Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

CHUNG KẾT Giải Thưởng Năm 2008 @ Phòng4Vấn

Xin trả lời muộn các bạn có nhã ý tham gia vào BGK ( Ban Giám Khảo) và BTC (Ban Tổ Chức) vì hôm nay hph mới có  time để xem lại tất cả các trang trước .

@ heoconpp : cám ơn  e-mail , sẽ trả lời  ngay sau đây .
@ tuyet_rơi
@ Jessie
@ ngoctuyenjp ... ( có thiếu ai nữa không ?)
cùng tất cả các bạn có nhã ý  góp chút công sức trong BGK  ( bình chọn và đánh giá  mức độ theo tiêu chuẩn sẽ họp bàn). Xin các bạn vui lòng gửi  e-mail về  :  Phong4Van@gmail.com
hph sẽ hồi đáp để kịp sắp xếp danh sách cho  tiên việc công bố .
hph chờ các bạn gửi e-mail tới  Phong4Van@gmail.com  
Cám ơn  lòng nhiệt thành của các bạn !

TOP

LT vô điểm danh nè hph. Sẽ ủng hộ hết mình.

TOP

Thanks LT . Còn chờ  support của các  bạn  khác nũa nhé .

TOP

ủa, phải vào điểm danh trong nì huh, heocon tưởng điểm danh bằng email được rùi, hì hì...

TOP

@heocon :Không phải đâu heocon  :)) ( hph nghèo quá nên không có tiền bảo chứng , bị cúp hết smilies rùi !)
Tại LT muốn hó hé lên đó . Thỉnh thoảng ghé qua khích lệ  mọi người  gửi bài thêm nào .
hph sẽ l/l  you all qua e-mail

@ Vivian : còn thiếu e-mail của  Vi đó . Bộ  chờ xe xích lô đến đón sao vậy ?

TOP

Các bạn thân mến ,

Phòng4Vấn  luôn luôn chờ đón  và cám ơn sự hợp tác của các bạn cả 2 phương diện : tham gia BGK và gửi bài viết  tham dự.

Hiên nay đã có 3 bài được posted , mong sẽ  nhân thêm nhiều .
Thời gian cho đến ngày nhận giải còn dài , hph mong rằng mối liên hệ của BTC và Tác giả   được  thân thiện hơn  để gọi là chút tình  tri ngộ , nếu không trở ngai  các tác giả có thể    gửi đia chỉ về P4V ( qua e-mail) .  Sau đấy các bạn sẽ rõ .
Thân ái

TOP

Chị ui, wa trụ sở xíu đê

TOP

Đọc 3 bài viết đã post, heocon nghĩ hoàn cảnh và suy nghĩ của 3 tác giả có phần nào giống nhau về cuộc sống và về con người trong xã hội hiện tại. Cũng không biết nói gì hơn, nhưng heocon vô tình bắt gặp những dòng chữ rất ý nghĩa muốn dành tặng tác giả của 3 bài viết trên.

Thân gửi tác giả của bài viết số 1,2, và 3.

Xin Chào!

Xin chào! Tôi là cuộc sống đây. Hôm nay tôi sẽ cố giải quyết mọi vấn đề bạn đang gặp phải để bạn đừng than trách tôi nữa...

Nếu bạn bị tắc đường và kẹt xe, đừng thất vọng. Còn rất nhiều người trên thế giới này, mà đối với họ, lái xe là một ước muốn không thể thực hiện.

Nếu bạn cảm thấy học hành thật chán ngán. Hãy nghĩ đến người đã hàng năm trời rồi không được đi học.

Nếu bạn thất vọng vì một chuyện tình cảm đang đến hồi tan vỡ. Hãy nghĩ đến người chưa bao giờ biết yêu thương và được yêu thương là như thế nào.

Nếu bạn buồn vì một cuối tuần nữa lại sắp trôi qua. Hãy nghĩ đến những người phụ nữ ở môi trường làm việc khắc nghiệt, phải làm việc 12 tiếng một ngày, 7 ngày 1 tuần để nuôi con.

Nếu bạn bị hỏng xe và phải dắt bộ đến trường. Hãy nghĩ đến những người bị tàn tật chỉ mong có cơ hội để được đi bộ, dù chỉ vài bước.

Nếu bạn cảm thấy mất mát và tự hỏi mình cuộc sống là gì và có mục đích gì. Hãy nghĩ đến những người bệnh tật, biết trước mình không còn sống được lâu nữa, và không còn cơ hội để tự hỏi mình nữa.

Nếu bạn cảm thấy khủng khiếp khi là nạn nhân của những trò đùa, những sự nhỏ mọn... của người khác. Hãy nhớ: Thế vẫn chưa là gì đâu, vì tồi tệ hơn nữa là khi: bạn có thể là chính những người đó!

(Sưu tầm)

TOP

Giải Thưởng Năm 2008



Bài tham dự : Số 4
Ngày nhận : 8 /4/2008
Tựa bài : Ôi tình yêu! Vị trí nào cho em???
   

Lượn lờ blog, vào blog của ông bạn già hồi cấp 3. Ông ta nói năm tới muốn yêu và được yêu ( nghĩa là có người yêu ấy mà), nhưng lại ko biết phải cân bằng tình yêu như thế nào so với gia đình, bạn bè, sự nghiệp. còn gì nữa nhỉ? À, còn tiền bạc. Thắc mắc vậy tí vậy thôi chứ thực ra ông ta cũng đã có sẵn câu trả lời rồi. Vậy chứ câu trả lời là thế nào nhỉ? Nó là câu trả lời cho riêng bạn tôi hay là nó là câu trả lời cho hầu hết đàn ông nhỉ? Đau thật khi tình yêu phải chấp nhận đứng thứ 5, sau 4 thứ vừa kể trên.
    Có vẻ như đàn ông có nhiều trách nhiệm thật nặng nề. Nào là sự nghiệp, nào là bạn bè, nào là tiền bạc, nào là gia đình, nào là các mối quan hệ khác, nào là giải trí. Kể ra nhiều thứ vậy mà sao ko bao giờ thấy đàn ông tự ghi danh mình vào cái danh sách dài dặc ấy nhỉ? Tớ nghĩ họ nên bổ sung chính bản thân họ vào cái danh sách chưa tìm thấy vị trí số 1 đó chứ! Nhỉ? Phải ko?
    Có quá nhiều thứ họ phải chăm lo, nếu họ ko chăm lo thì những thứ đấy sẽ bỏ họ ra đi mất. Họ sẽ ko thành công, họ sẽ ko được mọi người yêu quí tin tưởng, ko xem được trận bóng đá được tường thuật trực tiếp thì họ đến điên mất. Họ có thể vứt cả cơm đang ăn, vứt cả công việc đang làm để xem trận bóng đá. Tại vì 1 điều đơn giản mà ai cũng trả lời được, bóng đá là niềm đam mê của họ mà.
    Họ cho rằng những điều đấy rất quan trọng với họ, ko có thời gian cho nó, nó sẽ bỏ họ mà đi, họ có thể mất nó bất cứ lúc nào.
    Và họ cũng cần 1 tình yêu. Chẳng phải ai cũng nói rằng: nhiều tiền, thành đạt, có địa vị, nhiều bạn bè mà ko có người yêu thì cũng vứt đó là gì. Ai cũng đi tìm 1 người để yêu và được yêu, ai cũng đòi tìm cho bằng được 1 nửa của mình. Khi chưa có, họ quyết tâm cao lắm, phải tìm cho ra người yêu! Nhưng khi có rồi, họ lại xếp nó sau tất cả những thứ khác. Chưa từng thấy có cái gì xuống giá 1 cách thảm hại hơn là tình yêu. Mình thấy nó thật là tội nghiệp và đáng thương, nhưng người đời thì lại cứ ca ngợi nó. Họ có thực sự hiểu tình yêu là cái quái gì ko nhỉ? Mình thì chả hiểu. Người ta phải ca ngợi 1 bông hoa khi nó mới hé nụ và đang nở chứ có bao giờ đi ca ngợi 1 bông hoa đã tàn.
    Để tớ thử phân tích tâm lý của đàn ông và đàn bà sau 2 chữ " chưa có" và " có rồi" nhé.
    Xem nào! Khi chưa có, có nghĩa là đàn ông cho rằng cô gái đó chưa là của mình và cô ta là mục tiêu mình phải lấy được. Anh ta đổ dồn mọi tâm huyết để hoàn thành mục tiêu. Còn đàn bà thì nghĩ chưa có gì cả, vẫn còn thời gian để chọn lựa mà, cứ từ từ xem anh ta có tốt ko, có galăng ko, có hơn anh A, anh B, anh C ko???
    Khi có trong tay rồi. Vậy là đàn ông đã thành công, đã với được cái đích hơi bị cao. Giờ thì theo đuổi những cái khác bị bỏ dở vì giai đoạn theo đuổi em tình yêu vừa qua. Vậy là xong, đã có thêm 1 huy chương cho bộ sưu tập bắt buộc cần có để được vinh danh người đàn ông thành công rồi đấy. Ok, giờ nó là của mình, chạy đi đâu được nữa, cho nó vào hộp sưu tập thôi. Giờ còn nhiều thứ quan trọng phải làm khác.
    Còn với đàn bà thì sao nhỉ? Vậy là mình quyết định chọn anh ta, gắn bó với anh ta, mình luôn cầu trời cho tình yêu của mình ko bao giờ là kết thúc. Ôi lạy chúa, đi đâu con cũng cầu được bên anh ta trọn đời. Con luôn muốn biết con có hạnh phúc với anh ta ko, tình yêu của bọn con có vĩnh cửu ko? Nghĩ về Chúa Trời, người luôn mong muốn đem lại hạnh phúc cho con người, con cũng thấy hạnh phúc và vững tin rằng con đã tìm được 1 nửa thực sự của mình rồi. Con sẽ có cuộc đời sung sướng và hạnh phúc bên anh ấy. Bây giờ con chỉ cần cố gắng làm tốt nhiệm vụ của 1 người phụ nữ hoàn hảo, sẽ luôn bên anh ấy, sẽ luôn chăm lo cho anh ấy, và đặc biệt là sẽ luôn yêu anh ấy. Con thề với Chúa đấy!
    Cuộc sống vốn nhạt nhẽo, càng nhạt nhẽo hơn khi người ta ko biết cách làm cho nó hết nhạt nhẽo. Ko có gì là vĩnh cửu. Tình yêu cũng như bất kì thứ gì khác. Ko chăm lo cho nó, nó sẽ bị mốc rêu trong tủ hoặc là sẽ bỏ đi.
    Đúng là đàn ông thì có nhiều trách nhiệm hơn đàn bà. Nhưng đến phân nửa cái trách nhiệm của đàn ông là do đàn bà chăm lo rồi. Gia đình à? Cái đấy là trách nhiệm của phụ nữ rồi. Tình yêu à? Cái đấy cần gì phải lo, tôi còn nhiều việc quan trọng ngoài xã hội chứ hơi đâu mà lo mấy cái vặt vãnh đấy. Cô ta ko vừa lòng thì cũng kệ. Dỗi à? Tưởng còn cao giá lắm đấy mà dỗi! Dỗi vài ngày là chán thôi mà, ai thừa thời gian mà đi dỗ dành. Tội nghiệp cho những người đàn bà " ván đã đóng thuyền", khóc hết nước mắt cho đỡ buồn vậy rồi thôi, có còn làm được gì nữa. Mất bao công đóng thuyền, chẳng lẽ giờ phá đi hết? Phá đi rồi đi đóng thuyền khác, rồi sau này lại phá nữa à? Một thắc mắc to đùng mà câu trả lời thì lại bé tẹo: Thôi đành vậy, tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa, an phận vậy cho con cái yên ổn!
    Vì thời giờ còn cả tá những thứ đáng quí hơn tình yêu nên tình yêu giờ chẳng còn được mấy ai ca tụng và cần thiết nữa. Thế nên bây giờ mới xuất hiện tình trạng cưới vì ngại đi kiếm người yêu khác, vì tiếc thời gian đã yêu, vì đến tuổi rồi, phải có gia đình, và vì chẳng còn thấy tình yêu nó hay chỗ nào nữa, ko còn yêu vẫn sống được, ai lo việc nấy, thế là xong! Quá hoà bình, quá hạnh phúc rồi còn gì!
    Nếu là tớ thì chắc tớ sẽ sống 1 mình. Đến khi nào lại tìm thấy được ý nghĩa của tình yêu thì thôi Khi ko có ai gọi là người yêu thì tớ sẽ chọn công việc là người yêu còn tiền là người tình Tớ sẽ yêu những thứ đó thay cho cả việc yêu 1 ai đó.


* Cám ơn bạn đã gửi bài tham dự !

TOP

Giải Thưởng Năm 2008




Bài tham dự : Số 5
Ngày nhận : 8 /4/2008
Tựa bài : Đời

   
Chao ôi. Sao cuộc sống nó lại có thể phức tạp và rắc rối đến vậy nhỉ? Con người như những kẻ đui mù trước cuộc đời. Ko biết mình thực sự đang ở đâu, ko biết bước chân tiếp theo là đến nơi nào, ko biết phải đi hướng nào cho phải. Ko nhìn thấy gì, con người loay hoay và cứ thế chệnh choạng bước vì ko được phép dừng lại. Kẻ nào vững bước theo hướng mình chọn được gọi là tự làm chủ cuộc đời mình, kẻ nào chán chường thì phó thác mạng sống của mình cho đời xô dạt, còn kẻ nào ko chịu thua thì cố tìm chỗ trống để toan tính chạy lên trước.
    Tại sao đời lại là bể khổ nhỉ? Phải chăng bởi vì ít ai có thể được sống trong hạnh phúc 1 thời gian dài, nỗi buồn luôn là hàng xóm thân thiết của con người. Hay bởi vì trong dòng đời đó, con người luôn tìm cách chen lấn, xô đẩy nhau để tìm đường sống, để đạt được mục đích của mình?


    Trước đây, lâu lắm rồi tớ có đọc 1 quyển truyện tranh, tớ ko nhớ được đó là truyện gì và cũng ko nhớ được          toàn bộ truyện. Tớ chỉ nhớ được 1 phần này thôi và tớ muốn kể lại cho mọi người nghe và nếu  ai muốn  suy ngẫm cứ suy ngẫm nhé.

Truyện kể rằng, tất cả những người đã chết đi, đều phải về 1 nơi tăm tối. Ở đó có 1 ngọn núi, nếu ai leo lên được đỉnh ngọn núi, ở vị trí cao nhất sẽ được đầu thai làm người. Thế là tất cả mọi người, ai cũng cố sức để leo lên đỉnh núi. Họ giẫm đạp lên nhau, họ đẩy , kéo người phía trên xuống để leo lên. Họ lao vào mớ hỗn độn của sự tranh giành và cấu xé nhau, ko ai nhường ai, trong đầu họ chỉ có tranh chấp và chỉ biết có bản thân mình. 1 thời gian lâu ko có ai lên được đỉnh núi, vì càng lên cao sự tranh giành càng khốc liệt. Người bên dưới cứ ra sức để kéo người bên trên xuống mà ko biết rằng sự đầu thai là ko có giới hạn. Chỉ cần người đó lên được đỉnh núi là được đầu thai. Ko, họ biết điều đó, chỉ có điều họ đã vì bản thân mình, chỉ biết cái lợi cho bản thân mà trở nên mù quáng, điên cuồng và lao mình vào dòng xoáy của máu và bùn đất. Rồi cuối cùng, có 1 người leo gần tới đỉnh núi, chỉ còn 1 bước nữa thôi, những người bên dưới cứ cố sức kéo người đó xuống để ko ai ngoài bản thân họ có thể đến đích. Người đó mãi ko leo lên nổi dù cái đích đã ở ngay trước mặt, chỉ còn 1 bước chân nữa thôi. Rồi bỗng dưng có 1 bàn tay nào đó bên dưới đẩy người đó lên. Được sự trợ giúp, người đó leo lên được tới đỉnh núi và được đầu thai, người đẩy anh ta lên cũng được đầu thai kiếp khác dù người đó chưa leo lên được đỉnh núi.

                                          Lang thang giữa dòng người, tìm chút gì thân thuộc
                                          Lang thang giữa xã hội, tìm con đường cho mình
                                          Lang thang giữa dòng đời, tìm những gì thuộc về mình



* Cám ơn bạn đã gửi bài tham dự !

TOP

Processed in 0.049744 second(s), 5 queries, Gzip enabled.