9_khởi đầu từ Bao che
Tôi đã nói là đồng nghiệp mới của tôi tại Triangle sẽ là Uno chưa nhỉ ?Còn nhớ mẩu đối thoại của hắn với chị Hyo Ri chứ
Đáng lẽ tôi chỉ cần chịu đựng khuôn mặt ám xít của hắn ở trưòng là quá đủ ,nhưng việc tiếp cận cái ánh mắt dửng dưng và có phần khinh miệt của hắn lại là một thách thức nữa mà ông trời dáng thẳng xuống cuộc đời tôi
"Nabi ,con hãy chịu đựng kiếp nạn này đi .Kiếp sau con sẽ đưọc ăn sung mặc sưóng ,giàu sang phú quí "
Có lẽ là thế rồi ,việc hàng ngày ngồi cạnh một bức tưọng lầm lì và kéo dài thời gian đó vào các tối làm thêm thật là một việc hết sức chán ngán .Tôi ghét hắn lắm ,cái tên Uno ấy ,tuy hắn quả thật có sức hấp dẫn với vẻ ngoài điển trai ,nhưng sao ánh mắt hắn dành cho tôi lại thờ ơ đến vậy ,tôi biết lí do của sự đối xử ấy ,nhưng tôi chẳng thể coi đó là điều bình thường đưọc nữa ...tôi chẳng muốn bị ghét bỏ chút nào ,tôi đến đây không phải để hứng chịu sự ghẻ lạnh ấy
Vẫn như mọi ngày khác ,tôi chia tay Hero ở ngã rẽ từ trưòng ra Triangle
-Chào ,cậu về trứoc đi ,mình đến Triangle
-Mình vẫn tự về mà không cần cậu thông báo đâu _Hero thẳng tiến trong khi tôi đã dừng lại
-Mình biết là cậu không quan tâm nhưng mình vẫn muốn nói ,mình làm thêm ở đó ,công việc sẽ kéo dài đến 9 giờ tối...
Bứoc đi của Hero không có ý dừng lại nhưng nó đã chậm lại khác với khả năng mà đôi chân dài của cậu ta có thể bứoc
-Lúc đó mình sẽ rất đói đấy ,nếu cậu có nấu cái gì ngon ngon thì nhớ để phần mình ...
Hero đã ở cách tôi một khoảng cách ,đầu không ngoáy lại
-À còn nữa ,nhớ cho Green ăn hộ mình .Mình để thức ăn nó ở đầu giưòng ..._Tôi cho tay lên miệng nói to ,không biết Hero có nghe thấy không nữa ,cậu ấy chỉ lầm lũi bứoc đi ,tất nhiên không quay lại nhìn cái nào cả
Tôi đứng lại chờ cho cái lưng của cậu ấy khuất sau ngã tư ,cái dáng nguời của cậu ấy làm tôi quan tâm ,chỉ như một dư ảnh nào đó đeo bám vào tầm nhìn của tôi không dứt ,hình ảnh đó khiến tôi nao lòng ,như một cái bóng cô đơn và lầm lũi tôi đã nhìn thấy từ rất lâu rồi ...nó ở trong con nguời tôi
Hero ,cậu bạn chủ nhà của tôi là nguời khá kì lạ ,mọi nguời đều nghĩ cậu ấy thế ,không biết có phải là do cậu ấy đã không thuộc về nơi này từ rất lâu hay không ,như một nguời ngoại quốc sống ở một đất nứoc xa lạ ,Hero hầu như không tiếp xúc với ai cả ,thế giới của cậu ấy ở trên mạng ,nơi mà cậu ấy là một nguời quan trọng và thành đạt ,đa tài về việc mua bán trao đổi ,còn ở cuộc sống đời thực Hero lặng thinh và thơ ơ với mọi thứ ,ngay cả với tôi ,con bé thuê nhà lắm mồm .Cứ mỗi lần nhìn thấy Hero ở trên lớp với chiếc máy tính và quyển sách dày ,tôi đã muốn chạy tới và trêu trọc cậu ấy đôi câu như khi ở nhà nhưng tôi sợ cậu ấy sẽ không thích ,chắc cậu ấy không muốn mọi nguời nghi ngờ về mối quan hệ của chúng tôi
Mà mối quan hệ của chúng tôi là gì nào ,Hero là chủ nhà ,tôi là khách trọ .Nghĩ thoáng ra thì chẳng có cái gì để dấu diếm ,nhưng đó chỉ là suy nghĩ đơn giản,còn ở một đất nứoc vẫn nặng về lễ giáo như Hàn Quốc thì đó là việc chẳng hay ho gì ,họ sẽ suy do mối quan hệ này là của 2 đứa nhóc tuổi vị thành niên sống chung dưói một mái nhà mà không có bất kì sự bảo hộ nào của nguời lớn .Cái đó lại là một vấn đề khác ,một chuyện to đùng ấy chứ
Tôi tới Triangle,tên mặt lạnh vẫn chưa tới ,nhẹ cả nguời ,hắn nghỉ quách đi có phải là tốt cho tôi không ?Mỗi ngày làm việc với Uno là tôi thấy ngày đó chán ngấy đến đáng sợ .Cũng giống như tôi ,công việc của cậu ta là sắp xếp đồ lên giá,bày biện gian hàng .Nếu không có cái mắt lầm lì như đâm lê của Uno thì tôi đã không trở thành kẻ vô dụng như vậy
Không biết hắn cố tình hay không ,nhưng từ khi hắn xuất hiện tôi trở thành kẻ thừa ,Hắn làm tất cả mọi việc một cách nhanh chóng đến đáng ghét ,tôi chưa đụng tay vào một thùng hàng nào thì hắn đã nhảy vào mà cứop đoạt .Quay đi quay lại đã thấy hắn làm xong xuôi đâu đấy .đúng như nguời bị chặt đứt tay chân vậy ,toi thành một con bé ngơ ngẩn bên cạnh cái máy làm việc chắm chỉ năng động như Uno .Tôi ghét cái kiểu này của hắn quá cơ
Mỗi lần thấy hắn cứop việc làm của tôi là tôi lại cáu điên lên đựoc .Tôi tới đây đâu phải chỉ để ngắm cái khuôn mặt lạnh băng của hắn làm việc
-Cậu có vấn đề gì mà cứ xông vào việc làm của tôi thế hả ??_tôi đã quá tức giận và tới dằng thùng nứoc hoa quả từ tay hắn
-Cậu làm việc khác đi
-Rồi đưọc một lúc cậu lại chạy tới và chiếm việc của tôi hả _tôi cáu -Đồ xấu tính ,cút đi_tôi hét thẳng vào bản mặt đáng ghét ấy
-Nabi ,sao lại nặng lời với Uno như thế _Chị Hyo Ri tỏ ra phật ý -Cậu ấy chỉ muốn phụ giúp em thôi mà ?Con gái cũng ko nên làm những việc nặng
Hừ ngoài những vịêc bê vác và sắp xếp ra thì tôi còn làm đưọc việc gì nữa chứ ,tôi ko biết xâu vòng, thiết kế quần áo như chị Hyo Ri và Eun Hye ,tôi ko kiến thức để lo về phần mua bán trên mạng như anh Dong Wook ,tôi không thể giúp chị Da Hee vấn đề tiền nong ...tôi chỉ có thể làm những việc đơn giản hiện nay ,dọn dẹp và sắp xếp gian hàng ,vậy mà cái tên trời đánh kia lại cứop mất thú vui nghề nghiệp một cách trắng trợn như thế chứ .Đáng ghét ><
-Uno muốn giúp Nabi làm việc hả ?_Anh Dong Wook trêu trọc
-Không đời nào !_hai đứa tôi cùng đồng thanh một lúc
-Dễ thưong thật ,tuổi trẻ có khác _lờ đi vẻ tức giận của 2 đứa ,anh Dong Woọk mỉm cuời làm tôi càng nóng tiết
-Em chẳng có ý gì muốn giúp đỡ cậu ta cả ?_Uno tiếp tục công việc với thùng nứoc
-Khiến cậu giúp đấy ,tránh ra
Tôi cau có và dằng lấy nứoc từ tay cậu ta ,và chẳng mấy chốc thì 2 đữa đã thi nhau bày nứoc vào gian hàng theo phong cách đấm bốc ,dằng dật
-Muốn có việc làm ko NaBi .Vai mình mỏi quả ,tới đây làm vài động tác mát xa hộ cái he he he
Tên Xiah nhắng nhít với nụ cuời nhăn nhở chẳng làm đầu tôi bớt nóng hơn chút nào
Nhưng hôm nay lại chẳng thấy bóng dáng 2 tên khó chịu ấy đâu cả .Hơn 1 tiếng mà vẫn chưa có dấu hiệu xuất hiện của sự phá đám .Tôi thấy hơi bất an ,chỉ là có cài gì đó là lạ thôi ,tôi không phải là đứa hay nghĩ ngợi linh tinh và suy đoán điều gì ,nhưng cứ có việc gì khác với ngày thưòng là tôi lại bồn chồn sau đó .Cứ có những khoảng khắc đáng ghét nhự vậy đeo bám ,tôi lại sợ
Và tôi đã đúng ,có chuyện không hay xảy ra
Không có Uno hoá ra công việc của tôi lại thành chất đống ,tôi khá khó khăn để lôi 2 túi rác khổng lồ đi vứt ,Nhưng bất ngờ ,một bàn tay bịt lấy mồm tôi và kéo đi trong khi tôi vẫn chưa nhận ra đó là ai ,như một cảnh trong phim hành động Mỹ ,tim tôi như muốn nhảy ra ngoài
Chỉ là một trò đùa thôi và cái tên với trò đùa vô duyên ấy là Uno ,bất ngờ chưa.
-Đồ điên ,làm cái quái gì mà phải lôi tôi kiểu ấy hả ?
Cậu ta ra dấu hiệu cho tôi im lặng đừng có hét (chỉ là hét thôi sao ,tôi muốn nhảy tới mà cắn đứt phăng bàn tay cậu ta ra ý chứ )
Uno ngó nghiêng xung quanh rất bí hiểm rồi kéo tôi đi .Cậu ta chẳng mở mồm nói câu gì cả ,vẫn cái kiểu lôi ngừoi một cách thô bạo mà tôi đã từng trải qua ,tôi chửi rủa đằng sau mà cậu ta cũng chẳng thèm nhìn lại ,chán chẳng muốn dằng tay ra khỏi cái kềm chặt cứng ,tôi im lặng và để Uno dắt tay mình đi khuất vào một con hẻm vắng nguời
Uno kéo tôi đi lòng vòng sau những đoạn ngoặt của con hẻm ,đưọc một lúc thì dừng lại ,Tôi trông thấy Xiah ở bên một vệ đưòng ,Quần áo cậu ấy xộch xệch rách rưói .Xiah dựa lưng vào tưòng ,chân tay duỗi thẳng đơ ,mắt nhắm nghiền và máu trên đầu cậu ấy chảy ròng ròng
Sống lưng tôi lạnh toát khi trông thấy con nguời ấy như chẳng còn chút sinh lực nào cả .Tôi không thể thở đưọc .Uno buông tay tôi ra ,cậu ta nói cái gì đó nhưng tai tôi ù đi ,một áp lực vô hình của sự sợ hãi làm tôi chẳng nghe thấy gì cả ,trứoc mặt tôi là Xiah ,cậu bạn mới quen với nụ cuời dễ mến (lúc đó tôi thấy cậu ấy dễ thưong biết bao)Cậu ấy sẽ chết ư?Thân hình cậu ấy trông bất động đến vậy mà ?Cái chết có từ bỏ ai đâu ,máu đang chảy từng giọt xuống cổ áo Xiah
Chẳng hiểu sao lúc đó cái bóng hình âm u của đêm tôi lại phập phồng trong ngừoi tôi mạnh mẽ như vậy ,tôi chỉ nghĩ rằng con ngưòi này sẽ rời bỏ thế gian
Tôi lấy hết sức bình tĩnh còn lại gần thân thể Xiah,nứoc mắt tôi ứa ra như mưa ,tôi giơ tay lên chạm vào vết thưong trên đầu cậu ấy ...
-Gọi ...cấp cứu ...hux hux
Tôi nấc lên thành tiếng để nói ra một câu ,đáng lẽ phải làm từ rất lâu rồi cũng nên ,chứ không phải đứng trơ ra mà nhìn cậu ta từ này giờ
Uno vẫn im lặng nhìn tôi và Xiah ,tôi như muốn gào lên trứoc con mắt dửng dưng của hắn ,bạn của hắn có thể sẽ chết mất
-Không phải gọi đâu ....
Gióng nói yếu ớt nhưng làm tôi giật mình ,như có một phép thần ,Xiah mở mắt ,cậu ấy giữ chặt lấy tay tôi nở một nụ cuời tinh quái như trêu trọc
-Vết thưong ở đầu là nhẹ nhất đấy ,mình bị gãy chân cơ
-Cậu....cậu chưa chết hả ?_tôi thốt lên một câu thừa thãi
-Chết á ?Chưa đâu ,còn lâu lắm
Hắn há mồm ra cuời như để chứng mính câu nói của tôi ngu si toàn tập (mà quả thật nó chẳng khôn ngoan gì cho cam)
Nụ cuời của hắn làm tôi nhẹ cả nguợi ,tuy nứoc mắt vẫn dầm dề trên khuôn mặt một cách tội nghiệp
-Tao đã nói là mày gọi tao giậy khi đưa Nabi tới mà _Xiah ngáp một hơi dài (hừ hoá ra là hắn ngủ chứ không phải ngất xỉu ,thật ngu xuẩn khi tôi đã lo lắng cho hắn)
-Tao có nói nhưng cô bạn Nabi đã vồ lấy xác của mày mà khóc thưong ,tao không muốn làm Nabi bị cụt mất cảm hứng .Mà cũng phải công nhận đi ,mày ngủ như chết rồi ý ...Nabi đã chuẩn bị đưa mày đi mai táng cơ đấy
Hắn gọi tên tôi ,Uno ấy ,tất nhiên là chẳng phải ý gì tốt đẹp cả ,nhưng tôi ko thấy khó chịu lắm ,tôi chỉ lừom hắn một cái rồi gắt gỏng vào khuôn mặt cưòi cuời rất ngố của Xiah
-Cậu bị làm sao mà ra nông nỗi này hả ?
Xiah chỉ vào chiếc mũ bảo hiểm bị vỡ gần đó ,nhún vai
-Mình bị đụng xe
-Bị ôtô đâm hả ,kinh khủng quá !
-Ngốc ,ôtô đâm mà còn ngồi đây nghe cậu mắng mỏ thì phúc mạng mình quá lớn rồi .Chỉ là bị ngã xe thôi ...Đầu bị đập xuống đất ,chân bị gãy nữa chứ ,tay mình cũng chẳng còn cảm giác
Cậu ta nói như khoe khoang thành tích
-Thế thì tôi ra đây làm đưọc tích sự gì ,đi bệnh viện đi ...để tôi gọi chị Hyo Ri
-Đừng đừng có gọi _Xiah la thất thanh
-Sao???
-Chị hai mà biết mình bị như vậy là do ngã xe ,chị ấy sẽ xé xác mình mất
-Vậy càng phải gọi ,chưa đưọc xem ngừoi bị xé thì hay như thế nào
-Không đùa đâu ,chị ấy sẽ giết mình ,đem phơi xác rồi ném cho kền kền rỉa thịt cũng nên
Rõ ràng là một câu đùa nhưng tôi lại thấy cậu ta nói thật ,tôi trố mắt trứoc sự sốt sắng của Xiah
-Đừng gọi chị Hyo Ri ,không đến nỗi nó phải chết nhưng mà gặp rắc rối to thì chắc chắn rồi _Uno lên tiếng
-Vậy thì kéo tôi ra đây làm gì ,tôi sao có thể che dấu đưọc những vết thưong này của cậu ta
Xiah lặng thinh,hình như cũng chẳng nghĩ đuọc cái gì để nói cả ,khuôn mặt chảy dài của cậu ta làm tôi thấy tội nghiệp
-Có ,cậu giúp đưọc mà _Uno đứng dậy ,nhặt một hòn gạch bự tưóng gần đó ,cậu ta lại gần tôi -Này cầm lấy đi
Tôi giơ hai tay đón lấy viên gạch với một cái nhìn ngơ ngác như một phẩn thưỏng từ trên trời rơi xuống ,bất ngờ quá ,và shock hơn cả là Uno ngối xuống ,sát mặt tôi ,cậu ta hơi cúi xuống
-Đập đi
-Đập....đập gạch á
-Đập vào đầu tôi đây này ,lấy hết sức vào
-Điên ...điên chắc_tôi há mồm nói
-Đập mạnh vào ,mình chịu đưọc không đau đâu _Uno nói ,ánh mắt nhìn thẳng vào mắt tôi chắc chắn
-Không đâu ...._tôi lắc đầu -Tôi làm việc điên rồ ấy để làm gì chứ
Uno nhìn tôi rồi hắn nhếch mép mỉm cuời ,một nụ cuời tôi đã bắt gặp khi tưỏng hắn muốn gần gũi mình
-Nếu cậu không đập ...tôi sẽ hôn cậu đấy_Uno tiến lại gần tôi
ôi tên chết tiệt
-Yahhhhh_tôi nhắm tịt mặt và đập mạnh vào cái trán sát gần mình
Vỡ choang ,à viên gạch ấy mà ,chứ đầu hắn mà vỡ như thế thì tôi rắc rối to
Máu từ đầu hắn chảy dài xuống mắt ,tôi bịm chặt mồm sỡ hãi ,tay run rẩy ,nói gì thì nói ,tôi mạnh tay quá thì phải
Uno quệt nhẹ vết máu ,nhìn tôi mỉm cuời ,tôi thấy đó là nụ cuời hiền lành nhất mà hắn dành cho tôi
-Làm tốt lắm ,Chẳng đau gì cả đâu mà _Uno trấn tĩnh tôi trong khi tôi chỉ muốn khóc toáng lên ăn vạ ,chỉ vì tôi đã làm hắn bị thưong
Xiah thì thảng thốt nhìn tên bạn ,chắc cậu ấy cũng chẳng hiểu tên này đầu óc nghĩ gì mà lại làm như vậy ,mồm lắp bắp muốn nói cái gì đó ,chắc Xiah muốn chửi cho hành động ngu ngốc này của Uno vài câu tục tĩu ,nhưng không đuợc ...Cậu ta cũng shock mà
Với cái đầu chảy máu giống Xiah ,Uno lại gần xốc Xiah dậy
-Đi đưọc không mày
-Gẫy chân thì đi bằng mắt à _Xiah cáu
-Vậy lết đi ..._Uno cuời cuời -Hay để tao cõng mày
-Tao sẽ lết _Xiah làu bàu
Tôi nhanh đứng dậy ,tiến tới phụ giúp Uno một tay ,nguời Xiah mềm oặt ,tay chân cậu ta có vẻ bị nặng mà chẳng hiểu có việc gì mà ko tới bệnh viện ,cậu ấy nói sẽ tới Triangle trứoc
Vừa dìu Xiah ,tôi hỏi
-Chị Hyo Ri sẽ biết mất!Bây giờ tôi phải làm gì đây
Uno nhìn tôi đày tin tưỏng
-Nói dối ...Cậu biết mà phải không ?
-Hicc hic ,em sợ quá ....chúng nó quả là đáng sợ ...Nếu không có Xiah và Uno ,thì em chết mất ...Hix hix
-Đừng khóc nữa ,Nabi ,mọi chuyện qua rồi mà _Eun Hye đưa cho tôi tập giấy ăn
-Cái bọn du côn khốn nạn ,anh mà gặp anh giết chúng nó _Anh Dong Wook tức tối đập tay xuống bàn
hu hu hu ,tôi không ngưng nấc lên từng cục ,quần áo xộch xệch ,rách toạc một đoạn tay áo ....đó là do tôi tự xé ra
-Chúng ác quá ,đáng em ra nông nỗi này _Chị Da Hee lại gần Xiah -Có lẽ phải đưa thằng bé vào viện thôi Hyo Ri
Chị Hyo Ri nhìn bọn chúng tôi ,đôi mắt dò xét kĩ lưõng ,tôi lại tiếp tục khóc rống lên
-Có thật là 2 đứa đã đánh nhau với du côn không ?
-Thật mà chị hai ,thằng Uno bị cả cục gạch vào đầu đây này ,mà nó còn có võ nhé ...em thì chịu thôi ,chúng nó đông lắm _Xiah nói
-Đúng rồi đó ,cái bọn chơi bẩn ,chúng nó ỷ đông nên đánh dữ lắm chị Hyo Ri _Uno xoa vết thưong -Nếu tay đôi thì em sẽ chẳng để cái thằng nào trong hội chúng nó sống sót
-Hu hhu hu _tôi khóc to hơn ,khăn giấy phải mở ra một hộp nữa
Chị Hyo Ri không rời mắt khỏi Xiah ,ánh mắt cậu ấy có chút nao núng .Rồi chị ấy rút điện thoại
-Không đưọc rồi,hai đứa vào viện đi ,hôm nay cửa hàng đóng cửa sớm .Chị sẽ gọi xe
-Chị đưa Xiah vào viện đưọc rồi ,em không bị sao cả ?_Uno nói
-Vào tất cả đi _Chị Hyo Ri nghiêm khắc nói -Chị muốn hỏi bác sĩ vết thưong của thằng Xiah là do đánh nhau hay vì ngã xe
-Cậu ấy đã bảo vệ em mà chị Hyo Ri ,ko phải ngã xe đâu ,,,,em ko thấy cậu ấy đi xe ...._tôi che dấu cho Xiah
-Có thật là như thế không _Chị Hyo Ri nhìn tôi
-Thật _tôi gật đầu dứt khoát (Nabi ,nói dồi là không đưọc lên thiên đưòng đâu đấy )
-Đưọc rồi ,vậy chị tạm tin mấy đứa ....Nhưng Xiah _Chị Hyo Ri nhìn xoáy vào mặt cậu ấy -Nếu chị phát hiện em đụng vào chiếc xe mô tô nào một lần nữa ,thì đừng hòng đứng ngay trứoc mặt chị ,Có biết không ...đừng bao giờ đấy
-Em biết ,chị hai _Xiah ỉu xìu
Tôi không biết vở kịch tồi mà Uno bày ra để che dấu điều gì ,ko muốn chị Hyo Ri lo lắng sao ?Tại sao chị ấy ghét moto đến vậy ,trong khi thằng em trai lại là tín đồ của động cơ phân phối lớn
Tôi ko suy nghĩ nhiều và cùng Uno đưa Xiah vào viện ,cái chân của cậu ta chắc sẽ phải bó bột cả tháng luôn ý chứ
--------------------------
Rời khỏi bệnh viện cùng Uno ,Xiah sẽ phải nằm viện mấy ngày ,còn Uno chỉ bị băng một ít ở đầu ,cũng không bị nặng lắm ,hộp sọ vẫn hoạt động bình thưòng thì phải ,bác sĩ nói thế mà
-Để tôi đưa cậu về
Chết cha ,không ổn rồi ,đầu cậu ta đã bị va đập và trấn thưong ở bên trong,phải chụp cắt lớp lại thôi .
-Cậu đi đưòng nào ,tôi đưa cậu về
-Vào viện ngay đi ,cậu phải nhập viện cùng Xiah thôi ,bị thưong ở đầu không phải chuyện nhỏ đâu đấy _tôi ẩn cậu ta vào cửa
-Việc muốn đưa cậu về lại điên rồ đến thế hả ?_Uno nhìn tôi khó hiểu
-Chẳng không nữa ,tự nhiên lại quan tâm đến tôi ,cậu ý à ,chẳng phải là tên cau có và gầm ghè với tôi suốt sao .Cậu lại chẳng ưa tôi
-Đưa câụ về đâu có nói là tôi ko hết ưa cậu ,cho nên cậu yên tâm đi ...
Uno đi trứoc rồi quay nguời ném cho tôi cái áo
-Có cần thiết phải xé mạnh tay áo của mình như vậy không chứ ?Ngốc
Tôi chạy theo bứoc chân dài của cậu ta ,hình như tới nơi này tôi toàn phải làm như thế ,ghét thật
-Đóng kịch mà ,phải đạt chứ
Uno đèo toi về trên chiếc xe moto khá chất của cậu ta ,tôi bảo cậu ấy dừng lại ở công viên gần nhà ,chắc chắn là không muốn để cậu ấy biết nhà mà tôi đang sống rồi
-Cám ơn ,nhưng không cần đưa về tận nhà đâu _tôi xuống xe và đưa trả cậu ấy chiếc mũ bảo hiểm
-Nhà cậu gần đây hả ?_Uno ngó xung quanh ,câu ta có vẻ nghi ngờ vì đây là khu nhà dành cho nhưng nguời giàu có
-Ừ ,gần đây .Đi thẳng ,rẽ trái, rẽ trái ,rẽ trái rồi rẽ trái _tôi đưa tay chỉ đưòng vung vít
-Đi như thế thì cậu đứng nguyên đây đưọc rồi đấy ,đi một vòng để làm cái gì
-À...à .nhầm .Đi thẳng ,rẽ trái ,trái ,rồi phải ,rồi trái _tôi lại dơ tay chỉ linh tinh
-Tôi đâu muốn biết _Uno đội lại mũ bảo hiểm ,quay ra nói với tôi ,cậu ta nhìn vào chiếc áo tôi đang mặc của cậu ấy -Nhớ giặt cho cẩn thận nhá
Nói xong phóng đi cái vèo ,ngưòi gì mà kì cục
Nhưng tôi cũng mỉm cuời để nhìn theo cậu ta ,có lẽ cũng là một khởi đầu khác ,hắn cũng ko đến nối ghét tôi như tôi tưỏng
Bứoc về nhà sớm hơn dự định là có vẻ làm Hero ngạc nhiên kinh khủng
Làm gì mà nhìn sững tôi như thế ,hay lại đang dấu diềm nấu cái gì ngon mà ko để phần tôi hả ?
-Mình về sớm hơn một chút _tôi thông báo
-Cậu....cậu bị sao vậy ???
À....tôi nhìn lại mình ,đầu tóc rối benh ,quần áo rách toạc còn có cả vệt máu ,và lại đang mặc một cái áo vets của nam nữa chứ , cậu ta ngạc nhiên là phải
-Mình đã gặp một lũ đầu gấu ở ngoài đưòng đấy _tôi mỉm cuời kể lể -Bỗng nhiên có hai ngưòi thanh niên cao to đẹp trai ngời ngời nhá ,họ đã xông tới đánh nhau ác liệt với cái bọn đó và cứu mình ra ....này ,mình chưa kể hết ,cậu có cần phải quay ngoắt đi như vậy không hả ?????
-----------
một tác phẩm kiệt văn xuất của ^Budu^