Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Được làm phò mã

Được làm phò mã

Tác giả:Journey07
Thể loại:Tình cảm + hài hước
Rating:General
Đây là fic mình post bên nhà JJH,giờ đem qua đây cho nó có đôi có cặp với fic Goong 2 luôn.Mong mọi người ủng hộ với nhá.

Casting:



YOON EUN HYE_SHIN CHAE GYEONG:Công chúa của Hàn Quốc,vì hoàng tộc không có Thái tử nên đã lập cô làm nữ hoàng đầu tiên trong lịch sử.Vì thế trách nhiệm của Chae Gyeong cũng nặng nề hơn và nhất nhất phải nghe theo lệnh của hoàng tộc,kể cả việc kết hôn với một người hoàn toàn xa lạ.

Được làm phò mã - Fanfic - ,

SHIN HYE:Em gái của Chae Gyeong nhưng không thích sống theo khuôn mẫu của hoàng tộc.Vì vậy Shin Hye đã thầm yêu Shin vì anh cũng sống trong sự ràng buộc của gia đình và cũng muốn "nổi loạn" như cô.

Được làm phò mã - Fanfic - ,

JOO JI HOON_SHIN:Học sinh cuối cấp,là một anh chàng ham chơi hơn ham học nhưng có tài chơi ghita rất giỏi và xuất thân từ gia đình danh giá nhất HQ nên vẫn là "Hoàng tử trong mộng"của các nữ sinh cùng trường.Shin mơ ước sau khi tốt nghiệp trung học sẽ thành lập một boyband riêng của mình.

Được làm phò mã - Fanfic - ,

KIM JUNG HOON_YUL:Bạn thân duy nhất của Chae Gyeong từ hồi nhỏ, học chung lớp với cô và luôn ở bên cạnh chia sẻ với cô những nỗi vui buồn và khó khăn mà Che Gyeong gặp phải trong hoàng cung.

Được làm phò mã - Fanfic - ,

RYAN:Bạn thân của Shin từ nhỏ,tuy tính cách hoàn toàn trái ngược với Shin nhưng luôn luôn sát cánh với anh trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Được làm phò mã - Fanfic - ,

Episode 1

Hàn Quốc,mùa thu năm 2007.

Được làm phò mã - Fanfic - ,


Trường trung học Yoon Joo cổ kính đang trải qua những ngày bình lặng bỗng nhiên sôi nổi hẳn lên vì sự kiện Công chúa của Hòang gia sẽ đến nhập học trong năm nay.Đây quả là một tin tức đặc biệt nhất đối với Ban giám hiệu nhà trường,bởi vì lâu nay chẳng có thành viên nào trong hoàng tộc từng học ở đây cả.Thêm nữa vị Công chúa này sẽ trở thành Nữ hoàng tương lai của Hàn Quốc,thế nên tuy đây là sự kiện đem lại niềm vinh dự cho trường nhưng họ cũng lo lắng không kém.

Hoàng cung,ngày đầu tiên Công chúa Chae Gyeong đến học ở một trường bình thường.

_Thưa Công chúa,các bậc bề trên đang chờ người ở Đại điện đấy ạ!_Một cung nữ vội vàng vào bẩm báo với Chae Gyeong trong khi cô đang ngồi thừ ra trước gương và ngắm mình trong bộ đồng phục mới.

_Tôi biết rồi.

Chae Gyeong ủ rũ bước vào chính điện,nơi các bậc trưởng bối trong Hoàng tộc đã tề tựu đông đủ.

_Con xin lỗi vì đã đến trễ ạ._Cô cúi đầu chào mọi người và ngồi xuống chỗ của mình.

_Không sao,chắc tại lần đầu tiên Công chúa đến một nơi lạ lẫm nên cảm thấy hơi lúng túng phải không?_Thái hậu ân cần nhìn cô cháu gái tỏ vẻ thông cảm.

_Rồi con sẽ quen thôi mà._Quốc vương an ủi Chae Gyeong.

_Con phải luôn luôn nhớ mình đang ở địa vị nào so với mọi người,vì vậy từng lời nói hay hành động của con phải hết sức thận trọng.Đừng làm mất thể diện của Hoàng gia,con biết không?_Hoàng hậu nhẹ nhàng căn dặn nhưng cũng đủ làm cho Chae Gyeong cảm thấy gánh nặng trên vai mình thêm trĩu nặng.

_Hoàng hậu à,đừng làm cho Công chúa căng thẳng hơn nữa._Thái hậu mỉm cười rồi quay sang Chae Gyeong_Thôi cháu đi học đi,ngày đầu tiên không nên tới trễ.

_Vâng ạ,con xin phép._Cô lật đật đứng dậy_Chào Thái hậu,Quốc vương và Hoàng hậu,con đi trước đây.

Thái hậu nhìn theo bóng Chae Gyeong khuất sau bức bình phong và quay lại hỏi Quốc vương.

_Việc hôn ước của Công chúa đã tiến hành đến đâu rồi?

_Thưa Thái hậu,chúng con sẽ bàn bạc với các thành viên Hoàng tộc rồi mới quyết định ạ.

_Vậy vị phò mã tương lai của chúng ta sẽ là ai?

_Vâng,là con trai của một gia đình danh giá đã nhiều đời là công thần của triều đình nên xét về gia thế thì họ rất môn đăng hộ đối với hoàng tộc.Từ lâu chúng ta và gia đình đó có mối quan hệ rất thân thiết nên việc sẽ trở thành thông gia của nhau cũng là lẽ thường tình thôi ạ.

_Vậy sao?Khi nào Quốc vương mới thông báo cho Công chúa biết chuyện thành thân?Ta e là phải để cho Công chúa có thời gian thích nghi với tin này,nếu không sẽ khiến Công chúa bị sốc.

_Thưa thái hậu,ngày mai con định sẽ nói.Thái hậu cứ giao cho con là được rồi ạ!

_Ta cũng hơi lo không biết làm vậy có thiệt thòi cho Chae Gyeong hay không,nhưng dù sao con bé cũng sẽ là Nữ hoàng tương lai,nên đành phải làm thế thôi._Thái hậu thở dài nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ,nắng vẫn lung linh nhảy múa qua những tán cây,ngày vẫn trôi qua yên ả....

Chae Gyeong lặng lẽ đi bên cạnh Yul,dù phải chuyển đến học ở một nơi hoàn toàn xa lạ nhưng cô vẫn còn có một người bạn để trò chuyện,đó là anh.Trước đây,bây giờ và sau này chắc cũng chỉ có Yul là người mà cô có thể tin cậy để tâm sự mọi chuyện.

_Cậu cảm thấy thế nào?_Yul lên tiếng phá vỡ sự im lặng giữa hai người.

_Không tốt cũng không xấu,nhưng mà cho dù mình có cảm thấy thế nào đi nữa thì vẫn phải gắn liền với nơi này thôi.Sẽ chẳng có gì thay đổi cả._Chae Gyeong ngao ngán thở dài.

_Đừng có ủ rũ như thế chứ,rồi cậu sẽ thấy quen dần với mọi người ở đây thôi.

_Mình chỉ hy vọng đừng ai nhìn mình như người ngoài hành tinh là tốt lắm rồi,mình không thích thu hút sự chú ý của bất kỳ ai cả.

_Cũng phải thôi,ai bảo cậu sinh ra trong Hoàng tộc và là người kế thừa ngai vàng chứ?Cứ làm một thường dân như mình có phải tốt hơn không?

_Cậu cứ làm như mình có thể chọn lựa được bố mẹ vậy,có ai muốn đâu chứ.Đôi khi muốn được như các bạn trong lớp cũng khó,suốt ngày bị kèm cặp bởi đủ thứ người vây quanh làm mình phát ngấy lên.

_Hãy chấp nhận số phận của cậu đi,nếu có kiếp sau thì làm đủ mọi cách tránh xa Hoàng tộc đi.

_Này Lee Yul,cậu có phải bạn thân của mình không hả?Mình thì đang rối bời mà cậu còn tâm trạng để đùa nữa sao?_Chae Gyeong giận dỗi đứng lại giữa đường.

_Như vậy cũng là cách để cậu vui lên ấy mà.Đi thôi,sắp vào tiết rồi đấy.

_Biết...

BỐP!

Chae Gyeong chưa kịp nói hết câu thì đã tối tăm mặt mũi vì bị một quả bóng lạc hướng bay vào đầu.

_Chae Gyeong,cậu có sao không?_Yul hoảng hốt chạy lại đỡ cô đứng dậy.

_Đau quá,nhưng ai lại ẩu tả như vậy chứ?_Cô bực tức nhìn quanh để tìm chủ nhân của quả bóng xui xẻo.

_Ê,cậu ném trúng người ta rồi kìa._Vài người trong đội bóng lên tiếng với một thanh niên cao kều đang đứng gần đó.

_Đi xin lại là được chứ gì._Anh ta nhếch mép cười ngạo mạn và bước về phía Chae Gyeong.

_Ê này,trả tôi quả bóng cô đang cầm đi nào.

_Sao không xin lỗi tôi mà còn nói cái giọng đó chứ?_Chae Gyeong quắc mắt nhìn lại đầy giận dữ.

_Xin lỗi hả?Đó là từ mới có trong từ điển à?Cả đời tôi không biết tới 2 chữ đó đâu ,thông cảm nhé cô bé!_Anh ta cúi xuống giành lại quả bóng trong tay Chae Gyeong và thản nhiên bước về phía các bạn của mình mà chẳng buồn nhìn lại lấy một lần.

_Khoan đã._Yul đột ngột đặt tay lên vai anh ta_Cậu hãy xin lỗi cô ấy đi.

_Cậu là cái gì của cô ta?Người yêu à?_Kẻ đáng ghét đó nhìn Yul mỉa mai.

_Tôi bảo cậu xin lỗi cô ấy đi cơ mà.

_Nếu không thì sao?

_Thì tôi sẽ cho cậu một trận đấy._Tron giọng nói của Yul chẳng có vẻ gì đang hăm dọa mà chỉ muốn làm thật.

_Cứ thử xem,lâu rồi cũng chưa có ai muốn gây sự nên tôi hơi buồn đấy!

Yul vừa túm cổ áo kẻ đó thì Chae Gyeong đã kịp ngăn lại.

_Thôi bỏ đi,đừng bẩn tay với kẻ bất lịch sự như hắn nữa._Chae Gyeong níu tay Yul kéo anh ra xa.

_Nhưng hắn đã làm cậu bị đau,tớ không thể cho qua dễ dàng như thế được.

_Mình không sao đâu,thôi chúng ta đi đi kẻo trễ học mất.

Khi đã đi một quãng khá xa Chae Gyeong vẫn nghe thấy tiếng cười nhạo của kẻ đó và bọn bạn anh ta làm cô tức không thể tả.

Nếu còn gặp lại thì tôi sẽ không để yên cho anh đâu,cứ ở đó mà cười đi!_Chae Gyeong tự nhủ.

Nhưng ai mà biết được chuyện gì sắp xảy ra.........
      

TOP

hay wá bạn ơi posttiếp đi bạn

TOP

Episode 2

Một buổi sáng,tại điện Chang Deok.

Quốc vương và Hoàng hậu đang bàn bạc với nhau về việc hôn ước của Chae Gyeong.

_Theo ý thần thì nên để cho thần nói riêng với Công chúa về chuyện này sẽ tốt hơn,dù sao cũng là phụ nữ với nhau nên dễ khuyên bảo Công chúa chấp nhận hôn ước đã định sẵn.Bệ hạ cũng biết tính ý của Công chúa như thế nào mà,e rằng.........

_Vậy cũng được,ta hy vọng Hoàng hậu sẽ thuyết phục được Công chúa,đây là việc quyết định vận mệnh của cả Hoàng thất nên không thể làm khác đi,Hoàng hậu hiểu chứ?

_Vâng,nhất định thần thiếp sẽ làm theo ý Thái hậu và Điện hạ._Hoàng hậu cố nén tiếng thở dài và gật đầu.

**************



_Sao cơ ạ?Kết....kết hôn á?_Chae Gyeong tròn mắt trước những lời của Hòang hậu vừa nói.

_Ta biết con cảm thấy bất ngờ về chuyện này,nhưng đây là ý của Hoàng tộc nên ta mong con hãy chấp nhận.

_Nhưng con chưa đủ 18 tuổi mà,còn chưa vào Đại học nữa,làm sao....có thể kết hôn bây giờ chứ?

_Người trong Hoàng cung không giống với thường dân,kết hôn sớm cũng là truyền thống từ bao đời nay mà.Chỉ 1 tháng nữa là Công chúa đã tròn 18 tuổi rồi,hôn lễ sẽ được tổ chức vào ngày sinh nhật của con.Từ hôm nay con phải học trước những nghi lễ cho ngày cưới,ta đã truyền Tổng quản Lim sang dạy bảo cho con.

_Hoàng hậu,con không kết hôn đâu mà_Chae Gyeong cứ một mực từ chối nhưng vẻ kiên quyết của Hoàng hậu thật khó mà thay đổi.

_Con không có quyền nói câu đó,đã là người được chỉ định thừa kế ngai vàng trong tương lai sao có thể chống lại lệnh Hoàng tộc được chứ?Con hãu mau chuẩn bị cho lễ thành thân đi,ta đi đây.

_Nhưng con sẽ phải kết hôn với ai ạ?Chắc chắn người đó cũng sẽ phản đối mà thôi,thời này có còn ai đồng ý kết hôn với người mà mình không hề yêu thương,cũng chưa từng gặp mặt tìm hiểu bao giờ đâu?

_Con không phải lo chuyện đó,chúng ta đã thu xếp mọi việc đâu vào đấy rồi.Người được chọn làm Phò mã cũng học cùng trường với con,cho nên ta mới chuyển con đến học ở đó để hai đứa có thể gặp nhau trước.Rồi con sẽ quen dần với chuyện này thôi.

_Hoàng hậu...Người thực sự muốn con sống một cuộc đời giống như Người sao?_Nước mắt tuôn tràn trên má Chae Gyeong không ngừng,cô cảm thấy địa vị cao quý của mình ngày càng giống như cực hình mà cô phải chịu.

_Vô lễ.Sao con dám nói với ta như thế hả?_Hoàng hậu nghiêm khắc nhìn Chae Gyeong,nhưng phảng phất trên gương mặt Người là nỗi u buồn không thể giấu kín._Ta bảo con kết hôn chứ có bắt con đi vào chỗ chết đâu,sao con cứ ngang bướng như vậy?

_Con có nói gì sai đâu chứ?Chẳng lẽ Hoàng hậu cảm thấy hạnh phúc sao?Người cũng đã kết hôn với ba con mà không có tình yêu còn gì,như vậy mà là hạnh phúc ư?

_Ta...việc đó không liên quan tới con.Công chúa phải nghĩ tới Hòang thất trước khi nghĩ cho bản thân mình.Sau này còn dám nói với ta những lời khinh khi đó thì đừng trách ta quá khắt khe.

Hoàng hậu lạnh lùng bước đi,mặc cho Chae Gyeong vẫn chưa thôi nức nở.Dường như những ngày tháng bình lặng của cô bắt đầu dậy sóng........

Episode 3

Shin vừa ung dung bước vào nhà vừa lẩm nhẩm bài hát mới tập chiều nay mà không cần để ý đến không khí nghiêm trang trong phòng khách.

_Sao giờ này con mới về thế?_Ba anh chau mày có vẻ không mấy hài lòng.

_Ba à,con có phải con nít nữa đâu mà hở chút là ba xét hỏi vậy chứ?

_Shin,sao lại nói với ba con như vậy?_Mẹ Shin tuy cưng chiều cậu quý tử nhưng vẫn giả vờ lên tiếng nhắc nhở để tránh làm ba anh thêm giận dữ.

_Con ngồi xuống đi,ba mẹ có chuyện muốn nói với con.

_Chuyện gì thế ạ?_Shin lơ đãng xoay xoay chiếc nón trên tay mà chẳng buồn để tâm vào câu chuyện,anh chỉ muốn lên phòng để viết nốt bản nhạc còn dở dang.

_Ờ...bây giờ con cũng gần 18 tuổi rồi,ở độ tuổi đó ........

_Lấy bằng lái xe hả ba?_Anh đột ngột cắt ngang với vẻ như "biết rồi,khỏi cần nói".

_Không phải chuyện đó,con làm ơn đừng có ngắt lời ba con nữa được không?_Lần thứ 2 mẹ anh phải can thiệp vào.

_Okay,ba nói tiếp đi.

_Chẳng là...Hoàng cung muốn chọn con làm Phò mã tương lai,tức là......sẽ kết hôn với Công chúa.Ba muốn nói trước với con để con không cảm thấy bất ngờ...

Shin vội vàng gật đầu cho có như bao lần nói chuyện với ba anh trước đây,nhưng chỉ vài giây sau anh đã giật mình nhận ra rằng vấn đề không còn đơn giản như những lần trước nữa.

_Hả?Ba mới nói cái gì cơ ạ?Con hơi bị lãng tai nên nghe không rõ.

_Shin,ba con nói nghiêm túc đó.Cón sẽ phải kết hôn với Công chúa và trở thành Phò mã của Hoàng gia.

_Tại sao lại là con?Gia đình chúng ta có liên hệ gì với Hoàng gia đâu chứ?

_Con quên là ông nội của con đã được Tiên hoàng sắc phong là "Công thần" của triều đình rồi sao?Quốc vương luôn luôn chiếu cố đến chúng ta nên việc kinh doanh của ba con mới được như ngày hôm nay,việc kết hôn của con sẽ thắt chặt mối thâm giao của hai bên.Vì vậy,con hãy nghe lời ba mà chấp nhận việc này đi.Công chúa sau này sẽ trở thành Nữ hoàng,tới lúc đó con sẽ có một địa vị mà ai cũng phải mơ ước,vậy không phải là vinh dự lắm sao?

_Ý ba là...vì chút danh tiếng hão huyền đó mà con phải làm một kẻ đào mỏ sao?

_Con nói vậy có ý gì?

_Như ba đã nói,vợ của con là Nữ hoàng tương lai nên con sẽ được ăn theo.Vậy chẳng phải đào mỏ thì là gì?Mọi người sẽ nghĩ gì về con,họ sẽ nói rằng con chỉ biết bám váy vợ chứ chẳng tài cán gì,đúng không?

_Con..._Cả ba mẹ anh đều sửng sốt trước lý lẽ đó.

_Con...con không quan tâm đến danh tiếng hay địa vị,cho nên dù có chết con cũng phản đối việc này đến cùng._Shin bực bội định bỏ lên lầu nhưng mẹ anh đã cản lại.

_Shin à,mẹ biết con thiệt thòi trong chuyện này,nhưng vì lợi ích của gia đình nhà ta nên con hãy hy sinh một chút không được sao?

_Mẹ,ngay cả mẹ mà cũng như vậy sao?Chẳng lẽ lợi ích của con không quan trọng bằng danh tiếng bên ngoài à?Mê đừng cố khuyên bảo con nữa,sẽ chẳng ích gì đâu.

Ba mẹ Shin đành bất lực nhìn cậu con trai ương bướng mà không thể làm gì được.Nhưng ngày cưới đã được định,thế nên họ phải cố tìm ra cách để Shin đồng ý hôn lễ này,bằng mọi giá...

TOP

Ủng hộ bạn nhiệt tình luôn đó!
Chúc truyện này của bạn đông khách!

TOP

Episode 4

Một ngày đã qua không hề bình yên đối với cả Shin và Chae Gyeong,nhưng bất luận thế nào thì mọi chuyện cũng đã được an bài.Chỉ có chấp nhận hoặc là không,nhưng hình như vế sau chẳng được khả thi cho lắm...

Tại Đại điện,Thái hậu và Hoàng hậu đang trò chuyện với nhau mà chủ đề chính không nằm ngoài việc hôn sự của Chae Gyeong.

_Hoàng hậu đã nói cho Công chúa biết chuyện này chưa?

_Thưa Thái hậu,hôm qua thần đã thuyết phục Công chúa hết lời nhưng xem ra Công chúa khó mà chấp nhận.Thần rất đau lòng nhưng đành phải tỏ ra cứng rắn với Công chúa,tất cả cũng vì tương lai của Hoàng tộc mà thôi.

_Ta đã biết sẽ gặp khó khăn,nhưng không ngờ Công chúa lại phản ứng mạnh mẽ đến vậy._Thái hậu thở dài _Ta phải đến xem Công chúa thế nào mới được,biết đâu sẽ khuyên nhủ được thì sao.

_Thái hậu,sáng nay thần đã đến Đông cung,Công chúa vì khóc nhiều quá nên đã ngã bệnh rồi ạ!_Hoàng hậu nói với vẻ áy náy.

_Sao cơ?Tại sao bây giờ Hoàng hậu mới báo với ta?

_Thần...thần sợ Người sẽ lo lắng nên......

_Vậy ta càng phải đến thăm Công chúa và an ủi con bé mới được,tội nghiệp cháu tôi.

Thái hậu vừa bước vào cổng Đông cung thì Tổng quản đã vội vàng chạy đến thi lễ.

_Ta nghe nói Công chúa bị bệnh nên mới đến xem sao?Giờ Công chúa thế nào rồi?_Thái hậu không giấu được nỗi lo lắng trong giọng nói.

_Thưa Thái hậu,đêm qua Công chúa bị sốt cao nhưng sáng nay đã bớt rồi ạ!Người vẫn còn đang ngủ nên thần không dám làm phiền.

_Đưa ta vào xem Công chúa thế nào!

_Vâng,thưa Thái hậu.

Chae Gyeong đang nằm thiêm thiếp trên giường,mặc dù đã cố ngồi dậy nhưng cô không sao nhấc nổi cánh tay mình.Cô đã nghe tiếng của Thái hậu từ ngoài cửa nhưng vẫn giả vờ ngủ để khỏi phải nghe bất cứ điều gì dính dáng tới 2 chữ "Kết hôn" nữa.

_Sao Công chúa lại ra nông nỗi này chứ?_Thái hậu vuốt nhẹ mái tóc của cô và thở dài thườn thượt.

_Có lẽ vì chuyện hôn ước đấy ạ,hôm qua sau khi Hoàng hậu đi khỏi đây thì Công chúa cứ khóc mãi cho đến khi ngã bệnh,Người cũng chẳng chịu ăn uống già cả nên thần lo lắm.

_Có làm gì đi nữa thì cũng không thể hủy bỏ hôn ước này được.

_Sao cơ ạ?_Chae Gyeong không chịu được nữa liền ngồi bật dậy làm cả Thái hậu và Tổng quản đều ngớ người ra .

_Ơ...Công chúa đã tỉnh rồi sao?

_Con...con chỉ vừa mới thức giấc thôi và nghe được điều Thái hậu vừa nói đó.Sao lại không hủy hôn được chứ?Thái hậu có thể nói với họ mà.

_Công chúa,ta rất hiểu con đang nghĩ gì,nhưng vì Hoàng tộc con hãy cố chịu đựng một chút đi.Vả lại Phò mã cũng tương xứng với con lắm,không hề thua Công chúa về điểm gì cả.

_Con không cần biết,con không chịu kết hôn đâu.

_Kìa Công chúa,sao Người lại nói với Thái hậu như thế?_tổng quản khẽ nhắc Chae Gyeong.

_Tổng quả,khanh đã đưa cho Công chúa xem những thông tin về Phò mã tương lai chưa?

_Vẫn chưa ạ,tại hôm qua Công chúa cứ sốt li bì nên...Thần sẽ đi lấy ngay đây ạ!

Chỉ vài giây sau Tổng quản đã trở lại và trình cho Chae Gyeong một đống hồ sơ dày cộm khiến cô chỉ muốn ngất xỉu ngay tức khắc.

_Công chúa xem thử đi,trong đây có tất cả các thông tin về Phò mã đó,từ lúc nhỏ đến khi trưởng thành._Thái hậu lật mấy trang đầu cho Chae Gyeong nhưng cô chẳng buồn để mắt đến.

_Thôi được,ta để lại đây cho Công chúa muốn xem lúc nào thì xem.Giờ con hãy ăn chút gì đã,tổng quản à hãy truyền nhà bếp nấu món gì cho Công chúa dùng đi.

_Vâng ạ.

_Thái hậu,nếu buộc phải kết hôn thì con có thể lấy một người mà con biết được không ạ?_Chae Gyeong chợt nảy ra một ý.

_Công chúa...chẳng lẽ con đã có ý với ai rồi ư?

_Con...con có một người bạn thân đã lâu,con có thể kết hôn với người ấy được không ạ?Chỉ cần con đồng ý là được mà,phải không thưa Thái hậu?

_Chuyện này...còn phải xem gia thế của người đó như thế nào đã.

_Vậy sao?_Chae Gyeong thất vọng tràn trề.

_Công chúa à,bây giờ ta lấy tư cách là một người bà chứ không phải Thái hậu để khuyên con,con hãy xem như vì ta mà chấp nhận việc này được không?

_Thái hậu,xin Người đừng làm con thêm khó xử nữa.Con chỉ muốn được quyết định cho cuộc đời minh mà thôi,ngoại trừ chuyện kết hôn ra thì con sẽ nghe theo lời của Hoàng tộc.


_Thôi được,Công chúa hãy tịnh dưỡng cho khỏe rồi tính sau.Sức khỏe mới là quan trọng nhất mà.Ta đi đây.

_Vâng,tạm biệt Thái hậu.

"Xem lại cái gì chứ?Không đời nào mình đụng tay vào mấy thứ đó"_Chae Gyeong ngao ngán nhìn mớ giấy tờ trên bàn và thầm nhủ.

Episode 5

Đang trong giờ học nhưng Shin vẫn chẳng thể nào tập trung được nên anh lơ đãng nhìn ra cửa sổ và nghĩ cách để từ chối hôn ước với Công chúa."Mình phải đi gặp cô ta mới được.Không thể để mọi chuyện đi quá xa như thế này"_Cuối cùng anh cũng nghĩ ra được một ý.

_Này,cho tôi hỏi có phải Công chúa học ở đây không?_Shin chặn một nữ sinh đang đi ra khỏi lớp để hỏi thăm.

_Phải,nhưng anh là Shin phải không?_Cô gái vừa nhìn anh vừa cười khúc khích.

_Ơ...Sao cô biết tôi?

_Ai mà không biết chứ?Anh nổi tiếng thế cơ mà.

_Ờ...nhưng Công chúa có trong lớp không?_Shin chỉ muốn đi vào vấn đề chính.

_Không,hai ngày nay không thấy cô ấy đến lớp,nghe nói là bị bệnh thì phải.

_Vậy sao?_Anh cảm thấy kế hoạch của mình đang tan thành mây khói,nhưng chẳng thể làm gì cả.

"Thật là xui,lúc muốn tìm thì lại chẳng thấy."Shin vừa than thở vừa quay bước về lớp một cách chán chường,nhưng nhất định anh sẽ không bỏ cuộc...

Tại Hoàng cung.

_Thưa Công chúa,Nhị công chúa đã trở về và muốn vào gặp Người đấy ạ._Tổng quản vào thưa với Chae Gyeong.

_Tôi biết rồi.Cho cô ấy vào đi.

_Chị,nghe nói chị bị ốm mấy ngày rồi phải không?Giờ chị đã khỏe chưa vậy?_Shin Hye ùa vào phòng như một cơn lốc và đặt một lô một lốc câu hỏi làm Chae Gyeong chỉ muốn bệnh lại.

_Từ từ thôi chứ,em vẫn chẳng thay đổi gì cả.

_Em nghe mọi người đang bàn tán xôn xao về lễ cưới của chị rồi,sắp làm cô dâu mà sao mặt mũi cứ bí xị thế này?

_Này,chị không muốn nghe gì tới chuyện đó đâu,em đừng có đổ dầu vào lửa đi.

_Sao vậy?Thế phò mã là ai thế nhỉ?Chắc là phải đẹp trai và học giỏi lắm đây!

_Em thích thì tự xem cái này đi._Chae Gyeong đẩy đống giấy trước mặt về phía Shin Hye.

_Cái gì vậy chị?Profile của Phò mã tương lai à?

_Chị chưa đụng tới trang nào đâu,chỉ nhìn thôi đã thấy chán rồi.

Shin Hye lật giở trang đầu tiên và đọc thành tiếng để Chae Gyeong nghe luôn thể.

_Sinh nhật:16/5,chiều cao 188cm ,cân nặng 68 kg.Sở thích:âm nhạc hiện đại,bóng rổ,chơi games và boxing.Ái chà,anh chàng này sao mà có vẻ hấp dẫn thế?

_Chán ngắt,chị chẳng thấy có gì hay ho cả._Chae Gyeong thở vắn than dài.

_Sao không có cái hình nào nhỉ?À đây rồi..._Shin Hye tròn mắt nhìn tấm ảnh trước mặt cô và lặng ngắt .

Được làm phò mã - Fanfic - ,

_Sao em ngồi ngây ra thế?Có phải anh ta giống một con ếch không?

_Chị...chị sẽ kết hôn với người này à?

_Chị đã nói không thích nhắc tới chuyện này rồi cơ mà.

_Không thể được...

_Có ai nói là được đâu.Mà sao em lạ thế?Đưa hình anh ta cho chị coi nào..._Chae Gyeong giật lấy tấm ảnh trên tay Shin Hye,vừa để mắt vào đó thì cô cũng ngỡ ngàng không kém gì Shin Hye.

_Trời ơi,ai thế này?

_Sao chị cũng ngớ người ra vậy?

_Chị mà phải kết hôn với kẻ này sao?

_Sao lại kẻ này,Shin là thần tượng của em mà.Chị không được giành anh ý của em.

_Bộ em tưởng chị muốn lấy kẻ bạo lực như anh lắm chắc?Hay ho gì đâu mà được em tôn sùng dữ vậy?

_Chị mau từ chối hôn ước đi,Shin phải là chồng của em cơ._Shin Hye hờn dỗi nhìn Chae Gyeong.

_Em không nói thì chị cũng định vậy đó.Đừng có cuống lên chứ!

_Em ghét chị,sao chị được kết hôn với anh ý còn em thì không?

_Này Shin Hye,em hơi quá đáng rồi đấy!Ai mà thèm chứ?

_Em ghét chị lắm,không thèm nói chuyện với chị nữa.

_Nếu vậy thì...chị đành phải đồng ý lấy anh ta thôi_Chae Gyeong bực bội phán làm vẻ mặt của Shin Hye như muốn khóc tới nơi.

_Chị...chị không thể làm vậy được.

_Chị phải hành hạ anh ta cho chừa cái tật kênh kiệu đi,lần trước dám ném bóng vào đầu chị mà không thèm xin lỗi lấy một câu.Hy vọng phép tắc trong Hoàng cung sẽ làm anh ta biết điều hơn đấy!

_Công chúa,con đã đồng ý rồi phải không?_Hoàng hậu bất thần bước vào và mỉm cười với Chae Gyeong.

_Ơ...con...con đâu có._Cô bắt đầu thấy hối tiếc vì lời mới nói,không ngờ Hoàng hậu lại tình cờ nghe được.

_Ta đã nghe hết rồi,ta sẽ thông báo với bên nhà Phò mã để chuẩn bị.

_Con chỉ nói đùa với Shin Hye thôi mà hoàng hậu,không phải là thật đâu ạ!

Chae Gyeong cố đính chính lại nhưng đã muộn,Hoàng hậu đã tất tả đi lo chuyện hôn sự.

_Này ,chị không có ý đó đâu._Chae Gyeong xua tay thanh minh với Shin Hye nhưng ngay cả cô cũng bỏ chạy ra ngoài với vẻ bất mãn tột cùng.

TRỜI ƠI,MÌNH ĐÃ LÀM GÌ THẾ NÀY?


--------------------------------------------------------------------------------

TOP

Công nhận bạn nghĩ và viết ra câu chuyện này rất hay đó!

TOP

Episode 6

Thế là mọi chuyện sẽ diễn ra như Hoàng gia đã dự kiến,chẳng có gì thay đổi cả.Tin tức về hôn lễ của Công chúa đã lan nhanh không ngờ,mọi người đi đến đâu cũng chỉ bàn tán xôn xao về sự kiện trọng đại này mà thôi.Đã 20 năm qua Hàn Quốc mới có một dịp lễ lớn như vậy nên người dân háo hức chờ đợi cũng là lẽ thường tình,chỉ có hai nhân vật chính của chúng ta là cảm thấy ngao ngán và ủ rũ...

Tại nhà của Shin.

_Sao mẹ cứ như vậy nhỉ?Con đã nói là không kết hôn gì hết rồi mà._Shin không thể chịu nổi nữa nên hét ầm lên trong khi mẹ anh cố thuyết phục bằng mọi lý lẽ.

_Nhưng mà đâu phải ai cũng được may mắn như con đâu chứ?Vừa có một người vợ xinh đẹp,lại có địa vị cao quý nhất Hàn Quốc.Thử hỏi có ai ngốc mà đi từ chối một cơ hội tốt như vậy?

_Con không thích,mà chắc gì cô ta đã chịu lấy con chứ?

_Shin à..._Ba anh mừng rỡ đẩy cửa bước vào với vẻ hân hoan hiện rõ trên gương mặt_Quốc vương vừa gọi điện báo tin Công chúa đã đồng ý hôn ước này rồi.Người bảo con vào cung gặp mặt Công chúa bàn về lễ thành thân đấy!

_Sao cơ ạ?Đồng ý rồi ư?_Shin nhảy dựng lên trước cái tin như sét đánh đó._Sao cô ta lại đồng ý cơ chứ?Đúng là thần kinh có vấn đề rồi.

_Im ngay cho mẹ,con có biết nói như vậy là phạm thượng không hả?_Mẹ anh trừng mắt đe dọa.

_Con không đi đâu._Shin vẫn cố thủ ngồi tại chỗ của mình.

_Hoặc là con tự giác,hoặc là ba sẽ gọi người khiêng con vào cung đấy!_Ba Shin khoanh tay chờ cho anh suy nghĩ thiệt hơn.

_Thôi đi đi,muốn từ chối thì đến đó mà nói với Quốc vương ấy,đừng có ăn vạ với ba mẹ làm gì,chỉ vô ích thôi._Mẹ anh nói thêm vào.

_Được,con sẽ nói với họ là chẳng có hôn lễ nào hết.Bực mình quá đi mất._Shin hùng hổ bước ra khỏi cửa mặc cho ba mẹ anh cười nghiêng ngả sau lưng vì đã lừa được cậu quý tử cứng đầu chịu vào cung.

Cuối cùng thì Shin cũng đã đặt chân đến cổng Hoàng cung,anh đang nghĩ nên đi ngã nào giữa hàng chục con đường rộng mênh mông trước mặt thì có một đoàn người ra đón tiếp cung kính.

_Chúng thần xin tham kiến Phò mã.

_Hả?Nhưng tôi đâu phải..._Shin ngớ người định thanh minh nhưng họ chẳng để cho anh kịp nói hết câu.

_Quốc vương và Hoàng hậu đang chờ Người ở cung GyeongBok đấy ạ,mời đi theo lối này.

Sau khi đi lòng vòng qua hàng loạt cung điện lớn nhỏ nguy nga,Shin được dẫn vào một đại sảnh được trang hoàng lộng lẫy.Nơi đó anh nhìn thấy Quốc vương và Hoàng hậu đang chờ mình,đây là lần đầu tiên anh được gặp mặt Quốc vương trực tiếp nên cũng cảm thấy hơi lo.

_Con ngồi xuống đi rồi chúng ta nói chuyện._Hoàng hậu ôn tồn bảo Shin.

_Ơ...vâng...

_Chắc ba mẹ con cũng đã nói cho con biết về chuyện đính ước giữa hai nhà rồi phải không?

_Vâng...con...

_Ta biết những người trẻ tuổi như các con sẽ khó mà chấp nhận được việc này,nhưng đó là ý của Tiên hoàng nên ta cũng không thể làm trái,hy vọng con hiểu và thông cảm.

_Nhưng mà...con có điều này phải nói ạ._Shin không thể để lỡ mất cơ hội từ chối hôn ước.

_Con cứ nói đi.

Shin ngập ngừng muốn tìm một câu nào đó dễ nghe hơn là "Con không muốn kết hôn",nếu nói thẳng ra thì liệu Quốc vương và Hoàng hậu có nổi giận không?Dù sao thì anh cũng phải giữ thanh danh cho ba mẹ của mình,không thể bị phê là vô phép được.

_Sao con không nói?_Hoàng hậu nghiêm trang nhìn Shin,không hiểu sao ánh mắt sắc lạnh của Người làm anh cảm thấy mất hết dũng khí để nói ra điều đó.

_Con ...có thể suy nghĩ thêm một thời gian được không ạ?_Shin đành đổi chủ đề.

_Việc này...ngày thành hôn đã được định trước rồi nên ta nghĩ là con phải mau quyết định mới được._Quốc vương có vẻ hơi bất ngờ nhưng vẫn kiên nhẫn thuyết phục anh.

_Ơ...thế thì...

_Thôi chúng ta hãy cứ bàn đến đây đã.Công chúa nói là muốn gặp con,ta nghĩ hai đứa cũng nên nói chuyện với nhau trước khi tiến hành hôn lễ chứ nhỉ?_Hoàng hậu có vẻ đoán biết được ý định của Shin nên đã chặn trước,Quốc vương gật đầu tán thành.

_Tổng quản Han,khanh đưa Phò mã đến Đông cung nhé!Chắc Công chúa chờ cũng đã lâu rồi đấy!_Hoàng hậu truyền lệnh ra ngoài,tiếp theo đó Shin lại bị điệu tới một cung điện khác nữa.

_Thưa Công chúa,phò mã đến rồi ạ!_Vị Tổng quản bẩm vào trong rồi quay lui bỏ mặc Shin đứng ngơ ngác giữa gian sảnh mênh mông mà chẳng biết Công chúa là ai.Nhưng câu hỏi của anh đã được giải đáp ngay tức thì.

_Thế nào?Chuẩn bị làm Phò mã tới đâu rồi?_Một giọng nói mỉa mai vang lên khiến Shin giật mình quay lại.Ngay khi vừa nhìn thấy người đó thì sự ngạc nhiên của anh chẳng những không tan đi mà còn tăng lên gấp bội.

_Cô...chẳng lẽ...cô lại là..._Shin vẫn chưa thể tin được sự thật trước mắt mình.

_Chẳng lẽ cái gì?Không ngờ lại gặp tôi ở đây phải không?Bởi vậy mới nói trái đất tròn mà lại.

_Người như cô mà lại là Công chúa á?

_Này,ăn nói cho lễ phép một chút.Tôi làm sao hả?Đáng ra anh phải hỏi rằng người như anh mà cũng được chọn làm Phò mã hay sao?Thật chẳng biết phải trái gì cả.Chỉ nghĩ đến việc phải sống cùng một người thô lỗ như anh thôi cũng thấy khủng khiếp rồi,vậy mà còn lên mặt nỗi gì chứ?

_Vậy sao cô còn đòi kết hôn với tôi?_Shin nổi sùng thật sự.

_Thì tôi muốn anh phải biết điều hơn,chẳng có nơi nào dạy phép tắc nghiêm khắc như ở đây đâu.

_Cô...cô giỏi lắm.Vì chuyện hôm nọ mà muốn trả thù tôi phải không?

_Anh cũng thông minh đấy chứ nhỉ?Coi bộ cũng không cần phải dạy dỗ lâu.

_Phải lấy người đanh đá như cô thì còn gì là cuộc đời của tôi nữa?Cô mau từ chối hôn ước này đi!

_Chứ anh nghĩ lấy anh thì tôi hân hạnh lắm chắc?Nhưng dù sao cũng không thể thay đổi gì cả anh hãy chấp nhận đi._Nói rồi Chae Gyeong quay lưng bỏ vào trong.

_Cô đi mà kết hôn với bạn trai của cô ý._Shin gào với theo.

_Gì cơ?Bạn trai của tôi?

_Cái kẻ hôm nọ đã bênh cô chằm chặp ý,không phải sao?

_Này,anh có biết suy nghĩ không đấy?Tôi điên hay sao mà để cho người mình yêu suốt đời phải sống trong chỗ ngột ngạt như thế này chứ?Bởi vậy mới chọn anh làm kẻ thế thân dùm đấy,giờ đã rõ chưa?

_Được thôi,rồi tôi sẽ làm cho cô phải hối tiếc vì những lời này đó.Kết hôn thì kết hôn,tôi sợ gì mà không dám?

Episode 7

Đã hơn một tuần Chae Gyeong không đến trường học nên bài vở cứ chất chồng như núi,mặc dù là Công chúa nhưng cô vẫn chẳng có sự ưu tiên nào khác những học sinh bình thường cả.Thế nên hôm nay cô phải đi học trở lại,dù chỉ nghĩ tới việc bị dòm ngó vì hôn lễ sắp tới là Chae Gyeong đã muốn độn thổ cho rồi.Mọi người xung quanh sẽ nghĩ gì đây,và cả Yul nữa?Nếu như anh biết được tin này thì chắc tình bạn giữa hai người ít nhiều cũng bị ảnh hưởng,mà Chae Gyeong thì lại chẳng muốn chuyện đó xảy ra chút nào.

Đúng như những gì Chae Gyeong đoán trước,Yul đang chờ cô ở cửa lớp với vẻ mặt khó nói là vui hay buồn.Không hiểu sao cô lại muốn tránh mặt anh trong lúc này,ít nhất là cho đến khi mọi việc đã xong đâu vào đấy.

_Tại sao không phải là cậu nói cho mình biết tin này mà là mình nghe được từ bên ngoài chứ?_Yul nhìn Chae Gyeong đầy trách móc khiến cô càng thêm khó xử.

_Xin lỗi Yul,mình...cũng đã làm hết cách để từ chối cuộc hôn nhân này,nhưng vô ích thôi.Cậu cũng biết bố mẹ mình là người có uy quyền lớn như thế nào mà,với lại mình chỉ chịu đựng thêm vài năm nữa thôi,sau khi lên làm Nữ hoàng thì mọi việc cũng sẽ chấm dứt theo.Cậu đừng lo cho mình.

_Nhưng mà cậu sẽ kết hôn với ai?Nghe nói là học sinh trường này luôn phải không?

_Coi bộ tin tức cũng nhanh nhạy quá nhỉ?_Chae Gyeong cười nhạt_Chắc cậu sẽ ngạc nhiên lắm nếu biết người đó là ai.Cậu có còn nhớ cách đây mấy tuần mình đã bị một kẻ ném bóng vào đầu không?Lúc đó cậu đã tính cho hắn một trận vì không chịu xin lỗi mình ấy,mình vẫn không thể tin được chỉ hơn tháng nữa thôi là sẽ trở thành vợ của cái kẻ bất lịch sự đó đấy!

_Cậu...cậu vừa nói gì?_Yul ngỡ ngàng không thể tin được điều Chae Gyeong vừa nói.

_Cậu ngạc nhiên cũng đúng,chính mình lúc đầu cũng vậy mà!Nhưng nghĩ lại thì mình cũng nên trả thù anh ta bằng cách chấp nhận hôn ước này,như vậy anh ta sẽ phải sống một cuộc sống gò bó như mình bây giờ.Với loại người ngang tàng như anh ta thì việc đó sẽ vô cùng bất hạnh,chẳng phải sao?

_Nhưng anh ta đã đồng ý kết hôn với cậu chưa?

_Đương nhiên là không,nhưng bị mình nói khích nên đã bằng lòng rồi.Chỉ nghĩ tới việc anh ta làm náo loạn cả Hoàng cung lên thì mình cũng thấy tức cười rồi,chỉ 3 năm nữa thôi thì mình sẽ vứt bỏ anh ta như một món đồ chơi hết giá trị vậy.

_Nhưng...cậu là Nữ hoàng tương lai,làm vậy có ổn không?

_Sao không?Mình sẽ có tất cả quyền lực trong tay cơ mà,làm gì chẳng được.

_Nghe cậu nói sao mình thấy lo quá,biết đâu cậu đang tự trói mình lại thì có!

_Thôi đừng nhắc tới chuyện này nữa,mình đã nghe đủ lắm rồi.À,lát nữa cậu cho mình mượn tập chép lại bài nhé,từ bữa tới giờ chắc nhiều bài lắm phải không?

_Cậu đừng lo,mình đã chép đầy đủ cho cậu rồi.Có chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi mình.

_Thật à?Cám ơn Yul nhé,cậu lúc nào cũng tốt với mình cả!_Chae Gyeong thở phào nhẹ nhõm,trong đầu cô lại hiện lên ý nghĩ sẽ kết hôn cùng Yul thay vì kẻ đáng ghét đó.Nhưng cô lại không biết nếu nói ra điều đó thì liệu Yul có cảm thấy khó xử không,và có thể anh sẽ chẳng còn thân thiện với cô như bây giờ cũng nên.Và Chae Gyeong đã chọn cách im lặng mà không hề biết rằng mình đã bỏ qua cơ hội cuối cùng để cứu vãn mọi chuyện trước khi quá muộn...

Được làm phò mã - Fanfic - ,

TOP

wow....fic hay...fic hay.....thế này mà hay hơn kịch bản phim nhỉ????
mong chap tiếp quá đi mất....>"<

TOP

Episode 8

Shin ngồi thừ ra bên cửa sổ và làm như đang chăm chú ngắm nhìn khung cảnh chung quanh để tránh bị mấy cậu bạn thân quấy rầy,nhưng thật sự thì tâm trạng anh đang rối bời và chán chường đến mức chẳng thể nào tập trung vào bất cứ điều gì.Cho đến khi bàn tay của ai đó đặt nhẹ lên vai Shin mới kéo anh ra khỏi trạng thái vô thức để quay về với thực tại.

_Sao trông anh có vẻ mệt mỏi quá vậy?_Shin Hye nhìn anh đầy lo lắng,nhưng có vẻ như chẳng cần câu trả lời của Shin thì cô cũng đã đoán được nguyên do.

_À..ừ,mấy ngày nay bài tập nhiều quá nên anh thấy hơi căng thẳng,nhưng mà giờ thì ổn rồi._Shin đành bịa đại một lý do nào đó khác hơn là phải nói "Tại vì anh phải kết hôn với bà chị của em đó".

_Em nghe nói...anh đã đồng ý chuyện kết...

_Suỵt._Shin nháy mắt ra hiệu cho Shin Hye ngừng nói để những người chung quanh không thể nghe được cái bí mật mà anh đang muốn giấu đến tận phút chót._Mình ra chỗ khác nói chuyện đi.

Shin kéo Shin Hye đến cuối hành lang vắng và quay lại nói với cô một cách nghiêm túc.

_Anh biết em tới đây để muốn nói gì rồi,nhưng mà trong lúc này anh không có tâm trạng nghe thêm bất cứ điều gì nữa.Em cứ làm như không biết gì hết có được không?

_Nhưng sao anh lại có thể dễ dàng đồng ý kết hôn chứ?Em biết rõ anh không phải là mẫu người có thể bị thuyết phục chỉ trong thời gian ngắn như vậy.

_Chắc là lúc đó anh bị thôi miên,hoặc là anh uống nhầm thuốc lú lẫn cũng nên.Mà giờ có nói gì đi nữa cũng vô ích mà thôi,chỉ còn 2 tuần nữa là đến lễ cưới rồi.

_Sao anh không nói mọi chuyện với Quốc vương,bây giờ là thời đại dân chủ mà,đâu phải chuyện gì cũng phải nghe theo lời Hoàng thất đâu!

_Lúc đó anh cũng định vậy,nhưng rồi chẳng hiểu sao..._Shin lắc đầu thở dài.

_Vậy còn ước mơ của anh?Chẳng lẽ anh không biết khi đã bước chân vào cung thì cũng đồng nghĩa với việc phải từ bỏ hết mọi thứ mình yêu thích để tuân theo khuôn mẫu của Hoàng thất hay sao?

_Anh..._Shin bỗng dưng ngẩn ra,anh vẫn còn quá căng thẳng đến nỗi đã bỏ quên đi tình huống tồi tệ này.Nhưng dù sao thì anh cũng chẳng thể nào quay ngược thời gian để lấy lại những gì mình đã nói với Quốc vương,cho nên anh sẽ phải chấp nhận điều đó như một cực hình thôi.

_Em biết anh mơ ước được lập ban nhạc riêng của mình từ lâu rồi!Hãy từ chối đi nếu như anh không muốn phải hối tiếc về sau.

_Anh phải về lớp đây,hẹn gặp em sau nhé!_Shin mệt mỏi chấm dứt câu chuyện.

Shin vừa quay lưng bước đi thì chợt nghe giọng Shin Hye thảng thốt vang lên làm anh đứng sững lại.

_Chẳng lẽ anh không biết rằng ...em đã yêu anh từ bao lâu nay rồi sao?

_Shin Hye à._Shin nhìn cô ngỡ ngàng._Em...đang nói gì vậy?

_Em nói thật đó,chỉ có anh là vô tình không để ý đó thôi.Dù sao chúng ta cũng có chung cảnh ngộ mà phải không?Làm sao anh có thể kết hôn với người hoàn toàn không hiểu chút gì về anh,cũng chẳng bao giờ dành tình cảm cho anh được?

_Dù không phải kết hôn thì anh cũng chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ yêu em cả,giữa chúng ta chỉ có thể là bạn bè thôi.Anh hy vọng là em hiểu ý anh muốn nói gì.Tạm biệt em ở đây vậy nhé!

Shin Hye đứng lặng nhìn theo bóng Shin khuất sau hành lang với nỗi tuyệt vọng trong ánh mắt...

Episode 9:

Trong cung Gyeong Bok,Thái hậu và Hoàng hậu đang bàn bạc về hôn lễ sắp đến của Chae Gyeong và Shin một cách sôi nổi,bất chấp vẻ ủ dột của hai nhân vật chính.

_Chỉ còn 1 tuần nữa thôi là đến hôn lễ nên con đã cho gọi phò mã tương lai vào cung để học hết các nghi thức quan trọng của Hoàng tộc rồi ạ._Hoàng hậu kính cẩn thưa.

_Vậy à?Công việc chuẩn bị không có gì sơ sót đấy chứ?

_Vâng,mọi thứ đã được sắp đặt đâu vào đó cả rồi,chỉ còn chờ ngày Đại lễ nữa thôi.Sau khi kết hôn thì kỳ nghỉ đông ở trường cũng đã bắt đầu,con đang phân vân không biết có nên cho hai đứa đi hưởng tuần trăng mật luôn hay không?Ý Thái hậu thế nào ạ?

_Ôi hay quá!_Thái hậu hớn hở reo lên  _Đúng là cơ hội ngàn năm có một đây rồi!

_Sao cơ ạ?_Hoàng hậu ngơ ngác chẳng hiểu gì cả_Nghĩa là Người cũng có ý định như con sao?

_Chứ còn gì nữa,Hoàng hậu thử nghĩ mà xem,chúng nó chưa có nhiều thời gian để tìm hiểu nhau đã phải vội vàng kết hôn rồi.Thú thật ta cũng thấy áy náy trong chuyện này lắm!Cho nên chúng ta phải cố gắng tạo điều kiện cho chúng ở bên nhau càng nhiều càng tốt chứ,phải không nào?Tốt nhất là nhân dịp này cho hợp phòng luôn là vừa!

_Thái hậu,nhưng cả hai đứa chỉ mới 18 tuổi thôi mà._Hoàng hậu tỏ ra vô cùng lo lắng trước ý kiến táo bạo ấy nhưng không dám phản đối ra mặt_Con nghĩ là chỉ nên cho chúng đi du lịch một thời gian để bình tâm lại thôi,chứ còn việc ở chung phòng thì...

_Thì đã sao?_Thái hậu giả vờ dỗi_Ta đâu có ý gì đâu chứ,chỉ là muốn hai đứa chúng nó dần dần hiểu nhau thôi mà.Hoàng hậu đang nghĩ lung tung gì vậy?

_Ơ...con xin lỗi,tại con chưa hiểu hết ý Người nói.Để con hỏi ý Công chúa và Phò mã định hưởng tuần trăng mật ở đâu rồi sẽ thưa lại với Thái hậu sau ạ!

_Tốt lắm,ta muốn biết tin sớm,Hoàng hậu cố gắng nhá!

_Vâng,con xin lui ra trước ạ!

Chỉ còn lại một mình Thái hậu nên bà tha hồ cười khoái chí :Hihihi.Kiểu gì rồi ta cũng sẽ có chắt để bồng sớm thôi!


*****************

Chae Gyeong đang ngồi chép lại bài của Yul cho mượn thì Hoàng hậu bước vào,và căn cứ vào vẻ mặt hân hoan của Người đã cho thấy một điềm chẳng lành lại sắp sửa đến với cô.

_Con đang bận lắm à?

_Con...À con đang học bài ạ!_Nói rồi Chae Gyeong giơ cuốn tập lên như để chứng minh sự thành khẩn của mình_Mẫu hậu đến... có việc gì quan trọng không ạ?

_Ta đang định hỏi con một chuyện,không quan trọng lắm nhưng vẫn phải đến để hỏi ý con đấy!
_Chuyện gì thế ạ?_Chae Gyeong hỏi một cách tràn trề hy vọng,cô vẫn mong sao Hoàng hậu sẽ nghĩ lại và hủy bỏ cái lễ cưới ngốc nghếch đó.

_Ờ chẳng là thế này,sau hôn lễ cũng vào dịp trường con nghỉ đông nên Thái hậu muốn con và phò mã cùng đi hưởng tuần trăng mật luôn thể.Coi như là cơ hội để hai con hiểu nhau hơn ấy mà!Thế con muốn đi đâu nào?

_Cái....cái gì cơ ạ?_Chae Gyeong sửng sốt không nói nên lời_Tuần trăng mật?Nghĩa là...phải ở chung với...kẻ dã man đó ấy ạ?

_Con nói kẻ dã man là sao?_Hoàng hậu nhíu mày_Sao lại nói chồng mình như thế nhỉ?

_Hắn là chồng con hồi nào đâu?(Vẫn chưa chịu chấp nhận sự thật  )

_Con làm gì mà giống như bị mất trí vậy?Chỉ còn 1 tuần nữa thôi là hai đứa sẽ thành vợ chồng hợp pháp rồi,còn không phải nữa hả?

_Con phải kết hôn với hắn là quá sức chịu đựng lắm rồi,không đời nào có chuyện trăng mật nữa!Không được đâu mẫu hậu ơi,dù có vô tình tới mức nào thì Người phải nghĩ tới cảm giác của con một chút chứ!

_Công chúa,con quá lắm rồi!Dám nói ta vô tình nữa à?Ta nghĩ cho con thì ai sẽ nghĩ cho đất nước này đây?Tóm lại là ta không cần biết suy nghĩ của con như thế nào,dù muốn hay không thì con vẫn là Công chúa,hơn nữa lại là người thừa kế sau này.Dù có đi đâu và làm gì thì vẫn phải đặt vận mệnh của đất nước lên trên quyền lợi của mình.Con nhất định phải hiểu điều đó mới được!

_Nếu mẫu hậu còn ép buộc con nữa,con sẽ bỏ đi thật đấy!_Chae Gyeong lấy hết can đảm để phản đối.

_Vậy thì...cho đến khi hôn lễ kết thúc thì ta buộc phải canh giữ con thật nghiêm.Đừng có lấy mấy trò trẻ con đó ra dọa ta,chỉ thiệt cho con mà thôi._Hoàng hậu vẫn tỏ ra bình thản_Còn chuyện này nữa,từ ngày mai tổng quản Lee sẽ thay ta dạy các nghi lễ cần thiết cho con,cố mà học chăm chỉ nhé!

Nói rồi Hoàng hậu điềm nhiên bước ra cửa,và không quên quay lại dặn Nhũ mẫu của Chae Gyeong:

_Từ giờ phút này không được cho Công chúa tự ý ra khỏi cửa,dù chỉ một bước Ngươi cũng phải theo sát đấy,biết chưa?Còn nữa,cuối ngày phải báo cho ta biết Công chúa đã đi những đâu,làm gì và gặp ai!

_Vâng,thần xin tuân theo ạ!

Chae Gyeong buông mình xuống ghế một cách chán chường,và trong lúc rối ren ấy cô chợt nghĩ ra một cách_là lối thoát duy nhất cho cả hai con đường làm một Công chúa đầy gánh nặng và cũng là để chạy trốn khỏi hôn lễ sắp tới...

TOP

hay wé!!!hay wé!!!ki' này óca film thì hay lắm nhỉ?post típ đi nha bạn...

TOP

Processed in 0.044187 second(s), 5 queries, Gzip enabled.