đi làm công việc thường sự của mình,còn cô nàng cũng chẳng buồn bận tâm đến những gì vừa nghe mà đi thẳng đến cung của Shin Hye luôn.

Nhưng thiệt là xui,lúc Chae Gyong đến đó thì trông thấy Shin Hye đang hớn hở ướm thử những bộ váy trước gương như sắp sửa ra ngoài thì phải,mà căn cứ theo bộ dạng lăng xăng của cô nhóc thì chắc hẳn nơi đó phải vô cùng quan trọng!Bởi vì từ đó tới giờ Chae Gyong có khi nào thấy em gái mình bỏ công tốn sức phí thời gian nhiều như vậy cho việc làm đẹp mỗi khi cần ra đường đâu,con bé cứ luôn miệng ca cẩm rằng nó thích để mọi người xung quanh thấy vẻ đẹp tự nhiên của mình hơn là đẹp nhờ trang điểm và áo quần lộng lẫy.Nhìn cô em gái của mình Chae Gyong lại tự thắc mắc rằng tại sao hôm nay câu khẩu hiệu bất di bất dịch đó lại bị vứt bỏ một cách không thương tiếc thế này?

_Trời có nắng đẹp không ta?Hôm nay cô nàng ương ngạnh lại chịu mặc váy rồi sao?_Câu chọc ghẹo của Chae Gyong làm Shin Hye giật mình quay phắt lại,và sau khi thấy bà chị đang khoanh tay đứng ngó chằm chằm vào mình thì nụ cười hớn hở của con bé xìu xuống như bong bóng.Thay vào đó là vẻ quạu quọ như thể vừa bị ai đó dập tắt niềm vui hiếm hoi ngàn năm mới có một lần.

_Chị đến đây chi vậy?_Câu hỏi lạnh hơn băng phát ra từ miệng Shin Hye làm Chae Gyong chưng hửng.

_Cái gì?Chị là chị của em,chẳng lẽ có chuyện quan trọng gì mới được đến sao?

_Đúng vậy!Em vẫn chưa hết giận chị đâu,chị đừng có cố gắng làm hòa nữa đi!_Shin Hye quay lại với bộ áo mình vừa chọn và đi vào trong để mặc nó,còn Chae Gyong thì vẫn còn sửng sốt vì sự thay đổi đột ngột của cô em gái.

_Này,em giận chị về chuyện gì mới được chứ?

_Đừng có nói với em là chị không biết!_Con bé nhấm nhẳng_Tại chị mà anh Shin mới phải vào sống ở đây còn gì!

_Hả?_Cô nàng tròn mắt vì cái lý do đơn giản đến thế mà mình lại không nghĩ ra_Nhưng mà như vậy thì em có thể gặp anh ta mỗi ngày mà,đáng lẽ em phải biết ơn chị mới đúng!

_Không dám đâu!Dù được gặp anh ấy nhiều hơn trước nhưng mà em chẳng còn chút hy vọng nào nữa,tất cả là lỗi của chị đấy!Em đã nghĩ rằng một ngày nào đó anh Shin sẽ là của mình,nhưng bỗng dưng chị xuất hiện làm đảo lộn hết mọi chuyện!Như vậy không đáng giận hay sao chứ?_Hình như sự có mặt của Chae Gyong ở đây là không đúng lúc chút nào,bởi vì đã cho Shin Hye có dịp trút hết mọi nỗi bực bội thay vì người cần được giải tỏa ấm ức phải là cô nàng mới phải.Bỗng dưng Chae Gyong có cảm giác như cái đầu của mình sắp sửa nổ tung lên vì bao nhiêu là thứ được chất đầy trong đó,mà toàn là những thứ chẳng hay ho gì cả.Và rồi cuối cùng thì quả bom tấn đang lăm le chực hờ trong lòng cô nàng cũng bùng nổ thật sự,bởi vậy mới nói sức chịu đựng của con người cũng luôn luôn có một giới hạn nhất định mà lại.

_Thôi được,chị hiểu em muốn nói gì rồi!_Chae Gyeong uất ức hét lên_Ừ phải,tất cả là lỗi của chị,vậy thì sao nào?Nếu em thích anh ta đến thế thì tại sao không đi tìm anh ta để thổ lộ hết đi mà cứ nhè chị để trách móc vậy?Bộ tưởng chị sung sướng khi sống cùng cái người máu lạnh đó lắm sao?Vậy thì sau này cứ việc lẵng nhẵng bám theo anh ta và đừng có nhìn chị với vẻ mặt khó ưa đó nữa!Em biết chưa hả?

Có vẻ như cơn tức giận của Chae Gyong cũng có ảnh hưởng đáng kể đến Shin Hye thì phải,bởi vì sau khi lãnh đủ trận lôi đình của bà chị thì cô nàng ngay lập tức nín khe và cất ngay ánh mắt trách móc của mình đi chỗ khác.Còn Chae Gyong thì lại cảm thấy...ăn năn hối hận vì đã trót lớn tiếng với cô em gái yêu quý.Nhưng ở trong tình cảnh bị chèn ép quá đáng như vậy thì thử hỏi ai mà không nổi nóng được cơ chứ?

_Chị à!Tại sao chị phải giận dữ như vậy?_Shin Hye mỉm cười ngọt ngào để hạ hỏa bà chị bỗng nhiên nổi nóng đột xuất_Em vẫn chưa nói hết mà!

_...

_Em muốn nói là em thích chị lắm,bởi vì chị không tỏ vẻ gì quan tâm đến anh Shin hết.Đó là điều duy nhất mà em thấy là nên biết ơn chị,và em sẽ còn thương chị gấp đôi nếu như chị cứ mãi mãi thờ ơ lạnh nhạt như vậy.

_Cái gì?_Chae Gyong nhíu mày_Nhưng mà em nên nhớ,anh ta bây giờ là chồng của chị chứ không phải của em.Cho nên đừng có mơ tưởng xa vời nữa nhóc à!

_Chà,biết đâu được!_Shin Hye cười ranh mãnh với bà chị rồi vẫy tay tạm biệt luôn thể_Em phải đi đây!Chị ở lại vui vẻ nhé!

_Hả?Đi đâu chứ?Chị còn chưa nói xong...

_Chẳng phải chị nói em cứ việc đi tìm anh Shin mà thổ lộ nỗi lòng sao?Giờ em nghe lời chị đến chỗ anh ấy đây!Bye bye!_Con bé láu lỉnh gửi cho Chae Gyong một cái hôn gió rồi thoáng chốc đã mất hút sau khúc quanh,thoắt cái chẳng thấy tăm hơi đâu nữa.

_Thật là,bộ tưởng chỉ có mình em là biết anh ta ở đâu thôi sao?Chị cũng biết vậy..._Cô nàng quạu quọ tự nói với chính mình.

Mà khoan đã,ban nãy ông Tổng quản nói anh ta đang ở đâu nhỉ?

.....................

Chỉ còn hơn một tuần nữa là đến Giáng sinh,không khí ngoài phố đã náo nức nhộn nhịp lắm rồi.Những cửa hàng chuyên bán đồ trang trí cho lễ hội chưng đầy những cây thông cao thấp đủ cỡ,đủ hình dáng và màu sắc rực rỡ,những món đồ bé xíu để treo lên cành,ông già Noel đứng khắp nơi để mời chào khách ghé mua hàng...Dòng người mua sắm trên đường đông hẳn lên,khác với mọi ngày mùa đông ảm đạm lạnh lẽo vừa qua.Ai cũng muốn chọn mua một món gì đó thật ngộ nghĩnh để chưng trong nhà hoặc để tặng bạn bè và người ấy của mình nữa.Thế nên quanh các gian hàng chẳng lúc nào thưa khách,nhiều nhất vẫn là các cửa hàng bán đồ lưu niệm và thiệp Giáng sinh,còn đông nhất vẫn là những cặp tình nhân mua quà tặng nhau.

Nhưng rất ít ai biết được bí mật về một đôi vợ chồng tuy đã kết hôn nhưng...vẫn chưa làm người yêu của nhau được ngày nào,và chính vì thế mà càng không thể có những cái được gọi là "kỷ niệm lãng mạn" để mà nhớ.Đó chính là Công chúa và Phò mã của Đại Hàn Dân Quốc_cặp đôi được xem là lý tưởng nhất trong tất cả các cuộc bình chọn gần đây dành cho giới trẻ.Đáng tiếc là trong một dịp quan trọng như lễ Giáng sinh sắp tới thì họ vẫn chẳng hề tỏ biểu hiện gì là có quan tâm đến việc lựa chọn một món quà ý nghĩa dành cho nhau.Mỗi người vẫn cứ để tâm vào công việc riêng của mình,bởi vì dư âm của nụ hôn đầu tiên không mấy ngọt ngào vẫn là một bức tường vô duyên khiến cả Shin lẫn Chae Gyong đều không sao có đủ can đảm để...nhìn mặt nhau nữa.

Càng đến gần Giáng sinh thì Shin lại càng bận rộn hơn,anh chàng vẫn đang mải miết tập luyện cho buổi trình diễn sắp tới một cách khắt khe tuyệt đối.Điều đó khiến cho các thành viên còn lại của 5S phải luôn miệng kêu ca than vãn vì tập hết hơi rồi mà trưởng nhóm của họ vẫn chưa thấy hài lòng là mấy.Tình trạng đó buộc lòng 4 anh chàng phải cố dốc hết sức để làm cho Shin bớt khó tính đi một tý,và biểu hiện cụ thể là cả bốn đều phải dọn đến ở phòng thu suốt cả tuần cho đỡ mất công bị mắng mỏ vì...đi trễ.

_Dạo lại đoạn đầu thêm lần nữa đi!_Giọng ra lệnh quyền hành của Shin đột ngột vang lên giữa bản nhạc mang âm hưởng Giáng sinh rộn rã làm bốn anh chàng phải dừng tay lại.

_Thôi mà Shin,tụi này mệt lắm rồi!_Hero dài giọng kêu ca_Đây là lần thứ 45 phải dợt lại rồi đấy!Còn bao nhiêu lần nữa cậu mới vừa lòng hả?

_Đúng thế!Chúng ta phải gác phần nhạc lại thôi!Còn phần vũ đạo chưa tập nữa đó!_Hyun Joong e dè nhắc nhở Shin và bị nhận ngay tức thì cái nhìn nghiêm khắc từ anh chàng.

_Không được!Bản nhạc này phải xong rồi muốn làm gì thì làm!Mà Hero này,cậu đã biên đạo xong hết chưa?

_Yes,sir!_Hero uể oải che miệng ngáp vắn ngáp dài vì 3 đêm rồi không được ngủ trọn 8h.

_Tốt!Lát nữa chúng ta sẽ tập thử!

_Mà sao Ryan đi mua thức ăn lâu thế nhỉ?_Eru vừa hỏi dứt câu thì bóng dáng cao nhòng của anh chàng được nhắc đến đã ùa vào phòng như một cơn lốc khiến cả đám con trai đang tụm lại phải nhanh chóng dạt sang hai bên tránh đường.

_Không xong rồi..._Ryan vừa thở hổn hển vừa nói ngắt quãng_Thầy Hiệu trưởng...

_Cái gì không xong?_Hyun Joong ngơ ngác hỏi lại.

_Thầy ấy nói...nói là...

_Từ từ,bình tĩnh đi!_Shin vỗ lưng trấn tĩnh cậu bạn thân.

_Ban nãy...vừa đi ngang phòng thầy thì tớ bị gọi vào.Rồi thầy nói là buổi biểu diễn sắp tới...

_Sao?Bị hủy bỏ hả?_Cả Eru và Hero cùng đồng thanh hỏi dồn dập càng làm cho anh chàng Ryan tội nghiệp thêm quýnh quáng.

_Không phải...

_Vậy thì sao?

_Thầy nói là...

_Biết rồi,tụi này biết là thầy nói rồi,nhưng mà làm ơn làm phước nói nhanh cái nội dung được nói tới đi.Tụi này sắp vỡ tim rồi đây này!_Hero tỏ ra cau có hết sức.

_Thầy nói là phải thêm một girlband cùng diễn chung với nhóm tụi mình nữa!Tại vì...

_Hả?Cậu vừa nói cái gì?_Shin la lên_Một girlband nữa là sao?Bây giờ làm sao chuẩn bị kịp chứ?Còn có 1 tuần nữa thôi!

_Biết là vậy rồi!_Ryan cuối cùng cũng nói được trọn cả câu mà không cần nghỉ giữa chừng để thở nữa_Nhưng ý của thầy ấy là trường mình đâu chỉ có toàn nam sinh thôi đâu,cho nên nếu chỉ riêng nhóm mình biểu diễn thôi thì sẽ rất nhàm chán,phải tìm thêm mấy cô nàng nữa mới được!

_Ủa,vậy sao giờ mới chịu nói?_Eru nóng nảy lên tiếng.

_Thì thầy mới nghĩ ra đây mà!

_Vậy là sớm đó chứ!Đáng lẽ nên nói vào ngày 23 thì kịp thời hơn!_Hyun Joong ngây thơ sửa lưng Eru.

_Thôi đừng nói nữa!_Shin nói làm cả bọn đang lao nhao bỗng dưng nín khe_Vấn đề chính bây giờ là làm sao tìm được một girlband vừa biết hát vừa biết vũ đạo đây?

_Chuyện đó...

_Xin chào!Tôi đến có đúng lúc không vậy?_Giọng nói êm hơn gió thổi mà Shin đã từng nghe qua ở đâu đó lại bất thần vang lên giữa căn phòng yên ắng,và cũng bởi vì bầu không khí ở đây quá tĩnh lặng nên lại càng khiến cho âm thanh ngọt như đường ấy lọt vào tận xương của lũ con trai đang ngồi ngay đơ cán cuốc (không kể Shin).

Được làm phò mã - Fanfic - ,



_Đúng là một thiên thần!_Hero thì thầm trong vô thức làm 3 tên con trai bên cạnh suýt ngã nhào vì...sốc!

_Bạn đến rồi đấy à?_Shin mỉm cười với Jessica và khẽ huých vào lũ bạn đang có nguy cơ sắp hóa đá tới nơi ,chẳng hiểu tại sao ở đâu có cô nàng xuất hiện thì ở đó lại bị đóng băng cứng ngắt thế nhỉ?

_Bạn đến thật là đúng lúc!Tụi này đang nhắc tới bạn đó!_Cuối cùng thì tảng băng dán nhãn "Hero" cũng tan chảy được tý xíu để mà hoan nghênh sự có mặt của Jessica,nhưng cô nàng thì chẳng có vẻ gì là xúc động trước tấm thịnh tình của anh chàng mà chỉ chăm chăm nhìn Shin với ánh mắt...trìu mến rạng rỡ!

_Phải đấy!_Hyun Joong tươi cười hùa theo Hero sau khi ném cho thằng bạn cái nhìn giễu cợt hết sức.

_Mình có thể bắt đầu từ Jessica mà,phải không?_Eru hí hửng đưa ra sáng kiến mà anh chàng nghĩ là" ngàn năm có một "và tự thưởng cho mình một nụ cười...cực kỳ dễ ghét đối với 3 anh chàng còn lại.

_Bạn có biết hát không?_Shin hỏi Jessica mà chẳng mảy may hy vọng là mấy,nhưng câu trả lời lại hoàn toàn trái ngược với những gì anh chàng dự đoán.

_Có!Mình có thể đọc nhạc và hát khá trôi chảy!_Cô nàng cười ngọt ngào đáp lại Shin.

_Vậy à?Chẳng là tụi này đang tính tìm một vài người biết hát và vũ đạo tốt,nhưng lại không biết tìm ở đâu trong thời gian gấp như vậy,cho nên...

_Mình sẵn sàng tham gia mà!_Jessica cắt ngang lời Shin và duyên dáng bước đến bên cái giá để bản nhạc đang chơi nửa chừng,cô nàng cầm tờ giấy lên và lại nhìn anh chàng đầy hy vọng.

_Có phải bản này không?

_Hả?À...ờ...đúng vậy...

_Mình có thể hát thử chứ?

_À..mình nghĩ là được!_Shin lúng túng đáp.

Vậy là Jessica bắt đầu hát theo từng nốt nhạc trong sự ngạc nhiên quá đỗi của 5 anh chàng trước mặt.Đúng là giọng nói của cô nàng vốn đã rất quyến rũ rồi,nhưng khi hát thì lại còn trong trẻo và thánh thót hơn gấp trăm lần.Kết quả là tới khi bản nhạc đã dứt từ lâu mà bộ mặt thẫn thờ mê đắm của Hero,Eru và Hyun Joong vẫn chưa hết...ngáo.Shin thì chỉ hơi lỗi nhịp tim một tẹo thôi,còn Ryan thì với bản tính vốn lạnh giá không thua gì Shin cũng phải mất hết 5 phút mới tỉnh lại.

_Hay quá!_Hero vỗ tay bôm bốp tán thưởng nhiệt liệt những mong lôi kéo được ánh mắt của Jessica về phía mình một phút thôi cũng được,nhưng rồi chỉ hoài công vô ích.Cô nàng vẫn chỉ thấy có mình Shin!

_Vậy là bạn đồng ý tham gia nhóm của mình phải không?_Shin hỏi lại Jessica lần nữa cho chắc,rồi anh chàng mới thở phào được một cái.

_Vậy là tụi mình còn phải kiếm ra 4 cô nàng nữa!Chỉ trong nay mai thôi làm sao kịp bây giờ?_Hyun Joong đế vô.

Hình như anh chàng Hyun Joong có tài nhắc ai là người đó tới hay sao,mà vừa dứt lời là có thêm một cô nàng nữa xuất hiện,chỉ khác ở chỗ là không làm cho không khí đóng băng mà thôi.Bởi vì cả 5 anh chàng của 5S đều đã quá quen thuộc với cô nàng từ bấy lâu nay rồi.

_Shin Hye?_Eru ngạc nhiên nhìn cô bé mới đến_Sao em thính quá vậy?Tụi anh đang cần người gấp đây,em có sẵn lòng tham gia hay không?

_Đừng có ngớ ngẩn thế,Eru!_Shin lắc đầu ra hiệu cho anh chàng im lặng,rồi quay sang Shin Hye và nói_Em đừng bận tâm,chỉ là đùa thôi!

_Có chuyện gì sao?_Cô bé hết nhìn người này đến người khác,và cuối cùng là dừng lại ở cô gái duy nhất giữa đám con trai.Nỗi ái ngại bắt đầu len lỏi trong lòng Shin Hye.

_Thôi đi Shin ơi,tìm được ai thì hay người đó thôi!Không chừng Shin Hye có thể tham gia được thì sao?Chúng ta đâu còn nhiều thời gian nữa mà đắn đo chọn lựa!_Hyun Joong tài lanh góp ý,và lần này thì anh chàng may mắn không bị lãnh thêm cái nhìn đe dọa nào nữa từ Shin,thay vào đó là cái gật đầu tán thành.

_Thôi được,Shin Hye này,em có biết hát không?

_Có,em biết mà!Chẳng phải em luôn đi theo anh để học hay sao chứ?

_Vậy thì được,và nhân tiên anh muốn hỏi em có hứng thú tham gia biểu diễn vào buổi tiệc Giáng sinh sắp tới không?

_Woa,anh cho em vào cùng nhóm với anh thiệt hả?_Cô nhóc cười rạng rỡ với vẻ không tin nổi khiến cả đám bật cười.

_Ừ!Nếu em thích!À còn đây là người mới đến,em có thể làm quen với chị ấy!_Shin giới thiệu Shin Hye với Jessica,hai cô nàng nhìn nhau với vẻ căng thẳng hết sức,giống như là ...kẻ thù tiền kiếp vậy.Nhưng với người vô tâm như anh chàng thì còn khuya mới nhận ra điều đó!

_Thế là được hai người rồi,còn phải kiếm thêm 3 nữa!_Eru lẩm nhẩm tính toán,nhưng rồi con số ấy mau chóng giảm xuống 2,bởi vì cánh cửa lại bị mở ra bởi sự xuất hiện của một cô nàng mới đến.Không còn ai khác vào đây nữa mà chính là...

_Ối,vợ cậu đến rồi kìa!_Ryan,Hero,Eru và Hyun Joong trố mắt ngó từ Shin sang Chae Gyong với cái nhìn nửa tò mò nửa tinh quái không lẫn vào đâu được.

Còn hai cô nàng bên cạnh thì khỏi nói,trên gương mặt ai cũng hiển hiện rõ ràng vẻ hậm hực ghen tỵ.Riêng Jessica thì còn phải cộng thêm vẻ choáng váng trước cái sự thật sét đánh : Shin là "hoa đã có chủ".

TOP

Episode 44:

_Shin,mời vợ cậu vào đi chứ,để cô ấy đứng mãi thế à?_Ryan huých mạnh vào tay Shin giữa lúc anh chàng vẫn ngơ ngác nhìn chăm chăm vào Chae Gyong vì đang bận thắc mắc là tại sao cô nàng lại xuất hiện đột ngột ở đây.Chẳng phải từ sau cái "sự cố" bất đắc dĩ ngày hôm kia thì hai người đã ngầm thỏa thuận là sẽ không bao giờ can thiệp hay dính dáng gì tới việc riêng của nhau rồi sao?Shin đã tự hứa là mình làm đúng như thế,nhưng còn cô nàng đó thì sao vậy nhỉ?

_Phải đó,khách tới nhà không trà thì nước chứ!_Hyun Joong đế thêm một câu làm cho Eru đang uống nước phải sặc ra gần hết.Cái thằng từ hồi nào tới giờ nổi tiếng dốt Văn nhất khối mà bỗng nhiên xuất thần được một câu hay ho như vậy thì đúng là không thể làm ngơ được rồi.

_Haha,bữa nay mày mắc chứng gì vậy?Tao có nghe lộn không đó?_Eru vừa đấm thùm thụp vô ngực để ngăn cơn sặc nước vừa bĩu môi chế giễu Hyun Joong.

_Ê,lịch sự của cậu để đâu hả?_Hero ném cho Shin cái nhìn nửa bực bội nửa giễu cợt rồi quay sang mỉm cười với Chae Gyong khi cô nàng vẫn đang đứng như trời trồng ngay ngưỡng cửa để đối diện với mười bốn con mắt hướng về phía mình.Hai trong số đó còn mang thêm một vẻ gần như là căm ghét đối với Chae Gyong mà tới khi định thần nhìn lại thì cô nàng mới nhận ra đó là một cô gái lạ hoắc chưa gặp bao giờ.Nhưng mà chuyện đó nghe thật vô lý hết sức,làm sao có thể ghét một người trong khi còn chưa gặp mặt lấy một lần cơ chứ?Thế nên Chae Gyong đã không hề để ý đến cô nàng đang đứng ngay bên cạnh Shin,và do đó cũng không hề biết rằng đó là cả một sai lầm cực kỳ lớn.

Sau khi đã thử đủ mọi cách mà Shin vẫn chẳng buồn nhúc nhích cục cựa gì để chứng tỏ là có nghe thấy hay nhìn thấy những nỗ lực của bốn anh chàng còn lại trong 5S,Ryan chỉ còn cách tự mình đến lôi kéo mời mọc Chae Gyong vào trong ngồi chơi cho vui mặc dù ngay cả bản thân anh chàng cũng không biết đó có phải là ý hay trong lúc cả đám đang bận rộn lút đầu lút cổ như vậy hay không?Nhưng dù có nói gì đi nữa thì cũng chỉ vì lịch sự xã giao thôi,cũng có sao đâu!

_Cậu ngồi đây chơi nhe!Tụi mình đang bận diễn tập cho vũ hội Giáng sinh,nếu không bận gì hết thì cậu cứ ở lại xem cũng được!_Ryan niềm nở ấn Chae Gyong ngồi xuống cái ghế gần chỗ Shin nhất rồi nháy mắt tinh nghịch với 3 anh chàng còn lại.Hyun Joong còn hiếu khách tới nỗi đi lấy nước và bánh ngọt để mời cô nàng.

_Ơ...cám ơn!_Chae Gyong hết nhìn từ người này qua người khác,và cuối cùng là dừng lại ở Shin_kẻ duy nhất cho tới giờ phút này không tỏ thái độ gì trước sự có mặt của cô nàng.Đúng là đáng ghét!

_Thôi được,giờ thì tập sang phần vũ đạo đi!_Shin quạu quọ quay sang nói với những thành viên còn lại (kể cả hai cô nàng mới tham gia) rồi đi thẳng sang phòng tập bên cạnh,chẳng buồn nhìn lại phía sau lấy một cái.Không phải là anh chàng băng giá lạnh lùng gì đâu,chẳng qua là vì...quá lúng túng ấy mà.

_Chị,chờ em ở đây nha!Lát nữa mình về cùng luôn!_Shin Hye hớn hở chạy đến dặn dò Chae Gyong,sở dĩ cô nhóc hí hửng như vậy là bởi vì Shin vẫn không có vẻ gì là muốn mời Chae Gyong tham gia trong girl band cho dù đang thiếu người trầm trọng.Đương nhiên trong lúc này thì Shin Hye không phải là người duy nhất vui mừng vì việc đó,bằng chứng là sau khi lấy lại được bình tĩnh trước cái tin sét đánh là anh chàng mà mình đang thầm để ý đã kết hôn từ thưở nảo thưở nào thì Jessica đã trở lại tươi tắn như thường.Và trước khi bước vào phòng tập vũ đạo,cô nàng còn liếc nhìn Chae Gyong một cách đầy khiêu khích giống hệt như đang nhìn kẻ thù của mình.Nhưng cô nàng ngây thơ đó thì vẫn đang mải mê với gói bánh ngọt của mình nên chẳng còn để ý gì tới Jessica nữa...


...................

Phòng tập vũ đạo ngăn cách với phòng thu âm bằng một tấm kính trong suốt,vì vậy ngồi ở vị trí của Chae Gyong có thể nhìn thấy rõ ràng toàn bộ hoạt động đang diễn ra bên trong.Bởi vì bây giờ cô nàng đẫ ăn hết sạch bánh của Hyun Joong đưa rồi nên dù muốn hay không cũng phải nhìn ngó qua tấm kiếng để theo dõi màn luyện vũ đạo sôi nổi của 5S thôi.Ngoài việc đó ra thì chẳng có việc gì khác hay ho thú vị hơn để mà có thể làm trong lúc này nữa.

_OK!Bắt đầu đi!_Shin giơ ngón tay ra hiệu cho Hero trên sàn tập,anh chàng chuyên phụ trách vũ đạo cho 5S giờ phải kiêm luôn việc hướng dẫn động tác cho Jessica và Shin Hye để phối hợp ăn ý với những người còn lại trong buổi biểu diễn sắp tới.Hero có vẻ cực kỳ mãn nguyện khi được toàn quyền chỉ dẫn cho Jessica nhưng cô nàng thì tỏ ra miễn cưỡng hết sức và cứ chốc chốc lại quay đầu nhìn về phía Shin với ánh mắt có thể hiểu là nài nỉ anh chàng lên thay thế vị trí của Hero phứt cho rồi.Đáng tiếc là Shin chỉ có phận sự điều phối toàn bộ màn trình diễn chứ không tham gia vũ đạo,và hiện thời anh chàng đang để một nửa tâm trí mình ở phía sau chứ không phải trước mặt.Chẳng biết vì lý do gì mà Shin cứ muốn hướng mắt mình về cô nàng đang chăm chú theo dõi đằng sau tấm kính trong suốt,và tới lúc không kềm chế được ý muốn đó nữa thì anh chàng đành quay ngoắt lại nhìn Chae Gyong một cái.Cô nàng cũng lựa đúng lúc đó mà nhìn lại Shin,rồi quỷ thần xui khiến làm sao đó mà Chae Gyong lại chịu mỉm cười với anh chàng trước cả khi kịp nhớ ra chiến tranh lạnh giữa hai người vẫn chưa chấm dứt.Nhưng mà đã cười rồi thì đâu thể nào lấy lại được,thế nên sau khi nhớ ra thì cô nàng lại tiếp tục ngó lên sàn tập dù chẳng thấy gì hết ngoài hình ảnh của "ai đó" cứ lởn vởn trong đầu.

Đôi khi cô ấy cũng dễ thương đấy chứ!_Shin quay lại và tự nói với chính mình,không quên kèm theo một nụ cười kín đáo trên môi để Chae Gyong không thể nhìn thấy.

_Shin à,cậu có thể giúp tới tập cho Jessica không?_Tiếng Hero đột ngột vang lên vô tình phá tan hình ảnh nụ cười của Chae Gyong trước mắt Shin và kéo anh chàng trở lại với thực tại.

_Hả?

_Tớ đang đau bao tử,không tập được đâu!_Hero nhăn nhó ôm bụng ngồi phịch xuống gần Shin với vẻ bất đắc dĩ,còn Jessica thì đã hết nhăn nhó trước viễn cảnh được Shin cầm tay chỉ dẫn tận tình như Hero đã làm lúc nãy.

_Thôi được,cậu nghỉ một lát đi!_Shin vỗ vai an ủi cậu bạn thân rồi tiến lại gần Jessica_Mình sẽ chỉ cho cậu!

Cái gì vậy nhỉ?_Chae Gyong tròn mắt nhìn theo Shin và Jessica đang tay trong tay lướt nhanh trên sàn tập và cảm thấy bực bội hết sức,dù cô nàng cũng chẳng biết tại sao mình lại có cảm giác đó nữa._Trông anh ta kìa,lại còn cười được nữa chứ!Sao mà mình chẳng muốn nhìn cảnh đó chút nào!_Vừa lúc Chae Gyong đứng dậy định bỏ ra ngoài thì màn tập vũ đạo của Shin cũng tạm ngưng,những anh chàng của 5S ùa ra ngoài với vẻ nhẹ nhõm như thể đã trút được gánh nặng ngàn cân trên vai,dù biết chỉ lát nữa thôi là lại lâm vào cảnh khổ sở như cũ.

_Cậu ăn gì chưa?Đi ăn chung luôn nhe!_Ryan vui vẻ nói với Chae Gyong trong khi Shin thì đang lấp ló phía sau cố kiếm ra lời gì để nói.

_À...không cần đâu!

_Đi đi!Còn khách sáo làm gì nữa!_Đáng lẽ phải nói câu gì đó ngọt ngào hơn nhưng cuối cùng Shin chỉ thốt lên được bấy nhiêu đó mà thôi,cứ đứng trước mặt Chae Gyong là anh chàng lại trở nên ngốc nghếch thế đấy,khác hẳn với vẻ bản lĩnh cứng cỏi khi ở cương vị trưởng nhóm 5S.


...................

_Shin,cậu muốn ăn gì?_Jessica đã nhanh nhẹn chọn chỗ ngồi ngay cạnh Shin trong khi Hero thì cứ cố ấn ép Chae Gyong ngồi vào chỗ đó.

_À...mình tự chọn được rồi!

_Chae Gyong,ngồi đây đi!Hai người là vợ chồng rồi mà còn ngại ngần gì chứ?_Hyun Joong nhe răng cười lém lỉnh và đẩy cô nàng ngồi xuống kế bên Shin,nhưng chẳng biết làm cách nào đó mà Jessica đã chen được vào giữa hai người rồi.Thế là công xếp đặt của những anh chàng còn lại hoàn toàn vô ích, Shin Hye thì cứ mím chặt môi mà nhìn Jessica một cách chua cay.Chẳng biết trong tình cảnh này thì cô nhóc thích ai hơn,bà chị Chae Gyong hay Jessica nhỉ?

_Ôi!_Tiếng kêu của Jessica đột ngột cắt ngang câu chuyện đang đến lúc sôi nổi của cả nhóm,và đến lúc quay lại thì Shin mới biết nguyên nhân của tiếng kêu đó là gì.Trên áo Jessica,màu nâu đậm của ly nước Coca bắn vào đang loan ra từ từ tạo thành một vết tròn lớn dần lên.Căn cứ vào vị trí của vết loang cộng thêm cái nhìn trách móc cùa Jessica dành cho Chae Gyong_người đang ngồi ngay bên cạnh mình_ thì ai cũng có thể đoán ra được nguyên do gây ra vết ố vừa rồi.

Được làm phò mã - Fanfic - ,

_Lần sau cậu phải cẩn thận hơn mới được,Chae Gyong à!_Jessica ngán ngẩm nói với cô nàng bên cạnh mình,khẳng định sự suy đoán đang hình thành trong đầu Shin là hoàn toàn đúng.

_Tôi..._Chae Gyong ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình,bỗng dưng bị buộc tội làm đổ ly Coca lên áo của Jessica trong khi cô nàng còn không nhớ là mình có chạm nhẹ vào Jessica lần nào chưa.Đúng là tình ngay lý gian thật rồi!

_Cậu cầm lấy cái này lau đi!_Shin đưa hộp khăn giấy cho Jessica và nhìn sang Chae Gyong với vẻ vô cùng chán ngán,anh chàng cũng không hiểu gì hơn Chae Gyong trong chuyện này.

Ở bên kia bàn,Hero đang giơ tay nửa chừng để chìa khăn tay của mình cho Jessica vội vàng rụt tay lại trước cảnh cô nàng mỉm cười trìu mến với Shin.Trông nét mặt Hero bây giờ như thể anh chàng vẫn chưa hết đau bao tử mà còn phải cộng thêm đau đầu nhức răng nữa.Hyun Joong và Ryan trao đổi cho nhau một cái nhìn tăm tối hết sức.Bởi vì cho tới lúc này thì không ai là không biết chắc chắn một điều_Jessica đã thích Shin thực sự,và đó sẽ là một điều cực kỳ kinh khủng đối với toàn thể nhóm 5S nếu như phải chứng kiến cuộc chiến không khoan nhượng giữa hai đối thủ:


SHIN CHAE GYONG VS. JESSICA JUNG.

TOP

post típ nha bạn oai!!hay ghê lắm đoa!

TOP

Episode 45:

Suốt thời gian còn lại của bữa ăn Chae Gyong mang tâm trạng ủ ê đến nỗi không thể nào nuốt nổi thứ gì nữa dù rằng những người xung quanh cô nàng đã quên hẳn đi sự cố vừa rồi và vẫn chuyện trò vui vẻ như thường.Bỗng dưng bị đổ tội oan làm sao mà không tức cơ chứ,đã vậy lại còn bị buộc phải chứng kiến những cử chỉ càng lúc càng trở nên thân thiết hơn của Jessica đối với Shin,và điều làm Chae Gyong bực bội nhất là anh chàng đó chẳng hề tỏ vẻ gì là mình...đã có vợ cả.Thế nên mãi cho đến khi mọi người rời khỏi bàn thì Chae Gyong mới thở phào được một cái nhẹ nhõm,nếu không được thoải mái hơn thì ít ra thì cô nàng cũng không phải đụng chạm tới Jessica để gây thêm chuyện rắc rối nữa.

_Chị!Đừng buồn nữa,em biết đó không phải là lỗi của chị mà!_Shin Hye chạy đến kéo tay Chae Gyong nán lại sau những anh chàng đang lần lượt bước ra khỏi cửa hàng rồi đưa mắt nhìn một cách ranh mãnh về Jessica khi cô nàng đi về hướng phòng vệ sinh.

_Em sao vậy?_Chae Gyong ái ngại hết nhìn từ Jessica sang vẻ mặt đầy của cô em gái_Có chuyện gì hả?

_Đợi em một chút,em sẽ trả đũa cô thay cho chị!

Nói rồi Shin Hye đi nhanh theo sau Jessica và mất hút sau dãy hành lang,mặc cho Chae Gyong vẫn ngơ ngác chưa hiểu cô nhóc đó đang toan tính chuyện gì trong đầu.Nhưng vì vốn đã quá hiểu tính cách nóng hơn lửa của em gái mình nên Chae Gyong vội vàng đi theo cô nhóc trước khi kịp xảy ra thêm chuyện phiền phức gì đó khiến Shin có thể hiểu lầm là do cô nàng gây ra.

_Á!_Tiếng hét thất thanh của Jessica vang lên đột ngột sau bức tường làm Chae Gyong sửng sốt đứng khựng mấy giây lại rồi chạy nhanh vào trong để ngăn Shin Hye lại.

Cảnh tượng trước mắt cô nàng thật là kinh khủng,chẳng biết tại sao Jessica lại ướt sũng từ đầu tới chân và đang cố hất những viên đá lạnh cóng trên người xuống đất.Thêm nữa,vết loang màu Coca ban nãy đã lan rộng ra khắp chiếc áo đầm trắng tinh khiến cho cô nàng trông cực kỳ thảm hại.Ánh mắt Chae Gyong vô tình dừng lại trên cái vỏ ly giấy rỗng đang nắm chặt trong tay Shin Hye và chợt hiểu tất cả...

_Shin Hye!Em đang làm gì vậy hả?_Chae Gyong hoảng hốt chạy đến bên Jessica và luống cuống lấy khăn lau sạch vết nước đang làm cho cô nàng run lập cập nhưng vẫn không thể làm cho ánh mắt đang nhìn trừng trừng vào Shin Hye bớt đi nỗi căm phẫn.

_Cái này mới chỉ là màn dạo đầu thôi!_Shin Hye đáp trả lại Jessica bằng nụ cười nửa mỉa mai nửa thách thức_Nếu muốn người ta không biết thì đừng có làm!

_Cô..._Jessica giận dữ đến nỗi không thể tìm được lời nào để nói,và cô nàng chỉ còn cách trút hết nỗi bực bội bằng cách hất mạnh tay Chae Gyong ra khỏi người mình.

_Shin Hye,đi ra ngoài ngay!_Chae Gyong hét lên nhưng chẳng có chút tác dụng nào cả.

_Tôi làm sao?_Shin Hye đẩy cô chị ra rồi từ từ tiến lại gần khiến Jessica phải lùi lại sát tường_Như vậy chắc cũng hơi lạnh nhỉ?Nhưng mà biết làm sao được,nếu không thì chị đâu hiểu được cái gì là đạo lý cần phải giữ!Tôi nói cho chị biết,Shin là người đã có gia đình,và không những vậy anh ấy còn là Phò mã của Hoàng tộc.Thế nên nếu như chị đang có ý đồ xấu xa gì với Shin thì hãy sáng suốt mà rút lui trước khi phải thực sự hối tiếc,biết chưa hả?

_Còn không thì sao?_Jessica nói qua kẽ răng nghiến chặt_Tôi đang thắc mắc là cô có tự cách gì để cấm cản tôi tiếp cận với Shin?

_Tư cách?_Shin Hye cười khẩy_Không cần đến hai từ đó thì tôi vẫn có thể cấm được chị mà!Và tôi cam đoan với chị là chưa bao giờ tôi nói mà không làm,vì vậy nếu muốn chọn một kết cục điêu đứng khổ sở thì cứ tiếp tục làm như ngày hôm nay,nhưng nhớ hãy coi chừng tôi!

Tặng cho Jessica nụ cười cảnh cáo cuối cùng,Shin Hye ung dung đi ra khỏi cửa.Chuyện tiếp theo xảy ra nhanh như ánh chớp vụt qua làm Chae Gyong không thể xoay xở kịp,chỉ biết khi cô nàng định thần nhìn lại thì đã thấy Jessica ngã sóng xoài trên sàn nhà lạnh ngắt.Có vẻ như trong cơn giận nảy lửa của mình Jessica đã cố túm lấy Shin Hye từ phía sau nhưng cô nhóc đã kịp thời né được,và kết quả là gậy ông đập lưng ông_Jessica bị một vố đau điếng.

_Chà chà,tôi tự hỏi chị đang muốn làm gì?Đo sàn nhà hả?

_Shin Hye!Em có thôi ngay không,đi ra đi!_Chae Gyong cố đỡ Jessica đứng dậy nhưng chỉ nhận được một cú hất lạnh lùng.

_Tôi không cần cô giúp!Đồ đạo đức giả!_Jessica bám vào thành bồn rửa tay và gắng gượng đứng lên một cách khó nhọc,trông cô nàng bây giờ mới thật là điêu đứng.

_Chae Gyong,Shin Hye,Jessica!Ba người có trong đó không vậy hả?_Giọng của Shin bất thần vang lên sau hành lang vắng tanh như một cứu cánh của Jessica trong lúc này nhưng lại là điều bất lợi đối với Chae Gyong và Shin Hye.

_Shin,mình...._Jessica mới vừa gào lên nửa chừng thì đã bị Shin Hye bịt miệng lại và nói thay cho cô nàng bằng cái giọng ngây thơ vô tư hết sức.

_Tụi em ra liền đây!_Nói rồi cô nhóc quay sang hăm he Jessica đang cứng người vì kinh hãi_Giờ thì im lặng và đi ra như không có chuyện gì,biết chưa?

Nhưng có vẻ như nỗ lực bình-thường-hóa mọi-chuyện của Shin Hye là hoàn toàn vô ích,bởi vì chỉ một giây sau đó Shin đã bất ngờ xuất hiện ở cửa.Và ngay lúc ấy Chae Gyong bỗng có cảm giác như nghe thấy thứ gì đó đang đổ bể loảng xoảng ngay bên cạnh mình...

_Tất cả chuyện này là sao?_Ánh nhìn của Shin hết lướt từ bộ dạng lúng túng của Chae Gyong sang vẻ rũ rượi của Jessica và cuối cùng là dừng lại ở Shin Hye khi cô nhóc đang cố tạo cho mình một gương mặt ngây thơ vô tội.

_À...

_Shin!Cứu mình với!_Jessica bật khóc thút thít và lao đến ôm chầm lấy Shin,bất chấp cái nhìn đe dọa của Shin Hye đang hướng về mình.

_Có ai giải thích dùm tôi là chuyện gì đã xảy ra không?_Anh chàng bình thản hỏi lại lần nữa,nhưng đáp lại chỉ là một sự im lặng đáng sợ ngoại trừ tiếng nấc tức tưởi của Jessica.

_Có gì đâu!Chỉ là đùa chút xíu thôi mà,phải không Jess?_Shin Hye mỉm cười ngọt ngào với cô nàng đang tìm sự che chở từ Shin.

_Đùa mà cũng làm người ta khóc được hay sao?Đã biết là thể nào cũng xảy ra chuyện mà,bỗng dưng ba người túm tụm với nhau ở đây mà không có chuyện gì kể cũng lạ!_Shin lạnh lùng nhìn sang Chae Gyong như muốn xem cô nàng là thủ phạm vậy,chẳng biết tại sao mà những lúc bắt gặp ánh mắt đó Chae Gyong lại cảm thấy khó thở kinh khủng.

_Chuyện này,chẳng là..._Chae Gyong cố gắng nói gì đó với Shin nhưng bao nhiêu từ ngữ cứ trôi tuồn tuột qua đầu rồi biến mất,và cuối cùng cô nàng vẫn chỉ có một sự lựa chọn duy nhất là im lặng.

_Có phải cô đang định nói với tôi là cô cũng chỉ đùa thôi không?_Shin nhìn xoáy vào Chae Gyong,ánh mắt đó còn lạnh hơn những cơn mưa tuyết ngoài kia.

_...

_Đi thôi!Hai người mau về cung đi!_Sau hồi lâu chờ đợi mà vẫn không có ai chịu lên tiếng để giải thích những gì vừa xảy ra,Shin khoác áo của mình cho Jessica rồi hai người đi ra khỏi đó,bỏ lại phía sau hai cô nàng đang đứng như trời trồng vì bất mãn.

_Đứng lại!_Tiếng hét bật ra khỏi lồng ngực của Chae Gyong trước cả khi cô nàng kịp suy nghĩ ngọn ngành làm cho tiếng bước chân của Shin và Jessica đang đi xa dần bỗng nhiên im bặt hẳn.

_Còn chuyện gì nữa sao?_Shin hỏi mà không cần quay lại.

_Tại sao lúc nào cũng phải là tôi?_Trong giọng nói của Chae Gyong đã nghẹn ngào như sắp sửa bật khóc đến nơi nhưng Shin vẫn chẳng hề quay mặt lại nhìn lấy một lần.

_...

_Tôi ghét ánh mắt anh nhìn vào tôi,làm như tôi gây ra mọi chuyện vậy,hồi nãy cũng vậy,bây giờ cũng vậy!Chẳng lẽ anh thực sự nghĩ rằng tôi làm điều đó hay sao?

_Cô biết điều này hay không?_Shin nhìn sâu vào mắt Chae Gyong và nói một cách chậm rãi_Tôi ghét những gì không công bằng,mọi chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như chỉ có cô và Jessica đối diện với nhau.Nhưng tại sao lại phải cần tới hai người để trấn áp một?Nếu muốn làm điều đó thì hãy làm trước mặt tôi!

Sự im lặng ngột ngạt lại bao trùm khắp không gian khi Shin lạnh lùng quay đi.Ở phía sau,những giọt nước mắt chứa đựng sự giận dữ của Chae Gyong thi nhau tuôn rơi...

_Công chúa,Người đi đâu thế?_Bà Tổng quản lo âu nhìn theo Chae Gyong khi cô nàng sập mạnh cánh cửa phòng lại sau lưng và vùi mặt vào gối khóc nức nở như gặp phải chuyện gì oan ức lắm vậy.Lúc ra khỏi cung Công chúa còn vui vẻ lắm mà sao bây giờ lại thảm sầu như vậy được chứ?

_Để đó cho tôi!_Shin Hye lên tiếng trấn an bà Tổng quản rồi khẽ đẩy cửa bước vào trong cho dù biết rõ mình sẽ là người lãnh đủ cơn giận đang chực bùng nổ của Chae Gyong chứ chẳng phải ai khác.

_Chị à...

Chae Gyong vẫn chưa thôi nức nở.

_Em xin lỗi...lẽ ra em nên nói với Shin mọi chuyện...

_...

_Nhưng mà thấy anh ấy giận như vậy em cũng không biết phải làm sao nữa,mà cũng chỉ tại vì bà Jessica đó mới ra nông nổi...

_...

_Chị,đừng khóc nữa,đừng làm em khó xử nữa chứ!

_...

_Em đi ra đi,chị muốn ở một mình!_Cuối cùng cô nàng cũng chịu lên tiếng,nhưng là để chấm dứt câu chuyện mà từ nãy giờ chỉ có một mình Shin Hye độc thoại mà thôi.Nói rồi Chae Gyong mệt mỏi leo lên giường và kéo chăn trùm kín mít,như thể muốn đuổi khéo cô em gái hay gây rắc rối ra ngoài cho rồi.Không thể có ngày nào tồi tệ như ngày hôm nay được nữa,nhất định là không thể có...

_Được rồi!Chị ngủ đi,ngày mai mình nói chuyện tiếp vậy nhé!_Shin Hye đành đứng dậy và miễn cưỡng nói với đống chăn to đùng trước mặt mình mà chính cô nhóc cũng không dám chắc là có hiệu quả gì hay không.

Vừa bước ra khỏi cửa,Shin Hye suýt hét lên vì giật mình khi đụng phải một ai đó đang đi ngược vào,và đến khi định thần nhìn lại thì cô bé mới sửng sốt kêu lên:

_Anh Shin...?

Anh chàng vừa trở về cung sau một ngày tập dượt cực kỳ tệ hại,Jessica thì phải về nhà sớm vì không thể tiếp tục ở lại với bộ đồ ướt nhem từ đầu tới chân,Hero thì vẫn còn bị đau dạ dày triền miên và Hyun Joong thì bỗng dưng la nhức đầu đột xuất.Thế nên chẳng có gì lạ khi Shin buộc lòng phải ngưng buổi diễn tập lại sớm hơn ngày thường gần cả 3 tiếng.Và như để cho mọi việc tồi tệ một cách hoàn hảo hơn nữa,Ryan nói rằng thật sự không có cách nào để tìm cho ra 3 cô nàng vừa biết hát vừa biết vũ đạo giỏi để tham gia vào girlband như ý muốn của thầy Hiệu trưởng đáng kính.Và kết cục là Shin ra về với một tâm trạng cực kỳ chán ngán,ấy là chưa kể đến vụ cãi cọ với Chae Gyong trưa nay đã làm cho anh chàng bực bội suốt cả buổi tập.Thực ra thì Shin cũng bắt đầu cảm thấy mình có hơi quá đáng khi đã nặng lời với Chae Gyong,nhưng đợi tới lúc Shin biết hối hận thì cô nàng đã mang một nỗi tổn thương khó hàn gắn.Vì vậy khi nhìn thấy vẻ mặt ủ ê cùng với cái lắc đầu của Shin Hye trước cửa phòng Chae Gyong thì cảm giác tội lỗi lại càng khiến cho Shin khổ sở hơn gấp trăm lần.

_Đáng lẽ anh không nên nói với chị ấy những lời như vậy mới phải,mọi chuyện là lỗi của Jessica chứ không phải chị Chae Gyong đâu!_Shin Hye cố gắng thanh minh với Shin bằng cách ít dây dưa tới mình nhất,dù sao thì cô nhóc cũng không muốn để cho anh chàng biết là chính mình mới là kẻ làm cho Jessica khốn đốn như vậy.

_Có lẽ vậy!_Shin mệt mỏi thở dài.

_Thế thì anh nên nói gì đó với chị ấy,cũng không nhất thiết phải nói xin lỗi đâu,chỉ cần chứng tỏ là anh thực sự muốn làm hòa trước,vậy thôi!

_Để anh coi lại đã,giờ anh chỉ muốn đi ngủ thôi!Em cũng mau về đi,mai gặp lại nhé!_Anh chàng gượng cười với Shin Hye rồi quay lưng bỏ về phòng mình, không quên liếc nhìn thật nhanh về cánh cửa đối diện đang đóng kín...

TOP

Episode 46:

Càng gần đến Giáng sinh tuyết càng rơi nhiều hơn và nhấn chìm vạn vật trong màu trắng xóa ảm đạm muôn thưở của mùa đông,nhưng không phải vì vậy mà dòng người mua sắm trên phố thưa vắng đi mà ngược lại càng nhộn nhịp đông vui hơn nữa.Buổi sáng hôm đó,một cơn mưa tuyết rơi ngập cả phố phường bay lất phất như những đám mây li ti lẫn vào cơn gió hiu hắt và vương đầy trên hàng dương liễu mảnh khảnh muôn đời tỏa bóng xuống mặt hồ trong khuôn viên của Hoàng cung.

Chae Gyong từ từ mở mắt sau giấc ngủ đến muộn và chợt nhận ra rằng bình minh của ngày mới đã đến trên khung cửa,dù không có mặt trời rực rỡ và nắng ấm áp như đúng nghĩa của một buổi sáng trong lành.Cô nàng nhìn ra ngoài ô cửa sổ vương đầy tuyết và cố không nhớ đến những giọt nước mắt của ngày hôm qua,càng không muốn nhớ đến hình dung của người đã làm mình khóc...

Khi ngày mới đến có nghĩa là những nỗi buồn của hôm qua đã thực sự trôi đi,vì vậy chúng ta hãy bắt đầu lại bằng nụ cười trên môi...

_Yul,tại sao bây giờ mình mới biết là cậu nói đúng nhỉ?_Chae Gyong mỉm cười nhớ đến nụ cười ấm áp của Yul một ngày nào đó rất gần đây và chợt thấy mình muốn gặp lại cậu bạn thân hơn bao giờ hết.Từ ngày kết hôn đến giờ Chae Gyong đã quá bận rộn đến nỗi quên mất sự tồn tại của Yul,dù biết rằng Yul vẫn luôn ở bên cạnh mình bất kỳ lúc nào và bất cứ nơi đâu...

Chae Gyong vừa với tay định lấy điện thoại trên bàn thì bỗng dưng cảm thấy có điều gì đó lạ lùng đang xảy ra trong gian phòng _nơi mà cô nàng vẫn cứ đinh ninh là chỉ có mỗi mình vào giờ này mà thôi.

_Á!_Chae Gyong giật bắn mình ngồi bật dậy nhanh đến nỗi đầu suýt tuột ra khỏi cần cổ khi bất thần nhận ra sự có mặt của cái kẻ đáng ghét mà mới vừa ban nãy cô nàng đã tự nhủ là từ nay sẽ xóa đi khỏi cuộc đời của mình.

_Từ đó chưa đủ thành tố của một lời chào buổi sáng đâu!_Shin vừa lật sang trang tiếp theo của cuốn sách trên tay vừa nói vọng lại.

_Anh...sao anh lại ở đây?

_Cái đó gọi là có qua có lại thôi!Chẳng phải cô cũng có lúc vào phòng tôi mà không cần hỏi trước hay sao?

_Nhưng mà tôi..._Chae Gyong đành phải ngắc ngứ giữa chừng vì không thể không công nhận lời Shin nói...quá đúng.Tại sao mà cứ mỗi lần gặp mặt là cô nàng lại quên béng đi nỗi hờn giận của mình như vậy nhỉ?

_Với lại tôi cũng không có làm đổ bể cái gì hết!_Shin quay lại cười ranh mãnh rồi tiến lại gần chỗ Chae Gyong khiến cô nàng phải lùi lại sát thành giường để cố thủ.

_Anh...làm cái gì vậy?

_Chậc chậc,mắt sưng lên hết rồi!Đêm qua cô đã khóc suốt đấy à?

_Cái gì?_Chae Gyong lật đật chụp lấy cái gương soi để nhìn mặt mình trong đó và sau mấy giây sững sờ bỗng nhiên hét toáng lên_Trời ơi!Chết mất thôi!

_Tôi cũng nói gần như thế đấy!_Shin cố nén cười đáp lại.

_Cũng chỉ tại anh,ai bảo hôm qua anh đổ oan cho tôi làm gì?Người ta đã nói là không có làm mà sao còn nói nặng?_Cô nàng lại bắt đầu rơm rớm nước mắt chuẩn bị cho một cơn mưa khác sắp sửa ập đến,và Shin tự thấy mình có nhiệm vụ ngăn lại cơn mưa đó trước khi nó biến thành bão cấp 5.

_Thôi đừng khóc nữa,đúng là tôi có hơi nóng nảy thật,nhưng mà cũng chỉ vì...

_Vì cái cô Jess của anh chứ gì?

_Cô chỉ được cái đoán mò,tôi vẫn chưa gọi cô ấy là Jess mà !_Shin chợt hiểu ra nguyên nhân khiến cô vợ yêu dấu trở nên mít ướt như vậy,và tự dưng anh chàng lại thấy hả hê một cách khó hiểu vì...được ghen.


...........................

Mất cả tiếng đồng hồ và vận dụng hết tài biện hộ của mình Shin mới dỗ dành được Chae Gyong nín khóc và lập lại hòa bình giữa hai người,nhưng mà đôi mắt mọng nước của cô nàng thì chẳng thể nào trở lại bình thường một sớm một chiều được.Thế nên anh chàng chỉ còn cách chuẩn bị tâm lý để sẵn sàng chịu trận khi các bậc bề trên trong cung nhìn thấy vẻ-mặt-rõ-ràng-là-bị-bắt nạt của Chae Gyong.Và thực tế cho thấy ý nghĩ của Shin hoàn toàn không sai lấy một ly,vừa thấy cô cháu cưng bước vào là Thái hậu đã nhướn mày nhìn sang phía Shin với vẻ mặt mang nghĩa không-cần-nói-ta-đây-cũng-hiểu.

_Công chúa,mắt con làm sao thế?_Hoàng hậu hết nhìn Chae Gyong rồi lại nhìn Shin đầy thắc mắc.

_À...con..._Cô nàng ấp úng không biết trả lời ra sao cho thông nên đưa mắt ra hiệu cho Shin giải thích dùm,mà thực ra thì anh chàng cũng có biết phải nói năng làm sao để thuyết phục mọi người chịu tin là mình vô tội trong chuyện này đâu chứ.Và rồi cuối cùng,Shin vớ đại một cái cớ mà anh chàng cho là dễ chấp nhận nhất trong hàng chục cái cớ khác hiện ra trong đầu.

_Con nghĩ là cô ấy bị đau mắt đấy ạ!

_Vậy à?Con đã khám mắt chưa?_Quốc vương ân cần hỏi han.

_Ơ...dạ rồi!

_Thái y nói sao,có nguy hiểm không?

_À...không ,chỉ là đau mắt thường thôi ạ!Xin điện hạ đừng lo!_Chae Gyong trả lời cho qua chuyện rồi huých Shin nói tiếp.

_Vâng,chắc là không đáng lo đâu!Chiều nay là cô ấy trở lại bình thường ngay thôi ạ!_Shin nháy mắt với cô nàng rồi vội vàng nói lảng sang chuyện khác_Nhân đây con cũng muốn xin phép cho Shin Hye tham gia vào buổi vũ hội Giáng Sinh sắp đến ở trường con,có được không ạ?

_Vũ hội à?_Thái hậu tròn mắt tỏ vẻ ngạc nhiên_Là nơi mà mọi người đến nhảy múa đó hả?

_Dạ không hẳn vậy,cũng có vũ đạo nhưng chủ yếu là học sinh trong trường đến để vui chơi thôi ạ,có rất nhiều hoạt động thú vị diễn ra vào ngày đó!

_Ôi,vậy sao?Thế thì hay quá...

_Thái hậu!_Hoàng hậu nhắc khẽ để mong kềm bớt niềm phấn khích đang len lỏi trong lòng Thái hậu.

_À...phải!_Người tằng hắng lấy lại uy nghiêm nhưng vẫn không thể giấu nổi sự tò mò về cái vũ hội gì đó mà Shin vừa giới thiệu.

_Làm thế nào đây nhỉ?Shin Hye sắp phải tháp tùng theo Thái hậu đến đảo Cheju dự một buổi tiệc của Hoàng thất rồi,chắc là Phò mã phải tìm người thay thế thôi!_Lời nói của Quốc vương như tiếng sét giữa trời giáng bên tai Shin,vậy xem như kế hoạch của anh chàng đã sụp đổ hoàn toàn vô phương cứu vãn rồi còn gì.

_Hay là..._Thái hậu đưa mắt nhìn sang Chae Gyong_Công chúa hãy tham gia đi!

_Sao cơ ạ?_Cô nàng mắc nghẹn cái bánh đang ăn dở khiến Shin phải vỗ lưng cho nó trôi xuống trót lọt_Con...không biết nhảy đâu!

_Vâng,cám ơn Thái hậu giúp đỡ!Con nhất định sẽ thực hiện lời dặn của Người ạ!_Anh chàng cười lém lỉnh mặc cho Chae Gyong vẫn chưa hết sốc vì bỗng dưng bị đặt vào sự đã rồi.Chỉ có Thái hậu là tỏ ra hài lòng hết sức,còn Quốc vương và Hoàng hậu thì quay sang nhìn nhau đầy ẩn ý.


...........................

_Woa,chán quá!Còn bao nhiêu này nữa mới đến Giáng sinh chứ?_Hyun Joong vừa khoác vai Hero và Eru vừa ca cẩm,chẳng là anh chàng đã sút hết 2 kg quý giá vì phải lo tập dợt ráo riết suốt từ bữa đến giờ nên đã giành kỷ lục là người than vãn nhiều nhất trong nhóm.

_Thôi gắng đi,chỉ còn 4 ngày nữa thôi!_Hero vừa che miệng ngáp dài vừa an ủi cậu bạn thân.

_Mà chẳng biết tại sao ông Shin lại khó tính đến thế nhỉ?Bắt tập đi tập lại mãi một điệu,chán chết đi được!_Eru đồng tình với Hyun Joong.

_Hình như là từ khi có vợ cậu ta đâm ra hay quạu hơn trước thì phải!

_Haha,nói vậy cũng nói!_Hero cười lớn chế giễu Hyun Joong_Đáng lẽ phải là ngược lại mới đúng,có vợ rồi thì phải dễ tính cho người ta nhờ chứ!

_Mày biết gì mà nói,đó là nói những người lập gia đình muộn thôi,còn Shin mới 18 tuổi,bị ép buộc lấy người mình không thích đương nhiên là không dễ chịu chút nào!_Anh chàng vặc lại.

_Im đi!Mày chỉ biết lỳ sự cùn thì có!_Hero cốc đầu Hyun Joong_Nên nhớ tao lớn hơn mày bốn tháng đó nhe!

_Cái gì?Thì đã sao chứ?

_Nghĩa là khi tao biết ăn bột rồi thì mãy vẫn còn đang nằm oe oe trong phòng dưỡng nhi thôi nhóc ạ!

_Im mồm đi hai đứa này,nói được ba câu là bắt đầu cãi cọ,nghe điếc cả tai đây này!_Eru hết cả kiên nhẫn kẹp cổ Hyun Joong và Hero cụng vào nhau một cái đau điếng khiến hai anh chàng la oai oái.

_Ui da!_Hyun Joong đưa tay xoa đầu rồi vùng thoát khỏi tầm tay đang lăm le của Eru,nhưng chẳng biết mắt mũi để lại đâm sầm vào một cô nàng đang đứng lớ ngớ ngay cửa phòng thu làm cả hai té nhào vào nhau.

_Ê,đi đứng kiểu gì vậy?_Cô nàng nhìn Hyun Joong như thể không tin được trên đời này lại có kẻ cẩu thả đến vậy.

_Ơ...xin lỗi!_Hyun Joong lúng túng đưa tay ra đỡ người mới bị anh chàng đâm sầm vào và luôn miệng xin lỗi,trong khi Hero và Eru thì cười hinh hích ở phía sau.

_Nhưng mà khoan đã..._Anh chàng chợt nhớ ra điều gì đó và quay sang cô nàng bên cạnh_Đây là phạm vi hoạt động của tôi mà,cô đứng đây làm gì vậy?

_Cái gì?Phạm vi hoạt động?

_Đúng,đây là phòng thu của nhóm 5S và tôi là một trong số đó,thế nên tôi không chịu trách nhiệm về việc tông trúng hay đụng phải ai ở đây cả!Kể cả cô!

_Thật là vô lý,đây là chỗ của trường chứ có phải của riêng anh đâu chứ!

_Nhưng mà...đằng nào cũng vậy thôi!_Hyun Joong cãi bướng_Tôi có thể hỏi lý do cô ở đây hay không?

_Chẳng phải vì cái này sao?_Cô nàng chỉ vào tấm bảng to đùng mà nãy giờ cả ba anh chàng đều không để ý đến.

CẦN TÌM 3 NỮ SINH THAM GIA NHÓM NHẠC TRÌNH DIỄN TRONG VŨ HỘI GIÁNG SINH SẮP TỚI.YÊU CẦU:BIẾT THANH NHẠC & VŨ ĐẠO.

_Ê,ai viết cái đó vậy?_Hyun Joong ngơ ngác hỏi hai anh chàng bên cạnh nhưng cả hai đều lắc đầu,vừa lúc đó một giọng nói bất thần vang lên phía sau làm cả bốn người quay phắt lại.

_Là tôi dán đó!_Ryan mỉm cười tiến lại gần cô nàng mới đến._Bạn muốn tham gia phải không?

_Phải.Nhưng mà..._Cô nàng liếc nhìn sang Hyun Joong với vẻ mỉa mai_Tôi tự hỏi là tại sao người này có thể là một thành viên trong ban nhạc nhỉ?

_Hả?

_À,cậu ta thích đùa ấy mà!Bạn đừng để ý,nhưng mà đầu tiên chúng ta phải làm quen với nhau trước đã.Tôi là Ryan,còn bạn?_Anh chàng vui vẻ đưa tay ra.

_Tôi là Yoona,học lớp 12A4!_Cô nàng mỉm cười bắt tay Ryan trước bộ mặt đang càng lúc càng ngáo ra của Hyun Joong.