Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

laugh to laugh (s.h.e, fh, ariel....)

sao bạn làm típ tới đóa làm mình mong we'!!lâu zịh òy mùh bạn chưa post típ zịh bạn???post nhanh lên bạn oai...minh xin đóa!!h3h3^^

TOP

hok fải bạn nói đầu tháng 7 sẽ thi xong àh?sao bi h muh chưa post tập típ theo?post nhanh lên nha bạn.thanks!^^

TOP

CHAPTER17
…………………………………………�� �………………..
Sau khi thất bại thảm hại vì cái tính”thỏ đế”đến không đúng lúc của mình,selina thất thểu đúng hệt dáng vẻ của một kẻ bại trận bước xuống cầu thang đi về….quên mất phải đi kiếm hai đứa em của mình….
Lê từng bước chậm chạp xuống cầu thang…mọi ngày,chỉ vài phút là selina đã có thể đi ra đến cổng trường,nhưng ngày hôm nay,quãng đường đó sao mà lại xa xôi đến như thế không biết….selina không thèm chú ý gì đến mọi thứ xung quanh,cô hệt như đang bước trên mấy không bằng….hai con mắt ở đằng trước,nhưng lại không dùng để nhìn đường,mà có lẽ nó đang cùng chủ nhân suy nghĩ….
Trông dáng bộ của selina thật là thảm hại,có lẽ,những chàng trai từng bị dáng vẻ kiêu sa,xinh xắn của selina làm cho gục ngã trước kia mà chứng kiến bộ dạng thê thảm như thế này thì chắt phải “chạy dài”mà thôi….
Nhưng,dù có lâu cỡ nào,thì cuối cùng selina cũng “lết”ra được đến cổng trường….có điều,dường như chính bản thân của selina cũng không hề biết mình hiện đang ở đâu,cô cứ đi như vậy,trong đầu selina lúc này tràn ngập hình ảnh ánh mắt lạnh lùng mà calvin dành cho cô sáng nay…nghĩ đến việc phải đối diện với calvin những ngày tiếp theo đây,selina cảm thấy không còn chút sức lực nào cả….
Đi đường mà không nhìn đường thì dĩ nhiên việc gì đến rồi cũng phải đến,đó là lẽ đương nhiên,và cũng không ngoại lệ với selina….
“bốpppppp…..”
Selina cảm thấy tối tăm mặt mũi sau cú ngã đó,trên cái trán xinh xinh của cô lúc này đỏ ửng lên và ngay sau đó mà một cục u “chễm chệ”xuất hiện…..
Selina ngã lăn quay ra đất,hoảng hồn tới mức một lúc sau mới có thể ngồi lên được…..
Nhưng,có vẻ như đây là “một giọt nước”làm tràn “ly nước tức giận”mà cô cố kìm nén từ sáng tới giờ trong lòng ,cho nên,ngay tức khắc,selina ngồi đó mà hét toáng lên cho hả tức
“ahhhhhhhhhhh!ĐÁNG GHÉT”
hai chân cô giãy đạp đạp xuống khoảng đất trước mặt,hai tay vung mạnh rồi đập xuống đất…trông selina lúc này thật tức cười…..một kiểu tức giận của những đứa trẻ con,bướng bỉnh và thật (ở trong mắt một người nào đó)…..
“selina,đứng lên nhanh lên,cô không thể làm mất hình tượng giữa đường giữa sá như vậy chứ?”từ trong đầu của selina bất ngờ nhảy ra một “selina thiên thần”xinh xắn hốt hoảng nói với selina
“đồ ngốc….bực bội thì phải thể hiện ra cơ chứ?tội gì phải giấu?”một giọng nói khác lại xuất hiện trong đầu của selina,thì ra,đó là của một “selina ác quỷ”
“nhưng như vậy là làm mất hình tượng yểu điệu thục nữ….”thiên thần cãi
“thục nữ làm gì khi không xả được tức giận hả?”ác quỷ cự lại
“ngươi….”thiên thần bực bội định mắng
“ta thì sao…..”ác quỷ cũng không vừa,ngoắt dài một cái
“ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh”các ngươi làm phiền ta vừa thôi nhá….”selina điên tiết hét lên,làm cho cả thiên thần và ác quỷ hoảng quá “biến mất”ngay tức khắc….
thở hổn hển sau cú hét vừa rồi,selina vò đầu bứt tóc than thở
“cái ngày quái quỷ gì mà xui xẻo thế này không biết…..”
Và ,đáp lại câu hỏi của cô lại là một tràng cười dài….
“HAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHA”
Không thèm quan tâm đến tràng cười đó,nói chính xác hơn là người đã phát ra tràng cười đó,selina tiếp tục làm cái trò gắn mác “con nít”nãy giờ của mình….
“cười chán rồi thì cũng đi thôi…đúng là đồ điên”selina nghĩ thầm….
Có điều,cái người phát ra tiếng cười đó đúng là không như selina nghĩ,người đó vẫn cứ tiếp tục cười,và cuối cùng là chốt lại bằng một câu nhận xét vô cùng “xóc óc”
“cô bé đúng là kì lạ thật”
Chỉ với 7 chữ hết sức đơn giản,nhưng lại có một sức mạnh thần kì lên đến cả ngàn cân,cho nên,selina sau khi nghe câu nói đó đã vội đứng dậy,phủi quần áo và quay ngoắt 180 độ ra đằng sau (nơi phát ra tiếng cười cùng lời nhận xét đáng ghét đó) để mà tìm cái tên “vô công rỗi nghề không có việc gì làm ăn ở không”đi nhìn người ta khóc rồi cười “nham nhở” (trích nguyên văn suy nghĩ của selina)
liếc xéo người đó một cái thật nhanh,selina xách cái túi đi học của mình và bước đi,không quên “hứ” cho tên đó một cái bõ ghét….
Phía sau,trên khuôn mặt của người đó,một nụ cười nửa miệng hiện lên,khoe ra đôi hàm răng trắng đều có thể hiến cho khối đứa con gái “chết đứng” khi bắt gặp nụ cười đó….
“tin tin tin…”tiếng xe hơi rà rà đi phía sau selina….
Quay lại….lại là cái tên đáng ghét khi nãy đang ngồi trong xe mỉm cười nhìn selina….
“bực bội”selina lầm bầm trong miệng và bỏ đi
chiếc xe hơi vẫn cứ tiếp tục chạy chầm chậm theo phía sau lưng selina,và phát ra những tiếng còi xe inh ỏi….
lần này,selina đứng phắt lại,làm cho chiếc xe hơi đang tiến theo cô cũng đột ngột dừng phắt lại…
từ trong xe,cái tên kia lại tiếp tục nở nụ cười đáng ghét đối với selina
tiến lại gần chiếc xe,rồi đi vòng qua chỗ tay lái,selina gõ gõ vào kiếng xe…
nhanh chóng,cửa xe được mở ra,và tên ngồi trong xe bước ra….
“tôi nói cho mà biết nhá….nếu có vô công rỗi nghề quá không có chuyện gì làm thì về nhà mà ngủ đi,đừng có đi theo tôi đó”
Không để cho tên kia có cơ hội nói một lời nào,selina nói một hơi và bỏ đi trước sự ngạc nhiên,và sau đó là thú vị của người đối diện….
bóng của selina đã đi xa,nhưng người đó vẫn còn nhìn theo
“cô bé…..em dễ thương thật…rồi chúng ta sẽ có cơ hội gặp lại nhau thôi,một ngày không xa đâu,cô bé ạ”cậu ta nói nhỏ trong miệng….rồi sau đó quay trở vào xe,khởi động máy và quay ngược xe lại về phía trường học….
Còn selina thì khá là bực bội,mọi thứ ngày hôm nay diễn ra hình như là đều có ý chống lại cô hay sao đó,khi nãy lo liếc cái tên kia,selina quên béng đi mất cục u trên trán, thì giờ mới sực nhớ tới nó
“ow…”selina khẽ rên rỉ….
lấy tay xoa xoa cái trán xinh xắn của mình,selina lại thất thễu đi về nhà,tuy nhiên,lần này dù có suy nghĩ gì thì cũng đã chăm chú nhìn đường hơn trước rồi…. (nếu không thì không biết lại có chuyện gì xảy ra nữa đây????)

TOP

………………………………….
“alo……lái xe Từ….chuẩn bị xe cho tôi”bà wang ra lệnh qua điện thoại cho lái xe của gia đình
“dạ…”từ bên kia đường dây,bác tài cung kính thưa
Trên tay bà wang lúc này vẫn còn cầm bức điện tín nhận từ ban sáng…so với buổi sáng,thì khuôn mặt của bà wang đã vui vẻ hơn lên nhiều rồi,chứ không còn cay cú nữa….
“vậy là sắp đến rồi”bà wang lầm bầm,rồi nhanh chóng đi lên phòng….
Vài phút sau,bà wang bước từ trên phòng xuống,và trước khi đi,bà không quên dặn quản gia
“tôi đi một chút có việc,hảy kêu những người hầu lên dọn dẹp lại phòng,và rửa chén bát của bữa ăn sáng hết đi”bà wang nói
“dạ thưa bà….nhưng còn ….”người quản gia lễ phép nói
“còn gì?...à….việc của ba đứa bé đó à?cứ nói những người hầu dọn dẹp hết đi,và đến chiều thì đừng có ra ngoài,tôi chỉ muốn dạy dỗ mấy đứa bé đó một chút thôi”
“dạ vâng.,…bà chủ đi ạ”người quản gia cung kính cúi đầu vchào bà wang….
Bà wang vừa đi,thì vị quản gia đã gọi hết tất cả mọi người hầu trong nhà lại
“bây giờ mọi người bắt đầu làm việc đi…buổi chiều khi mọi người đã về nhà thì không được ra khỏi phong…..rõ chưa?”
“dạ rõ….”mặc dù không hiểu gì hết về lệnh trái khoáy như thế này,nhưng mọi người đều răm rắp nghe lời,và nhanh chóng làm hết công việc của mình
gần một tiếng đồng hồ sau,bà wang về tới nhà cùng với lỉnh kình đồ đạc trong xe….
Nào là đồ ăn,đồ dùng…..mọi người hầu trong nhà,và cả quản gia đều tỏ ra khá là ngạc nhiên,nhưng không ai dám hó hé gì,họ chỉ biết cúi đầu mà làm ccông việc của mình….
Nhưng trong lòng ai cũng đều thắc mắc không biết là có việc gì quan trọng đến nỗi bà chủ phải đích thân đi mua những vật dụng và đồ ăn như vậy….
một ít lâu sau,selina cũng về tới nhà…..
và khi bước vào trong nhà,thì selina đụng ngay bà wang đang ngồi uống trà trong phòng khách
khá là ngạc nhiên
“sao hôm nay cháu về sớm vậy?”bà wang hỏi bằng một giọng nhỏ nhẹ,với một nụ cười trên môi
(lá thư quả là có sức mạnh ghe gớm)
“nghỉ sớm”trả lời lại câu hỏi của bà wang là một câu trả lời cộc lốc,đầy mệt mỏi của selina,theo kiểu “đừng-có-mà -để-ý -đến-tôi”
“con bé này!không trả lời lễ phép được hơn à?”bà wang bực bội trước thái độ đó
Không thèm trả lời lại,selina dông thẳng lên phòng,để lại trong lòng bà wang một cục tức to đùng….
“nhịn…nhịn….đừng để con bé đó làm mất tin vui của mình chứ”bà wang cố nén cơn giận xuống,bỏ mặc selina và tiếp tục uống trà….và đọc lại lá thư ban sáng….
về đến phòng,quăng cái túi vào một góc,selina thả người nằm dài lên trên nệm….
“CÔ ĐI RA NGOÀI NGAY CHO TÔI…TÔI KHÔNG MUỐN NHÌN THẤY CÔ NỮA….CÔ CÓ BIẾT LÀ CÔ PHIỀN PHỨC NHƯ THẾ NÀO KHÔNG HẢ?CÔ BIẾN ĐI,BIẾN CHO KHUẤT MẮT TÔI….”câu nói của calvin một lần nữa lại hiện ra trong đầu của selina
tóm lấy cái gối ụp lên mặt,selina muốn ngủ thật say để khỏi phải suy nghĩ gì cho nhiều….
…………………………………………�� �…………………………………….
cuộc chiến tranh giành chức lớp trưởng quả là thật quyết liệt….cứ hệt như thất bại lần này,thì một trong hai-hoặc là ariel,hoặc là aaron-sẽ phải “ôm hận suốt đời”,và cả đời này(cái này hơi quá một chút…nói đúng hơn thì trong 3 năm học này),một trong hai sẽ phải sống dưới ách áp bức,đô hộ tàn nhẫn của “kẻ thù”,sẽ phải làm tù binh…và…chắc chắn viễn cảnh sẽ không hay chút nào….
thật là u ám….
Chính vì thế,mà cả ariel và aaron,đang suy nghĩ,tìm kiếm,moi móc,lục lọi…túm lại là làm mọi cách để có thể giành cái chức lớp trưởng đó về phía mình….
buổi học trôi qua trong im lặng,nhưng không ai biết ẩn sâu trong đó,hai ngọn núi lửa đang âm ỷ chờ đợi để có dịp được nổ tung lên một trận long trời lở đất….
bài gỉang của thầy giáo theo tai phải vào trong đầu,rồi rốt cuộc lại theo tai trái chui tọt ra ngoài….
cả ariel và aaron đều không mấy quan tâm lắm đến cái gọi là “phương trình là gì?”,cái chính trong đầu họ lúc này là….làm sao để….
“CHO CÁI TÊN KIA BIẾT TAY”ánh mặt hằn học liếc về phía của aaron
Nhưng bất ngờ,nó lại đụng phải một ánh mắt hằn học không kém của aaron hường về phía của nó
Như một trò đùa của số phận….ariel và aaron lúc nào cũng đều đi đến một điểm giống nhau,dù xúât phát của họ có xa nhau hàng trăm cây số….
Đó là…
“CHO ĐỐI PHUƠNG MỘT TRẬN NÊN THÂN”
……..
“hehe…rồi người sẽ phải chịu thua và quỳ xuống van xin ta thôi….hahaha”ariel phì cười khi bất chợt một ý nghĩ loé lên trong đầu của cô…..hình ảnh aaron “tàn tạ”trong tương lai,khi mà cô đang ung dung trên cái cương vị “lớp trưởng”khiến cho cô không thể nhịn hơn nữa việc cười lớn….
“HAHAHAHA”một tràn cười man rợ vang lên,và chủ nhân của nó không ai khác chính là ariel
“ariel…..ariel….”giọng thầy giáo ngạc nhiên khi nghe thấy tiếng cười đó phát ra từ ariel…
Đôi mắt đầy ngạc nhiên của thầy giáo,cùng với cả lớp,bất ngờ khiến cho ariel cảm thấy hơi bị “ngượng”
tằng hắng một cái,rồi nhìn lại thầy giáo và cả lớp bằng một ánh mắt “ngây thơ vô số tội”,ariel trở lại là một cô tiểu thư ngoan hiền,chăm chú nghe giảng bài (đang đóng kịch đó,chứ thật sự trong lòng cô đang khoía chí hết cỡ)…
lớp học được tiếp tục sau vài câu nhắc nhở của thầy giáo….
nhưng,ở một phía nào đó trong lớp học,có một người cảm thấy không được an toàn….
Đưa một ngón tay vào miệng cắn theo quán tình,mặc dù là ngón tay của cậu ta đã đựoc cắt sạch sẽ lắm rồi
aaron nghĩ
“cô ta chắc có kế hoạhc rồi….mình phải nghĩ ra một cái gì đó để thắng cô ta mới được….”
cứ thế….một mớ bòng bong vây lấy aaron cho đến khi chuông reo hết tiết học…..
“phải về nhà hỏi ba đứa quỷ kia mới được,ba đứa nó là chuyên gia nghĩ ra nhiều trò…lần này nhất định không thể thua cho cô ta….”aaron thầm nói với bản thân mình….
cậu lật đật xách cặp chạy nhanh ra khỏi lớp......phóng vèo một cái qua mặt ariel….
“đi chạy trốn à?”ariel thích thú với ý nghĩ đó…và tự cười mãn nguyện bằng một nụ cười hết cỡ…..

một ngày học cuối cùng cũng trôi qua nhanh chóng…tiếng chuông báo hết tiết vừa reng thì chun đã lôi ngay cái điện thoại trong cặp ra và “réo”calvin….
“anh hai….đi chơi không?”chun hỏi trong điện thoại,giọng hớn hở…
Nhưng sự hớn hở đó nhanh chóng bị dập tắt một cách không thương tiếc
“em không muốn mẹ cấm cửa cả hai đứa mình như jiro luôn hả?lo mà ra xe đợi anh rồi còn về nhà….”
“anh cứ làm gì mà sợ dữ vậy?mẹ không tới nỗi tàn nhẫn như vậy chứ?”chun tiu nghĩu nhưng cũng cố vớt vát lần cuối
“không biết…nếu muốn đi chơi thì tự đi một mình đi…anh không rảnh”calvin lạnh lùng nói rồi tắt máy cái rụp,làm cho chun cảm thấy bực tức….có vẻ giận dữ,chun lầm bầm cáu kình trong miệng
“hôm nay anh ta làm sao mà khó chịu vậy?đúng là lúc nắng lúc mưa…không đi thì thôi chứ….làm gì mà dữ dằn với người khác vậy?”
vốn từ trước tới nay tiền xài dư dả,bực bội cái gì thường trút vào vật xuất hiện trong tầm ngắm,cho nên,lần này cũng không ngoài lệ….chun ytiện thể quăng luôn cái điện thoại mới coóng một cái xuống đất cho hả tức,trước sự ngạc nhiên của những ban học cùng lớp
thờ một cái thật mạnh….khi mọi việc trong đầu đã trở lại bình thươbng2,cơn giận trong lòng đã bớt,thì hình ảnh bà wang cùng câu nói
“con là con trai thứ,mà tối ngày lo đàn đúm trai gái,từ nay mẹ khóa hết tất cả thẻ tìn dụng cũng như tiền bạc của con….mỗi ngày chỉ được xài tối đa là 100 tệ thôi…”khiến cho chun vội lao ngay xuống chỗ cái điện thoại đang nằm,và cầm nó lên xoa xoa,coi có bị hỏng hóc chỗ nào không?dáng vẻ của cậu ta trông thật là tội nghiệp
“số tôi sao mà nó khổ thế này không biết,mỗi ngày chỉ cho có 100 tệ,ăn còn không đủ nữa nói chi đến xài…giờ mà hư cái điện thoại này thì coi như khỏi có tiền mua cái mới luôn….”
mệt nhọc ngồi dậy,phủi phủi rồi lại chỉnh chỉnh cái điện thoại,chun quăng đại mấy cuốn tập trên bàn vào cặp,và lê lết bước xuống nhà xe trong bộ dạng khổ sở….
ôi,còn đâu những ngày huy hoàng của nhị công tử nhà họ wang nữa…..
tội nghiệp!!!tội nghiệp……
…………………………………………�� �………….
Nói về calvin,thì sau một buổi sáng kinh hoàng,với việc nguyên một xấp giấy chép phạt “yêu quý”vô tình bị selina quăng vào sọt rác,calvin đi học với tâm trạng vô cùng rối bời,đã thế sáng sớm lại ăn nhằm món cháo “đặc biệt”do hebe chế biến,cho nên,bụng calvin cả ngày hôm nay cứ lâu lâu lại sôi lên ùng ục,khiến cho caäu không thể nào có thể “thu nhặt”được thêm một chữ nào trong suốt cả buổi học….chưa kể việc lâu lâu lại phải “muối mặt”xin giáo viên cho vào nhà vệ sinh một chút để “giải quyết”…..đến nỗi làm cho giáo viên phát bực mà gắt lên với cậu….
“hôm nay em làm sao thế hả calvin…???”
người lả đi,đầu nhức bưn bưng,đã thế khi nhớ đến khuôn mặt của selina,và đáng ghét hơn nữa là khuôn mặt của hebe khi thấy cậu “đau khổ”lúc ăn món cháo của cô…làm cho calvin càng tức điên hơn nữa….
không có người để trút giận,calvin cảm thấy vô cùng bức bối,bực bội…không lẽ lại đi kiếm selina hay hebe để mà trút giận à?thế thì có khác nào đi “tự sát”,mà nếu không thì…chắc stress mất thôi….
thật là may mắn khi mà chun-kẻ thế thân tội nghiệp-lại xui rủi sao gọi điện,và calvin nhân cơ hội “ngàn năm có một” để mà trút giận….
phù….chưa bao giờ calvin lại thấy khó chịu như thế này…
khuôn mặt buồn rầu đến thảm,calvin bước từng bước không có sức sống xuống nhà xe….nghĩ đến tối nay phải chép lại từng ấy tờ giấy phạt,calvin muốn kiếm chỗ nào đó chui xuống cho rồi….
nhưng bất ngờ,calvin bị một ai đó đánh cái bốp vào lưng,bực bội thêm lần nữa,cậu định quay sang chửi cho cái kẻ “ngu ngốc”nào đó dám cả gan đụng vào “đống lửa”….thì….
“là em à,ariel?”
Calvin mở to mắt ra khi thấy người đó không ai khác chính là cô em gái “yêu quý”của cậu,đang đứng phía sau và mỉm cười hết cỡ với cậu
“anh hai…..”ariel hớn hở nói với calvin,cô không biết là calvin hiện tại ruột gan đang rối như một mớ bòng bong….
cố nặn ra một nụ cười gượng gạo chưa từng có,calvin lí nhí hỏi
“giờ mới học xong à?”
“dạ…đi kiếm anh và anh ba để về chung nè!!!anh jiro được nghỉ nên về sớm rồi”ariel mỉm cười toe toét nói
“uhm…vậy à….về thôi…mà sao em vui quá vậy?”calvin mệt mỏi hỏi
“à…không có gì…trời hôm nay đepẹ mà….anh hai không thấy à?”ariel nháy mắt một cách khó hiểu,rồi lại mỉm cười khúc khích…
mọi hôm,nếu thấy bộ dạng của ariel như thế này,thì calvin đã truy cho ra nguyện nhân,nhưng….hôm nay thì chính bản thân cậu còn lo chưa xong nữa là…nói chi đến chuyện lo cho nhiều…
“uhm…..về thôi….”calvin nói,và bước đi
“anh hai…đợi em chứ”ariel gọi với và chạy theo….
Choàng lấy tay của calvin,ariel bước chân sáo
“anh hai buồn vậy?trời hôm nay đẹp mà….đi về thôi…đi…đi….đi”vừa đi vừa nhảy,ariel cứ như một chú chim non yêu đời,còn calvin thì lại như một cái bánh bao chiều nhúng nước….
quả là khác biệt quá….

TOP

h3h3...hay thiệt đấy nhé!nhưng sao tạp nì hok đề cặp đến jiro ella zíh hebe.vì lúc đóa đang cóa chuyện j với họ thì fải?minh mong lắm...bạn post tập típ nhanh lên nha!

TOP

-bệnh viện đài bắc,8h 30 phút tối-
“y tá Lưu…cho tôi xem bệnh án của bệnh nhân mới nhập viện sáng nay”một vị bác sĩ lớn tuổi đứng trước quầy hướng dẫn của tầng bệnh nói với một cô y tá còn khá trẻ….
“dạ….bác sĩ muốn lấy hồ sơ của bệnh nhân phòng 113 phải không ạ?”cô y tá lễ phép hỏi lại
“đúng rồi…”
Ngay sau câu trả lời của vị bác sĩ,cô y tá nhanh chóng lục lọi lại trong một đống hồ sơ bệnh án,và vài phút sau đã quay ra với một bản bệnh án trên tay….
“dạ….thưa bác sĩ…đây ạ…”
chỉnh lại cặp mắt kiếng,vị bác sĩ lật tập hồ sơ bệnh án ra….
một chút bối rối,và ngượng ngùng,nhưng…có vẻ như cũng không thể giấu được sự tò mò,cô y tá rụt rè nói
“dạ…dạ…cô ấy có bị sao không ạ?”
nhướng cặp mắt nhìn về phía của cô y tá,vị bác sĩ khẽ chau mày,nhưng rồi cũng trả lời
“theo cô thấy thì sao?”nhưng,đáp lại câu hỏi đó,lại là một câu hỏi khác,lần này lại chính từ vị bác sĩ kia….
“dạ…dạ…”cô y tá ngập ngừng….
“cô cứ nói thoe ý cô…”
“theo cháu thì vết thương của cô ấy không nghiêm trong lắm,nhưng có vẻ như để lại sẹo ạ….”cô ngập ngừng nói
“uhm….”nghe xong câu trả lời của cô y tá,vị bác sĩ khẽ gật đầu….
Như được tiếp thêm “sức mạnh”từ cái gật đầu ấy,cô y tá tiếp tục nói
“lúc cậu con trai ẵm cô ấy vào…em cứ tường cô ấy không xong rồi vì máu chảy nhiều quá….nhưng…có vẻ như là mọi chuyện vẫn ổn”“nhưng y tá Lưu này…..tôi thấy từ trước tới giờ cô ít khi nào để ý đến các bệnh nhân…..nhưng lần này có vẻ khác nhỉ? vị bác sĩ đột nhiên thay đổi đề tài cái rụp…làm cho cô y tá hơi “khớp”một chút
“dạ…..dạ….vì cô ấy hơi ngộ ạ…”cô y tá mỉm cười nói một cách ngượng ngùng
“ngộ à?...hahaha…ngộ như thế nào vậy?cô làm tôi tò mò với bệnh nhân này rồi đó”vị bác sĩ bật cười khi nghe thấy cô y tá nói như thế….,và giờ thì vẻ nghiêm nghị ban đầu của ông cũng không còn nữa…thay vào đó là một sự chờ đợi câu trả lời
“dạ…..cháu chưa bao giờ thấy bệnh nhân nào mất máu nhiều đến mê sảng mà vẫn còn gọi tên thức ăn như cô ấy….”cô y tá rụt rẻ nói
“vậy à…..hahahaha…đúng là thú vị thật”
Còn cô ý tá thì có vẻ nãy giờ vẫn còn “khớp”nên cứ đứng đó mà cười ngượng….
một lúc sau,có vẻ như đã bình tĩnh hơn,cô rụt rè hỏi
“vậy….cô ấy sẽ không sau chứ ạ?”
“uhm….không sao….sẽ mau tỉnh lại thôi”vị bác sĩ trả lời,mà miệng vẫn còn cười…có lẽ,ông lúc này cũng đang có một tâm trạng như cô y tá kia….
“mong người háu ăn đó sẽ mau tỉnh lại…”vị bác sĩ nói trước khi cầm hồ sơ bệnh án bước đi…..
…………………………………………�� �…………………….
Tuy nhiên,khi vị bác sĩ và cô y tá kia đang nói chuyện,thì có một người nãy giờ vẫn đứng lặng lẽ lắng nghe….
Cho đến khi vị bác sĩ thông báo là bệnh nhân phòng 113 sẽ mau tỉnh lại,thì cô gái đó mới thở phào một cái nhẹ nhõm….và bước đi về phía phòng bệnh …..113…..
Cô gái đó chính là hebe….
“phòng bệnh 113-bệnh nhân ella chen”
mở cửa phòng một cách nhẹ nhàng,cố gắng không gây ra bất kì một tiếng động nào,hebe bước vào….
mặc dù trên tay cũng đang băng,cái chân cũng băng và đi cà nhắc,cùng một vái miếng băng cá nhân dán trên mặt…nhưng xem ra cô vẫn ổn….
trong phòng bệnh,mọi thứ được sắp xếp gọn gàng và ngăn nắp….chiếc giường đơn một người nằm đã “có chủ”….là ella….
Cô bé vẫn chưa tỉnh…..
Nơi cánh tay ban trưa bị một vết chém đã được băng bó lại kĩ càng….
Khuôn mặt của cô cũng chi chít nào là những vết thương,nơi khoé môi vẫn còn dính một chút máu đã khô….
Bên cạnh giượng…có một người nào đó đang ngủ gục vào thành giường….
Và người đó không ai khác chính là …jiro….-cậu con trai đã ẵm ella chạy như điên vào bệnh viện,và nắm lấy cổ áo bác sĩ mà nói rằng
“cứu sống cô ấy đi….”
Ánh mắt giận dữ như thiêu đốt,mồ hôi ướt đầy cả người,và câu nói đơn giản nhưng lại có một thứ sức mạnh nào đó…..
Không rõ….
Nhưng có điều….cậu đã ngồi bên ngoài phòng cấp cứu suốt 3 giờ đồng hồ…..
mệt mỏi…..đó là điều mà các bác sĩ và y tá khi cấp cứu cho ella đều nhận thấy ở cậu…..
có lẽ vì thế mà chỉ một vài phút “ngồi nhìn”ella ở phòng hồi sức này….cậu ta đã “ngon lành đánh chén”một giấc ngủ dài gần bằng với “bệnh nhân ella”
……….
khẽ đặt tay lên trán của ella,vuốt đi những giọt mồ hôi trên trán của cô,hebe khẽ nói
“mau tỉnh lại đi con bé ngốc….dậy mà con đi ăn uống nữa chứ?em không đói à?”
Không hiểu sao,hebe muốn nói những lời nhẹ nhàng hơn,trìu mến hơn….nhưng…nghĩ một đàng lại làm một nẻo….có lẽ,những từ ngữ “trìu mến,dễ nghe”là một thứ xa xỉ phẩm đối với cô….và nếu vô tình mè ella nghe được,thì thế nào cô bé cũng cười ngặt nghẽo mà nói rằng
“chị có bị thần kinh không vậy hebe?”
Cho nên…cứ như vậy thôi nhé….
bước đến gần cái ghế bành trong phòng bệnh dành cho thân nhân bệnh nhân,hebe lấy cái chăn mòng và nhẹ nhàng đến đắp cho jiro…..
không biết vì sao,mà cả ngày hôm nay,hình ảnh của jiro cùng những gì mà cậu đã làm cho cô lại cứ hiện ra trong đầu của cô….
Đó…..cô không biết phái gọi đó là gì nữa….nhưng mà…chỉ biết….hình như từ cái buồi trưa ấy….trong mắt hebe….đã nhen nhóm lên một chút gì đó về jiro…..
cậu ta vẫn ngồi đó,ngủ bên cạnh giường bệnh của ella…giấc ngủ bình yên và thanh thản….
không hiểu sao hebe lại muốn đụng vào khuôn mặt của cậu ta đến như thế…..
ôi…hebe không muốn nghĩ nữa….cô cố lắc thật mạnh cái đầu của mình hằng mong có thể “tống khứ”những gì mà nãy giờ mình nghĩ….
“mọi chuyện sẽ ổn thôi…chắc vì cậu ta đã cứu mình…cho nên mình mới thích cậu ta mà thôi….”hebe tự nói với mình….
Và rồi…cơn buồn ngủ ùa tới,cuốn phăng mọi suy nghĩ của hebe….
Khép đôi mắt lại,hebe dựa vào thành ghế….
giấc ngủ đến với cả ba người thật yên bình…..
nhưng ……co lẽ như mọi chuyện xảy ra quá nhanh,khiến cho cả hebe và jiro quên mất một việc “vô cùng quan trọng”, “rất rất quan trọng”…..
đó chính là….
GỌI ĐIỆN THOẠI VỀ NHÀ…..
cả hai không biết rằng,trong khi họ đang say sưa ngủ như thế,thì một cuộc “tra khảo”mang tầm vóc “thế kỉ”sắp được thực hiện tại nhà họ wang…….
…………………………………………�� �……………………………………….
-nhà họ wang-
Sau một ngày hớn hở với việc nhận được bức điện tín bất ngờ,bà wang quên bẵng đi mất bốn đứa con yêu quý của mình,cùng với bốn cậu cháu aaron….
cộng với việc khi chiều đụng độ với selina,và nghe một cài câu nói “xóc óc”của selina,bà wang chả them nghĩ ngợi gì nhiều nữa….
mãi cho đến khi mọi người đã chuẩn bị đi ngủ…thì…mới có chuyện xảy ra….
mọi việc chắc chắn sẽ êm xuôi,nếu như bà wang không cảm thấy đói….
cả ngày không ăn gì thì việc đói là đương nhiên rồi…..
nhưng…..đời lúc nào cũng có những chữ nhưng đáng ghét….
nếu bà wang không tự mình đi xuống phòng ăn thay vì gọi người mang lên…
nếu cơn đói kia không quá hối thúc bà…..
nếu như trong đầu bà wang có tư tuởng “ăn kiêng”để đẹp dáng….
THÌ…..một chữ “thì”to tường tuyệt vời sẽ xuất hiện…
Đàng này….
chữ “nếu”kia không xảy ra và hậu quả là “thì”cũng chả xuất hiện…..
bà wang đã “thân chinh”đi xuống phòng ăn…..
và…..
kết quả là gì thì ai cũng biết….
“sao hôm nay thức ăn còn nhiều thế chị bếp?”nhìn bàn thức ăn còn gần như 100% thức ăn,bà wnag có vẻ không hài lòng hỏi
Mà một khi bà wang mà không hài lòng,thì…..khuôn mặt bà sẽ trở nên vô cùng đáng sợ….
“dạ…thưa bà chủ…..cậu calvin đang học bài nên tôi không dám hỏi,cô ariel và cậu aaron thì đã ăn rồi ạ…cậu chun thì đang nói chuyện với bạn nên lát sau mới ăn ạ….còn cô selina thì hình như đã ngủ rồi nên tôi không dám gọi”người nấu bếp rụt rè nói
“vậy à?”bà wang gật gật đầu…..
Nhưng…bất ngờ,bà phát hiện một cái gì đó không ổn….
“jiro,ella và hebe đâu?”bà wang hỏi
“dạ….tôi không biết ạ!từ chiều giờ không thấy ba cô cậu ấy”
“caío gì?”nghe đến đó,bà wang hét toáng lên,và nói
“đi kiếm quản gia cho tôi”
người nấu bếp hoảng quá nên ba chân bốn cẵng chạy một mạch đi tìm vị quản gia…..
một hồi sau đó,vị quản gia hộc tốc chạy đến và hỏi
“dạ…thưa bà chủ gọi tôi”
“ông có thấy jiro,ella và hebe đâu không?”
“dạ…từ chiều giờ tôi không thấy ba cô cậu ấy đâu ạ….”
“hả?vậy sao ông không báo chô tôi….nếu tôi không phát hiện ra thì ông cũng định giấu tôi luôn à?”bà wang nói mà như hét ra lửa….
“dạ….tôi…dạ…..tôi tưởng là bà chủ biết rồi ạ…”vị quản gia tái mặt và lắp bắp trả lời
đầu bà wang như muốn bốc khói,vẻ mặt vui vẻ mấy phút trước thoáng chốc biến tăm đâu mất,thay vào đó là khuôn mặt đỏ gay đầy tức giận
“GỌI HẾT MẤY ĐỨA CÒN LẠI XUỐNG ĐÂY CHO TÔI….”bà wang hét lên ra lệnh….
tần số tiếng hét lần này gây chấn động đến cả căn nhà….chính vì thế mà chẳng cần ông quản gia phải đi gọi….calvin,chun,aaron,ariel và cả selina đều lò mò xuống phòng khắch đề xem coi chuyện gì đang xảy ra….
“có chuyện gì mà giờ này gọi chúng tôi xuống đây vậy?”aaron than thở
cả chun và ariel cũng đang định than thở,nhưng…bất ngờ nhìn thấy vẻ mặt…. “đằng đằng sát khí”của bà wang,cả hai “cụp đuôi”lại im lặng…..
năm người đứng xếp thành một hàng trước mặt bà wnag
vẫn giữ một khuôn mạt đầy chất “hình sự”,bà wang ngồi dậy khỏi ghế,và đi một lượt qua nhìn từng người….
cảm nhận được một chút gì đó không hay sắp xảy ra,chun,calvin,ariel cúi gầm mặt xuống không dám nhìn….
chỉ có duy selina là đang buồn đời,nên cứ nhìn chăm chăm vào bà wang….
đột ngột đứng lại trước mặt calvin,bà wang hỏi
“calvin…con có biết jiro đi đâu không?”
“dạ…con không biết…từ sáng tới giờ con không gặp nó”calvin sợ xanh mặt lí nhí trả lời
lại nhìn calinv thêm một lần nữa,bà wang từ từ bước tới chỗ chun….
Trong cậu ta lúc này cứ hệt như là “từ tù sắp lên đoạn đầu đài”
“còn con thì sao chun?có gặp jiro không?”
“dạ…..dạ…..con không gặp ạ…”chun lắp bắp trả lời
rồi bất ngờ quay sang ariel,cũng với cùng một câu hỏi,cộng thêm việc nhìn chằm chằm vào mặt ariel,cảm giác như bà wnag đang tra khảo tội phạm không bằg
“ariel thì thế nào?”
“con…con….”
“CON THÌ SAO?”bà wang hét lên

TOP

tiếng hét làm cho ariel mém tí nữa là bật khóc……
“con có gặp anh tư buổi trưa….rồi không gặp nữa…..”ariel nói một hơi rồi thở hổn hển…mồ hôi ra đầy cả người…..
bực bội…bà wang liếc nhìn ba đứa con mình…lúc này đang trong tâm trạng vô cùng “sợ hãi”….
rồi sau đó,bà tiến về phía aaron
“cậu có biết hai đứa cháu cậu đi đâu mà giờ này chưa về không?”bà wang nghiến răng hỏi
Và bằng một vẻ mặt hết sức “tỉnh bơ”,aaron nói
“tôi đang định đi hỏi chị đây nè…tôi cũng có việc muốn gặp hai đứa nó…có gặp tụi nó ở đâu thì nói lên phòng gặp tôi nha”nói xong,aaron nở một nụ cười toe toét với bà wang….
Mém xỉu vì câu trả lời quá độc đáo của aaroon,bà wang lắc đầu và tiến đến gần selina….
mắt selina vẫn chưa ngưng việc nhìn calvin….
“còn cháu….cháu có biết ella và hebe đi đâu không?”bà wnag cố hết sức nhỏ nhẹ nói
Selina có vẻ như chả quan tâm gì đến bà wang và câu hỏi của bà cả….
“selina…..”
Không trả lời
“SELINA…..”bà wang hét to vào tai của selina
“ow…..ồn quá vậy”selina cáu lên và gắt
“có nghe ta nói gì không?”bà wang tức giận hỏi
“không…..”selina tự nhiên trả lời làm bà wang điên tiết
“ta hỏi cháu co biết hai đứa em cháu đi đâu mà giờ này chưa về không?”cố nén giận một lần nữa,bà wang hỏi
“không biết…”nahnh chóng gọn lẹ cho một câu trả lời
…………
“KHÔNG BIẾT…KHÔNG BIẾT…KHÔNG BIẾT….CÁC NGƯỜI LÀ ANH EM KIỂU GÌ VẬY HẢ?”bà wang đột ngột hét lên làm cho cả năm người giật nảy cả mình
Có vẻ như nãy giờ hét hơi bị nhiều nên mất giọng,bà wang ngồi xuống ghế và thở hổn hển,trong khi năm người bắt đầu xanh mặt lên….
Ngay cả hai cậu cháu aaron cũng bắt đầu thấy lo….
“chị bếp…cho tôi một tách trà….:”bà wnag thều tháo nói
Nhanh chóng,người nâấ bếp vội chạy “phăng phăng vào trong bếp”và vài giây sau thìo bà wang có một tách trà nóng trên tay….
nhấp một ngụm trà để giữ giọng,bà wang nói tiếp…lần này thì mệt rồi nên không thể hét lên nữa,nhưng giọng nói của bà cũng đầy sức mạnh,khiến cả đám im ra không dám nói lời nào….
“calvin…con gọi điện cho jiro cho mẹ”bà wang nói
vội lấy điện thoại ra,calvin luýnh quýnh nhấn số của jiro….
Nhưng….không một ai bắt máy cả….
Bên đầu dây bên kia chỉ là những tiếng “tít tít tít”khó ưa….
“dạ…..thưa mẹ…không liên lạc được với jiro ạ….”calvin nói
“vậy gọi thừ cho ella và hebe đi”bà wang ra lệnh
“nhưng…con không biết số của họ”calvin nói
“mẹ không nói con…mẹ nói selina kìa…..”bà wang nói,mắt hướng về phía selina
“tôi à?”selina ngạc nhiên hỏi
“đúng….cháu đó…gọi đi…”bà wnag gật đầu nói
Tuy không hài lòng cho lắm,nhưng selina cũng buộc phải làm….
Cũng như điện thoại của jiro,điện thoại của ella và hebe đều không có ai bắt máy….
“không có ai nghe hết…”selina bực bội trả lời
“vậy là sao?”bà wang dằn mạnh cốc trà xuống bàn,và đứng phắt dậy
“thì là vậy chứ sao?ai mà biết”selina nói
“CÁC NGƯỜI…THẬT…THẬT QUÁ ĐÁNG…..ĐỨNG ĐÓ HẾT CHO TA…CHỨNG NÀO BA ĐỨA CHÚNG NÓ VỀ THÌ MỚI ĐƯỢC NGỒI

TOP

h3h3!!^^hay wé!!post típ nhanh đi bạn oai!!iu bạn nhìu!!

TOP

CHAPTER18:CHÁU CỦA BÀ WANG….TÔI ĐI LẠC VÀO ĐẠI CHIẾN THẾ GIỚI THỨ BA À?????

Đem nay quả là quá dài đối với selina,calvin,aaron,chun và ariel…
hệt như những tên tù nhân,năm người phải đứng thẳng và không được hó hé lời nào,nếu không muốn trở thanh nguyên nhân kích hoạt “nhọn núi lửa”đang sôi sùng sục trong lòng của bà wang….
Ngay cả người nãy giờ bất cần như selina mà khi nghe thấy tiếng hét “đinh tai nhức óc”của bà wang cũng phải im re không dám làm gì,thì đủ có thể thấy được “ảnh hưởng nghiêm trọng”của bà wang là như thế nào….
“hai đứa nhóc kia,về đây đi rồi ta cho mà biết tay ta”hai tay khẽ nhẹ nhàng đấm đâm cái chân vì đứng mỏi quá,aaron nhăn nhó rên rỉ,nhưng lại không dám nói to,mà chỉ dám nhích nhích về phía selina mà than thở…
Trong aaron cứ hệt như là một tên ăn trộm,làm việc mờ ám mà không muốn để ai thấy
“cậu thôi đi…cứ rên rỉ hoài…đàn ông con trai gì đâu mà mới đứng có mấy tiếng đồn hồ mà la lối vậy hả?”selina bực bội liếc xéo một cái về phía của aaron….
“cái gì?con cháu mà ăn nói với cậu như vậy đó hả?”aaron tức giận quay sáng mắng
“vậy đó thì sao nào?cậu nghĩ là hai đứa nó mà về thì cậu xử tụi nó hay là sau khi nghe cậu cằn nhằn hai đứa nó quay lại hội đồng cậu”selina hăm doạ….
Nghe đến hai chữ “hội đồng”aaron có vẻ hơi chùn bước một chút lại,có điều,không lẽ một ông cậu “quyền cao chức trọng”lại đi sợ hai đứa ranh con sao?làm thết thì thật là mất mặt….
cố gắng vớt vát chút sĩ diện còn sót lại,aaron quay sang gân cỗ lên cãi dù trong lòng có chút sờ sợ,vì hơn ai hết,aaron qúa hiểu tính khí của hai đứa cháu mình
“cái gì?ta mà sợ chúng nó à?”
“khỏi phải nói nhiều….cậu làm như con không biết cậu sợ hai đứa nó hay sao đó”selina chấm dứt cuộc nói chuyện bằng một câu kết luận vô cùng xốx óc,khiến cho aaron cứng đơ họng không thể nói gì thêm….
với một vẻ mặt thua cuộc,cụt hứng và bực bội,aaron liếc xéo selina một cái,rồi quay mặt đi,tiếp tục sự nghiệp “đứng”vĩ đại cvủa mình…nhưng bất ngờ,cậu thấy người mình không tự nhiên cho lắm
“quái lạ…sao kì vậy ta?”aaron lầm bầm trong người
rồi đột ngột,cậu nhìn về phía “khả nghi”thì giật mình khi bắt gặp ánh mắt của ariel đang nhìn mình chăm chăm….
“cái con bé quái quỷ này làm gì mà nhìn mình ghê vậy?”aaron tự hỏi trong lòng,….
“hahahahahahaa…..”ngay sau đó là một tràng cười lớn phát ra từ phía ariel
“ARIEL…CON CƯỜI CÁI GÌ VẬY HẢ?CÓ MUỐN MẸ PHẠT MỘT MÌNH CON KHÔNG HẢ?”bất ngờ khi nghe thấy tiếng cười đó,bà wang nổi điên lên quát một tràng như sấm dậy,làm ariel tịt cười ngay tức khắc,dù vậy,trong cô có vẻ như đang cố gắng nhịn cười….
“con xin lỗi mẹ….con….hahaa…con…con xin lỗi”ariel vừa nói vừa cố gắng nhịn cười
Nhìn ariel bằng một ánh mắt lạnh băng,bà wnag tiếp tục ngồi trên ghế,và vài phút sau mới thôi hkông để ý đến ariel cùng thái độ lạ lùng của cô nữa….
chờ đến khi bà wang đã thôi không nhìn ariel nữa,chun nãy giờ tò mò mà không dám động đậy,mới nhanh nhảu len vào giửa ariel và calvin mà “nhiều chuyện”
“làm gì mà cười s8ạc sụa vậy?”chun hỏi,khuôn mặt lộ rõ sự tò mò…
“hahahaa…”cố gắng cười với tần suất nhỏ nhất,tránh gây ra sự chú ý cho bà wnag,ariel không thể nói thành câu
“cái gì đây?em làm anh tò mò quá”chun lúc này đã tò mò quá hoá bực bội,ra sức hối thúc (nhiềuu chuyện thấy ớn)
“được rồi…haha…để em kể anh nghe….hahaha….nhưng để em nhịn cười đã”ariel nói khẽ
“nói lẹ đi”chun lại tiếp tục hối
“anh có thấy cái tên aaron dở hơi đó không?”ariel nói và hướng mắt về phía aaron
“có…thì sao?”chun thắc mắc
“anh biết khi nãy em nghe thấy gì không?”
“không!!!!”
“thì chuyện là vầy nè….”ariel tường thuật lại chi tiết không sót chữ nào cho chun nghe về những gì khi nãy cô đã nghe selina và aaron nói vơớ nhau….
-ít phút sau-
“đó….anh thấy có mắc cười không chứ?”ariel tiếp tục cười và nhìn về phía ông anh “yêu quý”của mình chờ đợi một sự “đồng tình”,thế nhưng,trái hẳn với sự trông đợi của ariel,chun vẻ mặt có hơi ngơ ngơ một chút,vả sau đó lại chuyển sang tiu nghỉu
“có vậy thôi đó hả?”chun có vẻ khá thất vọng hỏi lại
“vậy mà anh dám nói chỉ có vậy thôi hả là sao?”ariel bất ngờ hỏi,ngưng ngay việc cười và nhìn chằm chằm vào chun
“anh chảng thấy có gì mà mắc cười cả…thì cái tên dở hơi đó xưa nay nổi tiếng sợ mấy đứa cháu gái mà….chẳng có gì mắc cười hết”chun kết luận bằng một cấu khiến cho ariel thấy bực bội
“anh ba này….không nói với anh nữa….cái mặt tên đó nhìn ngố không thể tả vậy mà không mắc cười à?”ariel ra vẻ giận dỗi liếc xéo chun
“không nói nữa thì thôi…mà nè….anh ba hỏi cái này”chun làm ra vẻ không quan tâm,nhưng rồi bất ngờ có một ý nghĩ gì đó xẹt qua trong đầu của cậu làm chun lập tức quay qua hỏi ariel
“mà nè…đừng nói với anh là em thích cái tên dở hơi đó nha chưa?”chun đưa sát mặt về phía ariel và hỏi như thể đang hỏi cung tội phạm….
Nghe thấy câu nói của chun khiến cho ariel đang cười chuyển sang bất ngờ đến ho sặc sụa…..
“cái gì?”trợn tròn mắt lên,ariel hỏi trong ngạc nhiên
“cài gì là cái gì?bộ không phải vậy à?”chun khoành hai tay trước ngực ra vẻ nghi ngờ
“anh ba nghĩ sao mà nói em thích cái tên dở hơi đó vậy?”ariel gân cổ lên cãi
“chứ không thích thì mắc mớ gì quan tâm đến tên đó dữ vậy?”chun tiếp tục hỏi khó
“đừng có hòng…con trai trên đời này có chết hết em cũng không thích tên đó đâu”ariel nói một câu chắc ncịh trước khi hướng một ánh mắt “đằng đằng sát khí” về phía của aaron
“”vậy à?nếu vậy thì thôi….”chun thấy điệu bộ của ariel như thế thì cũng không hỏi gì thêm,nhưng,trong đầu của cậu cũng suy nghĩ mông lung lắm
“cái con bé này khả nghi quá….”chun nghĩ….
Đang bực bội vì khi không bị phá giấc ngủ rồi lại còn bị bắt đứng,aaron hướng tầm mắt về xung quanh mong tìm được cái gì đó nhìn cho đỡ buồn,nhưng bất ngờ nhìn thấy ariel lúc thì nhìn mình cười ha ha,lúc lại liếc xéo mình…
“con nhỏ kia bị điên à?sao cứ nhìn mình mãi thế?”aaron lầm bầm,rồi như thách thức,cậu cũng nhìn lại ariel bằng một cặp mắt thách thức vô cùng
“coi ngươi muốn giở trò gì đây?”aaron nghĩ
………
Nãy giở chỉ có mình calvin là im lặng nhất,quá nhiều chuyện xảy ra trong cùng một ngày…tự nhiên sao cậu lại thấy ghét bốn cậu cháu nhà aaron quá không biết…..
từ trước tơi giờ,khi bốn cậu chúa nhà aaron chưa xuất hiện,thì dù mẹ cậu có tức giận đến đâu đi nữa,củng không bao giờ phạt anh em cậu như thế này…chưa kể việc từ khi có cậu cháu aaron đến ở,mọi thứ dường như bị xáo trộn và rối tung lên hết cả….
hết cái con bé lừa đảo làm cậu điên đầu,thì lại đến chị của nó làm hư hết đống giấy chép phạt của cậu,và bây giờ thì lại đến đứa em gái làm cho cậu bị đứng như thế này….
cậu cứ ước gì mà bốn cậu cháu aaron nhanh nhanh dọn ra khỏi nhà cho cậu được yên thân….
“calvin…mày nghĩ gì vậy?”bất ngờ,calvin giật mình trước những suy nghĩ của mình
“không dược…mày chưa bao giờ có những suy nghĩ ích kỉ và nhỏ mọn như thế…calvin mày điên rồi”calvin lại tự nóivới lòng mình
từ xưa đến nay,calvin chưa bao giờ giận dỗi hay ghét bỏ một ai cả…vậy mà….
Calvin đau cả cía đầu về mọi chuyện đang xảy ra…..
…………………………………………† ?….
-4h sáng-
Sân bay đài bắc….
Sau cả một thời gian dài phải ngồi trên máy bay và phài đổi qua nhiều trạm trung chuyển,cuối cùng thì hành khách trên chuyến bay về đài bắc cũng đã có thể đến nơi một cách an toàn….và nói chung là….mệt mỏi hơn nhiều chuyến bay khác….
Vì sao à?tất cả thì cũng đều có nguyên nhân của chính nó mà thôi….
Quay lại chuyện của một cô gái gây ấn tượng với mọi người xung quanh bằng một bộ đồ màu đỏ cùng các phụ kiện đi kém theo “tông/tông”và anh chàng đẹp trai ngồi cùng dãy ghế với cô …..
Máy bay vừa mới cất cánh không được bao lâu,thì trong khoang máy bay bất ngờ xuất hiện một tiếng hét kinh hoàng làm cho cả khoang phải giật mình ngó về phía đó……
“ahhhhhhhhhhhhhhhhhhh”
Và tiếng hét ấy xuất phát từ một người rất ư là đặc biệt…không ai khác chính là cô gái mặc đồ đỏ….
mấy cô tiếp viên hàng không không biết chuyện gì đã xảy ra hớt hải chạy đến bên cô gái kia…..
“dạ…thưa quý khách có việc gì vậy ạ?”cô tiếp viên hàng không mặt xanh như tàu lá cố gắng hỏi
“không xong rồi…không xong rồi….”cô gái mặc đồ đỏ ra vẻ mặt đau khổ
“nhưng thưa quý khách có việc gì không ạ?”cô tiếp viên hàng không tiếp tục hỏi
“ milk milk của tôi…tôi để quên nó rồi…thiếu nó ch8ác tôi sống không nổi quá…”cô gái mặc áo đỏ nói trong yếu ớt
“dạ…nhưng đó là gì vậy ạ?có phải là thứôc của quý khách khôngạ?”lần này,cô tiếp viên hàng không thật sự hốt hoảng,cô không biết liệu cô gái kia có bị bệnh gì khônt,và thật sự nếu như thế mà cô ta bỏ quên thuốc thì đúng là đại hoạ….
Nhìn cô tiếp viên hàng không bằng một ánh mắt đau khổ,cô gái mặc áo đỏ nói với c6o tiép viên hàng không….
“không phải…đó là …con chó của tôi”
“dạ….quý khách nói gì ạ?”tưởng mình nghe lầm,cô tiếp viên hàng không hỏi lại
“chị không nghe à?tôi nói là con chó của tôi đó…”cô gái mặc áo đỏ gắt,rồi lại tiếp tục xuýt xoa….
“ôi…con ngoan của mẹ……mẹ bỏ quên mất con rồi…cho mẹ xin lỗi”
Chưa biết pahỉ xử lý trước tình huống ở khóc dở cười này như thế nào,cô tiếp viên hàng không mém xỉu khi bỗng nhiên cô gái kia rút từ trong túi ra một tấm hình
“đó…chị xem nè…..trông nó dễ thương không?vậy mà khi đi em quên đem theo nó mất rồi….”chỉ tay vào một chú chỏ kiệng lông đỏ chót trong tấm hình,cô gái kể lể
“dạ…nhưng…thưa quý khách….”cô tiếp viên không biết làm thế nào,chỉ biết lắp bắp nói không ra hơi….
“đúng là đồ hâm….”tưởng chừng mọi việc không biết phải làm thế nào,thì bất ngờ có một giọng nói vang lên…..
Ngưng kể lể,ngưng khóc…cô gái tóc đỏ quay qua bên cạnh mình,nơi có tiếng nói phát ra….
“cậu nói cái gì hả?cậu đang nói ai vậy hả?”cô nghiến răng ken két hỏi
“tôi nói bà đó bà cô….”cậu con trai khi nãy đã gây lộn với cô chính là người lên tiếng,mặc dụ trên mặt cậu ta vẫn còn che cuốn sách lại,và không ai biết rằng nãy giờ cậu ta vẫn chưa ngủ
“cài gì?ai là bà cô hả?”cô gái áo đỏ tức giận hét lên,khiến cho toàn bộ hánh khách trong khoang và cô tiếp viên kia một phen hoảng hồn
“có con chó thôi mà cũng làm cho lớn chuyện….có biết mấy giờ không mà khôg để ai ngủ nghê gì hết vậy?”
“liên quan gì đến ngươi…ta làm gì thì mặc ta chứ?”
“nhưng bà hét vào tai tôi rồi đó bà cô….”
“nè…tênb kia…đừng có mà gọi ta là bà cô nghe chưa….”
“không thì gọi là cái gì hả?hay gọi là thím nha?”
“ngươi…ngươi…ngươi chết đi….”không kìm được tức giận,cô gái mặc áo đỏ bất ngờ quay qua bóp cô cậu con trai ngồi cạnh mình,mặc cho cậu ta la hét
“bỏ tôi ra….cái bà cô kia…bỏ ra…điên à?”
“cho ngươi chêế…cho ngươi chết…..”chẳng những không bỏ ra,mà cô gái tóc đỏ còn tiếp tục bóp mạnh hơn nữa….
tội nghiệp nhất có lẽ là mấy cô tiếp viên hàng không,phải khuyên khản hết cả cổ,kéo cô gái kia ra khỏi cậu con trai….
Hành khách trong khoang hiển nhiên có một “vở kịch”hấp dẫn để coi,không ngaọi trừ việc có một vài người tỏ ra khá bực bội….
chiếc máy bay vẫn cứ xé màn mây mà bay thẳng tới,và bên trong đó…..tuy không được yên bình cho lắm….

TOP

CHAPTER18:CHÁU CỦA BÀ WANG….TÔI ĐI LẠC VÀO ĐẠI CHIẾN THẾ GIỚI THỨ BA À?????

Đem nay quả là quá dài đối với selina,calvin,aaron,chun và ariel…
hệt như những tên tù nhân,năm người phải đứng thẳng và không được hó hé lời nào,nếu không muốn trở thanh nguyên nhân kích hoạt “nhọn núi lửa”đang sôi sùng sục trong lòng của bà wang….
Ngay cả người nãy giờ bất cần như selina mà khi nghe thấy tiếng hét “đinh tai nhức óc”của bà wang cũng phải im re không dám làm gì,thì đủ có thể thấy được “ảnh hưởng nghiêm trọng”của bà wang là như thế nào….
“hai đứa nhóc kia,về đây đi rồi ta cho mà biết tay ta”hai tay khẽ nhẹ nhàng đấm đâm cái chân vì đứng mỏi quá,aaron nhăn nhó rên rỉ,nhưng lại không dám nói to,mà chỉ dám nhích nhích về phía selina mà than thở…
Trong aaron cứ hệt như là một tên ăn trộm,làm việc mờ ám mà không muốn để ai thấy
“cậu thôi đi…cứ rên rỉ hoài…đàn ông con trai gì đâu mà mới đứng có mấy tiếng đồn hồ mà la lối vậy hả?”selina bực bội liếc xéo một cái về phía của aaron….
“cái gì?con cháu mà ăn nói với cậu như vậy đó hả?”aaron tức giận quay sáng mắng
“vậy đó thì sao nào?cậu nghĩ là hai đứa nó mà về thì cậu xử tụi nó hay là sau khi nghe cậu cằn nhằn hai đứa nó quay lại hội đồng cậu”selina hăm doạ….
Nghe đến hai chữ “hội đồng”aaron có vẻ hơi chùn bước một chút lại,có điều,không lẽ một ông cậu “quyền cao chức trọng”lại đi sợ hai đứa ranh con sao?làm thết thì thật là mất mặt….
cố gắng vớt vát chút sĩ diện còn sót lại,aaron quay sang gân cỗ lên cãi dù trong lòng có chút sờ sợ,vì hơn ai hết,aaron qúa hiểu tính khí của hai đứa cháu mình
“cái gì?ta mà sợ chúng nó à?”
“khỏi phải nói nhiều….cậu làm như con không biết cậu sợ hai đứa nó hay sao đó”selina chấm dứt cuộc nói chuyện bằng một câu kết luận vô cùng xốx óc,khiến cho aaron cứng đơ họng không thể nói gì thêm….
với một vẻ mặt thua cuộc,cụt hứng và bực bội,aaron liếc xéo selina một cái,rồi quay mặt đi,tiếp tục sự nghiệp “đứng”vĩ đại cvủa mình…nhưng bất ngờ,cậu thấy người mình không tự nhiên cho lắm
“quái lạ…sao kì vậy ta?”aaron lầm bầm trong người
rồi đột ngột,cậu nhìn về phía “khả nghi”thì giật mình khi bắt gặp ánh mắt của ariel đang nhìn mình chăm chăm….
“cái con bé quái quỷ này làm gì mà nhìn mình ghê vậy?”aaron tự hỏi trong lòng,….
“hahahahahahaa…..”ngay sau đó là một tràng cười lớn phát ra từ phía ariel
“ARIEL…CON CƯỜI CÁI GÌ VẬY HẢ?CÓ MUỐN MẸ PHẠT MỘT MÌNH CON KHÔNG HẢ?”bất ngờ khi nghe thấy tiếng cười đó,bà wang nổi điên lên quát một tràng như sấm dậy,làm ariel tịt cười ngay tức khắc,dù vậy,trong cô có vẻ như đang cố gắng nhịn cười….
“con xin lỗi mẹ….con….hahaa…con…con xin lỗi”ariel vừa nói vừa cố gắng nhịn cười
Nhìn ariel bằng một ánh mắt lạnh băng,bà wnag tiếp tục ngồi trên ghế,và vài phút sau mới thôi hkông để ý đến ariel cùng thái độ lạ lùng của cô nữa….
chờ đến khi bà wang đã thôi không nhìn ariel nữa,chun nãy giờ tò mò mà không dám động đậy,mới nhanh nhảu len vào giửa ariel và calvin mà “nhiều chuyện”
“làm gì mà cười s8ạc sụa vậy?”chun hỏi,khuôn mặt lộ rõ sự tò mò…
“hahahaa…”cố gắng cười với tần suất nhỏ nhất,tránh gây ra sự chú ý cho bà wnag,ariel không thể nói thành câu
“cái gì đây?em làm anh tò mò quá”chun lúc này đã tò mò quá hoá bực bội,ra sức hối thúc (nhiềuu chuyện thấy ớn)
“được rồi…haha…để em kể anh nghe….hahaha….nhưng để em nhịn cười đã”ariel nói khẽ
“nói lẹ đi”chun lại tiếp tục hối
“anh có thấy cái tên aaron dở hơi đó không?”ariel nói và hướng mắt về phía aaron
“có…thì sao?”chun thắc mắc
“anh biết khi nãy em nghe thấy gì không?”
“không!!!!”
“thì chuyện là vầy nè….”ariel tường thuật lại chi tiết không sót chữ nào cho chun nghe về những gì khi nãy cô đã nghe selina và aaron nói vơớ nhau….
-ít phút sau-
“đó….anh thấy có mắc cười không chứ?”ariel tiếp tục cười và nhìn về phía ông anh “yêu quý”của mình chờ đợi một sự “đồng tình”,thế nhưng,trái hẳn với sự trông đợi của ariel,chun vẻ mặt có hơi ngơ ngơ một chút,vả sau đó lại chuyển sang tiu nghỉu
“có vậy thôi đó hả?”chun có vẻ khá thất vọng hỏi lại
“vậy mà anh dám nói chỉ có vậy thôi hả là sao?”ariel bất ngờ hỏi,ngưng ngay việc cười và nhìn chằm chằm vào chun
“anh chảng thấy có gì mà mắc cười cả…thì cái tên dở hơi đó xưa nay nổi tiếng sợ mấy đứa cháu gái mà….chẳng có gì mắc cười hết”chun kết luận bằng một cấu khiến cho ariel thấy bực bội
“anh ba này….không nói với anh nữa….cái mặt tên đó nhìn ngố không thể tả vậy mà không mắc cười à?”ariel ra vẻ giận dỗi liếc xéo chun
“không nói nữa thì thôi…mà nè….anh ba hỏi cái này”chun làm ra vẻ không quan tâm,nhưng rồi bất ngờ có một ý nghĩ gì đó xẹt qua trong đầu của cậu làm chun lập tức quay qua hỏi ariel
“mà nè…đừng nói với anh là em thích cái tên dở hơi đó nha chưa?”chun đưa sát mặt về phía ariel và hỏi như thể đang hỏi cung tội phạm….
Nghe thấy câu nói của chun khiến cho ariel đang cười chuyển sang bất ngờ đến ho sặc sụa…..
“cái gì?”trợn tròn mắt lên,ariel hỏi trong ngạc nhiên
“cài gì là cái gì?bộ không phải vậy à?”chun khoành hai tay trước ngực ra vẻ nghi ngờ
“anh ba nghĩ sao mà nói em thích cái tên dở hơi đó vậy?”ariel gân cổ lên cãi
“chứ không thích thì mắc mớ gì quan tâm đến tên đó dữ vậy?”chun tiếp tục hỏi khó
“đừng có hòng…con trai trên đời này có chết hết em cũng không thích tên đó đâu”ariel nói một câu chắc ncịh trước khi hướng một ánh mắt “đằng đằng sát khí” về phía của aaron
“”vậy à?nếu vậy thì thôi….”chun thấy điệu bộ của ariel như thế thì cũng không hỏi gì thêm,nhưng,trong đầu của cậu cũng suy nghĩ mông lung lắm
“cái con bé này khả nghi quá….”chun nghĩ….
Đang bực bội vì khi không bị phá giấc ngủ rồi lại còn bị bắt đứng,aaron hướng tầm mắt về xung quanh mong tìm được cái gì đó nhìn cho đỡ buồn,nhưng bất ngờ nhìn thấy ariel lúc thì nhìn mình cười ha ha,lúc lại liếc xéo mình…
“con nhỏ kia bị điên à?sao cứ nhìn mình mãi thế?”aaron lầm bầm,rồi như thách thức,cậu cũng nhìn lại ariel bằng một cặp mắt thách thức vô cùng
“coi ngươi muốn giở trò gì đây?”aaron nghĩ
………
Nãy giở chỉ có mình calvin là im lặng nhất,quá nhiều chuyện xảy ra trong cùng một ngày…tự nhiên sao cậu lại thấy ghét bốn cậu cháu nhà aaron quá không biết…..
từ trước tơi giờ,khi bốn cậu chúa nhà aaron chưa xuất hiện,thì dù mẹ cậu có tức giận đến đâu đi nữa,củng không bao giờ phạt anh em cậu như thế này…chưa kể việc từ khi có cậu cháu aaron đến ở,mọi thứ dường như bị xáo trộn và rối tung lên hết cả….
hết cái con bé lừa đảo làm cậu điên đầu,thì lại đến chị của nó làm hư hết đống giấy chép phạt của cậu,và bây giờ thì lại đến đứa em gái làm cho cậu bị đứng như thế này….
cậu cứ ước gì mà bốn cậu cháu aaron nhanh nhanh dọn ra khỏi nhà cho cậu được yên thân….
“calvin…mày nghĩ gì vậy?”bất ngờ,calvin giật mình trước những suy nghĩ của mình
“không dược…mày chưa bao giờ có những suy nghĩ ích kỉ và nhỏ mọn như thế…calvin mày điên rồi”calvin lại tự nóivới lòng mình
từ xưa đến nay,calvin chưa bao giờ giận dỗi hay ghét bỏ một ai cả…vậy mà….
Calvin đau cả cía đầu về mọi chuyện đang xảy ra…..
…………………………………………† ?….
-4h sáng-
Sân bay đài bắc….
Sau cả một thời gian dài phải ngồi trên máy bay và phài đổi qua nhiều trạm trung chuyển,cuối cùng thì hành khách trên chuyến bay về đài bắc cũng đã có thể đến nơi một cách an toàn….và nói chung là….mệt mỏi hơn nhiều chuyến bay khác….
Vì sao à?tất cả thì cũng đều có nguyên nhân của chính nó mà thôi….
Quay lại chuyện của một cô gái gây ấn tượng với mọi người xung quanh bằng một bộ đồ màu đỏ cùng các phụ kiện đi kém theo “tông/tông”và anh chàng đẹp trai ngồi cùng dãy ghế với cô …..
Máy bay vừa mới cất cánh không được bao lâu,thì trong khoang máy bay bất ngờ xuất hiện một tiếng hét kinh hoàng làm cho cả khoang phải giật mình ngó về phía đó……
“ahhhhhhhhhhhhhhhhhhh”
Và tiếng hét ấy xuất phát từ một người rất ư là đặc biệt…không ai khác chính là cô gái mặc đồ đỏ….
mấy cô tiếp viên hàng không không biết chuyện gì đã xảy ra hớt hải chạy đến bên cô gái kia…..
“dạ…thưa quý khách có việc gì vậy ạ?”cô tiếp viên hàng không mặt xanh như tàu lá cố gắng hỏi
“không xong rồi…không xong rồi….”cô gái mặc đồ đỏ ra vẻ mặt đau khổ
“nhưng thưa quý khách có việc gì không ạ?”cô tiếp viên hàng không tiếp tục hỏi
“ milk milk của tôi…tôi để quên nó rồi…thiếu nó ch8ác tôi sống không nổi quá…”cô gái mặc áo đỏ nói trong yếu ớt
“dạ…nhưng đó là gì vậy ạ?có phải là thứôc của quý khách khôngạ?”lần này,cô tiếp viên hàng không thật sự hốt hoảng,cô không biết liệu cô gái kia có bị bệnh gì khônt,và thật sự nếu như thế mà cô ta bỏ quên thuốc thì đúng là đại hoạ….
Nhìn cô tiếp viên hàng không bằng một ánh mắt đau khổ,cô gái mặc áo đỏ nói với c6o tiép viên hàng không….
“không phải…đó là …con chó của tôi”
“dạ….quý khách nói gì ạ?”tưởng mình nghe lầm,cô tiếp viên hàng không hỏi lại
“chị không nghe à?tôi nói là con chó của tôi đó…”cô gái mặc áo đỏ gắt,rồi lại tiếp tục xuýt xoa….
“ôi…con ngoan của mẹ……mẹ bỏ quên mất con rồi…cho mẹ xin lỗi”
Chưa biết pahỉ xử lý trước tình huống ở khóc dở cười này như thế nào,cô tiếp viên hàng không mém xỉu khi bỗng nhiên cô gái kia rút từ trong túi ra một tấm hình
“đó…chị xem nè…..trông nó dễ thương không?vậy mà khi đi em quên đem theo nó mất rồi….”chỉ tay vào một chú chỏ kiệng lông đỏ chót trong tấm hình,cô gái kể lể
“dạ…nhưng…thưa quý khách….”cô tiếp viên không biết làm thế nào,chỉ biết lắp bắp nói không ra hơi….
“đúng là đồ hâm….”tưởng chừng mọi việc không biết phải làm thế nào,thì bất ngờ có một giọng nói vang lên…..
Ngưng kể lể,ngưng khóc…cô gái tóc đỏ quay qua bên cạnh mình,nơi có tiếng nói phát ra….
“cậu nói cái gì hả?cậu đang nói ai vậy hả?”cô nghiến răng ken két hỏi
“tôi nói bà đó bà cô….”cậu con trai khi nãy đã gây lộn với cô chính là người lên tiếng,mặc dụ trên mặt cậu ta vẫn còn che cuốn sách lại,và không ai biết rằng nãy giờ cậu ta vẫn chưa ngủ
“cài gì?ai là bà cô hả?”cô gái áo đỏ tức giận hét lên,khiến cho toàn bộ hánh khách trong khoang và cô tiếp viên kia một phen hoảng hồn
“có con chó thôi mà cũng làm cho lớn chuyện….có biết mấy giờ không mà khôg để ai ngủ nghê gì hết vậy?”
“liên quan gì đến ngươi…ta làm gì thì mặc ta chứ?”
“nhưng bà hét vào tai tôi rồi đó bà cô….”
“nè…tênb kia…đừng có mà gọi ta là bà cô nghe chưa….”
“không thì gọi là cái gì hả?hay gọi là thím nha?”
“ngươi…ngươi…ngươi chết đi….”không kìm được tức giận,cô gái mặc áo đỏ bất ngờ quay qua bóp cô cậu con trai ngồi cạnh mình,mặc cho cậu ta la hét
“bỏ tôi ra….cái bà cô kia…bỏ ra…điên à?”
“cho ngươi chêế…cho ngươi chết…..”chẳng những không bỏ ra,mà cô gái tóc đỏ còn tiếp tục bóp mạnh hơn nữa….
tội nghiệp nhất có lẽ là mấy cô tiếp viên hàng không,phải khuyên khản hết cả cổ,kéo cô gái kia ra khỏi cậu con trai….
Hành khách trong khoang hiển nhiên có một “vở kịch”hấp dẫn để coi,không ngaọi trừ việc có một vài người tỏ ra khá bực bội….
chiếc máy bay vẫn cứ xé màn mây mà bay thẳng tới,và bên trong đó…..tuy không được yên bình cho lắm….

TOP

Processed in 0.208028 second(s), 5 queries, Gzip enabled.