Có thể bạn không còn nhớ trận tuyết đầu mùa của năm nào đó nữa ? Có thể bạn cũng như tôi, nhớ nhiều hơn đến những cơn mưa?
Có phải vì thế mà khi xem Virgin Snow, ấn tượng còn lại trong tôi là những cơn mưa tuyệt đẹp và lãng mạn. Cho dù là cơn mưa bất chợt ở Kyoto hay cơn mưa buồn bã ở Seoul, cho dù là ngọt ngào hay cay đắng, là cơn mưa gặp gỡ hay cơn mưa chia xa... thì mưa vẫn thật đẹp...

Một ngày đẹp trời bỗng mưa bất chợt cho 2 người họ cùng trú mưa. Hàng rào ngôn ngữ không ngăn cản được họ hiểu nhau, còn giúp họ chia sẻ với nhau những giọt mưa mát lành rơi qua kẽ tay. Ánh mắt họ cùng nhìn về phía màn mưa trước mặt, vừa trong sáng, vừa dịu dàng xiết bao! Liệu họ có quan tâm những gì đang chờ đợi phía trước sẽ là ngọt ngào, hay đau đớn? Không, dường như chỉ có 2 người đang đắm mình trong màn mưa xanh mướt ấy. Có tiếng gì khe khẽ xen giữa tiếng mưa rơi tí tách? Có phải là tình yêu đang len lén bước những bước chân ngập ngừng đầu tiên vào trái tim thơ ngây của họ?

Thế mà rồi cách xa. Để cho những giọt mưa năm ấy vẫn rơi mãi trong trái tim của Min, ngập đầy trong mắt Min. Người xưa những tưởng không thể gặp lại đã bất ngờ xuất hiện. Sao gần gũi mà lại quá xa xôi, bên nhau mà sao xa cách để trái tim đập những nhịp đớn đau? Những kỷ niệm ngọt ngào, đớn đau ùa về đầy ắp trong mắt Min. Mới ngày nào còn bên nhau...

Nụ hôn đầu tiên ấy, ngọt ngào hương vị tình yêu đầu mà mặn đắng vì nước mắt. Có phải vì thế mà nó càng khó quên? Min đâu biết người con gái đã nói những gì với anh qua biển người?

Và họ xa nhau sau nụ hôn đầu tiên ấy. Để trong cơn mưa hôm nay, có hai con người bước trên cùng một con đường, trái tim họ cùng hướng về nhau mà sao bước chân ở hai hướng ngược nhau. Có người con trai quả quyết buộc vật chứng kỷ niệm buổi đầu gặp nhau lên cành cây, mà rồi dùng dằng không nỡ cất bước. Có người con gái hòa màu vẽ bằng nước mắt, họa lại những kỷ niệm không thể quên của tình yêu. Một tình yêu tưởng như đơn giản mà thật sâu sắc, trong sáng mà bền bỉ với lời hẹn gặp nhau trong ngày tuyết đầu mùa rơi.

Và cuối cùng, bằng niềm tin và tình yêu của mình, họ đã gặp lại nhau trong trận tuyết đầu mùa ấy. Để mắt Min lại ngân ngấn nước : "Ngốc ạ, rốt cuộc em định chờ bao lâu nữa?". "Lâu như Min đã chờ em". Có phải, nếu là tình yêu thật sự thì nó sẽ không thể phai mờ, cho dù xa cách, cho dù oán giận. Có phải vì những rung động đầu đời không dễ phôi pha theo những cơn mưa? Hay vì vào một ngày nọ, ở thành phố Kyoto cổ kính nên thơ ấy, có một người con trai tên Min đã gặp được một cô gái yêu anh bằng cả trái tim thiếu nữ thơ ngây của mình, Nanae!
Thật lãng mạn và ấn tượng đến sững sờ...tuyết đầu mùa...