Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
 25 123
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

[Giới Thiệu] Tác Phẩm Mới Đang Được Quan Tâm (Đang Update)

[Giới Thiệu] Tác Phẩm Mới Đang Được Quan Tâm (Đang Update)

Venus muốn mở topic này để giới thiệu những tác phẩm mới, có thể là truyện mới dịch, có thể là tác phẩm mới được xuất bản được giới thiệu trên các báo chí trong và ngoài nước. Đây chỉ là giới thiệu tác giả và tác phẩm thôi, khi nào có truyện được post lên, Venus sẽ nhờ staff của box văn học edit link bổ sung sau mỗi bài giới thiệu.
Mong các bạn ủng hộ cùng với venus giới thiệu thêm các tác phẩm nhé.
Cám ơn các bạn.

TOP

Tiếng Người, tiểu thuyết đầu tay  của Phan Việt, NXB Trẻ, 2008



Cuốn tiểu thuyết đầu tay của tác giả tuổi ba mươi viết về sự cô đơn và bất an trong đời sống của trí thức trẻ trung lưu Việt Nam đương đại. Nhược điểm đầu tiên: bìa xấu. Ưu điểm đầu tiên: đầy cuốn hút!

[Giới Thiệu] Tác Phẩm Mới Đang Được Quan Tâm (Đang Update) - Literature & Poetry - ,



Năm tháng trong triển khai thời gian lý tính của một câu chuyện có gỡ nút thắt nút và cao trào, hành động và giải quyết. Nó nằm bên dưới những diễn tiến tóm tắt là thế này: đôi vợ chồng trẻ Duy và M cưới nhau ở Mỹ, trong thời gian họ còn là lưu học sinh. Họ sống trong căn hộ đầy ký ức đường La Salle, New York cùng với những người quốc tịch khác nhau. Sau khi hoàn tất khoá học, họ trở về Việt Nam làm việc. Công việc ổn định, gia đình êm đềm. Nhưng Duy lại dõi tìm một bóng hình khác – vợ của một tay đồng nghiệp thượng lưu. Trong lúc đó M vẫn tận tuỵ với chồng cho dù nàng gặp lại N – bạn trai cũ. Những khủng hoảng, “bùng nổ” suýt đẩy tình yêu gia đình trẻ đến đổ vỡ. Duy quyết định sang Mỹ ba tháng và lại trở về với M. Cốt truyện chẳng có gì “gay cấn éo le”. Vậy thì vỉa ngầm mà tác giả khám phá nằm bên dưới “lớp băng” đó.

Sự thanh lịch và có chút “ẩn dật” của người cha phong thái Liên Xô cũ đang già nua cô lập trước một bối cảnh đời sống xáo trộn. Trong nỗ lực vươn ra, đương đầu với thế giới rộng lớn hơn, cạnh tranh hơn của thế hệ sau như Duy lại có cả hành trang là nỗi hoang mang lý tưởng. Hai thế hệ trong một gia đình, sự lặng im chiêm nghiệm thực tại trong họ cũng khác nhau, khó có thể dung hoà.

Tiếng Người, trước hết đến với chàng trai trẻ đó là cuộc chạy trốn sang Mỹ lần thứ nhất với mặc cảm “ta đã làm chết một người”. Cú trượt đầu tiên đó là một tai nạn gây chết người do anh gây ra tại Hà Nội. Tiếng Người, cuộc chạy trốn sang Mỹ lần cuối là ba tháng trời anh xa M để kiếm tìm an tĩnh nội tâm trước những xáo trộn, dằn vặt từ gia đình, định vị lại mình…

Giữa hai khoảng Tiếng Người cất lên trong anh là những xáo trộn thuộc về ý thức phải chọn lựa hay chấp nhận bị đời sống bỏ rơi. Ở đó, có thể thấy rõ nhất, nỗi cô đơn trước đám đông, trước những tương quan “giống nhưng không thể gộp chung” với các cá thể khác. Thế giới fast-food, bar, vũ trường, công sở hiện đại xô bồ và cả bóng hình vẻ đẹp thoắt ẩn thoắt hiện như chiêm mộng kia không khoả lấp được đôi mắt suy tưởng khắc nghiệt, buồn bã của tuổi trẻ khi đối diện với câu hỏi về ý nghĩa của hiện sinh.

Một đời sống nội tâm của trí thức trung lưu nhiều vấn nạn nhưng khó gọi tên; đôi khi lạnh lùng và yếu đuối; nghiệt ngã nhưng đầy mặc cảm; luôn thổn thức cánh trách nhiệm nhưng lại đau đáu lo sợ nguy cơ hoang hoá âm hồn chính mình. T

“Tất cả đều sa xuống. Tệ hơn, chúng không sa hẳn xuống đất. Chúng là là ở lưng chừng mặt đất, không xuống thấp hơn, mà cũng không tự cất nổi mình lên cao”. Tiếng thỉnh cầu nội tâm của Duy – đại diện con người trí thức trẻ ấy – đôi khi chỉ là một thói quen ngôn từ, ngôn từ và ngôn từ. “Chúng quăng ra như một tấm lưới rách trên một vùng nước sâu và tối, kéo lên lại chính là những mắt lưới trân trối của mình. Những mắt lưới rạn vỡ. Càng kéo càng vô vọng”.

Phan Việt đã chạm đến biên độ “mặc cảm tôi” (mặc cảm bản ngã) thời tráng niên trong tâm lý học hiện đại – cái dẫn dắt con người đến những tương quan mẫu tượng, chiêm mộng về thế giới tha nhân chung quanh; những va chạm, bùng nổ đưa đến các cơn chấn động, khủng hoảng nội tâm.

Lặn xuống, “ghé thăm” vùng tối tương khắc hay hài hoà mối quan hệ cá nhân – xã hội lại chính là con đường đưa con người kiếm tìm, khám phá giá trị bản thân và đời sống.

Cuốn sách hiện đại về cấu trúc, ngôn ngữ; nhiều lớp lang không gian đan xen và nhiều nhạc tính, phác hoạ tâm cảnh sâu sắc, chiều rộng khung cảnh, thế giới mới đi song song với chiều sâu cắn rứt, bất an. Dù bên cạnh đó, vẫn còn nhiều vụng về trong một số chương phần giữa cuốn sách về cuộc tình du học sinh, còn mang tính kể lể minh hoạ thô, hơi tiếc…

Có một nhân vật chỉ thoáng qua trong truyện nhưng để lại dấu ấn sâu với một chi tiết có tính tiến trình độc đáo – anh chàng người Nhật trầm lặng Fumikawa ở trên phố La Salle,

New York giữa mùa đông đầy bão tuyết vẫn mặc áo phong phanh lẻ loi làm công việc leo lên trượt xuống ngọn đồi tuyết vừa như một thiền sư rèn luyện bản lĩnh vừa như một kẻ tuyệt vọng hành xác… Hành trình nội tâm của người trẻ cũng hai mặt thế chăng? Tri thức, sự "biết" có thể giúp họ đề kháng sự hư vô trước thế giới đầy bất an? “Rốt cuộc thì tất cả cuộc sống này là gì?”

Phan Việt làm “sa xuống lưng chừng” những dấu hỏi rạn vỡ ấy, để bạn đọc tiếp tục băn khoăn về cái tiếng người vẫn vọng lên trong mình phía sau khoảng lặng trang sách.


Nguyễn Vĩnh Nguyên - ảnh Hải Thanh


[Giới Thiệu] Tác Phẩm Mới Đang Được Quan Tâm (Đang Update) - Literature & Poetry - ,


Phan Việt
Tên thật: Nguyễn Thị Hường
Sinh: 1978; người Hà Nội.
- Tốt nghiệp đại học Ngoại thương.
- Làm việc cho các tổ chức phi chính phủ Việt Nam trong lĩnh vực phát triển cộng đồng; làm dự án ngắn về giáo dục đặc biệt cho trẻ chậm phát triển trí tuệ tại đại học Sư phạm.
- Học thạc sĩ tại Nebraska, Mỹ; hiện đang học công tác xã hội - chương trình tiến sĩ tại đại học Chicago.
- Đã in: Phù phiếm truyện (giải nhì Văn học tuổi 20, 2005); dịch và hiệu đính tiểu thuyết Suối nguồn (Ayn Rand, NXB Trẻ 2007)
- Vừa hoàn tất tập truyện ngắn Nước Mỹ, nước Mỹ!





"Tiếng người" - Phan Việt tự giới thiệu



[Giới Thiệu] Tác Phẩm Mới Đang Được Quan Tâm (Đang Update) - Literature & Poetry - ,



Tôi biết qui luật bất thành văn: nhà văn không được tự "lăng xê” tác phẩm của mình. Nhưng đây không phải là một bài lăngxê sách. Đây đơn giản là một bài giới thiệu của một người làm nghề về sản phẩm của mình. Nó là hành vi cuối cùng để hoàn chỉnh qui trình viết một tác phẩm. Sau đây, dù cuốn sách được đánh giá như thế nào, tôi cũng chỉ lắng nghe.

Vậy tôi muốn nói gì về cuốn Tiếng người? Đầu tiên cho phép tôi tóm tắt cuốn sách: Tiếng người nói về khoảng thời gian năm tháng trong cuộc đời một đôi vợ chồng trẻ đã sống nhiều năm ở Mỹ rồi về lại Hà Nội. Trong năm tháng đó họ vẫn rất yêu nhau trong khi vẫn nghĩ đến những người khác theo cái lối mà người đời có thể gọi là "ngoại tình". "Ngoại tình" mà không ngoại tình bởi vì họ không hề dằn vặt.

Tôi đã chọn hôn nhân làm đề tài bởi vì nó là sự hợp nhất cao nhất về mặt hình thức mà hai cá thể người đơn lẻ trong đời sống có thể có được với nhau bằng lựa chọn có ý thức (tình cha mẹ, anh em là thứ người ta không lựa chọn được). Tôi muốn biết cái hợp nhất có ý chí này có thể làm những gì với con người và ngược lại con người có những lựa chọn gì với nó. Tôi muốn biết có thể xóa mờ biên độ của nó đến đâu, cái gì bị mất thật sự và cái gì bị mất đi một cách ước lệ trong sự xóa mờ đó. Cao hơn, tôi muốn biết từ sự xóa mờ đó, đâu là những câu hỏi thật sự mà người ta cần phải đối diện và trả lời trong cuộc sống; đâu là những câu hỏi có tính tu từ. Tôi tin việc phân biệt rõ hai trạng thái phân vân này là mấu chốt mang lại hạnh phúc cho con người.

Vậy Tiếng người có làm được những gì tôi đặt ra không? Câu trả lời là: tôi đã cố gắng và tôi vẫn bất lực trong lúc cố dùng ngôn từ để dựng lại và dựng nên cuộc sống của hai nhân vật chính.

Tôi đã đọc nó hàng trăm lần trong lúc viết, sửa, viết lại, sửa lại, rồi lại sửa lại nữa... cho đến lúc tôi có cảm giác thuộc lòng và "bội thực" với cuốn sách... khiến tôi phải bỏ nó một thời gian rồi lại quay lại đọc nó như một người lạ... và lại sửa nữa, sửa nữa. Một cách thành thật, mỗi một lần quay lại đọc, có những đoạn làm tôi bực mình (và bây giờ cũng vẫn bực mình), nhưng nhìn chung tôi vẫn còn có thể xúc động và theo dõi cuốn sách sau khi đã đọc và sửa nó nhiều lần - đấy là dấu hiệu cho tôi biết nó có thể có chỗ đứng trong lòng bạn đọc.

Với mỗi một nhà văn, dường như luôn có một tác phẩm có tính bản lề trong sự nghiệp văn chương của họ. Nó thường không phải là tác phẩm xuất sắc nhất nhưng đấy là tác phẩm mà ở đó họ học được nhiều nhất; sau nó, họ biết họ sẽ theo đuổi văn chương và họ đã đặt nền móng cho sự theo đuổi này trong lúc cố gắng hoàn thành tác phẩm vừa rồi. Với tôi, Tiếng người hình như chính là cuốn sách đó.

Xin trân trọng giới thiệu tiểu thuyết mới của tôi - Tiếng người - do tủ sách Tuổi Trẻ và NXB Trẻ phối hợp xuất bản.

Phan Việt - Tuổi Trẻ
Nhật ký bình chọn chủ đề này thời gian gần đây
  • linhtinhhp Tiền +10 bài hay! iu Venus quá! 25-2-2008 13:55

TOP

Người đọc
Bernhard Schilink, Lê Quang dịch, NXB Phụ nữ và Viện Goethe xuất bản



[Giới Thiệu] Tác Phẩm Mới Đang Được Quan Tâm (Đang Update) - Literature & Poetry - ,



Người đọc là một cuốn sách mỏng chưa đầy 200 trang nhưng những ấn tượng nó mang lại thật khủng khiếp. Dân Đức kêu gọi nhau đọc Người đọc ngay khi nó ra mắt năm 1995 vì theo họ, đây là một hiện tượng hiếm hoi trong văn học đương đại Đức. Sau đó cuốn sách được dịch ra hơn 40 thứ tiếng, trở thành best seller, còn tác giả thì nhận được vô số giải thưởng của Đức, Pháp, Ý, Nhật và của Nhà thờ Tin Lành

Tác phẩm là một mối tình lạ lùng của một cậu bé 15 tuổi và một cô nhân viên soát vé tàu điện hơn gấp đôi tuổi mình. Mối tình diễn ra ngây thơ, lạ lùng, lãng mạn và cũng đầy nhục cảm. Đột ngột sau đó, người phụ nữ biến mất. Nhiều năm sau, họ gặp nhau tại tòa án. Cậu bé là sinh viên thực tập trường luật còn người phụ nữ đó Hanna là bị cáo. Cô bị cáo buộc trực tiếp tham gia vào một vụ thảm sát khi còn nhiệm vụ là một quản tù trước khi làm nhân viên soát vé. Trong phiên tòa, lời khai của cô không trùng khớp với bản khai, cô không hiểu hết các bảng tóm tắt cáo trạng nhưng vẫn chấp nhận tất cả những cáo buộc. Lý do đơn giản vì Hanna muốn che giấu một mặc cảm, mặc cảm của người mù chữ.

Suốt những năm tháng Hanna ở tù chung thân, người yêu thuở xưa của cô tiếp tục gửi những đoạn băng cát-sét đọc truyện để gửi cho cô, còn cô thì mày mò tự học đọc, học viết. Một bức thư chỉ vài dòng chữ nguệch ngoạc của cô gửi ra Truyện vừa gửi hay quá, cậu bé ạ. Cảm ơn. Hanna đã thể hiện sự nỗ lực phi thường của người đàn bà này.

Nhưng câu chuyện lại rẽ sang một hướng khác, đau đớn và khó xử khi 18 năm sau, Hanna được ân xá. Một người phụ nữ thơm tho, quyến rũ và hấp dẫn nay là một bà già hôi hám vì lâu ngày không tắm, đầy mùi người già và bệnh tật. Người yêu thuở nào đến đón Hanna trong một tâm trạng cố gắng có được xúc cảm như ngày xưa. Liệu một già một trẻ gặp nhau sẽ tiếp tục sống những ngày gắng gượng?

Thế nhưng, Hanna đã không để tình trạng kinh khủng đó xảy ra khi cô quyết định kết liễu cuộc đời trong trại giam. Một cái chết đau đớn nhưng cũng lắm nhẹ nhàng cho cả nhân vật chính và người đọc khi không phải tiếp tục chứng kiến những bất nhẫn.

Người đọc còn được xem là một tiểu thuyết ghi lại một thời điểm lịch sử và nhiều thông tin về trại giam phát xít của Đức, nhưng chắc chắn, Người đọc lay động tâm can người đọc thì không phải chỉ ở khía cạnh này.



Trâm Anh - SGTT

TOP

Mưa ở kiếp sau
Đoàn Minh Phượng, NXB Văn học



[Giới Thiệu] Tác Phẩm Mới Đang Được Quan Tâm (Đang Update) - Literature & Poetry - ,



Có một điều lạ trong đời sống văn hóa, nghệ thuật Việt Nam những năm gần đây, đó là các tác phẩm gây chú ý, yêu thích phần lớn là của tác giả Việt kiều. Trường hợp này trong văn học được minh chứng rõ ràng nhất là đối với Thuận và Đoàn Minh Phượng. Thuận với China Town, Paris 11 tháng 8, T mất tích trở thành một thương hiệu văn học dù trước đó cô hầu như không được biết đến. Đoàn Minh Phượng với vai trò đạo diễn, tác giả kịch bản bộ phim Hạt mưa rơi bao lâu gây nhiều tranh cãi trong nước và sau đó giành nhiều giải thưởng trong các liên hoan quốc tế lại được biết nhiều khi Và khi tro bụi đoạt giải văn xuôi hay nhất 2007 của Hội nhà văn Việt Nam. Một tiểu thuyết mới của Đoàn Minh Phượng cũng vừa ra mắt và gây nhiều xúc động trong bạn đọc, đó là Mưa ở kiếp sau.

Đi đi về về giữa Việt Nam và Đức, chưa kịp hết tâm tư vì cách đối xử với giải thưởng của Hội nhà văn dành cho Và khi tro bụi như một dòng trong blog của chị: Hiện giờ, chúng ta có rất ít trứng trên cát. Những con rùa lớn không màng đi đẻ trứng, cũng không ai khuyến khích cả. Chỉ có một sự lạnh lùng khủng khiếp. Tôi chỉ là một con rùa nhỏ chưa ra được đến biển. Trên đường bò ra, đã lắm lúc muốn lăn quay chỏng bốn chân lên trời chết cho rồi, như thế khỏe hơn thì chị lại tiếp tục buồn mà chẳng biết nói với ai về thực tế xuất bản của Việt Nam. Đó là nỗi thất vọng của chị khi Tiếng Kiều đồng vọng đã phải chuyển sang Mưa ở kiếp sau, khi bìa sách buộc phải làm một cách màu mè để câu khách, là rất nhiều bạn đọc phải lùng sục khắp nơi vẫn khó khăn khi tìm một cuốn sách mới của một nhà xuất bản lớn

Nói như thế để thấy rằng, Mưa ở kiếp sau không gặp thuận lợi như nhiều cuốn sách khác nhưng điều đó không ngăn cản được bạn đọc đến với cuốn sách. Người đọc bị hấp dẫn ngay từ những dòng đầu tiên của một cây bút đầy tính nữ, đầy sự trầm mặc, đau đáu về thân phận con người.

Mưa ở kiếp sau vừa thỏa mãn cơn khát chữ của nhiều người đọc yêu mến văn phong chậm rãi, suy tư, nhiều triết lý của Đoàn Minh Phượng vừa hấp dẫn bởi rất nhiều tình tiết bất ngờ, đau đớn đến quặn lòng. Nhân vật chính trước khi bước vào hành trình đi tìm thân phận của mình đã ngủ trên một chiếc ván cũ, kê trên những viên gạch chông chênh cạnh những khe hở nhìn ra bầu trời. Tôi tưởng tượng mình nằm trên một con thuyền nhỏ, chung quanh tôi là nước, chung quanh tôi vắng lặng, tôi có cả một dòng sông cho riêng mình. Trên mảnh thuyền ấy tôi nằm ngủ, mắt nhắm, nhìn thấy đủ thứ ác mộng lẫn vào những giấc mơ êm đềm. Trên mảnh thuyền ấy tôi nằm thức, mở mắt nhìn khung cửa sổ Từ tuổi thơ đau khổ đó, cô quyết định để mẹ già ở lại Hà Nội với một chiếc bàn bán tạp hóa nhỏ, vào TP.HCM tìm kiếm bố, người đã bỏ rơi mẹ cô lúc bà mang thai. Từ đó, nhiều nỗi đau được phơi bày khi cô gặp lại hồn ma oan khuất của đứa em song sinh mất tích 22 năm trước. Cô khám phá ra nỗi đau khổ, nghịch cảnh của gia đình, của dì, của mẹ, cái chết của em trong một sự ma mị, mơ hồ, đầy rẫy sự bội phản. Cô nhận ra bộ mặt thật của những người đàn ông, mà đau đớn thay đó chính là bố mình Cô đã đấu tranh ý chí không biết có nên nghe theo lời dặn của đứa em hồn ma hãy cố gắng ngồi chờ vị khách làng chơi đến, sau khi đã đâu vào đấy hãy báo tin rằng tôi chính là con gái của ông. Vì chỉ có cách đấy mới khiến người đàn ông người bố nhận ra tất cả lỗi lầm của mình

Mưa ở kiếp sau
là một câu chuyện mơ hồ. Khi sự thật đã phơi bày thì đó lại có một sự thật khác. Sự thật, cuối cùng vẫn còn ở bên trên những đám mây trên trời. Có thể sự an bình và vô ưu không phải là điều chúng ta đi tìm. Chúng ta đi tìm những mối dây gắn mình với một thứ gì đó rất bao la tôi không biết tên. Tên nó là cội nguồn. Tên nó là duyên kiếp.

Khi mọi chuyện đã trở nên kết thúc thì tác giả lại khiến người đọc phải tiếp tục hồi hộp, thấp thỏm còn có tai họa nào giáng xuống đời những người phụ nữ hay không. Vì lẽ đó mà nhiều người đọc cho rằng, đây là cuốn sách đặc biệt dành tặng riêng những người đàn ông. Những người là con trai, là chồng, là bố hãy đọc, cảm nhận những nỗi đau của người phụ nữ do chính thế giới đàn ông và những dục vọng mang lại.

Hiểu, cảm thông và kể lại nỗi đau thân phận của đàn bà. Đoàn Minh Phượng đã làm được điều đó và không những thế, còn làm một cách sâu sắc, thành công và thấm đẫm nước mắt.



Trâm Anh - SGTT

TOP

Sức mạnh tình yêu
Cecelia Ahern - Nhà xuất bản Trẻ



"PS, I Love You" tựa đề tiếng Việt là "Sức mạnh tình yêu" là một câu chuyện về những nỗ lực sống của một cô gái trẻ sau cái chết của người chồng mà cô hết mực yêu thương. Và trong hành trình tìm lại ý nghĩa của sự sống, người chồng quá cố luôn bên cạnh cô bằng một sợi dây liên hệ đặc biệt.

[Giới Thiệu] Tác Phẩm Mới Đang Được Quan Tâm (Đang Update) - Literature & Poetry - ,



Họ từng có một ước muốn rất đơn giản: được ở bên nhau cho đến hết cuộc đời này. Bất cứ ai quen biết Holly và Gerry đều ủng hộ cho mối tình của họ, bởi anh và cô là hai người bạn thân thiết, là cặp tình nhân đẹp đôi và là đôi tri kỷ đã được định mệnh gắn kết. Nhưng mấy ai ngờ được rằng định mệnh đôi lúc lại quá khắt khe và không chiều theo lòng người. Một khối u lớn dần lên trong não của Gerry và anh đã ra đi mãi mãi.

Holly suy sụp, rơi vào tận cùng đau đớn. Cho dù cô cố gắng thế nào cũng không thay đổi được sự thật. Gerry đã ra đi không bao giờ trở lại. Cô sẽ không còn được luồn tay vào mái tóc mềm mại của anh, không còn được cùng anh nói cười hạnh phúc trong những buổi tối ấm cúng, không còn được anh vỗ về sau một ngày làm việc vất vả, không còn được kề cận bên anh mỗi đêm dài, không còn được nghe tiếng anh hắt hơi làm cô tỉnh giấc mỗi sớm mai, không còn phải nạnh nhau chuyện tắc điện trước khi lên giường... Tất cả chỉ còn là hoài niệm.

Với Gerry và với mọi người xung quanh, Holly là một cô gái bản lĩnh và mạnh mẽ, nhưng phải chấp nhận chuyện người mình yêu thương nhất mãi mãi ra đi, lại là một chuyện hoàn toàn khác. Holly tiếp tục sống nhưng không phải sống với hiện tại. Tất cả những gì cô có là ký ức với Gerry, là mùi hương của anh còn lưu lại trên quần áo, là đồ đạc của anh còn để trong phòng, là những nơi họ từng đến, là những niềm vui họ có cùng nhau. Cô không biết làm cách nào để tiếp tục sống một cách nhẹ nhàng, đón nhận niềm vui vào mỗi buổi sáng, chờ đợi những điều may mắn tốt lành, hy vọng vào tương lai tươi sáng. Cô không biết cách nào để sống có ý nghĩa khi không có Gerry. Cho đến một ngày cô nhận được những lá thư. Một phép màu từ tình yêu của người chồng quá cố...

"Holly yêu dấu của anh, Anh không biết em đang ở đâu khi em đọc được những dòng chữ này. Anh chỉ hy vọng rằng khi em đọc được nó, em vẫn khỏe mạnh và yên lành. Em từng thì thầm với anh rằng em không thể tiếp tục sống mà thiếu anh. Em có thể tiếp tục, Holly ạ".

10 lá thư đều đặn trong 10 tháng. Những niềm vui nho nhỏ, những lời khuyên đúng lúc, những món quà bất ngờ. Gerry đã khiến cho Holly và người thân của cô phải ngạc nhiên vì những gì anh đã làm với tình yêu đặc biệt của mình. Mỗi ngày trôi qua, mỗi lá thư được mở ra, Holly lại tìm thấy ở đó nguồn động viên, cổ vũ, và cả những thử thách. Người đàn ông mà Holly yêu thương nhất đã giúp cô nhận ra rằng, cuộc sống của vẫn đang tiếp tục, dù anh không còn kề cận bên cô.

"Holly yêu dấu của anh!

Chúng ta đã chia sẻ những khoảng thời gian đẹp đẽ bên nhau và em là cuộc đời của anh. Anh không có gì để hối tiếc, nhưng anh chỉ là một phần trong cuộc đời rất dài của em - và sẽ còn rất nhiều phần khác làm nên cuộc đời của chính em nữa. Hãy luôn nhớ đến những ký ức tuyệt với mà chúng ta đã có khi bên nhau, và em hãy đừng sợ để có thêm những ký ức đẹp đẽ khác nữa em nhé!

Tái bút: Anh yêu em".

Sức mạnh tình yêu được viết với văn phong tự nhiên, mạch lạc và dạt dào cảm xúc. Người đọc sẽ bị thuyết phục bởi những trạng thái tình cảm của Holly từ lúc mất người chồng, không chấp nhận sự thật, sống trong sự tuyệt vọng, ghen tị với cả hạnh phúc của bạn bè, cho đến khi dám nhìn thẳng vào sự thật và tiếp tục sống một cách có ý nghĩa. Chính vì vậy, đây không đơn thuần chỉ là một câu chuyện buồn về một tình yêu thật đẹp và lãng mạn. Nó còn dành cho những ai đang tuyệt vọng, đang mất đi niềm tin, mục đích và phương hướng trong cuộc sống.

Câu chuyện cảm động này đã được dịch ra nhiều thứ tiếng và có mặt tại 50 quốc gia trên thế giới. Bộ phim chuyển thể từ tác phẩm cũng đã được các nhà làm phim Hollywood cho ra mắt.



Theo Thanh Hoa - VTV

TOP

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
Nguyễn Nhật Ánh (NXB Trẻ)



[Giới Thiệu] Tác Phẩm Mới Đang Được Quan Tâm (Đang Update) - Literature & Poetry - ,



Xin một vé đi làm... người lớn



Chịu đọc và đọc một mạch tác phẩm mới nhất của Nguyễn Nhật Ánh (NXB Trẻ), nghĩa là người đọc đã chấp nhận xin một vé để đi cùng tuổi thơ.

Đi cùng, bởi vì người lớn thường không nhớ nổi - đầy đủ và chi tiết - mình đã nghĩ gì, làm gì ở tuổi thơ, nên phải ăn theo tuổi thơ của cu Mùi - nhân vật chính trong truyện...

Tuổi thơ luôn có cả một ngân hàng trò chơi nghịch ngợm. Bắn súng, đánh nhau ư? Thường quá! Còn bé tí, mới 8 tuổi, cu Mùi đã "dám" chơi trò vợ chồng, cha con. Nó và đám bạn còn phá nát một mảnh vườn để đi tìm kho báu... Chúng luôn tìm kiếm những thay đổi và không muốn làm con vẹt nhai đi nhai lại mọi điều cũ xì. Như một ngày nào đó, hứng chí lên chúng đã đổi cách gọi đi ngủ thành đi chợ, cái cặp thành cái giếng. Chúng không chấp nhận 2x4 dứt khoát phải là 8...

Trẻ con làm tất cả điều ấy một cách hồn nhiên, tự tin là do chúng có óc tưởng tượng phong phú và lại tiếp cận thế giới theo cách của chúng (mà người lớn không thể nào hiểu hết). Nguyễn Nhật Ánh "phán" thế! Không mới! Song người đọc dễ "bị” chia sẻ một cách thấm thía nhận xét đó từ những dòng viết của anh. Thấm thía vì thấy mình đôi khi hành xử y chang như Nguyễn Nhật Ánh viết: Con à, hồi bằng tuổi con, bao giờ ba cũng... Nghĩa là cố bịa chuyện hồi nhỏ của mình để mong rút ra một bài học giáo dục nào đó cho con, muốn giải quyết những mong ước ngây thơ, trong sáng của trẻ thơ bằng cách nhìn, nếp nghĩ có phần thực dụng của người lớn...

Quyển sách với hơn 200 trang viết về các góc cạnh của trẻ thơ, cũng có thể xem là một bản tham luận về "Trẻ em như một thế giới", như cách nói của tác giả. Người lớn đi vào thế giới tuổi thơ để được dịp soi rọi lại cách làm người lớn của mình. Thế giới đó được thể hiện khá dí dỏm, thú vị. Đôi lúc nó khiến người đọc bật cười thành tiếng trước một câu viết hay một sự so sánh nào đó giữa người lớn và trẻ em. Cười đó rồi tự vấn đó: mình đã hiểu hết trẻ thơ chưa và có biết cách chấp nhận những điều chúng nghĩ, chúng làm chưa?

Nếu chưa thì đúng "buồn ơi là sầu"! Và... cho tôi xin một vé đi (học) làm người lớn cùng Nguyễn Nhật Ánh vậy!


Theo Tuổi trẻ Online


"Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" có một cách đọc khá lạ lùng. Đọc để nhớ lại. Có cách đọc này chính là do câu đề dẫn của Nguyễn Nhật Ánh: “Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai từng là trẻ em”.


Gặp nhau giữa “hai người bạn”

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh là con người đa tài, trong anh luôn có một sự tồn tại song song.

Các câu truyện anh viết cho thiếu nhi như Thằng quỷ nhỏ, Đi qua hoa cúc, Kính vạn hoa, Chuyện xứ Lang Biang… luôn có những thế giới trẻ thơ thuần túy, nơi đó cuộc sống dù hiện thực hay kỳ ảo đều khá tách biệt với những vấn đề của hiện tại.

Ngược lại, các bài báo, các tập tản văn của anh như Bay cao hơn Boeing, Người Quảng đi ăn mì Quảng, Chờ World Cup luận anh hùng… lại thấm đẫm những vấn đề xã hội mang nặng tính thời sự.

Sau một thời gian dài để cho hai Nguyễn Nhật Ánh tồn tại song song, nhà văn đã quyết định cho cả hai gặp nhau. Và đó là lúc tác phẩm Tôi là Bê-tô xuất hiện. Cũng vẫn hình ảnh một cậu bé với đủ những chuyện vui buồn trong cuộc sống nhưng với những bạn đọc quen thuộc một Nguyễn Nhật Ánh “trẻ thơ”, tác phẩm này hơi lạ.

Còn với những ai biết một Nhật Ánh “nhà báo-tản văn”, tác phẩm này lại hơi quen! Tuy nhiên, sự gặp gỡ ban đầu đó có phần hơi bối rối, giống như hai người bạn thân lâu ngày bất chợt gặp nhau nghẹn ngào chưa biết nói gì. Phải đến khi Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, tác phẩm mới nhất của nhà văn xuất hiện (ảnh), hai người bạn thân mới thật sự tay bắt mặt mừng với bao chuyện kể nhau nghe.

Trẻ em và người lớn

Truyện mở đầu rất đơn giản: “Một ngày, tôi chợt nhận thấy cuộc sống thật là nhàm chán và tẻ nhạt. Năm đó tôi tám tuổi”.

Cái cậu bé 8 tuổi đó ngao ngán khi cứ phải lập đi lập lại mỗi ngày những công việc quen thuộc. Nào là cố gắng dậy sớm, đi học, đánh nhau, học bài, đi ngủ… tất cả những điều đó khiến cậu bé 8 tuổi cảm thấy ngao ngán và âm mưu nổi loạn bằng những trò chơi kỳ cục với bạn bè.

Nếu chỉ dừng ở đó, tác phẩm sẽ giống như mọi tác phẩm khác về thiếu nhi của chính nhà văn. Thế nhưng, đúng lúc đó, nhân vật cậu bé ở cái tuổi hơn 40 xuất hiện với những kinh nghiệm cùng suy nghĩ khác.

Cậu bé 8 tuổi thấy cuộc sống lập lại là nhàm chán nhưng người đàn ông 40 tuổi thì gọi đó là sự ổn định!

Và cái thế giới tuổi thơ vốn hồn nhiên, trong sáng đã được nhà văn xây dựng lên bằng cả hai đôi mắt, đôi mắt của trẻ thơ và đôi mắt của một người trưởng thành.

Đứa trẻ 8 tuổi làm nên những chuyện “động trời” như cuộc cách mạng đổi tên sự vật, đóng giả làm những ông bố bà mẹ “hoàn hảo”, trò chơi gửi tin nhắn cho nhau…

Tất cả những câu chuyện đó nếu chỉ thuần túy được kể dưới con mắt trẻ thơ với chất giọng của nhà văn cũng đủ để vui, để cười. Thế nhưng, với cả hai đôi mắt, những câu chuyện đó đã đưa bạn đọc đến một khoảng trời khác hẳn, nơi đó, những trò con nít không còn đơn thuần là “trò con nít”.

Những đứa trẻ 8 tuổi tự hỏi nhau “tại sao người lớn có quyền lên án trẻ em mà lại không cho trẻ em lên án người lớn”.

Còn người lớn thì lại tự nhủ “tôi sợ nếu cho nó phán xét thì nó sẽ thấy người đáng bị quỳ gối nhiều nhất trong nhà là tôi chứ không phải là nó, Khỉ thật!”. Cứ thế, Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ nhớ về một tuổi thơ đã qua và đồng thời nhìn lại tuổi thơ đó bằng suy nghĩ của người lớn.

Tấm vé về một thời ai cũng có

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ có một cách đọc khá lạ lùng. Đọc để nhớ lại. Có cách đọc này chính là do câu đề dẫn của tác giả: “Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai từng là trẻ em”. Mỗi câu chuyện của tác giả như một sự gợi mở, gợi cho những người từng là trẻ em nhớ về cái thời trẻ em đó.

Và như vậy, coi như bạn đọc đã cầm một tấm vé để về với sân ga tuổi thơ. Từ tuổi thơ trong tác phẩm để sống lại với tuổi thơ của chính mình và vui buồn những kỷ niệm của một thời ngây thơ.

Tấm vé mà tác giả xin ở nhan đề sách đã chuyển thành tấm vé để những ai đọc sách có thể đi chuyến tàu về tuổi thơ.

Theo Tường Vy
Sài gòn Giải phóng

TOP

Tiểu thuyết đàn bà
Lý Lan - NXB Văn Nghệ



[Giới Thiệu] Tác Phẩm Mới Đang Được Quan Tâm (Đang Update) - Literature & Poetry - ,


Với tên gọi Tiểu thuyết đàn bà, tác phẩm mới nhất của Lý Lan chất chứa nỗi niềm và thân phận của nhiều thế hệ đàn bà trong cùng một dòng họ.

Không có sự đầm ấm trong trái tim những người đàn bà ấy. Cũng không có  cả sự bình yên. Họ sinh ra cho những ngăn cách, rủi ro, trớ trêu, bất hạnh... Họ không biết thế nào là hạnh phúc, dù là hạnh phúc trong gia đình lớn với những người cùng huyết thống hay hạnh phúc trong gia đình nhỏ với người đàn ông của riêng mình. Không có người đàn ông - điểm tựa dành cho họ. Họ sinh ra và bước trên đôi chân của mình, đi tới nơi mình phải tới và làm những gì mình phải làm. Không có sự chia sẻ, ngay cả sự cảm thông từ phía người đàn ông.

Cái gì khiến cho cuộc sống người đàn bà lẽ ra dịu êm, an lành lại trở nên như thế? Bằng một giọng văn lạnh và được tiết chế, Lý Lan đã để mạch truyện trải ra trên trang sách một cách chừng mực. Có cảm giác nhiều lúc chị đã ngăn mình đừng dấn quá sâu vào cuộc đời  nhân vật. Như thể chị dành một phần không gian cho người đọc tự lấp vào. Và như vậy, đòi hỏi người đọc phải có đủ trải nghiệm để đồng cảm và thấu cảm với cả nhân vật lẫn tác giả.

Một bà Tổ mọi đơn độc trong rừng sâu, bất chợt bị hút vào một con đực cũng đơn độc như mình, để rồi thai nghén, sinh đẻ và cuối cùng, bám theo cha của con mình khi ông bỏ rừng về kinh, và một mình viết phần mở màn cho lịch sử của dòng họ khi người đàn ông chết vì tuổi già. Một bà Ngoại cả cuộc đời đơn lẻ cứ hát đi hát lại những bài hát ru não nuột với đám cháu gái và cho đến tận phút cuối đời vẫn không thể dứt khỏi ước muốn lớn nhất: đi tìm con trai để hỏi về cháu gái. Một Thoa - nhà văn đang loay hoay toan tính viết lại câu chuyện về dòng họ như một phần ghi chép lịch sử cộng đồng, và cũng là cách để thoát khỏi những trì níu, ray rứt, dằn vặt, vì thực tế không hề giống với điều mà con người, nhất là người đàn bà, hình dung và mơ ước. Một Không Bé cứ tưởng đã chạm vào cánh cửa hôn nhân của tình yêu thì chỉ cần một phút chốc sơ sẩy, tất cả bỗng đổ ụp đến mức hầu như vô phương cứu vãn...

Một thế giới đàn bà bị đàn ông bỏ mặc và phải tìm cách tự giải quyết mọi chuyện theo cách của đàn bà. Một ông Tổ đã hiến mình cho cuộc chiến trung quân và không còn thời gian để thực hiện những dự định cho đời riêng, nếu quả thật ông cũng có những dự định. Một cậu Hai quá quyết tâm với lý tưởng cách mạng nên không thể phân thân để đáp lại tình cảm gia đình, và vì thế trở nên quá cách vời với những người ruột thịt dưới cùng một mái nhà. Một ông Năm như từ trên trời rơi xuống gia đình bà Ngoại và góp phần chính gây ra bi kịch lớn nhất cho những người đàn bà dòng họ này. Một mối tình lãng mạn và bi tráng của những bạn tù chung lý tưởng đã không đủ sức vượt qua những thử thách tàn nhẫn thời hậu chiến, để có thể đi đến hồi kết lẽ ra phải đẹp đẽ và cao cả hơn hẳn những gì xảy ra trong đời thực. Một Ted - công dân Mỹ yêu vợ như yêu một vật sở hữu nhỏ bé đã không hề hay biết rằng Betty không chỉ là Betty mà còn là Không Bé, cô gái đã nối dài một dòng họ đàn bà bất hạnh và không đủ lòng tin để đặt tương lai mình vào tay một người đàn ông, ngay cả người đàn ông mình say mê...

Suốt tiểu thuyết là những cuộc đời nối dài những cuộc đời, những bất hạnh đặt kề những bất hạnh. Những người đàn bà này cả cuộc đời phải chịu thử thách, phải đợi chờ và cuối cùng, hứng chịu bất hạnh. Dù bà Tổ mọi, bà Ngoại, các dì, dù Thoa, Liễu, Không Bé hay chị Đen..., vẫn chỉ khác nhau ở tiểu tiết, và vẫn giống nhau ở cùng bi kịch: làm đàn bà trong một đất nước chiến tranh.  

Chiến tranh nghĩa là phân ly, thù hận, chết chóc... Nghĩa là người ta đánh mất mình, bị giết hoặc không được sống để thương yêu. Người ta thất lạc nhau trong cuộc đời rộng lớn, hận thù rộng lớn. Người ta cũng có thể thất lạc nhau dưới cùng một mái nhà. Và thất lạc chính mình ngay trong cuộc đời của riêng mình.

Đi tìm nhau và đi tìm chính mình, đó là những người đàn bà của Lý Lan trong Tiểu thuyết đàn bà. Có vẻ như chị đã sẵn sàng cho một kế hoạch tiểu thuyết tiếp theo.

TOP

Xin cạch đàn ông (Katarzyna Grochola)
NXB Hội Nhà Văn - Dịch giả: Lê Bá Thự.



[Giới Thiệu] Tác Phẩm Mới Đang Được Quan Tâm (Đang Update) - Literature & Poetry - ,



Xin cạch đàn ông là cuốn tiểu thuyết mang lại thành công vang dội nhất cho Katarzyna Grochola (sinh năm 1957) - một trong những nữ tác giả nổi tiếng nhất của văn học Ba Lan đương đại. Bà còn được biết đến qua các tác phẩm khác như: Gặm nhấm đồ sâu bọ (1997), Đơn tình (2001), Trái tim trong ly cocktail (2002), Em sẽ cho anh thấy...

Điều đáng sợ nhất của những người phụ nữ có gia đình khi nhan sắc tàn phai đã ập đến với  Judyta - nữ nhà báo ngoài băm: anh chồng đột ngột tuyên bố muốn ly dị để tìm kiếm hạnh phúc bên một người phụ nữ trẻ đẹp khác. Judyta và con gái là những người phải ra đi.

Bắt tay vào làm lại cuộc đời, trước mắt cô là những khó khăn chồng chất: cáng đáng việc xây nhà mới ở làng quê, thường xuyên lâm vào cảnh túng thiếu, con gái bướng bỉnh, thích tranh cãi đang tuổi lớn khiến bà mẹ độc thân phải đau đầu..., thế nhưng đó chưa phải là tất cả. Oái oăm và cũng hài hước thay, công việc của một "chị Thanh Tâm" trên tạp chí phụ nữ buộc Judyta phải trả lời những thắc mắc của bạn đọc, trong khi chính cô đang bế tắc trong cuộc sống riêng tư.

Trải qua những giây phút chao đảo, bị ruồng bỏ và cả dối lừa, Judyta khao khát chứng minh cho cả thế giới biết cô có thể sống vững vàng mà không cần đàn ông. Thế nhưng đằng sau vẻ bất cần và quyết tâm "xin cạch đàn ông" sắt đá, Judyta, cũng như bất cứ người phụ nữ nào, vẫn không nguôi giấc mộng về chàng hoàng tử cưỡi ngựa trắng. Cho đến một ngày, phép màu đã đến...

Đề cập đến một hiện trạng xã hội nóng bỏng không chỉ của riêng Ba Lan: ly dị và cuộc sống của người phụ nữ hậu hôn nhân tan vỡ, Katarzyna Grochola đã đưa ra lời lý giải của riêng mình một cách hài hước, nhưng không kém sức thuyết phục:

"Tại sao tôi lại vớ phải một ông chồng thích ngủ trong phòng lạnh? Cấm hút thuốc trên giường? Cả đọc sách nữa? Tại sao ánh đèn lại làm phiền anh ta?” “Cuộc sống vợ chồng của tôi chủ yếu bao gồm: không hút thuốc trên giường, không ăn trên giường, không uống trên giường, không đốt lò sưởi trong phòng ngủ, vì như vậy khỏe người. Những chuyện chúng tôi đã không  làm nhiều hơn cả những chuyện đã làm. Tôi chẳng nên lấy làm lạ đến thế khi cuộc sống vợ chồng của tôi có kết cục như vậy”.

Sự đổ vỡ, đôi khi bắt nguồn từ những thói quen rất nhỏ nhặt trong cuộc sống vợ chồng. Trong lời tựa cuốn sách, tác giả bộc bạch: "Xin cạch đàn ông là cuốn sách dành cho những ai "lầm lẫn mà tin rằng đã đến hồi tận thế, trong khi thực ra tất cả mới bắt đầu"...

Thu Hằng - VTCnews





Bắt đầu từ cái tên ngồ ngộ, lôi cuốn từ lời tự bạch đầu tiên, "Xin cạch đàn ông!" là tác phẩm nhẹ nhàng mà thấm thía, có tiếng cười thầm thì trong nỗi niềm dày vò của một phụ nữ bị chồng ruồng bỏ.

Làm sao mà độc giả không nhanh chóng bị thuyết phục, khi người phụ nữ đáo để với câu tuyên bố xanh rờn “Xin cạch đàn ông!” lại đóng vai người kể chuyện. Chân thành và thậm chí hơi bộc tuệch, chẳng giấu diếm những ý định dù len lỏi ghen tỵ trong đầu, Judyta lần lượt trải dài câu chuyện của đời mình, bắt đầu từ sự kiện bị chồng ruồng bỏ.
Chẳng chút màu mè, tô vẽ, một hình ảnh khổ đau kèm theo chuỗi lý giải đầy cố chấp về quá khứ và hiện tại liên quan tới “cựu chồng” được Judyta tưng tửng kể lại. Từ việc bôi nhọ hình ảnh của người vợ mới của chồng cho tới một phác thảo cố tình nhem nhuốc về đời sống vợ chồng trong suốt mười năm qua, Judyta dường như không ngừng cơn nói xấu bất tận, thậm chí còn ác ý và cay nghiệt, dốc tuột lên đầu “cựu chồng”.
Thế nhưng, chính trong vị trí đầy nhạy cảm, qua những thú nhận đầy căng thẳng, người đọc lại dễ bề tha thứ cho người phụ nữ đang có phần ngoa ngoắt này. Đơn giản vì khi đau khổ quá mức chịu đựng, người phụ nữ có nhiều bức bách cần giải tỏa. Hơn nữa, Judyta quá cô đơn để hứng chịu thêm những lời trách móc. Chính khi đó, nhân vật kể chuyện đã thực sự xích lại gần người đọc, chiếm lĩnh tình cảm bằng lối nghĩ thẳng ruột ngựa của mình.
Tiểu thuyết Xin cạch đàn ông! đưa ra một vấn đề tưởng như nhỏ nhặt song lại gây sức chú ý, đó là đề tài gia đình với những mâu thuẫn vụn vặt ngày thường. Một chuỗi ngày nhàm chán của vợ chồng Judyta, với những chuyện “đã không làm nhiều hơn cả những chuyện đã làm”, với những quy tắc đơn điệu “không hút thuốc trên giường, không ăn trên giường, không uống trên giường, không đốt lò sưởi trong phòng ngủ”… Khi cả hai đều cố chấp, lờ đi những mâu thuẫn thì cuộc chia tay là điều tất nhiên. Một thực tại nhàu nhĩ trong đời sống hôn nhân thực sự là lời cảnh báo cho những ai đã và đang bước vào cuộc sống gia đình.
Nhưng dù ngổn ngang toàn lời thở than, Xin cạch đàn ông! vẫn tràn trề hơi thở cuộc sống một cách tự nhiên. Thay vì khóc lóc rền rĩ, Judyta tận tâm trả lời từng thắc mắc của độc giả tờ báo, chú ý nhắn nhủ từ việc đắp mặt nạ như thế nào, cách đối xử khi con gái đòi xăm hình ra sao. Chi tiết Judyta đang vò đầu bứt tai vì bị chồng bỏ giờ lại trả lời thư cho một bạn đọc bị vợ ruồng bỏ như một trò đùa có thật. Nó vừa khôi hài, vừa chân thực, vừa là điểm mở đầu cho một tình yêu muộn màng giữa Judyta và Adam. Và từ đó, độc giả tiếp cận gần hơn với tác phẩm, nó không chỉ là một cuốn tiểu thuyết văn chương mà còn là một cuốn sách viết về cuộc sống gia đình.
Với các độc giả của Ba Lan, nhân vật Judyta có điều gì liên quan đến chính tác giả. Nữ nhà văn nổi tiếng Katarzyna Grochola có cuộc sống khá gần với nhân vật chính này, cũng ly dị chồng, cũng tự mua đất làm nhà sống ở ngoại ô Warsaw, nuôi dạy con gái, và vui thú với mấy chú mèo và chú chó. Khi trả lời câu hỏi: “Trong nhân vật Judyta có bao nhiêu phần trăm là Katarzyna Grochola?”, chị đã nói “Nhiều, rất nhiều là đằng khác, chỉ có điều Judyta 37 tuổi”.
Xin cạch đàn ông! gây dấu ấn ở Ba Lan với giải thưởng “AS” EMPiKu dành cho cuốn sách best-seller số một trong năm. Tác phẩm đã dịch sang nhiều thứ tiếng nước ngoài: Nga, Đức, Litva, Bungaria, Hungari, Czech, Italy… và được chuyển thể thành kịch bản phim do Ryszard Zatorski đạo diễn.

Phúc Yên
Nguồn: Evan.com.vn

TOP

Những bầy mèo vô sinh - Mạc Can
NXB Trẻ, 2008)



[Giới Thiệu] Tác Phẩm Mới Đang Được Quan Tâm (Đang Update) - Literature & Poetry - ,



Những bầy mèo vô sinh - Ước vọng và xót đau



Một câu chuyện viễn tưởng chỉ nói về chuyện bồ câu và lũ mèo hoang, hình ảnh con người gần như mờ nhạt, nhưng Những bầy mèo vô sinh lại có thể khiến thế-giới-người phải giật mình. Bởi thoát ra khỏi thế giới bồ câu biết nói tiếng người và những con mèo hoang được nhân bản vô tính biết chụp vi ảnh để tàn sát loài người, thì câu chuyện chính là hai mặt giữa thiện và ác; giữa bình yên vô lo và đầy rẫy những mưu mô toan tính. Đó là hai mặt tồn tại song song, chỉ có trong thế-giới-người.


Thế giới bồ câu được “cây bút trẻ” Mạc Can miêu tả một cách sống động, tỉ mỉ và sâu sắc. Bầy bồ câu sống yên bình trong nhà kính; còn con người sống lẫn lộn giữa mèo nhà và bầy mèo vô sinh. Thật giả, thiện ác không phân định được. Ngòi bút Mạc Can châm biếm sâu cay cái phần “thoái hóa, biến chất” mà chỉ cần có cơ hội, là cả mèo và người đều có thể bộc lộ. Con mèo có khi “bước chân lên lề đường, hai tay chống nạnh, một tay vung lên dứ dứ hăm dọa, miệng nó cứ lầm bầm chửi” và sau đó nó cũng biết “bước đi uyển chuyển, hiền hậu dễ thương” như người. Ngược lại, con người có khi là “hình ảnh một con mèo đi hai chân, có hàm răng nhọn với mấy cọng râu” giương súng bắn chết một chú bồ câu tật nguyền, giết chết một giấc mơ. Sự giả tạo và đội những chiếc mặt nạ khác nhau của mèo và người không khác nhau.

Tác giả khéo léo đưa người đọc đi hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, từ những phát hiện, miêu tả về đặc tính của bồ câu, đến những so sánh và cảm nhận sâu sắc về cuộc sống. Bồ câu biết nói tiếng người, nhưng chỉ nói những từ tử tế, dễ nghe. Bồ câu không trêu chọc, không khinh khi, không nói tàn độc, không nói câu gì làm mất lòng ai. Bồ câu thật thà, không mâu thuẫn. Thế giới của bồ câu yên bình, trong veo và phẳng lặng. Nhưng cũng chính vì vậy mà thế giới đó bị bầy mèo vô sinh xâm chiếm. “Lũ mèo lội qua sông đen ngòm” áp đảo và xé nát cái khoảng không yên bình.

Cuộc chiến chấm dứt, xóm Bồ câu đã nằm dưới những cánh chim. Người ta đi tìm, chỉ thấy cái xóm yên bình trong veo này nằm “li ti tận chân mây”. Có khi, nó hiện lên trong sương sớm rồi lại biến mất khi trời đổ nắng. Cái xóm Bồ câu- mong ước của con người về một thế giới yên bình mãi mãi, không có chiến tranh, tội ác và những mưu mô toan tính - chỉ là một thiên đường hư ảo nằm ở phía chân trời. Con người có thể đi hết cuộc đời, cơ may mới tìm thấy được.

Ước vọng và nỗi xót đau không phải chỉ của riêng nhân vật trong tiểu thuyết. Người viết gần như đã gửi vào đó những đau đáu trở trăn khi “thời gian không trôi qua như bóng chim mà cuốn tròn trở lại”; những xót xa ngậm ngùi khi không thể phủ nhận rằng “nhà viết tiểu thuyết nào cũng bi quan về mình, nhưng họ lại viết khác. Cuộc đời khác trên trang giấy mới đáng sống”; và những cay đắng bất lực trước những chuyện không thể thay đổi của cuộc đời “Mọi sự qua mau không thể tưởng. Không kịp tiếc nuối”. Chỉ có bầy mèo vô sinh là sống bền bỉ lâu dài...


Tiểu Quyên
(Theo Báo Người Lao Động)

TOP

Người Đàn Ông Có Đôi Mắt Trong
Nxb Hội Nhà Văn ( Cấn Vân Khánh )



[Giới Thiệu] Tác Phẩm Mới Đang Được Quan Tâm (Đang Update) - Literature & Poetry - ,



"Người đàn ông có đôi mắt trong" - sự trở lại ấn tượng của Cấn Vân Khánh



Cấn Vân Khánh là cái tên đã trở nên khá quen thuộc với những độc giả trẻ yêu văn học. Được biết đến nhiều hơn sau tập truyện ngắn “Khi nào anh thuộc về em”, Cấn Vân Khánh đã làm được điều mà rất nhiều nhà văn trẻ trên con đường văn học của mình còn đang ao ước, đó là tìm được chỗ đứng trong lòng độc giả với dấu ấn về phong cách riêng của mình. Sự trở lại lần này của Cấn Vân Khánh với “Người đàn ông có đôi mắt trong” là một sự trở lại được nhiều độc giả mong đợi.

Tình yêu trong “Người đàn ông có đôi mắt trong” của Cấn Vân Khánh làm cho độc giả cảm thấy thân thuộc. Những ngọt ngào, rung cảm, những mong đợi và đam mê tưởng như đều là những xúc cảm chân thật nhất mà Cấn Vân Khánh lấy ra từ chính cuộc sống này, góp nhặt từ chính tình yêu của cô. Nhưng nếu muốn tìm những cuộc tình ngọt ngào như kẹo, lãng mạn như hoa hồng ở tình yêu trong văn chương của Cấn Vân Khánh thì có lẽ sẽ rất khó. Tình yêu trong “Người đàn ông có đôi mắt trong” của Cấn Vân Khánh là những dày vò, những xúc cảm mạnh mẽ, đôi khi là những dằn vặt đến đau đớn. Tình yêu đó là thứ tình yêu đôi khi là cay đắng nhưng nồn nàn.

Trong “Người đàn ông có đôi mắt trong”, bạn đọc dễ dàng bắt gặp mình trong hình ảnh của những nhân vật, những số phận, những nỗi buồn, niềm vui của chính mình. Cũng có thể, nếu muốn tìm một sự tĩnh tại, một cảm giác thư giãn thì độc giả không nên đọc tác phẩm này, bởi khi đọc “Người đàn ông có đôi mắt trong” thì bạn sẽ phải ngẫm ngợi và suy tư vì nó đời quá, nó khao khát và dằn vặt quá, tình yêu nhiều lúc cũng khiến người ta đau. Đau chung với số phận của một người phụ nữ chán chồng, đau chung với tình yêu đơn phương của một chàng gay trẻ tuổi, đau cùng nỗi niềm của chính tác giả khi cảm thấy mình bất lực trước yêu thương…

Tình yêu luôn là đề tài không bao giờ cạn kiệt để cho những nhà văn trẻ khai thác trên trang viết của mình. Họ có thể biến đề tài này thành những món ngon trên bàn tiệc để phục vụ độc giả yêu văn chương bằng tài năng thiên bẩm của mình. Nhưng có lẽ, nếu không có những rung cảm thật sự của trái tim với tình yêu thì những món ăn đó cũng rất khó vừa lòng thực khách.

Khi đọc “Người đàn ông có đôi mắt trong” của Cấn Vân Khánh có lẽ những “thực khách” đã từng nếm trải tất cả những hương vị của tình yêu sẽ cảm thấy vừa ý, vì Cấn Vân Khánh đã viết tình yêu bằng chính những rung động của con tim mình.


(VTV 31/12/2007)

TOP

 25 123

Processed in 0.135747 second(s), 6 queries, Gzip enabled.