Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Mai Hoa Thi Quán- Nói bằng tiếng thơ điệu nhạc-Bình hình bằng thơ

Chỉ vì cười wá đẹp nên ko biết dùng gì để tả mà ss. ^^.

TOP

Cười hớ hớ - xấu đui xấu què... xấu đau xấu đớn.... nhe nguyên hàm .... ghê cả người!!!! ặc ặc... mừ ghét cái hình tượng xinh này !!!!!
Chỉ cười nhếch mép mới là người yêu của JS này thoai....
Đếch thèm 10w của bà Béo!!!
Lượn ra....

TOP

Bà Béo này cũng đếk thèm tặng bà thím 10W đâu. Hứ!
Người ta cười iu thế mà bảo... nhe nguyên hàm. Hic, ức chế!!!
May mà bả ghét, bả mà thik chắc ko đến lượt mình.
Phù...

TOP

Let Music Talk For You !!!

Ngồi buồn nhớ Mận kinh khủng...
Quán vắng, chủ quán bỏ đi là cà sang nhà Mận (English zone) thấy Latuongtu có tiết mục Pix+Music hay quá, nên chủ quán lụm về phục vụ quán nhà mình...(Hình và Nhạc là chủ quán tự kím, tự ghép mời bà con thưởng thức à nha...)
Thanks Lá nhiều vì đã tài trợ Sp cả về vật chất lẫn ý tưởng ^ ^
Nào, mở hàng phục vụ bà con nhà Mận đây. Mời cả nhà cho ý kiến vì chủ quán tôi tay ngang, lần đầu tiên chơi cái trò post nhạc này...
Bắt đầu bằng một hình ảnh rất đẹp và cảm động trong lljimae, mong mọi người cùng chia sẻ...


Mai Hoa Thi Quán- Nói bằng tiếng thơ điệu nhạc-Bình hình bằng thơ - Lee Jun Ki - 이준기 - Korean  Actors - ,


You Raise Me Up
Josh Groban

When I am down and, oh my soul, so weary;
When troubles come and my heart burdened be;
Then, I am still and wait here in the silence,
Until you come and sit awhile with me.

You raise me up, so I can stand on mountains;
You raise me up, to walk on stormy seas;
I am strong, when I am on your shoulders;
You raise me up: To more than I can be.

...
You raise me up: To more than I can be...



P/S: Khuyến mại cái youtube luôn cho những người thích xem hình. (Cái chính là thử chèn Youtube xem có được không ^ ^ )


Link+Download: http://ost.krfilm.net/#yplay/jkZ6SmvXOEY

TOP

Tuyệt vời.......
Công nhận là Iljimae tại thread tiếng anh cũng rôm rả, chắc em Lá nhà mình cũng vui lắm... phải vậy chứ, phim hay thế mà nên nhiều người nhiệt tình vì phim ^^

TOP

thấy mấy bài thơ bên nhà Mận chưa đc post bên đây nên chuyển qua cho bà chủ quán luôn


(Vivian)

From: Yongee
To: BS (Bong Soon chứ hổng phải bác sĩ nghen mí ss)

Bong Soon, cô gái nhỏ bé thuộc về một phần của trái tim huynh

Muội có biết chăng, giờ huynh ngồi đây, chỉ để nhớ về hình ảnh muội.

Muội có biết chăng "Nhất nhật bất kiến như tam nguyệt hề", chỉ một ngày không gặp, sầu ba trăng ùa đến chẳng thể nào ngăn.

Nhưng huynh đã mất muội từ độ nào rồi chứ? Từ khi muội cùng Kongkal thúc thúc lao vào vực thẳm, từ khi muội đem theo trái tim chất chứa đầy tình cảm dành cho huynh lao đến một khoảng trời vô định nào đó, từ khi đó, một nửa trái tim huynh cũng đã đi theo muội.

Huynh đã không thể giữ lời hứa của mình, huynh đã hai lần hứa không buông đôi tay nhỏ bé của muội ra, huynh sẽ thay ca ca chăm sóc muội, huynh sẽ bảo vệ muội, yêu thương muội nhưng những điều huynh cần làm cho muội thì chính muội, cô gái nhỏ bé có đôi mắt biết cười, đều đã làm cả vì huynh, chỉ có huynh, chưa một lần trọn vẹn nụ cười và con tim dành cho muội.

Bong Soon ơi, trái tim có tiếng nói riêng của nó, huynh đã không thể ngăn lòng mình trao gửi đến giai nhân, nhưng nếu giai nhân là đóa hồng mai kiêu sa rực rỡ thì với huynh, Bong Soon của huynh là nhành mai trắng khép nép khoe mình vào mỗi sớm mai, không thu hút khách thi nhân bằng sắc màu nhưng tràn đầy ý thơ từ nụ cười rạng rỡ, từ sự hy sinh cao cả.

Muội có biết không? Khi mất muội rồi, huynh mới biết vị trí của muội lớn lao đến thế nào trong trái tim huynh, không còn muội, bầu trời sống động của Nam Môn như chìm trong màu đen bão tố, không còn muội, lấy ai chăm sóc cội mai huynh hằng yêu quý, không còn muội, bộ giáp lặng im trên giàn treo đó, như cũng thêm buồn thiếu đôi tay muội nâng niu...

Bong Soon ơi, ngày huynh vào cung quyết định chuyến đi sinh tử, cùng với thanh kiếm của Kongkil thúc thúc, cùng với hình bóng của hai người cha, ánh mắt buồn đẫm lệ của hai người mẹ, theo chân huynh là hình ảnh của Bong Soon. Tuy muội đi xa, nhưng nhờ có muội, huynh đã vượt qua vòng vây binh lính, vào được cung hoàng, mỗi bước đi của huynh đều có hình bóng và nụ cười của muội, lấp lánh rạng ngời như một vì tinh tú, thêm vào bước chân huynh sức mạnh để không thể bước lùi...

Khi xa muội, huynh mới biết được rằng mình cô đơn đến dường nào
Nhưng nỗi lòng này huynh đành giấu mãi tận cùng trái tim, dù chỉ ở một góc nhỏ nhoi vì trái tim huynh đã từng gửi trao cho người khác.
Dòng đời là bão loạn, là cơn lũ
Cũng như số phận của muội và huynh đã gặp nhau, nắm tay nhau trong giông bão cuộc đời...
Muội còn nhớ không, lần đầu tiên kề cận vực thẳm huynh đã nắm lấy bàn tay muội
Nhưng mười mấy năm sau, huynh lại không thể nắm lấy bàn tay đó khi muội cũng đang đứng bên bờ vực thẳm, chỉ vì huynh...
Nhưng mất mát dù cay đắng đến bao nhiêu
Cũng không thể xóa nhòa hình ảnh muội trong lòng huynh được...

Huynh chỉ có một trái tim yêu, trái tim tim đã không trọn vẹn nên tình huynh đành lỗi hẹn.
Có nghĩa gì đâu nếu giờ phút sau cùng huynh nói tiếng yêu thương muội.
Có nghĩa gì đâu nếu huynh trao muội một tình yêu đã bị sẻ chia
Vì tình muội trong sáng như mây
Vì tình muội như vầng trăng dịu dàng lan tỏa
Vì tình muội lung linh như vì sao giữa bầu trời đêm Nam Môn yên ả.
Vì giọt nước mắt của muội khi huynh quay lưng lại, bỏ trái tim muội côi cút đơn côi...
Huynh xin lỗi hẹn một tình yêu cùng muội...


Bong Soon ơi, một khoảng trời nào đó chỉ có muội và huynh
Một bờ cát nào sẽ chỉ có hai ta...

Có lẽ, đó là từ giấc mộng ...

Huynh sẽ khắc tên muội vào thanh kiếm, để luôn giữ bên mình ấm áp một tình yêu...



(Thucle)

Eun Chae ơi, nàng có biết?

Dù đi hết cõi nhân gian,
Lòng ta vẫn nặng vương mang tình nàng.
Sao quên được nụ cười ấp áp,
Mà dịu dàng chẳng kém hằng nga.

Thu đi đông đến xuân qua,
Ta đây vẫn nhớ như in bóng nàng.
Giọt lệ rơi đọng nơi khóe mắt
Đau khôn cùng định mệnh đôi ta.

Nhớ sao chim sáo vang ca
Nhớ sao mấy cánh mai hồng rơi rơi.
Nhưng ôi sao, ông trời khắc nghiệt
Buộc đôi đường đôi ngã chia ly.

Màng đêm cưỡi ngựa chung vai,
Tình ta ghi khắc thanh âm nụ cười.
Ôi nhớ lắm trái tim nhân ái.
Đã cùng ta chia sẻ yêu thương.

Eun Chae ơi, ta xin lỗi

Ngàn lần xin lỗi nàng ơi,
Không nên diện kiến để nàng đau thương,
Đời ta bao nỗi tai ương
Ta đây nào muốn tuyệt tương vấn tình
Nàng là tâm phế của ta,
Làm sao sống được nếu tâm chẳng còn

Nhưng Eun Chae ơi, nàng có biết?

Ta sống được cũng cần hơi thở
Có một người là hơi thở của ta
Cùng ta trôi nổi bôn ba,
Cùng ta sẻ bảy chia ba cuộc đời.

Nàng là định mệnh của ta
Còn kia là mối nhân duyên tháng ngày
Bao nhiêu khốn khó kết thành
Bao nhiêu cùng cực kết nên chân tình.
Giúp ta bao nổi đoạn trường
Giúp ta tìm lại tim ta là nàng
Giúp ta nhiều lắm nàng ơi
Một lời không thể nói vơi tình người.
Nợ quá nhiều hơi thở của ta,
Cuộc đời này khó mà trả hết

Vậy xin nàng hãy rộng lòng
Cho ta đi hết mối nhân duyên này.
Thôi thì xin hẹn lai sinh
Cùng nàng nối tiếp duyên tình dở dang.

Và xin nàng hãy yêu ta
Vì ta là kẻ bình thường mà thôi.
Chẳng phải là anh hùng chi cả
Chẳng phải là nghĩa tặc chi đâu.

Như người nấu bếp mà thôi
Hóa thành chim sáo đậu vào cành mai.

Thơ con cóc, góp vui cùng mọi người.



(Mèo)

Cho BS ngàn lần huynh thương nhớ

Nếu có thể làm trái đất ngừng quay
Huynh nguyện cho khoảnh khắc ấy sẽ dừng lại mãi
Khi huynh nắm chặt tay muội
Một bên là vực sâu thăm thẳm
Một bên là trời đất mênh mang
Bên kia là kẻ thù ập tới
Bên này là nước xoáy cuộn dâng
Nhưng mình sẽ chẳng bao giờ rời xa
Dù chỉ là buông tay nhau một phút

Nếu có thể làm cho mặt trời thôi lặn xuống
Huynh ao ước buổi chiều đó đừng trôi đi
Hoàng hôn chẳng đến, bình minh chẳng lên
Chỉ có chúng mình bên nhau dưới gốc mai
Cùng nhìn xem mai rơi từng cánh
Cùng lặng nghe trái tim ngân nga
Cùng nhìn nhau thật lâu, thật lâu
Mắt trong mắt, tay trong tay
Vạn điều muốn nói ra mà chẳng cần nói
Một ánh mắt thôi đã nói hộ hết rồi

Nếu có thể làm bánh xe thời gian quay ngược lại
Huynh khao khát được ở bên muội thêm nhiều ngày nữa
Để được ăn món rau cải tự tay muội trồng
Để được thoảng hương lọ hoa tự tay muội cắm
Để được mặc chiếc áo tự tay muội khâu
Để được chìm trong nụ cười bừng sáng của muội
Để được muội trêu đùa, muội lo lắng
Để được sống những ngày bình yên
Để được biết có một người con gái yêu huynh nhiều đến vậy

BS yêu thương, giờ này muội ở đâu
Phải chăng muội đang phiêu bạt chân trời góc bể để kiếm tìm huynh
Hay muội đang sống bình an bên người cha nuôi tốt bụng
Muội đang khóc bên chiếc đèn kéo quân huynh đã tặng
Hay đang lí lắc cười vui với ánh bình minh buổi sớm
Muội vẫn xinh đẹp như xưa, hay nhan sắc đã tàn phai theo năm tháng
Nụ cười muội vẫn lấp lánh, hay ánh mắt đã chất chứa u hoài
Trái tim muội vẫn bừng lên sức sống, hay đã bị nỗi nhớ vây quanh
Muội có biết rằng, huynh đang rất nhớ không

Huynh nhớ muội, khi mỗi mùa xuân về, khi cây mai nở một mùa hoa mới nhờ tay muội chăm nom
Huynh nhớ muội, khi mặt trời lững lờ xuống núi, khi mặt trăng lững thững treo trên ngọn cây cao
Huynh nhớ muội, khi thấy mưa về dào dạt ngoài sân, khi nắng lên chói chang đầu ngõ
Huynh nhớ muội, khi nghe thấy một tiếng cười trong trẻo, khi vẳng đâu đây có tiếng hát ngân nga
Huynh nhớ muội, khi bàn tay huynh bỗng thèm một cái siết chặt, thèm một hơi ấm ngọt ngào
Huynh nhớ muội, khi đôi môi bỗng thèm một cái hôn mãnh liệt, ngỡ là sẽ quên mà hoá nhớ suốt đời
Huynh nhớ muội, khi nhìn lại vết áo rách năm xưa muội đã khâu, chiếc áo huynh gìn giữ như báu vật
Vết khâu ấy nằm đúng nơi trái tim, liệu ngày đó muội có giật mình nhận thấy ?

Trái tim huynh, tưởng như đã vỡ tan, đã chẳng thể nào liền được nữa
Nhưng bây giờ đã lành lặn cả rồi, nhờ vết khâu thuở nào của muội
BS ngàn ngày huynh thương huynh nhớ, giờ này muội ở đâu ?

TOP

(IUKO - )
Tiếng lòng của Iljimae gửi EC

Hãy 1 lần …
Xin chàng …
Hãy 1 lần …

Eun Chae à
Có 1 lần
Ta muốn gọi tên em

Tiếng chim sáo
Ngày xưa huyền dịu quá
Đã đưa nàng đến cạnh bên ta
Tháng ngày đẹp
Tựa như gió thoảng
Tan biến rồi
Vẫn mãi khắc ghi

Eun Chae à
Hơn 1 lần
Ta muốn gọi tên em

Dịu kỳ thay
Phút giây ngày ấy
Ấm áp giọng nàng
Sưởi ấm trái tim ta

Tay trong tay
Ta quên hết đất trời
Thời khắn ngắn
Không gian chừng ngưng đọng
Ta đã mong rằng sẽ mãi chẵng trôi qua

Eun Chae à
Hơn nhìu lần
Ta muốn gọi tên em

Tiếng chim sáo ngày xưa lại vang vọng
Thêm 1 lần đưa nàng đến bên ta
Định mệnh đó
Làm sao ta chối bỏ
Phút bên nàng
Ôi ngọt ngào lắm thay

Câu chuyện cũ
Đã 1 lần dang dở
Tương ngộ rồi
Thấm đẫm nỗi nhớ nhung

Eun Chae à

Đồi bạch quả
Ta cùng nàng sánh bước
Nhịp chân sánh cùng
Đôi nhịp trái tim

Nhớ làm sao
Nụ cười mỹ lệ
Chia xa rồi
Lòng ta cũng vẫn
Vương vấn …
Dịu dàng mãi ánh mắt ai

Eun Chae …

Tình này
Dù ngắn ngủi
Cũng vẫn là duyên mệnh
Nguyện 1 đời
Khắc cốt ghi tâm

Buổi hôm ấy
Cõi lòng quặn thắt
Nuốt ngược vào lòng
Bao nỗi đắng cay
Lời nói dối tưởng chừng
Không thể
Thốt ra rồi
Nghe mặn đắng bờ môi

Nàng có biết …

Trái tim ta …
Tưởng ngừng nhịp đập
Đau đớn quay đầu
Chẳng dám thốt …
Tiếng biệt ly

Mối tình đầu
Cũng là tình cuối
Duy nhất 1 đời
Nàng chỉ dành riêng ta

Định mệnh đó
Là duyên may
Hay đau khổ
Dẫu thế nào
Ta cũng đã khắc ghi

Tiếng chim sáo
Ngày xưa vang vọng mãi
Lan tỏa đất trời
Đọng lại tận đáy tim

Eun Chae …

Nhành mai cũ
Lung linh trong gió
Như thì thấm gợi nhắc
Duyên đôi ta …

Cõi thế gian
Có xoay vần biến đổi
Chim sáo muôn đời
Vẫn muốn cạnh Hoa mai

Eun Chae à
Eun Chae …
Mãi muôn đời
Ta muốn gọi tên em
…………………………………..
Ước chi rằng ta mãi được bên em …


(Nữ Sĩ SP)
Bức thư tình thứ nhất

Eun Chae, trái tim của ta!
Cho ta một lần gọi tên nàng như thế!
Đã bao lần thầm ước, có thể đứng trước mặt nàng, gọi trìu mến cái tên yêu thương ấy.
Eun Chae, trái tim của ta, nàng ở nơi đâu…
Nếu nơi nàng ở là biển cả mênh mông, nàng có nhìn những con sóng bạc đầu,
mà nghĩ đến ta ?...
Nếu nơi nàng ở là núi cao vời vợi, nàng có nhìn mây giăng cuồn cuộn,
mà nghĩ đến ta ?...
Nếu nơi nàng ở là đồng xanh bao la, nàng có nhìn chân trời thăm thẳm,
mà nghĩ đến ta ?...
Trái tim ta nhớ nàng, còn mãnh liệt hơn cả những con sóng dâng trào nhất.
Tâm hồn ta khát khao nàng, còn chan chứa hơn cả những đám mây dày đặc nhất.
Mắt ta dõi theo bóng nàng, thẳm xa hơn cả đường chân trời xa hút…
Trái tim ta, tâm hồn ta, đôi mắt ta… tất cả đều ngập bóng hình nàng từ ngày ấy, ngày mà lần đầu tiên, một người con gái xa lạ mà xinh đẹp như thể một đóa mai, đã cầm tay ta.
Bàn tay ta run lên, và trái tim cũng run lên những nhịp đập rối loạn.
Lần đầu tiên ta biết thế nào là say sóng trên đất liền.
Như vẫn còn trên tay ta, cảm giác mềm mại, ấm áp từ tay nàng.
Như vẫn vương trong tai ta, giọng nói dịu dàng, đầy quan tâm.
Như vẫn đọng trong mắt ta, đôi mắt đen sâu thẳm, đầy lo âu…vì ta.
Tất cả như vẫn còn đây, cả cái cảm giác choáng váng không thốt nổi thành lời ấy….
Có phải vì thế người ta nói, cảm xúc lần đầu trong đời là cảm xúc mãnh liệt và khó quên nhất.
Dường như mới hôm qua thôi, ta bối rối đặt lên môi nàng nụ hôn vụng dại ấy.
Vẫn là cơn gió đã xào xạc hôm ấy, đang rì rào nơi đây.
Vẫn thoảng trong gió, mùi hương mai hay mùi tóc nàng ngọt ngào, êm ái.
Vẫn rung lên những nhịp đập trái tim mỗi lần nhớ lại.
Chỉ có nàng là chẳng còn bên ta…
Chỉ có nàng…
Đã xa…

Cầm bằng có thể quên, ta ước mình quên đi nỗi nhớ.
Cầm bằng có thể nhớ, ta ước mình nhớ mãi đừng quên.
Cầm bằng có thể yêu, ta ước mình yêu quên oán hận.
Cầm bằng có thể hận, ta ước mình hận được tình yêu.   
Bởi một lẽ, ta, chưa bao giờ thôi nhớ nhung nàng…
Bởi một lẽ, ta, chưa bao giờ hận đã yêu nàng…

Giá khi ấy, có thể ở bên nàng thêm một giây, thì bây giờ ta có thêm một ngàn điều để nhớ.
Giá được nàng ôm trong vòng tay thêm một khắc, giờ ta sẽ có thêm một ngàn điều để thương.
Giá có thể ngăn được một giọt nước mắt nàng đừng rơi, ta sẵn sàng rơi ngàn giọt nước mắt.
Để được yêu, để được cười, để được khóc, để được cầm tay nàng, để được nghe nàng nói, để được nhìn nàng cười…
Để được bên nàng…

Nàng đang ở nơi đâu?
Nàng có nhìn hoa nở ? Là tình ta đang lặng lẽ tỏa hương.
Nàng có nghe sáo hót ? Là tim ta đang hát tiếng lòng.
Nàng có thấy gió thổi ? Là tay ta đang mơn man làn tóc.

Nàng có hay tình ta….


(JS Phù hoạ theo em SP....)
Iljimae , trái tim của thiếp!

Bao năm qua nhìn những con sóng bạc đầu, dâng lên mãi nỗi nhớ thương của thiếp…
Bao năm qua nhìn mây giăng cuồn cuộn, lòng buồn này cuộn mãi chẳng vơi…
Bao năm qua nhìn trời xanh thăm thẳm, như tình bao la mà khắc khoải... xa vời…..
Chàng ơi …

Nỗi đau vẫn ở nơi đây … trong con tim héo gày từ ngày ấy…
Cái ngày định mệnh chẳng một lời chia tay, tim thiếp tan chảy theo dòng tuỵệt vọng….
Bóng hình chàng vẫn còn đây sâu thăm thẳm, mối tình này… sẽ khắc cốt ghi tâm….

Chàng ơi…..
Thêm một lần nước mắt lại tuôn rơi, chàng ở nơi đâu trái tim của thiếp…
Cội mai già buồn vẫn đang nhỏ lệ …
Nụ hôn đầu ám ảnh da diết thế...vẫn đượm đẫm trên môi….
Con đường dài lộng gió đêm nào hai ta sóng đôi...chàng ơi có nhớ….
Ánh mắt trao tình vẫn còn sánh đâu đây...ẩn hiện…

Giá như chàng ôm thiếp thêm một giây, thì giờ đây thiếp sẽ sống thêm với ngàn giây tha thiết…
Giá như chàng hôn thiếp thêm một lần, thì giờ đây thiếp sẽ sống thêm với triệu lần đắm say…
Giá như chàng đừng quay lưng để thiếp được một lần nhìn mặt, thì giờ đây nỗi luyến tiếc giằng xé dày vò không phải đong đầy trong nước mắt…..

Chàng ơi….

Thiếp nhủ lòng hãy quên… nhưng nỗi nhớ vẫn đầy thêm…
Thiếp nhủ lòng hãy xa … nhưng bước chân vẫn đứng lại…
Thiếp nhủ lòng hãy đợi … mong một ngày trùng phùng....

Để được nói lên vạn triệu lời tha thiết…
Để được ôm chàng trọn vòng tay….
Để được ngắm khuân mặt vốn đã quen thuộc mà thiếp bao lâu vô tình không nhận ra…
…..  lệ mãi rưng rưng ...mà lòng này ân hận quá…
Rồi để được nức nở với tình yêu hai ta.... vĩnh hằng…..

Chàng ơi có thấy chăng….

Hoa đang nở…. như tình thiếp vẫn dở dang...
Tiếng sáo hót … thay lòng ai đang khóc….
Cánh hoa vẫn bay và gió vẫn thổi…
                                                 ….như trái tim thổn thức này vẫn ngân mãi khúc tình ca…..


(Nữ sĩ SP)
Bức thư tình thứ hai

Iljimae, tình yêu của thiếp,
Trái tim của thiếp, cuộc sống của thiếp,
Nỗi nhớ của thiếp, niềm hạnh phúc của thiếp…
Ngàn lần gọi tên chàng…
Bằng cả ngàn cái tên,
Có cái tên nào mang hết được cả tấm tình của thiếp dành cho chàng ?
Có cái tên nào chở được cả một trời yêu,
một trời thương nhớ, một trời mong,
theo gió đến bên chàng ?...
Iljimae của thiếp!...

Khi mặt trời lên soi sáng bầu trời, thiếp nghĩ tới chàng…
Khi mặt trăng về lung linh chiếu rọi, thiếp nghĩ tới chàng…
Khi mùa xuân đến gió thổi hoa bay, thiếp nghĩ tới chàng…
Khi mùa thu qua mây giăng mưa xuống, thiếp nghĩ tới chàng…
Từng hơi thở ban ngày, từng giấc mộng đêm đêm, đều có bóng hình chàng
Vừa gần gũi, vừa xa xôi
Vừa thân quen, vừa lạ lẫm
Vừa bí hiểm, vừa đồng cảm…
Là chàng !

Có phải lúc bên nhau ngắn ngủi, nên nỗi nhớ càng dài ?
Có phải lời yêu chưa trao, nên tình càng sâu đậm ?
Có phải ngăn cách càng  nhiều, nên yêu thương càng bỏng cháy ?


Mọi nẻo đường thiếp đã đi qua, đều dẫn tâm trí thiếp quay về con đường ấy,
Nơi có hàng cây thẳng tắp chạy dọc hai bên,
Nơi gió thổi lá rung xào xạc,
Nơi có chàng,
Nơi có tình yêu…
Thiếp đã đi cả ngàn lần ngược con đường ấy, để lại thấy bóng chàng soi ánh đèn lung linh theo bước chân thiếp,
Thiếp đã đi cả vạn lần xuôi con đường ấy, để nghe tiếng vó ngựa bước như nhịp đập trái tim chàng đổ dồn phía sau…
Nếu tay chàng không run như thế, khi lần đầu nắm bàn tay thiếp,
Nếu mắt chàng đừng dịu dàng thế, khi nhìn sâu vào trong mắt thiếp,
Nếu môi chàng không nồng ấm thế, khi chạm vào môi thiếp,
Thì nỗi nhớ đâu có thế này !!!

Ví dầu được là nắng, xin làm hạt nắng vàng hong khô nước mắt chàng,
Ví dầu được là mưa, xin làm cơn mưa tưới mát trái tim chàng,
Ví dầu được là gió, xin làm ngọn gió lành thổi bay mọi cay đắng trên đời,  
Để thấy chàng cười,
Để thấy chàng hạnh phúc.
Nhưng thiếp chỉ là Eun Chae, người con gái đã yêu chàng từ thủa nhỏ
Đã yêu chàng khi bất ngờ gặp gỡ trong đêm
Đã yêu chàng khi giương cung bắn tên
Đã yêu chàng khi rút gươm kề cổ
Đã yêu chàng khi choàng tay ôm mong níu giữ
Đã yêu chàng cả khi chàng quay mặt bước đi…
Thiếp còn biết làm gì
Hơn là yêu chàng như thế ?!

Nếu được sống thêm một cuộc đời nữa,
Chỉ xin lại được gặp chàng,
Lại được yêu chàng
Cho dù chỉ để nhớ thương suốt cả cuộc đời…
Đã là quá đủ !!!

Nơi thiếp ở có một bầu trời xanh bao la, là bầu trời của nơi chàng đang ở,
Có dòng sông sao lung linh ban đêm, tuôn ánh sáng dát bạc chỗ chàng,
Có đám mây giăng thương nhớ nối đến tận tim chàng,
Có ngọn gió chở hương mai ghé xuống bên chàng ngan ngát…
Cảm ơn cuộc đời đã cho thiếp được gần chàng đến thế !
Để thiếp luôn tin một điều rất thật, thật như tình yêu, thật như cuộc sống
Nỗi nhớ nhung này chẳng phải chỉ mình thiếp đang mang!

Mong chàng bình an…

TOP

Bà chủ quán ơi, cười đẹp thì có đẹp nhưng đề ra khó quá. Chịu thua mất thôi bà chủ ạ.
  He he, nhưng mà ss thay tên của thi quán hay quá ss ơi, vụ hình + nhạc cũng hay quá nữa. Yêu ss nhiều, chăm chút cho quán ghê.

TOP

Tình hình chinh chiến bên kia dữ dôi wá :(. Em đây văn chương ko bằng ai, viết lách cũng ko hay súc tích như các ss nên đành im lặng múa minh hoạ, vỗ tay vậy. Bài nào bài nấy đầy tâm huyết, phân tích từng chi tiết nhỏ. Em ko dám vô kia vì sợ mất đi cái mạch hay của nhà.

Đọc về tình yêu mà đau khổ kiểu các ss, cứ da diết, cấu xé tim can thế này đời này em ko dám yêu ai mất.
Đề tài tình yêu các ss khai thác dữ dội quá. Em trúng độc chết từ hùi bữa tới giờ chưa dậy nổi. Mới vừa uống mấy chục chai sâm… bổ lượng lồm cồm bò vô thì bị ngay bức thư thứ 2 của ss Sp đánh cho tan nát, bài của ss meo làm độc tính công tâm --> chết
Chắc phải kinh qua biết bao sóng gió tình trường mới viết đc như thế. =)). ( các ss tha cho em)
Vụ tình yêu này phải để cho các ss viết nó mới máu. Thơ tình thì em xin chịu, ông hoàng của thơ tình XD mà có đào tạo em thì cũng bằng ko.
Nhưng fan của BS mà, viết cho BS đôi dòng

Đứa con gái bé nhỏ mắt ướt nhoà
Tay cầm bánh chạy lẽo đẽo theo cha
Giọng run run trong tim thầm hy vọng
“ Con ko muốn mình bị bán đi”

Cầm lòng ko đặng cha quay bước
Dắt theo con
Hai cha con ta
Gắn liền từ ấy
Lang thang khắp bốn bể năm châu
Màn trời chiếu đất tay thay chiếu
Vui sướng có nhau
Hoạn nạn chia cùng

Những đêm dài mùa đông giá rét
Cha sưởi ấm cho con
Có những ngày mưa rơi trắng xoá
Chiếc áo cha ô vững tay cầm
Ngày tháng vất vả ấy
Ai quên

Hơn mười năm trời một tay cha nuôi lớn
Con- cô bé gái dưới đồng hoa năm ấy
Nay người thiếu nữ hồn nhiên kiên cường
Được trui rèn qua ngọn lửa
Mang trong mình nỗi hận thù chất chứa
Âm ỉ bao đêm

Con lén cha tập võ
Cha biết nhưng ko hề oán trách
Vẫn lặng thầm theo từng bước chân đi

Tim cha nhói đau khi nhìn đôi mắt ấy
Căm hờn khi nói đến kẻ thù kia
Nhà con
Cha mẹ và cả anh con nữa
Làm sao đây….

Bàn tay cha đã một thời nhuốm máu
Để giờ đây dằn vặt từng đêm
Đêm nằm bên con mà nước mắt tràn bờ mi
Muốn ôm con mà cha ko dám
Sợ làm con thức giấc
Sợ bàn tay kia vấy đục tâm hồn con
Con ơi, cha ngàn lần xin lỗi
Cướp đi tuổi thơ, sự hồn nhiên trong sáng
Lỗi lầm xưa liệu bù đắp đc ko
Mất mát ngày ấy ko tài nào vun vén
Con ơi….

Nhìn cha vui từng ngày con càng thêm đau
Cha ơi nỗi căm hờn trong con dần lớn
Ko biết đến bao giờ mới trả đc thù kia
Để tiếp tục cùng cha  chuỗi ngày rong đuổi giang hồ
Phiêu bạt tháng ngày ko lo lắng
Cha ơi……..

Kẻ thù trước mặt con ko hề biết
Con phải làm sao khi đối diện cha đây
Người cha con hằng tôn kính thương yêu
Con phải căm thù kẻ đứng trc mặt con
Phải băm vằm
Phải hạ sát
Nhưng cầm lên rồi tay con lại bỏ xuống
Làm sao con xuống tay đc

Nước mắt tuôn trào
Giọng thét căm hờn  
Con muốn chạy cho quên đi tất cả
Con muốn trốn để thời gian qua mau
Con muốn bỏ tất cả đằng sau để đc cười hạnh phúc lần nữa với cha
Dường như không thể

Con nhìn cha
Ánh mắt căm phẫn
Ngần ấy năm cha đã muốn nói
Nhưng nhìn con vui vẻ nói cười
Cha sợ rằng sẽ mất con
Mất đi cô bé lí lắc tinh nghịch
Lời xin lỗi chôn chặt trong tim
Nay theo nước mắt tuôn trào
Lời xin lỗi ngàn vạn lần muốn nói
BS ơi con ở đâu

Phút cầm dao con như đã quyết
Dù phải tình bỏ mối tình kia
Bao tháng ngày vất vả cha con ta
Như ùa về trong chớp mắt
Con khóc rồi cha ơi cha có biết
Bên thù bên nghĩa con chọn đường nào đây
Ngoài trời kia trăng vằng vặng sáng
Nhưng lòng con nổi bão cha biết chăng

Cha im lặng nhìn con đứng sau lưng
BS à con hãy cứ đâm đi
Để máu cha rửa sạch nỗi căm thù
Để nụ cười 1 lần nữa
Nở trên môi
Để cha mẹ con ngậm cười nơi chín suối

Nhưng BS bé nhỏ của cha ơi
Vì ai kia mà con khắc nên vết thương lòng
Vì tình yêu nào làm nước mắt chảy xuôi
Bỏ tất cả con quỳ lên tiếng
Xin cha cứu lấy người con yêu

Cha đã đến rồi sao
Cha đến để làm gì
Chứng kiến thêm 1 ng ra đi dưới bàn tay bạo ngược
Con đã tha thứ tất cả rồi cha ơi
Con đã sẵn sàng vì tình yêu mà ra đi
Ko hờn giận
Ko oán trách
Chỉ mong chàng tìm đc nơi chốn bình yên
Con gái của cha kiên cường lắm
Ko sao đâu cha hãy cứ về đi

Sao lại khóc hả BS
Con đã bảo con kiên cường lắm cơ mà
Con đã nói sẽ kiếm thật nhiều tiền
Để cho cha cả quãng đời còn lại
Sống an nhàn hạnh phúc hưởng tuổi già
Nỡ lòng ra đi sao BS……..

Cha con ta nhìn nhau nơi hẻm núi
Muốn nói bao điều nhưng sao ko thốt lên lời
BS à cha sẽ cứu con
Cho dù phải hy sinh tất cả
Tính mạng cha cha cũng ko màng tới
Chỉ cầu xin con hạnh phúc bình an
Tin cha chứ, con tin cha chứ
…..

Nơi biển cả ngoài đảo xa nơi ấy
Có hai người ngày ngày bắt cá
Sống cuộc đời thế ngoại đào viên
Mọi hận thù cũ đã qua đi
Nhường chỗ cho hạnh phúc tràn đầy
Nắng vẫn ấm và mặt trời vẫn sáng
Bình minh rực rỡ trong tim

Nhưng ss SP ơi, cái vụ nhạc hình này em ko rành lắm đâu. Chắc chỉ nghe nhạc của ss thôi chứ ko đóng góp gì đc. :(

TOP

ặc ặc
tự thấy mình kém tài
không nuốt nổi khoản thơ phú
chạy ra

TOP

Processed in 0.033361 second(s), 6 queries, Gzip enabled.