Episode 20:
_Không phải như mẹ nghĩ đâu mẹ ơi!_Shin vừa loanh quanh luẩn quẩn bên cạnh mẹ anh vừa cố tìm ra một lý do khả thi nào đó để thuyết phục bà từ bỏ ánh mắt ngờ vực đang xoáy sâu vào cả cậu quý tử lẫn cô gái đang lóng ngóng đứng đằng kia.
_...
_Này,cô nói gì đi chứ!_Shin chuyển sang nằn nì Chae Gyong chứng minh cho cái sự trong sạch của mình,nhưng hình như cô cũng đang bối rối chẳng thua gì anh nên cứ đứng như trời trồng tại chỗ và càng không thể nói gì cả.
_Con đừng có làm ồn nữa được không hả?_Mẹ Shin lườm anh rồi quay về phía Chae Gyong_Cháu ngồi xuống đi!Bác không trách cháu đâu,thằng Shin nhà bác từ hồi nào tới giờ luôn nghịch ngợm như vậy đấy,chắc cháu cũng biết mà phải không?
_Hả?_Anh chàng chưng hửng vì bị xử thiên vị quá đáng_Sao lại là lỗi của con?
_Im đi!
_Mẹ à...con đâu có làm gì...
_Đã nói là im ngay mà!
Đến nước này thì Shin chỉ còn mỗi cách là hít một hơi thật sâu để nén cục tức to đùng xuống bao tử vốn đang rỗng tuếch của mình,coi như thay cho bữa ăn sáng mà đáng ra giờ này đã được dọn ra nóng sốt ngon lành.
_Dạ..._Chae Gyong ngần ngại nhìn mẹ Shin và định lên tiếng biện minh dùm cho anh chàng và sự có mặt không đúng lúc đúng chỗ của mình ở đây thì chuông cửa lại bất thần reo lên một lần nữa.Dĩ nhiên vị khách thứ hai này chẳng còn ai khác ngoài Tổng quản Han đến đón cô công chúa đi lạc về lại Hoàng cung,nhưng giá như bà chịu đến sớm hơn mẹ Shin thì hay biết mấy.Báo hại Chae Gyong phải lâm vào tình cảnh khó xử như bây giờ,thật không còn gì xui xẻo hơn được nữa.
_Tổng quản Han,lâu rồi không được gặp bà!_Mẹ Shin mỉm cười vui vẻ như thể gặp lại người bạn thân đã cách biệt lâu năm,mà ngay cả anh chàng cũng không hiểu hai người đó quen nhau từ thưở nào mà lại thân thiết đến mức độ này cơ chứ?
_Vâng,phu nhân vẫn khỏe chứ?
_Ừ,tôi vẫn bình thường thôi.Nhưng hôm nay Han Tổng quản đến là có việc gì vậy?
_Ơ...chẳng là...tôi theo lệnh của Hoàng hậu đến đón Công chúa về cung ấy mà.
_Sao cơ?_Mẹ Shin ngạc nhiên nhìn về phía Chae Gyong,rồi như chợt vỡ lẽ ra điều gì đó,bà mừng rỡ reo lên_Ra đây là Công chúa sao?Hèn gì nãy giờ tôi thấy rất quen,nhưng lại không biết là đã gặp cô ấy ở đâu.Thật là sơ suất quá!
Hai người phụ nữ trao đổi với nhau cái nhìn đầy ngụ ý,và Shin chỉ muốn chui xuống đất ngay lập tức khi bị tới hai đôi mắt soi trúng chỉ trong một giây.Tại sao họ lại cười với anh như thế nhỉ?
_Không có gì đâu ạ!_Chae Gyong ái ngại đáp,thật ra thì cô muốn được che giấu thân phận mình hơn là bị người khác nhận ra trong hoàn cảnh này,nhất là mẹ của Shin.
_Xin lỗi phu nhân,nhưng có lẽ chúng tôi phải đi ngay.Ngoài kia có rất nhiều phóng viên rình trộm,nếu để họ biết được chuyện này thật không hay chút nào!_Tổng quản Han lịch sự từ biệt mẹ Shin và đưa Chae Gyong ra cửa.
_Vâng,tạm biệt Công chúa nhé!
_Cháu chào bác ạ!
Khỏi phải nói người vui mừng nhất trong lúc này là anh chàng ở phía sau,vì đã trút được gánh nặng trong lồng ngực.Đáng lẽ trong trường hợp này thì nên tránh mặt đi một chỗ nào đó khó bị để ý,nhưng anh chàng Shin vì vui mừng quá sớm nên đã làm một việc hết sức sai lầm.
Thừa lúc Chae Gyong ngoái lại phía sau để tìm cái áo khoác,Shin le lưỡi trêu cô cùng với điệu bộ ngạo mạn đáng ghét của một kẻ chiến thắng.Và hậu quả là...
_À quên,tôi còn phải vâng lệnh mời phò mã về cung để gặp Hoàng thượng nữa._Tổng quản đột ngột quay lại nói với mẹ Shin,và nụ cười tán thành của bà như cái gông bất ngờ rớt xuống đầu anh chàng tội nghiệp.
_Shin à,đi thôi.Đừng để mọi người chờ con chứ!_Mẹ anh nói một cách ngọt ngào,nhưng chỉ có người trong cuộc mới biết phía sau sự ngọt ngào đó cũng lắm cái đắng.
Thế là anh chàng đành thất thểu đi theo hai người,và cay cú nhận lại một nụ cười ranh mãnh của cô gái đi bên cạnh mình...
Nụ cười mang ý nghĩa hòa 1-1.
Episode 21:
Đây đã là lần thứ 2 trong vòng 1 tháng Shin bị triệu vào cung,mà lần này thì xem ra chẳng còn cơ may nào để từ chối hay giả vờ không biết đến cái hôn lễ chết tiệt đó nữa rồi.Thế nên dọc đường đi anh chàng cứ ngó chằm chằm ra ngoài cửa làm như mình đang vô cùng hứng thú với khung cảnh ngoài đó,kỳ thực là để khỏi phải đối diện với vẻ mặt-không biết cố ý hay vô tình-cười nói hớn hở mà cứ mỗi lần quay vô nhìn là lại khiến cho anh chàng sôi sùng sục như nham thạch núi lửa sắp trào ra tới nơi.
Chẳng biết cơn sốt đêm qua có làm đứt mất cái dây nào trong đầu cô ta hay không mà nãy giờ cô ta cứ cười suốt thế nhỉ?_Shin bực bội thôi nhìn qua cửa kính để quay sang đối mặt với Chae Gyong với cái vẻ đầy hăm dọa_mà thực ra thì ngay cả anh chàng cũng không dám chắc là nó có thực sự mang lại hiệu quả như cái từ "hăm dọa" đó hàm ý hay không.Điều đó thì chỉ có Chae Gyong mới biết,nhưng mà chắc chắn suy nghĩ của Shin là đúng tới 99,9% nên sau 1 giây ngừng cười để quan sát bộ mặt của anh,cô nàng lại phá ra cười dữ dội hơn cả trước đó nữa.
_Này,cô uống lộn thuốc đấy à?_Lúc này thì Shin đã nổi cáu thật sự_Tại sao cứ nhìn tôi cười hoài vậy?Ồn chết đi được!
_Vậy thì sao?_Chae Gyong quặc lại_Lẽ ra anh phải thấy mừng vì tôi đã không khóc thét lên khi nhìn anh chứ!
_Vậy coi bộ còn đỡ hơn nhiều!_Shin làu bàu.
_Trên mặt anh...có dính lọ nghẹ kìa!Mau bôi sạch đi trước khi đến nơi,tôi không muốn mọi người cười lây sang cả tôi đâu!_Chae Gyong thản nhiên rút khăn giấy đưa cho Shin rồi im lặng nhìn anh lau vết bẩn trên mặt mà không hề cười thêm cái nào,có lẽ vì đã cười chán chê quá rồi.
_Vậy thì phải nói sớm đi chứ!_Anh chàng vẫn còn quạu quọ vì...quê độ,chẳng biết tại sao Shin luôn có cảm giác mình sẽ trở thành một thằng hề khi ở trước mặt cô ta.Và bây giờ thì lại là một thằng hề vừa ngố vừa điên.
_Không,như vậy chẳng phải chán quá hay sao?Tôi bắt đầu thấy thích anh rồi đấy!_Chae Gyong cười ranh mãnh.
_Hả?
_Nghe không rõ à?
_Chắc vậy.Nhắc lại lần nữa đi!
_Tôi nói tôi thích anh!Hiểu chưa hả đồ ngốc?
Phải mất cả tiếng sau thì những lời vừa được phát ngôn mới phá thủng không khí để chui lọt vào tai Shin,và từ đó chuyển lên não để tự phân tích từng ý từng chữ.Và có lẽ cũng mất chừng đó thời gian để anh chàng lờ mờ hiểu được cái gì vừa được truyền đạt cho bộ óc đông cứng của mình khiến cho nó giãn ra được chút xíu.Rồi khi đã hiểu ra Shin lại thầm biết ơn tấm kính 5 ly ngăn giữa hai khoang xe,bởi vì nếu không có nó thì thể nào bà Tổng quản ngồi ghế trước cũng sẽ quay lại nhìn anh như một vật thể lạ mới được phát hiện.Ấy là chưa kể ông tài xế bên cạnh cũng sẽ nghe thấy,và cho dù không thể nhìn anh trực tiếp (vì bận lái xe) thì cũng vẫn còn một phương tiện khác là tấm kính chiếu hậu.Đằng nào anh chàng cũng bị chiếu tướng,vấn đề là ít hay nhiều mà thôi.
_Thích...thích tôi?
_Không cần phải ngạc nhiên vậy đâu.Tôi chỉ đùa thôi!Tại vì ở đây chán quá,chẳng có gì vui cả._Chae Gyong thản nhiên nói,cứ như việc đấm người ta một cú rồi lại lấy dầu xoa chỉ là một công việc quá bình thường đối với cô nàng vậy.Nhưng dù sao thì cũng làm cho quả tạ nặng chịch đang níu lấy bao tử của Shin bỗng dưng biến mất,tiếp theo là tiếng thở phào nhẹ nhõm của anh chàng.
_Tôi không thích đùa kiểu đó.Dễ đau tim lắm!
_Vậy mà tôi cứ tưởng anh không biết sợ gì cơ đấy!_Chae Gyong cười mỉa mai.
_Nhưng chuyện này làm sao đùa được?Tôi có một khuyết điểm là dễ tin người,vì vậy nếu cô nói thích tôi thì tôi cũng sẽ tưởng thật.
_Nhưng nếu thật thì sao?
_Hả?Lại gì nữa đây?
_...
_Mà này,tôi muốn hỏi cô một chuyện thôi.
_?????
_Cô bỏ trốn là vì không muốn kết hôn với tôi đúng không?
_Thì sao?
_Vậy lát nữa cô hãy nói với Quốc vương như thế đi,tôi sẽ rất biết ơn cô đấy!
_Tại sao tôi phải làm thế?
_Hả?Chẳng lẽ cô muốn đổi ý rồi à?Chúng ta không thể kết hôn với nhau được,cô sẽ lấy người mà cô thích còn tôi cũng sẽ được tự do làm theo ý mình.Không phải sao?
_Đã quá trễ rồi!_Chae Gyong lắc đầu tiếc rẻ.
_Ý cô là sao?_Shin chưng hửng nhìn chằm chằm vào cô gái với vẻ ngơ ngác xen lẫn ngờ vực.
_Đây,anh tự mình đọc đi!
Shin nhận lấy tờ báo từ tay Chae Gyong mà vẫn không thôi hoài nghi,và rồi cho đến khi tận mắt nhìn thấy bộ mặt của chính mình cùng hàng tít cực lớn ở bên dưới,anh chàng trợn mắt lớn đến nỗi như chỉ muốn cắn lưỡi mà tự sát cho xong.

LEE SHIN,18 TUỔI,HỌC SINH CUỐI CẤP TRƯỜNG TRUNG HỌC YOON JOO_NGƯỜI SẼ TRỞ THÀNH PHÒ MÃ CỦA HOÀNG TỘC MỘT NGÀY KHÔNG XA.
Episode 22:
_Chắc các con cũng biết,chỉ còn 4 ngày nữa là đến lễ cưới rồi.Vì vậy ta muốn mời phò mã vào cung để học trước các phép tắc và nghi lễ quan trọng cho buổi lễ,dĩ nhiên là Công chúa cũng phải có mặt trong những buổi học đó.Vậy hai con có ý kiến gì khác hay không?_Giọng nói của Quốc vương tuy nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực khiến cho cả Shin lẫn Chae Gyong chỉ còn nước gật đầu trong...nỗi ấm ức càng lúc càng phồng to một cách đáng ngại.Mặc dù đã định rằng sẽ kiên quyết phản đối cái hôn ước quỷ quái đó tới cùng nhưng chẳng hiểu sao đến giờ phút căng thẳng này,Shin lại không thể tìm được lời gì để nói,và càng không biết phải biểu hiện vẻ chống đối ra sao để Quốc vương có thể nhận biết.Thế nên kết cục là cho tới khi đã đường hoàng bước đi trên con đường dẫn ra khỏi cung GyeongBok,anh chàng vẫn còn mãi suy nghĩ về chính sách "phản đối ngấm ngầm" của mình đến nỗi suýt đâm cả vào thân cây_nếu không có Chae Gyong túm áo giữ lại kịp thời.
Chắc có người sẽ hỏi rằng tại sao Chae Gyong lại có mặt đúng lúc như vậy?Thực ra thì Công chúa cũng không tốt bụng tới mức đi kè kè theo cái kẻ sắp trở thành"oan gia" của mình để mà dẫn đường hay chỉ để chúc ra về bình an,hay đại loại vậy.Nhưng vì lý do nào đó mà Thái hậu cứ nhất quyết cho rằng Phò mã tương lai của Hoàng tộc sẽ bị lạc đường nếu không có ai đó đưa ra tận cổng,thế nên "ai đó" lại cứ nhằm đúng vào Chae Gyong mà chọn.Và để làm cho thêm phần khách quan,tất cả mọi Tổng quản thân cận của Thái hậu và cung nữ lại nhè ngay lúc đó mà bận bịu hay vắng mặt có lý do chính đáng.Thế là Chae Gyong đành phải nhận lãnh cái nhiệm vụ chẳng mấy hay ho đó vào mình,và dĩ nhiên là có sự giám sát của những vệ sĩ gác cổng để chắc chắn rằng Công chúa không bỏ rơi Phò mã giữa chừng.
_Này,anh làm gì mà cứ như người mất hồn vậy hả?_Chae Gyong ngán ngẩm buông tay ra để anh chàng tự lấy lại thăng bằng sau khi gần như ngã chúi vào gốc cây.
_Bộ cô không thấy chán sao?_Anh chàng Shin đã bực bội tới đỉnh điểm nên không thèm cám ơn lấy một câu mà chỉ đáp lại bằng bộ mặt nhăn nhó của mình.
_Là ý gì?
_Về đám cưới đó,sao không nói với mọi người rằng chúng ta không muốn kết hôn với nhau?Bây giờ thì còn làm gì được nữa chứ?
_Sao anh lại trách tôi?Nếu muốn thì tự anh đi mà nói,tôi không cấm!
_Tôi...chẳng lẽ lại nói trước mặt Quốc vương rằng "Xin lỗi Quốc vương nhé,nhưng thần không muốn lấy con gái của Người chút nào".Nghe có lọt tai không hả?
_Vậy đừng kêu ca nữa,tôi cũng đâu muốn lấy người hở chút là nổi nóng như anh!_Chae Gyong le lưỡi trêu Shin_Nhưng cứ để cho anh nhởn nhơ bên ngoài để chọc phá người khác cũng không hợp lý chút nào!Tốt nhất là cứ nhốt anh trong cung để quản lý cho dễ,như vậy tốt hơn nhiều phải không?
_Hả?Tôi muốn chọc ai mặc kệ tôi,liên quan gì tới cô.Mà sao lại có người nhớ dai như cô nhỉ,tôi chỉ mới chọc cô có một lần thôi,vả lại cũng không có gì quá đáng cả.Chỉ có vậy mà muốn bắt tôi cả đời ở trong cái chỗ kín bưng như hũ nút này hay sao?
_Thì vậy mới nói sai một ly đi một dặm mà.Giờ anh có xin lỗi tôi hàng ngàn lần đi nữa thì cũng thế thôi,tốt nhất là về chuẩn bị cho tốt vào.Tới đây chắc cũng không khó khăn để tìm đường ra cổng nữa nhỉ?Tôi phải đi đây.Xe đang chờ anh ở ngoài đó,đừng bắt người khác chờ mình quá lâu._Chae Gyong cười nghịch ngợm lặp lại câu mẹ Shin nói ban sáng rồi quay lưng bỏ đi,mặc cho anh chàng vẫn còn đứng như trời trồng.
Và trước khi kịp để cô nàng biến mất sau dãy hành lang,Shin gào to hết cỡ như muốn ném cục giận to đùng của mình ra khỏi lồng ngực cho rồi.
_Hãy đợi đấy,tôi sẽ không để yên cho cô đâu!Shin Chae Gyong!
Và anh chàng tưởng như còn nhìn thấy một cái vẫy tay phía xa trước khi hai bím tóc lắc lư theo bước chân của cô nàng mất hút sau khúc quanh...