chap 8(tt)
-sân bay đài bắc…..
Tuy đã bốn giờ sáng,nhưng sân bay vẫn còn khá đông người,đó chủ yếu là hành khách của những chuyến bay vừa đáp vào giờ này,tuy có lẽ là không đông bằng ban ngày,nhưng xem ra….đây cũng không bao giờ vắng….
từng dòng người bướic ra ngoài với hành lý trên những chiếc xe đẩy màu đen….
mọi việc có lẽ sẽ rất là bình thường và chẳng có gì để nói nếu như….
-phòng chuyển giao hành lý-
“sao kì vậy?không có màu đỏ à?”tiếng một cô gái vang lên,với vẻ không hài lòng….
người thanh niên đứng đối diện với cô,có vẻ như là người chịu trách nhiệm trao trả hành lý cho hành khách,khuôn mặt thoáng chút bất ngờ,rồi chuyển sang bối rối trông đến là tội nghiệp….
nhìn kĩ thì mới nhận ra đó chính là cô gái “đỏ toàn tập”trên máy bay
“thưa quý khách….không có loại nào màu đỏ đâu ạ…chỉ có màu đen thôi”người nhân viên có vẻ khổ sở trả lời
“bực bội thật,cái màu sang trong.quý phài,xinh đẹp,đáng yêu như vậy mà không xài,đi xài cái màu gì mà tối thui thế này?”cô gái nghe như vậy thì lầm bầm trong miệng trong khi chấc hành lý lên chiếc xe đẩy có màu “đen thui”
Quay qua người nhân viên và nhìn anh ta bằng cặp mắt hình viên đạn,cô phán một câu….
“anh thấy không?đồ của tôi toàn màu đỏ không…giờ chấc lên cái xe đen đúa này nhìn thật là mất thẩm mỹ quá….”
đến nước này thì không còn biết phải nói gì hơn nữa…..
“đợt này về tôi phải viết đơn ỵêu cần giám đốc của các anh đổi hết xe đẩy màu đỏ mới được”
vẫn còn đứng đó,có lẽ là đợi cho sự tức giận nguôi ngoai xuống….thì bất ngờ cô nghe một tiếng của ai đó phát ra phía sau mình….
“đúng là đồ điên….”tiếng nói có lẽ cũng không to lắm,nhưng thói đời là vậy…cái gì thì không nghe thấy,chứ hễ ai mắng mình hay nói xấu đến mình là ngay tức khác “dò trúng đài” ngay
Quay phắt ra phía sau để tìm cho ra cái tên “đáng ghét”nào dám nói xấu mình,cô gái áo đỏ tròn xoe mắt,rồi há hốc miệng ra mà nhìn thấy cái tên “không đội trời chung”ở trên máy bay….
“lại là ngươi hả?;cái tên hắc ám?”
“ai hắc ám…..người nên nói câu đó là tôi nè…bà khó ưa….”cậu ta nở một nụ cười đe doạ,rồi nhanh tay bỏ đồ của mình lên xe đẩy và bước đi một cách điềm nhiên….
“áaaaaaaaaaaaa…….tên kia…đứng lại….”quên mất cái vụ xe đẩy màu đỏ,cô ta tức tốc đẩy xe của mình chạy theo “cái tên đáng ghét hắc ám”
“ĐỨNG LẠI…..”sử dụng hết tất cả công lực còn lại củng mình,cô hét lên
tiếng hét với âm vang của nó khiên cho mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía cô….
Có vẻ hơi bị ngượng một chút,cô nở một nụ cười ngượng và chầm chậm tiếng về phía tên hắc ám(khi này đã chịu đứng lại)
nghiền răng trèo trẹo như muốn sút nguyện cái quai hàm ra,cô tiến lại gần,và khi đã đứng trước mặt cậu ta,cô hỏi
“cái tên kia…vừa mới gọi ta là gì vậy hả?.....”
“bà khó ưa….”không cần suy nghĩ,c65u ta trả lời ngay tức khắc khiến cho cô càng tức điên hơn nữa….
“ngươi…ngươi….ta mới có 16 tuổi thôi mà ngươi dám gọi ta là bà hả?”hướng ánh mắt hằn học về phía cậu ta,cô hỏi
“vậy à?mới 16 thôi à…????vậy mà nhìn cứ như 61.......đã vậy còn vác theo một rừng màu đỏ như thế này nữa…..hahaha…trông cứ như mâấ bà ở thế kỉ trước vậy….”cậu ta nói một trang,càng nói càng khiên cho máu nòng trong người của cô bốc lên tới đỉnh…..
“mấy thế kỉ trước là thế nào hả?ngươi đúng là cái đồ mù kiến thức thời trang…có biết màu đỏ là màu xinh xắn và dễ thương….không hả?”
“nè bà…..”bất ngờ,cậu ta kéo tay của cô đến gần mình,mà cụ thể là khi hai khuôn mặt của hai người đã ở gần nhau,chỉ một chút nữa thôi là mặt chạm mặt,môi chạm môi,và nói….
“tôi nói cho nghe một lần cuối nha…..thứ nhất là trông bà chẳng có thời trang và xinh xắn gì với cái màu đỏ đó xung quanh người bà đâu,mà nhìn bà cứ như cái bông bụp đến là tức cười….thứ hai,nếu cứ ăn mặc và vác nhưng thứ không đâu này với một cái màu chói mắt như thế thì chẳng mấy chốc bà sẽ được đưa vào một nơi rất xinh đạp đ1o chính là bệnh viện tâm thần đo…biết không?”
Không biết nhưng lời cậu ta nói có đi vào đầu của cô được chữ nào hay không mà lúc này hai má của cô đỏ ửng cả hai,hai tai nóng bừng bừng và hai mắt cứ trợn tròn ra mà nhìn….
“…..và cuối cùng…đừng có mà gọi tôi là tên hắc ám…..đừng có đi theo mà ám tôi nữa nhé…..”kết thúc câu nói…..cậu ta mỉm cười một nụ cười gian manh và buông tay ra….
tội nghiệp cô ta,nãy giờ không phòng thủ gì cả,cho nên ngay sau cú buông táy đó là việc cô ta té một cái bịch xuống đất….
“oái…..”cô ta hét lên khi bất ngờ bị té…..
Trong khi vẫn còn chưa hoàn hồn,thì cậu con trai lại nở môộ nụ cười chọc quê và quay lưng tiếp tục bước ra phía cổng sân bay….
Cánh tay của cậu ta không quên làm ra dàng chào tạm biệt cô…..
“ÁAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA……� ��.”cô gái áo đỏ hét lên,mặc cho mọi người nhìn chằm chằm vào mình……
thật là oan gia……
lại một buổi sáng bất ngờ…..
…………………………………………�� �……….
nói về ella,jiro và hebe trong bệnh viện….
vụ đánh nhau lúc chiều có vẻ như đã vắt kiệt hết sức lực của cả ba…..
đặc biệt là ella…..ban chiều,sau khi đỡ cho jiro một cú,thì cánh tay của ella bị rách một đường dài,và hậu quả là cô được các bác sĩ chích cho một mũi thuốc gây tê,rồi khâu cho vài mũi…..
đã gần 5h sáng,và cả ba vẫn còn ngủ….
nhưng….chỉ ít phút sau đó,hebe là người thức dậy đầu tiên…..
mở mắt ra,hebe đạ thấy hình ảnh của jiro ngay trước mắt của mình…cậu ta vẫn còn ngủ,và ella cũng vậy….
người hebe nhức kinh khủng….
cứ như bị mấy cây búa ta đập vào người,xương cốt thì cứ như rệu ra cả hất…..
chầm chậm bước đến gần giường bệnh của ella….
Cái mền hôm qua hebe đắp cho cô giờ đang yên vị ngay dưới giường….còn trên giường bệnh thì tướng ngủ của ella cũng “ngộ nghĩnh”không kém……
một cánh tay của ella buông thõng xuống mé giường,cái tay bị băng kia thì dù bị băng nhưng cũng không thể nào giữ yên nổi với chủ nhân của nó….cả cánh tay cùng băng quấn và nhiều nhiều thứ khác được đặt trên mũi của cô….còn miện gthì ngủ mà ngoác ra tận mang tai…….
Chân thì tệ hại không kém,một chân ở mép giường trái và một chân ở mép giường phải….
từ cái tướng ngủ của cô,ai cũng có thể nhận thấy sự vô tư,vô tư đến mức không thể hiểu nổi của cô gái này….
“con bé này thật là….”hebe phì cười khi chứng kiến tướng ngủ có một không hai của cô em gái mình….
Kéo hai chân của ella lại,lạm cái mền ở phía dưới giường lên và đa71p lại ngay ngắn cho ella,hebe quay qua nhìn jiro….
Khi ngủ,trông jiro khác xa với những gì mà cô thấy ban chiều….
một giấc ngủ yên bình và thảnh thơi….
Cơ thể jiro rung nhẹ theo từng nhịp thở của cậu…trông cậu ngủ cứ hệt như một đứa trẻ con….
bất giác,hebe ước gì cô có thể đặt tay lên và sờ nhẹ vào mái tóc,vào trán của jiro…
một ý nghĩ thoáng chốc hiện lên trong đầu cô,và dù không muốn nghĩ đến nó,muốn phủ nhận nó,nhưng hebe bây giờ không thể nào từ bỏ được….
đưa đôi bàn tay thon gọn của mình ra và khi nó đã sắp chạm đến trán của jiro…hebe cứ mãi tần ngần không biết phải làm sao
lý trí bảo cô không được làm vậy,nhưng sao con tim cô lại bảo hãy cứ làm đi….
sự giằng xé của hebe kết thúc khi cô quyết định làm theo lời của trái tim mình….
Nhưng…..
Jiro mở mắt và nhỏm đầu dậy,”vô tình”không để cho hebe có một cơ hội để thực hiện theo lời của trái tim…..khi thấy jiro dậy,hebe vội rụt tay lại,và làm ra vẻ như không có gì,mặc dù hiện trống ngực cô đang đập ầm ầm…..
Vươn vai một cái và dụi dụi mắt cho tỉnh ngủ….jiro bất ngờ khi thấy hebe đang đứng trước mặt của mình….
“hả….cô làm gì ở đây vậy?”jiro hỏi
“thì ở cùng với em gái tôi chứ sao?”hebe trả lời,mắt không nhìn thẳng vao jiro….
“em gái cô à?....”jiro lại hỏi
Nhưng rồi một lúc sau,có vẻ như lúc này đã hoàn toàn nhớ lại hết mọi chuyện xáy ra trong ngày hôm qua,jiro mới “à”lên một tiếng….
“à…quên mất nhỉ?”
Nói rồi,jrio quay lại nhìn vào giường của ella….
vẫn chẳng biết trời trăng gì,ella của chúng ta vẫn vô tư ngủ…..
cái chqa7n khi nãy hebe vừa đắp cho cô đã ở dưới giường tự lúc nào,và hai chân lẫn hai tay cũng trở về nguyên trạng….
jiro đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên kia khi nhìn thấy tướng ngủ của ella….rồi cậu ta buông một câu….
“cô ta mà là con gái à?”
“có chuyện gì vậy?”hebe có vẻ như không hiểu lắm ý câu nói của jiro….
“à….không có gì…tôi chỉ nói cô ta thôi…”jiro trả lời hebe rồi chỉ về phía của ella….
“à…..ella à….nó là như vậy đó”hebe ngượng ngùng nói,và chạy đến gần ella,kéo chân ella lại cho bình thường,và lấy cái mền của ella lên,và lại đắp vào cho cô….
“tôi cũng biết là cô ta không giống con gái…nhưng không ngờ lại đến như thế này….”jiro bật cười và nói
“BÀ WANG…TRẢ LẠI CÁI ĐÙI GÀ CHO TÔI……NÈ…CHO TÔI 3 CÁI HUMBERGER LỚN,BA LY COCA,NĂM PHẦN KEM TƯƠI…..”ti61ng cười của jiro chẳng mấy chốc bị tiếng nói mớ của ella át đi…..
cả jiro,và lần này có thêm hebe nữa há hốc mồm nhìn ella……rồi không biết có thần giao cách cảm hay không mà cả hai đều lắc đầu và nòi
“hết thu6ốc chữa….”
ngồi dậy khỏi ghế,jiro đi qua đi lại coi như tập thể dục,còn heb thì lại gần ella,nhưng hai mắt lại cứ nhìn lén jiro….
“à….cô ta không sao chứ?”jiro hỏi
“ai?”
“em cô đó….”
“không sao đâu…..tối giờ nó ngủ suốt….”hebe trả lời
“vậy à…vậy mà hôm qua tôi cứ nghĩ cô ta chết rồi chứ”jiro nhớ lại chuyện của ngày hôm qua,cai giây phút mà ella nhảy ra đỡ cho cậu….
Có một chút gì đó….
Nhưng…nhìn lại cái tướng ngủ của ella….jiro chợt phì cười,và cái “một chút”kia nhanh chóng bay vèo đi mất….
“mà…hai cô gây thù chuốc oán gì với tụi giang hồ đó à?”jiro lại hỏi
“tôi không biết…nếu nói gây thù chuốc oán thì con bé này có nhiều lắm…có đếm cũng không hết đâu….nhưng mà ở trường cũ thì có,chứ chúng tôi mới chuyển đến đây thì biết ai đâu….chưa kể đó lại là giang hồ nữa”hebe cũng lấy làm khó hiểu….
cả hai trầm ngâm ngồi suy nghĩ….
“AAAAAAAAAAAAAAAA….TRẢ LẠI CHO TÔI CÁI ĐÙI GÀ….KHÔNG ĐƯỢC LẤY”ella hét toáng lên và ngồi bật dậy…..
“ella…ella….không sáo chứ?”hebe lo lắng chạy lại hỏi
Khuôn mặt “như con nai vàng ngơ ngác”,ella ngó nghiêng ngó ngửa rồi hỏi
“đùi gà của em đâu….????”
“bó tay em luôn…có sao không?làm gì có đùi gà ở đây?”hebe bật cười nói
“vậy à…..vậy em ở đâu đây?”ella hỏi
“bệnh viện”
“cái gì?làm cái quái gì trong này?”
“cô không nhớ gì hết ngoài mấy cái món gà của cô à?”jiro đột ngột lên tiếng,chặn ngang câu trả lời của hebe
“hả…..sao lại có cái tên này ở đây nữa….”nhìn thấy jiro,ella trợn tròn mắt đầy ngạc nhiên
“không ở đây thì ở đâu….nếu không có tôi thì cô bay vào đây chắc”jiro nói,rồi hất mặt nhìn ella
“em không nhớ gì thật à…..hôm qua chúng ta bị bọn giang hồ chặn đường đó….”hebe nhắc….
Cũng như jiro khi nãy,mãi một lúc sau ella mới nhớ ra những chuyện ngày hôm qua….
“thì ra vậy….mà em ngủ lâu chưa?hôm qua lúc bị thương rồi chả nhớ gì hết…”ella cười khì khì vì cái trí nhớ của mình
“cũng lâu rồi….jiro ẵm em vào đây đó”hebe nói và chỉ về phía jiro….
“cái tên đó à?”ella hỏi
“ừ….chứ cô nghĩ cô bay vào đây à?”jiro vặn vẹo,rồi ra vẻ ta đây anh hùng cứu người…
tưởng có thể nghe thấy lời cảm ơn của ella,ai dè,jiro mém xỉu khi nghe thấy ella trả lời….
“đương nhiên rồi…em đỡ cho cậu ta một cú mà không ẳm em vào bệnh viện làm sao được…”
“cô…..đúng là….”jiro bực bội nói
“tôi thì sao?không đúng vậy là gì?”ella ngang bướng nói
bực bội,jiro chẳng thèm nhìn ella,còn ella thì cũng chẳng thèm nhìn jiro lấy nửa con mắt….
“hai người thôi đi mà…..”hebe nói
Nhưng cũng chẳng làm cho tình hình thêm khấm khá chút nào hết….
“ccạh….”tiếng cửa phòng mở ra,và vị bác sĩ bước vào…
“chào bác sĩ…”hebe nở một nụ cười và nói
“chaqò cô….cô bé háu ăn tỉnh rồi à?”vị bác sĩ hỏi
“dạ…em cháu vừa mới tỉnh”hebe bật cười nói
“em chào đi,đây là bác sỉ chăm sóc cho em đó”hebe quay qua ella bảo
“cháo bác sĩ….nhưng mà sao bác sĩ lại gọi cháu là háu ăn ạ?”ella ngạc nhiên hỏi
“à….có lý do cả thôi…”vị bác sĩ nói,rồi nháy mắt với cô y tá d9 theo sau,sau đó cả hai cùng cười một cách khó hiểu….
“nhìn mặt cô là thấy ngay cái chữ tham ăn hiện ra rồi…cần chi phái nói”jiro xen vào
“chào bác sĩ”jiro cúi chào bác sĩ
“chào cậu”
“nè….muốn chết hả….”ella gắt lên khiên cho mọi người đều thấy mắc cười…
“để kiểm tar xem cô bé hàu ăn khoẻ chưa nhé?”
Sau khi kiểm tra tổng quát,vị bác sĩ chăm sóc cho ella nói
“ổn rồi,nghỉ ngơi vài ngày là khoẻ thôi,tránh đừng đụng đến vết khâu thì chừng hai tuần nữa sẽ lành thôi”
“nhưng sẽ có sẹo đấy nhé…tranh ăn rau muống và thịt bò nếu không muốn bị lồi thịt “bác sĩ lại nói
“trời đất….bác sĩ không biết là hai thứ đó làm được món thịt bò xáo rau muống ngaon lắm à?”ella nghe nói thì than vãn….
“hahahaha…đúng là cô bé háu ăn….nhưng ráng nhịn hai tuần đi…nó tốt cho cháu đó….”
“tôi…chúng tôi đi đây….các cháu nghỉ ngơi đi nhé….”vị bác sĩ nói rồi bước ra ngoài
cả hebe và jiro đều đứng dậy chào….duy có ella là thất thần như “trái đất”sắp sụp đổ rồi….
“nè…sao không cháo bác sĩ”hebe hỏi
“quên mất….chắc chết mất…nghỉ ăn mấy món đó hai tuần chắc em chết”ella than thở
“cô đúng là cái đồ ăn tham nhất mà tôi từng thấy đó…cô cứ ăn đi,bị sẹo cho xấu ráng chịu”jiro phán
“kệ tôi…xấu kệ tôi…liên quan gì đến cậu”ella bực bội nói
“vậy thì thôi…người như cô thì không bị sẹo cũng xấu sẵn rồi”jiro tức mình nói
“thôi đi…hai người…”lần này,hebe lại là người ở giữa can ngăn….
“cạch….”lại tiếng cửa phòng mở ra….lần này không có bác sĩ,mà là cô y tá ban nãy,và trên tay của cô là thức ăn….
“các em ăn đi…ch8ác cô bé này đói lắm rồi đó”cô y tá mỉm cười nói
Nhìn thấy thức ăn trên tay cô y tá,hai mắt ella sáng trưng,và cô vội lấy một pầhn ăn ngấu nghiến kiểu như đói gần cả thế kỉ rồi….
vừa nhai,ella vừa hỏi
“sao chị biết em đói ạ?”
“à….hôm qua em hôn mê mà cứ gọi thức ăn….nên…”nói đến đây cô y tá bật cười
“thôi…chị đi đây…ăn ngon nhé cô bé”cô y tá bước ra cửa,không quên cười với ella
“cháo chị…cám ơn nhá”ella nói với theo
“chào chị…”hebe và jiro nói
“làm gì nhìn tôi dữ vậy?”ella hỏi hebe và jiro,lúc này đang nhìn chăm chăm vào cô
“em đúng là….”hebe nói
“cô đúng là…”vừa lúc đó,jiro cũng nói
“mệt thiệt…đói thì tôi nói đói…có luật nao cấm đói mà phải nói no không?”ella cãi,rồi với tay lấy cái khác ăn tiếp,vẻ mặt cô khi ăn trông hạnh phúc không tưởng….
“CHẾT RỒI….”jiro đột ngột hét lên làm cả ella và hebe đều giật mình
“cậu làm cái quái gì vậy hả?có muốn ăn thì tự lấy mà ăn…làm gì mà hét lên ghê vậy?”ella c8àn nhăn,miệng vẫn không thôi nhai
“hebe…co có gọi điện về nhà chưa?”jiro hỏi hebe
“chưa…tôi nghĩ cậu gọi rồi….”hebe nói
“tiêu rồi…tôi quên mất…kiểu này chết với mẹ tôi rồi….”jiro vó đầu bứt tai nói
“lám gì mà ghê vậy…dù có chuyện gì thì cũng để ăn xong rồi tình…bà wang có gì đâu mà sợ”ella chẳng thèm quan tâm….
“cô đúng là ekm1 hiểu biết….mẹ tôi mà điên lên thì chết cả đám đó”jiro nói
“mệt quá…ăn xong rồi tính….có chết ai đâu mà lo”
“cô….th6oi…không nói nữa…về nhà mau”
“gì kì vậy…không thấy tôi đang ăn sao?”ella cãi
“không ăn uống gì hết”jiro nói
“anh….”ella mắt long lên sòng sọc nhìn jiro,còn jiro thì cũng không kém,cũng trừng mắt nhìn ella
“chắc không saoi đâu….”hebe nói một cách nhẹ nháng trấn an jiro
“cô không biết đâu…mẹ tôi cực kì khủng khiếp…về thôi”
Jiro đẩy hebe ra trước,rồi chạy đến giường l6oi ella xuống theo,trong khi trên tay cô đang cầm và ăn dở cái bánh thứ 4…..
“á…….jiro đáng ghét…..tôi đang ăn mà…..để tôi lấy thêm mấy cái nữa chứ….”ella hét lên
“không lấy gì hết…đi thôi”jiro nắm chặt lấy tay ella và kéo đi
“áaaaaaaaaaaaa…jiro…tôi ghét cậu….”ella lại hét…..
…………………………………………�� �………………………………..