Giải Thưởng Năm 2008
Bài tham dự :
Số 4
Ngày nhận : 8 /4/2008
Tựa bài :
Ôi tình yêu! Vị trí nào cho em???
Lượn lờ blog, vào blog của ông bạn già hồi cấp 3. Ông ta nói năm tới muốn yêu và được yêu ( nghĩa là có người yêu ấy mà), nhưng lại ko biết phải cân bằng tình yêu như thế nào so với gia đình, bạn bè, sự nghiệp. còn gì nữa nhỉ? À, còn tiền bạc. Thắc mắc vậy tí vậy thôi chứ thực ra ông ta cũng đã có sẵn câu trả lời rồi. Vậy chứ câu trả lời là thế nào nhỉ? Nó là câu trả lời cho riêng bạn tôi hay là nó là câu trả lời cho hầu hết đàn ông nhỉ? Đau thật khi tình yêu phải chấp nhận đứng thứ 5, sau 4 thứ vừa kể trên.
Có vẻ như đàn ông có nhiều trách nhiệm thật nặng nề. Nào là sự nghiệp, nào là bạn bè, nào là tiền bạc, nào là gia đình, nào là các mối quan hệ khác, nào là giải trí. Kể ra nhiều thứ vậy mà sao ko bao giờ thấy đàn ông tự ghi danh mình vào cái danh sách dài dặc ấy nhỉ? Tớ nghĩ họ nên bổ sung chính bản thân họ vào cái danh sách chưa tìm thấy vị trí số 1 đó chứ! Nhỉ? Phải ko?
Có quá nhiều thứ họ phải chăm lo, nếu họ ko chăm lo thì những thứ đấy sẽ bỏ họ ra đi mất. Họ sẽ ko thành công, họ sẽ ko được mọi người yêu quí tin tưởng, ko xem được trận bóng đá được tường thuật trực tiếp thì họ đến điên mất. Họ có thể vứt cả cơm đang ăn, vứt cả công việc đang làm để xem trận bóng đá. Tại vì 1 điều đơn giản mà ai cũng trả lời được, bóng đá là niềm đam mê của họ mà.
Họ cho rằng những điều đấy rất quan trọng với họ, ko có thời gian cho nó, nó sẽ bỏ họ mà đi, họ có thể mất nó bất cứ lúc nào.
Và họ cũng cần 1 tình yêu. Chẳng phải ai cũng nói rằng: nhiều tiền, thành đạt, có địa vị, nhiều bạn bè mà ko có người yêu thì cũng vứt đó là gì. Ai cũng đi tìm 1 người để yêu và được yêu, ai cũng đòi tìm cho bằng được 1 nửa của mình. Khi chưa có, họ quyết tâm cao lắm, phải tìm cho ra người yêu! Nhưng khi có rồi, họ lại xếp nó sau tất cả những thứ khác. Chưa từng thấy có cái gì xuống giá 1 cách thảm hại hơn là tình yêu. Mình thấy nó thật là tội nghiệp và đáng thương, nhưng người đời thì lại cứ ca ngợi nó. Họ có thực sự hiểu tình yêu là cái quái gì ko nhỉ? Mình thì chả hiểu. Người ta phải ca ngợi 1 bông hoa khi nó mới hé nụ và đang nở chứ có bao giờ đi ca ngợi 1 bông hoa đã tàn.
Để tớ thử phân tích tâm lý của đàn ông và đàn bà sau 2 chữ " chưa có" và " có rồi" nhé.
Xem nào! Khi chưa có, có nghĩa là đàn ông cho rằng cô gái đó chưa là của mình và cô ta là mục tiêu mình phải lấy được. Anh ta đổ dồn mọi tâm huyết để hoàn thành mục tiêu. Còn đàn bà thì nghĩ chưa có gì cả, vẫn còn thời gian để chọn lựa mà, cứ từ từ xem anh ta có tốt ko, có galăng ko, có hơn anh A, anh B, anh C ko???
Khi có trong tay rồi. Vậy là đàn ông đã thành công, đã với được cái đích hơi bị cao. Giờ thì theo đuổi những cái khác bị bỏ dở vì giai đoạn theo đuổi em tình yêu vừa qua. Vậy là xong, đã có thêm 1 huy chương cho bộ sưu tập bắt buộc cần có để được vinh danh người đàn ông thành công rồi đấy. Ok, giờ nó là của mình, chạy đi đâu được nữa, cho nó vào hộp sưu tập thôi. Giờ còn nhiều thứ quan trọng phải làm khác.
Còn với đàn bà thì sao nhỉ? Vậy là mình quyết định chọn anh ta, gắn bó với anh ta, mình luôn cầu trời cho tình yêu của mình ko bao giờ là kết thúc. Ôi lạy chúa, đi đâu con cũng cầu được bên anh ta trọn đời. Con luôn muốn biết con có hạnh phúc với anh ta ko, tình yêu của bọn con có vĩnh cửu ko? Nghĩ về Chúa Trời, người luôn mong muốn đem lại hạnh phúc cho con người, con cũng thấy hạnh phúc và vững tin rằng con đã tìm được 1 nửa thực sự của mình rồi. Con sẽ có cuộc đời sung sướng và hạnh phúc bên anh ấy. Bây giờ con chỉ cần cố gắng làm tốt nhiệm vụ của 1 người phụ nữ hoàn hảo, sẽ luôn bên anh ấy, sẽ luôn chăm lo cho anh ấy, và đặc biệt là sẽ luôn yêu anh ấy. Con thề với Chúa đấy!
Cuộc sống vốn nhạt nhẽo, càng nhạt nhẽo hơn khi người ta ko biết cách làm cho nó hết nhạt nhẽo. Ko có gì là vĩnh cửu. Tình yêu cũng như bất kì thứ gì khác. Ko chăm lo cho nó, nó sẽ bị mốc rêu trong tủ hoặc là sẽ bỏ đi.
Đúng là đàn ông thì có nhiều trách nhiệm hơn đàn bà. Nhưng đến phân nửa cái trách nhiệm của đàn ông là do đàn bà chăm lo rồi. Gia đình à? Cái đấy là trách nhiệm của phụ nữ rồi. Tình yêu à? Cái đấy cần gì phải lo, tôi còn nhiều việc quan trọng ngoài xã hội chứ hơi đâu mà lo mấy cái vặt vãnh đấy. Cô ta ko vừa lòng thì cũng kệ. Dỗi à? Tưởng còn cao giá lắm đấy mà dỗi! Dỗi vài ngày là chán thôi mà, ai thừa thời gian mà đi dỗ dành. Tội nghiệp cho những người đàn bà " ván đã đóng thuyền", khóc hết nước mắt cho đỡ buồn vậy rồi thôi, có còn làm được gì nữa. Mất bao công đóng thuyền, chẳng lẽ giờ phá đi hết? Phá đi rồi đi đóng thuyền khác, rồi sau này lại phá nữa à? Một thắc mắc to đùng mà câu trả lời thì lại bé tẹo: Thôi đành vậy, tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa, an phận vậy cho con cái yên ổn!
Vì thời giờ còn cả tá những thứ đáng quí hơn tình yêu nên tình yêu giờ chẳng còn được mấy ai ca tụng và cần thiết nữa. Thế nên bây giờ mới xuất hiện tình trạng cưới vì ngại đi kiếm người yêu khác, vì tiếc thời gian đã yêu, vì đến tuổi rồi, phải có gia đình, và vì chẳng còn thấy tình yêu nó hay chỗ nào nữa, ko còn yêu vẫn sống được, ai lo việc nấy, thế là xong! Quá hoà bình, quá hạnh phúc rồi còn gì!
Nếu là tớ thì chắc tớ sẽ sống 1 mình. Đến khi nào lại tìm thấy được ý nghĩa của tình yêu thì thôi Khi ko có ai gọi là người yêu thì tớ sẽ chọn công việc là người yêu còn tiền là người tình Tớ sẽ yêu những thứ đó thay cho cả việc yêu 1 ai đó.
* Cám ơn bạn đã gửi bài tham dự !