Chào mừng bạn đến với KST !
Bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy bạn chỉ có thể xem các bài viết mà không thể gửi bài trả lời, đặt câu hỏi hoặc tham gia nhiều hoạt động khác trên diễn đàn.
Hãy đăng ký thành viên tại đây, hoàn toàn nhanh chóng, đơn giản và miễn phí.
Chúc bạn một ngày làm việc thành công và tìm được nhiều thông tin bổ ích tại KST!
In chủ đề Gửi bài trả lời mới

Tuyết mùa hè

Tuyết mùa hè

:smile99:
Đây là phẩm  đầu tay  thực sự được viết 1 cách nghiêm túc của mình ,mong được các bạn ủng hộ

                       PHẦN I : THỜI THƠ ẤU


_ Tiểu Văn , đây là em gái của con . Con phải thương em nghe chưa !
_Con hổng tin đâu - thằng bé chu môi phụng phịu - Con thấy cô hàng xóm lúc sắp có em bé bụng to lắm ... còn bụng của mẹ đâu có to đâu . Ba toàn gạt con ko hà .

Ông Diệp phì cười trước vẻ tinh quái của thằng con trai , thằng bé 4 tuổi này rất thông minh . Nó thực sự là tiểu  bảo bối của vợ chồng ông . Bà Diệp thì mải lo mân mê đứa bé gái trong vòng tay , tội nghiệp - con bé bị bỏ rơi ngay trước cửa bệnh viện , nó rất xinh . Mà ai lại nỡ tàn nhẫn bỏ rơi đứa trẻ xinh đẹp thế này cơ chứ . Con bé ngủ ngon lành , giấc ngủ của trẻ thơ , ko âu lo , ko phiền nhiễu , cũng chẳng có lo toan tính toán trước bộn bề cuộc sống . Bà Diệp nhìn con trai , âu yếm .

_ Tiểu Văn của mẹ - bà nâng đứa bé gái lên trước mặt con trai - Con xem , em có dễ thương ko nào ? Con trai yêu quý của mẹ lớn rồi và còn rất thông minh nữa chứ , con nhìn em xem . Em bé tội nghiệp lắm con à , em bé ko có ba , ko có mẹ , cũng ko có người thân . nếu chúng ta ko chăm sóc em thì chẳng có ai thèm để ý đến em nữa - em bé sẽ bị đói , bị lạnh như thế thì đáng thương lắm phải ko con . Tiểu Văn , con có thể làm anh trai tốt của em bé ko nào ? Mẹ tin con đấy , chúng ta hãy cùng thương em gái tội nghiệp này nhá !- bà cúi xuống hôn lên trán thằng bé .

Diệp Văn nhìn vào vòng tay mẹ , trong lớp chăn ấm áp một sinh mạng bé nhỏ đang ngủ ngon lành . Đôi mắt thằng bé tròn xoe lên , hệt như ần đầu tiên được nhìn thấy một thứ quý giá đến thế . Sinh linh bé nhỏ khe khẽ cựa mình trong vòng tay ấp ủ của mẹ . Chà , khuôn mặt em bé nhỏ xíu , đôi môi cũng bé xíu - chúm chím như bông hoa đào đương khoe nụ , làn da trắng mỏng manh , đôi mắt nhắm nghiền , bàn tay khẽ đong đưa cơ hồ muốn nắm lấy tay Tiểu Văn . Con bé chẳng khác nào mấy con búp bê bằng sứ đắt tiền được trưng bày trong cửa hàng đồ chơi

     Dễ thuơng quá , em gái bé nhỏ này thật đúng là rất dễ thương ! Bất giác , ko hiểu từ đâu một cảm giác ấm áp cứ lan toả trong lòng nó , như là được thấy tia nắng mặt trời đầu tiên sau cả một mùa đông dài , giá lạnh và cô đơn . Thằng bé cúi xuống hôn lên làn da trắng hồng của đứa bé gái đang say ngủ , một cái hôn khẽ như con gió - em gái của nó . Thế mà , con bé vẫn cứ say sưa ngủ chỉ động đậy , ọ ẹ vài tiếng sau cái “ thơm “ hổng hỉu là do vô tình hay cố ý kia , nó lại chìm vào giấc ngủ .... nhẹ nhàng .... thật nhẹ nhàng

_ Mình xem kìa , hay chưa . Anh trai hôn em gái ... đáng lẽ chúng ta phải ghi lại một “ pô “mới phải - Ông Diệp chọc quê con trai

_ Phải rồi , Tiểu Văn nhất định sẽ thương em lắm đây .
_ Ko phải ... ko phải hôn mà ..... chỉ là chạm vào má thôi - Thằng bé vội vã chữa ngượng , khuôn mặt nóng bừng trước lời chọc quê của ba và nụ cười đầy ngụ ý của mẹ - Thế em bé tên gì ạ ?
_ Để xem nào , em gái của con , em bé ....
_ Là Diệp Hạ - Bà Diệp trả lời thay chồng - Con bé được sinh ra vào mùa hè , em muốn nó tên là Diệp Hạ
_ Diệp Hạ , đúng rồi con bé sẽ là Tiểu Hạ của nhà ta . Văn này , con thấy sao ?

Thằng bé gật đầu tỏ vẻ đồng ý , từ nay nó có em gái . Căn nhà bé nhỏ này sẽ rộn rã tiếng cười và tràn ngập niềm hạnh phúc bình dị , đơn sơ ...
Một nụ hôn vội vã , phải chăng là số phận đã ràng buộc họ bằng sợi dây vô hình . Hạnh phúc , sung sướng - nụ cười - nước mắt - đau khổ đã được định mệnh sắp bày , hợp hợp - ly ly có ai biết được , thôi thì thời gian đi qua sẽ trả lời tất cả

8 năm sau :

_ Anh hai ... - Con bé vừa chạy vừa thở dốc - Chờ , chờ em coi nào ....
_ Tiểu Hạ ,lẹ lên .... ngày nào cũng rề rà kiểu này thì trễ học là đúng rồi .

Con bé Diệp Hạ được nhặt về trước cửa bệnh viện dạo nào giờ đã tròn 8 tuổi . Thời gian trôi qua nhanh quá , tựa toi đưa nước chảy khiến cho người ta phải ngỡ ngàng . Nhà họ Diệp trong suốt 8 năm đó chẳng hề hé răng tiết lộ chút gì về việc con bé chỉ là con nuôi . Với họ , đã từ lâu rồi Tiểu Hạ chính là 1 thành viên trong gia đình - một thành viên ko thể nào thiếu được .
_ Anh Văn , anh .... anh .... làm em muốn hụt hơi mất tiêu rồi nè !- con bé chu môi đáp - Em ... em còn chưa kịp ăn sáng nữa đó .

_ Cũng tại em dậy trễ , mà đâu phải chỉ hôm nay . Sáng nào cũng thế cả ... ko chừng “ ông kẹ “ đang đứng trước cổng đợi tụi mình , chết là cái chắc .
_ Xí - con bé vênh mặt lên - Anh đừng có mà doạ em , em hổng có sợ đâu .... chỉ là.... chỉ là ...
_ Là sao ?
_ Là .... Tiểu Hạ bé nhỏ , xinh xắn và đáng yêu của anh đang đói nè . Sáng nay kéo người ra đi mà hổng cho người ta kịp nhón miếng bánh mì nào hết á ! Để bây giờ bụng người ta réo ào ào như cơm sôi ý . Em hông sợ bị phạt , nưng bị phạt với cái bụng lép kẹp thế này thì ....
_ Ừa _ Tiểu Văn cười phá lên trước cái vẻ mặt như bánh mì nhúng nước của con bé - Em ngộ thiệt đó , đúng là cái bụng này đang réo
_ Vậy cũng cười , ghét anh quá !
_ Nè , ghét anh thiệt hả ? Thế nếu anh hai cho em một cái bánh bông lan thì em có còn ghét anh nửa hông ?
_ Hổng biết - con bé giận dỗi đáp - Mà anh làm gì có bánh bông lan chứ , tính hù em hả ?
_ Xí , em coi thường anh quá thể rồi đó ... xem anh làm ảo thuật nè , con nhỏ ngốc kia - Tiểu Văn từ từ bỏ tay vào cặp lôi ra một cái bánh bông lan bé xíu mà nó vội vàng lấy trong bếp vì biết thế nào cai con nhỏ nhìu chiện kia cũng than thở + trách móc + mè nheo vì cái vụ chưa kịp ăn sáng kia ... - Cho em đó .
_ Cho em thiệt hả ?
_ Ừ
_ Anh hai hay quá à ! - con bé reo lên , nó chụp cái bánh y như người ta chụp lấy ngọc ngà đá quý , kim cương chi đó . Sau một hồi đưa lên mũi xuýt xoa , nó quyết định “tuyên án tử hình “ cái bánh đáng thương. - Ưng à... anh ăn ưa ? ( nhưng mà , anh ăn chưa ? )
_ Coi kìa , xấu quá ! Ai lại vừa ăn vừa nói như thế - Tiểu Văn phì cười - Em ngốc thật đó - rồi cốc đầu con bé - Em ăn đi , ăn ăn rồi .
_ Tha cho anh ... lần này thôi à nghen , lần sau mà còn dám chọc em thì ... thì ...
_ Thì sao ?
_ Hổng thèm nói chuyện với anh luôn .
_ Thôi đi cô , trễ học mất tiêu rồi kìa .
_ Anh .... chờ em với ....

Người ta nói , ai sinh ra vào mùa đông sẽ trở thành người vui vẻ , ai sinh vào mùa thu sẽ là người cực kì lãng mạn , ai sinh vào mùa xuân sẽ thông minh . Còn mùa hè , ai sinh vào mùa hè - mùa ấm áp và nóng bỏng - mùa của ánh mặt trời và bãi cát vàng lóng lánh , mùa của hoa cỏ đâm chồi nảy lộc ... mùa của thứ hạnh phúc bình dị và giản đơn sẽ rất đáng yêu .... Cô bé ấy , chính con bé đã được sinh ra từ mùa hè như thế .


_ Bác sĩ nói sao ? Tôi ko thể ....
_ Bà Diệp , tôi thực sự xin lỗi ,bệnh tim của bà đã đến giai đoạn cuối mà.... dù có là giai đoạn đâu đi nữa thì cũng khó mà ..... - bác sĩ thở dài .
_ Thực sự ko còn cách nào ?
_ Tôi ... tôi chỉ biết nói lời xin lỗi tới bà thôi .
Xin lỗi - các bác sĩ với bệnh nhân của mình chỉ biết nói lời vô nghĩa đó thôi sao ? Nói để làm gì nữa khi mà cuộc sống của họ chỉ còn đếm bằng giây , bằng phút . Bà biết làm sao đây , bà còn người chồng yêu thương bà - còn hai đứa con xinh xắn đáng yêu cần được bàn aty mẹ nâng niu , chăm sóc .... Vậy mà người phụ nữ như bà lại mắc phải căn bệnh quái ác này , cái căn bệnh mà ngày xưa đã cướp lấy mẹ của bà như thế .

Bác sỹ nhìn bà , lòng đầy ái ngại . Người phụ nữ đó đẹp và rất dịu dàng , thực tâm ông rất muốn - rất muốn đem lại sự sống cho bà ấy , Ông chưa từng thấy một ai hay cười như thế , đôi mắt lung linh như chứa cả mùa hè ấm áp bên trong , bà lúc nào cũng kể về những đứa con xinh xắn - về chồng - về gia đình bé nhỏ luôn tràn ngập tia nắng mặt trời và những nụ cười phải chăng đó chính là niềm hy vọng bé nhỏ mà mãnh liệt vô cùng . Nhưng cho dù trái tim ông có rộng mở , tâm hồn ông có biết thương cảm .... Nhưng chính cái ông tin tưởng - y học - đã phản lại ông ....
tấm lòng mở rộng của vị bác sỹ cũng đành bất lực trước điều hạn hẹp của hiểu biết y học .
Bà ấy hoàn toàn vô vọng .
_ Tôi có thể sống thêm bao lâu nữa ?

Bà Diệp phá tan bầu ko khí im lặng đáng sợ , đôi mắt bà bâng quơ nhìn ra ngoài khung cửa sổ phòng khám , nơi có ánh nắng mặt trời mùa hè ấm áp , có hương hoa hồng ngọt ngào . Mấy giò lan trồng trong vườn nhà giờ hẳn là đã nở hoa.... Diệp Văn của bà rất thích lan hồ điệp còn con bé Diệp Hạ bé bỏng thì luôn tốn hàng giờ để mân mê cái hàng rào dã tường vy đỏ rực được  tỉa tót công phu .

_ Tôi cũng ko biết .
_ Vậy là tôi có thể ra đi bất cứ lúc nào ? Xin bác sỹ cứ trả lời thật lòng cho .
_ Có lẽ vậy ... nhưng cũng có thể là chẳng có gì bất trắc xảy ra , cuộc sống vốn nhiều điều kì diệu mà . Chỉ cần bà chịu khó .....
_ Cảm ơn bác sỹ

  Bà nhẹ nhàng cúi đầu chào , nở nụ cười thân thiện cuối cùng với vị bác sỹ đang vô cùng bối rối kia - Đến giờ tôi phải về đi chợ rồi , ko thì muộn mất . Xin mạn phép , mà có lẽ đây cũng là lần gặp sau cuối bác sỹ nhỉ , tôi mừng là sau này ko phải đến bệnh viện lấy thuốc nữa ... thực lòng tôi ghét nó lắm , thuốc rất đắng và khó uống .
_ Vâng - ông cố nặn ra một nụ cưởi khiên cưỡng .
Rồi bà đứng lên , đi ra cửa .... nhưng rồi bất chợt quay đầu lại .
_ Bác sỹ .

_ À vâng ... có gì ko ?
_ Bác sỹ ko còn trẻ nữa , mau lấy vợ sinh con  đi chứ ... sống một mình thế này thì cô đơn lắm .
_ Cảm ơn , có lẽ đến lúc đó tôi sẽ gửi giấy mời cho chị .
_ Ồ , hay thật ... nhưng có lẽ tôi ko thể đến dự được đâu , thật là tiếc .

Tia nắng chiếu qua khe cửa , lọt thỏm giữa ko gian màu trắng lạnh lùng của phòng khám . Nắng bao phủ lấy người phụ nữ bé nhỏ , tựa như ánh hào quang phản chiếu từ nụ cười , từ dáng vẻ mạnh mẽ kia - bà ấy giống như một thiên thần .
Chợt , khung cảnh trước mắt ông nhoè đi . Đã 17 năm trong ngành y chưa có lần nào - chưa có một bệnh nhân nào làm ông xúc động đến thế - đau đớn và bất lực nhiều đến thế . Người phụ nữ đó lương thiện , trong sáng biết là bao . Bà ấy yêu cuộc đời này bằng thứ tình yêu thuần khiết , yêu chồng con mình bằng thứ  tình yêu nồng nàn và dịu dàng . Ông cũng chưa thấy bà to tiếng hay phiền muộn về những đợt điều trị kéo dài , thậm chí bà còn an ủi những bệnh nhân chán nản , mất hết ý chí sống còn . Chưa bao giờ thấy bà ấy thấy cô đơn hay khóc nức nở vì phải dấu diếm chồng con một mình chịu đựng đau khổ . Trong đôi mắt ấy chất chứa một thứ tình yêu - niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống ...
Ôi , giá mà ông có thể làm gì khác cho bà ấy lúc này ngoại trừ cầu nguyện



_ Tiểu Hạ , nhanh lên còn .... còn ba giây nữa là đóng cổng .
_ Em.... em chạy hết nổi rồi .... Anh ....
_ Em có muốn quỳ gối trước cổng trường vào ngày bắt đầu năm học mới ko hả ? “ Ông kẹ “ ko tha cho con nhỏ chuyên môn đi học muộn như em đâu ... Cố lên , nắm tay anh nào ...
_ Mấy cái đứa kia ... sao còn chưa chịu đóng cổng lại đi - giọng the thé của “ Ông kẹ “ tức là thầy giám thị khó chịu tay luôn luôn lăm lắm cây thước gỗ đang sai phái đám học sinh chuẩn bị đóng cánh cổng lớn & “ xử tử “ mấy đứa đi trễ như hai đứa nó lúc này đây . Thầy là con người của thời gian , luôn luôn đúng đến từng giây từng phút , vì thế mà... đến giờ thầy vẫn phòng ko chiếc bóng chăng  .

_ Chết rồi - con bé nhăn mặt - đông quá anh hai làm sao em chen vào được .
_ Được mà ....

Tiểu Văn suy nghĩ một lát rồi đẩy con bé vào trong vừa lúc đó cánh cổng trường cũng đóng lại , và thằng bé Diệp Văn lanh chanh kia còn kẹt lại ở ngoài và dĩ nhiên sao tránh khỏi ánh đại hình của thầy .... nhưng với nó quan trọng là con bé - Tiểu Hạ đã thoát -thằng bé chỉ mong có thế , con gái mà ngay ngày đầu tiên đã bị quỳ gối thì coi sao được .

_ Diệp Văn  hay nhỉ , anh hùng nhỉ ?  - “ Ông kẹ “ trừng mắt nhìn nó - Em đừng tưởng là học sinh ưu tú của trường cộng thêm cái màn đại nghĩa diệt thân hoành tráng vừa rồi mà tưởng tôi sẽ tha cho , ko có chuyện đó đâu nhá . Mau quỳ gối , giơ  hai tay lên đầu .
_ Vâng - thằng bé đáp mà miệng ngoẻn cười , chưa bao giờ nó thấy bị phạt mà zui đến thế . Nó đá mắt cho con bé  đang đứng ngẩn ngơ như kẻ mất hồn mau vào lớp .
Diệp Hạ đi được mấy bước chân tì dừng lại , nó quay đầu thì thấy hết cảnh tượng anh hai yêu quý của nó đang bị “ Ông kẹ “ hành hạ ra sao . Diệp Văn này , ngốc hết chỗ chê .... tự nhiên con bé ko muốn vào lớp nữa , làm sao bỏ lại anh Văn chịu phạt vì nó cho được . Con bé vội vàng chạy về phía cổng trường .
_ Ơ kìa em kia - tiếng nói the thé khó nghe của thầy giám thì lại có dịp cất lên - Sao còn ko mau vào lớp đi chứ ? này , Diệp hạ chuyên gia đến muộn tên của em đã nằm trong sổ đen của tôi lâu rồi hôm nay có dịp thoát mà ko thoát hả ?
_ Em ko vào lớp đâu thưa thầy ... vì hôm nay em cũng đi trễ mà .... Em muốn được quỳ gối - con bé cương nghị đáp .
_ Em có bị ấm đầu ko vậy ?

_ Tiểu Hạ ....
Hai tiếng kêu thốt ra từ hai cái miệng cùng một lúc , ngạc nhiên trước thái độ vô cùng kì cục của con bé . Nhưng rốt cuộc , cái đứa học trò bướng bỉnh kia vẫn một hai quỳ xuống nền đất và đưa tay lên trời .
_ Thôi được rồi ... tôi sợ em luôn rồi đó , các  em còn ko mau vào lớp
_ Cảm ơn thầy . - chúng lém lỉnh đáp
Diệp Văn thở phào một cái , thằng bé đưa tay đỡ em gái đứng dậy .
_ Em đúng là rất ngốc ,tự nhiên quay lại chi zậy làm uổng phí công sức của anh .
_ Em đâu có thể nào bỏ anh lại một mình phải ko hén ! Vì em gái Tiểu Hạ rất thương anh hai mà
_ Em gái ngốc - Diệp Văn cốc đầu yêu con bé - Còn ko mau vào lớp thôi , lần sau đừng có làm như ngốc như vậy nữa . Lý lịch của em đã đen lắm rồi “ NỮ HOÀNG RẮC RỐI “.
_ Từ nay em sẽ ko đi trễ nữa cho mà coi ... anh cứ cười cho đã đi
_ Cảm ơn nhá ! bé con ...
_ Ngốc .
_ Em nói gì ?
_ Em nói anh ngốc .
_ Này con bé kia , em mới ngốc đấy .
_ Anh ngốc !
_ Thôi mau vào lớp đi cô bé ngốc
_ Gì chứ , ông anh ngốc .
_ Ngốc thế thôi mà người ta cứ đứng nhất hoài đấy thôi , còn cô bé ngốc như  em nên tự coi lại bản thân mình đi .
_ Nhưng nói chung là anh vẫn ngốc .
_ Ừ , cứ cho là anh ngốc đi nhưng mà em ngốc hơn .
_ Nếu chúng ta cứ tranh luận xem ai ngốc thì chắc chắn là muộn giờ cho coi .
_ Ừ , nhanh lên đi ngốc à !
_ Anh lại thế rồi , xấu quá đi ghẹo người ta ko hà ... Anh , chờ em với làm gì mà đi nhanh vậy .

TOP

trời, anh em gì mà cứ chửi nhau ngốc suốt thế(cái đó hình như được gọi là mắng yêu thì phải)
à,@linh ơi, em thấy truyện này rất hay mà,nó hay một cách mộc mạc và chân thực nhưng sao ko thấy ai bình luận zậy
dù gì thì linh cũng cố lên nhá, em ủng hộ linh:khỉ82: :khỉ82:

TOP

úi chà truyện hay zay mà không thấy ai bình luận ji, là sao?:mèo115: câu chuyện lãng mạn đó chứ:mèo117:

TOP

em ủng hộ,truyện hay và rất dễ thương:khỉ34:

TOP

mong được bạn chia sẻ kinh nghiệm

TOP

truyện chữ mà đối thọai nhiều quá như truyện tranh ấy :khỉ80: :khỉ80: :khỉ80:

TOP

tt nì

_ Hôm nay em đi đâu thế ? lúc sáng anh có ghé về lấy tài liệu nhưng ko có ai ở nhà . - ông Diệp cầm tờ báo trong tay ngồi ngoài phòng khách hỏi vọng vào bếp .

Mùi thức ăn thơm nức mũi bốc lên từ gian bếp cách đó ko xa . Người xưa nói quả chẳng sai tý nào  muốn buộc trái tim người đàn ông thì tốt nhất là giữ chặt lấy cái dạ dày của họ xét về điểm này thì vợ ông đúng là number one . Bà Diệp nấu ăn ngon đến nỗi ở ngoài dù được thiết đãi bao nhiêu món ngon vật lạ thì ông cũng chẳng bao giờ bỏ bữa cơm nhà .
_ À , em chợt nhớ là phải mua thêm vài thứ ở siêu thị nên thành ra về hơi trễ .
_ Cũng thật may là anh có mang theo chìa khoá - Ông bỏ tờ báo xuống bàn , bước vàp chỗ vợ đang nấu ăn - Em này
_ Dạ
_ Hình như em chưa bao giờ già đi thì phải .
_ Anh thì chỉ toàn nịnh em thôi .
_ Ko phải đâu , vợ anh lúc nào cũng trẻ trung xinh đẹp hết á . Theo anh , ko ai trên đời này sánh được với em đâu .
Bất ngờ , ông ôm choàng lấy vợ , âu yếm
_ Anh yêu em .
_ Anh nham nhở quá ! - bà nhẹ nhàng đẩy chồng ra - Em có đề nghị này , anh xem được ko ?
_ Chuyện gì ?
_ Hình như lâu lắm rồi gia đình mình chưa đi cắm trại với nhau thì phải .... hay là....
_ Hay là sao ?
_ Hay là chúng ta cùng đi cắm trại , thời tiết tốt thế này phải đưa các con ra ngoài hít thở ko khí chứ ... hơn nữa cũng đã lâu chúng ta chưa đi chơi cùng nhau .
_ Ý kiến của em được lắm , em muốn khi nào ta khởi hành .
_ Tuỳ anh thôi .
_ Chà , muốn làm cô vợ ngoan ngoãn của anh chứ gì . Thế chủ nhật này được ko ? anh cũng đang nóng  lòng đây .
_ Cảm ơn anh .
_ Ngốc thật , anh phải cảm ơn em và các con mới đúng.


Hạnh phúc là thứ gì ? Nó có hình dáng ra sao ? Ko ai biết được , hạnh phúc có thể kéo dài bao lâu , bao giờ thì chấm dứt .... làm sao con người bình thường như chúng ta có thể nắm bắt thứ gọi là “ hạnh phúc “ ấy . Có ai biết được , sau hạnh phúc thực sự là gì ? Là đau khổ , là bất hạnh . Sau tiếng cười hạnh phúc là nước mắt , là nỗi đau vò xé . Con người mà ngay cả đến lúc ra đi cũng ko thể định trước , đau khổ lại ko thể thốt nên lời trước mặt chồng con chỉ một mình gặm nhấm . Ai cũng thấy một Diệp Tú Văn kiên cường , yêu đời nhưng có ai biết sau khi bước ra khỏi phòng khám bệnh , sau mỗi đợt điều trị là nước mắt bà lại chảy dài , tuôn rời mãi ... tuôn rơi mãi mà ko thể nào kìm lại được . Mơ ước được sống , được sinh tồn có xấu ko ? Nếu thực sự điều đó là xấu đi chăng nữa thì con người ta - loài người bình thường trước sự an bài nghiệt ngã của số phận vẫn có quyền được cầu vọng sự sống quý giá cho bản thân mình . Ai bảo cái chết ko đáng sợ là giả tạo - ai bảo ko sợ chết là dối lừa , chỉ có điều với mỗi người nó đến theo một cách khác nhau . Chết là hết , người mồ yên mả đẹp thì có gì là đau đớn chỉ có kẻ ở lại mới là đau khổ , là nuối tiếc
Nếu bà chết đi rồi , họ vẫn sẽ hạnh phúc chứ ?
Nếu bà chết đi rồi , họ vẫn sẽ cười chứ ?
Nếu bà chết đi rồi , họ vẫn sẽ tiếp tục cuộc sống mà bà bỏ dở chứ ?
Nếu có thể thế thật , bà có chết cũng ko hối hận .

_ Em khóc .
_ Ko có , chỉ là khói bay vào mắt em .
_ Nào , để anh xem cho .
_ Thôi anh , em vào toilet một lát . Anh trông giúp em nồi thịt hầm với .
_ Ừ , em đi đi .

Có đôi khi , con người cũng ko thể nào đánh lừa cảm giác của chính bản thân mình . Đau thì hét lên , buồn thì khóc , vui hẳn nhiên là phải cười ... sức chịu đựng của con người có giới hạn nhất định . Cho dù là thánh nhân hay một kẻ quét rác sống dưới gầm cầu . Cho dù là tỷ phú hay nhà du hành vũ trụ thì cũng khó lòng thoát khỏi vòng quay sinh tử luân hồi . Tuy biết vậy , nhưng sao bản thân đôi khi vẫn cảm thấy rất đau lòng đến độ muốn nấc lên thành tiếng , muốn thét thật lớn phá tan ko gian u tối trước mặt . Bà Diệp cố dằn lòng , ôm mặt khóc ko thành tiếng . Những giọt lệ bấy lâu bị kìm nén tận đáy lòng nay phát tán hết ra ngoài , bà khóc y hệt như một đứa trẻ con Làm sao đây ? bà ko muốn chết , bà còn chưa nhìn thấy con bà trưởng thành , thấy chúng vò đại học , làm đám cưới - chưa thành bà nội bà ngoại của người ta ... Bà ko muốn chết ... ko muốn chết như thế ... ko bao giờ điều đó  thật tàn nhẫn biết bao .

_ Em sao vậy , ko khoẻ ?
_ Ko anh à , chỉ là em ko được khoẻ chút thôi , nghỉ ngơi thì sẽ ko sao .
_ Thật ko ? - Ông Diệp tỏ ý nghi ngờ - Đừng có dối anh , nếu em có bệnh thì phải đi bác sỹ .
_ Ko sao thật mà , anh thật là lôi thôi .


Tiểu Văn đứng tựa mình vào cây anh đào cổ thụ trước cổng trường , xuân đã qua rồi mà những cánh hoa anh đào phớt hồng xinh xắn vẫn còn khoe sắc , long lanh dưới nắng hè gay gắt . Một cơn gió mát hiếm hoi ko biết tung tăng từ nơi nào đến sà xuống cạnh thằng bé làm tung những cánh hoa lên mái tóc mai mềm mại
Hệt như tuyết ...
Tuyết mùa hè....

Cái con bé hậu đậu Diệp Hạ này chắc là lại bị phạt vì một lý do ngớ ngẩn nào nữa rồi , nhưng Tiểu Văn vẫn ko cảm thấy có gì khó chịu vì sự chờ đợi này - nó quen rồi . Quen với thói trễ nải của con bé , quen với nụ cười dễ thương và cả cái vẻ ngây ngô - gặp gì cũng ngạc nhiên mở to đôi mắt của con bé . Diệp Văn phì cười , thằng bé lim dim mắt - miệng khẽ nhẩm nha một bài hát ... Bỗng , một bàn tay bé nhỏ ko biết từ đâu đặt lên mắt nó .

_ Hù , ú oà .... đố là ai đấy ?
_ Còn ai ngoài con bé Tiểu Hạ ngốc nghếch cơ chứ ... Thật là, dở ẹc ... - Thằng bé đẩy đôi tay con nhỏ xuống , quay lại cốc yêu vào đầu nó - Em tưởng như thế là lừa được anh hả ? Lêu ... lêu , đồ ngốc .
_ Ai da , đau quá ! Anh này .... em hổng chơi với anh nữa đâu à nghen . Cốc đầu người ta đau muốn chết ... Anh Văn ỷ lớn thì bắt nạt em hông hà ... ghét ... ghét ... ghét...

Thật là , thằng bé ko thể nào nhịn cười trước khuôn mặt bầu bĩnh đang phụng phịu của con bé . Diệp Hạ - con nhỏ ngốc nghếch này đúng là hay giận thiệt , cứ bắt người ta dỗ dành , an ủi ... Tiểu Hạ lại cũng ko phải là một con bé thông minh nhưng mà với Văn nó thực sự rất quan trọng .
Mà tại sao nhỉ ?
Vì con bé sống chung với nó dưới một mái nhà ?
Hay là vì con bé là em gái nó ?

_ Thôi mà... cho anh xin lỗi em , đừng có làm cái bộ mặt giận dỗi thế nữa , xấu lắm à nghen . Em gái của anh chắc chắn là ko phải kẻ hẹp hòi đúng chưa nào ?
_ 3 cây kem socola vani - con bé đưa ba ngón tay trước mặt Diệp Văn .
_ Để làm gì ?
_ Nếu anh mua cho em ba cây kem , em sẽ hết giận anh

_ Này , con bé kia . Sao em khôn quá zậy ! Ăn kem nhiều sẽ bị sâu răng , anh ko có mua cho em đâu .
_ Vậy thì thôi , khỏi bàn nữa - Nó tảng lờ quay mặt đi chỗ khác , lại cũng cái vẻ giận dỗi ban nãy - Anh cứ về một mình đi , em hông có zìa chung với anh đâu , sau này em sẽ ghét anh luôn .
_ Anh thua em rồi đó , con bé .
_ Ok ,vậy thì móc ngoéo đi
_ Ok , hứa ko nuốt lời , mau về thôi sắp mưa rồi ... con bé ngốc .
_ Đó , anh lại nói em ngốc .
Thằng bé vội nắm lấy tay nó , ko kịp để nó nói hết câu . Phải nhanh chân tìm chỗ trú trước khi cơn mưa đổ xuống .
_ Mau đi thôi .


Cơn mưa kéo xuống quá nhanh , ko kịp chạy về nha . Hai đứa đành đứng nép dưới mái hiên một căn hộ nhỏ bé .
_ Vậy là chúng ta ko kịp về nhà rôi , anh nhỉ .
_ Cũng tại em , tối ngày chỉ lo giận dỗi .
_ Chứ ko phải tại anh cứ chọc giận em .

Cơn mưa mùa hè bất chợt , nhưng lại là cơn mưa ngâu ... đã gần 40 phút rồi mà nó cũng ko định tạnh hay sao . Tiểu Hạ đứng nép vào mái hiên  , lạnh quá ... Quần áo con bé lúc nãy vừa  bị ướt bây giờ còn phải đứng trú mưa ở đây nữa ... mà phải trú đến bao giờ , nếu mà đến tối mưa vẫn chưa tạnh thì sao ?

_ Em có lạnh ko , bé con ?
_ Hông , em hông có lạnh .
_ Em đến cả nói dối cũng dở , em có biết là mặt mình đang chuyển thành màu xám ko hở .

Diệp Văn vừa nói vừa kéo em gái vào lòng , che chở , ủ ấm cho con bé ... Con nhỏ ngốc này , rõ ràng là bàn tay .... À ko , cả cơ thể nó sắp đông thành đá đến nơi vậy mà vẫn còn cố bướng .

_ Đỡ lạnh chưa ?
_ Ưhm ....

Con bé đỏ mặt ko đáp tiếng nào , đỡ lạnh ư ? Tiểu Văn là anh trai của nó cơ mà . Tự nhiên con bé thấy trong người nóng bừng , má nó đỏ lên , tai nó ù đi .... tại sao vậy nhỉ ?
Nhưng nó biết nếu nói ra cái cảm giác kì cục lúc này , Văn sẽ cười nó ngốc .
Thế nhưng , trong lòng nó ko bao giờ muốn buông ra . Ko bao giờ muốn từ bỏ cái cảm giác ấm áp đến tận đáy lòng như lúc này ... Tự nhiên , Tiểu Hạ ước  gì cơn mưa này đừng bao giờ tạnh . Con bé đứng nép sát vào lòng Văn , bàn tay anh cũng lạnh lắm thế nhưng anh vẫn cứ nắm chặt tay em , che chở cho em
Em thương anh .... thương anh lắm
Anh có biết hay ko ?
_ Diệp Hạ , nhìn kìa cầu vồng .

Cơn mưa ngoan cố rồi cuối cùng cũng đành chịu khuất phục trước ánh nắng rực rỡ và ấm áp của mặt trời ... Trên cái nền trong vắt ấy , cầu vồng lung linh xuất hiện - sáng lấp lánh sau cơn mưa mùa hè . Ko khí bớt oi nồng , gió nhẹ nhàng thổi tung những sợi tóc mây của Tiểu Hạ , mùi hương của đất , của hoa cỏ nồng nồng - nhẫn nhẫn nhẹ nhàng xông lên cánh mũi chúng . Con bé cúi xuống ngắt một bông cúc dại , cánh trắng muốt - bên trên còn đọng lại vài hạt nước long lanh . Nó đưa hoa về phía Văn .
_ Tặng cho anh .
_ Cám ơn .

Tiểu Văn đón lấy bông hoa từ tay con bé , những ngón tay dài ko hỉu là do vô tình hay cố ý chạm vào nhau - rất khẽ - rất nhẹ - chỉ sượt qua thôi nhưng hoàn toàn có thể nhận biết được bằng thứ cảm giác thật đặc biệt
Đó là tình anh em ?
Phải ko ?

_ Anh hai .
_ Gì hả em ?
_ Anh thấy cầu vồng có đẹp ko ?
_ Đẹp lắm .
_ Em thích nó .... thích lắm nhưng mà câu vồng ở xa như thế , làm sao có thể với tay tới được  anh nhỉ ?
_ Chỉ cần em thích , một ngày nào đó anh sẽ mang cầu vồng xuống tặng cho em .
_ Anh hứa đi .
_ Anh hứa , móc ngoéo nào .
_ Được , em sẽ chờ .
_ Mau về thôi , mưa tạnh rồi có lẽ mẹ đang mong chúng ta về . Nào ... - Tiểu Văn giơ tay ra trước mặt con bé .
_ Hở ?
_ Về thôi .
Tiểu Hạ nở nụ cười dịu dàng , nắm lấy bàn tay ấm áp ấy .... bàn tay vừa che chở nó khi nãy .
Về nhà thôi ....
“ Đến một ngày nào đó anh sẽ mang cầu vồng xuống cho em “
“ Anh ngốc quá “ , - con bé nghĩ thầm - Trong lòng Tiểu Hạ , anh hai lúc nào cũng là cầu vồng rực rỡ nhất , đẹp đẽ nhất , chỉ cần anh hai nắm lấy tay em thế này thì em ko còn cần gì ữa - ko cần cầu vồng , ko cần quần áo đẹp , cũng ko cần kẹo bánh  .
_ Anh còn thiếu nợ em ba cây kem đó nha , đừng có quên .
_ Trời .. trời anh đã hứa mang cầu vồng xuống cho em rồi mà .
_ Anh đừng có mà đánh trống lảng à nghen ... Kem là kem ... cầu vồng là cầu vồng .
_ Vậy là anh lỗ chắc rồi .
_ Ai biểu anh là anh hai .- Con bé chu môi lên .
_ Thôi được rồi , anh thua em luôn đó .
_ Anh hứa rồi ko được nuốt lời đâu .
_ Ừ thì hứa .
_ Anh thật ngốc .
_ Em mới ngốc .

TOP

hihi,rất hay Linh oai,rất dễ thg,chỉ có điều thương bà Diệp quá,hix:khỉ83:
khi nào post típ vậy Linh????????:khỉ76:

TOP

ko bit hai anh em có "iu" nhau như trong phim ko ta:khỉ75:

TOP

tt

_ Mẹ ơi , tụi con về rồi .

Tiểu Hạ vội vã vứt cặp táp ra ghế sofa , rồi theo thói quen con bé phóng ngay vào bếp . Bà Diệp đang dở tay chuẩn bị món canh , vừa nghe tiếng cô con gái cưng ... cái con bé ưa nhõng nhẽo này hễ về đến cửa là đã nghe tiếng nó hét um lên , nhưng nếu ko được nghe thì quả là rất ko thoải mái

_ Chịu về rồi sao ,  hôm nay hai đứa la cà đâu mà đến giờ mới chịu về hả ?
_ Tại tụi con bị mắc mưa mà mẹ - Văn cũng vừa bước vào nhà - Hôm nay , mẹ nấu gì mà thơm thế ạ ?
_ Thì hai con cứ đoán thử đi - ông Diệp chen vào , trên tay còn cầm một đĩa thức ăn thơm lừng đang bốc khói
_ Là chè trôi nước phải ko ạ ? - Tiểu Hạ vừa khịt mũi vừa đáp
_ Ừ , con bé này thính mũi thiệt đó .
_ Mẹ nấu món này là ngon nhất - con bé xuýt xoa - Ai lại như anh Văn , lần trước anh í còn cho cả dừa zô bánh nữa .
_ Thôi à nghen , chứ con bé tham ăn nào đã xơi ko còn sót lại một mẩu nhỏ thể hả ? Nhưng mà , hôm nay có phải trung thu đâu mẹ .
_ Ừ , nhưng tự nhiên mẹ lại muốn nấu cho các con ăn , ko được sao ?
_ Dĩ nhiên là được mà mẹ ... mẹ nấu cái gì tụi con cũng đều thích hết á ! - hai đứa trẻ đồng thanh trả lời .
_ Mấy đứa này , còn ko mau cất cặp để xuống phụ ba dọn bữa trưa , nhanh lên .
_ Dạ .

Bà Diệp nhìn theo bóng hai đứa con nhỏ , đột nhiên nước mắt lại trào ra . Nồi chè trôi nước bốc khói thơm ngát - chè trôi nước gắn liền với đêm trung thu đoàn viên - hạnh phúc . Đoàn viên , bà làm gì còn cơ hội đoàn viên cùng gia đình nữa . Ko chừng là hôm nay , hay ngày mai - ngày kia thậm chí là cả bây giờ bà cũng có thể ra đi . Tim của bà ngày càng ko được ổn - nó quả thật ko ổn một chút nào cả . Thỉnh thoảng trái tim đó cứ quặn lên mà nếu ko nhờ có những liều thuốc giảm đau của bác sỹ thì có lẽ bà chẳng thể chịu đựng nổi .
Ôi , những tháng ngày đau khổ này khi nào mới chịu kết thúc đây ?

_ Chủ nhật này , các con có muốn đi cắm trại ko nào ?
_ Thật hả mẹ ?- Tiểu Hạ nói như reo lên .
_ Nhưng sao tự nhiên lại ...
Diệp Văn dùng ánh mắt hơi có chút dò xét nhìn mẹ , thằng bé là người nhạy cảm và thông minh nó có thể đoán được người trước mặt đang nghĩ gì ... Tự nhiên , Văn có một linh cảm ko được tốt Chắc chắn là việc gì đó khác thường .... nhưng rốt cuộc là cái gì thì nó đành chịu thua .
_ Là ba đề nghị , các con ko muốn đi sao ?
_ Con muốn chứ - Tiểu Hạ xen vào - Chỉ là có người hông muốn thôi  
Con bé vừa nói vừa liếc ngang mặt Diệp Văn
_ Ai nói con ko muốn , con cũng đi - Thằng bé cũng le lưỡi trêu chọc lại con nhỏ lắm điều .
_ Hai đứa này , thật là chẳng chịu lớn chút nào .
_ Thì con muốn mãi mãi là con gái yêu quý , bé bỏng của ba mẹ mà .
_Con thì lúc nào cũng lý sự được - ông Diệp gắp một miếng thịt bỏ vào chén của cô con gái cưng

Gia đình họ lúc này mới hạnh phúc và bình yên làm sao . Nhưng dường như tất cả đều ko biết rằng cơn bão tố sắp kéo tới sau những tháng ngày êm ả bình lặng ngắn ngủi , liệu nụ cười có còn đọng mãi trên đôi môi - niềm hạnh phúc sẽ còn hiện rõ trên đôi mắt con trẻ ngây thơ ?
Bàn tay dù nắm chặt đến mấy rồi cũng có lúc thực sự phải buông lơi .
Đó còn tuỳ vào sự sắp đặt của đấng quyền năng tối thượng .

_ Mẹ ơi , mẹ nhìn xem diều của con bay cao ko này ?
_ Bay cao lắm Tiểu Văn .
_ Mẹ , diều của con bay cao hơn chứ
_ Ừ , của con cũng cao lắm Tiểu Hạ .
Bà Diệp ngồi dưới thảm cỏ xanh mượt , đôi mắt hướng lên bầu trời phía trên - cao xa tít tắp ... Mặt trời hệt như một trái bóng bay màu đỏ chói - lóng lánh treo trên cái màn xanh nhạt phía trên , ko thể nào chạm tay vào được . Liệu bà có thể đến đó ko ? Bà sau này có thể như áng mây trời vui vẻ , nhàn hạ bay khắp ko trung nhìn ngắm thế giới xinh đẹp này ... Và biết đâu rồi bà cũng sẽ nhìn thấy gia đình bé nhỏ của bản thân mình .
_ Em sao thế , ko được khoẻ ? - Ông Diệp ân cần .
_ Ko sao anh à , em chỉ đang thắc mắc tại sao ông trời lại cho em quá nhiều hạnh phúc đến như thế - bà nắm tay chồng âu yếm .
_ Chỉ có một buổi đi pinic mà vợ anh đã vui sướng đến thế này rồ cơ đấy . Vậy thì , anh hứa với em sau này gia đình ta sẽ thường xuyên đi chơi với nhau .


_ Hai chúng ta có thể đi dạo một chút được ko ông xã ? - bà thì thầm vào tai chồng  .
_ Ừ ... - ông gật đầu tỏ vẻ đồng ý - Văn , con coi chừng em và nhớ đừng có chạy lung tung nghe chưa .
_ Vâng , con biết rồi - hai đứa bé ngoan ngoãn đáp .


Họ nắm tay nhau đi dưới ánh nắng chói chang của mặt trời , thi thoảng có vài cơn gió nhẹ khẽ lướt qua thổi tung những sợi tóc mai loà xoà trước trán của bà . Đã lâu lắm rồi , vợ chồng họ mới có giây phút riêng tư thế này . Trong lòng ông Diệp - vợ ông - Tú Văn mãi mãi là người phụ nữ hoàn mỹ nhất - người đàn bà luôn hy sinh cả cuộc đời vì chồng - vì con mà chẳng hề phàn nàn - than oán lấy nửa câu . Ông yêu vợ - thực sự yêu rất nhiều , có lẽ bà ở trong lòng ông là độc tôn mà ko ai thay thế được .
_ Anh có nhớ lần đầu mình quen nhau ko ?
_ Anh nhớ chứ , lúc đó em đang là hoa khôi của trường nghệ thuật . Còn anh chỉ là tay sinh viên nghèo rớt mùng tơi , lại ko cha ko mẹ .
_ Nhưng ... - bà cười xoà - Hồi đó anh rất đẹp trai , em nói thật cho anh biết bí mật này . Khi em đến dự buổi hội trại sinh viên lúc ấy . Lần đầu tiên nghe anh đàn là tụi con gái bọn em mê tín rồi .
_ Chuyện động trời này mà giờ em mới chịu nói , em ghê thiệt . Vậy mà hồi đó em còn ko chịu lời tỏ tình của anh nữa .
_ Thì em là con gái mà , anh phải cho em chút thể diện trước mặt bạn bè chứ .

Họ ngồi xuống cạnh cái ghế bằng gỗ cũ kĩ đặt một cách vu vơ bên vệ đường , chắc là đã lâu lắm rồi ko cặp tình nhân nào ghé đến đây nữa - lá phong đỏ rực rơi ko biết từ khi nào lạnh lùng phủ kín mặt ghế . Diệp Tuấn khẽ phủi nhẹ lớp lá , hai người ngồi đó - lặng lẽ bên nhau . Tú Văn ngả đầu vào vai chồng âu yếm , bà có thể cảm nhận được sức nóng của mặt trời & cả nhịp đập của trái tim trong lồng ngực , hay là bây giờ được ra đi như thế này nhỉ ? Ra đi trong vòng tay người mình yêu và cứ thế lên thiên đường ....

_ Anh này .
_ Gì ?
_ Em hỏi anh chuyện này được ko mà anh hứa là phải trả lời thực đấy nhé ?
_ Ừ , em nói xem nào .
_ Nếu em chết rồi , anh sẽ làm sao ?
_ Em nói bậy bạ gì thế ?
_ Em nói thật mà , vì thế anh cũng phải thành thật trả lời em đi .
_ Nếu em chết .... anh ... anh nhất định sẽ
_ Anh sẽ tiếp tục sống chứ ?
Sống ?
Nếu vợ ông ra đi ư ? Diệp Tuấn chưa bao giờ nghĩ tới điều đó - nếu người mình yêu nhất ra đi thì có lẽ ông sẽ ko sống nổi trong cuộc đời này ... Vì bà là thứ quý giá nhất mà ông tuyệt đối ko thể để mất .

_ Ưhm , anh sẽ tiếp tục uộc sống hạnh phúc mà ko có em . Kể ra cũng hơi buồn một chút nhưng mà ko sao nhỉ , để xem anh sẽ lấy vợ khác . Nhất định cô ta phải đẹp hơn em , thông minh hơn em và nấu ăn giỏi hơn em . Thế nào , có được ko ?
_ Anh hứa đi , anh sẽ làm như thế chứ ?
_ Hôm nay em thật kì lạ .
_ Thì anh hứa đi mà .
_ Tú Văn .
_ Vâng .
_ Bà xã
_ Vâng .
_ Anh yêu em , còn em em sẽ yêu anh mãi chứ . Như lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ấy .
_ Ko đâu .... em chỉ yêu anh cho đến khi mặt trời lặn thôi , thế có được ko ?
_ Ừ , thế thì anh sẽ ko để nó lặn đâu .

Bà nhẹ nhàng ngả đầu vào vai chồng , mệt quá ! Thật là rất mệt .... Cuộc sống này quá mệt mỏi rồi .
_ Em hư quá , muốn ngủ ngày hả ?
_ Vâng , em mệt lắm .
_ Ừ , vậy em ngủ đi .

Có ai đó đã nói rằng được ra đi trong vòng tay người mình yêu là cái chết đẹp đẽ nhất - bình yên nhất .
Nhưng
Liệu người đó có biết rằng người yêu ta - người ôm ta trong vòng tay - để ta dựa đầu vào , chấm dứt chuỗi ngày dài đau đớn và tuyệt vọng
Người ấy có hạnh phúc vui sướng hay ko ?
Vì vậy , người để người mình yêu chứng kiến bản thân từ từ chấm dứt cuộc sống , từ từ rời bỏ thế giới này họ rất tàn nhẫn - để cho người ấy đau khổ , dằn vặt bởi sự ra đi của bản thân mình để người đó suốt cả quãng đời còn lại cũng ko thể nào quên được - mãi mãi cũng ko quên được
Nhưng , coi như phải mang tội lỗi đó xuống tuyền đài thì Tú Văn cũng ko thể nào rời bỏ vòng tay ấm áp đó đựơc .
Cho dù phải biến bản thân thành tội phạm , thành người nhẫn tâm .
“ Diệp Tuấn - anh sẽ tha thứ cho em - phải ko ? Mà thôi , anh đừng tha thứ cho em . Anh cứ giận em , cứ hận em mà sống tiếp . Còn em , em ko hề bỏ anh em chỉ đến thiên đường - nơi ko có thương đau - ko có chia ly và nước mắt . Em đợi anh ở đó “

Lần đầu tiên , bà biết rằng cái chết ko hề đau đớn như người ta thường nói .
Nó nhẹ nhàng .... rất nhẹ nhàng
Và linh hồn .
Chúng cũng dần bay bổng vào thing ko bao la !



_ Anh hai , dây diều đứt rồi kìa .
_ Tiểu Hạ , em có thấy gì kì quặc ko ?
_ Chuyện gì ?
_ Ko có gì , chỉ là tự nhiên .... anh thấy đau lòng quá !

Thằng bé mải nhìn theo cánh diều đứt dây bay mãi... bay mãi lên bầu trời xanh trong trên kia , trong lòng dâng lên một thứ cảm xúc khó tả
Có thể gọi là gì nhỉ ?
Đau buồn , lạc lõng , trống vắng cứ như đã bị cướp mất đi một thứ gì đó quan trọng lắm ... Nhưng là gì thì nó đành chịu thua .
_ Anh sauy nghĩ nhiều quá .
_ Ưhm , có lẽ do mấy hôm nay anh học thi hơi căng thẳng .
Đúng , có lẽ lời con bé Tiểu Hạ nói là hoàn toàn chính xác ...
Nó đang suy nghĩ quá nhiều chăng ?

TOP

Processed in 0.087061 second(s), 5 queries, Gzip enabled.