Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Tình Sử Mạnh Lệ Quân - Mộng Bình Sơn

Chương 50

Tô Đại nương nơi Hoàng Phủ an thân
Cố Phu nhơn bị giam trong ngục thất



Tối hôm ấy, Hoàng Phủ Thiếu Hoa treo bức chân dung của Mạnh Lệ Quân trên vách trong thơ phòng, dưới có để một bàn hương án đèn nhang rực rỡ rồi rót trà dâng cung.
Chàng cất tiếng than :
“Tiểu thơ ôi! Tiểu thơ thất lạc nơi nào, sao không về đây, để cho tôi ngày đêm thê thảm! Không biết đến bao giờ đôi ta mới đặng tương phùng!”
Hoàng Phủ Thiếu Hoa than dứt lời, đôi dòng lệ tuôn trào như suối đổ, chàng đứng ngẩn ngơ nhìn chân dung của Mạnh Lệ Quân hồi lâu rồi cất tiếng ngâm:
“ Băng tâm bất thú tử châu tuôn,
“ Tự thế lưu đồ tự tả chơn,
“ Tú tịnh tố nga truyền diệu ý,
“ Trừng chanh thu thủy nghĩ phấn hương,
“ Ngưng mâu tí đại sâu trung sắc,
“ Phất ngạch tương mai túy hậu xuân,
“ Loan đài lám phong lui bội vận,
“ Bán thường khinh võ khước toàn thân » .
Ngâm xong, Thiếu Hoa lấy giấy chép bài thơ ấy đem dán vào một bên bức họa rồi ngồi suy nghĩ vẩn vơ cho đến canh hai. Thình lình chàng thở dải rồi cất tiếng than :
« Trời ơi ! Ta cảm thấy ta bị cô đơn nhất trần đời. Vậy đêm nay ta phải ôm bức ảnh này ngủ chung một giường và cứ xem như đã được hân hạnh chung chăn gối với nàng. »
Nói rồi chàng lấy bức chân dung cuốn lại, đoạn cởi áo leo lên giường ôm ngủ cho đến sáng.
Hôm sau thức dậy, bầu trời u ám, gió bấc từ ngoài thổi tạt vào phòng, chàng cảm thấy lạnh buốt xương. Thiếu Hoa vừa bước xuống giường, xảy nữ tỳ chạy vào báo :
- Có Thừa tướng Lệ Minh Đường đến.
Thiếu Hoa vội mặc áo bước ra nghinh tiếp vào Ngân An điện rồi hối gia tướng pha trà bưng lên. Vì hôm nay trời trở lạnh bất giờ nên Lệ Minh Đường mặc một chiếc điêu thử bào, bên ngoài còn choàng thêm một cái áo lông, tuy thế vẫn không chống nổi với khí lạnh.
Lệ Minh Đường xuýt xoa nói :
- Hôm nay sao trời lạnh quá, tôi mặc những hai cái áo mà còn cảm thấy tê cả người.
Thiếu Hoa nói :
- Vì ở đây trống trải quá, xin mời ân sư vào thơ phòng cho ấm.
Lệ Minh Đường gật đầu rồi theo gót Thiếu Hoa bước thẳng vào thơ phòng.
Vừa bước vào, Lệ Minh Đường đã thấy bức chân dung của mình treo trên vách, nàng biết ngay Thiếu Hoa muốn thử mình nên nghĩ thầm:
“Ta đoán không sai. Thế nào thân mẫu ta về kinh cũng đem bức chân dung tặng cho chàng ».
Nghĩ rồi, Lệ Minh Đường ung dung bước tới trước bức họa cất tiếng khen :
- Bức họa này vẽ khéo quá, thoạt giống như người thật vậy.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa xét không thấy Lệ Minh Đường có vẻ gì ngạc nhiên cả, lại nói một cávch tự nhiên. Chàng thầm nghĩ:
“Thế thì may cho ta đấy, chứ nếu đã nói ra điều gì, chắc đắc tội với ân sư lắm”
Thiếu Hoa đáp:
- Thưa phải đấy, bức chân dung này giống như người thật, không sai một đường nét nào cả.
Lệ Minh Đường lắc đầu:
- Tôi không tin . Có lẽ nào trên thế gian này lại có người đẹp đến thế?
Thiếu Hoa nghe nói động lòng ứa nước mắt đáp:
- Đây chính là bức chân dung của vong thê tôi tên là Mạnh Lệ Quân đó ân sư ôi!
Lệ Minh Đường nói:
- Chắc bức chân dung này do nàng vẽ ra phải không?
Thiếu Hoa gật đầu đáp:
- Thưa, cả đến mấy câu thơ phía dưới cũng do nàng viết ra nữa đấy.
Lệ Minh Đường tắc lưỡi khen:
- Nếu vậy quả là một thiếu nữ tài mạo kiêm toàn, thế gian ít có vậy!
Thiếu Hoa lấu khăn lau nước mắt đáp:
- Kẻ môn sanh này thật là vô phước nên ngày nay bóng hình còn đó mà người thì biệt tăm, nên càng nghĩ càng chua xót can trường.
Lệ Minh Đường xem qua mấy câu thơ rồi giả vờ suy nghĩ hồi lâu miớ nói:
- Cứ theo ý tứ trong bài thơ này thì Mạnh Lệ Quân quyết chí trốn đi lập công danh. Quả vậy thì tôn nhạc phụ phạm tội khi quân rồi. Thế khi trước, người gieo mình xuống sông là ai vậy?
Hoàng Phủ Thiếu Hoa liền thuật rõ mọi việc cho Lệ Minh Đường nghe. Lệ Minh Đường giả vờ khuyên giải:
- Theo tôi nghĩ thì một người con gái đã có chí khí như vậy không thể nào bị thiệt hại đến tánh mạng đâu. Thế nào vài năm nữa đây, vợ chồng cũng đặng trùng phùng, xin niên huynh chớ nhọc lòng lo ngại.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa nói:
- Tôi định qua Xuân sang năm đây sẽ dâng biểu từ quan để phiêu lưu khắp chốn giang hồ, đến tận chân trời góc biển tìm cho được nàng mới thôi.
Lệ Minh Đường nghe nói động lòng thương xót liền khuyên giải:
- Sao niên huynh lại nghĩ vậy? Đấng tu mi như niên huynh thì trên phải chọn chữ trung, dưới cho tròn chữ hiếu, chớ chẳng lẽ vì một người đàn bà đành bỏ bổn phận làm trai sao? May mà niên huynh nói với tôi mấy lời chớ rủi thổ lộ ra ngoài, tránh sao cho khỏi tiếng đời cười chê!
Thiếu Hoa nói:
- Ân sư dạy những lời châu ngọc tôi rất cảm ơn, song tôi thiết nghĩ phàm con người ở đời trung, hiếu, tình đều phải giữ cho vẹn toàn mới phải, nếu sơ suất đi một, lòng tôi không an.
Lệ Minh Đường lại khuyên :
- Mạnh Lệ Quân vốn người thao lược, thiết tưởng niên huynh cũng khó mà nhìn thấy mặt nàng được. Vả chăng nàng đã quyết không đành phụ nghĩa rồi đây nàng sẽ tìm đến với niên huynh, chớ hà tất niên huynh phải nhọc lòng tìm kiếm. Niên huynh hãy tin lời tôi đi và kết quả sẽ thấy lời bàn của tôi là đúng.
Thiếu Hoa nói:
- Nếu may đặng như lời ân sư thì hạnh phúc cho kẻ môn sanh này biết bao.
Lệ Minh Đường nói:
- Niên huynh cứ yên tâm, ông xanh kia có mắt , thế nào cũng chiều lòng người chớ không can chi đâu mà sợ.
Nói dứt lời, Lệ Minh Đường cáo từ lên kiệu trở về phủ.
Khi Lệ Minh Đường về rồi, Hoàng Phủ Thiếu Hoa vội vã ra hậu đường thuật lại việc gặp gỡ Lệ Minh Đường cho song thân hay, Hoàng Phủ Kính và Doãn Phu nhơn đều cho lời phân giải của Lệ Minh Đường là phải.
Sau đó, Hoàng Phủ Thiếu Hoa sai gia tướng đem kiệu qua Mạnh phủ rước Tô Đại nương.
Khi kiệu về đến, vợ chồng Hoàng Phủ Kính và Hoàng Phủ Thiếu Hoa ra tận bên ngoài nghinh tiếp Tô Đại nương vào rồi bày tiệc ăn mừng.
Từ đó, bao nhiêu công việc trong phủ đều giao phó cho một tay Tô Đại nương đảm đương.
Còn Lệ Minh Đường, khi về đến phủ , lập tức thuật lại việc gặp gỡ Thiếu Hoa hôm nay, thuật rõ mấy ứng đáp của mình cho Tố Hoa nghe.
Tố Hoa khen:
- Tiểu thơ quả có tài ứng biến, nếu không thì lậu sự rồi.
Hai người đang trò chuyện , xảy thấy nữ tỳ vào báo:
- Có Cừu Cử nhơn ở Quí Châu mới đến. Lão gia dạy vào mời ngài ra tiếp kiến.
Lệ Minh Đường vội đứng dậy ra ngay ( Nguyên con gái của Lương Giám tên Đan Hoa gả cho Cừu Huệ Lâm đã thi đỗ Cử nhơn, cha là Cừu Tăng Vinh đã tạ thế, mẹ là Bồ thị. Vì năm trước đến kỳ đại lục tuần cho Thái Hậu, triều đình mới mở khoa thi. Cừu Huệ Lâm mới đến kinh thi Hội. Năm ấy, tuổi chàng đã hai mươi lăm, tài học ít người sánh kịp).
Khi Lệ Minh Đường ra tiếp rước, cả hai ân cần chào hỏi nhau rồi ngồi ngang nhau uống trà.
Cừu Huệ Lâm thấy Lệ Minh Đường còn nhỏ tuổi mà đã làm quan to thì trong lòng không phục, cho rằng chàng gặp may mắn được vậy mà thôi chứ chẳng phải tài cán gì.
Một lát sau, gia nhơn dọn tiệc lên, cả nhà vào bàn ăn uống. Lương Giám thấy hôm nay con rể đông đủ, trong lòng vui như mở hội, tiệc rượu vui say mãi đến canh hai mới tan.
Mãn tiệc rồi, Lương Giám sai gia nhân đưa Cừu Huệ Lâm vào phòng riêng an nghỉ.
Sáng hôm sau, Cừu Huệ Lâm đem một xấp quyển văn yêu cầu Lương Giám chấm dùm. Lương Giám xem qua mừng rỡ, nói:
- Sức học của hiền tế đến hôm nay thấy tiến bộ nhiều lắm , nếu hiền tế ráng đôi chút nữa, chắc chắn sẽ trở thành một đấng kỳ tài đấy.
Cừu Huệ Lâm nói:
- Sở dĩ tiện tế đến kinh sớm như vầy là cố ý nhờ nhạc phụ tậm rèn thêm.
Lương Giám nói:
- Nay ta đã già cả lờ lệch, vậy hiền tế có điều chi không thông suốt, hãy nhờ vả Lệ Minh Đường thì hay hơn.
Cừu Huệ Lâm nói:
- Nhạc phụ là bậc lão thành, còn Lệ Minh Đường còn măng trẻ, chỉ gặp may mắn nên danh , chứ làm sao bì nổi nhạc phụ.
Lương Giám cười, nói:
- Hiền tế lầm rồi! Lệ Minh Đường quả thật là một bậc thiên tài, khi trước làm ở tòa Hàn lâm , mọi người thảy đều kính phục gọi là Phi hổ tướng quân đó. Vì vậy, chẳng những ta đây già cả không bì kịp mà cả bá quan triều thần cũng phải khâm phục, cho nên các thi văn thường gởi đến nhờ người chấm dùm. Hiền tế chớ nên vội khinh người như thế.
Cừu Huệ Lâm nghe nói rõ, vội thưa:
- Nói vậy thì Lệ Minh Đường quà là một nhà bác học uyên thâm, nhưng người hãy còn nhỏ tuổi mà làm quan to thế tất có tánh kiêu căng, chắc người không chỉ dạy cho hiền tế đâu.
Lương Giám nói:
- Lệ Minh Đường vốn là ngưòi khiêm cung lễ phép, bất cứ ai nhờ cậy việc chi cũng hết lòng giúp đỡ, hiền tế chớ nên nghi ngại.
Lương Giám nói dứt lời đã thấy Lệ Minh Đường mặc áo lụa trắng chân mang giầy nhung từ ngoài lững thững đi vào. Lương Giám nhìn Lệ Minh Đường nói:
- Cừu Huệ Lâm đây có nghe tài học của hiền tế nên mới đem mấy quyển văn đến đây có ý nhờ hiền tế chấm giùm. Vừa rồi lão có xem qua, thấy nhiều đoạn cũng thông, văn chương cũng bóng bẩy nhưng xét cũng cần phải học thêm. Nay Cừu Huệ Lâm muốn nhờ hiền tế chỉ thêm nhưng không dám nói, vậy hiền tế hãy vui lòng chỉ dạy thêm.
Lệ Minh Đường thưa:
- Xin nhạc phụ chớ dạy quá lời, tiện tế tuổi trẻ tài sơ đâu dám múa rìu qua mắt thợ.
Lương Giám nói:
- Việc học ccan cứ trên tài ba chứ tuổi tác có ăn thua gì, mong hiền tế hãy vui lòng.
Lệ Minh Đường quay qua nói với Cừu Huệ Lâm :
- nếu người đã có lòng quý tôi thì khi nào có điều chi cần hỏi, tôi nguyện có bao nhiêu kiến thức xin trình bày hết.
Cừu Huệ Lâm mừng rỡ nói:
- Nay ngài đã nhận lời dạy bảo thì tức đạo thầy trò, xin ngài hãy ngồi cho tôi lạy.
Lệ Minh Đường từ chối không nhận lễ, rồi từ đó Lệ Minh Đường hết lòng chỉ bảo cho Huệ Lâm nên tấn bộ rất nhanh chóng.
Cách vài hôm sau, Khâm sai giải Cố Phu nhơn đến kinh thành, khiêng tù xa vào để tại Ngọ môn, nhưng rủi thay gặp lúc bãi chầu, nên quan Hình bộ đem giam vào ngục thất đợi đến sáng hôm sau sẽ tâu lại.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa bấy lâu nay vẫn nhớ ơn mẹ con Giang Tấn Hỉ cứu mình tại Tiểu Xuân đình và tin chắc thế nào Khâm sai đến bắt gia quyến họ Lưu cũng bắt mẹ con Giang Tấn Hỉ nữa, nên chàng căn dặn quan Hình bộ phải báo cho chàng biết khi thấy gia quyến họ Lưu giải đến kinh. Vì vậy, trước khi giam Cố Phu nhơn vào ngục thất, quan Hình bộ có đến báo cho Thiếu Hoa biết.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa đến Ngọ môn trông thấy chỉ có một mình Cố Phu nhơn , còn mẹ con Giang tấn Hỉ thì trốn thoát rồi nên trong lòng buồn bực vì không được đem về nuôi dưỡng để báo đáp ơn sâu.
Sáng hôm ấy Thiên tử lâm triều, quan Hình bộ bước ra quì tâu:
- Khâm sai phụng chỉ đến Vân Nam để bắt gia quyến họ Lưu, nhưng đến đó thì bao nhiêu tôi tớ trong nhà đều trốn mất hết, chỉ bắt được một mình Cố Phu nhơn mà thôi, hiện đã tống giam vào ngục thất, xin bệ hạ liệu định.
Vua Thành Tôn phán:
- Việc này trẫm đã giao cho tòa Tam Pháp xét xử rồi. vậy nay đã bắt được Cố Phu nhơn tồi thì ngày mai quan Hình bộ hãy đem hết cả nhà Lưu Tiệp và Bành Như Trạch ra pháp trường xử trảm.
Quan hình bộ vâng lịnh lui ra, vua cũng tuyên bố bãi triều.
Thôi Phàn Phụng hay được tin ấy thì kinh hồn lạc phách, vội vã chạy vào gục thất báo tin cho Lưu Tiệp hay. Lưu Tiệp và Bành Như Trạch cũng hoảng vía kinh hồn, cứ ngồi than thờ với nhau mãi.

TOP

Chương 51

Trong thơ, Yến Ngọc xin cứu cha.
Trước bệ, Thiếu Hoa cầu tha tội



Bấy giờ chiếc thuyền buôn chở bọn Lưu Yến Ngọc cũng đã cập bến Bắc Kinh. Lưu Yến Ngọc tìm nhà trú ngụ rồi than thở:
- Không biết hiện nay Khâm sai đã giải thân mẫu ta đến đây chưa? Thật khổ cho chúng ta , đến đây lạ cảnh lạ người chẳng biết hỏi thăm ai đây!
Giang Tấn Hỉ nói:
- Tiểu thơ chớ lo, để tôi đi dọ hỏi tin tức cho.
Nói rồi Giang Tấn Hỉ vội vã đi liền. Hắn hỏi thăm đến nhà Thôi Phàn Phụng. Bọn gia nhơn của Thôi Phàn Phụng vừa trông thấy mặt hắn, đón lại hỏi:
- Kìa, anh Giang Tấn Hỉ! Anh khỏi bị bắt rồi sao? Bây giờ anh định đến đây hỏi thăm ông tôi cho biết tin tức phải không?
Giang Tấn Hỉ gật đầu đáp:
- Phải đấy , tôi đến tìm lão gia đặng hỏi thăm xem Cố Phu nhơn tôi đã đến kinh chưa?
Bọn gia nhơn nói:
- Hồi trưa hôm qua Khâm sai đã giải phu nhơn đến rồi, hiện giam trong ngục thất, lại mới đây Thánh thượng đã truyền chỉ sáng mai đây đem hết gia quyến của Lưu gia và Bành gia ra hành hình. Vì vậy, chủ tôi đang đi mua dồ tầm liệm để khi xử trảm xong người lo mai táng.
Giang Tấn Hỉ nghe vậy thất kinh hồn vía, lật đật( chạy một hơi về nhà thuật chuyện lại, nhưng Giang Tam Tẩu vẫn bình tĩnh nói:
- Không sao đâu, bây giờ tiểu thơ hãy cấp tốc viết thư gởi cho Trung hiếu vương, yêu cầu người cứu lấy tánh mạng lão gia mới được.
Lưu Yến Ngọc gật đầu khen phải rồi bảo Giang tấn hỉ đi hỏi chủ nhà mượn giấy mực đặng viết thư. Trong thư , Lưu yến Ngọc nói đại khái rằng tất cả mọi việc xảy ra trước kia đều do Lưu Khuê Bích , xin hãy vì tình mà bảo tấu cầu tha cho mọi người , chỉ để một mình Lưu Khuê Bích chịu tội mà thôi. Bằng không thuận giúp cho thì hãy trả cái khăn lụa lại cho nàng, để sáng sớm nàng còn vào triều xin cùng Thiên tử, nếu Thiên tử không nhận lời, nàng sẽ vập đầu tự tử trước kim giai cho tròn hiếu đạo.
Viết thư xong, Lưu Yến Ngọc niêm phong lại tử tế rồi lấy cây quạt của Thiếu Hoa năm trước trao cho Giang Tấn Hỉ và căn dặn:
- Người hãy mau mau đem hai vật này đến cho Trung Hiếu vương và nhớ hãy giao tận tay người, chớ nên cho Võ hiếu vương hay biết, vì Võ hiếu vương bị cha ta âm mưu làm cho bị giam cầm bên Phiên quốc ngót ba năm nên người căm hận lắm, chắc người không bằng lòng dung tha dâu. Như may đã gặp Trung hiếu vương rồi, ngươi hãy ráng sức năn nỉ xem người liệu lẽ nào. nếu người quyết tâm không chịu thì ngươi hãy trả cái quạt này lại và đòi cái khăn lụa cho ta.
Giang Tấn Hỉ vâng lời, lãnh thư và quạt đi ngay. Khi đến Vương phủ trời đã chiều, Tấn Hỉ trông thấy trước cửa phủ quân canh lính gác nghiêm nhặt quá nên chẳng dám vô. Hắn thơ thẩn ở ngoài chờ xem có người quan đặng hỏi thăm.
Một lát sau Giang Tấn Hỉ trông thấy một người mặc áo rộng xùng xình từ trong bước ra, hắn nhìn kỹ thì quả là tên Tào Tín, một tên gia tướng cũ của Thiếu Hoa , nên mừng lắm, lật đật chạy theo gọi:
- Anh Tào ơi! Hãy đứng lại cho tôi hỏi thăm một chút.
Tào Tín nghe gọi dừng chân lại. Giang Tấn Hỉ chắp tay vái chào rồi hỏi:
- Anh không nhớ tôi sao ?
Tào Tín nhìn Tấn Hỉ từ đầu tới chân rồi lắc đầu:
- Thiệt tình tôi không nhớ anh là ai cả.
Giang Tấn Hỉ nói:
- Tôi là Giang Tấn Hỉ, gia đồng của Lưu Khuê Bích đây, trước kia tôi gặp anh một lần tại huê viên họ Lưu, anh quên rồi sao?
Tào Tín sực nhớ lại, gật đầu lia lịa và nói:
- Trời ơi!Thế mà tôi quên phứt, thật vô tình quá, xin anh tha lỗi cho nhé. Võ hiếu vương và Trung hiếu vương thường nhắc đến anh hoài. Vậy để tôi vào bẩm với Võ hiều vương cho anh được vào yết kiến.
Giang Tấn Hỉ khoa tay nói:
- Xin anh đừng nói cho Võ hiếu vương biết làm chi, chỉ thưa cùng Trung hiếu vương biết đặng cho tôi vào bẩm một việc cần.
Tào Tín nói:
- Hôm nay Trung hiếu vương mắc đi ăn tiệc bên Diễn thân vương, nếu anh muốn gặp phải vào trong chờ đợi chút nữa người mới về.
Giang Tấn Hỉ nghe nói liền theo Tào Tín vào ngồi phía trong chờ đợi. Tào Tín lại lên nhà trên bẩm với Hoàng Phủ Kính hay. Hoàng Phủ Kính truyền đòi vào.
Bất đắc dĩ Giang tấn Hỉ phải theo chân Tào Tín bước vào. Khi đến dưới thềm, Giang Tấn Hỉ liền phục xuống lạy. Hoàng Phủ Kính trông thấy Giang Tấn Hỉ , vội mừng rỡ bảo gia tướng đỡ dậy rồi kêu đến trước mặt hỏi:
- Ngươi đến kinh lúc nào vậy?
Giang Tấn Hỉ thưa:
- Bẩm Vương gia, tôi cùng thân mẫu và di mẫu theo tiểu thơ đến đây mới lúc ban trưa, hiện các người ấy ở nơi nhà ngụ. Lưu Tiểu thơ sai tôi vào yết kiến Trung hiếu vương đặng cầu xin chút việc, chẳng dè làm động đến tai Vương gia, thật tội đáng chết, xin Vương gia dung mạng.
Hoàng Phủ Kính nghe nói sanh nghi, hỏi:
- Còn Lưu Tiểu thơ nào đó nữa vậy?
Giang Tấn Hỉ thưa:
- Bẩm Vương gia, Lưu Tiểu thơ là Lưu Yến Ngọc.
Hoàng Phủ Kính cau mày nói:
- Ta nghe Lưu Yến Ngọc đã gả cho họ Thôi rồi còn đến đây làm gì?
Giang Tấn Hỉ thưa:
- Bẩm, Lưu Tiểu thơ tôi lúc trước đã đính ước kết thân cùng Trung hiếu vương rồi, đời nào người lại chịu thất tiết? Vì vậy, lâu nay người trốn vào ở chùa, rủi bị mất hết đồ tư trang cùng tiền bạc phải khổ cực trăm bề, nay phải đi xin tiền lộ phí mới đến đây được. Người có ý khẩn cầu Trung hiếu vương vì chút tình, tâu hộ xin cho cha người được khỏi tội.
Hoàng Phủ Kính hỏi:
- Thế còn người con gái nào gả cho Thôi Phàn Phụng đó?
Giang Tấn Hỉ thưa:
- Bẩm Vương gia, khi tiểu thơ tôi trốn rồi thì Cố Phu nhơn đem nàng Mai Tuyết Trinh gả thế.
Rồi Giang Tấn Hỉ thuật hết đầu đuôi mọi việc cho Hoàng Phủ Kính nghe.
Hoàng Phủ Kính lại hỏi:
- Thế hôm nay Lưu Tiểu Thơ sai người đến yết kiến con ta đặng nói điều chi.
Giang Tấn Hỉ nghe hỏi sợ hãi, hắn ấp úng thưa:
- Thưa Vương gia, Lưu Tiểu thơ có viết một phong thơ bảo tôi đến xin yết kiến và trao cho người, việc chi người nói trong thơ chứ tôi không rõ.
Hoàng Phủ Kính bảo:
- Hãy đưa thơ đâu xem thử nào.
Giang Tấn Hỉ lấy làm bối rối, nhưng cực chẳng đã , hắn phải lấy thơ để trình cho Hoàng Phủ Kính .
Hoàng Phủ Kính khai thơ xem, thấy văn từ thông suốt, chữ viết sắc sảo ít ai bì , lão lấy làm mừng rỡ vì được một nàng dâu thông minh hiếm có. Khi xem xong thơ, Hoàng Phủ Kính thấy lời văn khẳng khái, tình ý mặn mà thì động lòng thương xót, mới hỏi Giang tấn Hỉ:
- Cây quạt đề thơ đâu, hãy đưa đây ta xem nào?
Giang Tấn Hỉ vội lấy quạt trao ra. Hoàng Phủ Kính thấy rõ là quạt của Hoàng Phủ Thiếu Hoa, mừng rỡ hỏi:
- Bức thư này có phải chính tay Lưu Tiểu thơ viết không?
Tấn Hỉ thưa:
- Bẩm Vương gia, chính tay tiểu thơ viết đó.
Hoàng Phủ Kính cười ha hả nói:
- Không ngờ dâu ta lại có tài và tiết liệt đến thế. Vậy ngươi hãy về bảo cho tiểu thơ ngươi hãy an tâm để ta bảo tấu cho.
Giang Tấn Hỉ nghe nói mừng rỡ, cúi lạy bẩm:
- Xin đội ơn Vương gia đã có lòng thương tưởng , nhưng tôi còn phải đợi thơ hồi âm của Trung Hiếu vương tôi mới dám về.
Hoàng Phủ Kính nghe nói, bèn sai gia tướng dắt Tấn Hỉ ra nhà sau ngồi uống rượu đợi chờ.
Khi gia tướng đưa GIang Tấn Hỉ đi rồi, Hoàng Phủ Kính bước vào trong nói với Doãn Phu nhơn:
- Ngày nào phu nhơn cũng có lòng trông đợi con dâu, hôm nay dâu đã đến với chúng ta rồi đó.
Doãn Phu nhơn ngạc nhiên hỏi:
- Mạnh Lệ Quân tìm dến hồi nào vậy?
Hoàng Phủ Kính nói:
- Không phải Mạnh Lệ Quân mà lại là thứ nữ của Lưu Tiệp .
Rồi Hoàng Phủ Kính thuật hết mọi việc cho phu nhơn nghe . Doãn Phu nhơn mừng rỡ nói:
- Nếu vậy thì ta đại phước lắm nên mới có con dâu trinh tiết dường ấy.
Phu nhơn lại hỏi Hoàng Phủ Kính:
- Thế bây giờ phu quân định xử trí thế nào?
Hoàng Phủ Kính nói:
- Lưu Tiểu thơ đã là người tiết khí như vậy, tất nhiên mai đây ta phải hết lòng bảo tấu cứu mạng cho họ Lưu, nếu không thì tiểu thơ còn mặt mũi nào kết duyên cùng con ta được!
Bấy giờ đã quá canh hai, Giang Tấn Hỉ đang ngồi uống rượu, xảy nghe Trung hiếu vương về, hắn mừng quýnh, lật đật chạy ra đứng trước kiệu quỳ mọp xuống bẩm:
- Tôi là Giang Tấn Hỉ xin lạy ra mắt.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa thấy Giang Tấn Hỉ , vội vàng bước xuống kiệu đỡ dậy, nói:
- Ngươi đã ra tay cứu mạng ta, tất nhiên là ân nhân của ta rồi, việc gì phải thủ lễ quá vậy?
Nói rồi, vội đắt Giang tấn Hỉ vào nhà ân cần mời ngồi và hỏi:
- Chẳng hay ngưoi đến kinh lúc nào và lại đây có việc gì quan hệ không?
Giang tấn Hỉ bèn thuật hết mọi việc, Thiếu Hoa nghe rõ mừng quá, nói:
Thế phiền ngươi ở đây chờ ta một chút, ta sẽ trả lời.
Giang Tấn Hỉ vâng mạng, đoạn Thiếu Hoa đi thẳng vào trong.
Hoàng Phủ Kính hỏi:
- Giang Tấn Hỉ đem thơ đến, con đã gặp hắn chưa?
Hoàng Phủ Thiếu Hoa đáp:
- Bẩm, con đã gặp hắn rồi.
Hoàng Phủ Kính liền lấy bức thư trao cho Thiếu Hoa xem, Thiếu Hoa xem xong, Hoàng Phủ Kính hỏi:
- Theo ý con nghĩ sao?
Thiếu Hoa thưa:
- Việc này, nhờ thân phụ liệu địnhn, chớ con đâu dám tự chuyên.
Hoàng Phủ Kính nói:
- Nàng đã có lòng thủ tiết với con như vậy, tất nhiên ta phải giúp nàng cho trọn mối lương duyên. Thôi, con hãy viết thư phúc đáp cho nàng rõ, kẻo nàng trông mong tội nghiệp.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa vâng lời, lui ra lấy một trăm lượng bạc trao cho Giang Tấn Hỉ và dặn:
- Ta chẳng cần viết thư trả lời làm gì, ngươi cứ vào nói cho tiểu thơ biết rằng: Thế nào mai đây ta cũng thượng tấu với triều đình cầu xin tha tội cho cả gia quyến tiểu thơ. Còn một trăm lượng bạc này ngươi hãy cất đó mà tiêu dùng.
Giang Tấn Hỉ mừng quýnh, vội vã chạy ba chân bốn cẳng về nhà thuật hết đầu đuôi mọi việc cho mọi người nghe. Ai nấy đều mừng rỡ vô cùng. Đêm ấy không ai ngủ được cả, cứ ngồi bàn luận , đặt bao nhiêu hy vọng vào Hoàng Phủ Thiếu Hoa.
Sáng hôm sau vừa mới canh tư, cha con Hoàng Phủ Kính đã thức dậy, lên kiệu thẳng đến triều ca.
Hoàng Phủ Kính nói cùng Thiếu Hoa:
- Trước bệ ngọc hôm nay, con hãy ráng hết sức bảo tấu, nghe không.
Thiếu Hoa nói:
- Con sợ đối với tội phản nghịch của Lưu Tiệp, triều đình không thể tha thứ được, ta biết liệu sao?
- Hoàng Phủ Kính nói:
- Nếu triều đình nhất quyết không phê chuẩn lời con thì cha sẽ tâu giúp. Hai cha con ta cùng xin tâu một lượt, thế tất triều đình phải nể lòng chớ.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa vâng lời, lấy bức thư của Lưu Yến Ngọc cất vào túi, rồi hai cha con ra đi.
Khi Thiên tử lâm triều, các quan quỳ lạy tung hô xong, Hoàng Phủ Thiếu Hoa bước ra quỳ tâu:
- Muôn tâu bệ hạ, hạ thần là Hoàng Phủ Thiếu Hoa có một việc vô cùng khẩn yếu, nếu bệ hạ vui lòng tha tội chết cho, mới dám tâu bày.
Vua Thành Tôn mỉm cười nói:
- Trẫm hứa tha tội cho khanh đó, hãy tâu đi.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa tâu:
- Tâu bệ hạ, cách bốn năm về trước, hạ thần theo thân phụ ở tại Vân Nam cùng Lưu Khuê Bích đến thi tiễn cầu hôn tại nhà họ Mạnh, do việc ấy mà Lưu Bích Khuê đem lòng oán hận phỉnh hạ thần đến ngủ tại Tiểu Xuân đình. May thay lúc ấy , Lưu Khuê Bích bận qua hộ tang cho tổ mẫu, nên dạy tên đầy tớ Giang Tấn Hỉ ở nhà phóng hoả ám hại hạ thần . May thay lúc ấy có em gái của Lưu Khuê Bích là Lưu Yến Ngọc cùng với bà nhủ mẫu là Giang Tam Tẩu đến đính ước kết thân với hạ thần và báo cho hạ thần biết tai nạn để trốn thoát. Vì vậy , Lưu Yến Ngọc là ân nhân của hạ thần, nay nàng có đến kinh đây yêu cầu hạ thần tâu xin cứu mạng gia quyến của người. Hạ thần nhận thấy Cố Phu nhơn ép gả nàng cho Thôi Phàn Phụng mà nàng trốn vào chùa Vạn Duyên ẩn trú một lòng thủ tiết, qua thời gian bị mất trộm, chịu bao nhiêu nổi đắng cay khổ sở. Nay nàng muốn xin trị tội một mình Lưu Khuê Bích và ân xá cho toàn gia, đặng mối lương duyên khi trước được thành!
Tâu dứt lời, Hoàng Phủ Thiếu Hoa liền dâng bức thư của Lưu Yến Ngọc lên cho vua Thành Tôn . Vua xem qua thấy nét bút tinh vi, câu văn thông suốt, nghĩ thầm:
“ Nhà họ Lưu này sao con gái lại hơn con trai, xưa Lưu Hoàng hậu hiền đức, nay người này cũng không kém”.
Vua nghĩ vậy nhưng lắc đầu phán:
- Phàm công pháp bất vị thân! Tội của Lưu Tiệp lớn lắm, trẫm không thể nào tha được, khanh chớ nên tâu xin nhiều lời vô ích.

TOP

Chương 52

Quốc trượng được ân xá, hoàn hồn.
Khuê Bích bị xử trảm giam hậu.



Nghe vua phán, Hoàng Phủ Thiếu Hoa toát mồ hôi, quỳ xuống tâu tiếp: - Muôn tâu bệ hạ, hạ thần được sống sót dến ngày nay là nhờ Lưu Yến Ngọc cứu mạng. Nếu bây giờ giết hết cha mẹ nàng thì hóa ra nàng làm ơn sanh oán, tất nhiên nàng không thể kết duyên cùng hạ thần, mong bệ hạ mở lượng khoan dung ân xá cho.
Thiếu Hoa tâu dứt lời, Hoàng Phủ Kính cũng bước ra quỳ tâu:
- Muôn tâu bệ hạ, năm nay hạ thần đã trên ngũ tuần, thế nhưng con của hạ thần đã làm đến tước vương mà chưa có vợ, nên rất e ngại cho việc kế tự, sau này không biết trông cậy vào đâu. Cúi xin thánh thượng nghĩ tình Lưu Hoàng hậu thuở xưa mà ân xá cho gia quyến họ Lưu thì cha con của hạ thần đội ơn muôn thuở.
Vua Thành Tôn lấy làm bực tức, cau mài phán:
- Thật cha con khanh không biết suy nghĩ gì cả. Chỉ cầu có một người đàn bà mà xem thường luật pháp của trẫm thì dù cho trẫm có vị tình đến đâu, cũng không thể nào y theo lời tấu ấy được.
Hoàng Phủ Kính cúi lạy và tâu tiếp:
- Muôn tâu bệ hạ, chẳng phải hạ thần dám khinh mạng triều đình, mà hạ thần xét ra hành động của Lưu Tiệp chỉ vì quá sợ sự báo cừu của con hạ thần nên mới mượn tay quân giặc giết chết cha con hạ thần, chứ kỳ thật trong thâm tâm Lưu Tiệp cũng không đến nỗi bán nước đâu, xin bệ hạ nghĩ thương đến lòng hiếu đạo của Hoàng hậu khi xưa mà bảo toàn cho nắm xương già của Lưu Tiệp, hạ thần cảm đội ơn ấy vô cùng.
Bấy giờ vua Thành Tôn có vẻ động lòng thưong hại nên ngồi bấm trán suy nghĩ hồi lâu rồi phán:
- Thật tình trẫm rất quý trọng công nghiệp của hai khanh, nên trẫm cũng không nỡ khước bác. Thôi , để trẫm khoan hạn cho gia quyến Lưu Tiệp một tháng đó.
Nói rồi, lập tức thảo chiếu sai quan Hình bộ ra pháp trường dẫn mọi tội nhân đem vào ngục thất giam lại.
Cho con Hoàng Phủ Kính lạy tạ lui ra, đoạn vua tuyên bố bãi triều di giá hồi cung.
Về đến cung điện, vua nhìn Hoàng hậu , mỉm cười nói:
- Trẫm nghĩ buồn cười cho thân phụ và thân đệ của Hoàng hậu quá!
Hoàng hậu nghe nói không biết việc chi, vội hỏi:
- Chẳng hay chuyện chi vậy?
Vua Thành tôn bàn thuật hết mọi việc cho Hoàng hậu nghe và trao bức thư của Lưu Yến Ngọc cho Hoàng hậu xem.
Xem xong, Hoàng hậu cúi lạy tâu:
- Nếu bệ hạ giết hết cả nhà họ Lưu thì Lưu Yến Ngọc còn mặt mũi nào kết duyên cùng xá đệ. Hơn nữa, xá đệ là người trọng nghĩa nên lâu nay không chịu kết duyên với ai cả. Thương thay cho cha mẹ thiếp tuổi đã già nua mà không người hầu hạ, đường kệ tự sau này không biết trông cậy vào đâu. Xin bệ hạ mở lượng biển trời ân xá cho gia quyến họ Lưu, chỉ trị tội một mình Khuê Bích để làm gương cũng đủ réôi. Được như vậy, thần thiếp đội ơn bệ hạ vô cùng.
Vua Thành Tôn đỡ Hoàng hậu dậy, dịu giọng nói:
Trẫm cũng muốn y theo lời xin của Hoàng hậu, ngặt vì triều đình không có lệ ấy, nếu trẫm giáng chỉ ân xá thế nào các quan triều thần cũng cản ngăn.
Hoàng hậu nói:
- Nếu ngày nay bệ hạ giết hết cả nhà họ Lưu , thế nào thiên hạ cũng dị nghị rằng thần thiếp đã mê hoặc bệ hạ nên cả nhà họ Lưu mơí bị tru di(êt, thần thiếp đây phải chịu tiếng xấu muôn thuở. Xin bệ hạ hãy ân xá để tỏ lòng đại độ khoan dung, thần thiếp đây lại được tiếng khen mà linhhồn của Lưu Hoàng hậu dưới suối vàng cũng Đội ơn bệ hạ muôn kiếp.
Vua Thành Tôn thấy Hoàng hậu nói cũng có lý, nên buộc lóng phán:
- Thôi được rồi, trẫm cũng vì lòng nhơn từ của Hoàng hậu mà ân xá cho.
Hoàng hậu nghe phán, mừng rỡ vội cúi lạy. Vua Thàng Tôn nói:
- Nếu Trẫm lên triều , triều giáng chỉ, sẽ bị sức cản ngăn của các quan triều thần. Thần , để trãm giáng chỉ ân xá ngay thì hay hơn.
Nói rồi, vua truyền nội giám thảo chiếu Lưu Khuê Bích bị hậu trảm, Bành Như Trạch v bị hậu giảo, còn bao nhiêu gia quyến của Lưu Tiệp đều được ân xá hết, nhưng chờ một tháng nữa khi nào làm lễ thành hôn cho Hoàng Phủ Thiếu Hoa xong mới đày tất cả ra Lãnh Nam làm lính.
Nội giám thảo chiếu xong, đem nạp cho tòa nội các. Các quan triều thần trông thấy lấy làm bất bình, nhưng chiếu chỉ dã ra rồi, không thể nào cản ngăn được.
Sáng hôm sau, lúc đao phủ quân dẫn gia quyến Lưu Tiệp ra pháp trường đặng hành quyết, bỗng thấy nội giám phi ngựa đến lớn tiếng tuyên bố:
- Có thánh chỉ đến, hãy nghinh tiếp cho mau!
Các quan Hình bộ nghe nói, lật đật quỳ xuống tiếp chỉ. Khi mở thánh chỉ ra đọc mới hay cha con Hoàng Phủ Kính đã tâu xin nên thánh thượng ân xá cho Lưu Tiệp, khoan hạn cho một tháng.
Hình Bộ quan vâng thánh chỉ, giải hết vào ngục thất. Lúc ấy Thôi Phàn Phụng đang lo quan quách để tẩn liệm, xảy nghe tin ấy mừng rỡ khôn cùng, hắn vội vã chạy vào ngục thất hỏi thăm, Lưu Tiệp thở dài than:
- Kéo dài cuộc sống thêm một tháng nữa để rồi chết lại càng khổ tâm hơn, chi bằng chết phứt bây giờ còn hơn.
Thôi Phàn Phụng nói:
- Nay được khoan hạn như vậy, chắc có vị đại thần nào tâu xin đó.
Vẫn một giọng thất vọng não nề, Lưu Tiệp nói:
- Nếu có thể xin tha tội cho ta được thì trước kia đã có người tâu rồi, hà tất chi đến ngày nay! Mới đây ta có nghe cha con Hoàng Phủ Kính tâu xin, nhưng ta nghi ngờ lắm. Chẳng lẽ kẻ thù của mình mà lại xin tha sao?
Thôi Phàn Phụng nói:
- Để tiện tế c về hỏi thăm quan Hình bộ thì rõ.
Nói dứt lời , Phàn Phụng từ giã lui về.
Nhắc qua Lưu Yến Ngọc hay tin ấy mừng rỡ vô cùng, liền nói với mọi người :
- Thế là ta mang trọng ơn của nhà Hoàng Phủ rồi!
Nói rồi, hối Giang Tấn Hỉ đi mướn xe đặng vào ngục thất thăm cha mẹ. Khi vào dến nơi, Lưu Yến NGọc vừa trông thấy gia quyến thì khóc òa lên và kêu lớn:
- Sanh thân ơi! Đứa con bất hiếu này mãi đến bây giờ mới thăm được cha mẹ đây, xin song thân thứ tội.
Lưu Tiệp nói:
- Con đã về làm dâu người ta, vả lại chồng con bận đến kinh lập công danh, sao không lo ở nhà coi sóc công việc gia đình, lại bỏ phế đến đây làm gì?
Còn Cố Phu nhơn vừa trông thấy mặt Lưu Yến Ngọc, đã nổi giận mắng:
- Ta tưởng mi chết bờ chết bụi nơi nào rồi, sao mi vẫn còn sống đó? Nay mi còn mặt mũi nào mà trông thấy chúng ta nữa! Có đời nào con gái cấm cung lại bỏ nhà trốn đi trên hai năm trời, thử hỏi có nhục nhã không?
Lưu Tiệp ngạc nhiên hỏi:
- Con nó đã vì chữ hiếu đến thăm mình, sao phu nhơn lại nói vậy?
Cố Phu nhơn nói:
- Phu quân cứ tưởng nó là vợ của Thôi Phàn Phụng đó sao?
Nói rồi Cố Phu nhơn bèn đem hết việc Lưu Yến Ngọc bỏ trốn đi, phải đem nàng Mai Tuyết Trinh gả thế, nói rõ đầu đuôi cho Lưu Tiệp nghe.
Lưu Yến Ngọc nói:
- Bây giờ việc đã rồi, xin thân mẫu bớt cơn thịnh nộ để con phân tỏ đôi lời.
Lưu Tiệp cảm thấy thương hại nên tỏ lời khuyên CỐ Phu nhơn :
- Thôi, phu nhơn cũng nên bớt giận đi, để cho nó giải bày thử nào.
Lưu Yến Ngọc bèn thuật hết việc mình làm cặn kẽ từ đầu chí cuối cho mọi người nghe. Lưu Tiệp mỉm cười nói với Cố Phu nhơn:
- Thảo nào cha con Hoàng Phủ Kính đã cố tình tâu xin ân xá cho ta, bây giờ ta mới biết nhờ có con ta cầu xin nên mới được kết quả như ngày nay.
Cố Phu nhơn cũng đổi giận làm vui, nói:
- Sự việc như vậy mà nào tôi có hay biết gì đâu! Thật tôi rầy oan cho nó quá.
Sau đó, Lưu Yến Ngọc lạy vợ chồng Lưu Tiệp, làm lễ tương kiến với Lưu Khuê Bích, đồng thời chào Ngô Thục nương và Đỗ Hàm Hương.
Chào lạy xong rồi, Lưu Yến Ngọc bèn lấy ra ba chục lượng bạc trao cho Lưu Tiệp và nói:
- Bẩm thân phụ, số bạn này là của Trung hiếu vương trao tặng, nay con đem ba chục lượng vào đây cho song thân tiêu dùng, lúc nào hết con sẽ đem vào thêm.
Lưu Tiệp nói:
- Khá khen cho tấm lòng chí hiếu của con, nhưng ta đây cũng còn các quan đại thần quen biết gởi tặng cho bạc cũng nhiều, chi tiêu không thiếu, vậy bạc này con hãy cất đi. Hôm nay ta vô cùng kính phục tấm lòng khoan dung đại độ của cha con Hoàng Phủ. Chính tay ta đã hại người mà người không đem lòng óan hận, còn tâu xin cho được ân xá, còn thương tưởng đến con nữa, ta nghĩ lấy làm hổ thẹn trăm bề.
Lưu Yến Ngọc lại nói rõ việc cha con Hoàng Phủ Kính hết lòng tâu xin tha cho kỳ được hết cả gia quyến họ Lưu mới nghe. Yến Ngọc lại trao bức thư của mình đã gởi cho Thiếu Hoa cho mọi người xem.
Trong lúc gia quyến họ Lưu đang chuyện vãn, xảy thấy Thôi Phàn Phụng vào thăm. Lưu Yến Ngọc nhớ chuyện xưa mười phần hổ thẹn, nhưng cũng gắng gượng cúi đầu chào Thôi Phàn Phụng và nói:
- Trước kia thật tình tôi không phải là kẻ vô tình, nhưng vì tôi đã vâng lời thân mẫu báo mộng nên đính ước cùng Trung hiếu vương. Vì vậy , không thể nào thất tiết được, phải trốn vào chùa Vạn Duyên. May thay biểu huynh không oán hận, có lòng tử tế vào thăm song thân tôi, thật cái ơn ấy ví bằng sông biển, dầu kết cỏ ngậm vành cũng không trả nổi.
Lúc ấy Thôi Phàn Phụng mới rõ, chàng nói:
- Hèn chi lúc nãy tôi vào hỏi quan Hình bộ, người ta cho biết rằng nhờ có lời yêu cầu của nàng nên cha con Hoàng Phủ Kính mới cố tình tâu xin khan hạn. Tôi nghe qua lấy làm nghi hoặc, ngờ đâu bây giờ mới rõ nguyên do.
Lưu Tiệp nhìn Thôi Phàn Phụng nói:
- Thế mà từ lâu nat ta nhận ngươi là rể, ngờ đâu chỉ là việc chắp vá thôi, mà ngươi tử tế với ta quá, chắc treời cao cũng không phụ lòng của ngươi đâu.
Lưu Tiệp vừa nói dứt lời, xảy thấy ngục quan chạy vào nói:
- Tôi xin chúc mừng cho Quốc trượng, vì đã có chiếu ân xá đến nơi, xin mời Quốc trượng ra nghinh tiếp.
Lưu Tiệp nghe nói mừng quýnh, lật đật ra nghinh tiếp. Khi nội giám tuyên đọc thánh chỉ? Lưu Tiệp mới hay là nhờ có Trưởng Hoa Hoàng hậu bảo tấu nên thánh thượng mới ân xá cho toàn gia khỏi chết, trong hạn một tháng, khi Lưu YếnNgọc kết duyên cùng Trung hiếu vương rồi, sẽ đày ra Lãnh Nam làm lính, chỉ có Lưu Khuê Bích bị hậu trảm v àBành Như Trạch bị hậu giảo mà thôi.
Lưu Tiệp nửa thương nửa mừng, liền trở vào thuật lại cho nội nhà nghe, cả nhà ai nấy đều cảm cái ân đức của Trưởng Hoa Hoàng hậu.
Ngục quan lại kêu nói:
- Ai đã được ân xá rồi, thì ra ngoài ở. Chúng tôi không còn phải canh giữ những người ấy nữa.
- Bây giờ chúng ta biết đi đâu và ở đâu ?
Thôi Phàn Phụng nói:
- Nơi nhà trọ của tiện tế rộng lắm, lại có nhiều phòng, xin mời nhạc phụ đến đó ở cho tiện.
Lưu Yến nGọc nghĩ thầm:
“ Nếu nay ta đến ở chung với Thôi Phàn Phụng, sao chon khỏi thiếng thị phi”.
Yến nGọc vừa nghĩ đến đây, xảy nghe bên ngoài có tiếng ồn ào, rồi một tốp người từ ngoài kéo vào hỏi lớn:
- Lưu Quốc trượng đâu rồi?
Bị hỏi một các đột ngột, Lưu Tiệp hơi ngạc nhiên, trố mắt nhìn người ấy không nháy mắt, xảy thấy người ấy bước tới quỳ trước mặt Lưu Tiệp thưa:
- Chúng tôi là gia tướng của quan phủ Nguyễn, vâng lịnh đem kiệu đến rước Quốc trượng về dinh.
Quan phủ này tên là Nguyễn Long Quang, vốn là biểu đệ của Lưu Tiệp, thi đỗ nhị giáp Tấn Sĩ, nên Lưu Tiệp nghe nói mừng rỡ, liền hối mọi người lo sửa soạn đồ đạc ra đi.
Lúc ấy, Đỗ Hàm Hương không nỡ rời Lưu Khuê Bích, nên trao con cho Lưu Toàn và Lưu Yến Ngọc rồi ở lại với Lưu Khuê Bích cho trọn tình chồng vợ.

TOP

Chương 53

Luyến người xưa, Thiếu Hoa tính hoãn hôn
Biết hối cải Lưu Tiệp xin bái yết



Khi gia quyến Lưu Tiệp được đưa đến nhà Nguyễn Long Quang thấy vợ chồng Nguyễn Long Quang ra tận bên ngoài nghinh tiếp vào rất trọng hậu. Đến đây, mọi người được tắm gội tử tế và thay y phục mới, đoạn phân ngôi chủ khách ngồi trà nước chuyện trò rất thân mật.
Nguyễn Long Quang nghe thuật lại việc làm của mẹ con Giang Tấn Hỉ thì lấy làm khen ngợi. Kế đó gia nhơn bày tiệc lên, mọi người ngồi vào ăn uống. Nguyễn Long Quang mới hỏi Lưu Yến Ngọc, nàng bèn thuật rõ lại hoàn cảnh của mình trải mấy năm qua và nói:
- Tôi được đến an thân tại chùa Vạn Duyên là n,hờ cái ơn của vãi Phạm Như rất trọng, người ấy hiện nay cũng có theo đến kinh đây.
Nguyễn Long Quang gật đầu khen :
- Hiền điệt đã cam khổ giữ tròn trinh tiết như vậy, hèn chi cha con nhà Hoàng Phủ mới hết lòng tâu xin, còn cái ơn của Phạm Như ngày nay chính là cơ hội có thể báo đáp được, vì hiện trong thành này có ngôi chùa Đăng Thiện am rất to tát, mà vị sư ni ở đó vừa tạ thế . Vậy đ ểtôi tư giấy đến đó cho Phạm Như được thay thế địa vị người mà ở đó tu hành. Vả lại chùa ấy ruộng nương đã nhiều, lại thường có khách thập phương đến lễ bái , bổng lộc không ít.
Lưu Yến Ngọc nghe nói mừng lắm, vộ lấy ra mười lượng bạc trao cho Giang Tấn Hỉ , bảo đem đến nhà trọ trao cho Phạm Như tiêu dùng và dặn người hãy lo sửa soạn để mai đến ở tại chùa Đăng Thiện am.
Giang Tấn Hỉ lãnh mạng đi liền.
Bây giờ xin nhắc qua Lệ Minh Đường ở tòà nội các lo sao lục tờ ân xá hoàn hôn rồi sai người đem qua cho Hoàng Phủ Thiếu Hoa, đặng cho chàng sửa soạn việc kết hôn cùng Lưu Yến Ngọc.
Khi tên gia nhơn đi rồi, Lệ Minh Đường lên lầu nói với Tố Hoa:
- Hôm qua em có một việc rất lấy làm khó chịu, nếu chị đừng ngạc nhiên thì em sẽ nói cho chị nghe.
Tố Hoa hỏi:
- Việc chi vậy ?
Lệ Minh Đường bèn thuật hết việc cha con Hoàng Phủ và Trưởng Hoa Hoàng hậu tâu xin ân xá cho cả nhà họ Lưu Được toàn mạng, trong khi các quan triều thần không ai bằng lòng cả . Lại mới đây Thánh thượng có giáng chỉ tờ ân xá và chỉ định hoàn hôn cho chàng nữa.
Tố Hoa nghe nói nổi giận, nói :
- Nếu quả vậy thì Trung hiếu vương là người không biết nghĩ gì cả và Lưu Yến Ngọc cứu chàng chẳng qua là vì cuộc nhơn duyên của mình chớ có ân đức chi mà lại xin ân xá cho cả nhà họ Lưu. Hơn nữa thân phụ của chàng bị cầm tù ngót ba năm bên Phiên quốc, còn thân mẫu của chàng bị lưu lạc chốn lục lâm thì cái cừu ấy to tát biết bao nhiêu, sao lại không biết căm thù kẻ đại nghịch và cũng không nghĩ đến cái công lao cực khổ của chúng ta bấy lâu ? Nay chàng chỉ vì mối tình của Lưu Yến Ngọc là em gái đứa đại cừu. Thế là chàng đã mặc nhiên phụ tình phụ nghĩa chúng ta rồi !
Ngừng một lát , Tố Hoa tiếp :
- Còn tiểu thơ đã làm đến chức Thừa Tướng, mà gặp việc như vậy sao không cố sức cản ngăn ?
Lệ Minh Đường nói :
- Với địa vị của em thì cũng có thể cản trở lắm, nhưng em thiết nghĩ nếu cản ngăn chắc sau này người ta sẽ hiểu rằng em chỉ vì cuộc nhơn duyên mà sanh lòng ganh ghét họ Lưu.
Tố Hoa nói :
- Tiểu thơ đại lượng như vậy, sau này chàng rõ ra được chắc chàng kính phục tiểu thơ lắm đấy.
Nhắc qua việc tên gia nhơn đem tờ ân xá hoàn hôn qua dinh Hoàng Phủ . Hoàng Phủ Kính tiếp nhận xem qua mới biết được việc này thành công là nhờ có con mình trong cung tâu giúp, bèn viết thư cảm ơn Lệ Minh Đường đã có công sao lục.
Khi tên gia nhơn của Lệ Minh Đường ra về, Hoàng Phủ Thiếu Hoa mới hỏi Hoàng Phủ Kính :
- Chẳng hay Lệ ân sư sai người qua mách bảo điều chi?
Hoàng Phủ Kính bèn trao tờ ân xá và được hoàn hôn ấy cho Thiếu Hoa xem. Thiếu Hoa xem qua, giựt mình kinh hãi nói:
- Việc này thật có hại cho con lắm, vì trước kia con đã nhất quyết để tang cho Mạnh Thị ba năm rồi mới cưới một người tiểu thiếp mà. Thôi để mai này con vào triều tâu xin hoãn lại ba năm nữa mới có thể thành hôn với Lưu Yến Ngọc được; có như vậy con mới khỏi phạm tội khi quân và khỏi phụ tấm lòng tiết trinh của Mạnh thị.
Doãn Phu nhơn nghe qua, cả giận nói:
- Bấy lâu nay ta lấy làm lo phiền về việc không có dâu con, nay được chị con là Hoàng hậu tâu xin, nên Thánh thượng ngự bứt tứ hôn, quả l àđại phước cho nhà ta, thế mà con lại muốn hoãn thêm ba năm nữa là l ýdo gì? Hơn nữa, gia quyến họ Lưu sắp đi Lãnh Nam hết , tất nhiên con Lưu Yến Ngọc phải chịu bơ vơ một mình, nếu con không toan liệu cho xong thì con đã bất hiếu lại bất nghĩa nữa đấy.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa cũng lấy làm bực tức cho ý kiến hoãn hôn của con mình. Thiếu Hoa nói:
- Thân mẫu lo chi việc nàng Lưu Yến Ngọc không có chỗ nương thân. Con thiết nghĩ, trước kia nàng cũng có thể vào chùa nương náu thêm ba năm nữa để đợi chờ, có sao đâu!
Doãn Phu nhơn nghe noí, càng giận dữ hơn nữa:
- Mi quả là đứa nghịch tử, không biết tuân mạng quân thân. Than ôi! Nhà mình như thế này mà không được một chút dâu, nghĩ càng thêm hổ thẹn biết bao! Thôi, để ta trở lại quê nhà sống cho khuất mắt , còn mi ở lại đây, muốn hoãn bao nhiêu năm tùy ý mi.
Nói xong, Doãn Phu nhơn cùng với Hoàng Phủ Kính bỏ vào nhà trong, không thèm đếm xỉa gì đến Thiếu Hoa nữa.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa đứng thơ thẩn một mình, sắc mặt buồn thiu, hồi lâu chàng quay về thơ phòng đứng trước chân dung nàng Mạnh Lệ Quân khấn vái:
- Tôi cũng vì tiểu thơ mà thủ tiết nên khiên song thân giận dữ chẳng bi&êt tiểu thơ có thấu nổi khổ tâm của tôi đây không?
Rồi Thiếu Hoa nghĩ:
“Thà ta cam đắc tội cùng cha mẹ chớ nỡ nào phụ lòng trinh tiết của Mạnh Lệ Quân! Thôi, để ta thảo một tờ biểu tấu cùng Thánh thượng xin hoãn hôn, may ra Thánh thượng y lời phê chuẩn, thì song thân ta dù có giận đến đâu cũng không thể cản trở được”.
Nghĩ rồi, Thiếu Hoa vặn đèn lên cho sáng, đoạn lấy giấy viết ra một tờ biểu tấu xin rồi mới chịu tắt đèn đi ngủ. Còn Hoàng Phủ Kính lui vào nhà trong lại nói với Doãn Phu nhơn:
- Thằng nghịch tử ấy lâu nay đã định sao thì làm vậy, không ai ngăn cản được. Nay ta rầy mà nó cứ lầm lì như vậy, không ai ngăn cản được. Nay ta rầy mà nó cứ lầm lì như vậy, chắc mai đây nỏ sẽ tâu xin cùng Thánh thượng , nếu Thánh thượng thấy lời luận của nó có lý phê chuẩn cho, thì dẫu ta có nói chi cũng vô ích.
Doãn Phu nhơn nói:
- Thế thì ta phải tìm cách đề phòng đừng cho nó vào triều mới được.
Hoàng Phủ Kính suy nghĩ hồi lâu rồi nói:
- Được rồi, tôi sẽ có cách hay để đề phòng nó.
Nói rồi liền gọi hai đứa tỳ nữ và bảo:
- Hai đứa bây phải lập tức ra bảo Thủ Môn quan biết: hể sáng nay trông thấy Trung hiếu vương vào triều hãy đánh vân bảng cho ta hay, bằng không ta sẽ trừng phạt nặng đấy.
Hai con nữ tỳ vâng lệnh đi lập tức. Hoàng Phủ Kính lại gọi hai đứa nữ tỳ khác vào dặn:
- Hai đứa bây hãy ráng mà thức suốt đêm nay, ra ngoài hiên kia ngồi chờ. Hễ nghe có riếng vân bảng phải lập tức chạy đến nói với Trung Hiếu vương vào hầu, nếu Trung Hiếu Vương chẳng chịu vào, phải tức tốc cho ta biết.
Hai đứa nữ tỳ cũng vâng mạng đi ngay.
Đêm ấy, vào lúc canh tư , Hoàng Phủ Thiếu Hoa thức dậy đội mão mặc áo rồi lên kiệu hối gia tướng đẩy vào triều, lại truyền dạy Thủ môn quan không được truyền vân bảng, khiến Thủ môn quan lấy làm bối rối, không biết nên nghe lệnh ai, vội chạy đi cầu cứu tên lão bộc Lữ Trung.
Lữ Trung nói:
- Ngươi cứ việc ra truyền vân bảng lên, nếu Trung hiếu vương có quở trách điều chi, ta chịu trách nhiệm cho.
Khi Hoàng Phủ Thiếu Hoa lên kiệu tiến ra vừa khỏi cửa đã nghe tiếng vân bảng vang lên. Thiếu Hoa giận lắm, toan bảo gia tướng gọi Thủ Môn quan đến để đánh đòn, xảy thấy nữ tỳ chạy đến bẩm:
- Lão Vương gia dạy phải mời ngài vào hầu ngay bây giờ.
Thiếu Hoa nghe lịnh thất kinh, dẹp bỏ ý định đánh Phủ môn quan và ngoan ngoãn theo gót hai con nữ tỳ vào phòng Hoàng Phủ Kính.
Đến nơi, thấy trong phòng đèn chong sáng rỡ, Thiếu Hoa xô cửa nhè nhẹ bước vào và rón rén bước đến bên giường đứng chấp tay hầu không dám khua động.
Chốc chốc lại nghe Hoàng Phủ Kính cựa mình buông tiếng thở dài não nuột, Thiếu Hoa càng kinh hãi hơn nữa. Chàng nghĩ thầm:
“Ta đã làm đến tước Vương mà còn làm trái ý song thân thật quả là con bất hiếu”
Càng nghĩ, Thiếu hoa càng kinh sợ, chàng đứng trơ ra như tượng đá. Bỗng Hoàng Phủ Kính vùng dậy nhìn thẳng vào mặt Thiếu Hoa với sắc mặt hầm hầm rồi bỏ ra ngoài, không thèm đếm xỉa gì đến chàng nữa.
Lúc ấy, Doãn Phu nhơn nằm trong mùng liếc thấy Thiếu Hoa tái mặt run lẩy bẩy, bà cảm thấy thương hại nên từ từ ngồi đây dịu giọng nói:
- Việc này nhờ có chị con tâu xin nên Thánh thượng mới ngự bút cho hoàn hôn để khỏi phạm câu bất hiếu, sao con không biết suy sâu nghĩ kỹ vậy?
Thiếu Hoa túng thế, phải dạ dạ vâng vâng, rồi cáo từ lui về Loan Phụng, ngồi chống cằm nghĩ thầm:
- “Làm sao ta cưỡng lại mạng quân vương và phụ mẫu được. Thôi, để khi nào làm lễ thành hôn rồi ta sẽ nói cùng Lưu Yến Ngọc ráng chờ gặp được Mạnh thị rồi mới thành thân, bằng không gặp được nàng thì ba năm sau sẽ vui vầy chăn chiếu. Xét Lưu Yến Ngọc là người trọng nghĩa, chắc thế nào nàng cũng bằng lòng. Có làm như vậy mới trọn nghĩa trọn tình; mà song thân ta cũng thỏa dạ.”
Nghĩ rồi, Hoàng Phủ Thiếu Hoa vội đến thưa với song thân nói rõ ý định của mình.
Hoàng Phủ Kính thấy con mình đã ưng thuận thì vui mừng khôn xiết nên vừa cười vừa nói:
- Ừ, có vậy mới tròn câu hiếu đạo chớ!
Doãn Phu nhơn nói:
- Hôm nay đã trể rồi, không thể nào vào cung được, để mai đây ta sẽ vào cung bảo chị con tâu cùng Thánh thượng, thế nào Thánh thượng cũng phê chuẩn cho.
Doãn Phu nhơn nói vừa dứt lời, bỗng thấy nữ tỳ chạy vào báo:
- Có Lưu Tiệp đến cầu xin bái yết đặng tạ tội.
Hoàng Phủ Kính nghe nói, liền lấy áo mão mặc vào và nói với Thiếu Hoa:
- Ở đời khi người ta đã biết lỗi đến tạ tội mình, tất nhiên mình phải lấy lễ mà đãi người mới phải lẽ.
Nói dứt lời, Hoàng Phủ Kính truyền gia tướng mở cửa giữa, còn Hoàng Phủ Thiếu Hoa cũng áo mão chỉnh tề bước ra quỳ trước mặt Lưu Tiệp thưa:
- Tiện tế không hay nhạc phụ đến đây nên nghinh tiếp chậm trễ, mong nhạc phụ tha thứ cho.
Lưu Tiệp vội vã xuống kiệu, hai tay đỡ dậy nói:
- Tội ác của lão phu không thể nào kể cho xiết, thế mà nay người quá hậu đãi như vậy, thật lão phu lấy làm hổ thẹn muôn phần.
Thiếu Hoa nói:
- Tôi vâng lời thân phụ, xin mời nhạc phụ vào chánh môn.
Lưu Tiệp bỡ ngỡ khép nép bước vào. Hoàng Phủ Kính bước ra nghinh tiếp, niềm nở nói:
- Kính chào lão thân ông, vì tiểu đệ không hay lão thân ông đến nên tiếp nghinh trễ nải, mong lão thân anh tha thứ.
Lưu Tiệp vội vã quỳ mọp xuống xin lỗi, Hoàng Phủ Kính cũng quỳ xuống đáp lễ và hứa:
- Để rồi đây tôi sẽ hết lòng bảo tấu để lão thân ông khỏi phải bị đày ra Lãnh Nam.
Lưu Tiệp nói:
- Tội ác của tôi đáng ra phải tuyệt tộc mới phải, nay bị đày ra Lãnh Nam là hạnh phước lắm rồi. Đại nhơn và lịnh lang không kể đến thù xưa, lại thương tưởng đến tiện nữ, thật ơn ấy dù cho thân này phải làm kiếp ngựa trâu vẫn không đáp đền nổi.
Hoàng Phủ Kính nói:
- Thôi để khi nào tôi chọn được ngày tốt sẽ làm lễ thân nghinh.
Lưu Tiệp kinh hãi nói:
- Nếu đại nhơn chọn được ngày tốt, cứ tin cho tôi hay , tôi sẽ đưa tiện nữ đến đây làm lễ hoàn hôn cũng được, cần chi phải làm lễ thân nghinh phiền phức như vậy.
Hoàng Phủ Kính nói:
- Thế thường vô lễ bất kính, xin lão thân ông chớ nên khiêm nhượng. Tiểu đệ phải theo đúng lễ công bằng mà cư xử mới thỏa lòng.
Lưu Tiệp mừng rỡ vô cùng, bèn đứng dậy vái chào, cáo từ ra về.
Cha con Hoàng Phủ Kính đều tiễn chân ra đến kiệu mới trở vào. Hoàng Phủ Kính vào trong thuật chuyện lại cho Doãn Phu nhơn nghe rồi nói với Thiếu Hoa:
- Trong lúc người ta gặp hoạn nạn mà ta đối với họ không kiêu căng, ngược lại lúc ta gặp hoạn nạn , không chịu mất thể diện mới gọi là người quân tử. Ta làm như vậy, người mới hối hận ăn năn và thêm kính nể mình.
Ngừng một lát, Hoàng Phủ Kính tiếp:
- Còn việc hôn nhân của con ta, nên cậy Vệ Hoán làm mai. Bây giờ con hãy sang đó xin tờ canh thiếp đặng tiến hành lễ cưới cho xong.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa vâng dạ, khiến gia nhơn thắng ngựa cho chàng ra đi.
Lưu Tiệp về đến nhà, thuật lại việc đối xử trọng hậu của cha con Hoàng Phủ Kính cho mọi người nghe.
Cố Phu nhơn nói:
- Đó là một bài học vô cùng thấm thía! Phàm người có lòng khoan dung đại lộ bao giờ cũng hưởng đưọc phước lành. Chỉ vì trước kia phu quân dung túng cho con làm điều bất phải nên ngày nay mới ra nông nổi này. Vậy bây giờ phải mau mau sai người đem canh thiếp qua nhà Hoàng Phủ để người còn chọn ngày làm lễ hoàn hôn cho con Yến Ngọc.
Lưu Tiệp gật đầu khen phải. Sau đó Cố Phu nhơn lo gom góp những đồ lễ vật của các quan đến chúc mừng được ân xá trong mấy ngày qua, để làm của hồi môn cho Lưu Yến Ngọc.

TOP

Chương 54

Ra phong cáo, chiêu tầm trinh nữ.
Mừng tân hôn, chồng lạy vợ nhà.



Hôm ấy, Hoàng Phủ Kính tiếp đặng cánh thiếp của Lưu Tiệp trao sang, lập tức đem đến cho toà Khâm thiên giám cậy chọn ngày tốt để làm lễ thành hôn.
Sáng hôm sau, Doãn Phu nhơn vào cung nói với Hoàng Hậu tâu xin Thánh thượng gia phong cho họ Mạnh và họ Tô.
Vừa đến cung, Hoàng hậu liền bước ra nghinh tiếp thân mẫu và hỏi:
- Hôm trước con hết lòng bảo tấu nên Thánh thượng giáng chỉ hoàng hôn , chẳng hay em con đã làm lễ thành hôn cùng Lưu Yến Ngọc chưa?
Doãn Phu nhơn đáp:
- Cũng vì việc ấy mà hôm nay mẹ mới đến đây. Em con nó định cậy con tâu lên Thánh thượng gia phong cho hai nàng họ Mạnh và họ Tô xong rồi nó mới dám làm lễ thành hôn với Lưu thị.
Trưởng Hoa Hoàng hậu nghe nói ngạc nhiên hỏi:
- Họ Mạnh thì đành rồi, nhưng họ Tô là ai mà lại xin gia phong.
Doãn Phu nhơn bèn đem việc Tô Yến Tuyết đã vì Thiếu Hoa mà giấu dao trong mình lên xe hoa đến hành thích Lưu Khuê Bích, kể hết đầu đuôi cho Hoàng hậu nghe.
Hoàng hậu nức tiếng khen:
- Con gái họ Tô không tham phú quý , lại cố giữ lòng tiết liệt như vậy, thật trên đời ít có.
Doãn Phu nhơn còn nói rõ hành vi của Lưu Yến Ngọc và sự tiết liệt của nàng trong việc trốn vào chùa Vạn Duyên chịu cơ cực suốt mấy năm trường cho Hoàng hậu nghe.
Hoàng hậu nói:
- Thế thì cả ba người con gái ấy đều tiết liệt cả, thật đáng khâm phục thay. Vậy nếu có xin gia phong thì phải gia phong hết cả ba người mới phải . Xin thân mẫu hãy an tâm ra về, con sẽ cố sức tâu bày và chăác thế nào Thánh thượng cũng vui lòng phê chuẩn.
Doãn Phu nhơn an tâm từ giã ra về.
Một lát sau, vua Thành Tôn vào cung, Trưởng Hoa Hoàng hậu liền đem những lời của Doãn Phu nhơn tâu lại, vua Thành Tôn nghe qua, ngạc nhiên nói:
- Mạnh thị và Lưu thị thì cam lòng thủ tiết là phải lẽ , chớ còn Tô thị mà cam lòng thủ tiết là ý gì? Hơn nữa, nàng là con nhà thường dân mà không ham phú quý, lại gieo mình xuống sông quyết liều thân theo làn sóng bạc thì quả là nhà Hoàng Phủ rất đại phước. Ba nàng đều bảo tồn danh tiết, cả ba thật đáng gia phong. Vậy để trẫm gia phong cho Mạnh Lệ Quân làm Chánh thất Vương phi, Tô Yến Tuyết làm Nghĩa liệt Phu nhơn và Lưu Yến Ngọc Tiết nghĩa Phu nhơn.
Nói rồi, vua truyền cho nội giám cứ theo lời vua mà thảo tờ phong cáo. Vua Thành Tôn quay qua nói với Hoàng hậu:
- Bấy lâu nay trẫm cũng tưởng Mạnh Lệ Quân đã tạ thế rồi cho nên không để tâm nghĩ đến, ngờ đâu bây giờ mới rõ ràng đã cải trang trốn đi. Vậy nay trẫm muốn ban chiếu ra khắp trong thiên hạ đặng chiếu tầm cho kỳ được con người trinh nữ ấy đem về kết duyên cùng Trung hiếu vương thì trẫm mới an lòng.
Hoàng hậu nghe nói rất cảm động, vội vàng quỳ tâu:
- Nếu bệ hạ có lòng thương tưởng đến xá đệ như vậy, thật cả nhà thiếp cảm đức chẳng cùng.
Sau đó, vua ban chỉ thị ra khắp thiên hạ cho ai ai cũng đều biết việc Mạnh Lệ Quân trốn đi, đồng thời chỉ dẫn tướng mạo cho mọi người biết, và còn cho biết kẻ đi theo nàng là con tớ Vinh Lang. Tuyên bố trong dân chúng bất cứ ai, hễ tìm được người con gái họ Mạnh ấy đến báo cho triều đình biết thì được thưởng những năm trăm lạng vàng, năm mươi cây lụa. Còn quan địa phương nào tìm thấy thì được gia tăng ba cấp.
Phong cáo thảo xong, nội giám mang đến Vương phủ. Hoàng Phủ Thiếu Hoa liền đặt nghinh tiếp. Cả nhà xem thấy ba nàng thảy đều được gia phong thì mừng rỡ vô cùng.
Hôm ấy, nhà Hoàng phủ sửa sang đồ tế lễ đặng cúng hai nàng dâu. Vì dinh Hoàng phủ có rất nhiều cung điện nên chính giữa là Loan Phụng cung được trưng bày rực rỡ để thờ Mạnh Lệ Quân , bên tả là Bích Lân cung cũng được trang trí nghiêm trang để thờ Tô Yến Tuyết. Bên hữu là Kim Tước cung thì dùng làm phòng tân phòng cho Lưu Yến Ngọc.
Khi sửa soạn đồ tế lễ xong rồi, Hoàng Phủ Thiếu Hoa mặc áo mão chỉnh tề vào Loan Phụng cung cúng họ Mạnh trước tiên.
Chàng rót rượu quỳ lạy hai lạy. Sau đó vợ chồng Hoàng Phủ Kính cũng vào chắp tay khấn vái. Rồi kéo nhau sang Bích Lân cung, nhưng khi tỳ nữ vừa đặt các đồ tế lễ xong thì xảy thấy Tô Đại nương bước ra cản lại và nói với vợ chồng Hoàng Phủ Kính:
- Tiện nữ là con nhà thường dân, nay được Thánh thượng gia phong như vậy cũng đã thoả mãn lắm rồi. Nay lại còn tế lễ nữa thì bao giờ linh hồn tiện nữ lại dám nhận.
Vợ chồng Hoàng Phủ Kính nói:
- Lịnh viên đã biết giữ tròn tiết liệt, khiến ai cũng phải khâm phục, thì chúng tôi tế lễ đâu phải là việc quá đáng.
Nói rồi cùng nhau vào trước bàn hương án. Thiếu Hoa quỳ lạy rồi đến vợ chồng Hoàng Phủ Kính thắp hương khấn vái. Tô Đại nưong ứa nước mát nói:
- Ngày nay con được vinh hiển như vầy kể cũng quá phận rồi, nghĩ cũng không còn hối hận gì nữa, bây giờ mẹ xin cầu nguyện con sớm lên cõi thiên đàng.
Khi tế lễ xong, tòa Khâm thiên giám sai người đem hỉ thiếp đến. Trong thiếp định ngày mười ba tháng mười hai làm lễ nạp sính, qua đến ngày mười bảy làm lễ thân nghinh.
Chẳng bao lâu ngày hành sinh đã đến kỳ, bấy giờ trong Vương Phủ treo đèn kết tụi, trần thiết sáng rực từ trong đến ngoài. Hoàng Phủ Kính cậy Hoa đình hầu Vệ Hoán mang đồ sính lễ sang phủ Nguyễn Long Quang để nạp cho họ Lưu, còn các quan trong triều ai ai cũng đem đồ lễ vật đến chúc mừng rất nhiều. Lệ Minh Đường cũng có đem lễ vật đến.
Vợ chồng Hoàng Phủ Kính cùng nhau bàn tính:
- Nhà ta mang trọng ơn Lệ Thừa tướng, vậy nay nhân dịp làm lễ cưới, chúng ta hãy mời người cùng phu nhơn đến để con nó được lạy chào.
Thiếu Hoa xen vào nói:
- Song thân tính điều ấy phải lắm, nhưng còn nhạc phụ của người là Lương Thừa tướng và phu nhơn cùng nghĩa phụ của người là Khương Nhược Sơn và phu nhơn, ta cũng nên mới đến luôn thể mới phải.
Vợ chồng Hoàng Phủ Kính y lời, bền viết thiệp sai người đi qua Lương Phủ. Lương Thừa tướng tiếp đặng thiệp mời, vội trao cho Lệ Minh Đường. Lệ Minh Đường hỏi:
- Chẳng hay nhạc phụ có định đi không?
Lương Giám đáp:
- Việc phù rể là việc của thanh niên tuổi trẻ chứ lão đây nay đã già cả, đi sao cho tiện. Thôi để ta xin cáo lỗi, còn vợ chồng con nên đi là phải.
Lệ Minh Đường bèn cầm thiệp mời đem về phòng trao cho Tố Hoa xem. Tố Hoa hỏi:
- Thế tiểu thơ có định đi không?
Lệ Minh Đường đáp:
- Đến đó uống rượu chơi vui thì việc gì lại chẳng đi! Nhưng còn chị thì tính sao? Có đi không?
Tố Hoa nói:
-Thân mẫu tôi hiện đang ở bên ấy, nếu tôi qua đó thì bại lộ còn gì?
Lệ Minh Đường cười khúc khích nói:
- Chị thiệt là vô duyên quá, không bằng em tí nào cả. Hằng ngày em vào trong triều cùng với cha, em bàn việc quốc sự mà người không thể nhận ra em. Nếu em nhát gan như chị thì đảm đương sao nổi.
Tố Hoa cười đáp:
- Tiểu thơ khôn khéo quá ai mà bì kịp!
Sáng hôm sau là ngày mười bảy, tháng mười hai, nhằm ngày lễ cưới, các quan văn võ triều thần trong triều đến Vương phủ chúc mừng đủ mặt. Lúc ấy Mạnh Sĩ Nguyên thấy công cuộc như vậy, nghĩ tủi cho con mình thiệt phận. Bao nhiêu phần sung sướng của con mình mà không được hưởng, nay bỗng nhiên sang cả cho nàng con gái họ Lưu. Càng nghĩ lão càng thêm đau lòng xót dạ nên vội đứng dậy thối thác xin về.
Vợ chồng Hoàng Phủ Kính vì cảm thâm ân của Lệ Minh Đường nên cố mời qua cho con mình được lạy mừng người mới nghe. Vì vậy Hoàng Phủ Kính viết tiếp một lá thiệp nữa, sai người sang Lương phủ. Gia tướng vừa đến nơi, nữ tỳ trông thấy vội vào báo cho Lệ Minh Đường, nhưng Lệ Minh Đường lại bảo nữ tỳ:
- Mi hãy ra bảo cho tên gia tướng ấy biết hãy về đi rồi chốc nữa ta qua đấy.
Tên nữ tỳ vừa lui ra, Tố Hoa hỏi :
- Tiểu thơ định qua đó đặng bắt chàng lạy cho thỏa dạ sao ?
Lệ Minh Đường nói :
- Ai bảo chàng tham vợ mới! Chính em đây đã khổ công gầy dựng cho chàng đặng công danh phú quý, thì nay bắt vợ chồng chàng lạy chơi cũng chẳng sao.
Tố Hoa nghe Lệ Minh Đường nói, cũng che miệng cười ngặt nghẽo.
Khi kiệu Lệ Minh Đường đến Vương phủ, đã thấy Hoàng Phủ Thiếu Hoa chạy ra nghinh tiếp, các quan văn võ cũng bước ra nghinh tiếp vào. Lúc ấy Tả Thừa tướng Lương Giám không đến, chỉ có một mình Hữu Thừa tướng là Lệ Minh Đường nên một mình đứng đầu cả bá quan và lại là ân sư của Hoàng Phủ Thiếu Hoa nữa, nên nhà Hoàng Phủ mời ngồi trên hết, còn các quan thì sắp theo thứ tự ngồi dưới.
Khi trà nước xong, Hoàng Phủ Kính hỏi Lệ Minh Đường :
- Lương Thừa tướng tuổi dã già chúng tôi không dám cố mời , nhưng còn Tôn Phu nhơn sao không đếnđể tiện nhi được lạy chào ?
Lệ Minh Đường đáp :
- Thưa, nội nhơn tôi mấy hôm nay khó ở, thành thử không thể cùng đến được, xin đại nhơn tha thứ cho.
Hoàng Phủ Kính nói :
- Tiện nhi mang ơn Thừa tướng rất dày, đã mấy phen muốn cùng phu nhơn làm lễ su mẫu sang chơi, thế mà gặp lúc sư mẫu sức khoẻ chẳng an, thật là rủi cho nhà Hoàng Phủ tôi lắm.
Các quan đều cười nói :
- Chỉ có một mình Lệ Thừa tướng là dễ hơn hết, hễ mời thì Thừa tướng sốt sắng đến ngay, chứ phu nhơn chắc có lẽ khó hơn.
Hoàng Phủ Kính liền viết thiệp sai người đem đến mời Tố Hoa nữa. Hai đứa nữ tỳ mang danh thiếp đến trao cho Tố Hoa và nói :
- Nếu lịnh bà không đi thì chắc phu nhơn tôi phải thân hành đến.
Lệ Minh Đường ngồi nghĩ thầm :
« Nếu Doãn Phu nhơn sang mời thì chắc khó mà từ chối được, chi bằng ta phải thiết ra một kế mới xong ».
Nghĩ rồi , Lệ Minh Đường lên tiếng nói :
- Nội nhơn tôi độ rày hay ăn chua lại trong mình thường hay mệt mỏi, e cho người đã có thai nên đến dự tiệc cưới bất tiện lắm, xin đại nhơn rộng lòng tha thứ cho.
Hoàng Phủ Kính nghe nói nghĩ thầm :
«Nếu Lệ Minh Đường là Mạnh Lệ Quân giả trai thì làm sao Lệ Phu nhơn có thai được, thế thì sự nghi ngờ bấy lâu nay là sai cả »
Nghĩ rồi vội vàng chắp tay nói :
- Nếu vậy thì tôi có lời chúc mừng và không dám cố mời nữa.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa vâng lời, cùng với mai nhơn Vệ Hoán lên kiệu ra đi.
Hôm ấy, trong phủ Nguyễn Long Quang, người ta thấy Lưu Yến Ngọc mặc áo quần lộng lẫy bước ra lạy tạ cha mẹ, nhưng có ý quyến luyến không nỡ dứt tình. Cố Phu nhơn thấy vậy ôm Yến Ngọc vào lòng khóc và nói :
- Trước kia ta không ngờ con là người chí hiếu nên thường đối xử bạc bẽo với con. Ngờ đâu hôm nay chính tay con cứu sống đặng cả nhà. Đang lúc ấp yêu con chưa mãn nguyện, lại gặp phải hoàn cảnh chia lìa, thật lòng ta không nỡ.
Nói dứt lời, Cố Phu nhơn khóc òa lên. Lưu Yến Ngọc nói :
- Xin thân mẫu hãy an tâm, thế nào con cũng nói với nhà Hoàng Phủ nhờ người hết lòng bảo tấu may ra song thân khỏi phải lưu đày.
Lưu Tiệp nói :
- Tội ác của ta đáng phải bị diệt tộc, nay triều đình ân xá cho ta đi sung quân, kể cũng đã hạnh phước lắm rồi, con chớ nhọc lòng lo lắng nữa, ta chỉ khuyên con về đó gắng lo tròn bổn phận là đủ.
Lưu Tiệp nói đến đây, xảy thấy bên ngoài kiệu hoa đã đến. Vợ chồng Nguyễn Long Quang thôi thúc Lưu Yến Ngọc ra đi. Nàng gạt nước mắt giã từ song thân rồi khép nép bước lên kiệu. Theo sau , có mẹ con Giang Tấn Hỉ và bốn đứa nữ tỳ.
Khi kiệu hoa đến Vương phủ thì đúng giờ hoàng đạo, bên trong nhạc trỗi vang dậy, các nữ tỳ xúm lại phò nàng lên kiệu, đặng cùng Hoàng Phủ Thiếu Hoa tham bái thiên địa.
Lúc ấy, các quan mời Lệ Minh Đường cùng lên điễn đứng xem đôi thân hôn làm lễ. Sau khi hai người làm lễ trời đất thì quay qua hướng Bắc lạy tạ Hoàng ân, rồi mới lạy cha mẹ.
Hoàng Phủ Kính nói :
- Làm người cần phải nghĩ sâu xa mới được. Nếu chúng ta không nhờ Lệ ân sư đây cứu nạn thì làm gì có sự vinh hiển vui vầy như ngày nay ? Vậy bây giờ trước khi làm lễ, chúng ta hãy làm lễ Lệ ân sư trước ađ’.
Lệ Minh Đường tỏ vẻ từ chối :
- Làm như vậy không được đâu, tôi thiết tưởng không có cái ơn nào lớn bằng ơn dưỡng dục cả. Hãy lạy tạ cha mẹ trước đi mới phải. Hơn nữa, tôi đây còn trẻ tuổi, cũng đáng đạo con, xin người miễn lễ cho.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa nói :
- Cả nhà tôi đều mong nhờ có ân sư cứu nạn, dùlạy đến trăm lạy cũng chưa đền đáp nổi, mong ân sư chớ nên chối từ.
Các quán cũng đồng thanh nói :
- Điều ấy Thừa tướng cũng nên nhận để cho trung hiếu vương tạ lễ là phải.
Cực chẳng đã, Lệ Minh Đường phải ngồi cho vợ chồng Trung hiếu vương đồng lạy tám lạy. Sau đó mới quay qua lạy cha mẹ và làm lễ giao bái.
Làm lễ xong thì trống nhạc trỗi lên vang dậy đưa vào cung động phòng. Lúc ấy nữ tỳ mới giở cái khăn phủ mặt Yến Ngọc ra ; Thiếu Hoa trông thấy dung nhan nàng tuy có đẹp song trải qua thời gian luân lạc cam khổ đã nhiều nên sắc đẹp có phần sút kém hơn trước.
Khi Thiếu Hoa vừa ngồi xuống uống được vài ngụm rượu hiệp cẩn thì nữ tỳ đã vào mời chàng ra ngoài tiếp khách.
Thiếu Hoa bèn dặn nữ tỳ ở đó hầu hạ rồi chàng mới bước ra ngoài tiếp đãi các quan. Lúc ấy ban hát đã vào kẻ mặt thoa son, sắp sửa diễn tuồng để giúp vui cho mọi người. Trước khi diễn, tên bầu hát bước ra xin các quan chọn tuồng để chúng trổ tài.
Lệ Minh Đường bèn chọn tuồng nữ Trạng Nguyên và buộc chúng chỉ được diễn tuồng ấy thôi.
Trong bọn hát phường , có hai con đào tuổi vừa mười bốn, nhan sắc lộng lẫy, tiếng hát thanh tao nên Hoàng Phủ Kính kêu lên hầu rượu cho các quan.
Hai con đào thấy Lệ Minh Đường đứng đầu trăm quan mà tuổi còn nhỏ, lại lịch sự trai, nên cứ quanh quẩn bên mình rót rượu chúc mời không ngớt miệng.
Khi mọi người đã hơi say. Lệ Minh Đường nét mặt tươi cười rót ba chén rượu thưởng cho hai đứa ca nhi, ép phải uống cho cạn chén mới nghe. Hai đứa uống vào đôi má ửng hồng như hoa đào chớm nở, trông vẻ đẹp càng mặn mà đáo để.
Thừa lúc đang say. Lệ Minh Đường bế xốc hai dứa ca nhi để trên hai bắp đùi mình nựng nịu, trông như người tham dâm háo sắc lắm vậy.

TOP

Chương 55

Cựu Hoàng hậu báo mộng cứu cha
Lưu Quốc trượng, bệ tiền được tha.



Hoàng Phủ Kính thấy Lệ Minh Đường giỡn cợt như vậy, sợ người chơi quá trớn rồi tự hổ thẹn, nên vội nói chận :
- Vui quá. Xin Thừa tướng cứ tự tiện vui chơi uống cho thật say sưa một bữa, càng say càng tốt.
Hoàng Phủ Thiếu Hoa thấy thế nghĩ thầm :
« Lệ Thừa tướng tham dâm háo sắc quá độ như vậy thì tỏ rằng người không phải là nữ lưu »
Các quan uống rượu đàm luận mãi cho đến chiều mới cáo từ lui về. Cha con Hoàng Phủ Kính tiễn ra tận ngoài ngõ mới trở vào.
Thiếu Hoa vào trong rồi đi thẳng vào tận phòng tiếp chuyện với Yến Ngọc một lát, đoạn ra nhà sau nói với Giang Tam Tẩu :
- Chỉ vì phu nhơn tôi thủ tiết nên mụ phải theo ở chùa chịu cam khổ mấy năm trời, ơn ấy thật không biết lấy chi báo đáp cho vừa. Vậy từ nay trở đi, mụ hãy vào phòng ngủ với phu nhơn tôi cho vui.
Giang Tam Tẩu gật đầu vâng lời, nhưng trong lòng lấy làm ngạc nhiên, lật đật vào phòng hỏi Lưu yến Ngọc , mới hay Thiếu Hoa đã nói với nàng xin hoãn sự thành thân lại để chờ tin Mạnh Lệ Quân, bằng không tìm kiếm nàng được thì sau ba năm sẽ cùng nhau chăn chiếu.
Giang Tam Tẩu nghe qua, cau mày tỏ vẻ không bằng lòng, nói :
- Bây giờ đây chưa gặp Mạnh thị mà còn không chịu thành thân thay, huống hồ sau này gặp nàng ta rồi, không biết sẽ đối xử với tiểu thơ bằng cách nào nữa. Thật tôi lấy làm lo ngại cho số phận của tiểu thơ lắm đấy.
Lưu Yến Ngọc nói :
- Không hề gì đâu ! Chàng đã không chịu thành thân để tỏ ra không phụ tình với họ Mạnh; mà chàng đã không phụ họ Mạnh, chẳng lẽ chàng lại phụ tôi sao ?
Giang tam Tẩu nói:
- Tiểu thơ thì nghĩ vậy nhưng lòng người vô cùng bí ẩn, chắc gì họ đã làm vừa lòng tiểu thơ sao? Ờ, mà đêm nay tiểu thơ tính cho tôi ngủ ở đâu đây?
Lưu yến Ngọc nói:
- Thì mụ cứ ngủ với tôi nơi đây rồi mai sẽ đem thêm cái giường nữa.
Giang Tam Tẩu vâng lời rồi cởi áo leo lên giường nằm chung với Lưu Yến Ngọc.
Đêm ấy Hoàng Phủ Thiếu Hoa nằm một mình nơi Loan Phụng cung. Sáng hôm sau, chàng đem việc hoãn thành thân với Lưu Yến Ngọc nói rõ cho Doãn Phu nhơn hay.
Doãn Phu nhơn nghe nói không thèm trả lời, lật đật đi thẳng vào Kim Tước cung để gặp tận mặt Lưu Yến Ngọc. Yến Ngọc vừa trông thấy Doãn Phu nhơn đến, vội vàng ra nghinh tiếp rồi nhắc ghế mời ngồi, đoạn cúi lạy tạ ơn đã cứu mạng choc ả gia quyến nàng.
Doãn Phu nhơn đỡ dậy rồi bảo nữ tỳ lui ra hết, mới hỏi Lưu Yến Ngọc:
- Tại sao con lại bằng lòng đợi ba năm nữa mới thành thân?
Lưu Yến Ngọc thưa:
- Phu nhân con muốn thủ tiết cùng họ Mạnh trong ba năm nữa để cho trọn nghĩa, trọn tình lẽ nào con lại không tuân theo?
Doãn Phu nhơn nghe nàng nói rất hài lòng, liền lui ra thuật lại cùng Hoàng Phủ Kính. Hoàng Phủ Kính thấy dâu mình hiền đức như vậy cũng khen thầm.
Ngày kia, Trưởng Hoa Hoàng hậu đang ngồi trong cung đợi chờ thánh giá, bỗng thấy trong người mỏi mệt lạ thường. Hoàng hậu dựa vào án mơ màng trông thấy một tên nội thị vào báo:
- Có nương nương đến, hãy mau mau ra tiếp rước.
Trưởng hoa Hoàng hậu nghe nói lấy làm lạ, nghĩ thầm:
“Ta đây là Chánh cung Hoàng hậu thì còn phải tiếp rước ai nữa”.
Vừa nghĩ đến đây, bỗng thấy một người đàn bà từ bên ngoài ung dung bước vào, mặc áo Chánh cung Hoàng hậu, má đào, mày liễu, trên mặt có một nốt ruồi son, trông tướng mạo rất thanh tao, trang nhã.
Vừa thoáng thấy, Trưởng Hoa Hoàng hậu đã có cảm tình ngay và đem lòng kính trọng nên vội vã đứng dậy tiếp nghinh.
Người đàn bà ấy cúi chào và nói:
- Tôi đây không phải ai xa lạ, mà chính là Lưu Hoàng hậu thuở trước. Vì tôi bạc phước nên sớm lìa trần, không được hưởng trọn vẹn phú quý vinh hoa, nay hiền muội hậu phước chẳng bao lâu sẽ sanh được Hoàng Thái tử, tôi thật lòng chúc mừng cho hiền muội đấy.
Ngừng một lát , Lưu Hoàng hậu tiếp:
- Nay tôi về đây có chút việc muốn tỏ bày tâm sự cùng hiền muội. Tôi xét thấy đứa em phản nghịch của tôi là Lưu Khuê Bích đã đem lòng gian ác muốn hại cả nhà của hiền muội, còn lão phụ tôi lại dung túng cho con là trái lẽ , gây nên tội ác tày trời, may nhờ có hiền muội tâu xin mới toàn tánh mạng và sẽ đày đi Lãnh Nam để làm lính. Tôi nhận thấy cha mẹ tôi đã già, nếu bị đày đi thì chịu sao cho nổi, vậy hiền muội đã thương xin thương cho trót. Ngày nay nhơn cơ hội có thể tâu được, hiền muội hãy thương tình tâu giúp cùng Thánh thượng cầu tha cho song thân tôi khỏi đày đến Lãnh Nam và nghịch đệ tôi được chết một cách toàn thây, thì linh hồn tôi dưới suối vàng cũng ráng hộ trì cho hiền muội chóng sanh Hoàng tử nối lấy ngôi trời.
Lưu Hoàng hậu cầu khẩn dứt lời, liền chắp tay bái biệt lui ra. Trưởng Hoa Hoàng hậu lật đật chạy theo mời lại, nhưng rủi vấp chân té ngã, giựt mình thức dậy mới hay mình vừa nằm chiêm bao.
Hoàng hậu nghĩ thầm:
“Xưa kia Lưu Hoàng hậu vốn người hiền đức nên hôm nay người báo mộng, chắc có ứng nghiệm chớ chẳng không. Lại lúc nãy Lưu Hoàng hậu có bảo cơ hội này có thể tấu xin được, nhưng chẳng biết cơ hội gì đây?”.
Trưởng Hoa Hoàng hậu còn đang suy nghĩ thì thấy nội thị vào báo:
- Thánh giá đã hồi cung.
Hoàng hậu vội vã ra nghinh tiếp vào rồi đem những việc Lưu Hoàng hậu vừa báo mộng tâu bày cho vua nghe. Vua Thành Tôn mỉm cười:
- Trẫm thừa hiểu Hoàng hậu là người hiền đức, sợ trẫm không chịu tha nên mới đặt chuyện nói có Lưu Hoàng hậu về báo mộng để cho trẫm cảm động chứ gì? Nhưng không thể được đâu, vì tội ác Lưu Tiệp lớn lắm, không thể nào dung thứ được.
Trưởng Hoa Hoàng hậu nói:
- Quả thật có Lưu Hoàng hậu về báo mộng, chứ không phải thần thiếp dám đặt chuyện dối trá đâu, xin bệ hạ hiểu cho.
Vua Thành Tôn cười gằn nói:
- Như quả thiệt có Lưu Hoàng hậu về báo mộng thì hình dung của Lưu Hoàng hậu thế nào, khanh hãy tả ra xem nào.
Trưởng Hoa Hoàng hậu nói:
- Lưu Hoàng hậu vóc người mảnh khảnh, mặt dài da trắng, trên mặt có nốt ruồi son.
Vua Thành Tôn cười nói:
- Trẫm vẫn không tin, vì Hoàng hậu đã lập tâm trước nên mới hỏi thăm cung nữ cho biết chứ gì?
Trưởng Hoa vẫn cứ một mực tâu bày như vậy, khiến vua Thành Tôn hơi bực mình nói:
- Sao khanh lại cứ chối quanh làm gì? Dầu cho có thiệt Lưu Hoàng hậu báo mộng đi nữa, cũng không đạp lên luật lệ của triều đinh được kia mà!
Vua nói chưa dứt lời, xảy thấy nội thị vào quỳ tâu:
- Muôn tâu bệ hạ, quan thống chế ải Nhạn môn là Lưu Khuê Quang đã đánh dẹp đặng quân giặc, nên gởi một đạo biểu văn về xin kính dâng Thánh thượng ngự lãm.
Vua bèn truyền nội giám mở ra đọc cho mọi người đều nghe.
Nội giám vâng lịnh mở ra, trịnh trọng đọc:
“Nhạn môn quan Thống chế tội thần Lưu Khuê Quang kính cẩn vập đầu xin chịu tội thế cho cha mẹ.
Lâu nay tội thần may mắn được Thánh thượng tin dùng, giao cho cái trọng trách trấn thủ tại biên thùy, tội thần đã nguyện hy sinh đến giọt máu cuối cùng để đền ơn vua, nợ nước, cho nên vừa rồi nước Thiên Vu đem hai muôn binh sang xâm lấn biên cương, nhiễu hại bá tánh, tội thần đã dốc lòng đánh dẹp, đêm ngày quên ăn, quên ngủ, bởi thế chỉ trong vòng mấy tháng mà binh giặc bị thảm hại, phải cúi đầu xin quy hàng.
Muôn tâu bệ hạ!
Chẳng phải tội thần dám kể công khó nhọc, ấy chẳng qua là việc báo đáp trong muôn một thời, ngờ đâu thân phụ và thân đệ của tội thần đã được hưởng lộc của triều đình, lại mượn phép công để báo thù riêng, gây tội ác tày trời không thể nào dung thứ được. Nhưng dầu sao, đạo làm con bao giờ lại cam để cho cha mẹ già chịu lấy sự thống khổ cho đành.
Nay tội thần cúi xin bệ hạ rộng lòng thương cho tội thần và vợ là Lục thị được hân hạnh chịu chết thay cho cha mẹ.
Muôn tâu bệ hạ!
Đáng lẽ tội thần phải thân hành về triều vập đầu trước bệ xin chánh phép, ngặt vì Nhạn Môn quan là nơi trọng yếu không thể lơ đi một phút nào được, cúi xin bệ hạ sai một tên võ tướng khác thay thế cho tội thần, đặng tội thần cùng vợ con về chịu tội”
.
Trưởng Hoa Hoàng hậu nghe xong tờ biểu văn ấy thì nghĩ thầm:
“Thế thì Lưu Hoàng hậu rất linh thiêng, người đã biết trước Lưu Khuê Quang sẽ thắng trận dâng biểu về xin ân xá, nên mới báo mộng cho ta biết sắp có cơ hội tốt có thể tâu xin được”.
Trưởng Hoa Hoàng hậu còn đang suy nghĩ, đã nghe vua lên tiếng phán:
- Thật tình chẳng phải là trẫm vô tình không muốn tha, ngặt vì pháp luật của triều đình không thể xem thường được. Nay nhân dịp này mới có điều kiện tha thứ đây.
Nói dứt lời, vua truyền nội giám thảo chiếu ngay.
Chiếu chỉ viết như sau:
“Nay Lưu Khuê Quang có công dẹp giặc, nên trẫm giảm tội cho cả gia quyến để tỏ sự công minh trong việc thưởng phạt. Vậy ngày mai quan Hình bộ phải đem Lưu Khuê Bích giảo tử nơi ngục trung, đừng để bộc lộ thi thể giữa pháp trường, còn Bành Như Trạch thì đày đi sung quân. Vợ chồng Lưu Tiệp thì được miễn tội. Lại ban thưởng cho Lưu Khuê Quang một bộ nhị phẩm công phục và đem vàng bạc đến ải Nhạn môn phân phát uỷ lạo quân sĩ. Hình bộ phải thi hành cho chu đáo, chớ nên sơ thất”.
Quan Hình bộ lãnh chiếu, liền lo sắp đạt võ sĩ đặng sáng ngày vào ngục thất thi hành.
Chỉ mấy giờ sau, tin Lưu Tiệp được tha đến tai Hoàng Phủ Kính, cả nhà Hoàng Phủ đều vui mừng vô hạn, riêng Lưu Yến Ngọc thì nửa mừng , nửa thương. Mừng là mừng cho cha mẹ nàng được thoát nạn, thương là thương cho anh mình phải bị giảo hình.
Vợ chồng Thiếu Hoa tuy đêm đêm không chung chăn gối, song ban ngày Thiếu Hoa cũng thường hay đến chuyện trò, nên khi hay tin vợ chồng Lưu Tiệp được tha, Thiếu Hoa lật đật vào Kim Tước cung nói với Lưu Yến Ngọc:
- Nhạc phụ và nhạc mẫu nay được ân xá, khỏi phải đi sung quân rồi, thật tôi lấy làm mừng lắm.
Lưu Yến Ngọc ứa nước mắt nói:
- Còn gì sung sướng cho bằng khi nghe tin song thân được tha, song ngày mai này thân huynh tôi phải chịu tử hình, vẫn biết tội anh tôi dư muôn thác, nhưng tình anh em cốt nhục, tôi muốn vào đó viếng thăm một chút trước khi anh tôi lìa trần, chẳng biết song thân có cho phép hay không?
Thiếu Hoa nói:
- Đó là việc phải, nhưng phàm con gái còn trẻ tuổi chẳng nên vào ngục thất, tôi chỉ sợ e song thân tôi không cho phép đó thôi. Tuy vậy phu nhơn cũng cứ việc đến xin phép thử nào.
Thiếu Hoa dứt lời, liền dắt Lưu Yến Ngọc đến yết kiến Hoàng Phủ Kính và Doãn Phu nhơn để thưa rõ mọi việc.
Hoàng Phủ Kính nói:
- Lẽ ra con không nên vào đó, song vì tình anh em, hơn nữa vấn đề tử biệt sanh ly rất là thê thảm nên con có vào đó cũng không sao. Nhưng con nhớ có vào đó chớ nên quá thương mà có hại đến thân thể nhé!
Lưu Yến Ngọc mừng rỡ, bái tạ lui về cung. Sáng hôm sau, Lưu Yến Ngọc dậy sớm lắm, đến thưa cùng vợ chồng Hoàng Phủ Kính và Hoàng Phủ Thiếu Hoa rồi nàng mới lên kiệu vào ngục thất. Đi theo nàng có mẹ con Giang Tấn Hỉ nữa.

TOP

Chương 56

Lòng dạ hiểm sâu, Khuê Bích tử vong.
Ỷ thế cậy thần, Tam Tẩu lên mặt.



Khi Lưu Yến Ngọc vào ngục thất, đã thấy có mặt Thôi Phàn Phụng ở đó. Khuê Bích trông thấy Lưu Yến Ngọc thì tỏ vẻ không bằng lòng:
- Sao em không biết gì cả vậy? Võ hiếu vương đã có lòng tử tế nhận em làm con dâu, sao em không chịu ở nhà hầu hạ cho tròn đạo hiếu, lại vào chi chốn này?
Lưu Yến Ngọc rưng rưng hai hàng nước mắt, thưa:
- Chỉ vì em nghĩ tình máu mủ trước lúc vĩnh biệt nên dù sao em cũng xin vào gặp mặt anh trước lúc anh từ giã cõi đời, em mới thỏa dạ. Hôm qua, em đã xin phép nhà Hoàng Phủ rồi, cha mẹ chồng và chồng em đều cho phép, em mới dám đi.
Lưu Khuê Bích nói:
- Anh thiết tưởng trên đời này không ai nhơn đức cho bằng họ nhà Hoàng Phủ. Người đã thi ân bảo toàn tánh mạng cho cha mẹ ta, cái ơn trọng ấy ta nguyền kiếp sau sẽ làm trâu ngựa đáp đền cho kỳ được.
Khuê Bích vừa nói đến đây, xảy thấy quan Hình bộ dẫn bọn võ sĩ đến bảo:
- Đã sắp đến giờ hành quyết rồi, nếu ai không can dự phải mau mau lui ra để ta hành sự.
Vợ chồng Lưu Tiệp nghe nói, giật mình than khóc rất thê thảm. Một lát sau đúng giờ, quan Hình bộ truyền quân hạ thủ, bọn võ sĩ hô lên một tiếng rồi cùng áp vào một lượt đóng kín cửa lại lấy dây thắt cổ Khuê Bích chết tươi.
Khi mở cửa ra, cả nhà họ Lưu vào thấy Khuê Bích chỉ còn là cái xác bất động, ai nấy đều thương xót, nhào lăn ra ôm khóc rống lên một hồi, rồi Lưu Tiệp lo mua đồ mai táng.
Cố Phu nhơn nói với Lưu Yến Ngọc :
- Ngày nay ta được sống sót đây là nhờ ơn Thánh thượng, Hoàng hậu và cả nhà Hoàng Phủ. Vậy ta định ngày mai đây sẽ sang Vương phủ lạy tạ, và nhờ nhà Hoàng Phủ đưa ta vào cung, đặng lạy tạ Thánh thượng cùng Hoàng hậu , rồi sau đó sẽ đem hết gia quyến về ở Nhạn Môn quan với anh con. Bây giờ con hãy đi về báo tin trước cho nhà Hoàng Phủ biết.
Lưu Yến Ngọc vâng lời, dắt mẹ con Giang Tam Tẩu lui về Vương Phủ . Khi về đến nơi. Lưu Yến Ngọc nói rõ ý định của Cố Phu nhơn cho vợ chồng Hoàng Phủ Kính nghe.
Doãn Phu nhơn nói:
- Ngày nay đôi bên đã là sui gia rồi thì xem như một nhà, đừng kể chi đến việc ơn nghĩa nữa, nếu phu nhơn muốn vào cung thì để mai ta sẽ đưa vào.
Sáng hôm sau, bình minh vừa xuất hiện, đã thấy Thủ môn quan chạy vào báo:
- Có vợ chồng Hoàng Phủ Kính hay tin, vội vã cùng vợ chồng Hoàng Phủ Thiếu Hoa ra nghinh tiếp vào, bày tiệc khoản đãi rất trọng hậu. Khi mãn tiệc, Lưu Tiệp đứng dậy tỏ lời tạ ơn cứu mạng rồi cáo từ lui về, còn Cố Phu nhơn ở lại, được Lưu Yến Ngọc thỉnh vào phòng mình.
Cố Phu nhơn vào đến nơi, Giang Tam tẩu bước ra lạy mừng. Bà ta thấy phòng the trần thiết rực rỡ, toàn là những đồ châu báu, thì nghĩ thầm:
“Lối trưng bày sang trọng quá, chắc vợ chồng nó tương đắc với nhau lắm là phải”.
Lưu Yến Ngọc lại nói:
- Ở đây rộng rãi lắm, thân mẫu hãy ở lại luôn với con cho vui, đừng về làm chi.
Cố Phu nhơn nhìn Yến Ngọc bằng đôi mắt ngạc nhiên, nói:
- Con có chồng mà bảo mẹ ở chung thì sao tiện?
Yến Ngọc thưa:
- Đêm đến, phu quân con ngủ ở Loan Phụng cung, chớ có vào đây đâu!
Cố Phu nhơn lại ngạc nhiên hơn nữa, bà hỏi:
- Tại sao vậy? Hay là người chê nhà ta hạ tiện, nên chẳng muốn đồng sàng cùng con?
Lưu Yến Ngọc thưa:
- Thưa không phải vậy đâu, thân mẫu ạ! Chỉ vì chàng muốn thủ tiết cùng họ Mạnh trong ba năm nữa rồi mới thành thân cùng con, còn hiện giờ tuy chưa thành thân nhưng ngày nào chàng cũng vào phòng ân cần, trò chuyện với con, tình ý rất đậm đà, thân mật. Vả lại, ông bà Võ hiếu vương yêu chuộng con lắm, không cho con làm việc chi cả, con chỉ ở không xem sách tối ngày thôi.
Cố Phu nhơn nghe nói mừng lắm, bà quay qua hỏi Giang Tam Tẩu:
- Còn phần mụ được người ta đối xử thế nào?
Giang Tam Tẩu nói:
- Cả nhà đối xử với mẹ con tôi rất tử tế, xem như bậc thượng tân vậy.
Lúc ấy còn sớm nên Lưu Yến Ngọc dắt Cố Phu nhơn qua Loan Phụng cung xem hình Mạnh Lệ Quân. Cố Phu nhơn đứng ngắm nhìn hồi lâu rồi tắc lưỡi nói:
- Người sao lại xinh đẹp đến thế! Chẳng khác nào một nàng tiên, chốn hồng trần này ít ai sánh kịp. Thảo nào trước kia anh con quá tương tư, đến nổi ngày nay phải thiệt mạng.
Đêm ấy, Cố Phu nhơn ở lại cùng Lưu Yến Ngọc. Ngủ chung một giường, lại nhân lúc sắp xa nhau, nên hai người quyến luyến nhau trò chuyện mãi đến sáng.
Hôm sau, Doãn Phu nhơn thết đãi Cố Phu nhơn rất trọng hậu rồi đưa bà ta vào cung điện. Lúc bấy giờ, vua Thành Tôn đang ở trong cung. Nghe nội giám vào báo, vua tỏ vẻ bất bình nói với Hoàng hậu:
- Họ Lưu tội ác đã dãy đầy, mà thế thường tánh đàn bà hay cầu cạnh làm xằng , thôi để trẫm lánh mặt đi là hơn.
Vua Thành Tôn nói dứt lời liền lui ra. Hoàng hậu bèn truyền mời hai bà phu nhơn vào. Đến nơi, Doãn Phu nhơn mời Cố Phu nhơn ngồi trên, nhưng Cố Phu nhơn từ chối không dám ngồi, Trưởng Hoa nói:
- Thân phụ tôi cùng tôn phu là bạn đồng liêu trong triều, còn phu nhơn lại là thân mẫu của tiên Hoàng hậu, tức cũng như thân mẫu của tôi, có can chi đâu mà phu nhơn lại từ chối.
Cực chẳng đã, Cố Phu nhơn phải khép nép ngồi trên. Khi trà nước xong rồi. Cố Phu nhơn đứng dậy tỏ lời tạ ơn:
- Phu quân tôi đã gây nên tội ác tày trời, hại cho Hoàng hậu cửa nhà ly tán, thân thuộc chia lìa, thế mà nay Hoàng hậu không ngfhĩ đến thù xưa, lại tâu xin cho cả gia quyến tôi được toàn tánh mạng. Vì vậy, hôm nay tôi vào đây cốt để tạ ơn Hoàng hậu và nhờ Hoàng hậu chuyển tạ giùm Thánh thượng cho.
Trưởng Hoa Hoàng hậu nói:
- Tôi cũng muốn tâu xin cho Lưu Quốc cựu khỏi chết, ngặt vì pháp luật không thể dung tha nên tôi lấy làm áy náy trong lòng, tưởng không có gì đáng cho phu nhơn phải cảm tạ.
Nói dứt lời, Trưởng Hoa Hoàng hậu bèn truyền thị nữ dọn tiệc lên, cùng với hai bà phu nhơn ăn uống. Khi tiệc mãn, Hoàng hậu tặng cho Cố Phu nhơn ba trăm lạng bạc và tặng cho Doãn Phu nhơn mấy thứ bảo vật; đoạn hai bà cáo từ lui về Vương Phủ.
Đến nơi Lưu Yến Ngọc ra nghinh tiếp vào trò chuyện hồi lâu. Cố Phu nhơn xin về. Doãn Phu nhơn bèn tặng thêm vài món bảo vật nữa, rồi tiễn đưa ra tận ngoài cửa mới trở vào.
Cố Phu nhơn về đến phủ Nguyễn Long Quang, thuật hết mọi việc bên nhà Hoàng Phủ và trong cung cho mọi người nghe, ai ai cũng tấm tắc khen ngợi cho lòng nhơn từ đại lộ của nhà Hoàng Phủ.
Lúc bấy giờ Bành Như Trạch đã bị đày ra Lãnh Nam rồi, còn linh cửu của Lưu Khuê Bích thì Lưu Tiệp sai Giang Tấn Hỉ và Châu Nghĩa đem về quê. Ba hôm sau; vợ chồng Lưu Tiệp cùng gia quyến lên đường đi Nhạn Môn quan. Các bạn bè quen biết cùng môn sanh tiễn đưa rất nhiều. Vợ chồng Hoàng Phủ Thiếu Hoa cũng theo đưa ngót mười dặm đường mới trở lại.
Khi vợ chồng Lưu Tiệp đến Nhạn Môn quan ; trưởng tử là Lưu Khuê Quang được gặp mặt cha mẹ, vui mừng khôn xiết. Bấy giờ, cả nhà họ Lưu đoàn viên vui như hội.
Đến sau này, nghe đâu Lưu Khuê Quang lập được nhiều công trạng lắm, nên được phong đến chức Bắc bình vương, còn con của Ngô Thục Nương là Lưu Quí khi lên mười sáu tuổi lâm bệnh qua đời, chỉ có con Đỗ Hàm Hương là Lưu Toàn vâng lời Lưu Khuê Bích trối dặn là học văn chớ không học võ, nên đến năm mười bảy tuổi thi đỗ nhị giáp, được bổ vào toà Khâm thiên giám.
Đó là việc sau này. Bây giờ xin nhắc qua mụ vú Giang Tam Tẩu từ ngày được vào trong Vương phủ hưởng sự sung sướng nhất đời, lại được trọng đãi xem như thượng khách. Giang Tấn Hỉ vốn biết mẹ mình là hạng hạ lưu, xuất thân nơi hàn tiện, sợ sanh tánh kiêu căng, vui mừng giận ghét một cách bất thường, có thể làm mích lòng mọi người xung quanh nên thường khuyên giải. Hôm nay Giang Tấn Hỉ bận đi hộ tống linh cửu của Lưu Khuê Bích về Vân Nam nên một mình Giang Tam Tẩu ở nhà thường vênh mày vác mặt, lúc nào bà ta cũng tỏ vẻ hiu hiu tự đắc.
Mỗi lần bà ta trông thấy Tô Đại nương ngồi chuyện vãn cùng Doãn Phu nhơn thì bà ta hậm hực trong lòng, nghĩ thầm :
« Bất quá Tô Đại nương cũng là nhũ mẫu như ta chớ có hơn gì. Vả lại, con gái của mụ ta đã chết rồi, còn Mạnh Tiểu thơ thì đi biệt tích, sao bằng mẹ con ta đã có cái ơn lớn cùng Trung hiếu vương, lại Lưu Phu nhơn bây giờ do tay ta nuôi nấng, nhất định ta phải có phần hơn Tô Đại nương mới phải chớ ».
Vì nghĩ vậy, nên hễ thấy Tô Đại Nương ngồi chung với Doãn Phu nhơn thì bà ta ngồi xê lại xỏ xen trong câu chuyện, có ý biếm bãi trông mất lịch sự lắm. Nhưng Doãn Phu nhơn vốn người đại lượng nên thấy vậy vẫn tươi cười, không nói chi mích lòng.
Giang Tam Tẩu thấy thế càng thêm lừng chí, thường chế nhạo Tô Đại nương ra mặt. Tô Đại nương lại cho mụ ta là hạng tiều nhơn nên giả cách làm ngơ, không thèm chấp trách.
Giang Tam Tẩu cho rằng Tô Đại nương có ý khinh mình, nên gọi bọn nữ tỳ đến bảo :
- Tô Đại nương cũng là một bà nhũ mẫu như ta, vậy chúng bay đã kêu bà ta bằng Tô Đại nương, thì cũng phải gọi ta bằng Giang Đại nương mới đúng chớ.
Bọn nữ tỳ nghe qua, bụm miệng cười thầm, nói nhỏ với nhau :
- Dầu sao Tô Đại nương cũng là vợ của một bậc nho gia, chỉ vì chồng chết nên bất đắc dĩ mới đi làm nhũ mẫu, vì vậy bà ta biết khiêm cung lễ phép,chúng ta kính trọng là phải. Còn Giang Tam Tẩu là hạng tiểu nhơn đắc chí, cậy thế khoe mình, xét ra có hơn gì chúng ta mà bảo chúng ta phải gọi bằng Đại nương, coi sao được.
Giang Tam Tẩu thấy bọn nữ tỳ đã không gọi mình bằng Đại nương, lại còn nói to nhỏ nhún trề, thì lấy làm giận lắm.
Một sáng kia, Tô Đại nương vừa thức dậy, đã thấy con nữ tỳ Thúy Liễu bưng thau nước nóng đến cho Đại nương rửa mặt. Xảy đâu lúc Giang Tam Tẩu cũng bưng nước cho Lưu Yến Ngọc rữa mặt. Bà ta đi ngang qua giả bộ vô tình đụng mạnh vào cánh tay con Thúy Liễu, làm đổ cả thau nước trên tay hắn .
Con Thúy Liễu nhìn Tam Tẩu nói :
- Sao mụ lại đụng đổ hết nước của tôi vậy ?
Giang Tam tẩu tròn xoe đôi mắt, giận dữ hét :
- Tại sao mày không tránh tao? Bộ mày muốn bảo tao phải tránh mày hay sao?
Thúy Liễu cãi lại:
- Tôi bưng thau nước nặng, còn mụ đi tay không, sao mụ bảo tôi phải tránh?
Giang Tam Tẩu không thèm đáp, dòm thấy trong thau còn lưng thau nước nóng, bèn giựt trút hết trong thùng của mình, rồi xách đi một mạch, không ngó lại.
Con Thúy Liễu giận quá, nói vói theo:
- Lưu Phu nhơn rửa mặt chớ có làm việc chi mà mụ phải đem nhiều nước dữ vậy? Tô Đại nương tôi đang chờ nước rửa mặt, đáng lẽ mụ phải sớt thêm cho tôi chút mới phải chớ!
Giang Tam Tẩu quay lại, gằn giọng nói:
- Hãy im mồm đi! Tô đại nương của mi lại dám phân bì với Lưu Phu nhơn sao?
Nói rồi nguýt một cái , đi mất dạng , làm cho con Thúy Liễu phải hì hục nấu nồi nước khác, hồi lâu mới có nước để đem vào cho Tô đại nương.
Tô đại nương thấy có chậm trể, liền lên tiếng quở:
- Ta b