Episode 10:
Shin Hye vùng vằng bước vào phòng của Chae Gyeong với vẻ miễn cưỡng trước việc phải đến đây một cách bí mật như Chae Gyeong đã dặn.Nhưng khi đã nhìn thấy cô trong bộ quần áo rộng thùng thình chỉ dành cho con trai và lại còn khoác cái túi du lịch to tướng trên vai thì nỗi bực bội của Shin Hye tan biến ngay tức khắc.Trông cái bộ như đang phải cố gắng nín cười của nó rõ thật là dễ ghét!
_Ơ...chị đang làm gì thế kia?
_Bây giờ không tiện giải thích nữa,chị gọi em tới để giúp chị trốn ra khỏi đây,còn lý do tại sao thì khỏi cần hỏi._Chae Gyeong nói ngắn gọn và không ngừng nhìn về phía cánh cổng đang được canh gác nghiêm ngặt đằng trước chính điện.
_Trốn ra khỏi cung á?_Shin Hye la lên với vẻ không tin được.
_Im ngay đi,muốn hại chết chị hay sao hả?_Chae Gyeong đưa tay lên miệng ra hiệu cho Shin Hye nói nhỏ nhỏ thôi.
_Còn đám cưới thì sao?
_Thì qua ngày đó chị sẽ về,có ai nói đi luôn đâu mà vội mừng.
_Nhưng mà ba mẹ biết được thì...thôi em không liều đâu,mặc kệ chị ấy!_Nói rồi Shin Hye ngúng nguẩy định bỏ ra ngoài,nhưng chỉ một bước đã bị Chae Gyeong túm lại.
_Làm ơn đi mà,chuyện này không thể muộn được đâu.Chị phải đi bây giờ.
_Nhưng lỡ đâu bị phát hiện,em lại bị cấm cửa giống như chị thì sao?
_Vậy em có muốn được tiếp cận cái kẻ tên Shin đó không hả?
Bị Chae Gyeong đánh trúng tim đen,Shin Hye đành phải gật đầu đồng ý.
_Em sẽ làm gì bây giờ?
_Thì em ra đằng kia kìa,chỗ cánh cổng ý.Ừ,rồi nói là dẫn 1 người bạn của chị vào đây nhé!Chỉ có vậy thôi.
_Bạn nào?Có thấy ai đâu.
_Ngốc ơi là ngốc,cổng đóng kín thế kia sao mà thấy!Phải ra ngoài hiều chưa?_Chae Gyeong than thở.
Shin Hye nhìn bà chị với vẻ bán tín bán nghi rồi cũng làm theo lời,và chỉ một lát sau thì đã hoàn thành xong nhiệm vụ được giao.
_Chae Gyeong,cậu..._Yul ngớ người nhìn mãi mới nhận ra cô bạn thân đang mặc đồ giống y như anh,cả mái tóc dài cũng được giấu rất cẩn thận.
_Này,cậu đã hỏi dùm mình chỗ đó chưa?
_À,đây là chìa khoá,cậu giữ lấy đi!Cách đây không xa lắm,gần phố KyongTo ấy,rẽ vào ngã tư là thấy ngay căn nhà màu trắng có vườn cây phía trước.Chỉ vậy thôi.
_Ôi hay quá,nhưng không có ai ở đó chứ?_Chae Gyeong reo lên.
_Không,chung quanh cũng rất vắng,ít ai nhìn ngó lắm,cậu cứ yên tâm đi!
_Này,hai người đang nói gì tôi không hiểu?Làm ơn gảii thích được không?_Shin Hye ngơ ngác hết nhìn từ Yul sang Chae Gyeong.
_Là thế này,chị sẽ ở một mình trong vài ngày tới.Sau lễ cưới sẽ lại quay về,em giúp chị giữ bí mật tới đó được không?
_Vậy biết nói sao với mọi người đây?
_Thì cứ nói không biết,vậy thôi.Bây giờ Yul sẽ ở lại,em dẫn chị ra cổng trước rồi lát nữa khi đổi ca trực thì cậu lo trốn ra ngoài đi nhé!Nhưng nhớ phải chạy thật nhanh đấy!
_Biết rồi,cậu đi cẩn thận đấy!_Yul bồn chồn tạm biệt Chae Gyeong.
Shin Hye dù chẳng hiểu đến 1/10 những điều cô vừa nói nhưng cũng làm theo cho xong.
_Tôi đưa người này ra ngoài!_Shin Hye cố gắng tỏ ra bình tĩnh trong khi Chae Gyeong thì cứ cúi gằm mặt xuống đất để khỏi bị ai nhìn thấy.
Người canh gác nhìn ngó một lượt với vẻ hơi hồ nghi.
_Hình như cậu này...
_Người lúc nãy vào ấy mà!
_Không giống thì phải..._Ông ta nhận xét.
Tim Chae Gyeong đập liên hồi,không khéo sẽ càng dễ lộ hơn.
_Đúng chứ sao không?_Shin Hye mất hết kiên nhẫn vặc lại._Có tôi bảo đảm đây!
_À, vâng.Mới nhìn qua tôi lại thấy cậu ta giống một ca sĩ nào đó,nhưng nhìn lại thì xấu hơn nhiều,đúng là không phải rồi.
_Mắt ông có bị làm sao không đó?Tôi vậy mà gọi là xấu đó hả?_Chae Gyeong định la lên phản đối,nhưng ngay lập tức bị Shin Hye kéo nhanh ra khỏi cổng.
_Nè,chị nhớ cẩn thận đó nha.Có gì cứ gọi em đến.
_Đừng lo,chỉ mấy ngày thôi mà._Chae Gyeong chợt nhận ra cô em gái của mình hôm nay bỗng nhiên dễ thương lạ lùng.
_Chị đi nhanh đi,lát nữa em sẽ tìm cách đưa anh gì gì đó ra ngoài.
_Ừ,chị sẽ gọi điện cho em.Ai hỏi thì cứ nói không biết,nhớ đấy!
Nói rồi Chae Gyeong đi thật nhanh về phía trước,nơi đang có rất nhiều thứ mà cô muốn khám phá.Bây giờ cô đã trở thành người tự do,không còn bị ràng buộc bởi phép tắc trong cung,và điều hạnh phúc nhất là kể từ bây giờ cô sẽ chẳng còn phải lo lắng gì về hôn lễ nữa...
Episode 11 :
Chẳng mấy chốc mà trời đã sập tối,đường phố bắt đầu lên đèn và dòng người qua lại trên phố cũng tấp nập hơn,ồn ào hơn mọi khi_hay ít ra là đối với một vị công chúa quanh năm suốt tháng chỉ mãi quanh quẩn trong Hoàng cung gò bó và tôn nghiêm như Chae Gyong.
Sau cuộc trốn thoát ngoạn mục đó cô nàng đã lang thang khắp mọi ngõ ngách ở Seoul,từ những đại lộ rộng lớn tráng lệ đến những con hẻm nhỏ xíu ngoằn ngoèo không tên tuổi mà chẳng ai buồn lai vãng đến làm gì_ngoại trừ những con người bần cùng nhất xã hội buộc phải chọn nơi đó làm chỗ trú thân.
Những cơn gió mùa thu lướt qua mát rượi không thể làm dịu đi sự nóng bức của Chae Gyong sau chừng đó giờ đồng hồ đi bộ đến rã chân,thế nên mồ hôi cứ thế mà thi nhau tuôn rơi không ngừng.Mà một phần cũng chỉ vì bộ đồ của Yul cho mượn mà cô đang mặc tạm quá sức là thùng thình và kín mít,chẳng có lấy một phân nào hở cả.Có lúc Chae Gyong đã tự hỏi tại sao Yul lại có thể chịu đựng được những thứ trang phục đó suốt mùa hè rồi_nếu như nó không được xem là mốt mới nhất của năm 2006.
Chae Gyeong với tay ra sau thả mái tóc dài được buộc chặt trong chiếc mũ lưỡi trai ra và cảm thấy thoải mái hơn một chút,nhưng rồi một vấn đề khác lại kéo đến_là cơn đói âm ỉ từ sáng đến giờ bỗng nhiên bùng lên dữ dội.Mãi lo lắng về chuyện trốn đi nên cô đã chẳng thể nào nuốt nổi thứ gì trong bữa điểm tâm,và bây giờ khi đã bình an vô sự thì mới nhận ra rắng mình đang đói kinh khủng.
Vừa dợm bước ra khỏi con hẻm tối tăm định kiếm thứ gì đó bỏ vào bụng rồi tìm đường đến nhà của Yul thì Chae Gyeong nghe loáng thoáng tiếng bước chân sau lưng mình,và mỗi lúc một gần hơn.
Có cảm giác gì đó đang từ từ len lỏi trong lòng Chae Gyong khiến cho cơn đói bị quên ngay tức khắc,và một phút sau_khi đã trông rõ mặt cả đám người mà nhìn qua là có thể khẳng định ngay 100% là nằm trong số hạng người bất hảo_Chae Gyong mới biết mình đang ở trong tình thế ra sao.Nhưng dù có biết thì cô cũng không thể làm gì,bởi vì tự nhiên đôi chân bên dưới bỗng nhiên cứng đờ ra không chịu xê dịch lấy nửa phân.
Và điều tệ hại nhất là cái đám người đó cũng đã nhìn thấy con mồi ngon ăn của chúng đang co rúm người vì sợ hãi ở một khoảng cách không còn xa lắm,và trên tất cả điều kiện tuyệt vời đó là vị trí hoang vắng tăm tối ở đây hoàn toàn thuận lợi để bịt mắt bịt tai những kẻ tò mò đang cười nói ồn ào ngoài kia...
*******
_Ê này Shin,cậu có chắc là sẽ không tham dự buổi dạ hội đêm mai không?_Ryan vừa luồn lách chạy theo cậu bạn trên con đường đông nghẹt người vừa la hét ầm ĩ vì kế hoạch của mình đã bị phá hỏng không thương tiếc cách đây mấy giây.Chỉ vì nhân vật chính của ban nhạc_người hiện giờ đang thong thả ung dung bước phía trước Ryan sau khi buông một từ duy nhất như gáo nước...sôi tạt vào mặt tất cả mọi thành viên còn lại_đã từ chối lời mời hấp dẫn ngàn năm có một của ông chủ hãng thu âm lớn nhất nhì Seoul.
_Mình còn phải nhắc lại bao nhiêu lần nữa thì cậu mới chịu hiểu đây hả Ryan?_Shin hơi quay lại một chút để ngó cậu bạn đang mướt mồ hôi vì chạy theo anh từ nãy giờ,nhưng chẳng hề tỏ chút cảm xúc gì là hối lỗi hay áy náy cả.
_Nhưng lý do là gì mới được?Ông ta là một VIP trong ngành âm nhạc,cậu biết chứ?
_Rồi sao?_Shin ơ hờ phóng tầm mắt về con hẻm phía bên kia đường,một nơi yên ắng và hơi ghê rợn,có vẻ khác lạ so với toàn thể khung cảnh náo nhiệt bên ngoài.Có một điều gì đó như đang mời gọi lôi kéo anh về con hẻm sâu hun hút chẳng có lấy một ngọn đèn đường ấy,và anh chàng vốn ưa thích những cuộc phiêu lưu mạo hiểm chẳng ngần ngại gì mà không mạnh dạn tiến về phía trước.
_Ông ta đã chú ý đến ban nhạc của tụi mình,có nghĩa là sẽ hết sức giúp đỡ để...Cái gì vậy Shin?_Anh chàng Ryan đang thao thao bất tuyệt bỗng nhiên ngưng lại giữa chừng để thăm dò vẻ mặt nửa tò mò nửa e dè của cậu bạn kỳ quặc bên cạnh.
_Mình nghĩ mình phải qua đó xem sao,cậu về trước đi!_Shin nói gọn lỏn rồi chỉ bằng ba bước phóng,anh đã vút qua được lề đường bên kia mặc cho Ryan vẫn chưa hết ngẩn ngơ tại chỗ.Rồi bỗng sực nhớ ra những gì mình đã được nghe kể về khu hắc ám bên đó,Ryan vội phóng hết tốc lực theo chân Shin trước khi cậu bạn thân gặp rắc rối với lũ bất lương đang chực chờ như những con hổ đói mồi...
