Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

CHUNG KẾT Giải Thưởng Năm 2008 @ Phòng4Vấn

Chào các bạn !
Mấy hôm nay EY của  hph không access đươc internet . Lại phải về nhà  nên  hơi bị chậm trễ .
Để cho rõ ràng , hph xin nhắc lại .

1. Các bài gửi đến tham  dự GIẢI THƯỞNG 2008 ( GT2008) sẽ được post lên đây  để tất cả mọii người cùng đọc .

2. Bài đăng lên sẽ được đánh số theo thú tự  ngày nhận  thông qua  đia5 chỉ e-mail của P4V .

3. Trước khi gửi bài xin các bạn vui lòng đọc kỹ thể lệ đã  post ở trang  nhất ( trang đầu tiên )

P4V sẽ cập nhật để bạn đọc biết Bài số ... đăng ở trang nào . Như thế các bạn dễ dàng theo dõi.

Hôm nay P4V nhận được bài tham dự số 1 . Xin cám ơn tác giả ,  mọi thông tin cá nhân sẽ được  giữ  kín cho đến ngày tuyên bố kết quả . Mời các bạn đón xem  ... Bài số 1 sẽ được đưa lên   ngay sau đây  .


"VĂN HAY KHÔNG BẰNG Ý TỐT"

TOP

P4V :  Giải Thưởng Năm 2008


Bài tham dự :  Số 1
Ngày nhận:  22/3/2008
Tựa bài:ĐỜI NGƯỜi LÀ PHẢI LỰA CHỌN


Đời người là phải lựa chọn?



      Thời sinh viên, tôi cứ mãi lao đầu vào học tập, không lường trước những khó khăn, rất thật, nhưng vô hình, đang chờ đón tôi ở phía trước. Thành tích học tập của tôi không tồi, tuy nhiên, tôi biết lý luận trên ghế giảng đường chỉ là tiêu chí lựa chọn chứ không phải là thước đo để đánh giá khả năng một con người.
      Rời ghế nhà trường, tôi cảm thấy lạc lõng giữa mênh mông cuộc đời với rất nhiều lựa chọn, mà thực ra cũng có thể nói là không có lựa chọn nào. Tấm bằng loại giỏi ở một trường tầm tầm bậc trung (cũng có chũt tiếng tăm trong khu vực, nhưng không phải là trường danh giá trong cả nước) có thể giúp tôi chẳng phải ăn không ngồi rồi sau 4 năm lăn lộn với sách vở, thi cử. Nhưng 1 vị trí tốt với mức lương cao là điều rất khó. Cũng có thể, nhưng mà tôi không dám thử. Tôi biết mình nghiêng quá nhiều về lý luận, yếu hẳn về thực tiễn. Tôi biết bản thân mình bằng cấp thì có nhưng chỉ đủ dùng chứ không phải thành thạo. Cho nên mặc dù có 1 tấm bằng như trong mơ đối với một số sinh viên khác, nhưng số phận tôi khi ra trường cũng chẳng mấy khá hơn họ.
      Tôi xin vào làm việc tại một cơ quan hành chính Nhà nước, với mức lương có thể khiến người ta sống khoẻ và dư dả nếu là vào 10 năm trước. Đó là nơi đầu tiên tôi nộp hồ sơ và cũng nơi duy nhất tôi nộp hồ sơ. Và vô tình, cũng có thể là hữu duyên, tôi đã được nhận. Ai cũng bảo là “ngon” khi xin được vào một cơ quan đầu ngành cấp tỉnh. Đối với tôi đó cũng là một cơ hội, là một trải nghiệm, mà cũng là một sự lựa chọn. Bởi vì tôi đã có cơ hội khác để lựa chọn, với một mức lương cao hơn, đủ để sống tốt hơn vào thời điểm hiện tại. Nhưng tôi đã từ chối. Vì một lý do rất đơn giản, nó không hợp với tôi, nó có thể khiến tôi phải bỏ phí quãng thời gian 4 năm đầy phấn đấu của tôi, bỏ phí những kiến thức nền tảng mà tôi đã cố công vun đắp, nó có thể khiến tôi mất tự do và khiến tôi xa gia đình. Tôi đã lựa chọn làm một  công chức nghèo như xưa.
      Tôi vẫn thường tự hỏi mình có hối hận vì sự lựa chọn đó hay không. Câu trả lời là không. Tôi chỉ hay suy nghĩ, tại sao, tôi ở vị trí như hiện nay có thể tìm được công việc tốt hơn, thu nhập cao hơn, tại sao, bạn bè tôi thành tích học tập kém xa thế mà họ vẫn có công việc khá tốt, tôi đang đánh cuộc với tương lai mình hay sao?
      Không có câu trả lời. Cũng không còn sự lựa chọn. Tôi có thể đi học tiếp nhưng tôi cũng không muốn bỏ công việc hiện tại. Tôi muốn mình có thu nhập khá hơn nhưng lại muốn sống yên bình không bon chen, tranh giành… Tôi tự mâu thuẫn với chính mình.
      Vẫn không có câu trả lời.
      Nhưng tôi biết mình phải sống tốt. Vì thế tôi vẫn sống hết mình với công việc. Ít ra, tôi cũng phục vụ được cho dân, cho nước, cũng giúp được cho những người dân gặp khó khăn, cũng gánh bớt phần việc cho cấp trên và đồng nghiệp.
      Hàng ngày, tôi vẫn sáng đi chiều về đoạn đường trên 15 km, đoạn đường đã tiêu tốn hơn 30% thu nhập của tôi để đổ xăng. Tôi vẫn cặm cuội làm thêm 3- 4 giờ đồng hồ một ngày, và làm cả thứ bảy, chủ nhật nhằm kiếm thêm chút ít trang trải cho cuộc sống. Tôi vẫn sống tốt, không dư dả nhưng vô cùng thoải mái. Đó là sự lựa chọn của tôi. Dẫu nhiều khi vẫn thấy chạnh lòng…
      Bạn hỡi, đâu là sự lựa chọn tốt nhất.

TOP

Hoan hô bạn đầu tiên đã gửi bài về tham gia. :khỉ55:

Đọc bài của bạn làm mình suy nghĩ rất nhiều. :smile90:
Hiện mình cũng đang đứng trước 1 sự lựa chọn khó khăn. :smile121:
"Đâu là sự lựa chọn tốt nhất" để ko phải hối tiếc về sau? :smile85:

TOP


cái bài số 1 đâu là phần vấn đề, đâu là phần tư vấn giải quyết vậy ?:mèo128:
rút cục em vẫn chưa hiểu cách thi như thế nào:mèo116:

TOP

@lion_king  Đây không phải là cuộc thi đâu em . Chỉ là hình thức "giải bày tâm sự"   vá phần thưởng là nhằm khích lệ  tác giả (t/g) đã mạnh dạn dám nói lên cái suy tư trăn trở của chính mình .
Vấn đề là do chính ngưới viết  nhận ra và hướng giải quyết của chính mình  .  Không ai tư vấn cả em ạ .
Bài 1 này có nêu  đấy chứ  và t/g đã  gói ghém  ở "Không có câu trả lời. Cũng không còn sự lựa chọn". Từ đấy  ta có thể "học hỏi" đươc đức tính tốt của t/g  qua tâm tư "ích nước lợi dân" măc dù  muốn vươn lên nhưng "bi trói buộc" trong cuộc sống đương thời .
Mong rằng  sẽ nhận được thêm nhiều bài  nữa .  Dĩ nhiên  nếu có nhiếu bài  tham dự thì sẽ có  cuộc chọn lựa . Mời các bạn tiếp tục tham gia  gửi bài và vào xem góp  ý  . Thanks .

@Rose Chị sẽ email cho em .  vài ngày nữa  chị mới vào ra thoải mái .:smile113:

TOP

Trích dẫn:
Bài viết này PZP vào lúc 22-3-2008 22:13  CHUNG KẾT Giải Thưởng Năm 2008 @ Phòng4Vấn - Friendship Cafe - ,
gửi mail cho ai cơ ạ.e đang bức xúc lắm đây:khỉ39:
@PZP : Mời em vào trang 1 xem lại và tham gia nhé . Giải thưởng đang chờ em đấy , đừng bỏ qua rầt uổng !

Nhắn tin : Heoconphaphach ( nhưng chưa phá P4V bao giờ)
P4V cần liên lãc với HCPP . May I have your e-mail address ? Thanks .

TOP

<------- mymind_007@yahoo.com :smile67:

TOP

Thanks HCPP !  Sẽ mail cho HC sau nha . Bây giờ phải chạy 1 vòng trả lời  các box vỉ  internet  có thể interrupt ngay đây . hph phải tranh thủ .

HCPP ở cùng PTZ với hph , dễ l/l   nhỉ .

TOP

Tất cả chỉ là con số 0 mà thôi

Giải Thưởng Năm 2008



Bài tham dự : Số 2
Ngày nhận :  25/3/2008
Tựa bài : Tất cả chỉ là con số 0 mà thôi

Cuộc đời tôi là gì mà sao nhiều trắc trở thế. Tại sao lại có biết bao điều không hay và kém may mắn đến với tôi.Tôi đã nhiều lần,rất nhiều lần hỏi đi hỏi lại bản thân mình điều đó và cho đến tận giây phút này những nỗi hãi hùng đó vẫn đến với tôi và ám ảnh tôi từng ngày.Những hình ảnh về những giây phút kinh hoàng đó chắc cả cuộc đời này tôi không bao giờ quên được

Từ nhỏ tôi đã là một đứa bé có nhiều suy nghĩ và biết nghĩ nhiều cái cho người khác rồi.Mọi người hay bảo tôi là già trước tuổi.Đến bay giờ nghĩ lại nhiều khi tôi thấy đó là điều bất hạnh hay may mắn cho tôi đây.Chính vì cái suy nghĩ chín chắn của tôi,có việc gì xảy ra cũng nghĩ,cũng đắn đo cân nhắc mà khiến tôi trở thành một người lắm ưu tư và không được ngây thơ,bình thản như các bạn khác.Nhưng tôi biết đó không phải lỗi của tôi và cũng chăng phải lỗi của ai cả khi mà cuộc sống của tôi không đượct hoải mái và nhiều nghĩ ngợi hơn các bạn cùng trang lứa.

Sự việc xảy ra như thế này mà đến tận bây giừo nó vẫn là nỗi ám ảnh hay nói cách khác là một khó khăn và trở ngại lớn đối với tôi mà tôi khó có thể vượt qua được.Nhiều lúc tôi tự hỏi tại sao cuộc đời lại bất công với tôi như thế.Tại sao tôi lại sinh ra trong một gia đình không hạnh hề có hạnh phúc.Từ nhỏ bố tôi sống với mẹ con tôi dường như là sự giả dối và dối trá.Tôi không biết mẹ tôi đã khóc bao nhiêu lần vì sự phản bội của bố tôi đối với bà.Hay những cái tát,những đơn xin ly hôn viết rồi lại xé đi nhiều lần.Tôi nhớ nhất có một lần vì bố tôi đòi tiền đi đánh bạc mà ông ấy đã đánh mẹ tôi,thậm chí bố mẹ tôi cầm cả dao để đánh nhau,hay một lần bố tôi lấy hết số tiền mà mẹ tôi dành dụm được để đổ hết vào cờ bạc,vào những thú tiêu khiển chết người của ông ấy .Tôi thật sự đã rất rất thất vọng về cuộc sống này,đã có những lúc tôi định chết quách đi cho nó xong bởi sống thì có ý nghĩa gì với tôi đâu.Sống mà phải ngày nào cũng phải chứng kiến những cảnh đánh nhau,chửi bới,sống mà phải ngày nào cũng lo những thứ mưu sinh về cuộc sống khó khăn,sống mà púc nào cũng phải tỏ ra vui vẻ trước mặt mọi ngươif dù trong lòng mình luôn rất đau đớn và nhiều lúc không thể chịu nổi.Tôi đã có những lúc khóc sướt mướt và muốn nói thẳng với bố tôi rằng tôi ghét ông ấy,tôi căm ghét sự đối xử lạnh lùng và vô trách nhiệm của ông ấy đối với gia đình mình.Tôi đã nhiều lần chùm trong chăn và khóc không nguôi.tôi đã cố găng để cho cơn nức nở trong tôi không trào ra,không cho bố tôi biết rằng tôi vô cùng yếu đuối và đã mệt mỏi như thế nào.Tôi chưa bao giờ dám kể việc này ra với ai ngay cả mẹ tôi .Tôi không muốn bà biết cảm giác của tôi như thế nào vì nó càng làm cho bà thêm buồn hơn mà thôi và cũng chẳng giải quyết được gì bởi nếu thế thì mẹ tôi càng buồn bã hơn và đau lòng hơn mà thôi.Nhiều khi tôi muốn nói thẳng với bố tôi răng ông ấy hãy dừng lại ngay và đừng làm trái tim tôi tan nát thế nữa.Nhưng tôi đã không thể vì tôi không đủ dũng cảm để nói ra những điều tôi suy nghĩ với ông.Tôi cứ ấp ử những điều đó trong lòng cho tới tận bây giờ.Cho đến một ngày đứa bạn thân của tôi đến và tâm sự với tôi về chuyện của nó.Tôi không ngờ rằng một đứa bạn luôn luôn vui vẻ với nụ cười thường trực trên môi lại có hoàn cảnh giống với tôi như vậy.Tôi quá hiểu và đồng cảnh ngộ với nó.Chúng tôi ôm nhau mà khóc,khóc nức nở để quên đi những giây phút buồn bã đó ,cảm xúc trong tôi như ào ra ,như trút đi những gánh nặng,những nỗi niềm mà tôi đã ấp ử trong mình từ bấy lâu nay.Lòng tôi rất nhẹ nhõm và bớt đi những tâm sự cũgn như nỗi ám ảnh sợ hãi của tôi.

Và chính tôi một người trong cảnh ngộ như vậy đã đến hiệu thuốc mua cho bạn tôi loại thuốc giảm căng thẳng và dễ ngủ hơn chỉ đơn giản rằng tôi bảo bạn ý không phải khóc nữa,không phải mất ngủ nữa.Cuộc sống chỉ là con số 0 mà thôi,đừng bị nó lừa mà hãy sống là chính mình,như chính bản thân mình vẫn có.Bạn khôngphải buồn đau bởi nó lấy đi của mình cái này thì sẽ trả mình cái khác.Cứ như vậy,cuộc sống cứ diễn ra như thế đấy.Đau khổ rồi nối tiếp đau khổ,khó khăn nối tiếp khó khăn thế thì đã sao.

Cuộc sống ơi,nếu mi không cho ta cái gì thì ta sẽ đi tìm kiếm nhưng ta nhất định không chịu đầu hàng mi đâu.Nhất định đấy.



@  Cám ơn bạn đã gửi bài tham dự .
BTC

TOP

Tớ biết được tớ đang sống có ý nghĩa gì đấy!

Giải Thưởng Năm 2008




Bài tham dự : Số 3
Ngày nhận: 26/3/2008
Tựa bài :  Tớ biết được tớ đang sống có ý nghĩa gì đấy! Còn bạn thì sao?


Thực sự lúc này tâm trạng của tớ rất buồn.Tớ không thể lí giải được tại sao mình buồn nữa nhưng tớ cảm thấy trong lòng mình bộn bề những suy nghĩ mà chính bản thân tớ cũng không thẻ giải quyết nổi.

Đó chính là những băn khoăn của tớ về cuộc sống này ,về những gì đang diễn ra với cuộc sống của mọi người của xã hội này.Tớ không biết tại sao một đứa nhỏ bé như tớ lại cứ bắt mình phải suy nghĩ những thứ lớn lao và mệt mỏi như vậy trong khi chính bản thân mình không thể giải quyết nổi được nó.Cuộc sống thì có vô số điều khiến con người phải băn khoăn và trăn trở thì nó mới mang được ý nghĩa đích thực của nó.Mỗi con người có một số phận,không ai giống ai cả.Và trên hết là mỗi người thì cũng có nhữg suy nghĩ riêng của mình.Thế không biết tại sao bản thân tớ lại cứ băn khoăn vào những việc không đâu vào đâu,vào những thứ mà ngay cả tớ có vòng tay rộng lớn cũng chẳng thể ôm được tất cả.Thật mệt mỏi và chán chường biết mấy.Có lối đi nào cho riêng tớ trên con đường đời cho tớ bước không.Có cách giải quyết nào đủ để tớ không phải nghĩ ngợi thêm nữa không.Tớ thấy bản thân tôi nghĩ thì quá nhiều mà cách giải quyết thì quá ít..Tớ biết rằng tớ đang sống rất thật với con người mình,không có chút lừa dối nào cả tớ chỉ buồn là mình suy nghĩ quá nhiều mà thôi!

Thật sự là tớ rất nhiều cảm xúc.Bất cứ việc gì tớ nhìn thấy,tớ học được hay tớ thất thích thú là tớ đều nghĩ về nó theo cách riêng của tớ. Hôm nọ lên lớp xem đoạn băng về tệ nạn HIV với ánh mắt nhìn cay nghiệt về cuộc đời và ánh mắt ngơ ngác,ngây thơ của lũ trẻ không biết gì,cái thân xác yếu mòn dần đi,không còn sức sống trong con người những nạn nhân của căn bệnh thế kỉ này cộng thêm với âm thanh,những lời kêu thét gào,thảm khốc làm tớ thầy mình thật nhỏ bé và biết quá ít về cuộc đời này. Tớ nghĩ mình có hiểu gì không,mình có thấy gì không,mình có làm được gì không.Nỗi băn khoăn ấy lớn lên dần trong con người tớ khi tớ gặp một người thanh niên đi vô định ở đường với người lở loét,tóc tai bù dù,bụi bặm và đặc biệt là ánh mắt của anh ý nhìn tớ. Tớ đã bắt gặp ánh mắt ấy,nhưng rồi tớ ngoảnh mặt đi,tớ lẩn tránh ánh mắt đó ,nhìn bâng khuâng về một hướng nào đó để không phải chạm mặt.Ánh mắt ấy nói lên với tớ một điều rằng mày nhìn gì,nhìn gì thế, mày có tư cách được nhìn không.Những suy nghĩ cứ miên man trong tớ rồi nó lớn dần hơn nữa khi hằng ngày tớ chứng kiến và tập trung quan sát những người trong cuộc sống này hơn.Tớ phát hiện ra rằng có một sự giả dối vô hình nào đó trong ánh mắt.trong con người của chúng ta.Tớ không thể biét và lí giải được nó là gì những tớ thấy là tớ hiểu và nó đã mạng trong tớ những suy nghĩ như thế.Điều mà tớ muốn nói ở đây chính là cách nhìn cuộc đời,quan điểm sống của tớ. Tớ tự thấy mình là một con người chưa định hình và chưa xác định được tương lai cho mình,những gì trước mắt mình.Tớ còn băn khoăn nhiều,còn để ý nhiều những tơ để nó trong sâu thẳm suy nghĩ của bản thân mình và chẳng làm gì cả.Một sự thật bất công rằng trong xã hội này tớ thấy con người dường như tàn nnẫn và bị biến chất đi rồi. Có những người không biết mình đang sống làm gì,mình đang tồn tại với ý nghĩa gì hay mình thực sự muốn theo đuổi cái gì.Nếu ai từng xem bộ phim"Click" thì sẽ hiểu tớ nói gì.Con người không muốn bệnh tật,không muốn phải chịu những lới mắng nhiếc,không muốn phải chờ đợi rồi kết quả mà anh ta nhận được chính là một cái chết cô đơn và nhiều điều bỏ lỡ trong cuộc sống.Tớ muốn nói rằng thời gian qua đi không bao giờ có thể trở lại được.Ta phải biết răng cuộc đời mỗi con người luôn luôn có những hồi kết,những trang viết cuối cùng.Ai cũng vậy dù chúng ta có muốn hay chấp nhận nó không thì nó sẽ vẫn đến như là một quy luật của thiện nhiên mà không ai có thể thay đổi được.Nhưng ta hãy sống ý nghĩa và sống những ngày thành thật sự của mình. Bạn có thể băn khoăn nhiều như tớ nhưng bạn đừng giống tớ ở cái muốn ôm chồm nhiều thứ mà chẳng làm được gì cả. Tớ sẽ quyết định không nghĩ nhiều ở vấn đề này nữa. Cứ để mọi việc tự nhiên và diễn ra như nó vốn có nhưng tớ sẽ sống lamg sao mà khi tớ thấy thất vọng nhất tớ vẫn có niềm tin vào cuộc sống nhất.Tơ sẽ sống cuộc sống mà thật sự tớ sẽ không phải hối hận hay bỏ lỡ những gì mà tớ mong muốn.Và phương thức kì diệu của cách sống này nằm sâu bên trong tâm hồn bạn đấy!

Bạn hãy thử trải lòng mình ra với cuộc sống rồi bạn sẽ thấy. Nhưng phương thức và bí quyết tốt nhất chính là sống tốt và sống thực.


@ Cám ơn các bạn đã gửi bài tham dự . Bài sẽ được post lên ngay khi hph  check mail  đôi lúc hơi bị chậm vì  bận . Mong thông cảm .

* Mời các bạn đọc vào tham gia góp ý , bàn bạc về vấn đề . Xem như đây là 1 diễn đàn mở rộng . Ý kiến đóng góp của bạn sẽ gây hào hứng thêm cho GTN2008 !

TOP

Processed in 0.037631 second(s), 5 queries, Gzip enabled.