Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

laugh to laugh (s.h.e, fh, ariel....)

Ôi trời,thật là…nhầm lẫn tai hại…aaron xấu hổ đến mức muốn kiếm chỗ nào đó chui xuống cho bớt xấu hổ…
Nhưng cố làm ra vẻ tỉnh bơ,aaron cố cãi bướng…
“vậy hả?vậy thì vào lầm phòng…có gì đâu mà cô la lớn vậy?”
Nhìn thấy khuôn mặt tỉnh rụi đến mức phát ghét của aaron,ariel chỉ muốn nhào tới đập cho cậu ta một trận,nhưng nghĩ đến khuôn mặt bà wang nếu biết chuyện “động trời này”,chắc có nước ariel ra đường mà ở luôn chứ đừng nói là bị la…
liếc nhìn aaron bằng một ánh mắt sắc lẻm,ariel hỏi
“cậu dám vào phòng tôi lúc đêm hôm…đã vậy còn ăn mặc kiểu này nữa hả?cậu có tin là nếu mẹ tôi biết chuyện là cậu khỏi sống luôn không?”ariel cố hù aaron cho bỏ ghét…
Tuy vẻ ngaòi cố làm ra vẻ như không có gì,nhưng trong lòng aaron cứ như có cả bầy kiến đang di chuyển trong đó vậy,aaron nói
“thì lầm phòng có tí xíu thôi.,….cô làm như cô đẹp lắm ở đó mà tôi vào phòng cô…chắc hôm qua tôi bị mộng du nên chui vào đây thôi….chứ nếu bình thường thì đừng có mà mơ tôi bước vào trong phòng này…”aaron nói,rồi tìm đường lỉnh ra khỏi phòng của ariel…
tức cành hông vì câu nói của aaron,nhưng ariel cố nén cơn giận của mình lại,và lầm bầm…
“cứ đợi đó đi…rồi ngươi biết tay ta….”
Trong lúc ariel đang suy nghĩ gì đó,aaron nhanh chóng kiếm ngay cái áo rơi sát giường,mặc vào một cách đàng hoàng,và bước ra cửa,không quên quay lại nói sốc ariel một câu…
“tôi mà tỉnh thì đừng có mơ mà bước vào phòng của cô…”
rồi cậu mỉm cười một nụ cười thật đáng ghét…và bước ra…
và trước khi bước ra,aaron không quên ló cái đầu của mình ra trước ngó trước ngó sau để “thám thính tình hình”xem coi có “địch”phục kích hay không….
để rồi sau khi đã thấy mọi chuyện đã êm,không có bóng dáng của bà wang,aaron mới lững thững bước ra khỏi phòng ariel….và đóng cửa một cái “rầm….”…để lại ariel với một cục tức to như núi…
“grừ…..cái tên kia…hôm nay tha cho ngươi….rồi người sẽ biết tay ta….”

Nói về aaron,sau khi đã “an toàn một cách may mắn”bước ra khỏi phòng ariel,cậu cứ thắc mắc không biết tại sao mình lại “hiện diện”trong phòng cái con nhỏ vừa lùn vừa chảnh đó chứ?cố lục lọi hết đống kí ức hổn độn của mình,aaron tá hoả nhớ ra…
Thì ra,đêm hôm qua,sau gần một đêm bị ba chị em selina “hành hạ”thay vì chăm sóc,aaron mệt nhoài lăn ra giường ngủ….nhưng cơn đói kéo dài khiến cho cậu không thể nào ngủ được…lết cái thân đầy thương tích,trong bộ dạng nửa ngủ nửa tỉnh đi xuống nhà bếp tìm đồ ăn….và sau khi đã ních đầy thức ăn vào bụng,aaron lại tiếp tục lết lại lên phòng mình một cách mệt nhọc…
Thói thường,khi con người ta ăn no là lúc làm biếng nhất,và hay mệt mỏi,nhầm lẫn nhất,aaron không phải là một ngoại lệ…sau khi đã lên tới lầu,thay vì đi vào phòng mình,thì theo quán tình thường ngày,aaron mở cửa phòng của ariel bước vào,mà cứ ngỡ đó chính là phòng mình…và lăn ra ngủ một mạch tới sáng....
những hình ảnh cứ hiện rõ lên trong đầu aaron,khiến cho cậu xấu hổ tới mức dông thẳng ngay về phòng và đóng cửa phòng lại một cái thật mạnh….
“ôi trời…vậy là tối qua mình ngủ chung với con nhỏ đó à?không được…không được để lộ vụ này ra…không thì mấy đứa cháu của mình nó cười cho thúi mũi…”aaron lầm bầm trong miệng trong khi thay quần áo đi học….
quả là một buổi sáng thú vị!!!!!!!!.

ba chị em selina,ella và hebe,với ba dáng vẻ khác nhau,nhưng đều có một điểm chung là khá bực bội trong lòng,thất thểu bước xuống lầu….nhưng,họ cũng không được yên một giây nào,khi mà vừa mới bước xuống là đã thấy bà wang ngồi trên ghế chờ họ,với một nụ cười chọc quê trên môi…
không thèm để ý đến nụ cười đó,bà chị em selina bước đến và nói
“xong rồi đó…bây giờ chúng tôi đi học đây….bà wang…”ella mệt mỏi pha lẫn bực bội nói,mắt không thèm nhìn lấy bà wang một cái,hai tay cô cứ xoa xoa lấy cái bụng,rồi lại xoa hết chỗ này đến chỗ kia trên người…cuối cùng,không biết phải xoa chỗ nào trước,cô ngồi phịch xuống đất nghỉ mệt….
Nhưng…dễ gì mà bà wang lại tha cho ba chị em selina dễ dàng như vậy….tiếp tục nở một nụ cười,bà wang nói
“ta đã nói rồi….phải gọi ta là bác wang chứ…tập đi là vừa…mai mốt còn phải chuyển sang gọi là mẹ chồng chứ…”
Hebe nổi hết cả da gà khi nghe bà wang nói chuyện “nhỏ nhẹ”như thế,đặc biệt là cái câu “mai mốt còn phải chuyển sang là mẹ chồng nữa chứ…”,nghe thật là khủng khiếp….
Bà wang tiếp tục nói
“bây giờ thì đi làm bữa ăn sáng đi…đó là công việc tiếp theo phải làm trước khi đi học….”
chỉ có một vài lời nói thôi,nhưng cũng đủ khiến cho selina,hebe và ella điên cả cái đầu lên…
nếu không làm thì lại mang tiếng ăn bám…mà làm thì chả có hứng thú đâu mà làm…chưa kể,cả ba cũng chả giỏi giang gì trong chuyện bếp núc…
nhưng…
“đói quá….thật không chịu nữa rồi,phải đi kiếm ngay cái gì ăn đỡ thôi!!!!!”ella nghĩ thầm trong bụng…và kéo hebe lẫn selina đi…mà không thèm phản ứng câu nào với bà wang….
Là một người đa nghi,tự dưng lại thấy ba chị em ngoan ngoãn một cách “bất thường”như vậy…bà wang cảm thấy không yên tâm chút nào cả…
“ để xem xem lũ nhóc này định giở trò gì????”bà wang nghĩ….

buồn trong lòng vì bị calvin mắng,nỗi uất ức cố nén trong lòng từ sáng tới giờ,selina lơ đễnh làm món trứng rán…đầu thì nghĩ một nơi,tay thì làm một món,cho nên,selina không đễ tâm gì đến trứng cả….
còn hebe,cứ nghĩ tới khuôn mặt của chun là hebe thấy sởn hết cả da gà…kết quả là món cháo  được ra đời trong quá trình “suy nghĩ”của hebe…
trong ba chị em,ella có vẻ là người nấu ăn giỏi nhất,do từ nhỏ cô đã khoái ăn uống,nên chịu khó tìm những món ăn ngon để mà học…mặc dù cô khá ghét việc nấu ăn,mà chỉ thích được người khác nấu cho ăn mà thôi…
.bụng đói meo,nên trong suốt quá trình nấu ăn,ella cứ lúc thì nhét món này vào miệng,lúc lại nhét món kia vào miệng nhai ngồm ngoàm…(đại loại ss nhà mình đang ăn vụng đó)…..
nhưng….khuôn mặt jiro với câu nói “tối nay cô có muốn gặp ác mộng nữa không?”cứ bám riết lấy ella không chịu buông…đang ăn gọn trớn,bất ngờ ella thấy khuôn mặt đó hiện ra,và mắc nghẹn đến không nói nên lời,cứ hưo tay hưo chân liên hồi…
hành động kì lạ của ella đã kéo hebe và selina ra khỏi suy nghĩ của cả hai…quay nhìn ella bằng một cặp mắt ngạc nhiên,hebe hỏi
“ella…em bị làm sao vậy?”
Trong khi đó,selina vỗ vỗ mạnh vào lưng của ella theo như cánh tay của ella chỉ….
cuối cùng,miếng bánh mì cũng trôi tọt xuống cổ…ella thở hổn hển như vừa chạy cả cây số về…
“hết rồi…không sao nữa rồi…”ella nói,và lầm bầm trong miệng…
“cái tên quái quỉ đó…tới ăn mà cũng ám mình nữa là sao vậy?phải nhanh chóng giải quyết hắn cho xong thì mới yên ổn được….”
vừa nghĩ ngợi,ella vừa với tay lấy lọ tương cà trong kệ bếp….

còn 15’nữa là đến giờ đi học,thì cũng là lúc các phần ăn sáng được dọn ra bàn ăn….
cả ba chị em vội vã chạy lên lầu thay đồ đi học,trong khi lúc này,ba “ông chồng tương lại”của họ cũng bước ra khỏi phòng và đi xuống phòng ăn....
ở nhà họ wang,dù là ai đi chăng nữa,thì cũng phải ăn sáng và tối cùng gia đình…đó là quy định của bà wang và không được có một lý do nào khác,ngoại trừ việc phải đi công tác hay đi học xa…
chiếc bàn ăn lớn chứa đủ thức ăn cho gia đình họ wang,và bốn cậu cháu aaron…
ngồi vào bàn ăn khi đã có đủ mọi người,bà wang bắt đầu nhìn những món ăn,và nhận xét…
“món trứng này ai làm đây?”bà wnag hỏi
“tôi”selina trả lời,rồi buồn bã ngó qua calvin,nhưng đáp lại ánh mắt của cô là một cái nhìn lạnh tanh của calvin…
“sao nó lại nát hết như thế này?”
“không biết”
thở dài một cái,bà wang quay sang món cháo…do cháo thì chả biết được ngay có ngon hay không,nên bà wang từ từ đợi tới ăn thử rồi chê sau cũng không muộn…
cuối cùng là món bánh mì kẹp của ella…trông mọi thứ rất ngọn mắt,đặc biệt là lớp tương cà chua đỏ au giữa hai lớp bánh….trông thật thơm ngon…
nhìn ella một cách khá hài lòng,bà wang nghĩ
“chí ít thì cũng có đứa còn biết trang trí đồ ăn”
Nhìn thấy như thế,một số suy nghĩ không hay,hay nỗi lo về việc “lũ trẻ này sẽ giở trò gì” cũng dần dần tiêu biến…
“chắc cũng không có chuyện gì đâu…mình đa nghi quá thôi”bà wnag nghĩ
Tuy nhiên,bà wnag tỏ ra ngạ nhiên khi thấy aaron ngồi trên bàn ăn
“tôi nghĩ cậu đã đi học rồi chứ?”bà wang hỏi
Aaron thấy bà wang chú ý đến mình thì cũng hơi chột dạ,nhưng cứ cố làm mặt tỉnh..
“làm gì có…”aaron trả lời
“vậy à?khi nãy tôi không thấy cậu trong phòng…”
“hả?bà vào phòng tôi à?”aaron hốt hoảng hỏi
“ừ….nhưng không có cậu,nên tôi cứ nghĩ cậu đi hcọ sớm…”bà wang nói
“à…ừ…tôi ở dưới nhà…thôi,ăn đi…tôi đói rồi….”aaron lắp bắp nói,và cố chuyển sang đề tài khác…
“mọi người ăn đi…hôm nay ba các con có công việc nên đi gấp từ sáng rồi…vì thế mà không cần phải chờ đâu…”bà wnag nói thêm trước khi ăn….
Sau khi nghe thấy lời của bà wang,mọi người bắt đầu ăn…
Aaron đã quá biết tài nấu nướng của ba đứa cháu mình,nên chỉ ăn cầm chừng bằng một vài lát bánh mì,mà không đụng đến bất kì thứ thức ăn nào…
Trong khi ăn,aaron cảm thấy hình như có ai đang nhìn mình…liếc qua mới thấy đó chính là ariel….nhìn lại cô bằng một cặp mắt không mấy vui vẻ…cứ thế,cả hai đấu “võ mắt”với nhau suốt cả bữa ăn sáng…
Calvin có thói quen ăn những món nước vào buổi sáng,cho nên cậu dùng muỗng,múc vào chén một muỗng cháo lớn….
Chun thì thích ăn bánh mì,nên với tay lấy ngay một miếng bánh mì kẹp…và cho vào miệng…
Còn jrio thì dù thấy món trứng rán nát bấy,nhưng vì thích ăn,với sẵn tâm lý “ăn cho xong”nên lấy một miếng trứng cho vào bánh mì….
Cùng một lúc,cả ba anh em đưa thức ăn vào miệng…
1,2,3’ sau…..
“phụtttttttttttttttttt…..”tiếng phun thức ăn ra khỏi miệng của ba người lại tiếp tục vang lên cùng một lúc….
“mặn quá….”calvin la lên,quăng ngay muỗng cháo lên bàn…
“ghê quá…”jiro phụt toẹt miếng trứng trong miệng ra,và nốc ngay cốc nước bên cạnh
chỉ có chun là khổ nhất,khi mà vừa cố nhả miếng bánh mì trong miệng ra,cậu vừa la lớn
“nước…nước…cay quá”khuôn mặt cậu ta méo mó ra,trong thật tội nghiệp….
cả ba chị em dù đang có chuyện bực,nhưng thấy dáng vẻ của ba anh em thì không khỏi bật cười…
“hahahahaha…”ella và hebe ôm bụng mà cười,trong khi selina cố không cười vì nhìn calvin,nhưng lát sau thì cũng phải bật cười ha hả….
Ariel và aaron tuy đang nhìn nhau “không thiện cảm”nhưng trước tình huống vừa xảy ra thì cũng tạm gác qua một bên
“mấy anh có sao không?”ariel hỏi
Không có tiếng trả lời nào,mà chỉ có ba khuôn mặt nhăn nhó trả lời cho ariel…
Ba chị em selina vẫn còn cười,trong khi aaron thắc mắc hỏi nhỏ
“ba đứa làm cái gì mà trông chúng thảm quá vậy?”
“ai mà biết…”hebe trả lời…
bất ngờ lúc này,tiếng bà wang đập xuống bàn một cái “rầm”….
cả phòng ăn im bặt….
“có chuyện gì vậy?”bà wnag lạnh lùng hỏi,khuôn mặt bà lúc này thật đáng sợ
“con ….con…nhưng mà…mặn quá…”calvin lắp bắp giải thích…
“cay quá…nước…nước…”chun vẫn tiếp tục không thôi cái điệp khúc đòi nước của cậu ta…
“gớm quá…cái này mà là trứng rán à?”jiro than phiền sau khi đã lau sạch miệng…
Quay sang nhìn selina,hebe và ella,bà wang hỏi
“vậy là sao?”
“ai mà biết…nói chúng tôi làm thức ăn sáng thì đã làm rồi đó…có gì đâu mà hỏi”ella trả lời,giọng tức giận…
“tại sao chúng lại ra như vậy?”bà wang tiếp tục hỏi,tay chỉ vào ba đứa con bà…
“không biết…hỏi họ chứ tại sao lại hỏi tôi?mà thôi…tôi đi hcọ đây…ăn đi nhé”nói rồi,ella kéo tay hai người chị của mình cùng aaron dông thẳng ra cửa…không quên quay lại chọc tức bà wnag
“ăn ngon nha…chén cứ để đó…trưa tụi tôi về rửa nha…bác wang…”
“hừm…..mấy đứa nhóc này…mình sơ suất quá….phải tìm cách trị bọn chúng mới được…”bà wnag nghĩ trong đầu…và hàng loạt kế hoạch được đặt ra….
“cứ đợi đó….”

“mẹ ,con đi học”jiro chạy nhanh ra cửa,với một lát bánh mì trong miệng..
“thưa mẹ con đi học”calvin và ariel lễ phép nói với mẹ,và bước đi lấy xe…
Phía sau là chun… “con đi học”chun nói,và nhanh chân bước theo calvin…
kết quả của buổi sáng,mọi người nhà họ wang được “ăn bánh mì”thay cho ăn sáng,vì ….toàn bộ thức ăn ba chị em selina nấu đã được “nằm trong sọt rác”….
“phải có cách gì trị chúng chứ?”bà wang trầm ngâm ngồi trên ghế suy nghĩ…
Nhưng,tiếng chuông cổng vang lên,phá tan suy nghĩ của bà….
“reng…reng…reng…”
“ai lại đến vào giờ này vậy?”bà wang thắc mắc…
Nhìn qua cái điện thoại,bà wang thấy có người đưa thư đang chờ…
Bà từ từ bước ra cổng….
Sau vài phút,trong tay bà wnag lúc này là một tấm bưu thiếp…
“FROM:CHỊ GÁI….…..”
……………………………………………………………..

TOP

mình cũng muốn post lẹ lắm,nhưng dạo này sắp thi học kì rồi...nên ít lên mạng....truyện này chap 18 mình vẫn còn viết dang dở chưa xong....thất hứa với mấy người bạn mấy lần rồi,chưa kể lúc trước tham lam quá viết nhiều truyện mà cũng chưa đâu vào đâu...các bạn thông cảm dùm nha....khi nào thi hoc kị xong(cụ thể là ngày 1/7)mình sẽ siêng năng post thường xuyên.....mình hiện tại đang điện đầu với môn kinh tế vi mô và nguyên lý kế toán đây.....
thông cảm cho mình nha....rất cám ơn các bạn vì đã ủng hộ mình....

TOP

hi^^

vậy thì mình sẽ cố gắng chờ bạn thi xong vậy....???bạn cố gắng thi cho tốt nha!!chúc bạn thi may mắn!!lucky

TOP

CHAPTER15:BỊ PHỤC KÍCH

lại là một ngày chen chúc mệt mỏi…cả ba chị em,mang những tâm trạng bực bội khác nhau đến trường…hình ảnh ba anh em nhà họ wang khi nãy phun thức ăn ra ngoìa chỉ là một niềm vui nhỏ nhoi,rồi phút chốc nhanh chóng tan biến đi…chỉ còn lại sự bực bội….
trạm xe bus cách nhà họ wang khoảng 5’ đi bộ….hôm nay không biết là ngày quái quỷ gì mà lại có đông người chở đợi xe bus đến thế không biết…nhưng có vẻ như cả ba cũng không quan tâm cho lắm…trong đầu họ lúc này là ba cái tên nhà họ wang quái quỷ kia….
Ánh mắt lạnh lùng,như không hề quen biết của calvin đối với selina khi sáng,khiến cho cô cảm thấy thật khó chịu,vậy là calvin thật sự đã giận rồi….selina chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này,có nằm mơ cũng không mơ thấy được nữa…nhưng,bây giờ nó lại đúng là sự thật….
“anh calvin….”selina lầm bầm trong miệng,cô cúi gầm mặt xuống dưới,và lấy hai tay đan chặt vào nhau….
Đây là lần đầu tiên selina cảm thấy khó chịu như thế…khi ở trường cũ,selina đã từng làm cho biết bao nhiêu chàng trai tức giận,biết bao nhiêu người đau khổ…thế nhưng,đây lại là lần đầu tiên cô có cảm giác khó chịu sau khi đạ làm cho một người khác tức giận….(!!!!!)rốt cuộc thì không biết đó là cảm giaácgì nữa…
Ôi trời ơi,selina không muốn nghĩ tới nữa….
lấy tay xoán hết mức mấy cái lọn tóc của mình,cho đến khi selina cảm thấy da đầu mình như bong ra,thì cô mới sực tỉnh….thì ra,do quá mạnh tay nên những lọn tóc của chính selina đã làm đau cô…
khẽ thở dái,selina đưa ánh mắt xa xắm về cuối con đường…
trời hôm nay rất xanh,nhưng không hiểu sao selina lại thấy nó đen tối và âm u như thế này….
…………..
“mai mốt còn phải chuyển sang gọi là mẹ chồng nữa chứ….”câu nói của bà wang lại lởn vờn trong đầu của hebe,kèm theo đó là cái khuôn mặt “dại gái”của chun hiện ra,với một nụ cười 35 dường như muốn trêu tức cô….hebe lấy ngay cái tay của mình và vỗ một cái “bốp”thật mạnh vào đầu mình để xua đuổi những cái ý nghĩ đáng ghét đó ra ngay khỏi đầu mình….và ngay lập tức,cú đấm đó khá là có tác dụng,chẳng những nó đã đu6ỏi được những hình ảnh đó ra khỏi đầu,mà con làm cho hebe tỉnh ngay ra,kèm theo một tiếng rên rỉ…
“ow…đau quá”
lấy tay xoa xoa chỗ vừa bị đánh,hebe nhăn mặt,và bất ngờ khi thấy mấy người cùng đứng chờ xe bus với ba chị em cô đang tròn xoe mắt mà nhìn hành động “kì lạ pha bạo lực”của cô nãy giờ….
ngạc nhiên,hebe trừng mắt lên hỏi
“nhìn cái gì?bộ chưa từng thấy người hay sao mà nhìn dữ vậy?”kem theo cái trừng mắt như hăm doạ người ta…
Đám người có vẻ rụt lại,và giả tảng quay đi chỗ khác….
thấp thoáng đâu đó có một vài tiếng xì xào bàn tán…
“đúng là đồ điên…tự dưng đi đập đầu mình bốp bốp rồi còn bảo người ta điên nữa….đúng là mới trốn trại mà…”
Có vẻ như chỉ đợi có vậy,cơn tức trong hebe trào lên tới đỉnh đầu,và …. “bùm…..bùm….”,nó phun lên ngùn ngụt…
mắt long lên sòng sọc,hebe hét lên,khiến cho mấy người đứng kế hết cả hồn nhảy dựng lên…
“AI….AI VỪA MỚI NÓI ĐÓ HẢ?RA ĐÂY NGAY….”
Trông hebe lúc này không khác gì là tay anh chị giang hồ khét tiếng,mọi người đứng ở bãi chờ xe bus vội tản ra hết,hoặc là đi lên trạm kế tiếp thờ,hoặc là đứng cách xa ba chị em nana ra một mét…không một ai dám lên tiếng,mà chỉ có những ánh mắt ngạc nhiên,lo sợ,mỉa mai,nhìn ba chị em,hệt như họ là những sinh vật lạ vừa mới rớt xuống trái đất này….
cố gắng ngăn cơn tức giận xuống,hebe liếc nhìn đám người đó,rồi quay qua nhìn selina…thấy chị gái mình đang đứng với bộ dạng “chán đời”,hebe thở dài quay qua ella,thì nhanh chóng thấy ngạc nhiên vì chứng kiến một cảnh tượng kì lạ của đứa em mình….
Ella đang đứng đó,mặt ngước nhìn lên trời,và quan trọng hơn nữa là đang tự cười một mình….cái khuôn mặt trông cứ đần đần ra  đến là tội nghiệp….
“ella…ella…”hebe thúc vào người ella để gọi cô dậy,nhưng cũng không có tác dụng gì cả,ella vẫn cứ đứng đó mà cười một mình…
Hebe rất ư là thắc mắc với cái hành động kì lạ của ella,nên quyết tâm làm cho ella tỉnh dậy để hỏi cho ra chuyện….
Nhưng làm mọi cách,từ đánh,cho tới gọi,từ hù doạ,cho tới nhẹ nhàng…tất cả đều có vẻ như là vô tác dụng với ella…cô hệt như đang chìm trong cái suy nghĩ “hạnh phúc”(có lẽ thế,vì có hạnh phúc thì mới cười một mình chứ)của chính cô…
Hebe cay cú đứng suy nghĩ cách….
“không thể để con bé này như vậy được…phải tìm cách hỏi nó coi có chuyện gì mới được….”
Trong khi hebe đang chăm chú suy nghĩ,thì ella mắt vẫn hướng lên trời,và miệng chốc chốc vẫn nở một nụ cười ra chiều thích thú lắm….
Thì ra nãy giờ,ella đang nghĩ về cái bộ dạng của tên dại gái chun khi sáng mà thích thú quá chừng….
“cay quá…nước…cay quá…nước….”cái tên đáng ghét đó đã heét lên như thế khi ăn nhằm vào miếng bánh mì của cô…
“cho ngươi chết luôn…hahaha…nếu mà cay chết thì càng tốt…hahahaha….”ella cười lớn trong lòng….khuôn mặt cô thể hiện sự thích thú cực độ…..
rồi bất ngờ,không hiểu sao,cái khuôn mặt đáng ghét của jrio,lại tiếp tục xuất hiện ngay sau khi khuôn mặt của chun biến mất,với cái nụ cười cùng khuôn mặt đáng ghét,và câu nói “kinh khủng”quen thuộc ám ảnh cô suốt từ sáng tới giờ….
“cô có muốn tối nay gặp ác mộng không?”
“grrrrrừ….cái tên này….đáng ghét không thua gì tên anh của hắn….”
lấy tay gãi gãi cái đầu tổ quạ của mình,bỗng nhiên,hàng loạt những kế hoạhc trả thù jiro bất ngờ xuất hiện trong đầu ella,hệt như một cái máy tính đang mở tập tin vậy….
nhanh chóng và chính xác đến không ngờ….
“hahahaha….quá nhiều kế hoạch…như thế này thì cái tên đó chỉ có hcết thôi….quân tử trả thù 10 năm chưa muộn mà….”ella nghĩ thầm,rồi lại tự cười khoái chí với những “kế hoạch hoàn hảo của mình….”
Ella đứng đó mà mơ tưởng đến cái lúc mà jiro phải mặc một cái tạp dề,trong khi ella sẽ là người chĩ huy,và tha hồ bắt jiro phải lau nhà,rửa chén,nấu ăn….hahahaha…viễn cảnh rất ư là sung sươ1ng…ella sẽ làm cho cái tên đó phải khóc lóc mà xin lỗi cô,xin cô tha tội,và hắn sẽ phải tự vả vào mặt của mình vì những “tội lỗi”mà hắn đã gây ra với cô….
Ôi trời ơi…tuyệt với quá….
cứ thế,ella tự đứng mơ về một nơi xa lắm nào đó…và tự cười hềnh hệch một mình…mặc kệ cho mọi người xung quanh tưởng là cô “vừa mới trốn trại”,mặc kệ cho hebe kêu rát cả haọng,đe doạ hết cả cách,và nói nhỏ nhẹ hết cả lời….ella cũng chả hay biết gì….
Quá cau có với cái dáng vẻ của ella,hebe đột nhiên nghĩ tới một chiêu cuối cùng,nếu mà chiêu này không phát huy tác dụng nữa thì chỉ còn nước khiêng ella lên xe bus luôn,chứ đừng nói tới việc đánh thức cô dậy mà hỏi chuyện….
“ella…ellla….có thức ăn ngon lắm nè….toàn là mấy món em thcíh không à…ngon tuyệt…không dậy là chị ăn hết ràng chịu nha….”hebe nói nhỏ vào tai của ella….
Như một phản xạ tự nhiên không điều kiện,ella nhanh chóng thoát ra suy nghĩ của mình,mắt ngó láo liên khắp nơi để tìm “các em đùi gà yêu quý”….miệng ella cứ kêu chẹp chẹp tìm kiếm,như thể gà mẹ gọi gà con không bằng…
Cho đến khi phát hiện ra,nơi đây chả có cái đùi gaà nào cả,maà chị có ba chị em cô và đất đá không,ella mới hỏi
“đùi gà đâu?”
Hebe không traảlời câu nào,maà chỉ nhìn ella chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống cô….
“oái…chị làm gì mà nhìn em ghê vậy?”
“em bị điên hả?sao cứ đứng cười một mình vậy?”
“chị điên thì cô…cười mà cũng không cho nữa à?có luật nào cấm không cho người khác cười không?”ella cãi bướng,liếc cặp mắt hằn học về phía hebe
“tự cười một mình mà không phải là bị điên thì chứ thế nào mới là điên hả?”
“kệ em…à,mà sao hồi nãy thấy có đông người lắm mà…sao giờ không thấy ai hết vậy?”ella ngạc nhiên khi thấy nguyên một cái trạm xe bus to đúng chỉ có mình ba chị em cô mà thôi…
chỉ tay về phía xa,hebe nói
“bên kia hết rồi”
“sao kì vậy?ở đây không đứng mà ra đó chi vậy?mấy người đó bị điên hả?”
“chắc vậy?”hebe trả lời cộc lốc
liếc nhìn sang selina,ella khếu khếu hebe
“chị ấy bị sao vậy?sao mà nhìn thảm quá vậy?”
“ai mà biết…chị đã noi rồi,đụng vô cái tên biến thái đó thì thế nào cũng có chuyện mà….”hebe nói trong sự tiếc nuối….
rồi cả hai nhìn chằm chằm selina trong sự thông cảm “cao độ”…..
cho đến khi chiếc xe bus đổ xịch trước mặt ba người,thì selina mới thôi trở thành “sinh vật là cần phải quan sát”của hebe và ella nữa.
cả ba chị em nhanh chân bước lên xe bus…..
mừng húm khi thấy ba cái ghế phía trước mặt chưa có người ngồi,cả ba định bước lại ngồi,thì ôi thôi….nó đã nhanh chóng bị “chiếm mất”bởi mấy cái người khi nãy đứng chờ xe bus cùng họ…
“ôi trời ơi…tưởng họ không lên chứ…sao giờ kéo lên ầm ầm vậy nè trời…cái ghế yêu qúy của tôi…lại phải đứng nữa sao trời….”ella rên rỉ….
sự thật vẫn là sự thật,cuối cùng cả ba cũng phải đứng mà thôi….chỉ qua thêm có hai trạm nữa thôi,mà số người lên gấp 3 lần số người xuống,cả ba bị chèn ép như “những con cá mòi”trong hộp vậy….
cứ chốc chốc,xe bất ngờ ngừng khiến cho họ hết ngã từ bên này,sang ngã bên kia….
Nóng nực,bực bội,ella liên tưởng tới cái cảnh cô và hai bà chị mình phải bị chèn ép như thế này,trong khi tên chun “dại gái”và tên jiro”biến thái”đang vi vu thoải mái trên xe riêng mà tức muốn điên….
“ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh”ella hét lên khiến cho mọi người trong xe hết hồn,và dạt sang hai bên mà ngó cô….
Bác tài xế đang chạy cũng đột ngột dừng lại,và hỏi
“có sao không?”
nở một nụ cười gượng,hebe vội bịt ngay miệng của ella lại,và nói
“không…không có gì đâu bác….cứ cho xe đi tiếp đi….không sao hết”
Nói rồi,cô kéo ella lại và hỏi
“em bị điên hả?điên dưới đất chưa đủ,giờ lên xe bus cũng điên nữa ha?”
“bực bội quá…không hét lên mới là điên đó….”
Ella bực bội trả lời,rồi lại thở hồng hộc ….
“gì mà bực?bộ có đứa nào chọc em hả?”
“có,nhiều là đằng khác…”
“ai vậy?mà làm gì em?”
“chị coi,mình phải khổ sở đi xe như vậy nè….còn mấy cái tên nhà họ wang kia thì đang thảnh thơi vi vu trên xe hơi…hỏi sao nghĩ tới không bực bội hả?”
Nghe ella nói,rồi nghĩ ngợi một lát,hebe gật gù hưởng ứng…
“đúng rồi….”
Xong,hebe định quay qua để nói với selina,nhưng,xem ra selina chả có quan tâm gì đến “thế sự”nữa….cô cứ đứng im mà không nói gì
“người điên là chị ấy đó…không phải em đâu…”ella kết luận….
……………………………………………………….

bước xuống xe một cách nhanh chóng…ella nhìn đồnh hồ và nói
“lẹ lên…trễ giờ rồi đó…”
Trong khi hai đứa em đang hối hả bước vào lớp,thì selina vẫn còn mang tâm trạng như đi trên mây….có thể nói người selina thì đang ở đây,nhưng không biết hồn cô thì đang ở tận cái nơi nảo nơi nào….
Không còn đủ kiên nhẫn với cái thái độ kì lạ của selina,heeb và ella chặn ngay đường đi của ella,và nhìn cô bằng một cặp mắt bực bội…
Do đi mà không chú ý gì cả,cho nên chẳng mấy chốc mà selina đụng vào “vật cản trên đường”…lúc này,selina mới chịu tỉnh,và ngước mặt lên nhìn “vật cản”mà mình vừa mới va phải…
Thì ra,chẳng phải ai hay cái gì xa lạ…mà là hai “cô em gái thân yêu”của selina đang đứng nhìn cô…
“hai đứa làm gì vậy?không đi vào lớp à?”selina ngạc nhiên hỏi
“chị mà cũng biết là phải vào lớp à?”ella hỏi,khuôn mặt đầy vẻ tức giận
“hôm nay chị bị làm sao vậy?”hebe khoach hai tay trước mặt,ghé sát mặt nhìn selina và hỏi…
Tròn xoe hai con mắt,nhìn vào đôi mắt nghi ngờ của hebe,selina nói
“không có gì hết….chỉ là…”
chỉ nói đến đó,không hiểu sao hai mắt selina lại đỏ hoe lên như sắp bật khóc….
Quay mặt đi chỗ khác,selina im lặng…
“chị quái lạ thật…không có gì hết mà lại khóc à?”hebe lại bước đến trước mặt của selina,và nói
“đã bào không có gì mà…”selina cãi bướng…
“tại cái tên biến thái đó phải không?”hebe hỏi
“không…không phải…”selina nói tới đây thì lại đột ngột im bặt,nhưng…không thể nói thêm một lời nào…
Nghe tới đấy,thì hebe đã lờ mờ đoán ra được là có chuyện gì đó đã xảy ra với selina và calvin…chỉ có điều là selina không chịu khai mà thôi…
“hiểu rồi…không muốn nói thì thôi…”hebe nói,và bước đi trước,cô làm ra vẻ không có việc gì,nhưng mà trong lòng thì lại nghĩ
“cái tên biến thái….biến thái từ anh đến em…dám làm chị ta khóc à?rồi ngươi biết tay ta…”
Ella nãy giờ đứng nghe hai bà chị mình nói mà chả hiểu cái quái gì cả…thật ra thì ella chĩ giỏi có việc ăn uống và cái khoản đánh nhau thôi,còn việc dính dáng tới tình cảm thì…cô hệt như một tên ngốc mà thôi….
Hebe đi trước,selina lầm lũi bước theo sau,hệt như phạm nhân,còn ella thì cứ ngớ người ra không hiểu,lật đật chạy theo sau mà hỏi
“nè…hai người nói cái quái gì vậy?không hiểu…nói cho rõ hơn đi…”
“không hiểu thì thôi…”hebe nói,và tiếp tục bước đi…
“cái chị này….không trả lời thì hỏi selina”ella bực bội quát,xong rồi nhanh chóng quay qua hỏi selina
“có chuyện gì vậy?”
Selina không trả lời,mà chỉ cúi mặt bước theo hebe…trông selina thật là thảm…
Ella từ xưa đến nay không thích chuyện gì úp úp mở mở,đã nói thì phải nói cho tới cùng…hành động khó hiểu của hai bà chị càng khiến cho ella thêm tò mò,và bực tức hơn nữa…
“không nói hả?phải bắt nói cho bằng được mới thôi”ella nghĩ,thế là cô nàng cứ chạy theo mà hỏi…cố ý làm cho hai bà chị bực bội phải nói ra….
“nói đi…nói đi mà….”
………………………..
“hebe….nói em nghe đi…he…”ella vừa chạy theo hebe vừa đòi chị mình kể cho nghe chuyện…nhưng bất ngờ,cô dừng lại ngạc nhiên khi thấy….
Hebe nãy giờ cứ bị ella làm phiến,nên cứ giả tảng vừa đi vừa nhắm mắt…bất ngờ thấy “không gian im lặng một cách bất ngờ…”thì thấy lạ,mở mắt ra và nhìn về phái của ella,thì thấy em mình đang nhìn về phía trước một cách chăm chú…
“có gì vậy mà nhìn ghê vậy?”
Ella không nói câu nào,cô chỉ đưa tay chỉ về phái trước…
Nhìn theo hướng chỉ của ella,hebe thấy trước mặt mình là đám con gái ngày hôm qua đã đánh nhau với ba chị em cô trên sân thượng…
hất mặt lên,hebe tiến lại gần và hỏi
“nếu không có chuyện gì thì tránh ra đi…”
một đứa con gái bước ra,trên mặt cô ta vẫn còn dán vài miếng băng cá nhân trên mặt….thì ra đây là đứa con gái hôm qua chọc giận selina,và bị selina cào cho vài nhát vào mặt…
“tụi tao muốn tụi mày quỳ xuống xin lỗi…và phải hứa từ này tránh xa calvin,chun và jiro ra…các anh ấy là của tụi tao…”
“hahahaha…”tiếng cưới xuất phát từ phía ella…lúc này,cô đang ôm bụng cười ngặt nghẽo,như thể vừa mới nghe một chuyện gì vui lắm thì phải….
nhếch mép lên nnở một nụ cười lạnh băng,hebe tiến đến gần hơn nữa,khiến cho đứa con gái đó hơi bị khớp,lùi lại đẳng sau,và mấy đứa con gái kia cũng thế….
“nói cho mà biết nhé….có nằm mơ thêm mấy kiếp nữa thì cũng đừng có mà mơ…nếu muốn giữ mấy cái tên đó thì cứ việc….ở đây chả có ai cần đâu….”
Nói rồi,hebe nháy mắt gọi ella đi…kéo tay selina,cả ba chị em bước qua đám con gái đo một cách đường hoàng,và không quên nở một nụ cười thoã mãn….
nắm lấy tay selina,đứa con gái kia có vẻ như chưa muốn xong chuyện….
“còn mày….hôm nay sao nhìn cứ như con chó cụt đuôi vậy hả?”
vừa nói,đứa con gái đó vừa đưa tay lên,định vuốt đầu selina…nhưng bất chợt,nó rụt tay lại vì nhớ đến mấy vết cào trên mặt của mình….
Quay qua nhìn đứa con gái đó bằng một ánh mắt mệt mỏi,nhưng cũng không kém phẩn dữ dằn…selina nói một cách lạnh lùng…
“hôm nay không khoẻ để nói chuyện đâu…nếu không muốn thêm một vài dấu vết nào trên mặt thì bỏ tay ra ngay….”
nhắc đến những vết xước trên mặt,đứa con gái kia vội bỏ tay ra khỏi người selina ngay,và lùi ra xa thủ thế…
selina lại tiếp tục đi mà không thèm nhìn lấy một lần,làm đứa con gái đó tức điên…
hebe và ella mỉm cười,và bước theo sau,tuy nhiên,ella cũng cố gắng chốt hạ bằng một câu cuối cùng…
“lần sau có ăn nói thì ăn nói cho đàng hoàng nhá…người đẹp sao mà ăn nói thiếu văn hoá vậy?”
Đám con gái chưng hững,và tức cành hông,nhưng không dám làm gì cả,vì ngày hôm qua đã biết rõ “uy lực”của ba chị em selina rồi…
đứa con gái khi nãy đứng nhìn theo ba chị em từ phía sau,và lầm bầm trong miệng
“tụi bay cứ đợi đó…rồi sẽ phải đến năn nỉ bọn  tao thôi…”
……………………………………………………………………

Nói về phái năm người kia…sau khi mỗi người ngậm đầy họng vài miếng bánh mì sandwich trong miệng,thì nhanh chóng chạy ra khỏi nhà để đi lấy xe…
Jrio đã nhanh chóng lấy chiếc môtô mà phóng vù vù đi trước…chun,calvin và ariel thì cũng nhanh chóng ngồi lên xe hơi để tới trường…
Duy chỉ có aaron là hơi khó khăn đôi chút…
Là con trai một,nên từ nhỏ đến giờ,đi học toàn được ông bà của nana đưa rước…hôm nào ông bà có việc bận thì ba mẹ na na phải đưa rước…cho nên,aaron chả có khaí niệm gì về việc tự đi đến trường cả….
Bây giờ cũng vẫn vậy,nhưng điều oái oăm mà aaron quên mất là hiện giờ “bốn tài xế đưa rước”của cậu đang trong trại giam…
đến khi nhớ ra thì đã muộn, “ba cô cháu gái yêu quý”đã biến mất tăm từ rất lâu,còn chiếc xe của ba anh em nhà hõ wang thì cũng đã chật ních…mà cho dù không chật đi chăng nữa,aaron cũng không thẻm ngồi chung xe với cái con nhỏ “vừa lùn vừa chảnh”kia một giây phút nào đâu….
lấy tay gãi đã I cái đầu của mình,aaron thầm rên rỉ
“ôi trời ơi,khổ thân tôi…làm sao đi học đây?”
rồi aaron alị quay ra rủa thầm ariel
“tất cả là tại cái con nhỏ này…nếu không thì…”
Dù có rủa hay không,thì sự việc cũng đã rồi,ariel thì cũng vẫn đang thượng toạ trên chiếc xe đời mới àm vi vu đến trường,trong khi aaron thì đang đứng tần ng6àn nghĩ cách đi đến trường…
“đi xe bus à?...không được…như vậy thì còn gì là aaron nữa…xấu hổ chết”aaron nghĩ
Nhưng bây giờ mà không đi xe bus thì cũng không biết phải làm sao để đến trường,mà nếu đi xe bus thì aaron cũng không muốn…
thật là không biết phải làm sao…
đứng tần ngần,aaron bất ngờ bị khói xe của chun phả vào mặt,làm aaron ho sặc sụa…
“nè…nè….mấy đứa kia…làm gì vậy?bộ đui hả?biết có người đang đứng không?con cháu gì mà quái quỷ vậy hả?” aaron hét toáng lên…
Nhưng chỉ có ariel ngồi trên xe quay lại…thẻ lưỡi chọc quê aaron mà thôi….
“áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa”aaron gào lên….
bất ngờ,có một ý nghĩ loé lên trong đầu aaron…
đánh bạo,aaron bước lại trở vào nhà….
Lúc này,bà wang đang ngồi suy nghĩ gì đó trên ghế,aaron bước vào mà bà cũng không để ý…
“chị wang…”aaron lên tiếng,cố nỏ một nụ cười cầu tài thật tươi…
Nhưng bà wang đang mãi suy nghĩ nên không nghe thấy….
“chị wang”aaron lại gọi thêm một lần nữa…
lần này cũng không trả lời nốt…
không có kiên nhẫn thêm nữa,aaron hét toáng lên
“CHỊ WANGGGGGGGGGGGGGGGGGGGG”
Bà wang mém tí nữa thì rớt tim ra ngoài vì tiếng hét của aaron…
Nhìn aaron một cách kinh hãi,bà wang hỏi
“có gì mà cậu hét lên vậy?”
Thay cái khuôn mặt hung dữ khi nãy bằng một khuôn mặt cực kì dễ thương,cùng một nụ cười  trên môi,aaron xáp lại chỗ bà wang ra vẻ thân thiết lắm…
“chị wang…tôi biết chị là một người phụ nữ tuyệt vời…một người vợ tuyệt với…một người mẹ tuyệt vời…và túm lại là một người tuệyt vời….”aaron nói một thôi một hồi,sau đó dừng lại thở hổn hển vì nói nhiều quá…sau đó lại nói tiếp
“cho nên…vì là một người tuyệt vời như vậy,chị hãy cho tài xế lái xe chở tôi di hcọ đi….”
“cái gì?vậy nãy giờ ý cậu chỉ là nhờ tài xế của tôi chở cậu đi hcọ thôi à?”bà wnag hỏi
“đúng vậy!!!chị đúng là htông minh thật”aaron gật gù nói
Có vẻ như không hài lòng lắm,nhưng liếc nhìn đồng hồ cũng sắp tới giờ học…bà wang thở dài nói
“thôi được…đi ra nói với tài xế của tôi đi”
“wow…chị wang…chị thật là một người phụ nữ tuyệt vời đó…”
Nói rồi,aaron tung tăng chạy ra ngoài trước cặp mắt “tròn xoe”của bà wang…
………………………………………………..
Vài phút sau,ba anh em của nhà họ wang đã có mặt tại cổng trường…calvin thất thễu bước vào lớp mà không nói với hai đứa em lấy một câu…trong đầu cậu lúc này chỉ lầm bầm mỗi một câu…
“chép phạt…chép phạt….”
Chun thấy calvin như vậy thì không nói gì,quay xuống ariel,chun nói
“em vào trường đi…anh đi gửi xe đã…em biết lớp học rồi phải không?vào đó học đi rồi giờ ăn trưa gọi điện cho tụi anh”
“em biết rồi…”ariel mỉm cười nói,và bước ra khỏi xe….
Nhưng cô bất ngờ nhìn lại phía sau,khi thấy một chiếc xe “quen quen”cũng đổ xịch phía sau xe của chun….
“ủa…xe của mẹ mà…”ariel ngạc nhiên
từ trong xe,một người bước ra…có điều,đó không phaì là bà wang…mà là aaron….
“cái gì?cái tên này sao….sao…”ariel tưởng mắt mình nhìn lầm,nên lại gần để xem cho rõ….
Tuy nhiên,trước mặt cô vẫn là…aaron….
“tại sao?...tại sao?...”ariel lắp bắp hỏi
“tại cái gì mà tại?”aaron liếc nhìn aaron và bước vào trong,bỏ mặc ariel với một câu hỏi to đùng trong đầu….
………………………………………………………
trường học trước giờ vào lớp đông đúc và ồn ào….ariel cố len lỏi qua dòng người dày đặc….
“lớp 10a…..”ariel lẩm bẩm,mắt không ngừng nhìn bảng tên lớp….
cuối cùng,cô cũng có thể nhìn thấy được cái bảng lớp 10a to chần dần trước mặt…
“phùuuuu…cuối cùng thì tìm cũng ra rồi…”ariel thở phào mà nói
bước một bước thật dài tới trước cửa lớp,ariel mỉm cười và định bước vào lớp…nhưng mà…cô bị một người nào đó chenvào ….
“nè…gì kì vậy?”ariel bực bội nói,và ngước lên nhìn người đó…
“áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa”một tiếng hét với tần suất lớn từ hai cái miệng phát ra,khiến cho mọi người quay lại nhìn chăm chú vào họ….
“cái tên này…”
“cái con nhỏ này….”
người mà ariel thấy…không ai xa lạ…mà chính là aaron….
“nè…đi đâu đây?sao cứ theo ta mà ám hoài vậy hả?”ariel hỏi
“đi đâu thì kệ ta…mắc mớ gì cô mà cô hỏi…”aaron trả lời…
“sao ngươi lại giành đường với ta….”
“cô giành thì có…”
“ngươi…”
“cô…..”
Khi cả hai chuẩn bị lao vào cãi nhau,thì bất ngờ cả hai giật mình bởi một giọng nói
“hai bạn….”
Cùng một lúc,bốn con mắt nhìn chằm chằm vào cái người đã phát ra âm thanh khi nãy…
Là một tên con trai,khá cao…nhưng mà….nhìn mặt cù lần quá…
cặp kiếng cận to đùng che hết nửa khuôn mặt cậu ta…
“cái gì?không thấy người ta đang cãi nhau à?”
cả aaron và ariel đồng thanh hét vào mặt cậu bạn mớicùng một lúc…khiến cho cậu ta có vẻ hơi sợ sệt một chút…
rồi khi nhận ra là có sự tình cở như thế,aaron và ariel lại tiếp tục nhìn nhau bằng cặp mắt như muốn ăn tươi nuốt sống lấy nhau…
….reng…reng…reng….
tiếng chuông vào học phá ngang trận chiến của hai người,hầm hầm bước vào chỗ,ariel và aaron cố tìm chô ngồi cách xa nhau,nhưng…tiếc là mọi chỗ đều đq4 có người,và chị còn duy nhất một bàn là còn trống…
“gì kì vậy nè?”areil than thở
“tiêu rồi…alị phải ngồi chung với con nhỏ này…”aaron rầu rĩ…
thầy giáo vào,buộc cả hai phải ngồi vào chỗ “đã dịnh”…
“cả lớp…đứng lên…chào thầy…chào…”tiếng cậu bạn khi nãy vang lên
“thì ra là lớp trưởng”ariel nghĩ…

TOP

Sau khi cả lớp đã chào thầy xong và ngồi xuống,thầy giáo lên tiếng…
“hôm nay lớp chúng ta có hai bạn họ mới….hai em aaron và ariel đứng lên cho cả lớp biết mặt nào”thầy giáo nói
đứng lên,nhưng mắt vẫn gườm nhau,bất ngờ…cả hai lại lên tiếng cùng một lúc…
“thưa thầy…em có ý kiến”
rồi lại nhìn nhau chằm chằm vì sự tình cờ một lần nữa…
thầy giáo khá là bất ngờ,bèn hỏi
“hai em có ý kiến gì…?”
“em muốn đổi lớp trưởng”lại là một dsự tình cờ lần thứ ba….
liếc mắt nhìn nhau,cả hai nhìn có vẻ như muốn lao vào đánh nhau….
Không khí đang nóng lên dần….
…………………………………………………
Jiro chạy vào lớp vừa lúc chuông reo bắt đầu tiết 1 vang lên…
thầy gáio vẫn chưa vào lớp…thở phào một cái,jiro uqya cái cặp ra đằng sau lưng bước vào chỗ ngồi…đặt cái cặp xuống,jiro cảm thấy có một ánh mắt nào đó đang nhìn mình chăm chú…
“có sát khí….”não của jiro thông báo…ngay lập tức,jiro quay phắt ngang dọc để quan sát…
Và cậu bắt gặp một ánh mắt “trìu mến”của ella đang chăm chú nhìn mình…
hất cái mặt lên,cố ra vẻ “làm gì được tôi nào????”,jiro khiến cho ella tức điên,muốn lao ngay vào cậu ta để đập cho cậu ta vài cái bõ ghét…nhưng…
“cứ chờ đó…quân tử trả thù 10 năm chưa muộn…”ella lầm bầm trong miệng,rồi quay ngoắt mặt đi,mở tập ra chuẩn bị cho tiết một…
“chắc là có vấn đề gì đây…nhìn cô ta không ổn…”jiro nghĩ thầm,nhưng tiếng hô đứng dậy chào thầy của lớp trưởng khiến cho jiro tạm gác chuyện đó qua một bên…
“phải cẩn thận một chút nữa mới được….”
…………………………………………….
trở lại với ariel và aaron trong lớp,bốn con mắt của hai người nhìn nhau tưởng chừng như có thể làm lủng cả người đối phương…cả lớp bỗng dưng được chứng kiến một cuộc chiến đặc biệt giữa hai bạn học mới nên ra sức im lặng để quan sát…
thầy giaáokhông giấu nổi sự ngạc nhiên,nên sau một hồi thấy tình hình có vẻ như khá là căng thẳng,thầy vội nói
“hai em…sao hai em lại muốn đổi lớp trưởng vậy?”
Quay nhìn thầy,aaron cướp lời
“em không thích cái mặt bạn ấy…em muốn đổi làm lớp trưởng,và em muốn tự đề cử em làm lớp trưởng”
Aaron nói lý do một cách tỉnh bơ như không có gì,khiến cho cả lớp “ồ”lên một tiếng rõ to…
vẻ mặt có vẻ như bị khớp của thầy giáo khi đứng trước một cậu học sinh khá là “đặc biệt”khiến cho khuôn mặt thầy trở nên kì lạ một cách tội nghiệp…
cười một cách ngượng ngạo,thầy làm bộ giả tảng,và ngó về phía của ariel
“còn em,sao em alị muốn đổi lớp trưởng?”
tưởng là sẽ có một lý do gì đó chính đáng hơn,nhưng,thầy giáo và cả lớp mém tí bật ngửa ra khi nghe ariel
“cái tên đó vừa mới nói rồi đó…em không thích cái mặt của lớp trưởng,nên em muốn đổi lớp trưởng.”
Và rồi liếc sang aaron một cái trước khi nói tiếp
“em định không đứng ra ứng cử đâu…nhưng do cái tên này đã tự đứng ra ứng cử…mà em cũng không thích cái tên này,nên em buộc lòng phải đứng ra ứng cử làm lớp trưởng”
Ariel kết thúc lời phát biểu của mình một cách dứt khoát…..
“rầmm……………”
một tiếng động mạnh phát ra ngay trên bục giảng….
“thầy…thầy….”lớp học rộn lên tiếng gọi…
Còn thầy giáo thì đang xỉu chỏng chơ trên bục giảng….
tội nghiệp thầy!!!!!!!!
…………………………………………………………………..
Năm tiết học trôi qua khá là nhanh chóng đối với jiro….
Không biết đối với ai thì một buổi học như thế là chậm,chứ đối với jiro-người chỉ việc vào lớp ngồi lấy cuốn tập ra để lên mặt và ngủ,thì một buổi học như thế này là quá ngắn….
Ngáp ngắn ngáp dài cất tập vào trong học bàn để đi ăn trưa,jiro thấy ella lại tiếp tục “trìu mến”nhìn mình bằng một cặp mắt “hình viên đạn”….
Ngó lơ chỗ khác,jiro định đứng lên đi ra canteen,thì bất ngờ,loa trong lớp vang lên thông báo….
“các em học sinh lớp 10d hôm nay được nghỉ buổi chiều do thầy giáo chủ nhiệm có việc bận”
“húuuuuuuuu….húuuuuuuuu….”tiếng học sinh trong lớp hú lên,gào thét trong sự vui mừng…nếu ai vô tình lạc vô đây,có lẽ nghĩ đây chính là một cái sở thú chứ chẳng phải là cái lớp học nữa….
Hý hửng bỏ tập vào trong cặp,jiro phất cái cặp ra đằng sau khi đi ngang ella,và khiến cho cái đuôi cặp va vào đầu ella một cái đau điếng….
“ow….”ella hét lên,và lấy cái tay xoa xoa chỗ vừa mới bị va…
Quay mặt lại với một cái nhìn “ngây thơ vô số tội”,jiro làm như chỉ là vô ý
“ủa….va vào cô à?xin lỗi nha”
rồi bước đi như thể là chẳng có việc gì xảy ra cả…
khi quay đi,jiro nhếch miệng nở một nụ cười khoái chí…
“áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa”ella hét toáng lên….
“nén xuống,ella,nén xuống….”ella lấy tay xoa xoa cái ngực,cố nén cơn giận xuống khỏi người….
Nhìn theo dáng jiro khuất đằng xa,ella lầm bầm một cái gì đó trong miệng không rõ….
…………………………………………..
vừa bước xuống cầu thang,jiro đã gặp ngay ariel,lúc này đang đi lên,vừa đi cô bé vừa bực bội,hai mắt tức tối ….
“ariel”jiro gọi khi thấy ariel chuẩn bị ngang qua mình
Quay lại,ariel giãn ngay nét mặt của mình khi thấy jiro
“anh út….đi ăn cớm với em đi”ariel vội đu lấy cái tay của jiro
“anh út đi về…đi kiếm chun đi”jiro nói
“không thích…cái ông đó giờ này chắc đi kiếm mấy chị xinh đẹp chứ làm gì mà nhớ tới em”ariel nói,đầu ngoe nguẩy
“anh út đi về mà….mà vầy đi,anh út dẫn em đi kiếm chun và calvin nha…rồi em ăn cớm với hai anh ấy…anh út đi về nữa chứ…”jiro ra điều kiện…
chả là tự dưng khi không rảnh rỗi về sớm,jiro định sẽ thừa cơ hội này để đi chơi,chứ nếu không thì biết lúc nào mới đi chơi được dưới sự giám sát của bà wnag….
Nghe có vẻ cũng ổn,ariel gật đầu…thế là hai anh em quay ngược lại trên lầu để đến lớp của chun…
“em nói anh út rồi…cái ông chun này bây giờ không có ở lớp đâu…”ariel nói khi cùng đi với jiro
“thì cứ thử kiếm xem…cũng sắp tới lớp anh ta rồi mà…”jiro vừa dứt lới thì cả hai đã đứng trước cửa phòng học của chun…
Ngó nghiệng ngó ngửa vào lớp,ariel quay ra nhìn jiro với một vẻ mặt đắc thắng
“em nói anh út rồi…không có anh ấy ở đây”
“vậy à?để anh coi coi…”jiro nói,và nhìn vào lớp của chun…
“hình như đúng thật…không…”jiro chưa nói hết câu,thì bất ngờ phát hiện một bóng người quen quen đang cúi gầm mặt xuống bàn
bước đại vào lớp,jiro tiến lại gần,và hỏi
“cho hỏi….”
“áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa”jiro và ariel mém tí nữa là đứng tim khi bất thinh lình người jiro hỏi ngẫng mặt dậy,và gào lên….
Nhìn kĩ lại thì…
Ôi trời ơi…là….chun….
“hả?”jiro ngớ người ra khi thấy chun…
“là anh hả chun?”ariel nhó chằm chằm chun
Nhìn thấy jiro và ariel,mặt chun đột ngột biến sắc,và vội úp mặt xuống bàn…
“chun…anh bị gì vậy?”
“chun….nói nghe coi”
Chun vẫn không thèm trả lời….
Nhưng sau một hồi bị “tra khảo”,chun đanh phải khai trong bực bội….
Vò vò cái đầu ban sáng mất cả tiếng đồng hồ để chải,chun nói
“hai đứa coi miệng anh vầy mà dám nhìn ai?”
vừa nói,chun vừa chỉ vào cái miệng sưng phồng lên của mình…
đúng thật là không thể cho ai nhìn thấy được…đ6oi môi sưng phồng lên như quả cà chua,khiến cho khuôn mặt chun hệt như một anh hề…
ráng nhịn cười,nhưng rồi jiro và ariel cũng không thể nhịn lâu hơn nữa…
“hahahahahaha….”jiro và ariel ôm nhau mà cười…điều này càng khiến cho chun thêm xấu hổ
“cái con nhỏ đó….dám cho ớt vào bánh mì làm miệng mình giờ phồng lên như vầy nè.”chun lầm bầm,rồi lại úp mặt xuống bàn….
“áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa”
……………………………………………………………….
bước đi trên hành lang khu lớp 12,jiro và ariel vẫn không thể nào ngưng cười được,lần đầu tiên chun có một bộ dạng tức cười như vậy…
“đi về không?”jiro hỏi chun khi vẫn còn troing lớp chun
“không về…về cho người ta thấy rồi cười mình à?”
Nói thế nào chun cũng không chịu đi,chỉ ngồi như vậy,cho đến chiều,khi mọi người đã về hết thì mới chịu về
…..
cười nghiêng cười ngả trên đường đi đến lớp của calvin…
“12a”tấm bàng đề tên lớp to chình ình trước mặt jiro và ariel
“cho hỏi có anh calvin trong đó không?”ariel hỏi một người bước ra từ lớp calvin
Ngò vào trong lớp một hồi,người đó quay ra nói kèm theo một cái lắc đầu
“không có…cậu ta đi ra ngoài rồi”
thầt thễu bước đi,ariel nắm chặt lấy tay của jiro
“em không biết…không ai đi với em hết,anh phải ăn với em…”
“nhưng…anh…”
chỉ nghe đến như thế,ariel đã chuẩn bị khóc…
jiro vốn chẳng thích con gái khóc chút nào,mà đặc biệt là ariel mà khóc thì khỏi dỗ…
“thôi được rồi,……được rồi…đi với em”jiro thở dài nói
Nghe đến đó,ariel nhoẻn miệng cười thật tươi
“đi nào…đi nào…anh út thương ariel nhất…đi nào…đi nào….”
Jiro méo cả mặt,nghĩ thầm…
“tưởng rảnh rỗi đi chơi…ai dè…”
Trong lúc mặt jiro đang như một cái bánh bao chiều,thì bất ngờ
“ariel…là cậu phái không?”
một cô bé chạy đến trước mặt hai anh em….
“tương cầm ha?ôi trời…lâu quá rồi…cậu cũng học ở đây à?”
Hai cô bé ôm nhau rối rít,nhảy tưng tưng mừng rỡ…
Phút chốc,jiro cứ y như là một bức tượng “không giá trị”,hai cô bé cứ thế vừa đi vừa nói chuyện,quên mất jiro…
“đúng là con nít…”jiro bật cười…
……………………………..
nhảy tung ta tung tăng ra khu lấy xe,jiro thầm than thở
“đúng là cái ngày xúi quẩy…sáng sớm gặp chuyện,đến đi học cũng gặp chuyện…cái nhà xe quái quỷ hôm nay dời sang bên kia cổng trường mới đau chứ”
vừa đi,jiro định rút điện thoại ra để gọi cho bạn,nhưng….
“tụi bay muốn cái gì hả?”
giọng một người nghe khá lá quen thuộc vang lên…
“hình như cái giọng này nghe quen lắm à nha…”jiro tự nghĩ…và đi theo tiếng nói ấy….
Phía một góc khuất sau trường,jiro bất ngờ chứng kiến một quang cảnh….
“con nhỏ ăn nhiều”,à quên mất,ella và chị cô ấy-hebe,đang bị một đám côn đồ chừng 6 hay 7 tên gì đó bao vây….
cặp của hai người đng nằm chỏng chơ dưới đất…..
“hỏi tụi tao muốn làm gì à?chỉ là định dạy tụi bay một bài học thôi.”tên mặt dữ tợn nói
“tụi tao không quen biết gì với tụi bay”ella hét lên,khuôn mặt đanh lại,và người thủ thế…
“con gái măn nói cũng kinh nhỉ”một tên trong nhóm khinh khỉnh cười
“nói vậy thì sao nào….đối với thứ như tụi bay thì nói như vầy là lịch sự lắm rồi…”ella gầm lên
“mày…cái con này….”tên cầm đầu nhào đến ella..nhưng may là cô né được…
“đánh tụi nó cho tao”tên này ngoắc tay ra lệnh cho tụi đàn em…
thế là 7 tên con trai nhào vô đánh 2 người con gái…
ella và hebe hết đạp tên này,đến đá tên kia….tuy mấy tên này chỉ là hạng xoàng,nhưng hiện chúng có đông hơn ella và hebe những 5 tên,nên xem ra khả năng thăắg chúng cũng không cao…
một tên lợi dụng lúc ella đang đánh với một tên khác,thì nhảy bổ ra từ phía sau,và đạp cho ella một cái vào lưng…
“ella…coi chừng….”jiro đột ngột nhảy ra…
Nghe tiếng gọi,ella quay qua,nhưng không kịp…
Ngã nhào xuống đất….ella có vẻ như không thể nào đứng lên được nữa….
Đánh một cú vào mặt tên chơi xấu,jiro kéo ella dậy
“không sao chứ hả?”
“không….”ella thở hổn hển,lắc lắc mạnh đầu mình,rồi nói
Hebe nãy giở chú ý đến mấy tên mà quên mất ella…đến khi nghe tiếng hét của jiro,thì mới quay lại…thấy ella bị chơi xấu,hebe nổi điên lên thụi cho tên đứng trước mặt mình một quả vào bụng…
Thói đời những cái tên như thế này thường là những tên chơi bẫn,chơi xấu….…
một tên vừa bị hebe đánh,lồm cồm bò dậy,và vớ lấy cái cây chúng mang theo,định đánh vào hebe….
Jiro vừa hòi ella xem có bị gì không,thì quay qua thấy một tên từ phía sau hebe đang nhảy bổ tới
“tránh ra….”jiro gào lên,và lao về phía hebe
Khuôn mặt vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu gì,hebe quay qua,và chỉ biết đứng nhìn mà không biết phải làm gì….
Quá nhanh!!!!!
“tiêu rồi…”đầu hebe đột ngột hiện ra ý nghĩ đó…
nhắm mắt lãi,để mặc chuyện gì đến thì đến,hebe cảm thấy người mình xoay vòng…và….
mở mắt ra,hebe thấy mình đang xoay người trong vòng tay của jiro….cái giây phút khi mà mắt hebe chạm lấy mắt của jiro…một tia điện nào đó như xẹt qua người của hebe….
“ow…”hebe khẽ rên….
“cô có sao không?”sau khi đã đỡ thay cho hebe một đòn,jiro hỏi
“không sao…nhưng vai anh…vai anh…”hebe hốt hoảng khi nhớ tới cây gỗ mà tên kia đã nện vào vai của jiro….
“không sao cả…”jiro nói
để hebe ngồi đó,jiro đứng lên,mắt long lên sòng sọc giận dữ….
“tụi bay đúng là một lũ khốn…bảy thằng con trai mà đi đánh hai đứa con gái à?”jiro gào lên và nhảy bổ vào đám côn đồ….
Hebe cố đứng dậy,nhưng cái mắc cá chân bị trặc khiến cho cô không tài nào cử động được…cố lê người về một góc,hebe nóng ruột khi chứng kiến ella phải đối chọi với những mấy tên con trai đang vây lấy xung quanh…và….một cảm giác mơ hồ nào đó,hebe cảm thấy lo lắng cho jiro…
Không biết rõ đó là thứ cảm giác gì….
Ella đang đánh thì bất ngờ thấy hebe bị thương,như một con hổ lồng lên giận dữ
“đồ khốn…tụi bay dám đánh chị tao à?”
Ella đá tên này,thụi tên kia,gạt chân tên nọ…
Trong khi jiro thì tung vài cú đá thẳng vào mặt những tên còn lại….
một ánh sáng loé lên….bóng loáng….
“dao…jiro…coi chừng…dao…”hebe ngồi bên ngoài hét lên…
bất chợt,cô tự hỏi bản thân
“tại sao mình lại không gọi ella,mà lại là jiro….mình…mình sao thế này nhỉ?”
Hebe đánh vật với những ý nghĩ trong đầu mình….
May mắn với lời cảnh báo của hebe,jiro né được cú đâm dao từ phía bên hông mình…giở tay kéo phăng ella về phía cạnh mình…jiro hỏi
“cô có sao không?”
“tốt…tôi còn đánh được với cả chục tên nữa…”ella thở hổn hển nói
“thật à..?cô giỏi nhỉ?”jiro bật cười…
Lúc này,hai người đang châu lưng vào nhau thủ thế…
bảy tên du côn đã không biết sợ là gì…chúng đang lôi những con dao sáng loáng ra…
“cho chúng mày chết…”một tên gầm gừ nói,định lao bổ vào ella và jiro…
“cô thấy sao?xử chúng chứ hả?”jiro nghiêng đầu về phía sau hỏi
“được thôi…lâu rồi không có nhiều trò thú vị như thế này…”ella trả lời
“cô đúng là….thú vị thật”jiro nói nhỏ trong miệng…
Hebe chĩ biết đứng ở ngoài…
Cô muốn giúp,nhưng… “lực bất tòng tâm”
mắt cô lúc này…đang hướng về…..
………………………………………………

TOP

thật thú vị đấy!mình càng ngày càng thích truyện của bạn rồi đó!!đang ngay fút gây cấn....nhưng bạn lại ngay những ngày chuẩn bị cho kì thi nên đành chịu vậy!!fải chờ thui...iu lắm...lucky...nhưng mong rằng mình sẽ đc đọc tập típ sớm !!

TOP

Hellu!^^

Bạn đã thi xong chưa thế?mình đang chờ bạn trở lại fic để cóa thể đọc típ tác fẩm đây nè!h3h3...mình mong lắm đóa...bạn nhanh chóng trở lại fic đi nha!

TOP

CHAPTER 16:LỚP TRƯỞNG-BỆNH VIỆN

…..cái chân đau khiến cho hebe không thể nào chạy đến để giúp ella và jiro được….ella và jiro lúc này đang bị mấy tên côn đồ dồn vào giữa,và bọn chúng thì bao vây xung quanh ,trên tay mỗi tên lăm le một con dao…
Trong đầu hebe nghĩ sẽ luôn hướng về phiá ella,nhưng…nhưng…không hỉêu sao,hai mắt cô lại hướng về phiá của jiro
“hebe…mày sao thề?mày điên rồi à?”hebe thầm rủa chính bản thân mình….
“ella…ella…..”hebe thầm gọi…..
Khuôn mặt của bọn chúng lúc này rất hung hăng,như muốn ăn tươi nuốt sống ella và jiro vậy….
“đồ khốn,mày có chịu thua chưa hả?”một thằng bước lại gần phía ella và jiro,tay nó lăm le con dao sáng loáng
“nếu chịu thua rồi thì quỳ xuống đi rồi ông mày tha cho”nó nói tiếp
“bốp…..”ella không nói gì,quắc mắt nhìn nó,rồi lợi dụng nó sơ ý mà đấm một cái rõ mạnh vào mặt nó….
Có lẽ là ella đã lấy hết cả 100% công lực của cô để đánh nó,cho nên cái tên này sau khi bị một cú vào mặt nằm thẳng cẳng….
thở hổn hển sau cú đánh đó,ella trở lại vị trí của mình,và nói,hai mắt cô trừng lên đe doạ…
“đồ khốn tụi bay……lấy nó làm gương đi…đứa nào muốn ăn đấm nữa thì lại đây”
Đám côn đồ còn lại thấy tên kia bị ella đánh một cái nằm thẳng cẳng,thì cũng có phần kiêng dè,chúng rối rít chạy lại bên cạnh tên kia
“đại ca…đại ca không sao chư?”
Tên kia choáng vàng vẫn chưa tỉnh nổi….
lợi dụng lúc đó,ella chạy lại chỗ hebe và nói
“hebe,chị không sao hả?”
“không sao”hebe trả lời
“cô đứng dậy được không?”jiro đứng kế bên ella và hỏi
“không sao,tôi đứng được”hebe nói,có đôi chút ngượng ngùng,và không dám nhìn thẳng vào mặt của jiro….bấu lấy cái tay của ella để làm chỗ tựa đứng lên….bất ngờ,hebe hét lên…
“ELLA…..COI CHỪNG!!!!!”
Nhanh như chớp,ella và jiro quay ngược lại và né kịp đòn đánh lén,nhưng hebe thì bị ngã bật ra đằng sau….
“ow….”hebe rên rỉ,hai bàn tay chống xuống đất của cô trầy và rướm máu….
“tụi bay đúng là một lũ khốn khiếp….hôm nay tao cho tụi bay chết”ella thấy hebe lại một lần nữa bị thương thì điên lên,và lao vào đám côn đồ…
Jiro bình tĩnh hơn,cậu vẫn thấy bọn chúng đang còn cầm dao….nhưng ella lúc này thì không bình tỉnh được nữa,cô lao vào bọn chúng mà đấm mà đá hết tên nay đến tên khác….
những tên kia cứ như con mèo vờn chuột,hết chạy vòng tròn xung quanh ella,rồi lại né những cú đánh của cô…
thật sự lúc này,sức của ella đã yếu lắm rồi,cô thở hổn hển,khuôn mặt đầy những vết bầm,tóc tai bù xù….
Jiro một mặt thì thấy hebe bị thương,nhưng một mắt thì lại thấy ella đang đứng giữa đám côn đồ một mình
“làm sao bây giờ?”cậu nghĩ,trong đầu rối tung cả lên
cuối cùng,cậu chạy lại chỗ hebe và kéo cô dậy,lấy tay phuỉ phủi quanh vết thương của hebe,jiro hỏi
“cô có sao không?”
“không…cậu đi cứu ella đi…nó mệt lắm rồi đó”hebe vừa nói,vừa đầy jiro về phía ella,và cố lê thân người về một góc khuất….
“vậy cô ở yên đây nha”jiro nói,rồi nhanh chóng chạy ra phía ella….
Đôi mắt to tròn,thương ngày trông rất đáng yêu,nhưng khi quắc mắt lên nhìn đối thủ,thì cũng thật là đáng sợ….
“con kia…mày chịu thua là vừa…thằng chiến hữu của mày nó trốn mất tăm rồi…đừng để tụi tao ra tay đó”
“tụi mày …có…có…mơ thêm mấy kiếp nữa…thì cũng đừng hòng”ella thở hổn hển nói
Trong đầu cô lúc này là hình ảnh hebe vì cô mà bị thương,càng nghĩ đến hình ảnh đó,ella càng nổi điên hơn….
“mày…mày…hay mày….đứa nào ra trước?”ella chỉ vào từng tên một và hỏi
“con điên….cho mày chết”cả đám cùng đồng loạt lao vào ella với vẻ mặt hăng nhất….
“có chết tao cũgn kéo tụi mày theo”ella hét lên và lại tiếp tục đấm đá….
Dù có giỏi thế nào đi chăng nữa,nhưng…một đứa con gái thì không thể nào chồng chọi lại nổi với 7 tên con trai…chình vì vậy,ella cứ đơn độc như thế mà đánh….cô bị thụi vào người liên tục….miệng cô máu chảy ra khoé miệng,mồ hôi trên người tuôn ra như tắm….
Lúc tưởng chừng như có thể chết đi được,ella gục ngã một cái rầm xuống đường
“hahahaha…con nhỏ này cuối cùng cũng thua…”mấy tên con đồ tỏ vẻ khoái chí nói,định tiến đến nắm đầu ella lên
…thì….
“tụi bay có nghĩ là tụi bay hèn lắm không?”jiro bất thình lình đứng phía sau chúng và nói
“đổ khốn…..không phải mày cong đuôi chạy rồi à?”tên đại ca khi nãy bị ella đập một cú vào mặt lại tiếp tục ra thói ta đây….tất nhiên,trên tay nó vẫn lăm lăm cây dao để hù doạ người đối diện….
“nhóc con…tao không muốn gây chuyện với mày…vì thế mà khôn hồn thì mày biến đi”tên đại ca đặt tay lên vai jiro,ra vẻ muốn “tha”cho jiro nếu cậu chịu bỏ đi….
nở một nụ cười nửa miệng,jiro phủi tay tên đó xuống và nói
“jiro wang này không có hén nhát như cái thứ của tụi mày đâu,nếu tao mà làm theo mày thì khác nào đem tro mà trét lên mặt à???”
“mày…mày….”tên đại ca nòng máu,lùi về phía đám đàn em,và phất tay ra hiệu
“đánh nó….”
Nhưng….đám đàn em vẫn cứ đứng im như trời trồng….
“tụi bay….”tên đại ca tức giận khi bọn đàn em không nghe theo lời hắn mà đứng đực mặt ra sợ sệt
Jiro chỉ cười,và đứng tiếp tục nhìn tên này bằng một cái nhìn thách thức
“TỤI MÀY LÀM CÁI GÌ VẬY HẢ?”tên này bực bội hét lên
“đại ca…tụi em…đại ca….”một tên ngập ngừng,sợ sệt tiến lại gần tên đại ca và nói tiếp
“hắn…hắn là jiro wang đó đại ca…hắn .......hắn đánh nhau giỏi lắm….tụi em…không…không dám đánh hắn đâu….”
“đồ ngu…..jiro wang jiro wiếc gì tao không quan tâm…..cứ đánh nó cho tao…tụi bay có dao mà….nếu tụi bay không đánh nó,hôm nay về tao đánh chết tụi bay”hắn điên tiết lên hăm doạ….
cả đám phía sau sợ xanh mặt,lấy hết can đảm,bọn chúng nhào đến jiro….
“đúng là….”jiro hét lên,và tung một cú liên hoàn cước về phía tên đại ca….
hắn tung lên cao,rồi ngã nhào về phía mấy thằng phía sau….
cả đám ằm rạp xuống đất trông đến là tội….
mỉm cười một lần nữa,jiro nói
“tụi bay đúng là thấy quan tài mà còn không biết đổ lệ nữa hả?lần sau tụi bay nên biết đây là khu vực của ai…và đừng có chơi cái trò thấp hèn đi đánh con gái nữa nhé…nếu không tao sẽ không tha đâu….”
Nói rồi,jrio tiến về phía ella,và kéo người cô dậy
“cô không sao chứ?”jiro hỏi,phủi hết cát ra khỏi mặt ella…
Hai mắt ella nhắm nghiền alị…cái môi bị sưng vều lên vì bị đánh,bên khoé miệng máu đã khô lại….
“cô đúng là….”jiro bật cười khi thấy ella như thế…
“đúng là gì?”ella bất ngờ nói,hai mắt cô từ từ mở ra
“thấy tôi vầy chắc cậu mừng lắm hả?”ella nói,cô thoát ra khỏi tay của jiro và tìm cách ngồi dậy,đôi tay quờ quạng tìm chỗ tựa để đứng dậy….
“ờ…thì….”jiro chưa kịp nói hết câu thì…
cậu bất ngờ bị kéo 90 độ ngang qua một bên người ella,và một cánh tay bất ngờ vung ra trước mặt cậu,che lấy vai cho cậu….
“xẹttttttt…..”tiếng dao cứa vào da thịt người nghe khô khốc làm sao….
mọi việc quá nhanh…quá nhanh để có thể phản ứng thêm được một thứ gì….
“xoảng….”tiếng dao rơi xuống nên đường,nghe như một thứ vật bể….
“ELLA…..ELLA…..”
Có tiếng ai gọi…có tiếng bước chân chạy trốn….có tiếng máu rơi xuống tí tách…và….có tiếng gió thổi xáo xạc trên đầu…..
…………………………………………�� �………………………………………..

trước đó,khoảng 5h sáng (theo giờ đài loan)tại Sân bay newyord-mỹ…..
“xin quý khách ổn định chỗ ngồi.chuyến bay từ newyord sẽ được cất cánh trong nửa tiếng nữa…”
Trong một khoang rộng,và khá là tiện nghi của chuyến bay,mọi người đang được các cô tiếp viên hàng không chỉ dẫn về chỗ ngồi,cũng như giải đáp các thắc mắc về chuyến bay,……trên chuyến bay có đủ người,từ anh,mỹ,đến pháp…đến đài loan,hồng kông,trung quốc,hàn quốc…..đa phần,những người châu âu đến đài loan là để du lịch….chính vì thế mà trên tầng để hành lý của họ chi chít đồ đạc….
mọi người không ai quan tâm đến ai,chỉ chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến bay khá dài sắp tới….
tiếng những cô tiếp viên hàng không vang lên nhẹ nhàg chỉ dẫn….
mọi việc có lẽ sẽ bình thường,nếu như không bất ngờ xuất hiện….
…..một cô gái…..
mọi người trong phòng đều chú ý đến cô ta….ánh mắt họ hường về phái cô với đầy sự hiếu kì,pha lẩn ngạc nhiên,và một vài người còn ra chiều thích thú…
những đôi mắt mở to hết cỡ,những cái miệng trễ xuống….
cô ta lúc này hệt như một sinh vật lạ ngoài hành tinh trước mắt mọi người…..
nhưng….điều gì từ cô gái này lại khiến cho mọi người chú tâm đến như vậy????
cô xinh đẹp ư?điều này thì cũng chưa chắc,vì chưa ai trông thấy rõ mặt của cô cả….
cô cao lớn ư???cũng không phải,bởi vì cô ta tầm chỉ một mét sáu là cùng….đúng với chiều cao thường thấy ở các cô gái châu á….
vậy thì…có cái gì lại khiến mọi người chú ý đến cô?????
Thì ra…..
Màu đỏ….
từ trên xuống dưới cô ta đều một màu đỏ chói….
Có thể ví việc cô bước vào phòng như ông mặt trời chui vào trong phòng vậy….
Chói chang,và đôi lúc khiến cho người ta muốn nổ đom đóm con mắt….
một chiếc váy rời màu đỏ tươi,phối cùng một cái áo khoác đỏ đậm và áo trong đỏ nhạt hơn một chút….
Đôi giày bốt cao màu đỏ boọcđô….và cái túi màu đỏ thẫm….
Đôi bao tay cùng màu với đôi bốt….
Đôi mắt kiếng to đùng màu đỏ trong che gần hết cả khuôn mặt của cô ta….
Làn môi mọng đỏ như trái cherrish….
Trên tay cô là một cái đồng hồ thời trang màu đỏ đậm…cùng cái dù vắt vẻo trong tay cũng màu đỏ nốt….
Tóm lại,đỏ toàn tập…và đúng như cái câu mà người ta vẫn thường hay nói “tông xuyệc tông”….
thấy mọi ánh mắt đều hướng về mình khi bước vào,cô nở một nụ cười rộng hết cỡ,và đủng đỉnh bước vào…..
vừa đi,cô vừa lôi theo cây dù….va vào sàn,và kêu “lộp cộp”
mấy cô tiếp viên hàng không sau một vài phút “choáng”,thì nhanh nhảu tiến lại gần cô và hỏi
“xin lỗi…để chúng tôi giúp quý khách”
mỉm cười thêm một lần nữa,cô gật đầu,và nói
“cám ơn”
Sau khi nói cho cô tiếp viên nghe số ghế của mình,cô được cô tiếp viên hàng không tận tình chỉ dẫn
“dạ…thưa quý khách,ghế của quý khách đằng kia….”
Vừa nói,cô tiếp viên hàng không vừa bước đi trước dẫn đường,và cô gái đó bước theo sau….
Đi đến đâu,cô cũng đều thấy mọi gnười đổ dồn ành mắt về phái mình,xong lại quay qua bàn tán….
thật hài lòng,cô hất cái mặt lên là bước đi,ra dàng một tiểu thư khuê các….
“dạ,thưa quý khách…chỗ của quý khách ở đây ạ….”cô tiếp viên chỉ vào bên trong và mỉm cười với cô
“cám ơn”cô nói
Sau khi đã chỉ cho cô,cô tiếp viên vội đến để chỉ cho một hành khách khác có yêu cầu….
Nhìn theo cô tiếp viên đó một chút,cô gái định bước vào trong,nhưng….vấp phaỉ một vật cản…..
Thì ra,đó là do có một người ngồi cạnh cô….
Anh ta…hay ông ta nhỉ????cô gái không rõ lắm,nhưng tóm lại cô đoán đó là đàn ông….
người đó hình như đang ngủ…đầu người đó dựa vào ghế,và bên trên để lên một cuốn sách….
tựa là gì nhỉ???
“nếu em không phải một giấc mơ-marc levy!!!!!”
“đàn ông mà cũng đi đọc sách này à?đúng là hâm”cô bĩu môi….
lấy chân đạp đạp vào chân người đó như thể là bệnh nhân truyền nhiễm không nên đụng vào….
người đó vẫn ngủ…không có một dầu hiệu nào trả lời lại “cái đạp chân”của cô cả…
lấy chân đạp tiếp một cái nữa,lần này có vẻ mạnh hơn….
Có điều,cũng không có tác dụng gì cho mấy….
“grừ…..”cô tỏ vẻ bực bội….
lần cuối cùng,cô lấy hết sức đạp một phát làm cho người đó đổ nhào một cái về phái trước….
cô nén cười khi nhìn thấy hành động mém chụp ếch của người đó,cô đứng yên,vì nghĩ,thế nào cậu ta cũng phài mời cô ngồi kế bên,và chăm sóc cô (cô nghĩ mình là người đẹp mà…đi đến đâu cũng có ngươi nhìn)…..
sau cú đá ấy,người đó đã tỉnh ngủ…hai con mắt mở ra,nhưng rồi alị nheo lại…
hình như cậu ta…à,bây giờ thì cô đã có thể xác định được rồi,đó là một người con trai,cỡ sàn sàn tuổi cô mà thôi….
cậu ta có lẽ bị cận nặng….
hai con mắt không đeo kiếng cứ nheo nheo lại….
che miệng ngáp một cái,đúng kiểu cách của một “công tử” (cô cho là thế,vì cô cũng xuất thân thoe kiểu như vậy,và được dạy bảo cư xử như vậy mà,cho nên…cô hiểu)…cậu ta ngước mắt lên nhìn cô….và quên mất đeo kiếng….
hai con mắt cứ nheo nheo nhìn cô…
cô mỉm cười một cái,cô tỏ ra dễ thương.hai con mắt chớp chớp chờ đợi….
nhưng…..

TOP

thưa bà….bà cần gì ạ?”cậu ta lễ phép hỏi….
“cái gì?bà hả?”cô hét lên trong tâm trí của mình…
thật ra thì khi nghe thấy cậu ta gọi “bà”,cô đã muốn hét toáng lên cho cái tên “mù”kia biết một trận…nhưng,hình ảnh mọi người đang nhìn vào cô khiến cho cô kìm nén lại cơn tức giận của mình “phải giữ hình tượng chứ”….
Không nói gì,cô chỉ cố nhoẻn một nụ cười và đứng nguyện đó
“cho ngươi một cơ hội nữa để nhìn ta…”cô tự nhủ với mình….
Nhưng,cậu con trai sau khi “lễ phép”hỏi,thấy ko có ai trả lời,thì vội hỏi lại
“bà không nói được à?”cậu ta ra vẻ thông cảm…rồi trầm ngâm suy nghĩ một cái gì đó…có vẻ đăm chiêu lắm….
“chắc bà muốn chỉ chỗ này của bà đúng không?con xin lỗi…để con dìu bà vào”cậu ta ngước lên nhìn cô và nói tiếp….
“AHHHHHHHHHHHHHHHHHH”đến lúc này thì không còn nhịn được nữa rồi,cô gái hét rống lên như vừa cháy nhà,khiến cho mọi người nguyên thuỷ là đã nhìn cô,nay còn nhìn chăm chú vào cô hơn nữa….
Không quan tâm đến ánh mắt của mọi người nữa,lần này cô gái la toáng
“CÁI TÊN VÔ DUYÊN…NGƯỜI TA NHƯ VẦY MÀ KÊU AL2 BÀ HẢ?ĐỒ ĐUI,ĐỒ MÙ….ĐỒ KÉM HIỂU BIẾT…ĐỒ…ĐỒ….”dường như đã hết kho từ vựng để chửi,cô lắp bắp xong rồi alị đâm ra thở hổn hển….
Sau khi thờ xong,cô mới để ý,rằng…lúc này cô còn hơn là sinh vật lạ từ trên trời rớt xuống nữa….không chỉ mọi người nhìn cô,các cô tiếp viên hàng không chăm chú nhìn cô,mà con có cả cái tên “mù”kia nhìn cô không chớp mắt nữa….
Lúc này,hắn đã kịp đeo mắt kiếng vào,và tõ vẻ sợ hãi pha lẫn ngạc nhiên trước “màn biểu diễn”chửi của cô….
“LẠ LẮM SAO MÀ NHÌN?”bực bội,cô hét lên bằng tiếng anh,pha lẫn tiếng phổ thông,không quên dịch ra tiếng nhật và tiếng quan thoại….túm lại là đủ khiến cho mọi người từ châu âu đến châu á hiểu….
mọi người vội quay đi chỗ khác….không dám nhìn cô nữa,chỉ riêng có cái tên kia là vẫn “chăm chú”nhìn cô không chớp mắt
“thì r alà không phải bà già”cậu ta buột miệng nói
Câu nói đó càng như dầu châm vào đống lửa trong người cô…vậy là một tràng chửi nữa được vang lên
“GIÀ GÌ ÀM GIÀ HẢ?CÓ MÙ KHÔNG?KHÔNG PHẦN BIỆT ĐƯỢC GIÀ TRẺ À?HAY AL2 BỊ THIỂU NĂNG,MẤT TRÍ……HAY ….HAY….”lại tiếp tục thiếu vốn từ vựng để chửi….cô ta lại tiếp tục “stop”đê suy nghĩ ra từ chửi tiếp….
Nhưng chưa kịp chửi thêm lời nào thì cái tên đó đã buông ra một câu xốc tới óc
“nè…..nghe cô chửi hình như không phải người chính gốc đài loan hả?mai mốt có muốn chửi thì về nàh học lại thêm từ vựng để chửi cho đúng nhhé”
rồi cậu ta tiếp tục nói
“nếu không phải già cả gì thì thôi,tự đi mà vào chỗ ngồi của cô….đúng là đồ khùng,làm mất giấc ngủ của người khác là phạm tội đó biết không????”
kết thúc câu nói của cậu ta là viêc cậu ta tiếp tục dựa lưng vào ghế và đậy cuốn sách lên trên mặt….
ngọn núi lửa sôi ùng ục hàng ngàn độ vụt lên trên đầu cô…..định xông vào lôi áo tên kia dậy,thì bất ngờ,cô bị một cô tiếp viên đến can ngăn
“xin quý khách ổn định chỗ ngồi,chuyến bay sắp khởi hành rồi ạ!!!!”
Quay qua mìm cười với cô tiếp viên bằng một nụ cười thiên thần,rồi quay qua phái tên kia với một ánh nhìn “ác quỷ”,cô lầm bầm(thay đổi 180 độ)
“tên kia…tha cho ngươi một lần….xuống máy bay rồi chết với ta”
đạp chân tên kia qua một bên,cô bước vào chỗ ngồi của mình và ngồi phịch xuống một cái….
liếc qua phái tên kia vẫn đang “tiếp tục”ngủ,cô lầm bàm cái gì đó không rõ trong tức giận….
sát khí bào trùm cậu ta,nhưng cậu ta vẫn…tiếp tục với sự nghiệp “ngủ”vĩ đại của mình….
………….chuyến bay nhanh chóng sau đó cất cánh…..
Đài bắc,tôi sắp về rồi……
Nhưng áng mây trôi lờ lững bên cạnh máy bay…không lâu nữa….
TÔI SẼ VỀ……
………………………………………….
Lúc này,nói về selina,sau một hồi suy nghĩ,cuối cùng,selian cũng có một quyết định “trọng đại”,đó là đi giải thích thêm một lần nữa với calvin….
“phải thử một lần nữa mới được”selina hít một hơi thật sâu vào lồng ngực,và chạy đi kiếm calvin,sau khi đã với hebe và ella là “có việc gấp cần phải làm”,và biến đi ngay trong tích tắc trước cặp mắt vẫn còn ngạc nhiên lẫn thắc mắc của hai đứa em…
“không được để chúng đi theo…đặc biệt là hebe,nếu không thì thật là hư hết chuyện”selina nghĩ trong đầu….
Và cô cắm đầu cắm cô chạy đi mất hút….
chạy một mạch như tên bắn đến trước cửa lớp của calvin,selina hổn hển thở muốn không ra hơi,ngó ngiêng ngó ngửa để xem hai đứa em quý hoá có đuổi theo mình hay không…
một mặt thì ngó vào trong lớp calvin để coi coi calvin có ở đó hay không????
hệt như một tên ăn trộm,selina ló cái đầu của mình vào lớp,và thầm quan sát
“này....cô bé…tìm ai mà lại đứng đây vậy?”selina bất ngờ giật mình khi nghe thấy một tiếng nói phát ra từ phía trên đầu của cô…
“hả?”selina bất ngờ bật dậy,và hai con mắt cứ giựt giựt kiên tục…cô đang bối rối….
“tôi…tôi”selina lúng túng nói
“tôi gì????”tiếng người đó hỏi,kém thoe một nụ cười thật tươi
“tôi…muốn tìm…tìm….”
“ai??”
“cal….calvi…calvin…”selina cứ lắp bắp mãi mới nói ra được tên calvin….
“vậy à?để anh gọi cho”người đó lại mỉm cười và bước vào trong lớp rồi gọi to…
“calvin wang….có ai kiếm cậu kìa”
“ai vậy?”
“mình không biết…nhưng đứng chờ cậu phiá trước kìa….”
“cám ơn nha”
“ừ….”
Lát sau,người đó bước ra,và mỉm cười nói với selina
“cậu ấy ra ngay đó…em chờ nha….anh có việc đi trước đây”
“cám…cám ơn anh….”selina lí nhí đáp,hai tay cô vân vê tà áo….
Thò đầu vào bên trong lớp,selina thụt ngay đầu lại khi thấy calvin rời khỏi chỗ ngồi và đang chuẩn bị bước ra….
“làm sao đây?chết mình rồi!!!làm sao đây trời”tự dưng trong lòng selina lại không yên,cứ nghĩ tới dáng vẻ của calvin ban sáng,làm cô lại thấy sợ….
“áhhhhhhhhhhh…làm sao đây”selina hét lên trong suy nghĩ của mình….
Và,cuối cùng thì quyết định…. “chui tọt”vào một góc khuất giữa lớp calvin và xó cầu thang….
Tim selina đập thình thịch,rón rén nhìn qua khe hở giữa và thấy calvin đang dáo dác tìm người….
“thình…thịch…thình …thịch…..”
Selina thấy sao mà khò thở quá vậy nè….
Còn calvin,thì cứ đứng nhìn xung quanh,mà chẳng thấy có ai đứng hcờ cả,cậu cứ ngớ người ra….
rồi tự dưng cái bụng kêu lên “ọc…ọc…”
lấy tay xoa xoá cái bụng,calvin mới để ý là từ ngày hôm qua đến giờ mình vẫn chưa có cái gì vào trong bụng….
“đi ăn mới được….”cậu ta lầm bầm rồi từ từ bước xuống canteen trường…không biết rằng nãy giờ selina đang đứng trong một góc khuất “nhìn lén”cậu ta….
đến khi calvin đã đi rồi,thì selina mới lui cui chui ra….
thở dài,selina tự càu nhàu mình
“mày đúng là đồ nhát gan selina à….có như thế mà cũng trốn nữa….”
thất thễu nhìn theo dáng calvin bước đi khuất sau các dãy lớp,sau đó,selina mới quay lại trở về lớp lấy cặp
“thất bại…”cô thì thầm…
“không gặp được calvin à?”người khi nãy bất ngờ lại xuất hiện sau lưng selina,và lại nở một nụ cười với cô….
gật đầu một cách thất vọng,selina không nói tiếng nào,chỉ bước đi mà thôi…..và bỏ lại người đó với một cục “khó hiểu”to đùng….
…………………………………………�� �………………
“lớp trưởng…em có ý kiến gì không???”thầy giáo hỏi
“dạ…dạ…thật ra thì…”lớp trưởng đứng dậy,lúng túng không biết phải nói sao nữa….
“em cứ nói đi,thầy nghe đây”
“dạ….nếu thật sự các bạn thấy mình có năng lực thì thầy cứ cho các bạn thử làm…”cậu lớp trưởng lễ phép thưa…
thầy giáo chưa kịp kết luận một câu nào,ariel đã nhanh nhảu lên tiếng…
“thầy thấy đó ạ….cả lớp trưởng cũng đồng ý,cho nên,em nghĩ em là người thích hợp nhất để làm”
“cô à???cô đừng có mà mơ việc cô làm lớp trưởng….người đó sẽ là tôi”aaron nhă n nhó phản bác ý kiến
“nè…tôi có nhiều năm kinh nghiệm làm lớp trưởng đó nha,có cần tôi đưa giấy chứng nhận ra cho coi không hả?”ariel lườm aaron
“bộ cô tưởng tôi không có à?để tôi lấy cho cô xem nhé”aaron cũng không vừa….
“hai em…”tiếng thầy giáo vang lên,định chấm dứt cuộc chiến tranh,nhưng,xem ra cả hai người này cãi nhau hăng say quá,cho nên…không nghe gì cả….
“cô đừng có mơ,tôi không bao giờ chịu dưới trướng của một đứa con gái lùn tịt như cô đâu”aaron nghiến răng trèo trẹo nói với ariel
“cái gì?dám nói tôi lùn à?coi lại đi,con trai gì mà có một khúc,cậu cao hơn tôi bao nhiêu hả?cái đồ lùn”ariel mặt nóng lên cãi
“cô…”
“cậu….”
“CÓ IM ĐI KHÔNG HAI EM????”tiếng thầy giáo với cường độ khủng khiếp vang lên ,làm cho cuộc hciến tranh tạm ngưng…
hắng giọng một cái,rồi lấy hai tay chỉnh lại cái cà vạt.thầy giáo trở lại với phongt hái điềm tĩnh như trước,từ tốn nói
“thôi được…..lớp trưởng đã đồng ý,thì tôi cũng không có ý kiến gì….giờ thì cần có sự đồng ý của cả lớp….”
Quay xuống cả lớp,thầy giáo hỏi
“các em…các em thấy sao?”
cả lớp bàn tán xôn xao,hết nhìn aiel rồi lại nhìn aaron…
“các bạn thấy sao?”ariel mỉm cười dễ thương hỏi cả lớp
mấy cậu con trai trong lớp nhìn thấy nụ cười dễ thương đó thì đổ rạp hết cả đám,bao gồm cả tên lớp trưởng cũ luôn….
gật đầu mà hai mắt vẫn ngó chằm chằm vào ariel,bọn con trai đồng thanh lên tiếng
“bọn em đồng ý….”
liếc nhìn aaron,ariel tỏ vẻ đắc ý….
tức điên,aaron nghĩ “làm như ta không làm được vậy”,và cậu bắt đầu thay đổi 180 độ,trước tiên là đổi lại thế đứng,rồi mở miệng nở một nụ cười,không thể tươi hơn được nữa nhìn các cô gái còn lại trong lớp….
nụ cười thiên thần cùng với khuôn mặt “baby”của aaron cũng ngay lập tức hạ gục đám nữ sinh còn lại trong lớp…
“chúng em đồng ý ạ….”đám con gái reo lên
Nhìn ariel như tỏ vẻ “huề rồi nhé?”
Hai ánh mắt chạm vào nhau,như bắn ra tia lửa….
“vậy thì thầy quyết định là các em hãy cọn một ngày nào đó để lớp chúng ta chọn ra lớp trưởng bằng cách bỏ phiếu cho hai bạn tự đề cử này nhé,được không?”thầy giáo hỏi
“dạ được”cả lớp đồng thanh lên tiếng….
Đưa tay lên phía chỉ về phía ariel,và mỉm cười một nụ cười nửa miệng,như muốn khiêu chiến
“chờ xem tiếp chiêu của cô đó….”
mỉm cười lại đáp lễ,ariel cũng thể hiện ý muốn nói
“tốt thôi…..tôi sẽ thắng…..”
vậy ai se là lớp trưởng nhỉ????còn phải chờ thơi gian trả lời thôi…………

TOP

h3h3...hay wé...nhất là màn đánh nhau của ella và jiro...hok bít ai bị đâm thế hok bít??mình mong chờ wé...làm típ nha bạn..h3h3..^^tập sau chắc hay lắm đây!!

TOP