tt nữa nì
cảm ơn mí bạn nhìu nhìu nha ,linh mún khóc rùi đó
hôm nay thì lại tt nữa nì
_ Những bụi dã tường vy của mẹ dường như đang rất buồn phải ko anh ?
Vẫn là ngôi nhà ấy , ngôi nhà ấm áp & ngọt ngào khiến cho mọi người ganh tỵ nhìn vào . Nơi luôn có tiếng cười nói vui vẻ , tiếng đàn piano êm ả mỗi chiều của người phụ nữ , cả mùi hương của hàng rào dã tường vy rực rỡ đang khoe sắc
Nhưng , bây giờ cũng là căn nhà ấy .... thế mà chiều nay ko còn tiếng cười , từng dải khăn trắng tung bay trong gió - buồn thảm . Hoa hồng - hoa lan rực rỡ được gia chủ thay bằng cúc trắng . Thuần nhất chỉ có hai màu đen - trắng tang tóc và u buồn ... rất đông người ... rất đông và ai trong họ cũng mang một khuôn mặt ảm đạm .
Vì đây là lễ tang phu nhân giám đốc Diệp Tuấn - một trong những doanh nghiệp đầy triển vọng ở cái đất nước này .
_ Anh hai , mẹ đã ra đi thật rồi hở anh ... giống như người ta nói ?
Con bé tròn mắt nhìn Diệp Văn , nó đang mong một câu trả lời khác , nó ước gì anh nó sẽ phá lên cười và bẹo má nó như mọi lần “ Em đang mơ đấy à , nhóc con ngốc nghếch ? “
Ko có tiếng trả lời
Anh nó im lặng .
_ Ko phải mà , đúng ko anh ? , mẹ chỉ là ... chỉ là , mẹ chỉ là đi du lịch trốn chúng ta thôi - mắt con bé đỏ hoe , nước mắt chẳng biết từ đâu cứ rơi xuống , ướt đẫm khuôn mặt bầu bĩnh của nó
Thật là tội nghiệp biết bao .
_ Anh xin lỗi , xin lỗi em mà
Tiểu Văn ôm chầm lấy em gái , con bé thực sự còn quá nhỏ làm sao chịu nổi cú sốc này . Mấy ngày nay thằng bé ko hề rơi 1 giọt lệ nào , ko phải nó ko yêu mẹ mà là vì trong suy nghĩ non nớt của nó - nó vẫn hy vọng mẹ yêu dấu của chúng nó sẽ quay về chẳng qua bà chỉ đang chơi trốn tìm với hai đứa nó . Mẹ hiền lành đến thế sao có thể nỡ lòng bỏ ba - bỏ nó và Tiểu Hã để một mình ra đi như thế được
_ Em khóc đi , khóc đi nào ... như vậy sẽ làm em nhẹ nhõm hơn nhiều .
Lời nói đó có khác nào đang xác nhận sự thật phũ phàng , mẹ yêu của chúng . Người luôn yêu thương chúng , nuôi lớn tuổi thơ của chúng bằng những kí ức êm đềm . Bằng giọng nói ngọt ngào & vòng tay ấm áp , người luôn ôm chặt chặt lấy chúng mỗi khi chúng vừa về nhà sau giờ tan học , lau khô những giọt lệ còn đọng trên làn da con trẻ . Người luôn nhắc chúng cất cặp gọn gàng , tắm rửa và giữ gìn phòng riêng sạch sẽ . Mẹ còn là người rất hay cười - cười rất hạnh phúc
_ Mẹ sao lại nỡ bỏ rơi chúng ta , bỏ rơi ba - Tiểu Hạ nấc lên , con bé giờ đây đang buồn lắm , thực sự rất buồn .
Ba đã bỏ hết những chậu hoa mẹ dày công chăm sóc và nâng niu , chỉ còn lại thứ duy nhất là hàng rào dã tường vy . Mấy hôm nay trông ba cũng rất đáng sợ - chưa bao giờ chúng thấy ba của mình như thế cả . Ông ko ăn , ko ngủ , ko uống nước .... Chỉ uống rượu - rất nhiều rượu & cũng ko làm việc gì khác ngoài việc ngồi nhìn vào 1 khoảng ko vắng lặng mặc cho dòng người đến viếng cứ khóc than đưa tiễn . Ông giống như đang sống ở 1 thế giới khác , hoàn toàn xa lạ với thực tại đau khổ và chua xót này . Con bé khóc , hệt như là nó chưa bao giờ được khóc , mấy ngày nay - nó vẫn ko tin là mẹ đã đi rồi , nước mắt của nó cứ thi nhau tràn xuống khuôn mặt xinh xắn , tràn xuống thấm ướt chiếc áo sơmi của Tiểu Văn . Chỉ có ở trong vòng tay ấm áp & bình yên của anh trai nó , con bé mới có thể tự do rơi lệ , mới có thể yên tâm mà rơi lệ
Thằng bé cũng khóc , nhưng nước mắt của nó chảy ngược vào trong tim
Mấy đêm rồi , nó ko tài nào chợp mắt nổi . Nụ cười của mẹ , hình bóng của mẹ luôn ám ảnh nó , luôn ân cần với nó như lúc xưa . Mẹ dặn thằng bé ko được khóc , nó ko thể khóc bởi vì nó còn phải chăm sóc cho ba & Tiểu Hạ . Nó càng ko thể khóc khi nhìn thấy những giọt nước mắt giả tạo của mấy người đang xếp hàng rồng rắn ở linh đường mẹ nó , trong số họ mấy người biết mẹ nó - mấy người hiểu được mẹ nó - mấy người thực sự thương xót mẹ nó - thực sự rơi lệ vì sự ra đi của một con người
Tất cả họ chỉ vì thủ tục - xã giao . Tất cả , ai trong số họ cũng đều mang mặt nạ thứ mặt nạ da người đáng sợ che chở sự dối trá bên trong
Có ai trong số họ cảm nhận được nụ cười ấm áp của mẹ ?
_ Mẹ ko thích hoa trắng , mẹ ghét màu trắng lắm . Sao ai cũng đặt hoa trắng lên mộ mẹ vậy anh ?
_ Tại vì họ ko biết em gái bé bỏng à !
_ Anh ơi - con bé đột nhiên ngừng khóc - Anh có buồn ko ?
_ Em hỏi gì kì vậy , anh dĩ nhiên là buồn rồi .
_ Sao anh hông khóc ? Chẳng phải anh nói với em là chỉ cần khóc được là sẽ tốt hơn mà - Nó vuốt tay lên má Tiểu Văn , động tác mà mẹ con bé hay làm thế để dỗ mỗi khi nó giở chứng khóc nhè - Anh hai khóc đi , bé Hạ sẽ cho anh hai mượn vai của em
_ Anh sẽ ko khóc đâu .... vì nước mắt của anh đã gữi ở chỗ em cả rồi , em khóc thay cho anh nhé , bé con .
Thằng bé đặt tay lên mái tóc của em gái nó , vuốt nhẹ “ Em biết ko , ước gì anh có thể khóc ngay lúc này đây trong vòng tay bé nhỏ của em . Lòng anh rất đau đớn trái tim anh giống như bị kim châm muối xát nhưng nước mắt anh lại chẳng thể rơi xuống được .
Mẹ ơi , sao mẹ lại giao cho con nhiệm vụ to lớn đến thế ? Con vẫn chỉ là 1 đứa bé thôi mà “
“ Alô , gia đình chúng tôi hiện ko có ở nhà , xin vui lòng để lại lời nhắn & chúng tôi sẽ gọi lại cho bạn sau . Cảm ơn ! “
Tiếng chuông đổ liên tục nhưng ko có ai trả lời , Diệp Tuấn ngồi ngay tại đó nhưng bàn tay ông dường như chẳng thể nào nhấc nỗi chiếc điện thoại lên . Công việc bị ôm bỏ bê , cơm nước chẳng hề đụng tới thậm chí cũng ko hề nhìn ngó đến các con của mình . Trong lòng ông bây giờ chỉ nghĩ vầ người phụ nữ đó - tàn nhẫn quá ! Thật là tàn nhẫn quá ! ông đưa chai rượu lên môi tu một hớp - nhạt thếch , tại sao có thể đối xử với người ta tàn nhẫn đến thế cơ chứ ? liệu khi ở trên chín tầng mây kia vợ ông có bao giờ cảm thấy ray rứt và ăn năn khi gây ra cho mọi người nỗi đau lớn đến thế ko ?
_ Ba , ba ko nghe điện thoại ?
Ba nó chẳng thèm để ý đến nó .
Con bé lắc đầu chán nản , từ ngày mẹ mất ba dường như thay đổi chẳng hề ngó ngàng đến anh em nó . Bây giờ , trước thái độ dửng dưng của ông , nó chỉ muốn oà lên khóc cho đã nhưng bây giờ ko phải lúc để rơi lệ . Nó bắt điện thoại lên .
_ Alô .
_ Cho hỏi có phải nhà của GĐ Diệp ko ạ , có GĐ ở nhà ko ?
_ Ba , là tìm ba .
Ông đưa chai rượu lên môi , nuốt ực một hơi dài , mắt lơ đãng nhìn ra ngoài , hôm nay là cái ngày quái quỷ gì mà trời lại nổi cơn mưa . Một cơn mưa mùa hè bất ngờ xua tan cái nắng oi ả , nhưng cũng chỉ là cơn mưa rào chóng đến chóng tạnh .
_ Ba cháu bây giờ ko thể nghe điện thoại được , cô lần sau gọi lại được ko ạ ?
_ Nhưng mà... cháu gái ơi làm ơn nhắn dùm đi , cty có việc rất gấp .... nguy cấp lắm có thể là sắp phá sản đến nơi cty của ba cháu sắp mất rồi ... cháu làm ơn giúp cô đi mà .
Mắt con bé rơm rớm ngấn nước , nó quay lại nhìn ba bằng ánh mắt thảng thốt . cô độc & đáng thương .
_ Ba ơi , con bé bỏ tai nghe xuống , chạy đến bên ông . Nắm lấy cánh tay lay mạnh , hy vọng một sự hồi tỉnh từ con người vốn rất yêu vợ - thương con , con người ấm áp và nồng nhiệt như tia nắng mặt trời .
_ Ba ơi , cty của ba gặp chuyện rồi .... ba .... ba tỉnh lại đi ba , ba cứ thế này con sợ lắm . Ba nghe điện thoại đi ba
Nước mắt mà nó cố kìm nén bao ngày qua chực trào ra , chảy tràn trên khuôn mặt đáng yêu . Đã bao ngày rồi , con bé lúc nào cũng buồn - cũng khóc .
Nhưng cưa bao giờ con bé thấy tuyệt vọng như lúc này , chưa bao giờ nghĩ sẽ bỏ cuộc - buông xuôi như khi này , chỉ khi nhìn thấy ba nó trở thành như thế thì nó tin chắc rằng mẹ đã mất thật rồi , đã đi rất xa & vĩnh viễn ko bao giờ trở lại nữa .
Diệp Tuấn nhìn con gái , nở nụ cười nhếch môi buồn bã . Ông gạt tay Hạ ra lẳng lặng đứng lên tiến về phía chiếc điện thoại
Lạnh lùng úp nó xuống .
_ Ba .... sao ba lại làm thế với con ? - con bé nức nở - Con & anh hai có lỗi gì hở ba , ba ơi ! ba tỉnh lại đi ba , chúng con chỉ còn lại ba trên cõi đời này thôi ....
_ Tiểu Hạ , em làm gì thế mau đứng lên .
Thằng bé đặt tô mì còn đang bốc khói xuống bàn , vội vàng chạy đến đỡ em gái đứng dậy . Trời ơi , sao lại bắt gia đình nó đối diện với sự thật phũ phàng đến thế này ? Còn ba của chúng - người lúc nào cũng tươi cười & chỉ cho chúng thấy cả thế giới này , bây giờ tự dưng lại thành ra 1 người khác hoàn toàn - đầy chán nản và bất mãn .
_ Ba... anh ơi , ba làm sao ấy ? Em sợ lắm , ba ơi , cty của ba gặp chuyện .... chúng ta sắp mất hết hả anh ?
_ Nói bậy , ko có chuyện đó đâu ... đừng có sợ , có anh ở đây với em mà .
_ Ba - thằng bé đỡ lấy chai rượu từ tay ông Diệp - Con nấu mì cho ba rồi , ba cố ăn một chút đi - nó bưng tô mì tới - ăn cho nóng đi ba
_ Này thì mì , trả rượu lại đây - ông hất đổ tô mì , định giật lại chai rượu từ tay thằng bé .
Chaong , nó quăng cái chai xuống nền gạch , rượu tràn ra ngoài - bốc mùi nhức mũi
Nó đang rất giận , giận ba nó kinh khủng
Thậm chí , nó giận bản thân bất lực ko thể làm được điều mẹ nó kì vọng .
Nó thực sự chẳng làm được gì cả .
_ Mày ...
“ Chát “
Ba nó giáng cho nó 1 cái tát như trời giáng , đến nỗi 1 bên khoé môi Tiểu Văn chảy máu .
_ Anh hai , anh hai ơi !
_ Ba... ba tỉnh lại đi ba mẹ ko muốn thấy ba như vậy đâu mà ... Ba con xin ba đấy , bây giờ chúng con chỉ còn có ba thôi . Ba là chỗ dựa duy nhất của con và em ... con thì ko sao nhưng mà ít ra ba hãy vì em - thằng bé nói mà như sắp khóc đến nơi .
_ Nó ... - ông chỉ tay vào Diệp Hạ - Mày thừa hiểu mà , nó đâu phải con ruột của tao , đâu phải em ruột của may thì việc gì tao phải làm chỗ dựa cho nó - giọng ông ngà say .
Và dường như Diệp Tuấn chưa ý thức được câu nói mình vừa nói ra có ảnh hưởng thế nào đến hai đưa trẻ . Tiểu Hạ tròn mắt nhìn ba nó , ko... đó hoàn toàn ko phải là sự thật . Nó là con gái ruột của ba mẹ nó , là em gái yêu quý của anh hai nó cơ mà ? Con bé đang có cuộc sống hạnh phúc và vui vẻ đến thế vậy mà .... sự thật là tàn nhẫn thế ư ?
Ngay cả khi mẹ mất rồi , con bé khờ dại ấy vẫn tin rằng nó - ba & anh Văn vẫn có thể mỉm cười sống hạnh phúc , vẫn có thể cùng nhau ngắm mưa rơi và chăm sóc những chậu hoa của mẹ . Thế mà... giờ đây , ba nói với nó những lời tàn nhẫn như thế
_ Ba ... - no vừa nói vừa khóc - Ba đùa gì kì vậy ... con là con gái của ba và mẹ mà .
_ Mày... mày ko phải ... hahaha...ko phải con tao , cũng ko phải em gái của nó ....
Mắt con bé nhoà dần , nó ngồi bịch xuống đất - thất thần . Tiểu Hạ muốn thét lên để cho người mẹ của nó có thể nghe thấy được nỗi đau của nó , nghe lời oán than của nó “ Mẹ ơi , mẹ có thấu hiểu hay ko ? “ Lẽ nào , đối với ba nó thực sự chẳng là gì cả . Tiểu Văn chạy đến bên con bé , ba nó điên rồi thực sự điên mất rồi . Ông ấy , sao bây giờ có thể làm tổn thương Tiểu Hạ - con gái bé nhỏ mà ông hết lòng yêu thương .
_ Em đừng tin , em là em gái của anh là con ruột của ba mẹ mà ... Ba .. chỉ là đùa với em thôi
_ Anh hai... em... em ...
_ Ba , ba đang đùa phải ko ? - Nó níu lấy tay áo ba - Ba làm em khóc rồi kìa , ba uống say rồi chứ gì ? Ba.... ba nói gì đi ba , con xin ba đấy . Mẹ mất , ai cũng đau lòng con và em gái cũng vậy chứ đâu riêng gì ba . Nhưng sao ba lại đối xử với Tiểu Hạ như vậy . Con bé thực sự đã buồn lắm rồi .
_ Mày cũng biết mà... - Mắt ông đỏ ngầu nhìn thằng bé - Lúc đó mày cũng thấy ... nó thực sự là ko phải em mày , cũng ko phải con tao . Mà có lẽ ngay cả mày cũng ko phải con tao nốt ... tránh ra - Ông xô thằng bé ra , loạng choạng bước ra khỏi phòng , ngoài vườn có tiếg xe hơi rồ ga
_ Ba chỉ nói đùa thôi ,... ngoan nào.... thôi mà... đừng khóc
_ Anh ... anh hai .
Tiểu Hạ gục đầu vào vai thằng bé khóc nấc lên , lồng ngực nó tưởng chừng như đã vỡ ra ngay khi ba nó nói những lời như thế . Ước gì tất cả chỉ là mơ , đơn giản chỉ là một cơn ác mộng , ước gì có ai đánh thức nó nó bằng bàn tay âu yếm & nụ cười trong trẻo như ánh nắng ban mai rực rỡ .
_ Làm sao bây giờ ? anh ... chúng ta.... em .... em phải làm sao hở anh ? Em đâu phải là...
_ Bậy bạ, con nhỏ ngốc xít này ... Mau lau khô nước mắt của em đi . Con bé Tiểu Hạ của anh đâu phải là người mau nước mắt như thế ... ngoan nào , thôi mà để anh đưa em ra ngoài ngắm sao hen .
Khu vườn của chúng nó , nơi tuổi thơ đi qua thật êm dịu & ngọt ngào . Tối đến , mẹ thường thắp lên những ngọn nến sáng - rất sáng tựa như những tinh tú trên bầu trời bao la . Thằng bé kéo tay em gái ngồi bệch xuống bậc thềm , ko nói tiếng nào mà chỉ chăm chú nhìn lên bầu trời bao la , màn đêm tăm tối đã buông xuống để lộ muôn ngàn ánh sao lấp lánh như dát vàng lên mái tóc kiêu sa của 1 cô tiểu thư đỏng đảnh . Con bé thôi khóc , nó nhìn thẳng vào ánh mắt trong vắt của Văn .
Từ ngày mẹ qua đời , anh chưa từng rơi lệ trước mặt nó nhưng nó hiểu anh hai nó rất đau lòng ... và nó hiểu nỗi đau đó khủng khiếp biết bao - khó chịu đến thế nào ...
Bàn tay nó nắm chặt lấy tay thằng bé , khe khẽ dựa đầu vào vai anh nó.
_ Anh hai , anh xem gì thế ?
_ Em có thấy ko ?
_ Thấy cái gì mới được hở anh ?
_ Trong giấc mơ của anh , mẹ đã từng nói khi nào chúng ta buồn nhất - cô đơn nhất hãy nhìn lên bầu trời . Mẹ của chúng ta luôn ở đó , mẹ là 1 trong những vì sao sáng lung linh và mẹ chúng ta sẽ luôn ở cạnh chúng ta mãi mãi ...
_ Vậy thì... em ... em có thể ở bên cạnh của anh được ko ?
_ Dĩ nhiên rồi , con bé ngốc...
_ Cho dù .... cho dù là... - nó chợt chạnh lòng khi nhớ đến những lời ba nó vừa nói lúc nãy . ...
_ Em là em gái của anh , mãi mãi là em gái yêu quý của anh . Cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa thì đó là sự thật ko thể thay đổi .
_ Anh ...
_ Sao nữa ?
_ Anh cười rất đẹp ..... em nói thật đó , anh hãy luôn cười với em như thế nhá !
_ Dĩ nhiên rồi , vì anh được sinh ra là để mang hạnh phúc đến cho em mà ....