Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
 45 12345
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Người Với Nụ Hoa Hồng & update T.1 & 5

Người Với Nụ Hoa Hồng & update T.1 & 5

Người Với Nụ Hoa Hồng

John Blanchard đứng bật dậy khỏi băng ghế, vuốt thẳng quân phục, và chăm chú nhìn vào đám đông đang chen chúc vào Trạm Xe Hỏa Grand Central.(krfilm.net)  Anh tìm cô gái có trái tim mà anh đã quen biết từ lâu, nhưng chưa hề gặp mặt, cô gái với nụ hoa hồng.  Anh đã chú ý đến nàng cách đó mười ba tháng tại một thư viện của tiểu bang Florida. (krfilm.net) Lấy một quyển sách từ trên kệ xuống anh đã cảm thấy bị thu hút, không phải vì những nét chữ in trong quyển sách, mà là dòng chữ ghi chép bằng bút chì bên lề quyển sách. Nét chữ viết tay mềm mại bộc lộ một tâm hồn sâu sắc và một trí tuệ sáng suốt.

Ở bìa trước, chàng chợt thấy tên chủ nhân cũ của quyển sách, Cô Hollis Maynell. Sau một khoảng thời gian và quyết tâm cố gắng chàng đã tìm được địa chỉ của nàng. (krfilm.net) Nàng sống ở thành phố New York. Chàng viết thư gửi nàng để tự giới thiệu mình và xin nàng phúc đáp.  Qua hôm sau thì chàng đã lên đường phục vụ quân đội trong Thế Chiến Thứ Hai.  (krfilm.net)

Trong khoảng một năm kế tiếp và một tháng sau đó, họ đã dần dà quen biết nhau qua thư tín.  Mỗi lá thư là một hạt mầm gieo giống vào một trái tim tràn đầy nhựa sống.  Một chuyện tình lãng mạn đã nẩy nở. Blanchard xin nàng một bức ảnh, nhưng nàng khước từ. (krfilm.net) Nàng cảm thấy rằng nếu chàng thực sự quan tâm đến nàng, thì dung nhan của nàng ra sao cũng không còn quan trọng nữa.

Rồi cuối cùng đến ngày chàng trở về từ chiến trường Âu Châu, họ đã hẹn ngày gặp nhau lần đầu - lúc 7 giờ tối tại trạm xe hỏa Grand Central ở New York.  “Anh sẽ nhận ra em,”, nàng viết, “bằng nụ hoa hồng đỏ mà em cài trên vai áo em.”  Vì vậy đến 7 giờ chàng đã có mặt tại trạm xe hỏa để tìm cô gái với trái tim mà chàng đã yêu, nhưng chưa hề gặp mặt.(krfilm.net)

Tác giả để cho viên thiếu úy Blanchard kể tiếp như sau:

Một cô gái trẻ đang đi về phía tôi, thân hình thon cao và gầy. Mái tóc vàng óng của nàng vén cong sau đôi tai xinh xắn; đôi mắt nàng xanh biếc như hoa.  (krfilm.net)  Đôi môi và chiếc cằm của nàng có một chút cương nghị, và trong bộ đồ suit màu xanh nhạt lá nàng như mùa xuân bừng sống dậy. (krfilm.net) Tôi bắt đầu tiến về phía nàng, và hầu như quên hẳn, cũng không để ý rằng nàng không hề cài  hoa hồng như đã viết trong thư.(krfilm.net)

Lúc tôi bước tới, một nụ cười thách thức nhếch mép cong trên môi nàng, “Đi chung đường tôi à, hở anh thủy thủ?”, nàng nói nhỏ.  (krfilm.net) Không cưỡng lại được tính tò mò, tôi tiến thêm một bước đến gần nàng, và ngay lúc đó thì tôi gặp Hollis Maynell. Người phụ nữ này đứng ngay sau lưng cô gái đó. (krfilm.net)  

Một phụ nữ vào lứa tuổi quá tứ tuần, có mái tóc bạc vén gọn dưới một chiếc nón cũ kỹ. Bà hơi tròn trĩnh, đôi chân phì nặng trĩu trong đôi giầy gót thấp.  Cô gái trong bộ suit màu xanh lá đã nhanh chân xa dần. Tôi cảm thấy tim tôi đã bị chẻ ra làm đôi, vì nỗi ước vọng tha thiết muốn đuổi theo cô gái kia, nhưng nỗi mong nhớ sâu đậm về người phụ nữ có tâm hồn đã làm bạn đồng hành với tôi và nâng đỡ tinh thần của chính tôi trong suốt thời gian qua đã giữ chân tôi lại.   Và bà đứng đó. (krfilm.net) Da mặt hơi tái, khuôn mặt đầy đặn lộ vẻ nhân từ và thông cảm, đôi mắt xám của bà long lanh phúc hậu và ấm áp. Tôi đã không lưỡng lự.  Những ngón tay tôi bấu chặt vào quyển sách bìa da xanh cũ của nàng mà tôi dùng làm dấu hiệu để cho nàng nhận ra tôi theo thỏa thuận trong thư.(krfilm.net)

Đây sẽ không còn là tình yêu nữa, mà nó sẽ là một cái gì rất quý báu, có lẽ là một cái gì đó  quý giá hơn tình yêu, một tình bạn mà tôi đã và sẽ phải luôn biết ơn mãi mãi.
Tôi đứng thẳng người chào bà và đưa ra quyển sách cho bà, dù rằng khi tôi cất tiếng nói  tôi đã cảm thấy nghẹn cổ họng vì nỗi cay đắng thất vọng.   “Tôi là Thiếu úy John Blanchard, và chắc bà là Cô Maynell.  Tôi rất vui mừng là bà đã đến gặp tôi.  Xin mời bà đi dùng cơm tối nhé?”(krfilm.net)

Gương mặt của người đàn bà ấy chợt rạng rỡ lên một nụ cười rộng lượng.  “Bác không biết chuyện này ra sao cả, con ạ,” bà trả lời, “nhưng cô gái trẻ trong bộ suit màu xanh lá vừa mới đi ngang qua, cô ấy đã năn nỉ bác phải cài nụ hoa hồng trên áo choàng của bác.  Và cô ấy nói nếu con mời bác đi ăn tối, thì bác phải đi và nói cho con biết rằng cô ấy đang đợi con trong nhà hàng to lớn bên kia đường.  Cô ấy nói đây là một cách thử người!”

Đây không phải là chuyện khó hiểu, và  thật thán phục về chủ ý khôn ngoan của cô Maynell.  Bản tính chân thật của tâm hồn chỉ được nhận thấy qua cách ứng xử với người không có nhan sắc.(*)
Thi sĩ Houssaye của Pháp viết rằng : “Hãy nói cho tôi biết người bạn yêu và tôi sẽ cho biết bạn là ai.”(**)

-----
Nguồn: Nguyên bản Anh Ngữ “The People With The Roses”  trong tác phẩm “And The Angels Were Silent” by Max Lucado.
Dịch thuật cho KRFILM.net : mareblu@krfilmdotnet.

*(The true nature of a heart is seen in its response to the unattractive.)
**(Tell me whom you love and I will tell you who you are.)

Chú Thích: Max Lucado là một nhà truyền giáo Hoa Kỳ.  Ông là tác giả của rất nhiều quyển sách viết về đức tin.  Câu chuyện trên là một câu chuyện có thật mà ông đã viết lại theo lời kể hoặc tự truyện của John Blanchard.  



Một vài câu hỏi các bạn đọc sau khi xem xong câu chuyện có thật này:

1) Nếu bạn là thiếu úy John Blanchard thì bạn sẽ đối phó hay phản ứng ra sao khi gặp người phụ nữ lớn tuổi mà ông tưởng là cô Maynell? Liệu bạn có đồng ý với cảm nghĩ của ông vào lúc ấy là sẽ xem bà như một người bạn không?  

2) Nếu bạn là John Blanchard, sau khi biết được sự thật về chủ ý của cô gái tên Maynell, bạn sẽ có suy nghĩ hay phản ứng ra sao?  Bạn có còn yêu cô Maynell vì cô đã "dám thử thách" bạn như thế không?  Hay là bạn sẽ cảm phục về sự khôn ngoan và tâm hồn chín chắn của cô và do đó sẽ yêu cô nhiều hơn? Hay bạn có phản ứng ngược lại vì cô ấy đã "không tin tưởng" mình?

3) Nếu bạn là cô Maynell, liệu bạn có xử thế giống như trong câu chuyện trên không?  Bạn nghĩ thế nào về tâm hồn, hay con người của cô Maynell?  Cô ấy có phải là người sáng suốt không khi quyết định không gửi ảnh cho viên thiếu úy John Blanchard vì cô tin rằng "Nàng cảm thấy rằng nếu chàng thực sự quan tâm đến nàng, thì dung nhan của nàng ra sao cũng không còn quan trọng nữa." ?

4) Giả sử như anh chàng Blanchard không mời người đàn bà đứng tuổi ấy đi dùng cơm tối (theo như thỏa thuận giữa anh và cô Maynell trong thư), thì chắc có lẽ không bao giờ anh được gặp cô Maynell thật ở ngoài đời, và cuộc tình của hai người sẽ chấm dứt từ đấy.  Và bạn nghĩ cảm giác của cô Maynell sẽ ra sao?  Buồn vui lẫn lộn ?  Buồn vì người sĩ quan kia không phải là người yêu lý tưởng vì chàng chỉ quan tâm đến bề ngoài, nhưng có lẽ cô sẽ vui vì biết được về bản chất thật sự của anh chàng Blanchard và sẵn sàng kết thúc mối quan hệ này.  

5) Một vài cảm nghĩ khác? Other comments?  Thành thật cảm ơn các bạn.


To Snowman @Amarillo/Panhandle area: if you like a story with a happy ending, then this one is for you as a "thank you".



**************
Edited & Updated 21/11/2008

Đâu là nguồn gốc của “Người Với Nụ Hoa Hồng”

Đôi dòng cùng bạn đọc:

Truyện ngắn " The People With The Roses" ( Người Với Nụ Hoa Hồng) lần đầu tiên được đăng tải trên mạng vào tháng Tư năm 1996 (ghi chú : dịch giả  lần đầu đọc bài này năm 1997 nguyên bản tiếng Anh của ông Max Lucado, một nhà truyền giáo Hoa Kỳ,  trích trong tác phẩm của ông  "And the Angels Were Silent" - (tạm dịch: Và Các Thiên Thần Đã Lặng Im).  Lúc đó tác giả Max Lucado không ghi rõ nguồn gốc hay xuất xứ của câu chuyện trên- hoặc có thể vào thời điểm viết sách năm 1992 chính ông cũng không biết, nên không ai biết đích xác câu chuyện này từ đâu mà có.   Theo thiển ý cá nhân người dịch : vì ông là một tác giả có tiếng tăm với khá nhiều tác phẩm nên dường như ít có ai thắc mắc về nguồn gốc của câu chuyện mà ông đã viết trong Người Với Nụ Hoa Hồng).  Thật ra nguyên tác của câu chuyện này có tựa là "Appointment With Love" được khởi đăng vào năm 1943 trong một ấn bản của tạp chí Collier’s Magazine, và tác giả là S.I. Kishor (Sulamith Ish Kishor).    Trong quyển sách “A 3rd Serving of Chicken Soup for the Soul” (tạm dịch: Bát Súp thứ ba cho Tâm Hồn) phát hành năm 1996 của Jack Canfield và Mark Victor Hansen, tên tác giả -Sulamith Ish Kishor- đã được xác nhận là tác giả gốc của câu chuyện này.    Sau đây là phần giới thiệu và dịch thuật  xin gửi đến các bạn, hầu đáp ứng và giải tỏa những thắc mắc về nguồn gốc câu chuyện.  Xin nhấn mạnh rằng: lúc dịch thuật từ nguyên bản Anh ngữ của ông Max Lucado và lần đầu tiên đăng tải lên diễn đàn vào tháng 4/2008, dịch giả chưa tìm ra được nguồn gốc chính của câu chuyện này.   Sau đó, chính dịch giả cũng thắc mắc và có lẽ  các bạn đã đọc qua cũng có thắc mắc vì đã gặp những câu chuyện tương tự viết lại với nhiều diễn tiến hoặc tình tiết khác nhau, hoặc câu chuyện đã bị phóng tác khá nhiều lần với nhiều kết cuộc khác nhau--nhưng tất cả những phóng tác đó thật ra đều dựa vào hay "mượn lấy" ý tưởng, nội dung, và nhân vật từ nguyên tác (Appointment with Love) của nữ văn sĩ S.I. Kishor xuất bản từ năm 1943.  

Sơ lược về bà Sulamith Ish-Kishor: Là một trong bảy người con trong gia đình, Sulamith Ish-Kishor sinh vào năm 1896 tại London, Anh Quốc;  cha là ông Ephraim và mẹ là bà Fanny Ish-Kishor.   Bà đi học ở London cho đến khi di chuyển sang New York vào năm 1909 lúc 13 tuổi.  Theo học tại Luân Đôn và sau đó là New York, bà tốt nghiệp tại Đại học Hunter College, thành phố New York với văn bằng chuyên về sử học và ngôn ngữ học.  Bà đã là một tác giả có tiếng tăm trong thời sinh tiền và qua đời vào ngày 23 tháng Sáu năm 1977 tại thành phố New York.

Ish-Kishor bắt đầu viết văn vào lúc 5 tuổi và một số bài thơ của bà đã được xuất bản trong các báo chí Anh Quốc vào năm bà 10 tuổi.   Những nỗ lực văn chương của bà trải dài từ những truyện thiếu niên và nhi đồng được độc giả hưởng ứng nhiệt liệt cho đến những tác phẩm tài liệu soạn thảo công phu cho trẻ em, thiếu niên và người lớn.  Trong tất cả những tác phẩm của bà, người ta thấy bà có một kiến thức uyên thâm về Do Thái Giáo và lịch sử Do Thái đi kèm theo với khả năng kể chuyện với một phong cách tạo nên sự thấu cảm trong lòng độc giả.   Ngoài việc viết sách ra, bà Ish-Kishor đã đóng góp  bài vở cho một số báo chí Anh Ngữ như tờ New York Times, The New Yorker, và Menorah Journal, viết về khá nhiều chủ đề khác nhau có liên quan đến Do Thái Giáo, âm nhạc, nghệ thuật, và kịch nghệ.  

Tác phẩm tiểu thuyết  nổi tiếng nhất của bà là Our Eddie, là một tác phẩm được mang giải thưởng Newberry Honor Book vào năm 1970.   Bà Ish-Kishor được trao giải  The  Charles and Bertie Schwartz Award của Hội đồng Sách Do Thái của Hoa Kỳ vào năm 1964, do quyển truyện “A Boy of Old Prague” (Cậu bé của Thành phố Praha cũ) được nhìn nhận là tác phẩm viết cho thanh niên hay nhất mang chủ đề Do Thái.    Năm 1972, tác phẩm “The Master of Miracle: A New Novel of the Golem” (Chủ nhân của phép lạ: một tiểu truyện mới của Golem) cũng đã được giải thưởng trên.  Hội Thư Viện Hoa Kỳ cũng đã cho “A Boy of Old Prague” vào bảng Sách Đáng Chú Ý (Notable Book) vào năm 1963.

*/\*/\*/\*/\*/\*/\**/\*/\*/\*/\*/\*/\*

Trong tinh thần tôn trọng tác giả gốc, xin đăng tải lên đây bản dịch từ nguyên tác Appointment With Love của bà Ish-Kishor.  

Cuộc Hẹn Hò Với Tình Yêu
Tác giả:  Sulamith Ish-Kishor.



Sáu giờ kém sáu phút, kim đồng hồ tròn to bản trên phòng thông tin tại trạm xe hỏa GrandCentral Station đã báo giờ.  Viên thiếu úy quân đội cao ráo trẻ trungvừa trở lại từ phía đường rầy xe hỏa,  khuôn mặt sạm nắng của chàng ngước lên, và đôi mắt nheo lại để xem kỹ giờ cho chính xác.   Tim chàng đang đập mạnh với nhịp độ gây sốc vì chàng không thể nào kềm hãm đươc nó.  Trong sáu phút nữa chàng sẽ được gặp người phụ nữ đã chiếm ngự một vị trí đặc biệt trong đời chàng trong khoảng mười ba tháng qua, (krfilm.net) người đàn bà chàng chưa hề gặp, nhưng những dòng chữ viết của nàng đã ở bên cạnh chàng và đã luôn luôn nâng đỡ chàng liên tục.

Chàng cố tiến đến gần hơn vào phòng thông tin,vừa lách vào vòng người đang bao vây các nhân viên thư ký.(krfilm.net)
Thiếu úy Blandford nhớ đến một đêm nọ, trận chiến khốc liệt nhất, khi phi cơ của chàng đã bị bắt trong giữa vòng bao vây của phi cơ Zeros của địch quân.   Chàng dã thấy nụ cười khoái trá trên gương mặt một phi công của đám địch quân.  

Trong một lá thư chàng đã thú nhận với nàng rằng chàng thường cảm thấy sợ hãi, và chỉ một vài ngày trước trận chiến này, chàng đã nhận được phúc đáp của nàng như sau:   "Đương nhiên là anh cảm thấy sợ...Tất cả những người can đảm đều có nỗi sợ hãi.   Không phải Đức Vua David cũng đã có sự sợ hãi hay sao?   Đó là lý do tại sao ngài đã viết Psalm 23 trong Kinh Thánh.  Lần sau nếu anh nghi ngờ chính bản thân mình, em muốn anh nghe lời nói của em vọng tới anh như sau :"Phải rồi, dù tôi đi qua thung lũng của thần chết, tôi sẽ không sợ ác quỷ nữa, vì Chúa dang bên tôi..."  Và chàng đã nhớ, (krfilm.net) chàng đã nghe được giọng nói của nàng trong tưởng tượng, và chính nó đã hồi sinh lại sức mạnh và tiềm năng của chàng.  
Bây giờ thì chàng sẽ được nghe giọng nói của chính nàng. Sáu giờ kém bốn phút. (krfilm.net) Khuôn mặt chàng nghiêm nghị hẳn lên.   

Dưới mái hiên lấp lánh ánh sao rộng lớn, dòng người đi qua lại nhộn nhịp, như những cuộn chỉ màu được dệt lại thành một mạng nhện xám.  Một cô gái đi ngang gần chàng và Thiếu úy Blandford giật mình.  Nàng đang mang một nụ hoa đỏ trên vai áo suit của nàng, nhưng nó lại là một loại hoa đậu màu đỏ sậm, không phải nụ hoa hồng đỏ nhỏ nhắn như họ đã thỏa thuận với nhau.  (krfilm.net) Hơn nữa,  cô gái này còn quá trẻ vào khoảng mười tám tuổi, trong khi Hollis Meynell đã nói thẳng với chàng rằng nàng ba mươi tuổi.   
"Nào, có sao đâu?", chàng đã trả lời nàng như vậy.  "Tôi ba hai tuổi".  Thật ra chàng hai mươi chín tuổi.  

Tâm trí chàng lại trở về quyển sách--quyển sách mà chính Thượng Đế đã chọn ra đặt vào bàn tay chàng từ hàng trăm quyển sách mà thư viện quân đội nhận được từ trại huấn luyện Florida, tựa là Of Human Bondage (Về Nô Lệ Loài Người).   Và trong những trang sách ấy có chen vào những dòng chữ viết tay của một phụ nữ.   Chàng đã từng chúa ghét những ai hay viết tạp nhạp vào sách nhưng không hiểu sao những dòng chữ ghi chép ấy lại khác lạ với chàng.   (krfilm.net) Chàng chưa bao giờ tin rằng một người phụ nữ có thể nhìn vào trái tim của phái nam thật dịu dàng, thật đầy cảm thông.  Tên của nàng ở trên bìa sách : Hollis Meynell.  Chàng đã tìm quyển niên giám điện thoại của thành phố New York và tìm ra địa chỉ của nàng.  Chàng viết thư, rồi nàng trả lời.  Ngày hôm sau thì chàng đã theo lệnh động viên ra chiến trường, nhưng họ vẫn tiếp tục trao đổi thư tín liên lạc.  

Mười ba tháng ròng rã, nàng đã hồi âm liên tục, và còn hơn trả lời nữa.  Khi những lá thư của chàng không đến, nàng cứ tiếp tục viết, và giờ đây chàng tin rằng chàng đã yêu nàng và nàng cũng yêu chàng.  Nhưng nàng đã từ chối tất cả những lời chàng khẩn khoản xin nàng một bức ảnh.  Dĩ nhiên diều này hơi phiền toái. (krfilm.net) Nhưng nàng đã giải thích: "Nếu cảm tình của anh đối với em có thật, trên căn bản thật tình, thì  dung mạo của em không quan trọng.  Giả sử em đẹp, thì có lẽ em luôn bị ám ảnh bởi cái cảm giác là anh chỉ đánh cờ với trò chơi cơ hội đó thôi, và tình yêu kiểu đó sẽ lảm em gớm ghiếc.   Giả sử em không dẹp (và anh phải nhìn nhận rằng điều này rất có thể xảy ra), thì em sẽ luôn sợ rằng anh chỉ tiếp tục viết thư cho em chỉ vì anh cô đơn và không có ai cả.  Không,  đừng hỏi xin ảnh em.  Khi anh về New York, anh sẽ gặp em và lúc đó anh sẽ quyết định.  Nên nhớ rằng, cả hai chúng ta đều được tự do kết thúc hay tiếp tục sau đó --tùy theo sự chọn lựa của chúng ta..."

Cô gái trong bộ suit màu xanh đang rảo bước đi nhanh.

Sáu giờ kém một phút....

Rồi tim Thiếu úy Blandford đập nhanh hơn cả phi cơ của chàng bay nữa...
Một phụ nữ trẻ đang tiến đến gần về phía chàng.  Dáng nàng thon gầy, mái tóc vàng óng của nàng uốn cong ra sau vành tai xinh xắn.  Đôi mắt nàng như bông hoa xanh biếc; đôi môi và chiếc cằm của nàng có một chút cương nghị dịu dàng. (krfilm.net) Trong bộ suit màu xanh nhạt lá nàng như mùa xuân bừng sống dậy.  
Chàng bắt đầu tiến về phía nàng, hòan toàn quên hẳn là nàng không có cài hoa hồng trên áo, và khi chàng vừa đến, thì một nụ cười nhỏ, thách thức nhếch mép cong trên môi nàng.  
"Đi chung đường với tôi à, anh lính?", cô nói nhỏ.
Không tự chủ được nữa, chàng tiến thêm một bước đến gần cô gái.  Lúc đó thì chàng gặp Hollis Meynell.

Đứng ngay sau lưng cô gái đó là một phụ nữ vào lứa tuổi trên tứ tuần, mái tóc bạc của bà vén gọn dưới chiếc nón cũ kỹ.  Bà hơi tròn trĩnh, đôi chân phì của bà giúi vào đôi giày gót thấp.  Nhưng bà có cài một nụ hoa hồng đỏ trên vai áo choàng nhầu nát màu nâu.

Cô gái trong bộ suit màu xanh đã nhanh chân xa dần.  Blandford cảm thấy như đã bị xẻ ra làm đôi, vì nỗi khát vọng muốn đuổi theo cô gái kia, đồng thời vì lòng nhung nhớ đến người phụ nữ với tâm hồn đã làm bầu bạn với chàng và đã nâng đỡ tinh thần của chàng suốt thời gian qua; và bà đứng đó.  Khuôn mặt xanh xao, tròn trĩnh của bà dịu dàng và đầy thông cảm; chàng có thể nhìn thấy điều đó.   Đôi  mắt xám của bà long lanh một tia ấm áp hiền hòa.  

Thiếu úy Blandford đã không lưỡng lự.  Những ngón tay chàng bấu chặt lấy quyển sách nhỏ bìa da xanh cũ kỹ "Of Human Bondage" (Tạm dịch: Nô Lệ Con Người), là vật làm tin để nàng có thể nhận diện chàng.   Đây sẽ không còn là tình yêu, nhưng nó sẽ là một cái gì đó quý giá, có lẽ một cái gì đó hiếm quý hơn cả tình yêu--một tình bạn mà chàng đã và sẽ phải luôn biết ơn mãi mãi...
Chàng đứng thẳng vai lại, giơ tay lên chào, và đưa ra quyển sách về hướng người đàn bà đó, dù rằng khi chàng cất tiếng nói chàng đã cảm thấy nghẹn cổ họng vì nỗi đắng cay thất vọng tràn trề.  
"Tôi là Thiếu úy John Blandford, và bà---bà là Cô Meynell.  Tôi rất vui mừng bà đã đến gặp tôi.  Xin---xin phép mời bà đi dùng cơm tối nhé?"  Gương mặt của người đàn bà ấy chợt rạng rỡ lên một nụ cười độ lượng.
"Bác không biết chuyện này ra sao cả, con ạ," bà trả lời.  "Cô gái trẻ trong bộ suit màu xanh kia--người vừa mới đi ngang qua--đã van nài bác đeo nụ hoa hồng này trên áo choàng của bác.  Và cô ấy nói rằng nếu con mời bác đi chơi, thì bác nên nói cho con biết rằng cô ta đang chờ đợi con trong nhà hàng ăn to lớn bên kia đường.  Cô ấy nói đây là một cách thử người.  Bác cũng có hai thằng con trai trong quân đội như con, nên bác cũng không ngần ngại gì khi đồng ý làm giúp chuyện này cho con".    [HẾT]

---
Dịch Thuật: mareblu@krfilm.net
Nguyên Tác: Cuộc Hẹn Hò Với Tình Yêu (Appointment With Love), 1943.
Tác giả: Sulamith Ish Kishor
Khởi đăng lần đầu tiên trên tạp chí “Collier’s magazine”, 1943 với tên tác giả là S.I. Kishor.


=====
Có một phóng tác dựa theo truyện ngắn này với một kết thúc khác...(xem phần update ở trang 5)
Nhật ký bình chọn chủ đề này thời gian gần đây
  • fallendevil Tiền +10 Favorable 30-7-2008 15:07
  • Nic- Tiền +100 rất thích 5-5-2008 18:45
  • baek_nga Tiền +5 Cảm ơn ss...người mang đến "Nụ h .. 24-4-2008 18:45

TOP

Câu chuyện này rất dễ thương.  Cảm ơn bạn mareblu nhiều nhé!  Chào mừng bạn chịu khó vào KST, mà tham dự rất tích cực nữa.(Ai post bài bên trang ON AIR english thì đều được Lá ưu ái hết! )

Lá ý nghèo, nên thay vì trả lời mấy câu hỏi, thì lá post tài liệu dẫn chứng nhé?  Có cái youtube clip này có thể diễn tả được tình bạn giống bài Người với nụ hoa hồng của mareblu.  Lá rất thích, tiện đây post làm minh họa cho một tình bạn trong bài của bạn nhé?


Link+Download: http://ost.krfilm.net/#yplay/pcSLtDEymd8

Nghe bạn nhắc đến Snowman giữa tháng tư, thấy ngộ ngộ, nên lá biếu bạn hình snowman do lá tạo hình một ngày nghịch ngoài tuyết nhé?  Không biết có giống người bạn của mareblu không nhỉ?

Người Với Nụ Hoa Hồng & update T.1 & 5 - Lessons for Life - ,

TOP

@latuongtu: cám ơn clip nhạc do Phil Collins hát.  Bài này của Phil Collins viết cho phim Disney “Tarzan”, nghe rất dịu và nhiều ý nghĩa qua giọng của cô Glenn Close trong phim này.   Cảm ơn hình chú Snowman luôn.  

@Baeknga: cám ơn Baeknga đã đọc câu chuyện trên.  Những câu trả lời của Baeknga cũng rất ý nghĩa và sâu sắc.
Trích dẫn:
Bài viết này baek_nga vào lúc 24-4-2008 18:41  Người Với Nụ Hoa Hồng & update T.1 & 5 - Lessons for Life - ,

“Phải công nhận cô Maynell rất là thông minh, chín chắn. Nhưng Bnga hok thik cách làm như thế, lẽ ra cô nên tin tưởng vào Bnga(John Blanchard), khoảng thời gian quen bik như vậy đủ cho cô biết Bnga là người thế nào chứ.”


Đúng thế, nhưng cô Maynell, theo lời thiếu úy Blanchard mô tả, là một người rất cương nghị. Và dĩ nhiên,  là một cô gái trẻ, cô có quyền nghi vấn về người sĩ quan mà cô chưa hề gặp mặt, dù rằng hai người đã tìm hiểu nhau qua thư từ trong hơn 1 năm trời ròng rã.    Điều đó cũng đúng thôi và chúng ta cũng thông cảm cho nỗi lòng của cô trước khi cô quyết định có nên tiếp tục mối quan hệ này hay không qua việc thử thách chàng sĩ quan này.
Trích dẫn:

Mặc dù vậy, Bnga vẫn tiếp tục yêu mến cô. Tình yêu không thể chỉ vì chút "thử thách" không đáng có mà bị "lụi tàn" được.”
Baeknga trả lời rất hay!

Câu chuyện này không chỉ nêu lên những suy nghĩ về cách xử thế của người đời mà còn cho ta thấy giá trị đích thực của tình yêu và tình bạn trong thử thách, và sự mầu nhiệm của định mệnh khi hai người xa lạ gặp nhau chỉ vì một nét chữ viết trên quyển sách.  Và chúng ta cũng nhìn nhận rằng John Blanchard cũng là người rất sâu sắc không kém gì cô Maynell, vì chính ông đã tự tìm đến cô sau khi đọc xong những nét chữ đó.   

Một lần nữa, cám ơn Baeknga  đã trả lời các câu hỏi.

TOP

ss "blu"' : hok có gì đâu ss ơi^^. Bnag thik những câu chuyện như thế này. lần sau, nếu có thì ss cứ chia sẻ nhá^^

lá: ôi......tặng won cho Bnag nữa cơ đấy ^___< Thử hỏi, thế này mà hok iu lá thì sao được...he he he

TOP

@Baeknga: cám ơn Bnga ủng hộ ss nhé.
Trích dẫn:
Đặc biệt, Bnga cực thik câu kết ^^: "Chính điều đó đã gây cho anh cái cảm tưởng rằng anh đang ở một nơi nào đó rất gần em."
Riêng ss lại thấy tội nghiệp cho ông sĩ quan qua câu này:
"Hy vọng cô luật sư tương lai sẽ không chê người sĩ quan nghèo, xấu xí và đen đủi tên là Thạch."  Ông thừa biết rằng cô nữ sinh viên luật tài sắc kia không thiếu chi người theo đuôi trong khi ông chỉ là 1 sĩ quan lính trận, không biết ngày nào phải vào sinh ra tử, đương đầu với những cái khắc nghiệt tàn nhẫn của chiến tranh.  Đó là sự thử thách của tình yêu, như trong trường hợp của thiếu úy Blanchard và cô Maynell.  Vậy mà cuối cùng ông Blanchard lại sống sót trở về để có cơ hội gặp cô Maynell lần đầu.  
Nếu Bnga là cô nữ Sinh viên luật trong lá thư trên thì Bnga sẽ trả lời ông Thạch như thế nào?  

@latuongtu: ông nào mà viết 100 câu cho lá chắc là bị...speechless.

TOP

Trích dẫn:
Nếu Bnga là cô nữ Sinh viên luật trong lá thư trên thì Bnga sẽ trả lời ông Thạch như thế nào
Câu này bnag đã trả lừoi trước khi xảy ra "động đất" ở KST rồi ss nhỉ^^.

Vào đây để nói lời tạm biệt ss, và chúc ss luôn khoẻ^^. Mong sớm đwọc gặp lại chị^^. Mãi nhớ đến ss cùng "Người với nụ hoa hồng"

TOP

Vớt bài này lên cho ss mareblu nhe' ^^

Tâm tình anh chàng Blanchard trong lúc đợi cô bạn Maynell tới điểm hẹn chắc hẳn là như vầy đây:

Tôi đi tìm em, vâng tôi đã đi tìm
Và ở nơi đâu trên đời này đây đó
Em cũng đi tìm, tìm tôi như thế
Chỉ có điều chưa nhận ra nhau


Đặng Quốc Vinh

TOP

Thật sự rất rất không thích những người như cô Maynell, thẳng thắn cương nghị nhưng đầy hoài nghi. Mà 1 khi con người có sự nghi ngờ về tất cả những gì xung quanh mình thì cuộc sống chẳng có gì là thú vị cả. Nếu đã chấp nhận quen nhau theo kiểu viết thư như thế, chấp nhận thử thách để đến gặp John thì tại sao không dám đương đầu với những hoài nghi ấy. Con người ta phải vấp ngã mới đứng dậy được. Cho dù bây giờ cô Maynell có chắc 1 điều John không phải loại người ham mê gái đẹp mà bỏ bê tình nghĩa đi nữa thì cô có chắc rằng sau này anh không có những tật xấu khác mà cô không hài lòng hay không? Với những người chỉ biết thử lòng dạ con người bằng cách ấy thì thật sự rất sợ để kết bạn. Nếu cô Maynell thử nghĩ ngược lại rằng John cũng sẽ thử cô bằng cách ấy thì cô xử sự ra sao? Lòng tự trọng của cô có bị tổn thương khi có người nghi ngờ về phẩm hạnh của mình??? Nếu cô biết suy nghĩ được cho người khác như vậy thì chắc cô không hành động thế....

Mình mà như John thì thà mời người phụ nữ lớn tuổi ấy đi ăn còn hơn phải ngồi đối diện với 1 người đẹp đẽ nhưng ánh mắt đầy dò xét như cô Maynell ở nhà hàng. Ăn sao nổi... T_T....

TOP

Lá lại nghĩ khác ss heocon.  Nếu chỉ quen nhau qua thư từ, thì họ biết gì về nhau cơ chứ?  Cô Maynell không thử tình bạn của anh Blanchard thì cô ấy mới không nghĩ gì xa xôi hơn về anh rồi.  Đúng.  Lá nghĩ khi mình tin bạn mình, thì cái nhìn của mình dành cho người bạn của mình khác hẳn đi với ánh mắt bàng quang bình thường mình nhìn thế giới chung chung.  Với thế giới chung chung, mình không bắt mọi người phải trên một cái mức nào đó mà mình đã vạch ra trong đầu.  Minh không có những hy vọng là bạn mình sẽ không tầm thường như muôn vạn người khác đang bon chen trong thế giới này.  

Thử cái nhìn bao dung của anh Blanchard như cô Maynell thì có gi` là không tốt đâu?  Nếu hai người bấy lâu nay chỉ yêu thích nói chuyện với nhau qua thư từ, thì dù cô Maynell là cô gái trẻ đẹp trong bộ suit màu xanh lá, hay là người đàn bà trung niên kia, thì trong quá trình bạn bè của họ, tâm hồn người viết những thư tới lui đó, vẫn chỉ có thể là một người thôi.  Nếu anh Blanchard là một người chuộng sắc đẹp thôi, thì hóa ra tình cảm cô Maynell dành cho anh bấy lâu nay đều là điều không thật hết.  Thà biết ngay từ lúc này, để khẳng định lại mối quan hệ của họ có giá trị "thật" bao nhiêu phần trăm thôi.  Nếu anh Blanchard bỏ đi tình bạn bấy lâu nay chỉ vì dung mạo bề ngoài của bạn mình, thì thật sự anh cũng như bao nhiêu người khác đang theo đuổi cô thôi!  Cô Maynell thật sự rất chính chắn, vì cô hiểu một điều:  Mình đẹp có người đẹp hơn và nhan sắc sẽ nhạt nhòa theo năm tháng, nhưng nét đẹp tâm hồn mới thật là lâu dài, càng gắn bó theo thời gian.

Không biết nếu anh Blanchard thử ngược lại cô thì cảm giác cô ấy ra sao?  Có thể cô ấy sẽ dỗi một lúc vì bị nghi ngờ lòng thành, nhưng giận người mình thích thì không khó "dổ" như giận người mình không ưa đâu!! :))

The friendship that can cease has never been real. (Unknown)

TOP

Trích dẫn:
Bài viết này baek_nga vào lúc 1-6-2008 20:17  Người Với Nụ Hoa Hồng & update T.1 & 5 - Lessons for Life - ,

Câu này bnag đã trả lừoi trước khi xảy ra "động đất" ở KST rồi ss nhỉ^^.

Vào đây để nói lời tạm biệt ss, và chúc ss luôn khoẻ^^. Mong sớm đwọc gặp lại chị^^. Mãi  ...
@Baeknga: Cám ơn Baeknga.  Chúc Baeknga luôn may mắn, bình an, và gặt hái nhiều thành quả trong đời sống.

@Lá: cám ơn Lá đã vớt lên dùm.  Mấy câu thơ này hay nhỉ.  "Chỉ có điều chưa nhận ra nhau".  Không rõ tác giả là ai.
Trích dẫn:
dù cô Maynell là cô gái trẻ đẹp trong bộ suit màu xanh lá, hay là người đàn bà trung niên kia, thì trong quá trình bạn bè của họ, tâm hồn người viết những thư tới lui đó, vẫn chỉ có thể là một người thôi
Right on! Đúng rồi.  Cô ấy chỉ là một người với tâm hồn mà ông Blanchard đã quý mến dù là người phụ nữ lớn tuổi hay cô gái trẻ.  

@heoconphaphach: cám ơn bạn đã comments.  Thật ra chúng ta cũng không biết cô Maynell là người như thế nào.  Theo thiển ý thì có lẽ cô ta là người rất chín chắn, và cũng có thể cô ấy đã có ai đó làm cô thất vọng trong quá khứ nên lối "thử người" của cô chỉ là cách xác minh lại con người của anh Blanchard mà thôi.  Giả như anh chàng Blanchard mà thử cô theo cách ấy, cũng có thể cô sẽ có phản ứng ngược vì tự ái bị "tổn thương" đôi chút.  


Vào thời điểm hai người đó quen nhau là khi Thế Chiến Thứ Hai đang diễn ra trong đầu thập niên 1940s, không có kỹ thuật thông tin nhanh chóng như bây giờ (không có điện thoại di động, email, v.v..) và mối quan hệ của họ chỉ qua thư tín.  Mà liên lạc với nhau qua thư từ (snail mail) hơn một năm trời như thế trong thời chiến không phải là chuyện đơn giản, bởi vì cô Maynell và ông Blanchard cũng đâu biết kết thúc cuộc chiến sẽ ra sao, và cơ hội để hai người gặp nhau sẽ rất là mỏng manh.  Một điều kỳ thú trong câu chuyện này nữa là ông Blanchard tìm thấy quyển sách có nét chữ ghi chép của cô Maynell ở thư viện Florida, nhưng khi ông tìm ra tung tích địa chỉ của cô thì cô sống ở New York...một khoảng cách khá xa từ Florida tới New York trên cả ngàn dặm!  "Hữu Duyên Thiên Lý Năng Tương Ngộ" !

TOP

 45 12345

Processed in 0.135994 second(s), 6 queries, Gzip enabled.