Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
hay hay!!!post típ đi nha bạn oai!!^^tâp 18 hơi ngắn thì fải ?^^hok sao mình thĩ truyện nì we'!!

TOP

post típ đi bạn oai!!sao lâu we' zịh....đang ngay mấy đoạn hấp dẫn mùh!!

TOP

chap 8(tt)
-sân bay đài bắc…..
Tuy đã bốn giờ sáng,nhưng sân bay vẫn còn khá đông người,đó chủ yếu là hành khách của những chuyến bay vừa đáp vào giờ này,tuy có lẽ là không đông bằng ban ngày,nhưng xem ra….đây cũng không bao giờ vắng….
từng dòng người bướic ra ngoài với hành lý trên những chiếc xe đẩy màu đen….
mọi việc có lẽ sẽ rất là bình thường và chẳng có gì để nói nếu như….
-phòng chuyển giao hành lý-
“sao kì vậy?không có màu đỏ à?”tiếng một cô gái vang lên,với vẻ không hài lòng….
người thanh niên đứng đối diện với cô,có vẻ như là người chịu trách nhiệm trao trả hành lý cho hành khách,khuôn mặt thoáng chút bất ngờ,rồi chuyển sang bối rối trông đến là tội nghiệp….
nhìn kĩ thì mới nhận ra đó chính là cô gái “đỏ toàn tập”trên máy bay
“thưa quý khách….không có loại nào màu đỏ đâu ạ…chỉ có màu đen thôi”người nhân viên có vẻ khổ sở trả lời
“bực bội thật,cái màu sang trong.quý phài,xinh đẹp,đáng yêu như vậy mà không xài,đi xài cái màu gì mà tối thui thế này?”cô gái nghe như vậy thì lầm bầm trong miệng trong khi chấc hành lý lên chiếc xe đẩy có màu “đen thui”
Quay qua người nhân viên và nhìn anh ta bằng cặp mắt hình viên đạn,cô phán một câu….
“anh thấy không?đồ của tôi toàn màu đỏ không…giờ chấc lên cái xe đen đúa này nhìn thật là mất thẩm mỹ quá….”
đến nước này thì không còn biết phải nói gì hơn nữa…..
“đợt này về tôi phải viết đơn ỵêu cần giám đốc của các anh đổi hết xe đẩy màu đỏ mới được”
vẫn còn đứng đó,có lẽ là đợi cho sự tức giận nguôi ngoai xuống….thì bất ngờ cô nghe một tiếng của ai đó phát ra phía sau mình….
“đúng là đồ điên….”tiếng nói có lẽ cũng không to lắm,nhưng thói đời là vậy…cái gì thì không nghe thấy,chứ hễ ai mắng mình hay nói xấu đến mình là ngay tức khác “dò trúng đài” ngay
Quay phắt ra phía sau để tìm cho ra cái tên “đáng ghét”nào dám nói xấu mình,cô gái áo đỏ tròn xoe mắt,rồi há hốc miệng ra mà nhìn thấy cái tên “không đội trời chung”ở trên máy bay….
“lại là ngươi hả?;cái tên hắc ám?”
“ai hắc ám…..người nên nói câu đó là tôi nè…bà khó ưa….”cậu ta nở một nụ cười đe doạ,rồi nhanh tay bỏ đồ của mình lên xe đẩy và bước đi một cách điềm nhiên….
“áaaaaaaaaaaaa…….tên kia…đứng lại….”quên mất cái vụ xe đẩy màu đỏ,cô ta tức tốc đẩy xe của mình chạy theo “cái tên đáng ghét hắc ám”
“ĐỨNG LẠI…..”sử dụng hết tất cả công lực còn lại củng mình,cô hét lên
tiếng hét với âm vang của nó khiên cho mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía cô….
Có vẻ hơi bị ngượng một chút,cô nở một nụ cười ngượng và chầm chậm tiếng về phía tên hắc ám(khi này đã chịu đứng lại)
nghiền răng trèo trẹo như muốn sút nguyện cái quai hàm ra,cô tiến lại gần,và khi đã đứng trước mặt cậu ta,cô hỏi
“cái tên kia…vừa mới gọi ta là gì vậy hả?.....”
“bà khó ưa….”không cần suy nghĩ,c65u ta trả lời ngay tức khắc khiến cho cô càng tức điên hơn nữa….
“ngươi…ngươi….ta mới có 16 tuổi thôi mà ngươi dám gọi ta là bà hả?”hướng ánh mắt hằn học về phía cậu ta,cô hỏi
“vậy à?mới 16 thôi à…????vậy mà nhìn cứ như 61.......đã vậy còn vác theo một rừng màu đỏ như thế này nữa…..hahaha…trông cứ như mâấ bà ở thế kỉ trước vậy….”cậu ta nói một trang,càng nói càng khiên cho máu nòng trong người của cô bốc lên tới đỉnh…..
“mấy thế kỉ trước là thế nào hả?ngươi đúng là cái đồ mù kiến thức thời trang…có biết màu đỏ là màu xinh xắn và dễ thương….không hả?”
“nè bà…..”bất ngờ,cậu ta kéo tay của cô đến gần mình,mà cụ thể là khi hai khuôn mặt của hai người đã ở gần nhau,chỉ một chút nữa thôi là mặt chạm mặt,môi chạm môi,và nói….
“tôi nói cho nghe một lần cuối nha…..thứ nhất là trông bà chẳng có thời trang và xinh xắn gì với cái màu đỏ đó xung quanh người bà đâu,mà nhìn bà cứ như cái bông bụp đến là tức cười….thứ hai,nếu cứ ăn mặc và vác nhưng thứ không đâu này với một cái màu chói mắt như thế thì chẳng mấy chốc bà sẽ được đưa vào một nơi rất xinh đạp đ1o chính là bệnh viện tâm thần đo…biết không?”
Không biết nhưng lời cậu ta nói có đi vào đầu của cô được chữ nào hay không mà lúc này hai má của cô đỏ ửng cả hai,hai tai nóng bừng bừng và hai mắt cứ trợn tròn ra mà nhìn….
“…..và cuối cùng…đừng có mà gọi tôi là tên hắc ám…..đừng có đi theo mà ám tôi nữa nhé…..”kết thúc câu nói…..cậu ta mỉm cười một nụ cười gian manh và buông tay ra….
tội nghiệp cô ta,nãy giờ không phòng thủ gì cả,cho nên ngay sau cú buông táy đó là việc cô ta té một cái bịch xuống đất….
“oái…..”cô ta hét lên khi bất ngờ bị té…..
Trong khi vẫn còn chưa hoàn hồn,thì cậu con trai lại nở môộ nụ cười chọc quê và quay lưng tiếp tục bước ra phía cổng sân bay….
Cánh tay của cậu ta không quên làm ra dàng chào tạm biệt cô…..
“ÁAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA……� ��.”cô gái áo đỏ hét lên,mặc cho mọi người nhìn chằm chằm vào mình……
thật là oan gia……
lại một buổi sáng bất ngờ…..
…………………………………………�� �……….
nói về ella,jiro và hebe trong bệnh viện….
vụ đánh nhau lúc chiều có vẻ như đã vắt kiệt hết sức lực của cả ba…..
đặc biệt là ella…..ban chiều,sau khi đỡ cho jiro một cú,thì cánh tay của ella bị rách một đường dài,và hậu quả là cô được các bác sĩ chích cho một mũi thuốc gây tê,rồi khâu cho vài mũi…..
đã gần 5h sáng,và cả ba vẫn còn ngủ….
nhưng….chỉ ít phút sau đó,hebe là người thức dậy đầu tiên…..
mở mắt ra,hebe đạ thấy hình ảnh của jiro ngay trước mắt của mình…cậu ta vẫn còn ngủ,và ella cũng vậy….
người hebe nhức kinh khủng….
cứ như bị mấy cây búa ta đập vào người,xương cốt thì cứ như rệu ra cả hất…..
chầm chậm bước đến gần giường bệnh của ella….
Cái mền hôm qua hebe đắp cho cô giờ đang yên vị ngay dưới giường….còn trên giường bệnh thì tướng ngủ của ella cũng “ngộ nghĩnh”không kém……
một cánh tay của ella buông thõng xuống mé giường,cái tay bị băng kia thì dù bị băng nhưng cũng không thể nào giữ yên nổi với chủ nhân của nó….cả cánh tay cùng băng quấn và nhiều nhiều thứ khác được đặt trên mũi của cô….còn miện gthì ngủ mà ngoác ra tận mang tai…….
Chân thì tệ hại không kém,một chân ở mép giường trái và một chân ở mép giường phải….
từ cái tướng ngủ của cô,ai cũng có thể nhận thấy sự vô tư,vô tư đến mức không thể hiểu nổi của cô gái này….
“con bé này thật là….”hebe phì cười khi chứng kiến tướng ngủ có một không hai của cô em gái mình….
Kéo hai chân của ella lại,lạm cái mền ở phía dưới giường lên và đa71p lại ngay ngắn cho ella,hebe quay qua nhìn jiro….
Khi ngủ,trông jiro khác xa với những gì mà cô thấy ban chiều….
một giấc ngủ yên bình và thảnh thơi….
Cơ thể jiro rung nhẹ theo từng nhịp thở của cậu…trông cậu ngủ cứ hệt như một đứa trẻ con….
bất giác,hebe ước gì cô có thể đặt tay lên và sờ nhẹ vào mái tóc,vào trán của jiro…
một ý nghĩ thoáng chốc hiện lên trong đầu cô,và dù không muốn nghĩ đến nó,muốn phủ nhận nó,nhưng hebe bây giờ không thể nào từ bỏ được….
đưa đôi bàn tay thon gọn của mình ra và khi nó đã sắp chạm đến trán của jiro…hebe cứ mãi tần ngần không biết phải làm sao
lý trí bảo cô không được làm vậy,nhưng sao con tim cô lại bảo hãy cứ làm đi….
sự giằng xé của hebe kết thúc khi cô quyết định làm theo lời của trái tim mình….
Nhưng…..
Jiro mở mắt và nhỏm đầu dậy,”vô tình”không để cho hebe có một cơ hội để thực hiện theo lời của trái tim…..khi thấy jiro dậy,hebe vội rụt tay lại,và làm ra vẻ như không có gì,mặc dù hiện trống ngực cô đang đập ầm ầm…..
Vươn vai một cái và dụi dụi mắt cho tỉnh ngủ….jiro bất ngờ khi thấy hebe đang đứng trước mặt của mình….
“hả….cô làm gì ở đây vậy?”jiro hỏi
“thì ở cùng với em gái tôi chứ sao?”hebe trả lời,mắt không nhìn thẳng vao jiro….
“em gái cô à?....”jiro lại hỏi
Nhưng rồi một lúc sau,có vẻ như lúc này đã hoàn toàn nhớ lại hết mọi chuyện xáy ra trong ngày hôm qua,jiro mới “à”lên một tiếng….
“à…quên mất nhỉ?”
Nói rồi,jrio quay lại nhìn vào giường của ella….
vẫn chẳng biết trời trăng gì,ella của chúng ta vẫn vô tư ngủ…..
cái chqa7n khi nãy hebe vừa đắp cho cô đã ở dưới giường tự lúc nào,và hai chân lẫn hai tay cũng trở về nguyên trạng….
jiro đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên kia khi nhìn thấy tướng ngủ của ella….rồi cậu ta buông một câu….
“cô ta mà là con gái à?”
“có chuyện gì vậy?”hebe có vẻ như không hiểu lắm ý câu nói của jiro….
“à….không có gì…tôi chỉ nói cô ta thôi…”jiro trả lời hebe rồi chỉ về phía của ella….
“à…..ella à….nó là như vậy đó”hebe ngượng ngùng nói,và chạy đến gần ella,kéo chân ella lại cho bình thường,và lấy cái mền của ella lên,và lại đắp vào cho cô….
“tôi cũng biết là cô ta không giống con gái…nhưng không ngờ lại đến như thế này….”jiro bật cười và nói
“BÀ WANG…TRẢ LẠI CÁI ĐÙI GÀ CHO TÔI……NÈ…CHO TÔI 3 CÁI HUMBERGER LỚN,BA LY COCA,NĂM PHẦN KEM TƯƠI…..”ti61ng cười của jiro chẳng mấy chốc bị tiếng nói mớ của ella át đi…..
cả jiro,và lần này có thêm hebe nữa há hốc mồm nhìn ella……rồi không biết có thần giao cách cảm hay không mà cả hai đều lắc đầu và nòi
“hết thu6ốc chữa….”
ngồi dậy khỏi ghế,jiro đi qua đi lại coi như tập thể dục,còn heb thì lại gần ella,nhưng hai mắt lại cứ nhìn lén jiro….
“à….cô ta không sao chứ?”jiro hỏi
“ai?”
“em cô đó….”
“không sao đâu…..tối giờ nó ngủ suốt….”hebe trả lời
“vậy à…vậy mà hôm qua tôi cứ nghĩ cô ta chết rồi chứ”jiro nhớ lại chuyện của ngày hôm qua,cai giây phút mà ella nhảy ra đỡ cho cậu….
Có một chút gì đó….
Nhưng…nhìn lại cái tướng ngủ của ella….jiro chợt phì cười,và cái “một chút”kia nhanh chóng bay vèo đi mất….
“mà…hai cô gây thù chuốc oán gì với tụi giang hồ đó à?”jiro lại hỏi
“tôi không biết…nếu nói gây thù chuốc oán thì con bé này có nhiều lắm…có đếm cũng không hết đâu….nhưng mà ở trường cũ thì có,chứ chúng tôi mới chuyển đến đây thì biết ai đâu….chưa kể đó lại là giang hồ nữa”hebe cũng lấy làm khó hiểu….
cả hai trầm ngâm ngồi suy nghĩ….
“AAAAAAAAAAAAAAAA….TRẢ LẠI CHO TÔI CÁI ĐÙI GÀ….KHÔNG ĐƯỢC LẤY”ella hét toáng lên và ngồi bật dậy…..
“ella…ella….không sáo chứ?”hebe lo lắng chạy lại hỏi
Khuôn mặt “như con nai vàng ngơ ngác”,ella ngó nghiêng ngó ngửa rồi hỏi
“đùi gà của em đâu….????”
“bó tay em luôn…có sao không?làm gì có đùi gà ở đây?”hebe bật cười nói
“vậy à…..vậy em ở đâu đây?”ella hỏi
“bệnh viện”
“cái gì?làm cái quái gì trong này?”
“cô không nhớ gì hết ngoài mấy cái món gà của cô à?”jiro đột ngột lên tiếng,chặn ngang câu trả lời của hebe
“hả…..sao lại có cái tên này ở đây nữa….”nhìn thấy jiro,ella trợn tròn mắt đầy ngạc nhiên
“không ở đây thì ở đâu….nếu không có tôi thì cô bay vào đây chắc”jiro nói,rồi hất mặt nhìn ella
“em không nhớ gì thật à…..hôm qua chúng ta bị bọn giang hồ chặn đường đó….”hebe nhắc….
Cũng như jiro khi nãy,mãi một lúc sau ella mới nhớ ra những chuyện ngày hôm qua….
“thì ra vậy….mà em ngủ lâu chưa?hôm qua lúc bị thương rồi chả nhớ gì hết…”ella cười khì khì vì cái trí nhớ của mình
“cũng lâu rồi….jiro ẵm em vào đây đó”hebe nói và chỉ về phía jiro….
“cái tên đó à?”ella hỏi
“ừ….chứ cô nghĩ cô bay vào đây à?”jiro vặn vẹo,rồi ra vẻ ta đây anh hùng cứu người…
tưởng có thể nghe thấy lời cảm ơn của ella,ai dè,jiro mém xỉu khi nghe thấy ella trả lời….
“đương nhiên rồi…em đỡ cho cậu ta một cú mà không ẳm em vào bệnh viện làm sao được…”
“cô…..đúng là….”jiro bực bội nói
“tôi thì sao?không đúng vậy là gì?”ella ngang bướng nói
bực bội,jiro chẳng thèm nhìn ella,còn ella thì cũng chẳng thèm nhìn jiro lấy nửa con mắt….
“hai người thôi đi mà…..”hebe nói
Nhưng cũng chẳng làm cho tình hình thêm khấm khá chút nào hết….
“ccạh….”tiếng cửa phòng mở ra,và vị bác sĩ bước vào…
“chào bác sĩ…”hebe nở một nụ cười và nói
“chaqò cô….cô bé háu ăn tỉnh rồi à?”vị bác sĩ hỏi
“dạ…em cháu vừa mới tỉnh”hebe bật cười nói
“em chào đi,đây là bác sỉ chăm sóc cho em đó”hebe quay qua ella bảo
“cháo bác sĩ….nhưng mà sao bác sĩ lại gọi cháu là háu ăn ạ?”ella ngạc nhiên hỏi
“à….có lý do cả thôi…”vị bác sĩ nói,rồi nháy mắt với cô y tá d9 theo sau,sau đó cả hai cùng cười một cách khó hiểu….
“nhìn mặt cô là thấy ngay cái chữ tham ăn hiện ra rồi…cần chi phái nói”jiro xen vào
“chào bác sĩ”jiro cúi chào bác sĩ
“chào cậu”
“nè….muốn chết hả….”ella gắt lên khiên cho mọi người đều thấy mắc cười…
“để kiểm tar xem cô bé hàu ăn khoẻ chưa nhé?”
Sau khi kiểm tra tổng quát,vị bác sĩ chăm sóc cho ella nói
“ổn rồi,nghỉ ngơi vài ngày là khoẻ thôi,tránh đừng đụng đến vết khâu thì chừng hai tuần nữa sẽ lành thôi”
“nhưng sẽ có sẹo đấy nhé…tranh ăn rau muống và thịt bò nếu không muốn bị lồi thịt “bác sĩ lại nói
“trời đất….bác sĩ không biết là hai thứ đó làm được món thịt bò xáo rau muống ngaon lắm à?”ella nghe nói thì than vãn….
“hahahaha…đúng là cô bé háu ăn….nhưng ráng nhịn hai tuần đi…nó tốt cho cháu đó….”
“tôi…chúng tôi đi đây….các cháu nghỉ ngơi đi nhé….”vị bác sĩ nói rồi bước ra ngoài
cả hebe và jiro đều đứng dậy chào….duy có ella là thất thần như “trái đất”sắp sụp đổ rồi….
“nè…sao không cháo bác sĩ”hebe hỏi
“quên mất….chắc chết mất…nghỉ ăn mấy món đó hai tuần chắc em chết”ella than thở
“cô đúng là cái đồ ăn tham nhất mà tôi từng thấy đó…cô cứ ăn đi,bị sẹo cho xấu ráng chịu”jiro phán
“kệ tôi…xấu kệ tôi…liên quan gì đến cậu”ella bực bội nói
“vậy thì thôi…người như cô thì không bị sẹo cũng xấu sẵn rồi”jiro tức mình nói
“thôi đi…hai người…”lần này,hebe lại là người ở giữa can ngăn….
“cạch….”lại tiếng cửa phòng mở ra….lần này không có bác sĩ,mà là cô y tá ban nãy,và trên tay của cô là thức ăn….
“các em ăn đi…ch8ác cô bé này đói lắm rồi đó”cô y tá mỉm cười nói
Nhìn thấy thức ăn trên tay cô y tá,hai mắt ella sáng trưng,và cô vội lấy một pầhn ăn ngấu nghiến kiểu như đói gần cả thế kỉ rồi….
vừa nhai,ella vừa hỏi
“sao chị biết em đói ạ?”
“à….hôm qua em hôn mê mà cứ gọi thức ăn….nên…”nói đến đây cô y tá bật cười
“thôi…chị đi đây…ăn ngon nhé cô bé”cô y tá bước ra cửa,không quên cười với ella
“cháo chị…cám ơn nhá”ella nói với theo
“chào chị…”hebe và jiro nói
“làm gì nhìn tôi dữ vậy?”ella hỏi hebe và jiro,lúc này đang nhìn chăm chăm vào cô
“em đúng là….”hebe nói
“cô đúng là…”vừa lúc đó,jiro cũng nói
“mệt thiệt…đói thì tôi nói đói…có luật nao cấm đói mà phải nói no không?”ella cãi,rồi với tay lấy cái khác ăn tiếp,vẻ mặt cô khi ăn trông hạnh phúc không tưởng….
“CHẾT RỒI….”jiro đột ngột hét lên làm cả ella và hebe đều giật mình
“cậu làm cái quái gì vậy hả?có muốn ăn thì tự lấy mà ăn…làm gì mà hét lên ghê vậy?”ella c8àn nhăn,miệng vẫn không thôi nhai
“hebe…co có gọi điện về nhà chưa?”jiro hỏi hebe
“chưa…tôi nghĩ cậu gọi rồi….”hebe nói
“tiêu rồi…tôi quên mất…kiểu này chết với mẹ tôi rồi….”jiro vó đầu bứt tai nói
“lám gì mà ghê vậy…dù có chuyện gì thì cũng để ăn xong rồi tình…bà wang có gì đâu mà sợ”ella chẳng thèm quan tâm….
“cô đúng là ekm1 hiểu biết….mẹ tôi mà điên lên thì chết cả đám đó”jiro nói
“mệt quá…ăn xong rồi tính….có chết ai đâu mà lo”
“cô….th6oi…không nói nữa…về nhà mau”
“gì kì vậy…không thấy tôi đang ăn sao?”ella cãi
“không ăn uống gì hết”jiro nói
“anh….”ella mắt long lên sòng sọc nhìn jiro,còn jiro thì cũng không kém,cũng trừng mắt nhìn ella
“chắc không saoi đâu….”hebe nói một cách nhẹ nháng trấn an jiro
“cô không biết đâu…mẹ tôi cực kì khủng khiếp…về thôi”
Jiro đẩy hebe ra trước,rồi chạy đến giường l6oi ella xuống theo,trong khi trên tay cô đang cầm và ăn dở cái bánh thứ 4…..
“á…….jiro đáng ghét…..tôi đang ăn mà…..để tôi lấy thêm mấy cái nữa chứ….”ella hét lên
“không lấy gì hết…đi thôi”jiro nắm chặt lấy tay ella và kéo đi
“áaaaaaaaaaaaa…jiro…tôi ghét cậu….”ella lại hét…..
…………………………………………�� �………………………………..

TOP

hahaha......hay we' chài lun òy!!!post nhanh lên đi bạn oai!!nóng lòng chờ xem tập típ wé chài òy!!^^

TOP

sao lâu wé chài bạn chưa post típ thế...ghiền chít đi đc...bạn oai!post nhanh lên  tí đc hok zih^^

TOP

sao lâu thế mùh bạn chưa post típ thế bạn...bạn cóa chuyện j ah?mình chờ mãi mùh hok tấhy bạn post típ...chán ghê!!T_T

TOP

“THẬT LÀ QUÁ ĐÁNG….ĐÃ GẦN 5 GIỜ SÁNG RỒI MÀ BỌN CHÚNG VẪN CHƯA VÁC MẶT VỀ NHÀ….”
bà wang tối giờ ngồi trên ghế cứ nhấp nha nhấp nhỏm như ngồi trên đống lửa đợi ella,hebe và jiro….còn năm “tội nhân bất đắc dĩ”kia thì khổ sở vượt qua cuộc tra khảo thế kỉ,rồi lại tiếp tục khổ sở chịu “hình”là đứng cho đến khi ba người kia vế….selina lúc này chả còn hơi sức đâu nữa để mà cương với bà wang,cô mệt mỏi đứng “ngủ”và lại càng mệt mỏi hơn khi cứ chốc chốc ông cậu yêu quý của mình lại dựa sang “ngủ ké”….
“cậu có thôi đi không hả?”selina không biết đã quát như thế bao nhiêu lần trong cái đêm dài đằng đẵng như thế này với aaron,nhưng vừa mới hét xong thì aaron lại cứ tiếp tục dựa…selina chỉ còn biết có than trời,và chấp nhận cái số phận “con rệp”của mình
Ariel thì cũng như aaron,nhưng cô còn sung sướng hơn khi được đứng giữa hai ông anh quý hoá,và hết dựa sang người này lại dựa sang người kia để ngủ đứng….chun có vẻ như người dễ ăn dễ ngủ,mặc dù lâu lâu lại bị ariel dựa,và lại trong một tư thế khó có thể ngủ như thế này,nhưng xem ra cậu ta có vẻ khá thoải mái vơớ việc “nhắm mắt,thở đều,và…alehap….ngủ”một giấc,cái tính này không phải là hay ho gì,nhưng trong tình trạng như thế này thì xem ra nó cũng có tác dụng tốt đấy chứ….
Nhưng tội nhất có vẻ là calvin,cậu là người hầu như thức suốt cả đêm…không phải là không buồn ngủ,mà là vì quá sợ cái khuôn mặt “hắc ám pha đáng sợ”của bà wang,nên chả tài nào ngủ nghe gì được…mỗi lần nhắm mắt lại thì khuôn mặt giận dữ của bà wnag lại tiếp tục hiện ra,làm calvin đổ hết cả mồ hôi …..
sức chịu đựng của con người ta quả là đôi khi thật kì diệu,mà người này lại là bà wang thì sự chịu đựng ấy càng đáng phải “ghi nhận”…nhưng cái gì rồi thì cũng phải đến đỉnh của nó,và “cái đỉnh” đó đã đến….
cơn giận dữ thật sự của bà kết thúc bằng một cái hét dốc hết 200% công lực lẫn cái đập bàn tựa như muốn làm gãy cả cái bàn ăn xinh xắn….
“THẬT LÀ QUÁ ĐÁNG….ĐÃ GẦN 5 GIỜ SÁNG RỒI MÀ BỌN CHÚNG VẪN CHƯA VÁC MẶT VỀ NHÀ….”
19 từ để kết thúc cho “sự yên bình”trong cái nhà này,19 từ để làm cho năm “tội đồ”giật mình tỉnh giấc,19 từ đủ để cả đám xanh cả mặt,và mở đầu cho một trận chiến kinh thiên động địa hứa hẹn sẽ diễn ra vào một tương lai gần…mà cụ thể là chỉ sau đó vài phút….
Bà wang đang điên tiết người lên,và sau khi hét lên,bà ngồi thụp xuống ghế,uống một cái hết cạn tách trà trước mặt mình và gọi lớn ông quản gia….
“quản gia đâu…..ra đây mau” đó là lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm vị quản gia lớn tuổi chứng kiến cơn thịnh nộ của bà wang…lúc trước,bà wang tuy nổi tiếng là một người nghiêm khắc,và khó chịu,cũng không ít lần bà nổi giận,nhưng chưa lần nào khủng khiếp như lần này,cứ tưởng chừng như là sắp đến ngày tận thế không bằng….
vị quản gia lớn tuổi khép nép tiến lại gần và tỏ ra kính trọng…
“thưa phu nhân…cho gọi tôi có việc gì ạ?”
“ông mau đi kiếm ba đứa chúng nó về cho tôi”bà wang nói,giọng lạnh lùng…
“dạ…thưa phu nhân,xin bà bình tĩnh lại…tôi sẽ mau chóng đi tìm các cô cậu ấy về….”vị quản gia nhỏ nhẹ khuyên
“ông đi mau đi”bà wang nói và vẫn giữ giọng lạnh lùng….
Nhưng …..khi vị quản gia đang định đi kiếm cả ba người,thì cả ba lại vừa đặt chân đến trước cửa nhà…..
Có vẻ họ mệt lắm đây….
Áo cả ba người ướt đẫm cả mồ hôi,và ella vẫn còn mặc nguyên bộ quần áo trong bệnh viện,trên tay ella vẫn còn cầm cái bánh khi nãy cô y tá đưa cho…và hết thảy mọi thứ đều có vẻ khẩn trương,chụp giựt,và….tay jiro vẫn còn nắm chặt và kéo ella,trong khi cô thì vẫn không ngớt la oai oái….
“thả tôi ra…..jiro….tôi chưa ăn xong mà…..”
Cho đến khi,họ bước đến cửa nhà…
Cho đến khi,họ thở hồng hộc sau khi chạy bộ gần ba cây số về nhà…..(vì không có tiền trả tiền xe)
Cho đến khi,họ trố mắt ra mà nhìn những người khác trong nhà đang nhìn mình như những sinh vật lạ….
“YUP!!!!họp mặt gia đình à????vui quá nhỉ?”ella buột miệng nói
Sau một hồi đứng nhìn nhau “đám đuối”,và trấn tĩnh lại,thì ella kéo theo hebe giả bộ cười khì khì kéo tay nhau tiến về phía selina và aaron, mặc cho jiro ngăn lại,và dùng ánh mắt “cầu khẩn thảm thiết”kiểu như
“đừng để tôi đứng một mình trước mặt mẹ tôi chứ?”
Hebe bị ella kéo đi,nhưng vẫn có ngoái đầu lại nhìn jiro,vẻ mặt như
“xin lỗi….tôi không thể…cầu mong cậu được sống sót”
Còn ella thì kiểu như là “sống chết mặc bay,lo thân ta trước sướng hơn”
“đúng là làm ơn mắc oán,biết vậy tôi để cô ở đó luôn,mang cô vào bệnh viện làm gì cho giờ cô báo đáp tôi như vậy đó”jiro nhăn nhó lầm bầm,rồi rón rén nhìn lại bà wnag,nãy giờ cứ “đắm đuối”nhìn cậu
“hì hì…chào cả nhà…mọi người khoẻ chứ….hôm nay làm gì mà thức dậy sớm vậy?”jiro giả lả bằng một giọng cười nham nhở nhằm đánh lạc hướng mọi người….
“mẹ à…..mẹ dậy sớm quá nhỉ?thôi….chào cả nhà…tôi lên phòng đây!!!!”jiro trực chỉ hướng lầu mà tiến,nhưng chỉ được vài bước là bị ngay tiếng bà wang réo….
“JIRO WANG…ĐỨNG LẠI NGAY”
Jiro nhăn nhó,và lầm bầm trong miệng
“kiểu này tiêu chắc rồi….”
Còn ella và hebe thì sau khi “an toàn” đi qua địa phận của bà wang.hướng thẳng tiến đến chỗ của selina và aaron,thì bắt đầu thì thầm to nhỏ
“mấy người bị sao vậy?họp gia đình hả?”ella là người lên tiếng trước
vẻ mặt selina và aaron hết sức hình sự,selina lấy tay đánh bốp và đầu ella một cái rồi hỏi
“hai đứa đi đâu giờ này mới về hả?có biết vì hai đứa mà chị muốn điên lên không hả?”
“chị làm gì ghê vậy?có chuyện nên mới vậy thôi”ella nhăn nhó,rồi cãi
“chuyện gì mà không thể gọi điện về nhà được?”selian hỏi tiếp
“có chuyện..từ từ em kể cho nghe….”đến lược hebe nói
“mà nè….ella…con làm cái quái gì mà lụm bộ đồ nhìn ghê quá vậy?”aaron nãy giờ không nói câu nào, đến khi nói ra lại khiên cho ella lườm mắt lên mà suýt hét lớn
“CẬU…cậu có tin nói thêm câu nữa là ăn đập không?không hỏi han cháu mình câu nào cho ra hồn thì thôi…toàn hỏi câu gì đâu không à….”
“làm cái gì mà ghê vậy?thấy ghê thì cậu nói thấy ghê….”aaron tự ái nói
“thôi…hai người…im ngay đi…cứ sáp vào nhau là như chó với mèo….”selina bực bội nói
“mấy người làm gì mà xuống đây tụ họp sớm vậy?”hebe hỏi
“thì tại hai đứa bây với cái tên mỏ nhọn hoắc kia mà chị tụi bay và ông cậu mê ngủ này mới phải chịu khổ như vậy nè”selina cằn nhằn
“cả đêm à?tội nghiệp thật…xem ra lỡ mất trò vui rồi nhỉ?”ella vô tư nói,khiên cho selina càng giận điên lên nữa….
“thôi…em đói rồi…không nói nhiều nữa…ăn cái đã….đói sắp chết rồi…mấy cái bánh ban nãy cứ như muối bỏ biển….”ella vừa nói vừa ngó láo liên vô bếp….
Xong,cô nhanh chóng phóng cái vù xuống dưới bếp,lục lọi tủ lạnh và lôi ra hết một đống những thứ có thể cho vào bụng được….
Bà wang lúc này cứ như tàng hình trong mắt cô vậy….
Còn hebe,thì lúc này trở thành trung tâm giữa hai cậu cháu aaron và selina…chả là cô nàng đang được hai người kia phòng vấn về “việc gì đã xảy ra khiến hai đứa đi suốt đêm”(trích nguyên văn câu nói của aaron)
Selina suốt cả đêm có vẻ thảm,nhưng khi thấy hai đứa em mình về thì trong có vẻ phấn chấn hơn đôi chút,và lại trở lại với một selina như thường ngày….
điệu và nói nhiều…..
rút “bào bối”từ trong túi ra,selina soi cái gương vào mặt mình rồi thở dài than htở mấy câu….
“ôi trời…mất ngủ có một đêm mà quầng thâm từa lưa vậy nè…mất hình tượng quá”
kế đó,cô quay qua buôn chuyện tiếp với hebe và aaron….
Có thể nói,từ lúc hebe và ella đặt chân vào cái nhà này,thì cậu cháu selina và aaron cứ như được hồi sinh…và trong mắt họ lúc này….
Bà wang chẳng còn là cái đinh gì hết…..
Ella sau một hồi mất hút trong nhà bếp,thì cuối cùng cũng chịu đi ra ngoài với một đống thức ăn trên tay…vừa đi vừa nhai nhồm nhoàm…..
“ê…mọi người đang bàn chuyện gì vậy?”ella hỏi với tới,trước khi ì ạch cùng đống đồ ăn tiến tới gần….
“thì cái vụ đánh nhau hôm qua đó”hebe trả lời trước khi bị hai người kia “phỏng vấn”tiếp….
“mà nè…mọi người có thấy nói chuyện như vầy mệt lắm không?hay là lên phòng đi,em kể tiếp cho nghe”hebe ra đề nghị…và ngay lập tức được mấy người còn lại hưởng ứng….
cả bốn cậu cháu aaron định dắt díu nhau đi lên phòng…thì bất ngờ được tiếng gọi “dịu dàng,lảnh lót”của bà wang làm cho giật mình….
“mọi người đi đâu đó….”
Và tiếp ngay sau đó là….
“hebe và ella đến đây cho ta hỏi chuyện một chút coi”
Nghe cứ y như là sắp ra phàp trường không bằng,mỗi lần bà wang mà giở cái giọng nhỏ nhẹ ra là y như rằng sẽ có chuyện chẳng lành….
mọi chuyện đúng là như vậy….
giả lả như thể là “những con nai vàng ngơ ngác”ella và hebe quay mặt ra và nở một nụ cười gian tà,tiến đến phía bà wang
“chào buổi sáng….bà wnag…bà vẫn còn ngồi đây à?vậy mà tưởng bà đi ngủ rồi cơ chứ????”ella cười khì khì nói
Còn jiro,nãy giờ đứng trước mặt bà wang với một dáng vẻ thảm thương…thấy ella và hebe bước đến thì không thèm nhìn lấy nửa con mắt…..
Nghe thấy lời hỏi thăm đầy tính chất xã giao pha cầu tài của ella,bà wang nghiến răng ken két và nói “mát”
“cảm ơn…nhờ các anh các chị mà tối ngày hôm qua tôi không tài nào ngủ được”

TOP

Hebe từ xưa vốn không ưa gì bà wang,vả lại tốn công sức chạy gần cả đoạn đường về tới nhà,giờ lại còn bị nghe kiểu nói bóng nói gió như thế thì đột nhiên nổi cơn lên…cô cũng chen thêm một câu nói sốc khiến bà wang cảng thêm nổi điên
“thì ai biểu bà không chịu ngủ làm chi…giờ còn nói ai nữa hả?”
“cô vừa nói cái gì????cô đi qua đêm mà không thông báo cho gia đình biết…lỗi đầy mình như thế rồi bây giờ về còn dám ăn nói với tôi cái kiểu như thế nữa hả???”bà wang bực tức mắng xa xả vào mặt hebe,làm cho khuôn mặt thường ngày lạnh tanh nay bổng chốc đỏ hết cả lên….
Đó là lần đầu tiên mà hebe có vẻ mặt như thế…
Và điều đó chứng tỏ là cô bực bội lắm…..
““bà này….tôi thấy bà tức cười thật đấy…đành rằng tụi tui đi qua đêm mà không báo là sai…nhưng mà chả lẽ về nhà bà không hỏi han được một tiếng coi chúng tôi ra sao mà lại bắt tụi tôi đứng tra khảo như vầy hả?”hebe nói một hồi…và lần này,thì lời nói đó khiến cho bà wang chú ý hơn đến ella, đến chính cô và đến cả cậu con trai quý hóa của bà nãy giờ đứng không dám hó hé câu nào….
cả ba bị trầy xước tùm lum trên mặt,hebe thì bị băng ở tay….ella thì có vẻ bị nặng nhất,và đặc biệt là còn vác nguyên xi cái bộ đồ bệnh viện trên người….chỉ có jiro là ít bị thương nhất,nhưng điều đó cũng không có nghỉa là cậu không bị thương…..
“trời ơi…trời ơi…xuống đây mà coi nè trời…..ba ở ngoài suốt một đêm mà bây giờ về còn bị thương tích như vầy nè trời…hỏi làm sao tôi không la mắng chúng cơ chứ?”bà wang lồng lộn….
rồi,bà nhìn về phía ella và hebe bằng một ánh mắt hình viên đạn…..
hebe thể hiện rõ vẻ mặt nghêng chiến với bà wang,còn ella thì vẫn cứ vô tư đứng bóc mấy cái vỏ bánh ra và cho vào miệng nhai ngấu nghiến….
“oàm….oàm…ngon quá….”ella nói,giọng thích thú,không thèm quan tâm đến ánh mắt bà wang đang nhìn mình
“ella….cô có thôi ngay cái trò ăn uống đó đi không hả????….hai chị em cô…hai chị em cô đã làm gì mà khiến cho jiro nhà tôi bị thương như thế này hả?từ trước giờ tuy nó có quậy phá…nhưng chưa bao giờ nó mang thương tích về như lần này…vậy mà…vậy mà bây giờ nó lại thương tích đầy người như thế này là sao hả????”bà wang nói một thôi một hồi…..
lần này,ella thôi không ăn nữa,vì mém sặc khi nghe thấy những lời nói của bà wang…..còn hebe thì càng tức giận hơn nữa, đành rằng vì cứu hai chị em cô,mà jiro có chút xây xát,nhưng cũng làm gì đến nỗi như lời bà ta nói
trong lúc chưa biết phải trả lời lại với câu nói của bà wang,thì bất ngờ một nhân vật đã nhanh chân đứng ra trở thành người “bảo vệ công lý”(trích nguyên văn lời của ella)
đó không ai khác chính là người thường ngày yếu đuối,hay bị hù dọa không dám nói tiếng nào….
AARON….
“nè chị…..chị làm gì mà mắng hai đứa cháu của tôi xối xả vậy????dù gì ở đây vẫn còn tôi là cậu của chúng mà….chị mắng chò cũng phải nể mặt chủ chứ???”aaron nói một thôi một hồi…tưởng sẽ được mấy đứa cháu tán đương vì đã đứng ra bảo vệ chúng…ai dè,quay lại thì thấy ba đứa đang nhìn cậu bằng ba cặp mắt “hình viên đạn”
“nè cậu….cậu mới nói ai là chó ai là chủ vậy hả????”hebe nghiến răng đe
biết mình ví von hơi bị đụng chạm….aaron cười khì khì nói
“quên mất…để cậu nói lại…..”
rồi nhìn qua phía bà wang,cậu ta tỏ ra nghiêm trang,ra dáng và nói
“nè chị….mắng cháu tôi thì cũng phải nể mặt tôi chứ….với lại,nói thâậ nhé…tuy hai đứa cháu của tôi cũng không phải là hiền lạnh,cũng không phải là chưa bao giờ đánh nhau…nhưng chưa bao giờ tụi nó đánh thua hay mang thương tích về nhà cả….còn chị coi,lần này hai đứa cháu của tôi bị thương quá trời trong khi con trai cị có bị xây xước nhẹ thôi mà chị cũng la lối là sao hả????”aaron nói một hồi làm cho bà wang tối tăm mặt mũi….
“wow…..wow…aaron …hôm nay cậu bị bà nhập hay sao mà nói năng hay ho quá vậy….tặng cậu cái bánh nè…ăn vô lấy sức nói tiếp…..”ella nhảy tưng tưng khen ngợi,rồi sau đó chìa ra trước mặt aaron một cái bánh bị cô “cạp”hết một nửa….
“aaron…cậu hôm nay đúng là thần tượng của con”selina nhảy chồm lên người aaron và nói
Duy,có mình hebe là đứng nghĩ ngợi gì đó…rồi quay qua nói
“cậu nói cũng đúng đó…nhưng mà thật ra thì hai đứa con bị người ta chận đánh,và jiro có đến giúp….mọi chuyện đơn giản vậy thôi”
Như chết đuối vớ phải cọc,bà wang vịn ngay câu nói của hebe và nói
“thấy chưa…tôi nói có sai đâu…..mấy đứa cháu của cậu gây gổ với người nào ở ngoài rồi lại dính đến con trai tôi mà….”
sắp lên đến đỉnh vinh quang đột ngột bị câu nói của hebe kéo xuống đến tận đáy,aaron liêế xéo hebe một cái,và gắt gỏng
“cái con nhỏ này…không binh người nhà mà đi binh người ngoài là sao hả?????”
Nói về mấy đứa con còn lại của bà wang đứng “xếp re”nãy giờ không dám lên tiếng mà trong lòng thì bực bội cậu cháu aaron lắm….
“tại mấy tên này mà anh em mình mới bị phạt”ariel nghĩ
đến chừng thấy aaron đứng ra “nói lung tung”(theo suy nghĩ của ariel),thì không thể chịu tức thêm nữa,ariel hùng hổ chạy ra “binh anh”(nhưng thật ra vì không thể chịu nổi cái mặt tự đắc của aaron cứ diễu qua diễu lại trước mặt mình)…
“nè…cái tên kia….ngươi làm cái quái gì mà nói năng với mẹ ta như vậy hả????anh ta thì làm gì có lỗi…vì hai người cháu của ngươi mà anh ta mới ra như vậy đó….”ariel chạy ra trước mặt aaron và hét vào mặt cậu
“cái con nhỏ lùn kia….ta mắc mớ gì ngươi mà ngươi xía vào?”aaron hùng hổ trợn mắt lên đe dọa….
“vậy mà còn không mắc mớ hả?”ariel cũng không vừa
“nè cô….đó là cậu tôi đó,xét vai vế thì có quyền nói chuyện với mẹ của cô đó…..biến về chỗ của cô đi cho cậu tôi nói chuyện….với lại cô không thấy cái tên mỏ nhọn đó trông thảm thương lắm hả???”selina đột ngột chen ngang câu chuyện, ánh mắt cô như hai con dao phay cắm vào người jiro khi nói
Đang bực bội khi không bị mẹ chiếu tướng,lại không được nói câu nào từ suốt buổi tới hìơ…vậy mà bây giờ còn bị cái bà già kia lôi vào và còn lại bị gọi là “tên mỏ nhọn này,tên mỏ nhọn kia”,jiro tức đến lộn cả ruột lên….lần này có bị chết thì cũng phải cho “cái bà già kia một trận”
“nè bà…biết gì mà bà nói hả?”jiro gầm lên với selina
“có đui cũng biết nữa….ngươi coi….đàn ông con trai gì mà đánh nhau mà lại bị thương có tí ti như thế này…trong khi đàn bà con gái người ta lại bị thương nhiều hơn…bộ không thấy nực cười à???”selina trả lời bằng một vẻ chế giễu khiến cho jiro điên tiết
“thế rồi thì sao hả????liên quan gì đến bà không?”
“có chứ…thấy mắc cười quá thôi”vừa nói,selina vừa tỏ ra điệu bộ chọc tức jiro….
Có thể nói,bây giờ thì mọi chuyện đã vượt quá ngoài tầm kiểm soát của bà wang…..
cả hai nhà,nhất quyết không ai chịu nhường ai…..đang cãi nhau chí chóe vì việc hiện tại,và cũng vì những chuyện từ đời cố lỗ nào đó được lôi ra cho có phần thêm hươnh thêm vị cho kịch tính….
chẳng mấy chốc mà cả chun và ella lẫn selina đều tham gia vào để giành chiến thắng về cho phe mình….
chỉ duy có calvin là không biết làm gì,chỉ đến gần bà wang,và coi bà coi có bị sao không???( đang lên tăng xông vì đám con cháu bất trị)
bà wang bây giờ trong mắt đám con cháu không còn là cái đinh gì hết….không phải là không sợ,mà đang chiến đấu hăng say quá,quên mất sự hiện diện của bà luôn…..
đồ đạc trong nhà một lần nữa được tận dụng làm vũ khí….
Ella đang ăn uống ngon lành cũng cố kiếm cái gì để ném vào chun vì nhìn cái mặt không đã không ưa nổi…..
Báo hại căn phòng chẳng mấy choấc trở thành bãi chiến trường trong sự chiến đấu hăng say của các chiến sĩ,và một chiến sĩ có vẻ như đã bị thương nặng…BÀ WANG….
Sau cùng,không thể chịu nồi nữa…bà wang tận dụng hết những giọt năng lượng cuối cùng của mình,và đập bàn hét lớn lên….
“IM LẶNG HẾT COI”
thật là một chuyện bất bình thường,nếu mọi ngày,không thể tưởng tượng nỗi nếu liên tục hét lên như thế thì bà wang sẽ phải vào bệnh viện truyền biết bao nhiêu là chai nước biển ,nhưng lần này mọi việc có vẻ như đi trái lại với tự nhiên….
Sau khi đã hét lên,bà wang ngồi bệt xuống ghế thở hổn hển,làm cho calvin cuống hết cả lên…
“mẹ ơi…có sao không mẹ…..”
Bao giờ cũng vậy,sức hét của bà wang quả là có tác dụng lớn…nhanh chóng,nó đã dập tắt được trận chiến….mọi người vẫn còn đang ngỡ ngàng thì bất ngờ,từ ngoài cửa có một bóng người bước vào,với một nụ cười trên môi….
rất tươi….
“dì ơi….con đến rồi….hơi sớm nhưng mà không biết ai để cửa nên con vào luôn…dì….”vừa nói,cậu ta vừa vác valy của mình vào trong…có lẽ vẫn chưa nhận ra điều gì khác lạ….
Cho đến khi ngước lên thì mới thấy tất thảy mọi ành mắt đang đổ dồn về phía của mình….
Bà wnag đang ngồi thở hổn hển trên ghế…còn đang đứng là lóc nhóc bốn anh em họ của cậu…calvin,chun,jiro,ariel….và bốn người lạ nào đang đứng đấy….
tất cả đều trong tư thế như đang đánh nhau,còn phòng khách thì đang như một cái bãi chiến trường….
“có…khỏe không ạ???”cậu đờ người ra và buột miệng nói tiếp những từ còn lại trong câu nói dở của mình…..
“TÔI ĐANG ĐI NHẦM VÀO THẾ CHIẾN THỨ 3 À???”cậu nghĩ
“dason….thằng nhóc…về lúc nào vậy????”sau vài giây ngạc nhiên đến nói không nên lời…bất ngờ,jiro chạy đến gần cái cậu dason vừa mới đến và ôm chầm lấy tỏ vẻ rất vui mừng…cứ như tình nhân mấy kiếp rồi chưa gặp lại vậy….
“mới về…..mà hôm nay nhà anh mở tiệc hay sao mà trông vui quá vậy???”dason hỏi nhỏ vào tai jiro
Chưa kịp trả lời,thì lại thêm một bất ngờ nữa xảy ra…..
lại một ngườ nữa xách valy bước vào cửa nhà….lần này là một cô gái với màu đỏ “tông xuyệc tông”trên người….
“bác wang ơi…con vừa mới đến”cô ta nói,và cũng như dason,cô nàg há hốc miệng khi chứng kiến wang cảnh trong nhà….
“nana….sao con lại đến đây?”bà wnag tuy mệt nhưng vẫn còn tâm trí để nhận ra cô gái,vội hỏi
“dạ…con….”cô gái vừa định trả lời,thì bắt gặp ngay ánh mắt của một người nhìn mình….
“không thể nào…..là hắn à????cái tên mắc dịch trên máy bay……”cô hét lên….
“cái bà già trên máy báy…..”dason cũng hét lên,và cả hai nhìn nhau bằng ánh mắt “hình viên d8ạn”
Ôi trời….người ta thường nói “ghét của nào trời trao của đó”…..
Không biết những ngày thánh tiếp theo nhà bà wang sẽ xảy ra chuyện gì nữa đây…
cầu mong mọi chuyện suôn sẻ…….

TOP

sau khi coi xong chap này,các bạn vui lòng chờ mình một thời gian nữa nha,mình hưia viết tiếp...huhu...dạo này bận nhiếu việc quá,với lại ham hố nên viết chưa xong gì hết...thôbng cảm nnha,khi nào viết xong mình pót lên tiếp
chuc vui vè..cám ơn vì đã ủng hộ

TOP

Processed in 0.064375 second(s), 5 queries, Gzip enabled.