cho em bon chen tý nào ^^~
Chiếc cầu thang màu trắng toát có những đường viền thật sang trọng nhưng cũng không mất vẻ hiện đại, đúng kiểu kiến trúc phương Tây, nhẹ nhàng mà ấn tượng. Từng bậc cầu thang là một lớp gỗ bóng loáng, có vài hình vẽ nghịch ngợm ở trên nhưng không rõ lắm... hình như là hình một ngôi sao có đôi cánh. Tôi cúi thấp người hơn để nhìn cho rõ.
- Cậu làm gì đấy?
Tiếng gọi đằng sau làm tôi giật mình, bối rồi vì cái điệu bộ dí sát mặt vào mặt cầu thang, chắc JaeJoong nghĩ tôi kì cục lắm.
- Không có gì, mình chỉ xem xét một chút thôi.
- Xem xét là một hành động mờ ám lắm đấy nhá, thế mà bảo không có gì.
Hắn đáp trả tôi bằng vẻ mặt bình thản, chẳng hợp với câu nói như muốn rút gan rút ruột người ta thế kia.
- Ờ hờ... - Tôi nhếch mép - Thì chẳng lẽ tôi không được xem hết tất cả căn nhà, cậu chẳng dẫn tôi đi tham quan gì cả,
- Tôi chỉ cho cậu thuê phòng chứ có cho thuê nhà đâu. - JaeJoong quay lại bếp với đống thức ăn vừa lôi ra khỏi tủ lạnh.
Cậu ta đúng là chẳng dễ thương tẹo nào cả. Tôi nhăn nhó ngồi lên ghế sofa, ôm chặt cái gối tựa là một cái đầu heo bự tướng.
- Xấu xa, sao cậu ta lại khó chịu thế nhỉ!!? Vậy mà mình đã nghĩ tên đó cũng không đến nỗi nào - Tôi lẩm bẩm.
- Nè, của cậu! - JaeJoong đặt xuống trước mặt tôi một đĩa pasta nước sốt nấm thơm lừng - Tôi nghĩ cậu cũng đói rồi, may là tôi cũng muốn ăn sớm.
- Thơm quá!! - Tôi hít hà cái nước sốt và mùi mì nồng nàn bốc lên - Lại nghĩ cậu dễ thương mất rồi!!
- Gì cơ?
- Không có gì, mời mời, ăn thôi. Đúng là tôi đang rất đói, cả ngày hôm nay đúng là tồi tệ. - Tôi tự thưởng cho mình miếng mì ú ụ đầu tiên. Trời ơi, cậu ta có phải là đầu bếp không vậy, ngon quá... - sột... sột… - Tôi nhai nhồm nhoàng phát ra cả tiếng động.
JaeJoong cau mày trước vẻ ăn uống chẳng mấy là con gái của tôi. Cậu ta nhún vai lật từng trang tạp chí để bên cạnh và ăn mì, trông cái kiểu cầm dĩa của cậu ta kìa, chậm đến phát khiếp, cái cách cho mì vào miệng cậu ta cũng chẳng nhoằng một cái như tôi, từ tốn nhẹ nhàng, cậu ta nhai chầm chậm như thưởng thức từng sợi mì một vậy. Tôi có thể nhìn thấy đôi môi hồng hồng của cậu ta chỉ nhếch lên nhếch xuống theo từng nhịp một, rất đều nhá, cứ như là đếm ý, chắc là chẳng cả đời cậu ta không biết bị nghẹn bao giờ đâu nhỉ.
Tôi chẳng biết mắt mình cứ dán vào cái miệng của JaeJoong như bị bắt mất hồn. Đúng là khùng thật, nhưng ai mà biết được, mắt tôi nó muốn nhìn chứ có phải tôi đâu, với lại câu ta ngồi trước mặt tôi mà, đúng tầm mắt đấy chứ.
JaeJoong ngừng nhai (chết rồi, không ổn), tôi chẳng cần nhìn lên thì cũng biết, có lẽ hắn đã để ý tôi đang chằm chằm vào cái miệng hắn. Vô duyên tợn, Nabi ạ! Một cách chẳng biết khôn khéo hay không, tôi cúi gằm mặt mình vào đĩa mì đánh trống lảng, nhưng đúng là ngu hết chỗ nói, luống cuống, cả cái mặt tôi chạm vào đĩa mì đầy phô mai và nước sốt cà chua.
Xấu hổ chết đi mất, tôi chẳng biết sao mình lại tự hóa thân thành đồ ngốc nhiều như vậy... hu hu…
- Cậu ngủ gật đấy à? - JaeJoong ẩn nhẹ vai tôi và đưa tôi tờ giấy ăn.
- À... ừm… - Tôi vớ lấy giấy từ tay JaeJoong (biết nói gì đây!!? Chẳng lẽ đổ tội cái miệng đáng yêu của cậu ta cướp mất hồn tôi sao??). Tôi không ngẩng đầu lên (không biết hắn giả vờ không biết vì muốn cho tôi đỡ thấy ngượng hay hắn nghĩ tôi ngủ trong khi ăn không nữa!! Chết mất, hắn đang nghĩ gì đây!!?)
- Cả ngày hôm nay mệt lắm phải không? - Giọng JaeJoong đều đều.
- Ừ. Mệt chết được!! - Tôi lau nhanh mặt và ăn tiếp mì (í ẹ, có hơi bẩn tí nhưng mà ai quan tâm >-<)
- Nhưng ít ra cậu cũng có bạn... YunHo ấy, rồi cả YooChun. Chẳng phải lo gì nữa đâu! - JaeJoong vẫn hướng mắt mình vào tờ tạp chí,
- Hai người ấy á, mình không chắc họ có phải là bạn mình không? - Tôi thở dài ngán ngẩm - Cứ như là ông trời đùa cợt mình vậy, mình cứ nghĩ sẽ có những người bạn dễ thương cơ, chứ ai như hai cái tên đấy!! Một tên thì cứ kiếm cớ "đi vệ sinh" để lôi mình ra khỏi lớp. Tên còn lại thì tồi hơn, tự nhiên bị vướng phải tin đồn thất thiệt với hắn, trong khi mình còn chẳng biết hắn là người như thế nào. Cậu mà là mình thì cậu có chán nản không?
JaeJoong không nói gì, nhưng cậu ấy cũng không nhìn vào tờ báo nữa, điều này làm tôi có cảm giác cậu ấy cũng để ý đến lời nói của tôi.
- JaeJoong này, lúc cậu mới tới đây thì thế nào? - Tôi hỏi – Ôi, chắc cậu chẳng gặp chuyện phức tạp như mình đâu nhỉ, có khi bọn con gái trong lớp chẳng xúm xít vào cậu ấy chứ!!
Giọng nói của tôi có chút ghen tị, tất nhiên không phải ghen vì JaeJoong được con gái để ý, mà tôi biết chắc chắn một tên đẹp trai vừa từ nước ngoài như hắn sẽ được quan tâm chăm sóc hơn một con nhỏ kì cục và ở Pu San tới (phân biệt là cái chắc).
- Mình không nhớ những gì họ nói khi mình tới đây, vì thậm chí mình chẳng biết họ nói gì nữa. Lúc đó mình không biết tiếng Hàn...
- Hả??? - Tôi há hốc mồm - Cậu á, không biết tiếng Hàn??...
- Mình chỉ ngồi một chỗ khi vào lớp, nhìn mọi người chỉ trỏ và những ánh mắt cũng rất kì lạ... Mình cảm thấy hơi sợ. - JaeJoong nói chậm rãi.
- Vậy... vậy cậu đã làm gì?? Sau đó ấy, nếu mà không biết mọi người nói gì về mình đúng là mình sẽ phát điên.
- Còn làm gì nữa, mình học tiếng Hàn chứ sao. - JaeJoong quay lại với tờ tạp chí - Sau rồi thì cũng thấy mọi chuyện bình thường.
- Cậu học trong bao lâu? Chắc giáo viên của cậu phải giỏi lắm đấy nhỉ?! – Tôi cười, đúng là chẳng nói thì ai mà biết cậu ta đã từng không biết tiếng Hàn cách đây không lâu.
- Học trong 4 tháng và mình tự học.
- Bốc phét!!! - Tôi giãy nãy - Làm quái nào mà học một thứ tiếng tượng hình phức tạp trong 4 tháng được? 4 tháng chỉ đủ cho cậu đọc được bảng chữ cái thôi chứ? - Tôi ngó sát vào mặt JaeJoong - Trời ơi, cậu tài thiệt, nói đùa mà mặt không biến sắc, hay thật!!!
- Tôi không có bịa ra đâu. Sau 2 tháng là tôi có thể đến lớp học và biết mọi người nói gì, tuy có chậm hơn nhưng mà cũng ổn, đến tháng thứ 4 thì tôi nghĩ mình đã là một người Hàn Quốc. - JaeJoong nói - Chỉ cần tìm ra qui luật trong ngôn ngữ thì mọi chuyện trở nên đơn giản.
Tôi nhìn JaeJoong lâu hơn chút. Hắn nói thật thì phải… Có phải hắn là thiên tài không vậy!? Học gì mà nhanh dữ vậy!! Trong khi người ta mất đến chục năm trời để học một thứ tiếng thì cậu ta đã có thể thành thục trong 4 tháng.
- Cậu không ăn nữa hả? - JaeJoong đứng dậy nhìn vào đĩa mì của tôi.
- Có chứ, mình vẫn ăn. - Tôi nhanh ăn nốt những miếng cuối cùng, trong đầu không ngừng đặt câu hỏi.
Tôi đứng dậy khỏi bàn ăn và tiến vào bếp.
- Để mình dọn dẹp cho!
Tôi đứng cạnh JaeJoong trong bồn rửa, nở nụ cười hết sức thân thiện (ối trời, đứng trước mặt tôi là thiên tài chứ có ít ỏi gì đâu).
- Khỏi đi, mấy cái đĩa này mà vỡ thì chẳng còn gì mà đặt thức ăn đâu!! - JaeJoong nói.
- Mình đâu phải đứa không biết làm cái gì, cứ để mình giúp cho! - Tôi nhiệt tình hết sự, giựt cái đĩa trong tay JaeJoong và…
Choang!! Đĩa vỡ. Mặt tôi nghệt ra.
JaeJoong nhìn tôi và nhìn đĩa, mắt hắn thoáng vẻ ngán ngẩm đáng ghét.
- Xin... xin lỗi… - Những từ đó lại phải phát lên trong miệng tôi.
JaeJoong nhặt những mảnh vỡ lại, tôi cúi xuống nhặt cùng thì cũng là lúc cậu ta đứng lên (nhặt gì mà nhanh thế, không cho người ta nhặt cùng, hừ hừ).
Tôi bối rối đứng bên JaeJoong. Hình như càng ngày cái mức độ ngu ngốc và lố bịch càng tăng lên trong tôi, và nhất là những lúc ở cạnh cậu ta, tôi thấy mình chẳng điều khiển được bản thân nữa. Thật kì lạ!!
- Có thể dọn mấy tờ báo trên bàn ăn hộ mình không? - JaeJoong nói, không quay ra.
- Được. Được.
Tôi mừng húm và lao đến bàn thu xếp tập tạp chí và những quyển tập san về đồ điện từ của JaeJoong.
Tôi không muốn là người thừa trong căn nhà này, cứ ra vào nhà như một tên khách trọ thì chán ốm lên được… ít nhất thì JaeJoong cũng đã mở lời mà nói chuyện với tôi, tôi cũng sẽ không ghét cậu ta đâu. Đôi lúc trước mặt cậu ta, tôi thấy mình thật ngốc nghếch (không phải lỗi của cậu ta mà là do tôi T^T) nhưng cứ đà này chúng tôi sẽ thấy dễ thở hơn.
- JaeJoong, cà phê nè! - Tôi đưa cho cậu ta một cốc mới pha xong, vẫn còn thơm mùi sữa nữa nhé - Cà phê mình mang từ Pu san lên đấy, cậu dùng thử xem.
- Tôi không uống được cái này.
- Cà phê đấy, cái này người Tây cũng chuộng cơ mà! - Tôi ngạc nhiên - Thơm lắm, cậu ngửi xem!! - Tôi dí cốc cà phê sát mũi JaeJoong - Thơm không?!
- Ừm, thơm nhưng cà phê thì... - JaeJoong đỡ lấy cốc cà phê, nhìn nó một cách khác thường. Cậu ta quay ra tôi, vẫn đang chằm chằm chờ cậu ấy uống cốc cà phê vừa pha, và cậu ta bắt đầu uống. Đầu tiên là những ngụm nhỏ một, và ực một phát, JaeJoong tu sạch cốc cà phê, như người ta uống thuốc đắng, cậu ta nhăn tít mắt lại và lè lưỡi.
- Ha ha ha, trông cậu ngố thật đấy!! Mình đâu ép cậu phải uống như thế, cứ từ từ thôi... Ngốc quá!!
JaeJoong lờ sự trêu chọc của tôi, bối rối vớ lấy điều khiển TV.
Tôi tỏ ra khoái trá, điều tôi thấy được cậu ấy ngày hôm qua là một tên ít lời, lạnh nhạt, vào buổi chiều thì cậu ấy là một người trầm tính với sự quan tâm nhẹ nhàng, lúc này thì JaeJoong là một người con trai, nói thế nào nhỉ, khá là thú vị, cậu ấy khiến tôi tò mò.
Tôi đang có ý định sẽ nói chuyện với cậu ấy một chút nữa. Tôi có rất nhiều điều muốn hỏi về căn nhà này, như khu vuờn, chiếc cầu thang và những căn phòng trên gác, nhưng lần này JaeJoong mở lời.
- Thật bất tiện khi ở chung với một đứa con gái! - Vẫn vẽ mặt tỉnh bơ, JaeJoong chống tay vào cằm mắt nhìn về phía màn hình TV.
- Nè, sao lại nói vậy, tôi có làm phiền gì tới cậu đâu!? - Tôi cau có - Lại còn pha cà phê cho cậu nữa chứ!!
- Nhưng tôi phải nằm ở ghế sofa. - JaeJoong khẽ nhăn mặt – Đau lưng lắm!
- Đau cái gì chứ? - Tôi nhún vài cái lên chiếc ghế - Êm thế này còn gì, chiếc giường trong phòng cậu mới gọi là cứng ngắc. - Tôi cãi lại – Phòng cậu cái cửa kính bị che khuất, trong khi ở ngoài này có cả cái cửa sổ to nhé, tha hồ mà ngắm sao, ngắm trăng.
- Nè… - JaeJoong chống tay lên cằm nhìn tôi – Tôi có cảm giác người thuê nhà là tôi chứ không phải cậu. Mà ở tầng 1 không có sao và trăng như cậu nói đâu.
- Cái cậu này chẳng rõ ràng gì cả. Tôi là khách mà, phải nhường chứ!!? Nếu tầng 1 không ngắm được cái gì thì cho tôi lên tầng 2 đi, được không? Nhà rộng thế này chúng ta có thể thu xếp được cái phòng nữa mà.
JaeJoong quay ra chiếc TV, bỏ qua con mắt năn nỉ của tôi.
- Tầng 2 dùng để chứa đồ, chật hết rồi mà!!
- Để gì cơ chứ?
- Cậu có thể lên xem.
Biết không thể giải thích cho tôi, JaeJoong hất đầu về phía gác. Tôi chạy lên trên tầng một cách nhanh chóng.
Đúng là có hai căn phòng nữa. Tôi mở một phòng và bật đèn. Trước mặt tôi là một lô một lốc những chiếc máy tính, những đồ phụ tùng hay những cái đại loại là một thứ máy móc nào đó, những phụ kiện của đồ điện tử như máy ảnh, máy quay…
Chán chưa, tôi quên khuấy mất JaeJoong là người mở tiệm kinh doanh mấy cái này.
Căn phòng bên cạnh cũng chẳng khá khẩm hơn, đó là nơi dùng để chứa những đồ chơi hạng xịn như skate, ván lướt sóng, ván trượt tuyết và xe đạp loại nhỏ dùng để leo núi…
Tôi ngán ngẩm xuống dưới nhà, lúc này JaeJoong đã ngồi vào bàn máy tính của cậu ta…
- Vậy là mình phải tiếp tục ở tầng 1 sao? - Tôi dò hỏi.
- Mình còn phải ngủ ở ghế sofa mà cậu cho là rất êm ái cơ mà. – JaeJoong đáp trả - Nếu muốn chúng ta đổi chỗ nhé!
Cái tên này, đúng là học tiếng Hàn có 4 tháng nên khả năng làm người ta dễ nghe của cậu ta thật kém cỏi. Tất nhiên là tôi không chịu rồi!
- Mình về phòng đây. Cậu đi ngủ sớm đi nhé! - Giọng nói của tôi tràn trề sự thất vọng, chẳng muốn tiếp thêm chuyện gì với JaeJoong nữa.
Tôi nói một câu vu vơ và bước về căn phòng cạnh đó, có vẻ như JaeJoong ngừng công việc bên chiếc máy tính của cậu ấy giây lát để hướng nhìn về phía tôi.
Giá như tôi có thể sống ở trên gác như người đó nhỉ, vậy thì hay biết mấy…
Sáng hôm sau.
- Hình như hôm qua cậu không ngủ hả? - Tôi hỏi khi trên đường đi học với JaeJoong.
- Không, mình ngủ rất ngon.
- Nhưng mình nghe thấy tiếng động suốt đêm hôm qua, mình cứ nghĩ đó là trộm cơ. - Tôi lo lắng - nhưng tất nhiên là mình không ra mặt rồi, dù gì thì đồ đạc cũng là của cậu mà.
JaeJoong chĩa nửa con mắt nhìn tôi rồi lại hướng về phía trước, tôi có nói gì quá đáng không nhỉ!!?
- Chắc những tiếng hôm qua là mình nghe nhầm. Nếu mà là trộm thì cậu đã không bình thản như thế này, mấy món đồ trên gác mà mất cậu sạt nghiệp cũng nên. - Tôi tiếp tục nói trong khi cứ phải chạy theo JaeJoong, chân cậu ta dài vì thế đi rất nhanh - Nhưng cũng không phải tồi tệ gì lắm, nếu mấy thứ đồ trên gác biến mất, mình có thể được ở trên đó, cái tầng 2 ý.
JaeJoong đứng lại, quay ra bất ngờ, làm tôi chúi rũi vào ngực cậu ta.
- Sao đứng lại ngay đơ vậy? - Tôi trách thầm và xoa chiếc mũi của mình.
- Cậu thích ở trên gác đến thế cơ à? - JaeJoong nhìn tôi một cách dò xét.
- Ừ, tất nhiên. Vì mình muốn có phòng riêng, một chỗ của riêng mình ý, chứ cứ ở trong phòng cậu làm mình có cảm giác ăn nhờ ở đậu thế nào ý. - Tôi chép miệng - Thật là bất công, mình cũng phải chi trả để có cuộc sống tự lập chứ có phải nhờ vả gì cậu đâu.
JaeJoong cau mày nhìn tôi. Cậu ấy không nói gì, tiếp tục đi tiếp, cổng trường cách đó không xa. Tôi cố chạy theo để thuyết phục.
- Mình cũng thấy áy náy khi để cậu ngủ trên sofa, chắc là khó chịu lắm nhỉ!? Tầng 1 không thích hợp để làm việc đâu, chuyển lên tầng 2 có phải thoải mái hơn không? Mình sẽ giúp cậu chuyển đồ xuống dưới nhà, có phải tiện hơn không? Có 2 phòng cơ mà.
- Mình không được ngủ ở tầng 2.
- Sao thế??
- Mình sợ độ cao.
Tôi dừng lại nhìn cái dáng người to lớn của JaeJoong, cậu ta cũng bất giác quay lại.
- Khục... khục… - Tôi bịm mồm cười rồi cũng không nhịn được mà phát ra tiếng – Hahahaha…
- Cười... cười gì chứ? - JaeJoong cúi mặt có vẻ xấu hổ.
- Cậu có quá nhiều nỗi sợ hãi. - Tôi gật gù, miệng vẫn còn ngoác ra cười - Sợ lông động vật, rồi sợ độ cao, toàn những kiểu vớ vẩn, chỉ là cái gác 2 thôi mà, cậu ngủ trên một cái giường chứ không phải mắc võng lênh đênh giữa ban công. Vậy cậu sợ độ cao cái gì chứ!!? Ha ha, buồn cười quá!!
Tôi chẳng ngờ một tên con trai có vẻ lạnh lùng và mạnh mẽ như JaeJoong lại có nhiều điều kì lạ như vậy. Nhưng có vẻ tôi chẳng biết kiềm chế mình vì đã cười cậu ấy, tôi lại thấy áy náy khi thấy JaeJoong chẳng nói gì lẳng lặng đi trước tôi.
- Mình xin lỗi JaeJoong! - Tôi gọi với theo - Xin lỗi mà!!
Nhưng ngay lúc đó tôi bị chặn lại.
- Chị Nabi, xin hãy nhận của em một cái bắt tay chân thành!
Vừa bước chân vào cổng, một tên nhóc đứng trước mặt tôi và nói.
- Tôi quen cậu hả?
- Không, nhưng sau này nhờ chị giúp đỡ, em là Kyu Hyun học lớp dưới. - Cậu nhóc bắt tay tôi với khuôn mặt hớn hở.
- Tôi thì giúp được gì chứ? - Tôi ngạc nhiên và đưa ánh mắt mình về phía JaeJoong đứng cạnh đó, cậu ta cũng không có câu trả lời.
- Xin chị đấy, chị bảo anh YooChun trả cho em mấy đĩa game bị tịch thu hôm qua đi!! - Kyu Hyun nói nhỏ vào tai tôi.
Ôi trời, mới sáng sớm ngày ra đã nghe đến cái tên ám quẻ đấy rồi!!
- Tôi chẳng liên quan gì đâu đấy! - Tôi cáu mà ẩn tên đàn em ra một bên.
- Chị… em xin chị, đấy là cả tài sản của em… chị… chịiiiiiiiiiiiiiiiii…
Tiếng kêu có vẻ khá thảm thiết, nhưng tôi mặc kệ cậu nhóc, tiến về phía trước.
Một đám nam sinh bị xếp hàng ngang trước cửa, đó là những đứa không mặc đồng phục hoặc bị lỗi lầm nào đó. Một cánh tay vẫy vẫy tôi. Ôi, đó là Shin Dong, tên mập trong lớp tôi, tôi cố giả lơ như không nhìn thấy hắn (nhưng mà hắn to vật vã đấy).
- JaeJoong à, đi nhanh lên!! - Tôi giục JaeJoong, cậu ta lững thững đi sau tôi, thỉnh thoảng đảo mắt ra đám nam sinh.
"Ôi Nabi... Nabi kìa…”
"Chị Nabi thân yêu, hãy dừng bước..."
"Chị ơi... chị ơi..."
Tiếng đám con trai thét lên thất thanh khi tôi đi qua. Cái quái gì thế này!!?
Lúc đó tôi mới để ý, YooChun đang đứng trước mặt cái hội lanh chanh đấy, tay cầm một cái thước gỗ khá dài, và trên tay là cái băng đỏ "ối trời, đội trưởng đội sao đỏ cơ á". Theo sự phán đoán của tôi thì mấy đứa con trai thần kinh dở hơi kia là phạm nhân của hắn, cái chức đội trưởng đội sao đỏ thì oai lắm còn gì, ngang ngửa hội trưởng hội học sinh nhá. Đứa láo toét nào mà bị cái đội sao đỏ này bắt được chắc tan xác quá, lao động hoặc bị phạt đến hao mòn sinh lực mất thôi. Ờ, mà chuyện này liên quan gì đến tôi chứ?
YooChun, hắn ta đã nhìn thấy tôi. Tôi bỗng quay phắt lại nhưng đã quá muộn.
- Nabi à!!!
Đừng có gọi tên tôi chứ, tôi nhăn mặt.
YooChun chạy qua chỗ tôi đứng. Kyu Hyun bên cạnh bám chặt lấy tay tôi, thằng nhỏ nói nhỏ:
- Mấy cái đĩa game của em trong cặp ảnh á, chị bảo giùm em đi mà, xin chị đấy!!
- Bảo cái gì chứ? Đâu liên quan đến tôi. - Tôi nói qua kẽ răng.
YooChun dừng lại trước mặt tôi với nụ cười dịu dàng (vừa mới nhăn tít mặt với cái lũ kia, bây giờ lại toe toét như thế này, đúng là cái đố hai mặt, hừ).
- Cậu đến trường sớm thế?
- Ờ... - Tôi cũng cười lại kiểu xã giao - Tôi vào lớp đây.
Cánh tay ngu ngốc của Kyu Hyun bám lấy tôi chắc nịch (cái thằng dở này)
- Đĩa game của em, chị xin hộ em!!!
- Cái gì?? Tôi không biết đâu đấy. - Tôi cố dằng tay ra.
- Chị ơi... – Thằng nhỏ gần như quì xuống năn nỉ.
- Bực mình quá!!! – Tôi hét lên.
YooChun nắm lấy cổ áo thằng nhỏ. Một cách hung bạo, cậu ta ẩn tên nhóc ngã chúi chụi.
- Làm cái gì đấy hả? Ai cho phép mày đụng đến Nabi!?
- Không, em chỉ... - Thằng nhỏ tội nghiệp líu ríu.
- Chỉ chỏ gì, có thấy chị Nabi của anh mày đang khó chịu không hả? - YooChun ra oai.
- Cái gì? Của anh mày? - Tôi cau mặt - Cậu nói gì thế hả?
- Thì không phải vậy sao, Nabi là bạn gái của tôi mà. - YooChun nhìn tôi rất thật thà.
- Bạn gái cái con khỉ!! - Tôi đá vào chân hắn - Ai cho phép chứ?
- Jacky!!! - YooChun hớn hở.
- Ôi cha mẹ ơi!! - Tôi chỉ còn biết than trời vì cái điều lí lẽ dở hơi điên rồ của hắn.
- Kể từ hôm qua, mình đã biết cậu là sự lựa chọn chính xác và duy nhất của mình. Cậu sẽ là người mình cần bảo vệ và nâng niu, Nabi à.
- Chấm dứt ngay cái tuồng cổ của cậu nhá, tôi chẳng có liên quan dây dưa gì với cậu đâu.
- Mình nói thật. Cậu có thể không chấp nhận chuyện này ngay được, nhưng cậu sẽ không ngăn cản mình thích cậu đâu. Nabi à, cậu hãy biết điều này, cậu là bạn gái của YooChun!!! - YooChun hét to lên đến nỗi mấy thằng nhóc đang giơ tay quì gối gần đó cũng cố không lăn ra cười bò.
- Quá lắm rồi đấy, tôi chỉ muốn yên ổn thôi!! - Tôi mệt mỏi nhìn quanh. JaeJoong đã vào lớp trước, đồ tồi, cậu ta một lần nữa lại bỏ mình lại.
- Đừng tức giận, Nabi. Vì cậu, mình có thể làm tất cả.
- Tôi chẳng cần cái tất cả của cậu. Tôi chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường và không bị ai làm phiền thôi.
- Quá dễ, cái đó để mình lo!! - YooChun lại nở nụ cười của hoa mười giờ giữa trời mùa xuân (nở toe nở toét ý ạ). Hắn chạy đến cái lũ đang quì mọp trước sân trường, tay giơ cao.
- Nghe đây, hôm nay tao tha cho tụi bay, lần sau thì đừng có tái phạm nữa đấy nhá!!!
- Ôi, quá đã!! - Cả hội con trai nhao nhao lên nhảy múa.
- Yên lặng!! - YooChun nạt nộ - Nhưng phải có điều kiện, kể từ nay, cấm tụi bay làm phiền đến Nabi. Nabi là cô gái xinh đẹp ở đằng kia kìa. - Hắn chỉ sang phía khuôn mặt chảy dài của tôi (lần đầu tiên tôi được khen xinh mà thấy muốn chui xuống hố như thế). Thấy chưa, tụi bay mà làm gì cô ấy, đến tai tao thì tao nhổ hết răng tụi bay, có biết chưa hả?
- Dạ, bọn em biết hội trưởng ạ.
- Nabi à, thấy chưa, mấy cái đứa này là hội đầu gấu nhất cái trường này đấy. Mình trị hết tụi nó rồi, từ nay về sau cậu không cần phải lo lắng nữa đâu!! - YooChun nói với tôi.
Cái tên này, đội trưởng hay là đầu gấu vậy, tôi não nề nhìn những khuôn mặt nhăn nhở vì mừng của bọn con trai, thật tội nghiệp, bị cái tên YooChun điên rồ này bắt nạt.
- Nabi à, ôi, tên đẹp thế nhở!! Chị ấy hợp với anh lắm đấy, YooChun ạ!!
- Đúng là chị ấy dễ thương lắm, anh YooChun ơi!!
Của nợ. Lúc này thì tôi chẳng còn muốn đứng đây làm gì để cho hội “đầu bò” ấy tâng bốc, thật là mệt mỏi.
- Anh YooChun... - Tiếng thằng nhỏ Kyu Hyun vang lên nhỏ nhẹ - Chị Nabi muốn chơi mấy cái game của em lắm ý (ơ bố láo, lúc nào cơ??). Cho nên chị ý muốn anh trả lại em mấy cái đĩa anh đã tịch thu của em.
- Này!! - Tôi hét.
- À thế à, hóa ra vì chuyện này mà chú mày lẽo đẽo theo chị Nabi nhà anh chứ gì, ờ thì đây, trả chú mày!! - YooChun đặt đĩa vào tay thằng nhỏ mà cậu ta vừa mới mắng mỏ với một khuôn mặt thân thiện như anh em họ hàng mới gặp mặt nhau.
- Dạ, em đội ơn anh ạ, à không, cám ơn anh, anh đúng là một người đàn ơn chân chính, chị Nabi thật may mắn khi được sự chăm sóc của anh.
- Chú mày đừng có mà nịnh. - YooChun cười phớ lớ.
Trong lúc không để ý, tôi đã cố gắng chạy nhanh vào lớp, càng ngày cái tội danh bạn gái của tên YooChun đại vô duyên ấy càng đeo bám lấy tôi. Hôm nay mới chỉ là ngày thứ ba.