Ngày 6/6/2007
___________________________________________________
A little more courage, a little more motivation
Having walked many nights, I think, I really need some courage.
A little more, to allow myself to continue
No matter physically or mentally, all can continue going on
Am I optimistic? Maybe it is only my own fragile innermost being, hoping to pretend to be strong on the outside
Pretending not to make others worry, and let others not detect I am constantly smiling
I like the sun shining on me, that feeling is just like the sky is giving me encouragement,
Just like they are always by my side encouraging me
Realised that I am getting weaker, but till the end, I still depend on myself to get up
There's not enough time to enjoy a clear sky without worries, just like the unfair rain cloud that shrouded the whole place
Just like tonight's rainstorm invading the skies continuously, the deafening sounds of raindrops hitting the rooftop
Each and every sound deeply hit my unprepared and withered emotions
Longing to develop the ability to let me walk through this merciless storm
Let me hold that first light of dawn again, giving me warmth on my palms
Is it I did not put in effort? Or is it I'm not able to strive for it?
Yes
I will step up my pace And make my forge ahead
--translated into English by piperly @ asianfanatics.com
Một chút dũng khí , một chút động lực
Đi bộ rất nhiều đêm rùi , tôi nghĩ , tôi thực sự cần một chút dũng khí
Một chút nữa , để cổ vũ cho chính bản thân mình tiếp tục
Ko cần để tâm tới quy luật về tự nhiên hay về tinh thần , tất cả đều có thể tiếp tục tiến lên
Tôi có lạc quan quá ko ? Có thể đó chỉ là bản chất yếu đuối ở tận đáy lòng của riêng tôi mà thôi , hy vọng là bề ngoài có thể giả vờ mạnh mẽ
Giả vờ ko phải là để làm cho những người khác lo lắng , và để họ thấy rằng tôi luôn luôn tươi cười .
Tôi thích mặt trời chiếu vào người tôi , cảm giác đó giống như bầu trời đang mang đến cho tôi niềm khích lệ ,
Giống như chúng lúc nào cũng ở bên cạnh cổ vũ cho tôi
Tôi nhận ra rằng mình đang yếu đuối hơn , nhưng đến cuối cùng , tôi vẫn phải dựa vào chính bản thân mình để đứng dậy
Ko có đủ thời gian để thanh thản ngắm bầu trời trong xanh , giống như một đám mây u ám bao phủ khắp nơi
Giống như cơn bão tối nay liên tục xâm chiếm bầu trời , âm thanh chói tai của những giọt mưa rơi trên mái nhà
Những tiếng động lớn vang lên khi mà tôi ko chuẩn bị trước đều làm tiêu tan mọi cảm xúc của tôi
Còn một chặng đường dài mà tôi phải đi để phát triển khả năng của mình vượt qua cơn bão đầy nguy hiểm này
Để tôi đón lấy ánh nắng đầu tiên của buổi bình minh một lần nữa , mang đến cho tôi sự ấm áp trên chính đôi tay của mình
Có phải là tôi đã ko cố gắng ? Hay là tôi ko có năng lực để đấu tranh ?
Yes
Tôi sẽ đẩy mạnh tốc độ của mình Và tiến lên phía trước
V trans by jaychou @
cre : Jiro June 2007 Blog Entries