Episode 31:

Tòa dinh thự tráng lệ của Hoàng gia Nhật Bản tọa lạc sừng sững ngay trên con đường cắt ngang trung tâm của Tokyo_một thành phố nổi tiếng về sự bận rộn và náo nhiệt của mình trong bất kể thời gian và không gian nào.Nhưng cho dù mức độ nổi tiếng ấy có lớn đến đâu thì tòa nhà lộng lẫy mang đậm phong cách Á Đông kia vẫn chưa bao giờ được xem là một phần của thế giới ồn ào sôi động bao quanh mình.Nó tồn tại ở đó,nhưng lại không hề bị ảnh hưởng bởi những âm thanh pha trộn vào nhau gây nên một thứ tạp âm nhức nhối,cũng không bị soi mói bởi ánh nhìn tò mò của người qua kẻ lại hay có nguy cơ bị xâm nhập bất hợp pháp.
Vì một lẽ rất đơn giản,tòa nhà đó được xem là biểu tượng cao quý của Hoàng gia,nó tượng trưng cho sự hiếu khách của Thiên hoàng đối với những vị khách quan trọng từ nước ngoài đến thăm viếng hay để củng cố tình hữu nghị giữa hai quốc gia.Và theo tầm vóc lớn lao đó,một điều hiển nhiên cần phải nhắc đến là chung quanh khu vực rộng lớn của dinh thự được trang bị hệ thống canh phòng vô cùng cẩn mật và nghiêm ngặt.Những toán cận vệ vũ trang đầy mình liên tục tuần tra thám sát mọi ngóc ngách của tòa nhà,kể cả hành lang và sân thượng với tôn chỉ không bỏ sót bất kỳ kẽ hở nào dù chỉ là nhỏ nhất.
Nhưng dù sao đó cũng chỉ là hình thức mà thôi,bởi vì sẽ có không ít người tự hỏi rằng tại sao cứ phải gồng mình lên mọi nơi mọi lúc như thể đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công qui mô lớn của Al Qaeda?Để làm gì,trong khi chẳng có kẻ nào ngu xuẩn ngốc nghếch tới mức bỗng dưng muốn nhảy xổ vào cái nơi mà ngay cả một ngọn gió cũng khó lòng thổi lọt qua khe để nhận lãnh kết cục mà chính kẻ đó cũng biết trước là sẽ thảm thương như thế nào.Cho nên sau nhiều năm sống trong yên bình tĩnh lặng,những toán vệ sĩ đâm ra có thói quen chủ quan một phần nhỏ nào đấy.Dĩ nhiên chỉ là một phần nhỏ thôi,nhưng như thế cũng đã là quá đủ để gây ra một hậu quả cực kỳ nghiêm trọng mà chẳng ai có thể đoán biết nó sẽ dẫn tới đâu.
Liệu chuyện gì sẽ xảy ra nếu Hoàng gia Hàn Quốc nhận được một tin kinh hoàng rằng Công chúa và Phò mã của họ đã lặng lẽ biến mất khi đang hưởng tuần trăng mật ngọt ngào ở Tokyo?Và vấn đề mấu chốt lại nằm ở chỗ họ biến mất khi đang lưu trú trong sự bảo vệ của phía Nhật Bản?
Không ai biết câu trả lời cũng như hình dung được tác hại lớn lao của thông tin trên.Bởi vì cho đến giờ vẫn chưa có ai hay biết gì về sự biến mất đột ngột này cả,ngoại trừ hai nhân vật chính của câu chuyện ly kỳ vẫn còn lang thang ở ngoài đường đúng vào cái giờ mà hầu hết những kẻ chứa trong đầu ý đồ đen tối thường chọn để biến giấc mơ của chúng thành hiện thực.
............
_Này,sao cô nặng quá vậy hả?_Shin vừa quệt mồ hôi vừa thở hổn hển khi rẽ đến khúc quanh đánh dấu con phố thứ hai để về lại cái nơi mà hai người lần lượt rời khỏi cách đây mấy tiếng.Chẳng biết có phải vì mệt quá hay không mà dò dẫm mãi anh chàng cũng không sao nhớ được ban nãy mình đã đi qua mấy ngã rẽ,mấy dãy phố để giờ quay trở lại.Mọi thứ sao cứ rối tung rối beng lên thế này?Đã vậy còn phải vác khối đá to đùng trên lưng nữa mới khổ thân Shin chứ,mà nào có phải được yên lặng để tìm đường đâu,cô nàng cứ luôn miệng ca cẩm về cái chân bị trặc làm anh chàng vốn hiền như bụt cũng phải phát cáu lên.
_Thay vì than vãn thì anh để hơi mà tìm ra đường về có phải hơn không?_Chae Gyong vừa nói vừa vung vẩy đống túi mua hàng trước mặt Shin làm anh hết thấy gì trước mặt.
_Một là cô ngồi im cho tôi cõng về,hai là tôi sẽ quẳng cô xuống đây và mặc kệ ai muốn lấy đi thì cứ việc lấy.Ok?_Shin nói qua kẽ răng,và hình như lời đe dọa cũng có chút ít hiệu lực nào đó nên cô nàng đang cựa quậy trên lưng anh bỗng nhiên ngoan ngoãn nín khe.
Cuối cùng sau cả giờ căng mắt dò dẫm trong đêm tối thì anh chàng cũng thấy được đường về,như vậy đối với Chae Gyong cũng đã là may mắn nhưng với Shin thì sự may mắn ấy còn tăng lên gấp đôi vì đã trút được gánh nặng từ nãy giờ làm cong cả xương sống của anh chàng.
_Mệt đứt hơi!_Shin vừa đặt Chae Gyong xuống đất vừa ra sức thở dồn dập,chẳng ngờ cô nàng bề ngoài mảnh mai đó lại có thể nặng đến vậy.
Nhưng chưa kịp ăn mừng thì anh chàng lại nhận ra một vấn đề nan giải khác,mà có lẽ là khó khăn hơn việc tìm đường nhiều.Làm sao để trèo vô lại căn phòng mà không gây ra sự chú ý nào hết,nhất là với cô nàng đang nhăn nhó vì đau chân ở đằng kia?
_Này,cô có thể chịu đau mà trèo lên cái cây đó không?_Shin tiến lại gần Chae Gyong,cô nàng ngước nhìn anh chàng với vẻ trách móc như thể đang bị đề nghị làm một điều hoàn toàn bất khả thi.
_Anh có bị làm sao không đó?Tôi như vậy sao mà leo với trèo được?
_Vậy hết cách rồi,đành phải đi bằng cửa chính thôi._Shin ngao ngán thở dài.
_Cái gì?_Cô nàng tròn mắt_Chúng ta sẽ bị khiển trách mất!
_Chứ biết làm sao nữa,cô có nghĩ ra cách nào hay hơn thì nói đi!
_Tôi sẽ cố thử xem sao..._Chae Gyong chống tay đứng dậy với vẻ mặt gần như sắp khóc vì đau,nhưng vẫn cố đi lại cái cây cao vút đang chìa những cành trơ trụi về phía ban công lầu 1_nơi mà cả hai đang nhắm đến.
_Được rồi,đặt chân lên đây đi!_Shin đỡ Chae Gyong lên cành đầu tiên,nhưng cô nàng bỗng la lên vì chạm vào chỗ đau.
_Thôi vậy,tôi sẽ lên đó trước và kéo cô lên sau._Shin nhanh nhẹn vươn mình lách qua cành cây nơi Chae Gyong đang đứng và trèo như sóc lên một cành khác cao hơn.Rồi từ đó anh chàng thò tay xuống kéo cô nàng lên từ từ,cứ thế cho đến chạc ba cuối cùng_nơi chỉ còn cách ban công vài sải tay là tới.
Nhưng đến ngay cái lúc tường như sắp trót lọt đó thì bỗng xảy ra vấn đề...
Ánh đèn của một gã cận vệ đáng ghét nào đó đang đi tuần tra bên dưới bỗng quét trúng tán cây của Shin và Chae Gyong,điều xui xẻo thứ hai nữa là đang vào mùa đông nên lá trên cành đã rơi rụng hết từ đời nào,chỉ còn trơ lại những cành khẳng khiu trống hơ trống hoác.Và sẽ là một sự lựa chọn vô cùng sai lầm nếu như ai đó vô tình (hay cố ý) chọn đúng chỗ này để ẩn náu.
_Rút chân lên mau đi!_Shin vừa nắm chặt tay Chae Gyong vừa hối thúc,cô nàng vì quá run rẩy nên mãi mà vẫn chẳng lên được cành bên trên.Nhưng chẳng phải người ta vẫn thường nói trong những lúc quá cấp bách thì nhất định sẽ tìm được cách gì đó hay sao?Trong tình huống này thì đúng là như vậy thật,Shin bất thần cúi xuống ôm ngay giữa eo Chae Gyong và nhẹ nhàng nâng cô nàng lên trước cả khi người đang nằm gọn trong tay anh chàng kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra.
Đáng lẽ sau hành động cực kỳ lãng mạn này thì sẽ nối tiếp bằng một kết cục nào đó có hậu cho hai nhân vật chính,thế nhưng điều đó chưa kịp xảy ra thì đã bị cắt ngang một cách không thương tiếc...
_Báo động,có kẻ lạ đột nhập!_Tiếng thét bên dưới vang vọng lại giữa đêm thanh vắng càng làm tăng thêm âm vực của nó lên hàng chục lần,và kéo theo đó là tiếng bước chân dồn dập chạy lại.
_Nhanh lên,chui vô đi!_Shin vừa đẩy Chae Gyong vừa ngoái lại xem động tĩnh bên dưới,ánh đèn loang loáng từ những cây đèn pin hắt lên bờ tường thành những vệt dài đứt đoạn bởi hình dáng những cành khô in bóng trên nền trắng tinh.
Cuối cùng thì cô nàng cũng chui lọt được vào phòng sau khi đã nấn ná hết mấy phút ở cửa sổ,báo hại tim của Shin muốn vọt ra ngoài mấy bận vì đập quá công suất.
_Lên giường ngủ đi!_Anh chàng đóng ập cửa sổ lại và phóc lên giường,mặc cho cô vợ yêu dấu vẫn còn ngồi bệt dưới sàn mà ngó theo.
_Trời ơi,nhanh dùm đi!_Shin lại nhào xuống xốc Chae Gyong lên theo,cũng vừa lúc cửa phòng bị bật ra...có báo trước.Hai viên cận vệ lăm lăm súng lao vào trong với vẻ hốt hoảng thực sự.
_Phò mã,Công chúa.Hai vị không sao chứ ạ?
_Hả?_Shin dụi mắt ngáp dài_Có chuyện gì vậy?
_Vừa rồi chúng thần nhìn thấy có người đang đột nhập vào trong phòng,sợ rằng hai vị xảy ra chuyện nguy hiểm nên mới đánh bạo xông vào.Hai vị có nghe thấy tiếng động gì lạ không ạ?
_Ờ..,không,chúng tôi đang ngủ nên chẳng biết gì cả._Shin nói với vẻ ngây thơ hết biết,và như để chứng minh thêm cho cái sự ngây thơ đó anh chàng đột nhiên quay qua Chae Gyong và hỏi...tỉnh bơ_Đúng không, em?
_Hả?_Cô nàng đang ngồi thất thần bỗng nhiên tỉnh lại,và khi bắt gặp nụ cười trìu mến...hơi bị giả tạo của anh chàng bên cạnh thì mới vỡ lẽ mà ngậm bồ hòn làm ngọt_À,phải...Đúng vậy anh yêu à!
Chẳng biết trong tình huống này thì ai hơn ai,chỉ biết rằng hai ông sĩ quan đang đứng lừng lững ngay giữa phòng phải ngượng ngùng đỏ mặt mà tìm đường rúi lui cho nhanh...
Episode 32:
Sau khi hai ông vệ sĩ tìm cớ cáo lui có trật tự,cả Shin và Chae Gyong như không hẹn mà gặp cùng thở phào một cái thật là dài rồi lại quay qua...ngó nhau.
_Chân cô sao rồi?_Chẳng biết cái gì xui khiến anh chàng xưa nay vốn lạnh hơn băng đá bỗng dưng tỏ ra quan tâm tới vợ mình đột xuất,mà lại với vẻ mặt vô cùng thành thật nữa chứ.Điều đó hình như cũng có ảnh hưởng ít nhiều tới cô nàng bên cạnh,bằng chứng là gương mặt đang nhăn nhó vì đau có hơi giãn ra tý xíu.
_Vẫn vậy thôi...
_Đưa đây tôi xem!
_Hả?_Chae Gyong lùi lại phía sau và tròn mắt ngó Shin như thể anh chàng đó sắp sửa...giở trò xấu xa tới nơi vậy.Đúng là cây ngay lại hay chết đứng!
_Tôi nói là đưa cái chân cô cho tôi coi!_Shin kiên nhẫn lặp lại rành mạch từng từ một,chẳng buồn để ý gì đến bộ dạng phòng thủ của Chae Gyong.
_Như vậy....sao được?_Mặt Chae Gyong bỗng nhiên đỏ ửng lên vô cớ mà ngay cả bản thân cô nàng cũng chẳng hiểu tại sao nó lại...kỳ cục như thế.
_Thế cô có muốn đi đứng đàng hoàng không thì bảo?_Shin lăm le_Nếu để nó tiếp tục sưng to lên thì đến ngày mai sẽ phải đến bệnh viện,và tới lúc đó chưa biết chừng sẽ phải tiêm rất nhiều lần.Và nếu nặng hơn..._Anh chàng nói bằng giọng cao hơn một tông nữa làm cho mức độ nghiêm trọng được thể tăng lên gấp nhiều lần.
_Không!Tôi không muốn vào bệnh viện đâu!_Cô nàng thét lên trong nỗi kinh hãi tột độ._Tôi sợ tiêm lắm!
_Thế thì mau đưa ra đây!
Cuối cùng Chae Gyong trúng kế đành phải "nhắm mắt đưa chân" cho anh chồng lém lỉnh của mình toàn quyền giải quyết.
_Á,đau mà...nhẹ tay một chút dùm đi!
_Chỗ này bị trật ra ngoài rồi!Chỉ cần đẩy nó lại là xong thôi,nhưng mà sẽ hơi đau...
_Cái gì?Anh tính làm gì chân tôi vậy?_Chae Gyong hoảng hốt nhìn vẻ mặt đang tử tế bỗng dưng trở nên gian tà bất thần của Shin,chẳng biết anh chàng có đang muốn trả đũa cô nàng vì cái tội giam giữ cuộc đời tươi đẹp của mình trong cung suốt đởi hay không.Nhưng dù suy đoán ấy có sai lầm thì Chae Gyong vẫn thấy run run làm sao đó...!
_Ơ...cái gì sau lưng cô kìa!_Đột nhiên Shin chỉ tay về khoảng trống phía sau làm Chae Gyong quay phắt người về phía đó ngay tắp lự.
Rắc!
Chỉ cần một giây làm xao lãng sự chú ý của cô nàng ngây thơ là Shin đã có thể đưa cái chân bị thương trở lại bình thường như cũ mà chẳng hề gây chút đau đớn nào cả,ngoại trừ cảm giác hơi nhoi nhói một chút rồi thôi.Và cho đến khi Chae Gyong ngoảnh mặt lại định la lối anh chàng vì dám lừa mình thì mới phát hiện ra...có điều gì đó vừa được thay đổi.
Nhưng lạ một điều là không chỉ thay đổi ở cái chân bị đau thôi mà còn tác động lên quả tim của cô nàng nữa.Mặc dù hai bộ phận đó nằm cách nhau xa lắc xa lơ và chẳng có mối liên hệ nào đáng kể cả.Nhưng tại sao bỗng dưng Chae Gyong lại nhận ra tim mình đang đập mạnh hơn mọi khi nhỉ?Chẳng biết khi bị trật chân thì có làm mắt người ta quáng gà theo không mà bây giờ cô nàng lại thấy Shin cũng hơi-hơi-dễ thương nhỉ?
Chỉ là hơi hơi thôi chứ không phải hoàn toàn,nhưng cũng đủ làm cho Chae Gyong ngượng ngùng tới nỗi chẳng dám ngẩng lên nhìn anh chàng bên cạnh nữa.Còn về phần Shin thì vẫn tỉnh bơ như không cảm thấy gì từ cô gái đối diện,thế nên anh chàng lại vớ lấy cái gối và đi thẳng ra chỗ ngủ đã được phân định rõ ràng của mình,nhanh đến mức Chae Gyong còn chưa kịp nhận ra thì Shin đã yên vị trên cái ghế sofa ngoài phòng khách và chuẩn bị ...nhắm mắt ngủ.
_Này,anh...ra đó làm gì vậy?_Cô nàng gọi với theo,quên bẵng đi những gì đã giao kèo sáng nay.
_Ngủ!_Câu trả lời gọn hơ chứng tỏ anh chàng chỉ muốn được yên thân sau bao nhiêu biến cố vừa xảy ra đêm nay,nhưng nào có được dễ dàng như thế...
_À...tôi quên mất.Nhưng...ngoài đó lạnh lắm!
_Thì sao?_Shin che miệng ngáp dài_Miễn cô vẫn thấy ấm là được rồi.
_Nhưng...
_Thôi ngủ đi!Tôi không muốn ngày mai lại dậy trễ như sáng nay đâu!
_Hay là...để tôi ngủ trên ghế cho,anh vào đây ngủ đi!
_Không cần,chỉ cần cô ngoan ngoãn im lặng cho tôi ngủ là tôi biết ơn lắm rồi!
_....
Chae Gyong đành nằm xuống lại và cố nhắm mắt kéo giấc ngủ đến thật nhanh để khỏi phải nghĩ vẩn vơ về bất cứ chuyện gì nữa,nhưng mãi mà không được.Cho dù đã thử đủ mọi cách thì cô nàng vẫn cứ phải chấp nhận sự thật là mình không tài nào chợp mắt được,thậm chí là không hề cảm thấy buồn ngủ một tí ti nào.Thế nên sau khi trở qua trở lại trên giường mấy ngàn lần,hết đếm sao ngoài cửa sổ đến nhẩm tính vòng quay của chiếc đồng hồ trước mặt,Chae Gyong bỗng nảy ra ý nghĩ...muốn xem thử Shin đã ngủ thật chưa.
Cô nàng rón rén bước nhẹ nhàng ra phòng khách,và thở dài nhìn Shin đang co ro một cách khó khăn trên chiếc ghế chỉ dài vỏn vẹn 1m7 trong khi chiều cao của anh chàng đã là 1m88.Người ta thường nói con gái là hay dễ động lòng,chẳng biết có đúng thế không mà khi nhìn cảnh đó Chae Gyong lại lặng lẽ quay trở vào và ôm cái chăn duy nhất ra đắp cho anh chàng...
Nhưng chưa kịp đắp,chỉ mới phủ được một nửa thì có chuyện xảy ra.Chae Gyong giật thót mình suýt hét lên khi có bàn tay nào đó bất thần chụp lấy cổ tay của cô nàng,đến khi định thần nhìn lại thì chính là cái kẻ tưởng đang ngủ rất say đó chứ chẳng phải ma quỷ gì vào đây cả.
_Ơ...chẳng phải anh ngủ rồi sao?
_Sao tôi có thể ngủ được khi cứ phải nghe tiếng cô trở mình liên tục chứ?_Shin bật dậy và buông tay cô nàng ra với nụ cười ranh mãnh hết sức_Mà sao tự nhiên lại đổi tính vậy?
_Hả?Là sao?_Chae Gyong chưng hửng.
_Ý tôi là về cái chăn này,sao không độc chiếm nữa mà lại tốt bụng nhường cho tôi vậy?
_Ờ ..tại vì...thì là...
_Tại sao cô lại đỏ mặt lên thế?_Shin lém lỉnh ngó chằm chằm vào cô nàng đang bối rối đến tội nghiệp.
_Cái gì?_Chae Gyong đưa tay lên che mặt_Đâu có đâu...
_Haha,cô đúng là ngây thơ thật!Nói gì cũng tin!Như vậy cũng có mặt tốt và mặt xấu,nhưng dù sao thì tôi vẫn thích tính bướng bỉnh của cô hơn.
_...
_Thôi vào ngủ đi!Tôi không cần đắp cái này đâu,cô cứ việc giữ lấy!_Shin cười và đứng dậy đi về phía cửa,hình như định ra ngoài thì phải.
_Khoan đã,anh muốn đi đâu vậy?
_Đi hóng gió!Đừng nói là cô cũng muốn đi cùng đấy nhé!Tôi không đồng ý đâu!
_Tôi...
Chẳng để Chae Gyong nói hết câu,Shin đã đẩy cửa bước ra khỏi phòng còn nhanh hơn một ngọn gió.Để lại cô vợ yêu quý ngồi trơ trọi giữa căn phòng bỗng nhiên có vẻ rộng thênh thang hơn bao giờ hết...
Episode 33:

Dưới bầu trời mùa đông xám ngắt đang thả rơi từng cơn mưa tuyết rơi lả tả xuống mặt đất trắng xóa,Shin đứng tựa vào ban công và yên lặng nhìn ngắm khung cảnh huyền ảo đang dần tan đi trong ánh trăng vàng úa nhạt nhòa treo lơ lửng trên cao mặc cho những ngọn gió lạnh căm cứ vô tình tạt ngang qua anh mang theo hơi ẩm của nước và mùi cỏ dại hăng nồng.Ở cuối chân trời,bóng dáng mờ nhạt của núi Phú Sĩ lúc ẩn lúc hiện giữa ánh đèn lung linh hắt ra từ các tòa cao ốc sừng sững của Tokyo.Tất cả tạo nên một bức tranh buổi đêm thật sống động và lộng lẫy,nhưng cũng mang theo một nỗi buồn hiu hắt nào đó...
Đêm nay chỉ mới là đêm thứ hai Shin đến Tokyo,nhưng sao anh vẫn luôn có cảm giác mình đã ở đây từ lâu lắm rồi,có thể là từ trước cả khi diễn ra hôn lễ.Cảm giác đó càng lúc càng lớn dần rồi cứ vây lấy anh không thể nào dứt ra được.Nó làm anh thấy mình kỳ lạ,và bỗng dưng Shin lại ngạc nhiên về sự cảm nhận của mình.
Chỉ mới tuần trước Shin vẫn còn là một người bình thường giữa thành phố hơn 10 triệu dân,có thể làm bất cứ điều gì và đi tới bất cứ nơi đâu mà chẳng ai buồn quan tâm hay để mắt đến.Thế rồi chỉ trong nháy mắt mọi chuyện đã bị đảo ngược 180 độ,Shin bỗng nhiên bước lên một vị trí danh giá mà có nằm mơ anh cũng không thể hình dung rằng nó sẽ xảy ra với chính mình chứ chẳng phải ai khác.Bỗng dưng anh phải làm quen với cuộc sống của một nhân vật nổi tiếng,phải học cách cư xử theo lễ nghi Hoàng tộc,gặp rất nhiều người và cũng phải học cách kiên nhẫn khi chạm phải biết bao ánh mắt ganh ghét,săm soi từ bên ngoài.
Nhưng tất cả những điều đó vẫn chưa phải là điều Shin bận tâm nhiều nhất,mà vấn đề quan trọng và cũng không dễ thích ứng nhất_là anh phải chấp nhận sống cùng một cô gái hoàn toàn xa lạ suốt phần đời còn lại.Chẳng vì lý do gì cả,có thể là vì Shin muốn giữ danh dự cho gia đình mình hay còn vì lý do rất xa vời nào đó mà chính bản thân anh cũng không thể hiểu nổi.Shin chỉ chắc chắn một điều duy nhất là kể từ khi biết nhận thức đến nay anh vẫn chưa bao giờ muốn có ai đó ở bên cạnh mình,trong bất kỳ thời điểm hay hoàn cảnh nào.Lại càng không thích có người quan tâm đến anh,dù là thật lòng hay vì thương hại.
Đó là thói quen mà Shin đã lưu giữ từ rất lâu rồi,vì thế sẽ vô cùng khó khăn để thay đổi hay xóa bỏ nó ra khỏi cuộc sống của anh.Thế nhưng từ khi buộc phải sống cùng cô gái có tên Chae Gyong ,Shin mơ hồ nhận ra mình có thể sẽ đánh mất thói quen đó nếu như không thể làm gì để cô ấy đừng quan tâm đến anh nữa.
Trước đây mỗi khi cãi nhau hay nhìn thấy vẻ ác cảm trên gương mặt Chae Gyong,Shin còn thấy dễ chịu hơn bây giờ_khi cô ấy bắt đầu dịu dàng hơn với anh.Bằng chứng là ban nãy khi Chae Gyong đem chăn ra cho mình,Shin đã lúng túng đến nỗi không biết làm thế nào.Anh không muốn giả vờ rằng mình đã ngủ say,vì như thế thì Chae Gyong sẽ bị cảm lạnh vì không có chăn đắp,mà cô ấy thì rất dễ đổ bệnh.Thế nên Shin đã chọn cách bỏ ra ngoài này để Chae Gyong lại trong phòng,có lẽ nếu chỉ còn lại một mình thì cô ấy sẽ chịu đi ngủ...
.................
Ánh trăng ảm đạm trên nền trời tím ngắt đã bắt đầu mờ đi sau những áng mây lững lờ trôi ngang qua,tuyết vẫn rơi không ngớt và gió thì càng lúc càng thổi mạnh hơn.Đứng giữa khoảng không đầy gió như vậy thì dù có là người quen sống ở Bắc Cực quanh năm suốt tháng cũng không thể nào không cảm thấy lạnh được...
Shin liếc nhìn đồng hồ,đã hơn 3g sáng.Có lẽ vào giờ này thì Chae Gyong đã ngủ thật rồi,mà anh thì cũng cần phải vào trong thôi,nếu cứ đứng mãi ở đây chịu lạnh thì rồi đến sáng mai sẽ hóa thành băng mất.
Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại sau lưng Shin,và khi rón rén bước vào gian bếp định tìm nước uống,anh chàng giật mình suýt hét lên vì bóng người đang ngồi lù lù ngay đó.Khỏi phải mô tả dài dòng thì mọi người cũng thừa biết đó là kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy.
_Trời,sao giờ này mà cô vẫn chưa chịu ngủ nữa?_Shin vỗ ngực thở gấp như thể gian phòng bỗng nhiên bị thiếu oxi tới nơi_Ngồi nín khe trong đây làm gì?
_Thì tại vì...tôi đói..._Chae Gyong lí nhí.
_Hả?Ban nãy chẳng phải cô đã ăn hết tô mì rồi còn gì?_Shin trợn mắt vì phát hiện ra cô nàng này có một điểm khác những cô gái khác,chẳng lẽ không sợ tăng cân thật sao ta?
_Nhưng mà lúc leo vô phòng thì hao hết calorie rồi còn đâu!
_Tôi còn chưa ăn gì nữa là...
_Vậy chúng ta sẽ làm mì ăn tiếp nhe!_Rồi chẳng đợi Shin gật đầu,Chae Gyong hớn hở cười tươi như hoa rồi lăng xăng đi lục đống túi mua hàng( đã bị rơi rớt mất vài thứ lúc trèo qua cửa sổ) để tìm mì gói.
_Cô thật là..._Anh chàng lắc đầu ngán ngẩm rồi cũng bằng lòng phụ giúp cô nàng nấu mì cho nhanh (chứ nếu để Chae Gyong tự mình xoay xở thì chắc là tới sáng vẫn chưa xong).
.................
_Xong rồi!_Chae Gyong buông đũa xuống và cười toe như muốn thông báo một thành tích cực kỳ hay ho cho anh chàng đối diện vốn đã xong từ đời tám tỏng nào rồi và lúc này đang ngồi chống tay lên cằm để quan sát cô nàng một cách hờ hững.
_Vậy thì ngủ đi!_Shin nói đầy hy vọng.
_Không!Tôi hết buồn ngủ rồi!
_Hả?Vậy chứ cô còn muốn làm gì nữa đây,sau khi đã phá tan tành giấc ngủ của tôi?
_Là tại anh muốn đi hóng gió đấy chứ,tôi đâu có gọi anh dậy đâu nào!_Chae Gyong ngây thơ đáp lại rồi bỏ ra ngoài phòng khách và thản nhiên bật ti vi lên xem.Mặc cho anh chàng đối diên đang cay cú hết chỗ nói,nhưng vì không thể tìm ra lời nào để nói nên sau một hồi tự nguyền rủa cái số hẩm hiu của mình Shin đành đứng dậy thu dọn bãi chiến trường nào tô giấy,nào lon nước ngọt...mà cô nàng vô tâm để lại.
Đến khi anh chàng dọn dẹp xong đâu vào đấy và ra được phòng khách định tranh thủ chợp mắt một chút trước khi trời sáng thì đụng phải một vấn đề khác...
Trên ghế sofa, Chae Gyong đang cuộn mình trong chăn và ngủ ngon lành.Báo hại Shin phải lấy hết chút kiên nhẫn còn sót lại của mình để làm ơn làm phước bồng cô nàng vô lại cái nơi mà cô nàng vẫn luôn miệng giành làm của riêng.
Và sau khi trở ra,anh chàng đáng thương đó không còn tâm trạng nào mà ngủ nghê được nữa,vì quá ngán ngẩm cô vợ yêu quý hay vì tự thương hại mình cũng đều đúng trong trường hợp này...
Bên ngoài cửa sổ,mặt trời đằng đông đang từ từ ló dạng báo hiệu một ngày tươi đẹp nữa lại đến.Nhưng sao Shin vẫn thấy bầu trời xám xịt đáng ghét thế này?
Tuần trăng mật vẫn còn dài quá đi thôi...