|
|
Người Với Nụ Hoa Hồng & update Trang.1 & 5
Canthi, Lala, Heocon, Fallendevil, Baeknga, Latuongtu:
Cám ơn các bạn đã đóng góp ý kiến vào phần truyện ngắn này. Xin lỗi đã không hồi đáp sớm hơn, nhưng vì trong thời gian qua mareblu đã cố gắng đi tìm bản gốc của câu chuyện này để tìm hiểu và đã hoàn thành xong phần dịch thuật nguyên tác (xem trang 1- update) Cuộc Hẹn Với Tình Yêu (Appointment With Love) của nữ văn sĩ Sulamith Ish-Kishor viết và xuất bản năm 1943 trên tạp chí Collier's Magazine, New York. Còn "Người Với Nụ Hoa Hồng" là truyện dựa vào nguyên tác của bà Ish-Kishor do ông Max Lucado viết lại với mục đích răn đời trong sách về đức tin của ông "And The Angels Were Silent" (xuất bản năm 1992). Những thông tin cập nhật về nguyên tác và tiểu sử của nữ văn sĩ Ish-Kishor đã được để vào trang 1 của thread này để các bạn tham khảo thêm.
Có rất nhiều phóng tác dựa vào truyện ngắn này với nhiều tình tiết khác nhau.
Phóng tác dựa theo tác phẩm trên: có rất nhiều phiên bản khác nhau, tên tuổi nhân vật thay đổi nhưng câu chuyện thêm thắt chi tiết và kết thúc khác hẳn với bản gốc.
Sau đây là bản dịch Việt ngữ một bản phóng tác tiêu biểu:
Vào mùa thu năm 1998, một phiên bản cập nhật của câu chuyện này được đăng trên For Me (một tạp chí mà ít người biết đến) về "những câu chuyện có thật" (?) . Trong câu chuyện kể lại xảy ra trong thời hiện đại, Gwen và Brian gặp nhau trong phòng chat trên mạng dành cho các tay viết văn, và cuộc hẹn xảy ra tại phi trường ở Sydney, Úc. Dù câu chuyện đã được di chuyển năm mươi năm sau (sau câu chuyện đầu tiên năm 1943), cũng có kiểu khước từ việc trao đổi hình ảnh, nụ hồng màu vàng, cũng có người phụ nữ lớn tuổi chỉ hướng cho vị anh hùng quân đội đi tìm người tình- mỹ nhân đang chờ đợi.
Bây giờ, chúng ta hãy đọc thử một trong những bản phóng tác "viết lại" của tác giả James A. Whitney. Trong phiên bản này chúng ta thấy được trái tim của người đàn bà chờ đợi. Nếu bạn nghĩ câu chuyện đầu tiên cảm động, bạn cũng sẽ không ngăn được những giọt lệ trong mắt sau khi đọc xong câu chuyện dưới đây.
Nụ Hoa Hồng (phóng tác) của James A. Whitney
"Tôi đã quá lớn tuổi để làm chuyện điên rồ này," tôi tự nghĩ khi ngồi trên taxi. Chiếc taxi đang chạy về hướng trạm xe hỏa Union Station, là nơi mà tôi sẽ gặp John Blanchard lần đầu tiên.
Tôi bắt đầu để ý đến John khi tôi nhận được một lá thư của anh, vào khoảng bốn tháng sau cái chết của chồng tôi. Đó là vào tháng Tư năm 1944. Chiến tranh đã lấy mất sinh mạng của chồng tôi. Có lẽ điều đó đã khiến tôi đi tìm niềm hy vọng trong những lá thư của John, ao ước có một tình yêu mới.
Chàng cho biết là đã tìm thấy một quyển sách của tôi; quyển mà tôi đã ghi chép vụn vặt trong đó. Thật tình là tôi không nhớ việc ấy, nhưng tôi cũng sốt sắng đón nhận nó. Tôi đã viết thư phúc đáp. Chúng tôi trao đổi thư tín với nhau vài lần. Chàng đã được lệnh nhập ngũ kêu gọi lên đường chinh chiến, và chàng cứ nài nỉ tôi viết thư cho chàng. Trong khoảng mười ba tháng kế tiếp, chúng tôi dần dà quen biết nhau hơn qua thư từ. Tôi không thể không hy vọng rằng một mối tình lãng mạn đang nẩy nở. Ngay cả đám bạn tôi cũng đã trêu chọc tôi về chàng.
Chúng tôi thư từ qua lại với nhau được khoảng mười tháng thì chàng xin tôi một bức ảnh. Lúc đó, là một phụ nữ 37 tuổi đầu và hai đứa con, nhân dáng tôi cũng không đến nỗi tệ quá. Nhưng tôi cũng sẽ không bao giờ dám sánh với những cô gái trẻ hay vồ vập lấy những anh chàng thủy thủ. Và tôi biết điều đó. Tôi viện cớ rằng nếu chàng thật sự quan tâm, thì dung mạo của tôi thế nào cũng không còn quan trọng nữa. Tôi biết đó là điều sai lầm, nhưng tôi không thể làm gì hơn ngoại trừ hy vọng.
Ba tháng sau đó, John Blanchard trở về từ chiến trường. Chúng tôi hẹn nhau một buổi gặp gỡ trong trạm Union Station vào lúc 7 giờ tối. Vì tôi đã không muốn đưa ảnh cho chàng, tôi đã dặn là chàng sẽ nhận ra tôi bằng nụ hoa hồng trên vai áo tôi. Khi chiếc taxi đỗ vào lề đường, tôi đã cài hoa hồng trên vai áo, trả tiền cho người tài xế, và xuống xe. Ý tưởng ngông cuồng đầu tiên của tôi là quay trở lại, ngay tại đây và ngay lúc ấy, và quên đi chuyện điên rồ này. Nhưng tôi lại tiếp tục đi tới.
Vào lúc 7:03 tối thì tôi nhìn thấy John lần đầu. Tôi nhận ra chàng ngay; nếu bộ quân phục không phải là bằng cớ hiển nhiên, thì quyển sách mà chàng cầm trên tay là quá đủ rồi. Chàng là người rất bảnh trai, gọn gàng và mới vừa trở về từ chiến trường. Chàng làm tôi nhớ đến chồng tôi, và một giọt lệ vướng vào mắt tôi. Nhưng chàng vẫn chưa nhìn thấy tôi.
Khi tôi bắt đầu bước gần đến chàng, một cô gái xinh đẹp trong bộ suit màu xanh lục đi ngang qua trước mặt tôi và mỉm cười. John nhìn nàng như mê mẩn. Khi nàng bước qua, chàng bước theo hướng nàng, và cuối cùng gặp tôi. Tôi đứng yên, nhìn theo chàng và mỉm cười. Chàng thẫn thờ nhìn theo cô gái trẻ lúc cô rời trạm xe, và liếc nhìn nàng vài ba giây sau đó.
Rồi cuối cùng, chàng đến gặp tôi.
"Tôi là Thiếu úy John Blanchard," chàng nói, nắm lấy tay tôi và bắt tay tôi, "và cô chắc là cô Maynell. Tôi rất vui cô đã đến gặp tôi; Xin mời cô đi dùng cơm tối nhé?"
Chàng đã cố gượng. Thật ra chàng đã cố gắng giấu diếm vẻ thất vọng trong giọng nói của chàng, nhưng tôi đã có thể nghe thấu được nỗi thất vọng ấy. Tất cả những nỗi sợ của tôi đã thành sự thật, và tôi nhận ra rằng cuộc tình này sẽ không bao giờ thành tựu. Cố ngăn những dòng lệ đang chực trào ra, tôi đáp.
"Tôi không biết chuyện này ra sao cả," tôi trả lời, "nhưng cô gái trẻ trong bộ áo suit màu xanh kia vừa mới đi ngang qua, cô ấy đã nhờ tôi cài nụ hoa hồng trên áo tôi. Và cô ấy nói nếu anh mời tôi đi ăn tối thì tôi sẽ bảo anh rằng cô ấy đang chờ đợi anh ở góc đường,. Cô ấy nói đây là một cách thử người."
Chỉ có bao nhiêu lời đó thôi mà chàng đã tin ngay. Chàng cảm ơn tôi và vội bước đi xa. Sau ba bước thì chàng bắt đầu chạy đi. Sau một vài giây, tôi lên tiếng gọi chàng.
"John, chờ đã!" Tôi nói, nhưng đã quá muộn màng.
Tôi quay ra và rảo bước đi, bật khóc.
Nhìn lại về kỷ niệm ấy, đôi khi tôi hoang tưởng rằng tôi là cô gái trẻ đó. Hoặc John đã không vội vã hấp tấp tin tưởng tôi như vậy Hoặc tôi đã ứng xử với tình huống ấy theo cách khác. Tôi thắc mắc tự hỏi John đang ở đâu; tôi tự hỏi không biết chàng có tìm được cô gái trẻ ấy không, và chàng đã làm gì khi biết rằng cô gái ấy không phải là tôi. Thỉnh thoảng, tôi ngồi nhìn những vì sao lấp lánh trên trời, và tự hỏi mình kết cuộc sẽ như thế nào nếu như....
---
Dịch Thuật: mareblu@krfilm.net
Nguồn: nguyên bản Anh ngữ "The Rose" của James A. Whitney.
21/11/2008 13:10 VNT
|