Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Tuyết mùa hè

ui,bà Diệp chết rùi,thg ông Diệp và hai đứa bé quá
Linh viết rất cảm động Linh ah,bạn cố gắng cho tụi mình đọc tiếp nha

TOP

Trời ơi truyện này hay quá.Vừa giản dị lại mộc mạc.Bạn gì ơi ,mình chúc những tác phẩm của bạn sau này sẽ hay như thế này nhé,à không,phải hay hơn thế này chứ.

TOP

tt nữa nì

cảm ơn mí bạn nhìu nhìu nha ,linh mún khóc rùi đó
hôm nay thì lại tt nữa nì

_ Những bụi dã tường vy của mẹ dường như đang rất buồn phải ko anh ?

Vẫn là ngôi nhà ấy , ngôi nhà ấm áp & ngọt ngào khiến cho mọi người ganh tỵ nhìn vào . Nơi luôn có tiếng cười nói vui vẻ , tiếng đàn piano êm ả mỗi chiều của người phụ nữ , cả mùi hương của hàng rào dã tường vy rực rỡ đang khoe sắc

Nhưng , bây giờ cũng là căn nhà ấy .... thế mà chiều nay ko còn tiếng cười , từng dải khăn trắng tung bay trong gió - buồn thảm . Hoa hồng - hoa lan rực rỡ được gia chủ thay bằng cúc trắng . Thuần nhất chỉ có hai màu đen - trắng tang tóc và u buồn ... rất đông người ... rất đông và ai trong họ cũng mang một khuôn mặt ảm đạm .
        
Vì đây là lễ tang phu nhân giám đốc Diệp Tuấn - một trong những doanh nghiệp đầy triển vọng ở cái đất nước này .

_ Anh hai , mẹ đã ra đi thật rồi hở anh ... giống như người ta nói ?
Con bé tròn mắt nhìn Diệp Văn , nó đang mong một câu trả lời khác , nó ước gì anh nó sẽ phá lên cười và bẹo má nó như mọi lần “ Em đang mơ đấy à , nhóc con ngốc nghếch ? “

Ko có tiếng trả lời
Anh nó im lặng .

_ Ko phải mà , đúng ko anh ? , mẹ chỉ là ... chỉ là , mẹ chỉ là đi du lịch trốn chúng ta thôi - mắt con bé đỏ hoe , nước mắt chẳng biết từ đâu cứ rơi xuống , ướt đẫm khuôn mặt bầu bĩnh của nó
Thật là tội nghiệp biết bao .
_ Anh xin lỗi , xin lỗi em mà

Tiểu Văn ôm chầm lấy em gái , con bé thực sự còn quá nhỏ làm sao chịu nổi cú sốc này . Mấy ngày nay thằng bé ko hề rơi 1 giọt lệ nào , ko phải nó ko yêu mẹ mà là vì trong suy nghĩ non nớt của nó - nó vẫn hy vọng mẹ yêu dấu của chúng nó sẽ quay về chẳng qua bà chỉ đang chơi trốn tìm với hai đứa nó . Mẹ hiền lành đến thế sao có thể nỡ lòng bỏ ba - bỏ nó và Tiểu Hã để một mình ra đi như thế được

_ Em khóc đi , khóc đi nào ... như vậy sẽ làm em nhẹ nhõm hơn nhiều .

Lời nói đó có khác nào đang xác nhận sự thật phũ phàng , mẹ yêu của chúng . Người luôn yêu thương chúng , nuôi lớn tuổi thơ của chúng bằng những kí ức êm đềm . Bằng giọng nói ngọt ngào & vòng tay ấm áp , người luôn ôm chặt chặt lấy chúng mỗi khi chúng vừa về nhà sau giờ tan học , lau khô những giọt lệ còn đọng trên làn da con trẻ . Người luôn nhắc chúng cất cặp gọn gàng , tắm rửa và giữ gìn phòng riêng sạch sẽ . Mẹ còn là người rất hay cười - cười rất hạnh phúc
_ Mẹ sao lại nỡ bỏ rơi chúng ta , bỏ rơi ba - Tiểu Hạ nấc lên , con bé giờ đây đang buồn lắm , thực sự rất buồn .

Ba đã bỏ hết những chậu hoa mẹ dày công chăm sóc và nâng niu , chỉ còn lại thứ duy nhất là hàng rào dã tường vy . Mấy hôm nay trông ba cũng rất đáng sợ - chưa bao giờ chúng thấy ba của mình như thế cả . Ông ko ăn , ko ngủ , ko uống nước .... Chỉ uống rượu - rất nhiều rượu & cũng ko làm việc gì khác ngoài việc ngồi nhìn vào 1 khoảng ko vắng lặng mặc cho dòng người đến viếng cứ khóc than đưa tiễn . Ông giống như đang sống ở 1 thế giới khác , hoàn toàn xa lạ với thực tại đau khổ và chua xót này . Con bé khóc , hệt như là nó chưa bao giờ được khóc , mấy ngày nay - nó vẫn ko tin là mẹ đã đi rồi , nước mắt của nó cứ thi nhau tràn xuống khuôn mặt xinh xắn , tràn xuống thấm ướt chiếc áo sơmi của  Tiểu Văn . Chỉ có ở trong vòng tay ấm áp & bình yên của anh trai nó , con bé mới có thể tự do rơi lệ , mới có thể yên tâm mà rơi lệ

Thằng bé cũng khóc , nhưng nước mắt của nó chảy ngược vào trong tim
Mấy đêm rồi , nó ko tài nào chợp mắt nổi . Nụ cười của mẹ , hình bóng của mẹ luôn ám ảnh nó , luôn ân cần với nó như lúc xưa . Mẹ dặn thằng bé ko được khóc , nó ko thể khóc bởi vì nó còn phải chăm sóc cho ba & Tiểu Hạ . Nó càng ko thể khóc khi nhìn thấy những giọt nước mắt giả tạo của mấy người đang xếp hàng rồng rắn ở linh đường mẹ nó , trong số họ mấy người biết mẹ nó - mấy người hiểu được mẹ nó - mấy người thực sự thương xót mẹ nó - thực sự rơi lệ vì sự ra đi của một con người
Tất cả họ chỉ vì thủ tục - xã giao . Tất cả , ai trong số họ cũng đều mang mặt nạ thứ mặt nạ da người đáng sợ che chở sự dối trá bên trong
Có ai trong số họ cảm nhận được nụ cười ấm áp của mẹ ?

_ Mẹ ko thích hoa trắng , mẹ ghét màu trắng lắm . Sao ai cũng đặt hoa trắng lên mộ mẹ vậy anh ?
_ Tại vì họ ko biết em gái bé bỏng à !
_ Anh ơi - con bé đột nhiên ngừng khóc - Anh có buồn ko ?
_ Em hỏi gì kì vậy , anh dĩ nhiên là buồn rồi .
_ Sao anh hông khóc ? Chẳng phải anh nói với em là chỉ cần khóc được là sẽ tốt hơn mà - Nó vuốt tay lên má Tiểu Văn , động tác mà mẹ con bé hay làm thế để dỗ mỗi khi nó giở chứng khóc nhè - Anh hai khóc đi , bé Hạ sẽ cho anh hai mượn vai của em
_ Anh sẽ ko khóc đâu .... vì nước mắt của anh đã gữi ở chỗ em cả rồi , em khóc thay cho anh nhé , bé con .

Thằng bé đặt tay lên mái tóc của em gái nó , vuốt nhẹ “ Em biết ko , ước gì anh có thể khóc ngay lúc này đây trong vòng tay bé nhỏ của em . Lòng anh rất đau đớn trái tim anh giống như bị kim châm muối xát nhưng nước mắt anh lại chẳng thể rơi xuống được .
  Mẹ ơi , sao mẹ lại giao cho con nhiệm vụ to lớn đến thế ? Con vẫn chỉ là 1 đứa bé thôi mà “


“ Alô , gia đình chúng tôi hiện ko có ở nhà , xin vui lòng để lại lời nhắn & chúng tôi sẽ gọi lại cho bạn sau . Cảm ơn ! “
Tiếng chuông đổ liên tục nhưng ko có ai trả lời , Diệp Tuấn ngồi ngay tại đó nhưng bàn tay ông dường như chẳng thể nào nhấc nỗi chiếc điện thoại lên . Công việc bị ôm bỏ bê , cơm nước chẳng hề đụng tới thậm chí cũng ko hề nhìn ngó đến các con của mình . Trong lòng ông bây giờ chỉ nghĩ vầ người phụ nữ đó - tàn nhẫn quá ! Thật là tàn nhẫn quá ! ông đưa chai rượu lên môi tu một hớp - nhạt thếch , tại sao có thể đối xử với người ta tàn nhẫn đến thế cơ chứ ? liệu khi ở trên chín tầng mây kia vợ ông có bao giờ cảm thấy ray rứt và ăn năn khi gây ra cho mọi người nỗi đau lớn đến thế ko ?
_ Ba , ba ko nghe điện thoại ?

Ba nó chẳng thèm để ý đến nó .
Con bé lắc đầu chán nản , từ ngày mẹ mất ba dường như thay đổi chẳng hề ngó ngàng đến anh em nó . Bây giờ , trước thái độ dửng dưng của ông , nó chỉ muốn oà lên khóc cho đã nhưng bây giờ ko phải lúc để rơi lệ . Nó bắt điện thoại lên .
_ Alô .
_ Cho hỏi có phải nhà của GĐ Diệp ko ạ , có GĐ ở nhà ko ?
_ Ba , là tìm ba .
Ông đưa chai rượu lên môi , nuốt ực một hơi dài , mắt lơ đãng nhìn ra ngoài , hôm nay là cái ngày quái quỷ gì mà trời lại nổi cơn mưa . Một cơn mưa mùa hè bất ngờ xua tan cái nắng oi ả , nhưng cũng chỉ là cơn mưa rào chóng đến chóng tạnh .
_ Ba cháu bây giờ ko thể nghe điện thoại được , cô lần sau gọi lại được ko ạ ?
_ Nhưng mà... cháu gái ơi làm ơn nhắn dùm đi , cty có việc rất gấp .... nguy cấp lắm có thể là sắp phá sản đến nơi cty của ba cháu sắp mất rồi ... cháu làm ơn giúp cô đi mà .
Mắt con bé rơm rớm ngấn nước , nó quay lại nhìn ba bằng ánh mắt thảng thốt . cô độc & đáng thương .
_ Ba ơi , con bé bỏ tai nghe xuống , chạy đến bên ông . Nắm lấy cánh tay lay mạnh , hy vọng một sự hồi tỉnh từ con người vốn rất yêu vợ - thương con , con người ấm áp và nồng nhiệt như tia nắng mặt trời .
_ Ba ơi , cty của ba gặp chuyện rồi .... ba .... ba tỉnh lại đi ba , ba cứ thế này con sợ lắm . Ba nghe điện thoại đi ba
Nước mắt mà nó cố kìm nén bao ngày qua chực trào ra , chảy tràn trên khuôn mặt đáng yêu . Đã bao ngày rồi , con bé lúc nào cũng buồn - cũng khóc .
Nhưng cưa bao giờ con bé thấy tuyệt vọng như lúc này , chưa bao giờ nghĩ sẽ bỏ cuộc - buông xuôi như khi này , chỉ khi nhìn thấy ba nó trở thành như thế thì nó tin chắc rằng mẹ đã mất thật rồi , đã đi rất xa & vĩnh viễn ko bao giờ trở lại nữa .

Diệp Tuấn nhìn con gái , nở nụ cười nhếch môi buồn bã . Ông gạt tay Hạ ra lẳng lặng đứng lên tiến về phía chiếc điện thoại
Lạnh lùng úp nó xuống .
_ Ba .... sao ba lại làm thế với con ? - con bé nức nở - Con & anh hai có lỗi gì hở ba , ba ơi ! ba tỉnh lại đi ba , chúng con chỉ còn lại ba trên cõi đời này thôi ....
_ Tiểu Hạ , em làm gì thế mau đứng lên .
Thằng bé đặt tô mì còn đang bốc khói xuống bàn , vội vàng chạy đến đỡ em gái đứng dậy . Trời ơi , sao lại bắt gia đình nó đối diện với sự thật phũ phàng đến thế này ? Còn ba của chúng - người lúc nào cũng tươi cười & chỉ cho chúng thấy cả thế giới này , bây giờ tự dưng lại thành ra 1  người khác hoàn toàn - đầy chán nản và bất mãn .
_ Ba... anh ơi , ba làm sao ấy ? Em sợ lắm , ba ơi , cty của ba gặp chuyện .... chúng ta sắp mất hết hả anh ?
_ Nói bậy , ko có chuyện đó đâu ... đừng có sợ , có anh ở đây với em mà .

_ Ba - thằng bé đỡ lấy chai rượu từ tay ông Diệp - Con nấu mì cho ba rồi , ba cố ăn một chút đi - nó bưng tô mì tới - ăn cho nóng đi ba
_ Này thì mì , trả rượu lại đây - ông hất đổ tô mì , định giật lại chai rượu từ tay thằng bé .

Chaong , nó quăng cái chai xuống nền gạch , rượu tràn ra ngoài - bốc mùi nhức mũi
Nó đang rất giận , giận ba nó kinh khủng
Thậm chí , nó giận bản thân bất lực ko thể làm được điều mẹ nó kì vọng .
Nó thực sự chẳng làm được gì cả .
_ Mày ...
“ Chát “
Ba nó giáng cho nó 1 cái tát như trời giáng , đến nỗi 1 bên khoé môi Tiểu Văn chảy máu .
_ Anh hai , anh hai ơi !
_ Ba... ba tỉnh lại đi ba mẹ ko muốn thấy ba như vậy đâu mà ... Ba con xin ba đấy , bây giờ chúng con chỉ còn có ba thôi . Ba là chỗ dựa duy nhất của con và em ... con thì ko sao nhưng mà ít ra ba hãy vì em - thằng bé nói mà như sắp khóc đến nơi .
_ Nó ... - ông chỉ tay vào Diệp Hạ - Mày thừa hiểu mà , nó đâu phải con ruột của tao , đâu phải em ruột của may thì việc gì tao phải làm chỗ dựa cho nó - giọng ông ngà say .

Và dường như Diệp Tuấn chưa ý thức được câu nói mình vừa nói ra có ảnh hưởng thế nào đến hai đưa trẻ . Tiểu Hạ tròn mắt nhìn ba nó , ko... đó hoàn toàn ko phải là sự thật . Nó là con gái ruột của ba mẹ nó , là em gái yêu quý của anh hai nó cơ mà ? Con bé đang có cuộc sống hạnh phúc và vui vẻ đến thế vậy mà .... sự thật là tàn nhẫn thế ư ?
Ngay cả khi mẹ mất rồi , con bé khờ dại ấy vẫn tin rằng nó - ba & anh Văn vẫn có thể mỉm cười sống hạnh phúc , vẫn có thể cùng nhau ngắm mưa rơi và chăm sóc những chậu hoa của mẹ . Thế mà... giờ đây , ba nói với nó những lời tàn nhẫn như thế
_ Ba ... - no vừa nói vừa khóc - Ba đùa gì kì vậy ... con là con gái của ba và mẹ mà .
_ Mày... mày ko phải ... hahaha...ko phải con tao , cũng ko phải em gái của nó ....
Mắt con bé nhoà dần , nó ngồi bịch xuống đất - thất thần . Tiểu Hạ muốn thét lên để cho người mẹ của nó có thể nghe thấy được nỗi đau của nó , nghe lời oán than của nó “ Mẹ ơi , mẹ có thấu hiểu hay ko ? “ Lẽ nào , đối với ba nó thực sự chẳng là gì cả . Tiểu Văn chạy đến bên con bé , ba nó điên rồi thực sự điên mất rồi . Ông ấy , sao bây giờ có thể làm tổn thương Tiểu Hạ - con gái bé nhỏ mà ông hết lòng yêu thương .
_ Em đừng tin , em là em gái của anh là con ruột của ba mẹ mà ... Ba .. chỉ là đùa với em thôi
_ Anh hai... em... em ...
_ Ba , ba đang đùa phải ko ? - Nó níu lấy tay áo ba - Ba làm em khóc rồi kìa , ba uống say rồi chứ gì ? Ba.... ba nói gì đi ba , con xin ba đấy . Mẹ mất , ai cũng đau lòng con và em gái cũng vậy chứ đâu riêng gì ba . Nhưng sao ba lại đối xử với Tiểu Hạ như vậy . Con bé thực sự đã buồn lắm rồi .
_ Mày cũng biết mà... - Mắt ông đỏ ngầu nhìn thằng bé - Lúc đó mày cũng thấy ... nó thực sự là ko phải em mày , cũng ko phải con tao . Mà có lẽ ngay cả mày cũng ko phải con tao nốt ... tránh ra - Ông xô thằng bé ra , loạng choạng bước ra khỏi phòng , ngoài vườn có tiếg xe hơi rồ ga
_ Ba chỉ nói đùa thôi ,... ngoan nào.... thôi mà... đừng khóc
_ Anh ... anh hai .

Tiểu Hạ gục đầu vào vai thằng bé khóc nấc lên , lồng ngực nó tưởng chừng như đã vỡ ra ngay khi ba nó nói những lời như thế . Ước gì tất cả chỉ là mơ , đơn giản chỉ là một cơn ác mộng , ước gì có ai đánh thức nó nó bằng bàn tay âu yếm & nụ cười trong trẻo như ánh nắng ban mai rực rỡ .
_ Làm sao bây giờ ? anh ... chúng ta.... em .... em phải làm sao hở anh ? Em đâu phải là...
_ Bậy bạ, con nhỏ ngốc xít này ... Mau lau khô nước mắt của em đi . Con bé Tiểu Hạ của anh đâu phải là người mau nước mắt như thế ... ngoan nào , thôi mà để anh đưa em ra ngoài ngắm sao hen .


Khu vườn của chúng nó , nơi tuổi thơ đi qua thật êm dịu & ngọt ngào . Tối đến , mẹ thường thắp lên những ngọn nến sáng - rất sáng tựa như những tinh tú trên bầu trời bao la . Thằng bé kéo tay em gái ngồi bệch xuống bậc thềm , ko nói tiếng nào mà chỉ chăm chú nhìn lên bầu trời bao la , màn đêm tăm tối đã buông xuống để lộ muôn ngàn ánh sao lấp lánh như dát vàng lên mái tóc kiêu sa của 1 cô tiểu thư đỏng đảnh . Con bé thôi khóc , nó nhìn thẳng vào ánh mắt trong vắt của Văn .
Từ ngày mẹ qua đời , anh chưa từng rơi lệ trước mặt nó nhưng nó hiểu anh hai nó rất đau lòng ... và nó hiểu nỗi đau đó khủng khiếp biết bao - khó chịu đến thế nào ...
Bàn tay nó nắm chặt lấy tay thằng bé , khe khẽ dựa đầu vào vai anh nó.

_ Anh hai , anh xem gì thế ?
_ Em có thấy ko ?
_ Thấy cái gì mới được hở anh ?
_ Trong giấc mơ của anh , mẹ đã từng nói khi nào chúng ta buồn nhất - cô đơn nhất hãy nhìn lên bầu trời . Mẹ của chúng ta luôn ở đó , mẹ là 1 trong những vì sao sáng lung linh và mẹ chúng ta sẽ luôn ở cạnh chúng ta mãi mãi ...
_ Vậy thì... em ... em có thể ở bên cạnh của anh được ko ?
_ Dĩ nhiên rồi , con bé ngốc...
_ Cho dù .... cho dù là... - nó chợt chạnh lòng khi nhớ đến những lời ba nó vừa nói lúc nãy . ...
_ Em là em gái của anh , mãi mãi là em gái yêu quý của anh . Cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa thì đó là sự thật ko thể thay đổi .
_ Anh ...
_ Sao nữa ?
_ Anh cười rất đẹp ..... em nói thật đó , anh hãy luôn cười với em như thế nhá !
_ Dĩ nhiên rồi , vì anh được sinh ra là để mang hạnh phúc đến cho em mà ....

TOP

chùi,chap này bùn quá,thương Tiểu Văn và Tiểu Hạ quá
ghét ông Diệp,dù vốc ra đi nhưng vẫn để lại cho ông hai đứa con tuyệt vời vậy mà ông rũ bỏ tất cả...

TOP

Linh viết fic hay ghê! Nhưng mà buồn quá bạn à :( Với người đã gắn bó với ông Tuấn bao nhiêu năm như Tiểu Hạ, sao ông ấy có thể nói ra những lời như thế nhỉ >"< Biét là bà Diệp đi thì ông í phải bùn, nhưng mà... :-< như thế hơi phũ quá, nhỉ :-<

Dàu sao cũng cám ơn Linh vì mang đến cho mọi người một fic khá hay >:D<

TOP

đọc truyện mà thấy đau lòng wa. Thật tàn nhẫn với hai đứa trẻ. Mong phần sau sẽ tươi sáng hơn với hai đứa trẻ

TOP

“ Alô , gia đình chúng tôi hiện ko có ở nhà , xin vui lòng để lại lời nhắn & chúng tôi sẽ gọi lại cho bạn sau . Cảm ơn ! “

Thế giới này có thực sự là đẹp đẽ &trong sáng hay ko ? 2 đứa trẻ đáng thương đó còn có gì để mất ? ....

_ Xin chia buồn với 2 cháu
Người phụ nữ buồn bã thở dài nhìn 2 đứa trẻ đáng thương chúng vừa trở thành cô nhi . Mẹ chúng qua đời cách đây 1 tuần & ngày hôm qua đến lượt ba chúng ra đi trong 1 tai nạn giao thông thảm khốc . Tài sản mất hết gia thế chẳng còn . Con bé đứng nép mình vào anh trai sợ sệt , từ nay chúng nó sẽ ra sao trong cuộc đời này .... hòan tòan cô độc . Nó đau đớn lắm , con bé cũng chẳng còn nước mắt để mà khóc nữa chúng nó bị buộc phải vào trại trẻ mồ côi chúng đã mất tất cả - ko nhà - ko ba mẹ - cũng ko có tiền . Diệp Hạ cứ đứng nhìn mãi ngôi nhà tươi đẹp của chúng - ngôi nhà chúng từng lớn lên - từng trải qua quãng thời gian hạnh phúc và vui sướng , thằng bé nắm lấy tay nó dịu giọng
_ Đừng lo em à ! một ngày nào đó chúng ta sẽ lại trờ về nơi đây ... nhất định .
_ Có thật ko hở anh ? - mắt nó ngân ngấn nước .
_ Thật mà .... vì em còn có anh mà . Xem nào .... anh còn cái này cho em .

Diệp Văn rút trong túi ra 1 cặp nhẫn là vật duy nhất người ta cho chúng giữ lại - cặp nhẫn đính hôn của ba mẹ chúng như 1 món quà kỉ niệm vì chúng ko đáng giá là mấy 1 cặp nhẫn bình thường bằng bạc có chạm hình những vì sao lung linh . Thằng bé luồn chiếc nhẫn vào sợi dây chuyền em gái nó hay đeo ở cổ .

_ Em giữ nhẫn của ba nhé !
Con bé cũng làm thế với nó .
_ Còn anh hai đeo nhẫn của mẹ .
_ 2 chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi ... như là ba với mẹ chúng ta vậy . Họ luôn ở trên thiên đường chúc phúc cho anh em mình , phải ko anh ?
_ Dĩ nhiên rồi , bé con .

Lúc đó , con bé hiểu rằng chỉ cần có sự hiện diện của anh trai nó trên cõi đời này là nó còn hy vọng để tiếp tục tồn tại - tiếp tục tin tưởng vào 1 cái gì đó tốt đẹp hơn trong tương lai
Chắc chắn là thế .

Cô nhi viện Ánh Trăng nằm giữa 1 thung lũng tuyệt đẹp dưới bóng những cây anh đào quanh năm ra hoa , thứ hoa màu hồng phấn nhàn nhạt . Trong cái ko khí oi ả của mùa hè , thi thoảng lại có vài cơn gió hiếm hoi còn lại nhẹ nhàng thổi qua làm tung cả những cánh hoa màu hồng nhạt dạt sang sân cô nhi viện . Con bé thích ngồi cạnh bậc cửa , bàn tay bé xíu của nó đón lấy những cánh hoa nâng niu nhẹ nhàng hệt như 1 bảo bối quý giá . Tuyết mùa hè , đúng chỉ có ở nơi đây mới có thứ tuyết đó mà thôi . Nhỏ mỉm cười nhìn sang bên cạnh anh hai của nó cũng đang ngồi đó , ánh mắt u buồn nhìn về nơi xa xôi vô định mà ngay cả nó cũng ko biết ở tận đâu . Quá nhiều biến cố xảy ra dồn dập trong cuộc đời bình lặng của hai anh em nó thế nhưng bây giờ nó hiểu giữa cuộc đời này nó chỉ còn lại 1 người thân - còn lại 1 bờ vai cho nó dựa vào , còn lại 1 bàn tay đón lấy nó an ủi - vuốt ve mái tóc của nó .

_ Em có biết hoa anh đào sẽ bay về đâu ko ?
_ Em ... em hông biết , còn anh có biết ko ?
_Anh cũng ko biết nữa .
_ Xì , vậy mà cũng nói .
_ Nhưng ... hoa phải lìa cành thì thật là buồn quá !
_ Em biết ... nhưng mà anh này ...
_ Hở ?
_ Anh đừng có buồn theo nó đấy nhá - con bé nắm chặt lấy tay nó - Em mà thấy anh buồn thì em cũng chẳng được vui đâu .
_ Ngốc quá đi - thằng bé cốc nhẹ lên đầu nó - Anh ko khóc nhè như em đâu .
_ Nhưng em biết ... anh hai còn buồn hơn em ấy chứ - nó đặt tay lên bầu má tròn trĩnh của thằng bé - Nước mắt của anh ở đây này , tuy là em hổng thấy được , hổng sờ được nhưng em cảm nhận được là anh đang khóc . Nào , để em lau cho anh nhá ?
_ Ừ - thằng bé nhắm mắt lại - Lau giúp cho anh đi .

Từ ngày vào đây , con bé chưa bao giờ rời nó 1 phút giây nào . Ngay cả lúc ngủ say thì bàn tay chúng cũng nắm chặt lấy nhau , thằng bé chưa hề nghĩ tới sẽ có ngày rời xa Tiểu Hạ yêu quý của nó ... Trong những ngày này , nếu ko có con bé thì có lẽ nó ko sống nổi nữa .

Nhưng có 1 việc nó chưa cho con bé biết ....

Hôm qua , sơ quản lý đã gọi nó lên văn phòng ... Có 1 gia đình giàu có vô tình đi ngang qua cô nhi viện & nhìn thấy con bé họ muốn nhận nuôi Diệp Hạ - em gái nó . Sơ muốn hỏi nó xem có chấp nhận để con bé đến sống ở 1 gia đình mới hay ko ?

Điều đó có tốt hay ko ? Nếu nó để con bé ra đi ... con bé nhất định sẽ hạnh phúc . Con bé nhất định sẽ hạnh phúc , sẽ lại có gia đình - có ba- có mẹ - có cuộc sống giàu sang quyền quý được tiếp tục đến trường & biết đâu đến 1 ngày nào đó con bé sẽ chẳng còn nhớ gì về người anh trai như nó nữa ... Liệu khi ấy , lúc vô tình chạm mặt nhau ngoài phố nó có chịu nổi việc tàn nhẫn & bi thương đó hay ko ?
Đêm qua , thằng bé ko ngủ , nó thức để nhìn ngắm em gái yêu quý của mình say ngủ . Tiểu Hạ ngây thơ quá , đáng yêu quá ! con bé đáng lẽ phải có được 1 cuộc đời toàn diện & hoàn mĩ nhất chứ ko phải chịu sự cay đắng & buồn bã như bây giờ .
" Mẹ ơi , mẹ của con ơi . Mẹ ở trên trời hãy bảo cho con biết con phải làm gì bây giờ ? Con ko muốn để em ra đi ... con biết nếu để con bé đi thì con sẽ đau khổ & tự trách đến cả đời . Nhưng mà, tương lai của con bé đang nằm trong tay con chỉ cần là con để em ra đi thì con bé biết đâu sẽ sống hạnh phúc hơn bây giờ . Nếu con giữ em lại thì con là kẻ ích kỉ chỉ nghĩ đến bản thân mình . Mẹ sẽ tha thứ cho con phải ko mẹ ? Mẹ ơi , bây giờ con thực sự rất muốn được khóc - dễ dàng như mọi người nhưng mà con lại chẳng thể nào mà rơi lệ được ... Ước gì , giờ đây mẹ còn ở bên con để cho con biết con phải làm gì ? “

_ Anh ... anh bị sao vậy ?
_ Anh ko sao .
Em gái của nó , con bé mới ngây thơ & trong sáng làm sao ... Vậy mà , nó sắp làm gì đây , bán em ư ? Nó kéo Tiểu Hạ vào lòng - ôm thật chặt . Chỉ cần nghĩ tới đến một ngày ko còn được ôm hình dáng bé nhỏ này vào lòng , ko được vuốt ve mái tóc dài , ko được nắm bàn tay bé nhỏ là trái tim của thằng bé như vỡ ra hàng ngàn mảnh .
_ Anh .
_ Thôi được rồi , con bé này ... em hình như hơi ốm đó - nó giả lả , buông con bé ra - Nào , nhóc hôm nay anh sẽ dẫn em đi chơi ... đi hông ?
_ Ý... nhưng mà còn mấy sơ ?
_ Ko sao đâu , anh đảm bảo là sơ đã cho phép rồi ...
_ Thiệt hông đó , anh là chúa hay nói xạo . - con bé nheo mắt nghi ngờ .
_ Thiệt mà , anh mà em cũng dám ko tin hả ? Con bé này học cái thói đa nghi từ ai cơ chứ ?
_ Thì từ anh chứ anh , vậy mà cũng thắc mắc đàn ông lắm lời quá ... đi thôi .
_ Đi đâu ? - Văn giả vờ ngớ ngẩn .
_ Thì anh bảo là đi công viên chơi mà ... mau lên , con lười kia . Em muốn đến công viên giải trí .
_ Được , vậy kéo anh dậy đi nào .

Con bé thoáng nhăn mặt , ông anh này của nó cứ có thói quen đem con bé ra làm trò đùa ... Nó suy nghĩ một lát rồi ... đột nhiên nhảy phốc lên lưng thằng bé mà thượng toạ . Khuôn mặt xinh xắn , đôi mắt to tròn thơ ngây chu mỏ đáp lại lời đề ghị của anh nó .

_ Anh phải cõng em mới phải , nào ngựa... đi thôi .
_ Á à , con bé này đáo để thật ... em càng ngày càng ngạo mạn đấy con bé .

Con bé im lặng , 2 anh em nó cứ thế chẳng nói với nhau lời nào . Mà cần gì phải nói , 1 khi tình cảm đó đã sâu đậm đến như thế rồi thì ko 1 lời nói nào có thể biểu hiện nó thành thật và chính xác hơn sự im lặng ... nhẹ nhàng , chúng chỉ cần nhìn vào mắt đối phương là có thể thấu hiểu trái tim bên trong đau đớn & xót xa đến thế nào ... cô độc & yếu đuối ra sao .


“ Anh hai của em , anh còn hơn là 1 nửa trong trái tim em . Nhưng có ai tồn tại mà thiếu thiếu một nửa trái tim được đâu , nếu 1 nửa trái tim ra đi một nửa kia cũng trở kia cũng trở nên khô héo chết dần chết mòn “


“ Tiểu Hạ , em có biết ko ? hôm nay là ngày cuối cùng anh ở bên em . Nếu em biết được sự thật em có tha thứ cho anh ko - có trách anh ko ? Mà thôi , em cứ trách anh - cứ hận anh đi , tốt nhất là đừng tha thứ cho anh nữa . Em có biết ko ? em là một nửa linh hồn của anh , nếu một nửa linh hồn ra đi - một nửa kia có tồn tại cũng như chết rồi ... Nhưng anh phải để em đi , anh ko thể nào ích kỉ giữ lại em cho bản thân mình để em chịu khổ chung với anh “
_ Tiểu Hạ này .
_ Vâng .
_ Thực ra , em nên giảm cân đi thôi , nặng quá !
_ Anh thật là , hồi nãy thì bảo người ta ốm giờ nói người ta mập ... chọc quê người ta - con bé đấm bùm, bụp vào lưng nó - Ghét anh quá , em xuống đây hông thèm anh cõng nữa - con bé nhảy phóc xuống đất , nó nháy mắt với với Văn rồi tung tăng bướcđi một mình .
_ Này , con bé chờ anh với .
_ Hông thèm .
_ Zậy thì anh đi zìa .
_ Ai cho zìa - Tiểu Hạ đứng chặn ngay trước mặt thằng bé . Khuôn mặt xinh xắn ko chút tì vết - con bé hiền lành & ngây thơ đến thế nó đáng được sống hạnh phúc , xứng đáng được yêu thương ... - Anh zìa thì ai trả tiền .
_ Đi thôi nào , con bé ngốc nghếch kia ko thì sẽ trễ mất - nó gõ nhẹ lên đầu con bé .

Ôi , giá mà bàn tay ấm áp này có thể mãi ko rời , đôi mắt này có thể lưu giữ mãi hình ảnh nụ cười trong veo của con bé ... mãi mãi
“ Anh thương em , thương em lắm em có biết ko ? “

Hôm nay là chủ nhật , công viên đông nghẹt người . Cha mẹ dẫn con đi chơi , ai ai cũng vui vẻ cười đùa lũ trẻ mặc quần áo mới tay trong tay sung sướng .
Chỉ có hai đứa nó là lạc lõng giữa thế giới đó .
Nhưng chúng nó ko cô đơn chúng nó có nhau .
Thế thôi .
Thế là đủ lắm rồi .
_ Anh hai , em muốn chơi vòng xoay ngựa gỗ .
_ Ừ , hôm nay em gái muốn gì anh cũng chiều cả , hôm nay anh hứa là sẽ ko chọc em - ko cười em . Ko làm em giận ...
_ Anh - con bé lo ngại nhìn nó - Anh bị gì hả ?
_ Ko , anh chỉ nói là trong ngày hôm nay thôi mà ... Con bé như em đừng tưởng bở .
_ Ko cần đâu , nếu anh ko chọc em giận - ko cười em thì đâu còn là anh hai của em nữa chứ - nó nắm tay thằng bé - Anh ngốc lắm .
_ Ừ , anh ngốc ... - Nó cố dằn nước mắt trước ánh nhìn trong sáng và trìu mến của Tiểu Hạ .
_ Đi nào ... - con bé nắm lấy tay nó .

Ngày ba mẹ còn sống , chúng rất hay đi công viên này chơi . Cũng rất thích ngồi vòng quay ngựa gỗ , vì con bé tin rằng nếu nó ngồi hết 3 vòng nó sẽ trở thành nàng công chúa xinh đẹp ... dù bây giờ ba mẹ ko còn nữa nhưng con bé vẫn tin vào giấc mơ cổ tích đó - bởi nó biết dù mẹ nó có vô tình bỏ nó ra đi , dù ba nó đôi khi dùng lời cay nghiệt nhưng Tiểu Hạ vẫn mãi là nàng công chúa bé nhỏ trong trái tim của họ ... chắc chắn là như thế .

_ Em lên đi , anh đứng đợi em ở đây .

Cũng giống như mẹ hay đứng chờ nó ngày xưa .

_ Em biết rồi , nhưng anh ko được đi đâu đấy .. Anh phải đứng đây - ngay chỗ này để em thấy được anh .
_ Rõ rồi , công chúa bé nhỏ .
_ Kị sĩ của em , nhớ đấy .

“Kị sĩ của em” - những lời nói vô tư của Tiểu Hạ như găm vào trái tim nó những vết dao sâu hoắm , nó đứng đó nhìn ngắm em gái yêu quý của mình . Con bé bây giờ ko mặc quần áo đắt tiền ... ko lộng lẫy , ko giầy thuỷ tinh cũng ko mang trang sức đắt tiền .
Nhưng với nó , em gái luôn là công chúa . Nàng công chúa có nụ cười rạng rỡ như ánh bình minh ban mai , ước gì nó có thể mãi mãi biến thành kị sĩ - có thể nhìn ngắm công chúa trưởng thành và tìm được chàng bạch mã hoàng tử cho mình .
Chỉ cần như vậy thôi là kị sĩ đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi .
Dù kị sĩ có phải đau đớn thêm nữa ... nhưng chỉ cần nàng công chúa hạnh phúc là đủ
Nó đưa tay vẫy em gái , cố nở nụ cười .
Nụ cười ấy so với nước mắt thì phải có dũng khí hơn nhiều .
Mà nó chỉ mới là một thằng bé 12 tuổi đầu .
Điều đó có là quá sức với nó ko ?

Vòng quay dừng lại , nhưng con bé vẫn ngồi đó .
Như mọi lần , công chúa cần kị sĩ đến đón .
Nó tiến lại đó , càng gần nụ cười của Tiểu Hạ trái tim nó càng đau hơn giống như là tia nắng nhỏ bị mặt trời thiêu đốt .
Nhưng nó biết mình đang làm đúng - nó đang mang tương lai tươi sáng đến cho em gái nó - Con bé rồi sẽ trở thành công chúa .
_ Công chúa , xuống ngựa chứ .
_ Cảm ơn , kị sĩ ...

Mái tóc của Tiểu Hạ bị gió vờn bay ngang qua mặt nó , mùi hương của hoa anh đào ... rất thơm , bất chợt con bé cúi xuống hôn nhẹ lên má nó .
Cũng một cái hôn thật nhẹ , hệt như cơn gió thoảng qua
Giống như một câu chuyện cổ tích
Rất nhẹ ...
_ Cảm ơn , kị sĩ... anh hai của em .
_ Em đúng là con bé ngốc .
_ Anh xấu lắm đó ... anh lừa em , anh bảo là hôm nay ko chọc em mà .
_ Anh chỉ nói vậy thôi , ai bảo em tin nào . Đúng là em rất ngốc ...
_ Nhưng mà ngốc rất dễ thương - con bé thêm vào
_ Ừ , ngốc rất dễ thương . Có muốn ăn kem ko con bé ?
_ Dĩ nhiên , là anh nói đó nghe .
_ Ừ , anh còn thiếu nợ em ba cây kem mà ... đi nào .

Cảm ơn mấy bạn nhìu nha, thực tình linh ziết fic nì mà ko hy vọng gì lắm sẽ được đón nhận
Mong rằng được mí bạn góp ý nhìu nhìu
thanks

TOP

hai đứa trẻ đáng thương+_+

TOP

_ Anh hai , anh cõng em về có mệt ko ?
_ Dĩ nhiên , em thử xem nào ... em cứ thử cõng anh đi một đoạn là biết ngay à !
_ Xì , em ko có mắc lừa anh đâu ... chắc là hồn nãy anh mua kem cho em nên hết tiền đi xe bus rồi chứ gì ? - con bé chu mỏ đáp
_ Điên quá à , ko phải đâu chẳng qua anh muốn cõng em thế thôi ...ko muốn hả ?
_ Ko phải ... em vui lắm , nhưng mà
_ Nhưng mà sao ?
_ Hôm nay anh lạ lắm .
Diệp Văn có thoáng dừng lại một chút
_ Ko có đâu , chỉ tại lâu rồi .... chúng ta ko được ra ngoài ... Nhóc , có mệt ko ?
_ Dĩ nhiên rồi - con bé vừa ngáp vừa nói .
_ Thế thì ngủ đi , khi nào về đến nhà anh sẽ gọi .
_ Anh hát cho em nghe đi , em nhớ mỗi khi em chuẩn bị đi ngủ mẹ cũng hay hát cho em nghe ... anh hát đi anh .
_ Con bé này , thật vớ vẩn được rồi anh hát ... nhưng mà chỉ lần này thôi đó ráng mà ghi nhớ đi  .
_ Dạ.

Ngày thơ bé , em lớn lên bên câu chuyện cổ tích của mẹ , có cầu vồng lấp lánh . Câu chuyện lớn theo em từng ngày & em hồn nhiên hát ca .
Lála... lá la la la là , cầu vồng ơi một ngày kia hãy bừng sáng lên ...

..................

_ Em ngủ rồi hả ? Bé con ..
Ko có tiếng trả lời ...
Chắc là con bé ngủ rồi ....
_ Anh ơi ?
_ Sao ?
_ Lưng anh ấm lắm ... anh hát cũng rất hay anh đúng là tuyệt  nhất trên đời , number one luôn đó .
_ Ngủ đi , ngủ đi em ...

Lần này thì con bé ngủ thật , hơi thở của nó nóng hổi nhè nhẹ đều đều trên lưng thằng bé . Con bé ngây thơ quá , nếu nó biết được một mai anh nó ko còn bên nó - cũng ko ai hát cho nó nghe - ko ai để nó dựa vào ... con bé sẽ ra sao ?
Nước mắt Diệp Văn nhè nhẹ rơi trên khuôn mặt .
Thằng bé thậm chí còn ko dám nấc lên , nó ước gì con đường dưới chân cứ dài ra mãi ... mong đêm đừng kết thúc , mặt trời đừng lên .
Vì ngày mai nó phải rời xa em nó .
Biết bao giờ gặp lại ?
Mà cũng có thể là ko bao giờ ?
Đến một lúc nào đó , em nó sẽ quên nó chứ .
Đến một lúc nào đó , dù có gặp nhau nó cũng ko còn nhận ra con bé  nữa , ko nhận ra nụ cười trong trẻo & nét mặt  vô tư .
Cho dù có vô tình chạm mặt nhau , vô tình trò chuyện cùng nhau .
Có lẽ như vậy lại tốt hơn , trong lòng nó Tiểu Hạ vẫn luôn là công chúa .

Ngày thơ bé , em lớn lên bên câu chuyện cổ tích của mẹ , có cầu vồng lấp lánh . Câu chuyện lớn theo em từng ngày & em hồn nhiên hát ca .
Lá la... lá la la la là , cầu vồng ơi một ngày kia hãy bừng sáng lên ...

_ Anh hai , anh hai... anh đi đâu rồi ?
Con bé đứng giữa khoảng sân rộng , đôi mắt nó đỏ hoe ... sáng nay nó ko tìm thấy anh nó , nó chỉ thấy đồ đạc của nó được sắp xếp gọn gàng ...
Sơ nói nó sắp về nhà mới
Sắp có ba mẹ mới....
Nhưng mà... ko có anh nó cùng đi .
Nó ko tin anh Văn của nó lại có thể nhẫn tâm bỏ lại nó...
Con bé ko tin một chút nào .
_ Hạ ... con theo sơ ra xe đi ko thể để người ta chờ được .
_ Con ko đi ... - con bé vùng vằng - Con phải chờ anh hai ... anh hai sẽ quay lại mà sơ  anh hai ko để con đi đâu .
_ Ngoan đi nào , trễ giờ rồi con . Nhanh lên ... - sơ kéo con bé ... nhưng Tiểu Hạ vốn là đứa con gái bướng bỉnh , nếu nó ko đạt được cái nó muốn nó quyết ko bỏ cuộc .
Giọng hát của anh nó như còn lẩn khuất đâu đây .
Hôm qua , chúng nó còn ở bên nhau mà .
Nó tin - suốt đời này nó cũng tin anh nó ko bỏ nó .
Con bé ngồi bệch xuống đất , gào khóc ầm ĩ ... ngay cả sơ cũng ko dám đến gần , nó kêu la anh hai ... anh hai liên hồi . Tội nghiệp , con bé chỉ vừa tròn 8 tuổi - nó phải trải qua rất nhiều ... rất nhiều đau đớn & phiền muộn . Từng người - từng người thân luân phiên bỏ nó mà đi ... trong đời này nó chỉ còn có mình thằng bé .
Nó tuyệt đối ko thể để mất anh nó
Cho dù có phải đánh đổi bằng bất cứ thứ gì .

_ Con bé kia... ngồi khóc nhè xấu chưa kìa .
Tiểu Hạ dụi mắt - nó ko mơ đó chứ ? Anh Văn của nó đang đứng trước mặt nó , con bé thôi khóc - nó từ từ đứng lên
_ Lại đây ... lại đây nào bé con
Diệp Văn giơ tay ra trước mặt nó  .
Con bé .. Tiểu Hạ lao vào vòng tay nó - khóc nức nở
_ Anh hai ... anh hai em sợ , anh hai bỏ em một mình .
_ Ngoan nào ... nghe anh này - nó nhìn thẳng vào mắt con bé - Em nghe lời sơ ... nhanh lên ra xe đi bố mẹ nuôi đang đợi em ...
_ Em ko đi ... ko có anh bên em em nhất định ko đi . - Tiểu Hạ bướng bỉnh đáp
_ Em có tin anh ko ?
_ Em...
_ Em gái ngoan ... anh hai sẽ ko bao giờ bỏ rơi em đâu , em cứ đến đó trước anh nhất định sẽ đến tìm em ... dù là ở tận chân trời góc bể anh cũng nhất định đưa em về bên anh ... em đến đó trước & chờ anh được ko em ?
_ Em -con bé lại oà lên khóc , nó túm chặt lấy áo của Văn - nước mắt cứ thế tuôn trào ướt đẫm cả vai áo... cả khuôn mặt của con bé - em tin anh ... em sẽ chờ... em nhất định sẽ chờ anh hai đến đón em .
_ Ừ , vì anh còn chưa thực hiện lời hứa với em mà.. con bé ngốc . Em xem này , anh giữ chiếc nhẫn của mẹ- còn em giữ nhẫn của ba ... chúng ta đến một ngày nào đó sẽ lại ở bên nhau ...Nào , bây giờ thì em cười lên đi . Anh hai rất thích nhìn thấy em cười , cô bé à !
_ Em cười ... - Tiểu Hạ cười thế mà nước mắt cứ tràn rụa chảy ra - ko thể kìm được
_ Nào , đi thôi con

Sẽ có lúc dù yêu thương nhau đến mấy cũng phải buông tay .
Sẽ có lúc dù quyến luyến đến mấy cũng phải giã từ .
Có buổi tiệc nào ko tàn đâu
Ly Ly - hợp hợp - hợp hợp - ly ly chỉ cần còn nghĩ đến nhau cho dù trời đất bao la cũng sẽ có ngày tao ngộ - trùng phùng .
Con bé cứ ngoái lại nhìn bóng dáng bé nhỏ của anh hai nó ...
Tiểu Văn cười - nụ cười ấm áp như tia nắng , nụ cười làm tan chảy cả băng giá mùa  đông ... Nó muốn em gái nó lưu giữ mãi giây phút cuối cùng này đây ... giây phút nó ko khoc - ko buồn cũng ko nổi giân
Nở một nụ cười đôi khi còn cần nhiều dũng khí hơn là rơi lệ khóc than

_Xin lỗi em , Tiểu Hạ... anh đã lừa dối em rồi .

Bóng chiếc xe hơi mang theo dáng hình em gái nó từ từ xa dần - mãi xa dần ...
Tim nó như quặn đau ....
Rất đau .
Cứ như là thằng bé sắp chết vậy .
Bàn chân nó ko hiểu sao cứ ngu ngốc đuổi theo chiếc xe ôtô kia ...
Nhưng ...
Tiểu Văn cũng đành nhìn chiếc xe khuất dần - khuất dần trong thung lũng anh đào
Mưa...
Trời bỗng đổ cơn mưa
Mưa lạnh lùng quất vào trái tim nó - mưa thổi những cánh hoa lìa cành bay bổng lên ko trung .
Là tuyết ...
Tiểu Hạ - em có thấy ko là tuyết - tuyết của mùa hè....
Nước mắt nó hoà lẫn vào nước mưa ... mặn chát .....
Đôi bàn chân nó rướm máu ...
Nhưng ko bằng trái tim đầy những vết thương
Em gái ơi , sau cơn mưa này cầu vồng rồi sẽ xuất hiện
Chỉ tiếc là anh chẳng thể nào mang nó xuống cho em...

Ngày thơ bé , em lớn lên bên câu chuyện cổ tích của mẹ , có cầu vồng lấp lánh . Câu chuyện lớn theo em từng ngày & em hồn nhiên hát ca .
Lá la... lá la la la là , cầu vồng ơi một ngày kia hãy bừng sáng lên ...

TOP

thật sự rất hay,bạn viết cảm động lắm L ah,nói thật mình chỉ mún khóc thui,hix,tụi nghịp tiểu Văn và tiểu Hạ quá,chẳng bít sau này sẽ thế nào nữa
Linh ui,cố gắng phát huy nhá,thank L vì đã cho mọi ng đọc một fic hay vậy

TOP

Processed in 0.060399 second(s), 5 queries, Gzip enabled.