P4V : Giải Thưởng Năm 2008
Bài tham dự :
Số 1
Ngày nhận: 22/3/2008
Tựa bài:
ĐỜI NGƯỜi LÀ PHẢI LỰA CHỌN
Đời người là phải lựa chọn?
Thời sinh viên, tôi cứ mãi lao đầu vào học tập, không lường trước những khó khăn, rất thật, nhưng vô hình, đang chờ đón tôi ở phía trước. Thành tích học tập của tôi không tồi, tuy nhiên, tôi biết lý luận trên ghế giảng đường chỉ là tiêu chí lựa chọn chứ không phải là thước đo để đánh giá khả năng một con người.
Rời ghế nhà trường, tôi cảm thấy lạc lõng giữa mênh mông cuộc đời với rất nhiều lựa chọn, mà thực ra cũng có thể nói là không có lựa chọn nào. Tấm bằng loại giỏi ở một trường tầm tầm bậc trung (cũng có chũt tiếng tăm trong khu vực, nhưng không phải là trường danh giá trong cả nước) có thể giúp tôi chẳng phải ăn không ngồi rồi sau 4 năm lăn lộn với sách vở, thi cử. Nhưng 1 vị trí tốt với mức lương cao là điều rất khó. Cũng có thể, nhưng mà tôi không dám thử. Tôi biết mình nghiêng quá nhiều về lý luận, yếu hẳn về thực tiễn. Tôi biết bản thân mình bằng cấp thì có nhưng chỉ đủ dùng chứ không phải thành thạo. Cho nên mặc dù có 1 tấm bằng như trong mơ đối với một số sinh viên khác, nhưng số phận tôi khi ra trường cũng chẳng mấy khá hơn họ.
Tôi xin vào làm việc tại một cơ quan hành chính Nhà nước, với mức lương có thể khiến người ta sống khoẻ và dư dả nếu là vào 10 năm trước. Đó là nơi đầu tiên tôi nộp hồ sơ và cũng nơi duy nhất tôi nộp hồ sơ. Và vô tình, cũng có thể là hữu duyên, tôi đã được nhận. Ai cũng bảo là “ngon” khi xin được vào một cơ quan đầu ngành cấp tỉnh. Đối với tôi đó cũng là một cơ hội, là một trải nghiệm, mà cũng là một sự lựa chọn. Bởi vì tôi đã có cơ hội khác để lựa chọn, với một mức lương cao hơn, đủ để sống tốt hơn vào thời điểm hiện tại. Nhưng tôi đã từ chối. Vì một lý do rất đơn giản, nó không hợp với tôi, nó có thể khiến tôi phải bỏ phí quãng thời gian 4 năm đầy phấn đấu của tôi, bỏ phí những kiến thức nền tảng mà tôi đã cố công vun đắp, nó có thể khiến tôi mất tự do và khiến tôi xa gia đình. Tôi đã lựa chọn làm một công chức nghèo như xưa.
Tôi vẫn thường tự hỏi mình có hối hận vì sự lựa chọn đó hay không. Câu trả lời là không. Tôi chỉ hay suy nghĩ, tại sao, tôi ở vị trí như hiện nay có thể tìm được công việc tốt hơn, thu nhập cao hơn, tại sao, bạn bè tôi thành tích học tập kém xa thế mà họ vẫn có công việc khá tốt, tôi đang đánh cuộc với tương lai mình hay sao?
Không có câu trả lời. Cũng không còn sự lựa chọn. Tôi có thể đi học tiếp nhưng tôi cũng không muốn bỏ công việc hiện tại. Tôi muốn mình có thu nhập khá hơn nhưng lại muốn sống yên bình không bon chen, tranh giành… Tôi tự mâu thuẫn với chính mình.
Vẫn không có câu trả lời.
Nhưng tôi biết mình phải sống tốt. Vì thế tôi vẫn sống hết mình với công việc. Ít ra, tôi cũng phục vụ được cho dân, cho nước, cũng giúp được cho những người dân gặp khó khăn, cũng gánh bớt phần việc cho cấp trên và đồng nghiệp.
Hàng ngày, tôi vẫn sáng đi chiều về đoạn đường trên 15 km, đoạn đường đã tiêu tốn hơn 30% thu nhập của tôi để đổ xăng. Tôi vẫn cặm cuội làm thêm 3- 4 giờ đồng hồ một ngày, và làm cả thứ bảy, chủ nhật nhằm kiếm thêm chút ít trang trải cho cuộc sống. Tôi vẫn sống tốt, không dư dả nhưng vô cùng thoải mái. Đó là sự lựa chọn của tôi. Dẫu nhiều khi vẫn thấy chạnh lòng…
Bạn hỡi, đâu là sự lựa chọn tốt nhất.