Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Kiêu --> xiêu và...yêu - axon

Kiêu --> xiêu và...yêu - axon

Đây là truyện do chính axon sáng tác. Rất mong có được sự quan tâm và ủng hộ của cả nhà. Nếu hay hoặc dở thì cũng xin mọi người cho biết nhận xét, đánh giá nhé.
Trân trọng cảm ơn.
  

Chương 1 : Đi phỏng vấn

Một ngày mới lại đến.

Mặt trời vén bức màn sương, rót xuống khắp dương gian những tia nắng vàng lóng lánh. Nắng lung linh, ngảy nhót trên từng nhành cây ngọn cỏ. Nắng nghịch ngợm ghé mắt nhìn qua tổ của các chú chim, đánh thức chúng dậy cùng hòa nhịp vào dàn đồng ca chào đón bình minh.

Tôi mở toang hai cánh cửa sổ, vươn người ra ngoài hít thật mạnh luồng không khí tinh khiết của buổi sáng đầu thu. Tôi rất thích làm vậy vào mỗi buổi sáng sớm. Cảm giác của tôi lúc đó thật là khó tả: sung sướng, thoải mái, phấn khích, hạnh phúc lâng lâng...Chao ôi, sáng hôm nay thật là đẹp!

Sau khi ngắm thỏa thuê khung cảnh bình minh và hít thở no nê bầu không khí trong lành của buổi sớm mai, tôi rời khung cửa sổ bước vào phòng tắm. Tôi có thói quen tắm gội vào buổi sáng. Tôi thích ngâm mình trong bồn nước và mơ mộng.

Sáng hôm nay thời thiết thật dễ chịu. Cái nóng bức oi ả, cái nắng chói chang, bỏng rát của mùa hè dường như biến mất thay vào đó là mùa thu dịu dàng. Mùa thu bao giờ cũng là niềm tự hào của người Hà nội.

Tôi muốn làm một việc gì đó thật đặc biệt để ghi nhớ khoảnh khắc này. Nghĩ vậy là tôi làm liền. Bước thật nhanh ra khỏi bồn tắm, quấn mình trong chiếc khăn, tôi đứng trước gương nghĩ ngợi. Làm cái gì bây giờ nhỉ? Với tay lấy cái máy sấy, tôi vừa sấy tóc vừa nhìn hình mình trong gương. A, hay là tự thay đổi ngoại hình của mình đi. Đổi kiểu tóc, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi.

Từ trước đến giờ mái tóc dài của tôi luôn được tôi hết dùng cặp lại buộc bằng chun. Tôi hầu như chưa bao giờ xõa tóc ngoại trừ những lúc gội đầu. Một số đứa con gái cùng lớp, cả mấy đứa hoa khôi của trường nữa, đứa nào cũng xõa tóc, vén một bên tai, nghiêng nghiêng đầu một bên khi nói hoặc đưa tay vuốt vuốt mái tóc. Tôi thấy ngứa cả mắt. Ừ, đẹp thì có đẹp đấy nhưng vướng víu khó chịu đối với một con bé hiếu động như tôi. Đi học phải mặc áo dài là một cực hình đối với tôi. Vậy mà chiếc áo dài thướt tha và duyên dáng ấy cũng không làm cho tôi bớt chạy nhảy, không mang lại cho tôi vẻ nữ tính vốn có của nó. Tôi buộc chéo hai vạt vào với nhau, quăng đôi giày cao gót một chỗ và vẫn vô tư đùa nghịch.
Mấy con nhóc đó thường nhăn mặt mỗi khi nhìn thấy tôi như thế. Bọn chúng không đùa nghịch. Lúc nào mấy đứa cũng son son, phấn phấn, nghiêng nghiêng mái tóc, cười mỉm dịu dàng. Tôi thì chả như thế. Mái tóc dài của tôi là do mẹ ép buộc phải nuôi từ hồi cuối cấp hai. Từ hồi nào đến giờ tôi toàn để tóc ngắn thì có làm sao? Có ai bảo tôi là con trai chứ?

Sấy xong mái tóc, tôi chải lại thật gọn gàng. Ô kìa, để tóc xõa trông tôi thật là lạ. Tôi ngẩn người. Một đứa con gái thật dịu dàng với mái tóc dài óng ả đang tròn xoe mắt nhìn tôi ở trong gương.
Tôi không xinh. Bọn con gái nhận xét như vậy.
Tôi rất có duyên. Đó là kết luận của bọn con trai.

Tự tôi đánh giá thì tôi thấy mình không xinh thật. Cái gì trên khuôn mặt tôi cũng đều to cả. Cái Hiền nó bảo vậy. Con nhỏ đúng là bạn thân của tôi có khác. Bởi bọn con gái cùng lớp nhận xét về tôi nhưng chả đứa nào phân tích về cái sự "không xinh" của tôi rõ bằng nó. Giờ có cơ hội ngắm mình thật kỹ tôi lại càng nhận thấy cái Hiền nói đúng.
Đôi mắt của tôi to (may mà không bị gọi là "đèn pha") được cái hàng mi dày và dài. Cánh mũi cũng hơi to hơn so với quy định. Còn đôi môi thì không gọi là to được vì phải dùng từ khác thích hợp hơn, dùng từ "dày" là mô tả khá chính xác về đôi môi của tôi. Mẹ tôi thường nói đùa "sau này khối anh chết đấy". Tôi hỏi tại sao thì mẹ tôi trả lời "dày môi hay hờn, hay khóc nhè nên các anh hay phải dỗ..."(?)

Cái Hiền nó nhận xét về tôi thế này: phân tích kỹ các nét của mày thì không xinh (cảm ơn nó vì đã không dùng từ "xấu") nhưng nhìn tổng thể thì mày có khuôn mặt ưa nhìn đấy. Thú thực đến lúc này tôi vẫn chưa hiểu khuôn mặt ưa nhìn so với khuôn mặt xinh xắn thì khác nhau như thế nào?
Tôi không hiểu sao bọn con trai lại bảo "tôi có duyên"? Tôi tin là bọn chúng không nói dối hoặc nịnh nọt tôi bởi tôi chả có gì đáng để chúng nịnh nọt. Lớp tôi nổi tiếng là lớp nhiều hoa khôi nhất của khối mà. Rất nhiều đứa con gái xinh đáng để không phải phí hoài lời khen tặng. Nịnh tôi chúng được gì chứ?

Tôi tin là bọn con trai không nói dối vì từ hồi mới học lớp 6, tôi đã có bạn trai theo đuổi (không phải chỉ một thôi đâu). Dùng từ "theo đuổi" lại còn thú nhận là bị để ý từ khi còn nhỏ tuổi tôi thấy ngượng quá nhưng không có từ nào chính xác hơn. Cậu bạn đó thích tôi và đã kiên trì theo đuổi tôi cho đến hết lớp 12. Từ cấp 2 thi lên cấp 3, tôi nộp đơn thi vào trường nào là cậu ta thi trường đó. Rồi hoa, rồi quà, rồi kiếm cớ đến nhà...
Sau bao nhiêu năm làm "cái đuôi" của tôi cậu ấy vẫn không nhận được từ tôi một tín hiệu nào. Sau này, cậu ta thi đỗ Đại học còn tôi thi trượt nên từ đó cũng chẳng có cơ hội gặp nhau thường xuyên. Các cuộc thăm hỏi, đến nhà cũng thưa dần rồi mất hẳn. Tôi thấy nhẹ nhõm cả người vì thời gian đó lúc nào tôi cũng thấy mình có lỗi. Chắc cậu ta bận học hoặc đã kiếm được cho mình một mục tiêu khác chứ nếu không thì...
  
Tôi đang mơ màng thì nghe tiếng mẹ gọi. Thôi chết! Hôm nay tôi phải đi tham dự buổi phỏng vấn. Tôi và Hiền cùng nộp hồ sơ xin việc tại một Công ty nước ngoài có nhà máy nằm ở ngoài thành phố. Công ty đó cách Hà nội khoảng 45 phút đi xe máy. Bây giờ là mấy giờ rồi không biết. Tôi thay vội quần áo chạy thật nhanh xuống nhà. Mẹ tôi đã nấu sẵn cho một tô mì mà tôi không kịp ăn. Thế nào lát nữa về, mẹ cũng mắng cho mà xem. Tôi thầm nghĩ.
Dắt được chiếc xe máy ra ngoài đường, tôi thở hổn hển. Ôi, lại còn phải đến đón cái Hiền nữa chứ! Kiểu này thì muộn thật rồi. Tôi lẩm bẩm. Cả hai đứa nổi tiếng là "chúa lề mề" thì chơi thân với nhau là phải. Bây giờ đã là 7 giờ 15 phút. Tôi có hẹn phỏng vấn lúc 8 giờ. Cái Hiền may mắn hơn nó phỏng vấn sau tôi những 30 phút. Nhà con nhỏ đây rồi. Nhà nó ở khá gần nhà tôi.

- Hiền ơi, xong chưa mày?
- Tao ra ngay đây. Con nhỏ nhí nhéo
Tiếng dép loẹt quẹt, nó xuất hiện ngay lập tức. May quá! Chúa lề mề tập một đã thay quần áo, trang phục nghiêm chỉnh.
- Sao muộn thế mày? nó vừa xỏ giày vừa hỏi
- Ờ, suýt tao quên.
- Con khỉ! bệnh nan y rồi.
Tôi cười. Tôi là thế mà: hay mơ mộng, hay khóc lóc và hay quên. Đó mới là tôi.
- Eo, tao run quá, Hiền ơi
- Tao có hơn gì mày đâu
- Không, là cái vụ đi xe máy cơ.
- À, cố lên. Tao giao tính mạng của tao cho mày. Yên tâm chưa?
- Thôi hay là để tao giao tính mạng của tao cho mày đi. Tôi nói ra chả ai tin. Hôm qua, tôi vừa học đi xe máy. (hic)
- Con khỉ! Tao đâu biết đi xe. Nó nhăn nhó.
Tôi liếc nhìn đồng hồ. 7 giờ 21 phút.
- Lên xe đi. Liều một chuyến.

Tôi và nó hầu như không nói chuyện gì với nhau trên suốt chặng đường. Mỗi đứa có một tâm trạng và mục đích riêng nhưng có một cái chung là cùng hồi hộp. Đây là lần đầu tiên chúng tôi đi phỏng vấn. Nhỏ Hiền học cùng với tôi từ trường cấp 1 rồi đến hết cấp 3. Tôi không thi đỗ Đại Học còn cái Hiền học xong lớp 12 là nó ở nhà phụ giúp mẹ bán hàng ăn. Nó không thi Đại Học vì hoàn cảnh gia đình. Tiếc cho con nhỏ quá. Học lực của nó khá hơn tôi nhiều. Tôi chỉ được cái học khá mấy môn Xã hội còn các môn Tự nhiên thì dốt hơn Mít Đặc. Thế mà tôi lại thi khối A mới khổ chứ. Tôi thi đỗ mới là chuyện lạ.

Nguyên do cũng chỉ vì tôi nể ba mà thôi. Ba tôi muốn tôi sau này trở thành kỹ sư ghê lắm. Ông ước ao sau này tôi sẽ là kỹ sư xây dựng, kiến trúc sư hoặc kỹ sư gì cũng được miễn là kỹ sư. Hồi ba còn nhỏ, gia đình ba tôi khó khăn lắm. Ông nội tôi vốn là dân gốc miền Nam. Ông ra Bắc không phải đi lính như những người khác thường phải thế mà chỉ để buôn bán. Ông gặp bà tôi và sau khi hai người kết hôn thì ông chuyển ra ở hẳn tại Hà Nội để sinh sống. Ba tôi lúc nhỏ học rất giỏi. Ông rất thông minh nhưng nhà đông anh em nên ông chỉ học hết lớp 10 (lớp 10 hồi đó bằng lớp 12 bây giờ)

- Dừng lại đi Hân. Nhỏ Hiền nói to làm tôi giật mình.
- Ôi, đã đến rồi cơ à? Tôi thốt lên rồi mới thấy mình thật là ngớ ngẩn. Chả sợ muộn rồi sợ đi đường trục trặc đến bần thần cả người ra ý chứ!
- Con khỉ! Nhanh lên dắt xe lại chỗ cổng đi. Hiền giục tôi.
Tôi đi hơi quá đà một quãng nên phải quay xe lại. Đường trơn quá. Hình như đêm qua ở dây có mưa.
Cái Hiền sốt ruột nên nhảy xuống đi bộ. Tôi không dám đi xe mà xuống dắt cho an toàn. Đang xớ rớ với cái xe thì một chiếc xe con chạy vụt qua. Tôi hoảng hồn suýt nữa thì ngã. Vèo, soạt...cúi xuống thì ôi thôi cái quần trắng của tôi biến thành quần hoa. Nhìn các vệt bùn bám vào chi chít trên quần,tôi tức giận nghiến răng quát "Đi thế hả? Đồ điên!"

Chiếc xe con đi chậm lại nhưng không dừng. Nó rẽ vào hướng cổng của Công ty mà chúng tôi đang đi tới. Tôi hơi sợ. Chết rồi, không khéo tôi lại chửi phải Giám đốc Công ty thì coi như tôi đen đủi hết chỗ nói. Cầu Trời khấn Phật cho đó chỉ là xe của khách đến làm việc với Công ty đó thôi.
- Hân ơi, tao nghi cái xe kia lắm mày ạ. Chắc cũng đến muộn hay sao mà đi vội thế? Cái Hiền nói.
Tôi ngây người. Không ổn thật rồi! Đó mà là xe của người phỏng vấn chúng tôi thì đúng là...không còn gì để nói.
- Tao cũng nghi thế. Nhưng ai bảo đi ẩu chứ. Mày nhìn quần tao xem, có điên người không?
- Chúng mình đã thấy dấu hiệu của sự không may rồi đấy. Hiền than.
- Ôi, việc gì phải lo. Không thì tuyển vào chỗ khác. Tôi nói vậy để an ủi cái Hiền và cũng để tự an ủi tôi chứ thật ra tôi đang lo chết đi được. Sáng sớm đã vội vàng khen hôm nay là ngày đẹp, giờ có thể đính chính được không nhỉ?

- Nhà máy này đẹp quá mày nhỉ. Cái Hiền thốt lên. Nó cứ suýt xoa mãi không
ngừng. Nếu như hôm nay chỉ vì tôi mà nó không trúng tuyển thì dám nó nguyền rủa tôi quá
- Ôi, mày nhìn kìa. Đẹp thế chứ!
- Ờ. Tôi hờ hững. Mất hết tinh thần rồi còn đâu. Tôi lẩm bẩm.
Phải công nhận nhà máy này đẹp thật đó. Khuôn viên trồng đầy hoa và cây cảnh, đủ các sắc màu. Tất cả được cắt tỉa một cách gọn gàng đẹp mắt. Phía xung quanh tường Nhà máy là bãi cỏ xanh rì.

Bác bảo vệ tận tình hướng dẫn cho chúng tôi đi qua khu vực lễ tân lên khu văn phòng. Đón chúng tôi là một người bảo vệ khác trông trẻ hơn bác lúc nãy. Chúng tôi được đưa vào một căn phòng khá rộng và rất đẹp. Có một phụ nữ mang vào cho chúng tôi hai cốc trà và đi ra liền. Ngồi xuống ghế cả hai đứa lập tức quan sát căn phòng. Mọi thứ bày biện, trang trí ở đây rất nghệ thuật và sang trọng. Ghế bày xung quanh một cái bàn lớn giống như phòng họp của các giám đốc ở trên phim nước ngoài vậy. Có cả tivi, tủ lạnh và một số đồ điện khác nữa.

- Mời chị Huỳnh Thị Khả Hân.
Anh bảo vệ vừa rồi mở cửa, ló đầu vào gọi.
Trống ngực tôi đập thình thịch. Chân tay tôi run lẩy bẩy. Hít một hơi thật sâu, tôi đứng lên đi theo anh ta như cái máy. Cái Hiền nắm tay tôi nói cái gì đó hình như là chúc may mắn. Tôi chả nghe rõ gì cả. Lỗ tai tôi lùng bùng.

Anh bảo vệ ra hiệu cho tôi dừng lại trước một căn phòng đóng kín cửa. Anh gõ nhẹ vào cánh cửa phòng màu nâu.
- Mời vào
- Mời chị vào. Nói rồi anh ta quay gót đi luôn. Tôi ngập ngừng chỉ muốn bỏ chạy theo anh ta.
- Mời vào. Có tiếng nói lần thứ hai.
Tôi đưa tay vuốt lại mái tóc. Nghĩ thế nào mà tôi lại vén tóc qua một bên tai. Tự dưng thấy mình điệu giống như mấy đứa hoa khôi của lớp quá. Tôt bật cười và lấy hết sức bình sinh đẩy cách cửa ra, tự tin bước vào trong.

Có bốn người tất cả. Hai nam và hai nữ. Hai chị rất xinh và đều còn rất trẻ nhìn tôi tươi cười. Hai người đàn ông, một anh béo ú - một anh gầy quá thể, nhìn như bức tranh biếm họa, tôi nghĩ và che miệng cười.
- Good morning.
Tôi chưa kịp định thần thì anh gầy lên tiếng. Giọng anh ta phát âm tiếng Anh khá chuẩn làm tôi vừa lấy lại bình tĩnh bỗng trở nên run lập cập
- Good... morning...
- Sit down, please.
- Thank you.
- Could you tell us something relative to yourself? Anh béo hỏi tôi.
Chết tôi rồi! Câu hỏi này tôi chưa gặp bao giờ. Thường thì tôi chỉ biết trả lời những câu hỏi thông dụng như "What is your name?" hay "How old are you?" hoặc " Where do you live?". Nhà trường chưa có dạy cho tôi trả lời câu hỏi đại loại như thế này. Tôi cố gắng lục lọi trí nhớ của mình. Tôi học rất khá ngoại ngữ và có được kiểu giọng phát âm khá chuẩn môn này...

Anh gầy nhìn tôi chăm chú một lúc. Ánh mắt anh ta hơi nheo nheo và miệng nhếch lên một nụ cười khó hiểu. Rồi anh ta bỗng nói:
- Tell us about your name, your hobbies, your family, please
À, tôi đã hiểu câu hỏi. Thế là tôi tuôn ra một tràng, cố hết sức uốn giọng cho thật chuẩn. Rồi tiếp theo là một lô các câu hỏi nhưng tôi đều trả lời suôn sẻ. Tất cả bọn họ đều gật gù, có vẻ hài lòng với câu trả lời hóm hỉnh của tôi. Họ nhìn tôi với con mắt như là đang đong đếm một mặt hàng vậy.
- Have you got a boyfriend? Anh gầy lại hỏi tôi một câu hỏi chả liên quan gì đến công việc. Suốt từ nãy anh ta toàn đưa ra những hỏi câu hóc búa để hỏi tôi.
Tôi đang thắc mắc thì anh ta lại hỏi luôn:
- Are you single?
- Yes, I am. Tôi lập tức đáp liền. Trả lời xong mặt tôi đỏ bừng. Quái, sao lại hỏi câu này nhỉ? Anh ta trêu tôi chăng? Cả bốn người họ phá lên cười.

Chị có má lúm đồng tiền nói với tôi bằng tiếng Việt:
- Chúng ta nói bằng tiếng Việt nhé. Em có câu hỏi gì không?
- Dạ hiện tại thì em chưa có câu hỏi gì ạ.
- Anh muốn hỏi em thêm một câu. Nếu trong lúc em đang thực hiện công việc mà người chủ đuổi em ra vì họ đang bực tức thì em xử lý như thế nào? Anh gầy đặt câu hỏi.
- Lúc người ta đang bực tức thì em sẽ đi ra. Lúc khác em quay lại thực hiện nốt công việc của mình.Tôi trả lời.
- Thế nếu lần sau em đến, họ lại đuổi em thì sao?
- Thì em lại đi ra và quay lại vào lúc khác ạ
- Lần sau và lần sau nữa, người ta lại đuổi thì sao? Anh ta hỏi dồn.
Tôi hơi lúng túng một chút và rồi trả lời ngay:
- Ai nỡ lòng nào đuổi em nhiều lần đến thế. Tôi trả lời kèm theo một nụ cười thật tươi
- Okay. Nhưng em có chắc là sẽ không mắng họ là "Đồ điên" chứ?
Tôi giật thót người. Hóa ra cái xe con đó là của anh ta. Thôi, thế là hết hy vọng. Công việc mà tôi đang thi tuyển là nhân viên chăm sóc khách hàng (?!) Trong yêu cầu tuyển dụng có câu: ứng viên dự tuyển phải có tính kiên nhẫn, lịch sự, nhã nhặn và giao tiếp tốt.(hic)

- Dạ, chắc chắn là không đâu ạ. Tôi mỉm cười nhưng chắc chắn là nụ cười của tôi méo xệch và xấu xí hơn bao giờ hết. Họ lại một lần nữa phá lên cười. Tôi cúi đầu nhìn xuống đất. Ước gì nền nhà có một lỗ chắc tôi sẽ chui xuống đó luôn.
- Anh còn câu hỏi gì nữa không, anh Vương? tiếng một chị hỏi.
- Không. Đủ rồi. Tự dưng tôi thấy nhột quá, ngước mắt nhìn lên tôi chạm phải ánh mắt của anh ta. Vội nhìn sang mấy chị, tôi run lẩy bẩy. Ánh mắt của anh ta sắc như dao vậy. Nó như muốn cánh cáo tôi "Em liệu hồn đấy!"

Chị má lúm đồng tiền cười hiền lành:
- Rất cảm ơn em đã tham dự buổi phỏng vấn này. Chúng tôi sẽ liên lạc với em sau. Em có thể ra về.
Chỉ chờ có thế, tôi vụt đứng dậy ngay.
- Em cũng cảm ơn các anh, các chị. Em xin phép ra về ạ.
Tôi chào xong liền đi như chạy ra cửa. Một buổi phỏng vấn đáng nhớ đời!
Nhật ký bình chọn chủ đề này thời gian gần đây
  • Nic- Tiền +100 Kiêu -> xiêu ..và + điểm hahahhaha 25-2-2008 01:19

TOP

Bài hay lắm đấy Axon ơi  . Chị hph  bị  lôi cuốn ngay từ câu đầu đến câu cuối . Axon là  nhà văn trẻ của Hà thành đấy nhỉ ?

TOP

@ss hph: hihi:smile19: chị wá khen...làm em...bằng lòng chít đi được...:smile115:
Cảm ơn chị lém.:smile67: :smile16:  Lời khen của chị làm em cứ lơ lửng, lơ lửng từ nãy đến chừ. Hic, không "hạ cánh" được rùi ss ơi. Em bắt đền chị đấy!:smile88:

P/S: Thui em ko dám nhựn là "nhà văn trẻ của Hà thành" đâu ạ. Chị khen "bài hay" đã khiến em "chập điện" thí rùi cơ mừ...hehehe:smile115:

TOP

hay thật đấy axon à :khỉ49:  bnag đọc hết trơn luôn


post chap 2 đi axon...pls:khỉ49:

TOP

@baek_nga: ui, lại được khen:smile118: ...thix wá! vui thế hông bít:smile106:
Iu bnga nhìu lém cơ!:smile67: :smile16:
Ừ, axon sẽ post chap 2 liền (hì, :smile26: ngay sau khi sáng tác xong...hehe:smile115:)
Axon bít ơn bnga & chị hph nhìu nhìu. Axon sẽ cố gắng hết sức để ko phụ lòng mong đợi.
@all: Chắc truyện của axon sẽ ko tránh khỏi một số lỗi vì đây là tác phẩm đầu tiên mới "ra lò" của axon. Bởi vậy, hy vọng truyện sẽ được mọi người để tâm đến một chút. Nếu có được sự góp ý của mọi người thì axon vô cùng cảm tạ.:smile11:
:smile15:

TOP

Chương 2: Trúng tuyển


Cánh cửa phòng đóng sập lại sau lưng rồi mà tôi vẫn chưa hết run. Đưa tay lên chặn ngực, tôi như muốn giữ lấy trái tim mình đang chực nhảy ra ngoài. Anh bảo vệ đứng chờ sẵn ở bên cạnh cửa mỉm cười nhìn tôi.
- Chị đã bình tĩnh chưa? Xin mời đi theo tôi.
- Vâng. Tôi lui cui bước theo anh ta. Tôi đi mà như đang chạy. Không, tôi chạy thì đúng hơn. Anh bảo vệ cứ lắc đầu tủm tỉm và bước nhanh theo tôi. Tôi thực sự muốn rời khỏi chỗ này thật nhanh. Tự dưng tôi thấy ở đây sao ngột ngạt quá đi mất.

Anh bảo vệ định đưa tôi đi thẳng ra cầu thang xuống khu vực lễ tân. Tôi vội bảo:
- Cho em ghé qua phòng lúc nãy một chút ạ.
- Chị nhanh lên nhé.
- Dạ, vâng.

Đẩy cánh cửa phòng, tôi bước vội vào. Cái Hiền đứng bật dậy khi nhìn thấy tôi:
- Sao rồi? Họ hỏi có khó không? Mày trả lời được không?
- Mày...cho tao thở đã nào. Tôi đáp rồi ngồi phịch xuống ghế thở dốc.
Im lặng một lúc. Cái Hiền nhìn tôi cười.
- Thế nào? đỡ hơn chưa?
Tôi gật đầu và đưa mắt nhìn xung quanh. Bây giờ tôi mới kịp nhận ra trong phòng có thêm hai người nữa đang nhìn tôi chăm chú.
- Câu hỏi...chủ yếu dựa vào...công việc. Tôi khó nhọc trả lời. Do đi nhanh nên tôi thấy mệt quá. Có thêm...một số tình huống nữa...họ muốn biết cách xử lý của mình...

- Mời chị Nguyễn Thu Hiền. Tiếng anh bảo vệ.
- Vâng. Em đây ạ. Hiền trả lời. Tình huống như thế nào?
- Ví dụ như mày đang đi làm, gặp ông chủ nóng tính đuổi ra thì mày xử lý ra sao? Tôi cố ý nói hơi nhỏ và đưa mắt nhìn hai đứa con gái kia. Giống như Hiền, họ dường như cũng trông đợi câu trả lời của tôi.
- Họ còn hỏi gì nữa không?
- Mày chú ý phần tiếng Anh nhé.
- Sao thế?
- Mời chị Nguyễn Thu Hiền-Anh bảo vệ ngó hẳn vào phòng-Mời chị Hân ra ngoài luôn.
Cả hai đứa giật thót người. Chúng tôi cùng đồng thanh "Vâng"
- Hân! Chú ý gì thế? Cái Hiền vớt vát.
- Câu hỏi không giống như mình đã học đâu. Tôi chỉ kịp nói vậy. Anh bảo vệ đứng trước mặt nhìn chúng tôi nghiêm khắc. Anh ta nói với tôi:
- Chị xuống hết cầu thang sẽ có người đưa ra cổng-Quay sang Hiền anh ta bảo- Chị đi theo tôi. Giọng anh ta có vẻ hơi bực. Tôi không thấy anh ta sử dụng từ "mời" trong câu nói nữa.

Tôi bước xuống cầu thang. Vừa xuống hết bậc cuối cùng tôi đã thấy bác bảo vệ, người đón chúng tôi đầu tiên ở cổng, đứng chờ sẵn ở đó. Tôi theo bác đi ra hướng cổng Nhà máy.
Thời tiết đã bắt đầu nóng hơn ban sáng một chút nhưng vẫn khiến con người ta cảm thấy dễ chịu. Dù tâm trạng tôi không được vui gì cho lắm nhưng tôi vẫn không thể phủ nhận rằng: hôm nay trời rất đẹp. Trên bầu trời xanh trong vắt lững lờ những đám mây trắng như bông. Gió nhè nhẹ lay mấy hàng cây trồng ven bãi cỏ dọc theo lối đi. Từng chùm hoa nắng xoay xoay trên mặt đường nhựa.

Đi qua bãi đỗ xe, liếc thấy chiếc xe con hồi sáng tôi hỏi bác bảo vệ:
- Bác ơi, chiếc xe kia là của ai vậy?
- Chiếc nào cơ? Bác bảo vệ vừa hỏi vừa hướng cái nhìn về phía tay tôi chỉ.
- À, đấy là xe của giám đốc Vương.
- Anh ấy là giám đốc Nhà máy hả bác?
- Không, cậu ấy là giám đốc kinh doanh-Trả lời rồi bác nhìn tôi với ánh mắt có dấu chấm hỏi to tướng- Cháu là thế nào với cậu ấy?
- Dạ, không đâu ạ. Tại hồi sáng cháu gặp cái xe ấy thấy nó...đẹp nên cháu hỏi vậy thôi. Tôi đáp vội. (hic, tôi đã tự đào hố và lại tự tay chôn mình luôn)
- Ờ, vậy mà bác tưởng cháu quen với cậu ấy chứ.
Thôi, thế là hết hy vọng. Phí công phí sức của mày rồi, Hân ơi. Cuộc phỏng vấn tưởng chừng như là mỹ mãn rồi rốt cục lại là bài học cay đắng cho cái tính bốp chát của tôi.
Giá như tôi chịu nhịn đi một chút. Giá như tôi bớt nóng tính đi một chút. Nghĩ cho cùng thì cái vụ tạt nước vào người tôi đó chẳng qua là vô tình thôi. Chắc anh ta đang vội, chứ nào phải...
- Cháu chắc đợi bạn phải không? Cháu ngồi ở kia nhé. Bác bảo vệ chỉ cho tôi chỗ mấy cái ghế kê sát ở phòng bảo vệ rồi quay trở lại vào trong. Bác ta lại đón cái Hiền đây. Tôi nghĩ và đi lại chỗ mấy chiếc ghế.

Ngước lên trên cao, tôi phát hiện mình đang ngồi dưới một dàn hoa tím. Những bông hoa mà tôi chẳng biết tên treo lơ lửng khẽ đu đưa theo mỗi cơn gió. Loáng thoáng có tiếng lích chích của mấy chú chim từ hàng cây phía xa vọng lại. Nắng. Tấm thảm nắng vàng ươm trải rộng khắp nơi. Gió. Gió lướt nhẹ qua khẽ chao nghiêng trên các khóm hoa, gió mơn man đùa nhẹ trên tóc, trên mặt tôi. Chao ôi, thơ mộng quá đi! Vậy mà ngồi giữa khung cánh lãng mạn đó, tâm trạng của tôi vẫn chả khá lên tẹo nào.

Tôi lại phải mất công đi tìm việc rồi. Hơi mệt một chút vì đâu phải dễ dàng gì kiếm được một Công ty nổi tiếng như vậy mà lại tuyển mấy đứa chỉ tốt nghiệp PTTH như tôi.
Công việc thì đầy rẫy nhưng mà chỗ nào cũng yêu cầu bằng cấp, chứng chỉ này nọ. Tôi thì có gì ngoài cái văn bằng chả có giá trị kia. Bọn chúng tôi gọi đó là bằng chứng nhận đã xóa mù chữ. Tôi khẽ thở dài. Trước mắt tôi là một con đường nhưng mịt mù, tăm tối. Tôi phải bước qua bằng đôi chân của mình. Thôi hạ quyết tâm: một là gắng kiếm cho mình một công việc khác, hai là ôn bài để năm sau thi tiếp. Chắc chắn tôi phải có bằng Đại học. Vì như thế thì mới mong có được một công việc dễ dàng và nhàn nhã. Tôi sẽ học cho dù phải vừa học vừa làm. Tôi sẽ thi khối B. Ba có giận cũng đành chịu. Con gái của ba đâu có khiếu làm Kỹ sư và cũng đâu có muốn làm công việc đau đầu đó.

Vèo. Kítttttttt.
Một chiếc xe lao nhanh qua chỗ tôi ngồi và đột ngột phanh gấp làm tôi giật bắn người. Ngẩng đầu nhìn lên, tôi lại thêm một lần nữa giật mình.
Ôi, chiếc xe con đó!
Cửa kính của chiếc xe hạ xuống. Anh ta ló đầu ra hướng tia nhìn về phía tôi. Tôi không nhìn thấy ánh mắt của anh ta vì nó được che bởi chiếc kính màu đen. Anh ta nhếch môi. Chẳng biết có nên gọi đó là nụ cười không vì tôi thấy nó cứ đểu đểu thế nào ấy. Chỉ dám nhìn thấy có thế, tôi đưa mắt ngó lơ sang chỗ khác. Hình như tôi còn cố vênh vênh cái mặt và bĩu môi.

Chiếc xe lao vụt đi. Một lúc sau tôi quay lại nhìn theo hướng đó. Chỉ còn một con đường ngập nắng.
Cảm xúc của tôi lúc này rất lộn xộn. Tôi không buồn nữa nhưng cũng chẳng vui. Thấp thoáng đâu đó là ánh mắt của anh ta. Tôi lúc lắc đầu như muốn đẩy văng ra những suy nghĩ về anh chàng đó. Anh chàng "que củi"! Nghĩ ra được từ này tôi bật cười. Nó thích hợp với anh ta lắm. Đồ đáng ghét!

Òa!
Ôi trời ơi, tôi giật thót người đưa tay chặn ngực. Hôm nay sao lắm kẻ làm tôi muốn ngất thế? Hihihi...Tiếng cái Hiền cười khoái trá.
- Mày vui lắm hả? Tôi quát.
- Đương nhiên. Tao đang rất vui đây.
- Phỏng vấn ngon lành chứ gì. Tôi đoán.
- Đoán giỏi lắm, nhóc. Tao trả lời được hết. 90% trúng tuyển. Nó hớn hở khoe.
- Tao hả? những 99% cơ mày.
- Thế thì tốt quá. Tao với mày lại được đi làm cùng nhau chứ sao. Vui thật!
- Vâng, vui lắm. Nhưng mà 99% của tao là bị loại đó. Tôi ỉu xìu.
- Con khỉ! Sao thế? À, chắc mày lại đùa tao rồi. Mày là hay thế lắm. Cái Hiền hỏi rồi nó lại tự trả lời.
- Lần này tao không đùa. Tôi gắt.
- Sao vậy?
- Sao sao cái gì. Sao trên trời, tối mới mọc nhé. Thằng cha "que củi" có phỏng vấn mày không?
- Cái anh người gầy gầy đó hả? Có, nhưng anh ta chỉ ngồi một lát rồi đi ra ngoài luôn. Nhưng sao cơ?
- Gã đó là chủ nhân của cái xe con lúc nãy đấy.
- Ôi! Cái Hiền bịt miệng. Mắt nó hết tròn lại dẹt.
- Về thôi. Nói rồi, tôi để nó đứng đấy đi ra chỗ để xe máy.

Mấy ngày sau tôi ở nhà với tâm trạng buồn chán. Đã tự nhủ với mình rằng quên công việc đó đi và tìm cho mình một nơi ứng tuyển mới nhưng tôi vẫn thấy bứt rứt, luyến tiếc. Biết là chả có hy vọng gì nữa mà sao tôi vẫn luôn trông ngóng. Tôi trông ngóng điều kỳ diệu sẽ xảy ra với tôi. Mắt tôi luôn hướng về cái máy điện thoại. Cho dù có làm gì tôi cũng không quên hướng mắt về phía ấy. Mỗi lần chuông reo là một lần tôi hồi hộp, căng thẳng. Chắc tôi phải đi khám sức khỏe mất thôi. Mệt tim tôi quá kể từ hôm đi phỏng vấn về đến giờ.

Thỉnh thoảng tôi cũng ghé qua nhà Hiền chơi. Tiếng là tôi sang thăm nó nhưng để dò la tin tức là chính. Chú Thịnh, chú ruột cái Hiền là người mách cho chúng tôi cái tin tuyển dụng ở Công ty đó. Chú ấy nghe nói là công nhân trong bộ phận sản xuất thì phải. Nhà chú ở ngay sát nhà cái Hiền. Nếu có thông tin gì về cuộc phỏng vấn thì chắc chắn cái Hiền là người biết đầu tiên.

Hoài công tôi vì chả thấy cái Hiền nói gì về chuyện đó. Hình như nó cố tránh, một cách tế nhị để không làm tôi buồn. Đôi lúc tôi bắt gặp ở nó cái nhìn tội nghiệp. Ghét! Tôi không thích người ta thương hại tôi. Tôi mà không trúng tuyển thì ấm ức lắm. Tôi so sánh tôi với cái Hiền. Tôi chỉ thua nó về cái vụ thành tích học tập về mấy môn Toán, Lý, Hóa thôi. Còn về vốn ngoại ngữ và ngoại hình của tôi thì hơn hẳn nó. Tôi cao hơn nó khoảng 10cm. Tôi có khuôn mặt còn dễ nhìn hơn nó. Da tôi cũng trắng hơn nó nữa. Ôi, tất cả chỉ tại cái miệng thôi.

Không chịu nổi nữa rồi, tôi bật dậy đi về phía chỗ để bộ dàn. Lục lọi một lúc, tôi chọn một đĩa nhạc nước ngoài ưa thích, tôi bật nút power rồi cho đĩa vào ổ. Tiếng nhạc cất lên, tôi chỉnh nút volume hơi to lên một chút rồi đi lại phía bộ salon thả người xuống.
Nghe nhạc đó là cách thư giãn ưa thích của tôi. Bật thật to và gào theo. Tùy theo tâm trạng của tôi lúc đó mà nghe thể loại gì. Lúc buồn tôi chỉ thích nghe nhạc Rap. Tôi không thích nhạc Rock lắm vì không hiểu gì về nó. Đặc biệt là Hard Rock thì lại càng mù tịt. Tuy nhiên, lúc nào buồn da diết chẳng hạn như bị điểm kém hay bị mẹ la mắng tôi cũng "ngốn" cả thể loại đó luôn.(hic, cóc cần hiểu, đỡ phải nghĩ là được) Ở nhà tôi chỉ có thằng em tôi là thích cái thể loại này. Nó chỉ dám bật khi nào ba mẹ tôi và tôi vắng nhà.
"What is love baby don't hurt me don't hurt me  no more..." tôi gào rống lên.

- Hân! Hân ơi! Cái Hiền gào còn to hơn cả tôi. Nó từ ở đâu ào vào nhà tôi như cơn gió.
- Gì thế? Cháy chợ Đồng Xuân nữa hả?
- Còn hơn thế ấy chứ. Con nhỏ nhăn nhở.
Rồi. Lại cao hứng nữa đây. Thỉnh thoảng tôi cũng chơi cái trò này mà: từ trên trời rớt xuống hét toáng lên như cháy nhà rồi khi mọi người hỏi dồn dập, tôi bảo "chả có gì cả". Nó chắc đang học hỏi tôi đó.
- Hôm ấy mày nộp mấy ảnh.
- Sao? Ảnh của tao thì liên quan gì ở đây? Ảnh của tao cháy hả? Tôi hờ hững.
- Mày nộp mấy ảnh? Con khỉ! Tao hỏi bằng tiếng Việt đấy nhé.
- Tao đâu có nói bằng tiếng Anh. Tôi chế giễu.
- Nộp 4 ảnh mới đủ. Thứ hai tuần sau đi làm.
- Cái gì? Tôi nhỏm dậy. Ai đi làm?
- Hì, tao. Tôi thất vọng quá đỗi.

Cái Hiền nhìn tôi ra vẻ khoái chí. Nó cười cười. Ngứa cả mắt. Tôi nhăn nhó:
- Liên quan gì đến tao mà sang khoe hả? Sướng một mình đi.
- Sao lại không liên quan? Mày là bạn phải chia sẻ cùng tao niềm vui chứ?
- Ờ, thì chúc mừng. Tôi nhạt nhẽo. Cục tức dâng lên nghẹn cổ. Mắt tôi hơi cay cay...
- Nhìn kìa, có đứa khóc nhè...hehe. Tôi muốn đạp cho con nhỏ một cái thế.
- Chúc mừng rồi. Biến đi... Để tao yên...
- Phải chúc mừng nhau chứ. Vì cả mày nữa, con khỉ ạ.
Tôi có nghe nhầm không? Nó vừa nói cái gì vậy? Tôi ngây người nhìn nó.
- Tao và mày, nghe rõ chưa? Thứ-hai-tao-và-mày-cùng-đi-làm. Nó nhấn mạnh từng từ một cách chậm rãi nhưng hết sức rõ ràng.
- Ôi, mẹ ơi! Con trúng tuyển rồi. Tôi nhảy cẫng lên. Miệng la hét lên hồi. Mắt tôi hoa lên, không hiểu vì nước mắt hay vì nghe tin của Hiền.
- Tên mày đứng đầu danh sách đó. Tao đứng thứ 15. Lạ quá! Hôm đó tao với mày cùng thi tuyển mà. Cái Hiền kể. Tôi chả quan tâm lý do tại sao. Tôi trúng tuyển là được rồi. Miễn thắc mắc.

Vậy là tôi đã trúng tuyển. Tôi sẽ là nhân viên chăm sóc khách hàng của một Công ty nổi tiếng. Chỉ là nhân viên tầm thường thôi nhưng việc tôi trúng tuyển không tầm thường chút nào. Ít nhất là đối với tôi. Oai quá đi chứ! Phải không nhỉ?

TOP

trời, chị axon ơi hay tuyệt:khỉ83: .Post tiếp đi chị, em tò mò quá:khỉ82:

TOP

Trời ss uh hay wá xá
chị làm típ chap 3 đi
háo hức wá
chuyện có thiệt hok chị

TOP

@blue_94 & iu_suju_91: ui, cảm ơn hai bạn nha. Axon phấn khởi wá!:smile67: :smile16:
Thế là có thêm hai bạn khen nữa rùi (nổ mũi của tui là tui vẫn bắt đền như thường đó ...hehehe:smile13: )
Axon sẽ post chap 3 liền (tất nhiên là sau khi sáng tác xong chap nì...hihi:smile117: )
@iu_suju_91: theo bạn thì truyện của axon có thiệt hông?

TOP

@axon:post tip đi axon,Linh sốt ruột lém rùi,hay chít đc áh,nhanh lên nha Axon:khỉ93:
khi nào mới sáng tác xong đó,nhanh lên nha,hay dã man!!!!!!!!!!!:khỉ23:

TOP

Processed in 0.095633 second(s), 6 queries, Gzip enabled.