Arron's Blog <11.05.2007>
TÔI
Tôi...
vẫn không thoát khỏi, vẫn đặt nặng các tiêu chuẩn do mọi người luôn đặt ra cho chúng tôi
Không phải là tôi chưa trăn trở nghĩ về điều này
Chỉ do tôi vừa nhận thức được tôi không có LINH HỒN
Đời ~ những câu chuyện fiền muộn không nước mắt luôn fải đồng hành cùng với niềm vui không nụ cười
Bắt đầu cảm thấy sợ hãi, thường cảm thấy nghị lực thúc đẩy tôi cất tiếng hát những âm điệu hỗn loạn
Có lẽ do kiệt sức khi đánh mất wá nhiều thứ
Tôi phải hình dung trước một ngày nọ ai đó sẽ nhận xét "họ bán khuôn mặt chứ không phải giọng hát" chứ
Tôi đã rất tức giận và bình sinh phản ứng lại câu nói vô ý đó
Nhưng tôi ngầm chấp nhận câu nói đó
Tôi tích luỹ kinh nghiệm được 2 năm
...khởi đầu từ "chỉ dựa vào khuôn mặt" *Kazak*
Giọng hát vẫn cứ như tôi không cố gắng luyện tập
Bỗng dưng nhớ lại những cố gắng mà tôi đã làm để chinh phục được "ngọn sóng" kia
Nhưng tất cả đều vô ích
Tôi vẫn nghĩ những lời nói của họ không quan trọng bởi lẽ nhìn con người là xét khuôn mặt sao
Không thể nào biết được tôi nên vui hay buồn đây
Tôi chẳng biết tôi sống trên đời vì nghĩa gì?!
Có lẽ tôi thiếu mất đi tiếng khóc hay nụ cười đã từ rất lâu
Hãy để âm nhạc lấp đầy khoảng trống trong cơ thể tôi bằng những từ ngữ và xúc cảm
*Kazak!*
Sẽ làm vơi đi cái hố sâu thẳm bởi một trái tim đẹp đẽ luôn cần đến nó
Có thể xã hội đã quên mất điều tuyệt vời trên
Hay là tôi phải hét to lên rằng chính âm nhạc ngọt ngào này đã khơi dậy niềm hi vọng sức sống trong tôi một lần nữa
Đây chính là những tâm sự gần đây của tôi
Rất hạnh phúc và có rất nhiều người hiểu tôi, ủng hộ cho tôi
Trans by rita211090@DAN
Source: Arronbubest blog
***********************************************************************************
<17.05.2007> -
Cuộc sống thật mỏng manh
Cuộc sống thật mỏng manh, dễ vỡ đến mức gần như ko có chỗ cho những điều kì diệu. Cái này dành cho bạn, bạn tốt của tôi.
Đây là lần thứ 2 trong vòng 2 năm nay chuyện này xảy ra với bạn thân của tôi
Tối hôm đó 16-5, tôi trở lại trường Chinese Culture University để đi chơi game cùng với 1 nhóm bạn học, chúng tôi định sẽ chơi bóng rổ sau khi trò chơi kết thúc
Trước khi chơi xong, cậu ấy bảo cậu ấy phải đi với 1 ng` bạn , ng` bạn ấy muốn đi cắt tóc, và nói sẽ gặp chúng tôi ở sân bóng rổ sau.
Chơi xong, 1 ng` bạn học khác lái xe chở chúng tôi đi.
Theo thói wen, cậu bạn ấy đi đường gần mặt sau đồi, ko hiểu sao lúc đó tôi lại muốn cậu ấy đi theo đường chính….
Ở nơi lẽ ra ko thể kẹt xe, chúng tôi lại bị kẹt xe.
Có 1 vụ tai nạn giao thông, và để ko mất thời gian, cậu bạn lái xe đã rẽ đi đường khác. Đường này ko có sóng (điện thoại).
Đến đỉnh đồi, tôi gọi cho cậu bạn đã đi trước.
Tôi ko nghĩ là sẽ gọi được, và tôi nghe 1 giọng nói lạ
Người lạ: Anh tìm ai? Anh là ai?
Tôi: Ai vậy?
Người lạ: Anh là bạn học của anh ta hả?
Tôi: Gì cơ? Tôi muốn gặp Yen Chuen Ze
Người lạ: Anh là bạn học?
Tôi: Phải, tôi là bạn học của cậu ấy.
Người lạ: Tôi ở phòng cấp cứu bệnh viện Xin Guang. Bạn anh gặp tai nạn và đang hôn mê.
Tôi: Sao?
Người lạ: Vậy thì….
Tôi: Tôi đến ngay bây h
Tôi thật sự muốn biết mình trông như thế nào sau đó….. Shock ư? Tôi ko biết dùng từ gì để diễn tả cảm giác bị mất mát thứ gì đó.
Bạn tôi lái xe thật nhanh. Đến cổng bệnh viện, tôi bước vội 3 bậc 1 bước chân, lao vào phòng cấp cứu.
"Cho tôi hỏi Yen Chuen Ze?" – Tôi sốt ruột hỏi mọi ng` xung wanh mặc cho họ là bác sĩ hay bệnh nhân.
Bác sĩ trong phòng cấp cứu bước ra. Cậu ấy đi rồi….. ng` còn lại đang trong tình trạng nguy kịch.
Cảm xúc trong tôi ko còn chỉ là sốc….. nhưng nó vẫn là từ hay nhất để diễn tả tôi bây h.
2 ng` bạn nữa cạnh bên, tôi cảm thấy không gian xung wanh 3 chúng tôi đang đóng băng
Khoảng nửa phút sau, tôi bắt đầu khóc…… nước mắt rơi ko kiểm soát được
1 lúc sau, chiếc giường bị đẩy đi,
với tấm ra trắng phủ bên trên…
Tôi đã ờ lại, chờ đợi, chờ đợi 1 điều kì diệu cho đến bây h. 4 h sáng 17-5, Tôi đang ngồi trước máy tính, tôi muốn làm gì đó cho họ, vì điều kì diệu đã ko đến
Trong 1 đêm, 2 con ng` trẻ tuổi đã ra đi.
Ai có thể chấp nhận sự thật này chứ.
....
Trên đường về nhà, từng tiếng nức nở cứ rõ mồm một trong chiếc xe hơi cũng đang chùng xuống
Lần thứ 2 trong 2 năm, khi tôi mới 20 tuổi
Đây là những gì tôi phải trải wa sao? Đầu tôi tràn ngập hình ảnh cậu và tôi cãi nhau với cái cái game đó
Đó có lẽ là cách chúng ta nói chuyện với nhau
Dù là ở trường hay ở sân bóng, chúng ta vẫn như thế
Bóng rổ của cậu, bóng rổ của tôi, đó là điểm chung hiếm hoi của 2 chúng ta.
Chúng ta là bạn thân. Cậu – Mickey Yen Chuen Ze, và tôi
Đương nhiên cậu là linh hồn của nhóm, sau khi cậu đến level 2 (??? Tui hiểu tui chít lìn a’ T~T)
Điều đó có thể ko bao h xảy ra nữa, đồng đội của cậu và tôi sẽ tiếp tục đi, với linh hồn cậu
Hôm nay tôi thấy rất nhiều bạn học đến. Tôi hạnh phúc, vì có nhiều ng` đến để nhìn thấy cậu đến vậy…. Phải, ai chẳng biết cậu – hội trưởng hội International Culture Major
Trận đấu đầu tiên với cậu, tôi đã biết trước là chúng ta sẽ làm hỏng cái sân mất (??? tiếng Anh là: “hog the courts” ai dịch dùm tui cái T~T).
Anh hùng gặp anh hùng
Cậu luôn là chìa khoá của thành công mà
Cậu cũng thích hát, ko lạ gì khi chúng ta thân nhau 1 cách nhanh chóng, vì chúng ta cùng sở thích mà
Trong nhóm bạn cùng chơi, cậu là ng` luôn lắng nghe tôi. Tôi nhớ 3 chúng ta đã chán như thế nào (cái này dịch theo tiếng Anh nên ko chịu trách nhiệm +___+)
Lái xe lúc 3h sáng đến …… (1 nơi kinh dị nào đó thì phải) để chơi. Ban đầu cả 3 chúng ta đều thấy ko sợ
Nhưng chưa đến 15’
Chúng ta như muốn giành giật xuống xe
Vì đường tối wa’ ~~
Ha
Đây là những kỉ niệm ko thể phai mờ của chúng ta
Tôi ko còn biết nói gì với số phận cả.
Cậu thật là 1 ng` bạn tốt
Nhưng lại được đáp lại bằng cái kết thúc này đây……..
Giờ tôi chỉ ước được là bạn thân của cậu, cùng cậu đánh bại đối thủ trong những trận đấu
….. ở kiếp sau
nguồn: YAN



