………………………………….
“alo……lái xe Từ….chuẩn bị xe cho tôi”bà wang ra lệnh qua điện thoại cho lái xe của gia đình
“dạ…”từ bên kia đường dây,bác tài cung kính thưa
Trên tay bà wang lúc này vẫn còn cầm bức điện tín nhận từ ban sáng…so với buổi sáng,thì khuôn mặt của bà wang đã vui vẻ hơn lên nhiều rồi,chứ không còn cay cú nữa….
“vậy là sắp đến rồi”bà wang lầm bầm,rồi nhanh chóng đi lên phòng….
Vài phút sau,bà wang bước từ trên phòng xuống,và trước khi đi,bà không quên dặn quản gia
“tôi đi một chút có việc,hảy kêu những người hầu lên dọn dẹp lại phòng,và rửa chén bát của bữa ăn sáng hết đi”bà wang nói
“dạ thưa bà….nhưng còn ….”người quản gia lễ phép nói
“còn gì?...à….việc của ba đứa bé đó à?cứ nói những người hầu dọn dẹp hết đi,và đến chiều thì đừng có ra ngoài,tôi chỉ muốn dạy dỗ mấy đứa bé đó một chút thôi”
“dạ vâng.,…bà chủ đi ạ”người quản gia cung kính cúi đầu vchào bà wang….
Bà wang vừa đi,thì vị quản gia đã gọi hết tất cả mọi người hầu trong nhà lại
“bây giờ mọi người bắt đầu làm việc đi…buổi chiều khi mọi người đã về nhà thì không được ra khỏi phong…..rõ chưa?”
“dạ rõ….”mặc dù không hiểu gì hết về lệnh trái khoáy như thế này,nhưng mọi người đều răm rắp nghe lời,và nhanh chóng làm hết công việc của mình
gần một tiếng đồng hồ sau,bà wang về tới nhà cùng với lỉnh kình đồ đạc trong xe….
Nào là đồ ăn,đồ dùng…..mọi người hầu trong nhà,và cả quản gia đều tỏ ra khá là ngạc nhiên,nhưng không ai dám hó hé gì,họ chỉ biết cúi đầu mà làm ccông việc của mình….
Nhưng trong lòng ai cũng đều thắc mắc không biết là có việc gì quan trọng đến nỗi bà chủ phải đích thân đi mua những vật dụng và đồ ăn như vậy….
một ít lâu sau,selina cũng về tới nhà…..
và khi bước vào trong nhà,thì selina đụng ngay bà wang đang ngồi uống trà trong phòng khách
khá là ngạc nhiên
“sao hôm nay cháu về sớm vậy?”bà wang hỏi bằng một giọng nhỏ nhẹ,với một nụ cười trên môi
(lá thư quả là có sức mạnh ghe gớm)
“nghỉ sớm”trả lời lại câu hỏi của bà wang là một câu trả lời cộc lốc,đầy mệt mỏi của selina,theo kiểu “đừng-có-mà -để-ý -đến-tôi”
“con bé này!không trả lời lễ phép được hơn à?”bà wang bực bội trước thái độ đó
Không thèm trả lời lại,selina dông thẳng lên phòng,để lại trong lòng bà wang một cục tức to đùng….
“nhịn…nhịn….đừng để con bé đó làm mất tin vui của mình chứ”bà wang cố nén cơn giận xuống,bỏ mặc selina và tiếp tục uống trà….và đọc lại lá thư ban sáng….
về đến phòng,quăng cái túi vào một góc,selina thả người nằm dài lên trên nệm….
“CÔ ĐI RA NGOÀI NGAY CHO TÔI…TÔI KHÔNG MUỐN NHÌN THẤY CÔ NỮA….CÔ CÓ BIẾT LÀ CÔ PHIỀN PHỨC NHƯ THẾ NÀO KHÔNG HẢ?CÔ BIẾN ĐI,BIẾN CHO KHUẤT MẮT TÔI….”câu nói của calvin một lần nữa lại hiện ra trong đầu của selina
tóm lấy cái gối ụp lên mặt,selina muốn ngủ thật say để khỏi phải suy nghĩ gì cho nhiều….
…………………………………………�� �…………………………………….
cuộc chiến tranh giành chức lớp trưởng quả là thật quyết liệt….cứ hệt như thất bại lần này,thì một trong hai-hoặc là ariel,hoặc là aaron-sẽ phải “ôm hận suốt đời”,và cả đời này(cái này hơi quá một chút…nói đúng hơn thì trong 3 năm học này),một trong hai sẽ phải sống dưới ách áp bức,đô hộ tàn nhẫn của “kẻ thù”,sẽ phải làm tù binh…và…chắc chắn viễn cảnh sẽ không hay chút nào….
thật là u ám….
Chính vì thế,mà cả ariel và aaron,đang suy nghĩ,tìm kiếm,moi móc,lục lọi…túm lại là làm mọi cách để có thể giành cái chức lớp trưởng đó về phía mình….
buổi học trôi qua trong im lặng,nhưng không ai biết ẩn sâu trong đó,hai ngọn núi lửa đang âm ỷ chờ đợi để có dịp được nổ tung lên một trận long trời lở đất….
bài gỉang của thầy giáo theo tai phải vào trong đầu,rồi rốt cuộc lại theo tai trái chui tọt ra ngoài….
cả ariel và aaron đều không mấy quan tâm lắm đến cái gọi là “phương trình là gì?”,cái chính trong đầu họ lúc này là….làm sao để….
“CHO CÁI TÊN KIA BIẾT TAY”ánh mặt hằn học liếc về phía của aaron
Nhưng bất ngờ,nó lại đụng phải một ánh mắt hằn học không kém của aaron hường về phía của nó
Như một trò đùa của số phận….ariel và aaron lúc nào cũng đều đi đến một điểm giống nhau,dù xúât phát của họ có xa nhau hàng trăm cây số….
Đó là…
“CHO ĐỐI PHUƠNG MỘT TRẬN NÊN THÂN”
……..
“hehe…rồi người sẽ phải chịu thua và quỳ xuống van xin ta thôi….hahaha”ariel phì cười khi bất chợt một ý nghĩ loé lên trong đầu của cô…..hình ảnh aaron “tàn tạ”trong tương lai,khi mà cô đang ung dung trên cái cương vị “lớp trưởng”khiến cho cô không thể nhịn hơn nữa việc cười lớn….
“HAHAHAHA”một tràn cười man rợ vang lên,và chủ nhân của nó không ai khác chính là ariel
“ariel…..ariel….”giọng thầy giáo ngạc nhiên khi nghe thấy tiếng cười đó phát ra từ ariel…
Đôi mắt đầy ngạc nhiên của thầy giáo,cùng với cả lớp,bất ngờ khiến cho ariel cảm thấy hơi bị “ngượng”
tằng hắng một cái,rồi nhìn lại thầy giáo và cả lớp bằng một ánh mắt “ngây thơ vô số tội”,ariel trở lại là một cô tiểu thư ngoan hiền,chăm chú nghe giảng bài (đang đóng kịch đó,chứ thật sự trong lòng cô đang khoía chí hết cỡ)…
lớp học được tiếp tục sau vài câu nhắc nhở của thầy giáo….
nhưng,ở một phía nào đó trong lớp học,có một người cảm thấy không được an toàn….
Đưa một ngón tay vào miệng cắn theo quán tình,mặc dù là ngón tay của cậu ta đã đựoc cắt sạch sẽ lắm rồi
aaron nghĩ
“cô ta chắc có kế hoạhc rồi….mình phải nghĩ ra một cái gì đó để thắng cô ta mới được….”
cứ thế….một mớ bòng bong vây lấy aaron cho đến khi chuông reo hết tiết học…..
“phải về nhà hỏi ba đứa quỷ kia mới được,ba đứa nó là chuyên gia nghĩ ra nhiều trò…lần này nhất định không thể thua cho cô ta….”aaron thầm nói với bản thân mình….
cậu lật đật xách cặp chạy nhanh ra khỏi lớp......phóng vèo một cái qua mặt ariel….
“đi chạy trốn à?”ariel thích thú với ý nghĩ đó…và tự cười mãn nguyện bằng một nụ cười hết cỡ…..
một ngày học cuối cùng cũng trôi qua nhanh chóng…tiếng chuông báo hết tiết vừa reng thì chun đã lôi ngay cái điện thoại trong cặp ra và “réo”calvin….
“anh hai….đi chơi không?”chun hỏi trong điện thoại,giọng hớn hở…
Nhưng sự hớn hở đó nhanh chóng bị dập tắt một cách không thương tiếc
“em không muốn mẹ cấm cửa cả hai đứa mình như jiro luôn hả?lo mà ra xe đợi anh rồi còn về nhà….”
“anh cứ làm gì mà sợ dữ vậy?mẹ không tới nỗi tàn nhẫn như vậy chứ?”chun tiu nghĩu nhưng cũng cố vớt vát lần cuối
“không biết…nếu muốn đi chơi thì tự đi một mình đi…anh không rảnh”calvin lạnh lùng nói rồi tắt máy cái rụp,làm cho chun cảm thấy bực tức….có vẻ giận dữ,chun lầm bầm cáu kình trong miệng
“hôm nay anh ta làm sao mà khó chịu vậy?đúng là lúc nắng lúc mưa…không đi thì thôi chứ….làm gì mà dữ dằn với người khác vậy?”
vốn từ trước tới nay tiền xài dư dả,bực bội cái gì thường trút vào vật xuất hiện trong tầm ngắm,cho nên,lần này cũng không ngoài lệ….chun ytiện thể quăng luôn cái điện thoại mới coóng một cái xuống đất cho hả tức,trước sự ngạc nhiên của những ban học cùng lớp
thờ một cái thật mạnh….khi mọi việc trong đầu đã trở lại bình thươbng2,cơn giận trong lòng đã bớt,thì hình ảnh bà wang cùng câu nói
“con là con trai thứ,mà tối ngày lo đàn đúm trai gái,từ nay mẹ khóa hết tất cả thẻ tìn dụng cũng như tiền bạc của con….mỗi ngày chỉ được xài tối đa là 100 tệ thôi…”khiến cho chun vội lao ngay xuống chỗ cái điện thoại đang nằm,và cầm nó lên xoa xoa,coi có bị hỏng hóc chỗ nào không?dáng vẻ của cậu ta trông thật là tội nghiệp
“số tôi sao mà nó khổ thế này không biết,mỗi ngày chỉ cho có 100 tệ,ăn còn không đủ nữa nói chi đến xài…giờ mà hư cái điện thoại này thì coi như khỏi có tiền mua cái mới luôn….”
mệt nhọc ngồi dậy,phủi phủi rồi lại chỉnh chỉnh cái điện thoại,chun quăng đại mấy cuốn tập trên bàn vào cặp,và lê lết bước xuống nhà xe trong bộ dạng khổ sở….
ôi,còn đâu những ngày huy hoàng của nhị công tử nhà họ wang nữa…..
tội nghiệp!!!tội nghiệp……
…………………………………………�� �………….
Nói về calvin,thì sau một buổi sáng kinh hoàng,với việc nguyên một xấp giấy chép phạt “yêu quý”vô tình bị selina quăng vào sọt rác,calvin đi học với tâm trạng vô cùng rối bời,đã thế sáng sớm lại ăn nhằm món cháo “đặc biệt”do hebe chế biến,cho nên,bụng calvin cả ngày hôm nay cứ lâu lâu lại sôi lên ùng ục,khiến cho caäu không thể nào có thể “thu nhặt”được thêm một chữ nào trong suốt cả buổi học….chưa kể việc lâu lâu lại phải “muối mặt”xin giáo viên cho vào nhà vệ sinh một chút để “giải quyết”…..đến nỗi làm cho giáo viên phát bực mà gắt lên với cậu….
“hôm nay em làm sao thế hả calvin…???”
người lả đi,đầu nhức bưn bưng,đã thế khi nhớ đến khuôn mặt của selina,và đáng ghét hơn nữa là khuôn mặt của hebe khi thấy cậu “đau khổ”lúc ăn món cháo của cô…làm cho calvin càng tức điên hơn nữa….
không có người để trút giận,calvin cảm thấy vô cùng bức bối,bực bội…không lẽ lại đi kiếm selina hay hebe để mà trút giận à?thế thì có khác nào đi “tự sát”,mà nếu không thì…chắc stress mất thôi….
thật là may mắn khi mà chun-kẻ thế thân tội nghiệp-lại xui rủi sao gọi điện,và calvin nhân cơ hội “ngàn năm có một” để mà trút giận….
phù….chưa bao giờ calvin lại thấy khó chịu như thế này…
khuôn mặt buồn rầu đến thảm,calvin bước từng bước không có sức sống xuống nhà xe….nghĩ đến tối nay phải chép lại từng ấy tờ giấy phạt,calvin muốn kiếm chỗ nào đó chui xuống cho rồi….
nhưng bất ngờ,calvin bị một ai đó đánh cái bốp vào lưng,bực bội thêm lần nữa,cậu định quay sang chửi cho cái kẻ “ngu ngốc”nào đó dám cả gan đụng vào “đống lửa”….thì….
“là em à,ariel?”
Calvin mở to mắt ra khi thấy người đó không ai khác chính là cô em gái “yêu quý”của cậu,đang đứng phía sau và mỉm cười hết cỡ với cậu
“anh hai…..”ariel hớn hở nói với calvin,cô không biết là calvin hiện tại ruột gan đang rối như một mớ bòng bong….
cố nặn ra một nụ cười gượng gạo chưa từng có,calvin lí nhí hỏi
“giờ mới học xong à?”
“dạ…đi kiếm anh và anh ba để về chung nè!!!anh jiro được nghỉ nên về sớm rồi”ariel mỉm cười toe toét nói
“uhm…vậy à….về thôi…mà sao em vui quá vậy?”calvin mệt mỏi hỏi
“à…không có gì…trời hôm nay đepẹ mà….anh hai không thấy à?”ariel nháy mắt một cách khó hiểu,rồi lại mỉm cười khúc khích…
mọi hôm,nếu thấy bộ dạng của ariel như thế này,thì calvin đã truy cho ra nguyện nhân,nhưng….hôm nay thì chính bản thân cậu còn lo chưa xong nữa là…nói chi đến chuyện lo cho nhiều…
“uhm…..về thôi….”calvin nói,và bước đi
“anh hai…đợi em chứ”ariel gọi với và chạy theo….
Choàng lấy tay của calvin,ariel bước chân sáo
“anh hai buồn vậy?trời hôm nay đẹp mà….đi về thôi…đi…đi….đi”vừa đi vừa nhảy,ariel cứ như một chú chim non yêu đời,còn calvin thì lại như một cái bánh bao chiều nhúng nước….
quả là khác biệt quá….