Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
 27 123
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Cô gái đến từ hôm nay

Cô gái đến từ hôm nay

CÔ GÁI ĐẾN TỪ HÔM NAY

Fanfiction
Romance

Me&Moi


Cô gái đến từ hôm nay - Fanfic - ,




...

May the love hidden deep inside your heart
find the love waiting in your dreams

May the laughter that you find in your tomorrow
wipe away the pain you find in your yesterdays


...







Câu chuyện thứ ba :  Yoona

đây có thể coi như phần tiếp theo của Trong im lặng một ngày_với kết thúc là Minah đã đi xa mãi mãi...

Rating : K+
Tình trạng : on going






...



prologue






_ Xin lỗi, Tôi muốn mua tất cả các loại hoa màu xanh da trời có ở đây.

Câu nói bất ngờ vang lên giữa cửa hàng vắng tanh làm Yoona đang buồn chán ngả hẳn đầu ra khỏi lưng ghế tựa và lắc lư theo tiếng nhạc phải giật bắn mình, suýt ngã bổ chửng về phía sau.
…Trước mặt cô là một người đàn ông trạc 30 tuổi, vẻ mặt đầy những cảm xúc mà Yoona không biết dùng từ gì để diễn tả của anh ta thật dễ khiến người khác bối rối.

Yoona đứng lên chạy đi ngay và quay lại với một bó hoa Violette tím thẫm .

_ Tôi nhớ mình đã nói là muốn mua một bó hoa màu xanh mà ?

_ …xin lỗi…hiện giờ tôi chỉ có thể tìm thấy cái này cho anh thôi.

_ Vậy cô có thể nói cho tôi biết tên một loại hoa có màu xanh không ?

_ Ơ…à…tôi…tôi…thật là…xin lỗi…nhưng…

_ Cô là chủ tiệm hoa này à ?

_ Vâng.

_ Sao có thể làm chủ cả một tiệm hoa khi không biết gì về hoa thế nhỉ !


Nói rồi anh quay lưng và bước đi thẳng. Chẳng thèm để ý sau lưng mình, cô gái đứng như trời trồng, 2 mắt trợn tròn và mặt thì đỏ bừng _ _tuy không bằng cà chua chín nhưng chắc cũng như cà chua sắp chín!

_ Đồ kiêu căng hách dịch bất lịch sự !!!
Yoona bực bội vò vò mái tóc ngắn cũn cỡn của mình và ném bó hoa trở lại vào xô nước như ném một cái chổi _ Hoa với hoét, bực cả mình !



Nhưng cơn bực tức của Yoona còn chưa kịp nguôi đi một tí nào, thì đã thấy người đàn ông lúc nãy đang quay trở lại.
Cô đứng giữa cửa hàng, chống hai tay lên hông và nhìn anh ta chờ đợi.

_ Xin lỗi vì những lời tôi đã nói với cô lúc nãy. Tôi muốn lấy bó hoa cô đã đưa cho tôi được không ?

Ánh mắt buồn bã của anh ta làm Yoona dịu lại.

Cô lấy một bó viollette khác thay cho cái chổi đã bị ném lúc nãy, tìm một tờ giấy màu xanh da trời gói lại cẩn thận và trao cho người khách đầu tiên của ngày hôm nay.

_ Nhưng anh nói cũng đúng mà. Tôi sẽ tìm những loại hoa màu xanh cho anh, nếu anh còn quay lại đây.

Người đàn ông mỉm cười :

_ Cám ơn cô nhiều. Vậy thì tôi sẽ quay lại.






.............

Cô gái đến từ hôm nay - Fanfic - ,
Yoona _ Shin




Cô gái đến từ hôm nay - Fanfic - ,

Minah _ Ken_ Yoori_ Akia _ Ginta







.................................

TOP

Cô gái đến từ hôm nay - Fanfic - ,



...
I wake up in the morning and I wonder why ev'rything's the same as it was.
I can't understand, no I can't understand, how life goes on the way it does!

Why does my heart go on beating?
Why do these eyes of mine cry?
Don't they know it's the end of the world?
It ended when you said good-bye
....



1. Đắm chìm



Shin đặt bó hoa tím lên ngôi mộ, trước tấm ảnh Minah đang cười rạng rỡ và chậm rãi nằm xuống bên cạnh, gối đầu lên hai cánh tay.
Anh cứ nằm im như vậy, nhắm mắt lại và để mặc cho suy nghĩ của mình làm những gì nó muốn.


Đã bao lâu rồi nhỉ...
Hình như là một năm.
Ngày mai sẽ là tròn một năm.

Một năm dài nhất trong cuộc đời anh.
Một năm dài bằng cả cuộc đời anh…



Shin quay đầu lại để khẽ chạm ngón tay vào đôi mắt của Minah trong tấm ảnh …


em sẽ ngủ
quay lưng về phía anh
như chỉ có một mình em ở đó

...

và khi tỉnh dậy
em sẽ giật mình
thấy anh
sao anh lại ở cạnh em
nơi im lặng này?


...



Nét chữ của Minah mãi in sâu trong đầu anh, như những dòng chữ được khắc vào trong đá…Anh vẫn còn nhớ rõ cảm giác của mình lúc đọc bài thơ của Minah _ anh đã hứa sẽ bắt đầu cuộc sống mới và sẽ hạnh phúc_ nhưng ngay vào lúc cái mong muốn ấy hiện lên rõ ràng, thì cũng là lúc anh nhận ra mình không còn một chút sức lực nào.

Làm sao anh có thể tiếp tục sống, khi Minah đã đi xa.
Hạnh phúc ở đâu? Khi tất cả những điều Minah nói với anh chỉ còn là quá khứ, chỉ còn là những mảnh giấy, những dòng chữ đã chết khô không thể nào sống lại.


Anh đã không rời khỏi nhà suốt hai tuần sau đó, không nghĩ đến chuyện ăn uống, không còn khái niệm thời gian, không biết mình còn thức hay đã ngủ.
Anh đã không đến dự lễ tang của Minah.
Anh không đủ sáng suốt và không đủ sức lực để nghĩ về điều đó.


Anh không tin Minah sẽ không bao giờ quay trở lại…

Ừ...Minah chỉ đi đâu đó một thời gian thôi...
anh đã mơ màng như vậy rất lâu _ và cái ý nghĩ mơ hồ đó, nếu không có nó, anh đã không thể đứng dậy để tiếp tục sống đến ngày hôm nay… ngày anh có đủ can đảm đối diện với Minah, ở nơi lạnh lẽo này.








Shin nằm đó và ngủ thiếp đi lúc nào không hay, đến khi tỉnh dậy thì mặt trời đã lặn. Anh đã có một giấc mơ đẹp,với Minah đang hớn hở nhoài người ra khỏi một khung cửa sổ màu xanh và nói với anh bằng vẻ rạng rỡ quen thuộc : « sao lâu vậy rồi anh mới đến thăm em ? Em nhớ anh và mọi người nhiều lắm, nhưng ở đây vui đến nỗi em không muốn về nữa !»
Shin thở dài…

_ Từ bây giờ, anh sẽ đến thăm em thường xuyên …

Anh chạm khẽ vào gương mặt tươi tắn của Minah trong ảnh một lần nữa…
Và bất chợt cảm thấy cổ họng nghẹn ứ, anh đứng dậy vội vã quay lưng đi về phía cổng nghĩa trang, mọi thứ bỗng nhiên nhoà đi, như phủ một làn sương mỏng, khiến anh không thể nhìn thấy một cô gái tóc ngắn ôm bó hoa magueritte trắng thật to đi về phía ngôi mộ của Minah.





.....

TOP

Cô gái đến từ hôm nay - Fanfic - ,



2. Hoa của Minah.

Yoona ngồi tựa cằm lên bàn tính tiền, mắt nhìn ra cửa …
_ Trời !!! Đúng là mình đang chờ anh ta quay lại rồi !!! Thật là kỳ cục !!! Cô nhăn mặt đứng lên và loay hoay sắp xếp lại các chậu hoa.

_ Nhưng mà có quay lại nhanh lên không thì bảo !!!Làm người ta mất công thức khuya nghiên cứu rồi biến mất thế à ???
Yoona vừa nhặt bớt những cành Violette bị héo vừa lầm bầm.

_ Tôi quay lại để mua hoa đây !

Yoona giật mình hét lên và quay lại, người cô chờ đang đứng trước mặt cô với một vẻ bình thản khác hẳn hôm trước.

_ Sao lúc nào anh cũng làm tôi giật mình vậy hả !!!

Anh ta không trả lời, chỉ cười rồi bảo:

_ Hôm nay tôi có thể mua hoa màu xanh được rồi chứ ?

_ Đợi tôi một chút nhé.

Yoona đi về phía quầy lấy một quyển sổ nhỏ đưa cho anh :

_ Nếu anh muốn thì trong này có tất cả các loại hoa màu xanh mà tôi tìm thấy.

Người khách hờ hững lật quyển sổ ra xem một lát rồi nói :

_ Cám ơn cô nhiều, nhưng tôi không cần hoa để xem, tôi muốn mua hoa để tặng.

_ Để tặng thì đây mới là cái mà anh cần !

Anh rời mắt khỏi quyển sổ và nhìn lên, Yoona đứng ở đó, ôm một bó hoa cúc trắng thật to, không có giấy gói và không có nơ cài, những bông hoa như vừa được hái từ trong vườn ra, trong sáng, giản dị, và đẹp đến nao lòng. Người khách không nói một lời nào, im lặng đứng nhìn Yoona, vẻ thẫn thờ của anh ta bỗng nhiên khiến Yoona xúc động đến muốn khóc.

_ Hoa này được trồng ở sau vườn nhà tôi, chỉ để dành tặng cho người cần nó.

Cô đặt bó hoa vào tay người khách.
Anh ta nói khẽ một lời cám ơn và quay đi.

_ Khoan, tôi có thể biết tên anh được không ?

_ Tôi là Shin.

Yoona mỉm cười thay cho lời chào tạm biệt
Hẹn gặp lại nhé.”_ Yoona biết rồi anh ta sẽ còn quay lại đây nhiều lần nữa!


….




Buổi chiều, chỉ có một mình Shin trong nghĩa trang…Trước tấm ảnh của Minah đầy ắp hoa đủ loại, và Shin không thể nhìn thấy bó hoa violette anh đã đem đến hai tuần trước, bên cạnh nó là những bông hoa magueritte đã héo bị vùi bên dưới.
Shin mỉm cười buồn bã, anh chưa bao giờ tặng hoa cho Minah, cũng không bao giờ biết Minah thích hoa gì, để đến bây giờ anh chỉ còn biết đi tìm những bông hoa mang màu sắc mà Minah yêu thích...

Anh đặt bó hoa mageuritte trắng lên mộ Minah. Bó hoa to không bị buộc dây bung ra và phủ đầy lên tất cả các loại hoa khác. Như một đám mây trắng nhỏ, đang giấu trong nó những mặt trời vàng nhỏ xíu. Như Minah của anh, rạng rỡ mà luôn giản dị, và ấm áp _ « Có phải đây là những bông hoa của em không Minah? »

_ Anh đem đến cho em hoa được trồng trong vườn nhà em đấy...và...anh nhớ em! _ Shin khẽ nói…

TOP

3 . Cánh cửa còn lại.

Một năm rồi, Shin không hề đi ngang qua ngôi nhà cũ của Minah, Akia cũng đã chuyển đi nơi khác, nên anh càng không có bất kỳ một lý do nào để quay lại đó. Mãi đến tận hai tuần trước đây, khi anh muốn một mình đến thăm Minah trước tất cả mọi người, anh mới có ý định đi qua nơi Minah đã sống … Nhìn mọi thứ thay đổi hay biến mất, cùng với cái ý nghĩ là Minah đã từng sống ở đó làm anh đau đớn và căm ghét bản thân mình đến muốn bật khóc…

Ngôi nhà cũ của Minah giờ đã trở thành cửa hàng hoa có tên Carpe Diem. Cửa hàng hoa làm Shin bất chợt nhớ đến Paris.

Cửa hàng hoa có cô chủ trẻ tóc ngắn như con trai, người đã đưa anh bó hoa cúc trắng với một ánh mắt kì lạ, như thể đã hiểu hết tất cả những nỗi đau đớn của anh.

Cô gái và bó hoa ngày hôm đó, đã làm anh muốn gặp lại Minah tưởng có thể chết đi được...Anh muốn hỏi Minah có phải đó là loại hoa cô thích nhất, hỏi Minah có phải những bông hoa đó đã luôn có ở sau vườn nhà cô, từ những ngày xa xưa, hỏi Minah vì sao anh không bao giờ thấy, không bao giờ biết...

Làm sao có thể biết hết về một người? Ngay cả khi người đó không còn trên đời nữa.
Và anh, tại sao anh lại chỉ tìm thấy điều gì đó, khi nó chỉ còn là một mảnh vụn bị bỏ rơi của một chiếc bình đã vỡ!

Nhưng dù chỉ là những mảnh vụn, anh cũng sẽ phải đi tìm cho bằng hết...để chúng không bị bỏ rơi và quên lãng.
Anh sẽ quay lại Carpe Diem và hỏi về những bông hoa...






...






Yoona đang chuẩn bị đóng cửa hàng, thì nhìn thấy Shin tiến tới. _ hmm, lâu hơn là mình nghĩ đấy! Yoona thầm nói.

Cô nhoẻn miệng cười khi anh bước vào.

Không biết tại sao Yoona lại nghĩ mình sẽ rất bối rối nếu anh mở miệng trước và hỏi cô điều gì đó, thế nên cô nói ngay :

_ Anh cũng biết mà phải không, chị Minah đã từng sống ở đây.

Cái tên Minah được nhắc đến đột ngột, với một sự trìu mến kỳ lạ, như một đám mây bất chợt bay ngang khiến đầu óc Shin trống rỗng.

Không phải là một điều quá bất ngờ
Nhưng cũng không phải là điều Shin chờ đợi!

Không tìm được điều gì để nói, Shin đưa mắt nhìn xung quanh, căn phòng khách ngày xưa anh đã nhiều lần ngồi đọc sách và nghe nhạc biến mất hoàn toàn rồi...Những bức tường được sơn trắng tinh, không còn ghế sofa, không còn kệ để đĩa nhạc với Midnight Blue nằm im lìm ở đó...
...duy nhất một thứ không thay đổi, là cánh cửa gỗ màu xanh thẫm...

...Và có thể còn một thứ khác nữa...

_ Hôm trước tôi đã lấy hoa mà không trả tiền...Shin ngập ngừng nói

_ Tôi cũng không thể lấy tiền của anh được, nó có ở đây từ trước khi tôi đến rồi, đó là loại hoa mà chị Minah thích nhất.

_ Cám ơn cô

Shin lại im lặng, những gì anh định nói và định hỏi đã biến mất … từ khi tên Minah được nhắc đến mà anh còn chưa kịp có một sự chuẩn bị nào.

_ Anh không muốn hỏi thêm gì sao?

_ Tôi không biết phải bắt đầu từ đâu, cho dù tôi có thể làm tất cả để được biết những gì cô có thể nói cho tôi biết...về Minah!

Shin không nghĩ mình có thể nói ra điều đó dễ dàng như vậy. Anh không quen biết cô gái đứng trước mặt. Vậy mà anh lại có thể ngay lập tức cho cô ấy biết điều quan trọng nhất với anh lúc này như thế. Có phải vì cô là người lạ, nên mọi chuyện đơn giản hơn chăng?

_ Có lẽ, đầu tiên là anh phải hỏi tên em!

Câu nói của cô gái làm Shin mỉm cười và bớt căng thẳng.

_ Xin lỗi, tôi thật vô ý.

_ Em tên là Yoona! Và cô chìa tay cho anh...bắt tay Yoona khiến Shin nhớ lại lần đầu tiên gặp Minah.

_ Còn tôi thì Yoona biết rồi đấy.

_ Vâng, anh có thể đến đây khi nào anh muốn, và em sẽ kể cho anh nghe những gì em biết...về chị Minah!




...

TOP

Cô gái đến từ hôm nay - Fanfic - ,



4. Những bông hoa thiên thanh.


Nhưng mọi thứ đâu đơn giản như lời Yoona nói.
Shin nghĩ sẽ thật là kỳ cục nếu anh đến gặp một cô gái mới vừa quen biết, ngồi nghiêm trang trước mặt cô ta và bảo “Hãy kể cho tôi nghe về Minah”...
Còn nếu tìm gặp Yoona thường xuyên và không nhắc gì về điều đó, chỉ để trở nên quen thuộc, thân thiết...v.v và v.v...thì cũng chẳng hay ho hơn chút nào.
Có thể Yoona sẽ nghĩ anh chỉ làm vậy vì anh muốn biết về Minah, mà sự thật đúng là như vậy, anh không có ý định tìm hiểu và thân thiết với cô gái ấy. Anh chỉ muốn biết tại sao cô sống ở đó, tại sao cô ấy lại nhắc đến cái tên Minah với vẻ trìu mến như vậy, tại sao cô lại biết anh muốn tặng hoa cho Minah…v.v và v.v...

Dù sao thì cũng không thể đòi hỏi chuyện gì khi chưa đến lúc của nó!
Thế nên Shin xếp sự tò mò của mình qua một bên.
Anh vẫn hay ghé qua cửa hàng hoa Carpe Diem, nhưng chỉ để mua hoa tặng Minah rồi đi ngay, Yoona vẫn không bao giờ chịu lấy tiền cho những bó hoa cúc thật to, mà Shin biết cái vườn nhỏ sau nhà Minah không thể đủ chỗ cho hoa mọc nhanh và nhiều đến thế. Nên anh luôn mua thêm mấy bó hoa màu xanh, và có khi mua cả một vài chậu hoa đem để ở nhà.

Shin chẳng bao giờ để ý đến hoa lá cây cỏ, nên mỗi khi anh ngỏ ý muốn mua một chậu cây, Yoona đều tự chọn nó cho anh.
Shin cảm thấy buồn cười, khi anh lại bắt đầu có thói quen chăm sóc cây cối, rồi thích thú đón nhận niềm vui giản dị khi thấy một cái cây nở hoa, hay là hồi hộp ngồi chờ một cái mầm xanh bé tí nhú lên.

Và rồi có những hôm tỉnh dậy, anh cứ tưởng mình nhầm nhà, khi nhìn thấy những bông hoa thiên thanh mát rượi xinh xắn nở đầy trên bệ cửa sổ trước mặt.

Cứ như vậy, căn nhà lạnh lẽo vắng vẻ của Shin giờ đây đã có những người bạn mới, những người bạn nhỏ mang màu xanh của Minah, khiến cho buổi sáng, trước cửa sổ nhà anh, nắng càng thêm ấp áp và rạng rỡ…

Và tất nhiên, một khi đã thân quen và yêu mến những thứ hoa lá cành mà bình thường có vẻ rất vớ vẩn như thế, thì không thể không cảm thấy thân thuộc hơn với cô chủ của chúng.

Shin chợt thấy buồn cười khi nghĩ đến hình ảnh Yoona ngổ ngáo như con trai loay hoay làm việc giữa bầy hoa hoét yểu điệu và ẻo lả…Đôi khi có những sự trái ngược lại có thể hợp lý một cách kỳ lạ…Có phải người ta gọi đó là sự ngộ nghĩnh hay là cái gì đó tương tự vậy?






Shin thường ghé Carpe Diem hai tuần một lần, lâu nhất thì là một tháng.
Ban đầu Yoona còn cảm thấy hơi e dè và lo lắng, và chờ đợi, không biết bao giờ Shin sẽ mở lời hỏi cô về Minah. Anh cũng không cho cô cơ hội để nói, và thật sự cô cũng không biết nói gì…Chẳng lẽ lại hỏi “chị Minah là một người vô cùng đặc biệt đối với anh phải không?”…thật là một câu hỏi ngu ngốc vì điều đó là hiển nhiên rồi mà…không có ai tự nhiên lại đem bộ mặt sầu thảm nhất quyết đòi tìm những bông hoa màu xanh cho một cô gái yêu màu xanh.

Yoona đã nôn nóng và hồi hộp có khi không ngủ được, vì cô cũng có rất nhiều điều để nói về Minah…nhưng chờ đợi mãi chẳng thấy ai hỏi han gì…nên là Yoona cũng dần dần quên mất…cô vẫn hay như thế, hấp tấp và nhiệt tình nhưng rồi lại dễ bỏ qua…kể từ sau câu chuyện buồn bã và điên khùng đã trải qua trong quá khứ, thì cô cũng học được cách không lo lắng quá nhiều và không mãi bám víu vào một điều gì nữa.

Yoona muốn để dành thời giờ cho việc khác, như là đi tìm mua thêm nhiều loại hoa có màu thiên thanh về cho cửa hàng của mình.

Cô cảm thấy thích thú với cái ý nghĩ có thật nhiều hoa màu xanh trong ngôi nhà cũ của chị Minah, và như thế Shin có thể đến mua chúng bất cứ khi nào anh muốn…







...

TOP

5. 19 và 27




Yoona đang đi loanh quanh một mình trong cửa hàng thì chuông điện thoại reo_ cái tên Akia hiện lên làm Yoona hốt hoảng nhìn đồng hồ, rồi không để Akia kịp nói gì, Yoona đã vội vã hét vào điện thoại:

_ Ơ tớ đến ngay, không phải quên đâu mà!!!

Akia cười và nói :

_ Chán thật! Nhanh lên mọi người đói bụng lắm rồi!

Yoona lấy một bó hoa hướng dương thật to, đóng cửa hàng và chạy vội ra bến xe bus.
Hôm nay là sinh nhật Akia, chủ nhân còn lại của ngôi nhà mà Yoona đang sống. Người rất yêu thương ngôi nhà đó nhưng không đủ can đảm để quay lại…


Khi Yoona đến nơi thì chỉ có Ginta và Shin đang ngồi ở đó, cô không cảm thấy ngạc nhiên lắm lắm khi nhìn thấy Shin, chỉ hơi bối rối vì không biết anh có ngạc nhiên không, anh chẳng tỏ ra thái độ gì đặc biệt ngoài việc mỉm cười chào cô một cách lịch sự.

_ Chào Yoona.

_ Anh biết Yoona à, Ginta hỏi

_ Ừ, anh hay đến mua hoa.

_ À đúng rồi, Yoona đang sống ở…

Bất chợt Ginta ngừng câu nói của mình để chỉ tay vào chiếc ghế trống cạnh Shin :

_ Yoona, em ngồi xuống đi chứ !

_ Nhưng Akia đâu rồi ? Sinh nhật người nổi tiếng gì mà có mỗi hai ba người thế này ???

_ Lẽ ra có cả Hami và Yuchi nữa nhưng hai người cuối cùng lại không đến được.

_ Ôi tiếc quá, không được gặp đôi tình nhân đẹp nhất quả đất rồi !!!

_ Gì vậy, ở đây cũng có đôi tình nhân đẹp đến muốn ngất còn gì ?

AKia quay lại từ lúc nào không biết và tươi cười nói từ phía sau lưng Yoona.

Yoona quay lại nhìn, làm mặt nhăn nhăn rồi đưa bó hoa hướng dương cho Ginta :

_ Thôi, làm ơn tặng hoa cho người đẹp của anh dùm em luôn đi!!! Muốn nổi hết da gà da vịt lên rồi đây!!!!!!


Shin ngồi im lặng nhìn hai cô gái, có vẻ AKia và Yoona rất thân thiết với nhau, giống như không chỉ có một mình Akia là em gái của Minah…


Đã lâu lắm anh không gặp lại Akia, một năm qua, lúc nào Akia cũng đang ở một nơi xa xôi nào đó, thỉnh thoảng bất chợt quay về rồi lại đi ngay.
Nhưng dù ở xa hay gần, Akia đã luôn lo lắng cho anh, giúp anh vượt qua những lúc tưởng không thể vượt qua được. Mà Akia chưa bao giờ để anh quan tâm hay làm bất cứ điều gì cho Akia trong suốt thời gian đó, đến một lời cám ơn hay một lời xin lỗi anh cũng không có cơ hội để nói.
Shin biết rõ Akia làm tất cả những điều đó vì yêu thương Minah và vì rất giận anh.
Nên hôm nay, khi Akia trở về và nói rằng muốn anh có mặt trong sinh nhật của mình, thì Shin mới nhận ra rằng trên đời vẫn tồn tại những thứ cảm giác như là ấm áp và nhẹ nhõm …


_ Akia, đây là lần sinh nhật thứ bao nhiêu của em vậy? Shin hỏi khi mọi người bắt đầu nâng ly chúc mừng Akia.

_ Trời ơi anh không bao giờ đọc báo hả ??? Từ lúc chưa quen là em đã biết AKia bằng tuổi em rồi !!! Yoona nhanh nhảu nói.

_ Vậy em bao nhiêu tuổi ? Shin quay sang hỏi Yoona.

_ Ơ ! Tại sao lại hỏi tuổi phụ nữ như vậy chứ ?

Akia cười và nói :

_ Bây giờ Akia không phải là diễn viên điện ảnh nổi tiếng nữa nên có đọc báo cũng không thấy đâu…Hôm nay là sinh nhật 19 tuổi lần thứ 5 của em…hì hì…

_ …ừ…lần thứ 5…

…nhưng tại sao phải là 19?

Shin mỉm cười để ngăn lại một tiếng thở dài …
Anh đã gặp Minah khi cô 19 tuổi…từ đó đến nay... là bao nhiêu lâu?

_ Vậy ba năm nữa em sẽ 27 tuổi! Shin nói.

_ Vâng…rồi em sẽ già hơn…30, 40, 50…chỉ có chị Minah là mãi mãi 27 tuổi!

Shin nhìn vào mắt Akia, và yên lòng khi thấy ở đó chỉ có một nỗi buồn dịu dàng, Akia đã không còn đau đớn và tức giận nữa.
Anh không sợ bị ghét bỏ hay căm giận nếu điều đó có thể khiến người khác khuây khỏa, nhưng anh hiểu rõ nó chẳng giúp gì cho ai cả, nhất là Akia.
Anh sẽ không tha thứ cho mình,
chỉ cần một mình anh không tha thứ là đủ,
Akia không cần phải mệt mỏi vì điều đó nữa!

Akia nhìn Shin và mỉm cười:

_ Em có nghe ai đó nói tuổi 27 là một tuổi rất đẹp để sống mãi! Nhiều người tài năng đã ra đi vào tuổi 27 lắm đấy!
... À mà em không nói cho anh biết, Yoona đang sống ở nhà của em và chị Minah…rồi có lẽ một ngày nó sẽ là nhà của Yoona

_ Anh có biết.




_ Yoona, cậu có định mở rộng cửa hàng không? Nếu muốn làm thì đừng ngại gì nhé _ Akia chợt nói với Yoona, khi mọi người đang ăn tráng miệng.

_ Ừ … vì cũng chưa biết phải làm thế nào nữa!!!

_ Anh Shin là kiến trúc sư, có thể nhờ anh ấy giúp

_ Anh là kiến trúc sư hả???? _Yoona mở to mắt nhìn Shin và nói_ Em cứ nghĩ anh là quan tòa hay cảnh sát điều tra tội phạm hay cái gì gì đó ghê gớm tương tự chứ…

Mọi người bật cười trước câu nói của Yoona.

_ Không phải hả ! Mặt anh ấy lúc nào cũng hình sự hết !!! Cậu có biết lần đầu tiên anh ấy đến cửa hàng thế nào không ?_ Yoona ngồi thẳng người, mặt đanh lại và cất giọng ồm ồm chậm rãi : « cô là chủ cửa hàng này à ..»… còn nữa nhé, đáng sợ lắm nhưng tớ không kể đâu !

_ Haha…cậu làm mọi người tưởng cậu sợ thật bây giờ đấy!!!

Bỗng nhiên Akia thôi cười và quay sang nhìn Shin :

_ Em biết là anh không hay làm những chuyện nhỏ nhặt thế này nữa, nhưng anh giúp Yoona đuợc không, em sẽ yên tâm hơn khi căn nhà được thay đổi bởi anh, vì…

Akia không nói tiếp mà chỉ thở dài…Shin cầm ly nước lên uống cạn dù anh không khát tí nào… cảm giác buồn bã vô hạn một lần nữa lại trào ra…

_ Vì chắc chắn anh cũng yêu ngôi nhà đó như Akia vậy!

Ginta nói và đưa tay choàng lên vai Akia vỗ nhẹ.

Điều Ginta vừa nói đó có phải là một điều rất đáng buồn không? Cuối cùng anh chỉ còn lại một nơi-không-còn-như-cũ để mà yêu!

…Nhưng dù sao sự ân cần đúng lúc đó cũng thật là đúng lúc!

Anh quay sang cười cười và hỏi Yoona, nãy giờ vẫn đang cắm đầu vào ly kem mà ngẫm nghĩ gì đó.

_ Em định trả công anh thể nào đây?

_ Hả!!! À_ Em sẽ tài trợ hoa cho anh đủ để tặng ông bà cha mẹ anh chị em bạn bè người yêu người ghét bà xã bà hàng xóm đám cưới đám ma đám đủ thứ đến hết đời!!!

Yoona tự nhiên tuôn ra một tràng làm Shin chỉ biết tròn mắt nhìn, còn Akia có lẽ đã quen với chuyện này rồi nên không ngạc nhiên gì mà chỉ hỏi tiếp :

_ Còn người có công giới thiệu Kiến trúc sư thì sao đây?

_ Cậu hả, tớ sẽ tài trợ hoa cho anh Ginta đủ để tặng cậu đến lúc cậu chán chết vì anh ấy hoặc ngược lại mới thôi _ Yoona trả lời và thè lưỡi ra trêu Akia.

_ Được rồi, nhớ nhé…nếu có ai chán ai cũng sẽ chán trong bí mật không cho cậu biết đâu !!! Akia vừa nói vừa hất mặt lên và khoác chặt tay Ginta.

_ Hừmmm, thấy ghét quá ! Yoona đột ngột quay ngoắt sang phía Shin và nói lớn :

_ Anh kiến trúc sư ! Cho em thuê cánh tay anh 5 phút được không ? Tay anh chắc chắn là tài ba hơn cái tay kia rồi !!!!











...

TOP

viết tiếp nhá... đang đọc lúc 12:35 đêm này...

TOP

6. Mảnh vỡ đầu tiên



Tất nhiên đó chỉ là một câu nói đùa, Shin không cho ai thuê tay chân gì cả, chỉ có vào lúc chia tay khi đã rất muộn, anh nói sẽ đưa Yoona về.
Tất nhiên là không thể bắt một cô gái đứng chờ xe bus để đi về nhà giữa đêm hôm khuya khoắt trong khi anh chẳng có việc gì khác để làm ngoài chuyện tự đưa mình về nhà bằng xe của mình.

Shin lái xe và mỉm cười khi thấy Yoona ngồi bên cạnh ngáp liên tục, đến mức chẳng thèm che miệng nữa…Hình như điều đó cũng có thể khiến anh cảm thấy thân thuộc và thoải mái với cô hơn?!

_ Anh có thể hỏi em một chuyện được không?

_ Tất nhiên, chỉ cần hỏi chuyện em biết trả lời là được.

_ Sao hôm đó, em lại đưa anh hoa cúc? Em có biết anh à? Sao em biết là…

_ Em không biết anh đâu. Chỉ vì em là người thứ hai đến thăm chị Minah. Em nhìn thấy bó hoa violette anh đã mua! … Ừ nhưng mà thật sự em cũng không biết tại sao em lại đưa hoa cúc cho anh…Đâu nhất thiết là anh phải đem đến loại hoa mà chị Minah yêu thích…
Thật là!!!! Em lười hỏi tại sao lắm nên muốn làm gì thì cứ làm thôi!


Yoona trả lời ngay, bằng cái giọng đều đều buồn ngủ, khi mà Shin còn chưa kịp nói hết câu.

_ Anh cũng đã nhận chẳng thắc mắc gì mà...Cám ơn em nhiều. Hoa em đã đưa thật là hợp với Minah, phải không?

Tất nhiên, vì đó là hoa chị ấy đã trồng mà !”_ Yoona quay ra phía cửa sổ cười thật tươi khi nghe anh nói vậy.

Rồi Shin im lặng lái xe.
Đường phố đêm khuya không còn ồn ào nữa, Yoona kéo cửa kính xuống một chút để những cơn gió mùa hè lùa vào xe. Yên ắng trong xe và cây lá xào xạc bên ngoài đem đến một cảm giác thật dễ chịu, Yoona tựa đầu vào thành xe mắt lim dim…

_ Yoona, em có thể nói cho anh biết, chuyện gì đã xảy ra với Minah vào năm ngoái không?

Câu hỏi của Shin làm Yoona giật mình bừng tỉnh, cô thảng thốt nhìn anh :

_ Chuyện gì nghĩa là sao?............anh……..nói…….anh….muốn hỏi……………không phải……anh muốn nói…….anh không biết tại sao chị Minah lại chết……….?

Shin nhìn thẳng về phía trước, lời nói nhẹ như hơi thở:

_ Nhưng em thì biết phải không?

_ …
Chị Minah…trong một buổi diễn tập cho học sinh của mình…giữa sân khấu…có cái gì đó bị đứt, dàn thiết bị rất nặng rơi xuống, chị ấy nhìn thấy và lao ra ôm lấy cậu bé…và …cậu bé không sao…



Yoona ngồi bất động nhìn Shin, rồi cúi mặt nhìn vào hai bàn tay mình đang nắm chặt lấy nhau.
Trong một phút giây ngắn ngủi, Yoona nghĩ mình có thế cảm thấy hết nỗi đau đớn của Shin…

_ Chỉ có Akia và em ở bên cạnh chị ấy, vào ngày cuối cùng.

_ Em đã gặp Minah ở Paris à?

_ Vâng…
…Chị Minah ---

_ Xin lỗi đã bắt em phải nhắc lại chuyện buồn này…Về đến nhà rồi, cuối tuần sau anh sẽ đến xem cửa hàng và bàn bạc với em. Em chuẩn bị những gì mình muốn làm để anh biết nhé !_ Shin ngắt lời...

Yoona bần thần để Shin với tay sang mở cửa xe cho mình, bước ra khỏi xe rồi cô vẫn đứng lặng nhìn anh vẫy tay chào và lái xe đi.







Nhưng Shin chỉ có thể đi ra đến đầu ngõ, khuất khỏi tầm mắt Yoona. Anh dừng xe và ngồi lặng ở đó thật lâu.

Câu hỏi mà anh không muốn hỏi, không dám hỏi, không biết phải hỏi ai…đã được trả lời, như một lưỡi dao cắt đứt mọi giấc mơ, mọi hy vọng hão huyền…Cho dù anh đã đến thăm mộ Minah rất thường xuyên, nhưng có bao nhiêu lần anh tin rằng Minah thật sự đang ở đó ?
Rất nhiều lần, anh đã nghĩ người đến thăm Minah đó không phải là anh, chỉ là một thằng đầu óc không bình thường không có việc gì làm , đem hộ bó hoa đến cho người yêu của một thằng đầu óc không bình thường khác có quá nhiều việc để làm nên không thể đến được, ở đó anh không phải là anh và Minah không phải là Minah…

Anh thật sẽ gặp lại Minah kìa !!!



…Shin úp mặt lên tay lái. Mệt mỏi và hỗn loạn..

Không khí mùa hè trong xe ngột ngạt đến khó chịu. Shin muốn mở cửa xe để bước ra ngoài, nhưng có gì đó cứ giữ chặt lấy anh ở ghế ngồi…

…hôm nay, lần đầu tiên anh hỏi Yoona những điều anh muốn biết…hôm nay, anh tìm thấy mảnh vỡ đầu tiên…chỉ có điều mảnh vỡ đó lại có hình dáng của một dấu chấm hết…

Mà thật ra…mọi chuyện đã hết từ lâu rồi,
phải không?


Shin nhếch mép cười buồn bã
Anh chưa bao giờ muốn tha thứ cho mình.
Nhất là vào lúc này, anh càng không thể tha thứ cho mình, vì đã cảm thấy nỗi tuyệt vọng vừa mới đến này cũng giống như một sự giải thoát…giống như khi đã chạm đến đáy vực sâu mà vẫn không thể chết được thì người ta chỉ còn một chyện để làm đó là nghĩ đến việc đi lên!



Mùa hè dồn lại trong xe ngột ngạt đến không thể chịu nổi nữa!

Shin mở cửa xe và bước ra ngoài.
Anh đi chầm chậm về phía ngôi nhà của Minah. Ánh đèn từ bảng hiệu hắt xuống làm nổi lên hình dáng những chậu hoa treo ở hàng rào, và cả cái bóng mờ mờ của dòng chữ Carpe Diem ở trên tường…

Những thứ này trước đây không có
Những thứ trước đây có thì đã không còn
Rồi anh sẽ quay trở lại đây, và có thể làm mất đi thêm nhiều thứ hay đem đến nhiều thứ khác nữa…

Dù sao cũng không có gì là quan trọng
…một khi Minah đã không còn ở đó…






Where has my love gone?
How can I go on?
It seems dear love has gone away.
Where is my spirit?
I'm nowhere near it!
Oh yes, my love...has gone astray.

But I'll blame it on the sun,
The sun that didn't shine,
I blame it on the wind, and the trees.

I'll blame it on the time,
That never was enough,
I'll blame it on the tide, and the sea.
But my heart blames it... on me.


TOP

7. Shin và Minah




Akia giật thót mình đánh rơi quyển sách _
Không biết trên đời có bao nhiêu thứ âm thanh đáng sợ và đáng ghét như tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên vào giữa đêm khuya vắng lặng nhỉ?

“ Alo! Có chuyện gì xảy ra hả?”

Đáp lại câu hỏi lo lắng của Akia là tiếng thì thầm của Yoona :

“ Nếu Akia ngủ rồi thì đừng nhấc máy nhé!”

“Trời ơi, cậu lại bày trò gì nữa đây? 3 giờ rồi không ngủ đi, thều thào định dọa ma người khác hả?”

“ Không phải mà! Tớ đã đếm được 1880 con cừu, lăn qua lăn lại 51 vòng trên giường mà vẫn không ngủ đuợc.”

“ Thì đếm thêm 1880 con nữa đi, đừng có lăn qua lăn lại !!! Cậu không ngủ thì cũng phải để cho cái giường nó ngủ chứ!...............Mà thôi,muốn hỏi gì thì hỏi đi vậy!”

“ ừmmm…tớ thắc mắc không ngủ được…về cái anh kiến trúc sư đó mà!”

“ anh ấy thì sao?”

“Tớ cứ nghĩ anh ấy là người yêu của chị Minah! Nhưng mà xem ra không phải….thật là bí hiểm.!
…Có phải anh ấy là người yêu của chị Minah không Akia?”

Akia ậm ừ một lúc rồi mới trả lời

“Hai cái người ngốc đó, chẳng biết nói thế nào…đúng là anh Shin yêu chị Minah, chị Minah cũng yêu anh Shin…nhưng mà hai người chưa kịp đến với nhau thì…vậy đó!”

“…vậy thì…buồn quá nhỉ”

“…ừ…”

Mắt Yoona đã bắt đầu rơm rớm …

“Akia…cậu đang khóc phải không?”

“Không…có cậu khóc thì có…nhưng mà….nhớ chị Minah quá!”

Tiếng Akia nghèn nghẹn trong điện thoại làm nước mắt Yoona cứ thi nhau mà đổ ra…

“…Mà sao giờ này cậu vẫn còn thức?...Xin lỗi cậu…chỉ vì tính tò mò dở hơi của tớ mà cậu lại phải buồn…tớ xin lỗi…chỉ vì tớ mà cậu sẽ không ngủ đuợc nữa!”

Nghe Yoona thút thít như một đứa con nít, tự nhiên Akia lại thấy buồn cười, cô kẹp điện thoại vào cổ, đưa tay lên kéo hai mí mắt khép chặt lại với nhau và nói tiếp

“không ngủ thì nói chuyện…để cho mấy con cừu của cậu được yên...mà tại sao tự nhiên lại tò mò chuyện đó vậy?”!”

“…à….anh Shin, lúc nãy anh ấy hỏi tớ….chị Minah đã gặp chuyện gì…..anh ấy không biết tại sao chị Minah lại… !”

“ vậy sao ! ”

Akia thở dài…và tự nhiên chẳng muốn nói thêm gì nữa...

“Thôi cố gắng ngủ đi Yoona…mai mình đi làm sớm…cũng phải ngủ thôi!”

“Ừ…đừng buồn nhiều nhé!”

“được rồi…ngủ ngon đi!”

“byebye”







Rồi đêm hôm đó,

Akia không ngủ được…nghĩ về Shin và Minah…nghĩ về những ngày cuối cùng ở Paris, chị Minah luôn vui vẻ và rạng rỡ, làm mọi thứ để an ủi trái tim tan vỡ của Akia, ai biết trong lòng chị, mọi thứ vỡ vụn không thể nào hàn gắn…nghĩ về Shin, những ngày sau khi chị Minah mất, anh vật vờ như một cái xác không hồn, và gần một năm rưỡi qua, anh không dám hỏi cô dù chỉ một lần, về cái chết của chị Minah.
AKia tự hỏi, không biết nỗi đau của cô bây giờ bằng bao nhiêu phần nỗi đau của anh? Akia vẫn rất buồn, rất thương nhớ chị của mình_ nhưng Shin, ngoài buồn bã thương nhớ, còn là đau đớn, dằn vặt, và hụt hẫng không biết bao giờ nguôi…Akia chợt nhận ra, mình lo lắng cho anh, không chỉ vì chị Minah, mà còn vì Akia đã coi anh như một người anh trai thật sự…

Yoona cũng không ngủ…nghĩ về Shin và Minah…nhớ mãi cảm giác bất ngờ và xót xa của mình, cái lần nhìn thấy bó hoa viollette tím nằm lặng lẽ ở nghĩa trang…và cảm giác bàng hoàng ngày hôm nay, khi nghe câu hỏi của Shin. Yoona vẫn nhớ lần đầu tiên gặp chị Minah, cái dáng vẻ thẫn thờ của chị, thật giống với Shin lần đầu tiên anh bước chân vào Carpe Diem…Shin và Minah…chỉ vì cái tai nạn đó, hay còn vì điều gì khác nữa, mà không thể ở bên nhau ?

Còn Shin, với chiếc hộp màu xanh thẫm của Minah nằm bên cạnh, anh mở mắt cả đêm…nghĩ về Minah_và anh…
Trong hộp có một chiếc vé tàu điện ngầm nhỏ xíu, phủ kín những dòng chữ của Minah _ “mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn biết bao nhiêu, nếu em có thể nhìn thấy anh hạnh phúc!”

Minah đã nghĩ về anh trên đường đi, có thể cả trong lúc ăn, trong giấc ngủ, trong những lúc mệt mỏi và buồn phiền, và trong tất cả những lúc anh đang nghĩ về cô.

...Mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn biết bao nhiêu, nếu anh đã có thể làm Minah hạnh phúc.



Nhưng dù có tiếc nuối và hối hận đến hết đời, cũng chẳng thay đổi được gì nữa.
Chỉ còn một việc phải làm là cố gắng để Minah có thể nhìn thấy anh hạnh phúc
Cho dù anh chẳng thể nào biết được hạnh phúc là cái gì
Cũng không biết phải bắt đầu tìm nó từ đâu ?



Có thể là _ bắt đầu từ_ nơi chứa đầy những ký ức về Minah ?






.......

TOP

8. Giọt Sương.

Shin đến Carpe Diem vào ngày thứ 7 của tuần tiếp theo.
Yoona nói ngắn gọn ý muốn của mình, dắt anh đi xem một vòng, rồi bảo

_ Em phải đi lấy hoa, không biết bao giờ mới xong…anh từ từ ở đây xem, cứ tự nhiên như ở nhà mình nhé! Nếu anh phải đi mà em vẫn chưa về, thì cứ để chìa khóa vào trong cái chậu cây đầu tiên bên phải hàng rào cho em là được.

Và vội vã đi
Bỏ lại Shin một mình ở đó _ trong ngôi nhà của Minah…






Yoona muốn mở rộng cửa hàng lên tầng trên, từ bên dưới có thể nhìn thấy không gian bên trên. Nghĩa là sẽ phải có thêm một cái cầu thang nối từ phòng khách, và sẽ phải thay đổi, có thể là phải phá bỏ một phần_ phòng của Akia hoặc phòng của Minah.

Shin nhìn quanh, cẩn thận quan sát mọi thứ, đi từ đằng trước ra đằng sau…
Rồi đặt những bước chân dè dặt lên cầu thang…








Còn Yoona, trái ngược hẳn với cái vẻ vội vã hối hả khi lao ra khỏi nhà lúc nãy…giờ đây đang thơ thẩn trên hè phố, vừa đi vừa huýt sáo, giống như một người rảnh rỗi nhất trên đời.

Ngày thứ 7 không phải là ngày đi lấy hoa…những ngày cuối tuần thường đông khách hơn bình thường một chút, nên luôn phải chuẩn bị sẵn nhiều hoa tươi mới từ một hai ngày trước…

Yoona đã hẹn Shin đến hôm nay, vì nghĩ anh không phải đi làm.
Yoona đã để anh ở đó và đi lang thang, vì tin anh cần được ở đó một mình.
Yoona không biết mình có suy tưởng vẩn vơ nhiều quá hay không, biết đâu Shin cần có ai ở đó để hỏi chuyện này chuyện kia, biết đâu Shin chỉ ở đó có mấy phút rồi đi mất, biết đâu Shin sẽ thấy không thoải mái, thấy buồn khổ, hay gì gì khác nữa…
…à nhưng mà những cái này cũng là suy tưởng vẩn vơ, đúng không nhỉ?
Dù sao Yoona cũng đã quyết định và tin vào quyết định đúng đắn của mình…


Mà trong một ngày thứ 7 đẹp trời như thế này, thì thật là đúng đắn để quyết định thêm một cái quyết định đúng đắn thứ hai…là đi thăm con bé Giọt Sương… ừ tất nhiên là thăm cả ba của nó nữa!…“Phải thưởng cho cái sự tế nhị của mình mới được chứ.”_ Yoona hồ hởi nghĩ thầm, và ghé vào siêu thị, mua thật nhiều thức ăn, đồ chơi, và nhiều thứ linh tinh khác…






Ken ở trong một cái chung cư nằm gần cuối một con đường nhỏ cách Carp diem một con đường nhỏ khác…

Và giờ đây, tim Yoona đang đập rộn ràng trên từng bậc cầu thang dẫn lên căn hộ nhỏ của Ken_ “không biết chiến dịch cố tình gây thương nhớ của mình có kết quả gì không nữa?!!”

Dừng lại trước cửa, Yoona vuốt tóc, kéo thẳng quần áo, rồi bấm chuông.

Ken xuất hiện sau cánh cửa, cùng với nụ cười ấm áp _ mà Yoona nghĩ có thể làm sáng bừng cả quãng hành lang đó.

_ Yoona à!!! Lâu lắm rồi mới thấy em ghé qua.

Không có cảnh được anh ôm chầm lấy vì lâu ngày không gặp như đã tưởng tượng lúc nãy, nhưng nụ cười mừng rỡ đó cũng đủ làm cho Yoona hạnh phúc lắm rồi.
Yoona vừa theo Ken đi vào nhà vừa hỏi

_ Giọt sương đang làm gì vậy anh?

_ Nó đang ngủ trưa, mấy tuần nay nó cứ hỏi anh sao em không đến chơi nữa.

_ À…em cố tình không đến đấy!

Ken quay lại nhìn Yoona với cái vẻ mặt “hả-em-lại-đùa-gì-nữa-đây” :

_ Thật mà, không đến cho nó nhớ em…Yoona cười khoe hai cái răng thỏ!

Ken bật cười:

_ Ừ, em với nó, gặp nhau thì cãi cọ…không gặp lại nhớ!

“Lẽ ra anh phải nói …”Ừ anh cũng nhớ em” chứ!” _ Yoona chẳng thèm cười nữa, cô đưa hết đống đồ đạc đang cầm cho Ken, rồi đi thẳng đến chiếc ghế bành, nơi cô gái nhỏ xíu đang ngủ say và ngồi phịch xuống đất bên cạnh đó, nói nhỏ :

_ Em ngồi đây chờ bà cụ non ngủ dậy…anh làm gì cứ làm tiếp đi!

Ken ái ngại nhìn những thứ Yoona đã mua :

_ Sao lần nào em cũng mua nhiều thứ thế này! Anh---

_ Anh nhớ đến mua hoa cho em nhiều nhiều là được chứ gì !

_ Em chỉ nói vậy thôi, lần nào anh đến, mua được 1 thì em đã tặng 3 rồi!

_ Hì hì…không biết…ai bảo anh có con gái đáng ghét quá làm gì.

Yoona lại tươi tỉnh trở lại, cô đứng lên dành hết đống đồ trong tay Ken đem vào bếp…

_ Anh làm việc tiếp đi…Hôm nay, cho em ăn cơm ở đây nhé! Em sẽ hậu tạ bằng cách nấu cơm cho anh và bà cụ non!

Ken đứng ở cửa bếp, nhìn Yoona và mỉm cười hiền hậu:

_ Em giống cô tiên quá!....…Chỉ có điều…tóc hơi ngắn, hơi quậy và hơi bướng…


Yoona quay lưng lại để Ken không thấy cô đang đỏ mặt,
Sẽ không có gì kỳ cục hơn nếu cô không yêu Ken…nhưng mà rõ ràng là cô yêu anh, nên mọi chuyện vẫn hết sức là bình thường…như mặt trời thì phải mọc hay là hoa thì phải héo vậy.

Chỉ có điều…bây giờ có lẽ Yoona mới chỉ là cô tiên của Giọt Sương mà thôi!
…Nhưng rồi thời gian sẽ làm mọi thứ thay đổi...
…Yoona tin chắc như vậy…



Khi Yoona quay trở ra phòng khách, Ken đã ngồi lại vào bàn, chăm chú làm việc. Cô đi khẽ lại chỗ Giọt Sương đang ngủ, lặng yên ngắm nó…Thật không có gì dễ thương hơn một giọt sương đang say ngủ !

Yoona mỉm cười khẽ kéo lọn tóc xoăn đang che trên mắt con bé sang một bên, không thể ngăn mình chạm nhẹ đầu ngón tay vào gò má phúng phính ửng hồng của nó …Nhìn đôi môi nhỏ xíu hơi cong lên, Yoona lại nhớ những lần Giọt Sương nghiêm trang dặn dò cô phải làm thế này và không được làm thế kia… thật là buồn cười…Có phải những đứa bé, sống trong một gia đình không trọn vẹn, thì luôn khác với những đứa bé khác không nhỉ ? Mới có hơn 4 tuổi một chút, mà Giọt Sương đã ra dáng người phụ nữ cai quản gia đình lắm rồi!!! Lúc nào cũng lo lắng cho ba nó và hay cằn nhằn chuyện nọ chuyện kia _ “ba hư lắm…lúc nào cũng vứt sách lung tung để Giọt Sương phải đi dọn!”…

Yoona chợt ngước mắt về phía Ken, anh đang ngồi quay lưng lại, bờ vai anh thật rộng, tay anh lùa vào mái đầu bù xù, cái dáng vẻ đăm chiêu suy nghĩ của anh, trước khung cửa sổ đầy nắng…làm Yoona cảm thấy ấm áp và bình yên đến muốn vỡ cả tim…Ôi mà tại sao, ấm áp bình yên lại có thể làm người ta muốn vỡ tim được nhỉ?!

_ Sao cô nhìn ba ghê vậy?

Yoona giật mình vì tiếng thì thầm của con bé bên tai. Chẳng hiểu nó tỉnh dậy từ lúc nào…
Yoona xấu hổ, vội ôm chầm lấy nó:

_ Ôi chờ mãi nhóc con mới thức dậy
…Cô có quà cho nhóc đây nè!

Mắt Giọt Sương ánh lên vẻ thích thú, nó khẽ hôn lên má Yoona một cái rồi tụt xuống ghế và chạy lại phía Ken

_ Ba ơi, cô Yoona mua kẹp tóc và bút chì màu cho con!

Ken xoa đầu nó và bảo:

_ Vậy con cám ơn cô Yoona chưa? Nhà mình có gì để mời cô ấy không nhỉ?

_ Dạ… có kemmmmmmmmm….

Con bé hớn hở chạy xuống bếp…và quay trở lại với 2 cây kem, một cây đã bị cắn mất một miếng

_ Sao có 2 thôi à?

_ Ba không được ăn kem…ba hay bị viêm họng!

Yoona bật cười.
Giọt Sương đưa cây kem cho Yoona và bảo:

_ Bây giờ mình ăn thi nhé, nếu cô ăn nhanh hơn, Giọt Sương sẽ dắt cô ra công viên chơi. Nhưng mà cô cắn 1 miếng cho bằng Giọt Sương đi đã, phải bằng nhau mới thi được!

Thật là…đôi lúc Yoona không biết mình yêu Giọt Sương nhiều hơn hay yêu ba nó nhiều hơn nữa !?
Yoona cắn 3 miếng to cho hết cây kem…nhìn con bé đang cười toe toét…nó hết sức hớn hở vì sắp được “dẫn Yoona ra công viên chơi”!!!






Buổi chiều mùa hè vui vẻ ở công viên…
Buổi tối ấm áp ở nhà của Ken…
Yoona quên hết mọi thứ…quên cả việc sáng hôm nay, cô đã để lại Shin một mình ở cửa hàng hoa.

Mãi đến khi về nhà, tìm thấy chùm chìa khóa trong chậu hoa bên phải hàng rào, được xỏ một mảnh giấy, ở trên đó viết:

Xin lỗi em và Akia
Có lẽ anh sẽ không làm được gì cả.
Nhưng cứ yên tâm vì anh sẽ giới thiệu cho em một người khác có thể làm tốt hơn anh nhiều.
Gặp lại sau.
Shin


Có phải vì trời tối, nên Yoona thấy mọi thứ tối om như thế này không nhỉ?







...................

TOP

 27 123

Processed in 0.039494 second(s), 5 queries, Gzip enabled.