Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Tình Sử Mạnh Lệ Quân - Mộng Bình Sơn

Chương 60

Bàng Phước âm mưu giả Mạnh Thị
Hạng thị lập kế trá Vương phi



Địch Xuân Yến vào đến nơi, vừa trông thấy Tố Hoa đã nhận biết ngay là Tô Yến Tuyết. Còn Tố Hoa cũng không lạ lùng gì Địch Xuân Yến, nhưng nàng giả cách làm lơ để cho Địch Xuân Yến lạy làm lễ và dâng đổ ăn lên.
Rồi bằng một giọng nghiêm trang, Tố Hoa nói :
- Mụ về thưa lại cùng phu nhơn rằng ta có lời cảm ơn phu nhơn đấy.
Tố Hoa bảo nữ tỳ thâu lễ vật đem cất, rồi trao thiếp phúc đáp đồng thời thưởng tiền cho Địch Xuân Yến.
Địch Xuân Yến lãnh bạc , lạy tạ lui về. Hàn Phu nhơn hỏi :
- Mụ vào yết kiến Lương Phu nhơn được không và mụ nhận thấy người ấy tư cách ra thế nào?
Địch Xuân Yến cười ngắt nghẽo, thưa :
- Bẩm phu nhơn, người ấy chẳng phải ai đâu xa lạ, mà chính là Tô Yến Tuyết nhà ta đó !
Tô Đại nương nghe nói vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, hỏi :
- Thật quả vậy sao ?
Địch Xuân Yến nói :
- Bẩm tôi nhìn kỹ lắm, thiệt rõ ràng là Tô Yến Tuyết, nhưng bây giờ có hơi cao lớn hơn hồi trước.
Hàn Phu nhơn nói :
- Thế thì đúng rồi ! Cảnh Phu nhơn gốc người ở Quý Châu , có lẽ khi người đến kinh, đi thuyền qua ngả Côn Minh trì, gặp Tô Yến Tuyết tự tử, người ra tay cứu vớt đem về làm nghĩa nữ chứ gì. Thế thì hai vợ chồng đều là hai gái chí thân, thảo nào bấy lâu nay tương đắc với nhau lắm.
Tô Đại nương còn bán tín bán nghi, nói :
- Ở đời lại có cái duyên may mắn đặc biệt đến thế sao ? Chỉ một việc phu nhơn và tiểu thơ tương nhận với nhau đã là việc may hiếm có nhất trần đời rồi, có đâu nay tiện nữ lại cũng được may mắn quá vậy ?
Hàn Phu nhơn nói :
- Được rồi, chúng ta cũng chẳng cần bàn luận nghi ngờ chi cho nhọc, để đợi tiện nữ chấm trường về đây ta gạn hỏi thì biết rõ.
Tô Đại nương nghe nói cũng cho là phải, nhưng trong lòng nôn nao muốn sao cho được gặp con lập tức mới thỏa.
Ngờ đâu lúc ba người đang đàm luận thì con Thúy Liễu đứng rình bên ngoài nghe không sót một mảy may, nó mừng quá, trông cho mau mau được về Vương phủ đặng mách cùng Hoàng Phủ Thiếu Hoa.
Xin nhắc lại, năm trước vua Thàng Tôn ban chiếu truyền khắp trong thiên hạ treo giải thưởng xứng đáng để tìm kiếm Mạnh Lệ Quân. Lúc bấy giờ tại huyện Giang Hạ, phủ Võ Xương , tỉnh Hồ Quảng có một người họ Bàng tên Phước tuổi độ ba mươi mà tính tình vô cùng gian xảo, vợ hắn là Mao thị chuyên nghề buôn bán.
Bàng Phước có một người cậu tên Lộ Tri Giao học hành rất giỏi. Tri Giao có một người con gái tên Tường Vân mắt phụng mày ngài, dung nhan mười phần xinh đẹp. Tường Vân được cha truyền cho nghề văn chương từ lúc lên năm, vả lại nàng lại có khiếu thông minh, học đâu thuộc đó , nên khi mới lên mười hai tuổi, văn thơ nàng đã lào thông, dám chắc nội trong huyện Giang Hạ không có một người con gái nào bì kịp.
Nhưng chẳng may năm ấy mẹ nàng mất rồi qua năm sau Lộ Tri Giao lâm bịnh qua đời, bỏ nàng cô quạnh một mình, phải đến náu nương cùng mẹ con Bàng Phước.
Tường Vân sang ở đây chưa đặng bao lâu thì mẹ Bàng Phước cũng tạ thế nốt, chỉ còn có vợ Bàng Phước là Mao thị tánh tình cay nghiệt, độc hiểm vô song. Bao nhiêu công việc trong nhà đều bắt Tường Vân làm hết, lại còn tiếng nặng nhẹ vô cùng khó chịu.
Đến năm Tường Vân lên mười chín tuổi, nhan sắc nàng càng mặn mà hơn nữa, Bàng Phước âm mưu định đem nàng bán cho một nhà phú hộ nào đó để lấy một số tiền khả dĩ, nhưng chưa tìm ra mối nào đáng giá thỉ chợt hôm ấy Bàng Phước trông thấy tờ yết thị của triều đình muốn tìm Mạnh Lệ Quân và hậu thưởng rất nhiều vàng.
Bàng Phước nghĩ thầm :
« Lộ Tường Vân tài mạo kiêm toàn, ta đem giả Mạnh Lệ Quân chắc được là phải.Vả chăng Mạnh Lệ Quân bỏ nhà ra đi đã lâu rồi mà không về, tất nhiên nàng đã chết rồi; mà nếu có còn sống đi nữa chắc nàng cũng đã cải giá, chớ nếu không, nàng đã về gặp mặt Hoàng Phủ Thiếu Hoa để kết tình phu phụ hưởng vinh hoa phú quý rồi ! Vì Thiếu Hoa được phong Vương tước, khắp xa gần ai lại không hay biết. Hôm nay ta đem Tường Vân đến triều đình, giả làm Mạnh lệ Quân , thế nào cũng được trọng thưởng. Lại khi nàng kết duyên cùng Trung hiếu vương, ta đây cũng được đúng vào hàng thân thích, quyền thế to lớn biết là dường nào ».
Bàng Phước nghĩ đến đây cảm thấy trong lòng sung sướng như điên, hắn đứng phắt dậy nhảy nhót múa tay múa chân rồi chạy thẳng một mạch ra nhà sau nói rõ âm mưu cho Mao thị nghe.
Mao thị nghe qua mừng lắm, vỗ tay nói :
- Quả là diệu kế ! Hãy thi hành cho chóng, kẻo có người cũng nghĩ như ta, phỗng tay trên mất thì uổng lắm !
Nói dứt lời, Mao thị chạy đi gọi Tường Vân vào :
Tường Vân bước vào, ngơ ngác hỏi :
- Chẳng hay anh chị kêu em có việc chi ?
Vợ chồng Bàng Phước đồng đứng dậy ân cần nói :
- Mời cô nương ngồi, chúng tôi sẽ thưa cùng cô nương một chuyện.
Tường Vân lấy làm lạ chẳng biết tại sao hôm nay vợ chồng Bàng Phước lại trọng đãi mình như vậy, nàng hồi hộp ngồi xuống hỏi :
- Việc chi anh chị cứ giải bày cho em biết đi, dầu sao em cũng mang ơn của anh chị nhiều lắm, có gì mà anh chị phải ngại ngùng !
Bàng Phước bèn nói rõ ý định mình cho Tường Vân nghe. Tường Vân suy nghĩ hồi lâu rồi nói :
- Anh chị bảo gì em cũng phải vâng theo, nhưng anh chị bảo em giả Mạnh Lệ Quân rồi đến khi vào bệ kiến biết nói sao đây ?
Bàng Phước nói :
- Điều ấy không khó khăn gì ! Cô nương vào đó cứ việc nói tôi là Mạnh Lệ Quân quyết chí từ hôn thủ tiết cùng chồng. Khi hai thầy trò cải dạng nam trang ra đi đến phủ Võ Xương thì gặp ông Lộ Tri Giao nhận làm nghĩa tử đem về nuôi dưỡng. Về sau rủi bị lộ, bà kế mẫu biết là gái giả trai , nên mới khai dối là con của họ Trương.
Tường Vân lại hỏi :
- Còn con nữ tỳ Vinh Lang thì biết nói sao ?
Bàng Phước nói :
- Nếu quan trên có gạn hỏi con Vinh Lang, cô cứ việc bảo là đi đường xa xôi khổ cực quá, con Vinh Lang chịu không nổi nên nó trốn đi mất rồi !
Tường Vân nghĩ thầm :
« Mạnh Lệ Quân là con nhà quan mà được vua ban chiếu tìm kiếm khắp trong thiên hạ như vậy, chắc cho cha hay anh gì làm quan tại triều. Nếu ta đến đó, chắc cơ mưu sẽ bại lộ chớ chẳng không ».
Nhưng rồi nàng lại nghĩ :
« Ta ở đây nhục nhã , lại khổ cực trăm chiều, hay là ta cứ việc đến đó, nếu chẳng may việc bại lộ thì ta trình bày rõ hoàn cảnh của ta cha mẹ mất sớm, bị người anh cưỡng bức bắt buộc phải giả Mạnh Lệ Quân nên túng thế phải vâng lời, thì có lẽ triều đình cũng thương tình khoan dung cho ta. Còn may ra công việc xuôi rót thì suốt đời ta được hưởng phú quý vinh hoa ».
Tường Vân suy cùng nghĩ cạn rồi xin nhận lời, vợ chồng Bàng Phước vui mừng khôn xiết.
Ngày thứ, Mao thị lấy áo quần mới và đồ trang sức của mình đem mặc cho Tường Vân, trông nàng đẹp lộng lẫy. Vợ chồng Bàng Phước nhắm đi nhắm lại lấy làm đắc chí, tin chắc làm gì âm mưu cũng thành.
Sau đó, họ lại dọn một chiếc kiệu đưa Tường Vân đến huyện đường xin vào yết kiến.
Quan huyện nghe nói Mạnh Tiểu thơ xuất hiện, thì mừng rỡ, lật đật cho mời Bàng Phước vào ngay
Bàng Phước vừa bước vào, quan huyện họ Liêm đã đứng dậy niềm nở chào và ân cần hỏi :
- Người làm thế nào mà tìm đặng Mạnh Tiểu thơ.
Bàng Phước thưa :
- Tôi có một người cậu là Lộ Tri Giao, vợ chồng tương đắc với nhau nhưng đã ngoài năm mươi tuổi vẫn không con. Bỗng nhiên cách đây bốn năm, người tình cờ gặp một chàng thơ sanh xin vào nương tựa. Chàng thơ sanh ấy có dắt một đứa thơ đồng theo và bày tỏ hoàn cảnh của mình nguyên là con nhà họ Trương quê ở Vân Nam ; cha người bị kết án oan vào ngục thất nên chàng phải đi lánh nạn. Cậu tôi thấy vậy, mới đem chàng về làm nghĩa tử. Chàng ở đó chưa được bao lâu , rủi một hôm để lộ chiếc giày thêu, cậu tôi nhận biết là con gái, mới gạn hỏi sự tình thì nàng nói dối là con gái họ Trương , chỉ vì cha nàng đã hứa gả cho Vương Văn Long, nhưng Vương Văn Long có việc đi xa cách biệt bốn năm trời, người kế mẫu vì tham tiền đem nàng gả cho một người khác nên nàng không chịu, nửa đêm cùng đứa nữ tỳ cải dạng nam trang trốn đi.
Cậu tôi nghe qua, thương nàng là người trinh tiết nên nhận làm nghĩa nữ luôn. Bấy giờ hai thầy trò lại cải trang lại , con nữ tỳ Vinh Lang ở được ít lâu, bỗng một hôm bỏ nhà trốn đi mất.
Cách ít năm sau, hai vợ chồng cậu tôi đều qua đời, thân mẫu tôi mới đem nàng về nuôi dưỡng. Vừa rồi, tôi thấy tờ yết thị, về nhà thuật chuyện lại, nàng mới cho tôi biết chính nàng là Mạnh Lệ Quân, con quan Binh bộ Thượng thơ Mạnh Sĩ Nguyên, tức là vợ của Trung hiếu vương. Tôi lập tức mướn kiệu đưa nàng đến đây, chớ không dám giấu. Hiện nàng còn đang đứng chờ ngoài cửa.
Quan tru huyện họ Liêm nghe qua mừng lắm, truyền gia tướng mở cửa giữa rước vào .
Khi Tường Vân vào, Liêm Tri huyện trông thấy nhan sắc nàng xinh đẹp thì ngỡ là Mạnh Lệ Quân thật, nên lể phép đứng dậy vái chào và mời nàng ngồi giữa huyện đường, rồi hối gia đồng bưng nước lên dâng , còn Liêm Tri huyện cùng Bàng Phước thì ngồi hai bên hầu chuyện.
Liêm Tri huyện đứng dậy, chắp tay hỏi Tường Vân :
- Năm trước Trung hiếu vương hồi trào được phong vương tước, khắp trong thiên hạ ai ai cũng đều biết, sao tiểu thơ không chịu ra mặt, lại để chậm đến ngày nay ?
Tường Vân đáp :
- Thế thường người ta giàu hay đổi bạn, sang hay đổi vợ. Lòng dạ con người biết đâu mà lường. Vì vậy, tôi không muốn ra mặt sớm, là để xem tình ý chàng ra sao. Đến nay thấy có yết thị tìm tôi, tôi chắc là chàng nghĩ đến tình xưa, tâu cùng Thiên tử, cho nên mới có lịnh ấy.Vì vậy, tôi mới nói thật ra, để được trở về với người chồng lý tưởng.
Liêm Tri huyện nghe nói, khen vùi :
- Thế thì tiểu thơ là người có chí và mang một tấm lòng cao thượng ít ai bì. Vậy xin tiểu thơ hãy tạm về đó an nghỉ, đợi tôi tâu lên thượng quan rồi sẽ cùng Bàng Phước đưa tiểu thơ đến kinh sư, vào bệ kiến cùng thánh thượng.
Tường Vân đứng dậy tỏ lời cảm ơn , nàng nói :
- Ngài quả có lòng tốt. Tôi hứa khi đến kinh rồi sẽ hậu tạ xứng đáng.
Nói dứt lời, nàng cáo từ lùi ra, lên kiệu trở về nhà Bàng Phước .
Thế là bắt đầu từ đấy, vợ chồng Bàng Phước đối đãi với nàng rất cung kính, hằng ngày để cho nàng ở không, trang điểm, trau giồi , không cho làm việc gì hết.
Việc này xin gác lại và nói qua tại huyện Côn minh, tỉnh Vân Nam, có một nhà đại phú tên Hạng Long , tự Bảo tú, tuổi quá ngũ tuần, ngoài vợ chính là La thị, Hạng Long còn có ba người hầu thiếp, sanh đặng một trai tên Hạng Chúc Hoa làm chức Tri châu Đại An, thuộc tỉnh Sơn Đông, đến sau La thị sanh thêm một gái nữa, đặt tên Nam Kim.
Nàng Hạng Nam Kim dung mạo hơi giống Mạnh Lệ Quân nhưng không được phong nhã bằng . Có điều là nàng không biết chữ, lại có tâm tánh xảo quyệt lắm ....
Khi Hạng Nam Kim còn nhỏ, đã được hứa gã cho họ Chung, nhưng đến năm nàng lên mười lăm tuổi, chưa kịp làm lễ cưới thì họ Chung tạ thế, thành thử hôm nay trinh tiết nàng vẫn còn nguyên vẹn.
Nhà Hạng Long có nuôi hai vợ chồng tên đầy tớ , chồng tên Hầu Ngũ, vợ Quế Hương. Nguyên vợ chồng hầu Ngũ này trước kia có ở cho Mạnh Sĩ Nguyên, nhưng vì tánh tình gian xảo nên bị đuổi, mới qua xin ở với Hạng Long.
Vợ chồng Hầu Ngũ thường ngày cứ trầm trồ khen nàng Hạng Nam Kim có gương mặt giống Mạnh Lệ Quân. Rồi khi thấy yết thị rao tìm Mạnh lệ Quân , vợ chồng Hầu Ngũ liền đốc Hạng Long đem nàng Hạng Nam Kim giả Mạnh Lệ Quân để được kết duyên cùng Thiếu Hoa, hưởng giàu sang phú quý, vì vợ chồng hắn đinh ninh rằng Mạnh Lệ Quân đã chết rồi.
Hạng Long mừng rỡ nói:
- Nếu được như vậy thì thế nào con trai ta cũng chóng thăng quan, còn ta đây được thân thích cùng một vì vương tướng , thế lực to tát biết là đường nào!
Hạng Nam Kim cũng mừng rỡ nói:
- Tôi có đủ mánh khoé để tự nhận tôi là Mạnh Lệ Quân, song chỉ sợ con nữ tỳ Vinh Lang hiện không có ai để giả hắn đây, biết tính sao?
Vợ chồng Hầu Ngũ nghe nói sợ nàng thối chí, nên cùng nhau tán đại vào:
- Thiệt quả là nhà lão gia đã đến ngày hạnh phước rồi, nên tôi xem con Thu Tố hầu cô nương đây có giống con Vinh Lang như hệt vậy.
Hạng Nam Kim nghe nói không tin, nàng nói:
- Có lẽ chủ tớ đều giống nhau hết vậy sao?
Vợ chồng Hầu Ngũ lại nói:
- Chính chúng tôi cũng lấy làm lạ thay, nhưng nghĩ lại chắc là trời nhỏ phước cho đó. Thiệt tình thầy trò đều giống nhau như đúc chớ nào chúng tôi có dám nói dối đâu!
Hạng Nam Kim mừng quá:
- Thế thì hay biết bao!
Hạng Long lo ngại nói:
- Dung mạo con giống nàng Mạnh Lệ Quân thì giả được rồi, nhưng còn ta , khi đến đối đầu với quan trên, biết nói sao cho xuôi việc đây?
Hạng Nam Kim nói:
- Việc ấy không khó, thân phụ cứ bảo rằng:
“ Trước đây bốn năm, một hôm nhằm ngày mồng ba, tháng tư, lúc trời tối, có một chàng thơ sanh cùng với tên thơ đồng vào nhà xin ngủ nhờ. Khi hỏi ra thì chàng thơ sanh ấy khai tên là Vương Nhiếp Thông, còn tên thơ đồng là Vinh Lang, nhơn vì cha mẹ bị nạn nên mới bỏ nhà trốn đi; Tôi thấy chàng đang đang độ thiếu niên, lại có học thức; nên thương tình nuôi ở nhà dạy học. Qua đến ngày hai mươi tháng sáu, gặp ngày mừng đại thọ, tôi thết tiệc mời khách đến chung vui. Chẳng may Vương Nhiếp Thông uống rượu say về phòng ngủ, cùng tên thơ đồng tháo giày ra. Vợ chồng tôi bước vào trông thấy cả hai mang bên trong chiếc giày thêu, mới biết là gái, hỏi thăm sự tình, nàng phân rằng: chính nàng là con gái họ Vương, có chồng đi biệt tích, cha mẹ lại tham của ép gả cho người khác nên nàng phải dắt nữ tỳ cải nam trang trốn đi. Vợ chồng tôi nghe nói, trọng người trinh tiết nên nhận làm nghĩa nữ, và từ đó hai thầy trò lại cải trang? Nhơn vừa rồi nàng trông thấy yết thị tìm Mạnh Tiểu thơ nên mới nói thiệt ra cho vợ chồng tôi biết”.
Hạng Nam Kim nói đến đây, Hạng Long ngắt lời hỏi:
- Nếu quan trên bắt tôi sao lúc Thiếu hoa được phong vương lại không ra mặt, để chi đến ngày nay, thì biết trả lời sao cho xuôi?
Hạng Nam Kim nói:
- Điều ấy cũng không khó. Nếu quan trên có hỏi như vậy, con sẽ ứng đáp ngay rằng: sở dĩ con không muốn ra mặt vội là để dò xem lòng dạ Trung hiếu vương ra thế nào, ngày nay trông thấy yết thị ra tìm biết chắc Trung hiếu vương đã nhớ tình cũ nghĩa xưa nên tâu lên Thiên tử , xin người tìm kiếm hộ cho.
Hạng Long suy nghĩ hồi lâu thấm thía, cảm thấy con mình nói có lý lắm, nên gật đầu khen:
- Con gái ta thật khôn ngoan, sáng trí quá, dám chắc không ai bì kịp!
Hạng Nam Kim lại nghĩ:
“ Cha con Mạnh Sĩ Nguyên đang làm quan tại triều, nếu ta ra đó tự xưng là con của người thì thì chắc thế nào người cũng hạch hỏi những việc trong nhà, nào là tên họ những kẻ ăn người ở trong nhà khi trước
nào là những di vật để lại trong lúc bước chân ra đi, thì ta biết nói sao cho xuôi? Vậy để ta hỏi vợ chồng Hầu Ngũ cho biết mọi việc trong nhà họ Mạnh, đồng thời điều tra thêm cho biết những di vật nàng để lại lúc ra đi là những gì, mới có đủ tư cách ứng đáp được”
Nghĩ rồi, nàng vội vã chạy đi hỏi Hầu Ngũ. Hầu Ngũ nghe hỏi nghĩ thầm:
“ Việc này mà ta không biết kiếm tiền thì dại biết bao nhiêu!”
Nghĩ rồi hắn nói trớ rằng:
- Tôi ở cho Mạnh Sĩ Nguyên thì việc gì trong nhà tôi lại không biết? Nhưng hiện nay trong lòng tôi nó lộn xộn lắm, nên không nhớ rõ thôi, để tôi hỏi lại vợ tôi cho rõ ràng rồi sẽ trình bày sau.
Hạng Nam Kim nghe nói biết ý ngay, nàng gật đầu nói:
- Phải đấy! Vả việc này vô cùng quan trọng, người phải hỏi lại cho kỹ lưỡng mới được.
Hầu Ngũ vâng lời trở về phòng thuật cho Quế Hương nghe. Hồi lâu vợ chồng Kầu Ngũ đến, nàng Hạng Nam Kim liền trao cho vợ chồng Hầu Ngũ mười lượng bạc và cho riêng Quế Hương một cây kim thoa. Nàng bảo:
- Vợ chồng ngươi hãy đem hết sự tích nhà họ Mạnh và dung mạo mạnh Sĩ Nguyên nói rõ cho ta nghe, rồi khi đến kinh ta sẽ đem hai người theo, nếu được thành sự thì chừng ấy vợ chồng ngươi sẽ theo vào ở trong Vương phủ để chung hưởng phú quý.
Vợ chồng Hầu Ngũ đưọc bạc, lại nghe lời hứa hẹn nên mừng lắm, bèn nói rõ dung mạo của Mạnh Sĩ Nguyên và kể lại cặn kẻ lúc Mạnh Lệ Quân ra đi có để lại một bức chân dung với một bức thư tiến cứ Tô Yến Tuyết thay thế, đồng thời nói rõ tên tục từng đứa tôi tớ trong nhà họ Mạnh.
Hạng Nam Kim lắng tai nghe thuộc nằm lòng, rồi bảo thân phụ đi báo cùng quan huyện sở tại.
Hạng Long nói:
- Sáng nay con hãy trang điểm cho đẹp đẽ, theo ta đến huyện đường.
Hạng Nam Kim lại nói:
- Nay con đã nhận làm Mạnh lệ Quân rồi, tất nhiên con phải đường đường là một vị tiểu thơ của quan Thượng thơ, lại là một người vợ của một vì vương tước, nếu hạ mình đến cửa huyện, có thể bị người ta sanh nghi. Chi bằng thân phụ hãy đến bảo quan huyện phải đến đây mới rõ ràng cho.
Hạng Long đứng dậy vỗ tay khen:
- Con gái ta khôn ngoan đúng bực, thật ta đây cũng không bì kịp.
Thế là sáng hôm sau, Hạng Long đội mão , mặc áo chỉnh tề lên kiệu, dắt hai tên gia nhơn thẳng đến huyện Côn Minh, trao danh thiếp cho lính đem vào.
Lâu nay, Hạng Longcó tiếng là đại phú nhất hạt, lại có tiền làm chức Đồng tri, nên khi đến huyện môn đưa danh thiệp vào, An Tri huyện lập tức hối gia tướng mở cửa giữa nghinh tiếp vào, ngồi ngang hàng, trà nước thết đãi rất trọng hậu.
Hạng Long nói:
- Tôi có một dịp may có thể cầu phú quý được, muốn tỏ cùng ngài, không biết ngài nghĩ sao?
An Tri huyện đáp:
- Ở đời ai lại không ham phú quý, chẳng hay việc chi, xin ngài hãy nói thẳng ra cho tôi biết với.
Hạng Long hạ thấp giọng làm ra vẻ quan trọng, rồi bắt đầu nói:
- Cách đây bốn năm, có một chàng thơ sanh đến xin ở ngụ nhà tôi, rồi bỗng một hôm , vào ngày hai mươi hai tháng sáu, chàng nhơn say rượu để lộ chân tướng, mới hay chàng là gái giả trai. Vừa rồi, khi thấy tờ yết thị tìm Mạnh Tiểu thơ, nàng mới mới nói rõ ra là nàng chính là Mạnh Lệ Quân. Tôi nghe vậy, định đưa nàng đến yết kiến ngài, nhưng nàng không chịu đi, lại bảo hãy mời ngài đến để gặp nàng mà thôi. nếu nay chúng ta đưa nàng dến kinh thì chắc sẽ được trọng thưởng và sẽ được Trung hiếu vương mang ơn chúng ta. Rõ thật là một dịp may cho chúng ta có thể cầu phú quý một cách dễ dàng.
Nghe qua An Tri huyện mừng lắm, liền nói:
- Nếu quả là Mạnh tiểu thơ thì tôi phải đến đó mới phải lẽ. Vậy hôm nay mới ngài hãy ở đây chơi, rồi sáng ngày tôi sẽ theo qua bên ấy.
Hạng Long mừng thầm nhưng không muốn ngủ tại huyện đường, nên xin phép ra ngoài nghỉ tại nhà một người bạn thân gần đó. Sáng hôm sau, Hạng Long dẩn An Tri huyện đến nhà và mời ngồi chơi nơi phòng khách, rồi vào trong thuật chuyện lại cho Hạng Nam Kim nghe.
Bà mẹ Hạng Nam Kim nghe qua mừng quá, vội giúp cho nàng một tay trong việc trang điểm.
Hạng Long trở ra nói với An Tri huyện :
- Mạnh tiểu thơ cho mời ngài vào.
An Tri huyện vội vàng đứng dậy, theo chân Hạng Long vào trong. Hạng Nam Kim trông thấy quan Tri huyện vào, nàng rất bình tĩnh, từ từ đúng dậy chào hỏi đằm thắm. Còn quan huyện trông thấy nhan sắc nàng tuyệt vời, lại nhà Hạng Long là nhà đại phú nữa, nên không nghi ngờ gì cả, vội vã cúi đầu chào và nói:
- Tiểu quan có đức chi mà làm cho Tiểu thơ phải nhọc lòng đứng dậy tiếp nghinh, xin tiểu thơ hãy cho phép tôi được làm lễ bái kiến.
Hạng Nam Kim nói:
- Chỉ vì tôi mà ngài phải khổ nhọc thân hành đến đây, nghĩ cũng đã quá lẽ rồi, có đâu tôi lại dám vô lễ đến thế!
Nói dứt lời, Hạng nam Kim lấy theo lễ tân chủ, mời An Tri huyện ngồi, đoạn truyền thị nữ bưng trà lên dâng cho quan huyện, rồi thở dài than:
- Số phận của tôi lâu nay thật gian nan vất vả, lìa xứ sở , xa mẹ cha , nỗi buồn ấy kể sao cho xiết. Hôm nay đây nhờ ngài tôi mới có thể trở về sum hiệp với gia đình, thiệt ơn ấy tôi nguyện không khi nào dám quên.
An Tri huyện hỏi:
- Chẳng hay vì sao tiểu thơ lại lưu lạc đến đây?
Hạng Nam Kim bèn dùng ba tấc lưỡi đặt ra bao nhiêu chuyện lưu linh khổ cực, nói một hồi cho Tri huyện nghe.
An Tri huyện lại hỏi:
- Năm trước đây cha con họ Hoàng Phủ thắng trận ban sư, được vinh phong vương tước, khắp thiên hạ ai ai cũng đều biết, sao tiểu thơ không ra mặt, để chi đến ngày nay ?
Hạng Nam Kim nói:
- Lúc tôi ra đi đã quyết đem thân này vùi chôn cuộc đời trong phong ba bảo táp, thì đâu có còn kể đến thân này nữa. Cho nên khi nghe Hoàng Phủ Thiếu Hoa đặng phong vương tướng, mà chưa nghe người đề cập đến việc đi tìm vợ, thì tôi vẫn nghi rằng chàng đặng phú quý vinh hoa nên quên mất mối tình xưa nghĩa cũ. Vì vậy, danh dự không cho phép tôi ra mặt, thà tôi bỏ qua một kiếp hồng nhan chứ nhất định không đeo đuổi con người phụ bạc. Ngày nay, thấy yết thị rao truyền, tôi mới rõ chàng ta còn nhớ đến mối tình xưa nên mới nhờ triều đình tìm kiếm. Trong hoàn cảnh này, tôi thấy không nỡ lòng nào để cho chàng thương nhớ nuốt thảm đeo sầu, nên phải xuất hiện về với chàng cho trọn chữ tình chung.
An Tri huyện khen:
- Thế thì tiểu thơ thật là người chí khí. Vậy để tôi thượng tấu lên trên, rồi cùng với ngài Đồng Tri đây đưa tiểu thơ đến kinh kỳ bái yết Thánh thượng.
Hạng Nam Kim chấp tay cung kính nói:
- Nếu ngài có lòng tử tế giúp tôi trên bước đường trở về cố quán, thì ơn ấy tôi nguyện không khi nào quên.
An Tri huyện nói:
- Việc này tôi không dám kể ân nghĩa, chỉ mong sao Mạnh Thượng thơ và Trung hiếu vương có lòng cố cập che chở cho, đã là hạnh phúc cho tôi lắm rồi!
Câu chuyện vừa đến đây thì thấy gia nhơn đã dọn tiệc lên, Hạng Long vội mời quan Tri huyện ra ngoài thính đường uống rượu và bàn cách đưa về kinh.
Hạng Long nói:
- Đã mấy năm qua Mạnh tiểu thơ ở nhà tôi, tôi xem dường con ruột. Vì vậy, nay tiểu thơ phải đi về kinh, tôi xin xuất ra ngàn vàng để chịu mọi phí tổn, đưa tiểu thơ đến kinh cho thỏa lòng thương tiếc.

TOP

Chương 61

Trước kim giai, Tường Vân trổ tài thi phú
Nơi Vương phủ, Thiếu Hoa bày kế tâu vua.



Đêm ấy, Hạng Long cầm quan huyện ở lại nhà mình đãi đàng yến tiệc, còn những gia tướng theo hầu đều được Hạng Long ban thưởng tiền bạc rất nhiều.
Sáng hôm sau, An Tri huyện lui về nhà, lập tức làm tờ bẩm với quan trên , xin đưa Mạnh Tiểu thơ đến kinh. Quan Tuần phủ xem xong chuẩn y ngay, đồng thời lựa một vị quan khác đến thế ngôi cho cho An Tri huyện.
Mọi việc xuôi như rót, An Tri huyện liền thông tin cho Hạng Long hay, đặng lo sửa sang đồ đạc đăng trình cho sớm.
Sau khi chuẩn bị chu tất, Hạng Long tuyển lựa hai mươi tên kiệu tốt vạm vỡ đi theo hộ tống, rồi cùng An Tri huyện , vợ chồng Hầu Ngũ và con Thu Tố thẳng dến kinh.
Chuyện này xin dừng lại đây và sẽ tiếp sau, bây giờ xin nhắc lại quan huyện Liêm Kỳ Vân đưa nàng Lộ Tường Vân đến kinh. Đến nơi, tìm quán trọ nghỉ ngơi qua đêm ấy, sáng hôm sau chờ cho Tường Vân điểm trang xong, Liêm Tri huyện cùng Bàng Phước đưa nàng đến cửa Ngọ môn, nhờ môn quan vào tâu cùng Thiên tử.
Ngọ môn quan vào tâu trước bệ rồng:
- Muôn tâu bệ hạ, nay có Tri huyện Giang Hạ, phủ Võ Xương, tỉnh hồ Quảng , tên Liêm Kỳ Vân đã tìm được Mạnh Lệ Quân đưa đến kinh sư, hiện đang chờ ngoài Ngọ môn hầu chỉ.
Vua Thành Tôn phán:
- Ừ, có như vậy trẫm đây mới thỏa lòng chớ!
Vua truyền chỉ triệu Liêm Tri huyện vào bệ kiến. Liêm Kỳ Vân vào trước bệ liền quỳ mọp xuống tâu bày hết sự tình, Vua nghe xong , truyền cho Mạnh Lệ Quân vào.
Lộ Tường Vân vâng lịnh vào phủ phục trước kim giai tung hô vạn tuế. Vua Thành Tôn cho phép đứng dậy, rồi nhìn thẳng vào mặt Tường Vân, thì thấy tuy có nhan sắc song không được thanh nhã phong lưu, vua đoán biết ngay người này là con nhà hàn vi liều chết đến mạo nhận. Tuy vậy, vua Thành Tôn cũng thấy được sự thông minh trong gương mặt sáng sủa của nàng, nên nghĩ thầm:
“Nếu bây giờ ta đuổi nàng về, nghĩ cũng thiệt thòi cho kiếp hồng nhan, chi bằng ta khuyên Hoàng Phủ Thiếu Hoa thâu nhận, tưởng cũng một điều hay”.
Nghĩ đoạn, vua Thành Tôn gọi cha con Hoàng Phủ Thiếu Hoa và Mạnh Sĩ Nguyên đến phán:
- Chỉ vì trước kia trẫm nghe lời quân gian nịnh có hành động bất minh, nên Mạnh Lệ Quân phải ra đi phiêu bạt bốn phương trời chịu muôn vàn đắng cay, cho nên lòng trẫm bứt rứt không yên. Hôm nay may sao nàng về được, vậy các khanh hãy chọn ngày làm lễ thành thân cho trẫm được vui lòng.
Lúc Liêm Tri huyện vừa mới đưa nàng Tường Vân đến, Mạnh Sĩ Nguyên đã bĩu môi cười thầm:
“ Có ngờ đâu trong đám nữ lưu lại có kẻ tham cầu phú quý, không kể cái chết là gì. Than ôi! Cái chức Vương phi mà có thể khiến người mạo hiểm dến thế ư? Thế thì trách chi con gái ta không luyến tiếc ngôi Thừa tướng mà không chịu cải trang”.
Mạnh Sĩ Nguyên càng nghĩ càng chua xót cho nhân tình thế sự; lão chỉ đứng mím miệng làm thinh để xem hành vi của con người dối trá. Đến khi nghe vua phán gọi đến tên mình thì vội bước ra quỳ tâu:
- Muôn tâu bệ hạ , con gái của hạ thần nhan sắc tuyệt vời, còn người này diện mạo tầm thường, rõ ràng là một hành động giả dối, hạ thần không thể nào mạo nhận được.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa cũng bước ra quỳ tâu:
- Tuy hạ thần không biết mặt Mạnh Lệ Quân , song lúc ra đi nàng có họa bức chân dung để lại, hiện bức chân dung ấy có tại nhà hạ thần, nên hạ thần mới thấy rõ người con gái này mười phần không giống một, quả là một hành động giả dối khi quân, xin bệ hạ nghiêm trị.
Vua Thành Tôn nhìn thẳng vào mặt Thiếu Hoa rồi bằng giọng trách cứ phán:
- Việc trăm năm duyên nợ là việc vô cùng quan trọng, sao khanh không suy nghĩ cho chín chắn, tâu bày một cách bừa bãi như vậy? Đại phàm bức họa bao giờ cũng sai lệch đi phần nào, hơn nữa tự mình họa chơn dung cho mình, tất nhiên tô điểm thêm nhiều lắm, có khi nào lại giống được.
Mạnh Sĩ Nguyên nghe vua phán , lòng nóng như lửa đốt, vội tâu:
- Tâu bệ hạ, hạ thần dầu bất tài đến đâu cũng không thể không nhận được con gái của mình đã nuôi nấng mười mấy năm trường sao?
Tâu dứt lời, Mạnh Sĩ Nguyên lại quay qua hỏi Lộ Tường Vân:
- Kẻ nào đã bày ra âm mưu bảo mi đến đây chuốc lấy cái tội khi quân này? Hãy nói mau, kẻo bị chết chém ngay bây giờ.
Lúc ấy, Lộ Tường Vân trong lòng bối rối lắm, nhưng cũng gắng gượng rơi vài giọt lệ trên đôi má đào, thỏ thẻ với Mạnh Sĩ Nguyên:
- Cũng bởi nhà ông Lộ Tri Giao và Bàng Phước quá nghèo nàn, nên con phải chịu hiu hút khổ sở, vì vậy thân thể con mơí võ vàng như ngày nay, thân phụ nỡ lòng nào bỏ con không nhìn nhận cho đành.
Mạnh Sĩ Nguyên nghe qua lửa giận phừng gan, nghĩ thầm:
“ Ta đã không chịu nhận mà còn dám cả gan nài nỉ cãi cọ nữa chớ”.
Mạnh Sĩ Nguyên nghiêm sắc mặt, lườm lườm nhìn Tường Vân, gằn giọng hỏi:
- Mi bảo mi là con của ta, vậy còn đứa nữ tỳ của mi đâu không thấy đến?
Lộ Tường Vân đáp:
- Bẩm phụ thân , con Vinh Lang lúc đến nhà Lộ Tri Giao, nó không chịu nổi sự đói lạnh khổ cực nên dã bỏ nhà trốn đi lâu rồi!
Mạnh Sĩ Nguyên nghe nói càng sôi gan, không ngờ một đứa con gái hèn mạt thế này mà dám đứng giữa triều đình tranh biện với mình, nên vội vã quỳ xuống tâu:
- Muôn tâu bệ hạ, xưa con gái hạ thần biết làm thi phú hay lắm, vậy xin bệ hạ hãy bắt hắn làm một bài xem thử, để định giả chơn.
Vua Thành Tôn nghe mấy lời Mạnh Sĩ Nguyên tâu, nghĩ thầm:
“ Trông diện mạo nàng này cũng có vẻ thông minh đấy, song chắc không làm thi phú được đâu”.
Nghĩ rồi, vua phán hỏi Tường Vân :
- Mạnh Lệ Quân ôi! Thân phụ nàng bảo phải vịnh một bài thơ, nhưng chẳng hay nàng bị lưu lạc khổ sở bấy lâu nay, văn chương có còn nhớ để đủ vịnh một bài thơ không?
Lộ Tường Vân quỳ mọp xuống tâu:
- Muôn tâu bệ hạ, tuy thần thiếp lưu lạc khổ sở như vậy song thi văn cũng còn có thể làm được.
Vua Thành Tôn mừng rỡ nghĩ thầm:
“ Nếu vậy thì nàng này cũng là một trang nữ sĩ đây”.
Lập tức vua truyền nội giám đem giấy mực ra đặng cho Lộ Tường Vân quỳ dưới thềm làm thi.
Lộ Tường Vân cầm bút chắp tay tâu:
- Xin bệ hạ cho thần thiếp đầu đề.
Vua Thành Tôn sợ ra đầu đề e khó làm, nên lắc đầu phán:
- Chẳng cần phải ra đầu làm gì, nàng cứ làm một bài thi nói lên vấn đề gì cũng được.
Lộ Tường Vân lại tâu:
- Nếu chẳng ra đầu đề thì văn chương không có chủ đích, khó làm lắm .
Vua Thành Tôn nghe nàng nói, biết ngay nàng là người học rộng, liền gật đầu phán:
- Thế thì nàng hãy lấy việc nàng bỏ nhà trốn đi đến ngày nay được gặp gỡ làm đầu đề vậy.
Lộ Tường Vân phụng mạng, cầm bút thảo lia lịa, chỉ trong phút chốc đã làm xongmột bài bát cú, rồi quỳ xuống cầm hai tay dâng lên, nội giám tiếp lấy đem trải trên long án. Vua Thành Tôn xem qua rất đắc ý, lẩm bẩm đọc:
“ Cửu trùng đơn chiếc hốt thôi hôn
Cựu sự thê lương bất nhẫn luân
Vạn lý vân sơn vi lữ khách
Tam niên kinh bố bỉ hoàn quận
Khô mộc phùng xuân hỉ thọ ân
Kim nhựt khả lân di tốt tận
Tánh thiên thuệ ái tất tu ôn”.
Đọc xong, vua gật đầu khen hay rồi quay qua nói với Mạnh Sĩ Nguyên:
- Nàng này văn hay chữ tốt ít ai bì, quả nhiên là Mạnh Lệ Quân rồi! Trẫm chắc khanh năm nay tuổi dã già nên con mắt lờ lệch, nhìn không đặng chăng?
Mạnh Gia Linh lật đật bước ra quỳ tâu:
- Nàng con gái này quả thật không phải là em gái của hạ thần, sao dám cả gan đến đây mạo nhận, xin bệ hạ hãy nghiêm trị cái tội khi quân để làm gương cho kẻ khác.
Vua Thành Tôn thấy ai ai cũng không chịu nhận nên mỉm cười phán:
- Nàng này chỉ vì quá nghèo khổ mà tham câu phú quý, nhưng đã có tài học như vậy nghĩ cũng đáng dung thứ cho.
Nói rồi vua nhìn Tường Vân phán:
- Nay trẫm muốn để cho Trung hiếu vương dùng nàng làm hầu thiếp, nàng có bằng lòng không?
Lộ Tường Vân nghe vua phán mừng quá, liền quỳ mọp xuống tâu:
- Bệ hạ rộng lòng ban ơn cho thần thiếp được như thế, thật thần thiếp cảm đội chẳng cùng.
Vua Thành Tôn thấy Tường Vân bằng lòng lạy tạ chứ không đòi hỏi gì hơn và cũng không dám tranh biện gì về sự giả chơn nữa thì trong bnụg thầm khen nàng là người lanh trí khôn, nên quay qua bảo Hoàng Phủ Thiếu Hoa:
- Dầu sao người con gái này cũng vì khanh nên không từ lao khổ liều thác đến đây, nếu nay trẫm đuổi nàng về thì lỡ làng một đời xuân xanh của nàng , kể cũng tội nghiệp. Thôi , khanh hãy vui lòng đem nàng về làm hầu thiếp đi.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa quỳ tâu:
- Muôn tâu bệ hạ! Hạ thần vốn không phải là kẻ tham dâm háo sắc nên không thể nào phụ lòng Mạnh thị mà lấy người con gái này. Vả chăng nàng là người phạm tội dối vua , xin bệ hạ nghiêm trị.
Vua Thành Tôn suy nghĩ hồi lâu rồi phán:
- Trẫm lấy làm thương hại cho nàng , nếu nay trẫm đuổi nàng về, tránh sao cho khỏi miệng đời chê cười nàng.
Nói rồi, vua truyền nội giám đem Lộ Tường Vân vào cung để hầu hạ Hoàng Thái hậu.
Nàng Lộ Tường Vân về sau được Hoàng Thái hậu cảm thương vì tánh cần mẫn của nàng, nên cho được vào hàng cung phi. Thế đời nàng cũng được yên vui khoái lạc.
Khi vua truyền nội giám đưa nàng Lộ Tường Vân vào cung Thái Hậu rồi , vua ngồi nghĩ giận, vội truyền đòi Bàng Phước vào.
Lúc ấy Bàng Phước đang ở ngoài Ngọ môn chờ nghe tin tức Lộ Tường Vân, nhưng chờ mãi vẫn không thấy kết quả, trong lòng hồi hộp vô cùng, xảy có quân sĩ ra đòi, Bàng Phước sợ quá run lẩy bẩy , mồ hôi toát ra ướt cả áo. Hắn cúm núm theo chân tên nội giám vào sụp lạy trước sân rồng.
Vua Thành Tôn trợn mắt nhìn Bàng Phước mắng:
- Kìa Bàng Phước! Mi là đứa tiểu dân, sao dám cả gan đem người giả Mạnh Lệ Quân đến khi đễ triều đình vậy?
Bàng Phước lạy lia lịa tâu:
- Muôn tâu thánh thượng, nguyên việc này là do nơi nàng họ Mạnh bảo tiểu dân đem nàng đến đây, chứ tiểu dân thật tình không biết gì cả, xin thánh thượng rộng lòng dung thứ cho tiểu dân nhờ.
Tâu xong, Bàng Phước cứ lạy hoài không ngớt, vua thấy vậy cũng thương hại , liền phán:
- Chỉ vì ta thấy nàng Tường Vân cũng có chút ít tài mạo nên ta rộng lòng khoan dung cho mi đó.
Vua truyền nội giám đem hai chục lượng bạc thưởng cho Bàng phước rồi đuổi về. Bàng Phước mừng quýnh, lạy tạ lãnh bạc và lui ra.
Sau đó, vua đòi Liêm Tri huyện vào quở mắng:
- Nhà ngươi thất soát mạo tấu lẽ ra phải mang tội, nhưng ta cũng rộng lòng dung tha, cho được trở về sung chức cũ.
Liêm Tri huyện mừng rỡ vội vã lạy tạ.
Hôm ấy sau khi bãi chầu, các quan trở về nhà ai cũng thuật lại chuyện Mạnh Lệ Quân giả cho vợ con nghe và xúm nhau cười ngắt nghẻo.
Lúc ấy, Tô Đại nương ở nơi nhà họ Mạnh , thấy Hàn Phu nhơn, Phương thị đã lành mạnh, nên xin phép phu nhơn trở về Vương phủ. Hàn Phu nhơn liền sai gia nhơn dọn kiệu đưa Đại nương đi.
Khi về đến Vương phủ, Doãn Phu nhơn mỉm cười hỏi:
- Cái việc mạnh Lệ Quân giả đó, chắc Đại nương ở bên ấy cũng biết rõ rồi chớ?
Tô Đại nương nói:
- Hôm qua Mạnh lão gia đi chầu về có thuật lại về việc ấy cho cả nhà nghe rồi. Tôi thật không ngờ trên đời này lại có hạng gái tham cầu phú quý đến nỗi không coi cái chết ra gì, dám cả gan đến đùa cợt giữa triều đình, thật dáng buồn cười !
Hoàng Phủ Kính nói:
- Tôi nghiệm lời luận của Thiên tử cũng có lý, e cho bức chân dung của Mạnh Lệ Quân kia , nàng có tô điểm thêm nhiều, chớ người thật không phải vậy chăng?
Tô Đại nương nói:
- Bức chân dung ấy Mạnh Tiểu thơ vẽ thật tình chớ không tô điểm thêm tý nào cả. Ta thấy bức chân dung ấy xinh đẹp như vậy, song đó chỉ là đường nét phác họa sơ qua mà thôi, chớ còn dáng điệu tư cách của nàng còn làm tăng vẻ đẹp lạ thường lắm cơ. Tôi tưởng dù ai có tài hội họa đến đâu cũng không thể vẽ hết vẻ đẹp phi thường của tiểu thơ được.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa nói:
- Thế mà lâu nay tôi cứ tưởng dung nhan của nàng không bằng trong tranh, ngờ đâu lại xinh đẹp hơn nhiều! Thế thì tôi vô phước quá, không được kết duyên cùng nàng, đáng tiếc thay!
Lúc ấy con Thúy Liễu đứng phía sau Tô Đại nương , nghe Thiếu Hoa nói vậy, nó bụm miệng cười, rồi lấy tay chỉ Tô Đại nương và liếc mắt ngó Thiếu Hoa.
Thiếu Hoa thấy vậy sanh nghi, vội hỏi con Thúy Liễu:
- Mi cười gì đó? Hay là bên Mạnh phủ đã tìm ra tung tích Mạnh Tiểu thơ rồi phải không?
Con Thúy Liễu cười, đáp:
- Dạ , tôi nghe nói Mạnh Tiểu thơ đã tương nhận rồi.
Tô Đại nương nghe nói thất kinh, lật đật quay lại trừng mắt nhìn con Thúy Liễu. Thúy Liễu cười the thé nói:
- Xin Đại nương chớ giận, không khi nào tôi dám nói việc ấy ra đâu.
Vợ chồng Hoàng Phủ Kính và Hoàng Phủ Thiếu Hoa thấy việc đã lộ ra rồi, mừng lắm, liền trách Tô Đại nương:
- Sao Đại nương lại nhẫn tâm đối với chúng tôi như thế ? Mạnh Tiểu thơ đã tương nhận rồi, sao Đại nương lại nỡ giấu, không cho chúng tôi biết?
Bất đắc dĩ Tô Đại nương phải xin lỗi rồi đem hết đầu đuôi mọi việc thuật lại cho vợ chồng Hoàng Phủ Kính và Thiếu hoa nghe.
Thiếu Hoa lấy làm sung sướng, vội hỏi Tô Đại nương :
- Hèn chi bấy lâu nay Lệ Thừa tướng đối xử với tôi tử tế lắm, nhưng không hiểu tại sao người lại không chịu cải trang để cùng tôi làm lễ hoàn hôn vậy hở Đại nương?
Tô Đại nương đáp:
- Trước đây Mạnh Tiểu thơ cũng có ý muốn tương nhận, nhưng người e ngại phe đảng của Lưu Tiệp thừa cơ hội báo cừu. Lại vừa rồi đây, người thấy Trung hiếu vương dùng kiệu bát bửu cưới Lưu Yến Ngọc nên có ý giận, người cho Trung hiếu vương là kẻ bạc tình, lại phản sư, cho nên mới tự ý tâu xin tha tội cho Lưu Tiệp mà không hỏi ý kiến người. Cũng vì lẽ ấy, người không chịu ra mặt vội.
Thiếu Hoa nghe nói, lấy làm lo lắng:
- Tuy tôi đi cưới Lưu Yến Ngọc, nhưng bấy lâu nay tôi chỉ phụng thờ có một bức tranh của Mạnh Tiểu thơ, sớm khuya bầu bạn trong phòng, thế sao nhạc mẫu không giải tỏ cho nàng biết để nàng bớt sự giận hờn.
Tô Đại nương nói:
- Hàn Phu nhơn cũng có nói giúp cho ngài điều ấy, nhưng Mạnh Tiểu thơ muốn nán lại làm Thừa tướng phục vụ cho triều đình ít năm nữa để đáp đền công ơn của Thánh thượng . Tiểu thơ còn nói: nếu người cải trang ngay bây giờ, làm gì cũng phạm vào bốn điều đại tội, khó mà bảo toàn tánh mạng.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa lại hỏi:
- Nàng bảo bốn điều đại tội ấy là điều chi vậy?
Tô Đại nương đáp:
- Tôi nghe nàng bảo bốn điều đại tội ấy , một là khi quân, vọng thượng, hai là hí vũ đại thần, ba là biếm loạn âm dương và bốn là ngộ nhơn hôn sự. Trong bốn tội ấy, tội nào cũng đều là tội tử cả.
Vợ chồng Hoàng Phủ Kính nói:
- Quả thật bốn điều đại tội ấy đáng lo ngại lắm, nhưng nếu để kéo dài thời gian trong ba năm nữa, lại tránh khỏi đặng sao? Chi bằng bây giờ ta tâu xin thú thật cùng Thánh thượng , nhờ người ân xá thì hay hơn .
Lúc ấy con Thúy Liễu còn thuật lại việc Địch Xuân Yến qua bên Lương phủ nhận thấy Lương Phu nhơn lại là Tô Yến Tuyết, hắn nói hết đầu đuôi cho mọi người nghe.
Tô Đại nương nói:
- Đó chỉ là sự nhận xét của Địch Xuân Yến thôi, chứ đã chắc gì là tiện nữ đâu.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa nói:
- Chính tôi cũng không dám tin việc ấy. Nhưng hiện nay Mạnh Tiểu thơ còn đang bận ở trường thi, vậy để tôi sang nói với nhạc phụ tôi, sáng mai hãy cùng với cha con tôi vào triều dể tâu xin Thánh thượng ân xá cho chúng tôi được hoàn hôn thì hay hơn hết.
Tô Đại nương nói:
- Không nên đâu! Xin ngài chớ vội nóng , hãy đợi đến khi Mạnh Tiểu thơ chấm trường về, ta sẽ thương lượng cùng tiểu thơ xem ý kiến của người định đoạt như thế nào rồi mới tiến hành mới phải.
Thiếu Hoa nói:
- Tôi chỉ sợ không thể nào thương lượng với nàng được, vì nàng đã có lòng hận tôi trong việc cưới Lưu Yến Ngọc, thì chắc nàng không bằng lòng hội ý với tôi đâu. Nay thừa lúc tiểu thơ vắng mặt, ta tâu xin có lẽ hay hơn.
Hoàng Phủ Kính nói:
- Con bàn hữu lý lắm, vậy con hãy mau mau tỏ cho Mạnh Thượng thơ biết để sáng nay người ra sức cùng chúng ta dâng biểu tâu xin cho nàng được cải trang.
Thiếu Hoa vâng lời, lên ngựa thẳng qua Mạnh phủ. Đến nơi, Mạnh Gia Linh ra tiếp rước chàng vào.
Thiếu Hoa nói:
- Tiện tế vâng mạng Thánh thượng và song thân kết duyên cùng họ Lưu, chẳng dè lịnh viên lại sanh lòng óan hận, mà bấy lâu nay nhạc phụ và nhạc mẫu không cho tiện tế hay, để mãi đến nay tiện tế mới rõ.
Vợ chồng Mạnh Sĩ Nguyên nghe qua, biết là Tô Đại nương đã lậu chuyện rồi, mới nói:
- Thiệt chẳng phải chúng ta muốn giấu giếm hiền tế đâu, chỉ vì tiện nữ căn dặn quá lời nên không dám hở môi.
Thiếu Hoa nói:
- Tiện tế định sáng mai dâng biểu lên tâu cùng Thánh thượng để xin người rộng lòng cho phép lịnh viên được cải trang làm lễ hoàn hôn cùng tiện tế. Vì vậy tiện tế qua đây thưa cùng nhạc phụ và nhạc mẫu , chẳng biết có nên chăng?
Mạnh Sĩ Nguyên nói:
- Điều ấy hiền tế chớ nên vội vàng, không nên đâu. Ta thấy bây giờ mà dâng biểu lên, vua sẽ ghép vào tội khi quân, khó mà thoát khỏi.
Thiếu Hoa nói:
- Vẫn biết vậy, nhưng chỉ vì lịnh viên muốn cứu cả nhà tiện tế , nên bất đắc dĩ phải hành động như vậy, chứ không phải cố ý diễu lộng tài học. Hơn nữa, từ khi lịnh viên ra làm quan đến giờ lập rất nhiều công trạng chớ không hề phạm một lỗi nhỏ. Thế thì nay nhạc phụ hãy cùng thân phụ và tiện tế cố sức tâu xin, chắc cũng không đến nỗi nào.
Mạnh Sĩ Nguyên suy nghĩ hồi lâu , rồi lên tiếng khen:
- Hiền tế luận lẽ rất phải, vậy thôi để mai đây chúng ta cùng nhau bảo tấu, rồi đợi đến lúc tiện nữ chấm trường về sẽ bảo nó cải trang. Chừng ấy dù muốn dù không, nó cũng không từ chối được nữa.
Hàn Phu nhơn lại ngăn cản:
- Theo ý tôi thì không nên đâu. Hãy để tiện nữ chấm trường về đã, rồi ta sẽ thương nghị cho thỏa mãn, để khỏi có việc xích mích về sau.
Thiếu Hoa nói:
- Lịnh viên đã giận tiện tế về việc dùng kiệu bát bửu đi rước Lưu Yến Ngọc thì làm thế nào thương nghị với lịnh viện được? Chi bằng thừa lúc lịnh viên vắng mặt, chúng ta tâu bày thì hay hơn.
Mạnh Sĩ Nguyên cũng nóng lòng muốn con gái mình cải trang để cùng nhau đoàn viên một nhà, nên bằng lòng ngay.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa mừng rỡ, cáo từ lên ngựa về phủ.

TOP

Chương 62

Trung hiếu vương dâng biểu xin nhìn vợ
Lương Thừa tướng binh rể chống đồng liêu



Khi Hoàng Phủ Thiếu Hoa về đến phủ thì tức tốc thảo ngay tờ biểu rồi đem trình cho Hoàng Phủ Kính . Hoàng Phủ Kính xem xong, gật đầu khen :
- Được đấy !
Thiếu Hoa vội đem cất vào tủ để sáng ngày sẽ vào triều dâng tâu lên Thánh thượng.
Sáng hôm sau, trời mới rựng sáng, đã thấy cha con Hoàng Phủ Kính khăn áo chỉnh tề, qua mời Mạnh Sĩ Nguyên cùng đi vào triều.
Hoàng Phủ Kính nói :
- Lúc cha con tôi dâng biểu lên, nếu Thánh thượng nổi giận, xin thân ông hãy cố sức tâu giúp mới được.
Mạnh Sĩ Nguyên nói :
- Thánh thượng vốn tánh nhân từ, tôi tin chắc người sẽ rộng lòng dung thứ chớ không sao đâu.
Hoàng Phủ Kính nghe nói an lòng, cùng với con mình và cha con Mạnh Sĩ Nguyên cùng lên ngựa đến triều.
Khi đến nơi, Thiên tử đã ngự triều rồi. Các quan văn võ đều đủ mặt, chỉ còn thiếu một mình tả Thừa tướng là Lương Giám chưa đến thôi.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa quỳ trước bệ rồng, tâu :
- Muôn tâu bệ hạ, hạ thần là Hoàng Phủ Thiếu Hoa có một việc muốn tâu xin, ngửa trông Thánh thượng mở lượng hải hà rộng xét cho.
Vua Thành Tôn mỉm cười phán :
- Có việc gì khanh cứ việc tâu bày thẳng ra, chớ rào đón làm gì.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa trịnh trọng tâu :
- tâu bệ hạ, nguyên quan Hữu Thừa tướng Lệ Quân Ngọc tại triều dây chính là Mạnh Lệ Quân, vợ chánh thất của hạ thần đấy. Chỉ vì người thủ tiết thờ chồng và muốn góp phần đắc lực cho sơn hà xã tắc, nên mới cả gan cải dạng nam trang như vậy. Vậy mong ơn Thánh thượng giáng chỉ cho nàng cải trang hoàn hôn cùng hạ thần, thì ơn ấy hạ thần nguyện tạc dạ ghi xương.
Vua Thành Tôn nghe tâu, ngạc nhiên nói :
- Khanh tỉnh hay mê mà tâu bày lạ lùng lắm vậy ? Lệ Quân Ngọc làm quan tại triều đã bấy lâu, lẽ nào lại là nữ lưu được ?
Hoàng Phủ Thiếu Hoa tâu tiếp :
- Khi nàng Mạnh lệ Quân thủ tiết ra đi có họa một bức chân dungđể lại, nhạc phụ của hạ thần đã đem giao bức họa ấy cho hạ thần rồi. Vì vậy hạ thần nhận thấy người trong bức tranh giống Lệ Thừa tướng như khuôn đúc, nhưng vì tình sư đệ, hạ thần không dám hở môi, nhưng ngày nay Lệ Thừa tướng đã cùng gia quyến tương nhận rồi, vậy cúi xin Thánh thượng ra ơn cho nàng được cải trang.
Vua Thành Tôn bấm trán nghĩ thầm :
« Thiếu Hoa tâu phải lắm rồi, có lẽ đâu nam tử lại có nhan sắc đẹp đẽ đến thế. Hèn gì bấy lâu nay người dốc một lòng trợ giúp cho nhà Hoàng Phủ. Quả nhiên là một trang kỳ nữ trên đời hiếm có. Đã hữu tài lại hữu hình, ước gì ta được nàng làm cung phi thì thỏa thích biết bao ».
Nghĩ đoạn, vua phán hỏi Thiếu Hoa :
- Lệ Thừa tướng đã cùng với cha mẹ tương nhận lúc nào vậy ?
Thiếu Hoa vội quỳ xuống thuật rõ đầu đuôi, chàng kể rõ việc Lệ Minh Đường đến chuẩn mạch hốt thuốc, rồi đến việc Hàn Phu nhơn giả mê sảng níu áo nàng mới tương nhận.
Mạnh Sĩ Nguyên cũng bước ra quỳ tâu giúp với Thiếu Hoa.
Vua Thành Tôn lại nghĩ thầm :
« Mạnh Lệ Quân quả là người con gái hữu tình và tài năng, trong hàng nam giới cũng ít người sánh kịp. Nếu nay ta cho cải trang thì Thiếu Hoa lại tốt phước hơn ta rồi. Chi bằng bây giờ ta giả vờ nổi giận để bác bỏ việc này là hơn. Đợi đến khi nàng chấm trường về, ta sẽ tính sau ».
Nghĩ đoạn, vua Thành Tôn lật tờ biểu ra xem lại từ đầu đến cuối rồi nghiêm sắc mặt, phán :
- Khanh lầm rồi đấy ! Nếu Lệ Quân Ngọc mà là nữ lưu thì phải phạm vào bốn điều đại tội. Một là khi quân vọng thượng, hai là hí vũ đại thần, ba là biếm loạn âm dương, bốn là ngộ nhơn hôn sự. Cả bốn tội ấy đều đáng xử tử và tru lục toàn gia. Khanh còn lạ lùng gì pháp luật triều đình mà dám cả gan đứng ra tâu xin cải trang hoàn hôn ?
Hoàng Phủ Thiếu Hoa nghe phán, mồ hôi toát ra ướt cả áo, vội quỳ xuống thềm tâu :
- Trước đây bệ hạ đã ban chiếu khắp nơi để tìm Mạnh Lệ Quân, ngày nay đã có Mạnh lệ Quân rồi, xin bệ hạ mở lượng biển trời ân xá cho. Vả lại toàn gia hạ thần thọ trọng ơn của Mạnh lệ Quân nên nay nếu bệ hạ quyết trị tội thì hạ thần xin tình nguyện chịu thế cho người.
Vua Thành Tôn nghiến răng rít to lên :
- Thế thì khanh chỉ vì một người đàn bà mà xem thường quốc pháp ư ?
Hoàng Phủ Kính thấy vua nổi giận, liền bước ra vập đầu tâu :
- Muôn tâu bệ hạ, tiện nhi là Hoàng Phủ Thiếu Hoa xưa nay vốn tính tình cang trực nên tuy đã cưới Lưu Yến Ngọc mà vẫn không dám đồng sàng, chỉ phát thệ khi nào tìm đặng Mạnh Lệ Quân về mới cùng chung chăn chiếu. Nếu nay bệ hạ không đặc cách ân xá, thì than ôi, với tuổi già nua này phải giam hãm trong cảnh thê lương buồn thảm, đau đớn biết dường nào ! Cúi mong bệ hạ nghĩ đến, thương tình cho.
Mạnh Gia Linh cũng bước ra quỳ tâu :
- Tâu bệ hạ , ngưỡng trông bệ hạ xét thương lấy tấm thân của thân phụ hạ thân năm nay tuổi đã già mà chỉ có võn vẹn một trai một gái. Nếu nay em gái của hạ thần phạm nhầm chánh pháp, thì tất nhiên thân mẫu của hạ thần mang sầu thảm mạng vong, và như vậy hạ thần cũng đau xót không thể nào sống được. Xin bệ hạ rộng tình ân xá cho cả nhà hạ thần.
Mạnh Sĩ Nguyên lại lướt tới sát bệ, vập đầu tâu tiếp :
- Muôn tâu bệ hạ, nay bệ hạ nêu lên bốn điều đại tội ấy tuy là đúng theo phép nước, nhưng xét cho cùng hoàn cảnh ấy thẫt đáng thương. Nếu bảo rằng « khi quân vọng thượng » thì tội cho con gái hạ thần lắm, vì nó muốn cứu chồng nên cực chẳng đã mới cải trang đặng cầu chút công danh, chớ thật ra có bao giờ dám diễu lộng tài học.Còn bảo « hí vũ đại thần » thì xét cho kỹ lâu nay con gái hạ thần ra làm quan vẫn một mực khiêm cung, không hề có điều chi thất xảo. Còn bảo «biếm loạn âm dương » thì ai ai cũng thấy con gái của hạ thần chưa hề phạm mảy may tội lỗi. Còn vấn đề «ngộ nhơn hôn sự» thì bởi Lương Thừa tướng lập huê hầu rồi kêu đến mà gả con gái cho, chứ đâu phải con gái hạ thần đến cầu hôn. Xin bệ hạ minh xét, đoái thương cho thân bồ liễu chỉ vì chữ trung, chữ hiếu, chữ tình gánh nặng cả đôi vai nên mới ngộ biến tùng quyền như vậy.
Vua Thành Tôn dịu giọng, phán :
- Hãy thôi đi ! Các khanh đừng tâu xin nhiều lời, để đợi khi Lệ Thừa tướng về rồi, trẫm sẽ dịnh liệu.
Phán đứt lời, vua tuyên bố bãi triều, di giá hồi cung.
Vua Thành Tôn muốn không cho Trưởng Hoa Hoàng hậu biết việc Mạnh Lệ Quân giả trai, nên khi về cung truyền nội giám phải giấu kín, chẳng cho hở môi, rồi gọi tên nội giám tâm phúc là Huyền Xương sai đến Vương phủ của Hoaàng Phủ Kính để lấy bức chân dung của Mạnh Lệ Quân đem về.
Lúc ấy, cha con Hoàng Phủ Kính đang họp nhau bàn luận, định sáng ngày cùng cha con Mạnh Sĩ Nguyên vào triều hết sức tâu xin một lần nữa, xảy thấy gia tướng chạy vào báo :
- Có Huyền Xương đến !
Hoàng Phủ Thiếu Hoa vội vã bước ra nghinh tiếp.
Huyền Xương nói :
- Tôi phụng mạng Thánh thượng đến đây lấy bức tranh của Mạnh Lệ Quân.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa không dám chần chờ, vội vàng chạy vào lấy bức tranh đem trao cho Huyền Xương. Huyền Xương tiếp lấy rồi cáo từ lui gót, đi thẳng về cung trao cho vua Thành Tôn.
Vua Thành Tôn treo lên, lặng lẽ ngồi ngắm xem hồi lâu, bỗng vua thất kinh nghĩ thầm :
« Quả nhiên nét bút tinh thần, dung mạo giống Lệ Thừa tướng như khuôn đúc. Nếu người cải trang thì mất đi một vị hiền thần uổng biết bao ! Bằng không cho cải trang thì sợ Hoàng Phủ Thiếu Hoa cùng Mạnh Sĩ Nguyên xin cởi giày ra khám nghiệm, chừng ấy khó mà từ chối được. Thôi, để sáng mai đây Lệ Thừa tướng về, xem người nói thế nào cho biết, rồi trong lúc ấy ta sẽ tùy cơ mà xử sự mới xong ».
Nghĩ đoạn, vua Thành Tôn sai huyền Xương đem bức tranh Mạnh Lệ Quân trao trả lại cho Thiếu Hoa và dặn không được tiết lộ.
Thời bây giờ, hai vị Thừa tướng tại triều là Lương Giám và Lệ Minh Đường có rất nhiều môn sanh, nên khi Hoàng Phủ Thiếu Hoa tâu nói Lệ Thừa tướng tức là Mạnh Lệ Quân cải trang, thì trong đám môn sanh đều bất bình, cho rằng Thiếu Hoa thấy ân sư mình trẻ tuổi lại đẹp trai nên đặt chuyện nói bậy. Vì vậy, khi bãi chầu, có vài người thẳng đến tướng phủ mách cho Lương Giám biết.
Lương Giám giận quá, nghĩ thầm :
-«Nay cha con Hoàng Phủ đều được phong vương, còn con gái thì làm chánh cung Hoàng hậu, nên ỷ thế cậy thần, muốn đặt chuyện nói ai thế nào cũng được, nghĩ thiệt căm hận thay »
Lương Giám cười gằn, nói với mấy vị môn sanh :
- Vì năm nay lão phu đã già rồi, nên chúng mới khinh thường như vậy. Tuy thế, quý vị cứ an tâm, để mai đây đến triều sẽ biết tay ta.
Các vị môn sanh đồng nói :
- Dầu sao ân sư cũng đem hết uy quyền của ân sư ra đối phó lại, kẻo người ta xem thường quốc pháp, tức lắm.
Lương Giám nói :
- Mai đây lão phu và tiện tế cùng vào bệ kiến một lượt, xem vua xử trí lẽ nào cho biết.
Mấy vị môn sanh gật đầu cho là phải, rồi cáo từ lui về, Lương Giám liền lui vào trong, thuật chuyện lại cho Cảnh Phu nhơn nghe.
Cảnh Phu nhơn giựt mình nói :
- Việc này tôi cũng lấy làm nghi lắm ! Không biết chừng rể ta là con gái cũng nên. Phu quân hãy nghĩ xem, hai vợ chồng nó đang độ thanh niên mà sao ăn ở nhau mấy năm trời rất tương đắc như thế lại không có con cái chi hết là lý gì? Phu quân chớ nên vội nóng giận, hãy để xem xét lại cho lỹ lưỡng đã.
Lương Giám lại cười gằn :
- Phu nhơn mà cũng nói vậy, lựa là ai ! Nếu là hai gái kết thân nhau, sao không có điều chi oán than cả ? Nhưng điều ấy nếu muốn rõ cũng không khó, nghĩa là phu nhơn cứ gọi con gái mình đến hỏi thẳng nó thì biết ngay.
Cảnh Phu nhơn khen phải, rồi sai nữ tỳ đi gọi Tố Hoa đến.
Con nữ tỳ đến phòng thuật lại đầu đuôi cho Tố Hoa nghe. Tố Hoa thất kinh nghĩ thầm :
« Sao Hoàng Phủ Thiếu Hoa lại cạn nghĩ thế ? Đáng lẽ ra phải thương nghị cùng tiểu thơ trước đã mới phải, chớ sao lại tự tiện dâng biểu tâu xin như vậy? Bây giờ còn báo hại ta biết ăn nói làm sao đây ?
Rồi nàng lại nghĩ :
« Thôi, chẳng thà ta dấu nghĩa phụ và nghĩa mẫu, chớ không nên để cho Mạnh Tiểu thơ phải mất thể diện » ;
Nghĩ rồi, Tố Hoa ung dung bước lên nhà trên, yết kiến vợ chồng Lương Giám .
Lương Giám nhìn Tố Hoa, ân cần nói :
- Ta có một việc muốn hỏi con, và ta muốn con thật trình bày tỏ, chớ nên dấu giếm
Nói rồi, thuật hết chuyện Hoàng Phủ Thiếu Hoa dâng biểu tâu xin việc Mạnh Lệ Quân cho Tố Hoa nghe, và hỏi :
- Thế thì chồng của con là trai hay là gái vậy ?
Tố Hoa không đáp, mà hỏi vặn lại Lương Giám :
- Vậy chớ khi trước nghĩa phụ tuyển lựa Trạng Nguyên thì chàng là trai hay gái ?
Lương Giám nói :
- Khai khoa tuyển sĩ thì bao giờ cũng tuyển lựa bậc tu mi, chớ ai lại lựa làm gì kẻ quần thao nhi nữ.
Tố Hoa nói :
- Thế thì con trai nên nghĩa phụ mới kén rể, chớ sao nay nghĩa phụ lại hỏi có vẻ chế giểu con như vậy?
Lương Giám gật gật đầu rồi quay qua nói với Cảnh Phu nhơn:
- Thế nào? Phu nhơn còn nói gì nữa thôi?
Cảnh Phu nhơn không biết nói gì hơn nữa, đành ngồi im lặng
Lương Giám nói:
- Chỉ vỉ cái tánh hiền tế ta quá khiêm cung, thậm chí đối với môn sanh mình cũng gọi là niên huynh, nên chúng mới khinh thường đến thế. Nếu không, làm sao Trung Hiếu vương lại dám chế giễu một quan đại thần giữa triều đình? Nhưng mà dầu sao cha con Hoàng Phủ Kính tuy được phong vương tước cũng không thể nào sánh kịp ta và rể ta, để mai đây rể ta chấm trường về, ta sẽ có cách đối phó với nhà Hoàng Phủ, phải làm sao cho người ta thấy rõ cái oai quyền của bậc Thừa tướng này mới nghe.
Suốt đêm ấy, Lương Giám không sao ngủ được cứ thao thức mãi, trông cho mau sáng để vào chầu, rửa cho được cái nhục kia .
Nhắc lại quan chủ khảo lệ Minh Đường vào chấm thi từ hôm mùng sáu. Trong lúc chấm thi, nàng không khỏi nao nao nghĩ thầm:
“ Nay thân mẫu ta đã khỏi bịnh, thế nào cũng tỏ sự tình cho Tô Đại nương biết, mà Tô Đại nương đã biết, tất nhiên Thiếu Hoa cũng hay. Vả chăng, tuy tâm tánh chàng thuần hậu nhưng lại không suy sâu nghĩ kỹ, cho nên trước kia chàng tâu xin cho Lưu Tiệp tuyệt nhiên không một lời thương nghị với ta. Nếu nay chàng hay được, có thể thừa dịp ta vắng mặt mà vào tâu xin với triều đình, làm mất cả thể diện của ta, cả đến triều đình và Lương Thừa tướng cũng bị xấu hổ không ít. Quả là một việc đáng lo ngại, ta phải chuẩn bị đối phó trước mới xong”.
Nghĩ đến đây, Lệ Minh Đường ,ngồi một mình, cau mày lẩm bẩm:
“ Nếu có xảy ra việc không may, thà ta cho chàng phải chịu nhục, chứ không thể nào để cho mất thể diện. Có làm như vậy, mới cho chàng một bài học hay về sau”.
Khi đã lập tâm sẵn, Lệ Minh Đường yên trí chấm thi, không còn lộ vẻ lo âu như trước nữa.
Đến ngày hai mươi sáu yết bảng đề danh, người ta thấy Dư Tán đỗ Hội nguyên, Thôi Phàn Phụng trúng tuyển vào hàng thứ ba, còn Cừu Huệ Lâm thứ chín. Các quan tân khoa lũ lượt kéo dến lạy mừng quan chánh chủ khảo rất đông.
Đêm hôm ấy, tại Vương phủ, Thiếu Hoa cũng không tài nào ngũ được, chàng thao thức mãi, mới vừa canh tư đã trở dậy, sai người cầm thiệp sang mời cha con Mạnh Sĩ Nguyên để hiệp nhau sửa soạn vào triều.
Hôm ấy, vua Thành Tôn lâm triều có mang theo tờ biểu của Thiếu Hoa tâu hôm qua sẵn trong tay áo, cố ý thử xem cái tài ứng biến của Lệ Minh Đường ra sao cho biết.
Sau khi vua an vị, Thiếu Hoa đã vội vàng tiến ra giữa sân rồng, quỳ tâu:
- Muôn tâu bệ hạ, việc chấm trường thi hôm nay đã xong. Lệ Thừa tướng sắp sửa vào triều, xin bệ hạ tha tội, cho phép người cải trang.
Vua Thành Tôn thấy cử chỉ nôn nóng của Thiếu Hoa, che miệng cười thầm rồi phán:
- Khanh hãy bình tĩnh, để rồi đây trẫm sẽ phân xử cho.
Lúc ấy Lương Giám vừa mới đến, trông thấy Thiếu Hoa còn quỳ giữa triều, lão hiểu ngay, nhưng giả vờ không hay biết việc gì hết, cứ lo bái yết xong rồi đứng tràng sang một bên với vẻ mặt điềm nhiên.
Bỗng có Ngọ Môn quan vào phi báo:
- Lệ Thừa tướng cùng các khảo quan đã về, hiện còn đứng ngoài Ngọ môn chờ lịnh.
Vua Thành Tôn nghe nói, truyền chỉ cho vào. Lệ Minh Đường cùng với phó khảo quan là Âu Dương Tán song song đi vào triều kiến tung hô, rồi lần lượt các khảo quan nhỏ vào bái yết.
Vua Thành Tôn đứng dậy, nghiêm giọng phán:
- Chư khanh đã hết lòng vì nước cầu hiền, vậy nay trẫm ban cho mỗi người đều được thăng gia lên một cấp.
Các khảo quan đều đồng lạy tạ. Sau đó, Lệ Minh Đường đem mười quyển văn khá nhất dâng lên, vuaThành Tôn truyền nội giám đem cất vào cung, đoạn cho phép Lệ Minh Đường ngồi sang một bên, phán bảo:
- Trong lúc tiên sanh đi chấm trường vắng mặt, trẫm có tiếp được một tờ biểu chương, nhưng không biết phán đoán cách nào cho đúng, thành thử phải đợi khanh về đây đặng xem xét mà liệu định.
Nói dứt lời, vua lấy tờ biểu trong tay áo ra trao cho Lệ Minh Đường.
Lệ Minh Đường nghe nói có tờ biểu, đã đoán chắc là tờ biểu của Thiếu Hoa rồi, nên đứng dậy tiếp lấy mở ra xem, lòng tức giận bồi hồi. Nàng căm hận thay cho Thiếu Hoa đã hiểu rõ chơn tình mà lại không chịu thương nghị để tìm cách cải trang, lại tự tiện dâng biểu, làm cho mình mất thể diện.
Càng suy nghĩ, lửa giận càng bừng lên, Lệ Minh Đường nghiến răng bước ra quỳ tâu:
- Nguyên ngày mùng hai vừa rồi, quan Học sĩ Mạnh Gia Linh có đến thỉnh hạ thần đến chữa bịnh cho thân mẫu người . Hạ thần đến chẩn mạch, biết rõ phu nhơn bị chứng uất kiết, lại lo nghĩ nhiều nên lâm trọng bịnh. Hạ thần liền biên cho hai toa thuốc, dặn uống trong hai đêm, rồi qua ngày mùng năm hạ thần đến xem mạch lại, chẳng dè Hàn Phu nhơn bị mê sảng níu áo hạ thần gọi là con gái rồi nhào lăn xuống đất bất tỉnh nhơn sự, khiến cả nhà thất kinh xúm lại kêu gọi mãi vẫn không tỉnh dậy. Hạ thần thấy vậy, biết ngay vì Hàn Phu nhơn quá nhớ thương con gái mình nên lâm bịnh, lại đoán chắc con gái của phu nhơn gương mặt có phần giống hạ thần, nên trong cơn mê sảng người nhận lầm chăng! Vả chăng, đã ra làm thuốc, tất nhiên phải có lòng cắt thịt cứu người, nên bất đắc dĩ hạ thần phải đứng ra tạm nhận cho phu nhơn hồi tỉnh. Ngờ đâu cả nhà họ Mạnh lại nhận lầm rằng hạ thần là con gái, nếu hạ thần tranh biện thì có hại đến tánh mạng của Hàn Phu nhơn, nên hạ thần đành phải nhẫn nhịn. Muôn tâu bệ hạ! Hạ thần là kẻ đã liên trúng tam nguyên, vào tòa Hàn lâm, rồi thăng đến chức Thừa tướng. Nếu hạ thần là con gái thì trải qua bước đường công danh làm sao che mắt được phủ huyện cùng các khảo quan cho được? Huống chi nay hạ thần đã kết duyên cùng tiểu thơ con Lương Thừa tứơng, nếu hạ thần là con gái thì làm sao tránh khỏi những lời oán trách của tiểu thơ. Việc này, chỉ tại hạ thần tuổi còn trẻ mà được làm quan to, lại có tánh ngay thẳng , không thiên vị ai, nên trong triều đình
có người ganh ghét. Nay Hoàng Phủ Thiếu Hoa cậy mình là Vương tước, lại có thế lực, nên không cần xét thiệt hư, dám thừa lúc hạ thần vắng mặt, dâng biểu tâu lên những điều vô cùng phi lý, thật không con xem thể thống của hạ thần ra gì hết!
Nói rồi sắc mặt hầm hầm, Lệ Minh Đường cầm tờ biểu để trên long án, đoạn quay qua nói với Thiếu Hoa:
- Quốc cựu cậy mình là quốc thích, dám cả gan thừa lúc tôi váng mặt dâng biểu sàm tấu thì tránh sao cho khỏi tội dối vua, khinh thầy?
Hoàng Phủ Thiếu Hoa thấy Lệ Minh Đường giận quá sức nên đứng suy nghĩ thiệt hơn, chàng kinh hãi vì không biết chắc giả chơn, phần ngại nghĩa thầy trò, phần sợ phạ phải tội, nên cứ đứng cúi mặt làm thinh, không dám tranh biện nữa lời.
Hoàng Phủ Kính thấy vậy, mới bước ra quỳ tâu:
- Muôn tâu bệ hạ! Chỉ vì việc này do Mạnh Thượng thơ tố trần, chứ không phải cha con hạ thần dám sàm tấu, xin bệ hạ hãy phán hỏi Mạnh Thượng thơ xem có quả thật vậy không?
Lương Giám thấy Hoàng Phủ Kính binh con, muốn tìm lời tranh biện, nên giận lắm, bước ra tâu:
- Muôn tâu bệ hạ, nếu rể của hạ thần là nữ lưu, chẳng lẽ con gái của hạ thần lại không biết được sao? Nay Trung Hiếu vương đã biết tự hối, không dám đứng ra tranh biện nữa, còn Võ hiếu vương lại cố ý cải lại. Như thế đủ biết việc này do Võ hiếu vương xúi con làm bậy. Vả chăng
dù rể của hạ thần có bất tài đến đâu cũng đứng đầu cả trăm quan. Ngày nay đột nhiên bị người ta bôi xấu, nếu bệ hạ không nghiêm trị
thì còn gì là quốc pháp.
Hoàng Phủ Kính thất kinh, tâu:
- Việc này do Mạnh Thượng thơ nói, sao Thừa tướng lại đổ tội cho cha con hạ thần? Xin bệ hạ phán hỏi Mạnh Sĩ Nguyên để rõ hư thiệt, chứ cha con hạ thần không bao giờ dám khi quân mạo tấu.
Vua Thành Tôn vốn có lòng tham luyến Mạnh lệ Quân nên đã chủ ý thiên vị rồi, nay nghe tâu vậy, liền nhìn đám quần thần lớn tiếng hỏi:
- Mạnh Tiên sanh đâu rồi?
Lúc nãy giờ, Mạnh Sĩ Nguyên thấy Lệ Minh Đường cố ý trở mặt, trong lòng đã sợ sệt, lại nghe Lương Giám buộc tội nữa lại khiếp đảm hơn, nên khi nghe vua gằn giọng hỏi đến tên mình thì khúm núm bước ra quỳ tâu:
- Muôn tâu bệ hạ , hạ thần xin phục mạng đây!
Vua Thành Tôn nghiêm sắc mặt hỏi:
- Khanh đã nói gì với cha con Trung hiếu vương, để cho triều đình hôm nay phải náo động thế này?

TOP

Chương 63

Bị trách mắng, Thiếu Hoa buồn rủn chí
Sợ chồng buồn, Yến Ngọc tạ ân nhân



Trước thái độ gay gắt của vua Thành Tôn, Mạnh Sĩ Nguyên không dám ứng đáp vội, chỉ đứng im bấm trán nghĩ thầm
“Đã đến nước này, nếu ta không liệu lời tránh trở thì thế nào cũng vương trọng tội”
Nghĩ đoạn, lão quỳ mọp xuống tâu:
- Muôn tâu bệ hạ. Cũng bởi hôm mùng năm, Lệ Thừa tướng đến thăm bịnh cho vợ của hạ thần rồi thấy bịnh nhân mê sảng nên mới tự xưng ra như vậy. Đó là tại Thừa tướng tự xưng là con gái hạ thần, nên sau đó hạ thần mới tỏ thật cho cha con Trung Hiếu vương biết, chớ hạ thần không dám bịa đặt, mong thánh thượng xét cho.
Vua Thành Tôn lại hỏi vặn:
- Thế thì khanh có dám chắc rằng Lệ Thừa tướng là con gái của khanh không? Nếu quả thật, khanh cứ việc nói thẳng ra, việc gì mà phải e ngại.
Mạnh Sĩ Nguyên bối rối thưa:
- Muôn tâu bệ hạ, lẽ thường không có mối tình nào mật thiết cho bằng tình cha con, song khi con gái lớn lên thì phải ở riêng phòng, lại ít ra ngoài , nên làm cha hay làm anh cũng đều ít trông thấy mặt. Hơn nữa, con gái của hạ thần trốn đi từ năm mười sáu tuổi, đến nay cách đã bốn năm dài, mà hạ thần thì già nua, con mắt trông không rõ lắm, nên dầu có thấy cũng khó mà phân biệt chơn giả.
Vua Thành Tôn lắc dầu, phán:
- Khanh thật lôi thôi quá. Việc ấy đã không dám quả quyết được, sao lại dám đi nói với người khác? Lệ Thừa tướng đã muốn cứu sống tánh mạng vợ khanh nên ép lòng tạm nhận là con gái, đáng lẽ khanh phải thông cảm và biết ơn mới phải, có đâu lại vô tình làm mất thể diện người ta đến thế?
Nói đến đây, vua Thành Tôn vỗ long án, hét to:
- Từ khi trẫm lên ngôi đến giờ vẫn lo chấn chỉnh triều cương cho được nghiêm túc, có lý nào hôm nay trẫm lại để cho các khanh diễu lộng đến thế sao? Các khanh cũng thừa hiểu rằng: các quan trong triều đứng hàng đầu có quan Thừa tướng, sao lại dám chỉ trích là nũ lưu? Trung Hiếu vương quả đã to gan thật! Cái tội dối vua, khinh thầy nặng biết bao! Nếu trẫm không nghĩ đến công lao hãn mã xưa kia, thì nhất định Trung Hiếu vương đã bị nghiêm phạt rồi! Vậy từ nay trở về sau, muốn làm việc gì, cần phải suy sâu nghĩ kỹ trước đã. Còn hiện nay Lệ Thừa tướng là một tay đắc lực của triều đình ta, nếu ai vô lễ, ta sẽ không dung thứ.
Dứt lời, vua quay qua bảo Lệ Minh Đường :
- Từ rày về sau khanh hãy để tâm dò xét xem kẻ nào có ý coi thường khanh, khanh hãy vào tâu cho trẫm hay, trẫm sẽ trừng trị ngay.
Lệ Minh Đường lấy làm đắc ý, vội vàng quỳ tạ ơn.
Bấy giờ, các quan trong triều ai nấy cũng bằng lòng, chỉ có cha con Hoàng Phủ Kính và Mạnh Sĩ Nguyên là hổ thẹn và buồn bực lắm, đành đứng nghẹn ngào, có miệng mà chẳng nói nên lời.
Sau đó, vua Thành Tôn tuyên bố bãi chầu.
Lệ Minh Đường về phủ, thuật chuyện lại cho Tố Hoa nghe.
Tố Hoa nói:
- Tuy tiểu thơ có tài hùng biện làm cho khỏi mất thể diện giữa triều đình, nhưng tôi e cho Hoàng Phủ Thiếu Hoa phải buồn rầu, uất ức đó.
Lệ Minh Đường nói:
- Cứ theo hành động cùa chàng thì dẫu cho uất ức đến chết cũng không đáng tiếc. Chị hãy nghĩ xem, hiện nay đã có bức tranh em trong phòng chàng rồi, vả lại lâu nay em thường nói cho chàng biết thế nào ba năm nữa đây cũng sẽ có Mạnh Lệ Quân tìm đến, còn bây giờ hãy cùng họ Lưu để mưu đường sinh lý. Em đã có hảo ý như vậy, mà chàng dốt nát không hiểu nổi. Hôm nay chàng đã biết em nhận mẹ em rồi, đáng lẽ ra phải yên trí chờ đợi mới phải, sao còn nôn nao làm gì?
Tố Hoa nói:
- Tiểu thơ phân rất chí lý, phải chi tiểu thơ không giỏi tài ứng biến thì triều đình buộc tội rồi còn chi? Quả chàng dốt nát thật.
Lệ Minh Đường nói:
- Chàng làm như thế, tưởng là thượng sách rồi, nhưng ngờ đâu chỉ chuốc nhục cho mình mà thôi. Chàng lại làm cho em từ đây không dám nhìn nhận cha mẹ, nghĩ thật đau đớn lắm thay!
Tố Hoa cũng lắc đầu thầm trách.
Hôm ấy, Mạnh Sĩ Nguyên về phủ cũng thuật lại đầu đuôi cho nội nhà nghe và nói:
- Ở giữa triều, miệng nó lem lẻm, lại có Lương Thừa tướng trợ giúp, khiến chút nữa ta không toàn mạng. Thôi, từ nay phu nhơn chớ nên nhắc đến đứa con bất hiếu ấy nữa, chúng ta cứ liều như nó chết rồi cho xong!
Mạnh Gia Linh nói:
- Chính con cũng không ngờ được em con nó trở giọng quá lanh, khiến mọi người đều khiếp phục.
Hàn Phu nhơn tức giận nói:
- Cũng vì ta hay nói, nên việc này mới tiết lậu ra. Thế thì từ nay con ta sẽ không đến với ta nữa và ta cũng không mặt mũi nào sai người đến viếng thăm. Căm hận thay cho Hoàng Phủ Thiếu Hoa, đã có vợ rồi mà còn nôn nóng, để cho mẹ con ta phải chia lìa.
Mạnh Sĩ Nguyên gằn giọng, nói:
- Tại sao phu nhơn lại còn nhắc đến đứa con bất hiếu ấy làm gì?
Hàn Phu nhơn vội bỏ vào phòng nằm im, càng nghĩ càng thêm hận trách.
Nhắc qua Hoàng Phủ Thiếu Hoa khi ở trong triều ra, lên ngựa vừa đi vừa nghĩ:
“ Thôi đúng là Lệ Thừa tướng chỉ vì muốn chữa bịnh cho nhạc mẫu ta nên mới tạm nhận, cho nên lúc nãy nhạc phụ ta mới ấp úng chối dài. Ôi! Nếu vậy thì từ này về sau, ta còn mặt mũi nào trông thấy ân sư ta nữa. Và từ đây, các quan triều thần sẽ cười chê cho ta vì thấy dung mạo của Lệ Thừa tướng quá xinh đẹp nên mới nhận là vợ. Ôi ! Nhục nhã biết dường nào”.
Càng suy nghĩ, Thiếu Hoa càng hổ thẹn, đến nổi tâm thần hoảng hốt, để con ngựa sa tiền té nhào xuống đất. Gia tướng thấy vậy thất kinh, vội xúm lại đỡ khiêng về Vương phủ.
Về đến nơi, Hoàng Phủ Kính đang thuật chuyện lại cho nội nhà nghe
Doãn Phu nhơn nói:
- Triều đình chưa cởi giày ra thì đã chắc gì giả chơn đâu! Nếu vậy thì quả nhiên Thánh thượng đã thiên vị, xử ép mình rồi!
Thiếu Hoa nói:
- Lúc nãy tại triều, Thánh thượng có hỏi nhạc phụ con, thì nhạc phụ con chối dài, không dám quả quyết, nên con tin chắc nhạc phụ con nhận lầm. Thế thì từ đây, con còn mặt mũi nào trông thấy ân sư con nữa, thở dài não nuột.
Lúc ấy, Lưu Yến Ngọc hay tin chồng buồn bực, định đến để tìm lời khuyên giải, nhưng vừa đến phòng, xảy nghe Thiếu Hoa từ trong phòng mắng vói ra:
- Căm hận thay cho Lưu Khuê Bích là đứa súc sanh, dù có thác cũng chưa đáng tội. Nếu xưa kia nó không hại ta, thì ngày nay ta đã thành thân cùng Mạnh thị rồi, có đâu phải sanh chuyện lôi thôi như vầy!
Lưu Yến Ngọc nghe vậy thất kinh, sợ chàng thấy mặt mình lại càng căm tức nên vội trở lui lên nhà trên, ngồi nói chuyện cùng Tô Đại nương.
Hồi lâu, nữ tỳ đem cơm vào Loan Phụng cung đặng mời Hoàng Phủ Thiếu Hoa ăn. Chúng thấy Thiếu Hoa nằm dài trên giường ngũ vùi, liền đánh thức dậy, thưa:
- Đã đúng bữa ăn, xin mời ngài dậy dùng cơm.
Thiếu Hoa đang cơn hổ thẹn, liền đứng phắt dậy, vung tay hất đổ cả mâm cơm rồi vật mình nằm sãi trên giường, không nói năng gì hết.
Tên thơ đồng thấy vậy, vội quét dọn rối chạy lên nói cho vợ chồng Hoàng Phủ Kính hay.
Hoàng Phủ Kính nói với Doãn Phu nhơn :
- Chỉ vì hồi mai Lệ Thừa tướng trách mắng nó, nên nó mới hổ thẹn tức tối đến thế. vậy chúng ta hãy vào đó khuyên giải kẻo nó quá ưu sầu mà lâm bệnh.
Nói rồi cùng với Doãn Phu nhơn vào Loan Phụng cung.
Tên thơ đồng vào báo cho Thiếu Hoa hay, Thiếu Hoa lật đật ngồi dậy, bước ra nghinh tiếp.
Doãn Phu nhơn bước lại ngồi gần bên chàng khuyên giải:
- Nếu Lệ Thừa tướng có phải là Mạnh Lệ Quân đi nữa, mà người đã vô tình như vậy, con cũng không nên cam tức làm chi.
Thiếu Hoa thưa:
- Xưa nay Lệ ân sư tử tế với con lắm. Việc này chắc chắn là nhạc phụ con nhận lầm rồi! Giả sử bây giờ Lệ ân sư có đánh dập con đi nữa, con cũng không dám giận thay, lựa là lời trách mắng. Nhưng con hiềm một nỗi là các quan triều thần sẽ cho con là kẻ vong ân bội sư, nên con càng nghĩ càng thêm hổ thẹn.
Hoàng Phủ Kính nói:
- Tuy con nhận lầm người nhưng đó chỉ vì quá tin lời Mạnh Thượng thơ mà ra. Hơn nữa, hồi mai ở trong triều, con đã tỏ vẻ hối hận không dám cãi lại, chứng tỏ con đã biết kính nhường sư trưởng rồi. Vậy ngày mai con hãy thân hành qua đó tạ tội cùng người, nếu người chịu tiếp con, tức người đã hết giận, không chấp trách, bằng người không ra tiếp thì cha phải cùng con qua đó xin lỗi người mới phải.
Thiếu Hoa nghe nói, mừng rỡ vâng lệnh ngay.
Hôm sau, Thiếu Hoa thân hành đến tướng phủ xin vào yết kiến đặng tạ tội ân sư, nhưng chàng đã qua lại ba bốn lấn, mà lần nào cũng không gặp mặt Lệ Minh Đường. Có lần gia tướng bảo rằng Thừa tướng đi vắng, có lần gia tướng bảo Thừa tướng mắc xem xét văn án trong nội các.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa không biết làm sao, đành phải về thưa lại cùng Hoàng Phủ Kính.
Hoàng Phủ Kính nói:
- Vậy để mai này cha sẽ cùng con đặng qua đó tạ tội mới được.
Tối hôm ấy, trời mưa như đổ, nên sáng hôm sau đường sá lầy lội, cha con Hoàng Phủ Kính lên ngựa gội ngoài mưa gió sang nhà Lệ Minh Đường cố ý để cho lấm láp đặng Lệ Minh Đường thấy vậy thương tình khỏi bắt lỗi.
Đến nơi, nữ tỳ trông thấy vội chạy vào báo với Lệ Minh Đường:
- Bẩm, có cha con Hoàng Phủ Kính đến.
Tố Hoa nói:
- Nay có lão vương gia chẳng quản nhọc nhằn thân hành đến thì tiểu thơ cũng nên ra tiếp người.
Lệ Minh Đường nói:
- Chị hãy an tâm, em có cách đối xử với người không để đến nỗi thất lễ đâu, còn bây giờ đây em chưa muốn tiếp.
Nói dứt lời, Lệ Minh Đường bảo Thủ Môn quan ra thưa lại với cha con Hoàng Phủ Kính rằng mình đi vắng.
Hoàng Phủ Kính không biết làm sao, đành phải để danh thiệp mình lại rồi lui gót.
Khi cha con Hoàng Phủ Kính về rồi, Lệ Minh Đường bèn kêu một tên gia tướng tâm phúc vào bảo:
- Mi hãy sang dinh Vương phủ dò xét, khi nào thấy Võ Hiếu vương và Trung Hiếu vương đi khỏi, thì lập tức về báo cho ta biết nhé!
Tên gia tướng vâng lịnh ra đi, hắn thấy cha con Hoàng Phủ Kính đi rồi vội vã về báo với Lệ Minh Đường ngay. Thế là Lệ Minh Đường lập tức lên kiệu thẳng đến Vương phủ.
Thủ môn quan nói :
- Bẩm Thừa tướng, hôm nay Võ hiếu vương và Trung Hiếu vương đều đi vắng cả.
Lệ Minh Đường bèn để danh thiệp mình lại rồi ra về, vào phòng cười khúc khích nói với Tố Hoa :
- Chàng đến thăm em, nay em lại đến đáp lễ, thế là trọn nghĩa trọn tình lắm rồi !
Tố Hoa cũng cười nói :
- Tiểu thơ thừa lúc người ta đi vắng mà đến thì ai mà không tức tối !
Lệ Minh Đường nói :
- Dù có gặp mặt hay không, cũng được em đến nhà thăm viếng đáp lễ rồi, còn tức tối nỗi gì ?
Tố Hoa nghe nói, lắc đầu thầm nghĩ :
« Hành động sâu sắc của Mạnh Tiểu thơ này dám chắc chẳng những bọn nữ lưu mà trang nam tử cũng ít người sánh kịp »
Cha con Hoàng Phủ Kính về nhà, nghe nói có Lệ Thừa tướng đến thăm mà không gặp, thì than thở chẳng cùng.
Thiếu Hoa lập tức lên ngựa đến tướng phủ, xin cho vào yết kiến.
Bọn nữ tỳ vào báo thì Lệ Thừa tướng cũng bảo chúng ra tin cho chàng biết ràng mình đi vắng.
Thiếu Hoa không an lòng, nên trọn ngày ấy đến thăm đôi ba hiệp mà không tài nào gặp Lệ Minh Đường được. Thậm chí chàng đi luôn năm ngày như thế, vẫn về không ?
Hoàng Phủ Kính nói :
- Lệ Thừa tướng đã có cái ơn lớn với chúng ta, nay xảy ra việc này kể cũng sốt mặt, trách sao người không căm hận cho được ? Nếu chúng ta không qua đó tạ tội được thì thể nào thiên hạ cũng cho ta là kẻ vong ơn bội nghĩa.
Thiếu Hoa thở dài than:
- Con cũng nghị như vậy, nhưng đến mãi , ân sư con vẫn không cho vào yết kiến, biết làm sao bây giờ?
Lúc ấy, Lưu Yến Ngọc thấy chàng than vắn thở dài, trông sắc diện vô cùng thảm não, bèn thỏ thẻ với chàng:
- Lệ ân sư ta tuổi còn trẻ, lại làm quan to, thế nào cũng giàu lòng tự ái, nay người đã quyết không tiếp thì khó mà cầu xin được; Tôi nghe nói người cùng phu nhơn tương đắc lắm, vậy để tôi qua yết kiến phu nhơn, rồi nhờ phu hơn nói giùm may ra người bớt giận chàng.
Thiếu Hoa nghe nói, gật đầu khen:
- Phu nhơn nghĩ kế ấy hay lắm, vậy sáng nay hãy qua đó gấp mới được. Vả chăng, phu nhơn mà qua đó, lại có một điều hay nữa, vì trước đây bên Mạnh phủ có sai người đến bái yết Lương Phu nhơn thì nghi rằng Lương Phu nhơn là Tô Yến Tuyết, mà Tô Yến Tuyết trước kia đã gặp mặt phu nhơn rồi, vậy nay nhân tiện phu nhơn qua đó nhìn mặt thử xem có phải vậy không?
Lưu Yến Ngọc vâng lời, trở về phòng nói chuyện lại cho Giang Tam Tẩu nghe.
Giang Tam Tẩu nói:
- Tiểu thơ qua đó, nếu thấy quả Lương Phu nhơn là Tô Yến Tuyết đi nữa, khi trở về vẫn nói là không phải, nghe không?
Lưu Yến Tuyết làm lạ, hỏi:
- Tại sao mụ lại bày tôi nói dối làm gì?
Giang Tam Tẩu giải thích:
- Nếu quả vậy, tất nhiên khi về Tô Yến Tuyết sẽ chiếm ngôi thứ nhất, còn tiểu thơ phải xuống ngôi tam phòng, vì dầu sao hiện nay Tô Yến Tuyết cũng đã là con một vị Thừa tướng trong triều rồi. Nhưng xét cho kỹ, Yến Tuyết chỉ là con mụ vú mà lấn lướt hơn một vị tiểu thơ thì tức lắm.
Lưu Yến Ngọc nghe nói, gật đầu khen phải.
Sáng hôm sau, Lưu Yến Ngọc điểm trang rồi dắt hai đứa nữ tỳ cùng mấy bà bộc phụ sang bên tướng phủ.
Đến nơi, nữ tỳ vào báo cho Lệ Minh Đường hay. Lệ Minh Đường bảo Tố Hoa:
- Chị hãy ra tiếp Lưu Yến Ngọc , chớ em ra đó không tiện đâu.
Tố Hoa nói:
- Trước kia tôi đã giáp mặt nàng một lần, nay chắc nàng còn nhớ mặt, thì ra tiếp kiến sao cho tiện?
Lệ Minh Đường cười nói:
- Tâm lý của đàn bà con gái, trong mười người đã có chín người mang máu ghen trong mình. Dù cho Lưu Yến Ngọc có nhận ra chị đi nữa, đời nào nàng về nói ra cho người khác biết sao?
Tố Hoa nói:
- Tiểu thơ phân rất chí lý, nhưng chàng đã cho vợ đến, thì tiểu thơ cũng nên tiếp kiến, chớ có can chi?
Lệ Minh Đường nói:
- Chị nghĩ như thế sao được! Nếu ngày nay em không làm khó khăn, tất nhiên ngày sau chàng sẽ khinh lờn. Thôi, chị cứ việc ra lấy lễ tử tế tiếp đãi đi.
Tố Hoa nói:
- Nếu như nàng quyết nài xin tiếp kiến tiểu thơ, thì tôi phải nói sao đây?
Lệ Minh Đường đáp:
- Thì chị cứ bảo em mắc xem văn án, mời nàng về để lần khác đã.
Tố Hoa y lời, bước ra ngoài, truyền mở cửa giữa rước Lưu Yến Ngọc vào. Lưu Yến Ngọc vừa bước vào trông thấy Tố Hoa, đã nhận ra nàng là Tô Yến Tuyết rồi, nhưng nàng vẫn không lộ vẻ ngạc nhiên gì cả.
- Hôm nay phu nhơn quá bộ đến chơi, nhưng tôi không kịp ra nghinh tiếp, xin phu nhơn thứ lỗi.
Lưu Yến Ngọc vội vàng quỳ xuống, thưa:
- Tôi được vào bái yết sư mẫu là hạnh phúc cho tôi lắm rồi, đâu dám thất lễ đến thế?
Nói dứt lời, Tố Hoa nắm tay Lưu Yến Ngọc, lấy theo lễ tân chủ mời ngồi, rồi truyền nữ tỳ pha trà dâng lên.
Lưu Yến Ngọc nói:
- Hôm trước phu quân tôi vì quá nghe lời Mạnh Thượng thơ nên đã xúc phạm đến ân sư. Khi việc đã dĩ lỡ ra rồi, về nhà phu quân tôi lấy làm hối hận, biết tội mình nên hiện nay ăn ngủ không yên. Vì vậy, hôm nay tôi qua đây mong chờ sư mẫu nói giúp giùm với ân sư một lời để người xá tội cho, thì ơn ấy ngàn đời tôi chẳng dám quên.
Tố Hoa nói:
- Việc ấy tôi đã nghe và hết sức khuyên can, nhưng tánh tình nam tử khó lám, nên nói không được.
Lưu Yến Ngọc nói:
- Nay tôi nhờ sư mẫu làm ơn mời ân sư ra đây để tôi được thay mặt cho phu quân tôi tạ tội.
Tố Hoa liền kêu nữ tỳ vào bảo:
- Mi hãy vào mời Thừa tướng ra đây nhé!
Nữ tỳ vâng mạng chạy vào, trông thấy Lệ Thừa tướng đang ngồi chơi với hai bà dì nương tại vườn hoa. Con nữ tỳ bước đến bẩm thì Lệ Minh Đường bảo:
- Mi hãy ra bảo rằng ta mắc bận việc văn án, xin mời Lưu Phu nhơn chịu phiền về để khi khác.
Nữ tỳ bẩm lại, Tố Hoa cười nói:
- Phu nhân tôi đang bận việc, vậy phu nhơn cứ về đi, rồi tôi sẽ nói lại giùm cho.
Lưu Yến Ngọc nói:
- Bây giờ Thừa tướng còn đang bận việc, vậy tôi xin chờ ở đây, dầu đến tối cũng cam, chứ thật tình tôi không dám về không.
Tố Hoa nói:
- Phu quân tôi còn bận nhiều việc lắm, hơi nào phu nhơn chờ đợi?
Lưu Yến Ngọc nói:
- Hện nay cả nhà tôi lấy việc này làm đau lòng xót dạ, đứng ngồi không yên, mà tôi nỡ nào bỏ về cho đành! Xin sư mẫu làm ơn cho tôi ngồi đây chờ đợi, lúc nào tôi được yết kiến ân sư, tôi mới yên lòng lui gót được.
Tố Hoa thấy Lưu Yến Ngọc cố ý nài nỉ nên động lòng thương, bèn sai nữ tỳ vào kể sự tình cho Lệ Minh Đường biết. Hai bà dì nương nghe nói, mỉm cười nói với Lệ Minh Đường:
- Ngài còn trẻ tuổi, cũng không nên cố chấp lắm!
Lệ Minh Đường mỉm cười rồi đứng dậy ung dung bước ra. Nữ tỳ thấy thế, lật đật chạy ra báo tin trước. Tố Hoa và Yến Ngọc vội vàng đứng dậy, nghinh tiếp.
Yến Ngọc trông thấy Lệ Minh Đường mặt mày tươi đẹp như hoa buổi sáng, đôi mắt sáng ngời như sao băng, dáng điệu đi đứng ung dung , yểu điệu, mình mặc lam bào, chân mang giày liễu, quả là bậc phi phàm, trong lòng thất kinh, vội quỳ mọp xuống thưa:
- Tiện thiếp là Lưu thị, kính lạy chào ân sư.
Lệ Minh Đường cúi đầu đáp lễ rồi bảo:
- Sao Phu nhơn lại thủ lễ quá vậy, tôi đâu dám nhận?
Nói dứt lời, quay qua bảo Tố Hoa:
- Hãy đỡ Lưu Phu nhơn dậy!
Tố Hoa bước tới đỡ Yến Ngọc.Yến Ngọc khép nép đứng sang một bên rồi chắp tay thưa:
- Hôm trước phu quân tôi vì quá nghe lời Mạnh Thượng thơ nên đã xúc phạm đến ân sư, nay người sai tôi qua đây tạ tội cùng ân sư, xin ân sư niệm tình tha thứ cho.

TOP

Chương 64

Vườn Thượng Uyển, Lệ Thừa tướng đề thơ
Quán Thiên hương, Vua Thành Tôn thưởng nguyệt.



Lệ Minh Đường ôn tồn nói:
- Tự xét, lâu nay tôi đối xử với Trung Hiếu vương không có gì tệ bạc, nhưng không hiểu sao Trung Hiếu vương thừa lúc tôi vắng mặt lại dâng biểu đùa cợt làm tổn hại đến thanh danh tôi như vậy. Con người của tôi vốn có tánh cang trực, gặp việc trái cứ việc nói thẳng ra chứ không hề sợ ai và cũng không thiên vị ai cả, vì vậy tôi không tích hận Trung hiếu vương làm gì đâu; Vậy khi phu nhơn về , hãy tỏ lại cho Trung Hiếu vương biết tôi không cố chấp việc ấy, xin người đừng lo ngại . Nhưng tôi khuyên từ rày về sau, muốn làm việc gì cần phải suy nghĩ cho chín chắn, chớ nên làm liều như thế nữa.
Nói dứt lời, Lệ Minh Đường quay qua bảo Tố Hoa:
- Hiền thê hãy tiếp đãi Lưu Phu nhơn cho chu đáo, tôi xin cáo lỗi đây.
Nói rồi trở gót lui vào trong. Tố Hoa mời Lưu Yến Ngọc an tọa và nói :
- Phu quân tôi tánh nóng nảy lắm, hễ có việc gì cứ nói toạc ra không biết kiêng nể ai cả, nhưng không khi nào phu quân tôi biết giận hờn ai. Vậy Phu nhơn hãy về nói lại cho Trung hiếu vương biết sang đây chơi, không hề chi đâu mà ngại.
Lưu Yến Ngọc mừng rỡ đứng dậy chắp tay cảm tạ và nói :
- Hôm nay nhân dịp đến đây, tôi muốn vào bái yết bà nghĩa mẫu của ân sư, xin sư mẫu làm ơn bẩm giùm cho.
Tố Hoa lắc đầu từ thác :
- Gia mẫu tôi hôm nay khó ở, song phu nhơn đã có lòng mên yêu như vậy thì để tôi sai tỳ nữ đi mời.
Khi nữ tỳ vào bẩm thì Tôn Phu nhơn cáo từ chẳng ra, chỉ sai hai bà dì nương của Lệ Minh Đường thay thế.
Hai bà dì nưongvâng lịnh bước ra. Lưu Yến NGọc và Tố Hoa đứng dậy chào, rồi Tố Hoa mời hai bà ngồi, đoạn truyền nữ tỳ dọn yến lên để cùng nhau vui tiệc.
Vừa bắt chén, Tố Hoa vừa nghĩ thầm :
«Người ta đã có cam đảm đến đây, lẽ nào ta chịu thua sút sao?»
Nghĩ rồi nàng nhìn Lưu Yến Ngọc, mỉm cười hỏi :
- Chẳng hay phu nhơn dã có tin mừng chưa ?
Lưu Yến Ngọc nói :
- Tuy lâu nay Trung Hiếu vương cùng tôi kết tình chồng vợ, song vẫn chưa đồng sàng. Phu quân tôi tình nguyện chừng nào gặp đặng Mạnh Tiểu thơ mới chịu thành thân cùng tôi.
Tố Hoa cười nói :
- Mạnh Tiểu thơ đã biệt tích ba bốn năm nay rồi, hơi đâu Trung hiếu vương chịu khổ tâm thủ nghĩa như thế ?
Lưu Yến Ngọc nói :
- Phu quân tôi đã quyết như thế thì lòng dạ không bao giờ thay đổi.
Rồi Yến Ngọc lại hỏi :
- Thưa sư mẫu, khi đám cưới tôi, có nghe ân sư bảo sư mẫu đã hoài thai, vậy chẳng hay tháng nào lâm sản ?
Tố Hoa không đề phòng nên khi nghe Yến Ngọc hỏi lại tưởng nàng hỏi chận mình, nên lắc đầu :
- Tôi nào có hoài thai bao giờ đâu ?
Hai bà dì nương đồng cười nói :
- Phu nhơn đã hoài thai, thế là lâu nay vẫn giấu kín, nay có Lưu Phu nhơn nói ra đây mới rõ. Nếu không, làm sao biết được ?
Tố Hoa ngồi nghĩ cảm thấy hơi thẹn, vội đáp :
- Có lẽ phu quân tôi vui miệng nói chơi đó thôi, chớ nào có thai nghén gì đâu.
Hai bà dì nương tỏ vẻ không tin, nhưng chỉ mỉm cười không nói ra, cùng nhau uống thêm vài chén rượu nữa, đoạn Lưu Yến Ngọc đứng dậy cáo từ ra về.
Về đến Vương phủ, nàng thuật chuyện lại, mọi người thảy đều mừng rở. Sau đó lại hỏi thăm Lưu Yến Ngọc về Lương Phu nhơn , nhưng Yến Ngọc lại đáp xuôi :
- Xưa kia tôi cùng Tô Yến Tuyết chẳng qua gặp gỡ trong giây phút thôi, làm thế nào nhớ rõ mặt người được. Nhưng tôi xem người này không phải là Tô Yến Tuyết.
Cả nhà nghe nói, ai ai cũng đều cho lời của Lưu Yến Ngọc là đúng. Còn Thiếu Hoa nghe nói Lệ Thừa tướng không chấp nhứt mình và Lương Phu nhơn mời sang chơi, thì trong lòng vui sướng vô cùng.
Hôm sau, Thiếu Hoa dậy sớm lắm, bảo gia tướng thắng ngựa rồi cỡi thẳng đến tướng phủ.
Đến nơi, Thủ môn quan nói :
- Lệ Thừa tướng bận vào triều chưa về.
Thiếu Hoa không nói gì cả, cứ lặng lẽ xuống ngựa vào trong quan đường ngồi chờ. Chàng ngồi mãi đến giờ tỵ vẫn không thấy tăm dạng Lệ Minh Đường. Bỗng thấy gia tướng bưng mâm rượu thịt ra dọn và bước tới vòng tay thưa :
- Lương Phu nhơn tôi sợ Vương gia quá bữa đói lòng, nên sai chúng tôi dọn tiệc mời Vương gia dùng.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa cảm thấy mình vẫn còn được trọng đãi nên mừng lắm, tỏ lời cảm ơn rồi ngồi vào bàn ăn.
Ăn xong, chàng còn đợi hồi lâu nữa mới thấy Lệ Thừa tướng về. Thiếu Hoa liền quỳ lạy thưa :
- Hôm trước vì tôi dại dột nghe lời nhạc phụ tôi, nên đã xúc phạm đến ân sư, xin ân sư tha lỗi.
Lệ Minh Đường vội vàng xuống kiệu đỡ dậy, bảo :
- Việc ấy kể cũng mất thể diện thật, đối với người khác thì tôi không chịu nhịn, còn với niên huynh thì tôi không bao giờ chấp nhứt đâu. Vậy từ nay về sau có làm điều gì nên cẩn thận, chớ nên liều như thế nữa !
Thiếu Hoa chắp tay cảm tạ, rồi Lệ Minh Đường mời vào nhà trong. Sau khi an tọa, tên Thủ môn quan bước vào bẩm :
- Thưa Trung hiếu vương đến đây từ hồi sáng sớm và ngồi chờ đợi mãi đến bây giờ đấy.
Lệ Minh Đường tắc lưỡi nói :
- Ồ tội nghiệp thật ! Thế thì hãy dọn cơm ra đây đặng ta cùng ăn với Trung hiếu vương.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa cúi đầu thưa :
- Kính mời ân sư hãy dùng bữa, vì lúc nãy sư mẫu đã dọn cho tôi ăn rồi.
Lệ Minh Đường nghe nói, nghĩ thầm
«Thế thì Tô Yến Tuyến cũng hảo tâm đấy, nàng sợ chồng đói nên thết đãi ».
Nghĩ rồi, Lệ Minh Đường gọi gia tướng pha trà mời chàng uống. Thiếu hoa khép nép ngồi hầu chuyện hồi lâu rồi cáo từ. Về đến nơi, chàng thuật lại chuyện vợ chồng Lệ Thừa tướng hết lòng hậu đãi ; cả nhà ai nấy đều vui mừng hớn hở.
Nhắc qua vua Thành Tôn, từ ngày biết được Lệ Minh Đường là gái giả trai thì vua hằng trộm dấu thầm yêu, ước ao sao được nàng gởi quả tim vàng mới thỏa lòng sở nguyện
Vì vậy, vua thường sai tên nội giám tâm phúc là Huyền Xương đi dò xem, hễ thấy lúc nào chỉ có một mình Lệ Minh Đường trong nội các thì lập tức không báo cho vua hay.
Hôm ấy rằm tháng tư, Huyền Xương trông thấy Thừa tướng Lệ Minh Đường vào nội các, vội vã chạy về Thông Minh điện phi báo .
Vua Thành Tôn hỏi :
- Trong nội các còn ai nữa không ?
- Muôn tâu bệ hạ, hiện trong nội các chỉ có Lệ Thừa tướng và Mạnh Thượng thơ thôi !
Vua Thành Tôn phán :
- Ngươi hãy đến đó đứng bên ngoài chờ đợi, khi nào thấy hai người ra về thì đón Lệ Thừa tướng lại, bảo hãy mau mau vào đặng cùng trẫm đi thưởng hoa trong vườn Thượng uyển.
Huyền Xương vái dài vừa chạy đi, bỗng vua Thành Tôn gọi giựt lại bảo :
- Ta biết Lệ Thừa tướng chăm lo việc quốc chánh lắm, nên nếu bảo đi chơi e người không đi ; vậy ngươi hãy thưa rằng : trẫm dạy triệu vào để bàn việc quốc chánh nhé.
Huyền Xương phụng mạng lui ra, chạy thẳng đến nội các. Hắn chỉ chờ một lát thì thấy Lương Giám và Mạnh Sĩ Nguyên đều giao việc cho Lệ Minh Đường rồi đồng ra về. Huyền Xương đợi cho hai người đi khuất, mới vào bẩm :
- Tôi phụng mạng Thánh thượng, đến mời Thừa tướng vào Thông Minh điện.
Lệ Thừa ttướng hỏi :
- Chẳng hay Thánh thượng triệu ta có việc gì không ?
Huyền Xương nói :
- Tôi có nghe nói Thánh thượng muốn bàn việc quốc chánh với ngài.
Lệ Minh Đường gật dầu rồi theo chân Huyền Xương đến Thông Minh điện. Đến nơi, vua Thành Tôn cho ngồi và truyền pha trà dâng lên mời Lệ Minh Đường uống.
Trà nước xong, Lệ Minh Đường hỏi :
- Chẳng hay Thánh thượng triệu hạ thần đến đây có việc chi ?
Vua Thành Tôn mỉm cười nói :
- Hôm nay trẫm thấy trong vườn Thượng uyển trăm hoa đua nở nên muốn cùng tiên sanh đến đó dạo chơi, kẻo hoa kia chúng tủi phận mình và cười thầm cho kẻ trần gian không biết thưởng thức cái đẹp của thiên nhiên vậy.
Lệ Minh Đường nghe qua, nghiêm sắc mặt , hỏi :
- Bệ hạ muốn đi vườn Thượng uyển, tại sao lại bảo cần bàn việc quốc chánh ?
Vua Thành Tôn cười nói :
- Trẫm thấy tiên sanh chăm lo việc quốc chánh, nếu nói rằng đi chơi sợ tiên sanh không đến, nên phải nói dối đó.
Lệ Minh Đường trầm giọng nói :
- Hôm nay bệ hạ muốn đi chơi vườn Thượng uyển mà bảo là bàn việc quốc chánh, rồi mai sau có xảy ra việc quốc chánh , hạ thần cũng tưởng là đi chơi vườn Thượng uyền rồi trì hoãn, hỏng cả đại sự thì sao ? Vậy xin bệ hạ từ nay về sau đừng truyền dạy như thế nữa ?
Vua Thành Tôn nghĩ thầm :
« Nữ lưu mà ăn nói nghiêm trang chính đáng như vầy, thật trên đòi ít có ».
Nghĩ rồi, vua gật đầu đáp :
- Tiên sanh phân lẽ ấy đúng lắm, trẫm chấp nhận lời đề nghị của tiên sanh đây.
Nói xong, vua truyền thị vệ dắt hai con tuấn mã đến, rồi cùng Lệ Minh Đường thẳng đến vườn Thượng uyển.
Đến nơi, trông thấy trong vườn vô số kỳ hoa dị thảo, có cây cối xanh tươi, có núi non đẹp đẽ, có suối chảy nên thơ, lại có những con đường ngoằn ngoèo quanh co, trên cành cây chim hót líu lo, càng ngắm xem, càng cảm hứng trước phong cảnh hữu tình .
Lệ Minh Đường cất tiếng khen :
- Ôi! Phong cảnh vườn Thượng uyển này sao mà đẹp đẽ đến thế !
Vua Thành Tôn nói :
- Vậy thì tiên sanh hãy ngồi trên lưng ngựa vịnh một bài thi tức cảnh xem nào.
Lệ Minh Đường vâng mạng. Hai tên nội giám lập tức đem nghiên mực cùng tờ long tiên dâng cho nhà vua.
Vua Thành Tôn trông thấy nét bút như phượng múa rồng bay, dầu đề gồm năm chữ «HẠ NHỰT DU THƯỢNG UYỂN » với tám câu thơ đầy ý nghĩa :
Ất tất vinh đao nhập thượng lâm,
Tân phân phong khí phất y khâm.
Vân vi tợ đái sơn tề tịnh.
Thủy quái như tư động khẩu thâm.
Hiệp hạng danh huệ nghinh hóa nhựt,
Hoài dể tế thảo nhuận cam tâm
Khán hồi tiêu hớn biền hương xứ
Hạnh mộc nhơn ân hựu tức ngâm.
Xem xong, vua Thành Tôn cười đắc chí và cất tiếng khen :
- Cảnh trí vườn Thượng uyển đã đẹp mà lời văn lại quá thanh tao, tô điểm thêm vẻ đẹp , khiến phong cảnh càng thêm sinh sắc.
Vua Thành Tôn nhìn Lệ Minh Đường bằng đôi mắt thán phục lẫn trìu mến. Vua nói :
- Bây giờ trẫm thưởng cho khanh ba chén rượu nhuận bút để khanh uống với trẫm cho vui.
Rồi vua truyền nội giám rót rượu dâng lên, hai chúa tôi ngồi trên lưng ngựa , mỗi người uống ba chén, rung đùi ngâm đi ngâm lại bài thi, trông rất đắc ý.
Uống rồi, cả hai giục ngựa thẳng lên trên một chiếc cầu đá, đoạn gò cương đứng giữa cầu ngắm xem. Hai bên cầu đứng sừng sững hai hàng cây dương liễi thẳng tắp, mỗi thân cây to đến người ôm, cành lá sum sum suê một màu xanh biếc, ngọn gió thổi qua trỗi lên một bản nhạc thiên nhiên, hòa lẫn với giọng hót mấy con oanh vàng líu lo, nghe êm tai làm sao ? Dưới cầu, một con suối bạc, nước chảy lăn tăn tống vào những phiến đá tròn xinh xinh, dội bắn lên phản xạ ánh mặt trời chiều, tạo thành hình trăm nghìn con rồng đủ màu sắc.
Lệ Minh Đường chép miệng khen :
- Với cảnh đẹp này, tưởng không tà