Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Tình Sử Mạnh Lệ Quân - Mộng Bình Sơn

Chương 41

Thiếu Phủ Nguyên soái phá yêu thuật, ra oai
Thần Võ Đạo nhơn chịu vô phương, thảm hại



Từ ngày quan Tuần phủ Sơn Đông Bành Như Trạch tiếp thánh chỉ, lão mua ván đóng chiến thuyền và ngày đêm lo luyện tập quân thủy rất tinh thục, chỉ còn chờ đợi đại binh đdến là xuất trận được ngay.
Ngày kia, đại binh của Vương Thiếu Phủ đến nơi, Bành Như Trạch hay tin, vội dẫn hết tướng sĩ ra ngoài thành nghinh tiếp vào nhà công quán, bày tiệc khoản đãi trọng hậu .
Vương Thiếu Phủ hỏi Bành Như Trạch :
- Chẳng hay tình hình Phiên tặc độ này như thế nào ?
Tổng binh Ân Diệu Tiên bước ra cướp lời đáp :
- Trước kia quân số của Phiên tặc rất đông , nhưng qua mấy trận giao đấu với ta, chúng bị giết cũng nhiều, hiện nay chỉ còn khoảng bốn muôn mà thôi. Tuy vậy, Phiên tặc có Thần Võ Đạo nhơn và Ô Tất Khải là hai viên dõng tướng dù có đánh trăm trận cũng chẳng sờn lòng. Chỉ vì mấy tháng nay gặp phải tiết trời giá lạnh, tuyết đông , thuyền bè khó bề lui tới nên chúng rút binh về đóng tại cù lao Sa Môn nằm giữa biển . Chúng chỉ cho một vài cánh quân thỉnh thoảng đến cướp phá một vài nơi thôi. Gần dây chúng hay tin Nguyên soái đến nên im lìm chẳng đến đánh phá nữa. Vậy chẳng hay bây giờ Nguyên soái định chờ chúng đến giao chiến hay bộ binh dến đó giao phhong ?
Vương Thiếu Phủ nói :
- Lâu nay Phiên tặc trông thấy quân ta thường kiêng sợ sóng gió, nên chúng khinh thường, tác oai tác quái không còn biết kiêng nể là gì. vậy nay ta muốn xua binh đến đó đánh một trận cho chúng biết tay.
Bành Như Trạch nói :
- Không nên đâu Nguyên soái ạ. Vì nếu ta độ binh đến đó sẽ bị chúng hóa phép gây sóng gió và hóa lửa đốt thuyền thì nguy tai.
Vương Thiếu Phủ cười gằn :
- Ta tin tưởng vào oai phước của Thánh thượng thì yêu thuật không làm gì nổi ta. Lẽ thường , bao giờ chánh cũng thắng tà.
Lúc ấy Vương Thiếu Phủ trông thấy có mặt Bành Như Trạch nên không tiện hỏi thăm tin tức Hoàng Phủ Kính, chàng chỉ hỏi qua về tình hình địch quân mà thôi.
Tiệc rượu kéo dài đến tối mới mãn, Vương Thiếu Phủ vào phòng an nghỉ rồi sai người tâm phúc đi dọ thám tin tức Hoàng Phủ Kính
Giây lát sau, người ấy về báo :
- Bẩm Nguyên soái , tôi đã dò xét rất đích xác và biết rõ Hoàng Phủ Nguyên soái cùng Tiên phong Vệ Hoán trước kia bị quân Phiên bắt chứ không đầu hàng, cũng không có dẫn quân Phiên về đánh phá Đăng Châu chi hết.
Vương Thiếu Phủ mừng rỡ, liền nói việc ấy cho Hùng Hiệu hay. Hùng Hiệu nói :
- Tôi biết lắm mà. Đời nào Hoàng Phủ Nguyên soái lại chịu đầu hàng quân giặc, đó chẳng qua là lời xàm tấu đó thôi.
Cách vài hôm sau, đạo binh Vệ Dõng Đạt kéo đến. Anh em Vệ Dõng Đạt cùng Trưởng Hoa Tiểu thơ vào bái kiến Nguyên soái. Vương Thiếu Phủ thấy có Bành như Trạch, sợ hắn biết rõ nên không dám nhận, chàng cứ đối đãi theo lẽ thường, nghĩa là truyền lịnh cho phép lâu la được nhập vào bộ thuộc của Hữu Tiên phong Vệ Dõng Đạt.
Vệ Dõng Đạt quì lạy trước trướng, lãnh ấn Tiên phong , Vương Thiếu Phủ chọn năm trăm quân dũng mãnh cho làm bộ thuộc của Trưởng Hoa Tiểu thơ và lựa một chiến thuyền cho tiểu thơ dùng. Hai con nữ tỳ là Giao Sắc và Cảm Trạch cũng được theo sát ngày đêm hầu hạ .
Thiếu Phủ triệu Tổng binh Ân Diệu Tiên vào dạy:
- Tôi nghe nói có quý quyến ở lại đây, vậy nay có vợ của Hoàng Phủ Nguyên soái là bà Doãn Phu nhơn đến đây, tôi xin cậy tướng quân hãy về bảo cùng quý quyến dọn cho một phòng riêng để phu nhơn ở. Còn việc ăn uống thì phu nhơn đã có nữ tỳ lo liệu.
Ân Diệu Tiên vâng lời lui ra rồi sai gia nhơn đem kiệu đến rước Doãn Phu nhơn . Trước khi lên kiệu, bà ta căn dặn Vệ Dõng Đạt và Trưởng Hoa Tiểu thơ ít lời rồi mới cùng Lữ Trung thẳng đến dinh Tổng binh.
Doãn Phu nhơn được ở một căn phòng khá rộng rãi mát mẻ, bà đưa tiền cho Lữ Trung đi mua hai con nô tỳ về hầu hạ.
Hôm ấy là ngày khởi binh, Vương Thiếu Phủ thảo chiếu sai người về triều báo tin với Thiên tử . Bành Như Trạch cũng bày tiệc tiễn hành.
Sau khi làm lễ tế thần, Vương Thiếu Phủ cấp cho Hùng Hiệu và Vệ Dõng Đạt năm ngàn quân rồi cùng nhau phất cờ nổi trống thẳng tới cù lao Sa Môn.
Khi còn cách cù lao chừng mười dặm, Vương Thiếu Phủ lấy Thiên lý cảnh ra chiếu xem thì thấy thuyền bè của quân Phiên đậu la liệt, liền truyền lịnh ngừng thuyền , lập thủy trãi tại đó.
Nói về Nguyên soái Ô Tất Khải đem quân đi đánh Trung Nguyên nhưng gặp lúc trời đông giá lạnh phải lui binh về tạm đóng tại cù lao Sa Môn, đợi đến mùa Xuân năm ấy tiến quân đến đánh Đăng Châu rồi thuận đường tiêu diệt Nguyên triều, tóm thâu thiên hạ.
Vừa rồi Ô Tất Khải hay tin vua Thành Tôn phong cho Vương Thiếu Phủ chức Nguyên soái dẫn đại binh ra chống cự. Ô Tất Khải không một chút sợ sệt và tin chắc rằng Vương Thiếu Phủ không khi nào dám độ binh vượt biển đến đây cả. Chẳng dè ngày kia có quân thám tử vào báo:
- Vương Thiếu Phủ đã độ binh ra biển, cách đây chừng mười dặm , neo thuyền lập thủy trại rất đông.
Ô Tất Khải nghe qua cười ngất, rồi bằng giọng tự hào y nói với chư tướng .
- Thế thì tên Nguyên soái nước Nguyên đã đến ngày tận số rồi.
Hôm sau, Ô Tất Khải thăng trướng, hỏi chư tướng:
- Hôm nay tướng nào muốn ra trận lập công trước?
Vừa tuyên bố dứt lời đã thấy tướng Tiền Bộ Tiên phong là Sơn Đầu Hổ bước ra lớn tiếng nói:
- Tiểu tướng xin ra trận đầu .
Ô Tất Khải nói:
- Ngươi có đi thì phải cẩn thận nhé!
Sơn Đầu Hổ vâng lịnh dẫn binh xuống chiến thuyền phất cờ gióng trống lướt ra khiêu chiến.
Quân Nguyên trông thấy vội chạy vào báo cho Nguyên soái Vương Thiếu Phủ biết. Vương Thiếu Phủ lập tức nai nịt ra trận, Hùng Hiệu liền cản lại nói:
- Một tên tướng Phiên tiên phong vô danh ấy có đáng là bao mà Nguyên soái phải nhọc lòng xuất chinh? Hãy để cho tiểu tướng ra giết nó cũng đủ rồi.
Vương Thiếu Hoa nói:
- Trận đầu tiên vô cùng quan trọng, nghĩa là phải làm sao cho thắng mới được, nếu không sẽ mất cả nhuệ khí của quân ta.
Hùng Hiệu gật đầu khen phải rồi truyền quân xông tới sát địch quân.
Khi hai đàng giáp mặt nhau, Hùng Hiệu trông thấy tướng Sơn Đầu Hổ tuổi độ ba mươi , vó người cao lớn, tóc đỏ như son, tay cầm cây phủ to tướng, nặng ước độ tám ngàn cân. Còn Sơn Đầu Hổ thì trông thấy Hùng Hiệu mặt vuông, tai lớn , mình mặc chiến bào, tay cầm đoản thương , sau lưng có cây cờ thêu một hàng chữ màu vàng “ Võ Bảng nhãn Long nhưỡng Đại Tướng quân Tiền bộ Tả Tiên phong Hùng” Sơn Đầu Hổ cũng lấy làm lo ngại.
Hùng Hiệu nhìn thẳng vào mặt đối phương , nạt lớn:
- Phiên tặc kia tên họ là chi, Hãy xưng ra để ta còn lấy thủ cấp.
Sơn Đầu Hổ đáp:
- Ta là Phiên trào Ô Nguyên soái trướng hạ Tiên phong Sơn Đầu Hổ đây! Còn ngươi tên chi hãy nói nhanh để ta giúp cho một búa đưa về âm phủ cho rồi.
Hùng Hiệu nói:
- Ta là Hùng Hiệu Tả Tiên phong, phụng mạng Nguyên soái đến tiêu diệt bây đây.
Nói dứt lời , Hùng Hiệu giục thuyền lướt tới, vung thương đâm thẳng vào giữa mặt Sơn Đầu Hổ. Sơn Đầu Hổ cũng cử búa gạt mạnh ra rồi chém bổ vào đầu Hùng Hiệu.
Hùng Hiệu thấy sức búa giang xuống mạnh quá, phải vận toàn lực đỡ ra, trong lòng khen thầm:
“ Tên Phiên tặc này mạnh thật”.
Sơn Đầu Hổ nạt:
- Ngươi mà cũng dám cả gan đở đường búa của ta sao?
Nói rồi vung búa bỏ tới liên tiếp, khiến Hùng Hiệu phải lúng túng , nhắm bề cữ không lại , bèn quày thuyền bỏ chạy. Sơn Đầu Hổ hét lên như sấm nổ rồi giục thuyền đuổi nà theo.
Hùng Hiệu chờ cho Sơn đầu Hổ đến gần, với tay ra sau lưng rút cây Trãm xà kiếm ném lên không trung và nạt lớn:
- Loài Phiên cẩu, hãy coi bửu bối của ta!
Sơn Đầu Hổ nghe nói bửu bối, trong lòng thất kinh, vội ngước mặt nhìn lên, thấy trên không một đạo hào quang sáng lòe xẹt xuống. Lưỡi kiếm thần bay vụt trên không trung một vòng, xé gió rít lên một tiếng rợn người rồi chém phập xuống khiến Sơn Đầu Hổ không tránh kịp, bị lưỡi kiếm chém đứt làm hai đoạn.
Hùng Hiệu thấy thế liền nhảy qua thuyền địch toan cắt thủ cấp, nhưng binh Phiên đồng hét lên một lượt nhảy tới bao vây Hùng Hiệu ở giữa. Binh Nguyên thấy vậy cũng tràn sang trợ lực cùng Hùng Hiệu đánh nhầu, khiến Phiên binh đánh không lại, lớp chết , lớp té xuống biển không biết bao nhiêu mà kể.
Binh Phiên vội chèo thuyền tháo chạy. Hùng Hiệu thừa thắng đuổi theo đến bốn năm dặm mới thâu binh về, dâng thủ cấp của Sơn Đầu Hổ lên Nguyên soái để lập công.
Vương Thiếu Phủ mừng rỡ nói:
- Tướng quân thắng được trận đầu, tất nhiên đem lại thành công không nhỏ. Thế là quân Phiên sẽ nhụt chí rồi!
Nói rồi, lấy sổ ghi công đầu cho Hùng Hiệu, và truyền mở tiệc khao thưởng tướng sĩ.
Bọn Phiên binh còn sống sót hơ hãi chạy về báo với Nguyên soái Ô Tất Khải:
- Nguy tai rồi Nguyên soái ôi! Sơn Đầu Hổ đã tử trận!
Ô Tất Khải nghe nói, lửa giận phừng gan, nghiến răng nói:
- Giận thay cho tên Hùng Hiệu dám cả gan giết chết một viên thượng tướng của ta. Mai đây thế nào ta cũng phân thây nó ra muôn mảnh để trả thù cho Sơn tướng quân.
Ô Tất Khải nói dứt lời, xảy có một viên đại tướng tên Phú Lợi bước ra thưa:
- Tướng Nguyên đã có pháp thuật như vậy, ta cần phải đi thỉnh quân sư đến trừ khử có mới được.
Ô Tất Khải nói:
- Sá chi tên biểu bối vô danh ấy mà phải làm phiền đến quân sư.
Sáng sớm hôm sau, Ô Tất Khải xuống thuyền lướt ra giữa trận, quân Nguyên chạy vào phi báo. Vương Thiếu Phủ liền xua cả đại đội chiến thuyền ra đối địch.
Ô Tất Khải vừa trông thấy Vương Thiếu Phủ , đã hét như sấm:
- Cẩu đầu, hãy mau mau khai tên họ, để ta còn lấy thủ cấp.
Vương Thiếu Phủ cười gằn đáp:
- Ta đây chính Nguyên trào Võ Trạng nguyên Đại Nguyên soái Vương Thiếu Phủ vâng thánh chỉ đến trừ tuyệt chúng bây.
Ô Tất Khải nạt lớn:
- Đừng nói phách, hãy lãnh giáo đường chùy của ta đây!
Y vừa nói vừa vung chùy đánh bổ tới. Vương Thiếu Phủ vung phương thiên họa kích đỡ vẹt ra rồi hai bên đánh vùi với nhau như cặp rồng vật lộn nhau giữa biển khơi.
Ô Tất Khải nghĩ thầm:
“ Tên tướng Nguyên này quả nhiên lợi hại”.
Ô Tất Khải chuyển hết thần lực, giơ chùy đánh vùng vụt. Hai món binh khí chạm nhau tóe lửa, phát ra những tiếng chát chúa trông ghê gớm.
Lúc hai đàng đang giao chiến , xảy thấy bên Phiên có một tướng xông ra hỏi lớn:
- Có ai dám ra đối địch với Lư Bồ Kiếm đây không?
Vệ Dõng Đạt nghe nói, nổi giận giục thuyền lướt tới nạt:
- Có ta là Hữu Tiên phong Vệ Dõng Đạt sẵn sàng đối địch với mi đây.
Nói rồi vung song đao nhảy ra đánh Lư Bồ Kiếm tới tấp. Lư Bồ Kiếm cũng cử giáo chống ngăn, nhưng đánh qua mười mấy hiệp, Vệ Dõng Đạt cảm thấy yếu sức đánh không lại, liền quay thuyền bỏ chạy. Lư Bồ Kiếm gầm lên như hổ dữ rồi giục thuyền đuổi theo.
Vệ Dõng Đạt nhanh như chớp , quay lại rút tên bắn trái lại một phát trúng nhằm vai tả. Lư Bồ Kiếm rú lên một tiếng thất thanh té nhào xuống thuyền. Vệ Dõng Đạt nhảy qua giáng cho một đao đứt làm hai đoạn.
Binh Nguyên thừa thắng nhảy qua lấy thủ cấp và chém giết vô số, khiến Phiên binh hoảng hốt quay binh khí đầu hàng. Vệ Dõng Đạt thâu nạp rồi truyền dẫn hàng binh và chiến thuyền địch đem về căn cứ. Còn Ô Tất Khải đánh với Vương Thiếu Phủ đặng ba mươi hiệp thì Ô Tất Khải đã đuối sức , mồ hôi toát ra như tắm. Cây kích của Vương Thiếu Phủ tấn công như vũ bão; lại thấy Lư Bồ Kiếm tử trận trong lòng hơi khiếp đảm nên tay chân Ô Tất Khải lính quýnh , bị Thiếu Phủ đâm nhằm một kích trúng vai, phải tháo chạy không dám ngó lại.

TOP

Chương 41 (tiếp theo)

Vương Thiếu phủ xua binh chèo thuyền đuổi theo, chém giết quan Phiên chết vô số. Vương Hào cũng thừa thắng rượt đánh quân Phiên, máu chảy đỏ ngòm mặt nước, lại còn thâu đặng nhiều chiến thuyền của địch nữa.
Khi thấy quân địch đã chạy xa, Vương Thiếu Phủ đánh trống đắc thắng và gióng chiêng thâu binh kéo về trại . Sau khi ghi công cho các tướng sĩ. Vương Thiếu Phủ viết biểu sai người đem về kinh báo tin.
Ô Tất Khải bị thương chạy về lấy thuốc kim thương ra thoa rồi kiểm điểm binh thuyền lại. Thì thấy mất hết hai chiếc thuyền và bốn viên đại tướng, còn quân sĩ hao mất ba ngàn.
Ô Tất Khải nghĩ thầm:
“ Thế giặc mạnh quá, ta cần phải thĩnh quân sư ra trận mới mong thắng được”
Ô Tất Khải vừa suy nghĩ đến đây, bỗng có quân sĩ vào báo :
- Có quân sư đến.
Ô Tất Khải mừng rỡ bước ra nghinh tiếp vào. Thần Võ Đạo nhơn nói:
- Vừa rồi bần đạo hay tin Nguyên soái thất trận nên đến thăm, chẳng hay thế giặc ra sao mà Nguyên soái chịu thảm bại?
Ô Tất Khải liền thuật lại việc thất bại liên tiếp hai trận cho quân sư nghe và nói:
- Tôi xem bọn nnày nó giỏi hơn Hoàng Phủ Kính trước kia nhiều lắm.
Thần Võ Đạo nhơn an ủi:
- Xin Nguyên soái hãy an tâm, để mai đây bần đạo ra trận bắt chúng đem về đây cho Nguyên soái rửa hờn.
Ô tất Khải nói:
- Tôi chỉ mong nhờ ở phép thần thông của quân sư thôi!
Thần Võ Đạo nhơn trút bầu hồ lô lấy ra một hoàn thuốc bỏ vào miệng nhai nhỏ, đắp lên vết thương cho Ô Tất Khải. Chỉ trong chốc lát, chỗ đó lành lại như xưa.
Ô Tất Khải liền ra lịnh cho quân sĩ chuẩn bị sẵn sàng hôm sau sẽ đại chiến. Quân Phiên nghe nói có Thần Võ Đạo nhơn ra trận sẽ nắm chắc phần thắng trong tay nên mừng rỡ vô cùng trông cho mau sáng để giết chết quân Nguyên phục thù.
Ngày sau quân Phiên thúc trống, phất cờ kéo đại dội chiến thuyền ra trận , la hét vang trời. Vương Thiếu Phủ hay tin vội nói với Hùng Hiệu:
- Hôm nay thế nào Thần Võ đạo nhơn cũng xuất trận chúng ta phải đề phòng lắm mới được.
Hùng Hiệu khen phải rồi cả hai người mang bửu bối theo, kéo đại binh đối địch.
Khi giáp trận, Vương Thiếu Phủ trông thấy bên Phiên có một đạo nhơn mình mặc đạo bào, tay cầm song kiếm, đứng trước mũi thuyền, sau lưng cắm một cây cờ đề: “Hộ Quốc Quân sư Thần Võ Đạo nhơn” thì biết ngay là người có yêu thuật . Còn Ô Tất Khải vừa trông thấy Vương Thiếu Phủ , nổi giận hét lớn:
- Có tướng nào dám ra bắt Vương Thiếu Phủ cho ta không?
Dứt lời , một tướng Phiên bên tả là Phú Lợi cử đại đao xông ra, phía hữu có Trạch Phong vung họa kích lướy tới. Cả hai đồng thanh hét như sấm:
- Tướng Nguyên nào muốn chết, cứ ra đây đối địch cùng chúng ta.
Vương Hào thấy thế nổi giận, một mình múa đao xốc tới đánh nhầu. Vương Thiếu Phủ truyền quân thúc trống trợ chiến Vương Hào sức mạnh như con cọp vừa mới giao phong được vài hiệp đã thấy Vương Hào hét lên một tiếng vang trời, chém Trạch Phong bay đầu rồi nhảy bổ qua thuyềnn địch . Bao nhiêu quân Phiên thấy thế tán đởm kinh tâm, quăng gươm giáo đầu hàng hết.
Thần Võ Đạo nhơn thấy thế liền niệm thần chú dùng phép ẩn thân cỡi mây lướt tới đánh Vương Hào. Chẳng dè Hùng Hiệu trông thấy, hét lớn:
- Yêu đạo kia , chớ có dùng yêu thuật . Yêu pháp của ngươi không thể che được mắt ta đâu.
Vương Thiếu Phủ cũng trông thấy rõ, bèn lấy Phi diện chùy ném lên không đánh bổ vào người Thần Võ Đạo nhơn , khiến lão ta thất kinh đạp mây bỏ chạy và nghĩ thầm:
“ Lạ thật! Tại sao bọn này lại biết được phép ẩn thân của ta?”.
Vương Thiếu Phủ thấy Thần Võ Đạo nhơn tránh khỏi quả chùy, liền giơ tay chỉ Phu diện chùy nạt lớn:
- Kìa bửu bối, hãy theo đánh chết yêu đạo cho ta !
Tức thì Phi diện chùy nhằm ngay chỗ Thân Võ Đạo nhơn mà bay thẳng tới. Thần Võ Đạo nhơn thất kinh, nhảy vụt xuống thuyền rồi lấy gươm chỉ Vương Thiếu Phủ nạt:
- Mi dám dùng pháp thuật đối địch với ta, tức là tới số rồi!
Nói rồi thò tay vào hồ lô lấy ra một khối kim chuyên niệm chú quăng lên trên không , tỏa ra một làn khói đen nhắm ngay đầu Vương Thiếu Phủ xẹt xuống .
Vương Thiếu Phủ vội vã ném Phi diện chùy lên: Phi diện chùy tỏa ra một đạo hào quang đánh bổ tới vang lên một tiếng như sấm, khiến bao nhiêu kim chuyên của Thần Võ Đạo nhơn đều bị nát tan rơi hết xuống biển .
Vương Thiếu Phủ cười ha hả nói:
- Yêu đạo! Ngươi còn bao nhiêu bửu bối hãy đem ra thi thố hết đi.
Thần Võ Đạo nhơn nghiến răng nói trong căm hận.
- Đừng nói phách, hãy xem đây!
Nói rồi niệm thần chú lâm râm, thổi lên một cái. Thình lình cuồng phong nổi dậy, sóng chuyển ấm ầm, muôn phần nguy hiểm. Các chiến thuyền của quân Nguyên nhào lên lộn xuống như muốn chìm đám ngay vậy. Binh Nguyên kinh hồn , hoảng vía , la khóc om sòm .
Vương Thiếu Phủ vẫn bình tĩnh, lớn tiếng kêu gọi :
- Không sao đâu, ba quân chớ sợ ! Ta sẽ có phép trừ ngay lập tức.
Nói rồi thò tay vào túi lấy Phá lang cảnh chiếu lên, tức thì sóng im gió lặng. Lúc ấy Xích Nam Anh đang đánh với Phú Lợi , Xích Nam Anh đâm trúng một đao, Phú Lợi chết. Đàng này, Vương Thiếu Phủ truyền cho đại đội chiến thuyền tiến tới đánh nhầu. Quân Phiên cự không nổi, vỡ tan bỏ chạy.
Trong lúc rối loạn, Thần Võ Đạo nhơn chưa kịp dùng phép thì bị Vương Thiếu Phủ quăng Phi diện chùy lên đánh trúng ngang lưng. Đạo nhơn nhào sấp xuống thuyền. Lão bò vào mui, lấy linh đơn ra uống rồi chui ra rút gươm giơ lên trời hô lớn, kêu gọi âm binh đến trợ lực.
Lát sau, thấy mây đen bao phủ mịt trời. Trên mây, vô số âm ma câm binh khió nhắm quân Nguyên đánh bổ xuống , khiên quân Nguyên kinh hồn hoảng vía, la ó om sòm.
Vương Thiếu Phủ trong lòng cũng hơi sợ vì không biết dùng phép gì để phá cho được. Túng thế , chàng phải lấy Phi diện chùy quăng lên. Bỗng nghe một tiếng sấm nổ vang trời, bao nhiêu âm binh đều hình hình giấy trắng rơi lả tả xuống mặt nước, còn mây đen cũng từ từ tiêu tan mất hết.
Binh Nguyên thấy chủ soái mình phá vỡ được yêu pháp, liền hè nhau lắp tên bắn vãi tới làm quân Phiên chết rất nhiều, một số hoảng kinh bỏ chạy . Vương Thiếu Phủ xua thuyền đuổi theo giết thêm một số nữa mới chịu thâu binh trở lại .
Trận này , binh Nguyên đoạt được ba chiếc đại chiến thuyền , còn binh Phiên đầu hành vô số . Vương Thiếu Phủ về trại ghi công cho tướng sĩ rồi mở tiệc khoản đãi, đồng thời viết biểu sai người về kinh báo tiếp.
Ô Tất Khải bị thảm bại trận này quá đau đớn, trở về lập tức truyền lịnh thâu góp hết lương thực đem xuống thuyền để có xảy nguy biến thì tẩu thoát cho dể.
Thần Võ Đạo nhơn nói:
- Xin Nguyên soái chớ lo sợ, để mai đây bần đạo đem hết tài nă,ng đánh với chúng một trận nữa, thế nào cũng toàn thắng.
Ô Tất Khải thở dài chán nản, nói:
- Bao nhiêu pháp thuật của quân sư đều bị chúng nó phá hết, thế sao quân sư lại dám cả quyết như vậy?
Thần Võ Đạo nhơn nói:
- Chỉ vì trong lúc gấp rút bần đạo chưa sử dụng hết pháp thuật, bần đạo có một lưỡi độc đao vô cùng lợi hại. Nguyên lưỡi đao này gồm thâu các chất độc tạo thành, nên hễ ai bị phạm phải, vừa chảy máu là chết ngay. Xưa nay bần đạo chưa dùng đến, vậy để mai này bần đạo dùng nó, ắt thành công.
Ô Tất Khải vẫn không tin, nói:
- Tuy quân sư hãy còn bửu bối, nhưng trước đây quân ta đã bị hao hớt rất nhiều, lại vừa rồi thua tiếp mấy trận liền , hiện giờ quân số chỉ còn phân nửa, trái lại binh Nguyên quá đông nên ta càng phải phòng bị trước là hay hơn.
Thần Võ Đạo nhơn nói:
- Nguyên soái trù tính như vậy cũng phải , vật hãy thâu thập lương thảo đem hết xuống thuyền gấp đi, để ta còn có thì giờ lo mưu tính kế.
Ô Tất Khải y lời, truyền quân lo chuyển vận lương thực xuống thuyền, nội ngày hôm ấy là xong. Đoạn cho quân sĩ nghĩ dưỡng sức hai ngày, qua đến ngày thứ ba mới kéo vbinh đi khiêu chiến.
Quân thám tử về phi báo , Vương Thiếu Phủ hội họp các tướng sĩ, nói:
- Quân Phiên bị thảm bại mấy trận liền, quân số bị hao nhiều, hôm nay tuy chúng xuất chiến nữa, nhưng chẳng qua là cố gượng mà thôi, vậy ba quân ráng sức đánh một trận này nữa cho chúng thất đìên bát đảo đ ểta hồi trào cho sớm.
Dứt lời chư tướng cùng quân sĩ hô rập lên một lượt :
- Chúng tôi nguyện cố sức tuân theo lời Nguyên soái.
Rồi Vương Thiếu Phủ phất cờ độ binh xông ra. Thần Võ Đạo nhơn trông thấy quân Phiên tinh thần khiếp đảm, còn quân Nguyên dang hăng hái chèo thuyền lướt nhanh như vũ bão thì trong lòng nóng như lửa đốt, liền thúc thủy thủ tấn thuền lướt tới , hét lớn:
- Vương Thiếu Phủ , hôm nay ta quyết một còn một mất với mi đây.
Vương Thiếu Phủ cười, nói:
- Sự thảm bại vừa rồi chưa phải là bài học khôn cho ngươi sao?
Nói rồi vung khích đâm nhầu Thân Võ Đạo nhơn , Thần Võ Đạo nhơn cũng cử đao rước đánh. Đánh được ba mươi hiệp, Thân Võ Đạo nhơn cự không lại bèn quày thuyền bỏ chạy, Vương Thiếu Phủ giục thuyền đuổi theo; Ô Tất Khải thấy thế liền lướt thuyền tới ngăn lại đối địch;
Nhờ vậy, Thần Võ Đạo nhơn rãnh tay rút độc kiếm ra nạt lớn:
- Vương Thiếu Phủ , hãy xem độc kiếm của ta giết chết mi đây!
Vương Thiếu phủ vừa nghe kêu, ngước mắt ngó lên không trung thì thấy một vùng mây đen cuồn cuộn, rồi từ trong đám mây phát ra một luồng sáng mang lưỡi kiếm nhắm ngay đâu Vương Thiếu Phủ đâm bổ xuống.
Nhanh như chớp, Vương Thiếu Phủ lấy Phi diện chùy nám lên phát ra tiếng nổ vang trời, độc kiếm bị đánh rơi ngay xuống biển.
Vương Thiếu phủ nhìn Thần Võ Đạo nhơn , cười khẩy nói:
- Thế nào? Ngươi còn bửu bối gì hãy đem ra hết thử xem?
Thần Võ Đạo nhơn giận quá, gầm lên như hổ dữ:
- Vương Thiếu Phủ , hôm nay người phá mất bửu bối của ta , ta quyết thề không đội trời chung với ngươi.
Lúc ấy, Hùng Hiệu trông thấy Thần Võ Đạo nhơn không đề phòng, liền phóng Trảm xà kiếm lên chém Thần Võ Đạo nhơn một phát trúng nhằm vai tả, máu phun vọt ra. Lão rú lên một tiếng rồi chun tuốt vô mui thuyền, lấy thuốc ra băng bó.
Hùng Hiệu thừa thế xua thuyền đến đánh tới tấp, khiến binh Phiên chết vô số, hỏng kinh quày thuyền rong chạy. Vương Thiếu Phủ phất cờn thúc thuyền đuổi rà theo.
Quân Nguyên truy kích suốt một đêm, sáng ngày sau đã đuổi khỏi cù lao Sa Môn một đỗi thật xa mới thâu binh trở lại.
Lần này đoạt được hai chiến thuyền, còn binh Phiên chạy đến khi trông thấy đối phương không theo nữa mới dừng lại thả neo kết thénh thủy trại.
Thần Võ Đạo nhơn nói:
- Đêm nay bần đạo sẽ đem mười chiến thuyền đến trước trại quân Nguyên rồi dùng phép đốt tan các chiến thuyền chúng nó thì mới mong thắng nổi.
Ô Tất Khải đang thất vọng , nghe Thần Võ Đạo nhơn tính kế vậy, mừng rỡ vô cùng, liền tuyển chọn mười chiếc chiến thuyền chắc chắn giao cho Thần Võ Đạo nhơn.
Lão đợi đến canh hai, lặng lẽ cho thuyền lướt tới gần trại Nguyên toan cướp lén, nhưng thủy trại của Vương Thiếu Phủ canh phòng rất nghiêm nhặt. Không một giờ phút nào mà không có tiểu thuyền đi tuần tiễu xung quanh, nên khi thuyền của Thần Võ Đạo nhơn vừa đến, quân tuần tiễu đã hay được chạy về phi báo:
- Hiện có mười chiếc thuyền của Phiên tặc lén đến toan cướp trại.
Vương Thiếu Phủ liền lấy bạc thưởng cho tên quân ấy, rồi họp hết tướng sĩ tuyên bố:
- Ban ngày quân Phiên đánh thua ta, nên ban đêm chúng lén đến cướp trại ta đó, vậy trong đêm tối ta chớ nên giao chiến chỉ dùng tên bắn chúng mà thôi.
Quân sĩ vâng lịnh trương cung tên ra chực sẵn. Giây phút sau chiến thuyền quân Phiên đến. Quân Nguyên hô lên một tiềng rồi cùng bắn ra như mưa, làm cho chiến thuyền của Phiên không tài nào đến gần được.
Thần Võ Đạo nhơn lâm râm niệm chú rồi lấy gương chỉ qua hướng tây, tức thì lửa trên không ào tới rần rần, đốt cháy hết ba chiếc thuyền của quân Nguyên. Quân Nguyên thất kinh la lên:
- Hãy mau mau cắt đứt hết dây neo tẩu thoát , kẻo lửa cháy lan chết hết bây giờ.
Vương Thiếu Phủ khoa tay la lớn:
- Đừng sợ, đừng sợ! Ta có phép trừ ngay bây giờ.
Vừa trấn an quân sĩ, Vương Thiếu Phủ vừa lấy Phá làng cảnh ra chiếu lên. Chỉ một khắc sau, ngọn lửa tiêu tan mất hết. Thần Võ Đạo nhơn cảm thấy vô cùng bối rối chưa biết liệu sao, xảy thấy Vương Thiếu Phủ quăng tiếp Phi diện chùy lên đánh trúng nhằm lưng Thần Võ Đạo nhơn . Lão hộc máu nhào vào khoang thuyền, phải ráng hết sức mới thò tay vào hồ lô lấy được linh đơn ra uống.
Ở ngoài, quân Phiên bị trúng tên chết không biết bao nhiêu mà kể. Đám tân binh lật đật, chèo thuyền chạy riết về.
Về đến nơi, Thần Võ Đạo nhơn nhìn Ô Tất Khải thở dài, nói:
- Ta không ngờ Vương Thiếu Phủ pháp thuật cao cường đến thế! Bao nhiêu pháp thuật của ta bị nó phá hết rồi. Ôi thôi! Ngày nay thế cùng lực tận, biết liệu sao đây!
Ô tất Khải cũng than dài:
- Nay quân sư đã bị trọng thương thì hãy lo tịnh dưỡng cho lành mạnh rồi chúng ta sẽ toan liệu kế khác.
Thần Võ Đạo nhơn hổ thẹn trăm bề, cực chẳng đã phải lei lên giường nằm nghỉ.
Độ một lát sau, bỗng nghe quân Phiên chạy vào phi báo:
- Vương Thiêéu Phủ phân ra ba đạo chiến thuyền đến vây đánh quân ta.
Ô Tất Khải và Thần Vọ Đạo nhơn nghe qua như sét đánh bên tai, vội vã phân binh ra chống cự.
Ô tất Khải vừ a xông ra đã gặp Vương Hào, một tướng Nguyên sức mạnh hơn cọp nên giao phong chưa đầy ba mươi hiệp đã bị Vương Hào chém nhằm vai, thương tích khá nặng phải chui trốn vào thuyền rồi hối quân chèo thuyền tháo chạy.
Vương Thiếu Phủ thúc quân đuổi theo đoạt thêm ba chiếc thuyền nữa và chém giết quân Phiên hằng hà sa số.
Ô Tất Khải bị thua một đêm mà hai trận nên tay chân bủn rủn,; không còn một chút nhuệ khí chiến đấu nữa, liền kiểm điểm tàn bin thấy còn lối một muôn, bèn dắt nhau trốn trong một cửa biển gọi lazé Sư Tử khẩu.
Vương Thiếu Phủ truyền lịnh đóng thủy trại cách Sư Tử khẩu độ vài dặm rồi sai tướng đi khiêu chiến liên tiếp trong ba ngày. Ô Tất Khải không dám ra đối địch , cứ ở trong đốc binh cố thủ mãi.
Vương Thiếu Phủ nói với chư tướng:
- Ta sem Sư Tử khẩu này vô cùng hiểm trở, thuyền bè khó bề qua lại, vậy các ngươi phải đề phòng cẩn thận, kẻo đêm khuya chúng lén đến cướp trại đấy.
Nói rồi phân công cho tả hữu Tiên Phong cùng tả hữu Dực quan lãnh mười chiếc chiến thuyền ngày đêm tuần phòng nghiêm nhặt.
Còn quân Phiên vào đặng cửa Sư Tử khẩu rồi, cứ lo cố thủ cẩn mật đã gần nửa tháng trời mà không dám ra. Một hôm Vệ Dõng Đạt chèo thuyền đi tuần, bỗng thấy xa xa có một chiếc thuyền buôn trương buồm chạy như bay.
Vệ Dõng Đạt truyền lịnh:
- Lâu nay giặc Phiên đến đánh phá Sơn Đông ai mà không hay biết, tại sao đêm hôm tăm tối lại có thuyền buôn nào dám léo hánh đến đây? Đây chắc là thuyền của Phiên nô giả thuyền buôn đi dọ thám. Quân sĩ hãy mau mau bắt lại cho ta!
Nói rồi phất cờ nổi trống ra hiệu cho ba quân bao vây chận thuyền buôn ấy lại.

TOP

Chương 42

Đem mật thư, Trần Trại Bảo bị bắt.
Bước đường cùng, Ô Tất Khải mạng vong .



Khi Vệ Dõng Đạt ra lệnh bao vây thì chiếc thuyền buôn ấy trương thêm một buồm nữa tháo chạy, lập tức bốn chiếc chiến thuyền mở hết tốc lực đuổi theo, chỉ trong nháy mắt đã theo kịp Vệ Dõng Đạt nạt lớn :
- Đây quả là thuyền của quân giặc, hãy bắt nó lại cho ta.
Bỗng nghe bên chiếc thuyền buôn đáp lại trong tiếng khiếp đãm :
- Không phải đâu ! Thuyền chúng tôi chính là thuyền buôn có giấy thông hành đầy đủ, xin hãy xét kỹ và tha cho.
Rồi các thủy thủ trong thuyền buôn đều buông mái chèo quì hết xuống khoang thuyền. Vệ Dõng Đạt liền cho thuyền cặp bến sát lại, tung mình nhảy qau kiểm soát, thấy cả thảy lối sáu mươi hành khách, ai nấy đều quì lạy lia lịa.
Vệ Dõng Đạt quát hỏi :
- Các ngươi là người xứ nào , chở hàng hoá
gì và đi bán nơi đâu ? Có tổng số bao nhiêu hành khách, bao nhiêu thủy thủ , hãy khai mau !
Một người trong bọn đứng lên nói :
- Tất cả chúng tôi đây đều là thủy thủ đi làm mướn cả, chỉ có một mình ông chủ thuyền mua thuốc đem qua nước Phiên bán mà thôi.
Vệ Dõng Đạt nhìn quanh một vòng , hỏi lớn :
- Người nào là chủ thuyền ?
Hỏi vừa dứt lời, xảy thấy một người tuổi trạc độ năm mươi, bước tới trước mặt Vệ Dõng Đạt lạy lạy và thưa :
- Tôi là Trần Trại Bảo , chuyên nghề mua hàng hóa chở đi bán các nước đã hơn hai mươi năm nay, quê tôi ở Bắc Ninh, hiện có giấy thông hành do quan cấp phát, xin tướng quân khám xét và tha cho.
Vệ Dõng Đạt nhìn người ấy từ đầu đến chân có vẻ dò xét, rồi nói :
- Ngươi bảo ngươi đã đi buôn bán các nước từ hai mươi năm nay, lẽ nào ngươi lại không biết trong ba năm rồi quân Phiên đem lòng phản trắc, hiện đôi bên đang giao chiến sao ? Hơn nữa, đêm hôm tăm tối như vầy mà ngươi vượt thuyền đến nơi trận địa thì chắc là có duyên cớ chi đây chớ chẳng không !
Trần Trại Bảo kiếm lời nói quanh :
- Chỉ vì tôi đã hay tin quân ta đánh tan hết quân Phiên nên mới dám đi .
Vệ Dõng Đạt gật đầu bảo :
- Được rồi, ngươi hãy trình giấy thông hành cho ta xem nào !
Trần Trại Bảo lật đật chạy vào mui lấy giấy thông hành và hoá đơn đem ra dâng trình cho Vệ Dõng Đạt . Vệ Dõng Đạt tiếp lấy xem qua thấy trong hóa đơn biên toàn những vị thuốc xấu rẻ tiền, cả thảy lối ngàn lượng bạc , còn giấy thông hành thì đóng dấu của Nguyên thành hầu Lưu Tiệp.
Vệ Dõng Đạt có ý nghi ngờ, hỏi :
- Sao ngươi không xin giấy của quan địa phương , lại đến xin giấy của Nguyên thành hầu ?
Trần Trại Bảo đáp :
- Chỉ vì quan địa phương ăn tiền nhiều quá, nên tôi mới xin giấy của Nguyên thành hầu . Vả lại, tôi có một người thân thích hầu hạ Nguyên thành hầu nên tôi nhờ người ấy xin giùm.
Vệ Dõng Đạt lắc đầu :
- Ngươi nói phi lý lắm ! Ta xem số hàng trong thuyền này bổn lợi lối ngàn lượng bạc thì làm sao số lời đủ để trả tiền mướn thuyền và thủy thủ này. Rõ ràng ngươi là quân của giặc sai đi dọ thám.
Vệ Dõng Đạt nói vừa dứt lời, bèn truyền quân trói hết rồi giải cả người lẫn thuyền đem về nạp cho Vương Thiếu Phủ.
Thuật lại khi Vương Thiếu Phủ lãnh ấn Nguyên soái kéo binh ra thì Nhiêu Phong Doanh cũng lãnh thánh chỉ đến Xuy Đài sơn chiêu an, nhưng khi Nhiêu Phong Doanh về không có thư tín chi về Lưu Khuê Bích cả, nên Lưu Tiệp trong lòng nghi ngại, vội sai người ra Đăng Châu để dò nghe tin tức.
Người ấy về bảo :
- Lưu Quốc cựu bị giam vào tù xa bịt kín lại và khiêng theo đoàn quân.
Lưu Tiệp lại thấy thư của Vương Thiếu Phủ gởi về triều nói là trọng dụng thì trong lòng nóng như lửa đốt.
Lúc ấy có người môn sanh tâm phúc của Lưu Tiệp nói :
- Tôi thấy Vương Thiếu Phủ hiệu là Tùng Hoa , nếu bỏ chữ Tùng thì còn lại là Vương Thiếu Hoa . Tôi chắc nó là con cuả Hoàng Phủ Kính đấy, vì chữ Hoàng bỏ bớt chữ Bạch trên đầu thành chữ Vương. Hơn nữa Hoàng Phủ Kính sở trường cây kích, mà Vương Thiếu Phủ cũng thiện nghệ cây kích , thì rõ Hoàng Phủ Thiếu Hoa đã thay tên đổi họ rồi dến đầu quân đây. Còn Vệ Dõng Đạt kia cũng chắc là con của Tiên phong Vệ Hoán đó, vì lúc ở tại Xuy Đài sơn hắn cứ lo chiêu tập binh mã mong đi đánh Phiên, lại đối xử tử tế với vợ con Hoàng Phủ Kính nữa. Thế thì cả bọn chúng đều là kẻ đại thù của quốc trượng , nếu sau này chúng thắng trận hồi trào, làm gì cũng trả thù của Quốc trượng , chớ chẳng không.
Lúc bấy giờ Lưu Tiệp mới tỉnh ngộ trong lòng vừa giận dữ vừa sợ hãi. Lưu Tiệp nghĩ thầm :
« Vương Thiếu Phủ đánh Phiên đến nay đã mấy lần báo tiệp về triều, thế nào rồi đây nước Phiên cũng phải đầu hàng, lúc ấy Hoàng Phủ Kính được hồi trào , ta khó mà bảo toàn tánh mạng . Chi bằng bây giờ ta viết một phong thư gởi cho Ô Tất Khải nói rằng vua Thành Tôn trẻ tuổi và nhu nhược, lại hay tin dùng phường gian nịnh, cần phải nhờ Phiên quốc phản thống mới xong. Ta cũng cần phải cho Khải biết Vương Thiếu Phủ là con Hoàng Phủ Kính và Vệ Dõng Đạt là con Vệ Hoán để bảo Ô Tất Khải phải đem Hoàng Phủ Kính và Vệ Hoán ra tại mũi thuyền , đồng thời nấu một vạc dầu để sẵn bên , tất nhiên bọn Vương Thiếu Phủ phải vì tình cha mà qui phục. Còn như chúng quyết không đầu hàng thì phải đem Hoàng Phủ Kính và Vệ Hoán ra lóc từng miếng thịt làm cho chúng đứt ruột đau lòng, không thể chiến đấu được nữa. Quân Phiên sẽ thừa thế đánh cho một trận , thế nào cũng giết hết chúng. Hễ khi quân Phiên toàn thắng rồi, ta sẽ cử một người tâm phúc làm Nguyên soái ra đánh với quân Phiân rồi giả thua chạy về, dẫn đường cho quân Phiên tiến thẳng đến kinh thành , ta sẽ làm nội ứng mở cửa thành rước vào giết vua để lên ngôi cửu ngũ. Được như vậy ta mới hưởng vinh hoa suốt đời, khỏi lo chi tai họa.
Lưu Tiệp nghĩ rồi vội viết một phong thư , tức tốc đi mướn thuyền , mua trên một ngàn lượng bạc thuốc chở trên thuyền để giả làm thuyền buôn. Đoạn kêu một người lái buôn lâu năm tên Trần Trại Bảo đến dặn :
- Ngươi hãy mang mật thư này qua Đăng Châu. Khi đi đường biển, hễ ngươi gạp quân Phiên thì ngươi cứ giao bức thư này cho chúng nó, bảo hãy đem về trao cho Nguyên soái Ô Tất Khải. Ngươi hãy hết lòng cùng ta rồi sau này về đây, bao nhiêu tiền bán thuốc được ta sẽ cho ngươi hết. Đây, ta cấp cho ngươi tờ thông hành để có quan quân tra xét thì ngươi trình cho họ xem.
Trần Trại Bảo không biết đó là bức phản thư, hắn lại tham lam tiền bạc nên lãnh mạng ngay. Chẳng dè khi đến nơi thì quân Phiên đã lui vào Sư Tử khẩu cả, nên Trại Bảo bị Vệ Dõng Đạt bắt được và đem nộp cho Vương Thiếu Phủ .
Vương Thiếu Phủ có ý nghi ngờ, lập tức truyền quân sĩ xét hết trong mình cả bọn xem có vật chi nữa không, nhưng vẫn không tìm thấy gì hết.... Vương Thiếu Phủ lại sai Hùng Hiệu và Xích Nam Anh khám xét dưới thuyền buôn, nhưng hai người lục soát mãi không tìm thấy vật chi đáng khả nghi cả.
Vương Thiếu Phủ nhìn thẳng vào mặt Trần Trại Bảo, quát hỏi :
- Ta xem tất cả hàng hóa của ngươi độ non một ngàn lượng, thử hỏi tiền lời đâu để đủ trả cho thủy thủ và số tiền mướn chiếc thuyền to tát như vầy ? Ta quả quyết ngươi là kẻ dọ thám chớ không phải lái buôn. Hơn nữa, ngươi lại không lãnh thông hành của quan địa phương , lại đến kinh xin thông hành của Nguyên thành hầu, đáng nghi lắm . Vậy
sự thật thế nào ngươi cứ khai ngay ra, bằng không ta sẽ truyền quân tra tấn.
Nói dứt lời, liền truyền quân sĩ đem đồ hình cụ đến. Quân sĩ vâng lịnh đem xiềng xích kềm búa đến bỏ rổn rảng, khiến Trần Trại Bảo thất vía kinh hồn, vội vã nói :
- Bẩm Nguyên soái, chúng tôi đều là kẻ lương thiện biết gì đâu mà khai ?
Vương Thiếu Phủ hùng hổ nạt :
- Ngươi quả là đứa lớn gan ! Quân sĩ đâu, hãy căng nọc nó tra khảo một hồi xem nó có khai không cho biết.
Quân sĩ liền ốp lại dè Trần Trại Bảo xuống cột căng nọc nó tra khảo một hồi xem nó có khai không cho biết.
Quân sĩ liền ốp lại dè Trần Trại Bảo xuống cột căng ra đánh một hồi chết giấc rồi lấy nước phun vào mặt cho tỉnh dậy.
Lát sau Trần Trại Bảo tỉnh dậy, năn nỉ nói :
- Xin Nguyên soái nới tay, để tôi thú thiệt.
Vương Thiếu Phủ truyền quân tháo dây ra, Trần Trại Bảo nói :
- Việc này do Lưu Quốc trượng bày ra, người sai tôi mang mật thư đến cho Phiên tướng Ô Tất Khải, để rồi người sẽ cho một ngàn lượng bạc tiền bán thuốc này. Chỉ vì tôi quá ham tiền nên nghe lời, xin Nguyên soái lượng thứ bao dung.
Vương Thiếu Phủ nghe nói mừng rỡ hỏi :
- Mật thư ở đâu ?
Trần Trại Bảo thưa :
- Bẩm tôi giấu dưới be thuyền, để tôi đi lấy cho.
Vương Thiếu Phủ bèn sai Xích Nam Anh dẫn Trần Trại Bảo đi. Hắn xuống thuyền cạy ván lên rồi lấy ra một cái hộp cây đóng liền trong be thuyền, đem dâng cho Vương Thiếu Phủ .
Vương Thiếu Phủ cầm mật thư xem thì thấy ngoài bao đề « Nguyên thành hầu Lưu Tiệp đệ trình Ô Nguyên soái phía dưới có đóng con dấu của Nguyên thành hầu.
Vương Thiếu Phủ xé ra xem qua, thất kinh nghĩ thầm :
« Ôi chao ! Nếu bức mật thư này mà đến tay Ô Tất Khải, hắn cứ y theo thư mà làm thì nguy cho ta biết bao ».
Nghĩ rồi trao thư cho Hùng Hiệu và Vệ Dõng Đạt xem. Hai người xem xong lắc đầu le lưỡi, nói :
- Đứa gian thần nguy hiểm thật! Tại sao nó lại biết rõ cơ mưu của chúng ta? May mà lòng trời xui khiến bắt được đây, chứ thư này lọt vào tay giặc thì nguy hại biết dường nào!
Vương Thiếu Phủ cười, nói:
- Thánh thượng ta quá nhơn từ, đến nỗi tên gian thần tội chất dẫy đầy m àvẫn không hề dò xét đến. Ngày nay ta bắt được tang chứng này thì chắc hắn đeã đến ngày tận số rồi!
Vương Thiếu Phủ trao bức mật thư ấy cho Trần Trại Bảo xem. Trần Trại Bảo xem xong, tay chân rụng rời, toàn thân run lẩy bẩy.
Vương Thiếu Phủ nói:
- Sao ngươi dám vì đứa gian tặc mà đem phản thư cho giặc, ngươi biết tội ngươi ra thế nào không?
Trần trại Bảo lật đật lạy lia lịa cầu khẩn:
- Chỉ vì lúc ấy Lưu Tiệp nói dối với tôi là bức thơ buôn bán, bởi thế nên tôi mới dám mang đi chứ thật tình tôi không rõ là phản thư, xin Nguyên soái mở lượng bao dung cứu vớt cho tôi nhờ, muôn đời tôi nguyện chẳng dám quên ơn.
Vương Thiếu Phủ nói:
- Nếu ngươi nmuốn bảo toàn tánh mạng đâu có khó gì. Ngươi cứ việc ở lại đây, ta sẽ đối xử tử tế như thường, đợi khi ta thắng trận ban sư hồi trào, ngươi sẽ vào triều thú tội ngay trước mặt Thiên tử, kể lại hết sự thật ngươi đã làm, rồi ta sẽ có kế cứu ngươi khỏi tội mà lại còn trọng thưởng nữa.
Trần Trại Bảo nói:
- Tôi không ngờ Lưu Tiệp độc ác đến thế. Chuyến này hắn đã giam hãm tôi vào vòng tử tội rồi. Nếu tôi mà được bệ kiến Thánh thượng , tôi sẽ tâu hết đầu đuôi cho Thánh thượng rõ.
Vương Thiếu Phủ cho Trần Trại Bảo và bọn thủy thủ ở riêng trong một chiếc thuyền, hằng ngày cấp lương cho ăn uống tử tế, nhưng cắt quan canh phòng nghiêm nhặt. Còn Vệ Dõng Đạt và các tướng đi tuần trong đêm ấy đều được ghi công trọng thưởng.
Ngày sau, Vương Thiếu Phủ đem quân đến sát Sư Tử khẩu khiêu chiến và nhiếc mắng quân Phiên thậm tệ.
Thần Võ Đạo nhơn thấy thế tức giận quá , liền nói với Ô Tất Khải:
- Bọn quân NGuyên chỉ trông cậy vào một mình tên Vương Thiếu Phủ , nhưng hễ Vương Thiếu Phủ chết rồi, chúng cũng như rắn không đầu. Vậy để đêm nay tôi cỡi mây lén qua thủy trại nó, chờ ngủ mê , tôi sẽ lén tặng cho nó một gươm, may ra có thể chuyển bại thành thắng được.
Ô Tất Khải nói:
- Nếu được vậy thì hay biết bao. vậy đêm nay quân sư hãy ráng cho thành công nhé!
Ô Tất Khải nói dứt lời, liền truyền quân dọn tiệcf ăn uống cho đến hết canh một mới mãn tiệc. Thần Võ Đạo nhơn cáo từ lui vào trong khoang thuyền rồi thay đổi y phục màu đen, đoạn niệm chú bay qua thủy trại Nguyên.
Đến nơi, Thần Võ Đạo nhơn lặng lẽ đứng trên mây nhìn xuống thuyền của Trưởng Hoa tiểu thơ, trông thấy nàng ta mắt phụng mày ngài, mặt hoa da ngọc, dung nhan xinh lịch tợ tiên, nàng đang ngồi bên ngọn đèn chống tay vào má suy nghĩ.
Thần Võ Đạo nhơn cảm thấy tâm thần mê mẫn , nghĩ thầm:
“ Thế thì may cho ta biết bao! Ngờ đâu trong lúc thâm canh mà lại gặp được người tuyệt sắc giai nhân thế này. Thôi, để ta xuống rình nấp ở ngoài , đợi khi nàng ngủ mê rồi, ta sẽ vào bẻ nhụy chơi hoa cho thỏa lòng mong ước. Dầu cho nàng có phản đối, ta lại sợ nàng sao?”
Lúc bấy giờ Thần Võ Đạo nhơn đã uống nhiều rượu, nên con ma dâm dục nó lừng lên không sao cầm nổi, bèn bay thẳng xuống thuyền, lẻn vào mui , trông thấy tiểu thơ nằm trên giường trắng nõn nà, lòng Đạo nhơn lại thêm rạo rực.
Qua đến canh hai, tiểu thơ bảo tỳ nữ đóng chặt cửa thuyền lại và cho đi ngủ trước, còn nàng nằm một lát mới đứng dậy cởi áo ngoài ra, chỉ con mặc bộ đồ mỏng, đoạn che khuất ngọn đèn lại an giấc.
Thần Võ Đạo nhơn ráng trì chí kiên tâm chờ cho đến canh ba mới nghe trong màn có tiếng thở đều đều, biết là nàng đã ngủ mê , nghĩ thầm:
“Thôi bây giờ ta hãy hành động là vừa, nhưng ta phải mở toang cửa thuyền ra để phòng khi có nguy cấp thì ta bôn đào cho dễ ”.
Thần Võ Đạo nhơn nghĩ rồi liền bước tới mở hé cửa thuyền để chừng một người có thể ra lọt, rồi lại nghĩ thầm:
“Bây giờ nàng dã ngủ say, chắc ta làm gì nàng cũng chẳng hay, thế thì không ra tay còn đợi chừng nào?”
Nghĩ rồi, bước tới mở đèn lên cho sáng, sẽ lén leo lên giường vén màn. Chẳng dè Trưởng hoa Tiểu thơ chính là Ngọc Nữ ở Thiên đình giáng hạ, sau này được làm Chánh cung Hoàng hậu, cho nên có quỷ thần phò hộ bên mình luôn. Vì vậy, khi Thần Võ Đạo nhơn vừa vói tay vén màn đã bị một vị thần mặt mày hung ác vung roi đánh bổ xuống ngay đầu Thần Võ Đạo nhơn , khiến lão ta thất kinh phải thối lùi một bước rồi rút đoản kiếm ra cự địch.
Hai bên đánh vùi với nhau một trận vô cùng ác liệt, roi kiếm chạm nhau kêu chan chát, khiến Trưởng Hoa Tiểu thơ đang ngủ giật mình thức dậy, vội vàng rút song đao trong màn nhảy ra, nhưng lạ thay không trông thấy ai hết, chỉ nghe tiếng roi vùn vụt và tiếng thép chạm nhau kêu chát chúa. Nàng đoán có người đến thích khách nên la lớn lên.
Hai đứa nữ tỳ cũng giật mình thức dậy, hoảng hốt la bài hải:
- Có giặc, có giặc đến!
Quân thủy thủ ở ngoài nghe la , cũng hô cầu cứu inh ỏi.
Thần Võ Đạo nhơn nhắm thế không xong, bèn chạy thoát ra niệm chú nương mây bay tuốt về trại.
Khi Trưởng Hoa Tiểu thơ nghe vắng tiếng kiếm roi, mới dám xuống giường lấy áo mặc vào, nàng trông thấy cửa thuyền mở toang nên trong lòng đầy nghi hoặc, chẳng biết duyên cớ chi cả.
Lúc ấy trời vừa sáng, nàng liền đến báo cho Vương Thiếu Phủ hay, Vương Thiếu Phủ nói:
- Đó chắc tên yêu đạo Thần Võ Đạo nhơn nay đã thế cùng lực tận rồi, thừa ban đêm hắn lén đến hành thích đó. May thay có Hoàng thiên yểm hộ nên mới khỏi mang hại.
Chư tướng nghe qua, thất kinh nói:
- Nếu Thần Võ Đạo nhơn có phép tàng hình như vậy thì đêm nào nó cũng lén đến, ta biết liệu sao?
Vương Thiếu Phủ cười đáp:
- Không hề gì đâu. Yêu đạo nó âm mưu lén đến hành thích là trái với lòng trời, chắc chắn nó sẽ bị tuyệt mạng không lâu đâu. Chư tướng hãy hết sức đề phòng , chờ khi nó đến nữa , ta sẽ có phép trừ.
Chư tướng đồng thanh tuân lịnh, nhưng trong lòng phập phòng lo sợ, ngày đêm lo canh phòng rất nghiêm nhặt.
Đêm ấy, khi Thần Võ Đạo nhơn về đến trại, Ô Tất Khải hỏi:
- Hôn nay quân sư đến đó có hành thích được không?
Thần Võ Đạo nhơn thở dài đáp:
- Khi tôi lén vào thuyền của quân Nguyên, rủi đụng nhằm cái ghế khua động, quân Nguyên hay được thức dậy la ó om sòm nên tôi phải trở về đây.
Ô Tất Khải cau mày, nói:
- Quân sư làm việc gì cũng thất bại cả, đã không làm gì chúng được mà còn bị chúng chê cười nữa là khác.
Thần Võ Đạo nhơn hổ thẹn trăm bề, kiếm chuyện khác nói lảng một hồi rồi lui trở về thuyền mình.
Ô tất Khải nghĩ thầm:
“ Bao nhiêu pháp thuật của quân sư đều vô dụng cả, quân tướng đã bạc nhược, nếu có xuất trận cũng mang thảm bại mà thôi, bằng rút quân về nước thì chắc chua công quở trách”.
Càng suy nghĩ, Ô tất Khải càng buồn bực vô cùng . Lão ta liền lấy bầu rượu ra uống lấy uống để cho đến say mèm để không còn biết gì nữa. Quân lính thấy chủ soái quá say, bèn đỡ lên giường nằm thiếp đi như người chết. Trong cơn mê, Ô tất Khải nghĩ thầm:
“ Từ ngày giao chiến với quân Nguyên đến nay, ta không hề biết mảy may về tình hình đối phương, vậy bây giờ ta ra ngoài mặt biển xem chơi cho biết”.
Nghĩ rồi, Ô Tất Khải hiện nguyên hình là Xích giao long dài hơn ba trượng, đầu to như cái bánh xe, nhảy ầm xuống nước lội nhanh ra biển. Đi đến đâu sóng nổi ầm ầm đến đó.
Lúc ấy vào khoảng canh hai, bên quân Nguyên hãy còn thức cả, bỗng thấy mặt nước nổi sóng, các chiến thuyền đều bị nghiêng qua lắc lại . Quân sĩ vội chạy vào báo cho Vương Thiếu Phủ hay. Vương Thiếu Phủ truyền quân sĩ đốt đuốc lên sáng rực như ban ngày.
Vương Thiếu Phủ đứng trước mũi thuyền ngó vọi đằng xa, trông thấy một lượn sóng cồn rất lớn từ Sư Tử khẩu cuồn cuộn kéo đến.
Vương Thiếu Phủ nói:
- Chắc là Thần Võ Đạo nhơn nó dùng yêu thuật đến đây rồi.
Nói rồi, Vương Thiếu Phủ lấy Phá lang cảnh ra chiếu, chẳng dè kiếng ấy chỉ trị được những lượn sóng bất thường và sóng gió của yêu thuật tạo ra mà thôi, chớ sóng này là của con Xích giao long đi biển tạo nên, không thể trị nổi.
Con Xích giao long đi lần lần đến gần. Càng đến gần càng gây sóng to gió dữ, khiến Vương Thiếu Phủ bối rồi không biết làm sao. Bỗng chư tư&ơng trông thấy được, bèn xúm nhau la lên:
- Kìa , trên mặt biển có con giao long!
Vương Thiếu Phủ truyền quân lắp tên bắn, chẳng dè da con Xích giao long dày quá nên tên bắn chẳng ăn thua gì, nó cứ xông tới một cách tự do.
Hùng Hiệu nghĩ thầm:
“ Trước kia sư phụ ta có cho ta một cây Trảm giao kiếm, chắc là dùng để chém con quái này rồi!”.
Nghĩ rồi, Hùng Hiệu la lớn:
- Thôi đừng bắn nữa vô ích. Ta có gươm Trảm giao đây, để ta chém nó thử xem sao.
Dứt lời, Hùng Hiệu rút Trảm giao kiếm ra, phóng thẳng lên không. Lưỡi kiếm thần bay vùn vụt đến chỗ con Xích giao long chém phập xuống mặt nước, tức thì con Xích giao long rú lên một tiếng , nhào lộn trông đau đớn vô cùng, máu tuôn ra đỏ cả mặt nước.
Hùng Hiệu trố mắt nhìn hồi lâu rồi nói lớn:
- Con Xích giao long này to lắm, chắc trong đầu nó có hột minh châu chớ chẳng không.
Nói rồi truyền quân sĩ bơi thuyền nhỏ ra khiêng lật xác Xích giao long lên, quả nhiên trên đầu nó có một hột châu lớn bằng ngón chân cái, tỏa ánh sáng chói cả một vùng.
Hùng Hiệu dâng hột minh châu cho Vương Thiếu Phủ, Vương Thiếu Phủ nói:
- Tướng quân đã có công chém chết con gioa long thì hãy cất hột minh châu này mà dùng, chứ tôi có tài cán chi mà dám nhận lãnh?
Hùng Hiệu tạ ơn rồi cất hột minh châu vào túi.
Nhắc lại lúc Ô Tất Khải đang nằm trên giường, bỗng thét lên một tiếng thật to rồi lăn nhào xuống đất, chư tướng ngỡ là Nguyên soái say rượu chạy vào đỡ , ai ngờ chúng vào thấy cuống họng Nguyên soái đứt lìa , máu tuôn lai láng.
Chư tướng thất kinh, lật đật chạy ra ngoài la lên:
- Nguy tai rồi ! Không biết ai đã vào chém Nguyên soái như vầy !
Mọi người vội vã chạy vào , thấy Nguyên soái Ô tất Khải đã chết, liền xúm nhau khiêng để trên giường rồi chạy đi báo cho Thần Võ Đạo nhơn hay.
Thần Võ Đạo nhơn hay tin ấy cũng tán đởm kinh tâm, vội vã chèo thuyền đến thăm. Lão lật xác Ô Tất Khải lên xem thì thấy bị tử thương, nhưng tra hỏi những người trong thuyền thì tất cả đều không thấy một ai vào đây cả.
Thần Võ Đạo nhơn lấy làm lạ nghĩ thầm :
« Hay là trời sai thần tướng xuống giết chết đi chăng ? »
Nghĩ rồi hạ lịnh cho quân sĩ không được tiết lộ việc này cho ai biết cả, rồi một mặt khâm liệm, một mặt phi báo về cho vua Phiên biết.

TOP

Chương 43

Thần Võ Đạo nhơn thất cơ bị bắt.
Hoàng Phủ Nguyên soái, thoát nạn gặp con.



Hôm sau, quân Nguyên đến khiêu chiến , Thần Võ Đạo nhơn túng thế, định đánh liều một trận.
Lão ta truyền quân sĩ sắp đặt chiến thuyền cho hoàn bị để ngày mai xuất chiến. Quân Phiên vâng lịnh nhưng trong lòng rất khiếp sợ.
Qua đến canh ba hôm ấy, quân Phiên lo thức dậy đốt lửa nấu cơm ăn, ánh lửa chói sáng trời. Quân thám tử của quân Nguyên vội vã vào phi báo cho Vương Thiếu Phủ hay.
Vương Thiếu Phủ biết ngay là địch sắp sửa xuất chiến, truyền quân dàn chiến thuyền ra để chờ đối địch.
Chỉ mấy phút sau, thuyền trong Sư Tử khẩu đã kéo ra. Đôi bên xáp trận, Hùng Hiệu đứng trước mũi thuyền chỉ Thần Võ Đạo nhơn, mắng:
- Loài yêu đạo! Mi cả gan thừa ban đêm đến dinh ta toan hành thích rồi lại thả Xích giao long đến cố hại cho chìm thuyền của ta. Cái tội ấy dù phân thây mi ra muôn đoạn cũng chưa vừa.
Mắng đến đây, Hùng Hiệu vượt thuyền đến vung giáo nhắm giữa mặt Thần Võ Đạo nhơn đâm tới. Thần Võ Đạo nhơn cử gươm đỡ vẹt ra rồi hai người đánh vùi với nhau, còn Vương Thiếu Phủ đốc quân áp đến bao vây quân Phiên vào giữa đánh như tuôn mưa đổ gió, khiến quân Phiên không tài nào ngăn trở nổi, tử trận rất nhiều.
Trong lúc nguy cấp, Thần Võ Đạo nhơn bị Vương Thiếu Phủ quăng Hồng cẩm sách lên trói chặt cứng. Hùng Hiệu nhảy qua, cướp thuyền bắt Thần Võ Đạo nhơn rồi thâu quân về trại.
Thần Võ Đạo nhơn lạy lục thưa:
- Xin Nguyên soái tha mạng cho tôi, tôi nguyện qui hàng.
Vương Thiếu Phủ dịu giọng nói:
- Nếu quân sư đã nguyện qui hàng , tất nhiên tôi phải tha.
Chư tướng nghe Nguyên soái nói vậy, liền xúm lại ngăn cản.
- Loài yêu đạo này điêu ngoa độc ác lắm, xin Nguyên soái chớ nên tha nó.
Vương Thiếu Phủ nói:
- Thần Võ Đạo nhơn vốn là kẻ xuất gia tu hành, tất nhiên phải hiểu thông đạo lý. Nay ta tha chết cho y, thế nào y cũng mang trọng ơn, chớ lẽ đâu y lại phản phúc? Mà dầu cho y phản phúc đi nữa, ta muốn bắt lại cũng không khó gì.
Thần Võ Đạo nhơn nói:
- Bần đạo đã biết ăn năn hối hận, không bao giờ dám thay lòng đổi dạ đâu, xin Nguyên soái chớ nên nghi ngại.
Vương Thiếu Phủ gật đầu rồi thâu Hồng cẩm sách lại. Thần Võ Đại nhơn vừa đứng dậy, Vương Thiếu Phủ đã bước tới vỗ vai Thân Võ đạo nhơn nói:
- Bộ hạ của tôi không biết nên xúc phạm đến quân sư , xin quân sư tha lỗi.
Thần Võ Đạo nhơn thấy Vương Thiếu Phủ khiên cung trọng đãi mình , liền tạ ơn đáp lại:
- Dù sao bần đạo cũng là một tên tướng bị bắt, may nhờ Nguyên soái thương tình không giết đã là tử tế lắm rồi. Nay Nguyên soái trọng đãi như vậy thật tôi rất lấy làm hổ thẹn.
Vương Thiếu Phủ nói:
- Quân sư là một bậc phi phàm, tất nhiên tôi phải hậu đãi.
Dứt lời, Vương Thiếu Phủ dùng theo lễ tân khách mới Thần Võ Đạo nhơn ngồi. Thần Võ Đạo nhơn từ chối đôi ba phen không được nên phải ngồi xuống. Vương Thiếu Phủ khiến quân pha trà mới uống rồi lấy cái cẩm nang của Hoàng Hạc Tiên ông trao cho Thần Võ Đạo nhơn và nói:
- Sư phụ tôi là Hoàng Hạc Tiên ông dạy tôi đem vật này trao cho quân sư đây.
Thần Võ Đâo nhơn nhận lãnh rồi nói:
- Bần đạo có ngờ đâu Nguyên soái lại là đệ tử của Hoàng Hạc Tiên ông, hèn chi bao nhiêu pháp thuật đều bị Nguyên soái phá tiêu hết.
Nói rồi, Thần Võ Đạo nhơn mở cẩm nang ra , lẩm bẩm đọc:
“Vua Thành Tôn nhà Nguyên là một vì vua hữu đạo, nên trời đã phú thác cho người quản thống. Nhà ngươi nên khuyên Phiên chúa tha cho Hoàng Phủ Kính cùng Vệ Hoán về rồi đem đồ cống lễ đến qui hàng. Trong cẩm nang này ta có đính kèm theo một phong thư cầu tình với sư phụ ngươi, ngươi hãy cầm phong thư ấy đem về cho sư phụ ngươi, tất nhiên người sẽ xóa bỏ những lỗi lầm của ngươi lúc trước và cho phép ngươi được tu luyện lại. Từ nay về sau, ngươi phải biết ăn năn hối cải lo việc tu hành thì sẽ có ngày thành chánh quả. nếu buông lung làm xằng, tất nhiên bị hại đến thân”.
Thần Võ Đạo nhơn xem xong, lòng mừng khấp khởi, vội vã tạ ơn Vương Thiếu Phủ và nói:
- Chỉ vì trước kia tôi có một việc bất bình cùng sư phụ tôi nên mới bỏ xuống giúp nước Phiên dấy loạn. Nay may nhờ Hoàng Hạc Tiên ông là bạn thân của sư phụ tôi nên mới cho tôi bức thư cầu tình này, thật may mắn cho tôi biết bao. Vậy từ nay tôi nguyện cố hết sức tu hành theo chánh đạo.
Lát sau, tiệc rượu được dọn lên , Thần Võ Đạo nhơn hỏi thăm cho biết mặt chư tướng rồi cùng ngồi uống rượu. Chư tướng cũng đều vui vẻ, ăn uống luận đàm lấy làm thân mật, thật là kẻ thù biến thành người thân cũng không mấy chốc.
Thần Võ Đạo nhơn nói cùng Vương Thiếu Phủ :
- Nay xin Nguyên soái ra lịnh đình chiến để tôi được về khuyên Phiên chúa tha Hoàng Phủ Kính cùng Vệ Hoán, đồng thời đem cống lễ qua Trung Nguyên thỉnh tội đầu hàng. Nhưng xin Nguyên soái hãy sẵn lòng tha thứ cho những Phiên tướng đã bị bắt lâu nay và trả các chiến thuyền lại cho Phiên quốc. Còn tôi đây khi làm xong việc, nguyện sẽ về non tu hành, quyết không để nhiểm lấy bụi trần nữa.
Vương Thiếu Phủ nói:
- Được như lời quân sư nói thì còn nói gì quý hóa cho bằng. Nhưng tôi chỉ sợ Ô Tất Khải tánh tình ngang ngạnh không bằng lòng , chúng ta biết liệu sao?
Thần Võ Đạo nhơn nói:
- Ô Tất Khải đã chết hai ba ngày nay rồi mà Nguyên soái không hay biết gì sao?
Vương Thiếu Phủ ngạc nhiên , hỏi:
- Chẳng hay Ô Tất Khải lâm bịnh gì mà thác vậy?
Thần Võ Đạo nhơn đáp:
- Việc này nói ra thì vô cùng quái lạ. Chẳng vì cớ gì, Bỗng một đêm kia Ô Tất Khải đang nằm trên giường xảy nghe rú lên một tiếng lăn nhào xuống đất, chư tướng thất kinh chạy vào xem thì thấy Ô Tất Khải bị đứt ngang cuống họng chết rồi.
Vương Thiếu Phủ giật mình, nói:
- Nếu vậy thì Ô Tất Khải quả nhiên là con Xích giao long giáng sanh rồi!
Rồi Vương Thiếu Phủ thuật lại chuyện Hùng Hiệu chém Xích giao long cho Thần Võ Đạo nhơn nghe và nói:
- Cứ theo lời của quân sư thì chính trong đêm ấy và cũng đúng giờ khắc ấy Hùng Hiệu chém giao long, có lẽ chính Xích giao long này là Ô Tất Khải hiện nguyên hình ra đó!
Thần Võ Đạo nhơn gật đầu khen phải rồi đứng dậy thưa :
- Bây giờ bần đạo xin cáo từ và hứa nội trong một tháng thế nào Phiên chúa cũng đem đồ cống lễ đến, xin Nguyên soái chớ nên lo lắng làm gì, bận đạo quyết không thất tín đâu!
Vương Thiếu Phủ nói:
- Tôi nguyện tin theo lời quân sư.
Sau đó, Thần Võ Đạo nhơn vái chào mọi người rồi cởi mây bay mất. Khi về đến trại , các tướng Phiên xúm lại hỏi thăm:
- Quân sư bị bắt, chúng tôi lấy làm lo lắng chẳng biết kế chi cứu quân sư được, nhưng chẳng biết cớ sao quân sư về được?
Thần Võ Đạo nhơn nói:
- Các ngươi hãy nổi trống hiệu lên , chỉ trong giây phút bao nhiêu tướng sĩ đều hội hiệp đủ mặt . Thần Võ Đạo nhơn mới thuật lại việc sư phụ của lão cùng sư phụ của Vương Thiếu Phủ là đôi bạn thân, nên Vương Thiếu Phủ đối đãi rất trọng hậu, và đã đầu hàng Nguyên triều rồi. Thần Võ Đạo nhơn còn cho chư tướng biết rằng Ô Tất Khải chính là con Xích giao long đã xuất hiện nguyên hình trong đêm ấy và bị Hùng Hiệu chém chết.
Lúc bấy giờ, chư tướng mới biết rõ mọi việc và nghe nói bãi việc chiến chinh thì mừng rỡ vô cùng.
Thần Võ Đạo nhơn bèn đem ấn quân sư giao cho một tướng Phiên tên Tản Lý Bố tạm chưởng quản , đợi mình về nước Phiên thuyết phục cùng Phiên chúa đem đồ cống lễ quy hàng.
Dặn rồi, Thần Võ Đạo nhơn nhắm kinh thành Phiên quốc bay thẳng một mạch.
Vua nước Phiên này là Bá Hoa Vương , vốn một ông vua hiền lành nhưng nhưng ham dâm háo sắc, tuổi độ bốn mươi. Vừa rồi vua hay tin Ô Tất Khải chết thì trong lòng lo lắng chẳng yên , kế vài hôm sau lại nghe quân báo có quân sư Thần Võ Đạo nhơn về, Phiên chúa vội truyền chỉ cho vào.
Thần Võ Đạo nhơn vào triều bệ kiến bái yết xong xuôi, Bá Hoa Vương mời ngồi hỏi thăm việc chinh chiến. Thần C Võ Đạo nhơn liền thuật hết mọi việc cho Bá Hoa Vương nghe và khuyên hãy quy hàng.
Bá Hoa Vương nói:
- Chỉ vì trước kia Ô tất Khải háo thắng quá nên mới gây việc binh đao, ngày nay thất bại như vậy, va cũng đã chết rồi, tất nhiên đầu hàng là phải.
Bá Hoa Vương nói dứt lời , liền truyền lịnh sắm sửa lễ vật để sang nước Nguyên cống nạp.
Thần Võ Đão nhơn nói:
- Bây giờ bần đạo xin phép vào ngục đẵng thả Hoàng Phủ Kính và Vệ Hoán ra, rồi xin chúa công hãy bày tiệc để thết đãi hai người cho tử tế.
Bá Hoa Vương nói:
- Hai người ấy vẫn một lòng trung nghĩa , không chịu đầu hàng , nên bấy lâu nay ta vẫn đem lòng kính phục.
Sau đó, Thần Võ Đạo nhơn đem hai bộ áo mão vào ngục thất bảo quan chủ ngục phải lập tức tha Hoàng Phủ Kính và Vệ Hoán ra.
Quan giữ ngụ vâng lời, đem nước hương thang vào bảo Hoàng Phủ Kính và Vệ Hoán tắm gội cho sạch sẽ đặng thay quần áo.
Nhắc lại từ lúc Hoàng Phủ Kính và Vệ Hoán bị giam vào ngục thất, thì vẫn bền lòng thủ tiết nên trải bao tháng ngày cam chịu khổ nhục không hề nản chí sờn lòng, nay bỗng nhiên thấy ngục quan bảo tắm gội và thay quần áo thì cả hai đều ngạc nhiên, hỏi:
- Bọn ta đây đã không thiết sống nữa thì bảo ta tắm gội và thay quần áo làm gì?
Tên ngục quan nói :
- Nhị vị nên biết rằng hiện nay Nguyên soái Ô Tất Khải mạng vong rồi, còn Quân sư Thần Võ Đạo nhơn đã quy hàng Trung Nguyên, nên sai tôi vào mời nhị vị sửa soạn để trở về triều Nguyên đây.
Hoàng Phủ Kính và Vệ Hoán vui mừng khôn xiết, nói với nhau :
- Ai ngờ đâu hai ta lại còn có thể trở về được để trông thấy giang san tổ quốc.
Nói dứt lời, hai người vội tắm gội và thay áo mão . Kế đó Thần Võ Đạo nhơn vào bái yết và thưa :
- Năm trước bần đạo đã vô lễ xúc phạm đến nhị vị đại nhơn, nay bần đạo cam chịu tội, vậy xin nhị vị vào yết kiến Phiên vương, đặng Phiên vương mang đồ cống lễ đồng thời đưa nhị vị đại nhơn về nước.
Hai người bèn lên ngựa cùng Thần Võ Đạo nhơn vào triều Phiên, Phiên vương đón hai người , mời ngồi và nói :
- Trước kia ta đã lầm nghe lời Ô Tất Khải gây việc binh đao khiến xúc phạm đến nhị vị , nay ta nghĩ lấy làm hổ thẹn lắm, vậy xin nhị vị hãy niệm thứ cho.
Hoàng Phủ Kính và Vệ Hoán nói :
- Đó chẳng qua là do nơi số mạng của chúng tôi, khi nào lại dám phiền trách ai. Nay chúng tôi được về nước đây, thật chúng tôi vô cùng cảm kích tấm thạnh tình của ngài lắm.
Rồi Phiên vương mời hai người dùng trà, kế nội giám dọn tiệc rượu lên ; Phiên vương cùng Thần Võ Đạo nhơn đều ngồi tiếp rượu, mời mọc Hoàng Phủ Kính và Vệ Hoán ăn uống.
Hoàng Phủ Kính hỏi Thần Võ Đạo nhơn :
- Chẳng hay Nguyên soái bên Nguyên hiện thời là ai mà tài giỏi dến thế ?
Thần Võ Đạo nhơn đáp :
- Nguyên soái Trung Nguyên hiện thời là Vương Thiếu Phủ . Người mới có hai mươi tuổi đã thi đỗ Trạng nguyên ; võ nghệ người đã tinh thông mà pháp thuật lại cao cường.
Rồi Thần Võ Đạo nhơn thuật lại hết việc chiến tranh cho hai người nghe và nói :
- Bên Nguyên còn có tướng Hữu Tiên phong tên là Vệ Dõng Đạt chưa đầy hai mươi tuổi mà trí dõng kiêm toàn, ít người bì kịp. Còn kỳ dư các tướng khác cũng dều còn trẻ mà võ nghệ thảy dều cao cường.
Hoàng Phủ Kính quay qua nói với Vệ Hoán :
- Chẳng biết ai đã sanh ra trang thiếu niên anh hùng ấy, thật khiến cho hai ta nghe qua phải hổ thẹn.
Vệ Hoán nói :
- Đó chẳng qua đó là do nơi hồng phước của Thánh thượng ta, cho nên trời mới sai những bậc anh hùng thiếu niên ấy xuống giúp, chớ đâu có phải một việc tầm thường .
Bốn người uống rượu mãi đến xế chiều mới thôi. Phiên vương bảo Thần Võ Đạo nhơn đem hai người ra an nghỉ tại nhà công quán , lại cắt người hầu hạ phục dịch rất long trọng.
Hôm sau, Phiên vương sửa soạn bốn cỗ xe cống lễ rất trọng thể, còn xuất ra mười lạng bạc dể khao thưởng quân Nguyên , đồng thời tặng vàng bạc châu báu cho Hoàng Phủ Kính cùng Vệ Hoán rất nhiều.
Thần Võ Đạo nhơn nói với Phiên chúa :
- Bần đạo làm cho chúa công phải hao binh tổn tướng, thật mang tội lớn vô cùng ; nay bần đạo xin phụng mạng đem đồ cống lễ sang đầu hàng rồi luôn tiện xin phép trở về non tu luyện chớ không trở lại đây nữa, để tiễn chân Vương Thiếu Phủ.
Phiên vương nghe qua , thất kinh nói :
- Việc binh gia thắng bại là lẽ thường, lẽ nào quân sư lại đành bỏ quả nhơn về núi sao ?
Thần Võ Đạo nhơn nói :
- Hiện thời vua Thành tôn là một bậc thánh chúa, nay chúa công đã thật lòng quy thuận thì từ rày về sau trong nước nếu có xảy ra điều gì tất nhiên đã có thánh chúa che chở, không cần đến bần đạo làm gì, xin để cho bần đạo về non tu luyện cho thành chánh quả.
Phiên vương thấy Thần Võ Đạo nhơn đã quyết chí tu hành, bèn sai một vị phò mã tên Đan Sơn Uyên đi theo cùng Thần Võ Đạo nhơn .
Hai người đem đồ cống lễ và mời Hoàng Phủ Kính cùng Vệ Hoán nhắm Sư Tử khẩu thẳng tiến.
Cuộc hành trình mãi đến tám hôm sau mới đến Sư Tử khẩu. Các tướng Phiên trông thấy quân sư, vội kéo ra tận bên ngoài nghinh tiếp.
Hôm sau, Thần Võ Đạo nhơn kéo rốc hết đến trại Nguyên. Vương Thiếu Phủ trông thấy vội kéo hết tướng sĩ ra nghinh tiếp.
Người ta thấy chiếc thuyền đi đầu là thuyền của Thân Võ Đạo nhơn, Vương Thiếu Phủ liền bước sang mời vào thết đãi trà nước.
Rồi Thần Võ Đạo nhơn đem việc Phiên chúa thuận đầu hàng cùng tha Hoàng Phủ Kính và Vệ Hoán cho Vương Thiếu Phủ nghe. Vương Thiếu Phủ liền cho mời Đan Sơn Uyên vào.
Đan Sơn Uyên vào đến nơi toan quỳ lạy, Vương Thiếu Phủ liền đõ dậy mời ngồi một bên, Đan Sơn Uyên dâng hàng biểu và các lễ cống lên Vương Thiếu Phủ xem qua liền nhận ngay rồi sai Xích Nam Anh v àHùng Hiệu cất giữ ; sau hết mới kéo nhau ra rước Hoàng Phủ Kính v àVệ Hoán vào.
Khi Hoàng Phủ Kính ở dưới thuyền bước lên, Vương Thiếu Phủ quỳ lạy khóc và thưa :
- Đứa con bất hiếu này mãi đến hôm nay mới cứu đặng thân phụ hồi triều, thật là đáng tội.
Vệ Dõng Đạt cũng chạy đến bên Vệ Hoán, kề tai nói nhỏ :
- Con là Dõng Nga cải dạng nam traong lo cứu thân phụ đây. Xin thân phụ chớ thố lộ việc cải trang của con, sợ có điều bật tiện .
Dứt lời, Vệ Dõng Đạt cúi lạy , Vệ Dõng Bưu cũng chạy ra lạy mừng bá phụ. Lúc ấy cha nào con nấy gặp nhau vui mừng khôn xiết, chư tướng cũng chạy ra chào hỏi niềm nở. Lúc bấy giờ Vương Thiếu Phủ mới cho biết mình là Hoàng Phủ Thiếu Hoa , còn Vệ Dõng Đạt là con Vệ Hoán.
Thần Võ Đạo nhơn và Đan Sơn Uyên đứng dậy chúc mừng :
- Việc này quả thật trên đời ít có. Hai cha con đều đỗ Trạng nguyên, lại cùng làm đến chức Nguyên soái. Thế mới biết dòng tướng có khác.
Sau đó chư tướng tôn Hoàng Phủ Kính lên ngồi trên cao rồi đều sắp hàng lạy mừng. Cực chẳng đã, Hoàng Phủ Kính phải vâng theo rồi mời Thần Võ Đạo nhơn cùng Đan Sơn Uyên cùng ngồi hai bên.
Thoạt tiên Trưởng Hoa Tiều thơ ra lạy trước rồi lui vào, sau mới tới hết thảy chư tướng.
Việc lạy mừng xong xuôi, Vương Thiếu Phủ đem hết số bạc khoa quân, thưởng hết cho quân mình và luôn cả quân Phiên mỗi người cũng được hai lượng.
Sau đó, Vương Thiếu Phủ truyền bày tiệc khoãn đãi tướng sĩ.
Rượu được vài tuần, Thần Võ Đạo nhơn và Đan Sơn Uyên đứng dậy cáo từ. Vương Thiếu Phủ bèn đem hết các chiến thuyền và số quân Phiên bắt được khi trước giao cho Thần Võ Đạo nhơn.
Cả hai đều ca tụng ơn dày của Vương Thiếu Phủ, rồi kéo quân trở về nước.
Khi quân Phiên về rồi, Vương Thiếu Phủ cùng chư tướng uống rượu mãi đến tối mới tan. Tiệc này mãn, Vương Thiếu Phủ lại bày tiệc khác nữa, để cho cha con chị em trong nhà chung vui.
Trong bữa tiệc, Hoàng Phủ Kính mới thuật lại việc giao chiến và bị bắt giam cầm khổ sở trong ngục cho mọi người nghe và hỏi Vương Thiếu Phủ :
- Chẳng hay vì cớ gì mãi đến nay triều đình mới phát binh đến cứu ? Còn con thi đỗ hồi nào và làm sao con được làm đến chức Nguyên soái ?
Vường Thiếu Phủ thưa :
- Khi thân phụ bị bắt rồi thì nhà cửa mình đều tan nát, chúng con lưu lạc đến khổ cực, thập tử nhứt sanh, may được sống đến bây giờ đây thật là hữu phước.
Hoàng Phủ Kính ngạc nhiên hỏi :
- Ta chẳng may bị Phiên tặc chúng nó dùng yêu thuật bắt và giam cầm, tại sao lại phải đi lụy đến gia quyến ?
Vương Thiếu Phủ mới thuật lại mọi việc xảy ra qua mấy năm trời cho Hoàng Phủ Kính nghe. Chàng nói rõ việc quan Tuần phủ Sơn Đông thượng tấu về kinh sàm tấu rằng Nguyên soái đầu hàng quân giặc và dẫn giặc về đánh Đăng Châu cho nên triều đình buộc tội phản nghịch, bắt hết gia quyến về kinh hành hình, may nhờ Doãn Thượng Khanh báo tin, chàng mới cùng Lữ trung trốn đi, sau gặp Hùng Hiệu bảo bọc dắt đi tầm tiên học đạo, rồi xuống núi thay đổi họ tên, đầu quân dẹp giặc.
Hoàng Phủ Kính nói :
- Hùng Hiệu là người biết vì nghĩa quên nhà, thật trên đời hiếm có.
Đoạn quay qua hỏi Trưởng Hoa Tiểu thơ :
- Còn mẹ con và con đã bị bắt mà làm thế nào lại được bình yên vô sự ?
Trưởng Hoa bèn thuật lại việc đem hết sản nghiệp giao cho nhà chùa quản nhận và việc gặp Vệ Dõng Đạt tại Xuy Đài sơn cứu đem lên núi ....
Hoàng Phủ Kính nghe qua , có ý bất bình nói :
- Đã bị bắt sao mẹ con lại không cam tâm thọ tử, lại nương thân vào chốn lục lâm để cho phải mang tiếng xấu hổ vậy ?
Trưởng Hoa Tiểu thơ nhìn chung quanh thấy vắng ngươì liền thuật chuyện Vệ Dõng Đạt chính là con gái Vệ Hoán cải dạng nam trang, hiện người cũng cùng đi đánh Phiên để cứu thân phụ.
Hoàng Phủ Kính nghe qua gật đầu khen :
- Ai ngờ con gái Vệ Hoán lại anh hùng đến thế ? Thật trên đời ít có, nhưng tại sao triều đình lại chịu tin dùng, cho đi dẹp giặc ?
Trưởng Hoa nói nhỏ với cha :
- Chỉ vì Vệ Dõng Nga sợ nam nữ hỗn tạp có nhiều điều bất tiện nên mới cải dạng nam trang vậy khi thân phụ có gặp nàng thì cứ giả như người không biết và chỉ gọi là tướng quân thôi.
Hoàng Phủ Kính gật đầu khen phải rồi hỏi :
- Vệ Dõng Đạt trước kia đã giết chết Khâm sai, cớ sao triều đình không cử binh gia chinh phạt lại giáng chỉ chiêu an là cớ chi ?
Trưởng Hoa tiểu thơ bèn thuật lại chuyện Lưu Khuê Bích đem quân đến đánh, bị Vệ Dõng Đạt bắt được và buộc phải làm tờ cung trạng.
Hoàng Phủ Kính lại hỏi :
- Lưu Khuê Bích nó ra làm quan bao giờ mà phụng chỉ đi dẹp giặc ?
Trưởng Hoa tiểu thơ đáp :
- Thưa, việc ấy con không rõ.
Rồi nàng thuật lại chuyện Lưu Khuê Bích cậy thế Hoàng hậu xin vua ngự bút tứ hôn cùng mạnh Lệ Quân, rồi Mạnh Lệ Quân hành thích nhảy xuống Côm Minh trì tử tiết cho Hoàng Phủ Kính nghe.
Hoàng Phủ Kính cảm động nói :
- Mạnh Lệ Quân tiết liệt đến thế, thật đáng phục.
Rồi Hoàng Phủ Kính lại gạn hỏi :
- Vệ Dõng Đạt đã giết Khâm sai, lại giam cầm Lưu Khuê Bích, sao triều đình lại bằng lòng giáng chỉ chiêu an ?
Vương Thiếu Phủ xen vào đáp :
- Việc giáng chỉ chiêu an nhớ có Lệ Binh bộ bảo tấu cho mới được.
- Lệ Binh bộ là ai mà lại nhân từ ân đức như vậy ?
Vương Thiếu Phủ nói :
- Lệ Binh bộ chính tên Lệ Quân Ngọc hiệu là Minh Đường. Khi mới mười bảy tuổi đã thi đỗ tam nguyên cập đệ, sau đó chỉ một năm đã được thăng đến chức Binh bộ Thượng thơ lại là rể quý của Lương Thừa tướng , người vốn tánh tình cương trực, gặp việc phải cứ làm, còn việc chẳng phải, dù ai có cầu xin cũng không được. Vì vậy , đã nhiều lần người cố tâu xin cởi mở nỗi oan tình cho nhà ta. Con mà thi đỗ Trạng nguyên đây cũng là nhờ người ấy.
Hoàng Phủ Kính nức tiếng khen :
- Lệ Minh Đường còn nhỏ mà phúc hậu đến thế, thật trên đời ít có. Cái ơn của người đối với nhà ta biết bao giờ mới trả được. Còn quan Tuần phủ Sơn Đông là Bành Như Trạch kia cùng ta vốn không quen biết, tại sao mạo tấu để hại ta ? Việc này chắc là Lưu Tiệp bày mưu hãm hại ta chớ chẳng ai.
Vương Thiếu Phủ lại thuật chuyện Lưu Tiệp đã biết rõ tên họ của mình và âm mưu sai người đem phản thư cho giặc, nhưng chẳng may bị bắt được. Rồi chàng đem tờ cung trạng của Khuê Bích và bức phản thư trao cho Hoàng Phủ Kính xem.
Hoàng Phủ Kính xem qua, mừng rỡ nói :
- Hay lắm, nếu ngày nay Thánh thượng xem tang chứng rành rành này thì chắc dòng họ của Lưu Tiệp đều bị tru diệt. Nhưng ta cần phải mật tấu triều đình đặng tầm bắt cho hết , kẻo chúng hay được thì trốn hết.
Nói rồi, Hoàng Phủ Kính căn dặn Vương Thiếu Phủ và Trưởng Hoa :
- Nay Lưu Tiệp nó đã tư thông với giặc như vầy, ta nên kíp dâng biểu về tâu với Thánh thượng để phòng việc sơ suất về sau.
Vương Thiếu Phủ và Trưởng Hoa đều khen phải, lập tức lo thảo biểu chương
Hôm ấy, Vệ Hoán cũng bày một tiệc để cùng với con gái và cháu là Vệ Dõng Bưu ăn mừng. Vệ Dõng Đạt bèn thuật lại hết các việc cho thân phụ nghe rồi dặn :
- Xin thân phụ chớ nên tiết lậu việc cải dạng nam trang của con, vì dứơi thuyền này rất nhiều người, nên họ hay được, thinh truyền ra e bất tiện.
Vệ Hoán ngẫm nghĩ , khen thầm con gái mình là người có chí khí.

TOP

Chương 44

Dâng biểu, Vương Thiếu Phủ minh oan.
Cơ mưu Nguyên thành hầu bại lộ



Hôm sau, chư tướng vào bái yết Hoàng Phủ Kính, rồi sắp hàng đứng hai bên, đoạn Hoàng Phủ Kính , Trưởng Hoa Tiểu thơ cùng Vương Thiếu Phủ bước đến cúi lạy Vệ Dõng Đạt và nói :
- Tướng quân đã ra ơn cứu tử phu nhơn và tiểu thơ, vậy nay chúng tôi xin bái tạ cái ơn cao dày ấy.
Cha con Vệ Hoán lật đật quỳ xuống, thưa :
- Chúng tôi là gia quyến của Nguyên soái cùng chung một hoàn cảnh , tất nhiên phải giúp đỡ lẫn nhau. Nếu nay chúng tôi đứng ra nhận lễ , chẳng là đắc tội lắm sao ?
Sau đó, Hoàng Phủ Kính quay qua nói với Hùng Hiệu :
- Tướng quân đã khinh tài trọng nghĩa, hết lòng cứu giúp tiện nhi, lại dìu dắt tiện nhi tầm tiên học đạo, nên ngày nay mới lập đặng công nghiệp như vầy. Bây giờ cho con tôi được gặp gỡ, tướng quân thì vợ chồng phải sớm chia lìa. Cái ơn như trời biển ấy, cha con tôi xin lạy tạ.
Nói rồi cúi xuống lạy liền, Hùng Hiệu lúng túng không biết liệu sao, nên vội vã thụp lạy và thưa :
- Ấy chẳng qua là do nơi lòng trung hiếu của nhà Hoàng Phủ động lòng đến lòng trời, nên được trời kia ủng hộ lập đặng công nghiệp vĩ đại, khiến chúng tôi cũng được dự phần vinh diệu, chớ nào tôi có thi thố được ân đức chi đâu !
Rồi Trưởng Hoa lui vào trong, Hoàng Phủ Kính bèn truyền quân dọn tiệc cùng với chư tướng ăn uống. Hoàng Phủ Kính định qua đến ngày thứ năm thì thâu quân trở về triều. Chư tướng nghe nói mừng rỡ, uống rược với nhau mãi đến chiều tối mới tan.
Hoàng Phủ Kính thảo một tờ biểu ban sư, còn Vương Thiếu Phủ cùng Trưởng Hoa thì viết một tờ biểu minh oan có kèm theo tờ cung trạng của Lưu Khuê Bích và bức phản thư của Lưu Tiệp, đồng thời Vương Thiếu Phủ viết một bức thư riêng gởi cho Lệ Minh Đường, thuật rõ tình hình đánh Phiên và bắt được phản thư của Lưu Tiệp.
Hôm ấy, Vương Thiếu Phủ gọi Hùng Hiệu vào dặn :
- Tướng quân hãy lựa một chiếc thuyền và tuyển lựa ít tên thủy thủ lực lượng , lãnh mấy bức tiểu thư này cho Lệ ân sư ta, rồi mới vào triều dâng biểu lên Thiên tử bắt bọn Lưu Tiệp trị tội. Tướng quân phải đi cho nhanh và nên cẩn thận nhé !
Hùng Hiệu vâng lịnh mang biểu văn xuống thuyền thẳng xông.
Mấy hôm sau đã đến kỳ ban sư, Thần Võ Đạo nhơn cùng Đan Sơn Uyên dắt nhau đến tiễn biệt. Quân Nguyên đốt ba tiếng pháo vang trời rồi trương buồm lên , nhắm Trung Nguyên thẳng tiến.
Thần Võ Đạo nhơn nói với Đan Sơn Uyên :
- Bây giờ mọi việc đã yên, bần đạo xin lui về non tu k luyện, không thể đến nước Phiên nữa, vậy phò mã hãy về tâu lại cùng Phiên vương nhé !
Đan Sơn Uyên muốn lưu lại , nhưng chưa kịp thốt ra lời gì, đã thấy Thần Võ Đạo nhơn tung mình bay vọt lên không trung , cỡi mây đi mất.
Đan Sơn Uyên không biết làm sao, đành phải thâu thập chiến thuyền trở về tâu cùng Phiên vương. Phiên Vương cảm khoái cái ơn đức của Vương Thiếu Phủ nên từ đó một lòng quy thuận , không còn manh tâm sanh sự nữa.
Nhắc qua cuộc hành trình của Hùng Hiệu không đầy mưới ngày đã đến Đăng Châu. Hùng Hiệu cứ tuyên bố cho mọi người biết rằng mình phụng mạng Nguyên soái về kinh tâu báo chứ không hề đá động đến việc ban sư.
Khi vào cảng khẩu, Hùng Hiệu giao thuyền cho thủy quân trông coi rồi một mình lên ngựa thẳng về kinh.
Khi Hùng Hiệu đi rồi, thủy quân xuống thuyền hỏi thăm thủy thủ mới hay Vương Thiếu Phủ là con Hoàng Phủ Kính, hiện nay cha con đã gặp nhau rồi. Chúng quân bèn chạy về báo cho quan Tổng binh hay.
Quan Tổng binh Bành Như Trạch hay tin ấy kinh hồn hoảng vía, lão ta sợ Hoàng Phủ Kính về triều thế nào cũng tâu lên Thánh thượng việc mình bảo tấu khi trước, thì cơ mưu bại lộ
Bành Như Trạch vội vàng viết thư sai người chạy về kinh báo tin cho Lưu Tiệp biết đặng lo liệu. ( Nhưng chẳng may, khi thư đến nơi thì Lưu Tiệp đã bị tội rồi).
Bành Như Trạch phải ở tại cảng khẩu để chực rước đại binh của Vương Thiếu Phủ .
Cách vài ngày sau thì đại binh đến. Thuyền vừa cập bến đã độ binh lên bờ ; Hoàng Phủ Kính trông thấy Bành Như Trạch thì ân cần chào hỏi tử tế như không biết việc gì cả , rồi kéo binh thẳng đến Đăng Châu.
Bành Như Trạch đã biết rõ Hoàng Phủ Kính là cha của Vương Thiếu Phủ nên thiết tiệc đãi đằng rất trọng hậu. Còn Vương Thiếu Phủ chưa độ binh lên bờ đã mật sai một tên tiểu tướng đem Lưu Khuê Bích bỏ vào tù xa che kín bốn mặt, đem theo đám quân sĩ , và giải cả bọn Trần Trại Bảo đi theo nữa.
Lâu nay Lưu Khuê Bích bị giam trong thuyền, không hay biết gì về việc bên ngoài cả, khi được biết Vương Thiếu Phủ là Hoàng Phủ Thiếu Hoa và cha con gặp nhau rồi, lòng đầy lo sợ, vô kế khả thi, chàng đành ngồi sầu bi trong tù xa, chốc chốc thở dài não nuột.
Hôm ấy cha con Hoàng Phủ Kính đến tạ ơn Ân Diệu Tiên vì đã có lòng tiếp đãi Doãn Phu nhơn tử tế. Doãn Phu nhơn vừa trông thấy mặt Hoàng Phủ Kính thì oà khóc, Hoàng Phủ Kính cũng động lòng rơi lụy, vợ chồng cùng nhau kể lể những việc hoạn nạn bấy lâu.
Sau đó, Hoàng Phủ Kính truyền quân sửa sang xe giá đặng qua ngày sau hộ tống Doãn Phu nhơn về kinh trước và vào ở nhờ tại dinh Doãn Thượng Khanh. Còn Vương Thiếu Phủ thì qua đến ngày thứ hai mới giao các chiến thuyền cho Bành Như Trạch coi giữ rồi kéo đại binh hồi trào.
Nhắc việc Hùng Hiệu, chàng lên ngựa đi miết chẳng kể ngày đêm, đến ngày hai mươi tám thì đến kinh. Hùng Hiệu thẳng đến dinh Thừa tướng xin vào ra mắt. Lúc ấy vợ chồng Lệ Minh Đường đang ngồi nói chuyện cùng Lương Giám, xảy thấy nữ tỳ vào báo :
- Có Chinh Đông Nguyên soái sai tướng Tiên phong là Hùng Hiệu về xin ra mắt để báo cáo việc cơ mật, hiện người đang ở trước viên môn chờ lịnh.
Lệ Minh Đường bèn cho người nhà lui hết rồi mời Hùng Hiệu vào :
Hùng Hiệu vào quì thưa :
- Kẻ môn sanh xin ra mắt ân sư.
Lệ Minh Đường vội đỡ dậy mời ngồi rồi hỏi :
- Chắc tướng quân đã thắng trận rồi nên về đây báo tin mừng phải không ?
Hùng Hiệu nhìn xung quanh thấy không có ai mới đáp :
- Thưa ân sư, quả thật như vậy, hiện nay đại binh đã mang chiến thắng ban sư hồi trào rồi.
Lệ Minh Đường mừng quá, hỏi vội :
- Chẳng hay trận chiến diễn ra như thế nào mà chóng thành công thế ?
Hùng Hiệu từ từ kể hết đầu đuôi cho lệ Minh Đường nghe, đồng thời trình các biểu văn cùng bức thư riêng lên Lệ Minh Đường.
Lệ Minh Đường xem xong, mặt mày hớn hở, nói với Hùng Hiệu :
- Thế là Vương Nguyên soái đã lập được công nghiệp vô cùng vĩ đại. Thế nào rồi đây các người cũng sẽ được bái tướng phong hầu. Vậy đêm nay tướng quân hãy ở đây mà an nghỉ để khỏi sợ việc này tiết lộ ra ngoài. Chờ đến ngày mai sẽ vào triều dâng biểu để cho bọn Lưu Tiệp không còn biết đâu mà đề phòng trước được.
Hùng Hiệu vâng lời cảm tạ, Lệ Minh Đường Bèn sai người dọn phòng riêng cho Hùng Hiệu nghỉ và thết tiệc khoản đãi rất trọng hậu.
Lệ Minh Đường vừa cầm thư và biểu văn vào nhà trong , Lương Giám hỏi :
- Chẳng hay Hùng Hiệu về có việc chi vậy ?
Lệ Minh Đường vội đuổi người nhà ra ngoài hết rồi trao bức thư cho Lương Giám xem và nói :
- Tờ biểu này đến tay Thánh thượng thì chắc là họ Lưu bị vong mạng hết. Thật chỉ trong ba năm mà oan tình cởi mở, mặt nạ của bọn gian manh đã được lột trần rồi. Gẫm sự đời biến đổi không mấy chốc.
Lương Giám nói :
- Ở đời gieo gió thì gặp bão. Họ Lưu kia đã tự mình tác nghiệt cho mình, thì phải mang hậu quả tử vong chớ sao.
Đêm ấy, Tố Hoa và Lệ Minh Đường thỏ thẻ mừng vui suốt đêm không ngủ được. Mới đầu canh năm, Lệ Minh Đường đã dậy sửa soạn, rồi gọi Hùng Hiệu theo mình vào triều.
Khi vua Thành Tôn ngự ra, Lệ Minh Đường quỳ tâu :
- Muôn tâu bệ hạ, khi trước hạ thần tiến cử Vương Thiếu Phủ đi bình giặc Phiên, ngày nay đã được toàn thắng, hiện người có sai Tả Tiên phong Hùng Hiệu về dâng biểu ban sư, còn đang đứng ngoài ngọ môn chờ lịnh.
Vua Thành Tôn nghe tâu, liền truyền chỉ cho Hùng Hiệu vào triều kiến.
Hùng Hiệu vào trước kim giai quỳ lạy tung hô rồi tâu :
- Muôn tâu bệ hạ, hạ thần là Chinh Đông Tả Tiên Phong Hùng Hiệu , phụng mạng Chinh Đông Nguyên soái , mang một đạo biểu chương ban sư về kính dâng lên Thánh thượng ngự lãm.
Vừa nói, Hùng Hiệu vừa dâng biểu lên. Vua Thành Tôn tươi cười phán :
- Hôm nay trẫm mới rõ tài Vương Thiếu Phủ , nhưng cũng nhờ cái công tiến cử của Lệ Binh bộ vậy.
Lệ Minh Đường lại quỳ tâu :
- Việc này do nơi hồng phước của bệ hạ và cái lòng tận trung báo quốc của Vương Thiếu Phủ cùng chư tướng chớ hạ thần có công trạng chi đâu.
Vua Thành Tôn nói :
- Nếu không có khanh tâu xin treo bản cầu hiền, thì làm sao có hiền tài ra tay dẹp giặc ? Tuy khanh có lòng khiêm nhượng nói vậy, nhưng thế nào trẫm cũng gia phong quyền tước cho khanh.
Lệ Minh Đường tạ ơn lui xuống, đoạn Hùng Hiệu dâng tờ biểu minh oan lên rồi quỳ tâu :
- Vương Thiếu Phủ còn có tờ biểu minh oan, hạ thần xin kính dâng lên Thánh thượng minh xét.
Vua Thành Tôn nghe tâu, trong lòng nghi hoặc, vội phán hỏi :
- Vương Thiếu Phủ có gì gọi là oan uổng mà nay lại kêu oan ?
Nói dứt lời, vua Thành Tôn liền truyền nội giám đem tờ biểu kêu oan cho quan Hàn Lâm tuyên đọc lớn lên
Hàn lâm quan trịnh trọng đọc :
- « Chinh Đông Nguyên soái Vương Thiếu Phủ này vốn là Hoàng Phủ Thiếu Hoa và Tĩnh quốc Hiếu nữ Trưởng Hoa xin cùng nhau vập đầu trước kim giai liều chết để kêu oan cho thân phụ.
Nguyên thân phụ của kẻ hạ thần xưa nay đã thọ ơn của triều đình và đã hết dạ trung thành vì nước, quyết chẳng bao giờ chịu tham sanh húy tử để chuốc lấy tiếng xấu muôn đời. Từ năm bệ hạ mới lên ngôi cửu ngũ, thân phụ của hạ thần đã lãnh chức Đô đốc trấn tại Nam Vân, lúc ở đó có quan Thượng thư hưu trí là Mạnh Sĩ Nguyên có một người con gái tài mạo kiêm toàn nên hạ thần mới cậy quan bố chánh là Tần Thừa Ân đến cầu hôn, chẳng dè lúc ấy có thứ tử của Nguyên thần hầu là Lưu Khuê Bích cũng cậy Cố Hoằng Nghiệp đến nói, khiên Mạnh Sĩ Nguyên không biết gã cho ai, mới lập ra một cuộc thi tuyển : treo một chiếc áo cẩm bào trên nhành liễu, giao điều kiện hễ ai bắn phát thứ nhứt trúng nhành liễu, phát thứ nhì xuyên vào lỗ đồng tiền và phát thứ ba phải đứt dây treo áo cẩm bào thì người mới gả con.
Khi ấy, hạ thần cùng Lưu Khuê Bích đến thi, nhưng hạ thần thiết nghĩ việc nhơn duyên là do nơi tiền định, cũng chẳng cần phải tranh cạnh làm chi nên hạ thần nhượng cho Lưu Khuê Bích bắn trước. Chẳng dè, Lưu Khuê Bích chỉ bắn trúng hai phát, trong lúc hạ thần bắn đích ba phát, vì thế Mạnh gia mới nhận lời gả con cho hạ thần. Nhơn đó, sau cuộc thi bắn, Lưu Khuê Bích đem lòng oán hận, giả cách thân thiện cùng hạ thần , nhưng hạ thần vẫn một lòng ngay thẳng eđm dạ quý yêu nên bị Lưu Khuê Bích rủ hạ thần đi chơi thuyền tại Côn Minh trì rồi lưu hạ thần ở lại ngủ tại Tiểu Xuân đình trong huê viên, đoạn âm mưu sai tên gia nhơn là Giang Tấn Hỉ phóng hỏa đốt cháy Tiểu Xuân đình trong lúc hạ thần ngủ mê. Không ngờ lúc ấy, bà ngoại của Lưu Khuê Bích tạ thế nên y phải qua đó hộ tang, may thay trong lúc ấy có người em gái của Khuê Bích là Lưu Yến Ngọc cùng với người nhũ mẫu là Giang Tam tẩu ( mẹ của Giang Tấn Hỉ) đi vào kể hết âm mưu toan ám hại của Lưu Khuê Bích và nói :« Chỉ vì linh hồn của sanh mẫu Lưu Yến Ngọc báo mộng bảo nàng phải đến cứu Công tử Hoàng Phủ đặng sau này kết duyên phu phụ ».
Hạ thần hết sức chối từ không được, nên đành vâng lời rồi chạy ra ngõ sau trốn đến chùa Huyền Giác. Chỉ một lát sau là lửa trong huê viên bốc cháy, quan quân phải đến chữa mãi đến canh ba mới tắt. Sau đó, thân phụ hạ thần quá nóng lòng, lập tức đến tìm kiếm nhưng không tìm thấy thi hài của hạ thần, liền bắt Giang tấn Hỉ về tra xét thì Giang Tấn Hỉ thú nhận hết mọi việc.
Biết vậy, nhưng thân phụ của hạ thần vì nghĩ tình đồng liêu nên không dâng biểu tấu cùng triều đình. Chẳng dè Lưu Khuê Bích thấy âm mưu mình bại lộ , nên lập tức viết mật thư cho thân phụ y là Nguyên thành hầu Lưu Tiệp đặng tiến cử thân phụ của hạ thần đi đánh giặc Phiên.
Khi thân phụ hạ thần đi rồi, gia quyến của hạ thần về Hồ Quảng , chẳng bao lâu bỗng có chiếu chủ của triều đình đến bắt giải về kinh.
Lúc ấy, hạ thần phải trốn đi là vì muốn sau này giải nỗi oan cho thân phụ, chớ hạ thần cũng từng biết câu « Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung ». Cho nên chỉ còn có mẹ và chị của hạ thần bằng lòng để cho Khâm sai giải về kinh mà thôi.
Nhưng khi đi ngang qua Xuy Đài sơn, gặp bộ hạ của Vệ Dõng Đạt bắt được. Lúc ấy mẹ và chị của hạ thần toan tự tử, chẳng dè Vệ Dõng Đạt là con củaVệ Hoán, người cũng đang lo giải oan cho thân phụ nên tạm cầm lại đó để chờ thời.
Vệ Dõng Đạt chiêu tập binh mã là cố ý thực hành tận trung , tận hiếu. Sau đó Lưu Khuê Bích đến đánh bị bắt, y đã làm tờ cung trạng thú nhận hết tội ác của mình. Tờ cung trạng ấy hạ thần còn giữ lại đây, vậy cũng xin dâng lên cho bệ hạ ngự tường.
Khi triều đình phóng bảng cầu hiền, hạ thần thay tên đổi họ xuống thi đỗ được Trạng nguyên và lãnh chức Chinh Đông NGuyên soái, lại được triều đình giáng chỉ chiêu an xá tội cho Vệ Dõng Đạt được theo đầu quân dẹp giặc. Trong lúc giao phong quân địch thất bại, Vệ Dõng ạt đi tuần, xảy bắt gặp một chiếc thuyền buôn của Trần Trại Bảo đáng khả nghi. Hạ thần tra xét thì chính người này đã vâng lời Nguyên thành hầu mang phản thư cho giặc, cố tình bán rẻ giang sơn cẩm tú này cho kẻ thù.
Không biết tại sao lão ta lại biết được tông tích của hạ thần và Vệ Dõng Đạt nên bảo Ô Tất Khải đem thân phụ của chúng tôi ra hành hình trước mũi thuyền để chúng tôi nóng lòng đầu hàng quân giặc. Lại còn đề nghị lóc từng miếng thịt của thân phụ chúng tôi nữa.
Quả thực bức thư này chính chữ của Nguyên thành hầu viết ra âm mưu mãi quốc. Hiện nội bọn Trần Trại bảo, hạ thần còn bắt giữ đây để đem về đối chứng. Còn hiện nay vua Phiên đã đầu hàng xin cống hiến, đồng thời tha thân phụ của hạ thần và Vệ Hoán về.
Thảm thương thay, trong ba năm trường đăng đẳng, hai bậc trung lương bị giam hãm khổ sở muôn phần, không hề có lòng phản trắc, nên thần kính dâng lên Thánh thượng tờ phân biện này để Thánh thượng thấu rõ nỗi oan tình.
Hạ thần xin đính kèm tờ cung trạng của Lưu Khuê Bích và tờ phản thư của Nguyên thành hầu theo đây mong nhờ lượng cao minh xét đoán để cha con kẻ hạ thần được bảo toàn danh tiết xưa nay thì ơn trời biển ấy cha con hạ thần nguyện muôn đời chẳng dám quên ».
Vua Thành Tôn nghe Hàn lâm quan tuyên đọc xong, liền mở cung trạng của Lưu Khuê Bích và bức phản thư của Lưu Tiệp ra xem.
Xem xong, vua nổi giận lôi đình, nạt lớn :
- Lưu Tiệp đâu ?
Lúc nãy giờ Lưu Tiệp kinh hồn lạc phách, xảy nghe vua gọi, giựt mình bước ra quỳ tâu :
- Muôn tâu bệ hạ, hạ thần xin ....
Vua Thành Tôn không đợi Lưu Tiệp nói dứt, liền mắng :
- Kìa lão tặc, mi dung dưỡng con mi làm bậy, lại mạo tấu quyết tình hãm hại kẻ trung lương. Đến nay mi toan đem giang sơn này dâng cho kẻ địch, ta thử hỏi cái tội ấy nặng đến bực nào ?
Lưu Tiệp run lẩy bẩy tâu :
- Muôn tâu bệ hạ, chẳng lẽ con của hạ thần như vậy mà lại không thể nào cưới được một người vợ, sao lại phải âm mưu tính việc tranh hôn ? Còn việc Hoàng Phủ Kính có đầu hàng quân giặc hay không là do nơi quan Tuần phủ Sơn Đông tâu về chớ hạ thần nào có biết đến việc ấy đâu !
Vua Thành Tôn nghe Lưu Tiệp chối quanh, giận lắm, vội lấy tờ phản thư ném trước mặt Lưu Tiệp nạt lớn :
- Kìa lão tặc ! Mi hãy chống mắt lên xem bức phản thư này là bút tích và ấn tích của ai đó hả ?
Lưu Tiệp lượm bức thư lên thì quả nhiên là của mình, trong lòng chết điếng, mồ hôi tuôn ra ướt cả áo, vội vập đầu xuống tâu :
- Hạ thần quả thiệt tội đáng muôn thác, xin bệ hạ nghĩ tình Hoàng hậu xưa kia mà dung thứ cho già này đưọc toàn sanh.
Vua Thành Tôn nói :
- Bấy lâu nay ta không hề bạc đãi mi, cớ sao mi nhẫn tâm toan đem giang san này dâng cho Phiên giặc ?
Lưu Tiệp tâu :
- Muôn tâu bệ hạ, chỉ vì hạ thần biết rõ lý lịch của Vương Thiếu Phủ và Vệ Dõng Đạt nên hạ thần sợ hai người này cứu đặng Hoàng Phủ Kính và Vệ Hoán về được, thế nào cũng trả thù xưa. Vì vậy mới mượn tay giặc để hại hai người thôi, chớ thật tình hạ thần không dám dâng hiến giang sơn này đâu.
Vua Thành Tôn càng giận dữ hơn nữa. Vua hét :
- Hay cho lão tặc, dám đem lòng phản nghịch còn chối quanh. Võ sĩ đâu! Hãy kéo cổ hắn tống giam vào ngục thất cho ta.
Bọn võ sĩ dạ rập lên một tiếng , rồi áp lại thộp cổ Lưu Tiệp kéo lê đi như kéo một con vật sắp đem ra cắt tiết vậy.
Sau đó, vua Thành Tôn liêen sai hai vị Lại bộ Thượng thơ và Hình bộ Thượng thơ đem bọn ngự lâm quân dến bắt cho hết gia quyến của Lưu Tiệp tống giam vào ngục thất, đồng thời tịch biên cả gia sản và thâu lại những giấy tờ quan trọng.
Quan Lại bộ và Hình lại bộ lãnh mạng, dẫn năm trăm ngự lâm quân đến vây nhà Lưu Tiệp, bắt Ngô Thục nương cùng Đỗ Hàm Hương đem giam vào ngục, vì hai nàng này ở với Lưu Tiệp đã có con, còn bao nhiêu gia nhơn tỳ nữ đều tha hét. Đền khi khám xét, thì tìm thấy được hai phong thư : một phong cho Lưu Khuê Bích lúc ở Vân Nam gởi cho Lưu Tiệp, nói về việc tranh hôn, bảo hãm hại Hoàng Phủ Kính; còn một phong của Sơn Đông tuần phủ gời cho Lưu Tiệp, nói rằng Hoàng Phủ Kính thật tình bị bắt chớ không hề đầu hàng, y chỉ vâng lời Lưu Tiệp mạo tấu mà thôi.
Xét xong, các quan vội truyền lịnh niêm phong tài sản lại hết, rồi mang hai bức thư vào triều dâng lên cho Thiên tử và tâu:
- Chúng tôi phụng mạng đem quân đến vây bắt qua quyến họ Lưu, nhưng chỉ bắt được hai mẹ con của Ngô Thục nương vốn là hầu thiếp của Lưu Tiệp, và hai mẹ con Đỗ Hàm Hương là hầu thiếp của Lưu Khuê Bích mà thôi, còn những người thân thuộc khác đều ở tại Vân Nam cả. Gia sản chúng tôi đã tịch biên xong, trong khi khám xét có bắt được hai bức mật thư này, xin dâng lên cho bệ hạ ngự lãm.

TOP

Chương 45

Bành Như Trạc