...
Once a story's told
It can't help but grow old
Roses do lovers too
So cast your seasons to the wind
...
We're all alone
18.Ngọn đồi anh đào
Yoona nhất định đòi đi đến một nhà hàng nhỏ ở khá xa. Thức ăn rất ngon, nhưng khách thì quá đông, khiến họ phải rời khỏi đó nhanh chóng sau khi ăn xong.
_ Ăn xong rồi em muốn làm gì nữa đây? Shin hỏi khi cả hai đi lại chỗ đậu xe.
_ Còn chưa đến 2 tiếng đồng hồ kể từ lúc mình bắt đầu đi nữa! Nhưng đây là nơi đặc biệt nhất của em đó, khi nào buồn bực em hay đến đây ăn…bây giờ thì…em không còn chỗ nào đặc biệt để đi nữa…....À…hay là…...mình có thể đến một nơi đặc biệt của anh được không?
Một nơi đặc biệt của anh?
…
Shin im lặng lái xe, và suy nghĩ về “một nơi đặc biệt” của mình…
Nhưng thật ra Shin không nghĩ gì cả, câu hỏi của Yoona làm đầu óc anh bỗng nhiên u tối, hình như anh chẳng có nơi đặc biệt nào hết. Thế nên anh cứ lái xe mà không biết mình đang đi đâu, và im lặng như đang suy nghĩ…
_ Ở kia có cái tiệm bán đĩa nhạc trông hay hay, mình vào đó được không?
_ Em nói gì ?!
Shin giật mình khi nhìn thấy nơi mà Yoona chỉ.
Đó chính là cái cửa tiệm cũ kỹ ngày xưa, nơi anh đã gặp Minah. Lâu rồi anh không ghé qua và cũng không hy vọng là nó còn ở đó.
Nhưng nó vẫn ở đó, chỉ có vẻ cũ kỹ hơn, những cánh cửa gỗ xỉn màu ẩm ướt, khiến anh có cảm giác như đó là một nơi chỉ có thể tồn tại trong ký ức…
Để Yoona vào trong một mình, Shin đi vòng ra phía sau và nhìn về phía ngọn đồi. Bao nhiêu năm trôi qua rồi, vậy mà ở trên đó vẫn chỉ có duy nhất một cây anh đào…
Một cái cây khẳng khiu trơ trụi trên ngọn đồi xám mùa đông, có lẽ sẽ khiến lòng se lại vì lạnh lẽo và đơn độc, nhưng Shin thì chỉ cảm thấy những thứ như vậy rất quen thuộc với anh, quen thuộc đến nỗi anh nghĩ rằng mình thích chúng.
Shin đứng ở đó rất lâu, cho đến khi Yoona tìm thấy anh và hỏi :
_ Mình đi lên đó được không?
Rồi không đợi Shin trả lời, Yoona đã bước đi về phía trước…
…
Không giống như khi ở dưới chân đồi và ngước nhìn lên,
đứng trên đỉnh đồi nhìn xuống thành phố vào buổi chiều mùa đông, có gì đó vừa buồn buồn nhưng lại vừa ấm ấm..bầu trời xám và không gian tĩnh lặng khiến người ta có cảm giác như mọi thứ đang dừng lại.
Cảm giác này cũng quen thuộc với Shin, nhưng kèm theo nó luôn là một chút lo âu và nuối tiếc. Bởi vì thật sự không có gì dừng lại cả, những ấm áp thường trôi qua rất nhanh, tất cả, sẽ chỉ còn lại những thứ có tên “buồn buồn” mà thôi…
Shin đến ngồi ở băng ghế nhỏ duới gốc cây, trong khi Yoona đi vẩn vơ xung quanh.
Được một lúc, cô đến ngồi bên cạnh anh và nói :
_ Em ít khi nào được nhìn thành phố từ trên cao lắm…đẹp thật đấy……nhưng…sao em thấy chỗ này quen quen ???
_ Vậy à!
_ Không biết em đã từng thấy khung cảnh này đâu đó rồi.
_ …có thể em từng đến chỗ nào nó giống thế này.
_ Không…
Shin muốn nói sang chuyện khác, nên hỏi lúc nãy Yoona có mua được gì trong cửa tiệm hay hay đó không. Và Yoona trả lời bằng cách hớn hở lôi ra từ trong túi một đống đĩa nhạc.
_ Em mua hết cửa hàng của người ta rồi đó hả !
_ Hehheh…
_ ...Mà em cũng thích nghe Pink Floyd à ?
_ Thích lắm…Nhưng hôm nay, thích nhất là cái này nè, em tìm mua lâu lắm rồi !
Yoona chìa cho anh xem đĩa La vie en rose của Edith Piaf.
Rồi vẻ hớn hở của cô bất chợt tắt ngóm, thay vào đó là một tiếng thở dài.
_ Sao vậy ?
_ ….
_ À…uhmm…có phải---
_ Anh biết không, Giọt Sương tên thật là Yoori đấy, trước đây em đã từng rất vui khi nghĩ tên em và tên nó gần giống như nhau, em đâu biết mẹ của Yoori phải tên là Yoori kìa. Anh ấy, chắc chắn phải yêu vợ mình lắm lắm, nên mới đặt tên con gái như thế !
Yoona có vẻ như sắp sửa khóc đến nơi, khiến Shin bối rối vô cùng. Anh chưa bao giờ ngồi nghe một cô gái tâm sự chuyện tình yêu đau khổ và rồi rơm rớm nước mắt thế này. Anh không biết nên nói gì ngoài việc ậm ừ những câu hỏi không đâu vào đâu.
Nhưng có lẽ không thể có khung cảnh nào và thời điểm nào thích hợp hơn bây giờ, để cho Yoona trút hết nỗi lòng với một ai đó. Thế nên chẳng cần Shin phải hỏi han hay an ủi gì cả, Yoona cứ ngồi đó mà nói như tự nói với chính mình…
_ Em chưa bao giờ biết chuyện gì đã xảy ra giữa họ. Không biết tại sao chị ấy bỏ đi, tại sao lại quay về. Ken chưa bao giờ kể với em bất cứ chuyện gì. Ngay cả việc vợ anh ấy bỏ đi, cũng là em nghe bà hàng xóm nói … buồn cười thật…Nhưng bây giờ em hiểu rồi, anh ấy không kể, vì vẫn còn chờ đợi và hy vọng… Dù em đã ở bên cạnh anh ấy, khiến anh ấy suy nghĩ và chọn lựa…nhưng anh ấy vẫn chờ đợi …. Có thể em tốt hơn chị ấy, có thể với em anh ấy sẽ hạnh phúc hơn…nhưng điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả đúng không ? Đó là mẹ của Giọt Sương. Con bé có thể yêu quí em, nhưng em không thể thay thế được mẹ của nó…
Và nước mắt Yoona bắt đầu trào ra.
Nhưng Shin thì lại mỉm cười.
Anh nói với Yoona đang lau nước mắt :
_ Đó cũng là một chuyện đáng mừng mà, vì mẹ của Giọt Sương có thể và đã quay trở lại…Nếu không…em sẽ phải chịu đựng thêm một người nữa giống anh rồi!
_ ……Có lẽ vậy……... dù sao, anh ấy cũng hiểu được tình cảm của em, và có chút xao động vì em nữa. Em tin vậy!
Yoona thì buồn nhưng Shin lại thấy vui…
Đã bao lâu nay, anh chỉ biết chìm đắm trong đau khổ của riêng mình mà không hề biết đến điều gì khác, không hề quan tâm đến chuyện mỗi người xung quanh anh đều có một nỗi đau buồn nào đó.
Còn bây giờ, ngồi bên cạnh một cô gái đang sụt sịt, mắt ngân ngấn nước, tay không ngừng vò nát vỏ bọc của một chiếc CD vừa bị gỡ ra, Shin cảm thấy thật thanh thản và ấm áp.
Nỗi buồn của Yoona đã khiến trái tim anh nhẹ nhõm hơn. Và Shin không thể không mỉm cười.
_ Em khóc sao anh lại cười??? Yoona nhăn nhó.
_ Thật không tin được, trông em như thế này, ai mà biết anh suýt vỡ đầu vì em chứ !
_ Hả !
_ Sao một người hung hăng dữ dằn như thế, có thể làm bạn với hoa lá được nhỉ ???
_ Anh tưởng làm việc với ba cái hoa lá đó là nhẹ nhàng lãng mạn lắm hả ?
Yoona bất chợt rút bàn tay mình ra khỏi găng và đưa về phía Shin.
_ Nhìn tay em thử đi !
_ ???
_ Đây nè !
Shin nhìn Yoona ngạc nhiên và thắc mắc, rồi bất giác cầm lấy bàn tay đang ở trước mặt mình.
_ Thấy gì không ?
_ …….
Yoona có bàn tay xinh với những ngón dài thon thả, nhưng không thể nói đó là một bàn tay đẹp. Móng tay cắt rất sát và trầy xước, đầu ngón tay hơi bẹt ra, tất cả năm ngón đều rất nhiều sẹo, bàn tay thì khô ráp đầy vết chai, chi chít những chấm nhỏ li ti, những vệt đen và những vết đứt còn rất mới.
Shin cảm thấy ân hận vì những lời đùa cợt của mình.
_ Sao em không đeo găng tay!
Yoona rút tay mình khỏi bàn tay của Shin, và đưa lên trước mắt mình ngắm nghía.
_ Cũng có, những cuối cùng vẫn thế thôi… Mà hình như, em không thể bó được một bó hoa đẹp nếu đeo găng tay.
_ Anh xin lỗi...anh chỉ---
_ Được rồi, em tha tội cho anh đấy _ Yoona cười _ mà ai cũng nghĩ làm việc này lãng mạn lắm là thế nào nhỉ!
_ Ừ tại vì…chắc vì… đó là hoa ?!
Yoona cười và đeo lại găng, rồi hít một hơi thật sâu.
_ Em không buồn nữa đâu…cám ơn anh nhiều lắm ! Mình đi về chưa? Bắt đầu lạnh hơn rồi đó.
_ Nếu em không lạnh quá, anh muốn ở lại đây thêm chút nữa.
_ Uhm…cũng được…
Shin ngồi im lặng và Yoona lại nhìn vẩn vơ xung quanh...
_ A!!! Em nhớ ra rồi…em từng nhìn thấy vài bức ảnh chụp, của chị Minah, rất đẹp và rất giống chỗ này! _ Yoona bất ngờ reo lên.
Nhưng Shin không có thái độ gì khác lạ hết, chỉ bình thản nói:
_ Vậy thì chính là nó đấy.
_ Thật hả??? Anh nói thật hả ?
_ Ừ….
_ …….
_ Cửa tiệm lúc nãy, là nơi anh đã gặp Minah. Còn đây là nơi anh đã nói chuyện với Minah, lần đầu tiên, và lẽ ra là cả lần cuối cùng nữa.
_ Lẽ ra….là sao?
_ Là đã không xảy ra!
Câu trả lời của Shin chỉ làm cho Yoona muốn hỏi thêm nhiều câu khác nữa mà thôi. Nhưng có lẽ đó là một chuyện không nên hỏi. Yoona bỗng thấy nỗi buồn của mình thật quá nhỏ nhoi.
…sao không phải là chị Minah trở về, mà lại là Yoori chứ ! …
Yoona thầm nói, nhưng rồi chợt nhận ra mình vừa có một suy nghĩ chẳng hay ho gì, thế là cô tự đánh vào trán mình một cái.
_ Em làm gì vậy ? Shin giật mình hỏi.
_ Không có gì…hình như là muỗi….Vậy ra, đây đúng là một nơi đặc biệt của anh rồi!
_ …..
_ Vậy mà em cứ tưởng mình chỉ tình cờ đến đây thôi chứ.
_ Ừ! Tình cờ thôi.
Shin gật đầu, nhưng bây giờ anh hiểu là chẳng có gì tình cờ hết, chính nơi này đã gọi anh đến, khi đầu óc anh trống rỗng vì câu hỏi về cái nơi đặc biệt nhất của mình.
_ Em không buồn nữa thật chứ?
_ Hy vọng… À không, thật đấy!
_ Vậy mình đi về thôi ! Shin mỉm cười với Yoona và đứng lên.
…
Yoona nói muốn đi về nhà một mình, nên đã chia tay Shin ở trạm xe bus đầu tiên họ gặp.
Và bây giờ, cô trở về nhà với đủ thứ lỉnh kỉnh sau gần 3 tiếng đồng hồ lang thang hết cửa hàng này đến cửa hàng nọ.
Ngồi giữa phòng và lôi từng thứ mới mua ra ngắm nghía, đầu tiên là mấy cái bình hoa, rồi đến áo mới, khăn choàng, son phấn, đồ trang sức linh tinh, vài quyển sách, cả đống đĩa nhạc mua lúc chiều, rồi quà cho bà nội…cho Akia…cả cho Shin nữa, chẳng mấy chốc mà Yoona đã lọt thỏm giữa đống túi xách, giấy gói, đồ đạc ngổn ngang… cùng với cả một chút buồn bã tủi thân…Cố không để ý đến nó, Yoona loay hoay thử hết cái này đến cái kia.
Nhưng cũng đến lúc phát chán vì không còn gì để thử không còn gì để xem, và cái nỗi buồn bã tủi thân kia cứ lớn dần lớn dần, khiến Yoona không thể trốn tránh được nữa, cô ngồi thừ ra một lúc lâu.
Chắc mình đói bụng rồi, phải đi ăn cơm thôi!
Cái ý nghĩ đến bất chợt đó làm Yoona đứng dậy chạy ào xuống nhà.
Nhưng thay vì đi vào bếp, cô lại bước ra ngoài quầy tính tiền, rồi đứng lặng nhìn món quà của Ken nằm im trên kệ_món quà anh đã không tự tay đưa cho cô.
Đó là một chiếc hộp nhạc, cùng là bản nhạc La vie en rose, nhưng chiếc hộp này không có tay quay, chỉ cần mở nắp là tiếng nhạc sẽ phát ra, cùng một cô vũ công mặc váy trắng bật dậy và quay tròn nữa…
Yoona nhớ đến cái mong ước muốn mua tặng cho Ken một chiếc hộp nhạc giống như cái mà cô đang có. Yoona thích tự mình làm phát ra tiếng nhạc hơn là chỉ cần mở nắp hộp để âm thanh tự phát ra thế này.
Đặt hai hộp nhạc cạnh nhau và nhìn chúng không chớp mắt, bỗng nhiên Yoona nhớ ra một việc tưởng chừng như chưa bao giờ nằm trong trí nhớ của mình. Ngay lập tức cô cúi xuống lôi cái thùng đựng giấy vụn ra để lục lọi. Và sau khi mở ra gần hết những viên giấy được vo tròn vứt trong đó, thì Yoona cũng tìm thấy mảnh giấy mà Shin đã viết.
« Nếu em còn có thể khóc to như thế, thì mọi chuyện sẽ trôi qua nhanh hơn là em có thể tưởng tượng được đấy ! »
Có thể là anh ấy nói đúng. Mình đã muốn mua tặng Ken một cái khác, chứ không hề có ý nghĩ sẽ đem tặng cái hộp nhạc yêu quí mà mình đang có!
Yoona vuốt thẳng mảnh giấy Shin đã viết, mở he hé món quà Ken tặng và nhét nó vào trong, mảnh giấy trắng như một tấm chăn phủ lên cô vũ công nhỏ xíu, làm Yoona chợt nhoẻn miệng cười…Cô cầm món quà đó trở lên phòng, cất vào trong cái thùng đựng kỷ vật linh tinh, rồi dọn dẹp sạch sẽ căn phòng bừa bộn của mình.
Mặc kệ những nỗi buồn bã tủi thân kia,
bây giờ,
Yoona chỉ cảm thấy thật sự rất đói bụng mà thôi!
...................