3_Chó rượt quanh sân
-Nabi à ,sau này em sẽ làm gì?
-Em muốn đuợc làm hoạ sĩ
-Hay quá ,em đã vẽ rất đẹp phải không ?Chắc sau này Nabi sẽ mở một cuộc triển lãm qui mô lắm đây
-Không ,em đâu muốn mở triển lãm ,anh không thấy rạp chiếu bong ở tỉnh có mấy cái băng rôn xấu mù sao …Nếu em là họa sĩ minh hoạ em sẽ chẳng để nguời ta nhìn vào nó mà lừom nguý đâu …xì ,quá xấu đi
-Ôi ,Nabi à …._tiếng cuời ròn vang lên
-Còn anh ,anh muốn làm gì ?
-Anh à …ừ thì ,chẳng muốn làm gì cả ?Anh chỉ muốn đuợc ở cạnh Nabi thôi
-Nói dối _giọng nguợng ngập
-Em tinh thật đấy , đúng là đang nói dối hi hi
-Hừ ,anh đáng ghét lắm
-Nè , cáu hả nhóc ,anh chưa nói hết mà…hừm , ứoc mơ sau này của anh lớn lắm đấy biết không ?Anh sẽ đi đến một nơi thật mới và bắt đầu lại như chưa có gì cả ,làm những việc anh yêu thích , đi thật nhiều và anh sẽ khiến mọi nguời ở đó yêu quí anh …
-cả lũ con gái chứ …?
-Có cũng tốt …đừng có nhìn như thế .Em biết không Nabi, anh có cả một kế hoạch để làm cuộc đời mình ko buồn tẻ , đủ trò luôn.anh chắc nó sẽ thú vị lắm ...em cũng sẽ thích cho xem .
-Vậy sao ,thế thì em ko muốn là hoạ sĩ nữa đâu ?
-Thay đổi nhanh thật ? em muốn là gì chứ ?
-Em sẽ là anh ….Rầm râm rầm,tiếng đập cửa dồn dập và vội vã khiến tai tôi nhẩy lên tưng tưng,Khỉ thật ,có động đất hay sao chứ,mặc kệ cái ý nghĩ mạng sống của mình sẽ bị cuớp mất bởi thiên tai ,tôi vẫn chẳng mảy may vội vàng ,cơn buồn ngủ và mệt mỏi níu chân tôi lại trong chiếc chăn …nhưng những tiếng gõ và đập cửa lien hồi khiên tôi phỉa từ bỏ cảm giác yên ấm ấy ….tôi lồm cồm bò dậy khỏi giuờng trong trạng thái mông lung ,gần như “cái ngủ” trong tôi vẫn chưa muốn dậy ,nó chỉ đơn thuận dắt cái thân hình nặng nề của tôi đứng lên và mở ổ khoá ,tất cả trong vô thức …
Ngoài cửa , đập vào mắt tôi là một màu đen xì ,hình như có cái gì đó lờ mờ hơn, à là một con báo xanh đang phi thân mình trên cái chứ Puma, ơ hờ đó là một cái áo thôi...,nhìn lên chút nữa là cái cằm trắng hếu ,trên nó là một cái mũi cao cao ,tiếp theo 2 cái mắt nhìn tôi chưng hửng …đúng rồi toàn thể là một cái khối nguời đằng sau cánh cửa .Tên chủ nhà của tôi ấy mà
-Cần gì …?_giọng tôi lè nhè vang lên
-Áo và cặp sách ,tôi cần đi học …
-Oa …thế thôi hả ?_tôi để mặc cánh cửa và vùi tiếp mình vào đống chăn ấm áp,ko quên cuời ngô nghê thân thiện –Đi học vui vẻ ?_”cái ngủ “vẫn lơ ngơ nói
Học , đi học ,trưòng học ,cái quái gì nhỉ…hình như có lien quan đến tôi …tôi bỗng bật dậy như nguời gắn lò xo ,lúc này thì cái ngủ chết tiệt đã chịu buông tha cho tôi .
Tôi phi như bay vào phòng vệ sinh ,hốt hoảng trứoc khuôn mặt của mình trong gưong ,tệ ko thể tả ,mặt tôi sưng tưóng vì ngủ ,cứ như nó là một cái bánh chiên có quá nhiều bột vậy …khủng khiếp .Tôi vục mặt mình vào làn nứoc lạnh cho thật tỉnh táo , đánh răng rửa mặt trong vài tích tắc ,ròi thay đồng phục nữa chứ …trời ,những cai việc này khiến não tôi loạn cả lên
Chạy vội ra phòng khách ,tôi cứ nghĩ Hero đã đi trứoc tôi
-Chờ với …_tôi nhanh đi giầy và ngóng ra cửa nhưng chẳng thấy bong dáng hắn đâu cả
-Cậu làm gì đó …_một tiếng nói đằng sau phát ra ở nhà bếp
Hero…Lúc này hắn cũng sang sủa sạch sẽ trong bộ đồng phục như tôi ,chỉ có điều cái vẻ bình thản cuả hắn khiến tôi khựng lại ,Hero đang cầm tờ báo ngồi chưng hửng ở bàn ăn ,trên tay là miếng bánh mì ,cạnh đó là cốc sữa trắng ngon mắt .Cái tên này ko biết đầu hắn nghĩ gì nữa
-Sao giờ này cậu còn ăn uống bình tĩnh thế kia ,cậu ko định đi học hả …có biết bây giờ là mấy giờ ko chứ?_tôi ngứoc nhìn đồng hồ . ôi trời …-7 giò rồi kìa, ơ nhưng 8 giờ mới phải vào lớp cơ mà _tôi tự nói với mình
-Thì có ai bảo cậu muộn học đâu _Hero nhún vai ăn ngon lành miếng bánh
Tôi tím ngắt mặt lại ,cái tên này làm nguời ta hết hồn ,chưa đến giờ mà đã đập cửa rầm rầm …mất cả giấc mơ đẹp của nguời ta ,rồi lại biến tôi thành con ngố ,vội vội vàng vàng trong cơn lo lắng,xem nè tôi đã kịp trải đầu đâu ,lại vẫn còn kem đánh răng xót trên miệng nữa chứ.Tôi cứ đứng đực mặt ở ngoài cửa nhìn cái điệu bộ nhởn nha nhởn nhơ của tên chủ nhà đáng ghét ,hình như hắn chẳng để ý đến tội ác mình đã gây ra nên trông hắn vẫn bình thản lắm …
Mặt tôi bí xị trong đầu đã kịp nghĩ ra đủ câu xỉ vả Hero
-Cậu ko đói à,có ăn bánh mì không ?
Sự tử tế bất chợt của Hero làm từ ngữ mang tính chất trù ếm trong tôi đứt đoạn .Hoá ra hắn cũng ko tồi tệ lắm, ít ra hắn cũng ko có ý định bỏ đói khách trọ ,miếng bánh thơm quá thể mà bụng tôi thì lại đang mở liveshow mới đúng lúc chứ
-Có chứ!_tôi mỉm cuời bứoc lại bàn ăn
-Đóng thêm 20.000 won mỗi tháng nhé
Nghẹn mất .hắn ta có còn là con nguời ko chứ nhỉ , đúng là cái kẻ làm ăn buôn bán chuyên nghiệp như hắn thì làm gì có từ “cho không” trong từ điển
-Đừng căng thẳng ,tôi chỉ đùa thôi
Đùa à , đùa mà mặt hắn tỉnh bơ như hắn sắp lôi tuột hết số tiền ít ỏi của tôi với đầy đủ lí do chính đáng vậy …Hừ , đã thế tôi phải ăn cật lực cho bõ tức cái câu đùa vô duyên của hắn .Tôi tống miếng bánh mì vào mồm nhai nhồm nhoàng ,nhìn hắn đầy thách thức ,Nhưng đó chỉ là việc thừa thãi ,Hero chẳng mảy may đến thái độ thiếu thịên cảm của tôi chút nào .Gã vẫn thờ ơ và chúi mặt vào tờ tạp chí …Đáng ghét
-Cậu sẽ nói là cậu ở trọ nhà tôi chứ ?_giọng Hero khẽ nói
-Nói là tôi ở chung với 1 ten con trai mà ko có sự đảm bảo nào sao ?Chắc là không
-Tại cậu muốn đấy chứ ?_Hero nói như trách móc
-Ừ ,vậy cậu cũng đừng nói cho ai biết nhá , đây sẽ là bí mật giữa chúng ta _tôi nói nhỏ
-“chúng ta”_Hero hơi nhứon mày nhìn tôi
tôi xua nhanh tay
-Hiểu thế nào cũng đưọc ,tóm lại là tốt nhất ko nên nói
Tại sao lúc này can đảm để mọi nguời biết tôi chung sống với một gã con trai làm tôi ái ngại đến thế , đúng thật là ko hay khi mọi nguời cho rằng tôi là một con bé hư hỏng hoặc đại loại là một cái gì đó cùng nghĩa,hôm qua tôi cũng ko đủ sáng suốt để nghĩ đến hậu quả nó có thể mang lại ,tôi chỉ ngoan cố để có thể ở lại căn nhà ấy chứ đâu biết đến sau này sẽ giải thích ra sao với bạn bè ,và những nguời sẽ quen biết tôi .Cái đáng nói hơn cả có thể còn ảnh hửong đến cả Hero nữa ,tối ngứoc mắt nhìn hắn ,Hero chỉ chúi mũi vào quyển sách ,lững thững đi cạnh tôi .Trông bộ dạng hắn lúc này cũng ko đáng ghét lắm ,chỉ là tôi thấy khó gần với hắn ,nhưng hôm qua và hôm nay là một thời gian quá ngắn để tôi có thể hiểu đuợc một con nguời .Hero là nguời như thế nào nhỉ,chắc chắn là một tên giàu sụ ,chẳng phải Hero là Dragonfly là một sao ,cái trang web mua bán trao đổi trên mạng do hắn làm chủ thì đính đám quá còn gì ,buôn đủ thứ trên đời ,từ mấy quyển truyện độc đến những món đồ điện tử quí hiềm …có tất cả. Đáng lẽ ra một nguời chuyên làm việc kiếm tiền xông xáo như hắn thì cũng phải là một nguời cởi mở chứ , đằng này hắn thật ít nói và chỉ chú tâm vào những công việc của hắn
Dragonfly trao đổi mọi thứ nhưng lần đầu tiên thấy 1 vụ giao dịnh có phòng cho thuê trên trang web ấy ,tôi đã ko thể tin vào tai mình khi thằng bạn than gào lên đã kiếm đuợc “chính xác” chỗ ở ấy cho tôi ,lúc đó tôi đã nhảy lên tất cả những vật có thể đặt chân lên đuợc.Nhưng điều đáng tiếc mà tôi ko mong đợi ,tôi sẽ phải ở chung với 1 tên con trai ,và tôi mới quen hắn chưa đầy 24 h ,mọi chuyện có tốt đẹp ko đây.Một chiếc xe máy đang lao tới gần chúng tôi ,Hero thì chúi đầu vào quyển sách ,tôi hơi giật mình và định gọi hắn ,nhưng hắn chẳng cần ngứoc mặt lên cũng tránh đưọc chiếc xe như hắn có mắt ở trên chán vậy .Hero vân đi trứoc tôi 2 bứoc chân ,hắn học cùng truờng với tôi mà ,có lẽ sau này việc đi học với một tên ít lời như hắn sẽ phải quen dần thôi …tôi đi nhanh sóng ngang với Hero
-Hero này ,tôi tửong nhà cậu trứoc đây đã là một nơi để ở trọ ,sao bây giờ vắng teo vậy .
-Trứoc đây thôi ,từ hồi ba mẹ tôi di dân thì tôi chỉ có một mình _Hero ko ngứoc lên
-À ,ra vậy …._tôi gật gù ra vẻ hiểu chuyện ,nhưng thực chất lại chẳng hiểu gì -Di dân á ?có nghĩa là ở hẳn nứoc ngoài sao?Thế cậu lại ko đi cùng à ?Cậu định sống tự lập một mình thật hả?
-Cậu tò mò quá _Hero nghiêng đầu đi lên trưoc tôi
Ừ ,nếu có ai bắn hàng loạt những câu hỏi thiếu tế nhị như tôi thì tôi cũng thấy khó chịu .Nhìn Hero lúc nào cũng lạnh nhạt tôi có cảm giác hắn đã mất mát khá nhiều tình cảm ,nhỡ đâu bố mẹ của hắn ko phải nguời tốt nên trong long hắn có những nổi ẩn khuất gì chăng .Hay xa xưa ,Hero chỉ là con nuôi nên khi ba mẹ hắn đi nứoc ngoài ,hắn mặc cảm mà ko chấp nhận cuộc đời thiếu nguồn gốc ….nhỡ đâu hắn bị bỏ rơi …
Ngừng ngừng Nabi ,sao mày có thể phán xét cuộc đời con ngừoi ta bằng mấy tình tiết vớ vấn trong phim truyền hình ,như thế thật ko công bằng ,Hèm , đừng có nghĩ vớ vẩn nữa chứ
Con đuờng từ nhà đến trưòng rất gần,chỉ mất 15 phút đi bộ ,cánh cổng trưòng ko còn xa lắm .Nhưng tôi dừng bứoc lại bên một siêu thị nhỏ gần đó,trông thì giống một shop tạp phẩm với những món đó giải trí của giới trẻ ,quần áo , đĩa nhạc ,truyện tranh và đồ lưu niệm ,thật thú vị và hấp dẫn .Cửa hang vẫn chưa đựoc mở ,nhìn qua lớp kính bên trong tôi trông thấy địa thế không gian ở đó rất rộng rãi ,từng gian hàng đựoc xếp một cách trật tự ,những món đồ xinh xắn im lặng ở trong ,chờ đợi nguời nào đó mang về .Mắt tôi như muốn dán chặt váo tắm kính ấy
-Cậu cần mua gì không ?_Hero tò mò khi thấy tôi dừng bứoc khá lâu trứoc cửa hang tạp hoá “Triangle”
-Không …_tôi đáp nhỏ và đi theo chân Hero ,ko quên xé tờ giấy ngoài cửa ghi chữ “Tuyển nhân viên”
Trưòng học lúc này đã đông đúc học sinh ,nó không vắng lặng như ngày hôm qua tôi đến .Từng tốp bạn đi cùng nhau ,họ cuời nói , true trọc nhau , đùa cợt ,thình thoảng đấm đá nhau vài cái vui vẻ
Tôi trông thấy thầy Sang Woo và cô giáo xinh đẹp Ha Neul . Trông dáng vẻ xách hàng đống tài liệu nặng nề của thầy đi cạnh cô giáo đang thảnh thơi .thầy vẫn nở nụ cuời thoả mãn …đúng là họ cũng xứng là 1 đôi đấy chứ
…Hàng cây Idyll rụng nhiều lá hơn ,có 1 chiếc vàng óng rơi trên đầu tôi ,tôi cứ để mặc nó mắc lại trên mái tóc xoăn của mình …
Một bàn tay giỡ nó xuống ,Hero làm điều đó mà ko xin phép
-Này ,cậu làm gì đó …
-Cậu ko biết trên đầu cậu có gì hả ,lá rơi mà …_Hero khụt khịt ,trông có vẻ bối rối –Tôi chỉ tiện tay…
-Biết ,nhưng lá rơi vào đầu là điều may mắn đấy,cậu đã làm mất điều ứoc của tôi rồi _trông thấy khuôn mặt hắn nhìn tôi kì lạ tôi lại đâm ra thích chí –Nè ,giờ sao đây …
Hero nhứon mày nhìn tôi ,trong ánh mắt hắn lúc nào trông tôi cũng kì cục hết hay sao ấy
-Giảm 20% tiền nhá nhé _giọng tôi chuyển sang thỏ thẻ ,chớp mắt lia lịa với hắn
Và tất nhiên hắn lừ mắt mà ko them đi với tôi nữa
-Đợi với ….tôi chỉ đùa thôi mà …_tôi đi nhanh theo sau bứoc chân của Hero ,dù gì hắn cũng là nguời bạn đầu tiên tôi có đuợc ,nhất định phải đeo bám lấy chứ
-Cậu học lớp nào thế _tôi hỏi trong khi thấy từ nãy đên giờ Hero đi rất đúng con đưòng mà tôi định đến
-Lớp ….._Hero toan nói thì cậu ta nhìn xéo qua một bên , ánh mắt hơi hốt hoảng ,Hero dựng khựng lại khiến tôi cùng dưng theo