Hik! 2 ss mà ko treo trc thì làm seo em zám !
Thoai em mạn phép 2 ss bê cả nhà M vào đây nghe ^^
Bức thư tình thứ nhất
Eun Chae, trái tim của ta!
Cho ta một lần gọi tên nàng như thế!
Đã bao lần thầm ước, có thể đứng trước mặt nàng, gọi trìu mến cái tên yêu thương ấy.
Eun Chae, trái tim của ta, nàng ở nơi đâu…
Nếu nơi nàng ở là biển cả mênh mông, nàng có nhìn những con sóng bạc đầu,
mà nghĩ đến ta ?...
Nếu nơi nàng ở là núi cao vời vợi, nàng có nhìn mây giăng cuồn cuộn,
mà nghĩ đến ta ?...
Nếu nơi nàng ở là đồng xanh mênh mông, nàng có nhìn chân trời thăm thẳm,
mà nghĩ đến ta ?...
Trái tim ta nhớ nàng, còn mãnh liệt hơn cả những con sóng dâng trào nhất.
Tâm hồn ta khát khao nàng, còn chan chứa hơn cả những đám mây dày đặc nhất.
Mắt ta dõi theo bóng nàng, thẳm xa hơn cả đường chân trời xa hút…
Trái tim ta, tâm hồn ta, đôi mắt ta… tất cả đều ngập bóng hình nàng từ ngày ấy, ngày mà lần đầu tiên, một người con gái xa lạ mà xinh đẹp như thể một đóa mai, đã cầm tay ta.
Bàn tay ta run lên, và trái tim cũng run lên những nhịp đập rối loạn.
Lần đầu tiên ta biết thế nào là say sóng trên đất liền.
Như vẫn còn trên tay ta, cảm giác mềm mại, ấm áp từ tay nàng.
Như vẫn vương trong tai ta, giọng nói dịu dàng, đầy quan tâm.
Như vẫn đọng trong mắt ta, đôi mắt đen sâu thẳm, đầy lo âu…vì ta.
Tất cả như vẫn còn đây, cả cái cảm giác choáng váng không thốt nổi thành lời ấy….
Có phải vì thế người ta nói, cảm xúc lần đầu trong đời là cảm xúc mãnh liệt và khó quên nhất.
Dường như mới hôm qua thôi, ta bối rối đặt lên môi nàng nụ hôn vụng dại ấy.
Vẫn là cơn gió đã xào xạc hôm ấy, đang rì rào nơi đây.
Vẫn thoảng trong gió, mùi hương mai hay mùi tóc nàng ngọt ngào, êm ái.
Vẫn rung lên những nhịp đập trái tim mỗi lần nhớ lại.
Chỉ có nàng là chẳng còn bên ta…
Chỉ có nàng…
Đã xa…
Cầm bằng có thể quên, ta ước mình quên đi nỗi nhớ.
Cầm bằng có thể nhớ, ta ước mình nhớ mãi đừng quên.
Cầm bằng có thể yêu, ta ước mình yêu quên oán hận.
Cầm bằng có thể hận, ta ước mình hận được tình yêu.
Bởi một lẽ, ta, chưa bao giờ thôi nhớ nhung nàng…
Bởi một lẽ, ta, chưa bao giờ hận đã yêu nàng…
Giá khi ấy, có thể ở bên nàng thêm một giây, thì bây giờ ta có thêm một ngàn điều để nhớ.
Giá được nàng ôm trong vòng tay thêm một khắc, giờ ta sẽ có thêm một ngàn điều để thương.
Giá có thể ngăn được một giọt nước mắt nàng đừng rơi, ta sẵn sàng rơi ngàn giọt nước mắt.
Để được yêu, để được cười, để được khóc, để được cầm tay nàng, để được nghe nàng nói, để được nhìn nàng cười…
Để được bên nàng…
Nàng đang ở nơi đâu?
Nàng có nhìn hoa nở ? Là tình ta đang lặng lẽ tỏa hương.
Nàng có nghe sáo hót ? Là tim ta đang hát tiếng lòng.
Nàng có thấy gió thổi ? Là tay ta đang mơn man làn tóc.
Nàng có hay tình ta….
SongPhuong
Trả lời bài viết của Songphuong
Cầm bằng có thể quên, ta ước mình quên đi nỗi nhớ.
Cầm bằng có thể nhớ, ta ước mình nhớ mãi đừng quên.
Cầm bằng có thể yêu, ta ước mình yêu quên oán hận.
Cầm bằng có thể hận, ta ước mình hận được tình yêu. "
"Sóng bắt đầu từ gió
gió bắt đầu từ đâu
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau" (Xuân Quỳnh)
Chàng là tình đầu cũng là mối tình cuối của thiếp
Cả đời này Thiếp sẽ sống bằng nỗi nhớ nhung chàng bất tận
Dù đến cuối cùng không biết mặt chàng,
hay chàng đã là người của một thế giới khác
Nhưng Chàng có biết ko!
Với thiếp Chàng là hơi thở, là sự sống, là linh hồn!
Tại sao phải hận khi chàng đang yêu?
Tại sao phải quên khi chàng đang nhớ?
Phải chăng Tình yêu của thiếp là sai lầm, là tội lỗi?
Hay đó là gánh nặng ?!!......
Tại sao chàng lại ra đi không một lời từ biệt
Để giờ đây Thiếp mãi ôm ấp một bóng hình!
Thực sự một lần thôi,dù chỉ một lần
Thiếp mong mỏi được trông gương mặt
Nhưng Chàng quay lưng gạt lệ ra đi
Luôn khép kín tâm tư mình như thế
Làm sao Thiếp đến được với Chàng
Muốn yêu Chàng bằng trọn trái tim
Iu người anh hùng của Chosan thành quách
Iu cả con người thật vốn có của Chàng
Nhưng sao khó hơn vượt trăm sông, ngàn bể
Chàng ra đi chẳng một câu giã từ
Bước cứ bước trên con đường hiệp đạo
Để nơi đây thiếp nhung nhớ ngàn thu....
Dohuong