Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Cô gái đến từ hôm nay

Cô gái đến từ hôm nay - Fanfic - ,



Every now and then I cry
Every night you keep stayin' on my mind
All my friends say I'll survive
It just takes time

But I don't think time is gonna heal this broken heart
No I don't see how it can if it's broken all apart
A million miracles could never stop the pain
Or put all the pieces together again




9. Chờ giấc ngủ say.

Shin bật ngọn đèn nhỏ ở đầu giường, ánh sáng của nó chỉ đủ để hắt những tia vàng vọt ảm đạm lên hai bàn tay anh.
Và như tất cả những lần khác giống thế này, anh rút cái ví của mình khỏi túi áo, lấy từ trong đó ra một tờ giấy được gấp nhỏ _ bức chân dung dở dang của Minah anh vẽ không nhớ từ ngày nào, dòng chữ “anh yêu em” được viết ở góc không biết vào lúc nào…và cũng không biết từ bao giờ, bằng cách nào, Minah lại có nó…Bức vẽ được mở ra gấp lại nhiều lần đến nỗi, giờ đây những đường gấp đã sờn hết, có nhiều chỗ đã rách hẳn ra…và ở mặt sau, bài thơ không ngày tháng của Minah viết đã phai màu...Mà những dòng chữ càng mờ nhạt, thì lại càng khiến anh nhớ thương những thứ không thể phai đi…


Điện thoại của Shin chợt rung lên, rồi cũng tắt ngay lập tức. Anh uể oải nhặt lên xem _ đúng là Yoona như anh đoán.
Anh thầm cám ơn vì Yoona đã tắt máy…dù sao anh cũng không có ý định trả lời…có lẽ Yoona cũng như anh, chẳng biết phải nói gì.

Shin đứng lên ngồi vào bàn, điều tốt nhất cho anh lúc này là công việc.
Nhưng điện thoại của anh lại rung lên một lần nữa…Rồi lại tắt ngay lập tức.

Có lẽ anh nên gọi điện thoại cho Yoona ? Thật không hay nếu chỉ vì anh mà cô phải băn khoăn như vậy.
Nhưng Shin chưa kịp làm gì thì đã nhận được tin nhắn của cô _ “Em xin lỗi vì sự vô ý của mình. Chúc anh ngủ ngon.”


Chẳng biết tại sao, tin nhắn của Yoona khiến Shin thấy mình đơn độc khủng khiếp. Lâu rồi không có ai chúc anh ngủ ngon, hoặc là có mà anh không để ý. Ngủ ngon cũng là một thứ gì đó thật xa xỉ với anh.
Nhưng mà hôm nay, thật sự, anh không cần một giấc ngủ ngon.
Anh không muốn ngủ, sợ ngay mai thức dậy, sẽ quên mất tất cả những cảm giác của ngày hôm nay… anh chỉ có một mình trong ngôi nhà của Minah...



...Minah, mọi thứ trong phòng của em vẫn như cũ…cho dù hôm nay là lần đầu tiên anh nhìn thấy chúng!










Yoona cầm chiếc điện thoại, đứng bần thần ở cửa phòng Minah…
Điện thoại báo có tin nhắn, Yoona biết đó là Shin trả lời, mà không cần đọc thì cũng biết anh sẽ nói “anh mới là người phải xin lỗi, và anh phải cám ơn em mới đúng”…

Yoona với tay bật đèn, bước vào trong, rồi tiến lại ngồi trên chiếc giường nhỏ của Minah

Không biết ngồi một mình trong căn phòng của người yêu đã khuất, người ta sẽ có cảm giác như thế nào nhỉ?


Yoona nhìn quanh, những đồ vật thân quen của Minah _ bỗng nhiên làm Yoona nhớ Paris đến đau thắt cả tim.
Paris đã cất giữ của Yoona_ những năm tháng bồng bột nổi loạn… những chuỗi ngày đầy hờn giận, chán chường, tiếc nuối, và rồi được nối tiếp bằng hạnh phúc, bằng những vui sướng hân hoan khi cởi bỏ được chiếc áo cũ, khoác lên mình một cuộc sống mới, một tâm hồn mới…Những ngày tháng đó, in đậm dấu ấn của Minah. Cho dù chị chỉ xuất hiện trong khoảng thời gian ngắn ngủi.



Em còn nhớ lắm, chị thẫn thờ vào cửa hàng nơi em đang làm việc, lấy một bó hoa cúc, đặt ở quầy, trả tiền, em mải tìm tiền lẻ để thối lại cho chị, ngẩng lên thì chị đã đi mất, hoa chị mua vẫn còn ở đó, em phải cầm bó hoa đuổi theo chị…
…Chị cứ đi đằng trước, váy mềm màu xanh lấp ló dưới áo khoác đen, khăn lụa trắng bay lẫn vào trong tóc, những bước chân khi hối hả khi chậm rãi không có chủ đích…chị đẹp kỳ lạ với cái dáng vẻ u buồn đó, làm em tò mò, và em biết, chị cũng đến từ nơi em đến, chị cũng nói cùng thứ tiếng với em, điều đó đã khiến em đi lang thang theo chị cả buổi chiều hôm đó…
…Nhưng cũng đến lúc em phải gọi chị, để đưa trả chị bó hoa, và em đã sửng sốt biết bao, khi chị quay lại, nở một nụ cười tươi như một người hạnh phúc nhất trên đời…
Em cứ tưởng chị đang buồn mà???

…Và từ đó trở về sau, cho đến ngày cuối cùng của chị, em đã tin rằng chị không bao giờ buồn…chị đã làm em tin rằng, trên đời chẳng có gì có thể khiến người ta lo âu và phiền muộn đến mức vứt bỏ tất cả mọi thứ như em đã làm hết!


Yoona chìm dần vào giấc ngủ, với những hình ảnh của quá khứ và cả những khuôn mặt của hiện tại ẩn hiện trong mơ _ Minah đang nằm hát cho Yoona và Akia nghe…cái dáng cao gầy ủ rũ của Shin…mái đầu bù xù của Ken trước khung cửa sổ đầy nắng, và những lọn tóc xoăn che khuất gò má hồng phúng phính của con bé Giọt Sương…tất cả…tạo nên một thế giới hỗn độn, với những cảm xúc không phân biệt nổi là vui hay buồn…là hạnh phúc hay đau khổ…
Chỉ biết một điều là, Yoona đã có một giấc ngủ nặng trĩu và mỏi mệt.







....................

TOP

10. Ngày muộn.



Nhưng Yoona không để những mỏi mệt đó kéo dài thêm…
vì mỗi ngày là một ngày mới
vì không có lý do gì để mất thời giờ cố gắng thay đổi những thứ mình không thể thay đổi…

Buổi sáng hôm sau, Yoona cho phép mình dậy muộn hơn thường lệ, chậm rãi thưởng thức bữa ăn sáng, nằm dài trên ghế và bật nhạc thật to. Để rồi sau đó, lại tiếp tục hối hả với hoa lá của mình, Carpe Diem lại mở rộng cửa, đủ tươi tắn và rực rỡ cho tất cả những ai bước vào đó.


Còn Shin cùng với nỗi buồn của anh, có lẽ thuộc về những thứ “không thể thay đổi”… hoặc là có thể sẽ thay đổi vào một ngày nào đó chẳng ai biết là ngày nào.
Những gì Yoona có thể làm, là kể cho Akia nghe mọi chuyện đã xảy ra, hy vọng bằng cái quyền uy “em-của-chị-Minah”, Akia sẽ làm được gì đó, Yoona biết Akia không muốn ngôi nhà được sửa chữa bởi ai khác ngoài Shin.
Mà điều đó thì có thể chờ … bao lâu cũng được !










Shin giật mình tỉnh giấc khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, hình như anh đã chợp mắt vào lúc trời mờ sáng…một giấc ngủ ngắn nhưng sâu đã giúp anh cảm thấy đỡ mệt mỏi hơn rất nhiều.
Anh múc một ca nước tưới cho mấy chậu cây trên bệ cửa sổ, những bông hoa nhỏ đã nở hết cỡ, dường như không còn đủ sức chống chọi với cái năng gay gắt của những buối trưa hè, cho dù mùa hè chẳng còn ở lại lâu nữa.

Bất giác Shin cảm thấy bồn chồn, giống là anh đang chờ đợi điều gì đó, có thể anh chờ những câu hỏi, những lời khuyên nhủ của Yoona hay Akia, hoặc chỉ đơn giản là anh chờ một ai đó xuất hiện, để anh có thể nói “tôi chắc chắn, tôi biết chắc chắn, tôi không thể làm việc đó!”_ Tự mình phá vỡ những gì thuộc về Minah, cũng đồng nghĩa với việc làm tổn thương tình yêu của anh _ anh muốn mọi người hiểu điều đó.


Nhưng hình như chẳng có ai quan tâm đến nỗi bồn chồn của anh.



Yoona không gọi điện thoại và không nhắn tin thêm lần nào.
Akia lại đi đâu đó.
Anh thì làm việc và làm việc

Anh quên cả thói quen đi mua hoa hai ba tuần một lần.
Có thể không phải là quên, anh chỉ không muốn đến đó, mà cũng chẳng muốn đến nơi nào khác…

Nỗi bồn chồn cũng dần dần biết mất
Rồi đến lúc anh tưởng nó đã là một quyết định rõ ràng không còn gì để suy nghĩ và thay đổi, thì Akia lại xuất hiện, nhắn tin bảo muốn gặp anh _ để “nói về chuyện gì anh cũng biết rồi đấy!”








Shin chờ cho Akia ngồi xuống thoải mái, gọi xong nước uống, rồi nói :

_ Nếu em định thuyết phục anh về chuyện cửa hàng, thì đừng tốn thời gian vô ích.

_ Cho dù tốn thời gian vô ích thì em cũng vẫn làm._ Akia cười vui vẻ như không có gì nghiêm trọng.

Và Akia tiếp tục vui vẻ như vậy khi nói chuyện với anh phục vụ bất ngờ nhận ra cô, anh ta muốn xin chữ ký và chụp ảnh nữa…
Sau đó Akia lại tiếp tục cười nói, kể về chuyến đi vừa qua của mình, và rồi giữa câu chuyện lan man về công việc, Akia bất ngờ hỏi Shin:

_ Anh Shin, hãy nói cho em biết vì sao anh nghĩ mình không thể làm gì ?

_ Làm gì? _ Shin ngơ ngác.

_ Cửa hàng!

_ À!…tất nhiên…Nếu mở rộng cửa hàng như Yoona muốn, có lẽ không còn cách nào tốt hơn là phải thay đổi hoàn toàn căn phòng của chị em, mà chắc em cũng hiểu, anh không thể thay đổi, không thể đập phá những gì thuộc về chị của em.

_ Vì anh còn yêu chị của em, hay vì anh day dứt ân hận và tiếc nuối những gì mình đã không làm ?

_ ……vì anh yêu Minah !

_ Anh chưa bao giờ nói ra điều đó phải không ? Cũng chưa bao giờ thể hiện tình yêu của mình?

Shin im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.

_ Em cũng đã từng không chịu nổi cái ý nghĩ sẽ thay đổi hay phá vỡ căn phòng của chị Minah…nhưng rồi em lại nghĩ, chị Minah đã đi xa không bao giờ trở lại đó nữa…không thể đế cho căn phòng của chị ấy u buồn như thế mãi_ Akia nói tiếp_ …với em, để nguyên mọi thứ ở đó cho bụi bặm và thời gian che phủ, không phải là cách để thương nhớ chị Minah.
Em tin chị Minah vẫn đang ở đâu đó và nhìn thấy mọi thứ, chị ấy sẽ rất vui khi thấy nơi mình sống trước kia giờ đây được khoác áo mới, không chỉ bằng hoa đẹp, mà bằng cả sự vui tươi và hạnh phúc nữa.
Chị ấy sẽ hạnh phúc, khi anh là người làm điều đó, bằng tất cả tình yêu của anh…Anh không nghĩ vậy sao?

Akia nói đều đều chậm rãi, như nói với chính bản thân mình…

_ Anh không cần quyết định ngay đâu…Yoona và em sẽ chờ…dù sao, nếu có làm gì, cũng phải đợi đến mùa xuân năm sau….Và còn chuyện này em chưa kể cho anh nghe…căn nhà đó, khi em và chị Minah mới dọn đến, được sửa sang lại bởi một anh kiến trúc sư, mà mãi sau này, khi chị Minah mất, em mới biết anh ấy là mối tình đầu lặng lẽ và lâu lắc của chị ấy...cho nên bây giờ, nếu anh là người sửa nó, sẽ thật tuyệt phải không ? …Nghĩ mà xem……...Chị Minah sẽ có một nơi….từ đầu đến cuối, in dấu của tình yêu…

Akia quay sang nhìn Shin và mỉm cười, cái ánh mắt rạng rỡ giống hệt Minah đó làm anh bất chợt thốt lên :

_ Em cười---

_ Biết rồi ! Không đẹp bằng chị Minah ! Chị ấy có 2 lúm đồng tiền nữa.

Shin bật cười.
Anh đã chỉ nghĩ đến đổ vỡ và phá bỏ, trong khi nó có thể mang ý nghĩa khác_ cái việc mà Akia đã nhờ anh !

_ Cám ơn, em gái ! _ Shin vỗ vai Akia.

Akia cũng vỗ vai anh :

_ Mà không chỉ có ngôi nhà, cả anh nữa, cũng phải thay đổi thôi !!!

_ Để làm gì? Anh không có gì để thay đổi, cũng không muốn thay đổi gì cả_ Shin lại trở về với vẻ trầm ngâm quen thuộc.

_ Cho dù anh không muốn, thì anh cũng thay đổi rồi đó, anh không nhận ra à? Ví dụ_ hôm nay, anh đã nói ra rằng anh yêu chị Minah, không một chút ngập ngừng !

Hôm nay? Để làm gì ?
Một câu hỏi, một ý nghĩ đã quá quen thuộc với anh, nhưng lúc này, Shin lại thấy có cả một chút hụt hẫng khi không còn cảm giác ngột ngạt đau đớn như mọi khi nữa…có phải thật sự có điều gì đó đang thay đổi?

Lần đầu tiên anh nhận ra rằng, Minah đã phải nhận quá nhiều đau khổ, dằn vặt, nuối tiếc của anh rồi, nếu là Minah, chắc anh cũng không thể chịu đựng thêm được nữa…
Chẳng lẽ anh không thể có chút ấm áp và trìu mến nào để nhớ về Minah? Cho dù là hôm nay, cho dù không để làm gì !

_ Dù sao em cũng không muốn ép buộc anh phải làm gì, nhưng anh quay lại Carpe Diem vài lần nữa rồi hãy quyết định nhé !

_ Ừ!

Shin khẽ gật đầu đáp lại lời Akia.










...
Những cơn sóng
Và sương khói
Nhiều đến nỗi ta không thể nhận ra
Màu trắng ẩn trong màu đen
hay sức mạnh của nỗi niềm tuyệt vọng

Điện thoại có thể reo lần nữa
Mà chẳng ai còn cần đến nó
Cũng không còn bất kỳ ý nghĩ nào
Chỉ có sự im lặng để mà hít thở
Và lại bắt đầu từ nơi mọi thứ đã bắt đầu

...

Il y a tant de vagues et de fumée
Qu'on arrive plus à distinguer
Le blanc du noir
Et l'énergie du désespoir
Le téléphone pourra sonner
Il n'y aura plus d'abonné
Et plus d'idée
Que le silence pour respirer
Recommencer là où le monde a commencé
...
Thiên đường trắng _ Le paradis blanc (Michel Berger)

TOP

Chị post từ từ thôi chứ để ngta còn kịp đọc & suy nghĩ nữa,chứ post nhanh thế thì đọc mau ngán lém!Hihi!Đáng lẽ chị phải nói em bít cái trang web hay ho này để em đem fic wa sớm,lúc vô rùi mới bít mình lạc hậu!Híc!

TOP

đâu phải post nhanh đâu mà là tại ko có ai comment nên nó thành dzị đó ;))

TOP

Em thì cm bên DAN rùi nên ở đây cũng chẳng bít nói gì nữa,chỉ bít tổng động viên cho chị thôi à!Mà em chưa nói là mấy cái pic của chị đẹp mê hồn luôn,chị kiếm ở Flickr đấy hả?

TOP

Cô gái đến từ hôm nay - Fanfic - ,



11. Trong ngày im lặng



Anh muốn có em ở đây, em thương yêu
ước gì em ở đây
ngồi trên ghế sofa
và anh ở cạnh bên em.
Chiếc khăn tay nên là của em,
để giọt nước mắt lăn dài là của anh
dù tất nhiên rất có thể là ngược lại

Anh ước em đang ở đây, em yêu
ước gì em ở đây
mình ngồi trong xe của anh
và em sẽ nhấn ga
Chúng ta sẽ tìm thấy chúng ta
ở một nơi chẳng biết nơi nào
hoặc sẽ cùng quay trở lại
những nơi xưa cũ của chúng ta




trời thì tối và mặt trời đang lặn
trẻ con la hét và hải âu kêu than
quên lãng thì có nghĩa gì
khi theo sau nó là cái chết ?(*)






Nằm im lìm trong hộp,
Cây đàn Violoncelle chỉ còn là một đồ vật đẹp đẽ…

Shin lướt ngón tay qua dây đàn, một vài âm thanh lục bục phát ra làm anh mỉm cười.
Những tiếng động vô nghĩa đó mang theo cùng nó biết bao nhiêu là ký ức …
Từ những thứ mà người ta có thể ghi nhớ, như giai điệu của một bản nhạc, những bài hát, tiếng chuông điện thoại…
Đến những âm thanh chỉ còn là cảm giác và tưởng tượng, như giọng nói trong trẻo, tiếng cười giòn tan rộn rã, hay âm hưởng ngọt ngào của nỗi xúc động mà cái từ « Shin» vô vị có thể chứa đầy, khi Minah gọi tên anh trên chiếc cầu gỗ đông người ở Paris…
Tất cả rồi sẽ tan biến không có cách nào giữ được, nếu không thể nghe thấy và nhìn thấy thêm lần nào nữa.

…nhưng nếu là em không tiếng động và không cử động, ít ra anh cũng có thể gặp lại thêm nhiều lần nữa!

Shin đi về phía giá sách để tìm một quyển album nào đó của Minah, nhưng rồi mắt anh lại dừng ở một ngăn trống trải không có gì khác ngoài quyển catalogue dày cộm của cuộc triển lãm về các kiến trúc sư trẻ cách đây mấy năm.
Tất nhiên anh không thể quên lần triển lãm đó, không thể quên Minah đã ngồi sau xe của anh, nửa đoạn đường nhìn thẳng vào anh qua gương, mắt long lanh như mặt nước sắp sửa vỡ òa.
Anh không biết được cuối cùng hồ nước sóng sánh đó có tràn ra không, vì nửa đoạn đường còn lại, Minah chỉ nhìn ra cửa sổ, như một pho tượng không biết mệt mỏi.
Bỗng nhiên Shin muốn nhớ lại, anh đã nghĩ gì và đã cảm thấy gì vào lúc đó !


… Mình quên hết rồi !

Shin lật lật quyển catalogue, anh cũng có nó ở nhà mà chẳng bao giờ thèm đụng đến, tự nhiên bây giờ lại hồi hộp khi giở đến trang nói về mình ra. Anh đã nghĩ có thể ở đó có một mẩu giấy nhỏ để đánh dấu, hay những vết nhăn chứng tỏ nó đã được xem nhiều lần, hay một cái gì đó anh không thể đoán trước…
…nhưng nó chỉ là một trang sách bình thường như mọi trang sách khác.
Không có gì đặc biệt để nhắc đến anh hay đến lần gặp gỡ cuối cùng đó hết, vậy mà nhìn nó, trong đầu anh lại hiện ra một cuộc đối thoại_ rõ ràng như đang được đọc từ trong sách ra…

« Em muốn đi đến ngọn đồi sau tiệm nhạc cũ ! »
« Bây giờ tối lắm rồi, để anh đưa em về nhà. »
« Nhưng em không còn ở nhà lâu nữa. »
« Em có thể đi đến đó từ nhiều ngày nay mà. »
« Nhưng em muốn đi đến đó cùng anh. »


...



Người ta thường không quên được những câu hỏi chưa có câu trả lời, những nỗi băn khoăn không thể giải đáp, những cảm xúc không thể lý giải, còn anh lại thường không nhớ điều gì về mình cả, ngoài những thứ liên quan đến Kiến Trúc, đến công việc thì mọi suy nghĩ trong đầu anh hôm nay đều có lý một cách rõ ràng và vô lý một cách nhạt nhẽo vào ngày mai, nên anh chẳng muốn níu giữ hay ghi nhớ điều gì, tốt hơn là quên hết đi.

Nhưng rồi sẽ có những lúc như lúc này, anh biết sự quên lãng đó đôi lúc chỉ là một sự cố gắng, một sự hèn nhát, như người gây ra lỗi lầm và chạy trốn.
Anh vẫn biết, suốt cả đoạn đường về nhà Minah ngày hôm đó, anh đã thầm cám ơn bóng tối, vì nó chỉ để cho anh thấy ánh sáng long lanh chứa đầy nước từ đôi mắt của Minah được phản chiếu trong gương, nhưng không để anh phải bận tâm xem nước mắt của Minah có rơi xuống hay không, khi khuôn mặt quay nghiêng của cô chỉ còn là một đường mảnh mai lúc mờ lúc tỏ trong bóng tối.
Trong bóng tối lạnh nhạt và thỏa hiệp, anh thản nhiên như đang nhìn ngắm một viên ngọc trai đẹp đẽ, chẳng cần bận tâm đến việc nó được sinh ra từ nỗi đau đớn, cũng chẳng có chút áy náy nào về chuyện anh chính là nguyên nhân của những đau đớn đó.

Anh vẫn biết mình đã có cảm giác ngạo nghễ của kẻ chiến thắng, đã tin rõ ràng là không có gì quan trọng đối với anh và anh không bao giờ bị phụ thuộc vào cái gì cả.
Anh không cần thông cảm không cần chia sẻ không cần tình yêu.

… như một thằng nhóc hiếu thắng và ngu ngốc !

Shin gấp mạnh quyển catalogue lại và đặt nó vào chỗ cũ, quên hẳn việc mình đang định tìm những tấm ảnh cũ của Minah.

Anh trở lại phía chiếc giường nhỏ của Minah và ngả lưng xuống đó, nhìn thẳng lên trần nhà, để mình chìm vào mặt biển xanh biếc đầy những ngôi sao nhỏ xíu ở ngay trước mắt, và mỉm cười khi nhận thấy một sự dịu dàng, không biết đến từ mặt biển hay đến từ Minah và quá khứ, chậm rãi tỏa ra mênh mang khắp cả căn phòng.

Lần đầu tiên đến đây, anh chỉ mở hé cửa phòng Minah rồi đứng lặng bên ngoài, và điều đầu tiên, hay gần như là duy nhất, đập vào mắt anh là cái trần nhà mặt biển kỳ lạ đó. Nó không tối tăm, không dữ dội, không chứa đựng những nỗi buồn bã u uất, nhưng nó như muốn đổ sập lên đầu anh cùng với tất cả những ký ức, những hình ảnh về Minah, khiến anh cảm thấy người hẫng đi nhẹ bỗng và đầu nhói buốt, như đang chìm sâu dưới biển mà chẳng còn chút không khí nào để thở.

Anh đã nghĩ không thể phá bỏ những gì có ở đây, cũng không thể để nhiều người khác nhìn thấy nó.
Anh đã tự nói sẽ không bao giờ quay trở lại đây, cho dù biết chắc rằng mình sẽ còn quay lại.

Anh quay trở lại, không phải vì lời hứa với Akia, mà vì mong muốn được tìm thấy những điều chưa biết về cái thế giới nhỏ bé mà rộng lớn của Minah, mong muốn được tìm lại cái cảm giác hoảng hốt của lần đầu tiên đứng dưới mặt biển đầy sao này…
Và vì trong suốt những tuần công tác xa nhà vừa qua, anh đã nhớ căn phòng này da diết.
Trước đây chỉ có Paris mới khiến anh nhớ nhung nhiều đến thế mà thôi.
Rồi nỗi nhớ đó cũng đã tan đi, không còn khiến anh buồn bã hay tiếc nuối nữa.
Nên có lẽ Minah cũng vậy, một ngày nào đó, sẽ chỉ còn lại trong anh như một giấc mơ ngọt ngào.
Minah không thể đi kèm đau đớn ân hận dằn vặt.
Minah là ấm áp và hạnh phúc.
Minah đã làm cho anh cười và đã làm cho anh khóc…đối với anh đó là hạnh phúc.

Em cũng đã cười và đã khóc vì anh…nhưng những vui buồn đó, có phải là hạnh phúc không ?



Shin tự hỏi và tự biết là có, vì trả lời anh là một sự im lặng tuyệt đối, không có một tiếng động nào của xe cộ, người qua lại, hay cây lá nắng gió bên ngoài có thể hiện hữu ở đây lúc này…



Anh nhẹ nhõm chìm trong biển sâu,
…và trong im lặng…






...





Shin giật mình mở mắt khi nghe tiếng tíctắc phát ra từ điện thoại của mình
_ Alô
_ Yoona đây ạ
_ Ừ, em bỏ đi đâu nữa rồi à ?
_ Không em đang ở dưới nhà, bây giờ mới đi
_ Ở dưới nhà cũng phải gọi điện thoại sao !!!
_ ……hìhì….cho lịch sự vậy mà…….em phải đi ra ngoài 15 phút, không biết nên đóng cửa nhốt anh hay là anh xuống trông cửa hàng hộ em nữa ?
_ Vậy em đóng cửa đi, nhưng anh sẽ xuống.

Khi Shin đi xuống, Yoona đang treo tấm bảng tạm đóng cửa ra bên ngoài, cô quay lại nhìn Shin và nhoẻn miệng cười :
_ Em đi đón con, ở trường mẫu giáo gần đây thôi, sẽ về ngay.

Rồi cô vừa vội vã bước đi vừa phá ra cười vì cái vẻ mặt ngơ ngác của Shin.





..........................






(*) A song _ Joseph Brodsky


I wish you were here, dear,
I wish you were here.
I wish you sat on the sofa
and I sat near.
The handkerchief could be yours,
the tear could be mine, chin-bound.
Though it could be, of course,
the other way around.
I wish you were here, dear,
I wish you were here.
I wish we were in my car
and you'd shift the gear.
We'd find ourselves elsewhere,
on an unknown shore.
Or else we'd repair
to where we've been before.
I wish you were here, dear,
I wish you were here.
I wish I knew no astronomy
when stars appear,
when the moon skims the water
that sighs and shifts in its slumber.
I wish it were still a quarter
to dial your number.
I wish you were here, dear,
in this hemisphere,
as I sit on the porch
sipping a beer.
It's evening, the sun is setting;
boys shout and gulls are crying.
What's the point of forgetting
if it's followed by dying?

TOP

chị chưa viết tiếp à?
Carpe Diem đọc như thế nào hả chị?

TOP

12. Tình yêu của Yoona


15 phút sau, Yoonoa quay trở lại, dắt theo một cô bé xinh xắn.
Cô bé nhìn Shin chăm chú và hỏi :

_ Chú là ai ạ, sao lại ở nhà cô Yoona ?

_ À….à…chú đến mua hoa thôi.

_ Ừ, vì cô phải đi đón nhóc nên nhờ chú trông giúp cửa hàng ấy mà, Yoona nói tiếp.

Con bé gật gù nói

_ Vậy là cô phải giảm giá đấy !

Rồi nó chắp hai tay sau lưng và đi lòng vòng quanh mấy xô đựng hoa, trông thật buồn cười.

_ Con của em đấy à ?

_ Một ngày nào đó ! _ Yoona trả lời, vẻ mặt vừa bối rối vừa hạnh phúc của Yoona thật là ngộ nghĩnh, làm Shin thấy vui vui.

_ Thôi anh đi đây, anh muốn mua hoa cúc và một chậu cây, nhớ giảm giá đấy nhé.

_ Em tặng anh luôn _ Yoona tươi cười nói_ mà em lại chọn cây cho anh nữa à ?

_ Ừ

Rồi trong lúc Yoona ở sau vườn để lấy hoa cúc, Shin đi lại chỗ con bé, ngồi xuống bên cạnh nó và hỏi :

_ Cô bé, cháu tên gì ?

_ Giọt sương ạ !

_ Lạ nhỉ, chú chưa gặp ai có tên như thế bao giờ

_ Vậy chú tên gì ạ ?

_ Shin

_ Tên chú thì chẳng có gì lạ.

Shin cười, còn con bé thì nói trong vẻ đăm chiêu:

_ Chắc tại ba của chú không thích bài thơ nào hết.

_ Bài thơ à?

_ Dạ, ba của cháu thích nhất bài thơ sương mù, nhưng ba nói không thể gọi trẻ con là sương mù, phải gọi là Giọt Sương mới được!

_ À, chú hiểu rồi….bây giờ cầm lấy cái này để lát nữa đưa cho cô Yoona nhé.

_ Không nên đưa tiền cho trẻ con đâu ạ!

_ Thật à? Nhưng chú muốn cháu biết là cô Yoona đã nghe lời cháu mà giảm giá cho chú!

Con bé mở to mắt suy nghĩ, rồi cầm lấy tờ tiền :

_ Tiền này là giảm giá rồi ạ?

_ Ừ!

_ Vậy cháu sẽ đưa cho cô Yoona.

_ Cám ơn Giọt Sương nhé_ Shin bắt tay con bé một cách long trọng làm nó cười bẽn lẽn _ nhưng nhớ đợi chú đi rồi hãy đưa nhé, cô Yoona sẽ sực nhớ ra là mình quên lấy tiền, để lần sau cô ấy không quên nữa.

_ Hihi…đúng rồi, cô Yoona hay quên lấy tiền lắm…Chú ơi, nhớ quay lại mua hoa nhiều nhiều nhé, cháu sẽ nói cô Yoona giảm giá cho chú nữa.
_ Ừ nhất định rồi!

Vừa lúc Yoona quay lại, con bé chợt giả vờ chút mũi vào một xô hoa và cười bí hiểm...


_ Con em dễ thương nhỉ!

Shin nói khi nhận hoa từ tay Yoona.
Yoona tủm tỉm cười trả lời

_ Tất nhiên rồi....À, khi nào muốn, anh cứ đến nhé.

_ Ừ, cám ơn em nhiều lắm, anh đi đây!






….




_ Cô Yoona ! Sao cô lại để người lạ trông nhà vậy ! Nhỡ người ta lấy hết đồ đạc của cô thì sao.

Giọt Sương ngồi trên bàn tính tiền của Yoona, vừa loay hoay cắm đủ thứ hoa vào một cái lẵng nhỏ xíu vừa hỏi.

_ Chú ấy không phải người lạ đâu, chú ấy là kiến trúc sư, sẽ làm lại cửa hàng thật đẹp cho cô đấy.

_ Thật hả cô! Đẹp thế nào???

_ Ừ thì … đẹp.. lắm lắm !

_ Kiến trúc sư là nghề làm lại cửa hàng hả cô?

_ Kiến trúc sư là người làm ra nhà cửa, xây trường mẫu giáo... xây đủ thứ hết…rồi tất nhiên là làm những gì khách hàng muốn nữa…như là làm cho cửa hàng của cô đẹp hơn và rộng hơn…

_ Chú ấy có giỏi không.

_ Tất nhiên rồi…

_ Cô yêu chú ấy đi !

_ Hả, có biết yêu là gì không nhóc !

_ Biết chứ, giông như Giọt Sương yêu ba thôi

_ Nhưng tại sao phải yêu chú ấy ?

_ Vì chú ấy giỏi và tốt bụng, chú sợ cô quên lấy tiền này, còn sửa cửa hàng đẹp cho cô nữa !

_ nhưng cô yêu người khác rồi.

_ …hihi…cô yêu ai ?

_ …uhm…cô cũng yêu ba của Giọt Sương!

Giọt Sương ngước mắt nhìn Yoona, thở dài đánh sượt một cái

_ Cô ngốc thật, ba hay vứt sách bừa bãi lắm, có khi bày đầy giường không có chỗ ngủ luôn !!!

Yoona bật cười:

_ Nhưng nhóc vẫn yêu ba mà

_ Đúng rồi, không có ai yêu thì ba sẽ buồn lắm, nếu có thêm cô yêu ba nữa, chắc ba sẽ vui hơn…^^…

Cuộc trò chuyện của Yoona và Giọt Sương bị gián đoạn bởi vài người khách, con bé không ngồi im một chỗ nữa, nó hớn hở chạy qua chạy lại, lăng xăng đi lấy ruban cho Yoona gói hoa…

Yoona vừa muốn trời đừng mau tối, để cô không phải chia tay với con bé quá nhanh, lại vừa hồi hộp chờ đợi lúc Ken đến đưa Giọt Sương về nhà…cô sẽ mời anh ở lại ăn tối, như những lần khác anh có giờ dạy muộn ở trường phải nhờ cô đi đón con bé.

Yoona đóng cửa sớm hơn thường lệ, xuống bếp nấu ăn, và làm một chiếc bánh táo.
Không biết còn có gì hạnh phúc hơn ngồi trong bếp cùng một con bé xinh mặt lấm lem bột, cùng làm bánh cho người mà cả hai yêu thương…

_ Giọt sương! Gọi cô bằng mẹ đi!

_ Không, tóc cô ngắn cũn, tóc mẹ dài lắm !

_ Vậy cô để tóc dài có gọi cô bằng mẹ không?

_ Cô đeo nhiều bông tai quá à...mẹ đeo có 1 bông thôi!

_ Cái đó dễ ợt, bỏ bớt đi thì còn một, được không?

_ Không, mẹ đẹp lắm

_ Cô cũng đẹp mà

Con bé nhìn Yoona chăm chú bằng cái vẻ mặt bà cụ non của nó rồi nói

_ ừmmm…thì cũng đẹp…nhưng mà cô đâu có mặc váy cô dâu chụp hình chung với ba giống như mẹ đâu !

Câu nói của Giọt Sương cứ lởn vởn trong đầu Yoona suốt cả buổi tối, khiến cô bối rối trong bữa ăn, và buồn ủ rũ khi tiễn Ken và Giọt Sương ở cửa, Yoona đã đứng đó rất lâu, ngay cả sau khi Ken đã đi khuất. Cái dáng cao của anh hơi khòng xuống vì trên vai có con bé con đang ngổi vắt vẻo, trông vừa dịu dàng vừa đơn độc, khiến Yoona chỉ muốn chạy đến đi bên cạnh…

Cô không phải cô dâu xinh đẹp của anh,
cô không phải là mẹ của con gái anh,
nhưng những điều đó đâu thể nào ngăn cản cô đi bên cạnh anh được,
phải không?








...............

TOP

Cô gái đến từ hôm nay - Fanfic - ,




13. La vie en rose


_Mình sẽ đi Paris

_ Có thể lúc đó là mùa hè…mình sẽ đeo mắt kiếng to đùng, nằm dài ở Pont des Arts nhìn người ta đi qua đi lại.

_ Nếu là mùa thu, mình sẽ mặc váy màu xanh lá cây và đi lang thang cả ngày trong vườn Luxembourg.

_ Nếu là mùa đông, mình sẽ mặc áo khoác to xù như gấu bông, ngồi một mình trong quán cafe nhỏ ở Saint Germain des Prés, hai tay ôm một ly gì đó nóng hổi và nhìn ra khung cửa sổ mờ sương (sau đó ăn kem nữa)…(sau đó lại uống cái gì nóng nóng)

_ Còn mùa xuân thì làm gì ???

Mình sẽ mua tặng Ken một hộp nhạc La vie en rose nhỏ xíu !!!
(việc này thì có thể làm bất cứ mùa nào mà^^)

Yoona tủm tỉm cười và tiếp tục hí hoáy kéo dài thêm danh sách những việc cần làm trong «chuyến du lịch của Yoona »…


Một chuyến đi xa…
… từ khi Shin nói muốn ngủ lại trong phòng Minah một lần, nhưng không thể làm phiền Yoona nên phải đợi khi nào cô đi chơi tối không về hay du lịch vòng quanh trái đất gì đó anh mới đến…thì Yoona lúc nào cũng mơ tưởng đến chuyện đi đâu đó thật xa….
có những buổi sáng thức dậy, chỉ muốn ngay lập tức xách vali lên đường.
Lâu lắm rồi Yoona không bước chân ra khỏi thành phố.
Nhưng lúc này…cô chỉ có thể ngồi trong cửa hàng mơ màng ghi lại những điều mình sẽ làm nếu đi du lịch mà thôi…

« Đến khi viết đầy được quyển sổ dày cộp này…nhất định mình sẽ đi mà ! » _ Yoona cất quyển sổ lên kệ, tiện tay lấy xuống chiếc hộp nhạc bé xíu, quay nó nhanh hết mức có thể…La vie en rose ngọt ngào cổ điển bỗng biến thành một chuỗi những nốt nhạc líu ríu vào nhau, như tràng cười giòn tan của một cô nàng hạnh phúc.

« Mình muốn tặng Ken một cái như thế này ! »_ Yoona ngắm nghía hộp nhạc một lúc rồi đặt nó lại lên kệ,
mở máy bật nhạc thật to
và lẩm nhẩm hát theo…

Yoona luôn tin rằng chính bài hát ấy đã đưa Ken đến đây,
_vào một ngày mùa đông, khi La vie en rose cũng ngân nga khắp cửa hàng hoa như thế này, có một ông bố cõng con gái trên vai đứng bần thần ở cửa, mắt con bé thì lấp lánh như sao, còn mắt bố nó thì ấm áp vô cùng_ lúc ấy Yoona chắc chắn rằng không gì có thể ấm áp hơn được nữa.

…Nhưng Yoona đã sai,
có những thứ còn ấm áp hơn nhiều!
Đó là nụ cười và giọng nói của Ken, khi anh nhìn cô và bảo : « đây là bài hát tôi thích nhất đấy, lâu lắm rồi tôi mới được nghe lại !».

_ Yoona !
Yoona giật mình quay lại, và chợt nghe thấy rất rõ tiếng tim mình đập mạnh _ Ken đang đứng trước mặt cô.

_ Anh đến lúc nào vậy ?

_ Em đang mơ mộng gì đấy.

Nụ cười ấm của Ken hôm nay không giống ngày thường…
Khuôn mặt anh hốc hác không giống ngày thường một chút nào !

Bàn tay Yoona đưa lên vô thức, và mãi khi nó đã đi được nửa đoạn đường để đến với đôi mắt trũng sâu của Ken thì Yoona mới chợt nhận ra mình đang làm gì, cô chỉ về phía mắt anh, cười bối rối :

_ Anh….anh nhìn như gấu trúc ấy !!! Anh không ngủ à? Có chuyện gì vậy ?

_ Ừ anh có vài chuyện phải giải quyết……Anh……Yoona…

Yoona nhìn Ken cứ mãi ngập ngừng.
Rồi anh mệt mỏi vuốt mặt và nói một cách dứt khoát :

_ Anh phải đi xa một hai tuần gì đó mà không thể đem Yoori theo, em có thể giúp anh trông nó được không ? Anh đã nhờ bà giữ trẻ nhưng nó nhất định không chịu, nó nói chỉ muốn ở cùng em thôi.

_ Tất nhiên là được rồi, nhưng……anh đi đâu vậy ? …Yoona nhìn Ken bằng mắt dò hỏi … «sao tự nhiên anh lại gọi Giọt Sương bằng Yoori vậy nhỉ? »

_ À…anh…có một số chuyện…Anh sẽ nói với em sau.

_ Được rồi. Anh cứ yên tâm !







Yoona không biết « sau » đó là khi nào, vì Ken đã trở lại từ lâu rồi mà không nói một lời nào về « vài chuyện phải giải quyết » của anh cả.

Nhưng Yoona cũng không có thời gian để bận tâm, vì đầu óc còn đang mải lửng lơ trên những đám mây hạnh phúc…
Ken đã tin tưởng trao con bé cho cô, cả ngôi nhà của anh nữa…những việc như thế, không phải là chuyện bình thường ngày nào cũng xảy ra.




..................

TOP

Cô gái đến từ hôm nay - Fanfic - ,


14. Căn phòng trống


…« con muốn ngủ trên giường của ba ! »…Ken đi vắng 11 ngày, trong đó có 3 ngày Giọt Sương đòi về nhà ngủ.

Không phải ngày bình thường nào_ cũng có thể ôm Giọt Sương nằm ngủ trên chiếc giường ấm của Ken như thế…

Những đêm trôi qua trong căn phòng của Ken, Yoona cứ mãi thao thức, đếm được từng tiếng thở đều của Giọt Sương nằm bên cạnh, đếm được từng đợt gió thổi qua khiến những cành khô đập vào nhau rào rạo ngoài cửa sổ.
Làm sao có thể ngủ được, khi ngay cả tiếng gió cũng không giống ngày thường, và ở rất gần Yoona _ những quyển sách im lìm đổ bóng, bức tranh nhỏ treo trên tường, bình thủy tinh rỗng nằm trên kệ…tất cả đều như đang thở, tất cả đều vương vấn hình bóng của Ken…khiến trái tim Yoona xao động như biển sâu không ngủ, cứ mải miết tràn sóng vào bờ…

…sẽ như thế nào, nếu phía trống còn lại của em là anh ?
…có biết bao nhiêu câu hỏi như thế, mà Yoona tự hỏi mình, để suy nghĩ, tưởng tượng, lo âu…và rồi chìm đắm trong những cảm xúc không thể gọi tên…


Dù có chút hoang mang, nhưng Yoona còn có thể biết rằng trong mớ cảm xúc hỗn độn đó, chắc chắn có sự hiện diện của hạnh phúc và ấm áp…





Không giống như Shin !
Sẽ không có chút ấm áp nào dành cho anh,
hạnh phúc lại càng không thể !


Một trong ba ngày Yoona không về nhà, Shin đã đến và ở lại Carpe Diem…

Ngày hôm đó, Yoona đã thao thức cả vì Shin nữa.Yoona chắc rằng Shin sẽ không thể ngủ.
Không biết đó có phải là một việc nên làm không ? Làm thế nào Shin có thể đối diện với bản thân mình khi thao thức trong căn phòng đã lạnh lẽo của Minah?
Yoona sẽ không bao giờ có đủ can đảm để làm như Shin_ chẳng có ích lợi gì khi níu kéo nỗi buồn và những điều đã ra đi mãi mãi. Ngoài đau đớn, mất mát và tiếc nuối, thì còn lại gì trong căn phòng trống trải đó chứ ?

Yoona tự nhủ có lẽ sẽ phải thuyết phục Akia để mọi chuyện như Shin muốn, nếu không anh sẽ mãi loanh quanh trong quá khứ không thể thoát ra…




Giữ suy nghĩ đó, Yoona không hề chờ đợi Shin sẽ quay trở lại cửa hàng gặp cô nhanh đến vậy.
Càng không thể nghĩ đến những điều Shin định làm…







_ Em muốn bắt đầu sửa cửa hàng vào lúc nào ?

_ Dạ mùa xuân tới…Yoona trả lời, không biết nên nhẹ nhõm hay e ngại.

_ Ừ, được rồi…nhưng mà anh muốn em làm hộ anh một việc.

_ Dạ ?

_ Em không được trả tiền cho anh đâu.

_ Không được ! Như vậy em sẽ khó chịu lắm…

_ Vậy em nhận dùm anh cái khó chịu đó để trả công đi ! Anh nghĩ còn nhiều hơn là trả bằng tiền đấy !

_ …….vậy….vậy anh phải đến mua hoa mỗi tuần một lần mà không được trả tiền!

_ Thế thì anh càng lời ! Shin nói và vỗ nhẹ vào vai Yoona đang ngồi băn khoăn _ Quyết định như thế đi, anh về đây !

_ Anh---

Tự nhiên Yoona muốn hỏi về cái ngày Shin đã ở lại đây một mình…nhưng anh đã bước qua khỏi cửa.








Mà, nếu Yoona có hỏi, thì có lẽ Shin cũng không thể nói gì.
Anh không thể kể rằng mình đã rơi nước mắt.

Trong căn phòng của Minah, và trong đêm khuya tĩnh lặng, nỗi tuyệt vọng tưởng chừng đã nguôi ngoai lại bùng lên như lửa, thiêu đốt trái tim mệt mỏi của Shin…

Căn phòng trống đã không còn hương thơm, những ấm áp mơ hồ chỉ là ảo tưởng.
Mọi thứ đã ra đi không có cách nào níu giữ.


Lần trước còn ấm áp, mà lần này _ mỗi kỷ niệm cũ đã trở lại thành một vết thương.
Và mỗi tổn thương là một hố sâu vô tận luôn sẵn sàng hút anh vào đó…
Nằm ở trên giường, nhưng Shin lại có cảm giác chênh vênh, cả người trống rỗng và hụt hẫng, như đang rơi…rơi mãi vào những nuối tiếc dày vò sâu thẳm…Và chờ đợi anh ở tận cùng sâu thẳm đó, chỉ có một nỗi cô đơn đặc quánh mà thôi …
Bỗng nhiên Shin muốn có một vòng tay ôm chặt lấy mình, muốn cảm thấy những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống vì mình…muốn yêu ai đó, đủ mãnh liệt để không bao giờ buông tay !


Tất cả những điều đó không thể nào đến từ Minah được nữa…

Shin tự hỏi mình, nếu Minah không chết, thì anh có thể tìm lại được cô không?
Shin tự hỏi và lại thấy lòng cay đắng hơn bao giờ hết.
Bởi vì câu trả lời_rất có thể là không !
Nếu Minah vẫn còn đâu đó, thì tất cả những gì anh làm sẽ là bỏ mặc cho tình yêu của mình vất vưởng đến lúc chết khô.
Mọi thứ rồi cũng sẽ ra đi …không bằng cách này thì bằng cách khác !










Shin rời khỏi nhà Minah vào lúc trời mờ sáng và đi bộ loanh quanh. Buổi sáng mờ sương yên bình và thanh thản hơn đêm khuya. Shin bất giác mỉm cười khi một cơn gió mùa đông thổi qua buốt giá…mình vẫn còn biết lạnh !

Đã bao nhiêu lần anh cảm thấy mình phải đi tiếp, rồi khi đến đây một mình đối diện với quá khứ, Shin lại thấy mình đang quay trở lại từ đầu, để sau đó lại thấy cần phải thay đổi _ cứ như thế, anh mãi luẩn quẩn và mỏi mệt với những điều xưa cũ…giống hệt như người đang xây một ngôi nhà mới bằng cách ngồi lì trên đống đổ nát của ngôi nhà cũ và nghĩ rằng mình sẽ xây một ngôi nhà mới !

Người ta đâu thể nào đi tiếp chỉ bằng ý nghĩ là mình sẽ đi tiếp ?

Shin thở hắt ra, nhìn luồng khói mỏng mình vừa tạo nên tan vào trong sương sớm…mọi thứ rồi sẽ ra đi…bằng cách này hay cách khác... Cho dù có anh hay không, thì mọi thứ cũng phải thay đổi.
Và anh không thể để ai khác chạm tay vào những thứ chỉ thuộc về anh mà thôi !








Kể từ đó, lúc nào Shin cũng mang theo một quyển sổ nhỏ để vẽ, để viết và ghi nhớ tất cả mọi thứ chợt lóe lên trong anh…
Quyết định bắt đầu làm mới ngôi nhà của người yêu đem đến những cảm xúc kỳ lạ, Shin thấy mình vừa mạnh mẽ vừa yếu đuối, vừa chắc chắn lại vừa hoang mang...

Thời gian của một ngày hình như ít hơn, khi trong đầu Shin lúc nào cũng chứa đầy suy nghĩ về căn phòng cũ của Minah và cửa hàng mới cho Yoona.

…Nhưng một ngày bớt dài không có nghĩa là nỗi cô đơn có thể vơi đi, nó luôn thơ thẩn đâu đó và thỉnh thoảng xuất hiện bất ngờ không cần biết anh đang thức hay đang ngủ, đang bận rộn hay rảnh rỗi.
Và dường như nỗi cô đơn đó đã cố gắng chờ đợi đến khi Shin hoàn thành xong một bản phác thảo khá ưng ý, để mà ập đến lấp đầy căn phòng mùa đông không thể mở rộng cửa của anh, khiến không gian trở nên ngột ngạt và u buồn. Shin chợt mong muốn được gặp ai đó, cùng uống trà, xem tivi, và anh có thể bình thản ngồi nghe tiếng cười nói của người đó xen giữa một bản nhạc du dương thân thuộc…


Shin lấy áo khoác, cầm theo quyển sổ và đi ra ngoài, tìm một trạm bus gần nhất đón một chuyến xe, rồi đi xuống ở một nơi bất kỳ nào đó để đón một chuyến xe khác, rồi lại xuống xe và rảo bước lang thang...

Mùa đông lạnh, đường phố ồn ào và mọi người ấm áp bên nhau khiến Shin càng thêm đơn độc. Anh cứ đi loanh quanh không có chủ đích như thế, cho đến khi nhận ra mình đang ở rất gần nhà Minah, mừng rỡ nghĩ rằng mình có thể ghé vào thăm Yoona và cho cô xem dự định của anh về cửa hàng mới.


Nhưng có vẻ Shin không phải là người duy nhất muốn nói chuyện với Yoona hôm nay_ Có một người khác hình như đang băn khoăn chẳng biết có nên vào hay không.
Dáng vẻ bồn chồn của một người đàn ông trước cổng ngôi nhà làm dấy lên trong lòng Shin một sự nghi ngại khó hiểu.

Bật ra một tiếng cười nhỏ cho sự vô lý của mình, Shin chậm rãi quay trở lại con đường đã đưa anh đến đây.







........................

TOP

Processed in 0.078521 second(s), 5 queries, Gzip enabled.