Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Được làm phò mã

Episdode 16:

_Này,rốt cuộc là cậu định lôi tớ đi đâu vậy hả?_Ryan bực bội làu bàu trong tình trạng mắt nhắm mắt mở vì bị Shin đánh thức giữa chừng.

_Không có thời gian để giải thích đâu,nên cậu hãy làm ơn ngậm miệng lại cho tới khi ra ngoài dùm tớ!_Shin hấp tấp kéo cánh tay còn lành lặn của cậu bạn ra khỏi cửa và cố gắng không gây ra bất kỳ âm thanh nào khi hai người chạy dọc theo dãy hàng lang vắng tanh vắng ngắt để đến được cổng sau.

Đến khúc quanh cuối cùng_nơi chỉ còn cách một hành lang phải băng qua thì Shin buộc phải đứng khựng lại,kéo theo là nguyên cả gương mặt của Ryan đập mạnh vào lưng anh vì quá đà.Nhưng với chỉ số IQ xấp xỉ 150 thì dường như Ryan cũng đã dần hiểu ra tình thế cấp bách hiện giờ nên anh chàng chẳng dám phàn nàn hay kêu ca lấy một câu,chỉ nín thở nhìn theo cái bóng cao sừng sững vừa mới lướt qua khe cửa của căn phòng mà Shin vừa mới lôi anh vào cách đó mấy giây.

_Có phải hắn là....?_Ryan chưa kịp hỏi hết câu thì đã nhận được cái gật đầu xác nhận của Shin,điều đó càng làm cho anh thêm hoang mang thấy rõ.

_Đi thôi!Chae Gyong đang chờ ở ngoài vườn!_Sau vài phút nghe ngóng không thấy động tĩnh gì Shin liền kéo Ryan ra khỏi nơi ẩn nấp,nhưng vì đã hiểu mọi sự nên anh chàng đó chẳng cần ai lôi kéo hay thúc giục cũng lấy hết sức mình để chạy thoát thân,thậm chí cỏn nhanh hơn cả Shin.

Cuối cùng thì hai anh chàng cũng đã bình an vô sự trở về bên cạnh Chae Gyong lúc đó vừa nôn nóng ngó chừng về phía cửa sau vừa không ngừng cầu nguyện.Và giữa lúc rối ren như thế Shin đã chẳng hề nhận ra rằng anh đã mừng rỡ như thế nào khi nhìn thấy cô vẫn được an toàn,còn Chae Gyong cũng quên mất mình đã lo lắng cho Shin vô nhiều đến mức nào khi anh liều lĩnh xông vào cứu Ryan.


.............

Khi ba người lững thững về trước cổng nhà Shin trong trạng thái ai nấy đều mệt lả và kiệt sức thì trời bỗng dưng đổ mưa to,và tiếp đó là sấm chớp liên hồi như muốn xé tan bầu trời thành nhiều mảnh vụn rời rạc.

_Hai người tự vào đi,tôi không có sức để mời mọc hoan nghênh nhiệt liệt nữa đâu!_Shin mệt mỏi mở rộng cửa và nhìn hờ hững vào Ryan và Chae Gyong đang đứng như trời trồng ngay bậc tam cấp.

_Nếu ba mẹ anh biết được thì sao?_Chae Gyong e dè lên tiếng,còn Ryan thì gật đầu phụ họa theo.

_Không có ai ở nhà vào giờ này cả._Shin đáp cụt ngủn rồi quay lưng vào trong,để mặc cánh cửa vẫn còn mở rộng hết cỡ thay cho lời mời.

_Ủa,ba mẹ cậu đi vắng hết rồi sao?_Ryan thảng thốt nhìn gian phòng khách rộng mênh mông đột ngột hiện ra dưới ánh đèn sáng rực mà Shin vừa bật lên.

_Ừ,trong tình hình bây giờ thì mình sẽ coi đó là một dịp may hiếm có.Nếu không thì thể nào cậu cũng sẽ gặp rắc rối với cái tay băng bó kín mít kia.Cậu biết không,mẹ mình vốn sợ máu đến ngất xỉu ấy!

_...

_Hai người cứ việc tự nhiên,muốn đi đâu và làm gì tùy ý._Shin khoác tay một cách rộng lượng rồi quay về phía Chae Gyong mà nói_Còn về phần cô thì tôi sẽ tìm cách liên lạc với Shin Hye,nhưng trong thời tiết tồi tệ như thế này thì xem ra cũng không thể đón cô về ngay được.Cô có muốn đi ngủ một chút hay không?

_Tôi...

_Đương nhiên là tôi không ép,nhưng tại vì nhìn cô có vẻ thiếu ngủ nên tôi chỉ muốn...

_Tớ chưa thấy ai vô tâm như cậu,Shin ạ!_Ryan ngao ngán thở dài sau khi nghe xong đoạn đối thoại giữa hai người mà anh vẫn chưa biết quen nhau từ khi nào và ở đâu,nhưng có vẻ như họ chẳng hề hợp nhau lấy một điểm dù là nhỏ nhất.

_Là sao?_Shin ngơ ngác không hiểu ý Ryan muốn nói gì.

_Cô ấy đang đói,thế mà cậu bắt người ta ôm bụng rỗng đi ngủ.Giờ thì tớ mới hiểu tại sao cậu đã sống tới 18 năm rồi mà cậu chẳng có lấy cô gái nào để mắt tới cậu quá 1 tháng!

_Thôi đi,đừng có lúc nào cũng mỉa mai người khác bằng cách đó chứ!_Shin nổi quạu thật sự,nhưng chẳng hề làm cho Ryan thôi cười mà còn khiến Chae Gyong cũng tủm tỉm cười theo.

_Này,có phải là cô đang đói không?_Shin đột ngột quay sang Chae Gyong khiến nụ cười trên môi cô tắt lịm.

_Ơ...tôi...

_Chứ còn phải hỏi,bộ cậu không nghe tiếng gì giống như nước đang sôi hay sao?_Ryan lại cắt ngang câu chuyện bằng cái kiểu cười khó ưa của mình,và lần này đến lượt Chae Gyong nổi quạu thay vì Shin.

Sao lại có người nói nhiều đến thế nhỉ?Cứ như thể nếu anh ta không nói thì sẽ lăn đùng ra mà chết ngay tức khắc vậy!

_Cậu nhiều chuyện thật đấy!Thôi làm ơn làm phước đi ngủ dùm đi,và nhớ đừng có leo chân đất mà làm bẩn giường của tớ như lần trước,okay?

_Được thôi,nếu đó là ý cậu._Ryan nhún vai chấp thuận đề nghị của Shin dễ dàng ngoài sự mong đợi,và trước khi phóng ba bậc một lên cầu thang anh chàng còn ráng ngoái cổ lại mà hét nốt câu cuối_Chúc hai người ngủ ngon,mình sẽ không làm phiền nữa đâu!

_Cái gì?_Cả Shin và Chae Gyong cùng đứng bật dậy với vẻ tức giận hết chỗ nói,rồi khi quay lại nhìn nhau,người này lại ngạc nhiên khi nhìn thấy người kia đang đỏ mặt vì bối rối...

Episode 17:

Tiếng chuông thánh thót vang lên báo hiệu một ngày mới lại đến bằng con số 1 trên mặt đồng hồ sáng lóa...

Mưa vẫn trút như thác đổ bên ngoài khiến cho khung cửa kính giờ đây được tô lên một màu trắng xóa mờ đục không hơn gì màu tường đã chắn lại tầm nhìn của Chae Gyong khi cô đang buộc mình phải nhìn vào một nơi nào đó khác hơn là cái kẻ đang ngồi trên ghế sofa kia.

Chẳng hiểu sao trong lúc này Chae Gyong lại cảm thấy khó đối diện với Shin đến thế,dù rằng trước đây cô cũng đã quen với cảm giác ấy quá nhiều lần.Nhưng đó là bởi vì cô ghét Shin,còn bây giờ thì lại là một chuyện khác...

Ngay cả Chae Gyong cũng không hiểu nổi đó là vì nguyên nhân gì,chỉ biết là rất khác,vậy thôi.Nhưng điều tệ hại nhất là cô chợt nhận ra rằng mình đã không còn ác cảm với Shin nữa,dĩ nhiên là không thể ghét một người sau khi đã trải qua chừng đó hiểm nguy cùng với người ấy,và dù sao đi nữa thì Shin cũng đã liều lĩnh vì cứu cô_thế nên lý do để ghét anh càng không thể tồn tại.

Nhưng còn hôn lễ sắp tới?Chẳng lẽ chỉ vì thế mà cô có thể đồng ý kết hôn ngay mà không cần suy nghĩ được sao?Nếu vậy thì cuộc trốn chạy hôm nay chỉ là công cốc,và ngày mai sẽ chẳng có gì thay đổi cả.

Mải lo lắng bận tâm đến những suy nghĩ đang lẫn lộn trong đầu nên Chae Gyong cũng không buồn để ý đến sự vắng mặt của anh chàng bên cạnh,chỉ đến khi Shin quay lại với tô mì nóng hổi đặt trước mặt thì cô mới giật mình ngẩng lên.

_Sao lại nhìn tôi chăm chăm như vậy?Chẳng phải cô đang đói sao?_Shin thờ ơ trở lại chỗ ngồi của mình và vớ lấy cuốn sách lên đọc tiếp như chẳng hề quan tâm đến ánh mắt khó hiểu của Chae Gyong đang dành cho mình lúc này.

Tại sao anh ta luôn làm cho mình phải khó xử thế nhỉ?Thà rằng cứ lạnh lùng như trước,khó ưa như trước có phải tốt hơn không?Đúng là...

_Tôi sẽ không nhìn gì cả,cứ ăn tự nhiên đi!Nếu không thì thể nào cô cũng sẽ ngất ở đây,và tôi thì không muốn bị mang tiếng vì đối xử với khách quá tệ đâu!_Shin cười một cách đáng ghét rồi đứng dậy chuyển sang cái ghế khác khuất hẳn tầm nhìn của Chae Gyong,bỏ mặc cô vẫn chưa hết chưng hửng vì sự đối đãi chu đáo của "cái-kẻ-lạnh-hơn-băng" kia.

Nhưng rồi sau một hồi ngó nghiêng chẳng ích lợi gì mà chỉ tổ làm cho cơn đói được dịp quậy tưng bừng trong dạ dày rỗng tuếch,Chae Gyong đành im lặng mà ăn cho hết tô mì đã nguội đi một nửa.Đó là lần đầu tiên cô được nếm thử món này trong suốt 18 năm lớn lên ở Hoàng cung,dù rằng đã nghe thấy và nhìn thấy đến phát chán trên tivi cũng như ngoài phố,nhưng thực sự thì cô đã không nghĩ nó lại ngon như vậy,cho đến hôm nay...

Shin lật đến trang cuối cùng của quyển sách và che miệng ngáp một cái thật dài sau khi đọc xong tất cả mọi nội dung chứa trong đó mà vẫn chẳng lưu giữ tí xíu khái niệm hay hình ảnh minh họa nào trong đầu.Chỉ có một ý nghĩa duy nhất hiện ra trong đầu anh lúc này,đó là gấp sách lại và đi ngủ ngay tắp lự.

Nhưng trước hết phải ra xem thử cô gái đó thế nào đã,chẳng biết có ăn hết chưa hay còn e ngại mà chịu bị hành hạ bởi cái bao tử của mình đây?

Đứng tựa lưng vào bức tường ngăn giữa phòng khách và bếp,Shin mỉm cười thay cho cái lắc đầu khi nhìn thấy Chae Gyong nằm co ro trên ghế sofa,cô đang ngủ say.

Chắc vì mệt quá đây mà!Nhưng cứ nằm ở đấy thì thể nào cũng sẽ bị cảm ngay thôi_Nghĩ đến đó Shin vội chạy lên phòng mình lấy chăn và nhẹ nhàng đắp lên người Chae Gyong,rồi tự nhiên có điều gì đó níu kéo anh ngồi lại để nhìn cô trong giấc ngủ.

Có lẽ đây là lần đầu tiên anh ngắm một cô gái lâu đến vậy,mà lại là người anh chẳng hề có chút tình cảm nào.Nhưng sao giờ đây anh bỗng nhiên nhận ra rằng Chae Gyong dễ thương nhỉ?Khi cô ngủ trông giống hệt như một cô bé con,chẳng còn lo nghĩ hay ưu phiền,chỉ có vẻ ngây thơ và thánh thiện được phép tồn tại,có lẽ nào đó là cô gái luôn phảng phất ưu tư mà anh từng biết trước kia không?

Tiếng rung nhè nhẹ của điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của Shin,hàng chữ Shin Hye màu xanh trên màn hình làm anh chợt nhớ lại mọi chuyện đã bị lãng quên trong một thoáng ngắn ngủi...

_Anh Shin à?_Giọng Shin Hye có vẻ lo lắng,và Shin không cần hỏi cũng biết là vì nguyên nhân gì.

_Ừ...hồi nãy gọi cho em mà không thấy nhấc máy.Em đang bận à?

_Vâng,cũng có chút chuyện!Cả hoàng cung đang rối tung rối mù lên đây này,nhưng sao anh gọi cho em trễ vậy? Có việc gì gấp lắm sao?

_Ừ,là chị của em nhờ anh gọi.Điện thoại của Chae Gyong bị mất...

_Sao cơ?_Shin Hye thảng thốt không tin được_Ý anh nói là chị Chae Gyong ấy à?

_Đúng thế.Bây giờ em có muốn nói chuyện với chị em không?

_Nhưng sao...hai người lại gặp nhau?

_Là tình cờ thôi.Anh sẽ chuyển máy cho Chae Gyong ngay nhé!

_Khoan đã,em...

Chẳng đợi Shin Hye bày tỏ hết nỗi ngạc nhiên của mình,Shin bỏ điện thoại xuống và đến gọi Chae Gyong dậy.

_Này,Shin Hye muốn nói chuyện với cô đấy!Dậy đi chứ!

Những lời nói của Shin hình như đã bị tiếng gió thét ngoài kia át đi mất,hay là vì cô gái đó ngủ say đến nỗi không thể nghe thấy mà mãi vẫn chẳng có tiếng đáp lại nào.Cuối cùng Shin đành phải nắm tay Chae Gyong để lay cô dậy...

Và rồi anh sửng sốt khi cảm thấy bàn tay mình nóng bừng vì nhiệt độ của cô truyền qua,Chae Gyong đang sốt cao....
Nhật ký bình chọn chủ đề này thời gian gần đây
  • love_2336 Tiền +5 Excellent!!! 18-7-2008 23:30

TOP

Hay quá
Mong chờ lắm
Làm tiếp nha bạn

TOP

ngay đoạn gay cấn !!!!post típ nhanh lên nha bạn....

TOP

Post tiếp đi bạn truyện đang rất hấp dẫn

TOP

Episode 18:

Dù đã qua 2 giờ sáng nhưng cung Gyeong Bok vẫn còn sáng đèn,Thái hậu và Hoàng hậu cứ đứng ngồi không yên vì lo cho an nguy của Chae Gyong,chỉ riêng Quốc vương là vẫn chưa hề hay biết gì về việc này.Nhưng vì chờ mãi mà vẫn không tìm thấy Công chúa nên Hoàng hậu bắt đầu có ý định báo cho Người biết,bất chấp cái lắc đầu ngăn cản của Thái hậu.

_Thưa Thái hậu,nhị Công chúa muốn vào gặp người đấy ạ!_Tiếng bẩm báo của vị Tổng quản dù còn nhỏ hơn cả tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ trên tường nhưng vẫn dư sức làm cho Thái hậu phải giật nảy mình.

Chẳng cần đợi cho phép,Shin Hye đã vội vàng bước vào chính điện với vẻ thất thần mệt mỏi không thua gì Thái hậu và Hoàng hậu bây giờ,chỉ khác là ở nguyên nhân gây ra sự mệt mỏi đó mà thôi.

_Con vẫn chưa ngủ sao?Đã khuya lắm rồi đó!_Hoàng hậu lên tiếng nhắc khéo cô con gái bướng bỉnh đang đứng ủ dột trước mặt mình,nhưng hình như Shin Hye vẫn đang mải suy nghĩ đến một điều gì đó còn quan trọng hơn cả việc mất tích bí ẩn của chị mình nên những lời nói của Người hoàn toàn không thể gây được tác dụng gì đáng kể.

_Con..._Shin Hye ngập ngừng không biết có nên nói ra những gì mình vừa biết từ Shin hay không,nhưng rồi đến phút cuối cùng_ sau một cái hít hơi thật sâu cô bé đành thú nhận tất cả mọi chuyện với các bậc bề trên.

Có lẽ sẽ rất thừa thãi nếu phải thuật lại tỉ mỉ tường tận cuộc đối thoại ấy,chỉ biết rằng sau khi được bình an trở về phòng thì Shin Hye đã trở nên oán giận bà chị hay gây rắc rối đến mức không thể nào dằn nổi cơn tức mà chợp mắt được lấy một phút.Và hậu quả là tại Hoàng cung đêm đó có rất nhiều người bị mất ngủ lây_chỉ vì cô Công chúa có tên là Chae Gyong hiện còn đang ở tận phương nào không biết nữa...


********

_Thái hậu,chúng ta cần phải đón Chae Gyong về cung ngay thôi ạ!Cứ để con bé ở nhà cậu ấy...e là không tiện lắm,mọi người nhìn vào sẽ dị nghị mất thôi.

_Không được,trời đang mưa to gió lớn thế này làm sao đến đón Công chúa về được chứ?_Thái hậu cố làm ra vẻ khách quan mà đáp_Lỡ có chuyện gì thì tai hại lắm!Ở nhà Shin sẽ an toàn hơn nhiều,đợi đến sáng chúng ta hãy đón con bé về cũng chưa muộn mà.

_Nhưng ...còn về hôn lễ sắp tới thì Thái hậu định làm sao đây ạ?

_Vẫn cứ theo kế hoạch mà tiến hành thôi,không thể hủy bỏ được rồi.Chỉ còn 5 ngày nữa là đến lễ cưới,Hoàng hậu nghĩ có phải hay không?

_Vâng...nhưng con chỉ sợ Chae Gyong lại làm chuyện gì đó dại dột như hôm nay thì...Dù sao hai đứa nó cũng không có cảm tình gì với nhau,liệu ép chúng sống chung một nhà có phải quá khiên cưỡng không ạ?

_Hoàng hậu đừng lo,từ ngày mai mọi việc sẽ đâu vào đó thôi.Chae Gyong và Shin sẽ không còn ghét nhau nữa đâu._Thái hậu cười đầy ẩn ý khiến cho Hoàng hậu chẳng hiểu gì cả.

_Ý của người là...

_Chẳng lẽ Hoàng hậu không nhận ra hai đứa rất có duyên với nhau hay sao?Cho dù Công chúa đã bỏ trốn mà vẫn gặp lại phò mã đó thôi,chứng tỏ đó là duyên tiền định của chúng rồi còn gì.Dù đi đâu vẫn cứ phải gặp nhau.

Hoàng hậu ngẩn người sửng sốt trước câu nói của Thái hậu,chỉ có Người là mỉm cười đắc chí...

Episode 19:

Những tia nắng yếu ớt sau trận bão đêm qua gắng len lỏi qua những tầng mây đen kịt để vào ô cửa kính loang loáng của tòa biệt thự cổ kính nằm yên lặng giữa khu vườn trơ trọi những cành khô chuẩn bị đón chờ mùa đông đang đến rất gần.

Tiếng rơi bộp của vật gì đó bỗng nhiên đánh thức Shin dậy giữa lúc đang mơ màng về một nơi nào đó xa xôi với nắng vàng rực rỡ và tiếng sóng vỗ rì rào như mời gọi đón chào.Và đúng vào lúc anh định nhảy ào xuống làn nước xanh thẫm trong vắt ấy thì...

Cốp!

Shin bực bội ngồi bật dậy và đưa tay xoa đỉnh đầu sau cú chạm đất không thương tiếc vừa rồi,cũng nhờ có vậy mà anh chàng mới chịu nhận ra rằng mình đang ở trong trạng thái hai chân vắt vẻo trên thành ghế còn nửa thân trên thì vẫn an tọa dưới sàn nhà lạnh ngắt.Điều đó chứng tỏ là cả đêm qua Shin đã hy sinh cái giường yêu dấu của mình cho một người khác,nhưng tại sao anh chàng lại tốt bụng đột xuất đến vậy thì chắc chỉ có trời mới biết.Còn về phần giải thích của Shin tự đặt ra để biện hộ cho hành động đó thì là bởi vì trời sinh ra phái mạnh để nhường nhịn phái yếu chứ còn để làm gì nữa.Và dù đối tượng mà Shin đang nhường nhịn có hơi "mạnh mẽ và can đảm" _theo như nhận xét của anh chàng_ thì hiện giờ cô ta vẫn đang bị ốm.Thế nên Shin càng nhận thấy trách nhiệm của mình thêm rõ ràng và hiển nhiên như Trái đất thì phải xoay quanh Mặt trời chứ không phải Mặt trăng hay Sao bắc đẩu.

Bước đến bên giường nơi Chae Gyong đang nằm thiêm thiếp,Shin nhẹ nhàng cầm chiếc khăn đắp trán đã sũng nước rồi áp bàn tay lên đó xem cô đã hạ sốt được chút nào hay chưa.

_Mm..._Vừa đúng lúc Chae Gyong trở mình và mở mắt nhìn Shin chằm chằm.

Chưa bao giờ Shin cảm thấy trên người mình như đang có hàng đàn kiến đang bò ngang dọc khắp hướng như bây giờ,cảm giác tê rần và...ngượng cứng người.

_Sao...sao cô lại nhìn tôi như thế?_Shin ngắc ngứ đến nỗi thả rơi cả chiếc khăn vào lại chậu nước đá văng tung tóe ra áo mà vẫn chẳng hề hay biết.

_Đây là đâu?_Chae Gyong hoảng hốt nhìn khắp căn phòng lát gỗ rộng thênh thang và quay lại ngó anh chàng với nỗi ngờ vực không che giấu đi đâu được.

_Phòng của tôi chứ còn ở đâu.

_Cái...cái gì?_Cô tròn mắt hỏi lại_Nhưng rõ ràng tối qua...tôi chỉ ngủ trong phòng khách thôi mà.

_Đúng,nhưng mà...

_Anh...anh đã giở trò gì với tôi?_Chae Gyong bật dậy khỏi tấm đệm lò xo và đứng sát vào cánh cửa như muốn đề phòng cái kẻ đang ngạc nhiên không kém trước mặt mình.

_Ý cô là sao?_Shin thảng thốt chẳng hiểu mô tê ất giáp gì về chuyện đang diễn ra_Tôi...

_Anh là đồ tồi!

_Hả?Cô trả ơn cho tôi như thế đó hả?Mất toi một đêm để chăm sóc cho cô,và bây giờ khi khỏi bệnh rồi thì người ta lại hét vào mặt tôi.Cô thật là dễ thương đấy,Shin Chae Gyong!_Shin khoanh tay với vẻ bất mãn cực kỳ.

_Tôi...làm sao tin anh được chứ?

_Thì nhìn đằng kia xem,có phải chậu nước đá đấy không?Bộ tôi rảnh tới mức bưng nước lênh láng khắp phòng để chơi cho vui thôi à?

Chae Gyong e dè liếc nhìn về cái bằng chứng rành rành trước mặt,và thở phào nhẹ nhõm.

_Giờ thì tin rồi chứ?

_Ơ...

_Cô phải xin lỗi tôi đi chứ!

_Tôi...

Nhưng Chae Gyong chưa kịp mở miệng tạ lỗi thì tiếng chuông cửa dưới nhà bất thần reo lên làm gián đoạn cuộc đối thoại nảy lửa giữa hai người.

_Chắc là người trong cung đến đón cô đấy,thôi dừng ở đây đi.Cô có thể về nhà và từ nay chúng ta hết duyên nợ rồi nhé!

Vẫn chưa hết tức tối vì bị nghi oan,Shin kéo mạnh cánh cửa,và cơn giận đột ngột xẹp xuống như bong bóng khi anh chàng trố mắt nhìn người đang đứng trước mặt mình hiện giờ...

_Mẹ,sao mẹ lại về giờ này?

_Thì lo cho con nên mẹ về xem sao thôi mà.Con làm gì mà mặt mũi đỏ lựng vậy?_Mẹ Shin ngạc nhiên nhìn cậu quý tử,nhưng vẫn chưa đủ ngạc nhiên để chứng kiến những gì tiếp theo.

Shin ngoái nhìn lại phía sau và thở dài thườn thượt khi trông thấy Chae Gyong đang đứng lù lù trên bậc thang phía sau,và điều tệ hại nhất chính là cô gái không thể nằm ngoài tầm nhìn của mẹ anh...

TOP

haha...post típ đi bạn oai...ngay đoạn gay cấn nè!!^^

TOP

Episode 20:

_Không phải như mẹ nghĩ đâu mẹ ơi!_Shin vừa loanh quanh luẩn quẩn bên cạnh mẹ anh vừa cố tìm ra một lý do khả thi nào đó để thuyết phục bà từ bỏ ánh mắt ngờ vực đang xoáy sâu vào cả cậu quý tử lẫn cô gái đang lóng ngóng đứng đằng kia.

_...

_Này,cô nói gì đi chứ!_Shin chuyển sang nằn nì Chae Gyong chứng minh cho cái sự trong sạch của mình,nhưng hình như cô cũng đang bối rối chẳng thua gì anh nên cứ đứng như trời trồng tại chỗ và càng không thể nói gì cả.

_Con đừng có làm ồn nữa được không hả?_Mẹ Shin lườm anh rồi quay về phía Chae Gyong_Cháu ngồi xuống đi!Bác không trách cháu đâu,thằng Shin nhà bác từ hồi nào tới giờ luôn nghịch ngợm như vậy đấy,chắc cháu cũng biết mà phải không?

_Hả?_Anh chàng chưng hửng vì bị xử thiên vị quá đáng_Sao lại là lỗi của con?

_Im đi!

_Mẹ à...con đâu có làm gì...

_Đã nói là im ngay mà!

Đến nước này thì Shin chỉ còn mỗi cách là hít một hơi thật sâu để nén cục tức to đùng xuống bao tử vốn đang rỗng tuếch của mình,coi như thay cho bữa ăn sáng mà đáng ra giờ này đã được dọn ra nóng sốt ngon lành.

_Dạ..._Chae Gyong ngần ngại nhìn mẹ Shin và định lên tiếng biện minh dùm cho anh chàng và sự có mặt không đúng lúc đúng chỗ của mình ở đây thì chuông cửa lại bất thần reo lên một lần nữa.Dĩ nhiên vị khách thứ hai này chẳng còn ai khác ngoài Tổng quản Han đến đón cô công chúa đi lạc về lại Hoàng cung,nhưng giá như bà chịu đến sớm hơn mẹ Shin thì hay biết mấy.Báo hại Chae Gyong phải lâm vào tình cảnh khó xử như bây giờ,thật không còn gì xui xẻo hơn được nữa.

_Tổng quản Han,lâu rồi không được gặp bà!_Mẹ Shin mỉm cười vui vẻ như thể gặp lại người bạn thân đã cách biệt lâu năm,mà ngay cả anh chàng cũng không hiểu hai người đó quen nhau từ thưở nào mà lại thân thiết đến mức độ này cơ chứ?

_Vâng,phu nhân vẫn khỏe chứ?

_Ừ,tôi vẫn bình thường thôi.Nhưng hôm nay Han Tổng quản đến là có việc gì vậy?

_Ơ...chẳng là...tôi theo lệnh của Hoàng hậu đến đón Công chúa về cung ấy mà.

_Sao cơ?_Mẹ Shin ngạc nhiên nhìn về phía Chae Gyong,rồi như chợt vỡ lẽ ra điều gì đó,bà mừng rỡ reo lên_Ra đây là Công chúa sao?Hèn gì nãy giờ tôi thấy rất quen,nhưng lại không biết là đã gặp cô ấy ở đâu.Thật là sơ suất quá!

Hai người phụ nữ trao đổi với nhau cái nhìn đầy ngụ ý,và Shin chỉ muốn chui xuống đất ngay lập tức khi bị tới hai đôi mắt soi trúng chỉ trong một giây.Tại sao họ lại cười với anh như thế nhỉ?

_Không có gì đâu ạ!_Chae Gyong ái ngại đáp,thật ra thì cô muốn được che giấu thân phận mình hơn là bị người khác nhận ra trong hoàn cảnh này,nhất là mẹ của Shin.

_Xin lỗi phu nhân,nhưng có lẽ chúng tôi phải đi ngay.Ngoài kia có rất nhiều phóng viên rình trộm,nếu để họ biết được chuyện này thật không hay chút nào!_Tổng quản Han lịch sự từ biệt mẹ Shin và đưa Chae Gyong ra cửa.

_Vâng,tạm biệt Công chúa nhé!

_Cháu chào bác ạ!

Khỏi phải nói người vui mừng nhất trong lúc này là anh chàng ở phía sau,vì đã trút được gánh nặng trong lồng ngực.Đáng lẽ trong trường hợp này thì nên tránh mặt đi một chỗ nào đó khó bị để ý,nhưng anh chàng Shin vì vui mừng quá sớm nên đã làm một việc hết sức sai lầm.

Thừa lúc Chae Gyong ngoái lại phía sau để tìm cái áo khoác,Shin le lưỡi trêu cô cùng với điệu bộ ngạo mạn đáng ghét của một kẻ chiến thắng.Và hậu quả là...

_À quên,tôi còn phải vâng lệnh mời phò mã về cung để gặp Hoàng thượng nữa._Tổng quản đột ngột quay lại nói với mẹ Shin,và nụ cười tán thành của bà như cái gông bất ngờ rớt xuống đầu anh chàng tội nghiệp.

_Shin à,đi thôi.Đừng để mọi người chờ con chứ!_Mẹ anh nói một cách ngọt ngào,nhưng chỉ có người trong cuộc mới biết phía sau sự ngọt ngào đó cũng lắm cái đắng.

Thế là anh chàng đành thất thểu đi theo hai người,và cay cú nhận lại một nụ cười ranh mãnh của cô gái đi bên cạnh mình...

Nụ cười mang ý nghĩa hòa 1-1.

Episode 21:

Đây đã là lần thứ 2 trong vòng 1 tháng Shin bị triệu vào cung,mà lần này thì xem ra chẳng còn cơ may nào để từ chối hay giả vờ không biết đến cái hôn lễ chết tiệt đó nữa rồi.Thế nên dọc đường đi anh chàng cứ ngó chằm chằm ra ngoài cửa làm như mình đang vô cùng hứng thú với khung cảnh ngoài đó,kỳ thực là để khỏi phải đối diện với vẻ mặt-không biết cố ý hay vô tình-cười nói hớn hở mà cứ mỗi lần quay vô nhìn là lại khiến cho anh chàng sôi sùng sục như nham thạch núi lửa sắp trào ra tới nơi.

Chẳng biết cơn sốt đêm qua có làm đứt mất cái dây nào trong đầu cô ta hay không mà nãy giờ cô ta cứ cười suốt thế nhỉ?_Shin bực bội thôi nhìn qua cửa kính để quay sang đối mặt với Chae Gyong với cái vẻ đầy hăm dọa_mà thực ra thì ngay cả anh chàng cũng không dám chắc là nó có thực sự mang lại hiệu quả như cái từ "hăm dọa" đó hàm ý hay không.Điều đó thì chỉ có Chae Gyong mới biết,nhưng mà chắc chắn suy nghĩ của Shin là đúng tới 99,9% nên sau 1 giây ngừng cười để quan sát bộ mặt của anh,cô nàng lại phá ra cười dữ dội hơn cả trước đó nữa.

_Này,cô uống lộn thuốc đấy à?_Lúc này thì Shin đã nổi cáu thật sự_Tại sao cứ nhìn tôi cười hoài vậy?Ồn chết đi được!

_Vậy thì sao?_Chae Gyong quặc lại_Lẽ ra anh phải thấy mừng vì tôi đã không khóc thét lên khi nhìn anh chứ!

_Vậy coi bộ còn đỡ hơn nhiều!_Shin làu bàu.

_Trên mặt anh...có dính lọ nghẹ kìa!Mau bôi sạch đi trước khi đến nơi,tôi không muốn mọi người cười lây sang cả tôi đâu!_Chae Gyong thản nhiên rút khăn giấy đưa cho Shin rồi im lặng nhìn anh lau vết bẩn trên mặt mà không hề cười thêm cái nào,có lẽ vì đã cười chán chê quá rồi.

_Vậy thì phải nói sớm đi chứ!_Anh chàng vẫn còn quạu quọ vì...quê độ,chẳng biết tại sao Shin luôn có cảm giác mình sẽ trở thành một thằng hề khi ở trước mặt cô ta.Và bây giờ thì lại là một thằng hề vừa ngố vừa điên.

_Không,như vậy chẳng phải chán quá hay sao?Tôi bắt đầu thấy thích anh rồi đấy!_Chae Gyong cười ranh mãnh.

_Hả?

_Nghe không rõ à?

_Chắc vậy.Nhắc lại lần nữa đi!

_Tôi nói tôi thích anh!Hiểu chưa hả đồ ngốc?

Phải mất cả tiếng sau thì những lời vừa được phát ngôn mới phá thủng không khí để chui lọt vào tai Shin,và từ đó chuyển lên não để tự phân tích từng ý từng chữ.Và có lẽ cũng mất chừng đó thời gian để anh chàng lờ mờ hiểu được cái gì vừa được truyền đạt cho bộ óc đông cứng của mình khiến cho nó giãn ra được chút xíu.Rồi khi đã hiểu ra Shin lại thầm biết ơn tấm kính 5 ly ngăn giữa hai khoang xe,bởi vì nếu không có nó thì thể nào bà Tổng quản ngồi ghế trước cũng sẽ quay lại nhìn anh như một vật thể lạ mới được phát hiện.Ấy là chưa kể ông tài xế bên cạnh cũng sẽ nghe thấy,và cho dù không thể nhìn anh trực tiếp (vì bận lái xe) thì cũng vẫn còn một phương tiện khác là tấm kính chiếu hậu.Đằng nào anh chàng cũng bị chiếu tướng,vấn đề là ít hay nhiều mà thôi.

_Thích...thích tôi?

_Không cần phải ngạc nhiên vậy đâu.Tôi chỉ đùa thôi!Tại vì ở đây chán quá,chẳng có gì vui cả._Chae Gyong thản nhiên nói,cứ như việc đấm người ta một cú rồi lại lấy dầu xoa chỉ là một công việc quá bình thường đối với cô nàng vậy.Nhưng dù sao thì cũng làm cho quả tạ nặng chịch đang níu lấy bao tử của Shin bỗng dưng biến mất,tiếp theo là tiếng thở phào nhẹ nhõm của anh chàng.

_Tôi không thích đùa kiểu đó.Dễ đau tim lắm!

_Vậy mà tôi cứ tưởng anh không biết sợ gì cơ đấy!_Chae Gyong cười mỉa mai.

_Nhưng chuyện này làm sao đùa được?Tôi có một khuyết điểm là dễ tin người,vì vậy nếu cô nói thích tôi thì tôi cũng sẽ tưởng thật.

_Nhưng nếu thật thì sao?

_Hả?Lại gì nữa đây?

_...

_Mà này,tôi muốn hỏi cô một chuyện thôi.

_?????

_Cô bỏ trốn là vì không muốn kết hôn với tôi đúng không?

_Thì sao?

_Vậy lát nữa cô hãy nói với Quốc vương như thế đi,tôi sẽ rất biết ơn cô đấy!

_Tại sao tôi phải làm thế?

_Hả?Chẳng lẽ cô muốn đổi ý rồi à?Chúng ta không thể kết hôn với nhau được,cô sẽ lấy người mà cô thích còn tôi cũng sẽ được tự do làm theo ý mình.Không phải sao?

_Đã quá trễ rồi!_Chae Gyong lắc đầu tiếc rẻ.

_Ý cô là sao?_Shin chưng hửng nhìn chằm chằm vào cô gái với vẻ ngơ ngác xen lẫn ngờ vực.

_Đây,anh tự mình đọc đi!

Shin nhận lấy tờ báo từ tay Chae Gyong mà vẫn không thôi hoài nghi,và rồi cho đến khi tận mắt nhìn thấy bộ mặt của chính mình cùng hàng tít cực lớn ở bên dưới,anh chàng trợn mắt lớn đến nỗi như chỉ muốn cắn lưỡi mà tự sát cho xong.

Được làm phò mã - Fanfic - ,



LEE SHIN,18 TUỔI,HỌC SINH CUỐI CẤP TRƯỜNG TRUNG HỌC YOON JOO_NGƯỜI SẼ TRỞ THÀNH PHÒ MÃ CỦA HOÀNG TỘC MỘT NGÀY KHÔNG XA.

Episode 22:

_Chắc các con cũng biết,chỉ còn 4 ngày nữa là đến lễ cưới rồi.Vì vậy ta muốn mời phò mã vào cung để học trước các phép tắc và nghi lễ quan trọng cho buổi lễ,dĩ nhiên là Công chúa cũng phải có mặt trong những buổi học đó.Vậy hai con có ý kiến gì khác hay không?_Giọng nói của Quốc vương tuy nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực khiến cho cả Shin lẫn Chae Gyong chỉ còn nước gật đầu trong...nỗi ấm ức càng lúc càng phồng to một cách đáng ngại.Mặc dù đã định rằng sẽ kiên quyết phản đối cái hôn ước quỷ quái đó tới cùng nhưng chẳng hiểu sao đến giờ phút căng thẳng này,Shin lại không thể tìm được lời gì để nói,và càng không biết phải biểu hiện vẻ chống đối ra sao để Quốc vương có thể nhận biết.Thế nên kết cục là cho tới khi đã đường hoàng bước đi trên con đường dẫn ra khỏi cung GyeongBok,anh chàng vẫn còn mãi suy nghĩ về chính sách "phản đối ngấm ngầm" của mình đến nỗi suýt đâm cả vào thân cây_nếu không có Chae Gyong túm áo giữ lại kịp thời.

Chắc có người sẽ hỏi rằng tại sao Chae Gyong lại có mặt đúng lúc như vậy?Thực ra thì Công chúa cũng không tốt bụng tới mức đi kè kè theo cái kẻ sắp trở thành"oan gia" của mình để mà dẫn đường hay chỉ để chúc ra về bình an,hay đại loại vậy.Nhưng vì lý do nào đó mà Thái hậu cứ nhất quyết cho rằng Phò mã tương lai của Hoàng tộc sẽ bị lạc đường nếu không có ai đó đưa ra tận cổng,thế nên "ai đó" lại cứ nhằm đúng vào Chae Gyong mà chọn.Và để làm cho thêm phần khách quan,tất cả mọi Tổng quản thân cận của Thái hậu và cung nữ lại nhè ngay lúc đó mà bận bịu hay vắng mặt có lý do chính đáng.Thế là Chae Gyong đành phải nhận lãnh cái nhiệm vụ chẳng mấy hay ho đó vào mình,và dĩ nhiên là có sự giám sát của những vệ sĩ gác cổng để chắc chắn rằng Công chúa không bỏ rơi Phò mã giữa chừng.

_Này,anh làm gì mà cứ như người mất hồn vậy hả?_Chae Gyong ngán ngẩm buông tay ra để anh chàng tự lấy lại thăng bằng sau khi gần như ngã chúi vào gốc cây.

_Bộ cô không thấy chán sao?_Anh chàng Shin đã bực bội tới đỉnh điểm nên không thèm cám ơn lấy một câu mà chỉ đáp lại bằng bộ mặt nhăn nhó của mình.

_Là ý gì?

_Về đám cưới đó,sao không nói với mọi người rằng chúng ta không muốn kết hôn với nhau?Bây giờ thì còn làm gì được nữa chứ?

_Sao anh lại trách tôi?Nếu muốn thì tự anh đi mà nói,tôi không cấm!

_Tôi...chẳng lẽ lại nói trước mặt Quốc vương rằng "Xin lỗi Quốc vương nhé,nhưng thần không muốn lấy con gái của Người chút nào".Nghe có lọt tai không hả?

_Vậy đừng kêu ca nữa,tôi cũng đâu muốn lấy người hở chút là nổi nóng như anh!_Chae Gyong le lưỡi trêu Shin_Nhưng cứ để cho anh nhởn nhơ bên ngoài để chọc phá người khác cũng không hợp lý chút nào!Tốt nhất là cứ nhốt anh trong cung để quản lý cho dễ,như vậy tốt hơn nhiều phải không?

_Hả?Tôi muốn chọc ai mặc kệ tôi,liên quan gì tới cô.Mà sao lại có người nhớ dai như cô nhỉ,tôi chỉ mới chọc cô có một lần thôi,vả lại cũng không có gì quá đáng cả.Chỉ có vậy mà muốn bắt tôi cả đời ở trong cái chỗ kín bưng như hũ nút này hay sao?

_Thì vậy mới nói sai một ly đi một dặm mà.Giờ anh có xin lỗi tôi hàng ngàn lần đi nữa thì cũng thế thôi,tốt nhất là về chuẩn bị cho tốt vào.Tới đây chắc cũng không khó khăn để tìm đường ra cổng nữa nhỉ?Tôi phải đi đây.Xe đang chờ anh ở ngoài đó,đừng bắt người khác chờ mình quá lâu._Chae Gyong cười nghịch ngợm lặp lại câu mẹ Shin nói ban sáng rồi quay lưng bỏ đi,mặc cho anh chàng vẫn còn đứng như trời trồng.

Và trước khi kịp để cô nàng biến mất sau dãy hành lang,Shin gào to hết cỡ như muốn ném cục giận to đùng của mình ra khỏi lồng ngực cho rồi.

_Hãy đợi đấy,tôi sẽ không để yên cho cô đâu!Shin Chae Gyong!

Và anh chàng tưởng như còn nhìn thấy một cái vẫy tay phía xa trước khi hai bím tóc lắc lư theo bước chân của cô nàng mất hút sau khúc quanh...

TOP

hay!hay!!post típ đi nha bạn oai!!

TOP

Episode 23:

Vừa bước vào phòng khách,Shin ngán ngẩm thở dài nhìn hai tờ giấy nhắn đính ngay ngắn trên mặt bàn,một là của mẹ anh,còn cái kia khỏi nhìn cũng biết là của ai.Còn kẻ nào khác ngoài cậu bạn thân tinh quái Ryan nữa,có lẽ cậu ta đã rời khỏi nhà từ trước cả khi Shin thức dậy nữa.

Shin,chờ mãi không thấy con về nên mẹ phải đến Công ty trước đây.Con tự nấu bữa sáng nhé,hẹn gặp lại con tối nay vậy!

Shin gấp mảnh giấy thứ nhất lại và chuyển sang mảnh còn lại,nét chữ gà bới của Ryan như nhảy nhót trước mắt anh.

Hi Shin,tớ định sang đánh thức cậu nhưng lại không biết như vậy có phiền hà quá không,thế nên đành phải đến phòng thu một mình vậy.Nếu cậu rảnh thì tới đó luôn nhé,chúng ta cần phải tập lại cho cuộc thi tuần tới nữa.Chúc cậu một buổi sáng tốt lành.

P.S:À quên,phải là chúc hai người chứ nhỉ?.


..................

Shin ung dung thả bộ trên con đường trải đầy lá vàng từ nhà đến phòng thu ở cách đó chừng hay dãy phố,con đường đối với anh đã trở nên quá đỗi thân thuộc đến nỗi không cần nhìn cũng có thể đi đúng hướng.Nhưng hôm nay bỗng dưng Shin lại cảm thấy có điều gì đó đã âm thầm thay đổi,tại sao dãy phố thường ngày vẫn vắng tanh vắng ngắt mà giờ lại đông đúc và nhộn nhịp hơn mọi khi nhỉ?

Và lạ hơn nữa là tất cả những ánh mắt xung quanh đều chỉ đổ dồn về một mục tiêu duy nhất,không phải những cửa hiệu được trang hoàng lộng lẫy chuẩn bị cho mùa Giáng sinh sắp tới,cũng không phải những bảng hiệu quảng cáo giảm giá đặc biệt.

Phải,đích ngắm duy nhất lúc này chính là Shin,như thể đây là lần đầu tiên họ được thấy một sinh vật lạ từ trên cung trăng vừa rơi rớt xuống hay một ET phiên bản 2007 vậy.Thật không thể nào lý giải nổi cái ý nghĩa sâu xa ẩn trong những đôi mắt vừa tò mò,thích thú vừa ngạc nhiên thảng thốt đang đổ xô về phía anh chàng nữa.

Và cũng bởi vì suy nghĩ nát cả óc mà vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình nên sau một hồi trố mắt...ngó lại thiên hạ,Shin chỉ còn nước bước nhanh hơn về phía cuối đường_nơi phòng thu bé xíu không tên không địa chỉ đang cư ngụ bên trên.

Nhưng anh chàng khốn khổ vẫn chưa được yên thân,bởi vì sau cánh cửa gỗ mỏng tanh vẫn có lắm ánh mắt tò mò đang ngó chòng chọc vào kẻ vừa bước vào.Và cho tới lúc này thì sự kiên nhẫn của Shin đã bay biến đi đằng nào mất hút,thay vào đó là một quả bom tấn đang chực chờ bùng nổ.

_Này,mấy cậu kia.Tại sao lại nhìn tôi như quái vật vậy hả?_Anh chàng gào lên,dù biết thừa Ryan có chứng đau tim tiềm ẩn và Eru thì không chịu được tiếng thét lớn quá ngưỡng nghe được.

_Hét như thế sẽ bể giọng mất!_Eru vừa nhăn nhó bịt tai vừa làm ra vẻ quan tâm...hơi bị giả tạo đến "cây sậy" đang đứng sừng sững giữa phòng như thiếu điều muốn chọc thủng cả trần nhà.

_Thực ra...cậu không cần phải giấu bọn tớ chuyện đó đâu.Dù sao cũng chơi chung với nhau cả 10 năm nay rồi mà,có gì mà phải giấu chứ!Bọn tớ sẽ thông cảm cho cậu!_Nụ cười thiếu tự nhiên của Ryan càng làm Shin thêm nổi nóng.

_Mà thực ra là cậu đang nói về cái gì?

_Thì về cái vụ này nè!_Eru thảy tờ báo với hàng tít khổng lồ choáng hết nửa trang nhất trước mặt Shin,anh chàng tươi cười trong ảnh sao mà khác với bản sao của chính mình đến thế.

Shin thở hắt ra,anh chàng đã khốn đốn đến mức quên béng đi tờ báo vừa đọc sáng nay.Và càng không thể nghĩ đến hậu quả mà nó mang lại sẽ to lớn như thế nào,cho tới lúc lãnh hết chừng đó ánh mắt săm soi của người qua kẻ lại và cả đám bạn thân.

Liệu chuyện này sẽ còn kéo dài tới bao giờ nữa đây?Trong đầu óc anh chàng bắt đầu liên tưởng đến chiếc mặt nạ của Zorro,có lẽ phải đeo một cái mỗi khi ra đường cũng nên.Nhưng nghĩ kỹ lại thì làm vậy sẽ càng gây chú ý thêm chứ chẳng ích lợi gì...

_Hết cách rồi!_Shin vò đầu bứt tai thở dài thườn thượt,chẳng buồn để ý tới bộ mặt buồn rầu... không thể che giấu nổi vẻ khoái chí của Ryan và Eru.

_Chưa hết đâu!Mất cái này thì được cái kia mà!_Ryan nín cười an ủi anh chàng.

_Đúng thế.Cậu không tưởng tượng được đâu,từ sáng sớm thì bọn mình đã nhận được điện thoại xin phỏng vấn rồi._Eru hớn hở chen vào.

_Hả?

_Ý tớ muốn nói đến những hãng đĩa danh tiếng của Seoul ấy mà!Họ nói sẽ tài trợ cho ban nhạc của chúng ta vô điều kiện,còn quảng cáo và những cơ hội tốt nữa...

_Hủy hết đi!_Shin nói cộc lốc.

_Cái gì?_Cả Eru và Ryan đồng thanh hỏi lại một lượt.

_Tớ không muốn nhận những gì không phải do tài năng của mình tạo ra,nên đừng bao giờ nhắc tới chuyện đó nữa!

_Cậu...

Rồi chẳng để hai anh chàng kịp nói thêm một lời nào để thuyết phục hay nài nỉ mình,Shin bước nhanh ra ngoài bỏ mặc Ryan và Eru vẫn chưa qua cơn sốc!

Episode 24:

_Trời ơi,tại sao cứ quấy rầy tôi hoài vậy?_Shin nhào tới chiếc điện thoại đang réo inh ỏi lần thứ 106 tính từ nửa đêm qua tới hiện tại-7g sáng.Thực ra thì cách giải quyết cũng vô cùng đơn giản là rút quách dây ra cho xong,nhưng vấn đề là ở chỗ anh chàng đang bị buộc phải trực 24/24 để lỡ như trong cung có gọi đến thì cũng không mang tiếng là thất lễ.Vả lại nếu cắt điện thoại bàn thì đến di động cũng chẳng được yên thân,còn cách khả thi hơn là email cũng đã ngập tràn những lá thư vớ vẩn từ xó xỉnh nào đấy mò ra.Cho nên giữa hàng đống địa chỉ ngoằn ngoèo mà chỉ cần nhìn lướt qua cũng đủ làm Shin choáng váng hoa mắt thì điện thoại vẫn là lựa chọn khôn ngoan và nhanh gọn hơn nhiều.Chỉ có điều là trước khi quyết định có nên tiếp chuyện người gọi đến hay không thì Shin vẫn phải bị tra tấn bằng tiếng chuông đáng ghét đó đến đờ cả người.

Và tới khi giọt kiên nhẫn cuối cùng trong anh chàng cũng đã hết sạch thì Shin đành mặc kệ mọi chuyện muốn ra sao thì ra,chẳng cần phải giữ lễ nghi hay phép tắc làm gì cho mệt nếu như vì nó mà người ta phải chịu đựng cực khổ đến thế.

Anh chàng thở dài vác ba lô ra khỏi cửa,không quên ngoái lại nhìn chiếc điện thoại với vẻ...cực kỳ căm ghét rồi miễn cưỡng đi đến trường dù biết những gì đang chờ đợi mình ở đó sẽ không hề dễ chịu chút nào...


********

_Này,cậu nghe tin gì chưa?

_Gì?

_Phò mã tương lai của Hoàng gia ấy!

_Thì sao?

_Sao cậu mù thông tin thế nhỉ?Chuyện lớn như vậy mà vẫn không hay biết gì à?

_Thì tại vì trên báo toàn đăng chuyện chán phèo nên lâu nay tớ có buồn đọc đâu!

_Này nhé,thế cậu có biết anh chàng Lee Shin lớp trên chúng ta không?

_À,anh chàng chơi guitar đẹp trai trong ban nhạc FiveStar ấy hả?

_Đúng thế,là người đó đấy!

_Mà sao?

_Nói ra cậu sẽ ngất xỉu mất thôi._Giọng nói hạ xuống một tông thấp hơn như muốn tăng thêm phần hấp dẫn kịch tính cho câu chuyện_Anh ấy sẽ trở thành phò mã của Hàn Quốc đấy!

_Hả?_Đôi mắt mở to vì sửng sốt.

_Thật mà!Trên báo nào cũng có đăng đầy ra,không tin thì cậu cứ về mà xem!

_Nhưng Công chúa cũng học ở đây mà!Sao 2 người đó không học chung một lớp nhỉ?

_Không biết,nghe nói là hai người quen lâu lắm rồi thì phải.Nhưng mình không muốn Shin kết hôn sớm như vậy đâu,chẳng khác nào bị đá cho một cú cả.Ôi anh ấy mới đẹp trai và hấp dẫn làm sao,mình thậm chí còn chưa được nắm tay anh ấy nữa mà!

_Thôi đi,đừng có mơ mộng nữa!Anh chàng đẹp trai của cậu đang đến kia kìa!

_Cái gì?Đâu?Đâu?

Có tiếng thở dài ngao ngán từ bên cạnh bật ra...


********

_Phò mã,xin hãy cho chúng tôi phỏng vấn đi!Chỉ 1 phút thôi cũng được.
...
_Có thể nói cho chúng tôi biết cậu gặp Công chúa bao giờ và ở đâu không?
...
_Cậu có thể sắp xếp phỏng vấn với hãng tin của chúng tôi sau khi tan học được không?
...
_Anh Shin,đứng lại cho tụi em xin chữ ký đi mà!
...

Kết quả là khi Shin đến được cửa lớp thì tiết học đã bắt đầu trước đó cả nửa tiếng,và mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn vào khung cửa_dù nó chẳng phải là vật đặc biệt gì cho lắm,nhưng bởi vì nhân vật đặc biệt đang đứng áng ngay đó mà có phần thu hút hơn cũng nên.

_Xin lỗi,em tới trễ._Shin cúi chào thầy giáo rồi lẳng lặng về chỗ ngồi,nhưng rồi giọng nói sau lưng khiến bước chân của anh đột ngột đứng khựng tại chỗ.

_Lee Shin!Hình như em đang hiểu lầm chuyện gì thì phải?

_...

_Đừng có vội tự mãn!Dù em có được chọn là phò mã đi nữa thì vẫn còn là học sinh của trường này,và chẳng có lý do gì để được ưu tiên hơn những học sinh khác.Giờ thì hãy tới cuối lớp và đứng đó tới hết giờ học hôm nay cho tôi!

Một sự im lặng bao trùm lên lớp học làm cho bầu không khí trở nên căng thẳng gấp bội,thậm chí còn hơn cả những lúc kiểm tra hay trả bài.Những ánh mắt tò mò bắt đầu nhen nhúm thêm vẻ thương hại cho anh chàng đang đứng giữa lớp,và chờ đợi điều gì đó sắp sửa xảy ra.Hoặc là kẻ vốn nổi tiếng cứng đầu nhất trường sẽ im lặng chấp nhận hình phạt,hoặc anh ta sẽ nổi loạn mà bỏ về...

Hay bất cứ chuyện gì cũng được,miễn sao tiết học nhàm chán này trôi qua cho mau...

Thêm vài giây nữa trôi qua,Shin vẫn chẳng buồn nhúc nhích hay chứng tỏ là mình có nghe thấy mệnh lệnh vừa được đưa ra.Những đôi mắt đã hơi nhuốm màu thất vọng,nhưng chưa phải là hoàn toàn...

_Hình như thầy đang hiểu lầm chuyện gì đó!

_Cái gì?Em dám...?_Đôi mắt sau gọng kiếng cố kìm nỗi ngạc nhiên đang lớn dần.

_Em vẫn chưa hề có ý nghĩ mình sẽ khác với người xung quanh ra sao khi được làm Phò mã.Nhưng nhờ có thầy nhắc nhở mà em đã bắt đầu nhận ra điều đó.

_...

_Như vậy,nếu em không học tiết này cũng không sao chứ ạ?

_Lee...Shin!Đứng lại mau!_Vị thầy giáo tức giận gào theo cái lưng đang đi thẳng một mạch ra ngoài hành lang với đỉnh đầu gần như bốc khói...

TOP

hihi,em qua đây ủng hộ ss Journey ^^!
Fic siêu hay!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

TOP

Processed in 0.176115 second(s), 6 queries, Gzip enabled.