[H.O.G - #9]
Kiêu --> xiêu và...yêu - axon
Đây là truyện do chính axon sáng tác. Rất mong có được sự quan tâm và ủng hộ của cả nhà. Nếu hay hoặc dở thì cũng xin mọi người cho biết nhận xét, đánh giá nhé.
Trân trọng cảm ơn.
Chương 1 :
Đi phỏng vấn
Một ngày mới lại đến.
Mặt trời vén bức màn sương, rót xuống khắp dương gian những tia nắng vàng lóng lánh. Nắng lung linh, ngảy nhót trên từng nhành cây ngọn cỏ. Nắng nghịch ngợm ghé mắt nhìn qua tổ của các chú chim, đánh thức chúng dậy cùng hòa nhịp vào dàn đồng ca chào đón bình minh.
Tôi mở toang hai cánh cửa sổ, vươn người ra ngoài hít thật mạnh luồng không khí tinh khiết của buổi sáng đầu thu. Tôi rất thích làm vậy vào mỗi buổi sáng sớm. Cảm giác của tôi lúc đó thật là khó tả: sung sướng, thoải mái, phấn khích, hạnh phúc lâng lâng...Chao ôi, sáng hôm nay thật là đẹp!
Sau khi ngắm thỏa thuê khung cảnh bình minh và hít thở no nê bầu không khí trong lành của buổi sớm mai, tôi rời khung cửa sổ bước vào phòng tắm. Tôi có thói quen tắm gội vào buổi sáng. Tôi thích ngâm mình trong bồn nước và mơ mộng.
Sáng hôm nay thời thiết thật dễ chịu. Cái nóng bức oi ả, cái nắng chói chang, bỏng rát của mùa hè dường như biến mất thay vào đó là mùa thu dịu dàng. Mùa thu bao giờ cũng là niềm tự hào của người Hà nội.
Tôi muốn làm một việc gì đó thật đặc biệt để ghi nhớ khoảnh khắc này. Nghĩ vậy là tôi làm liền. Bước thật nhanh ra khỏi bồn tắm, quấn mình trong chiếc khăn, tôi đứng trước gương nghĩ ngợi. Làm cái gì bây giờ nhỉ? Với tay lấy cái máy sấy, tôi vừa sấy tóc vừa nhìn hình mình trong gương. A, hay là tự thay đổi ngoại hình của mình đi. Đổi kiểu tóc, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi.
Từ trước đến giờ mái tóc dài của tôi luôn được tôi hết dùng cặp lại buộc bằng chun. Tôi hầu như chưa bao giờ xõa tóc ngoại trừ những lúc gội đầu. Một số đứa con gái cùng lớp, cả mấy đứa hoa khôi của trường nữa, đứa nào cũng xõa tóc, vén một bên tai, nghiêng nghiêng đầu một bên khi nói hoặc đưa tay vuốt vuốt mái tóc. Tôi thấy ngứa cả mắt. Ừ, đẹp thì có đẹp đấy nhưng vướng víu khó chịu đối với một con bé hiếu động như tôi. Đi học phải mặc áo dài là một cực hình đối với tôi. Vậy mà chiếc áo dài thướt tha và duyên dáng ấy cũng không làm cho tôi bớt chạy nhảy, không mang lại cho tôi vẻ nữ tính vốn có của nó. Tôi buộc chéo hai vạt vào với nhau, quăng đôi giày cao gót một chỗ và vẫn vô tư đùa nghịch.
Mấy con nhóc đó thường nhăn mặt mỗi khi nhìn thấy tôi như thế. Bọn chúng không đùa nghịch. Lúc nào mấy đứa cũng son son, phấn phấn, nghiêng nghiêng mái tóc, cười mỉm dịu dàng. Tôi thì chả như thế. Mái tóc dài của tôi là do mẹ ép buộc phải nuôi từ hồi cuối cấp hai. Từ hồi nào đến giờ tôi toàn để tóc ngắn thì có làm sao? Có ai bảo tôi là con trai chứ?
Sấy xong mái tóc, tôi chải lại thật gọn gàng. Ô kìa, để tóc xõa trông tôi thật là lạ. Tôi ngẩn người. Một đứa con gái thật dịu dàng với mái tóc dài óng ả đang tròn xoe mắt nhìn tôi ở trong gương.
Tôi không xinh. Bọn con gái nhận xét như vậy.
Tôi rất có duyên. Đó là kết luận của bọn con trai.
Tự tôi đánh giá thì tôi thấy mình không xinh thật. Cái gì trên khuôn mặt tôi cũng đều to cả. Cái Hiền nó bảo vậy. Con nhỏ đúng là bạn thân của tôi có khác. Bởi bọn con gái cùng lớp nhận xét về tôi nhưng chả đứa nào phân tích về cái sự "không xinh" của tôi rõ bằng nó. Giờ có cơ hội ngắm mình thật kỹ tôi lại càng nhận thấy cái Hiền nói đúng.
Đôi mắt của tôi to (may mà không bị gọi là "đèn pha") được cái hàng mi dày và dài. Cánh mũi cũng hơi to hơn so với quy định. Còn đôi môi thì không gọi là to được vì phải dùng từ khác thích hợp hơn, dùng từ "dày" là mô tả khá chính xác về đôi môi của tôi. Mẹ tôi thường nói đùa "sau này khối anh chết đấy". Tôi hỏi tại sao thì mẹ tôi trả lời "dày môi hay hờn, hay khóc nhè nên các anh hay phải dỗ..."(?)
Cái Hiền nó nhận xét về tôi thế này: phân tích kỹ các nét của mày thì không xinh (cảm ơn nó vì đã không dùng từ "xấu") nhưng nhìn tổng thể thì mày có khuôn mặt ưa nhìn đấy. Thú thực đến lúc này tôi vẫn chưa hiểu khuôn mặt ưa nhìn so với khuôn mặt xinh xắn thì khác nhau như thế nào?
Tôi không hiểu sao bọn con trai lại bảo "tôi có duyên"? Tôi tin là bọn chúng không nói dối hoặc nịnh nọt tôi bởi tôi chả có gì đáng để chúng nịnh nọt. Lớp tôi nổi tiếng là lớp nhiều hoa khôi nhất của khối mà. Rất nhiều đứa con gái xinh đáng để không phải phí hoài lời khen tặng. Nịnh tôi chúng được gì chứ?
Tôi tin là bọn con trai không nói dối vì từ hồi mới học lớp 6, tôi đã có bạn trai theo đuổi (không phải chỉ một thôi đâu). Dùng từ "theo đuổi" lại còn thú nhận là bị để ý từ khi còn nhỏ tuổi tôi thấy ngượng quá nhưng không có từ nào chính xác hơn. Cậu bạn đó thích tôi và đã kiên trì theo đuổi tôi cho đến hết lớp 12. Từ cấp 2 thi lên cấp 3, tôi nộp đơn thi vào trường nào là cậu ta thi trường đó. Rồi hoa, rồi quà, rồi kiếm cớ đến nhà...
Sau bao nhiêu năm làm "cái đuôi" của tôi cậu ấy vẫn không nhận được từ tôi một tín hiệu nào. Sau này, cậu ta thi đỗ Đại học còn tôi thi trượt nên từ đó cũng chẳng có cơ hội gặp nhau thường xuyên. Các cuộc thăm hỏi, đến nhà cũng thưa dần rồi mất hẳn. Tôi thấy nhẹ nhõm cả người vì thời gian đó lúc nào tôi cũng thấy mình có lỗi. Chắc cậu ta bận học hoặc đã kiếm được cho mình một mục tiêu khác chứ nếu không thì...
Tôi đang mơ màng thì nghe tiếng mẹ gọi. Thôi chết! Hôm nay tôi phải đi tham dự buổi phỏng vấn. Tôi và Hiền cùng nộp hồ sơ xin việc tại một Công ty nước ngoài có nhà máy nằm ở ngoài thành phố. Công ty đó cách Hà nội khoảng 45 phút đi xe máy. Bây giờ là mấy giờ rồi không biết. Tôi thay vội quần áo chạy thật nhanh xuống nhà. Mẹ tôi đã nấu sẵn cho một tô mì mà tôi không kịp ăn. Thế nào lát nữa về, mẹ cũng mắng cho mà xem. Tôi thầm nghĩ.
Dắt được chiếc xe máy ra ngoài đường, tôi thở hổn hển. Ôi, lại còn phải đến đón cái Hiền nữa chứ! Kiểu này thì muộn thật rồi. Tôi lẩm bẩm. Cả hai đứa nổi tiếng là "chúa lề mề" thì chơi thân với nhau là phải. Bây giờ đã là 7 giờ 15 phút. Tôi có hẹn phỏng vấn lúc 8 giờ. Cái Hiền may mắn hơn nó phỏng vấn sau tôi những 30 phút. Nhà con nhỏ đây rồi. Nhà nó ở khá gần nhà tôi.
- Hiền ơi, xong chưa mày?
- Tao ra ngay đây. Con nhỏ nhí nhéo
Tiếng dép loẹt quẹt, nó xuất hiện ngay lập tức. May quá! Chúa lề mề tập một đã thay quần áo, trang phục nghiêm chỉnh.
- Sao muộn thế mày? nó vừa xỏ giày vừa hỏi
- Ờ, suýt tao quên.
- Con khỉ! bệnh nan y rồi.
Tôi cười. Tôi là thế mà: hay mơ mộng, hay khóc lóc và hay quên. Đó mới là tôi.
- Eo, tao run quá, Hiền ơi
- Tao có hơn gì mày đâu
- Không, là cái vụ đi xe máy cơ.
- À, cố lên. Tao giao tính mạng của tao cho mày. Yên tâm chưa?
- Thôi hay là để tao giao tính mạng của tao cho mày đi. Tôi nói ra chả ai tin. Hôm qua, tôi vừa học đi xe máy. (hic)
- Con khỉ! Tao đâu biết đi xe. Nó nhăn nhó.
Tôi liếc nhìn đồng hồ. 7 giờ 21 phút.
- Lên xe đi. Liều một chuyến.
Tôi và nó hầu như không nói chuyện gì với nhau trên suốt chặng đường. Mỗi đứa có một tâm trạng và mục đích riêng nhưng có một cái chung là cùng hồi hộp. Đây là lần đầu tiên chúng tôi đi phỏng vấn. Nhỏ Hiền học cùng với tôi từ trường cấp 1 rồi đến hết cấp 3. Tôi không thi đỗ Đại Học còn cái Hiền học xong lớp 12 là nó ở nhà phụ giúp mẹ bán hàng ăn. Nó không thi Đại Học vì hoàn cảnh gia đình. Tiếc cho con nhỏ quá. Học lực của nó khá hơn tôi nhiều. Tôi chỉ được cái học khá mấy môn Xã hội còn các môn Tự nhiên thì dốt hơn Mít Đặc. Thế mà tôi lại thi khối A mới khổ chứ. Tôi thi đỗ mới là chuyện lạ.
Nguyên do cũng chỉ vì tôi nể ba mà thôi. Ba tôi muốn tôi sau này trở thành kỹ sư ghê lắm. Ông ước ao sau này tôi sẽ là kỹ sư xây dựng, kiến trúc sư hoặc kỹ sư gì cũng được miễn là kỹ sư. Hồi ba còn nhỏ, gia đình ba tôi khó khăn lắm. Ông nội tôi vốn là dân gốc miền Nam. Ông ra Bắc không phải đi lính như những người khác thường phải thế mà chỉ để buôn bán. Ông gặp bà tôi và sau khi hai người kết hôn thì ông chuyển ra ở hẳn tại Hà Nội để sinh sống. Ba tôi lúc nhỏ học rất giỏi. Ông rất thông minh nhưng nhà đông anh em nên ông chỉ học hết lớp 10 (lớp 10 hồi đó bằng lớp 12 bây giờ)
- Dừng lại đi Hân. Nhỏ Hiền nói to làm tôi giật mình.
- Ôi, đã đến rồi cơ à? Tôi thốt lên rồi mới thấy mình thật là ngớ ngẩn. Chả sợ muộn rồi sợ đi đường trục trặc đến bần thần cả người ra ý chứ!
- Con khỉ! Nhanh lên dắt xe lại chỗ cổng đi. Hiền giục tôi.
Tôi đi hơi quá đà một quãng nên phải quay xe lại. Đường trơn quá. Hình như đêm qua ở dây có mưa.
Cái Hiền sốt ruột nên nhảy xuống đi bộ. Tôi không dám đi xe mà xuống dắt cho an toàn. Đang xớ rớ với cái xe thì một chiếc xe con chạy vụt qua. Tôi hoảng hồn suýt nữa thì ngã. Vèo, soạt...cúi xuống thì ôi thôi cái quần trắng của tôi biến thành quần hoa. Nhìn các vệt bùn bám vào chi chít trên quần,tôi tức giận nghiến răng quát "Đi thế hả? Đồ điên!"
Chiếc xe con đi chậm lại nhưng không dừng. Nó rẽ vào hướng cổng của Công ty mà chúng tôi đang đi tới. Tôi hơi sợ. Chết rồi, không khéo tôi lại chửi phải Giám đốc Công ty thì coi như tôi đen đủi hết chỗ nói. Cầu Trời khấn Phật cho đó chỉ là xe của khách đến làm việc với Công ty đó thôi.
- Hân ơi, tao nghi cái xe kia lắm mày ạ. Chắc cũng đến muộn hay sao mà đi vội thế? Cái Hiền nói.
Tôi ngây người. Không ổn thật rồi! Đó mà là xe của người phỏng vấn chúng tôi thì đúng là...không còn gì để nói.
- Tao cũng nghi thế. Nhưng ai bảo đi ẩu chứ. Mày nhìn quần tao xem, có điên người không?
- Chúng mình đã thấy dấu hiệu của sự không may rồi đấy. Hiền than.
- Ôi, việc gì phải lo. Không thì tuyển vào chỗ khác. Tôi nói vậy để an ủi cái Hiền và cũng để tự an ủi tôi chứ thật ra tôi đang lo chết đi được. Sáng sớm đã vội vàng khen hôm nay là ngày đẹp, giờ có thể đính chính được không nhỉ?
- Nhà máy này đẹp quá mày nhỉ. Cái Hiền thốt lên. Nó cứ suýt xoa mãi không
ngừng. Nếu như hôm nay chỉ vì tôi mà nó không trúng tuyển thì dám nó nguyền rủa tôi quá
- Ôi, mày nhìn kìa. Đẹp thế chứ!
- Ờ. Tôi hờ hững. Mất hết tinh thần rồi còn đâu. Tôi lẩm bẩm.
Phải công nhận nhà máy này đẹp thật đó. Khuôn viên trồng đầy hoa và cây cảnh, đủ các sắc màu. Tất cả được cắt tỉa một cách gọn gàng đẹp mắt. Phía xung quanh tường Nhà máy là bãi cỏ xanh rì.
Bác bảo vệ tận tình hướng dẫn cho chúng tôi đi qua khu vực lễ tân lên khu văn phòng. Đón chúng tôi là một người bảo vệ khác trông trẻ hơn bác lúc nãy. Chúng tôi được đưa vào một căn phòng khá rộng và rất đẹp. Có một phụ nữ mang vào cho chúng tôi hai cốc trà và đi ra liền. Ngồi xuống ghế cả hai đứa lập tức quan sát căn phòng. Mọi thứ bày biện, trang trí ở đây rất nghệ thuật và sang trọng. Ghế bày xung quanh một cái bàn lớn giống như phòng họp của các giám đốc ở trên phim nước ngoài vậy. Có cả tivi, tủ lạnh và một số đồ điện khác nữa.
- Mời chị Huỳnh Thị Khả Hân.
Anh bảo vệ vừa rồi mở cửa, ló đầu vào gọi.
Trống ngực tôi đập thình thịch. Chân tay tôi run lẩy bẩy. Hít một hơi thật sâu, tôi đứng lên đi theo anh ta như cái máy. Cái Hiền nắm tay tôi nói cái gì đó hình như là chúc may mắn. Tôi chả nghe rõ gì cả. Lỗ tai tôi lùng bùng.
Anh bảo vệ ra hiệu cho tôi dừng lại trước một căn phòng đóng kín cửa. Anh gõ nhẹ vào cánh cửa phòng màu nâu.
- Mời vào
- Mời chị vào. Nói rồi anh ta quay gót đi luôn. Tôi ngập ngừng chỉ muốn bỏ chạy theo anh ta.
- Mời vào. Có tiếng nói lần thứ hai.
Tôi đưa tay vuốt lại mái tóc. Nghĩ thế nào mà tôi lại vén tóc qua một bên tai. Tự dưng thấy mình điệu giống như mấy đứa hoa khôi của lớp quá. Tôt bật cười và lấy hết sức bình sinh đẩy cách cửa ra, tự tin bước vào trong.
Có bốn người tất cả. Hai nam và hai nữ. Hai chị rất xinh và đều còn rất trẻ nhìn tôi tươi cười. Hai người đàn ông, một anh béo ú - một anh gầy quá thể, nhìn như bức tranh biếm họa, tôi nghĩ và che miệng cười.
- Good morning.
Tôi chưa kịp định thần thì anh gầy lên tiếng. Giọng anh ta phát âm tiếng Anh khá chuẩn làm tôi vừa lấy lại bình tĩnh bỗng trở nên run lập cập
- Good... morning...
- Sit down, please.
- Thank you.
- Could you tell us something relative to yourself? Anh béo hỏi tôi.
Chết tôi rồi! Câu hỏi này tôi chưa gặp bao giờ. Thường thì tôi chỉ biết trả lời những câu hỏi thông dụng như "What is your name?" hay "How old are you?" hoặc " Where do you live?". Nhà trường chưa có dạy cho tôi trả lời câu hỏi đại loại như thế này. Tôi cố gắng lục lọi trí nhớ của mình. Tôi học rất khá ngoại ngữ và có được kiểu giọng phát âm khá chuẩn môn này...
Anh gầy nhìn tôi chăm chú một lúc. Ánh mắt anh ta hơi nheo nheo và miệng nhếch lên một nụ cười khó hiểu. Rồi anh ta bỗng nói:
- Tell us about your name, your hobbies, your family, please
À, tôi đã hiểu câu hỏi. Thế là tôi tuôn ra một tràng, cố hết sức uốn giọng cho thật chuẩn. Rồi tiếp theo là một lô các câu hỏi nhưng tôi đều trả lời suôn sẻ. Tất cả bọn họ đều gật gù, có vẻ hài lòng với câu trả lời hóm hỉnh của tôi. Họ nhìn tôi với con mắt như là đang đong đếm một mặt hàng vậy.
- Have you got a boyfriend? Anh gầy lại hỏi tôi một câu hỏi chả liên quan gì đến công việc. Suốt từ nãy anh ta toàn đưa ra những hỏi câu hóc búa để hỏi tôi.
Tôi đang thắc mắc thì anh ta lại hỏi luôn:
- Are you single?
- Yes, I am. Tôi lập tức đáp liền. Trả lời xong mặt tôi đỏ bừng. Quái, sao lại hỏi câu này nhỉ? Anh ta trêu tôi chăng? Cả bốn người họ phá lên cười.
Chị có má lúm đồng tiền nói với tôi bằng tiếng Việt:
- Chúng ta nói bằng tiếng Việt nhé. Em có câu hỏi gì không?
- Dạ hiện tại thì em chưa có câu hỏi gì ạ.
- Anh muốn hỏi em thêm một câu. Nếu trong lúc em đang thực hiện công việc mà người chủ đuổi em ra vì họ đang bực tức thì em xử lý như thế nào? Anh gầy đặt câu hỏi.
- Lúc người ta đang bực tức thì em sẽ đi ra. Lúc khác em quay lại thực hiện nốt công việc của mình.Tôi trả lời.
- Thế nếu lần sau em đến, họ lại đuổi em thì sao?
- Thì em lại đi ra và quay lại vào lúc khác ạ
- Lần sau và lần sau nữa, người ta lại đuổi thì sao? Anh ta hỏi dồn.
Tôi hơi lúng túng một chút và rồi trả lời ngay:
- Ai nỡ lòng nào đuổi em nhiều lần đến thế. Tôi trả lời kèm theo một nụ cười thật tươi
- Okay. Nhưng em có chắc là sẽ không mắng họ là "Đồ điên" chứ?
Tôi giật thót người. Hóa ra cái xe con đó là của anh ta. Thôi, thế là hết hy vọng. Công việc mà tôi đang thi tuyển là nhân viên chăm sóc khách hàng (?!) Trong yêu cầu tuyển dụng có câu: ứng viên dự tuyển phải có tính kiên nhẫn, lịch sự, nhã nhặn và giao tiếp tốt.(hic)
- Dạ, chắc chắn là không đâu ạ. Tôi mỉm cười nhưng chắc chắn là nụ cười của tôi méo xệch và xấu xí hơn bao giờ hết. Họ lại một lần nữa phá lên cười. Tôi cúi đầu nhìn xuống đất. Ước gì nền nhà có một lỗ chắc tôi sẽ chui xuống đó luôn.
- Anh còn câu hỏi gì nữa không, anh Vương? tiếng một chị hỏi.
- Không. Đủ rồi. Tự dưng tôi thấy nhột quá, ngước mắt nhìn lên tôi chạm phải ánh mắt của anh ta. Vội nhìn sang mấy chị, tôi run lẩy bẩy. Ánh mắt của anh ta sắc như dao vậy. Nó như muốn cánh cáo tôi "Em liệu hồn đấy!"
Chị má lúm đồng tiền cười hiền lành:
- Rất cảm ơn em đã tham dự buổi phỏng vấn này. Chúng tôi sẽ liên lạc với em sau. Em có thể ra về.
Chỉ chờ có thế, tôi vụt đứng dậy ngay.
- Em cũng cảm ơn các anh, các chị. Em xin phép ra về ạ.
Tôi chào xong liền đi như chạy ra cửa. Một buổi phỏng vấn đáng nhớ đời!
Nhật ký bình chọn chủ đề này thời gian gần đây
Nic-
Tiền +100
Kiêu -> xiêu ..và + điểm
hahahhaha
25-2-2008 01:19